[Dịch] Tinh Môn
Tập 412 : Đại Đạo Trường Hà 1 (c2056-c2060)
❮ sautiếp ❯Chương 2056: Đại Đạo Trường Hà 1
Hạo Tinh giới.
Trên Trường Hà Chi Kiếm, từng ngôi sao lấp lánh bộc phát ra quang huy sáng chói, trong chớp nhoáng, Lý Hạo nhanh chóng bắt lấy những ngôi sao di chuyển, những ngôi sao chưa được kích hoạt xuất hiện dao động cũng bị Lý Hạo đưa vào vị trí.
Những đạo mạch chưa mở ra bốn khó phán đoán thuộc tính, nhưng nó dao động vào lúc này chứng tỏ nó là ngôi sao thuộc hệ Phong.
Vô số ngôi sao hệ phong được chuyển đến một khu vực, sau đó, từng tia lực lượng đại đạo hệ phong nhỏ giọt xuống.
“Tí tách…”
Dưới sao trời, lực lượng đại đạo hệ phong hóa thành chất lỏng, nhỏ xuống từng giọt, chậm rãi chảy xuôi.
Thời gian dần trôi qua.
Lý Hạo cảm thấy đã đủ rồi, hắn nói khẽ: “Hệ Thủy!”
Lấy gió làm cơ sở, lấy nước làm nguồn cội, hỗn hợp lực lượng đại đạo để tạo ra mưa to gió lớn, đúc căn cơ trường hà.
Bên ngoài, Lâm Hồng Ngọc phát lệnh: “Tu sĩ hệ Thủy vận dụng thủy mạch, thủy khiếu để gột rửa thiên địa…”
Vô số hệ Thủy bộc phát.
Lúc này, thời gian đã trôi qua gần một giờ, áo giáp của Lâm Hồng Ngọc hiện lên một vệt sáng.
Vào thời khắc này, một người chạy tới, kẻ đó cũng hiện lên trên màn trời, y mở miệng nói: “Hồi bẩm đô đốc, Thủy Vân ở phương Nam đã xảy ra biến cố…”
Nghe vậy, dân chúng khắp thiên hạ đều giật mình.
Lâm Hồng Ngọc quát: “Khốn kiếp! Đang ở trước màn trời đó.
Mà thôi, mở ra màn trời, chiếu tình hình phương Nam xem đã xảy ra chuyện gì, ta muốn xem là ai dám gây rối vào ngày tế điện anh linh hôm nay!”
“Rõ!”
Màn trời nhanh chóng luân chuyển chiếu cảnh cường giả tọa trấn phương Nam, người đó không phải người khác mà chính là Thủy Vân Thái Hậu, thấy màn trời chiếu bóng dáng mình, Thủy Vân Thái Hậu có vẻ hơi khó chịu, khom người nói: “Đô đốc đừng giận, chỉ là hiểu lầm mà thôi, vừa rồi có tu sĩ Thủy Vân vận dụng thủy mạch, đột nhiên tấn cấp từ Đấu Thiên lên Sơn Hải, giờ còn đang tiếp tục tiến giai, động tĩnh hơi lớn nên mới gẩy ra hiểu lầm!”
Dứt lời, bà cầm màn trời đạp không bay đi, sau đó dùng màn trời chiếu hình ảnh một đám quân sĩ.
Có một người trong số đó khí tức đang điên cuồng tăng vọt.
Đám tu sĩ khắp thiên hạ trừng to mắt, tận mắt chứng kiếm vô số khiếu huyệt của người kia được thắp sáng lên, mở ra, trong chớp mắt, đối phương đã có một đạo mạch hoàn chỉnh, sau đó là 2 cái, 3 cái, 4 cái…
Không thể tưởng tượng nổi!
Cùng lúc đó, trong màn trời lạ có thanh âm vang lên: “Bẩm đô đốc, phương Bắc cũng có tu sĩ hệ phong tiến giai Sơn Hải, giờ vẫn còn đang tiếp tục tiến giai, có nên ngăn cản…”
Giọng Lâm Hồng Ngọc vang vọng đất trời: “Đây là sự phản hồi của anh liệt, ngăn cản làm cái gì? Người đâu, thưởng vạn khối đá năng lượng, ngàn giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, mười sợi lực lượng Bất Hủ, trợ giúp những người thành tâm này hoàn mỹ tiến giai!”
“Rõ!”
“Đưa màn trời trở về, kia chỉ là việc vặt, ta đã nói rồi, người thành tâm chắc chắn sẽ có thu hoạch, dù hiện giờ không thu hoạch được gì thì sau này cũng chắc chắn sẽ có! Có thể tấn cấp Sơn Hải Nhật Nguyệt trong nháy mắt!”
Thiên hạ an tĩnh, nhưng trong lòng mọi người bại bừng lên nhiệt huyết.
Thật sự sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn sao?
Lên Sơn Hải, vào Nhật Nguyệt đơn giản như thế ư?
Bọn họ không biết chuyện này là thật hay giả, nhưng nếu là thật thì sao?
Tự bản thân cố gắng tu luyện tới Sơn Hải Nhật Nguyệt thì khó đến cỡ nào?
Giờ khắc này, trong thiên địa, lực lượng đạo mạch, càng thêm rõ ràng, chỉ cần thành tâm là sẽ có hi vọng…
Cùng lúc đó, khắp thiên hạ, các vị cường giả âm thầm vận chuyển Sinh Mệnh Chi Tuyền và lực lượng Bất Hủ giúp vài người tiến bộ, chuyện này lập tức khiến mọi người xôn xao.
Tai nghe là giả, mắt thấy mới là thật!
Bên cạnh mình thực sự có người tấn cấp!
Mặc dù không phải Sơn Hải hay Nhật Nguyệt, có người chỉ mở thêm 1 – 2 khiếu huyệt mà thôi, nhưng một tòa thành xuất hiện một người như vậy cũng đủ để khiến cả tòa thành này chấn động!
Toàn bộ Hạo Tinh đại lục nhanh chóng lâm vào điên cuồng, hưng phấn và kích động!
Cầu phúc cho anh liệt còn có thu hoạch ngoài ý muốn, như vậy thì có ai mà không thích?
Thậm chí có những tu sĩ vốn nghĩ rằng chỉ cần qua loa tùy tiện một chút là xong, giờ phút này đều khoanh chân ngồi xuống, hưng phấn chờ đợi quá trình tiếp theo.
Hạo Tinh đại lục có động tĩnh lớn như thế, thiên hạ đều đang cầu phúc, người bên trong Cụ Phong thành không thể không biết gì cả.
Trịnh Vũ nhìn ra bên ngoài, ánh mắt thâm sâu, không biết đang nghĩ cái gì.
