[Dịch] Tinh Môn
Tập 384 : Sợ hãi 1 (c1916-c1920)
❮ sautiếp ❯Chương 1916: Sợ hãi 1
Hạo Tinh giới.
Hư không chuyển đổi, các hành tinh dịch chuyển.
Lý Hạo lại di chuyển các vì sao, ngao du trong hư không…
Không biết trải qua bao lâu, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, bầu trời tối sầm, tất cả các hành tinh đều biến mất, dường như đã tiến vào trong hỗn độn hắc ám.
Lý Hạo mệt mỏi thở hồng hộc.
Hắn bay đi trong hư không, bỗng nhiên, gió lửa nước điện liên tiếp bộc phát, qua giây lát, ánh sáng bắn ra, bóng tối giáng đến, Ngũ Hành bùng nổ, đao thương kiếm kích cùng tấn công…
Lý Hạo nở nụ cười, nhưng sau đó hắn lại nhíu mày.
Cố định lối vào rất khó!
Dựa theo lời Lực Phúc Hải nói, vũ trụ có trung tâm nhưng rất khó tìm ra, Lý Hạo tạm thời bỏ qua chuyện đó, hiện tại việc cấp bách nhất là cố định lối vào, chuyện này là rất cần thiết, không thể để lần nào xé rách hư không cũng xuất hiện tại những nơi khác nhau.
Kết nối với Hạo Tinh giới thì được, thế nhưng phải dùng cái gì để chống đỡ?
Đám người Vương thự trưởng dùng bản nguyên đại đạo chống đỡ, nhưng Lý Hạo thì không có.
Tinh Không Kiếm là vật chống đỡ không tệ, tiếc là nó đã vỡ nát.
Để cố định một lỗ hổng thì phải dùng gì mới tốt?
Lý Hạo lật xem nhẫn trữ vật một lượt, hắn có không ít Thần Binh, trong đó, Thần Binh mạnh nhất hiện tại là bản phụ Phong Vân Bảo Giám, chiến giáp quân trưởng mới lấy được cũng không tệ, nhưng nếu để so sánh thì cũng không tính là gì.
Hắn không thiếu Thần Binh, chỉ thiếu loại Thần Binh vô cùng cường đại, muốn dùng chúng làm Thần Binh chống đỡ thì chưa đủ.
“Thần Binh không chống đỡ được… Vậy nhục thân thì sao? Nếu nhục thân không được… Vậy thì đại đạo?”
Thần văn bện thành đại đạo, tựa như nhánh sông, mở ra một lỗ hổng tại Hạo Tinh giới có được không?
Thậm chí là chủ động kết nối với hắn, truyền lực lượng đại đạo cho hắn được không?
Hắn chưa từng có suy nghĩ như vậy trước đây.
Bây giờ, hắn ngồi xếp bằng trong vũ trụ, bắt đầu cân nhắc nên dùng cái gì để bện đại đạo, hình thành lỗ hổng lối vào cố định?
Đại đạo nào sẽ thích hợp?
Tiếp đó, hắn cần đạo gì?
Bây giờ Lý Hạo tạm thời bỏ qua đạo thần thông, Ngũ Hành cũng nhường cho những người khác, bây giờ, hắn còn lại thần thông 4 hệ phong lôi quang ám và thần thông nhục thân.
“Dùng thần thông nhục thân làm cơ sở thì sao?”
Lấy đạo làm trụ cột! Cách này có thể thành công không?
Còn nữa, nếu địch nhân phát hiện ra thì có thể phá nó không?
Tưởng tượng mà xem, khi đại đạo treo trên đỉnh đầu, kẻ có thể cảm nhận được đều là kẻ mạnh, trừ khi hắn có thể hoàn toàn che lấp đại đạo, giấu kín nó trong hư không như bản nguyên đại đạo.
“Ám hệ dung hợp đạo nhục thân thì sao?”
Hắn lại có thêm một ý tưởng.
Ám hệ có thể che giấu không?
Đại đạo vốn bắt nguồn từ Hạo Tinh giới, có thể khiến nó xuyên qua hàng rào, chỉ sợ địch nhân chủ động phá vỡ, như vậy đạo mạch sẽ đứt gãy tương đương với đại đạo tách rời, bản nguyên đại đạo mà đứt thì người sẽ chết.
Tân nhân loại thì không sao bởi vì tân nhân loại không chỉ có một đạo mạch, gãy mất một cái thì cũng sẽ không chết, nhưng như vậy thực lực sẽ tổn thất nặng nề.
Lý Hạo ngửa đầu nhìn trời, rơi vào trầm tư.
Phải làm cách nào để giúp đạo mạch an toàn, không bị người khác phá hủy?
Hắn nhìn vũ trụ đại đạo đã bị mình che giấu, nếu dùng vũ trụ đại đạo làm đầu nguồn, biến nó thành máy phát nước thì sao?
Những ý tưởng này khiến hắn hơi động lòng.
Có người từng nói, chỉ cần không chết thì cứ thử xem.
Ngay sau đó, Lý Hạo vung tay lên, trong hư không, trong khu vực Kiếm Đạo, một thanh Kiếm Đại Đạo xuất hiện, chém xuống một nhát, khu vực trung tâm hình khuyên lập tức nứt ra.
Lý Hạo nhanh chóng lao đến, đánh ra một quyền, hư không chấn động, vũ trụ đại đạo xuất hiện vết rách.
Vũ trụ đại đạo cực kỳ kiên cố.
Ngô Bằng Thánh giai không thể đánh thủng nhưng Lý Hạo lại nhẹ nhàng làm được bởi vì Lý Hạo biết rõ vũ trụ đại đạo này, nếu đánh lung tung thì không thể nào đánh xuyên qua vũ trụ đại đạo, chỉ khi nhắm đến điểm kết nối của mỗi đạo mạch thì mới có hi vọng phá vỡ.
Vậy nên không phải cứ chọn một chỗ bất kỳ là có thể đánh xuyên.
