[Dịch] Tinh Môn
Tập 399 : Hai phần thiên địa 4 (c1991-c1995)
❮ sautiếp ❯Chương 1991: Hai phần thiên địa 4
Lý Hạo suy nghĩ một phen, tiếp tục hỏi: “Cho nên, hệ thống chiến pháp Tân Võ, kỳ thật cũng có một chút liên quan với thế, tu luyện đến cực hạn, thậm chí có thể sinh ra thế, đúng chứ?”
“Chuyện này… ta không biết.”
Ta nào biết chuyện này!
Nó rất phiền muộn, ta chỉ là một cái cây, lại không hề tu luyện chiến pháp Tân Võ.
Nhưng, nó suy nghĩ một chút mới mở miệng nói: “Người thời nay tu luyện cổ võ, nếu có thể tu luyện ra thế, khả năng có liên quan tới sự biến mất của Bản Nguyên đại đạo! Thời điểm Bản Nguyên đại đạo còn chưa biến mất, chiến pháp tu luyện đến cực hạn, hẳn là cảm ngộ bản nguyên! Bên trong bản nguyên hình thành đạo thuộc về mình, cũng có đao thương kiếm kích, búa rìu câu xiên, cũng có Kim Mộc Thủy Hỏa… đạo trong thiên hạ, không ngoài cái này! Thế, dựa theo những gì ta hiểu, hẳn là thứ bản nguyên không cách nào lại tu luyện, tản ra bên ngoài, tạo thành hệ thống đặc biệt… một loại hệ thống có thể phụ thuộc vào thiên địa, phụ thuộc vào tân đạo! Trên thực tế, thế, hẳn là cũng có thể phụ thuộc vào Bản Nguyên đạo, hình thành Bản Nguyên đại đạo!”
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động, thuyết pháp này rất thú vị!
Thế xuất hiện, nhưng bản nguyên biến mất, không cách nào kết nối với Bản Nguyên đại đạo, tạo thành thế, bây giờ tân đạo xuất hiện, lại có thể phụ thuộc vào tân đạo, xem như một loại sản phẩm kết nối đại đạo.
Mà thế, hình thành lĩnh vực, cũng có tính đặc biệt như thế, có thể tùy thời kết nối và che giấu Thiên Đạo và thiên ý.
Lý Hạo gật đầu không ngừng: “Đa tạ tiền bối!”
Hòe tướng quân có chút bối rối, cũng không nhiều lời.
Cám ơn ta làm cái gì?
Nó cũng không trả lời gì nhiều, về phần một số ý nghĩ đối với thế, cũng chỉ là suy nghĩ bình thường thôi.
Mà bây giờ, thế, kỳ thật rất râu ria.
Lý Hạo cũng bắt đầu tu luyện đạo mạch vô thuộc tính, ngay cả thần thông đều từ bỏ, thậm chí từ bỏ thần văn, có thế hay không, cũng không có gì khác nhau.
Đúng vào lúc này, Lý Hạo bỗng nhiên lại nói: “Nếu như, ta nói là nếu như… thiên địa sơ khai, mở một thế giới bằng cách nào?”
“…”
Lần này, Hòe tướng quân ngơ ngác.
Chuyện này… sao ta biết được?
Ngươi muốn mở thế giới?
Mơ tưởng xa vời quá rồi đó!
Quá xa vời đi!
Lý Hạo không muốn mở thế giới, hắn chỉ nghĩ đến, muốn cắt chém Đại Hoang, bị lĩnh vực của mình bao phủ, không cho thiên ý xâm chiếm, dù đuổi Hỗn Độn, cũng chỉ trong lĩnh vực của mình.
Kể từ đó… Lý Đạo Hằng muốn mưu đoạt thiên ý, dù thành công, cũng chỉ là thiên ý hiện tại, mà không phải thiên ý cường đại.
Hắn muốn ngầm chiếm thế giới!
Đúng vậy, nếu tất cả mọi người đang mưu đoạt thiên địa này… ta sẽ cắt chém một phần ra, dùng lĩnh vực ngăn cách, ta để cho các ngươi không cách nào thu hoạch được thế giới Ngân Nguyệt hoàn chỉnh!
Chuyện này có thể thực hiện sao?
Nhất định có thể!
Lý Hạo thầm nghĩ, ta cũng không khai sáng thế giới, ta chỉ là đặt trước nơi bị Hỗn Độn xâm lấn vào trong lĩnh vực của ta, thậm chí… vì sao ta không thể bắt lấy thiên ý?
Nếu Hỗn Độn tiêu tán, thiên ý tụ tập, ta lại dùng lĩnh vực bao trùm thiên địa mới, chờ thiên ý tiến vào, vì sao ta lại không có khả năng bắt thiên ý?
Hốt hoảng!
Giờ khắc này, dù là Cửu sư trưởng hay là cây hòe đều có chút hoang mang, không hiểu rõ ý của Lý Hạo.
Mở thế giới?
Có liên quan tới ngươi sao?
Thế giới Ngân Nguyệt lớn như vậy, đời này ngươi có thể khống chế hay không còn là một vấn đề đó.
Ngươi còn muốn mở thêm thế giới hay sao?
Mà Lý Hạo, không hỏi thăm gì nữa, chỉ nói khẽ: “Vậy đến đây thôi, đúng rồi, hai vị, những gì đã nói hôm nay, đừng suy nghĩ, đừng hỏi, đã là như thế, chôn giấu ở trong lòng là được!”
Hai người gật đầu, đều không nhiều lời.
Là Thánh Nhân, vô cùng cường đại, không muốn nói thì ngay cả Đế Tôn cũng không thể nghe lén bọn họ.
Lúc này, Cửu sư trưởng hỏi: “Vậy tiếp theo…”
“Giết người!”
Lý Hạo cười: “Giết Ánh Hồng Nguyệt, giết Nữ Vương, bọn hắn sẽ không dễ giết chết, trước đó ta lo lắng bọn hắn sẽ chết, sẽ thả vị Đế Tôn kia ra… Nhưng hiện tại ta tin chắc, ta đuổi giết bọn hắn, bọn hắn nhất định sẽ không ngừng mạnh lên! Cường đại đến cấp độ… có thể chống lại ta!”
Hai người đều nhíu mày, thật hay giả?
Muốn mạnh lên là mạnh lên?
Ngươi là Thánh Nhân cơ mà!
Hơn nữa, Thánh Nhân như hắn, ai cũng không phải là đối thủ của Lý Hạo.
