[Dịch] Tinh Môn
Tập 364 : Chém Địa Diệu 2 (c1816-c1820)
❮ sautiếp ❯Chương 1816: Chém Địa Diệu 2
Ầm ầm ầm!
Quyền pháp nhanh đến mức không thấy rõ, Lý Hạo chỉ có thể phòng thủ, nhưng hắn không hề lộ ra vẻ nôn nóng hay lo lắng, chỉ có sự tập trung, thần quang lấp lóe, quan sát quy luật ra tay của đối phương.
Mỗi người ra chiêu đều có một bộ logic của chính mình, logic đó là cố định.
Có lẽ đối thủ có thể tùy ý ra chiêu như không có quy luật gì nhưng cuối cùng vẫn sẽ lặp lại logic này.
Trong một năm ở Tuần Kiểm Ti, Lý Hạo đã xem rất nhiều hồ sơ, đọc rất nhiều vụ án, gặp rất nhiều hung thủ, dù bọn họ xúc động giết người hay kích động hoặc là có dự mưu thì cuối cùng đều sẽ theo một logic cố định, có lẽ phải mất rất nhiều thời gian để lặp lại, nhưng sau tất cả, bọn họ đều sẽ hoàn thành một vòng tuần hoàn có thứ tự.
Trong lòng Lý Hạo có vô số suy nghĩ.
Hắn đã giao thủ nhiều lần với đối phương, hắn hồi tưởng lại tất cả chiêu thức của đối phương trước đó, ngay sau đó, ánh mắt hắn rơi vào bên trái, trong lòng mặc niệm: “Nơi này!”
Oanh!
Quả nhiên có một quyền đánh ra phá vỡ hư không, Lý Hạo không né tránh, hắn vung kiếm phòng thủ.
Ánh mắt tiếp tục chuyển động, nhìn về một phía khác: “Nơi này!”
Ầm!
Hư không lại nổ tung.
Lý Hạo lảo đảo, hắn bị đánh trúng nhưng trong mắt lại lộ ra ý cười, chỉ cần ta không sửa đổi logic ra chiêu thì đối phương sẽ tiếp tục tiến hành thuận theo logic trước đó.
Không phải quy luật ấy sẽ lặp lại trong chốc lát mà là phải trôi qua một lúc lâu thì đối phương mới lặp lại một lần.
Không thể suy đoán Thánh Nhân.
Thế nhưng ai dám chắc rằng nhất định không thể suy đoán?
Lão đã quen thuộc với phương thức chiến đấu ấy, trải qua vô số năm tháng, không thể dễ dàng sửa đổi.
Giờ phút này, Lý Hạo không nhìn nữa mà là tiếp tục phòng thủ theo logic của chính mình.
1 chiêu, 10 chiêu, 100 chiêu…
Hắn đã bị đánh đến mình đầy thương tích!
Nhưng Địa Diệu không dám tùy tiện giết hắn, chỉ cảm thấy năng lực phòng ngự của Lý Hạo đã mạnh hơn trước nhiều, trong lòng lão cảm thấy ngưng trọng.
Chẳng trách gia hỏa này có thể trở thành 1 trong những lãnh tụ của thời đại này.
Mặc dù lão không đánh toàn lực, nhưng theo lý thuyết thì Lý Hạo không thể kiên trì lâu như thế.
Lão đã mất kiên nhẫn.
Kỳ thật Lý Hạo không đả thương được lão, đối phương chênh lệch rất lớn với lão, nhược điểm lớn nhất của hắn là không thể bắt được lão, dù chiến lực không yếu thì cũng vô ích, điểm mấu chốt nhất trong cuộc chiến giữa kẻ yếu với cường giả vẫn là tốc độ phản ứng.
Lý Hạo cũng thiếu hụt điều này.
Giờ phút này, Lý Hạo bắt đầu thu liễm lực lượng, dồn sức, từng khiếu huyệt trên người bắt đầu sáng lên.
Giọng Địa Diệu vẫn ôn hòa như cũ: “Đô đốc quả nhiên là thiên kiêu đương thời, tuyệt thế nhân kiệt, nhưng tới bây giờ đô đốc đã tiêu hao nhiều rồi, hay là dừng ở đây, được chứ?”
Lão vẫn duy trì hình tượng thế ngoại cao nhân, vân đạm phong khinh.
Ngươi không đánh lại ta, không đánh trúng ta, dù ngươi dồn sức thì cũng đánh trượt thôi, cố để làm gì?
Lực lượng bộc phát không phải là tất cả.
Đến cấp độ này, lực bộc phát có cường đại cũng chưa chắc đã hữu dụng.
Trừ khi hắn có thể dùng dư uy đánh chết ta, nếu không, lực bộc phát có mạnh mà không đánh trúng thì cũng không hề có tác dụng.
Lý Hạo im lặng, từng khiếu huyệt nhanh chóng sáng lên, khí tức càng ngày càng cường hãn.
Địa Diệu bắt đầu căng thẳng, thậm chí nghĩ rằng có nên nghĩ biện pháp giết chết Lý Hạo ngay bây giờ không.
Người này là một mối uy hiếp lớn, nhìn dáng vẻ hắn vận sức chuẩn bị ra chiêu như vậy, lực bộc phát chắc chắn không yếu.
Lý Hạo đã đốt sáng tất cả khiếu huyệt trong người, tạo thành một đạo mạch tuần hoàn hình kiếm.
Trong nháy mắt, Tinh Không Kiếm tràn ra khí tức cực kỳ cường hãn.
Cách đó không xa, sắc mặt Trương An thay đổi, ánh mắt nhìn chăm chú, chuẩn bị xuất thủ bất cứ lúc nào, Lý Hạo sắp ra chiêu, xác suất không đánh trúng địch nhân là rất lớn, sau đó hắn nhất định sẽ suy yếu, nếu không cẩn thận thì có thể sẽ bị Địa Diệu giết chết.
Địa Diệu cảnh giác, dựa theo tư duy thông thường lui một bước tránh sang một bên, biến mất tại chỗ.
Lý Hạo muốn bạo phát sao?
Tránh đi là được!
Đúng lúc này, Lý Hạo đột nhiên rống to, khí thế tràn ra, kiếm ý tăng vọt đến cực hạn, chém một nhát về hướng hư không!
