[Dịch] Tinh Môn
Tập 418 : Gan to bằng trời 4 (c2086-c2090)
❮ sautiếp ❯Chương 2086: Gan to bằng trời 4
Cùng lúc đó.
Đại Ly, Cấm Kỵ Hải.
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày, vẫn chưa xuất thủ ư?
Đang chờ cái gì?
Lý Hạo, ngươi cho rằng ta không phát hiện ra ngươi ư?
Gã cảm thấy không ổn.
Nhưng chùy của Hồng gia còn đang ở đây, ở trên người Lý Hạo.
Gã lại nhìn hài cốt Sơ Võ đang kích động, nhíu mày một cái, trong đầu suy nghĩ đến mọi khả năng có thể xảy ra, hồi lâu sau, gã lắc đầu.
Có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?
Lý Hạo đang ở đây, người của hắn có lẽ đều ở đây hết!
Bên ngoài còn có Trịnh Vũ đang nhìn chằm chằm, còn có vị trên trời kia đang giám sát, Lý Hạo càng nổi danh thì càng bị theo dõi gắt gao!
Hắn không thể nào làm ra chuyện gì mờ ám được!
Nhưng trong lòng gã vẫn mơ hồ cảm thấy bất an.
Cùng lúc đó.
Một bên khác của Thương Sơn, nữ vương lạnh lùng nhìn nơi xa, nhíu mày chửi nhỏ một tiếng.
Lý Hạo đang chờ cái gì?
Ngươi lớn lối kiêu ngạo, xem thường tất cả, để bản vương xem rốt cuộc năng lực của ngươi đến đâu?
Nếu ngươi không đánh nổi Ánh Hồng Nguyệt thì đó sẽ là một trò cười!
Kẻ dù giết cả nhà ngươi mà ngươi còn đánh không thắng thì có tư cách gì chế giễu bản vương?
Tối thiểu bản vương đã thắng Nguyệt Thần chân chính một lần!
Hồng gia, Lôi thành.
Trong thành rất an tĩnh.
Đương nhiên là có người sống ở đây, phải nói là không ít mới đúng, cuộc sống ở đây cũng rất thoải mái.
Trong không trung có một vầng trăng máu mơ hồ tỏa ra lực lượng Hồng Nguyệt.
Kết cấu nơi đây không khác gì những tòa chủ thành khác, tòa thành rất lớn, trung ương là chỗ ở của cường giả.
Lúc này, không ít phủ đệ đã mở ra.
Bên rìa tòa thành có một gốc đại thụ đỏ như máu, nó lay động cành lá, trên đó có không ít trái cây tỏa ra khí tức thơm ngọt, đặc biệt mê người.
Khác với chủ thành khác, bên trong Lôi thành không có lực lượng bản nguyên, chỉ có lực lượng Hồng Nguyệt lan tràn.
Đa số cường giả hành tẩu bên ngoài đều mặc áo bào đỏ.
Dường như nơi này không chỉ có cổ nhân mà còn có một số võ sư hiện đại, thậm chí có một số người gần như đã bị lãng quên, tỉ như Thanh Nguyệt trong Thất Nguyệt.
Đã có mấy người trong Thất Nguyệt chết, chỉ còn lại Hồng Nguyệt, Thanh Nguyệt, Tử Nguyệt, nghe nói Tử Nguyệt đã chết tại Đại Ly, Thanh Nguyệt không rõ tung tích.
Không chỉ Thanh Nguyệt đang ở đây mà còn một số người khác nữa, lúc này, hình như bọn họ đang nói chuyện phiếm gì đó.
“Nhiều vị Thánh Nhân trong thành đi ra ngoài, không biết có thể tiêu diệt được Lý Hạo hay không!”
“Khó!”
“Thủ lĩnh đã nói rồi, cùng lắm là khiến hắn trọng thương, còn giết hắn thì vô cùng khó khăn! Vũ trụ đại đạo vẫn còn thì rất khó giết được người này! Nhưng nếu mọi chuyện thuận lợi thì có thể giết chết mấy vị Thánh Nhân.”
“…”
Trong một tòa phủ đệ xa hoa, Thanh Nguyệt nói chuyện phiếm với vài người, trong đó có cả vài thành viên tổ chức Hồng Nguyệt.
Những người này đều khá hài lòng, không chán nản như trong tưởng tượng, khi nhắc đến Ánh Hồng Nguyệt, bọn họ đều sùng kính và cuồng nhiệt, hình như sự tín nhiệm và cuồng nhiệt này còn hơn thái độ của võ sư Ngân Nguyệt đối với Lý Hạo!
“Lý Hạo chỉ là tôm tép nhãi nhép thôi! Sớm muộn gì cũng sẽ chết trong tay thủ lĩnh, nếu không phải vẫn cần hắn để chuyển dời lực chú ý của Trịnh gia và Lý gia thì thủ lĩnh đã giết hắn từ lâu rồi!”
“Đúng vậy! Lý Hạo nghĩ rằng mình nhất thống thiên hạ, ngày càng ngông cuồng, nhưng đó chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi! Chỉ tiếc cho một số người… Nhưng vì hoành đồ đại nghiệp của thủ lĩnh, bọn họ chết cũng có ý nghĩa, khi thiên hạ nhất thống, bọn họ sẽ có cơ hội phục sinh!”
“…”
Bọn họ nghị luận, tuy giọng nói không to nhưng trong tòa thành lớn trống trải này lại có vẻ hơi lớn tiếng.
Ngoài thành, đại thụ màu đỏ vẫn đang lay động, khí tức cực kỳ cường hãn.
So với đám cây Hòe tướng quân thì cường đại hơn nhiều, đã tiếp cận cấp bậc của Trịnh Hoành Viễn, đây là một cái cây có cấp bậc Thiên Vương!
Trong thành còn có mấy đạo khí tức như vậy nữa.
Cả tòa thành tựa như tường đồng vách sắt!
Khí tức Thánh Nhân, khí tức Bất Hủ, khí tức Tuyệt Điên rải rác khắp tòa thành, không che giấu chút nào, cũng không cần làm vậy.
Tất cả mọi người ở đây đều hiểu rằng mình không cần làm thế.
Tại thời kỳ này, không ai có thể đánh hạ tòa thành này.
Đúng vậy, không có bất cứ kẻ nào!
