[Dịch] Tinh Môn
Tập 382 : Tính toán 4 (c1906-c1910)
❮ sautiếp ❯Chương 1906: Tính toán 4
Lực Phúc Hải không có cảm nhận trực quan về sự thay đổi tính cách của Lý Hạo.
Nhưng Hòe tướng quân thì có cảm nhận sâu sắc hơn một chút.
Nó hoài nghi… không phải là Lý Hạo không thể dẫn thêm người tiến vào, mà là hắn đã không còn tín nhiệm mọi người như trước.
Đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu?
Không ai có thể nói rõ được.
Đến Chiến Thiên thành hợp tác sâu nhất mà còn như thế thì có thể đoán độ tín nhiệm với cổ thành khác còn thấp thế nào.
Hạo Tinh giới.
Sấm sét lấp lóe.
Từng tia sét bộc phát trong bóng tối, Ngô Bằng liên tiếp bị sét đánh trúng, hiện giờ ông ta hơi bất an: “Thập Nhất sư trưởng, khi nào sấm sét mới kết thúc?”
Hồi lâu sau, giọng Lý Hạo truyền đến: “Sắp rồi, bởi vì quân trưởng là cường giả ngoại đạo vậy nên bị bài xích hơi nghiêm trọng một chút, nếu là tu sĩ tân đạo thì sẽ không như thế.”
Dứt lời, bóng tối dần dần tiêu tán, mơ hồ hiện ra những ngôi sao.
Ánh mắt Ngô Bằng hơi sáng lên.
Vũ trụ!
Đây là đại đạo ư?
Tân đạo…
Đang nghĩ ngợi, Lý Hạo hiện ra, hắn hẩy tay một cái, một hành tinh lớn nhanh chóng bay đến, Lý Hạo lộ vẻ ngưng trọng: “Quân trưởng, cường giả bản nguyên đạo nhất định phải lưu lại dấu ấn đại đạo ở chỗ này, để lại bản nguyên ấn ký thì sau khi rời khỏi đây mới không bị tân đạo nhằm vào, nếu không thì sẽ bị thiên địa nhằm đến cực kỳ nghiêm trọng!”
“Đây là vì sao bản mệnh của ta, quân trưởng hãy dùng lực lượng đại đạo bản nguyên của ngươi lưu lại chút lạc ấn trên ngôi sao này, nếu không thì sấm sét sẽ không dừng lại!”
Bốn phía, sấm sét vẫn còn đang tụ lại.
Ngô Bằng cũng không chống lại, bộ dáng hơi chật vật, trên chiến giáp xuất hiện vết cháy đen.
Ông ta nghe thế, nhìn ngôi sao kia thì hơi ngạc nhiên: “Ngôi sao bản mệnh ư?”
“Đúng, giống như bản nguyên đạo, do đại đạo ngưng tụ mà thành, nếu vỡ vụn thì đại đạo sẽ đứt gãy…”
“Thập Nhất sư trưởng, cái này…”
“Không sao, đều là người trong nhà, ta tin mọi người!”
Lý Hạo hiện ra, nở nụ cười rực rỡ vô cùng: “Ta và Chiến Thiên thành có duyên phận rất sâu! Ta có thể không tin người khác nhưng vẫn sẽ tin chư vị tiền bối Chiến Thiên thành, dù là tiền bối mới khôi phục, không quá quen thuộc với ta thì vẫn là người một nhà! Tiền bối không cần lo lắng, cứ lưu lại lực lượng bản nguyên trên đây là được, chẳng lẽ ta phải sợ tiền bối dùng lực lượng bản nguyên đập vỡ ngôi sao bản mệnh của ta ư?”
Ngô Bằng nhanh chóng phản đối: “Dĩ nhiên là không, nhưng hành động này quá mức mạo hiểm, Thập Nhất sư trưởng không thể mạo hiểm như thế…”
“Nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi người!”
Lý Hạo cười nói: “Ta xưa nay đã vậy, quân trưởng đừng lề mề nữa, đến Trấn Hải Sứ là yêu tộc mà ta còn tín nhiệm thì nhân tộc có thể kém hơn ư? Quân trưởng, chúng ta không thể ở lại đây quá lâu, xin hãy nhanh lên, áp lực lên ta đang càng lúc càng lớn, ta đang ngăn cản sấm sét bốn phía, nếu lát nữa không ngăn cản được nữa thì sấm sét sẽ đột kích…”
Ngô Bằng thấy thế, không thể làm gì khác hơn là nói: “Vậy thì ta sẽ không khách khí!”
Ông ta nhìn thoáng qua ngôi sao, ngôi sao kia lấp lóe lực lượng quang minh nồng đậm, ông ta nghi hoặc: “Thập Nhất sư trưởng chủ tu lực lượng quang minh ư?”
“Không phải, ta chủ tu kiếm đạo, nhưng kiếm đạo khó tu, hiện tại còn chưa ngưng tụ thành ngôi sao đại đạo, chỉ có thể tu lực lượng quang minh phụ trợ trước, đợi đến khi kiếm đạo của ta đại thành thì sẽ hình thành ngôi sao kiếm đạo.”
“Thì ra là thế!”
Ngô quân trưởng không nhiều lời nữa, một cỗ lực lượng bản nguyên yếu ớt toát ra, bắt đầu tràn vào trong vì sao.
Lý Hạo nhíu mày: “Ngô quân trưởng vừa khôi phục, lực lượng bản nguyên quá yếu, như vậy muốn giữ lại lạc ấn rất khó! Ngô quân trưởng hãy ra sức hơn, dù hao hết lực lượng bản nguyên thì cũng không sao! Sau khi khôi phục nhục thân, ta đã chuẩn bị không ít lực lượng bản nguyên, lực lượng Bất Hủ để cho quân trưởng khôi phục, bây giờ không lưu lại lạc ấn thì sao khi rời khỏi đây e rằng không thể phát huy ra quá nhiều sức chiến đấu.”
