[Dịch] Tinh Môn
Tập 430 : Thay đổi bên trong và bên ngoài 6 (c2146-c2150)
❮ sautiếp ❯Chương 2146: Thay đổi bên trong và bên ngoài 6
Đương nhiên, không phải so sánh với người bình thường, mà là so sánh với những cường giả kia, càng cường đại, tinh thần lực càng mạnh, kỳ thật trí tuệ cũng sẽ không yếu, so sánh cùng giai thì mấy vị này, đích xác ngu dốt hơn rất nhiều.
“Chỉ nói bộ tộc Yêu Thú, lúc đầu Yêu Thú cũng không có trí tuệ, nhưng cường giả Yêu Thú nhiều, hiện tại, ta biết một vị Lực Phúc Hải, kỳ thật ta cảm thấy, trí tuệ của nó, rất rất cao…”
“Trấn Hải Sứ Ngân Nguyệt đúng không?”
Kiếm Thụ trái lại biết, gật đầu: “Hoàn toàn chính xác, gia tộc Thủy Lực, trí tuệ rất cao!”
Lý Hạo thấy thế lại nói: “Chỉ cần tộc của ngươi, sinh ra mấy vị Đế Tôn… Đế Tôn xuất hiện, cả bộ tộc đều sẽ thay đổi! Một người đắc đạo, gà chó lên trời! Cái này là đạo … đều kiện tiên quyết là, muốn đắc đạo!”
Hàn huyên vài câu, Lý Hạo cười nói: “Cho nên, hẳn phải nên thử một số thứ chưa từng thử! Vạn sự khởi đầu nan, bắt đầu, sẽ đơn giản! Khi các ngươi không còn e ngại, tự tin một chút… tất cả vấn đề đều không phải là vấn đề! Kiếm ý của Kiếm Tôn, các ngươi rất quen thuộc, tại sao lại e ngại xuất hiện sự cố? Càng sợ, càng dễ phạm phải sai lầm!”
Lý Hạo tiếp tục nói: “Hơn nữa, ta sẽ không chết, nói thật cho các ngươi biết… đây chỉ là phân thân của ta thôi, bản tôn của ta không ở đây!”
“Phân thân?”
“Đúng.
Cho nên, chết cũng không sao cả!”
Kiếm Thụ hơi gợn sóng một chút, Lý Hạo lại nói: “Đương nhiên, nếu chết thật, nguyên khí của ta sẽ bị thương nặng, mấy vị tuyệt đối đừng quá thả lỏng, cảm thấy chết cũng không sao cả, dù sao, tâm tính bình thản một chút… nếu chết thật, vậy sẽ tổn thất một chút, nếu ta còn sống, cũng không tệ, không phải sao?”
Giờ khắc này, Kiếm Thụ dường như đã thả lỏng một chút: “Chỉ là phân thân… cậy chúng ta… có thể thử xem, ngươi… thật sự có thể sống chứ?”
“Đương nhiên!”
Lý Hạo gật đầu, cười một tiếng.
Trong lòng hắn lại thầm nghĩ… phân thân cái rắm.
Thân thể này, đích xác xem như là phân thân.
Thế nhưng, trường hà cũng đã ở trong cơ thể này, nếu không, làm sao có thể cọ rửa Vô Sinh Kiếm.
Trấn an mấy tên này một chút thôi.
Về phần mấy vị này, nếu xuất hiện sự cố… chết, kỳ thật không đáng sợ, cầu phú quý trong nguy hiểm, biết rõ tiếp tục như thế thì sẽ không đấu lại những tên kia, tất nhiên phải mở ra lối đi riêng!
“Vậy… thử xem!”
Kiếm Thụ lúc này, ngược lại đã tự tin hơn nhiều: “Kiếm ý này, cũng có thể giúp chúng ta khôi phục một chút! Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ tận lực không để xuất hiện sai lầm, khiến phân thân ngươi bị ma diệt!”
Lý Hạo lại nói: “Cố gắng không để xuất hiện sai lầm, nếu không… ta vốn đã không đuổi kịp, phân thân vỡ rồi thì càng khó đuổi kịp!”
“Được, chúng ta đã biết!”
“…”
Lúc này, trái lại đến lượt Lý Hạo lo lắng, ta nói như vậy, mấy vị này, có thể thả lỏng quá mức hay không?
Được rồi, mặc kệ đi!
Chỉ cần giày vò không chết, vậy thì vào chỗ chết để giày vò!
“Vậy ta hấp thu Trường Sinh Kiếm Ý trước, ở đây kiếm ý nồng đậm, ba ngày có thể hấp thu một lần đủ để giết chết kiếm ý của ta… mấy vị, ba ngày một lần, có thể chịu được chứ?”
“Được!”
“Vậy được, chúng ta làm đi!”
Lý Hạo không nói thêm gì nữa, bắt đầu tiếp tục hấp thu kiếm ý, những kiếm ý này, hắn dùng như đòn sát thủ, giết chết Thiên Vương đều được.
Nhưng thứ từ bên ngoài đến thì vẫn là từ bên ngoài đến!
Ta muốn phân tích Kiếm Tôn, phân tích Trường Sinh Kiếm Ý, hóa thành vật của mình, đây mới là tăng lên trên bản chất.
Bắt đầu từ ngày hôm đó, trong vòng ba ngày, Lý Hạo sẽ phải tự sát một lần.
Dùng Trường Sinh Kiếm Ý tự sát!
Trong quá trình tử vong, hắn tìm kiếm cảm ngộ, tìm kiếm cơ duyên.
Mỗi một lần tử vong, mỗi một lần phục sinh, kỳ thật đều là một lần thọ nguyên bị hao tổn, nhưng Lý Hạo cũng không thèm để ý chuyện này, thất bại, đại khái dài nhất chỉ sống được ba năm, ba năm sau, phong ấn chắc chắn sẽ bị phá!
Thọ nguyên của mình rất nhiều, thành công, mình sẽ mạnh hơn, thọ nguyên sẽ nhiều hơn, ai sẽ để ý chút hao tổn đó?