Bản tôn Trịnh Vũ ra ngoài thì may ra còn có chút sức uy hiếp, nhưng gã không thể, thế nên bọn họ không cần cố kỵ gì cả, dù là Lý Hạo hay Trương Hạo thì dám đi vào đây không?
Ngươi có thể đi vào không?
Thậm chí ngươi còn không biết tòa thành này ở đâu!
Trên đại thụ hiện ra một gương mặt mơ hồ, nó lộ vẻ hài lòng, tham lam hấp thu lực lượng Hồng Nguyệt tràn lan trong không trung, không ai có thể nghĩ rằng toàn bộ Lôi Đình thành đã biến thành căn cứ Hồng Nguyệt!
Đây mới là căn cứ thật sự của tổ chức Hồng Nguyệt, cũng là căn cứ của vũ trụ Hồng Nguyệt! Còn những cái khác đều chỉ là đồ giả che mắt mà thôi.
Dù những kẻ ở trong di tích Địa Diệu hay được để lại chỗ Trịnh Vũ thì cũng chỉ là đòn che mắt.
Giờ khắc này, Lý Hạo vào thành.
Trương An cũng vào thành.
Giờ khắc này, hai người xuất hiện tại một nơi cực kỳ đặc biệt – phủ thành chủ!
Cách bọn họ không xa, một đạo khí tức Thiên Vương tung hoành, Lý Hạo nhìn Trương An, Trương An không nói một lời.
Nhìn ta làm gì?
Trung tâm trận pháp nằm ở nơi này nên chúng ta mới đến đây, không còn cách nào khác.
Ngoài ra, bốn phương có mấy đạo khí tức Thiên Vương nữa.
Nếu bị phát hiện thì 2 người sẽ bị vây công, thế thì sẽ xong đời!
Lúc này, Lý Hạo dùng lĩnh vực bao phủ bản thân, hắn nhìn thoáng qua Trương An, truyền âm nói: “Có phân biệt được không?”
“Năm vị Thiên Vương, Thánh Nhân có đến 12 người, xem ra không có nhiều người đi đến Cấm Kỵ Hải, Bất Hủ có hơn trăm người! Tuyệt Điên cũng rất nhiều.
Mà hình như còn có một đám tu sĩ tu luyện tân đạo.”
“Đúng, Cổ Thần Vệ của hắn!”
Lý Hạo hiểu ra: “Cổ Thần Vệ – lực lượng tinh nhuệ của Ánh Hồng Nguyệt lúc trước, hiếm khi lộ diện, khi người của 3 tổ chức lớn di chuyển, có quá nhiều nhân viên, hình như có một đoàn đội đã xuất hiện rồi chết trận.
Ánh Hồng Nguyệt vừa quyết đoán vừa có thủ đoạn, khi ấy ta đã cảm giác được khí tức của mấy vị Nhật Nguyệt!”
Trong thời gian ngắn như vậy, nuôi dưỡng được không ít Nhật Nguyệt và Sơn Hải.
Chắc chắn Ánh Hồng Nguyệt đã bỏ ra cái giá không nhỏ.
Nơi đây thật sự có nhiều vị Thiên Vương, 5 người không phải con số nhỏ.
Ngoài ra, còn có hơn 10 vị Thánh Nhân, trên trăm Bất Hủ!
Tại đây, lực lượng Hồng Nguyệt bao trùm thiên địa, nếu có một vị Thiên Vương tiến vào nơi này thì đầu tiên sẽ bị lực lượng Hồng Nguyệt xâm lấn, tiếp đó phải đối mặt với sự tấn công của năm vị Thiên Vương.
Xác suất lớn là không có đường sống!
Lý Hạo hít sâu một hơi: “Ngươi tìm kẻ có khí tức yếu nhất mà đối phó! Trong 5 vị Thiên Vương, kẻ trong phủ thành chủ khá cường đại, gốc cây ngoài thành kia cũng không yếu. 3 người còn lại hơi yếu hơn một chút, ngươi chọn một đi!”
Trương An không thèm để ý đến hắn, ông phán đoán dựa vào khí tức: “Kẻ trong phủ thành chủ cứ giao cho ta.
Ngươi tùy tiện chọn một người đi.
Mặt khác, nếu đánh giết thành công thì mang thành thị tiến vào vũ trụ đại đạo bằng cách nào, ngươi có phương án nào không?”
Chương 2087: Gan to bằng trời 5
“Yên tâm đi.
Việc nhỏ!”
Lý Hạo cười.
Lúc này, hai người đều rất to gan, đứng giữa một đám cường giả mà vẫn có tâm tư nói chuyện phiếm.
Trương An nhìn hắn, cảm khái trong lòng.
Tên nhãi bị đùa bỡn trong đại học võ khoa Viên Bình ngày đó thật sự đã trưởng thành rồi, hơn nữa còn nhanh đến dọa người!
Lý Hạo im lặng, hấp thu một chút lực lượng Hồng Nguyệt bao trùm quanh thân, ngay sau đó, thân ảnh hắn như ẩn như hiện lao ra ngoài thành!
Hắn muốn đi chặt gốc cây kia!
Cái cây Thiên Vương kia củng cố Lôi Đình thành vững chắc, có nó ở đây thì không dễ chuyển thành, phải làm thịt nó thì mới có hi vọng thuận lợi dịch chuyển thành vào trong vũ trụ đại đạo.
Vừa đi, áo giáp vừa bao trùm toàn thân.
Bộ áo giáp màu đen trông tựa như Cổ Thần Vệ!
Đi tới cửa thành, Lý Hạo quang minh chính đại tiến lại gần đại thụ, cách đó không xa có mấy vị Cổ Thần Vệ đang đi lại, nhưng bọn họ không nhìn Lý Hạo chút nào.
Sự lớn mật của hắn thật sự rất điên cuồng!
Lý Hạo tin chắc rằng sẽ không có ai quan tâm.
Nơi này quá an toàn, còn có người quản lý, hắn thật sự không coi Thiên Vương nói đây là mối uy hiếp!
Lý Hạo bước chân không chút hoang mang đi thẳng tới chỗ Thiên Vương Thụ, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy yêu thực cấp độ Thiên Vương.
Nhìn đống trái cây màu đỏ kia, dù cách xa thì vẫn thấy chúng rất mê người!
Đây là cây gì?
Trái cây này có tác dụng gì?
