[Dịch] Tinh Môn
Tập 362 : Bòn rút 4 (c1806-c1810)
❮ sautiếp ❯Chương 1806: Bòn rút 4
Lần này, Lý Hạo không chậm rãi chạy đi nữa mà là lôi kéo Viên Thạc xuyên qua hư không.
Bên này, Triệu thự trưởng vẫn đang phiền muộn, Lý Hạo đột nhiên xuất hiện, Triệu thự trưởng vừa định mở miệng giải thích rằng mình không bị ảnh hưởng, tất cả chỉ là hiểu lầm, nếu bị ảnh hưởng thì sao ông lại tiết lộ tin tức cho lão Chu được? Lý Hạo không tin mình chút nào.
Ông còn chưa mở miệng, Lý Hạo đã nói: “Triệu thự trưởng, ngươi đi tìm Địa Diệu, bảo hắn giúp ngươi cải tạo thân thể để mạnh lên!”
“Cái này…”
“Đi đi!”
Hắn nói tiếp: “Không chỉ mình ngươi, nếu có thể thì hỏi hắn xem có thể giúp nhiều người cải tạo không, có rất nhiều võ sư Ngân Nguyệt và cường giả…”
“Đừng đùa!”
Triệu thự trưởng trầm giọng: “Chuyện này rất nguy hiểm, thực lực của ta cường đại, tâm tính kiên định nên mới không bị ảnh hưởng quá lớn! Nếu những người khác tâm tính không đủ kiên định, dù là Hầu Tiêu Trần hay sư phụ ngươi thì đều có thể sẽ bị ảnh hưởng, trở thành nô bộc của đối phương!”
Ông cảm thấy Lý Hạo điên rồi! Hắn không từ thủ đoạn để mạnh lên.
Ông dám làm vậy là bởi vì đã mưu đồ rất nhiều năm, chuẩn bị kĩ càng mọi chuyện!
Nhưng những người khác làm thế không phải là đi chịu chết sao?
Lý Hạo suy tư, sau đó nhìn về phía lão sư: “Lão sư, ảnh hưởng quá sâu có lẽ sẽ khó khu trục, nhưng vừa cải tạo thì có thể giải quyết sạch sẽ, cụ thể thế nào thì ta không biết, ta tiến vào đó chưa chắc đối phương đã dám cải tạo ta.
Lão sư, ngươi đi cùng Triệu thự trưởng đi, ngươi… hãy làm vật thí nghiệm lần này nhé!”
Viên Thạc không có ý kiến gì, gật đầu đáp: “Được!”
Lý Hạo nhìn Triệu thự trưởng, mỉm cười nói: “Liều một lần đi! Ta dám đặt cược cả lão sư của mình.
Không sao đâu, như lão sư ta đã nói, đến lúc này rồi thì ai sợ ai?”
“…”
Triệu thự trưởng cảm thấy hắn điên rồi!
Lý Hạo lại mở miệng lần nữa: “Ngay bây giờ lập tức tiến hành đi, nhanh lên!”
Triệu thự trưởng nhíu mày: “Nhưng hiện tại không có ai áp chế được ta.
Nếu ta cải tạo xong, ra khỏi di tích, dù ngươi áp chế được ta thì cũng sẽ rất phiền phức đấy.”
“Không sao cả, ta không áp chế được ngươi thì ta gọi Trương tiền bối đến.
Ngươi địch nổi Thánh Nhân chắc?”
“…”
Triệu thự trưởng cười khổ: “Ta sợ hắn sẽ trực tiếp tát chết ta!”
Chắc chắn người Tân Võ rất bất mãn đối với người bị lực lượng xâm nhiễm.
“Không sao đâu, đừng xem thường sự độ lượng và lý trí của một vị Thánh Nhân!”
Lý Hạo cười: “Ta sẽ giải quyết tất cả.