Mà điểm kết nối đạo mạch không nằm ở chỗ các hành tinh, vị trí các hành tinh hiện tại chỉ là vị trí sau khi bị Lý Hạo dịch chuyển mà thôi, điểm kết nối đạo mạch là khu vực hành tinh xuất hiện lần đầu tiên, trong vũ trụ mênh mông này, sau khi Lý Hạo dịch chuyển các hành tinh đi, không ai có thể tìm thấy được vị trí vốn có của nó.
Có lẽ chỉ có mình Lý Hạo biết điểm kết nối ở đâu.
Nếu may mắn, có lẽ đánh bừa cũng có thể đánh thủng một lỗ, nhưng xác suất này quá nhỏ!
Phá vỡ hư không, Lý Hạo nhìn ra ngoài, bên ngoài là một vùng đất mênh mông, vị trí cụ thể ở đâu thì hắn không rõ, hắn chỉ đánh bừa một chỗ mà thôi.
Hắn rời khỏi Hạo Tinh giới, xuất hiện trên một núi tuyết.
Ngân Nguyệt cần lấy hắn làm trung tâm.
Cố định lối vào cũng phải dùng hắn làm tọa độ chứ không phải cố định bừa.
Hạo Tinh giới lấy trung tâm vũ trụ hình khuyên làm điểm nối để mở ra liên hệ giữa mình và Hạo Tinh giới, hình thành cánh cửa đi qua thông đạo chuyên dụng.
Lý Hạo quát một tiếng, trong cơ thể xuất hiện mấy đạo mạch thô to, năm đại đạo tựa như những con rồng lớn xuất hiện bay lượn!
Đó là nhục thân, Phong, Lôi, Quang, Ám!
Năm đạo mạch chồng chéo lên nhau tựa như 5 con rồng đang tụ hội, trong nháy mắt, vô số năng lượng từ bốn phương tám hướng bị hắn rút sạch, Lý Hạo cũng không để ý, khẽ nhíu mày nhìn lên bầu trời.
Năm đạo mạch không yếu, thế nhưng còn chưa đủ!
Nghĩ đến đây, hắn cầm nhẫn trữ vật thả ra rất nhiều Thần Binh, ngay sau đó, tất cả đều vỡ nát, hóa thành năng lượng tinh thuần dung nhập vào trong đó.
Vẫn chưa đủ!
Năm con rồng phun ra nuốt vào năng lượng nhưng vẫn có cảm giác chưa đủ kiên cố.
Lý Hạo suy tư một phen, sau đó lấy ra vô số Sinh Mệnh Chi Tuyền và khoáng thạch.
Hắn không biết rèn đúc, nhưng cũng không sao, cùng lắm thì lãng phí một chút, chỉ cần đủ kiên cố là được.
Thần Binh liên tiếp vỡ nát dung nhập vào trong đó, lượng lớn năng lượng tụ lại trong đó.
Giờ khắc này, dường như trong thiên địa xuất hiện một bảo tàng khổng lồ.
Vạn vật sinh sôi!
Trên núi tuyết, màu xanh bỗng hiện ra, trong chớp mắt màu xanh đã lan tràn, tuyết đọng tiêu tán, mùa xuân đến, vạn vật hồi sinh.
Trên đỉnh núi, một đại yêu run lẩy bẩy, không dám động đậy.
Lý Hạo không thèm để ý đến nó.
Nếu hắn có thể mở ra lối vào ở đây thì tức là nơi đây có đạo mạch liên kết với Hạo Tinh vũ trụ, có lẽ đã từng có người tu luyện, mở ra đạo mạch ở đây.
Kẻ đó có phải con yêu trước mắt này hay không thì không chắc.
Yêu tộc có đạo mạch không?
Đến giờ Hắc Báo vẫn chưa xuất quan.
Trước đó, hắn muốn mang theo Hắc Báo, nhưng cảm nhận được khí tức bất ổn của nó, có khả năng nó đang ở thời khắc mấu chốt, vậy nên Lý Hạo không mang nó theo nữa.
Nếu có yêu thú đã vô tình mở ra đạo mạch thì Hắc Báo thảm thật đấy, nó dốc lòng bế quan nhiều ngày mà lại không bằng một dã yêu.
Lý Hạo không phân tâm, tiếp tục củng cố thông đạo mới.
Chương 1917: Sợ hãi 2
Một lát sau, dường như có cường giả xuất hiện, kẻ đó đạp không bước đến, nhìn từ xa thấy một người đứng sừng sững trên núi, kẻ đó hơi kinh ngạc, nơi đây xuất hiện chí bảo, nhưng đã có kẻ nhanh chân đến trước ư?
Sau khi tới gần xem xét, kẻ đó lập tức sợ vỡ mật!
“Lý đô đốc!”
Có cường giả đứng từ xa nhìn thấy Lý Hạo, sắc mặt lập tức trắng bệch, Lý Hạo nghiêng đầu nhìn, không nhận ra kẻ đó là ai, chỉ gật đầu, bình tĩnh nói: “Ta đang tu luyện ở đây, đây là đâu?”
Tu luyện?
Trời ạ!
Nhìn con rồng bay lượn, dòng năng lượng tựa như cột sáng kia, đây mà là tu luyện sao?
“Hồi bẩm Lý đô đốc, nơi đây là khu vực thuộc Phù Sơn sơn mạch, ở giữa Thương Sơn và Khuê Sơn, thuộc địa vực phương Bắc.”
Phương Bắc sao?
Lại về tới phương Bắc.
Lý Hạo khẽ gật đầu, nhìn về phía người kia, thực lực hắn ta không yếu, có cảm giác đã mở ra vài đạo mạch, có thể tính là cường giả Sơn Hải.
Bây giờ, kẻ chưa gia nhập phủ đô đốc mà đã có chiến lực Sơn Hải rất hiếm.
Người kia trông không quá lớn tuổi, chỉ mới 40 – 50.
Thấy Lý Hạo nhìn mình, hắn ta hơi e ngại nhưng vẫn hạ quyết tâm chủ động mở miệng: “Ta vốn không nên quấy rầy Lý đô đốc tu luyện, nhưng ta thật sự rất tò mò, những con rồng này là đạo mạch ư?”
