[Dịch] Tinh Môn
Tập 409 : Thèm khát thân thể ta 3 (c2041-c2045)
❮ sautiếp ❯Chương 2041: Thèm khát thân thể ta 3
“Đi theo ta.
Các vị học viên của đại học võ khoa Viên Bình hãy đến chỗ Tưởng Doanh Lý đi, cứ nghỉ ngơi trong cổ thành một thời gian, sau đó ta sẽ tạo thân thể cho mọi người, bây giờ chúng ta không thiếu nguyên liệu!”
Lý Thắng Trương – cô nương đến từ Lý gia – ngày xưa từng mắng Lý Hạo sờ nàng, giờ phút này, nàng tâm tình phức tạp lên tiếng: “Lý đô đốc, có phải đám người lão sư đã đến Ngân Thành không?”
“Đúng, bọn họ đã tiến vào trong phong ấn.”
Lý Thắng Trương không hỏi nhiều nữa, nàng mang theo những khôi lỗi khác nhanh chóng tiến về phía cổ thành.
Lý Hạo im lặng nhìn theo, sau đó hắn cười nói với Lâm Hồng Ngọc: “Đi thôi, đến đại đạo vũ trụ!”
Lâm Hồng Ngọc lập tức đi theo hắn.
Lý Hạo xé rách hư không, Lâm Hồng Ngọc bước vào trong đó.
Giờ phút này, trong đại đạo vũ trụ gần như không có một bóng người, Chiến Thiên thành đã bị chuyển ra ngoài, trấn áp thiên địa.
Lâm Hồng Ngọc từng tới đây, nhưng lúc này nàng cảm thấy mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Tinh hà có vẻ hơi tan hoang.
Rất nhiều ngôi sao trở nên ảm đạm.
Tọa trấn các phe bên phía Lý Hạo đều biến mất, thần văn vốn dùng để thống nhất tinh hà đã vỡ nát.
Lần này, Lý Hạo đã phá vỡ rất nhiều thần văn mà mình đã ngưng tụ.
Những ngôi sao được tập hợp lại ở đây hình như muốn thoát khỏi nơi này.
Tinh hà hình khuyên có dấu hiệu sắp tan rã.
Lâm Hồng Ngọc hiểu rằng, Lý Hạo tự bạo quá nhiều đạo mạch khiến lực khống chế đại đạo vũ trụ giảm đi, thậm chí không khống chế được nữa, xem ra lần này hắn đã tổn thất không nhỏ.
Rõ ràng giết được nhiều cường giả như vậy mà Lý Hạo lại chẳng đạt được ích lợi gì, đã vậy còn tổn thất lớn!
“Hầu gia, những ngôi sao này do đạo mạch biến thành sao?”
“Đúng.”
Lý Hạo gật đầu: “Ngươi biết vì sao ta chỉ mang ngươi vào đây không?”
Thực ra hắn còn mang cả Hắc Báo vào đây.
Lâm Hồng Ngọc lắc đầu: “Không biết, chẳng lẽ là vì thực lực ta suy giảm nên hầu gia muốn bồi thường ư?”
Nàng nở nụ cười có vẻ vô tri thuần túy.
Đương nhiên Lý Hạo biết nữ nhân này không phải người đơn giản như vậy!
Từ lần đầu gặp mặt, bọn họ giao thủ một chiêu, đến lần thứ hai, đối phương đã khẳng khái dâng lên Siêu Năng Chi Thành, từ chúa tể một phương trở thành tướng tài đắc lực dưới trướng mình, nữ nhân này có thể là người đơn giản được ư?
Nàng là một người rất có khí phách!
Lý Hạo chỉ tinh hà: “Xét về tổng thể, tinh hà đang lớn mạnh, có không ít ngôi sao mới sáng lên, có rất nhiều người đã mở ra đạo mạch! Tuy ta không tiến bộ, nhưng giữa thiên địa bộc phát ra năng lượng vô cùng cường đại, 1 đám Thánh Nhân chết đi, lực lượng đại đạo lan tràn, sẽ có người bắt lấy cơ hội, tiến vào Sơn Hải hoặc thậm chí là Nhật Nguyệt!”
“Đó là nhờ hầu gia chí công vô tư!”
Lâm Hồng Ngọc nói khẽ: “Nếu không có hầu gia thì bọn họ đã không có cơ hội, hầu gia là người thực sự nghĩ vì dân, người người như rồng, tiềm tàng tại dân!”
Nàng đang nịnh bợ hắn ư?
Có một chút.
Nhưng đó cũng là sự thật.
Lý Hạo chưa bao giờ chèn ép võ đạo dân gian, hơn nữa còn không ngừng thúc đẩy nó phát triển, có gì tốt là lạ công bố ra ngoài, bây giờ, trong thiên hạ đã có đến hơn 1 tỷ người tu đạo, thậm chí là còn nhiều hơn thế.
Trong nhiều người như vậy chắc chắn sẽ có thiên tài, đối với những thiên tài này, Lý Hạo chưa từng chèn ép, bọn họ đều đang điên cuồng tiến bộ.
Có rất nhiều cơ hội.
Đầu tiên là Cấm Kỵ Hải mở ra, tiếp theo là thiên địa khôi phục, sau đó là Thánh Nhân vẫn lạc, năng lượng lan tràn, lực lượng đại đạo tràn ngập… Còn có học viện Võ Đạo các nơi, và cả việc xây dựng cơ bản cũng có thể kiếm đá năng lượng…
Tất cả những chính sách này đều là để thúc đẩy võ đạo phát triển.
Tân đạo đã trở thành chủ lưu của thế giới này.