Trong lúc Lý Hạo đang bắt đầu thể nghiệm tử vong.
Đại lục Hạo Tinh, đã trôi qua khoảng ba tháng kể từ lúc Lý Hạo rời đi!
Hạ đi thu đến, bây giờ, đã là mùa thu.
Trong vòng ba tháng, đại lục Hạo Tinh cũng đã có những sự thay đổi lớn, hàng trăm hàng ngàn vạn siêu năng, không ngừng khai phát toàn bộ đại lục Hạo Tinh, cộng thêm chuyện địch nhân cơ hồ đã bị diệt hết, thế giới Ngân Nguyệt, cũng nghênh đón thời đại phồn vinh nhất.
Chưa từng có thời đại nào có nhiều siêu năng, nhiều võ sư hoạt động trong các lĩnh vực khác nhau như vậy.
Từ lúc Lý Hạo bắt đầu giáo dục xoá nạn mù chữ thì bây giờ cũng đã gần một năm, trong khoảng thời gian dài như vậy, đại lượng nhân dân đã thoát khỏi hàng ngũ mù chữ, tiếp thu tri thức, làm cho Võ Đạo càng phồn vinh, cũng làm cho các ngành các nghề phát triển hơn nữa.
Phủ Đô đốc Thiên Tinh.
Khu vực trung tâm trong thiên hạ.
Người đứng đầu ở khắp nơi lại được triệu tập.
Theo thời gian trôi, lần trước Lý Hạo đã lấy được không ít bảo vật, các loại Huyết Thần Tử, Thánh Đạo, cấp độ Thiên Vương, đại lượng cấp độ Bất Hủ, còn có 99 quả Thiên Hương Quả cấp độ Thiên Vương…
Những bảo vật này đã giúp rất nhiều cường giả bước vào cấp bậc cao hơn.
Bây giờ, trong vòng ba tháng, đã có nhiều tu giả bước vào cấp độ Hợp Đạo, Triệu Thự Quang, Càn Vô Lượng đều nhận được Huyết Thần Tử cấp độ Thiên Vương, một tháng sau khi Lý Hạo rời đi thì hai người đã người trước người sau bước vào Hợp Đạo.
Chậm hơn hai vị này, không phải Ngân Nguyệt võ sư, mà là Vương thự trưởng.
Vương Dã, vị thự trưởng thời đại Tân Võ này, là người đầu tiên của Tân Võ chuyển đổi thành tu sĩ tân đạo, cuối cùng đã nhận được thu hoạch, ở thời đại này, bước vào cấp độ Hợp Đạo, có thể sánh với cấp độ Thánh Nhân.
Vì thế, Vương thự trưởng hưng phấn khó mà kìm chế được, cố ý chạy đi tìm một vị sư trưởng nào đó đại chiến mấy trăm hiệp, kết quả bị người ta dùng kiếm cạo trọc đầu, đã nhiều ngày qua vẫn không hề đi ra ngoài.
Chương 2147: Thay đổi bên trong và bên ngoài 7
Sau Vương Dã, tháng thứ ba sau khi Lý Hạo rời đi, cũng chính là mấy ngày trước, vị Hợp Đạo thứ tư ra đời.
Có chút bất ngờ là, người này không phải là Thiên Kiếm Bá Đao, Tam Thập Lục Hùng uy tín lâu năm của Ngân Nguyệt mà mọi người đã coi trọng.
Vị Hợp Đạo thứ tư là Đạo Kiếm, người mà ngày xưa được vinh danh là thiên tài đứng đầu, sau đó vẫn luôn hết mực khiêm tốn.
Đạo Kiếm là ai ư?
Lúc trước, đại lục Trung Bộ, vô số siêu phàm, Đạo Kiếm là người thuộc hệ thống Tuần Dạ Nhân, thiên tài đứng đầu, đồng thời, y cũng là thiên tài số một của toàn bộ Thiên Tinh!
Đạo Kiếm rất khiêm tốn, cùng đi với y còn có ba người Mắt To, Trường Thương, Chiến Đao, lúc ấy, bốn người này là thiên tài đỉnh cấp nhất toàn bộ Trung Bộ, nghiêm túc mà nói, Đạo Kiếm là siêu năng đầu tiên tu luyện tấn cấp Thần Thông trên ý nghĩa chân chính.
Y không phải võ sư, không có cơ sở Võ Đạo, mà chỉ bắt đầu từ siêu năng, là siêu năng đầu tiên tấn cấp Thần Thông.
Thần Thông là Sơn Hải bây giờ.
Sau này, khi Diêu Tứ cho người gia nhập vào phủ Đô đốc Thiên Tinh, những thiên tài này lại bị Lý Hạo áp chế, võ sư Ngân Nguyệt tung hoành thiên hạ, những siêu năng thuần túy như bọn họ, được coi trọng, kỳ thật chỉ có một người… Càn Vô Lượng!
Càn Vô Lượng cũng là siêu năng thuần túy!
Nhưng mà, Lý Hạo phân chia lợi ích đồng đều, chưa từng quên những người này, ngay cả tên gia hỏa Hồ Thanh Phong chỉ biết vuốt mông ngựa, thiếu chút nữa đã bị giết chết ở Bạch Nguyệt thành năm đó, bây giờ đã là tu sĩ Nhật Nguyệt thất trọng.
Mà Đạo Kiếm, người sau vượt hơn người trước, thế mà vượt qua cả mấy người Thiên Kiếm, bước vào cấp độ Hợp Đạo!
Đây cũng là vị cường giả cấp độ Hợp Đạo thứ bảy sinh ra ở thời đại mới ngoài những người dưới trướng Lý Hạo như Lâm Hồng Ngọc, Địa Phúc Kiếm, Hắc Báo, Triệu Thự Quang, Càn Vô Lượng, Vương Dã.
Phủ Đô đốc.
Trên chủ vị.