Hắn chờ đợi đã lâu chính là để đánh ra một chiêu này!
Hắn đã hao hết lực lượng vào chiêu kiếm này, nếu Địa Diệu tránh đi hoặc không xuất hiện ở đây dựa theo logic cố hữu… Vậy thì trong trận chiến này, hắn đã thua hoàn toàn!
Ánh mắt Lý Hạo lạnh lùng, phải ở đây, Địa Diệu nhất định sẽ xuất hiện ở đây!
Nhất định!
Thiên địa như bị chiêu kiếm này chém đôi!
Giờ khắc này, Lý Hạo như trở thành Kiếm Tôn, chiêu kiếm này lặng lẽ mà vô cùng mãnh liệt, kiếm từ trên trời giáng xuống, Trương An giật mình.
Hắn đánh nhầm hướng rồi!
Một giây sau, trên khuôn mặt ông lộ vẻ chấn động.
Không chỉ mình ông, Địa Diệu mới chui ra khỏi hư không cũng kinh ngạc biến sắc, bản thân lão còn không biết một giây sau mình sẽ xuất hiện ở đâu, cũng không đi theo lộ tuyến cố định, vì sao Lý Hạo biết?
Hắn biết trước tương lai ư?
Không thể nào!
Trong đầu lão có muôn vàn suy nghĩ, giờ phút này, trước mắt lão chỉ có một thanh kiếm cực kỳ cường hãn kiếm đang chém thẳng tới, nếu không tránh đi thì sẽ không kịp nữa.
Ngay sau đó, lão rống to một tiếng, đánh ra một quyền!
Oanh!
Kiếm giáng xuống!
Mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt, kiếm quang bộc phát phá hủy tất cả, lực lượng trong cơ thể Lý Hạo đã cạn kiệt, hắn rơi xuống, còn trường kiếm thì chém vỡ nắm đấm của đối phương.
Địa Diệu biến sắc, bộc phát ra lực lượng cường hãn hơn.
Lần này lão vô ý đi vào phạm vi chiêu kiếm toàn lực của Lý Hạo, dù lão là Thánh Nhân, thân thể cường hãn, lực lượng cường đại thì cũng không phản ứng kịp.
Ầm ầm ầm!
Tiếng nổ tung không ngừng vang lên, đôi tay lão vỡ nát, năng lượng nổ tung.
Dường như có một vũ trụ lao đến, ầm ầm, kiếm quang tàn phá dọc theo đôi tay vỡ nát, Địa Diệu nổi giận gầm lên: “Phá!”
Oanh!
Lực lượng nguyệt quang cường hãn bộc phát, va chạm với kiếm quang.
Răng rắc…
Hư không như vỡ ra.
Giờ khắc này, Địa Diệu cực kỳ chấn động.
Lão không ngạc nhiên vì sức mạnh của Lý Hạo, dù Lý Hạo có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ miễn cưỡng đạt đến cấp độ Thánh Nhân, điều khiến lão rung động là Lý Hạo đã đánh trúng mình, đó chỉ là vô tình hay hắn đã tìm ra cách nào đó?
Vì sao trước đó hắn không lộ ra?
Ầm!
Thân thể lão vỡ nát một nửa, toàn thân Địa Diệu đẫm máu, sắc mặt trắng bệch, lão lại gầm lên, lực lượng phun ra ngoài, triệt tiêu tất cả kiếm quang!
Chương 1817: Chém Địa Diệu 3
Giờ khắc này, khí tức của lão vô cùng suy yếu, trong mắt còn vương nét kinh hãi.
Lão cười lạnh một tiếng, ngay sau đó lão đã biến mất, bay thẳng đến chỗ Lý Hạo.
Lão biết… Vẫn luôn biết rằng Lý Hạo mang theo Trương An đến đây để giết mình, còn yêu cầu luận bàn chỉ là để mê hoặc mình.
Nhưng không ngờ lão đã thật sự bị Lý Hạo chém trúng, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự tính, nhưng Lý Hạo muốn dùng chiêu kiếm này để giết chết một vị Thánh Nhân ở trạng thái toàn thịnh thì hoàn toàn bất khả thi!
Trương An cũng rất kinh ngạc.
Lý Hạo không giết chết được Địa Diệu, thế nhưng chiêu kiếm kia đã chém nát thân thể của một Thánh Nhân, chuyện này không thể nào tưởng tượng nổi, nếu Lý Hạo có thể chém thêm một nhát nữa thì có lẽ sẽ thật sự giết chết được một vị Thánh Nhân.
Chuyện này quá khó tin!
“Trấn!”
Trương An gầm lên, Đại Đạo Thư từng tự bạo bây giờ lại xuất hiện, hư không bị ngưng kết, Địa Diệu bị cố định.
Cách đó không xa, Lý Hạo đã rơi xuống đất, mặt đất bị đập đến rung động.
Giờ phút này, Lý Hạo không hề lo lắng, hắn nhìn chằm chằm Địa Diệu.
Một chiêu kiếm toàn lực của hắn chém trúng người đối phương, toàn bộ uy lực đều bị lão hứng lấy mà vẫn không giết chết được, chỉ khiến lão bị thương nặng.
Điều này chứng tỏ thực lực và lực lượng sinh mệnh chênh lệch quá lớn, đây không phải là vấn đề tốc độ phản ứng hay lực công kích không đủ.
Một chiêu toàn lực kết hợp với thần thông Kiếm Đạo sơ thành mà chỉ khiến nửa người đối phương vỡ nát.
Tuy Lý Hạo đã đoán trước được kết quả này nhưng hắn vẫn thất vọng.
Thánh Nhân quá mạnh.
Dù hắn đánh ra chiêu kiếm thứ hai thì cũng chưa chắc giết được đối phương, tối thiểu phải chém 3 nhát thì mới làm được.
Hai kiếm phá thân thể đối phương, một kiếm chém chết tinh thần lực của lão, bản nguyên đại đạo thì không biết lão có hay không, nếu có, tinh thần lực và thân thể vỡ nát, bản nguyên bị ngăn cách thì sẽ không ngừng đứt đoạn, không còn sức phản kích.
“Ba kiếm…”
Lý Hạo thầm nghĩ, hắn vận dụng lực lượng toàn thân thì có thể chém ra một nhát, chiêu thứ hai có thể cưỡng ép phá đạo mạch, khi năng lượng tràn vào, chém một nhát tiếp theo trước khi thân thể vỡ nát.