Lúc này, Lý Hạo cười, hắn hết lòng tin, hai người kia sẽ không chết dễ dàng, Lý Đạo Hằng sẽ không để cho bọn hắn chết, thời điểm Ánh Hồng Nguyệt sắp chết, tất nhiên sẽ có lực lượng Hồng Nguyệt tràn vào trong cơ thể gã, giúp gã cường đại!
Mà thời điểm Nữ Vương sắp chết, tất nhiên sẽ có lực lượng Ngân Nguyệt, tràn vào trong cơ thể, giúp ả cường đại.
Hơn nữa, hai người này có lẽ đều sẽ cảm giác, là do năng lực của mình làm được.
Tuyệt đối sẽ không nghĩ tới, đây là có người giao phó cho bọn hắn.
Nếu không dễ chết… phong ấn cũng sẽ không tuỳ tiện bị phá, vậy ta… đương nhiên phải tiếp tục đuổi giết bọn hắn, để bọn hắn cung cấp càng nhiều chất dinh dưỡng cho ta.
Để bọn hắn không có đường lên trời, không có cửa xuống đất!
Đồng thời, cũng là vì tụ tập càng nhiều thiên ý ở bên cạnh ta.
Ngoài ra… Đại Ly Vương!
Lý Hạo thầm nghĩ, Đại Ly Vương cũng có thiên ý ưu ái, làm cách nào để tước đoạt thiên ý trên người Đại Ly Vương?
Thiên ý hội tụ càng nhiều, lĩnh vực của mình một khi hình thành thì sẽ có thể xâm chiếm địa bàn lớn hơn, bắt được nhiều thiên ý hơn.
“Trên thân thể Ánh Hồng Nguyệt không có bao nhiêu thiên ý… là thiên ý không ưu ái hắn, hay là hắn biết, thiên ý ưu ái, không phải chuyện tốt?”
Đây cũng là một vấn đề.
Nếu gã biết, chứng tỏ tên gia hỏa này, có lẽ cũng đã đoán được chút gì đó.
Vậy càng thú vị!
“Cuối cùng, chính là lĩnh vực cường đại, cảm ngộ thế nhiều hơn mới được! Ngưng tụ càng nhiều thần văn, không phải là vì mở đạo mạch, mà là… khuếch trương lĩnh vực!”
Chuyện lão sư muốn làm lúc trước, chính là mở rộng lĩnh vực, ngầm chiếm thiên địa.
Đáng tiếc, Lý Hạo vẫn luôn không để ý.
Sau khi phát hiện vũ trụ đại đạo, đã vứt việc này sang một bên, ta đã cảm ngộ được vũ trụ đại đạo, ta còn muốn lĩnh vực nho nhỏ làm gì?
“Cho nên, lão sư chết… thật sự chỉ là ngoài ý muốn sao? Hay là ta không thể không nhận kết quả như vậy… bởi vì, hắn không thể để cho lão sư tiếp tục khuếch trương!”
Chương 1992: Hai phần thiên địa 5
Lúc này, ánh mắt Lý Hạo tàn độc.
Đối phó Vô Biên thành, là tự chính hắn quyết định, nhưng khi đó, thế cục bức bách, hắn không thể làm gì khác, Tân Võ cũng không muốn hỗ trợ, thế cục bị động đến trình độ này, hắn nhất định phải làm như vậy mới được.
Đã như vậy… phải chăng có người âm thầm thúc đẩy tất cả mọi chuyện?
Trịnh Vũ bỗng nhiên phân thân xuất quan, một lòng muốn giết mình, liên hợp tứ quốc, tạo ra áp lực lớn nhất co mình, mình ngược lại là không chết, nhưng cái chết của lão sư, có lẽ là một chuyện tất phải xảy ra.
Ba vị Thánh Nhân, lão sư không cần Ngũ Hành đạo mạch Dung Hợp chi thuật, sao có thể chống lại một vị Thánh Nhân?
Ngoài mình, lúc ấy, chỉ có lão sư có năng lực chống lại một vị Thánh Nhân!
Lão sư vừa chết, rốt cuộc không ai nghiên cứu lĩnh vực nữa.
Bởi vì, tất cả mọi người nghiên cứu đại đạo, nghiên cứu đạo mạch, ai sẽ rảnh không có chuyện gì làm, đi nghiên cứu tác dụng không quá lớn của lĩnh vực chứ?
“Đại khái… chính là như thế! Mang ngọc có tội… lão sư cuối cùng vẫn phải chết trong Ngũ Cầm Thuật, chết khi đang nghiên cứu vượt qua thời đại…”
Lý Hạo trong lòng đã có phán đoán, lão sư chết, không tính là chuyện ngoài ý muốn, là một chuyện tấy yếu.
Lĩnh vực của ông, đã làm quấy rầy một thứ gì đó.
Lý Hạo nở nụ cười, đã như vậy… ta sẽ để cho ngươi đạt được sao?
Ngươi đến bây giờ còn chưa phát động, là bởi vì vẫn không cách nào đối phó Đế Tôn đúng chứ?
Vậy thì… đoạt thời gian thôi!
Giờ khắc này, Lý Hạo lập tức kéo mấy thần văn đi ra giữa thiên địa, theo thứ tự là “Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Phong Lôi Quang Ám Kiếm Đạo”, trọn vẹn 11 thần văn, đây cũng là 11 loại thế mà Lý Hạo lĩnh ngộ.
Ngũ Hành chi thế mạnh nhất, mấy loại khác, kiếm thế còn được, đạo tự tự nhiên giao phó, mấy cái khác hơi yếu một chút.
11 mai thần văn, lấy thần văn “Đạo” làm chủ, thống nhất lại, trong nháy mắt, tạo thành một cái vòng sáng, thậm chí tạo thành một không gian riêng biệt trong vũ trụ đại đạo.
Cảnh tượng này, ngay cả Cửu sư trưởng còn bất ngờ.
Mà Lý Hạo, suy tư một phen, rút ra một chút lực lượng đại đạo, muốn công phá lĩnh vực này, kết quả lực lượng đại đạo thế mà không thể dung nhập vào trong đó.
Lý Hạo trong mắt lóe lên vẻ bất thường, trước kia thật đúng là chưa từng dùng lực lượng của lĩnh vực trong vũ trụ đại đạo.
Bây giờ mới phát hiện, ngay cả lực lượng đại đạo cũng có thể ngăn cách.
Thú vị!