Bên cạnh, mấy vị cường giả đỉnh cấp cũng hướng mắt ra ngoài, có người cau mày nói: “Thiên hạ cầu phúc để làm gì?”
“Tu Đạo Nhân Vương sao?”
“Hay để phục sinh những kẻ đã chết?”
“…”
Những người này cũng có chút kiến thức, bọn họ nhanh chóng nhìn ra đầu mối.
Khắp thiên hạ hội tụ đạo mạch chắc chắn không đơn giản chỉ là cầu phúc, đây là một loại phương pháp hội tụ đạo mạch, việc này không đơn giản!
Nhưng để nói cụ thể ra thì bọn họ lại không hiểu.
Bọn họ không hiểu rõ về tân đạo, nhưng bọn họ biết nó giống như tu luyện Đạo Nhân Vương, cũng có khả năng là biện pháp phục sinh người chết trận giống như khôi phục Thần Linh.
Trịnh Vũ cảm nhận bốn phương tám hướng, một lát sau chậm rãi nói: “Đạo Nhân Vương… Tạm thời không có dấu hiệu đó, mà nó cũng không tu luyện như thế, phục sinh người chết trận thì có khả năng! Đám Viên Thạc đã chết trận, tân đạo có nhiều đạo mạch, nhiều ngôi sao bản mệnh, nếu có thể kích thích ngôi sao đã lụi tàn khôi phục thì có khả năng sẽ phục sinh được bọn họ!”
Chẳng lẽ Lý Hạo đang phục sinh những người này thật ư?
Có nên nhúng tay không?
Thánh Nhân không thể ra ngoài nhưng trong thành vẫn còn Bất Hủ.
Tạm thời không có động tĩnh gì quá lớn, gã cũng tu luyện tân đạo, giờ đang cảm nhận tình huống trong vũ trụ đại đạo, mặc dù bản tôn không tu luyện nhưng phân thân của gã thì có.
Tình huống vũ trụ đại đạo không rõ ràng lắm, chỉ loáng thoáng cảm thấy sao trời đang xê dịch.
Cần ngăn cản không?
Ngân Nguyệt cũng có không ít Bất Hủ, để đám người kia ra ngoài quấy rối e là không về được nữa.
“Tiếp tục quan sát!”
Trịnh Vũ nhíu mày.
Nếu chỉ là phục sinh đám người Viên Thạc thì chưa chắc đã là chuyện xấu.
Lý Hạo có càng nhiều ràng buộc càng tốt, như vậy thì hắn mới có nhược điểm, sau khi Viên Thạc chết, Lý Hạo không cố kỵ gì nên mấy lần hắn xuất thủ đều rất tàn nhẫn, Cụ Phong thành tổn thất rất nhiều cường giả.
Dù đám người Viên Thạc sống lại thì cũng chỉ là vài kẻ cấp độ Nhật Nguyệt.
Nhưng chỉ sợ… mục đích thật sự không phải là phục sinh bọn họ.
Chương 2057: Đại Đạo Trường Hà 2
Tí tách!
Tiếng nước truyền đến, phía dưới Trường Hà Chi Kiếm, một đầm nước hiện ra, đó đều là lực lượng đại đạo.
Lực lượng đại đạo ngưng tụ thành dòng nhưng có vẻ hơi hỗn loạn.
Lý Hạo không nói một lời, cổ động huyết khí, loại chất lỏng này dần dần dung hợp, không có thứ tự hóa thành có thứ tự, dùng trình tự đại đạo đặc hữu dung hợp những lực lượng đại đạo này lại, hóa thành một loại Hỗn Độn Thủy Nguyên.
Có lẽ việc này sẽ thất bại, nhưng trên con đường tu luyện không thể thiếu quá trình thử nghiệm, dù thất bại thì cũng không đáng sợ.
Vạn tinh chấn động!
Đối với Lý Hạo mà nói, vạn tinh chấn động khiến hắn rất khó chịu, nhục thân dung nhập tinh hà, vạn tinh chấn động cũng khiến thân thể hắn chấn động, chữ “Đạo” xuất hiện trên trán hư ảnh.
Chữ “Đạo” bao trùm tứ phương, chiếu rọi thiên địa.
“Hắc Báo!”
Lý Hạo hô, Hắc Báo nhanh chóng chạy tới, Lý Hạo trầm giọng nói: “Nếu xảy ra vấn đề, ta cần ngươi làm một chuyện, hãy cắn nuốt hết lực lượng đại đạo hội tụ, nhưng như vậy có thể sẽ khiến bụng ngươi căng vỡ…”
Hắc Báo hóa thành màu vàng, vẻ mặt hung sát!
Ta sợ chắc?
Ngươi phải nói sớm chứ!
Ta chờ ăn đây!
Nếu ngươi nói sớm hơn thì ta đã bắt đầu ăn từ lâu rồi.
Lý Hạo bật cười: “Không phải bây giờ, khi xảy ra vấn đề thì ngươi mới ăn!”
Cứ nói đến ăn là con chó này lại nhiệt tình thái quá, giờ chưa phải lúc.
Khi đạo lực rung chuyển hoặc có loại đạo lực nào đó khó dung hợp thì mới cần Hắc Báo ăn hết lực lượng dư thừa kia, để tránh tình trạng lực lượng không cân bằng hoặc đạo lực hỗn loạn.
Có lẽ sẽ có rất rất nhiều!
“Hắc Báo, đừng khinh thường, ta muốn duy trì sự cân bằng, có vài đạo lực chắc chắn sẽ vượt quá rất nhiều, tỉ như Ngũ Hành có nhiều người tu luyện, có thể là ngàn vạn người, nếu xảy ra vấn đề… E rằng ngươi sẽ nuốt không hết!”
“Gâu gâu!”
Hắc Báo nghiêng mắt chó, ngươi xem thường ai đấy?
Lực lượng đại đạo rất bổ dưỡng, cho ta ăn là được, ta nuốt không hết thì cũng có thể đóng gói mang về!
Lý Hạo thấy nó như vậy thì không nói thêm gì, con chó này rất thông minh, nó hiểu ý hắn mà còn như vậy chứng tỏ nó tin rằng nó có thể nuốt hết tất cả.
“Hệ Thủy hơi nhiều!”
“Gâu!”
Hắc Báo lập tức phóng to, nó há to miệng, lực hút mạnh mẽ cuốn lấy rất nhiều đạo lực hệ Thủy dạng lỏng dung nhập vào trong cơ thể nó.
Nó vốn chủ tu hệ Thủy, hút những lực lượng này khiến nó rất thỏa mãn, ăn rất thoải mái!
Đúng lúc này, những giọt đạo lực hệ Hỏa tựa như dung nham ngưng tụ lại.
Ngoại giới đã tiến hành đến hệ Hỏa.