Vậy chiêu kiếm thứ ba thì sao?
Giết một vị Thánh Nhân cần ít nhất ba chiêu.
Hắn đột nhiên nghĩ đến một chuyện, có lẽ Thánh Nhân cổ thành không khôi phục nhiều bằng Địa Diệu, có lẽ yêu thực thủ hộ chỉ vừa khôi phục, chưa chắc đã mạnh bằng Địa Diệu, chỉ cần hai nhát kiếm hoặc thậm chí là một nhát là đã đủ để giết chết đối phương.
Thế nhưng để đảm bảo, phải đánh đủ ba nhát kiếm thì mới chắc chắn giết chết được một vị Thánh Nhân.
Hắn không quan tâm đến trận chiến giữa Trương An và Địa Diệu.
Nếu Trương An không xử lý nổi một vị Thánh Nhân bị thương thì cái danh Chuẩn Thiên Vương của ông quá phù phiềm, giả dối.
Đối với Lý Hạo mà nói, Địa Diệu chỉ là mục tiêu dùng để luyện tập mà thôi.
Trước khi đến đây, hắn đã quyết định sẽ giết chết đối phương.
“Phải làm cách nào để chém ra nhát kiếm thứ ba?”
Lý Hạo suy nghĩ.
Hai chiêu thì không thành vấn đề, chỉ là lúc này hắn không muốn tiếp tục ra tay thôi, nếu xuất thủ lần nữa, hắn cưỡng ép mở ra vài đạo mạch thì có thể chém một nhát còn mạnh hơn trước đó.
“Kiếm thứ ba… Hạo Tinh giới!”
Lý Hạo thầm nghĩ, có lẽ hắn có thể thử một lần.
Thế là hắn vung Tinh Không Kiếm ra, hư không vỡ nát, Hạo Tinh giới giáng lâm.
Nếu dẫn dắt lực lượng khu vực Kiếm Đạo thì có thể chém một nhát từ xa không?
Hắn không biết! Nhưng có thể thử một lần.
Nhân lúc Trương An đang ở đây, hắn thử một chút thì làm sao?
“Kiếm Đạo nhập thân!”
Lý Hạo quát, trong Hạo Tinh giới, thần văn chữ “Kiếm” lập tức thu nạp năng lượng từ bốn phương tám hướng, rút ra lực lượng đại đạo, một cỗ lực lượng cường hãn từ tràn ra dọc theo Tinh Không Kiếm.
Lý Hạo bay lên, bắt lấy Tinh Không Kiếm.
Giờ phút này, Tinh Không Kiếm rung động kịch liệt, Lý Hạo cũng khó có thể khống chế những lực lượng Kiếm Đạo tán loạn kia.
Thế nhưng hắn chỉ cần chém ra là được!
Bên kia, Trương An đã áp chế Địa Diệu, Địa Diệu quát lớn: “Lý Hạo, Trương An, các ngươi bội bạc, ta giúp các ngươi tăng lên, thế mà các ngươi lấy oán trả ơn…”
Lão tuyệt vọng, điên cuồng hét lên một tiếng, thân thể tàn tạ vang lên thanh âm ầm ầm, Trương An bị nổ cho lảo đảo, Đại Đạo Thư có dấu hiệu vỡ nát.
Một cỗ tinh thần lực cường hãn lập tức bay ra, nó dính chút màu đỏ lao nhanh về phía Lý Hạo.
Trương An thấy thế thì tức giận, ông hừ một tiếng, Đại Đạo Thư hóa thành một thanh đao chém về phía đối phương.
Thánh Nhân bị thương mà đòi phản kháng sao?
Đúng lúc này, Lý Hạo cũng gầm lên giận dữ, trên Tinh Không Kiếm xuất hiện một con mãnh hổ gào thét, kiếm chém ra, thần văn chữ “Đạo” củng cố lực lượng Kiếm Đạo.
Oanh!
Thiên địa bị đánh nát!
Thấy chiêu kiếm này, tinh thần lực của Địa Diệu run lên, có chút hoảng sợ: “Sao lại thế… Ngươi vẫn có thể xuất chiêu ư?”
Oanh!
Tiếng nổ lớn, tiếng chửi rủa hóa thành thanh âm chấn động khủng bố, một cỗ tinh thần lực mênh mông chợt nổ tung!
Lý Hạo thất khiếu đổ máu, mãnh hổ bị tổn hại tàn tạ.
Hào quang trên Tinh Không Kiếm hơi mờ đi.
Trường kiếm rơi vào trong tay Lý Hạo.
Tinh thần Lý Hạo cực kỳ mỏi mệt, hắn yên lặng nhìn đoàn năng lượng kia nổ tung, dường như tất cả đã tan thành mây khói, đối phương đã hoàn toàn tử vong, nhưng không có bản nguyên đại đạo nào hiện ra.
Địa Diệu không phải là tu sĩ Bản Nguyên, lão là tu sĩ Hồng Nguyệt điển hình.
Một vị Thánh Nhân đã chết.
Trương An kinh ngạc nhìn Lý Hạo.
Lý Hạo đã chém ra nhát kiếm thứ hai!
Nhát kiếm thứ nhất đã khiến ông cực kỳ chấn động, chiêu kiếm thứ hai này lại càng nằm ngoài dự đoán của ông.
Ông định nói gì đó, thanh âm của Lý Hạo đã truyền đến: “Ta ra ngoài trước, ta cần dùng thần văn chữ Đạo, đợi lát nữa tiền bối hãy rời đi sau…”
Nói xong, người đã biến mất.
Trương An nhíu mày.
Chương 1818: Chém Địa Diệu 4
Lý Hạo xuất hiện bên ngoài, khí tức vô cùng hỗn loạn.
Bên ngoài, đám người vội vàng đi về phía hắn.
“Đô đốc…”
Lý Hạo không nói một lời, hắn cưỡng ép mở ra vài đạo mạch, thân thể vỡ nát, Tinh Không Kiếm lại phát ra quang huy sáng chói, hắn chém vỡ bầu trời, vươn tay quát lên: “Đừng cử động!”