Hắn nhìn nơi sâu trong vũ trụ, nếu Lý Đạo Hằng cũng đang ở trong vũ trụ đại đạo, lực lượng đại đạo, có lẽ còn mạnh hơn mình… nhưng nếu… mình ngăn cách lực lượng đại đạo thì sao?
Đáng tiếc, hiện tại vẫn còn quá yếu.
Mới 11 thần văn.
Mình càng ngày càng mạnh, lại từ bỏ thần văn, từ bỏ thế, có lẽ, cũng chính là kết quả đối phương muốn nhìn thấy.
Bắt đầu từ khi nào, mình cảm thấy thế và thần văn không đủ cường đại đây?
Đúng!
Là từ lần đối phó với Nữ Vương, hắn cảm thấy, mở mạch, mở càng nhiều đạo mạch mới có thể mạnh hơn, đạo mạch thần thông quá chậm!
Sau khi đối phó Vô Biên thành, cảm giác như vậy càng ngày càng rõ.
Đạo mạch thần thông, mỗi một lần đều phải cảm ngộ thế, quá phiền phức… làm sao có thể sánh với đạo mạch vô thuộc tính, muốn mở là mở.
“Nếu đây cũng là mưu kế của ngươi… ngươi lợi hại quá đấy!”
Lý Hạo thầm nghĩ, những gì chính ta tu luyện ra được, đều trong tính toán của ngươi, vậy ngươi thật sự có bản lĩnh.
Mà lần này, một nhóm phương tây, vẫn bị chính mình dò xét được một số mánh khóe.
Ngay khi mình tới gần mặt trăng, nếu Lý Đạo Hằng ở trong đó, có phải sẽ có chút bất ngờ, có chút căng thẳng hay không?
Có lẽ sẽ không, có lẽ sẽ càng kích động?
Lý Hạo ngẫm nghĩ trong lòng, giờ khắc này, 11 thần văn đồng loạt biến mất.
Sau một khắc, hắn trực tiếp biến mất trong Hạo Tinh giới.
Thần Quốc phương tây.
Lý Hạo xuất hiện ở giữa thiên địa, cũng không dung nhập thần văn vào thiên địa, hình thành lĩnh vực.
Hắn bây giờ, bỗng nhiên nở nụ cười, Thần Quốc phương tây có tác dụng, nơi này lực tín ngưỡng nhiều, lực lượng đại đạo nhiều, có nhiều loại Thần Linh, dẫn đến lực tín ngưỡng nơi đây, kỳ thật có thuộc tính rất đặc biệt.
Ở đây, cảm ngộ một phen, có lẽ có thể lĩnh ngộ một chút thế đặc biệt, hình thành hệ thống thần văn đặc biệt.
Muốn tu vô thuộc tính, cũng phải cảm ngộ thế, chưa hẳn trở ngại cho việc tu luyện.
Nhưng lần này, không phải vì mở mạch, mà là vì… phân chia thiên địa!
Đi một chút, nhìn một chút, cảm ngộ thiên địa một chút… đã từ rất lâu rồi, mình cũng chưa hề làm như thế nữa, lúc trước vì cảm ngộ thế, thế nhưng chịu không ít đau khổ, nhưng hôm nay, cũng đã bị bỏ đi không cần, thật đáng tiếc.
Trong nháy mắt, Lý Hạo dung nhập trong gió, lập tức biến mất, phía sau, Hắc Báo nhanh chóng đuổi theo, cũng thuận gió mà đi, biến mất theo.
Nơi xa.
Mấy bóng người, lập tức trốn chạy.
Ánh Hồng Nguyệt không ngừng nhíu mày.
Bên cạnh, Phi Kiếm Tiên và Hạo Thiên sơn chủ, ai cũng tức giận và tuyệt vọng, lần lượt đào vong, đến hôm nay, tam đại tổ chức và Hạo Thiên thần sơn, thế mà chỉ có ba người bọn họ vẫn còn đang chạy trốn.
Mà sắc mặt Nữ Vương cũng tái mét.
Thần Quốc còn thảm hại hơn!
Chỉ còn một vị Thần Linh là ả.
Vốn hơn mười vị Bất Hủ, đối phó Lý Hạo vẫn có hi vọng rất lớn, kết quả thì sao?
Kết quả chính là, đối phương tùy thân mang theo đại lượng cường giả.
“Tiểu nhân vô sỉ!”
Nữ Vương vô cùng phẫn nộ: “Hắn thế mà giấu Chiến Thiên thành vào vũ trụ đại đạo, đáng chết!”
Chuyện này ai có thể nghĩ tới?
Ánh Hồng Nguyệt không nói gì, bốn chỗ kiểm tra một hồi, mở miệng nói: “Bây giờ nói những chuyện này, đã trễ rồi! Nghĩ cách liên hệ bên Trịnh gia và Hồng Nguyệt… người của bọn hắn bị giết, bọn hắn hẳn phải biết, Lý Hạo nhất định phải bị khắc chế, nếu không… tất cả sẽ muộn mất!”
Lời này vừa dứt, Nữ Vương hơi nghi hoặc, nhìn gã.
Chương 1993: Hai phần thiên địa 6
Lý Hạo không điên cuồng đuổi theo giết bọn họ, trước đó chỉ giết những người kia, đã thả bọn họ đi, cuối cùng còn nói với mình mấy lời ý vị thâm trường.
Bây giờ, Ánh Hồng Nguyệt lại phải liên hệ một số cường giả… vì sao cảm thấy… cứ như gã đang không ngừng đổ thêm dầu vào lửa cho Lý Hạo?
Không chỉ như vậy… Ánh Hồng Nguyệt suốt dọc đường đào vong, nhưng thực lực lại vẫn luôn tiến bộ, cũng không bị tụt hậu.
Dường như, mỗi một lần chịu thiệt thòi, cũng chỉ là những người khác, kỳ thật thực lực của gã vẫn luôn gia tăng.
Lúc này, Nữ Vương cũng cảnh giác hơn một chút.
Người này, thực lực tiến bộ rất nhanh.
Lý Hạo thân kinh bách chiến, đối phó với các loại cường giả, giết chóc vô song, phát hiện đại đạo, thậm chí nắm giữ vũ trụ đại đạo, giết Thánh Nhân, giết Thiên Vương… đến hôm nay, Lý Hạo cũng chỉ bước vào cấp Thánh.
Về phần mình, mình là Nguyệt Thần chuyển thế, không cần phải nói.