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn thân cây cao lớn, trong mắt hiện ra vẻ tham lam, ánh mắt này còn nhìn thẳng vào gương mặt trên thân cây kia, thế nhưng đối phương không thèm để ý.
Ở nơi đây, tham lam là điều bình thường.
Bị lực lượng Hồng Nguyệt bao trùm, tất cả đều vô cùng tham lam!
Không tham lam mới là có vấn đề!
Lý Hạo tham lam hút mạnh một ngụm lực lượng Hồng Nguyệt, hắn lại càng thêm tham lam.
Đại thụ thầm nghĩ, tên nhãi này chán sống rồi, hấp thu quá nhiều lực lượng Hồng Nguyệt, dục vọng quá mạnh cũng không phải là chuyện tốt.
Dù sao thì vẫn phải khắc chế một chút.
Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến nó!
Nó không quan tâm đến đám kẻ yếu này, ngươi muốn hút thì hút, không cần khắc chế sự tham lam, sau đó dù ngươi có chết thì cũng chẳng sao.
Thấy đối phương đi về phía chính mình, đại thụ âm thầm bật cười.
Kẻ này lòng tham quá nặng.
Chẳng lẽ hắn muốn hái trái cây ư?
Từ khi những người này tiến vào, chuyện như vậy không chỉ xảy ra một lần.
Mấy lần trước, những người đó đều thành chất dinh dưỡng của nó, dù Ánh Hồng Nguyệt biết thì cũng không thể tránh được, hơn nữa Ánh Hồng Nguyệt sẽ không quản chuyện này, không khắc chế được lòng tham của mình, bị đại thụ giết là đáng đời!
Giờ khắc này, có mấy vị Cổ Thần Vệ quanh đó nhìn thấy cảnh này, có người khẽ nhíu mày, có người muốn nhắc nhở một câu, nhưng khi thấy hắn đi thẳng về phía đại thụ, cành cây to chập chờn, thậm chí trái cây cũng tỏa ra mùi thơm… Đám Cổ Thần Vệ lập tức rời đi.
Mùi thơm này cũng là một loại dụ hoặc.
Hiển nhiên đại thụ đã phát hiện ra Lý Hạo, nó bắt đầu chủ động dụ hoặc hắn, muốn ăn một bữa huyết thực tươi mới.
Giờ khắc này, không ai quan tâm Lý Hạo sẽ ra sao, chết thì chết, thiếu một người cũng chẳng sao.
Hồng quang trong mắt Lý Hạo gần như không áp chế nổi!
Hắn tham lam nhìn đại thụ…
Cây tốt!
Cây Thiên Vương!
Quả của Thiên Vương!
Thời đại Tân Võ có bao nhiêu cây cấp độ Thiên Vương?
“Có thể ăn quả này không? Có tác dụng gì không?”
Lý Hạo thì thào.
Giọng nói nhu hòa của đại thụ truyền đến: “Quả này tên là quả Thiên Hương! Ăn một quả có thể kéo dài tuổi thọ, dung nhan không thay đổi! Ăn hai quả, trường sinh bất tử, thọ nguyên vô tận! Ăn ba quả, người thường hóa Tuyệt Điên, một bước lên trời! 30.000 năm nở hoa, 30.000 năm kết quả, 30.000 năm thành thục, 90.000 năm mới chín một lần.
Tính từ thời điểm Ngân Nguyệt phong bế đến bây giờ đã 100.000 năm, đây là lần đầu tiên quả chín, có 99 quả.
Ngươi muốn ăn không?”
Giọng đại thụ tràn đầy sức hấp dẫn: “Ăn 99 quả thì một ngày thành thánh cũng không khó!”
Dục vọng càng nồng đậm thì khi ăn sẽ càng ngon!
Đó là đánh giá của nó về Lý Hạo chứ không phải trái cây này.
“Một ngày thành thánh ư? Vậy ăn cả cây thì có thể thành Thiên Vương không?”
Đại thụ sửng sốt, ta từng gặp kẻ có dục vọng mãnh liệt muốn ăn sạch trái cây của ta, nhưng trong đời này, đây là lần đầu tiên nó nghe có người hỏi rằng ăn nó thì có thể trở thành Thiên Vương hay không?
Kẻ này tham lam đến cỡ nào!
Trong Cổ Thần Vệ có hạng người tham lam đến mức không thể tưởng tượng nổi thế này ư?!
Đại thụ cười: “Có lẽ vậy…”
“Thật sao?”
“Cứ thử xem…”
Đại thụ tiếp tục dụ hoặc, nó nhìn chằm chằm hắn như đang nhìn một món ăn ngon lành!
Lý Hạo cũng liếm môi một cái…
Thật mỹ vị!
Trái cây tươi mọng, nhìn đã biết là rất ngon!
Trong tay hắn hiện ra một thanh kiếm, ngượng ngùng nói: “Vậy ta cắt trái cây đây, tiền bối đừng đau đến kêu lên nha!”
“…”
Đại thụ cảm thấy người này không phải tham lam, mà là điên rồi!
Đau đến kêu lên ư?
Nực cười!
Nhưng thanh kiếm này trông có vẻ không tệ, hơn nữa khá quen mắt.
Quen mắt?
Chẳng lẽ là hàng nhái của Thần Binh nào đó?
Giờ khắc này, nó vươn mấy nhánh cây đến.
Đã đến lúc tên nhãi nhép này trở thành thức ăn của ta rồi!
Lý Hạo cầm trường kiếm trong tay, không hề sợ hãi đâm ra!
Đúng là một cái cây đáng yêu!
Không hề phòng bị chút nào, thậm chí còn muốn bao lấy ta, cả đời ta chưa từng giết cường giả nào dễ như vậy.
Trường kiếm nhập thể!
Đừng nói là Nhật Nguyệt, dù là hợp đạo thì cũng không thể dễ dàng phá vỡ thân thể Thiên Vương, nhưng lúc này thân thể Thiên Vương bị kiếm đâm xuyên tựa như đậu hũ, Sinh Mệnh Chi Tâm đỏ như máu bị trực tiếp xỏ xuyên!
Trên thân cây, khuôn mặt xuất hiện lộ vẻ nghi hoặc.
Xuyên qua ư?
Xuyên qua rồi!
Sự nghi hoặc hóa thành vẻ không dám tin!
Sao lại xuyên qua rồi?
Nó còn chưa kịp hoàn hồn!