Lâm Hồng Ngọc yên lặng nhìn Đạo Kiếm, quân tử như ngọc… có lẽ chính là đang nói về Đạo Kiếm, mãi mãi bình thản, bình tĩnh như vậy, Lý Hạo kỳ thật cũng tạo ra cảm giác như vậy, nhưng có lúc, Lý Hạo sẽ khiến cho người ta cảm nhận một loại cảm giác điên cuồng, hơn nữa xuất thân của hắn tầm thường, vẫn có một chút khí chất lỗ mãng.
Mà Đạo Kiếm, là quân tử như ngọc phong thái nho nhã chân chính.
Y vẫn luôn như vậy, lúc trước bọn Mắt To chướng mắt Lý Hạo, chỉ có mình Đạo kiếm vẫn luôn giữ phong độ, từ trước tới giờ không hề tranh phong với Lý Hạo.
“Nếu Diêu bộ trưởng vẫn còn… nhìn thấy ngươi có thành tựu như ngày hôm nay, tất nhiên sẽ rất vui!”
Lâm Hồng Ngọc mở miệng, chậm rãi nói: “Khi Diêu bộ trưởng còn sống, dù ta tiếp xúc với ông ấy không nhiều, nhưng cũng có thể cảm nhận được, ông ấy rất quan tâm và lo lắng cho mấy vị! Hầu gia đã từng nói, ngày đó người trẻ tuổi nguyện ý đi Siêu Năng Chi Thành cùng với hắn, đều là trụ cột của tương lai!”
“Đạo Kiếm, ngươi có thể bước vào Hợp Đạo… không thể không nói, đã vượt khỏi sự mong đợi của người khác, cũng là lẽ đương nhiên!”
Lâm Hồng Ngọc tán dương vài câu, lộ ra ánh mắt tán thưởng, khẽ gật đầu nói: “Ngươi đã từng đi tới đại đạo vũ trụ, ngươi cảm thấy… vũ trụ đại đạo, theo ngươi thì có gặt hái được gì lớn không?”
“Rất lớn.”
Giọng nói của Đạo Kiếm không lớn không nhỏ, vừa đủ, nói khẽ: “Quan trọng là Hầu gia, tu đạo mà không hỏng đạo, ý chí như thế, hiếm có trong thiên hạ! Nếu không mở ra vũ trụ đại đạo, mặc cho chúng ta ra vào, ta cũng không có cách nào tấn cấp Hợp Đạo như bây giờ!”
Lâm Hồng Ngọc cười nói: “Điều này cũng đúng, thiên hạ có ai như Hầu gia, người mở ra đại đạo vũ trụ… từ xưa đến nay, có lẽ chỉ có một mình hắn! Dù là thời đại Tân Võ, vũ trụ Bản Nguyên, cũng không mở ra cho người ngoài, người có năng lực thì tự mình đi vào, người vô năng… ai sẽ đặc biệt mở thông đạo vì ngươi?”
Nàng khẽ cười, lại nói: “Ngươi đã nhập Hợp Đạo, bây giờ, chiến lực cường đại, thậm chí không kém gì chúng ta! Đạo Kiếm, sau khi Hợp Đạo, đại đạo khó tu, ta cho ngươi một số nhiệm vụ, như thế nào?”
“Đô đốc phân phó là được!”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu: “Là như vầy, bây giờ thiên ý ẩn núp, khó mà dò xét! Trước khi bế quan, Hầu gia đã từng nói, thiên ý ưu ái người trẻ tuổi có thiên phú… thiên phú của ngươi cực mạnh, bây giờ tân đạo cũng tu luyện đến một cấp độ cực kỳ cường đại, ta muốn để cho ngươi dò xét chỗ ẩn núp của thiên ý, hoặc là bây giờ thiên ý đang ưu ái ai, nhiệm vụ này, người bình thường khó mà hoàn thành, ta hi vọng ngươi thử xem, ngươi cảm thấy thế nào?”
Đạo Kiếm suy tư một phen, gật đầu nói: “Có thể, ta không có ý kiến! Chỉ là, ta thấy ta cũng coi như có chút thiên phú, nếu thiên ý… tìm được ta, ta nên xử lý như thế nào?”
Lâm Hồng Ngọc cười nói: “Tiếp nhận là được! Hầu gia không sợ có người được thiên ý ưu ái phía bên mình, chỉ cần ngươi không giấu diếm là được, dù ngươi tu luyện tiến triển cực nhanh, cũng không có vấn đề gì! Chỉ cần chúng ta biết thì sẽ có biện pháp ứng đối! Khi Hầu gia giao tranh với thiên ý đã từng thắng một lần, vậy thì sẽ thắng lần thứ hai!”
“Vậy ta không có ý kiến gì.”
Đạo Kiếm đáp ứng.
Lâm Hồng Ngọc gật đầu: “Kỳ thật, để cho ngươi đón nhận, là có ý để cho ngươi dẫn dụ thiên ý… đương nhiên, thiên ý ở khắp mọi nơi, nơi đây coi như an toàn, sau khi rời khỏi đây, không cần nhắc lại! Tóm lại, thiên ý ẩn núp là một mối uy hiếp, nếu không ẩn núp… vậy thì không phải là uy hiếp!”
Đạo Kiếm lại gật đầu, cũng không nhiều lời.
“Vậy cứ như vậy… Đạo Kiếm, ngươi đi trước đi, ngoài ra, ta sẽ cho ngươi một phần danh sách, ngươi sẽ là người giám sát trọng điểm!”
“Đã rõ.”
Đạo Kiếm cũng không nhiều lời, đứng dậy hành lễ, ung dung rời đi.
Chờ hắn đi rồi, trong đại điện, một số người nhìn Lâm Hồng Ngọc, ánh mắt Càn Vô Lượng khẽ nhúc nhích nói: “Đô đốc, Đạo Kiếm tiến bộ nhanh như vậy… ngài cảm thấy…”
Lâm Hồng Ngọc cười nói: “Đạo Kiếm thẳng thắn vô tư, tiến bộ nhanh thì cũng hợp tình hợp lý! Nếu giấu diếm, chúng ta cũng khó biết hắn bước vào Hợp Đạo, lúc này nhanh chóng tấn cấp Hợp Đạo, chẳng phải là cố ý gây khiến chúng ta hoài nghi sao? Ngờ vực vô căn cứ thì không cần thiết!”