Nhưng Ánh Hồng Nguyệt… tên gia hỏa này vẫn luôn không hề bị tụt lại, bây giờ, mặc dù không bằng Thánh Nhân, cũng kém không nhiều, mà những gì gã làm, chính là không ngừng chạy trốn, có hợp lí không?
Càng nghĩ, càng cảm thấy, người này có vấn đề!
Ánh Hồng Nguyệt nhìn thoáng qua Nữ Vương, nói khẽ: “Nữ Vương bệ hạ, càng nhiều người, chúng ta càng an toàn! Có lẽ còn có thể hy vọng làm cho ngươi và ta đều bước vào cấp độ Hợp Đạo! Về phần người đã chết… đến lúc này, chỉ có thể quan tâm tới chính chúng ta.”
Lúc này, Hạo Thiên sơn chủ vẫn luôn trầm mặc, bỗng nhiên nói khẽ: “Ánh Hồng Nguyệt, những người khác, đều chết gần hết rồi, ta và Phi Kiếm Tiên, ngươi vẫn luôn dẫn theo hai người vướng víu như chúng ta cũng vất vả… hay là cứ để cho chúng ta tự mình rời đi.”
Nhiều người như vậy, gã không cứu, không quan tâm, lại luôn dẫn bọn hắn theo, dù vô cùng nguy hiểm thì cũng vẫn luôn tranh thủ cứu viện thủ lĩnh tam đại tổ chức và Hạo Thiên sơn chủ, là ai đi nữa thì cũng nên cảm động.
Quá trượng nghĩa!
Nhưng lúc này, Hạo Thiên sơn chủ lại muốn rời đi.
Ánh Hồng Nguyệt nhướng mày, nói khẽ: “Hạo Thiên, ngươi và Phi Kiếm tự mình rời đi, quá nguy hiểm! Lý Hạo sẽ không dễ dàng buông tha các ngươi, có chúng ta ở đây, còn có mấy phần an toàn, nếu không có chúng ta, các ngươi… sẽ rất khó sống sót!”
Hạo Thiên sơn chủ không nói gì nữa.
Mà Phi Kiếm Tiên, sắc mặt thay đổi: “Hắn chưa chắc sẽ đuổi giết chúng ta…”
“Không không không, chắc chắn đó! Hắn muốn diệt trừ cánh chim của ta, để cho ta cảm thụ sự cô độc, tuyệt vọng, cho nên, người bên cạnh ta, hắn đều sẽ giết chết… ngược lại sẽ không vội giết ta.”
Thật sao?
Hai người cũng không tiếp tục nói gì, mà Nữ Vương, mơ hồ đã nhận ra một chút khác thường.
Ánh Hồng Nguyệt này, bạc tình bạc nghĩa!
Nhưng lúc này, nếu nói dẫn theo Phi Kiếm Tiên, còn có thể hiểu được, Ánh Hồng Nguyệt mang tiếng háo sắc ai cũng biết, nhưng dẫn theo Hạo Thiên sơn chủ… kỳ thật đích xác có chút vướng víu.
Hắn có lòng tốt như vậy sao?
Mà hai người này, đều muốn rời đi… phải chăng cũng đã nhận ra chuyện gì đó?
Ánh Hồng Nguyệt không nói tiếp, chỉ là nhìn bốn phía, nói khẽ: “Hắn vẫn luôn ở phương tây chờ đợi không đi, chúng ta sẽ gặp phiền toái! Ta không thể tuỳ tiện chết đi, Nữ Vương bệ hạ cũng thế… chưa kể Đế Tôn Hồng Nguyệt, Trịnh gia sẽ hiểu… đến đó kêu Trịnh gia lại phái cường giả ra mặt mới được, Bất Hủ chưa hẳn có tác dụng… ta đã thử lật qua lật lại Cấm Kỵ Hải, có lẽ có thể lần nữa gia tăng cực hạn trong thiên địa, thậm chí để Thánh Nhân đi ra ngoài!”
Trịnh gia lo lắng phong ấn bị phá, vậy khẳng định không thể để Ánh Hồng Nguyệt và Nữ Vương chết.
Cho nên, vô luận như thế nào, đều sẽ để người tới tiếp viện.
Nhưng, Bất Hủ bây giờ hoàn toàn không đấu lại Lý Hạo, Thánh Nhân còn tạm được.
“Có thể cho Thánh Nhân đi ra ngoài sao?”
Nữ Vương có chút ngoài ý muốn, Ánh Hồng Nguyệt nói khẽ: “Thử xem sao! Lực lượng Cấm Kỵ Hải, vẫn rất cường đại! Quay cuồng một chút, giải phóng năng lượng, tên gia hỏa Lý Hạo này đến Thánh cấp, cực hạn thiên địa theo hắn mà thay đổi, mặc dù Thánh Nhân trung hậu kỳ không thể đi ra, có lẽ Thánh Nhân sơ kỳ, có thể đi ra ngoài, một vị không được… vậy ba năm vị, bảy tám vị, thậm chí nhiều hơn, vậy đã có thể rồi.”
“Trịnh gia có nhiều Thánh Nhân như vậy sao?”
Nữ Vương có chút rung động: “Ở đâu ra mà nhiều như vậy?”
“Đã nhiều năm rồi, đối phương lại có khoáng mạch, Thánh Nhân vẫn là nhiều ít, hơn nữa, một số Thánh Nhân năm đó, thậm chí có hi vọng tiến vào cấp độ Thiên Vương…”
“Là như vậy sao?”
Nữ Vương rơi vào trầm tư, Ánh Hồng Nguyệt lại nói: “Ngươi và ta cũng phải mau chóng bước vào cấp độ Hợp Đạo, Trịnh gia sẽ cho chúng ta mở cửa sau, mà Hồng Nguyệt Đế Tôn, hẳn cũng sẽ làm như thế, ngươi và ta cường đại, đối với hắn thì lực lượng Ngân Nguyệt sẽ yếu đi, cũng khiến phong ấn suy yếu, hắn phải rất vui vẻ đấy…”
Nữ Vương không nói cái gì.
Hồng Nguyệt Đế Tôn hi vọng ả có thể rút đi càng nhiều lực lượng Ngân Nguyệt, khiến phong ấn suy yếu, mà Trịnh gia, cũng hi vọng Ánh Hồng Nguyệt rút đi càng nhiều lực lượng Hồng Nguyệt, khiến Đế Tôn suy yếu, tiện thể khiến phong ấn cường đại hơn.
Cho nên, sự tồn tại của hai người, đều miễn cưỡng duy trì một thế cân bằng.