“Đúng.”
Người kia kinh hãi, lẩm bẩm: “Tu luyện đạo mạch lớn mạnh như rồng, quá cường đại, đô đốc quả là tài giỏi!”
Lý Hạo nhìn kẻ đó: “Bất luận kẻ nào cũng có thể làm được, chỉ là vấn đề thời gian thôi, ngươi là người phương nào?”
“Bẩm đô đốc, ta là Triều Bạch Thánh.”
Triều Bạch Thánh?
Lý Hạo nghĩ tới điều gì đó: “Ngày xưa, ta từng đi khắp khu vực phương Bắc, đến cuối đại lục phương Bắc, nghe nói có hai thế lực là Bạch Thánh giáo và Hắc Sơn phỉ, Hắc Sơn phỉ làm nhiều việc ác, nghe nói Bạch Thánh giáo là phật sống của vạn nhà, giải cứu mọi người khỏi cảnh nguy nan, ngươi là giáo chủ Bạch Thánh giáo ư?”
“Đúng là tiểu nhân.”
Người kia vội vàng nói: “Nhưng tiểu nhân nào dám nhận danh xưng phật sống này…”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Ta từng tận mắt nhìn thấy giáo đồ Bạch Thánh giáo phóng hỏa đốt thôn, ép thôn dân gia nhập giáo phái, giả mạo Hắc Sơn phỉ, ta vốn định chém tận giết tuyệt, vì dân trừ hại…”
Sắc mặt Triều Bạch Thánh trắng bệch!
Lý Hạo nói tiếp: “Về sau lại nghe bọn họ nói, nếu bọn họ không ép người dân rời đi, khi Hắc Sơn phỉ đến, thôn xóm kia chắc chắn sẽ bị giết sạch, khi đó ta đã nghĩ rằng, thế gian phân biệt đúng sai như thế nào? Giáo đồ Bạch Thánh giáo giả mạo sơn phỉ, phóng hỏa đốt thôn là muốn ép người ta vào rừng làm cướp, hay là đang cứu người trong biển lửa?”
Triều Bạch Thánh nuốt một ngụm nước bọt, hắn ta không ngờ Lý Hạo biết Bạch Thánh giáo, còn từng chứng kiến thủ đoạn của giáo đồ Bạch Thánh giáo, giờ phút này, hắn ta không biết Lý Hạo nghĩ gì, chỉ hối hận vì đã không rời đi sớm hơn.
Quá nguy hiểm!
Lý Hạo chỉ tu luyện mà dị tượng đã đáng sợ như thế, uy thế kia khiến tim gan hắn ta như sắp nứt ra, vậy mà hắn ta còn cố nán lại để xem, cuối cùng… chỉ sợ không đi được nữa!
Lý Hạo thật sự đã chứng kiến tận mắt hành động của đối phương, khi ấy, hắn đang trên đường đi đến Từ gia ở phương đông, lúc đi ngang qua nơi đây thì gặp được cảnh này, sau đó đã lựa chọn không quan tâm, không ngờ hôm nay lại vô tình gặp được giáo chủ của giáo phái này.
Lý Hạo lại nói: “Ngươi đã đến Sơn Hải, có thể so với Thần Thông ngày xưa, thiên phú không tồi, thủ đoạn cũng không tệ, cũng rất can đảm, biết ta tu luyện ở đây mà còn dám nán lại, có lẽ trong lòng có dục vọng…”
“Không dám, đô đốc hiểu lầm…”
Lý Hạo nói khẽ: “Không sao cả! Ai ai cũng có lòng tham! Khắc kỷ, khắc tâm, khắc hành là được! Là Thánh thì đánh giá việc làm chứ không đánh giá tâm trí, dù là ngụy trang, ngụy trang cả đời thì cũng thành Thánh nhân chân chính!”
Triều Bạch Thánh giật mình nhìn Lý Hạo.
Lý Hạo lại nói: “Chúng ta gặp nhau tại nơi này cũng là duyên phận, nếu ngươi giúp ta một chuyện, ta sẽ ban thưởng cho ngươi một cơ duyên, có muốn không?”
Triều Bạch Thánh sửng sốt, vội vàng đáp: “Xin đô đốc cứ việc phân phó, ta không dám không nghe theo.”
“Không phải phân phó, có làm hay không phụ thuộc vào bản thân ngươi…”
Lý Hạo nhìn hắn ta: “Bạch Thánh giáo là một trong những tổ chức giáo phái ít ỏi còn tồn tại cho đến bây giờ, ta chiếm lấy đại lục tứ phương, chưa kịp xử lý giáo phái các nơi.
Bạch Thánh giáo của ngươi thanh danh không tệ, vẫn còn tồn tại đến hiện nay.
Ngươi hãy giúp ta thu nạp những kẻ không cam lòng thần phục trong thiên hạ, khiến quân phản nghịch, ác đồ, hung nhân, đạo tặc các phương đều gia nhập vào Bạch Thánh giáo của ngươi, thu nhận những kẻ ác từ những nơi khác chạy trốn đến, có làm được không?”
Triều Bạch Thánh biến sắc: “Không dám, nếu đô đốc lo lắng, ta sẽ lập tức giải tán giáo phái.
Bạch Thánh giáo chỉ do một đám người cùng khổ tạo thành để phản kháng lại cửu ti và hoàng thất, sau này bọn họ đã bị đô đốc tiêu diệt…”
“Không!”
Lý Hạo lắc đầu: “Tán không bằng tụ! Ta bề bộn nhiều việc, người của ta cũng bận rộng, mọi người không có hứng, cũng không có thời gian để giải quyết từng người một, tập hợp lại một chỗ, dọn sạch thiên hạ cũng tốt! Bạch Thánh giáo và ta không có quan hệ gì, không ai biết chúng ta đã gặp nhau vào ngày hôm nay, lần gặp mặt này là một cái duyên!