Ngô Bằng không hiểu rõ tân đạo, cũng không hiểu nhiều về bên ngoài.
Nhưng ông ta biết bây giờ thiên địa còn chưa khôi phục lần 2, cường giả không thể đi ra ngoài.
Suy tư một phen, ông ta yếu ớt nói: “Vậy ta sẽ thử rút ra nhiều lực lượng bản nguyên hơn, nhưng bây giờ bản nguyên vũ trụ bị ngăn cách, chắc sẽ không có nhiều.”
“Không sao, càng nhiều càng tốt!”
Ngô Bằng không nói tiếp, tiếp tục đưa vào lực lượng bản nguyên.
Lý Hạo yên lặng quan sát, một lát sau, thấy Ngô Bằng lại dừng lại, hắn tiếc nuối nói: “Chỉ có như vậy thôi sao? Dấu ấn của Ngô quân trưởng quá nông, chỉ sợ khó phát huy ra sức chiến đấu Thánh Nhân ở bên ngoài, tối đa chỉ là Bất Hủ mà thôi… !”
Ngô Bằng nhìn thấy trên ngôi sao đã sắp hình thành một cỗ bản nguyên toàn qua, không nhịn được hỏi: “Vậy mà còn chưa đủ sao? Hai vị thủ hộ đưa vào nhiều hơn ư?”
Lý Hạo gật đầu: “Đúng! Lực lượng bản nguyên của bọn họ đã xâm nhập vào bên trong ngôi sao, ngưng mà không lọt! Mà lực lượng bản nguyên của quân trưởng thì tạo thành một vòng xoáy bên ngoài ngôi sao, so với bọn họ thì yếu hơn nhiều, nhưng quân trưởng vừa tỉnh táo, đây cũng là chuyện bình thường.”
Bình thường sao?
Ngô Bằng thầm nghĩ, ông ta cảm thấy mình đã đưa vào không ít lực lượng, lão ô quy thì không nói, nhưng Hòe tướng quân cũng chỉ mới khôi phục chưa lâu, có nhiều lực lượng bản nguyên như vậy sao?
“Nếu vậy thì ta sẽ thử lại lần nữa.”
“Được.”
Một lát sau, Ngô Bằng tiếp tục đưa vào lực lượng bản nguyên.
Lý Hạo chỉ đứng nhìn một bên, bốn phía, lượng lớn lôi đình hội tụ, hắn thầm nghĩ, không ít sấm sét chứng tỏ lực lượng Hồng Nguyệt trong cơ thể Ngô Bằng không kém.
Hơn nữa đối phương phát ra rất nhiều bản nguyên, một vị Thánh Nhân vừa khôi phục làm gì có nhiều như vậy.
Giờ phút này, phía trên ngôi sao ánh sáng, bản nguyên đã bao quanh một vòng.
Lý Hạo nhìn một hồi, cau mày nói: “Có lẽ vẫn không được.
Ngô quân trưởng, có tiện cởi chiến giáp không?”
“Cái gì?”
“Chiến giáp! Trong chiến giáp của quân trưởng nhất định có ẩn chứa lượng lớn lực lượng bản nguyên, quân trưởng không có nhục thân thì có thể tạm thời ngưng tụ ra một thân thể dự phòng…”
Lý Hạo nói tiếp: “Có thể đưa nhục thân trước đây của Vương thự trưởng cho quân trưởng sử dụng, quân trưởng bám vào thân thể Vương thự trưởng trước, hãy cởi chiến giáp ra, ta đặt chiến giáp vào trung tâm ngôi sao, dùng lực lượng đại đạo cọ rửa ra chút lực lượng bản nguyên, như vậy cũng có thể giảm thiểu sự bài xích của tân đạo đối với quân trưởng.”
Chương 1907: Tính toán 5
“Cái này…”
Ngô Bằng không tình nguyện: “Thập Nhất sư trưởng, hay là quên chuyện này đi…”
“Vậy không được!”
Lý Hạo trầm giọng: “Không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến tốt nhất!”
Hắn ném một thân thể ra, đó chính là thân thể Vương thự trưởng trước kia.
“Bộ thân thể này hơi yếu nhưng quân trưởng hãy dùng tạm trước, cởi chiến giáp ra, để ta đặt nó vào trung tâm ngôi sao, uẩn dưỡng một thời gian…”
Ngô Bằng hơi chần chờ.
Lý Hạo lại nói: “Quân trưởng yên tâm đi, sau khi rửa sạch chiến giáp, nó sẽ thích hợp với bên ngoài hơn, nếu không thì chiến giáp bây giờ không nên đi ra ngoài!”
Ngô Bằng thấy thế, bất lực đáp lại: “Vậy thì tốt.
Ta chỉ sợ việc này sẽ khiến ngươi tổn hại.”
“Không đâu, cho dù có thì cũng không có ảnh hưởng quá lớn.”
“Vậy được…”
Nói xong, một ánh sáng chói mắt bộc phát, ánh mắt Lý Hạo lóe lên, một chùm sáng hiện ra, ngay sau đó, một bộ áo giáp lơ lửng, thân thể Vương thự trưởng cũng xuất hiện.
Giờ phút này, thân thể đó không trầm lặng nữa, trong ánh mắt có thêm chút thần thái.
Lý Hạo nhìn thoáng qua, đưa chiến giáp, vào trong ngôi sao, để ngôi sao bắt đầu cắn nuốt chiến giáp.