Mọi người giật mình, giờ phút này, Càn Vô Lượng, Triệu thự trưởng, Lâm Hồng Ngọc do dự, Khổng Khiết cũng rất sốt ruột, dường như muốn chạy trốn, đã vậy lại còn không thể kiềm nén được suy nghĩ này.
Lý Hạo rống to một tiếng, bàn tay phóng đại tóm lấy mọi người.
Cả Vương thự trưởng, Chu thự trưởng cũng nằm trong số đó.
Hắn rống lên lần nữa: “Tất cả không được cử động, ai cử động, ta giết kẻ đó!”
Mọi người giật mình.
Ngay sau đó, bọn họ như được xuyên qua vũ trụ, tiến vào Hạo Tinh giới.
Ngay sau đó, có mấy người biến sắc, đôi mắt bọn họ đỏ lên, nổi giận thét lớn, quay người muốn chạy về phía lối vào để tẩu thoát!
Lý Hạo hừ một tiếng: “Thời điểm chết trông thì tuyệt vọng nhưng tình cảm lại có vẻ mờ nhạt là ta đã đoán được suy nghĩ của ngươi rồi!”
Địa Diệu biết lần này Lý Hạo sẽ không tha cho lão, hơn nữa còn có Trương An ở đó, đối phương có thể bó tay chịu chết được ư?
Tuy 10 người đi vào không thay đổi gì nhiều, Lý Hạo cũng khó phân biệt ra được, nhưng hắn đoán được rằng chắc chắn đã có người bị đối phương xâm nhập ảnh hưởng, thậm chí là mượn cơ thể trọng sinh.
Nhưng hắn không ngờ không phải chỉ có một người bị ảnh hưởng mà là có nhiều người, Càn Vô Lượng, Triệu thự trưởng, Lâm Hồng Ngọc, Khổng Khiết, có bốn người đã bị đối phương hoàn toàn xâm nhập.
Khi Lý Hạo đang nghĩ rằng chỉ có bốn người bọn họ, cách đó không xa, ánh mắt Chu thự trưởng đột nhiên đỏ lên, Kim Thân hiện ra, ông đánh bay Viên Thạc bên cạnh, rống to một tiếng, nhanh chóng lao đi, vượt qua mấy người khác.
Lý Hạo giật mình!
Chu thự trưởng không tiến vào mà cũng bị ảnh hưởng!
10 người kia thì còn có thể hiểu được, nhưng Chu thự trưởng và Vương thự trưởng chưa từng tiến vào, đối phương đã ra tay lúc nào? Làm sao lão làm được?
Chuyện này không thể tưởng tượng nổi!
Lúc này, Vương thự trưởng phản ứng kịp thời, ông gầm lên một tiếng, đánh ra một quyền chặng đứng đường thoát của Chu thự trưởng.
Lý Hạo cười lạnh: “Đã ở đây rồi mà còn muốn ra sao? Địa Diệu, ngươi không thoát được đâu.”
Giờ phút này, thân thể mấy người kia đều tỏa ra hồng quang, giọng nói phẫn nộ của Địa Diệu vang lên: “Lý Hạo, ngươi muốn giết người của ngươi sao? Bọn họ đã hòa làm một thể với ta, ngươi giết ta thì cũng sẽ giết bọn họ!”
Lý Hạo im lặng, trong vũ trụ bỗng xuất diện vô số sấm sét.
Giờ phút này, sắc mặt mấy người đồng thời thay đổi!
“Thì ra là thế! Đại đạo vũ trụ khắc chế lực lượng Hồng Nguyệt…”
Mấy người thì thào.
Chẳng trách Lý Hạo có thể trục xuất hết lực lượng Hồng Nguyệt.
Biết mình đã sắp đi đến đường cùng, lão nổi giận gầm lên: “Ngươi để ta ra ngoài, nếu không, ta chết, mấy người kia cũng sẽ chết!”
Nếu không phải Viên Thạc hợp nhất Ngũ Hành, thế quá mạnh, đoạt xá Viên Thạc thì dễ xảy ra vấn đề thì lão đã đoạt xá Viên Thạc rồi.
Nhưng hiện giờ lão đang nắm giữ năm người, bọn họ đều là nhân vật quan trọng trong thế lực của Lý Hạo.
Thân thể 5 người lấp lóe hồng quang, cảm nhận được rõ ràng sự khủng bố của đại đạo vũ trụ, mấy người đồng thời gầm thét: “Thả chúng ta đi! Không, chỉ cần thả một người bất kỳ là được, rồi ta sẽ thả 4 người còn lại, Lý Hạo, đừng ép ta!”
Lực lượng trên người bọn họ cực kỳ không ổn định, thậm chí có xu thế muốn tự bạo.
Địa Diệu đang lo lắng!
Lão biết tình cảnh của mình rất nguy hiểm nên đã chuẩn bị từ bỏ bản tôn từ trước, chỉ cần mấy người kia có thể rời khỏi đây, chỉ cần một người là đủ, sau đó lão sẽ có thể khôi phục.
Thế nhưng lão không ngờ Lý Hạo sẽ lôi kéo bọn họ tiến vào trong Hạo Tinh giới.
Lúc này, bốn phương tám hướng hội tụ vô số lực lượng đại đạo vây quanh bao bọc mấy người, từng tia sét sinh ra từ hư không, tuy nhiên lúc này sét chưa đánh tới vì có thần văn chữ “Đạo” ngăn cản.
Lý Hạo bình tĩnh lên tiếng: “Địa Diệu, ngươi cảm thấy mình có thể trốn được ư?”
Năm người đồng thời mở miệng: “Thả một người đi, ta tha cho bốn người khác, Lý Hạo, nếu không, dù ngươi giết được ta thì cũng không chịu nổi hậu quả đâu!”
Lão cực kỳ cảnh giác, lực lượng trên thân thể năm người bạo động càng thêm mạnh mẽ, có thể tự bạo bất cứ lúc nào!
Lý Hạo trầm mặc, sau đó gật đầu: “Được rồi, ngươi tiến vào trong cơ thể Triệu thự trưởng, ta thả ngươi đi, những người khác thì phải ở lại!”
Dứt lời, hắn chém một nhát, hư không xuất hiện vết nứt, bên ngoài chính là Ngân Nguyệt thế giới.
“Không…”
Giờ phút này, năm người đồng thời mở miệng, giọng nói của Địa Diệu vang vọng đất trời: “Triệu Thự Quang có phân thân, ngươi nghĩ rằng ta không biết sao?”