Ta có thể ban cho ngươi đạo Quang Minh, đạo mạch cường đại đó có lẽ có thể giúp ngươi bước vào Nhật Nguyệt, đủ sức trấn áp tứ phương! Gom lại những kẻ ác trong thiên hạ, rồi đến một ngày sẽ diệt trừ hết bọn chúng! Bỏ gian tà theo chính nghĩa, khi ngươi thành công thì sẽ được gia nhập phủ đô đốc, ngươi thấy thế nào?”
Triều Bạch Thánh giật mình, đáy lòng cảm thấy lạnh lẽo!
Lý Hạo!
Ngoại giới đồn rằng hắn là một vị lãnh tụ tựa như Thánh Nhân, vậy mà… hắn lạnh lùng tàn nhẫn như thế ư?
Hắn muốn mình đi lôi kéo ác đồ trong thiên hạ gia nhập Bạch Thánh giáo, sau đó một mẻ hốt gọn, đây mà là Thánh Nhân ư?
Chuyện này thật đáng sợ.
Hắn ta có thể cự tuyệt không?
Không thể nào!
Hắn ta không dám nhiều lời, nhanh chóng nói: “Bạch Thánh đương nhiên sẽ không từ chối việc tiêu diệt cái ác, đô đốc không cần ban thưởng, đây là chuyện Triều Bạch Thánh nên làm…”
“Vũ lực không phải thứ quan trọng nhất, nhưng không có vũ lực thì khó trấn áp được thiên hạ! Thế giới siêu phàm, vũ lực và trí tuệ đều quan trọng… Ngươi tiếp nhận đạo Quang Minh của ta, ta có thể tìm được ngươi bất cứ lúc nào, cũng có thể khắc chế ngươi, đương nhiên, ngươi có thể từ chối…”
“Đa tạ đô đốc ban thưởng!”
Triều Bạch Thánh không dám từ chối, nếu không, hắn ta sợ rằng mình sẽ không thể sống sót mà rời khỏi đây.
Lý Hạo làm gì có bộ dáng Thánh Quân, hắn rõ ràng là kiêu hùng một phương!
Người trong thiên hạ đều hiểu lầm hắn rồi.
Ngay sau đó, trong năm con rồng có một con bay khỏi, nhanh chóng rơi vào trong cơ thể Triều Bạch Thánh, ầm, thân thể Triều Bạch Thánh suýt chút nữa đã nổ tung, may mà ngay sau đó lực lượng quang minh bộc phát giúp hắn ta bảo vệ thân thể.
Lý Hạo nhìn thoáng qua bốn con rồng không trung, nhẹ nhàng thở ra, thực ra hắn cho đi đạo Quang Minh là một hành động bất đắc dĩ, hắc ám và quang minh khắc chế lẫn nhau, rất khó ổn định!
Để đạo Quang Minh ở lại thì rất dễ bại lộ, khiến hiệu quả ẩn nấp của đạo Hắc Ám kém đi rất nhiều.
Hắn đang định từ bỏ đạo Quang Minh thì gặp người này – một kẻ tự cho rằng mình là ánh sáng cứu rỗi thánh khiết, đây là thiên ý ư?
Thiên ý…
Lý Hạo mỉm cười, có lẽ không phải thiên ý mà là ý của đại đạo.
Muốn có người tu luyện đạo Quang Minh thì có thể chọn Quang Minh Kiếm.
Nhưng Quang Minh Kiếm đã bước vào Nhật Nguyệt tam trọng đỉnh phong, sắp đến tứ trọng, không cần lực lượng đại đạo của Lý Hạo nữa.
Nếu đã gặp người này, vậy thì thuận tay ban phước cho hắn ta.
Chương 1918: Sợ Hãi 3
Ngay sau đó, Lý Hạo xuyên qua hư không, xuất hiện ở Khuê Sơn.
Khí tức cường đại nhanh chóng biến mất, khi hắn xuất hiện lại lần nữa thì đã ở trong một hẻm núi lớn.
Xà Vương đang nằm ngáy o o đột nhiên mở mắt, trong mắt lấp lóe hung quang, khi nó nhìn rõ người tới là ai thì giật mình, thân thể khổng lồ nhanh chóng co lại, dùng tinh thần dao động lên tiếng: “Khuê Xà bái kiến Đại Tôn!”
Lý Hạo nở nụ cười nhìn nó, khẽ gật đầu: “Cá chép hóa rồng, sau khi vượt qua Thần Thông, ngươi tiến bộ nhanh chóng, bây giờ đã tương dương Sơn Hải thất trọng, yêu chưa mở đạo mạch mà có thần thông như thế quả là không tầm thường!”
“Đại Tôn quá khen…”
Lý Hạo nhìn quanh một vòng: “Ngươi thu nạp được không ít Yêu tộc đấy.”
“Vâng, trước đó Đại Tôn bảo ta biến Khuê Sơn thành thánh địa Yêu tộc, hơn nữa bây giờ tứ phương biến động, không ít Yêu tộc đến Khuê Sơn tìm nơi nương tựa.
Nghe nói gần đây hai vị cường giả Thiên Kiếm, Bá Đao đang càn quét bảy đại thần sơn, giải tán các tổ chức và thế lực, sau đó đã có thêm một nhóm Yêu tộc gia nhập Khuê Sơn, bây giờ, Khuê Sơn có gần vạn Yêu tộc, nhưng cường giả không nhiều…”
Lý Hạo cảm ứng một phen, gật đầu: “Không tệ! Phân ra những Yêu tộc nào đã ăn thịt người, sau này lấy bọn chúng làm quân tiên phong giao chiến với Bạch Thánh giáo dưới núi, gặp Triều Bạch Thánh thì bảo rằng đây là mệnh lệnh của ta! Hắn sẽ hiểu ý ta, ngươi cũng vậy, ta không quan tâm hai phe các ngươi xung đột thế nào, chỉ cần giữ lại những người và yêu ta cần là đủ rồi!”
Lý Hạo nói tiếp: “Lý do cũng đã có rồi, Triều Bạch Thánh thực lực tăng mạnh, có lẽ đã chiếm được một kiện chí bảo, Xà Vương hiểu ý ta không?”
Cái đầu khổng lồ của Xà Vương lập tức gật lia lịa: “Tiểu xà hiểu! Đại Tôn cứ yên tâm, ta sẽ không khiến Đại Tôn thất vọng!”