Hiện tại, song phương đều không muốn đánh vỡ thế cân bằng này.
Mà điều này, là cơ hội của bọn họ.
Nhưng trong lòng Nữ Vương lại nghĩ, tên gia hỏa Ánh Hồng Nguyệt này, vì sao chắc chắn như vậy?
Gia hỏa này, dường như cũng đang che giấu rất nhiều thứ.
Đáng chết!
Vì sao cảm thấy, mỗi người đều biết rất nhiều thứ, ngược lại là mình, dường như cái gì cũng không biết, Lý Hạo nói chuyện khó hiểu, Ánh Hồng Nguyệt cũng như thế.
Ả có chút phẫn nộ, nhưng lại không thể làm gì.
Bởi vì cái gì cũng không biết, ngược lại chỉ có thể đi theo Ánh Hồng Nguyệt, nếu không, ả đi một mình e rằng sẽ bị Lý Hạo giết!
Mà ngay lúc đó, một đạo kiếm ý nối liền trời đất lao tới.
Nữ Vương biến sắc, đáng chết, lại tới!
Mà Ánh Hồng Nguyệt, cũng khẽ nhíu mày.
Tới quá nhanh!
Không đúng… Lý Hạo không đợi người Trịnh gia tới, dựa theo tâm tư của Lý Hạo, không nên tới nhanh như vậy, mà phải chờ người Trịnh gia đến sau đó mới đến thu hoạch mới đúng, chứ không phải là hiện tại!
Xảy ra chuyện gì rồi?
Sắc mặt gã khẽ biến, Lý Hạo này… lúc này sát khí nặng nề, ngược lại thật sự có ý đuổi tận giết tuyệt!
“Chạy!”
Ánh Hồng Nguyệt quát chói tai một tiếng, lần xuất kích này của Lý Hạo, đã phá hỏng một số ý nghĩ của gã, dường như hắn không muốn để chúng bạn xa lánh mình nữa, giống như… thật sự muốn giết mình!
Ầm!
Kiếm khí trùng thiên, thiên địa biến sắc.
Phía sau, Lý Hạo đạp không đến đây, trong tay, một thanh kiếm gãy hiện ra, sát khí trên thân ngập trời, vẻ mặt lại rất ôn hòa.
“Mấy vị… chỉ sợ trốn không thoát!”
Lý Hạo khẽ cười: “Ánh Hồng Nguyệt, chơi đến hôm nay, cũng nên lên đường rồi, phong ấn vỡ, có lẽ sẽ càng thú vị hơn nhiều! Ta ngược lại thật ra không thể chờ đợi được nữa…”
Lúc này, Ánh Hồng Nguyệt không nói một lời, vội vàng trốn chạy.
Nữ Vương cũng vô cùng phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi: “Lý Hạo, ngươi giết chúng ta, Đế Tôn Hồng Nguyệt sẽ phá hủy phong ấn, đây là kết quả ngươi muốn sao?”
“Giết hết, mới biết có thể phá phong ấn hay không chứ, không giết… sao có thể biết chắc chắn sẽ phá phong ấn được hay không?”
Lý Hạo tươi cười nhu hòa, tiếng cười vẫn như cũ.
Một thanh trường kiếm, quét sạch thiên địa lao đến, giờ đây, mấy người đều vô cùng căng thẳng, không ngừng đánh trả ngăn cản, cũng không ngừng chạy trốn, Nữ Vương cảm nhận được càng nhiều lực lượng Ngân Nguyệt tràn vào trong cơ thể, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Biến cố trước đó, khiến ả lo lắng, không cách nào điều động khiến Ngân Nguyệt nữa.
Mà Ánh Hồng Nguyệt, vẻ mặt lại không ngừng thay đổi.
Làm sao lại thế?
Lý Hạo… tại sao lúc này lại một lòng muốn giết gã?
Là thật sự không sợ phong ấn bị phá, hay là có nguyên nhân khác?
Bởi vì Lý Hạo lúc này, dường như muốn làm thật, trong nháy mắt biến mất, bốn phương tám hướng, Lý Hạo lần lượt hiện ra, các loại thần thông đại đạo hiển hiện, trong hư không vỡ ra, thậm chí mơ hồ hiện lên Chiến Thiên thành!
Trấn áp thiên địa!
Đây là không muốn cho người ta đường sống!
Lực lượng Hồng Nguyệt trên thân bị quét sạch, mà giờ khắc này, phương bắc, bỗng nhiên Cấm Kỵ Hải chấn động, Cấm Kỵ Hải bạo động!
Chương 1994: Hai phần thiên địa 7
Cấm Kỵ Hải nối liền trời đất.
Mà lúc này, dường như mọi người đã sớm nhận được tin tức, từng vị cường giả Ngân Nguyệt, hiện lên ở một đầu hải đạo khổng lồ, Cấm Kỵ Hải quét sạch tứ phương, vô số năng lượng bùng nổ ra ngoài!
Đại địa Thương Sơn, đại lượng Yêu tộc bỗng nhiên bị thôn phệ, tiếng kêu thảm thiết vang vọng giữa đất trời.
Đại Ly, cũng đang không ngừng rung chuyển, núi non sụp đổ.
Cấm Kỵ Hải nhanh chóng lan tràn, ăn mòn hết thảy.
Sắc mặt Đại Ly Vương khó coi không gì sánh được, tiếng rống giận dữ không ngừng, trấn áp Cấm Kỵ Hải.
Ngược lại khu vực Trung Bộ, mặc dù Cấm Kỵ Hải cũng nổi lên, nối liền trời đất, nhưng lúc này, Lực Phúc Hải lại xuất hiện ở trong Vô Biên thành, khống chế cổ thành, trấn áp Cấm Kỵ Hải đang bạo động giữa thiên địa!
Năng lượng, lập tức trở nên vô cùng nồng đậm.
Lúc này, màn trời xuất hiện, thanh âm Lâm Hồng Ngọc vang vọng đất trời, vừa tự tin vừa lạnh nhạt: “Cảm giác giữa thiên địa, người tu tân đạo gia tăng, năng lượng không đủ, vì để cho các tu sĩ có hoàn cảnh tu luyện tốt hơn, Lý Hầu gia… chính là Lý Đô đốc, mở ra phong ấn trong thiên địa, mở ra Cấm Kỵ hải vực, năng lượng tràn lan, trợ giúp thiên hạ thương sinh, tiến thêm một bước, người người như rồng! Chư vị, không cần lo lắng, an tâm tu luyện là được, nhưng không được bước vào Cấm Kỵ hải vực, nơi đây, có hiệu quả ăn mòn vạn vật!”