Lão nhìn bốn phía, sau đó quyết định: “Ta muốn thân thể Càn Vô Lượng!”
Lý Hạo nhíu mày: “Càn Vô Lượng thực lực yếu nhất, Triệu thự trưởng mạnh nhất, ta cho ngươi cơ hội, ngươi đừng lãng phí nó…”
Địa Diệu vẫn kiên quyết: “Không, bản tọa chỉ cần hắn!”
Đạo mạch của Càn Vô Lượng rất đặc biệt, cực kỳ phù hợp với lão.
Nếu phải chọn 1 người trong 5 người bọn họ thì lão đương nhiên sẽ chọn Càn Vô Lượng.
Tuy Triệu thự trưởng cường đại nhưng ông có một bộ thân thể đồng nguyên, cực kỳ phiền phức, rất dễ bị thân thể đồng nguyên khóa vị trí, bị Lý Hạo tập kích bất cứ lúc nào.
Lý Hạo nhíu mày, sau một hồi lâu mới gật đầu: “Được, nhanh lên, nếu không thì mấy người các ngươi đều sẽ được gột rửa bởi sấm sét, ta không ngăn cản nổi đâu.”
“Được, của ngươi đây…”
Bốn người đồng thời bay về, thân thể tràn ra lực lượng cường hãn, bọn họ cùng đánh ra một kích toàn lực về phía đám người Lý Hạo, lực lượng màu đỏ chiếu rọi thiên địa khiến sấm sét bắt đầu bạo động.
Thần văn chữ “Đạo” của Lý Hạo không ngăn cản được nữa.
Trong nháy mắt, vô số sấm sét đánh ra.
Địa Diệu đoạt xá Càn Vô Lượng nhanh chóng chui ra khỏi Hạo Tinh giới, ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng.
Không ngờ đại đạo vũ trụ lại nhắm đến lực lượng Hồng Nguyệt, trừ người đã từng tiếp xúc với đại đạo vũ trụ ra, còn lại không có ai biết được chuyện này.
Phía sau, vô số sấm sét bao phủ tất cả mọi người, Địa Diệu cảm nhận được lực lượng Hồng Nguyệt đang bị tiêu diệt nhanh chóng, lão không dám nán lại, vừa chui ra khỏi Hạo Tinh giới liền muốn chạy trốn.
Vào thời khắc này, thân thể đột nhiên bị mất khống chế.
Càn Vô Lượng vốn bị lão xâm nhập hoàn toàn, đã mất bản thân bỗng nhiên xuất hiện, hai cỗ ý thức giao thoa trong đầu.
“Đô đốc quả nhiên rất sáng suốt, nhưng hắn đề cao ta quá rồi!”
Giọng y lộ rõ vẻ bất đắc dĩ: “Mỗi lần mạo hiểm đều chọn ta, đô đốc coi trọng Càn mỗ quá!”
Địa Diệu kinh hãi!
Bị lực lượng Hồng Nguyệt xâm lấn, thậm chí ý thức của lão cũng đang ở đây, tại sao y vẫn còn tồn tại.
“Lực lượng Hồng Nguyệt kích thích dục vọng, mà ta… vốn là như vậy!”
Chương 1819: Chém Địa Diệu 5
Tiếng cười của Càn Vô Lượng vang lên, y điều khiển thân thể quay người bay trở lại hư không vũ trụ.
Địa Diệu kinh hãi, lão nổi giận gầm lên, muốn cướp lại quyền khống chế thân thể!
Giờ khắc này, ý thức hai người giao tranh, thân thể lúc tiến lúc lùi.
Địa Diệu vẫn cảm thấy không dám tin!
Đối phương không bị lực lượng Hồng Nguyệt ảnh hưởng, tại sao lại như vậy?
Đúng lúc này, giọng nói mang theo vẻ khát vọng của Càn Vô Lượng vang lên: “Đừng vùng vẫy, tiêu diệt ý thức của ngươi, lực lượng của ngươi để lại cho ta thì ta sẽ có hi vọng tiến vào Nhật Nguyệt tứ trọng, trở thành người mạnh nhất dưới trướng đô đốc.
Ta vô cùng khát vọng được mạnh lên, Địa Diệu tiền bối, hãy thỏa mãn ta đi!”
Loại khát vọng ấy, dục vọng tham lam ấy thậm chí còn mạnh hơn Địa Diệu!
Địa Diệu khiếp hãi!
Tại sao có thể như vậy?
Giờ phút này, trong cơ thể Càn Vô Lượng mơ hồ xuất hiện mấy đạo mạch, chúng tràn đầy các loại dục vọng, hỉ nộ ái ố, tham lam, sắc dục, ham muốn quyền lực, muốn mạnh lên, muốn xưng bá…
Các loại cảm xúc vờn quanh Địa Diệu.
“Tiền bối, hãy giúp ta!”
Càn Vô Lượng năn nỉ: “Van cầu tiền bối, đừng vùng vẫy nữa, hãy thỏa mãn ta một lần… Chờ ta mạnh lên, ta sẽ an táng tiền bối thật tốt, lập mộ chôn quần áo và di vật cho ngài!”
“Không…”
Địa Diệu chỉ cảm thấy hoảng sợ, còn có kẻ tham lam hơn cả người Hồng Nguyệt đại thế giới ư?
Không thể nào!
Nhưng sự tham lam ấy khiến lão không thể tự khống chế, ngay sau đó, lòng tham và dục vọng của Càn Vô Lượng đã chiến thắng lão, y mang thân thể của mình trở về đại đạo vũ trụ.
Oanh!
Vô số sấm sét đánh tới, Địa Diệu tuyệt vọng, không cam lòng, còn có cả phẫn nộ: “Lý Hạo, ngươi đang mua dây buộc mình, người này còn tham lam hơn người Hồng Nguyệt.
Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ bị hắn giết chết…”
Ầm ầm!
Đại đạo lôi đình bộc phát tẩy trừ lực lượng Hồng Nguyệt, ý thức Địa Diệu bị đánh tan, hóa thành một đạo hồng ảnh, giờ phút này, Càn Vô Lượng cũng đang được lực lượng lôi đình cọ rửa toàn thân.