Vương thự trưởng… Hoặc nên nói là Ngô quân trưởng, ông ta khẽ nhíu mày: “Sẽ không xóa đi mất bản nguyên ấn ký của ta đấy chứ?”
“Không đâu, dù bị xóa mất thì đánh dấu một lần nữa là được.”
Lý Hạo nói tiếp: “Quân trưởng có thường dùng binh khí hay không? Nếu có thì cũng ném vào rửa đi, nếu không thì đi ra ngoài cũng không phát huy ra toàn bộ sức mạnh của binh khí, sẽ bị thiên địa nhằm vào.”
“Binh khí?”
Ngô Bằng lắc đầu: “Có chiến giáp này là đủ rồi, ta phòng thủ làm chủ, Thủ Vệ quân dự bị, không phải quân đoàn tiền tuyến, cho nên…”
“Ta hiểu!”
Lý Hạo gật đầu, Ngô Bằng nhìn thoáng qua bốn phía, lại hỏi: “Những sấm sét kia vẫn luôn tụ lại mà không tiêu tan, tân đạo nhắm vào bản nguyên nghiêm trọng đến thế sao?”
“Không mạnh lắm, dù sao hai thế giới cũng đồng nguyên, nhưng đúng là phản ứng này mạnh hơn những người khác.
Thật kì quái!”
Lý Hạo nghi hoặc: “Trước kia, nó chỉ tụ lại một hồi liền tản ra, lần này thì kéo dài rất lâu, còn đang tăng cường! Theo lý thuyết, nó nên tản ra rồi mới đúng, đây là lần đầu tiên ta gặp tình huống này.
Không sao, xong rồi ta sẽ hỏi đám người Trấn Hải Sứ, mấy vị này có nhiều kiến thức hơn ta.
Tân Võ và Ngân Nguyệt đồng khí liên minh, bài xích mạnh như vậy… Chẳng lẽ phát hiện ra lực lượng ngoại lai?”
Lý Hạo bật cười: “Vũ trụ đại đạo cũng có lúc không đáng tin cậy, nơi này chỉ có ta và quân trưởng, trừ khi có kẻ thứ ba mang lực lượng Hồng Nguyệt thế giới tới, nếu không thì không nên như thế này mới đúng, thật kì quái.”
Ánh mắt Ngô Bằng khẽ dao động: “Ý ngươi là nếu có lực lượng Hồng Nguyệt thế giới tiến vào thì sẽ bị nhắm đến ư?”
“Đúng!”
Lý Hạo gật đầu: “Nghe nói thế, cụ thể có phải hay không thì ta cũng không rõ, đến bây giờ ta còn chưa gặp loại lực lượng này, chỉ nghe các vị tiền bối nói và phán đoán mà thôi.”
Ngô Bằng gật đầu, không hỏi nhiều nữa.
Ông ta nhìn quanh một vòng, hỏi một câu: “Lát nữa chúng ta ra ngoài thì sẽ đi theo đường cũ sao?”
“Không phải.”
Lý Hạo đáp: “Nhìn thấy những ngôi sao kia không? Mỗi vì sao là một tân đạo, chỉ cần xé rách hư không gần tân đạo là có thể ra ngoài, nhưng bên ngoài chưa chắc đã ở đây mà là gần người sở hữu tân đạo.
Bây giờ, Chiến Thiên thành chỉ có ta có tân đạo, vậy nên quân trưởng đừng chạy lung tung, nếu xé rách vùng hư không khác, đi ra bên ngoài, bây giờ tình huống ngoại giới cũng không rõ ràng, bị người khác nhằm vào thì rất phiền phức.”
Ngô Bằng nhìn quanh một vòng, không lên tiếng.
Một vì sao, một tân đạo.
Xé rách hư không nơi khác thì sẽ xuất hiện ở bên ngoài.
Lý Hạo tăng tốc cọ rửa chiến giáp, tiếp tục nói: “Ấn ký sắp xong rồi, đợi tạo thành lạc ấn xong thì đi ra sẽ không còn áp lực gì nữa, quân trưởng đi ra bên ngoài cũng sẽ không bị thiên địa nhằm vào.”
Dứt lời, hắn nghi ngờ hỏi: “Tại sao sấm sét chưa tiêu tán? Theo lý thuyết thì sẽ không kéo dài như vậy, trừ khi lực lượng Hồng Nguyệt xuất hiện, chẳng lẽ có người Hồng Nguyệt thế giới tiến vào đây ư? Không có khả năng, hiện tại chỉ có ta có thể tiến vào nơi này…”
Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về phía Ngô Bằng, ánh mắt dần lộ vẻ nghi ngờ.
Ngô Bằng sắc mặt bình tĩnh, thấy Lý Hạo nhìn mình thì lắc đầu hỏi: “Ta cũng không rõ, có phải Thập Nhất sư trưởng vô tình bị lực lượng Hồng Nguyệt xâm lấn không?”
“Xâm lấn?”
Lý Hạo lộ vẻ nghi ngờ: “Lực lượng Hồng Nguyệt có thể xâm lấn sao? Ngô quân trưởng từng gặp rồi ư?”
Dứt lời, hắn lui về phía sau mấy bước.
Ngay sau đó, hư không hơi rung động, Ngô Bằng nhướng mày: “Thập Nhất sư trưởng, ngươi đang mở vũ trụ hư không ra đúng không?”
“Ừm… đại khái vậy, chúng ta ra ngoài trước! Ta sợ mọi người chờ đợi sốt ruột…”
Vẻ nghi ngờ trong mắt Lý Hạo càng ngày càng nặng, thận trọng nói: “Ngô quân trưởng, chúng ta ra ngoài thôi, ta sẽ quay lại lấy chiến giáp sau, sấm sét nơi đây càng ngày càng mạnh, ta sợ mình không chống đỡ được, rút lui trước đi…”
“Vậy cũng được!”