Lý Hạo trấn áp vạn tinh, rút lực lượng ra, đồng thời còn phải di chuyển, sắp xếp lại những ngôi sao sai chỗ, hắn bận bịu túi bụi, còn Hắc Báo thì vẫn luôn yên lặng chờ đợi.
Một lát sau, Lý Hạo lên tiếng: “Hấp thu hệ Hỏa!”
“Grào!”
Thân thể Hắc Báo lại phóng đại, bắt đầu cắn nuốt lực lượng hệ Hỏa.
Nhưng thủy hỏa khắc nhau, Hắc Báo hơi khó chịu, lực lượng hệ Hỏa còn nồng đậm đến mức ngưng tụ thành giọt khiến Hắc Báo hút càng nhiều thì càng khó chịu hơn, hình như nó đánh giá mình quá cao rồi.
Quá nhiều lực lượng!
Lý Hạo vẫn chưa bảo nó ngừng lại, những lực lượng đại đạo này rất khó cất trữ, cũng rất khó tùy ý vứt bỏ, nếu vứt ra thì rất dễ chảy về.
Cùng lúc đó, Lý Hạo đang đối mặt với một phiền toái lớn!
Trong hư không vô tận, sao trời đang tụ đến.
Dường như cảm nhận được lực lượng đại đạo nơi đây hấp dẫn, vô số ngôi sao lao tới, đó là những ngôi sao chưa được phát hiện trước đó, mà những ngôi sao này đến đây có thể khiến quá trình vận chuyển của toàn bộ tinh hà nhiễu loạn, thậm chí đâm hỏng Tinh Hà Kiếm.
Lý Hạo đau đầu.
Trước đó hắn đã dự đoán chuyện này có thể xảy ra, nhưng không ngờ là có nhiều sao trời chưa được phát hiện như vậy, trong chớp nhoáng, tối thiểu hơn ngàn ngôi sao đã lao tới.
Hắn nhanh chóng hóa ra một đạo phân thân bay về phía những ngôi sao kia.
Ầm ầm!
Phân thân Lý Hạo bị đâm lùi lại, cuối cùng miễn cưỡng ngăn cản được, hắn di chuyển những ngôi sao này đưa vào hệ thống tinh hà, một vài lực lượng đại đạo đã được rút ra trước là gió, nước, lửa bỗng nhiên phát ra từ chúng, Lý Hạo lập tức luống cuống tay chân.
Dòng sông nhỏ yếu ớt lập tức trở nên không ổn định, Lý Hạo tái mặt, may mà Hắc Báo lập tức nuốt hết những lực lượng đại đạo mới sinh ra này.
Nhưng Hắc Báo lúc này đang cảm thấy rợn hết cả lông!
Cứ tiếp tục thế này thì nó sẽ không trụ được.
Chỉ mới hội tụ mấy loại lực lượng đại đạo mà nó đã cảm thấy no rồi, cơ thể đang điên cuồng tiêu hóa lực lượng đại đạo tạo nên âm thanh như tiếng sấm, chưa bao giờ nó cảm thấy ghét bỏ lực lượng đại đạo vì quá nhiều như lúc này!
Có lẽ Lý Hạo nên mang thêm người vào thì sẽ tốt hơn, nhưng mang nhiều người vào đây thì rất dễ bại lộ.
Lý Hạo vốn không quá tin tưởng người khác, lần này lại càng đa nghi hơn, dính đến chuyện gây dựng đại đạo và tinh hà, hắn càng phải thật cẩn thận.
Tình hình hiện tại đã hơi vượt qua dự kiến của Lý Hạo.
Mọi chuyện quá mức thuận lợi cũng không phải chuyện tốt, bởi vì tốc độ quá nhanh, Lâm Hồng Ngọc rất khó gián đoạn quá trình này, bản thân hắn cũng thế, thậm chí hắn hi vọng lúc này có người đến quấy rối, làm quá trình chậm lại một chút thì sẽ tốt hơn.
“Thật đau đầu!”
Lý Hạo lại tách ra một phân thân, bởi vì lại có sao trời tụ đến, cùng lúc đó, ngàn vạn ngôi sao tỏa sáng lấp lánh, ngôi sao hệ Thổ bộc phát, rất nhiều đạo lực hệ Thổ hội tụ!
Lý Hạo không thể không phân thân lần nữa, bắt đầu rút ra lực lượng hệ Thổ.
Các phân thân Lý Hạo bận rộn bôn ba.
Hắn hết cách, miễn cưỡng xé rách hư không truyền tin ra ngoài: “Chậm một chút…”
Trong Thiên Tinh thành.
Lâm Hồng Ngọc nhận được tin tức thì có chút đau đầu.
Chậm lại à?
Lúc nhanh lúc chậm, mệnh lệnh đã hạ rồi, nhiều người chứ không phải 1 – 2 cái, nếu ít người thì còn dễ khống chế, nhiều người thì rất khó!
Nhưng Lý Hạo đã nói vậy thì nàng đành phải vắt óc suy nghĩ, sau đó, màn trời truyền lời nói của nàng đến khắp tứ phương: “Hình như ta cảm nhận được anh linh trở về.
Chư vị cố gắng chân thành chúc phúc đã khiến anh linh cảm nhận sự thiện ý và nhiệt tình của mọi người.
Chúng ta hãy tạm dừng tu luyện, yên lặng lắng nghe thanh âm anh linh…”
Ngay sau đó, bên tai rất nhiều người vang lên những thanh âm yếu ớt, nghe không rõ ràng, dường như thật sự có người đang nói chuyện.
Có người kinh hãi, có người vui mừng.
Lâm Hồng Ngọc chờ đợi một lát, tiếc nuối lên tiếng: “Hình như ta đã nghe được giọng nói của bọn họ nhưng tiếc là không nghe rõ, có lẽ bọn họ vẫn chưa thể hiện ra trước mặt người khác, tiếp tục cầu phúc đi! Tu sĩ hệ phong tiếp tục cầu phúc, hình như ta nghe thấy thanh âm của anh linh hệ phong…”
Quanh đó, có người nhìn nàng bằng ánh mắt cổ quái.
Bịa chuyện giỏi thế!
Chúng ta không nghe thấy gì cả!
Đến lúc này, mọi người cũng cảm thấy có gì đó không thích hợp, giờ chính là lúc thể hiện rõ nhất tầm quan trọng của danh nghĩa và thân phận, nếu không, hiện giờ không có Lý Hạo ở đây, Lâm Hồng Ngọc điều khiển tu sĩ thiên hạ với quy mô lớn như thế, còn liên tục thay đổi mệnh lệnh, đáng lẽ phải có người bất mãn tạo phản, thậm chí bắt lấy Lâm Hồng Ngọc bởi vì có thể nàng ta đang có mưu đồ mờ ám.
Nhưng hiện tại, bởi vì thân phận của nàng ta mà bọn họ không nói gì.