Lời này vừa dứt, mọi người cũng không nói thêm gì.
Lâm Hồng Ngọc lại nói: “Việc quan trọng không phải về thiên ý, quan trọng nhất nhất vẫn là Ánh Hồng Nguyệt vẫn mãi không bị giết chết… đương nhiên, hắn cũng khó chết! Còn có Nữ Vương phương tây, bây giờ Thiên Thần, lại đang hiện thân ở phương tây, có tín ngưỡng chi ý hội tụ, thực lực của ả cực mạnh, trước đó ta và Hồng sư thúc liên thủ giao chiến với ả một lần, nhưng không địch lại ả!”
“Đương nhiên, ả e ngại Hầu gia nên cũng không dám quá mức rêu rao… nhưng cũng không thể cho ả cơ hội hội tụ tín ngưỡng lần nữa, ta muốn liên thủ chư vị Thánh Nhân Tân Võ, liên thủ trục xuất ả… trục xuất ả đến Đại Ly, chư vị cảm thấy thế nào?”
“…”
Mọi người không ai nói gì, lại là Đại Ly, thật không sợ vị Đại Ly kia nổi bão à!
Nhưng nàng đã nói như vậy, mọi người cũng không phản bác, ai cũng không nói gì.
Chương 2148: Thay đổi bên trong và bên ngoài 8
Lâm Hồng Ngọc thấy thế, cười nói: “Vậy thì hiệp thương với mấy vị Tân Võ tiền bối…”
Sau khi an bài chuyện này xong, cuối cùng nàng lại nói: “Ai tấn cấp Hợp Đạo thì ở lại, những người khác… đi làm việc của mình đi!”
Rất nhanh, những người khác lần lượt rời đi.
Chờ người đi hết, chỉ còn lại mấy vị Hợp Đạo, Lâm Hồng Ngọc mở miệng nói: “Hầu gia chưa bế quan xong, chuyện trong lớn nhỏ thiên hạ đều là do chúng ta quản lí, chư vị có thể bước vào Hợp Đạo, đều là do Hầu gia dốc hết tâm huyết, vì chư vị tranh thủ rất nhiều lợi lộc, mới có thể có được ngày hôm nay…”
“Sự vụ lớn nhỏ, không thể đều trông cậy vào Hầu gia, chúng ta… bây giờ cũng có mấy phần thực lực, nên làm một chút gì đó.”
Đám người đồng loạt nhìn về phía nàng, làm cái gì?
Hiện tại Cụ Phong thành không ra ngoài, Đế Tôn không ra được, Lý Đạo Hằng không đi ra, trừ Ánh Hồng Nguyệt nửa tàn, một Đại Ly, một ả Nữ Vương quấy rối, hình như cũng không có gì đáng để bọn họ đi làm.
“Hầu gia nói, Lý Đạo Hằng khó chơi, Trịnh Vũ khó chơi… hắn cũng nói, hắn hi vọng chúng ta có thể đuổi theo bước tiến của hắn, để không tụt lại phía sau, cũng không thể vẫn mãi trông cậy vào Hầu gia dẫn bước, vậy chúng ta sẽ trở thành gánh nặng của hắn, tất cả mọi người không muốn như thế!”
Lâm Hồng Ngọc nhẹ giọng cười nói: “Ta muốn… săn giết Ánh Hồng Nguyệt! Săn giết đúng nghĩa, hắn rất khó giết, nhưng vẫn có hi vọng có thể giết chết… coi như không giết chết được thì ta muốn đoạt lấy lực lượng Hồng Nguyệt trong cơ thể hắn, càng nhiều càng tốt, ta muốn triệu hoán đại đạo lôi đình, càng nhiều càng tốt! Chỉ có như vậy, mới có hi vọng không ngừng tấn cấp!”
“Hầu gia không nhắc tới là vì lo lắng chúng ta không đấu lại hắn… nhưng chư vị, thật sự cam tâm nhìn hắn tiêu dao sao?”
Mấy người liếc nhau, hồi lâu, Hồng Nhất Đường mở miệng nói: “Ta không có ý kiến, chỉ là…”
Lâm Hồng Ngọc cười nói: “Hắn sẽ không chết thật… Hồng Nguyệt Đế Tôn không để cho hắn chết, Trịnh Vũ cũng không, Lý Đạo Hằng cũng như thế… nhưng chúng ta phải dựa vào suy nghĩ thật sự săn giết hắn để đi giết hắn! Có lẽ, chúng ta có thể sẽ biết kế hoạch hắn đã chuẩn bị cho sau này!”
Tất cả mọi người không nói gì nữa, đồng loạt gật đầu.
Thấy thế, Lâm Hồng Ngọc lại nói: “Vậy thì cứ quyết định như vậy, lực lượng Hồng Nguyệt trong cơ thể hắn, sẽ trở thành tài nguyên tốt nhất cho chúng ta tấn cấp!”
“Mọi người trở về chuẩn bị một chút… lần này, nhất định phải giữ vững tâm thái muốn giết chết hắn, giải quyết hắn triệt để!”
Đám người đồng loạt gật đầu, tự mình rời đi.
Càn Vô Lượng vừa định đi, Lâm Hồng Ngọc đã truyền âm nói: “Ngươi còn có một nhiệm vụ, giám thị Đạo Kiếm cho ta, Đạo Kiếm tiến bộ quá nhanh, đương nhiên, nếu thật sự có vấn đề, ngươi cũng khó nhìn ra được gì! Ngoài ra… Hầu gia nhân nghĩa, có một số việc không tiện đi làm, chúng ta sẽ làm thay! Lần săn giết Ánh Hồng Nguyệt này, ngươi có thể không cần tham dự, giám thị Đạo Kiếm là chuyện thứ nhất, thứ hai, ngươi liên hệ với những Thánh Nhân Tân Võ kia, trục xuất Nữ Vương vào Đại Ly! Thứ ba, để Thủy Vân quân, Đại Hoang quân, đóng quân một vùng Thương Sơn, tùy thời chuẩn bị chiến tranh! Thứ tư, thừa dịp Hầu gia không ở đây, nhanh chóng dung nhập cường quân của các đại cổ thành vào bên trong toàn bộ hệ thống quân đội… ngươi nói là, ta đại diện cho Hầu gia, không tiện nói ra!”