Ngô Bằng gật đầu, nhưng trong lòng thì biết Lý Hạo đã hoài nghi.
Hóa ra vũ trụ đại đạo còn có tác dụng dò xét lực lượng đến từ bên ngoài.
Có lẽ Lý Hạo không hiểu, nhưng nếu hắn ra ngoài nói chuyện với người khác thì những người đó có thẻ sẽ biết.
Ông ta vốn muốn tiếp xúc, xâm nhập vào đó một phen, nhưng bây giờ…
Ngô Bằng mở miệng: “Vậy thì ra ngoài thôi, đừng để mọi người lo lắng…”
Dứt lời, ông ta bỗng nhiên kinh ngạc hô lên: “Đó là cái gì?”
“Cái gì?”
Lý Hạo quay đầu nhìn, ngay sau đó, phía sau có một cỗ lực lượng cường hãn bộc phát, cuốn tới!
Ngô Bằng sắc mặt lạnh lùng, ông ta chỉ cần không đi thông đạo ban đầu để trở về là được, có thể thông qua các ngôi sao khác để trực tiếp xuất hiện bên ngoài, như vậy là đủ rồi.
Tên Lý Hạo này còn quá non! Nếu không hắn nên hiểu rằng vũ trụ đại đạo sẽ bài xích lực lượng Hồng Nguyệt mới đúng.
Hắn còn quá trẻ tuổi!
Oanh!
Ngô Bằng đánh ra một quyền, lực bộc phát cực kỳ cường hãn, tiếng nổ mạnh vang lên, thân thể Lý Hạo trực tiếp vỡ nát, hắn kinh ngạc quay đầu nhìn Ngô Bằng: “Quân trưởng, vì sao lại như thế?”
Chương 1908: Tính toán 6
Ngô Bằng không nói một lời.
Đến bây giờ còn hỏi vì sao ư?
Chẳng lẽ tên Lý Hạo này không đề phòng chút nào sao?
Dạng người như vậy sao có thể thành công!
Ngay sau đó, một cỗ lực lượng cường đại hơn đánh về hướng Lý Hạo, năng lượng cường hãn trực tiếp càn quét thiên địa, Ngô Bằng bình tĩnh lên tiếng: “Ta cũng không muốn như thế, nhưng nếu rời khỏi đây, ngươi nói ra chuyện này thì ta sẽ gặp phiền toái.
Muốn trách thì hãy trách vũ trụ đại đạo này có thể phân biệt năng lượng, lần đầu tiên tiếp xúc, ta cũng không hiểu rõ, cảm ơn ngươi đã nhắc nhở ta!”
Dường như đến lúc này Lý Hạo mới hiểu ra tất cả, hắn vô cùng kinh hãi: “Ngươi… Ngươi là người của Hồng Nguyệt.
Không có khả năng, Chiến Thiên thành là minh hữu tốt nhất của ta…”
“Đó là bọn họ, không phải ta.”
Oanh!
Một quyền đánh ra!
Bịch một tiếng, một lá chắn hiện ra chặn nắm đấm của đối phương.
Ngô Bằng biến sắc.
Ngay sau đó, lá chắn hóa thành một bóng người, ánh mắt lão ô quy vô cùng phức tạp: “Tại sao lại thế?”
Ngô Bằng biến sắc: “Quy thủ hộ?”
Tại sao nó ở đây?
Cách đó không xa, Lý Hạo nhanh chóng biến mất, khi hắn hiện ra lần nữa thì đã xuất hiện trên ngôi sao ánh sáng, Ngô Bằng thay đổi sắc mặt, ngay sau đó, trên ngôi sao, vô số lực lượng bản nguyên muốn nổ tung!
Không chỉ như vậy, chiến giáp cũng đang rung động như muốn tự bạo!
Nhưng Lý Hạo thản nhiên ngồi trên vì sao, mặc kệ lực lượng bản nguyên rung chuyển, ngôi sao vỡ ra, hắn vẫn vững vàng trấn áp chiến giáp, cười nói: “Quân trưởng, đánh nát ngôi sao cũng chẳng làm được gì đâu, tốn thời gian làm gì?”
“…”
Ngô Bằng biến sắc, ngay lúc này, thân thể ông ta bỗng nhiên bành trướng, sắc mặt ông ta thay đổi, một vệt kim quang lấp lóe, ngay sau đó, bên cạnh Vương thự trưởng hiện ra một thân thể màu vàng.
Sau đó, thân thể Vương thự trưởng nổ tung.
Thân thể vốn có của ông ta hiện ra, sắc mặt khó coi nhìn về phía Lý Hạo rồi lại nhìn Quy thủ hộ: “Các ngươi đã phát hiện ra từ trước rồi ư?”
Lý Hạo chỉ yên lặng nhìn Quy thủ hộ.
Lão ô quy thở dài một tiếng: “Chiến Thiên thành có lỗi với ngươi ư?”
Ngô Bằng nhìn hai người: “Không có lỗi với ta, nhưng mà… Thủ hộ, ta muốn biết ta có điểm nào không bằng Lý Đạo Tông? Một tên Bất Hủ mà có thể trở thành quân trưởng quân đoàn chủ lực, mà ta trấn thủ Chiến Thiên thành nhiều năm lại vẫn là quân trưởng Thủ Vệ quân dự bị ! Khi có tin quân trưởng thăng chức, ta nghĩ rằng sẽ đến phiên ta, kết quả phía trên lại chọn Lý Đạo Tông, một tên Bất Hủ, còn Thánh Nhân như ta vẫn chỉ là quân trưởng Thủ Vệ quân! Tất cả mọi người đều biết thủ vệ quân không bằng quân đoàn chủ lực, Lý Đạo Tông tiếp quản vị trí của ta đã là tốt lắm rồi, kết quả thì ngươi thấy đấy…”
Lý Đạo Tông thăng chức, đến quân đoàn chủ lực!