Hiện giờ thời gian cấp bách, các ngươi đi trước đi, ta sẽ đến Thiên Tinh trấn một chuyến để gọi Trương tiền bối, đây là cơ hội chứ không phải nguy cơ!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía mấy người khác: “Các ngươi đi cùng Triệu thự trưởng đi, Vương thự trưởng, ngươi để ý một chút, hiện tại có lẽ Triệu thự trưởng không tỉnh táo lắm đâu.”
Triệu thự trưởng câm nín, có cần thiết phải vậy không?
Ông không có cảm giác mình bị sao cả! Ông vẫn là Triệu Thự Quang!
Ông cảm thấy Lý Hạo quá mức cảnh giác đối với mình nên hơi bất mãn, trong lòng cũng có chút phẫn nộ.
Ông vì Ngân Nguyệt, vì Thiên Tinh mà lo lắng hết lòng, thế mà lại bị Lý Hạo hoài nghi.
Thật khó chịu!
Khi ông đang thủ hộ Ngân Nguyệt, Lý Hạo còn chưa ra đời đâu.
Ông nhíu mày nhưng không nói ra miệng, chỉ là ông cảm thấy không dễ chịu.
Bên tai Lý Hạo vang lên thanh âm Càn Vô Lượng: “Triệu thự trưởng hình như hơi bất mãn với đô đốc.”
Lý Hạo nhìn thoáng qua Triệu thự trưởng.
Lý Hạo không nghi ngờ cảm giác trách nhiệm của ông, cũng không nghi ngờ ông cấu kết với kẻ khác, nhưng hiện giờ ông đã thật sự bị xâm nhiễm trong vô thức.
Hắn làm vậy chỉ là muốn đề phòng, với tính cách của Triệu thự trưởng thì không nên bất mãn, thậm chí ông còn sẽ chủ động phối hợp.
Quả nhiên loại ảnh hưởng này sẽ thay đổi con người một cách vô tri vô giác, vô cùng đáng sợ.
Nó sẽ phóng đại dục vọng trong lòng người!
Chỉ có mình Triệu thự trưởng bị ảnh hưởng thôi sao?
Chẳng trách nhiều người biết Tân Võ cường đại, biết sự đáng sợ của Nhân Vương mà còn muốn phản bội, những người phản bội kia, kể cả phó soái Thiên Tinh Quân Tôn Hâm, dục vọng trong lòng bọn họ đều đang bị phóng đại không ngừng.
Nếu không, bọn họ là người Tân Võ, bọn họ dám phản bội sao?
Có lẽ Ánh Hồng Nguyệt thật sự đã triệt tiêu một chút ảnh hưởng nhờ lực lượng huyết mạch của tám đại gia tộc, nếu không, khi dục vọng trong lòng bị phóng đại, Ánh Hồng Nguyệt không thể lý trí như hiện tại.
Trong đầu nghĩ vậy, Lý Hạo truyền âm cho Vương thự trưởng: “Giám sát Triệu thự trưởng… Cẩn thận một chút.”
Dứt lời, hắn bay lên không rồi biến mất.
Hắn muốn gọi Trương An tới hỗ trợ.
Lần này bọn họ không định đối phó với người Tân Võ mà là Địa Diệu, Trương An sẽ không có ý kiến.
Địa Diệu rất trọng yếu!
Di tích Thiên Tinh trấn.
Trương An đang ở trong di tích, bình thường, trừ khi Lý Hạo cho ông mượn thần văn chữ “Đạo”, nếu không thì ông không ra ngoài được, nhưng Lý Hạo không thể lúc nào cũng giao nó cho ông, bản thân hắn cũng cần sử dụng.
Khi Lý Hạo xuất hiện, Trương An hơi ngạc nhiên.
“Ngươi về rồi à?”
Lần này, Lý Hạo rời đi đã mang theo rất nhiều người nhưng trong đó không có nhiều người Tân Võ, trừ những người cần khôi phục thân thể, còn lại hắn không mang theo ai khác, Trương An đã hiểu ý hắn.