Trong nháy mắt, khắp nơi trong thiên hạ, vang lên tiếng hoan hô, nhảy cẫng vui mừng.
Cuồng nhiệt!
Cuồng nhiệt thêm một lần nữa.
Đô đốc, không, Hầu gia thật sự quá chiếu cố mọi người, biết năng lượng chúng ta tu luyện không đủ, thế mà mở ra phong ấn thiên địa gì đó, Cấm Kỵ Hải gì đó… khó trách động tĩnh lớn như vậy!
Hầu gia quả nhiên là Thần Nhân, không xuất thủ thì thôi, vừa ra tay, đó chính là đất rung núi chuyển!
Toàn bộ thiên địa, dường như đều đang thay đổi.
Năng lượng, càng thêm nồng đậm.
Cùng lúc đó, từng vị cường giả, không ngừng hấp thu năng lượng, bao gồm một chút Hồng Nguyệt chi lực.
Ánh Hồng Nguyệt, từng tại Cấm Kỵ Hải bên trong, thả ra đại lượng lực lượng Hồng Nguyệt, ngày hôm nay, lực lượng Hồng Nguyệt cũng bắt đầu khuếch tán, cường giả Ngân Nguyệt đều biết, sẽ không có ai ngăn cản mọi người thu nạp năng lượng.
Đây cũng là mệnh lệnh của Hầu gia… có xảy ra chuyện hay không, Hầu gia tất nhiên sẽ giải quyết.
Bên trong Cụ Phong thành.
Trịnh Vũ biến sắc, Cấm Kỵ Hải khôi phục!
Mà người phái đi ra ngoài, đều đã chết!
Hiển nhiên, đã xảy ra chuyện.
Dù còn chưa liên hệ đến bên kia, y cũng biết, hẳn là do Lý Hạo làm, hắn giết tất cả mọi người, hiện tại, nhất định đang đuổi giết Ánh Hồng Nguyệt, Ánh Hồng Nguyệt khiêu động Cấm Kỵ Hải, cũng đã truyền đạt tin tức… gã không chịu đựng nổi!
Cần trợ giúp!
Trịnh Vũ ngẩng đầu nhìn trời, phong ấn vẫn còn, nhưng có chút rung chuyển, sắc mặt y khẽ nhúc nhích, trầm giọng nói: “Năng lượng thiên địa khôi phục, miễn cưỡng có thể chứa đựng Thánh Đạo sơ kỳ… Phân thân ta sẽ ra ngoài, những người khác, cùng đi với ta tới phương tây!”
Nói rồi, gọi ra một số người, trong nháy mắt, 8 vị Thánh Nhân, cộng thêm phân thân của y, cùng nhau rời đi, trọn vẹn 9 vị có chiến lực Thánh Đạo.
Không phải là không muốn nhiều hơn, mà là đi nhiều hơn thì y lo lắng phong ấn sẽ xảy ra vấn đề, không kịp trấn áp.
Lý Hạo!
Ngươi điên thật rồi!
Ngươi biết rõ Ánh Hồng Nguyệt thể bị giết, Nguyệt Thần phương tây không thể bị giết, ngươi lại khăng khăng cố chấp… xem ra, cái chết của lão sư ngươi, đã khiến ngươi hoàn toàn điên cuồng!
Đây là đồng quy vu tận!
Lúc này, y không nắm chắc có thể đối phó Đế Tôn, dù đối phương đã bị phong ấn nhiều năm, tên Lý Hạo khốn kiếp này!
Nếu có thể nắm giữ Ngân Nguyệt, nắm giữ tân đạo, mình cũng không trở nên bị động như thế, tên đáng chết!
Chín vị cường giả, trong nháy mắt rời khỏi Cụ Phong thành, lập tức biến mất.
Mà bản tôn Trịnh Vũ, vẫn đứng lặng trong thành, ngửa đầu nhìn trời, lúc này, Đế Tôn Hồng Nguyệt, có lẽ sẽ rất vui vẻ.
Y không ngừng nhíu mày, tiếp tục như thế, phong ấn sẽ càng ngày càng yếu, dù Ánh Hồng Nguyệt không ngừng rút ra lực lượng Hồng Nguyệt, vậy cũng không được, y có chút sốt ruột, lại nghĩ tới di tích Trấn Tinh thành.
Có lẽ… nên phái một số người, đi di tích Trấn Tinh thành nhìn xem.
Sợ là sợ, mấy vị Thánh Nhân Chiến Thiên thành cũng ở bên đó, vậy cũng sẽ rất phiền phức.
Trịnh Vũ nhẹ nhàng vuốt vuốt huyệt thái dương, trong lòng than nhẹ một tiếng, thật phiền phức, một tên tu sĩ thời đại mới nho nhỏ, thế mà khiến vị Bán Đế như mình vô cùng nhức đầu.
Thật là một tên khốn kiếp!
Đại lục phương tây.
Lý Hạo không ngừng xuất kích.
Cường đại kiếm ý, bao phủ tứ phương.
Lúc này, giữa thiên địa, nồng độ năng lượng tăng lên, trong cơ thể Ánh Hồng Nguyệt, lực lượng cũng không ngừng gia tăng, lúc này phủ đầy bụi bẩn.
Vẻ mặt càng cực kì ngưng trọng.
Lý Hạo làm thật!
Dựa theo ý nghĩ của gã, Lý Hạo sẽ không thật sự giết gã, Lý Hạo là người thông minh, càng là người thông minh, càng sẽ không giết gã, tại sao tất cả lại thay đổi?
Bùm!
Một kiếm xuyên thủng đất trời, Ánh Hồng Nguyệt biến sắc, trong nháy mắt, một cây trường tiên xuyên qua hư không, Cửu Tiết Tiên Trịnh gia.
Ầm!
Trường tiên bị trực tiếp quét bay, phía sau, Lý Hạo giương tay vồ một cái, trường tiên kịch liệt giãy dụa, cũng bị Lý Hạo tóm chặt.
Thần Binh của bát đại gia, Truy Phong Ngoa, thạch đao Trương gia, Tinh Không Kiếm, Hồng gia chùy đều đã bị Lý Hạo phá hủy, còn lại Cửu Tiết Tiên Trịnh gia, Huyền Quy Giáp Vương gia, quyền sáo Triệu gia, thương Chu gia, trừ Huyền Quy Giáp, đều ở trong tay Ánh Hồng Nguyệt…
Lúc này, Cửu Tiết Tiên bị Lý Hạo gắt gao bắt lấy, cũng cho Ánh Hồng Nguyệt cơ hội, vộ vàng chạy trốn.