Càn Vô Lượng bất đắc dĩ, ta thì thuận tiện nói ra sao?
Thực sự… không coi người ta ra gì!
Nếu làm như vậy, ngay cả Tân Võ ta cũng sẽ đắc tội, còn có Đại Ly, còn có Đạo Kiếm, còn có Thủy Vân, Đại Hoang…
Thật sự là không sợ chết người mà!
“Sau khi chuyện này thành công… lợi lộc của ngươi sẽ không thể thiếu! Đúng rồi…”
Càn Vô Lượng đau răng!
Đúng rồi có nghĩa là còn có việc gì nữa sao?
“Không bận quá thì đi tới học viện Võ Khoa Viên Bình mấy chuyến… hiện tại, Tinh Hà thành mang theo bọn Tưởng Doanh Lý, nói đi bái phỏng đồng học của lão sư… nghĩ cách lôi kéo học viên Đại học Võ Khoa Viên Bình đến đây, bao gồm mấy vị Thánh Nhân khác cũng thế… không cần chơi đùa thủ đoạn nhỏ gì cả, tóm lại, trước khi Hầu gia trở về, ta hi vọng mấy vị này sẽ trở thành Thánh Nhân có thể nghe lệnh của phủ Đô đốc Thiên Tinh ta!”
“Chuyện này…”
Càn Vô Lượng đầu lớn như cái đấu: “Trương trưởng phòng…”
“Ông ấy không thèm để ý những chuyện này, yên tâm đi!”
Ngươi nói thì đơn giản rồi!
Càn Vô Lượng phát giác, mặc dù mình có thể nhìn thấu lòng người, nhưng nữ nhân này… là xấu bụng, tâm người ta còn không có, sao có thể nhìn thấu?
Lý Hạo coi như nghĩa khí, gần như không sẽ quản những chuyện này.
Vị này trái lại thì hay rồi… hận không thể khiến người trong thiên hạ chỉ nghe theo Lý Hạo.
“Đã rõ, ta sẽ làm, chỉ là dù sao chỉ có một mình ta…”
“Hết sức đi!”
Được rồi, Càn Vô Lượng không cách nào từ chối, chỉ có thể kiên trì đón nhận, hắn ta cảm thấy, sớm muộn sẽ bị cặp đôi này hố chết, Lâm Hồng Ngọc… còn xấu xa hơn Lý Hạo!
Rất nhanh, Càn Vô Lượng cũng rời khỏi đây.
Mà Lâm Hồng Ngọc lại khẽ nhíu mày.
Đạo Kiếm có vấn đề gì sao?
Thế nhưng… người thì quang minh chính đại, chẳng lẽ dưới chân đèn thì tối?
Càng quang minh chính đại, càng không dễ dàng khiến người khác hoài nghi?
Nàng chỉ có thể kìm nén những suy nghĩ này, trước hết để cho Càn Vô Lượng trông chừng, đương nhiên, Càn Vô Lượng, cũng phải canh chừng kỹ một chút, Lý Hạo thì mặc kệ, nhưng nàng phải quản, ai biết những người này có phải quân cờ của đối phương hay không.
Nàng vuốt huyệt thái dương, vừa nhìn về phía bầu trời, nhìn về phía phương bắc, Lý Hạo… lúc nào mới có thể trở về?
Ba tháng, thiên hạ đã thay đổi rất lớn.
Mà mình lại cảm thấy có chút lực bất tòng tâm, luôn cảm thấy Lý Hạo không ở đây thì khắp nơi đều là tai mắt của địch nhân.
Chương 2149: Bấp bênh 1
Kiếm Thành.
Lý Hạo lại bị ma diệt.
Lần này đã trôi qua rất lâu nhưng hắn vẫn chưa trùng sinh, dù kiếm ý bị hấp thu thì cũng không có dấu hiệu khôi phục.
Kiếm Thụ rung động không thôi.
Lúc này, tam đại cường giả, bởi vì hấp thu kiếm ý nên đã khôi phục rất nhiều, nhưng giờ khắc này, ai cũng sợ hãi kinh người.
Cho dù Lý Hạo nói, đây là phân thân. . .
Thế nhưng, nếu phân thân không còn, có phải Lý Hạo sẽ trở nên yếu đi hay không?
Hơn nữa, đây quả thật là phân thân sao?
Trí tuệ của bọn nó, tương đối thid xem như hơi thấp, nhưng ba ngày lại chết đi một lần, mỗi một lần tử vong, trường hà xuất hiện, quay về khi thời gian nghịch chuyển, Lý Hạo như thế, thật sự là phân thân sao?
Nếu phân thân mà đã có năng lực như thế này, chẳng phải bản tôn sẽ bất tử bất diệt sao?
Lần này, vì sao lâu như thế mà vẫn chưa quay về?
Ba vị Thánh Nhân, đều vô cùng căng thẳng.
Không ai nói một lời.
Bầu không khí ngưng trệ đến cực hạn. . .
Lý Hạo. . . chết rồi sao?
Ngay khi bọn chúng đang vô cùng bất an lo lắng thì bỗng nhiên, Kiếm Thụ kích động, nó chưa bao giờ kích động như lúc này.
Như dòng nước róc rách!
Trong hư không, dường như có tiếng nước rầm rầm truyền đến, Hà Lưu Hỗn Độn, từ trong hư không xuất hiện, một bóng người, yếu đuối nhưng cao lớn, vừa phức tạp, vừa mâu thuẫn như vậy.
Dòng sông xuyên thẳng đến đây, thân ảnh Lý Hạo xuất hiện.