Tuy biết hắn cần gì, ông cũng không đề cập đến chuyện hỗ trợ.
Ông đoán rằng Lý Hạo cũng hiểu ý ông.
Lý Hạo tươi cười: “Trương tiền bối, yên tâm đi, ta chưa định đi đánh chủ thành Tân Võ, dù có đánh thì phải đánh thành phản bội! Ta tin rằng, giữa ngươi và ta, giữa Tân Võ và Ngân Nguyệt sẽ sớm đạt cân bằng thôi!”
Trương An muốn nói lại thôi, Lý Hạo tiếp tục nói: “Ta muốn đối phó với một vị Thánh Nhân của Hồng Nguyệt đại thế giới, cũng chính là thế giới mà năm đó Tân Võ khai chiến, tiền bối biết không?”
“Hồng Nguyệt?”
Trương An chần chờ một chút rồi nói: “Ta biết việc này, nhưng chúng ta không gọi đối phương như vậy, năm đó chủ thế giới truyền tin, nói rằng Dương Thần tiền bối đặt cho đối phương cái tên là Dục Vọng Chi Giới!”
Dục Vọng Chi Giới!
Lý Hạo gật đầu, cái tên này rất chính xác.
Dương Thần… Hắn biết người này, đó là người mạnh nhất thời đại Sơ Võ, thậm chí không kém gì Nhân Vương, lần trước, ở trong Chiến Thiên thành, hắn thông qua hai chữ này mà thấy được màn đối thoại của mấy vị Đế Tôn, Nhân Vương đã nói rằng Dương Thần bị thương… Hình như bị chính cường giả của vũ trụ này gây thương tích.
Lý Hạo mỉm cười: “Mặc kệ tên gọi là gì.
Hiện tại, ở nơi khôi phục lần đầu tiên, di tích Ngọc Sơn trấn có một vị giống với cường giả Hồng Nguyệt chúng ta chém giết ngày đó, tiền bối có hứng xuất thủ không?”
Trương An gật đầu, trầm giọng: “Tất nhiên! Chủ thế giới đang giao chiến cùng đối phương, đối phương là mục tiêu nhất định phải giết, nếu đã biết hành tung của đối phương thì đương nhiên phải giết hắn!”
Chuyện này không cần Lý Hạo nhờ vả, nếu ông phát hiện ra thì chắc chắc chắn phải giết chết đối phương!
Chương 1807: Bòn rút 5
“Vậy là được rồi!”
Lý Hạo cười nói: “Món khai vị chắc sẽ có hương vị không tồi.”
“…”
Trương An cạn lời, cái này mà gọi là món khai vị à?
“Đối phương không yếu, có thể mở ra một lần khôi phục chứng tỏ đối phương có không ít năng lượng, có lẽ vẫn còn chiến lực cấp độ Thánh Nhân đỉnh phong…”
“Tiền bối không địch nổi ư?”
“Đương nhiên là có chứ.”
“Vậy là tốt rồi!”
Trương An không phản bác được.
Lý Hạo giao thần văn chữ “Đạo” cho ông, hai người nhanh chóng biến mất khỏi Thiên Tinh trấn.
Có chiến lực Nhật Nguyệt, việc xé rách hư không không còn là việc khó.
Hai người di chuyển một trước một sau, không lâu sau đã xuất hiện ở Ngân Nguyệt chi địa.
Thông qua truyền tin, Lý Hạo đã biết vị trí của mấy người, hắn nhanh chóng biến mất, sau đó xuất hiện ở một nơi cách Hoành Đoạn hạp cốc không xa.
Giờ phút này, Triệu thự trưởng có cảm giác như bị mấy người áp giải, ông hơi khó chịu đi đến trước một ngọn núi nhỏ.
“Lão Chu, không ngờ đến cả ngươi cũng không tin ta.”
Chu thự trưởng cười: “Tin chứ, lão Triệu đừng hiểu lầm, tất cả vì tốt cho ngươi thôi.”