“Không cần nịnh ta! Chỉ là quan hệ trợ giúp lẫn nhau mà thôi, ta cho bọn họ cơ hội, bọn họ cũng giúp ta mấy lần, giết Thiên Vương, đối phó với Thánh Nhân, giết thiên ý… Dân tâm rất lợi hại! Đương nhiên cũng không thể bỏ qua công lao tuyên truyền và tạo thần của các ngươi.
Kỳ thật không cần phải làm như vậy, nhưng bây giờ dân tâm đã giúp ta mấy lần, ta sẽ không già mồm phủ nhận.”
Nếu không có dân tâm thì lần này hắn không thể nhẹ nhàng đối phó với đám Thánh Nhân kia như vậy, chỉ chiến một trận mà đã giết được 12 vị Thánh Nhân.
Không có dân tâm thì phải làm cách nào để khiến thiên ý hỗn loạn?
Lâm Hồng Ngọc không nói tiếp, nàng chỉ không hiểu Lý Hạo mang mình vào đại đạo vũ trụ để làm gì.
Cho mình lợi ích gì ư?
Để bồi thường sao?
Thế nhưng bản thân Lý Hạo cũng tự đoạn rất nhiều đại đạo, lúc này chúng đang chậm rãi khôi phục, hắn mang nàng đến đây thì có ích gì?
Lý Hạo bỗng nhiên lên tiếng: “Rất nhiều người muốn trở thành Nhân Vương, nhưng ta chưa từng nghĩ đến chuyện muốn trở thành Nhân Vương.”
Lâm Hồng Ngọc giật mình.
“Ta không phải người có thể chấp chưởng thiên hạ, dù là trong thời đại này thì võ lực vẫn là tối thượng!”
Lý Hạo cười nói: “Thực ra có võ lực là đủ rồi, có cấp dưới tài giỏi là được! Ngươi và Triệu thự trưởng là đối tượng mà ta xem trọng, theo lý thuyết, Triệu thự trưởng thân cận với ta hơn mới đúng, bởi dù sao cũng đều là người Ngân Nguyệt!”
“Nhưng…”
Lý Hạo nói khẽ: “Cũng chính vì Triệu thự trưởng cũng là người Ngân Nguyệt, ta sợ khi ông ấy chấp chưởng thiên hạ thì sẽ xuất hiện chút biến cố, người Ngân Nguyệt quá nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt! Hơn nữa Triệu thự trưởng cũng lớn tuổi rồi, ông ấy kính sợ ta nhưng vẫn thiếu một chút gì đó.”
Lâm Hồng Ngọc im lặng.
Khi nói về võ sư Ngân Nguyệt, bình thường nàng sẽ không nói nhiều.
Lý Hạo cười cười: “Không nói cái này nữa.
Lần này mang ngươi vào đây là vì ta đang có một ý tưởng.
Trước đó ta tu luyện quá mức lộn xộn, ta muốn chải vuốt đại đạo một lần nữa, tuy ta đã chải vuốt mấy lần nhưng vẫn rất loạn!”
“Bởi vì chúng ta tiến bộ rất nhanh nhưng lần nào cũng lãng quên hoặc bỏ sót thứ gì đó…”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu, nói khẽ: “Hầu gia muốn ta giúp ngài vận chuyển hành tinh ư?”
Lý Hạo đã từng làm vậy.
Trước đó, rất nhiều người Chiến Thiên thành đã từng giúp đỡ Lý Hạo vận chuyển.
“Không phải!”
Lý Hạo lắc đầu: “Ta muốn tiến hành chải vuốt đại đạo phạm vi lớn! Không đơn giản là chỉ vận chuyển nữa! Gần đây ta có chút thu hoạch, ngươi còn nhớ không? Lúc trước chúng ta chải vuốt đạo mạch đã phát hiện ra 360 đạo mạch sẽ tạo thành một thanh kiếm?”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu, đương nhiên nàng còn nhớ kỹ!
Đây là căn cơ tân đạo!
Ai quên được chứ?
Hơn nữa bây giờ mọi người đều tu luyện theo trình tự như vậy.
Nàng đang nghĩ ngợi, Lý Hạo mở miệng nói tiếp: “Lần này ta có ý tưởng mới! Ta muốn chia toàn bộ vũ trụ đại đạo thành 360 khu vực tương ứng với 360 đạo mạch, hơn nữa ta muốn bổ sung một chút đạo mạch có thuộc tính vào trong đạo mạch không thuộc tính…”
Chương 2042: Thèm khát thân thể ta 4
Lâm Hồng Ngọc nghi hoặc: “Hầu gia có ý gì?”
Cách phân chia hiện tại không thích hợp sao?
Lý Hạo giải thích: “Nói đơn giản thì là coi 360 đạo mạch là 360 trung tâm, khu vực quanh trung tâm không còn phân tách các loại thuộc tính nữa mà là sắp xếp hỗn hợp! Các loại đạo mạch được sắp xếp gần nhau theo thứ tự, từ đó tiến hành gây dựng lại! Làm thế thì cuối cùng có thể thuận lợi dung hợp chúng!”
Lý Hạo tươi cười: “Nói cách khác, ta muốn biến tinh hà thành một Hỗn Độn có trật tự! Đương nhiên trên mặt nổi thì ta sẽ vẫn duy trì phân chia thuộc tính như hiện tại…”
Lâm Hồng Ngọc chần chờ, nàng vẫn chưa hoàn toàn hiểu được.
Lý Hạo thấy thế thì đành nói thêm: “Tức là ta muốn phân tinh hà thành hai bộ phận! Phần thứ nhất là khu vực hiện tại có thể nhìn thấy, phần thứ hai, ta muốn tạo ra tinh hà chi nguyên, chính là dòng sông trong tinh hà! Vạn đạo quy tông!