Lý Hạo gật đầu, lại nói: “Ngươi nói năm xưa có cường giả chỉ điểm cho ngươi, bây giờ ngươi đã mạnh hơn rất nhiều, có thể nhớ lại nhiều hơn, có thể nhớ lại thêm các manh mối khác không?”
Khuê Xà trầm tư.
Hồi lâu sau, nó mở miệng: “Năm đó ta quá vô tri, quá yếu ớt, không có nhiều cảm giác, hôm nay nghĩ lại thì, có lẽ… Đối phương giống Đại Tôn, đều là kiếm tu?”
Kiếm tu?
Chẳng lẽ không phải cha con Trịnh gia sao?
Tại thời đại đó, người có thể hành tẩu thiên hạ chắc chắn không phải người bình thường, khi đó, cường giả các đại cổ thành đều đang ngủ say, trước đó hắn hoài nghi cha con Trịnh gia đi ngang qua, tùy ý chỉ điểm đôi lời.
Chuyện này rất bình thường, cho dù bọn họ là người xấu thì cũng có khả năng chỉ điểm cho kẻ khác, khi đã nổi hứng thì mọi giả thiết đều có khả năng.
Nhưng cha con Trịnh gia không tu kiếm đạo.
Hắn nghĩ tới một người.
Lý Đạo Hằng! Huynh trưởng của Cửu sư trưởng!
Nghe nói, năm đó Tôn Hâm làm phản do chính người này đi lôi kéo thuyết phục, nhưng từ khi Kiếm Thành biến mất, dường như người này cũng hoàn toàn bị phong ấn.
Thế nhưng một kẻ biết đến sự tồn tại của Hồng Nguyệt, biết có người làm phản, thậm chí có mưu đồ với mọi thứ thật sự bị phong ấn như vậy sao?
Bị phong ấn cạnh tinh môn cùng Hồng Nguyệt Đế Tôn và Kiếm Thành ư?
Chẳng lẽ đối phương không biết tình huống như vậy có thể xảy ra ư?
Bây giờ, cha con Trịnh gia thành thủ lĩnh quân phản nghịch.
Vậy Lý Đạo Hằng đâu?
Thậm chí có rất nhiều người Lý gia tham dự trong đó, những người này đều không có bất kỳ chuẩn bị gì sao?
Xà Vương nói đến Kiếm Đạo, Lý Hạo liền nghĩ đến người Lý gia, nhưng dường như hắn chưa từng nghe ai nhắc đến bọn họ, trong di tích khắp thiên hạ cũng không có bóng dáng bọn họ.
“Cha con Trịnh gia thật sự là thủ lĩnh đám người phản bội năm đó sao? Nghe nói năm đó không chỉ có một vị Thiên Vương tham dự, Tôn Hâm nói còn có vị Thiên Vương khác, nhưng hôm nay chỉ có Trịnh gia lộ diện!”
Số lượng Thánh Nhân không đúng.
Tôn Hâm từng nói rằng có rất nhiều Thánh Nhân hủy diệt Thiên Tinh trấn, tuyệt đối không chỉ có lượng người hắn biết bây giờ.
Cái đầm nước Ngân Nguyệt này vẫn rất sâu!
Nhưng hiện giờ Lý Hạo đã nghĩ thoáng hơn, hắn cảm thấy những lời Lực Phúc Hải nói không sai, những kẻ mưu đồ 100.000 năm mà còn không có tiến bộ gì, người như vậy chắc chắn không thể làm nên chuyện lớn!
Dù là người Lý gia, Trịnh gia hay là vị Hồng Nguyệt Đế Tôn kia… Sau 100.000 năm, bọn họ vẫn không thể chiếm lấy một thế giới nhỏ, một tên Đế Tôn bị một kẻ không phải Đế Tôn phong ấn, bị hư ảnh Kiếm Tôn lưu lại trấn áp, kẻ như vậy hẳn chỉ là một tiểu nhân vật tại Tân Võ mà thôi.
Bản tôn của người ta đã đi rồi mà ngươi còn như vậy, thế thì lấy cái gì để đấu với Tân Võ?
Lý Hạo nhìn Xà Vương, mở miệng: “Sắp tới Xà Vương cũng nên gây ra chút động tĩnh đi, đừng ngủ đông mãi thế! Mùa đông sắp qua, khi mùa xuân tới, vạn vật khôi phục, xuân về hoa nở, trời đất sắp nghênh đón một sự thay đổi lớn!”
Xà Vương cái hiểu cái không, hình như Lý Hạo đang nói đến thời tiết nhưng cũng có vẻ là không phải.
Dù nó không hiểu rõ nhưng vẫn gật gù cái đầu khổng lồ: “Đại Tôn yên tâm, tiểu xà sẽ động viên đám yêu Khuê Sơn…”
“Ừ, còn nữa, nếu có khả năng thì tiến vào khu vực Thương Sơn, Thương Sơn có vài vị Yêu tộc không yếu, cứ nói tên ta ra, yêu tộc Thương Sơn sẽ không làm loạn.”
“Tiểu xà hiểu!”
Xà Vương không dám hỏi nhiều, chỉ không hiểu tại sao Lý Hạo lại cho nó nhiệm vụ như vậy?
Lý Hạo không nói thêm, nhanh chóng biến mất tại chỗ.
Lúc này Xà Vương mới thở phào nhẹ nhõm.
Vị này càng ngày càng đáng sợ.
Chương 1919: Sợ Hãi 4
Lúc này, Lý Hạo du tẩu giữa thiên địa, một lát sau, hắn biến mất, tiến vào trong Hạo Tinh giới, du tẩu trong hư không dọc theo ấn ký hắn để lại.
Một lát sau, hắn xé rách bầu trời lần nữa rồi biến mất.
Trong Chiến Thiên thành, Lý Hạo xuất hiện.
Lúc này, năng lượng dao động trong Chiến Thiên thành đã yếu đi, mấy ngày nay, tất cả mọi người đều đang tu luyện, vô số đá năng lượng bị tiêu hao, khí tức người sống tăng lên rất nhiều.