Ta không phải Thiên Vương sao?
Trong thân thể Thiên Vương, Sinh Mệnh Chi Tâm là khu vực kiên cố nhất, sao lại bị xuyên thấu mất rồi?
Đùa ư?!
“Thanh kiếm này có giống Tinh Không Kiếm không?”
Lý Hạo lên tiếng, trong giọng nói ẩn chứa ý cười.
Hắn rút kiếm, tay hóa thành chưởng xuyên qua vỏ cây, nắm lấy Sinh Mệnh Chi Tâm vỡ nát, ngay sau đó, Sinh Mệnh Chi Tâm biến mất.
Mọi chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt.
Ngay sau đó, một tiếng kêu thảm thiết thê lương đến cực hạn vang vọng đất trời!
“Tâm của ta mất rồi!”
Tiếng kêu thê lương chấn động thành cổ!
Sinh Mệnh Chi Tâm của ta không còn nữa!
Oanh!
Một cỗ khí tức ngập trời nhưng bất ổn bộc phát, đại thụ hóa thành hình người, khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ, trên lồng ngực có một lỗ máu!
Kẻ địch tập kích!
Đây là lần đầu tiên trong 100.000 năm qua có kẻ địch tập kích!
Chương 2088: Thiên đại thu hoạch 1
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng tứ phương.
Đại thụ màu máu khiếp sợ, không thể tin nổi…
100.000 năm!
Bọn họ chưa bao giờ bị tập kích, chưa bao giờ trải qua chiến đấu, đúng như Lý Hạo nói… Bọn họ đã quên mất bản năng chiến đấu.
Sống nhờ khốn khó chết vì yên vui!
Đây chính là kết quả của 100.000 năm yên vui!
Khi Sinh Mệnh Chi Tâm vỡ nát, ban đầu cái cây này còn mê mang khó hiểu, làm Thiên Vương như vậy đúng là quá thất bại!
Tinh Không Kiếm đâm xuyên qua đối phương.
Ngay sau đó, trong tiếng kêu chói tai của nó, Lý Hạo nhẹ nhàng chặt đứt đầu đại thụ!
Yêu thụ Thiên Vương!
Thiên Vương có khả năng phòng ngự cực kỳ cường hãn…
Nhưng hiện giờ nó lại không có năng lực phản kháng dưới kiếm Lý Hạo, bởi vì những Thiên Vương này chỉ có thể xem là Ngụy Thiên Vương.
Ngoài nguyên nhân đó ra thì còn vì Tinh Không Kiếm quá sắc bén.
Mà yếu tố mấu chốt là ở bản thân Lý Hạo.
Cỗ bản tôn này của hắn do tinh hà thai nghén thành, cường đại một cách đúng nghĩa!
Lý Hạo tại Đại Ly là phân thân… Kỳ thật không thể nói rõ ai là phân thân, ai là chủ thân, nhưng thân thể này thực sự cường đại hơn!
Thân thể kia đã mở ra 99 mạch.
Thân thể này chưa mở cái nào, nhưng nó tu luyện không đơn giản là cần khai mạch nữa mà là không ngừng hấp thu lực lượng tinh hà, lực lượng vạn đạo, đúng nghĩa vạn đạo đồng tu, nhục thân nhập đạo, bản thân thành đạo!
Giờ phút này, Lý Hạo chém ra một nhát, cả ngọn cây rơi xuống.
Lý Hạo tóm lấy nó, tán cây rơi vào tay hắn rồi biến mất, 99 quả gọi là quả Thiên Hương kia cũng vậy!
Trái cây Thiên Vương…
Từ Tân Võ đến nay, có lẽ chỉ mình cái cây này từng có.
Miêu Thụ!
Cha của Đế Vệ từng nuốt một trái cây tựa như mèo, gốc cây kia rất mạnh, đã tiếp cận cấp độ Đế Tôn, lai lịch không thể coi thường, trừ cái đó ra thì còn không ít cây Thiên Vương khác nhưng đều không kết quả!
Giờ khắc này, dù cái cây này có phải Ngụy Thiên Vương hay không thì trái cây của nó cũng là món đồ tốt.
Một kiếm đâm xuyên Sinh Mệnh Chi Tâm, kiếm thứ hai chặt đứt tán cây.
Sau hai chiêu kiếm, toàn bộ thành cổ mới tỉnh táo lại.
Một tiếng gầm thét vang vọng đất trời: “Kẻ nào lớn mật như thế?”
Dứt lời, vô số khí tức phóng lên tận trời!
Ai dám to gan như vậy?
Dám hạ độc thủ với Thiên Vương trong hang ổ Hồng Nguyệt!
Trong nháy mắt, rất nhiều hư ảnh xuất hiện, một quyển sách hiện ra, các trang lật mở, từng cường giả tuyệt thế phong hoá đi ra, bọn họ đều là tồn tại Tân Võ đỉnh cấp.
Có người cầm trường đao, có người đeo huyết cung, có người một tay phá trời, có người trường thương liệt hồn!
Đại đạo thư!
Trương An mô phỏng nhiều vị chí cường Tân Võ để đúc thành Đại Đạo Thư.
Thời khắc Lý Hạo xuất thủ, đại đạo thư xuất hiện, Trương An hành tẩu giữa thiên địa, vô số bóng người dung nhập vào người ông, không chỉ như vậy, giờ khắc này, một ngôi sao lấp lóe rơi xuống đại đạo thư.
Đạo mới, đạo cũ… Trương An không hoàn toàn vứt bỏ Bản Nguyên đạo của Tân Võ mà là thử dung hợp hai loại đạo này.
Bản Nguyên Đạo và Hạo Tinh Đạo có rất nhiều điểm giống nhau.
Giờ phút này, vô số hư ảnh tiến vào trong cơ thể Trương An, đối ứng với từng đạo mạch, phương pháp tu luyện của Trương An và Lý Hạo hơi khác nhau, hư ảnh Nhân Vương cầm đao tiến vào đao mạch, Liệt Thần Đế Tôn cầm thương nhập vào thương mạch, Huyết Đế Tôn cầm cung dung nhập mạch cung tiễn…
Con đường của ông không hoàn toàn giống với Lý Hạo, mà là dung hợp ưu điểm của 2 loại phương pháp tu luyện.