Toàn bộ tinh hà được chia làm hai tầng, tầng thứ nhất là các loại khu vực thuộc tính, khu vực Ngũ Hành, khu vực phong lôi, đao thương kiếm kích.
Tầng thứ 2, ta muốn tạo ra một dòng sông hỗn độn bao quanh tinh hà!”
Lâm Hồng Ngọc giật mình: “Vì sao?”
Vì sao muốn làm như thế?
Làm vậy không chỉ phiền phức mà còn là một công trình vô cùng lớn, nàng không hiểu vì sao Lý Hạo không tiếp tục phân chia theo tư tưởng lúc trước? Sao bây giờ hắn lại muốn chải vuốt lại.
Lý Hạo tiếp tục giải thích: “Vạn đạo quy nhất! Trước đó, khi cắn nuốt thiên địa Đại Hoang ta đã có chút cảm ngộ, Hỗn Độn rất phức tạp! Đại Hoang có vẻ hơi vô trật tự bởi vì Hỗn Độn vốn là như vậy, Hỗn Độn và thiên địa có thứ tự có lẽ có thể tẩm bổ vạn đạo, thậm chí nuôi dưỡng thế giới và vũ trụ!”
“Sở dĩ gọi ngươi đến đây là để bồi thường cho ngươi chút, ngoài ra ta còn muốn ngươi giúp ta làm một chuyện…”
“Hầu gia cứ việc phân phó!”
Lâm Hồng Ngọc vội vàng đáp lại.
Nàng cũng hơi khó hiểu, ta có thể giúp gì cho ngươi?
Bây giờ, dưới trướng Lý Hạo có không ít Thánh Nhân.
Thực lực nàng suy giảm, giờ có thể làm việc gì giúp hắn?
Lý Hạo cười nói: “Ngươi rất am hiểu dư luận, cũng rất giỏi mê hoặc dân tâm… Khụ khụ, kích động dân tâm… Cũng không phải, là nắm giữ dân tâm… Không đúng, chính là… Biết ăn nói…”
Lâm Hồng Ngọc dở khóc dở cười.
Ngươi nói vậy thì ta phải trả lời ra sao?
Lý Hạo mỉm cười nói tiếp: “Ta có suy nghĩ muốn chải vuốt đại đạo nhưng quá khó khăn, cần sự hỗ trợ của ngươi!”
“Hầu gia, ta phải giúp thế nào?”
Lý Hạo chần chờ một chút: “Rất khó! Ta muốn chải vuốt đại đạo, dung hợp đại đạo, chuyện này cần vạn dân phối hợp, thế nhưng không thể quá mức rõ ràng khiến người khác nhận ra mục đích của ta! Tóm lại là rất phức tạp! Ví dụ như khi ta cần rút ra một chút lực lượng Hỏa hành thì cần 10.000 hoặc là 100.000 tu sĩ mở đạo mạch cùng bộc phát đạo mạch hệ Hỏa, di chuyển theo ta, người đạo mạch khác thì không hành động gì.
Ta cần Phong hệ thì cũng cần Phong hệ đơn độc vận hành…
Tóm lại chính là toàn dân phối hợp chải vuốt một lần!”
Lý Hạo giải thích: “Ta chỉ lấy một ví dụ đơn giản, trên thực tế thì phức tạp hơn, ta cần vạn dân phối hợp, vạn đạo cân bằng, tạo thành Hỗn Độn có thứ tự, kỳ thật không phối hợp cũng được, nhưng như vậy thì sẽ rất yếu đuối!
Ta cần một trường hà vững chắc thì phải trên dưới một lòng, tỉ lệ sai số thấp!
Ta nghĩ thì cảm thấy Càn Vô Lượng cũng có thể làm được, thế nhưng để hắn làm thì kết quả có lẽ không được như vậy, hơn nữa hắn chỉ có thể khống chế một đám người, thiên hạ rộng lớn, hắn không thể khống chế hết!
Còn ngươi thì đã quản lý Thiên Tinh một thời gian, hiện tại dân chúng đều quen thuộc với ngươi, biết ngươi, tín nhiệm ngươi.
Đến lúc đó, ta sẽ tiến hành chải vuốt ở trong vũ trụ đại đạo, còn ngươi thì sẽ tiến hành chỉ huy ở bên ngoài!”
Lâm Hồng Ngọc ngây ngẩn, chỉ huy vạn dân?
Sao ta dám cam đoan mình sẽ làm được?
Ngươi nói đùa à?!
Nàng không nhịn được phải lên tiếng: “Hầu gia, chuyện này quá khó khăn, nếu mất khống chế… Ta… Ta không đảm đương nổi trách nhiệm như vậy!”
Ngươi cũng đừng náo loạn!
“Hầu gia, vạn dân nhỏ yếu, chẳng bằng tìm kiếm vài tu sĩ cường đại rồi tiến hành khống chế, những người này sẽ được tụ tập chung một chỗ, mấy triệu tu sĩ cũng được…”
“Vậy thì không được!”
Lý Hạo lắc đầu từ chối: “Ta muốn tạo ra tu sĩ mạnh nhất, muốn đúc tinh hà mạnh nhất, mấy triệu tu sĩ có thể so sánh với 1 – 2 tỷ tu sĩ không? Dù không mở đạo mạch thì cũng khai khiếu huyệt, khiếu huyệt cũng có thể ảnh hưởng tới đại đạo vũ trụ.
Ta cần tất cả tu sĩ toàn tâm toàn ý…”
Ngươi… Nghĩ gì thế?!
Lâm Hồng Ngọc đau đầu!