Thanh âm hắn bình thản mà suy yếu: “Đã qua bao lâu rồi?”
“Đã rất lâu rồi. . .”
Kiếm Thụ kích động, thân ảnh Lý Hạo xuất hiện, nói khẽ: “Ta nói là, thời gian cụ thể.”
“30 giây!”
Lý Hạo khẽ gật đầu, nói khẽ: “30 giây, cực hạn! Sau một chốc, ta có thể sẽ bị ma diệt hoàn toàn, nghịch chuyển Đạo Thể, như thế đã là cực hạn!”
Ngày đó, một chưởng của Đế Tôn vỗ chết chính mình, chạy trốn đến Kiếm Thành, có vẻ như thời gian rất dài, trên thực tế, trước sau chỉ mất có 10 giây, lần đó là dài nhất.
Hôm nay. . .
Lý Hạo lại thử, thử xem giới hạn đến đâu.
30 giây sau, nghịch chuyển trở về.
Nhưng 30 giây, thọ nguyên tiêu hao có thể cao tới vạn năm!
Càng dài thì đại giới phải trả càng lớn.
Kiếm Thụ vội vàng nói: “Sao lần này ngươi mới trở về lâu quá vậy?”
Tư thái kia. . . như thể một người thê tử đang chờ đợi trượng phu trở về. . . đương nhiên, đối với một cái cây, Lý Hạo cũng không có bất luận tâm tư gì, Kiếm Thụ hiển nhiên cũng không phải như vậy, phải nói đúng hơn là sủng vật đang chờ đợi chủ nhân trở về.
Lý Hạo khẽ cười: “Thử xem sao, đến cùng có thể chống đỡ bao lâu, mới có thể trở về. . . 30 giây, đã vượt quá tưởng tượng.”
Khi cường giả chiến đấu, thay đổi chỉ trong nháy mắt!
Nhưng giả chết 30 giây, có lẽ có thể cải biến rất nhiều thứ, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là đối phương không ma diệt ngươi hoàn toàn, nếu không, ngươi sẽ chết thật.
Giả chết, cũng không quá an toàn.
Kiếm Thụ cũng không nói thêm gì, mà là vội vàng nói: “Lần này có cảm ngộ gì không?”
Đây là lần thứ 31Lý Hạo giả chết, từ lúc mới bắt đầu thì ba ngày một lần, đến bây giờ, khoảng hai ngày thì đã có thể hấp thu đủ kiếm ý, giết chết Lý Hạo, hoàn thành một lần bộc phát kiếm ý hoàn chỉnh.
Nhất định phải bị giết chết!
Nếu không, Lý Hạo trọng thương, không giết chết Lý Hạo thì sẽ không có loại hiệu quả kia.
31 lần tử vong, Lý Hạo, rốt cuộc có thu hoạch được gì hay không?
Bọn Kiếm Thụ không biết.
Chỉ biết là, dường như Lý Hạo già hơn trước kia rất nhiều, tang thương nhiều hơn, bọn chúng đại khái cũng biết, chính là vì tiêu hao thọ nguyên, sau 31 lần, có lẽ Lý Hạo đã hao phí vài vạn năm thọ nguyên.
Người mạnh hơn thì cũng sẽ chết già.
Dù vũ trụ thì cũng sẽ có một ngày hủy diệt.
Bây giờ nhìn thì không sao, thật sự đến ngày sắp chết thì có lẽ sẽ cảm thấy, hôm nay đã lãng phí nhiều thọ nguyên như vậy, sao mà không khôn ngoan đến thế.
Lý Hạo khẽ gật đầu: “Cảm ngộ được một chút, Trường Sinh Kiếm Ý, thật không gì sánh kịp!”
Lý Hạo sợ hãi nói: “Những gì ta học được, ở trên đây, đều có thể nhìn thấy bóng dáng! Ta học Vô Ảnh Kiếm, Bích Quang Kiếm, Liễu Mộc Kiếm. . . phàm là kiếm ý, đều có thể nhìn thấy bóng dáng! Kỳ tài ngút trời! Kiếm Tôn bác học, không cách nào tưởng tượng, dung vạn đạo làm một kiếm chân chính. . . bản thân kết hợp vạn đạo, Kiếm Tôn chi kiếm, thiên hạ đệ nhất!”
Kiếm Thụ bất đắc dĩ, chúng ta biết rồi.
Chúng ta không cần ngươi nói những chuyện này, ngươi cứ trực tiếp nói ngươi cảm ngộ được gì cho bớt việc, đúng không?
Thực lực ngươi, rốt cuộc có tiến bộ hay không?
Chúng ta muốn biết chuyện này!
Kiếm Tôn mạnh cỡ nào, chúng ta rõ hơn ngươi.
Thật đau đầu!
Lý Hạo vừa cười vừa nói: “Nhiều ít vẫn có chút cảm ngộ, không phải về phương diện thực lực, mà là kiến thức, là lý giải đối với đạo, không phải cảnh giới đơn thuần, hiểu chưa?”
“Không hiểu!”
Kiếm Thụ có chút buồn bực: “Chúng ta muốn biết, thực lực của ngươi có tiến bộ hay không? Ngươi. . . tiến vào cấp độ Thiên Vương chưa?”
“Chưa.”
“. . .”
Ba vị đều có chút suy sụp, ngươi đã bị giết 31 lần, còn chưa tiến bộ gì sao?
Ngươi vốn là Thánh Nhân đỉnh cấp!
Lý Hạo lại nói: “Ta là tu sĩ tân đạo, muốn bước vào Thiên Vương, tối thiểu phải hoàn thành mở 144 đầu mạch, đồng thời hình thành bốn vòng tuần hoàn, bây giờ, ta chỉ mở 122 đầu mạch, cách 144 đầu đạo mạch, còn khoảng chừng 22 đầu, coi như mở ra 22 đầu, còn phải hoàn thành một lần tuần hoàn mới được, cho nên cách cấp độ Thiên Vương. . . vẫn còn một đoạn.”
“. . .”
Ba vị vô cùng chán nản.