Giờ phút này, khí tức trong cơ thể bộc phát, một cỗ lực lượng ngập trời tràn ra, Trương An cầm sách trấn áp thiên địa, một tên Thiên Vương bộc phát lực lượng Hồng Nguyệt nổi giận gầm lên một tiếng nhưng bị sách trực tiếp trấn áp!
Oanh!
Giờ khắc này, đao thương kiếm kích đánh ra như Nhân Vương và Đế Tôn cùng xuất thủ…
Trong nháy mắt, trời sụp đất nứt!
Vị Thiên Vương kia khiếp hãi, thê lương gào thét: “Trương An?”
Tại sao Trương An lại ở đây?
Cháu trai Chí Tôn!
Trương Chí Tôn – một trong những vị cường giả mạnh nhất Tân Võ, chí cường giả chân chính, phò tá Nhân Vương trở thành cường giả tuyệt thế trong thiên hạ, xưa kia khiến vô số người nghe tên đã sợ mất mật!
Hồng Nguyệt vũ trụ tấn công Tân Võ, Trương Chí Tôn nằm trong 3 mục tiêu hàng đầu bị nhắm đến!
Người này cũng là người cố vấn của Tân Võ!
Lúc này, Trương An bình chân như vại, ông nhìn thoáng qua phương hướng Lý Hạo, ánh mắt thay đổi.
Lúc này, Lý Hạo đang vung kiếm, một chiêu kiếm nhẹ nhàng khiến Thiên Vương thụ miễn cưỡng hóa thành hình người bị chém vỡ ra!
Lão già do đại thụ hóa thành kia vẫn chưa hết bàng hoàng…
Giờ phút này, còn ba vị Thiên Vương khác không bị tập kích, bọn họ đồng thời đánh về phía Lý Hạo.
Nguyên nhân chính là vì bọn họ sợ Trương An.
Ông là cháu trai của Chí Tôn!
Còn Lý Hạo thì bọn họ cảm thấy không đáng sợ bằng, giờ giết Lý Hạo trước, sau đó mới tiêu diệt Trương An!
Trương An biến sắc, đại đạo thư ầm ầm rung động, ông cầm trường thương tấn công, sau đó lại hóa thành trường đao chém một nhát, tiếp đó lại hóa ra trường cung giương tên bắn…
Biến hóa đa đoan!
Vị Thiên Vương bị ông tấn công kêu gào thảm thiết, thân thể nứt toác, máu chảy như suối.
Sắc mặt Trương An hơi tái đi, bởi dù sao đối thủ của ông cũng là một vị Thiên Vương!
Muốn giết được kẻ này thì cần tốn chút thủ đoạn, sắc mặt ông biến ảo.
Thật phiền phức! Thế này thì ông sẽ không kịp đi giúp Lý Hạo!
Ông vốn nghĩ rằng có ba vị Thiên Vương thì ít nhất phải có 1 – 2 kẻ tìm đến mình, kết quả thì chẳng có kẻ nào.
Đám hèn nhát này đến chỗ Lý Hạo hết, khốn kiếp!
Trương An thầm mắng một tiếng!
Đây không phải kết quả mà ông muốn.
Có đại đạo thư ở đây, dù thêm một vị Thiên Vương thì cũng không thể dễ dàng công phá vòng phòng thủ của ông… Nhưng chẳng kẻ nào đến cả!
“Lý Hạo…”
Ông khẽ quát, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, ông mạnh mẽ đâm tới, đại đạo thư lấp lóe quang mang trấn áp đối thủ!
Răng rắc!
Trường kiếm xuyên thấu đối phương!
Tiếng kêu thảm thiết của đối phương lập tức ngừng lại, thân thể Thiên Vương bị phá vỡ, một đạo hư ảnh xuất hiện liền bị đại đạo thư đánh ra vạn tia sét phá hủy!
Ầm ầm!
Trong chớp mắt, hư ảnh đã vỡ nát.
Một vị Thiên Vương đã trực tiếp bị giết chết!
Tuy không chết trong 1 chiêu nhưng vẫn có thể nhìn ra thực lực Trương An, dùng đại đạo thư trấn áp chính là cách nhanh nhất để giết chết vị Thiên Vương này!
Trương An không kịp phá đạo, mà lúc này cũng không làm vậy.
Thân thể và tinh thần đều chết, đối phương không có năng lực phản kích, hơn nữa đám người này đã chuyển tu lực lượng Hồng Nguyệt, có còn Bản Nguyên Đạo hay không cũng là một vấn đề.
Ông thu hồi đại đạo thư, lao thẳng đến chỗ Lý Hạo, nhưng lúc này một đống Thánh Nhân chặn đường ông.
Ông biến sắc.
Phiền phức lớn rồi!
Đám người này 100.000 năm không chiến đấu thế mà phản ứng không chậm lắm!
Trong lúc ông đang lo lắng, nơi xa, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Gốc cây tàn tạ đã chia năm xẻ bảy!
Trường kiếm của Lý Hạo cắt chém hư không, vạn kiếm giết ra biến đại thụ màu máu thành bột mịn!
Tinh thần lực vừa xuất hiện cũng lập tức vỡ nát.
Vị Thiên Vương thứ hai đã chết!
Chương 2089: Thiên đại thu hoạch 2
Tốc độ giết người của Lý Hạo không nhanh bằng Trương An.
Hắn ra tay trước, kết quả lại chậm hơn Trương An một chút.
Ba tên Thiên Vương đã đánh tới, Trương An biến sắc, quát: “Lý Hạo, tới chỗ ta!”
Mau tới đây!
Giờ phút này, ông muốn phá vây tới đó, nhưng hơn 10 vị Thánh Nhân liên thủ, vô số lực lượng Hồng Nguyệt bộc phát khiến tinh thần Trương An hoảng hốt trong giây lát, đại đạo thư ầm ầm rung động!
Nơi xa, một vị Thiên Vương gầm thét: “Bao vây lấy hắn!”
Không cần giết Trương An, chỉ cần vây khốn ông.
Chờ ba người bọn họ giải quyết Lý Hạo xong, Trương An chắc chắn sẽ phải chết!
Giờ phút này, tất cả đã nhận ra hai người, một người là Trương An, một người là Lý Hạo… Chuyện đáng sợ chính là nghe nói hôm nay Lý Hạo đang ở Cấm Kỵ Hải, còn có Thánh Nhân ra ngoài trợ chiến cho hắn!
Đây là một âm mưu!