Lý Hạo không xuất hiện, Lâm Hồng Ngọc mang danh phu nhân hầu gia, đồng thời còn đang nắm giữ Hạo Tinh Lệnh, lúc này cũng không thương vong tổn thất gì, dù nàng ta thật sự đang mưu đồ gì đó thì mọi người cũng chỉ còn cách chấp nhận.
Lâm Hồng Ngọc nhẹ nhàng thở ra, trong lòng vẫn còn thấp thỏm.
Đừng đổi kế hoạch lung tung nữa!
Hiện giờ nàng còn sốt ruột hơn cả Lý Hạo, Lý Hạo liên tục sửa đổi kế hoạch, điều chỉnh tốc độ, lúc nhanh lúc chậm, mỗi lần như vậy đều rất phiền phức, nàng phải nghĩ ra đủ loại lý do để thuyết phục mọi người.
Nói quàng nói xiên nhiều quá làm nàng cũng sắp mất phương hướng rồi.
Chương 2058: Đại Đạo Trường Hà 3
Trong Hạo Tinh giới.
Lý Hạo thở hắt ra, cười một tiếng rồi lẩm bẩm: “Không tệ.
Xem ra Hắc Báo không cần hấp thu quá nhiều, chỉ cần không ngừng gia tăng lực lượng hệ khác là được.”
Vừa mới năng lượng hệ Hỏa quá nhiều, hệ phong ít hơn, Hắc Báo chỉ có thể cắn nuốt thật nhiều năng lượng để duy trì cân bằng, nhưng bây giờ tu sĩ hệ phong tiếp tục tu luyện bổ sung không ít lực lượng, như vậy thì Hắc Báo không cần cắn nuốt nhiều như vậy nữa.
Làm thế này cũng cho Hắc Báo có thời gian nghỉ ngơi tiêu hóa.
Về phần Lâm Hồng Ngọc phải liên tục điều chỉnh như thế nào…
Lý Hạo mỉm cười.
Tự nàng phải nghĩ cách, muốn kiếm lời thì cũng phải bỏ ra chút gì đó, đến lúc không gánh được nữa thì tính sau.
Cách đó không xa, Hắc Báo thở hồng hộc, trong cơ thể không ngừng truyền ra tiếng nổ tung, cuối cùng nó cũng có thời gian rảnh để điều chỉnh.
Nó không ngừng hấp thu lực lượng đại đạo, cưỡng ép mở ra đạo mạch.
Hắc Báo vốn chỉ là Nhật Nguyệt tứ trọng, hiện giờ nó nhanh chóng trở nên cường đại hơn, lên đến Nhật Nguyệt lục trọng với tốc độ cực nhanh, thân thể nó vẫn chịu đựng được, nhục thân Yêu tộc vốn rất cường đại.
Lý Hạo đã tụ lại được một dòng sông nho nhỏ, dòng sông này bắt đầu chảy xuôi.
Lý Hạo quan sát nó, sau đó hít sâu, dòng sông này chỉ dài chừng 1% Tinh Hà Kiếm, thế nên cần tạo ra dòng sông có độ dài gấp 99 lần nữa mới có thể tạo thành tinh hà chân chính đơn giản!
“Hắc Báo… Chúng ta mới hoàn thành 1%!”
“…”
“Ngao!”
Hắc Báo phát ra tiếng tru tuyệt vọng.
Lý Hạo cũng rất bất lực: “Thật đấy, ngươi mới hút 1% lực lượng dư thừa, còn 99% nữa, ngươi có thể chịu được không?”
“Gâu gâu!”
Hắc Báo điên cuồng lắc đầu, trước đó nó tự tin kiêu ngạo, hiện tại lại vội vàng phủ nhận, 1% đã suýt nữa khiến nó no bể bụng, giờ còn phải hấp thu 99 lần như vậy nữa, nó chắc chắc sẽ nổ chết!
Lý Hạo cũng rất đau đầu, ngẫm nghĩ, nhìn thoáng qua vô số ngôi sao, có lẽ… Có thể dung nhập một phần đạo lực trở lại sao trời, nhưng làm vậy có khả năng sẽ khiến một số ngôi sao vỡ nát, đồng thời sẽ khiến một số người tăng lên.
Xem ra hắn có thể thử hội tụ lực lượng vạn dân để sinh ra cường giả.
Về phần là người một nhà hay là địch nhân… lúc này kẻ mà nghe lời bọn họ tu luyện thì dù có đối đầu cũng chưa chắc đã là kẻ địch.
Lâm Hồng Ngọc vốn âm thầm phái người bỏ ra rất nhiều bảo vật giúp một số người tăng lên, thế nên nhân số không nhiều, hiện tượng đó đều là ngụy tạo.
Nhưng sau khi cầu phúc tiếp tục diễn ra, các nơi truyền lại vài tình báo khiến Lâm Hồng Ngọc ngạc nhiên, giờ phút này, vài nơi thật sự xuất hiện một số người bỗng nhiên tăng lên.
Có vài người tăng lên với biên độ không nhỏ nhưng cực kỳ khó chịu, so với những người tăng lên ngụy tạo kia, trong số những người tăng lên thật sự này có vài người thống khổ đến chết đi sống lại, nhưng lợi ích nhận được cũng rất lớn!
Việc cầu phúc kéo dài mấy canh giờ khiến vài người mất kiên nhẫn, nhưng sau khi xuất hiện nhiều người mạnh lên, đám người lập tức lại bị kích thích!
Muốn toàn dân làm việc trong thời gian ngắn thì không sao, nhưng thời gian kéo dài, dù Lâm Hồng Ngọc có nhiều thủ đoạn thế nào đi nữa thì vẫn cảm thấy mệt mỏi, bọn họ còn như vậy thì đám dân chúng vẫn luôn chờ đợi còn hơn thế, kỳ thật rất nhiều người đã mất hết kiên nhẫn.
Chúng ta cũng phải ăn cơm, làm việc chứ! Ai muốn đứng yên một chỗ mãi.
Tuy nhiên, sau khi người tấn cấp tăng lên không ngừng, Lâm Hồng Ngọc mặc kệ nguyên do, nàng nhanh chóng điều khiển Phong Vân Bảo Giám, dùng màn trời bay khắp thiên hạ, khắp nơi đang không ngừng truyền đến dấu hiệu có người tấn cấp!
Rất nhiều người!
Sự nhiệt tình của người dân lại được kích phát, vì thế việc cầu phúc lại tiếp tục tiến hành.
Ba giờ, năm giờ, bảy giờ…
Cầu phúc từ khi trời sáng đến lúc sắc trời đã bắt đầu tối đi.
Sắc mặt Lâm Hồng Ngọc hơi trắng.