Khi Lý Hạo xuất hiện, mấy vị cường giả đều nhanh chóng đến phủ thành chủ.
Lần này, số lượng người tới đã nhiều hơn.
Lão ô quy, Hòe tướng quân, Lực Phúc Hải, Cửu sư trưởng, bốn vị này đều là Thánh cảnh, hiện giờ khí tức của Cửu sư trưởng đã đạt tới Thánh cảnh nhưng hơi bất ổn.
Có hai vị sư trưởng khác cũng đã khôi phục, theo thứ tự là Tam sư trưởng và Lục sư trưởng, Bát sư trưởng khôi phục trước đó cũng đến đây.
Ngoài ra còn có Vương thự trưởng – Thập Nhất sư trưởng vừa gia nhập hệ thống Chiến Thiên quân.
Hồng Sam và Đế Vệ cũng đã đến, Hồng Sam chưa bước vào Thánh Đạo, yêu thực tiến vào Thánh Đạo có độ khó rất lớn, nhưng khí tức của nó đã cường đại hơn trước kia nhiều.
Những kẻ này đều là tồn tại thời đại Tân Võ.
Lần này Lý Hạo không mang theo người Ngân Nguyệt, sau khi đánh hạ Vô Biên thành, những người đó đều bước vào thời kỳ phát triển mạnh mẽ, hiện tại mọi chuyện đều nằm trong dự tính, Lý Hạo không muốn triệu tập bọn họ tham chiến lần nữa.
“Khôi phục thế nào rồi?”
“Mọi chuyện đều tốt!”
Lão ô quy gật đầu: “Trừ chúng ta ra, Chiến Thiên quân có mấy ngàn người đã khôi phục.
Bây giờ, binh lực có thể điều động là hai vạn người, nhưng có một phần không khôi phục, chỉ có tàn niệm… Hiện giờ sư đoàn thứ 9 còn đang ở bên ngoài, Chiến Thiên quân chỉ có 30.000 đại quân đủ sức xuất chiến!”
Hồng Sam lên tiếng: “Yêu Thực quân đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ đại nhân phân phó!”
Lý Hạo mở miệng: “Chuyện này không thể trì hoãn.
Quy thủ hộ, Trấn Hải Sứ, Hòe tướng quân, mấy vị tách ra một đạo phân thân, ta cũng dùng một thần văn phân thân, xuất phát từ bên ngoài tiến về di tích Trấn Tinh!”
“Mà bản tôn của chư vị…”
Lý Hạo suy tư một phen rồi nói: “Ta muốn mang chư vị đến Hạo Tinh giới, thế nhưng chư vị quá mạnh, ta sợ không thể củng cố khu vực quanh chư vị, cần một chút trợ giúp…”
Mấy người đều nghi hoặc, trợ giúp như thế nào?
Lý Hạo chậm rãi nói: “Ta muốn khởi động Chiến Thiên thành, dịch chuyển vào Hạo Tinh giới!”
“Cái gì?”
Mấy vị cường giả đều ngây người: “Không thể được!”
Lão ô quy mở miệng: “Chiến Thiên thành chưa hoàn toàn khôi phục, hiện giờ nó vẫn còn đủ sức trấn áp thiên địa, nếu cưỡng ép khởi động, cưỡng chế di dời thì sẽ khiến phong ấn bị nới lỏng, đây là vấn đề thứ nhất! Thứ hai, tiến vào dễ đi ra khó, nếu không thể mang nó ra ngoài…”
Lý Hạo mở miệng: “Thành là vật chết, người là vật sống! Làm vậy có một lợi ích là có thể trực tiếp tiêu diệt tất cả lực lượng Hồng Nguyệt trong thành! Chiến Thiên thành cường đại, cộng thêm hai chữ Chiến Thiên Huyết Đế Tôn để lại trấn áp nhiều năm, nó tiến vào Hạo Tinh giới thì cũng sẽ không sụp đổ! Chúng ta đồng tâm hiệp lực dịch chuyển cả tòa thành vào, sau này chúng ta sẽ có đại bản doanh trong Hạo Tinh giới!”
“Trong vũ trụ tân đạo có nhiều cơ duyên, đây cũng là cơ duyên, chưa chắc đã là chuyện xấu!”
“Về phần phong ấn bị nới lỏng thì không đến mức ấy đâu! Chủ thể phong ấn kỳ thật vẫn là Kiếm Thành, Kiếm Thành còn tồn tại thì phong ấn không bị phá…”
Mấy vị cường giả nhìn nhau, giờ phút này, bọn họ đều cảm thấy nhức đầu.
Chỉ cần bọn họ nhường bước đầu tiên thì Lý Hạo sẽ lặp tức thuận thế trèo lên, dần dần, bởi vì nhượng bộ quá nhiều mà bọn họ bắt đầu chần chờ, do dự.
Cứ để mặc như vậy thì hang ổ của bọn họ sẽ bị cướp đi mất, phải làm sao mới tốt đây?
Thế nhưng bọn họ đã nhiều lần thuận theo hắn, giờ có thể phản đối sao?
Quả nhiên có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai!
Lý Hạo càng ngày càng giỏi nắm giữ lòng người.
Lý Hạo nói tiếp: “Ta đang có suy nghĩ cố định Chiến Thiên thành trên thông đạo lối vào, nếu có cường địch truy sát ta, tiến vào Hạo Tinh vũ trụ thì Chiến Thiên thành sẽ trực tiếp trấn áp kẻ địch! Làm như vậy cũng giúp mọi người an toàn hơn, thậm chí không cần bản tôn tiến vào di tích, tránh trường hợp đối phương giăng sẵn bẫy! Hạo Tinh giới là sân nhà của chúng ta, Hạo Tinh đại đạo phối hợp với các vị cường giả Tân Võ, cộng thêm có cổ thành trấn áp.
Dù đối thủ là Thiên Vương thì cũng phải ôm hận mà chết!”
Giờ phút này, Cửu sư trưởng không nhịn được phải lên tiếng: “Không phải ngươi chiếm được Vô Biên thành rồi sao?”