Ngươi muốn bồi thường cho ta hay muốn ép ta đi chết đấy?
Lý Hạo dụ dỗ: “Nếu ngươi giúp được ta, ta có thể cho ngươi một cơ hội tuyệt hảo! Có phải đạo của Càn Vô Lượng rất lợi hại không? Nhưng đó chỉ là đạo nhỏ thôi! Ngươi giúp ta xong, ta đúc đạo mới cho ngươi! Đạo vạn dân!
Kỳ thật đó chính là Đạo Nhân Hoàng loại nhỏ! Đạo ta cho ngươi sẽ xuyên qua tinh hà.
Khi đó, ta quản lý tinh hà, mặc dù ngươi không nắm quyền to nhất thì cũng có thể trở thành nhân vật số hai trong vũ trụ đại đạo.
Ta không cho mấy người thân cận nhất với mình cơ hội như vậy mà cho ngươi, Lâm Hồng Ngọc, ngươi nhìn xem ta coi trọng ngươi cỡ nào!”
Lâm Hồng Ngọc không phản bác được.
Coi trọng sao?
Nghe rất có sức hấp dẫn.
Thế nhưng…
Nàng bất lực nói: “Hầu gia, lòng người khó dò! Bình thường thì không sao, nhưng lúc này bỗng nhiên muốn vạn dân một lòng, ngươi muốn bọn họ làm cái gì thì làm cái đó, những người đó là con người, là tu sĩ, không phải máy móc, chương trình hay con rối.
Ta không chắc mình sẽ làm được, có lẽ phải cần 3 – 5 năm…”
“Tối đa là một tháng!”
“…”
Chương 2043: Thèm khát thân thể ta 5
Lâm Hồng Ngọc ngơ ngác, một lúc sau mới hỏi: “Tối đa… một tháng?”
“Trên thực tế chắc còn ngắn hơn! Ta phải nắm chắc cơ hội một tháng này, bởi vì một tháng sau sẽ có người muốn đi ra, khi đó, dù ta làm gì thì cũng không lừa được người khác!”
Lý Hạo chân thành nói: “Ta không đấu lại họ! Xét về thực lực, nội tình, ta đều không bằng bọn họ! Phải mở ra lối riêng, đây cũng là nguyên nhân vì sao lần này ta quyết tuyệt giam bọn họ lại như vậy! Chỉ có một tháng… Bỏ qua cơ hội lần này thì mọi phương diện của ta đều sẽ nằm trong sự khống chế của người khác, kể cả Đại Đạo Tinh Hà cũng sẽ bị người khác khống chế!”
Hiện tại, trong vũ trụ đại đạo không có ai! Bên ngoài không có kẻ nào giám sát ta.
Hơn nữa, ta lo lắng đám người Càn Vô Lượng bị kẻ khác âm thầm khống chế! Còn ngươi thì luôn lặng lẽ khiêm tốn, Hồng Sam Mộc giúp ngươi tăng lên, đây thực ra lại là chuyện tốt.”
Lý Hạo nói tiếp: “Ngươi giúp ta thì ta mới có cơ hội thành công! Chẳng những phải làm được mà còn không khiến mọi người nghi ngờ…”
Lâm Hồng Ngọc đau đầu muốn nứt!
“Hầu gia, ta không làm được.”
Lý Hạo nhíu mày: “Sao lại thế được? Ngươi có rất nhiều ý tưởng! Lần nào ngươi cũng có biện pháp, ngươi nhìn đi, Siêu Năng Chi Thành đã bị luân hãm trong nháy mắt, lần nào ngươi cũng có thể thay đổi cục diện, tuỳ tiện điều khiển dư luận và lòng người, Cấm Kỵ Hải khôi phục mà ngươi cũng có thể nói là quà tặng của ta, chết rồi ngươi cũng nói thành sống được.
Càn Vô Lượng bị võ sư Ngân Nguyệt chán ghét, ngươi lại nịnh nọt hai bên, võ sư Ngân Nguyệt cảm thấy ngươi không tệ, Càn Vô Lượng còn hướng về phía ngươi.
So với Càn Vô Lượng, ngươi có tư cách làm kẻ đứng sau màn hơn!”
“…”
Đây là khen hay chê vậy?
Lâm Hồng Ngọc không biết nói cái gì cho phải.
Lý Hạo nghiêm túc nói: “Việc này rất quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai! Những chuyện ta làm hôm nay chính là để nhốt đám cường địch lại một tháng, khiến bọn họ mất đi năng lực khống chế và giám sát ta! Ta muốn làm ra thay đổi cực lớn, thay đổi càn khôn trong một tháng này! Không chỉ bọn họ mà ngay cả Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng không rảnh quan tâm đến bất cứ kẻ nào.
Thiên ý cũng phải ẩn núp, có thể nói rằng, đây là quãng thời gian thiên địa sạch sẽ nhất từ trước đến nay!”
Chỉ có một tháng!
Một tháng sau, có lẽ thiên ý sẽ xuất hiện lần nữa, Lý Đạo Hằng, Nguyệt Thần, Trịnh Vũ, Ánh Hồng Nguyệt, Hồng Nguyệt Đế Tôn… những kẻ kia đều sẽ tái xuất.
Hắn không nói đùa.
Tất cả những gì hắn làm chính là để chuẩn bị cho một tháng sau.
Trong lúc này, hắn muốn thay đổi toàn diện, khiến tất cả mọi người mất đi khả năng khống chế và hiểu biết về hắn, khi đó, nếu ai còn nghĩ rằng Lý Hạo vẫn là Lý Hạo hiện tại thì bọn họ sẽ phải nếm mùi đau khổ.