Địa Diệu thống khổ kêu rên: “Lý Hạo… Ngươi sẽ chết…”
Lý Hạo bình tĩnh nhìn đại đạo lôi đình tập kích từng cường giả, trầm giọng nói: “Hấp thu lực lượng đại đạo, đây là cơ duyên của các ngươi, phải mạo hiểm thì mới có cơ duyên! Nhật Nguyệt tam trọng thì cố gắng mở đạo mạch, bước vào tứ trọng!”
Ầm ầm!
Vô số sấm sét đánh tới, lực lượng đại đạo hội tụ, đám người nhanh chóng cắn nuốt, mấy người vốn bị khống chế cũng đã tỉnh lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi, Triệu thự trưởng ai oán nhìn thoáng qua Lý Hạo, sau đó cũng nhanh chóng cắn nuốt năng lượng.
Ông đã tỉnh táo, không hề quên mất chuyện vừa rồi, ban nãy Lý Hạo đã bảo Địa Diệu mang mình đi…
Dù bây giờ nghĩ lại thì có thể hiểu rằng đó là kế hoạch của hắn, nhưng nếu người ta mang thân thể ông đi thật thì sao?
Đồ ác độc!
Lý Hạo đoán được tâm tình của ông, hắn cười nói: “Triệu thự trưởng vẫn còn phân thân cơ mà, nếu xảy ra chuyện, ý thức chủ thân bị tiêu diệt thì phân thân sẽ thành chủ thân, người còn sống thì cứ thử mạo hiểm đi, giết chết được một vị Thánh Nhân cũng rất đáng giá! Thành công thì thu hoạch phong phú, hơn nữa ta đã đoán trước được là đối phương sẽ chọn Càn Vô Lượng, tỉ lệ cao đến 90%.”
Triệu thự trưởng không phản bác được, ông không mở miệng.
Bên kia, Càn Vô Lượng thống khổ kêu rên, y bị quá nhiều lực lượng Hồng Nguyệt xâm nhập, bây giờ lực lượng đại đạo càn quét toàn thân như muốn xé xác y, lúc này, từng đạo mạch xuất hiện, đó đều là những đạo mạch chưa từng được phát hiện!
Lý Hạo nhìn về phía y: “Hấp thu lực lượng đại đạo, mở ra những đạo mạch kia, đó là khởi nguồn thần thông của ngươi.”
Dứt lời, thần văn chữ “Đạo” càn quét thiên địa, vô số lực lượng đại đạo hội tụ về phía y.
Càn Vô Lượng vô cùng thống khổ, mặt mũi nhăn nhó dữ tợn nhưng vẫn không quên lễ nghi: “Đa tạ đô đốc…”
“Không, đây là cơ hội chính ngươi tạo ra!”
“Nhưng vẫn phải đa tạ đô đốc…”
Lý Hạo không nói lời nào.
Càn Vô Lượng đối mặt với nguy hiểm lớn nhất, thậm chí chủ động để thân thể bị cướp đi, dù Lý Hạo đã đoán trước kế hoạch này có khả năng thành công rất lớn nhưng không thể phủ nhận tính nguy hiểm của nó.
Bên kia, Địa Diệu bị vô số sấm sét oanh kích.
Ý thức Thánh Đạo vẫn chưa bị mẫn diệt hoàn toàn, lão tuyệt vọng, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: “Lý Hạo… Ta…”
Còn chưa nói xong, một nhát kiếm lao đến!
Oanh!
Hồng ảnh bị chém vỡ tan tác, Lý Hạo vươn tay bắt lấy, vô số sấm sét đánh tới, Lý Hạo để kệ cho nó đánh, hắn phong bế những khiếu huyệt vừa rồi cưỡng ép mở ra.
Hắn cười một tiếng: “Không cần nói gì cả đâu, đằng nào ngươi cũng chết, một Thánh Nhân chết đi thì chẳng còn ý nghĩa gì cả, đừng quá đề cao bản thân!”
Oanh!
Chút lực lượng màu đỏ cuối cùng đã bị đánh tan hoàn toàn, giọng nói của Địa Diệu hoàn toàn tiêu tán.
Giờ khắc này, Chu thự trưởng nhận được một ít lực lượng đại đạo tràn vào trong cơ thể, Lý Hạo nhìn ông, trong lòng suy nghĩ, Chu thự trưởng không có lực lượng bản nguyên, không thể kết nối với bản nguyên đại đạo và không bị đại đạo vũ trụ tru sát, chuyện này thật thú vị.
Điều này chứng tỏ rằng, trừ khi có lực lượng bản nguyên hoặc là lực lượng Hồng Nguyệt, nếu không thì sẽ không bị vũ trụ đại đạo nhằm vào.
Lúc này, những người khác đang hấp thu lực lượng đại đạo.
Vương thự trưởng hơi chấn động: “Ta cũng bị ảnh hưởng một chút, thật đáng sợ!”
Vừa rồi, trên người ông bị có một chút lực lượng màu đỏ tràn ra, số lượng rất ít nên lập tức bị tiêu diệt.
Nhưng việc đối phương có thể im hơi lặng tiếng lây nhiễm ông vô cùng đáng sợ.
Chu thự trưởng mở to mắt, thở dài: “Có lẽ ta bị nhiễm từ lão Triệu, trước đó lão Triệu nói với ta mấy câu, ta không ngờ nó còn có thể truyền từ người sang người…”
Triệu thự trưởng vừa hấp thu năng lượng, vừa bất đắc dĩ nói: “Ta cũng không ngờ mình đã bị đối phương khống chế từ trước, ta cảm thấy ta bị ảnh hưởng không nhiều…”
Ông lộ vẻ ngưng trọng: “Các ngươi nói xem, những người bị hắn xâm nhiễm chỉ có chúng ta thôi sao? Năm đó mấy người Ánh Hồng Nguyệt đều bị xâm nhiễm hoàn toàn, nếu vậy, có lẽ người này chưa chết hẳn, có thể sẽ khôi phục trên thân những người kia.”
Lần đầu tiên khôi phục không chỉ có một mình ông ở đây.
Nhưng năm đó tất cả mọi người quá yếu, về sau mọi người không tiến vào nữa, cũng không để mặc cho đối phương cải tạo như lần này, nhưng Địa Diệu thật sự đã hoàn toàn tử vong rồi ư?