Dịch chuyển Vô Biên thành vào đó đi!
Tại sao phải chọn Chiến Thiên thành?
Lý Hạo lắc đầu: “Vô Biên thành nằm trong tay Trịnh gia nhiều năm có lẽ vẫn còn đang ẩn giấu tai họa ngầm nào đó, thậm chí có thể đã bị người Trịnh gia luyện hóa, nếu Vô Biên thành xảy ra chuyện, đối phương có thể cảm nhận được, hoặc là sau khi tiến vào Hạo Tinh giới bị mất đi liên hệ, có lẽ đối phương sẽ đoán ra chuyện ta chuyển cổ thành vào trong Hạo Tinh giới!
Chỉ có Chiến Thiên thành là khác, người chấp chưởng đang ở ngay tại đây!”
Mấy người xoắn xuýt bối rối!
Lý Hạo nói với giọng sâu xa: “Thời đại mới sắp tới, vô số quân sĩ Chiến Thiên quân sẽ khôi phục, nếu ngưng tụ thân thể thời đại mới trong Hạo Tinh giới thì sẽ thân cận với đại đạo hơn, không khác gì Nhân tộc thời đại mới, thậm chí còn có ưu thế là quen thuộc với đại đạo, khi đó sẽ có nhiều cơ hội cho bọn họ hơn! Còn thân thể nhân tạo tiềm lực có hạn, dù là người như Vương thự trưởng thì bây giờ cũng chỉ ngưng tụ được 36 đạo mạch, trong một cơ thể có vô số đạo mạch, ta không thể nào giúp tất cả mọi người ngưng tụ quá nhiều đạo mạch được…”
“Sau khi Chiến Thiên thành tiến vào Hạo Tinh giới, sự an toàn được đảm bảo, trừ khi ta chết, nếu không thì không gì có thể phá nổi Hạo Tinh giới, không phải ai cũng có thể tiến vào vũ trụ đại đạo!”
Trực tiếp chuyển chủ thành đi…
Mấy người rơi vào trầm tư.
Lý Hạo quyết định như vậy là để phòng ngừa tin tức bị lộ ra ngoài, ngoài ra còn có thể trấn áp củng cố thông đạo, không cho thông đạo vỡ nát, có Thần Binh nào cường đại hơn một tòa cổ thành sao?
Tinh Không Kiếm cũng chưa chắc đã kiên cố bằng cổ thành!
Thứ ba, khi Chiến Thiên thành tiến vào Hạo Tinh vũ trụ, hắn sẽ có quyền nói chuyện tuyệt đối.
Hoàn thành việc này thì sẽ có rất nhiều lợi ích.
Đối với Chiến Thiên thành mà nói, chuyện này vừa có lợi vừa có hại.
Lợi là quan hệ với Lý Hạo sẽ chặt chẽ hơn, hại là nếu Lý Hạo xảy ra chuyện, không còn ai đủ sức mở ra Hạo Tinh giới, Chiến Thiên thành sẽ bị nhốt lại, thậm chí còn cô độc hơn cả Kiếm Thành.
Phong ấn của Kiếm Thành sớm muộn gì cũng sẽ bị phá.
Nhưng nếu vũ trụ đại đạo đóng lại, không người nào có thể mở ra thì Chiến Thiên thành sẽ hoàn toàn trở thành một tòa thành chết, dù đám người Nhân Vương tới đây thì cũng chưa chắc đã tìm được vũ trụ tân đạo!
Muốn cứu thì cũng không biết cứu ở đâu!
Chương 1920: Sợ Hãi 5
Sau khi suy tư hồi lâu, Cửu sư trưởng thở dài một tiếng: “Đã đến bước này rồi thi… Hai vị thủ hộ, cứ làm vậy đi!”
Lui một bước là sự bắt đầu để lui thêm nhiều bước.
Bọn họ đã nhượng bộ đến mức này rồi thì còn sợ gì nữa?
Hai vị thủ hộ vẻ mặt nhăn nhó.
Lần này hợp tác với Lý Hạo, bọn họ bị hắn áp đảo hoàn toàn, bất tri bất giác bị đối phương ăn đến không còn một mảnh!
Quy thủ hộ còn muốn giãy dụa lần cuối: “Khởi động Chiến Thiên thành sẽ tiêu hao rất nhiều…”
Lý Hạo gật đầu: “Không sao, ta đã chuẩn bị sẵn 300 triệu viên đá năng lượng, Thiên Tinh khoáng mạch gần như đã bị ta đào rỗng! Như vậy đã đủ để khởi động Chiến Thiên thành chưa?”
“…”
Giỏi lắm! Không còn lời gì để nói nữa!
Quy thủ hộ im lặng, Lực Phúc Hải âm thầm líu lưỡi, nó được tận mắt chứng kiến Chiến Thiên thành từng bước tiến vào vực sâu như thế nào… Nhưng biết đâu đây không phải vực sâu mà lại là con đường dẫn đến thiên đường thì sao?
Thế nhưng nó cũng hơi ngạc nhiên vì thủ đoạn của Lý Hạo.
Hắn không dồn ép đến cùng, không yêu cầu quá nhiều, mà là chờ ngươi nhường một bước, sau đó mấy ngày tới lại lấn thêm một chút, cứ tiếp tục như vậy, đến cuối cùng, tất cả vốn liếng đều bị hắn khoắng sạch!
Giờ khắc này, Chiến Thiên thành không còn quá nhiều lựa chọn, bọn họ đã bị sắp đặt để bước sẵn vào bẫy rồi, giờ thì còn ai có thể làm được gì nữa?
Nhịn đau cắt thịt để ngừng tổn hại thêm ư?
Như vậy thì sẽ tổn thất thảm trọng hơn, thế thì thà tiếp tục đi hết con đường này còn hơn.
“Đừng chậm trễ nữa, hành động đi!” Lý Hạo tươi cười xán lạn: “Thuận tiện xử lý tất cả phản quân trong một lần, đám gián điệp sẽ bị vạch trần, trả cho Chiến Thiên thành một thái bình thịnh thế!”