Còn nguyên nhân tại sao lại tìm Lâm Hồng Ngọc, thực ra thì hắn cũng không có cách nào khác.
Bây giờ, trừ Lý Hạo ra thì chỉ còn nữ nhân này có quyền lực khống chế thiên hạ mạnh nhất.
Lâm Hồng Ngọc đổ mồ hôi, hồi lâu sau mới nói: “Hầu gia, việc này rất khó! Thời gian cũng quá ngắn, ngài còn nói tỉ lệ sai số phải rất thấp, vậy thì càng khó cho ta!”
Nàng cắn răng trầm mặc một hồi, cuối cùng mở miệng: “Hầu gia, nếu muốn ta làm những việc này, vậy thì ta có một yêu cầu, hi vọng hầu gia đáp ứng!”
“Nói đi!”
“Ta… Hầu gia phải bế quan, dưỡng thương! Mà ta sẽ làm tiểu nhân một lần, ta muốn tuyên bố với bên ngoài rằng sẽ nghĩ biện pháp phục sinh đám người Viên giáo sư!”
Nàng nhìn Lý Hạo, trầm giọng nói: “Hầu gia tuyên bố bế quan chữa thương trước, giao toàn bộ quyền hành trong thiên hạ cho ta! Kể cả quyền quản lý mấy chủ thành, mấy vị Thánh Nhân cũng phải nghe lời ta!
Khi ấy, ta muốn cho hầu gia một niềm vui bất ngờ, trong lúc hầu gia bế quan, ta điều khiển vạn dân phục sinh lão sư, phục sinh những người khác cho hầu gia.
Đương nhiên đây là chuyện bất khả thi!”
Lâm Hồng Ngọc lại nói: “Ta còn muốn khống chế tài nguyên trong thiên hạ, ta có thể thoải mái sử dụng chúng, thậm chí là quan hàm, quyền hành… Nếu có người phản đối ta, ta… Ta sẽ trừng phạt bọn họ, kể cả võ sư Ngân Nguyệt!”
Nàng nói tiếp: “Nhưng như vậy còn chưa đủ! Ta cần một địa vị…”
“Nói đi!”
“Phu nhân Ngân Nguyệt Hầu!”
Lý Hạo sửng sốt, Lâm Hồng Ngọc cúi đầu: “Ta chỉ là người ngoài, võ sư Ngân Nguyệt sao có thể nghe ta được? Hầu gia bế quan, bọn họ có thể nể phục ta ư? Kể cả những cường giả Tân Võ kia, bọn họ cũng chỉ sợ hầu gia, người bọn họ quan tâm là hầu gia.
Trừ khi ta là người đại diện cho ngài, thay ngài chấp chưởng vũ trụ đại đạo, mà hầu gia bế quan, ta danh chính ngôn thuận quản lý thiên địa!”
Lý Hạo sững sờ nhìn nàng.
Lâm Hồng Ngọc cúi đầu thấp hơn: “Ta… Ta cần hầu gia tuyên bố với mọi người rằng ngài… sẽ cưới ta, ta là đô đốc Thiên Tinh, cũng là phu nhân của Ngân Nguyệt Hầu.
Trong lúc hầu gia bế quan, ta muốn cho hầu gia một niềm vui bất ngờ, đó là để Viên Thạc và chư vị tiền bối có thể đến tham dự hôn lễ… Vì điều này mà ta bất chấp tất cả phục sinh bọn họ, như vậy thì sẽ có đầy đủ lý do!”
Lý Hạo há to miệng, im lặng thật lâu không nói gì!
Đừng đùa!
Ta muốn ngươi giúp ta chải vuốt đại đạo, thế mà ngươi đòi làm lão bà của ta!
Mất một lúc lâu sau hắn mới lên tiếng: “Thế thì ta… ta nhận ngươi làm đồ đệ?”
“…”
Lâm Hồng Ngọc cúi đầu: “Hầu gia cảm thấy người khác có tin không? Chỉ khi trở thành phu nhân hầu gia thì mới có tư cách làm vậy! Đồ đệ không chứng tỏ được điều gì, ngược lại còn có vẻ càng che càng lộ!
Hơn nữa việc hầu gia muốn cưới ta sẽ phù hợp với suy nghĩ của mọi người.
Ngài muốn lôi kéo ta và Hồng Sam tiền bối, đồng thời lôi kéo Càn Vô Lượng có xuất thân từ Siêu Năng Chi Thành, để cân bằng lực lượng giữa võ sư Ngân Nguyệt và cường giả nơi khác, làm vậy cũng phù hợp với đạo đế vương!
Chương 2044: Thèm khát thân thể ta 6
Dù sao bây giờ thực lực Hầu gia đã suy giảm, để củng cố quyền thống trị, hầu gia cưới ta thì mới phù hợp với mục đích của ngài! Khi ấy, ta sẽ có thể quang minh chính đại báo với vạn dân, thông cáo thiên hạ rằng sẽ phục sinh các vị tiền bối để chuẩn bị một niềm vui lớn cho ngài trong lúc ngài bế quan!”
Lý Hạo trầm mặc.
Lâm Hồng Ngọc cắn răng: “Hầu gia, đó chỉ là danh nghĩa thôi.
Như vậy thì mới có thể… Có hi vọng thành công! Nếu không thì chỉ còn cách là hầu gia tự mình đi công khai mục đích, nếu không thì không thể nào làm được! Vạn dân tin tưởng hầu gia chứ không phải Lâm Hồng Ngọc ta! Võ sư Ngân Nguyệt, cường giả Tân Võ cũng tin vào hầu gia chứ không phải ta, ta chỉ là người phát ngôn của ngài chứ không có năng lực điều khiển lòng người!”