Có lẽ lão vẫn còn hi vọng khôi phục trên thân người khác.
Chương 1820: Chém Địa Diệu 6
Lý Hạo cười: “Yên tâm đi, hắn chết chắc rồi, đừng quên bên kia có Ánh Hồng Nguyệt! Hắn sẽ để cho mấy kẻ có thể trở thành Địa Diệu bất cứ lúc nào bên cạnh để lấy mạng gã ư? Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì gã đã giết sạch những kẻ bị xâm nhiễm lực lượng Hồng Nguyệt rồi, huyết mạch tám đại gia tộc hội tụ có thể triệt tiêu lực lượng Hồng Nguyệt.”
Hắn cảm thấy những người này không đáng lo, dù thật sự xảy ra chuyện thì đó cũng là vấn đề của Ánh Hồng Nguyệt.
Mà với sự gian trá của Ánh Hồng Nguyệt, có khi gã đã xóa bỏ tất cả lực lượng Hồng Nguyệt trên người bọn họ rồi.
Nghe vậy, tất cả mọi người gật đầu đồng tình.
Ánh Hồng Nguyệt cũng là một kẻ không thể khinh thường.
Gã tiếp xúc với lực lượng Hồng Nguyệt từ rất lâu trước mà không bị đối phương khống chế, kẻ đó rất gian trá, 1 trong Ngân Nguyệt Tam Thập Lục Hùng năm xưa, người sáng lập tổ chức Hồng Nguyệt, phản sát Hồng Bào giám thị gã.
Mọi người cảm thấy những lời Lý Hạo nói rất có khả năng là sự thật.
Lúc này, khí tức đám người đều đang mạnh lên.
Bọn họ hớn hở ra mặt.
Mọi người vốn đã đến Nhật Nguyệt tam trọng, tương đương với lực lượng 16 mạch, 18 mạch mới là Nhật Nguyệt tam trọng đỉnh phong.
Lúc này hấp thu lực lượng đại đạo khiến bọn họ hầu như đều bước vào cấp độ 18 mạch.
Hơn nữa, Càn Vô Lượng yếu nhất lại tiến bộ nhanh như hỏa tiễn, bởi vì hấp thu quá nhiều lực lượng Hồng Nguyệt nên lực lượng đại đạo quanh y cũng rất nhiều, trong chớp mắt đã mở xong 18 mạch, ngoài ra còn mở thêm mấy đạo mạch đặc thù, bước vào Nhật Nguyệt tứ trọng chân chính!
Y là cường giả hiện đại thứ 2 – sau kế Triệu thự trưởng – tiến vào Nhật Nguyệt tứ trọng.
Về phần Vương thự trưởng, ông đã mở ra 18 mạch từ trước, lần này cũng có chút thu hoạch, mở ra thêm một mạch là 19 mạch, thực lực tương đương Bất Hủ sơ kỳ thời đại Tân Võ, nếu không có bản nguyên thì chiến lực cũng tương đương.
Tất cả mọi người đều mừng rỡ!
Lần này, tất cả mọi người đều có thu hoạch không nhỏ.
Đám người Viên Thạc đều bước vào cấp độ 18 mạch, cách Nhật Nguyệt tứ trọng chỉ xa một bước.
Viên Thạc rất tiếc nuối: “Ta cho rằng tên kia sẽ đoạt xá mình.
Mẹ nhà hắn, thế mà không chọn ta!”
Ông rất phiền muộn!
Khi vừa đến nơi ông đã nói rằng, ta là lão sư của Lý Hạo, muốn dùng thân phận này để câu đối phương.
Ai ngờ Địa Diệu không chọn ông!
Tức chết mất thôi!
Ông biết lực lượng Hồng Nguyệt càng nhiều thì thu hoạch càng lớn, cũng muốn đánh cược một lần, nhưng lão già kia không cho ông cơ hội.
Người ta chọn 5 người, có kẻ yếu như Khổng Khiết, có cường giả là Triệu Thự Quang, có người không thuộc hệ thống mới như Chu thự trưởng, có độ phù hợp cao là Càn Vô Lượng, chỉ có một nữ nhân duy nhất là Lâm Hồng Ngọc… Vậy vì sao lại không chọn ta?
Nếu không, chắc chắn ông đã có thể bước vào hàng ngũ Nhật Nguyệt tứ trọng.
Lý Hạo cười nói: “Lão sư Ngũ Hành hợp nhất, ngũ thế hợp nhất, tinh thần lực cường đại, thế cũng cường đại, người bình thường muốn đoạt xá thi sẽ không chọn người có thế quá mạnh, dễ gây ra xung đột, chuyện thường thôi mà.”
Viên Thạc thở dài: “Cũng đúng, ta quá mạnh nên đối phương không dám, dù sao cũng tốt hơn là vài kẻ nào đó không có điểm nào đặc sắc.”
Tỉ như Địa Phúc Kiếm, Thiên Kiếm, Trần Trung Thiên, Hoàng Vũ hay Hầu Tiêu Trần…
Năm người kia đều nhìn ông.
Chỉ cây dâu mắng cây hòe, quanh co lòng vòng, Viên lão ma này càng già càng hỗn!
Mấy người không thèm để ý đến ông, bọn họ không nhịn được mà nhìn thoáng qua Càn Vô Lượng, không ai mở miệng.
Không ngờ người này có thể chống đỡ lực lượng dục vọng của đối phương, trong lòng mọi người đều cảnh giác, Địa Diệu nói rất có thể Càn Vô Lượng sẽ giết chết Lý Hạo, có lẽ đây không phải là lời nói dối.
Lý Hạo không lo lắng chút nào sao?
Dù Càn Vô Lượng đã đến Nhật Nguyệt tứ trọng nhưng lúc này lại bày ra vẻ mặt khiêm tốn, thấy mọi người nhìn mình, trong lòng hẫng một nhịp, tươi cười tâng bốc: “Đô đốc quả là liệu sự như thần, một vị Thánh Nhân cũng không chịu nổi một kích khi đối đầu với ngài!”
“Chỉ là một con thú bị nhốt thôi.”
Lý Hạo lắc đầu: “Không ra được, trốn không thoát, còn có Trương An tiền bối hỗ trợ, hắn đã biết từ trước là mình không có đường nào để trốn rồi!”