Hòe tướng quân mở miệng: “Lý đô đốc, Chiến Thiên thành có thể tiến vào trong đó không? Ta sợ nó sẽ bị vũ trụ đại đạo bài xích…”
“Có thể!”
Lý Hạo gật đầu: “Bây giờ vũ trụ đại đạo không quá cường đại, có thể coi là đồng khí liên chi với Tân Võ, bài xích không mạnh, hơn nữa dịch chuyển vào đó cũng có lợi, Bản Nguyên Đạo của mọi người có thể thay đổi một cách vô tri vô giác, dần dần chuyển thành tân đạo.
Những ai không muốn làm vậy thì có thể chủ động tách ra.”
Đã nói đến nước này rồi, lão ô quy không còn xoắn xuýt nữa: “Vậy thì dịch chuyển đi! Nhưng động tĩnh có thể sẽ quá lớn…”
“Không sao cả, ta sẽ bố trí lồng giam ở bốn phương tám hướng! Bây giờ Chiến Thiên thành phong bế đối ngoại, sẽ không có ai đến dò xét.”
“Được.”
Mấy người thương lượng một phen, sau đó nhanh chóng bắt đầu chuẩn bị.
Ấn thành chủ, đại trận thủ hộ, khởi động trung tâm tòa thành…
Mỗi lần một tòa thành lớn như vậy khởi động đều sẽ tiêu hao rất nhiều năng lượng, may mà Lý Hạo đã đào rỗng mỏ Thiên Tinh, nếu không chắc Chiến Thiên thành sẽ không thể khởi động được.
Bọn họ chuẩn bị suốt một ngày.
Đến ngày thứ hai, một tiếng động lớn vang vọng tứ phương, thành trì khổng lồ bị áp súc lại.
Trên bầu trời, Lý Hạo sắc mặt nghiêm túc mở ra một vết nứt, đây là lần đầu tiên hắn dịch chuyển một tòa cổ thành tiến vào, hắn cũng cảm thấy áp lực rất lớn, nhưng nếu thành công thì kết quả sẽ là một bước đột phá lớn!
Vũ trụ đại đạo không hạn chế thực lực, tương đương với mang theo một tòa thành lớn trong người để tác chiến!
Hơn nữa có một tòa thành trong đó, Hạo Tinh giới sẽ có tọa độ cố định, còn có thể trấn áp cường địch, tạo thành một tuyến phòng ngự vô cùng cường đại.
Giờ khắc này, thiên địa rung động.
Tòa thành chậm rãi bay lên, tiến vào hư không.
Cùng lúc đó, vài toà cổ thành khác đều hơi rung động, động tĩnh rất nhỏ.
Ngay sau đó từ Vô Biên thành truyền đến một lực hấp thu rất lớn.
Trong một vài cổ thành, có người giận dữ mắng: “Vô Biên thành làm cái quỷ gì vậy? ! Cứ hút như thế thì đừng mơ đến chuyện khôi phục lần 2 nữa, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”
“Hay chúng ta cũng hấp thu năng lượng đi, đừng khôi phục nữa, cứ ở trong chủ thành cả đời cũng tốt…”
“Có phải Vô Biên thành hoàn toàn cắt đứt liên hệ với chúng ta rồi không? Có cảm giác chút Càn Khôn Đại Trận còn sót lại cũng đã vỡ nát…”
“Ai biết được?”
“…”
Trong các cổ thành, có người giận dữ mắng mỏ, có người bối rối không biết làm sao, có người buồn bã bi ai.
Cùng lúc đó, trong Cự Phượng thành.
Hồng Trần khẽ nhíu mày nhìn lên hư không, gã nghi hoặc.
Vô Biên thành hấp thu năng lượng lần nữa nên mới khiến tám đại chủ thành rung động sao?
Thế nhưng trước đó Vô Biên thành mới hấp thu rồi mà.
Khôi phục lần hai đã bị Lý Hạo trì hoãn.
Hiện tại khôi phục lần nữa thì sẽ rút ra năng lượng trong thiên địa, khiến thiên địa yếu ớt hơn, nó không có ích gì trong việc tu luyện của người Ngân Nguyệt.
Lý Hạo muốn làm cái gì?
Trong lòng gã cảm thấy bất an.
Giờ phút này, lại có người nhanh chóng đến báo: “Đại nhân, Đại Hoang Vương xung đột với hoang thú, hoang thú chủ động xâm lấn đại lục phương Đông.
Chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Chủ động xâm lấn ư?”
Hồng Trần quên đi suy nghĩ trong đầu, cười nói: “Tiếp tục tiếp xúc với Đại Hoang Vương, cũng tạo chút áp lực cho đám hoang thú.
Mà việc mấu chốt vẫn là dò xét vị trí Hỗn Độn chi ý, phải nắm giữ ưu thế tuyệt đối! Có thể kết thúc sự xâm lấn của Đại Hoang bất cứ lúc nào, phá vỡ Hỗn Độn!”
“Rõ!”
Người kia nhanh chóng rời đi.
Hồng Trần trầm mặc, hồi lâu sau, gã lẩm bẩm: “Mọi chuyện đang tiến triển theo chiều hướng ta hi vọng, nhưng vì sao càng ngày ta càng cảm thấy bất an?”
Dù Lý Hạo chiếm được Vô Biên thành, giết chết được Trịnh Công thì phe hắn cũng đã tổn thất thảm trọng, ngày đó Trương An đang ở cạnh gã, Lý Hạo không có Trương An trợ giúp, tổn thất nặng nề là điều đương nhiên.
Vậy vì sao gã vẫn lo lắng?
Hay nỗi bất an này không tới từ Lý Hạo mà là người khác?
Kẻ đó là ai?
Vị Hồng Nguyệt Đế Tôn bị phong ấn kia ư?
Hay là người Kiếm Thành?
Hay là người cổ thành khác?
Nhưng những tên kia đều khôi phục chưa lâu, thực lực có hạn, gã hiểu bọn họ rất rõ, những người này không thể nào trở thành mối phiền phức lớn cho gã mới đúng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