Ngày hôm nay, nàng không ngừng chỉ huy, lấy đủ loại lý do để khiến dân chúng nghe hiệu lệnh của nàng, không ngừng cung cấp các loại năng lượng, chấn động các loại đại đạo…
Nhưng thời gian kéo dài quá lâu nên xuất hiện tình huống dân chúng không nhịn được nữa.
Việc này duy trì trong một ngày đã là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Mấy tỉ người đều không làm việc địa, chờ đợi chỉ lệnh, mức độ dân tâm sở hướng đã vượt quá sức tưởng tượng.
Lúc này, Triệu thự trưởng nhanh chóng chạy đến, truyền âm nói: “Không ổn lắm, thời gian kéo dài quá lâu! Trời tối rồi, còn tiếp tục cầu phúc không? Rất nhiều người cả ngày chưa ăn cơm, dù bản thân không ăn nhưng trong nhà vẫn còn trẻ nhỏ và người già cần ăn cơm, cũng phải đi ngủ nữa, dù bọn họ là tu sĩ thì cũng không thể thay đổi thói quen của bọn họ…”
Trời tối sẽ dễ mất kiểm soát!
Ông cũng không ngờ lần cầu phúc này có thể kéo dài từ sáng đến tối, đã hơn 10 tiếng rồi!
Khắp nơi bắt đầu hỗn loạn.
Có vài nơi, một vài dân chúng đã bỏ đi, không cầu phúc nữa.
Lâm Hồng Ngọc lộ vẻ ngưng trọng.
Nàng không hỏi Lý Hạo cần bao lâu, nàng nghĩ rằng mình có thể giải quyết được, thế nhưng chuyện này diễn ra đến khi trời tối mà Lý Hạo còn chưa hoàn thành.
“Có thể kiên trì thêm một lát không?”
Không biết là nàng đang hỏi Triệu thự trưởng, hỏi bản thân mình hay đang hỏi Lý Hạo.
Trải qua 1 ngày, thể xác và tinh thần của nàng đều mệt mỏi, sắc mặt trắng bệch.
Nàng lo rằng nếu quá trình gián đoạn thì sẽ xảy ra chuyện.
Triệu thự trưởng trầm mặc, quân đội thì có thể, nhưng đây là toàn dân!
Quá nhiều người!
Muốn cưỡng ép trấn áp cũng không được, chỉ có thể khiến toàn dân chủ động phối hợp, bảo bọn họ đồng lòng phối hợp một ngày đã là chuyện hiếm có dù là ở bất cứ thời đại nào, mọi chuyện diễn ra đến tận giờ phút này đã vô cùng khó tin!
Chương 2059: Đại Đạo Trường Hà 4
Cùng lúc đó.
Trong vũ trụ đại đạo, dòng sông đã đang lan tràn, Lý Hạo thở hào hển, Hắc Báo nằm trên mặt đất giả chết, thỉnh thoảng có lực lượng bộc phát ra, trên người xuất hiện thêm lỗ máu! Nhưng khí tức của nó hiện giờ cực kỳ cường hãn, thậm chí đã tiếp cận cấp độ Hợp Đạo.
Khí tức của Lý Hạo cũng đang cường đại hơn, gần đạt đến cấp độ Hợp Đạo.
Dòng sông đã hoàn thành 1/3… Đúng vậy, chỉ có 1/3, dựa theo tốc độ này, tiến hành thêm một ngày một đêm nữa là sẽ đủ.
Nhưng Lý Hạo cảm nhận được, theo thời gian trôi qua, những ngôi sao lấp lánh đã ít dần đi, không còn nhiều như trước.
“Dân chúng không kiên nhẫn được nữa sao?”
Xem ra, tất cả mọi người đều khó chịu được trong thời gian dài, dù có dụ hoặc thì cũng không được.
Nhưng bây giờ chỉ mới hoàn thành 1/3.
Lý Hạo cắn răng, ngay sau đó, hắn xé rách hư không, truyền tin cho Lâm Hồng Ngọc: “Nghỉ ngơi một đêm, ngày mai tiếp tục! Để quân đội và người nguyện ý tiếp tục duy trì tiến hành! Nói với mọi người rằng, cứ tiếp tục thì sẽ có thu hoạch lớn hơn.
Đêm nay, ta sẽ cho nhiều người cường đại lên.
Tối thiểu phải mất hai ngày nữa! Các ngươi không thể nghỉ ngơi, phải duy trì trật tự!”
Lý Hạo ngẫm nghĩ rồi lại nói: “Chỗ ta muốn duy trì đại đạo không đổ vỡ trong đêm nay sẽ rất khó.
Ta sẽ đúc đạo mới cho ngươi, ngươi sẽ phải thử hấp thu các loại lực lượng đại đạo, có lẽ sẽ thất bại… Ngươi có nguyện ý thử một lần không?”
Một lát sau, Lý Hạo nhận được câu trả lời chắc chắn, chỉ có một chữ – được.
Lâm Hồng Ngọc chỉ trả lời bằng một chữ.
Lý Hạo không nói thêm gì, nhanh chóng đi tìm ngôi sao bản mệnh của Lâm Hồng Ngọc, hắn biết nó ở đâu.
Sau khi tìm được, Lý Hạo chần chờ một chút… Hắn định coi Lâm Hồng Ngọc thành Hắc Báo thứ hai, khi hấp thu quá nhiều lực lượng, thân thể Hắc Báo cường hãn nên có thể chịu đựng được, nhưng nàng ta thì chưa chắc.
Lý Hạo hít sâu một hơi, một tay nắm ngôi sao, tay còn lại đập xuống, ngay sau đó, chữ “Đạo” xuất hiện dung nhập vào trong đó.
Ngôi sao to lớn bị Lý Hạo trực tiếp kéo vào trong dòng sông, bên ngoài, thân thể Lâm Hồng Ngọc rung động không ngừng, miệng phun máu, đại đạo trong cơ thể dường như không ngừng đứt đoạn.
Rất nhiều người hoảng hốt.
Lâm Hồng Ngọc khoát tay, thấp giọng nói: “Không sao cả, chỉ là tu luyện bình thường, lệnh cho quân đội tiếp tục duy trì, người nguyện ý tiếp tục không được dừng lại trong đêm nay.
Còn nữa, giữ gìn trật tự các nơi, ngày mai tiếp tục! Tối thiểu phải tiến hành hai ngày nữa.”
Giờ phút này, Thiên Kiếm không nhịn được nói: “Ba ngày ư? Có lâu quá không?”
“Ba ngày!”
Lâm Hồng Ngọc trầm giọng: “Đó là ít nhất! Nếu có thể thì ban đêm cũng phải duy trì quy mô như hiện tại.
Nếu như vậy thì không cần tới ba ngày, hai ngày là đủ rồi, nhưng thế thì rất khó duy trì! Thế nên chư vị hãy kiên trì thêm một chút!”