Phía trước, Nữ Vương chạy còn nhanh hơn gã.
Vẻ mặt Ánh Hồng Nguyệt thay đổi, tiếp tục chạy trốn, mang theo một chút khó hiểu, quay đầu nhìn thoáng qua Lý Hạo, là diễn trò… hay là thật?
Vừa nghĩ tới đó, bỗng nhiên, thiên địa xuất hiện từng đạo quang mang sáng chói.
Giờ khắc này, Lý Hạo bỗng nhiên hiện ra rất nhiều thân ảnh, từng thần văn, hóa thành Lý Hạo, các loại thần thông tề tụ, bản nhân Lý Hạo càng khí huyết trùng thiên, sau khi quát chói tai một tiếng, một tiếng ầm vang, trực tiếp bóp vỡ Cửu Tiết Tiên Trịnh gia, lập tức dung nhập vào trong Tinh Không Kiếm đã bị tàn phá.
Chém ra một kiếm!
Ầm!
Tiếng nổ ngập trời vang lên.
Chương 1995: Một trận thắng nhỏ 1
Cùng lúc đó, thân thể Ánh Hồng Nguyệt run rẩy, phun một ngụm máu tươi ra ngoài, trên không Ngân Thành, bên trong Bát Quái Đồ, Bát Quái thuộc về Trịnh gia, trong nháy mắt ảm đạm.
Vào thời khắc này, bên trong Cụ Phong thành.
Trong nháy mắt, phân thân Trịnh Vũ lại xuất hiện, lập tức hóa thành khí huyết, dung nhập vào bên trong Bát Quái Đồ, Trịnh Vũ trong thành, sắc mặt có chút khó coi.
Lý Hạo… thật sự quyết tâm muốn giết Ánh Hồng Nguyệt, hơn nữa, quyết tâm muốn phá phong ấn.
Hắn phá hủy một số Thần Binh trước, hắn nên biết, mỗi lần phá hủy một cái, đều là một cơ hội khiến phong ấn suy yếu.
Nhưng đến mức này, Lý Hạo thế mà vẫn đang phá hủy.
Chuyện này chỉ có thể nói, Lý Hạo điên thật rồi!
Ánh Hồng Nguyệt cũng hoàn toàn loại bỏ suy nghĩ Lý Hạo sẽ không giết gã.
Hắn sẽ giết!
Ánh Hồng Nguyệt bây giờ, không gào thét, không tuyệt vọng, chỉ vô cùng ngưng trọng, vội vàng trốn chạy, vẫn dẫn theo Phi Kiếm Tiên và Hạo Thiên sơn chủ, dù đến lúc này, gã cũng không bỏ hai người này lại.
Tám đại huyết mạch, không ngừng rung chuyển.
Lý Hạo, thế mà phá hủy Cửu Tiết Tiên Trịnh gia.
Hắn hẳn biết, hiện tại tiếp tục phá hủy Thần Binh, sẽ tạo ra ảnh hưởng gì.
Phía sau.
Lý Hạo phá hủy Cửu Tiết Tiên, cười cười, nói khẽ: “Ánh Hồng Nguyệt, còn có quyền Triệu gia, thương Chu gia, sao không lấy ra cả đi? Đúng rồi, ngươi vẫn luôn chiếu cố Phi Kiếm Tiên và Hạo Thiên như vậy… chuẩn bị khi nào lấy tính mạng bọn họ đây?”
Vẻ mặt hai người đang bị Ánh Hồng Nguyệt giữ chặt thay đổi.
Ánh Hồng Nguyệt trốn vào hư không, thanh âm mờ hồ: “Lý Hạo, vì giết ta, cũng coi như ngươi đã dùng hết tất cả thủ đoạn, vì sao lại nói ta sẽ giết hai người bọn họ?”
Lý Hạo không chút hoang mang, truy đuổi theo sau.
Nói khẽ: “Ta nào biết được! Ta chỉ biết, Ác Ma háo sắc như ngươi, ngay cả nữ nhân của mình chết cũng không để ý, còn quan tâm mấy tên cản trở? Ta chỉ biết, bọn họ đều đi cùng với ngươi, tham dự vào lần đầu tiên khôi phụ,… đã từng bị cường giả Hồng Nguyệt ăn mòn…”
“Ta chỉ biết, tam đại tổ chức, kết nối với nhau, à, có lẽ là tứ đại tổ chức!”
“Ta cũng chỉ biết, hai người này, ngày xưa tham dự khôi phục, hẳn là đã bị thay đổi thể chất, có lẽ, sẽ thích hợp cất chứa lực lượng Hồng Nguyệt, mà quá nhiều lực lượng Hồng Nguyệt, sẽ khiến ngươi mất khống chế một chút… nhưng, thời khắc mấu chốt có thể dùng để cứu mạng.”
“Hai người bọn họ, là nơi tích trữ lực lượng Hồng Nguyệt của ngươi đúng không? Hay là, do ta nghĩ nhiều rồi, ngươi chỉ đơn thuần là vì yêu bọn hắn?”
Lời này vừa dứt, hai người đều biến sắc.
Ngược lại Ánh Hồng Nguyệt vẫn không chút hoang mang, giọng nói hoàn toàn bình thản như trước đây: “Lý Hạo, muốn gán tội cho người khác sợ gì không có lý do, ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi, bọn hắn chỉ có chiến lực Nhật Nguyệt trung kỳ, có thể chất chứa bao nhiêu lực lượng Hồng Nguyệt? Xem bọn hắn như vật chứa, có phải ngươi quá coi thường ta hay không?”
Ánh mắt Lý Hạo khẽ nhúc nhích, cũng đúng.
Trên người hai người này có lực lượng Hồng Nguyệt, thế nhưng không nồng đậm như trong tưởng tượng.
Nhưng hắn cũng không nghĩ ra, vì sao Ánh Hồng Nguyệt vẫn luôn dẫn theo bọn hắn.
Lúc trước hắn suy đoán, hai người này có thể là công cụ dùng để hấp thu lực lượng Hồng Nguyệt trong thời khắc mấu chốt của Ánh Hồng Nguyệt, kết quả, đoán sai rồi sao?