Lý Hạo lại cười nói: “Cảnh giới không phải thứ duy nhất, tạo ra con đường, tương lai mới tươi đẹp! Tiến triển cực nhanh, bây giờ, là quá trình đặt nền móng, về mặt hiểu rõ kiếm ý, ta đã cảm ngộ được 188 đạo kiếm ý phân bố bên trong Trường Sinh Kiếm Ý. . . đương nhiên, vẫn chưa hoàn toàn lĩnh ngộ hết, đây mới là tiến bộ.”
Kiếm Thụ không muốn nghe chuyện này, nói thẳng: “Ngươi bây giờ có thể giết chết được Thiên Vương trung kỳ không?”
“Không biết.”
Lý Hạo cười nói: “Trên chiến trường mới có thể xem thực hư ra sao, đàm binh trên giấy cũng vô dụng!”
Hắn nói đến đây lại nói khẽ: “Tu luyện, chi thành hai loại, bây giờ ta tu kỳ thật đều là thực đạo, chính là đạo mạch! Mà kiếm ý. . . kỳ thật tính là hư đạo!”
Lý Hạo cũng mặc kệ bọn chúng có biết hay không, lẩm bẩm nói: “Hư thực giao nhau. . . âm Dương điều hòa! Kiếm ý hoặc là các loại ý cảnh, mới là hư đạo! Có lẽ, cần mở một chỗ khác, dung nạp những hư đạo này. . . không vào được vũ trụ hư đạo, tạm thời gửi lại trong cơ thể, đợi đến khi mở ra vũ trụ hư đạo, ta lấy Vạn Đạo Kiếm Ý, giết thẳng vào vũ trụ hư đạo. . . quyết chiến sinh tử!”
“Lý Đạo Hằng, chắc chắn mở thực đạo, có lẽ. . . cũng chưa từng đi vào vũ trụ thực đạo, chờ đến ngày, ngày tụ được vạn tinh, phá hủy tinh hà của ta. . .”
Hắn nói quá phức tạp, mấy người nghe không hiểu.
Lý Hạo cũng không thèm để ý.
Kỳ thật cũng đơn giản, kiếm ý xem như hư đạo, tinh thần chi đạo, chỉ là bây giờ, hắn không dám bước vào vũ trụ hư đạo, không dám lấy kiếm ý ngưng tụ tinh thần.
Đồng thời, đạo mạch trong cơ thể, xem như thực đạo, mà Lý Đạo Hằng có lẽ cũng ngưng tụ không ít đạo mạch thực đạo, nhưng cũng không dám bước vào vũ trụ thực đạo, mọi người mỗi người có suy nghĩ riêng , đợi đến khi có thể công phá luôn một lần, một ngày ngưng tụ vạn tinh!
Chương 2150: Bấp bênh 2
“Não vực năm đó có thể chứa Tân Võ Tam Tiêu Chi Môn, não vực phức tạp nhất. . . mở não vực, mở não vực chi hải, dung nạp kiếm ý, tạm làm nơi dừng chân, không có vũ trụ hư đạo thì tạm tạo vũ trụ hư đạo lâm thời. . . lấy vũ trụ thực đạo làm mô hình. . .”
Kiếm Thụ đau đầu muốn nứt: “Lý Hạo, đến cùng ngươi muốn nói cái gì?”
Nghe không hiểu ý ngươi nói, Thánh Nhân như ngươi, nhất định phải giả vờ thành Đế Tôn để làm gì?
Lý Hạo thấy thế, khẽ cười, giải thích nói: “Ý của ta là, hiện tại ta không cách nào tiến vào một vũ trụ khác. . . vũ trụ tinh thần! Cho nên, ta muốn chế tạo một vũ trụ giả trong đầu của ta! Tạm thời làm nơi tồn trữ các loại kiếm ý. . . tránh đặt ở trong cơ thể để khỏi nảy sinh xung đột với các đạo mạch khác!”
“Nói đơn giản hơn thì, ta muốn mở một cái vũ trụ tinh thần, dung nạp vạn kiếm, dung nạp Hạo Nguyệt Chi Kiếm của ta! Đạo mạch khiến thân thể của ta mạnh hơn, đạo kiếm khiến tinh thần ta mạnh hơn, đợi cho đến một ngày, song đạo hợp nhất, ta nhất định có thể một bước lên trời!”
Đạo kiếm. . .
Có chút xoắn xuýt, Lý Hạo cũng không để ý, ngược lại nghĩ đến Nhân Gian Đạo Kiếm, nhưng đạo kiếm mà mình nói, chính là đại đạo chi kiếm ý.
Hắn nói đơn giản vài câu, lại có chút nhíu mày: “Đương nhiên, nói thì đơn giản, làm mới khó! Làm cách nào để mở vũ trụ tinh thần? Thật là một vẫn đề phức tạp. . .
Ai!”
Cửa đá rầu rĩ không vui: “Lý Hạo, ngươi nói thẳng đi, ngươi làm như vậy, thực lực sẽ mạnh lên sao?”
“Đương nhiên!”
“A, vậy là tốt rồi!”
Tảng đá thể hiện sự đồng ý, nếu không trở nên mạnh hơn, ngươi giày vò những thứ này làm gì!
Kiếm Thụ những ngày qua đã có chút hiểu rõ đối với tân đạo, nhịn không được nói: “Ngươi cảm ngộ rất sâu thực đạo, vì sao không tập trung mở đạo mạch, nếu ngươi không phân tán tâm tư, có lẽ đã sớm trở thành cường giả Hợp Đạo cấp độ Thiên Vương tứ trọng!”
Ngươi một hồi tu luyện cái này, một hồi tu luyện cái kia, để làm gì?
Lý Hạo cười: “Cũng không phải! Không phải không tập trung, khai mạch đơn thuần, có lẽ có thể rất nhanh, biết nó nhưng không biết nguyên cớ, khai mạch nhanh, cũng không có lợi nhiều, hơn nữa. . . ta khai mạch quá nhiều, dẫn đến vũ trụ đại đạo càng ngày càng vững chắc, thiên địa cũng sẽ càng ngày càng vững chắc! Nếu ta bước vào cấp độ Thiên Vương. . . không nói Bán Đế, có lẽ tu sĩ Thiên Vương hậu kỳ, đỉnh phong đều có thể chạy ra ngoài, rất phiền phức!”