Còn ta vẫn chỉ là quân trưởng Thủ Vệ quân!
“Chỉ vì thế thôi ư?”
Lão ô quy thở dài: “Thủ vệ quân có trách nhiệm nặng nề hơn! Bảo vệ bình một phương an…”
“Ngươi tin không?”
Ngô Bằng cười: “Tất cả mọi người đều nói như vậy, nhưng nếu ta bảo quân trưởng quân chủ lực đổi chỗ với ta thì có ai đáp ứng không?”
Lão ô quy im lặng.
Chắc chắn là sẽ không đáp ứng!
Đúng là quân trưởng Thủ Vệ quân không bằng quân đoàn chủ lực, nhưng cấp trên cũng đã cân nhắc toàn diện, không phải thực lực mạnh hơn thì sẽ thích hợp hơn.
“Không phải vì đối phương là người Lý gia sao?”
Ngô Bằng bật cười: “Bởi vì chúng ta không phải đời sau của Đế Tôn, vậy nên dù có cơ hội thì bọn họ cũng được ưu tiên, bọn họ vừa tiến vào quân độit liền có hàm tướng quân, còn chúng ta phải phấn đấu nhiều năm mới có được.
Đã như vậy, chúng ta chỉ có thể tự tìm cơ hội cho chính mình! Nhân Vương hay Đế Tôn thì cũng đều tự giành lấy vị thế của mình mà, không phải sao? Không phải tinh thần Tân Võ là phản kháng tất cả sao? Ta đây phản kháng bất công thì có lỗi ư?”
Dứt lời…
Oanh!
Đối phương đánh ra một quyền chấn động hư không, ánh mắt lão ô quy thay đổi, thanh âm truyền vang: “Vậy nên những năm qua ngươi vẫn luôn tỉnh táo ư? Khi ngươi ra ngoài căn bản không hề bị thương đúng không?”
“Tiếc là ngươi vẫn luôn tỉnh táo, nếu không thì Chiến Thiên thành đã là của ta rồi! Thật đáng tiếc.
Lão ô quy, ngươi chỉ là hồn Thần Binh, ngươi cần gì phải làm trâu làm ngựa vì nhân tộc?”
“Ngươi phản bội…”
Bản tôn lão ô quy hiện ra, đó là một tấm chắn cực lớn che khuất bầu trời, trấn áp về phía đối phương!
Một người một rùa lao vào ác chiến.
Lý Hạo tiếp tục trấn áp áo giáp, một lát sau, áo giáp không động đậy nữa, Lý Hạo thở ra một hơi.
Áo giáp đã bị xóa sạch ấn ký bản nguyên!
Ngô Bằng…
Bản nguyên ấn ký bị rửa sạch, hắn có thể để lại lạc ấn, hắn giương tay bắt lấy một chút lực lượng bản nguyên, phân tích một trận, sau đó trong tay hiện ra một cỗ lực lượng bản nguyên nhàn nhạt.
Hắn suy tư một phen, ta có thể giả mạo Ngô Bằng không?
Chiến giáp nguyên vẹn, còn có lực lượng bản nguyên.
Sau đó hắn bắt đầu quan sát Ngô Bằng, mỗi tiếng nói cử động, kể cả chiến pháp, chiêu thức, thói quen…
Nhưng còn thiếu một chút lực lượng Hồng Nguyệt.
Hắn đã rửa sạch lực lượng đó trên người mình rồi.
Có lẽ phải đến phong ấn một chuyến để vị Đế Tôn kia lây nhiễm ta mới được.
Từ đầu tới đuôi, hắn đều không ra tay.
Hắn không ngờ trong Chiến Thiên thành cũng có phản đồ, hơn nữa địa vị còn cao như thế.
Điều này làm rối loạn kế hoạch ban đầu của hắn.
Nhưng không sao.
Thiếu một vị Thánh Nhân cũng không quan trọng, đám yêu thực kia cũng có thể thay thế một vị Thánh Nhân.
Hắn không nhúng tay, chỉ không ngừng thu thập khí tức, lực lượng bản nguyên, năng lượng, thậm chí cả lực lượng khí huyết của đối phương…
Bây giờ, hắn chỉ muốn biết gia hỏa này là người của Hồng Nguyệt hay là Hồng Trần.
Nếu là người của Hồng Nguyệt thì tác dụng không lớn.
Không biết trải qua bao lâu, Ngô Bằng quát một tiếng, xé rách hư không cạnh một vì sao, nhưng ngay sau đó, sắc mặt ông ta thay đổi.
Sau khi xé rách hư không… vẫn chỉ có hư không vô tận!
Chương 1909: Tính toán 7
Ông ta nổi giận gầm lên: “Ngươi lừa ta?”
Lý Hạo thở dài: “Quy thủ hộ đã xuất hiện rồi cơ mà, đương nhiên là lừa ngươi rồi.
Đến giờ mới hiểu sao?”
Ngươi phản ứng quá chậm!
Ngô Bằng giận dữ gào thét, khí huyết cường hãn hiện ra.
Đúng lúc này, giữa thiên địa xuất hiện một thanh kiếm lớn.
Vô số năng lượng, lực lượng đại đạo và cả lôi đình bốn phía đều tràn vào trong đó, thời khắc này, đại kiếm thành hình.
Lý Hạo cười khẽ: “Ngô quân trưởng, nhận một kiếm của ta đi!”