Hiện tại, bọn họ chắc chắn phải giết được hai người này.
Lý Hạo thu kiếm, quan sát ba người, ba người tạo thành hình tam giác vây lấy Lý Hạo, sắc mặt khó coi, vô cùng giận dữ!
“Lý Hạo, ngươi chán sống rồi!”
“Giết!”
Ba người gầm thét, bọn họ đồng thời tấn công.
Lúc này, dường như Lý Hạo không có thời gian dịch chuyển cả tòa thành.
Đột nhiên ba vị Thiên Vương dường như nhìn thấy cái gì đó, bọn họ hoảng hốt trong nháy mắt…
Hình như bọn họ nhìn thấy một ngôi sao nửa thực nửa ảo!
Bọn họ cảm thấy mình chỉ thất thần trong giây lát ngắn ngủi.
Trong lúc ba vị Thiên Vương bất động, Lý Hạo không nhân cơ hội giết người, mà có giết thì cũng chỉ giết được một tên, hai tên còn lại đủ sức khiến hắn gặp nguy hiểm!
Trong nháy mắt, không có lực lượng của mấy vị Thiên Vương trấn áp cổ thành, cổ thành đột nhiên chấn động, trong không trung xuất hiện một vết nứt khổng lồ.
Cổ thành đột nhiên bay lên trời cao!
Lúc này, ba vị Thiên Vương chợt tỉnh lại.
Bọn họ không nhận ra thời gian đã trôi qua, vẫn tấn công theo quán tính trước đó.
Oanh!
3 cường giả xuất thủ đánh cho nước sông trên thân Lý Hạo dậy sóng, nó giống như dòng máu chảy xuôi, cũng giống như tiếng nước chảy chấn động!
Ba người giật mình!
Lúc này, bọn họ đã nhận ra điều bất thường, ngẩng đầu nhìn lên…
Đây không phải bầu trời ban đầu…
Ba người biến sắc!
Đây là… Vũ trụ đại đạo ư?
Sao lại như thế?!
Ba người chúng ta vẫn luôn quấn lấy Lý Hạo, sao bỗng nhiên tiến vào vũ trụ đại đạo được?
Cùng lúc đó, vô số sấm sét xuất hiện, lần này, toàn bộ vũ trụ dường như đều chấn động!
Phẫn nộ!
Cơn phẫn nộ vô biên!
Có quá nhiều lực lượng Hồng Nguyệt đang ở đây!
Ba vị Thiên Vương, mười mấy vị Thánh Nhân, trên trăm tên Bất Hủ…
Tất cả đều tu luyện lực lượng Hồng Nguyệt, thậm chí phía trên thành cổ còn có một vầng trăng máu ẩn chứa vô số lực lượng Hồng Nguyệt!
Vũ trụ đại đạo hoàn toàn phát điên!
Oanh!
Vạn đạo sấm sét trực tiếp đánh tới!
Lần này không có người ngăn cản, uy lực không bằng kiếp lôi khi tụ tập lại, nhưng trong chớp nhoáng này, vô số người bị đánh trúng đều đau đớn thét to, trong thành, đám Cổ Thần Vệ không ngừng rên rỉ, lực lượng Hồng Nguyệt bốc hơi hết!
Vài kẻ yếu còn bị sét đánh thành tro!
Trương An chấn động trong lòng!
Ông biết vũ trụ đại đạo nhằm vào đám người kia, nhưng vừa rồi Lý Hạo đã làm cách nào để chuyển tất cả mọi người vào đây, đến ông còn không thấy rõ ràng, hắn đã làm gì?
Ông không biết rằng Lý Hạo từng bị Thời Quang Tinh Thần chiếu rọi, Thời Quang Tinh Thần còn từng bơi trong tinh hà – tương đương với bơi lội trong cơ thể Lý Hạo, Lý Hạo cảm ngộ từng tia lực lượng thời gian.
Trước đó, hắn đã từng khiến Hắc Báo tiếp cận cấp độ Hợp Đạo hoảng hốt 7 – 8 giây, mà khi đó chỉ là phân thân Lý Hạo điều khiển, còn lần này, bản tôn của hắn tự mình thi triển.
Ba vị Thiên Vương dừng lại đại khái 0,01 giây, chừng ấy thời gian đủ cho Lý Hạo làm chút chuyện!
Đối với cường giả mà nói, khoảng thời gian này đã đủ để hắn giết chết một vị Thiên Vương!
Nhưng Lý Hạo không giết người, hắn lựa chọn dịch chuyển cổ thành!
“Tại sao lại như vậy?”
Một vị Thiên Vương quá mức kinh hãi, gã ra quyền phá sét, ngay sau đó, vô số tia sét lại cuốn tới.
Ba người quá sợ hãi!
Bọn họ nhao nhao gầm thét: “Giết Lý Hạo trước! Giết hắn rồi có lẽ chúng ta có thể ra ngoài!”
Đáng chết!
Bọn họ đã bị dịch chuyển vào trong vũ trụ đại đạo.
Đúng lúc này, Lý Hạo cười một tiếng, hắn hóa thành người khổng lồ, dòng máu chảy xuôi, trong không trung, ngàn vạn ngôi sao lấp lánh ánh sáng đối ứng với tinh hà, đối ứng với dòng sông trong cơ thể Lý Hạo!
Vô số lực lượng đại đạo bắt đầu cuộn trào!
Lý Hạo càng ngày càng cao, càng lúc càng lớn!
3 vị Thiên Vương xuất thủ nhưng hắn không thèm quan tâm, thậm chí không đánh trả, chỉ nhìn về phía hư không xa xôi sâu trong vũ trụ, lúc này, dường như có một ngôi sao đã cảm nhận được gì đó.
Nó hiếu kỳ, vui vẻ lao qua hư không bay tới.
Lý Hạo mở miệng: “Các ngươi nhìn bên kia kìa…”
Hắn giơ ngón tay chỉ về một hướng!
Có người nhìn theo bản năng, ngay sau đó đã lặng yên bất động, có người không thấy, nhưng ngay sau đó, ngôi sao đã lao thẳng đến chỗ Lý Hạo, trong chớp nhoáng này, tất cả mọi người đều nhìn thấy nó…
Ngay sau đó, cả tòa thành, kể cả Trương An và 3 vị Thiên Vương đều ngưng trệ!
Lý Hạo tươi cười!