Nàng trầm mặc một hồi rồi lại lên tiếng: “Nếu nhiều người từ bỏ, thông báo quan phương của thành trì tiến hành trừng phạt! Hủy bỏ việc cung cấp đá năng lượng, không cung cấp thần thánh cây lúa, giảm bớt danh ngạch vào học viện võ đạo…”
Nghe vậy, tất cả mọi người biến sắc.
Có người trầm giọng nói: “Như vậy chẳng phải là sẽ khiến mọi người oán hận sao? Chúng ta mang đến tự do cho mọi người chứ không phải tạo áp lực cho bọn họ!”
Lâm Hồng Ngọc bình tĩnh nói: “Chỉ cần bọn họ bỏ ra 2 – 3 ngày mà thôi, vì sự thái bình của thiên hạ, hầu gia và chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu? Các loại địch nhân xâm phạm hết lượt này đến lượt khác, hầu gia không quan tâm mình được báo đáp thế nào, nhưng hôm nay, chúng ta cần bọn họ, chẳng lẽ bỏ ra một chút công sức như vậy bọn họ cũng không nguyện ý sao? Ta không cưỡng ép bức bách bọn họ, không trừng phạt bọn họ, nhưng nếu bọn họ không muốn kiên trì, vậy thì thu lại một chút phúc lợi chúng ta đã ban phát, có gì mà không thể?
Thần thánh cây lúa, đá năng lượng, danh ngạch học viện võ đạo… Đó không phải là những thứ mà chúng ta đã cho bọn họ sao? Bọn họ có bỏ ra cái gì không? Có trả giá mới có hồi báo, chẳng lẽ chúng ta phải nuôi một đám ký sinh trùng ư?”
Lâm Hồng Ngọc nói: “Triệu thự trưởng, dùng danh nghĩa của ta, đóng dấu Hạo Tinh Lệnh, truyền tin đến các phương! Nếu có thành thị nào có hơn một nửa số tu sĩ từ bỏ việc cầu phúc, nơi đó không chỉ bị hủy bỏ các loại phúc lợi mà quan viên nơi đó cũng sẽ bị trừng phạt! Không phạt dân chúng mà phạt quan viên! Còn nữa, tuyệt đối không được để xảy ra bạo động.
Xử lý như thế nào thì phải xem năng lực của bọn họ, cũng có thể khảo nghiệm khả năng tùy cơ ứng biến của quan viên các phương!
Tuần Kiểm Ti, Tuần Dạ Nhân hãy tuần tra khắp thiên hạ.
Trần Trung Thiên, nếu xuất hiện địa phương phản loạn thì nhanh chóng phái Tuần Kiểm Ti tiến hành tiêu diệt toàn bộ, trấn áp tất cả dị động, không được phép để tin tức lộ ra ngoài!”
Các vị cường giả sắc mặt ngưng trọng nhanh chóng rời đi, bọn họ cũng không dám nói thêm cái gì.
Thời khắc này, có cảm giác Lâm Hồng Ngọc đã phát điên, gặp người là cắn, khí tức của nàng ta hỗn loạn, đám người không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chắc chắn nó có liên quan đến Lý Hạo.
Lúc này, Lâm Hồng Ngọc gọi một người lại: “Hồng sư thúc, ngươi ở lại một chút, những người khác đi hoàn thành nhiệm vụ của mình đi!”
Đám người rời đi.
Hồng Nhất Đường nghi ngờ nhìn Lâm Hồng Ngọc, Lâm Hồng Ngọc mở miệng: “Địa Phúc Kiếm bao dung vạn vật! Hồng sư thúc không tranh không đoạt, một lòng mở rộng giáo dục, rất đáng kính nể! Thần văn chữ Kiếm của ngài có phong thái giống thần văn chữ Đạo của hầu gia.
Hiện tại hầu gia đang xử lý một nan đề, có khả năng cần thay đổi Kiếm Đạo chân ý của Hồng sư thúc, đặt vào trong hỗn độn, cắn nuốt lực lượng vạn đạo, Hồng sư thúc có nguyện ý thử không?”
Ánh mắt Hồng Nhất Đường dao động, nhìn nàng nói khẽ: “Giống như trạng thái bây giờ của ngươi ư?”
“Đúng.”
Hồng Nhất Đường suy tư một phen: “Đó là suy nghĩ của ngươi hay của Lý Hạo?”
“Của ta.”
Lâm Hồng Ngọc giải thích: “Rất nguy hiểm! Ta hiểu suy nghĩ của hầu gia, hắn lo kiếm ý của Hồng sư thúc không còn thuần túy nữa, cũng lo ngài sẽ xảy ra chuyện, đây chỉ là một lần thử nghiệm, không an toàn, để cho ta thử trước.
Nói khó nghe thì là hắn có thể chấp nhận cái chết của ta! Nhưng nếu Hồng sư thúc xảy ra chuyện, người có xuất thân từ Ngân Nguyệt giống hắn không còn nhiều lắm!
Người có quan hệ tốt nhất với hắn là Viên giáo sư, Lưu Long đoàn trưởng, Hầu bộ trưởng, Ngọc bí thư trưởng, Nam Quyền tiền bối, còn có Hồng sư thúc!”
Dường như nàng rất hiểu Lý Hạo: “Gần đây hắn không thân cận với Hồng sư thúc bởi vì hắn sợ rằng người cuối cùng thân cận với mình cũng sẽ chết đi! Hắn tỏ ra không hề bận tâm, không ai có thể bức hiếp hắn! Bây giờ, hắn đẩy ta ra ngoài, nếu thực sự có người bắt ta để uy hiếp hắn thì hắn sẽ rất đắc ý… Bởi vì ta không phải nhược điểm của hắn!
Nhưng nếu dùng Hồng sư thúc để uy hiếp hắn thì có lẽ hắn sẽ rất khó xử.”
Chương 2060: Đại Đạo Trường Hà 5
Hồng Nhất Đường yên lặng lắng nghe, ông nhìn Lâm Hồng Ngọc.
Nữ nhân này quá thông minh!
Ông cảm thấy nữ nhân này cũng rất đáng sợ, Càn Vô Lượng chỉ cảm nhận được cảm xúc chứ không tính là thật sự nhìn thấu lòng người, nhưng nữ nhân này thật sự có thể hiểu được Lý Hạo.
Thời kỳ Lý Hạo còn nhỏ yếu, không có nhiều cường giả chiếu cố hắn.
Địa Phúc Kiếm đã vài lần chinh chiến vì hắn, từ lần đầu tiên tiến vào Chiến Thiên thành đến cuộc chiến với yêu tộc Thương Sơn, lần thứ hai ác chiến quần hùng các phương tại Chiến Thiên thành, sau đó Kiếm Môn còn toàn lực ủng hộ tái thiết Liệp Ma Đoàn, cuối cùng còn chủ quản việc mở rộng giáo dục trong thiên hạ…
Trận chiến ở Bắc Hải, trận chiến tại Thiên Tinh Hải…
Tất cả cuộc chiến, mọi lần mạo hiểm đều có Địa Phúc Kiếm tham gia, chưa bao giờ bỏ lỡ.