“Hừ!”
Triệu thự trưởng rất chán nản, sau khi nhìn thấy Lý Hạo và Trương An thì lại càng thêm bất đắc dĩ.
Lý Hạo tới nơi, hắn không dài dòng: “Triệu thự trưởng, ngươi đi vào trước, hỏi xem có thể giúp nhiều người cải tạo không, không cần nói dối, cứ nói thật ra, đừng thử lừa gạt một vị Thánh Nhân.
Cứ nói rằng chúng ta muốn tiến đánh chủ thành nhưng thực lực không đủ, cần tăng thực lực, ta có thể đưa rất nhiều võ sư Ngân Nguyệt tới đây, hai phe có thể hợp tác…”
“Kẻ này có khả năng là Thánh Nhân ở kỳ đỉnh cao, có lẽ có thể giúp mọi người cường đại hơn rất nhiều.”
Nghe thế, Trương An nhíu mày: “Chuyện này không ổn… Thứ nhất, cưỡng ép tăng lên chưa chắc đã là chuyện tốt.
Thứ hai, nếu đối phương thật sự là người Dục Vọng Chi Giới thì sẽ để lại nguy cơ.
Thứ ba, dù là Thánh Nhân, mỗi lần cường hóa người khác cũng sẽ khiến bản thân tổn thương, mà nếu đối phương có mục đích thì chắc chắn sẽ đáp ứng, mà đó mới là chuyện đáng sợ nhất, tiêu hao bản thân, suy yếu chính mình để cường hóa các ngươi, điều này chứng tỏ đối phương có dã tâm rất lớn!”
Lý Hạo gật đầu: “Ta biết! Nhưng tiền bối đang ở đây mà, không phải sao?”
Trương An cảm thấy bó tay!
Ta ở đây, nếu tinh thần các ngươi bị xâm nhập thì ta cũng khó có thể tẩy trừ nó.
Chuyện này rất phiền phức!
Rốt cuộc Lý Hạo nghĩ gì vậy?
Triệu thự trưởng không nhiều lời, nếu Lý Hạo đã kiên trì thì cứ thử một chút xem sao.
Hắn phất tay, trước mặt hiện ra một thông đạo tối tăm, hắn nhìn về phía đám người: “Bây giờ phân thân có thể ra ngoài rồi, các ngươi rời xa một chút trước đã… Nhất là Trương tiền bối.”
Trương An nhíu mày, sau đó lập tức biến mất.
Di tích Ngọc Sơn trấn.
Khi Triệu thự trưởng bước vào, nơi xa, một tiếng nói mờ mịt vang lên: “Ngươi đã đến rồi.”
“Đúng.”
Triệu thự trưởng mở miệng: “Gần đây tiền bối có đi ra ngoài không?”
“Không hề.”
Ngay sau đó, một bóng người xuất hiện, kẻ đó không mặc y phục màu đỏ mà mặc một bộ áo xanh, trông rất nhã nhặn, lão nở nụ cười: “Lần này tìm ta có việc gì không?”
“Tiền bối thật tinh ý!”
Triệu thự trưởng nhanh chóng nói: “Lần này, Ngân Nguyệt chúng ta gặp chút phiền toái…”
Ông nhanh chóng nói rõ tình huống, sau đó tiết lộ một tin: “Vậy nên, hậu nhân Lý gia – Lý Hạo muốn tiến đánh một tòa chủ thành, cướp đoạt nó để áp chế khôi phục lần hai.”
Địa Diệu suy tư một phen, mỉm cười, gật đầu: “Có đạo lý, nhưng rất nguy hiểm…”
“Đúng là rất nguy hiểm, vậy nên…”
Triệu thự trưởng xoắn xuýt một hồi mới mở miệng: “Ta hi vọng tiền bối giúp chúng ta một chút, ta muốn cường hóa thân thể, mở ra khiếu huyệt.