“Mà bây giờ, ta đồng tu hư thực, đến ngày sát nhập, thay đổi trong nháy mắt, có lẽ sẽ có hi vọng một ngày đăng lâm Bán Đế chi cảnh. . . khi đó, địch nhân có đi ra thì ta nhất định có thể giết chết!”
Hàn huyên với mấy vị này thêm vài câu, nơi đây cũng coi như an toàn.
Ngoài ra, mấy vị này kỳ thật rất đơn giản.
Bọn chúng trải nghiệm ít, ý nghĩ bọn chúng cũng không nhiều, rất đơn thuần, tu sĩ thuần túy, nói cách khác, chỉ đơn giản là vật biểu tượng, Kiếm Tôn và bọn hắn, kỳ thật không có mối quan hệ giống như Lý Hạo và Hắc Báo, mà là mối quan hệ như vật phẩm trang sức trong nhà, bây giờ Lý Hạo cũng không quá để ý.
Kiếm Tôn, chưa bao giờ trông cậy vào việc bọn chúng trở thành cường giả.
Cũng sẽ không cố ý nhồi đắp lý niệm gì cho chúng nó, mấy vị này, đều xem như giấy trắng.
Cho nên, nói cho bọn chúng nghe một số việc, cũng không sợ bọn chúng suy nghĩ nhiều.
Quả nhiên, Kiếm Thụ rất nhanh không để ý những thứ này nữa, vội vàng nói: “Hiện tại đã trôi qua mấy tháng, ngươi muốn tiếp tục chết nữa không?”
“Không. . . cứ chết mãi cũng không có ý nghĩa gì, hơn nữa, ta cảm ngộ rất nhiều kiếm ý, nhưng lại không có cách nào ngưng tụ ra, nói cách khác, khuyết thiếu vũ trụ tinh thần, để cho ta cất giữ đây hết thảy. . . nhất định phải giải quyết vấn đề này, nếu không, ta chỉ có thể mạo hiểm thử tiến vào vũ trụ hư đạo!”
Ngưng tụ đại tinh, là một loại củng cố cảnh giới, ngươi có thể không ngưng tụ đại đạo tinh thần, nhưng bởi vì như vậy, ngươi sẽ rất khó đạt được lực lượng vô hạn cường đại, sẽ xuất hiện một loại đình trệ.
Bây giờ, nếu không dám vào vũ trụ hư đạo. . . vậy mình sẽ chế tạo một cái giả mạo, dùng trước!
“Hư đạo, tinh thần chi đạo, thế chi đạo, ý chi đạo!”
“Phân chia từng cái rất khó. . . không bằng tạo biển! Hải nạp bách xuyên, hải dương bao trùm, giống như vạn đạo tinh hà. . .
Hỗn Độn trước, sau đó rõ ràng hơn. . .”
Lý Hạo ngồi xuống xếp bằng, tự nói một mình.
Ba vị Thánh Nhân, như là mấy đứa nhóc hiếu kỳ, cũng ngồi xuống bên cạnh hắn.
Tảng đá hóa thành một tên tráng hán, rất chất phác.
Đại ấn hóa thành một người trung niên mặt chữ quốc, rất uy nghiêm.
Kiếm Thụ xinh đẹp như xưa, lộ ra vẻ đầy đặn.
Những ngày qua, Tam Thánh đã khôi phục rất nhiều, ngưng kết được hơn ngày xưa nhiều, thân thể rõ ràng hơn.
Ba vị đều yên lặng nghe, tò mò nhìn Lý Hạo.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Người Tân Võ có Tam Tiêu Chi Môn, Tam Tiêu Chi Môn dung nạp vô số lực lượng, làm một đầu thông đạo, nối thẳng tới vũ trụ Bản Nguyên. . . xen lẫn ở giữa vũ trụ Bản Nguyên và không gian hiện thực, tương đương với hàng rào thế giới ở vũ trụ Bản Nguyên, đúng không?”
Ba vị ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lắc đầu.
Không biết!
Chúng ta chỉ phụ trách tu luyện, không chịu trách nhiệm nghiên cứu sâu những thứ này, mọi người tu luyện thế nào, chúng ta tu luyện thế ấy.
“Cho nên, hiện tại ta muốn tạo ra một vùng biển, hải dương tinh thần, bám vào hàng rào giữa ta và vũ trụ hư đạo, tùy thời có thể tiến đánh vũ trụ hư đạo, còn có thể mượn sự hùng vĩ của vũ trụ đại đạo, củng cố hải dương tinh thần của ta!”
Lý Hạo nói khẽ: “Chỉ là. . . ta vẫn chưa hiểu rõ cặn kẽ vũ trụ hư đạo, không dễ bám vào hàng rào, trừ phi Lý Đạo Hằng xé rách vũ trụ hư đạo ở trước mặt ta, cho ta nhìn xem, quan sát được chút gì đó. . .”
Kiếm Thụ hít sâu một hơi: “Ngươi không phải muốn dẫn hắn ra đó chứ? Hắn rất cường đại! Sẽ chết đó!”
Đừng làm bừa!
Lý Hạo cười nói: “Thử một chút thôi thì có làm sao đâu? Nhưng. . đích xác rất nguy hiểm!”
“Nhưng nếu thành công, ta hẳn có thể chế tạo ra thành công Bách Đạo Chi Kiếm của mình! Bách Đạo Kiếm ra đời, không dám nói địch nổi Bán Đế, nhưng cấp độ Thiên Vương, Lý Hạo ta dám đánh một trận với bất kỳ ai!”
“. . .”
Ba vị đầu lớn như cái đấu, vì sao ngươi lại ưu tú như vậy?
Ngươi tính toán tu luyện từng bước một không được sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