Cho đến hiện tại, võ sư Ngân Nguyệt đồng hành với Lý Hạo từ đầu đến giờ chỉ còn Địa Phúc Kiếm, ông chưa từng lui bước một lần.
Trong Thất Kiếm, cũng chỉ có Địa Phúc Kiếm chỉ điểm Kiếm Đạo nhiều nhất cho Lý Hạo.
Thậm chí vai trò của ông không thua gì Viên Thạc.
Viên Thạc là lão sư của Lý Hạo, Địa Phúc Kiếm cũng có thể coi là như vậy, nhưng sau khi đám người Viên Thạc chết trận, quan hệ của 2 người lạnh nhạt đi, Lý Hạo không còn đơn độc hẹn gặp Địa Phúc Kiếm như trước.
Thế nhưng trong năm vị thống lĩnh của Liệp Ma Võ Vệ quân có 1 người là con gái của ông, Hồng Thanh!
Những người khác không phát hiện ra điều gì, nhưng dường như Lâm Hồng Ngọc đã nhìn thấu tất cả .
Hồng Nhất Đường suy tư, sau đó mở miệng: “Ta thì không có vấn đề, nhưng tiểu tử kia rất bướng bỉnh! Nếu ngươi để lộ chuyện ngươi bảo ta làm vậy thì sợ rằng hắn sẽ nổi giận.
Bây giờ hắn đang ở trong vũ trụ đại đạo đúng không?”
“Đúng.”
Hồng Nhất Đường suy nghĩ một trận rồi nói: “Nếu hắn mở ra vũ trụ đại đạo lần nữa thì ta sẽ truyền tin cho hắn.
Ngươi nói không sai, Địa Phúc Kiếm bao dung vạn vật! Hơn nữa có lẽ đây cũng là cơ hội, thế mà hắn tự quyết định thay ta, gia hỏa này…”
Lâm Hồng Ngọc lộ ra nét mừng, sau đó: “Mở ra rồi!”
Hồng Nhất Đường không nhiều lời, nhanh chóng bắt lấy cơ hội truyền tin.
Trong vũ trụ đại đạo, Lý Hạo khẽ giật mình, ngay sau đó, trong mắt hắn lộ ra sự tức giận!
Lâm Hồng Ngọc!
Hắn chán ghét việc bị kẻ khác tính toán!
Địa Phúc Kiếm, Hồng Nhất Đường…
Lâm Hồng Ngọc nói đúng, bây giờ, người đồng hành với hắn từ những ngày đầu còn lại quá ít, từ thời điểm ở Chiến Thiên thành cho đến ngày hôm nay, Hồng Nhất Đường đã chinh chiến rất nhiều lần vì hắn, mà hấp thu lực lượng vạn đạo là một chuyện cực kỳ nguy hiểm.
Hắc Báo thì không sao, gia hỏa này tu luyện lộn xộn, còn là Yêu tộc, dù thất bại thì có thể chuyển tu Nhục Thân Đạo.
Nhưng Hồng Nhất Đường là kiếm khách thuần túy.
Đối với kiếm khách, nếu kiếm đạo trở nên hỗn tạp thì sẽ rất khó khôi phục.
“Khốn kiếp!”
Lý Hạo nghiến răng nghiến lợi!
Hơn nữa, hắn không muốn Hồng Nhất Đường trở nên quá cường đại, ông quá mạnh thì sẽ… trở thành mục tiêu.
Ông cứ giống như những người khác, mọi người thất trọng thì ông cũng thất trọng, không tụt hậu là được rồi.
Cường đại đến trình độ có thể chiến với Thánh Nhân như sư phụ ta… Khi không có ai đấu nổi với Thánh Nhân, chỉ mình sư phụ ta có thể ra ngoài nghênh chiến, cuối cùng thân tử đạo tiêu!
Lý Hạo cắn chặt hàm răng, Lâm Hồng Ngọc, ngươi dám quyết định thay ta, khốn kiếp!
Hắn đè nén lửa giận trong lòng, xé rách vũ trụ truyền tin ra ngoài: “Không cần sư thúc hỗ trợ, tự ta có thể làm được.”
Tin vừa mới truyền ra, Hồng Nhất Đường đã lập tức nhắn lại: “Đừng nói nhiều, ta muốn trở nên mạnh hơn, ngươi nợ ta rất nhiều, hôm nay trả ta đi, từ trước tới này Địa Phúc Kiếm không yếu hơn người khác!”
Lý Hạo thầm mắng, trước kia ngươi bị lão sư ta đánh cho không dám nghênh chiến, ngươi cũng không phải người coi trọng mặt mũi, thế mà bây giờ lại tỏ thái độ như vậy với ta!
Kiếm văn của Hồng Nhất Đường rất đặc thù, cũng có hiệu quả như chữ “Đạo”, quả thật có năng lực rút ra lực lượng vạn đạo.
Thật ra ông thích hợp hơn Lâm Hồng Ngọc nhiều.
Nhưng nói thẳng ra thì nếu đại đạo của Lâm Hồng Ngọc sụp đổ thì đó là lựa chọn của chính nàng, Lý Hạo không ép buộc.
Như Lâm Hồng Ngọc đã nói, Lý Hạo có thể nhìn nàng chết, nhưng hắn không hy vọng Hồng Nhất Đường chết đi.
Lý Hạo hít sâu một hơi, nhìn thoáng qua trường hà đang rung chuyển, hồi lâu sau, hắn nghiến răng nghiến lợi xé rách hư không, vươn tay tóm lấy một người kéo vào vũ trụ đại đạo.
Hồng Nhất Đường im lặng nhìn thoáng qua bốn phương, một ngôi sao nhanh chóng bay đến, trong nháy mắt đã hóa thành chữ “Kiếm”, ông dò xét một chút rồi mở miệng: “Dung nhập vào trường hà này, rút ra lực lượng vạn đạo, củng cố trường hà đúng không?”
Ông liếc mắt một cái đã nhìn thấu rất nhiều thứ, Lý Hạo rầu rĩ đáp: “Đúng.”
Hồng Nhất Đường gật đầu, cảm khái một tiếng: “Trưởng thành rồi, biết âm thầm làm việc! Trước kia, khi ngươi gặp phiền phức, người đầu tiên mà ngươi nghĩ tới chính là ta, còn không nghĩ đến lão sư của ngươi đâu.
Thế mà bây giờ mạnh rồi, tâm tính cũng thay đổi!”
Lý Hạo hơi ngượng ngùng.