Trong nháy mắt, dường như toàn bộ lực lượng vũ trụ đều tụ lại trong chiêu kiếm kia, nó giáng xuống chém vỡ thiên địa!
Ngô Bằng biến sắc!
Sắc mặt lão ô quy cũng thay đổi, ngay sau đó, thanh kiếm nhắm vào đối phương chém xuống, ầm, nhục thân Thánh đạo trực tiếp bị chém thành hai nửa.
Thân thể đối phương nhanh chóng khép lại.
Lý Hạo chỉ chém một nhát rồi không xuất thủ nữa.
Lão ô quy thở dài, ngay sau đó, tấm chắn cực lớn hiện ra, mạnh mẽ nện xuống, trực tiếp đập tan thân thể, một đạo tinh thần lực xuất hiện, lão ô quy quát một tiếng.
Oanh!
Tấm chắn đập nát tinh thần lực!
Ngô Bằng phẫn nộ quát lớn: “Lão ô quy, ta vốn không muốn phản bội, nhưng lần đi ra ngoài đó ta phát hiện thế giới đã bị đóng kín, chúng ta không còn đường nào để đi, như vậy, ta tự cầu đường sống thì có gì sai? Là chiến hữu nhiều năm, ngươi vì một người ngoài mà phá thân thể ta, đập tinh thần ta…”
Ngay lúc này, Lý Hạo khống chế lực lượng đại đạo, trong hư không xuất hiện một đại đạo, đó là bản nguyên đại đạo, nó rung động kịch liệt, va chạm với vũ trụ đại đạo.
Lão ô quy quay đầu nhìn về phía Lý Hạo.
Lý Hạo bình tĩnh nhìn lại.
Kẻ phản bội, giết không tha!
Đó không phải lời ta nói.
Lão ô quy biến sắc, trong lòng rối rắm phức tạp, Lý Hạo đã thay đổi!
Từ đầu tới đuôi, hắn chỉ chém một nhát kiếm, phá nhục thân đối phương.
Hiện giờ, hắn chỉ ép bản nguyên đại đạo của đối phương xuất hiện.
Lý Hạo không nói một câu nào.
Lão ô quy khẽ thở dài, ngay sau đó, ông quát một tiếng chói tai, tấm chắn xông vào hư không, tiếng nổ mạnh vang lên, một tiếng hét vang vọng vũ trụ, đại đạo vỡ nát.
Giọng Ngô Bằng truyền vang: “Các ngươi… chặt đứt bản nguyên của ta… Lão ô quy… Ngươi… Quá độc!”
Lão ô quy hóa thành người đi đến bên cạnh Lý Hạo, ánh mắt phức tạp: “Lý đô đốc, như thế ngươi đã hài lòng chưa?”
Lý Hạo hơi khom người: “Tiền bối đừng hiểu lầm, đối đãi với phản đồ vốn phải như thế, giết hay không giết thì liên quan gì đến ta, nếu để lại đường sống cho kẻ phản bội thì những người khác cũng có thể bắt chước.”
“Haizz!”
Tiếng thở dài vang vọng đất trời, ngay sau đó, trời đất quay cuồng, một người một rùa hiện ra trước mặt mọi người.
Hòe tướng quân biến sắc, Lực Phúc Hải lạnh nhạt.
Bát sư trưởng và Cửu sư trưởng nhanh chóng đuổi tới, bọn họ đều không ngờ được rằng quân trưởng đã chết!
Ông ta đã hoàn toàn chết đi!
Bọn họ là sư trưởng nên đã nhận được tin tức.
Tại sao lại như vậy?
Bọn họ cũng cảm nhận được người giết chết quân trưởng là Quy thủ hộ, hiện giờ trên người lão vẫn còn chút oán niệm bám vào.
Lực Phúc Hải không nói gì, chỉ nhìn thoáng qua Lý Hạo đang thưởng thức chiến giáp, trong lòng thầm nghĩ, tiểu tử này thoạt nhìn nhã nhặn như một thư sinh, không ngờ khi ra tay lại hung ác đến thế!
Hắn trực tiếp tiêu diệt một người, không chỉ như vậy, chiến giáp này… Hắn cướp lấy hoàn chỉnh như thế bằng cách nào?
Lúc này, Lý Hạo ngẩng đầu nhìn lại, lộ ra nụ cười chất phác, hắn gật đầu với Lực Phúc Hải, sau đó vẻ mặt trở nên đau khổ, khẽ nói: “Không ngờ quân trưởng đã bị Hồng Nguyệt xâm nhập, quá đáng tiếc…”
Lực Phúc Hải thầm mắng một tiếng.
Mẹ nó, quả nhiên nhân tộc rất đáng sợ!
Nhân tộc thời đại mới mà cũng có tên khốn nạn như thế, chẳng trách yêu tộc không đấu lại bọn họ, lão ô quy cũng bị người này đùa nghịch xoay quanh, đúng là không phải người tốt!
Bát sư trưởng Dương Uy vẫn không dám tin tưởng, gã nhìn về phía đám người, vẻ mặt ngạc nhiên: “Quân trưởng là phản đồ ư?”
Lý Hạo không đáp lại.
Có phải hay không, ta không biết.
Người giết là lão ô quy!
Hắn mang lão ô quy vào đó chính là vì chuyện này, hắn không muốn có dính dáng gì đến nó cả, không phải hắn muốn trốn tránh trách nhiệm, mà là hắn đã hiểu rõ người Tân Võ hơn!
Nếu hắn ra tay, mặc kệ đối phương có lỗi hay không thì những người Tân Võ này đều sẽ khó chịu, cảm thấy Lý Hạo quá độc ác, giết quân trưởng của bọn họ.
Vất vả lắm hắn mới hợp tác được với Chiến Thiên thành, Lý Hạo lười tạo thêm phiền phức cho chuyện này.