Lý Hạo không tiếp nhận lời tán dương, hắn nở nụ cười tuyên bố: “May mà lần này đã thành công!
Ra ngoài đi, Trương An tiền bối vẫn đang chờ chúng ta! Địa Diệu chỉ là món khai vị, một Thánh Nhân bị nhốt, không thể ỷ vào bất kỳ cái gì thì không đáng để lo!”
Địa Diệu không phải Thánh Nhân đầu tiên bị hắn giết chết, lần trước hắn cũng đã giết Hồng Ảnh tại Thiên Tinh trấn, có rất nhiều yếu tố tạo nên những chuyện ngoài ý muốn.
Giờ phút này, Lý Hạo rất vui vẻ vì có khả năng hắn đã đủ sức chém ra kiếm thứ ba!
Nếu như vậy, chỉ cần đối phương chưa hoàn toàn khôi phục, thực lực tầm Thánh Nhân sơ giai thì hắn hoàn toàn có thể giết chết đối phương.
Đám người đi ra khỏi Hạo Tinh vũ trụ.
Hiện giờ, Lý Hạo không cần phải đi quá xa, có Tinh Không Kiếm làm binh khí phá giới, có thể ra vào Hạo Tinh vũ trụ bất cứ lúc nào.
Lý Hạo nhanh chóng đón Trương An ra.
Hiện giờ, tâm tình Trương An rất phức tạp, ông nhìn mọi người một cái, nhận ra có ba vị Nhật Nguyệt tứ trọng!
Triệu thự trưởng, Vương thự trưởng, Càn Vô Lượng…
Ông biết rằng chắc chắn vừa xảy ra chuyện gì đó, ngoài bọn họ ra, những người khác cũng đều có tiến bộ, đã trở thành Nhật Nguyệt tam trọng đỉnh phong.
Cuối cùng Lý Hạo vẫn không nói toàn bộ kế hoạch với ông.
Trước đó có lẽ Địa Diệu chưa hoàn toàn tử vong.
Mà bản thân Lý Hạo đã có thể giết thánh.
Tâm tình Trương An vô cùng phức tạp, ông biết đến ngày Lý Hạo có thể giết thánh, có lẽ chính là lúc ông và hắn đôi người đôi ngả.
Ông không nói gì, dù thực ra trong lòng ông đã có lựa chọn, nhưng ông là lão sư, còn mấy trăm học viên cũng chưa đưa ra lựa chọn, ông không thể bỏ rơi những học viên ấy.
Vậy nên ông chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện càng đi càng xa.
Lúc này, tâm tình Lý Hạo vô cùng tốt: “Trước khi đại chiến, chư vị tăng lên tới cấp độ này là một chuyện rất tốt! Triệu thự trưởng, ngươi có thể mang phân thân đến đây để ta dung hợp cho ngươi, khi ấy có lẽ ngươi sẽ trở thành cường giả Nhật Nguyệt ngũ trọng thứ hai sau ta!”
Triệu thự trưởng im lặng, một lát sau mới nói: “Ta đã khinh thường cổ nhân, Địa Diệu kia rất lợi hại.”
Lý Hạo gật đầu, Triệu thự trưởng bị đối phương ảnh hưởng mà không tự biết, loại lực lượng Hồng Nguyệt này quả thật không thể khinh thường.
Nhưng Lý Hạo nghĩ đến gì đó, mở miệng nói: “Chờ một chút, về sau mở thêm vài đạo mạch thì sẽ không có ảnh hưởng quá lớn, Càn Vô Lượng lập công lớn… Vô Lượng nguyện ý chia sẻ vị trí mấy đạo mạch kia không?”
“Đương nhiên!”
Càn Vô Lượng nghiêm túc nói: “Đô đốc đối với ta ân nặng như núi, từ một Húc Quang đến Nhật Nguyệt tứ trọng hôm nay, đô đốc và chư vị không hề giấu diếm ta chút nào, chỉ là vị trí mấy đạo mạch mà thôi, sao Vô Lượng có thể che giấu được chứ?”
Tất cả mọi người liếc mắt nhìn, gia hỏa này lúc nào cũng nịnh hót, thật buồn nôn!
Nhưng nghĩ tới mấy đạo mạch đặc biệt kia, bọn họ lại không nói gì.
Lý Hạo mỉm cười gật đầu: “Vậy phiền ngươi cùng hoàn thiện đại đạo với chúng ta, sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ sáng tạo ra công tích vĩ đại huy hoàng! Một tiểu thế giới không nên là mục tiêu chúng ta theo đuổi suốt đời!”
Đám người nhao nhao gật đầu, giờ phút này, cảm xúc đều bị kích động.
Nhật Nguyệt tam trọng, tiến thêm một bước chính là Nhật Nguyệt tứ trọng, cấp độ Bất Hủ, bây giờ, cường giả trong cổ thành cũng chỉ có cấp độ này, còn Thánh Nhân chỉ là số ít.
Đến hôm nay, bọn họ mới đạt tới trạng thái cân bằng với đám cổ nhân Tân Võ – những Bất Hủ đã khôi phục hoàn chỉnh kia chứ không phải Bất Hủ thương tàn trước đó.
Mà để đạt được kết quả này không tiêu tốn quá nhiều thời gian.
Giờ khắc này, tất cả mọi người nhìn về phía Lý Hạo.
Lý Hạo vẫn như thường ngày, khí tức không lộ, thái độ rất khiêm tốn, nhưng nhìn Trương An bên cạnh rồi lại nhìn Lý Hạo…
Đám người đột nhiên cảm thấy có lẽ Lý Hạo không thua kém gì Trương An hiện tại.
Đến Vương thự trưởng cũng yên lặng nhìn Lý Hạo mấy lần rồi lại nhìn Trương An, trong lòng có chút thổn thức.
Trương An, cháu trai Chí Tôn, tồn tại đã trải qua trận đại chiến Tân Võ sơ kỳ, nhưng hôm nay cũng đang dần mất đi hào quang ngày xưa.
Là bởi vì những học viên kia sao?
Trong lòng ông mơ hồ đoán được đáp án, có chút tiếc nuối, chẳng lẽ Trương An muốn kiên trì đến khi tất cả học viên đều đưa ra lựa chọn sao?
Như vậy thì sẽ trễ mất.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