Trước kia, nếu gặp phiền phức, quả thật người đầu tiên mà hắn nghĩ tới chính là Hồng Nhất Đường, trong mắt hắn, Hồng Nhất Đường vẫn luôn lợi hại hơn lão sư.
Mãi đến trận chiến ở Vô Biên thành, lão sư nghênh chiến Thánh Nhân rồi chết trận, hắn bi thương, cũng rất tuyệt vọng.
Sau đó hắn không đi tìm Hồng Nhất Đường nữa, không phải bởi vì ông yếu mà là không muốn người lần sau đứng ra sẽ là Hồng Nhất Đường.
Lý Hạo không muốn chuyện đó tái diễn.
Hồng Nhất Đường nở nụ cười: “Có cơ hội mạnh hơn, ngươi tình nguyện đưa nó cho một con chó, cho lão bà ngươi chứ không cho ta, xem ra người sắp lập gia đình thực sự sẽ thay đổi, yêu lão bà, yêu chó cưng chứ không yêu ta nữa!”
“…”
Lý Hạo cười khổ: “Sư thúc, ta không có ý đó…”
“Rõ ràng là thế!”
“Không phải!”
“Ngươi không phản bác được đâu!”
Hồng Nhất Đường cười, ngôi sao Kiếm Đạo dung nhập vào trường hà, lực lượng vạn đạo đang rung chuyển lập tức bị hút đi rất nhiều, ông hơi khó chịu, cố gắng chịu đựng sự thống khổ khi vô số lực lượng đại đạo tràn vào người, cười nói: “Bàn về thiên phú, có lẽ ta không hơn được lão sư ngươi.
Nhưng bàn về độ cứng cỏi và những phương diện khác thì lão sư ngươi không bằng ta! Lực lượng vạn đạo là thứ đồ bồi bổ giúp ta cường đại, ta mà không chịu nổi chút lực trùng kích ư? Ngươi đang coi thường Địa Phúc Kiếm với lực phòng ngự mạnh nhất đấy à?”
Lý Hạo không nói một lời.
Sau khi ngôi sao “Kiếm” đạo của Địa Phúc Kiếm dung nhập trường hà, trường hà đang rung chuyển lập tức trở nên an tĩnh, ông rút ra vô số lực lượng đại đạo.
Giờ phút này, cả ông, Lâm Hồng Ngọc và Hắc Báo, kể cả Lý Hạo đều đang rút ra lực lượng đại đạo, củng cố Đại Đạo Trường Hà.
Hồng Nhất Đường không để ý tới Lý Hạo, ông ngồi xếp bằng, kiếm ý ngập trời!
Lý Hạo liếc nhìn ông, Hồng Nhất Đường bỗng nhiên mở miệng: “Đừng nhìn nữa, ngươi không thích người khác quyết định thay mình, ta cũng vậy, đều là võ sư Ngân Nguyệt, ngươi không phải chủ nhân của ta, ngươi dựa vào cái gì mà tước đoạt hi vọng mạnh lên của ta? Địa Phúc Kiếm ta vốn là cường giả đỉnh cấp, đám người Hầu Tiêu Trần không bằng ta, hạng người như Hoàng Vũ cũng là bại tướng dưới tay ta!”
“Bây giờ bọn họ đã thất trọng, ta vẫn chỉ là thất trọng, mà ta đã giúp ngươi rất nhiều, tại sao ngươi tước đoạt những lợi ích đáng lẽ phải thuộc về ta?”
“…”
Lý Hạo ngượng ngùng im lặng.
“Ngươi nghĩ rằng ngươi cho con gái ta trở nên cường đại chính là bồi thường cho ta ư? Nàng chỉ là Nhật Nguyệt lục trọng mà thôi! Hơn nữa, khi con gái ta mạnh bằng ta, ngươi không cảm thấy đó là sự nhục nhã đối với ta sao?”
“…”
Lý Hạo xấu hổ không nói lời nào.
“Mặt khác, kỳ thật ta muốn nhận Lưu Long làm đồ đệ, nếu ta nhận Lưu Long, tên Hắc Báo chó chết này chỉ là đồ tôn của ta, ngay cả một con chó còn mạnh hơn ta, ngươi cảm thấy chuyện này có thích hợp không?”
“…”
Hắc Báo nằm trên mặt đất, liếc mắt nhìn ông, không hề lên tiếng.
Thời điểm Lưu Long ở Kiếm Môn, đúng là Hồng Nhất Đường đã từng nhắc đến chuyện này, sau khi cân nhắc, cuối cùng Lưu Long đã cự tuyệt, nhưng hai người có rất nhiều lý niệm giống nhau, nếu có thêm thời gian thì có lẽ nó thật sự sẽ trở thành đồ tôn của vị này.
Thôi kệ đi, không trêu vào là được rồi!
Lý Hạo thở hắt ra: “Là ta nghĩ sai rồi, nhưng ta không muốn sư thúc chết trước mặt ta, ta là Thiên Sát Cô Tinh…”
“Nếu ngươi thật bại, ngươi cảm thấy chúng ta có cơ hội sống sót không?”
“Có!”
“Sai rồi, không có!”
Hồng Nhất Đường hừ nhẹ một tiếng: “Ngu muội! Lúc thì khôn khéo, lúc thì ngu xuẩn! Ngươi càng giả bộ như không thèm để ý thì lại càng dễ dàng mất đi.
Mà thôi, chuyện này dừng ở đây.
Trường hà đã vững chắc, dung thêm một chút hệ Thủy vào, hệ Thủy không đủ, đã là sông thì phải có nước, nước Hỗn Độn cũng tốt mà nước tự nhiên cũng tốt, không nhất thiết phải duy trì cân bằng, hệ Thủy nhiều một chút lại càng dễ dung hợp, nước có thể bao dung vạn vật.”
Lý Hạo giật mình, ngẫm nghĩ một lát rồi rút lấy một chút lực lượng hệ Thủy thêm vào.
Hắn không nhiều lời, càng không chất vấn, dù hiện nay thực lực ông không bằng hắn thì hắn vẫn nguyện ý nghe theo ông.
Dòng nước trong trường hà có vẻ đã chảy thông thuận hơn.
Địa Phúc Kiếm nhắm mắt, không nhìn Lý Hạo nữa, thân thể không ngừng chấn động, vô số lực lượng đại đạo vờn quanh thân thể, trong lòng ông cảm khái, tiểu tử này càng mạnh càng nhát gan.
Không sợ địch nhân mà lại sợ người một nhà chết đi.
Rõ ràng là để ý mà giả bộ như không thèm quan tâm gì cả.
Trên gương mặt ông lộ ra nụ cười nhàn nhạt, Địa Phúc Kiếm sẽ lần nữa dương danh thiên hạ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