Lão ô quy là người tỉnh táo, có đôi khi cường giả đứng ra nói chuyện thì sẽ dễ dàng hơn, Bát sư trưởng là mãng phu, có nói thì gã cũng không hiểu, dù gã biết nhất định phải giết người thì có lẽ vẫn sẽ căm hận…
Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Lão ô quy thở dài một tiếng: “Đúng, Ngô Bằng nói rằng hắn không vừa lòng chuyện Lý Đạo Tông trở thành quân trưởng quân đoàn thứ ba, còn hắn thì vẫn là quân trưởng Thủ Vệ quân dự bị, cho nên sau khi ra ngoài, hắn đã bị người ta lôi kéo…”
Bát sư trưởng khó chấp nhận nổi chuyện này: “Thế nhưng… Thủ Vệ quân dự bị có gì không tốt?”
Gã cảm thấy rất tốt!
Đều là quân nhân, chỉ là cương vị bất đồng mà thôi, có quan trọng không?
Người ở tiền tuyến chiến đấu, người đóng giữ phía sau không phải cũng là một loại chiến đấu sao?
Mấy người không nói gì.
Không ai có thể nói rõ vấn đề này, đối với vài người mà nói, quân trưởng quân đoàn chủ lực có địa vị cao hơn thủ vệ quân đóng giữ hậu phương không biết bao nhiêu lần.
Chưa bao giờ quân trưởng Thủ Vệ quân trở thành quân đoàn trưởng, mà quân trưởng quân đoàn chủ lực trở thành quân đoàn trưởng, một bước lên trời lại là chuyện thường xảy ra!
Đây chính là sự chênh lệch!
Giờ phút này, thân thể Cửu sư trưởng còn chưa hoàn toàn khôi phục, ánh mắt ông hơi phức tạp: “Là bởi vì ta sao?”
Lão ô quy im lặng.
Không chỉ vì điều này, mà còn bởi vì Ngô Bằng không vừa lòng với chuyện người của 8 đại gia tộc có điểm xuất phát cao hơn.
Tỉ như loại con cháu cách không biết bao nhiều đời như Lý Hạo này, nếu hắn không bị Cửu sư trưởng áp chế, vừa đến đã là cấp bậc sư trưởng thì những người khác chắc chắn sẽ không hài lòng.
Chương 1910: Đấu pháp 1
Thời khắc này, Lý Hạo cũng hiểu rõ cảm giác này.
Hắn chuyển chủ đề, nghi ngờ hỏi: “Kỳ thật ta cũng không biết con cháu có điểm xuất phát cao là tốt hay xấu, nếu điểm xuất phát không cao, vậy bậc cha chú của bọn họ phấn đấu một đời không phải là để cầu vinh hoa phú quý sao? Nhưng nếu điểm xuất phát cao, đối với những người khác lại là chuyện không công bằng.
Tân Võ cũng không thể giải quyết vấn đề này sao?”
Đây là vấn đề luôn tồn tại từ xưa đến nay.
Con trai hoàng đế và con trai ăn mày chắc chắn sẽ không có cùng điểm xuất phát.
Ngay từ xuất thân của 2 người đã không giống nhau rồi!
Làm cách nào để tránh khỏi mâu thuẫn này?
Hình như Tân Võ cũng không thể giải quyết vấn đề này.
Nếu đối xử như nhau, vậy chẳng phải là không công bằng với rất nhiều người đã kính dâng cả đời để chiến đấu ư?
Lão ô quy khẽ cau mày: “Thật ra chỉ có điểm xuất phát cao hơn một chút thôi, nhưng tại Tân Võ, người có khả năng đi lên, người bình thường đi xuống! Nếu làm không tốt thì chẳng mấy chốc sẽ bị đá xuống! Không phải cứ có điểm xuất phát cao thì sẽ cao cả một đời! Điểm xuất phát cao là một cách để trấn an công thần, để bọn họ biết rằng công sức bọn họ bỏ ra là có giá trị, nhưng nếu con cháu không có năng lực, dù có cho bọn họ cơ hội thì chính bọn họ cũng không giữ được.”
Lý Hạo gật đầu: “Nhưng vẫn sẽ xuất hiện dạng người như Ngô Bằng, cảm thấy như thế là không công bằng, đúng không?”
“Đương nhiên rồi, đây là chuyện không có cách nào tránh khỏi.”
Lão ô quy thở dài: “Đây cũng là một loại thử thách tâm tính và sức chịu đựng, không thể vì một vài người không vừa lòng mà khiến tất cả công thần có cống hiến to lớn không vừa lòng được, đúng khoong?”
Lý Hạo suy nghĩ rồi nói: “Vậy nếu cho con cháu công thần một chút công lao trên danh nghĩa thì sao?”
Lão ô quy gật đầu: “Cách này cũng được, nhưng đôi khi nó không đơn giản như vậy, ngươi cho một chút công lao trên danh nghĩa cũng sẽ khiến vài người không hài lòng, có người sẽ cảm thấy không nên cho chút gì cả, thế nhưng như đô đốc đã nói, ông cha bọn họ phấn đấu cả đời, chết trận, già cả, về hưu, chẳng lẽ không chiếu cố chút nào sao?
Như vậy, những người đó sẽ cảm thấy dù chúng ta phấn đấu cả đời, về sau già rồi, không đánh được nữa, thực lực suy yếu, chết trận thì cũng chẳng được ích lợi gì cả.”
Cũng đúng!
Lý Hạo gật đầu: “Đây đúng là một nan đề, cũng may đây là thế giới tu luyện, đa số mọi người đều trường thọ, ta đã hiểu vì sao Nhân Vương mặc kệ một số người, không quản được! Chính là bởi vì ông ta sắp không lo nổi cho cả những người phấn đấu cùng thời đại với mình nữa.”