Lý Hạo gãi đầu, đây là lần đầu tiên hắn lộ vẻ bất an và xao động của người trẻ tuổi.
Hắn quan sát Lâm Hồng Ngọc từ trên xuống dưới, do dự hỏi: “Ngươi… không có tâm tư gì với ta đấy chứ?”
Lâm Hồng Ngọc vội vàng phản bác: “Hầu gia hiểu lầm…”
Lý Hạo nhíu mày: “Không có thật sao? Ta cứ tưởng rằng mọi nữ nhân trên đời này đều sẽ bị mị lực của ta mê hoặc, dù sao thì ta cũng là nam nhân có quyền thế nhất thiên hạ hiện nay!”
“…”
Lâm Hồng Ngọc nghẹn họng.
Ngươi muốn nghe câu trả lời như thế nào?
Ta mà nói rằng mình có ý đồ gì đó với ngươi thì có phải ngươi sẽ tính sổ với ta không?
Nàng có chút bất đắc dĩ: “Hầu gia, ngài cảm thấy đề nghị của ta thế nào?”
Lý Hạo nhíu mày, nhéo đầu Hắc Báo, Hắc Báo đau nhe răng trợn mắt, Lý Hạo lại vò đầu mình, bối rối nói: “Ý ngươi là, ta phải thông cáo với toàn thiên hạ ư?”
“Đương nhiên! Hơn nữa còn phải đưa ra thời gian đại hôn rõ ràng, tốt nhất là một tháng sau, như thế thì mọi người sẽ càng tin rằng ta vì hầu gia nên mới làm ra quyết định tốn thời gian phí sức, hao người tốn của như vậy…”
Lý Hạo vò đầu bứt tai: “Không có biện pháp nào khác ư?”
Lâm Hồng Ngọc lắc đầu: “Có, hầu gia có thể công khai rằng ngươi muốn đối phó với cường giả, âm thầm chải vuốt đại đạo, cần mọi người phối hợp.”
Vớ vẩn!
Nếu đơn giản như vậy là xong thì ta phải đau đầu suy nghĩ làm gì?
Lý Hạo vẫn luôn là người lạnh nhạt, vậy mà lúc này lại nhăn nhó: “Ta mới 21 tuổi, ta… Ta chưa yêu đương bao giờ, lúc nào cũng bận rộn chuyện chiến đấu với báo thù.
Giờ ta bỗng nhiên tuyên bố muốn cưới vợ thì mọi người có tin không?”
Lâm Hồng Ngọc bình tĩnh trả lời: “Vì sao không tin? Một tháng sau, thiên địa khôi phục, hầu gia sẽ gặp nguy hiểm, cưới vợ trước khi chết để truyền thừa gia nghiệp, làm chút chuẩn bị, hưởng thụ một phen… Vì sao không thể? Bất hiếu có ba tội, không con cái là tội lớn nhất.
Hầu gia muốn có con để giữ gìn hương hỏa cũng là chuyện hợp lý.
Thiên Tinh rất truyền thống, thành gia lập nghiệp, thành gia trước, lập nghiệp sau! Bây giờ đại nghiệp của Hầu gia chưa thành công, giờ lập gia đình thì cũng khiến người ta cảm thấy ổn định!”
Lý Hạo càng nhức đầu!
Vì sao lại đột ngột như thế?
Ta chỉ muốn ngươi giúp ta chải vuốt đại đạo, không phải bảo ngươi lo chuyện cưới xin của ta, đã vậy còn là cưới ngươi!
“Ngươi… Bao nhiêu tuổi?”
“Hầu gia, vấn đề này không quan trọng!”
“Không không!”
Lý Hạo lắc đầu: “Rất quan trọng! Ngươi nói trước đi, ngươi bao nhiêu tuổi, ta quên rồi, trước đó hình như có ai nói ngươi 30 tuổi rồi thì phải? Hay là lớn hơn nữa?”
Lâm Hồng Ngọc nhíu mày, nửa ngày sau mới trả lời: “Hơn 20!”
“Không thể nào!”
Lý Hạo lắc đầu: ” Siêu Năng Chi Thành tồn tại bao nhiêu năm? Ngươi nắm giữ Siêu Năng Chi Thành từ lâu rồi!”
Lâm Hồng Ngọc nhìn chằm chằm hắn.
Nếu ngươi không phải là Ngân Nguyệt Hầu thì có thể ta đã làm thịt ngươi rồi!
Một lúc sau, nàng cắn răng, trầm giọng nói: “31!”
“Già như vậy ư?”
Lý Hạo giật mình: “Hơn ta 10 tuổi lận!”
“…”
Lâm Hồng Ngọc im lặng không nói một lời, bàn tay nắm chặt!
Già!
Ta già lắm sao?
Trong thời đại siêu năng này, tuổi của ta lớn lắm à?
31 tuổi… Rất già sao?
Đây chính là thời đại siêu năng!
Cường giả có thể sống đến 100.000 năm, ngươi không chê người khác già, mà ta mới 31 tuổi, ta già thật rồi sao?
Lý Hạo xoắn xuýt lẩm bẩm: “31 tuổi, hơn ta 10 tuổi, ngươi nắm giữ Siêu Năng Chi Thành hơn 10 năm, khi ấy ta mới học tiểu học hoặc là nhà trẻ đấy!”
“…”
Lâm Hồng Ngọc sắp không nhịn được nữa, nàng cố gắng nhẫn nhịn cơn phẫn nộ trong lòng.
“Cha mẹ ta chết sớm, lão sư ta cũng đi, huynh đệ cũng mất, giờ không còn ai ngăn cản… Thế nhưng… Haizz!”
Tiếng thở dài vang lên.