Thần văn chữ “Đạo” thoáng hiện trên trán hắn.
Đây mới là đòn sát thủ!
Đây mới thật sự là uy năng vô địch!
Đây mới là uy năng của chủ nhân đại đạo!
Không cần hao tâm tổn trí, không cần liều chết đánh một trận.
Khi ngôi sao này bị hắn hấp dẫn tới đây, những người này nhất định sẽ chết.
Trước kia, khi trường hà kết nối với vì sao, lực lượng đại đạo bạo động đã hấp dẫn nó đến đây, lần này cũng không ngoại lệ, nhưng ngôi sao kia chỉ lượn qua một vòng, cảm thấy không có gì mới lạ nên hơi thất vọng, nó lộn một vòng trên người Lý Hạo rồi biến mất!
Lần tiếp theo, nếu không có gì mới lạ thì chắc ngôi sao này sẽ không tới!
Ngôi sao biến mất, nhưng toàn bộ vũ trụ vẫn bị ngưng đọng!
Lý Hạo rút kiếm cắm thẳng vào trái tim một vị Thiên Vương!
Tên Thiên Vương kia muốn kêu lên thì lại bị Lý Hạo dùng lĩnh vực bao phủ, Thiên Vương tỉnh táo lại, khuôn mặt lộ vẻ hoảng sợ!
Chuyện gì vậy?
Gã chỉ nhìn thấy một ngôi sao, sau đó khi tỉnh lại thì trường kiếm của Lý Hạo đã đâm vào tim mình, xoắn nát ngũ tạng lục phủ, sau đó kiếm đánh nát đầu gã!
Gã ngơ ngác ngây người, không dám tin…
Tại sao lại như vậy?
Những người khác đều bất động!
Chính mình cứ thế mà bị giết ư?
Ta là Thiên Vương cơ mà!
Tinh thần lực lan ra tạo thành một người khổng lồ đỏ tươi, hình như đây mới là cách dùng chính xác của lực lượng Hồng Nguyệt, người khổng lồ màu máu nhìn xung quanh, thấy những người khác đang bất động, gã sợ hãi, đồng thời đã hiểu ra vấn đề!
Có lẽ phải đánh thức bọn họ!
Gã phát ra tiếng kêu bén nhọn, nhưng lúc này toàn bộ vũ trụ đại đạo đều chìm trong sự tĩnh lặng, lực lượng vạn đạo tạo thành một lĩnh vực hoàn toàn bao phủ lấy gã
Chương 2090: Thiên đại thu hoạch 3
Lý Hạo nhẹ nhàng lên tiếng: “Trong lĩnh vực của ta, ngươi không kêu được đâu!”
Trường kiếm vô hình đâm tới, Lý Hạo cười nói: “Ngày xưa, Huyết Thần Tử của tổ chức Hồng Nguyệt là thứ mà mọi người yêu nhất.
Mọi người không muốn ăn thịt người, nhưng ăn Huyết Thần Tử thì khác! Đám người các ngươi… Ta muốn luyện các ngươi thành Huyết Thần Tử!”
Đúng vậy, Huyết Thần Tử!
Đám tu sĩ Hồng Nguyệt này chẳng khác gì huyết ảnh của Ánh Hồng Nguyệt ngày xưa!
Huyết ảnh có thể luyện hóa thành Huyết Thần Tử, tinh thần lực của đám người này cũng có thể!
Huyết Thần Tử cấp độ Thiên Vương!
Ai dám tưởng tượng chuyện này sẽ xảy ra?
Dường như huyết ảnh kia rất hoảng sợ, nhưng trường kiếm đã xuyên thấu huyết ảnh, Tinh Không Kiếm rung động kịch liệt, chút vết nứt trên thân kiếm được năng lượng màu đỏ ngòm lấp kín!
Huyết ảnh kia không ngừng bị nén lại!
Huyết ảnh kêu thảm thiết, phát ra tiếng nói: “Đế Tôn sẽ không tha cho ngươi! Ngươi giết chúng ta, Đế Tôn chắc chắn sẽ biết được.
Lý Hạo, ngươi sẽ phải đối đầu với Đế Tôn.”
“Hắn biết cũng chẳng sao!”
Lý Hạo cười nói: “Đế Tôn là người tốt, còn tốt hơn cả nữ vương, nhiều lực lượng Hồng Nguyệt thế này… Nói thật, ta cũng không dám tin tưởng! Nhân lúc này nén thành Huyết Thần Tử trước, sau đó dùng đại đạo lôi đình cọ rửa, Huyết Thần Tử được đại đạo lôi đình cọ rửa chắc chắn sẽ thành chí bảo! Chí bảo cấp độ Thiên Vương!”
“Lý Hạo!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng, ngay sau đó, huyết ảnh hoàn toàn vỡ nát, bị Tinh Không Kiếm cắn nuốt tẩy luyện, sau đó, một viên Huyết Thần Tử xuất hiện.
Lúc này, đại đạo lôi đình cũng đang ngừng lại.
Lý Hạo không nóng nảy, lát nữa nó sẽ khôi phục thôi.
Lúc đó có thể dùng sấm sét tẩy rửa Huyết Thần Tử, nó sẽ thành chí bảo, chắc chắn còn tốt hơn những quả Thiên Hương kia nhiều, dù sao quả Thiên Hương chỉ do một vị Thiên Vương ngưng tụ thành, còn chia ra làm 99 quả.
Nhưng Huyết Thần Tử này lại là tất cả lực lượng của một vị Thiên Vương áp súc thành!
Có tàn nhẫn không?
Có lẽ là có!
Nhưng Lý Hạo không thèm để ý.
Sau khi được sấm sét thanh tẩy, lực lượng Hồng Nguyệt bị gột rửa đi, thứ này sẽ là đan dược tốt nhất.
Tu sĩ Hồng Nguyệt không phải con người, nên gọi bọn họ là Huyết Ảnh khôi lỗi mới đúng.
Qua giây lát, Lý Hạo đã giải quyết xong một vị Thiên Vương.
Cộng thêm hai kẻ đã chết trước đó, giờ chỉ còn lại hai vị Thiên Vương.
Lúc này, Lý Hạo khẽ nhíu mày.
Ngôi sao kia biến mất, hình như nguồn lực lượng kia cũng đang dần tiêu tán, nó không phải là vô hạn!
Hơn nữa nơi đây có quá nhiều cường giả, cũng có rất nhiều đại đạo lôi đình.