Hắn chỉ đổi chủ đề, không định nói quá sâu về chuyện này.
Có nhiều thứ rất khó phân biệt đúng sai.
Tiến hành trọng thưởng đối với công thần cũng là một biện pháp, nhưng công thần quyền cao chức trọng, con cháu đời sau có thể đi lên từ tầng dưới chót được sao?
Vấn đề này quá phức tạp, khó khiến tất cả hài lòng.
Lý Hạo đổi chủ đề: “Bây giờ phát hiện ra Ngô Quân có vấn đề, ta sợ quân sĩ Chiến Thiên Quân khác cũng bị ảnh hưởng! May mà những năm qua Quy thủ hộ vẫn luôn trấn thủ Chiến Thiên thành, cho dù đối phương có muốn làm gì thì cũng không có cơ hội, chỉ sợ vẫn có một số người bị ảnh hưởng.”
Tất cả mọi người lộ vẻ lo lắng.
Nếu vậy chúng ta sẽ lại phải đánh giết chiến hữu ư?
Bọn hắn không muốn chuyện này xảy ra.
Lý Hạo lại nói: “Nếu ảnh hưởng không nghiêm trọng thì không sao, chỉ sợ bị ảnh hưởng quá lớn, ta đề nghị… tra xét tất cả các cường giả đã khôi phục, người chưa khôi phục thì tạm thời bỏ qua! Còn nữa, nếu ảnh hưởng không lớn, chỉ bị một chút lực lượng Hồng Nguyệt xâm nhập thì chúng ta sẽ loại trừ lực lượng Hồng Nguyệt, sau đó giám sát, nếu chứng minh đối phương không phạm sai lầm gì thì cũng không cần giết người.”
“Dù Ngô Bằng lôi kéo được một nhóm người thì có lẽ đối phương cũng không biết mục đích thật sự của hắn, mà Chiến Thiên thành đã ngủ say nhiều năm, có lẽ Ngô Bằng không có cơ hội làm vậy, mọi người đừng quá lo lắng.”
Lý Hạo nắm giữ quyền chủ động, mở miệng nói: “Bây giờ mọi người đừng để ý đến chuyện này, Cửu sư trưởng tiếp tục chữa trị thân thể đi, hiện giờ thời gian gấp rút, không thể chậm trễ nữa, Ngô Bằng đã xảy ra chuyện, tình cảnh của chúng ta sẽ khó khăn hơn!
Còn nữa, ta có một ý tưởng, nếu Ngô Bằng cùng một bọn với Trịnh gia, ta đây sẽ giả mạo Ngô Bằng, có lẽ như vậy sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.
Mấy vị không ngại kể về Ngô Bằng với ta chứ? Kể cả cuộc đời hắn, mạng lưới quan hệ…”
Hắn dùng dăm ba câu lược qua chuyện đánh chết Ngô Bằng.
Bát sư trưởng muốn nói vài lời nữa nhưng không biết nên nói như thế nào.
Gã thấy Lý Hạo cầm chiến giáp của quân trưởng, gã vốn muốn đòi lại, nhưng bây giờ Lý Hạo nói rằng hắn muốn giả mạo Ngô Bằng để lừa gạt địch nhân, gã không tiện mở miệng để đòi.
Bởi vì nó có ích với người ta!
Lý Hạo nói: “Để ngụy trang thật giống, ta đang suy nghĩ đến chuyện tiếp nhận chức vị quân trưởng Thủ Vệ quân dự bị của Ngô Bằng, dùng điều lệnh thời chiến, hai vị thủ hộ và mấy vị sư trưởng đều đồng ý thì ta có tiếp nhận chức vị!”
“…”
Mọi người đều yên tĩnh.
Quân trưởng Thủ Vệ quân dự bị !
Người đứng đầu quân đội hiện tại.
Dù là Cửu sư trưởng thì trước đó cũng chỉ tạm thời làm thay chức quân trưởng.
Bát sư trưởng sốt ruột: “Như vậy sao được?”
Không thể được!
Dù quân trưởng thật sự phản bội, vậy thì Lý Đạo Tông phải tiếp quản Thủ Vệ quân dự bị chứ sao lại để một người ngoài như Lý Hạo tới tiếp quản?
Dù chỉ là tạm thời thì cũng không được!
Tuy nói là tạm thời, nhưng ai biết cuối cùng Lý Hạo có trả lại vị trí này hay không, hơn nữa chức vụ quân trưởng cũng không dễ bãi miễn, cuối cùng hai vị thủ hộ có thể mặt dày cưỡng ép Lý Hạo thoái chức hay không?
Nếu hắn không rời khỏi, vậy hắn sẽ là quân trưởng chính thức!
Từ nay về sau, hắn trở thành người đứng đầu Thủ Vệ quân dự bị danh chính ngôn thuận!
Tên Lý Hạo này không phải người tốt!
Gã còn nghĩ được như vậy thì những người khác cũng có thể nghĩ ra, ánh mắt Cửu sư trưởng hơi phức tạp.
Ngươi đã có mưu đồ từ lâu rồi đúng không?
Một người sắp thăng chức quân trưởng như ta còn chưa lên đảm nhiệm, thế mà ngươi đã muốn lên trước rồi.
Lý Hạo nói khẽ: “Chư vị không cần lo lắng, chờ ta giải quyết Trịnh gia xong thì không cần vị trí này nữa, lúc ấy tự nhiên sẽ trả lại cho chư vị, chức vị quân trưởng vốn không phải mục tiêu Lý Hạo ta theo đuổi, không phải sao?”
“…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