Giờ khắc này, dường như vũ trụ đại đạo cũng đang ưu sầu.
Lý Hạo lẩm bẩm: “Vì sự nghiệp, vì thành công, ta phải bỏ ra cái giá lớn như vậy sao?”
“Hầu gia!”
Lâm Hồng Ngọc cao giọng nói: “Ta chỉ đưa ra đề nghị, đây là vì đại nghiệp của hầu gia chứ không phải ta thật sự muốn gả cho hầu gia!”
Lý Hạo cười khổ: “Thế nhưng ta tuyên bố với thiên hạ rồi thì giả cũng thành thật, nếu sau đó truyền ra tin ta bỏ ngươi, người trong thiên hạ sẽ phỉ nhổ ta thì sao? Ngươi cho rằng ta không hiểu gì thật à? Khi đó, chẳng phải là ta sẽ bị bêu danh mãn kiếp ư?”
“…”
Ngươi nghĩ nhiều quá!
Lý Hạo thở dài, khoát tay: “Ngươi ra ngoài trước đi, để ta ngẫm lại, sau đó sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn.
Để xem chuyện này có đáng giá để mang hạnh phúc cả đời ta ra đánh cược hay không…”
Lâm Hồng Ngọc quay đầu rời đi, sau đó nàng quay đầu nhìn về phía Lý Hạo, đè nén lửa giận, trầm giọng nói: “Hầu gia, thông đạo!”
“À à…”
Lý Hạo nhanh chóng mở thông đạo ra, Lâm Hồng Ngọc lập tức biến mất.
Lý Hạo nhìn bóng lưng nàng, sờ đầu Hắc Báo, thở dài một tiếng: “Hắc Báo, ngươi nói xem, nàng thật sự không còn biện pháp khác hay là đang thèm khát thân thể và thân phận của ta?”
“…”
Hắc Báo vung đuôi lắc đầu, đừng hỏi ta, ta chỉ là một con chó, sao ta biết được!
Chương 2045: Hời hợt hóa giải phân tranh 1
Thiên Tinh vui vẻ phồn vinh.
Trận chiến giữa các cường giả không liên quan gì đến dân chúng, bây giờ là thời đại cuồng nhiệt kiến thiết, điên cuồng mở rộng giáo dục, cũ mới song hành hỗn loạn.
Mỗi người đều đang phấn đấu vì tương lai.
Ở thời đại này có rất nhiều cơ hội.
Đại lục 4 phương hợp nhất, tứ quốc gần như hoàn toàn hủy diệt, thế giới Ngân Nguyệt nghênh đón thời kỳ nhất thống đầu tiên sau 100.000 năm, trừ Đại Ly còn đang giãy dụa, bây giờ, ngay cả Thần Quốc cũng đã bị chiến giữ.
Đô đốc tứ phương đang mang binh vây quét hạng người làm loạn các phương.
Hành Chính Tổng Thự đang tuyển chọn quan viên.
Học viện Võ Đạo mở rộng cửa chiêu sinh, dù là nghèo khó hay phú quý thì đều có thể gia nhập, chỉ cần ngươi có thiên phú là được, ở thời đại này, mọi thứ đều được đổi mới.
Giai cấp cố hữu bị đánh vỡ, giai cấp mới đang hình thành.
Đây là điều không có cách nào tránh khỏi.
Võ sư Ngân Nguyệt là đoàn thể lớn nhất trong thế giới này, tiếp đó là tập đoàn Tân Võ do Chiến Thiên thành cầm đầu.
Sau đó chính là tập đoàn hạch tâm chiếm thế yếu gồm Lâm Hồng Ngọc, Hồng Sam Mộc và Càn Vô Lượng, ngay cả lão già nịnh hót Trần Trung Thiên cũng đang dựa sát vào tập đoàn này.
Những người ngoại lai cũng đang tụ lại thành đoàn thể.
Mặc dù cường địch vẫn còn, mọi người còn đang đồng tâm hiệp lực nhưng bọn họ cũng đang tranh thủ để thu được nhiều lợi ích hơn, trợ giúp con cháu hậu bối trở thành cường giả, thu hoạch được nhiều tài nguyên và cơ duyên hơn.
Đối với Lý Hạo mà nói, những thứ kia không là gì.
Nhưng đối với những người này, những thứ đó rất trọng yếu, bọn họ chinh chiến chẳng phải là để có tương lai huy hoàng hơn sao?
Tuy các phương không xung đột lộ liễu nhưng lại âm thầm so tài.
Tập đoàn lợi ích của võ sư Ngân Nguyệt gần như không thể bị đánh phá.
Lý Hạo đến từ Ngân Nguyệt, bản thân hắn là võ sư Ngân Nguyệt, còn là đại diện ưu tú nhất, dù bây giờ Lâm Hồng Ngọc đứng đầu đô đốc ngũ phương, Hồng Sam Mộc đứng đầu Yêu Thực quân thì cũng không thay đổi được điều này.
Thiên Tinh thành.
Sau khi Lý Hạo giáng cấp, nhiều người tăng lên đến Nhật Nguyệt thất trọng, những cường giả tụt hậu bắt đầu điên cuồng đuổi theo người đi trước, cũng truy cầu nhiều lợi ích hơn.
Mặc dù chưa xuất hiện mâu thuẫn lớn nhưng cũng đã xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ.
Về việc phân phối tài nguyên, Chiến Thiên thành, cường giả Võ Lâm minh mới gia nhập, học viên đại học võ khoa Viên Bình, võ sư Ngân Nguyệt, phủ đô đốc, yêu thực… Tất cả mọi người đều thiếu tài nguyên!
Thiên địa khôi phục, năng lượng lan tràn nhưng đối với vô số người tu luyện mà nói, như vậy còn quá ít.