Một vị Thiên Vương đang hơi rung động, có lẽ sẽ khôi phục lại rất nhanh thôi!
Không thể được!
Lĩnh vực lập tức bao phủ, vị Thiên Vương hơi rung động kia lập tức rơi vào trong lĩnh vực vạn đạo, Lý Hạo lại cầm kiếm tấn công, lần này, vừa lại gần đối phương, gã đã lập tức tỉnh táo lại… nhưng đã quá muộn!
Vị Thiên Vương này biến sắc nhìn bốn phía, chấn động vô cùng: “Ta bị ngưng đọng ư?”
Gã lập tức hiểu rõ tình hình!
Chắc chắn gã đã bị lực lượng không thể tưởng tượng nổi nào đó trấn áp, thế nên khi gã thanh tỉnh mới không cảm nhận được thời gian đã trôi qua, mà bên cạnh gã đã mất đi một vị Thiên Vương, gã hiểu rằng kẻ đó chắc chắn đã xảy ra vấn đề!
Nhưng bây giờ mới nhận ra thì chẳng có ích gì!
Sắc mặt tên Thiên Vương kia biến đổi, vô số lực lượng huyết sắc hội tụ, gã muốn tự bạo!
Lý Hạo đáng chết!
Gã sẽ dùng mạng mình để đánh thức tất cả mọi người!
Lý Hạo khẽ nhíu mày, hắn lập tức hóa thành trường hà, trường hà vờn quanh đối phương, vô số lực lượng đại đạo cuốn tới!
Tên Thiên Vương kia điên cuồng gào thét.
Vô số ngôi sao đang không ngừng đập xuống, thân thể gã bị đâm nát bét, một đạo huyết ảnh xuất hiện, Tinh Không Kiếm kích động lập tức đâm xuyên huyết ảnh!
“A!”
Tiếng kêu thảm vang lên, quá trình áp súc lại bắt đầu, trường hà quay cuồng, Lý Hạo dần dần hiện ra hình người, sắc mặt hắn hơi tái.
Thiên Vương thật khó đối phó!
Nguồn lực lượng kia tuy mạnh nhưng nó đang dần biến mất, trường kiếm còn chưa đâm vào cơ thể đối phương mà đối phương đã thanh tỉnh, vậy nên hắn chỉ có thể dùng thực lực trấn áp Thiên Vương.
May mà nếu không đụng vào đối phương thì kẻ đó sẽ không tỉnh lại.
Giờ chỉ cần đối phó với một tên nữa là được!
Trường kiếm ầm ầm rung động, trấn áp áp súc, sau đó lại có một viên đan dược màu máu xuất hiện, khí tức cực kỳ cường hãn tràn lan!
Lý Hạo nhìn về phía kẻ thứ ba.
Vị Thiên Vương này cũng đang run rẩy, xem ra chẳng mấy chốc sẽ thức tỉnh!
Lý Hạo lập tức đánh tới!
Lần này, hắn vừa tới gần đối phương liền tỉnh táo lại, nhìn thấy trường kiếm đang ở trước mắt, kẻ đó biến sắc, nhanh chóng lui lại, muốn thoát khỏi đòn tấn công của Lý Hạo!
Động tĩnh lớn như vậy đã đánh thức vài người.
Bên kia, Trương An bỗng nhiên mở mắt!
Ông nhìn về phía Lý Hạo, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc!
Hai vị Thiên Vương nữa đâu?
Chuyện gì thế này?
Oanh!
Đại đạo lôi đình bắt đầu khôi phục, tiếp tục đánh xuống.
Tên Thiên Vương vừa lùi lại đột nhiên bị một tia chớp đánh trúng, gã lảo đảo, trường kiếm nhân cơ hội xuyên qua!
Lý Hạo lắc đầu!
Thiên thời địa lợi nhân hoà!
Tiến vào vũ trụ đại đạo, số mệnh của những kẻ này đã được định sẵn, đối phương tỉnh lại thì đại đạo lôi đình cũng khôi phục, giờ chỉ còn lại một vị Thiên Vương, thế nên tất cả sấm sét đều hội tụ ở đây.
Một tia sét đánh xuống, đối phương không bị đánh chết quả là may mắn!
Ầm ầm!
Sấm sét không ngừng đánh xuống, Lý Hạo liên tiếp xuất kiếm, mỗi lần đều để lại vết máu thật sâu trên người đối phương, sau vô số chiêu kiếm, cuối cùng đối phương cũng không chịu nổi sự tấn công đến từ 2 phía, nhục thân nổ tung!
Một đạo huyết ảnh lao ra liền muốn chạy trốn!
Nhưng nó có cơ hội đó không?
Một kiếm chém tới, thần văn chữ “Đạo” xuất hiện, ầm, huyết ảnh lập tức bị trấn áp, trường kiếm đâm xuyên, sức cắn nuốt vô biên cuốn tới, huyết ảnh Thiên Vương gầm thét: “Lý Hạo…”
“Đế Tôn sẽ không bỏ qua cho ta! Ta biết rồi!”
Lý Hạo cầm trường kiếm, bộc phát ra vô số lực lượng đại đạo, cười nói: “Trước ngươi đã có người uy hiếp ta như thế rồi!”
“Ngươi…”
“Ta sẽ chết không yên lành, chết không có chỗ chôn, sớm muộn gì cũng sẽ phải chôn cùng các ngươi.
Ta nghe những lời này quá nhiều lần rồi, nhưng đến nay vẫn sống rất khỏe mạnh!”
“A!”
Tên Thiên Vương này tuyệt vọng, lại gầm lên: “Ta…”
“Ngươi làm quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ta đúng không? Đáng tiếc, ngươi không được làm quỷ đâu!”
Oanh!
Tiếng nổ đùng đoàng vang lên, một sợi oán niệm phát ra, gã hoàn toàn không chấp nhận được chuyện này!
Kiếm mang lấp lóe, oanh một tiếng, oán niệm lập tức tiêu tán.
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Có thế mà đã không nhịn được à? Ý chí quá yếu! Nếu Thiên Vương nào cũng như thế thì Tân Võ đã bị diệt từ lâu rồi, Ngụy Thiên Vương đúng là phế vật!”
Đến lúc này, toàn bộ 5 vị Thiên Vương đều đã bị giết!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