Lời này của Ánh Hồng Nguyệt cũng không phải không có lý.
Đương nhiên, Lý Hạo khẳng định, hai người này có tác dụng, về phần là tác dụng gì, hắn không phải thần, cũng không biết hết được tất cả mọi chuyện, thần cũng không làm được.
Hắn cũng lười đoán.
Tiếp tục đuổi giết, Ánh Hồng Nguyệt đi đến tuyệt lộ, tất nhiên sẽ khởi động.
Hư không lại bị phá vỡ.
Tốc độ Lý Hạo càng lúc càng nhanh.
Thân ảnh Ánh Hồng Nguyệt lúc này cũng mờ đi, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, đã đuổi kịp Nữ Vương, Nữ Vương thấy gã đuổi theo thì biến sắc, quay đầu muốn rời khỏi tên gia hỏa này.
Lý Hạo càng muốn giết hắn hơn giết mình.
Ả vừa nghĩ như vậy, Ánh Hồng Nguyệt đã truyền âm: “Đừng chạy! Ngươi và ta liên thủ, còn có thể ngăn cản một hồi, nếu không có gì bất ngờ, rất nhanh sẽ có người tới cứu chúng ta, một khi giải tán ra… ngày chết của ngươi và ta sẽ tới! Nếu Lý Hạo hiện tại thật sự muốn giết người… ngươi chắc chắn sẽ không may mắn chạy thoát!”
Trong lòng Nữ Vương khẽ nhúc nhích.
Ánh Hồng Nguyệt lại nói: “Tiếp tục điều động lực lượng Ngân Nguyệt, Ngân Nguyệt chính là căn cơ của toàn bộ thế giới, lực lượng vô cùng vô tận! Lấy lực lượng của Nữ Vương, thật sự sắp hoàn toàn khôi phục, năm đó, cũng chỉ có Đế Tôn mới có thể giết ngươi… Lý Hạo muốn giết chúng ta, cũng không đơn giản như vậy!”
Nói rồi, quay người nhìn lại, trong lòng hơi kinh ngạc, Lý Hạo chỉ đang cách bọn họ vài thước!
Trong nháy mắt, Ánh Hồng Nguyệt kinh hãi trong lòng, bỗng nhiên, một tấm Bát Quái Đồ xuất hiện, giống như phong ấn, tám cỗ khí huyết rung chuyển, một cỗ lực lượng Hồng Nguyệt lan rộng, bay thẳng tới chỗ Lý Hạo!
Lý Hạo xuất kiếm, chém ra một kiếm, phát ra một tiếng ‘bịch’, Bát Quái Đồ thế mà chỉ rung động kịch liệt, lại không bị phá hủy.
Bát Quái Đồ bay thẳng đến và bao phủ Lý Hạo.
Cùng lúc đó, lực lượng Ngân Nguyệt trong cơ thể Nữ Vương khuếch trương, gầm thét một tiếng, một cây quyền trượng xuyên qua hư không, bịch một tiếng, trực tiếp đánh về phía Lý Hạo, Lý Hạo xuất quyền, quyền trượng bay ngược lại, Lý Hạo cũng chỉ khẽ lảo đảo, sau một khắc, Bát Quái Đồ lại bay tới phong ấn hắn.
“Thủ đoạn hay đấy!”
Lý Hạo hơi kinh ngạc, phiên bản đơn giản hóa của đại trận Càn Khôn Bát Quái.
Thứ này, năm đó dùng để phong ấn Đế Tôn.
Ánh Hồng Nguyệt, thế mà còn có thủ đoạn như vậy.
Ầm!
Giờ khắc này, một tòa thành lớn, trực tiếp trấn áp xuống, hai chữ “Chiến thiên”, lấp lóe quang mang, cứ như trấn áp từ vũ trụ đại đạo, phát ra một tiếng ‘rầm’, Bát Quái Đồ trực tiếp vỡ nát!
Ánh Hồng Nguyệt hộc máu không ngừng, lúc này, vẻ mặt đã thay đổi.
Bát Quái Đồ này, là tâm huyết nhiều năm của gã.
Trước đó Lý Hạo bị ngăn cản đường đi, thậm chí không cách nào phá vỡ, đã chứng minh điểm mạnh của thứ này, kết quả, Chiến Thiên thành giáng xuống, trực tiếp phá hủy Bát Quái Đồ!
“Lý Hạo!”
Thanh âm lạnh lùng của Ánh Hồng Nguyệt vang lên: “Ta đoán, ngươi có lẽ đã biết chuyện gì đó, giết ta… ngươi thật sự có thể làm được sao? Ngươi và ta đều là quân cờ… vốn nên liên thủ…”
“Không không không, ta không phải quân cờ, ngươi mới là quân cờ, ta là kẻ quấy rối!”
Lý Hạo khẽ cười một tiếng: “Nếu quyết định làm rối, vậy giết ngươi, nhất định càng thú vị, ta cũng muốn xem, giết ngươi, rốt cuộc có hậu quả gì không? Ta cũng muốn biết, ngươi giết phụ thân và mẫu thân ta, giết bằng hữu của ta, sẽ có hối hận hay không, hẳn là nên sớm giết ta, mà không phải chờ tới bây giờ.”
Ánh Hồng Nguyệt cảm thấy, không còn lời nào để nói với Lý Hạo.
Viên Thạc vừa chết, người này đã không cách nào thuyết phục.
Lý Hạo trước kia, có trí tuệ, rất thông minh, tên gia hỏa này có thể nhìn thấu rất nhiều thứ, cũng có ý tưởng, sẽ không mạo hiểm như vậy, thật sự muốn giết gã, có lẽ sẽ thả Đế Tôn ra.
Nhưng Lý Hạo bây giờ… hắn dường như thật sự không quan tâm.
Gặp được loại người không quan tâm, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.
Bát Quái Đồ vừa vỡ nát, Ánh Hồng Nguyệt cũng không phản kích, chỉ muốn chạy trốn.
Nữ Vương ngược lại hữu tâm phản kích, cảm nhận được lực lượng Ngân Nguyệt cường đại trong cơ thể, mấy lần trả đòn, cũng cực kỳ cường hãn, thậm chí mơ hồ đã tiếp cận chiến lực Thánh Đạo.
Nhưng Lý Hạo, không phải lần đầu tiên giết Thánh.
Còn đã từng ác chiến với Thiên Vương!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Đại Ma Vương [Dịch] Đại Ma Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Dai-Ma-Vuong-dich-MC-Ha-Thu.jpg)