Bây giờ khoáng mạch vẫn chưa khôi phục, nguồn năng lượng không đủ, một số cường giả vẫn đang trong giai đoạn khôi phục, mỏ Thiên Tinh tiêu hao sạch sẽ, chỉ riêng phương diện tài nguyên cũng là một vấn đề rất lớn.
Thiếu tài nguyên!
Không chỉ thế, binh khí, áo giáp cũng không đủ.
Sau khi đánh hạ vài thành lớn, bọn họ thu được không ít tài nguyên nhưng vẫn không đủ, số lượng quân đội Thiên Tinh và Đại Hoang cộng lại gia tăng đến 1.500.000 người, phủ đô đốc tứ phương, phủ đô đốc Thiên Tinh đều cần áo giáp.
Thủy Vân quân đã được phân phối đầy đủ hết, nhưng giờ có Đại Hoang gia nhập, 200.000 kỵ binh còn lại cũng cần chiến giáp.
Không chỉ như vậy, ngay cả Tuần Kiểm Ti cũng muốn được phân phối một phần.
Tuần Kiểm Ti có quá nhiều người!
Quân đội có thể thiếu nhưng tuần kiểm không thể thiếu.
Các thành lớn nhận được mấy triệu áo giáp, miễn cưỡng duy trì nhu cầu quân đội, Tuần Kiểm Ti thì rất khó thỏa mãn.
Điều này khiến Trần Trung Thiên cảm thấy bất mãn.
Hắn ta chỉ yêu cầu phê duyệt 100.000 bộ áo giáp, Tuần Kiểm Ti có rất nhiều nhân viên, mặc dù không cần lên chiến trường nhưng vấn đề siêu năng làm loạn chủ yếu do Tuần Kiểm Ti duy trì trật tự, cũng có nguy hiểm nhất định.
Bây giờ, quân đội không cần chiến đấu, hắn ta thấy áo giáp nên được ưu tiên cho Tuần Kiểm Ti mới đúng.
Đối với việc võ sư Ngân Nguyệt chiếm cứ thắng lợi thành quả lần này, hắn ta cảm thấy không hài lòng cho lắm.
Nếu mấy người Viên Thạc, Hầu Tiêu Trần còn sống thì hắn ta không có tư cách tranh đoạt, nhưng giờ bọn họ không có mặt ở đây, Trần Trung Thiên không sợ những võ sư Ngân Nguyệt khác.
Hơn nữa, hắn ta là lão ti trưởng uy tín lâu năm, cũng là nhóm cường giả đầu tiên gia nhập vào phe Lý Hạo, cùng Lý Hạo tham dự nhiều trận chiến, kể cả lần đầu tiên đối phó với yêu thực trong di tích cũng có sự tham dự của hắn ta.
Xét cho cùng thì rất nhiều võ sư Ngân Nguyệt không có tư lịch lão làng như hắn ta.
Chính vì những chuyện nhỏ nhặt này mà Thiên Tinh trở nên hỗn loạn, một phần nguyên nhân là do dạo gần đây Lý Hạo không quản lý sự vụ, phủ đô đốc thuộc phe quân đội và Hành Chính Tổng Thự thuộc phe văn chức không hòa thuận được với nhau.
Hai ngày qua, Lý Hạo nhìn thấy hết những vấn đề này, hắn không nhúng tay, cũng không tham dự.
Tranh giành là chuyện tốt, nếu mọi người vô dục vô cầu thì làm gì có động lực để tiến bộ.
Nếu không tranh giành thì làm gì có tương lai?
Nhưng có tranh thì cũng phải khống chế trong phạm vi nhất định, tạo thành hiệu quả tốt chứ không phải một vòng tuần hoàn ác tính, nếu không thì rất dễ xảy ra chuyện.
Nhưng hắn là thành viên chủ lực đối kháng với cường giả các phương, không thể nào tốn nhiều công sức vào những chuyện thế này.
Hơn nữa hiện giờ hắn cũng không có nhiều thời gian, tình thế rất gấp gáp.
“Càn Vô Lượng, Triệu Thự Quang, Lâm Hồng Ngọc, Chu Xuyên, Trần Trung Thiên…”
Trong đầu Lý Hạo hiện lên mấy người này, hắn nhanh chóng loại bỏ Trần Trung Thiên và Càn Vô Lượng, hai người này có năng lực nhưng làm việc chưa đủ quả quyết dứt khoát, có cảm giác bụng dạ hẹp hòi.
Những người khác cũng sẽ không tán thành.
Chu thự trưởng thì mãi không chịu đổi tân đạo, không đủ quyền uy để quản lý thiên địa tân đạo, Lý Hạo cũng loại bỏ ông.
Tính đi tính lại chỉ còn Triệu Thự Quang và Lâm Hồng Ngọc là thích hợp nhất.
Lý Hạo vẫn đang suy nghĩ về đề nghị của Lâm Hồng Ngọc.
Trong lòng hắn thấy có chút khó chịu, nhưng đây chỉ là vở kịch nhất thời mà thôi, đối với Lý Hạo mà nói, ở thời đại này, lấy vợ sinh con dường như chỉ là một nhiệm vụ, tình yêu là thứ quá mức xa xỉ.
Hắn không có thời gian, không có tinh lực, cũng không có tâm tình để yêu đương.
Người muốn làm chuyện lớn sẽ không có thời gian để nghĩ về nữ nhân… Chỉ có lão sư là ngoại lệ, mà thật ra cũng không tính là ngoại lệ, lão sư mãi chưa lấy vợ sinh con, sau này mới có quan hệ với Bích Quang Kiếm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