Ta biết như vậy thì tiền bối sẽ bị tổn thương rất lớn…”
Địa Diệu cười khẽ: “Không sao, thực lực ngươi không mạnh, khai khiếu không khó.
Nhưng ngươi hiểu điều này có nghĩa là gì mà, đúng không?”
Triệu thự trưởng trầm giọng: “Ta không để tâm được nhiều đến vậy!”
“Haiz!”
Tiếng than khẽ vang lên, trong mắt Địa Diệu toát ra một chút hào quang màu đỏ, lão nhìn Triệu thự trưởng, Triệu thự trưởng hoảng hốt một chút, Địa Diệu nhìn ông, tinh thần lực tràn ra, lực lượng màu đỏ xâm lấn.
Một lát sau, lão cười khẽ.
Con người luôn thích đánh giá cao chính mình.
Triệu Thự Quang nghĩ không tệ, thế nhưng Bát Phương Ấn mà tám đại gia tộc ngưng tụ thật sự có thể khắc chế lực lượng của mình sao?
Lão đã biết chuyện này từ lâu rồi, nhưng vậy thì sao chứ? Ngược lại còn rất thú vị!
Chỉ cần ngươi có dục vọng thì sẽ không thể tránh khỏi việc bị lực lượng Hồng Nguyệt xâm nhập, ngươi muốn mạnh lên, muốn thủ hộ, muốn trấn áp tứ phương… Đây đều là dục vọng!
Đứng trước mặt một vị Thánh Nhân, ngươi không thể nào thoát khỏi ánh mắt của kẻ đó đâu.
Lão thầm nghĩ vậy, Triệu thự trưởng vùng vẫy một hồi, lão thu hồi lực lượng, dường như Triệu thự trưởng không có cảm giác gì cả, ông lại nói: “Còn nữa, lần này chúng ta hy vọng sẽ được tiền bối trợ giúp, giúp chúng ta cường hóa thật nhiều cường giả.
Đương nhiên chúng ta sẽ dùng Thần Năng Thạch và Sinh Mệnh Chi Tuyền để bồi thường, sẽ không để tiền bối làm không công.”
Địa Diệu mỉm cười gật đầu: “Được, nhưng không được quá nhiều, 10 người đi.”
Triệu thự trưởng trầm mặc một hồi rồi gật đầu: “Được!”
Địa Diệu hỏi: “Lý Hạo cần ta hỗ trợ không?”
“Chuyện này thì không cần phiền tiền bối.”
“Ngươi vẫn đề phòng ta như vậy, cần gì phải thế chứ?”
Địa Diệu tươi cười nhu hòa: “Chúng ta hợp tác nhiều năm, ta và những người kia không cùng phe, ta có mục tiêu của mình…”
“Ta hiểu!”
Triệu thự trưởng không nhiều lời: “Vậy ta đi tìm người.
Khi bọn họ đến đông đủ, phiền tiền bối cải tạo giúp chúng ta.”
“Được.”
Con mồi tự dưa tới cửa!
Trước kia Triệu Thự Quang không vội vã như vậy.
Địa Diệu thầm nghĩ, có lẽ đối phương cảm thấy ông có thể khắc chế nên không kiêng nể gì nữa.
Các ngươi thật nực cười.
Dục vọng bất diệt, lực lượng Hồng Nguyệt bất diệt!
Vậy nên, nếu đã nhiễm phải thì đừng hòng trốn thoát, kể cả Ánh Hồng Nguyệt kia, gã muốn lợi dụng huyết mạch của tám đại gia tộc để thoát khỏi ư? Không thể nào.
Lý Hạo nhanh chóng nhận được tin tức.
10 người.
Không ngờ đối phương lại hạn chế nhân số, không phải càng nhiều thì càng tốt sao?
Hay lão biết bên ngoài có cường giả nhắm vào mình, nếu tiêu hao quá lớn thì sẽ gặp nguy hiểm?
Nhưng có vẻ đối phương cũng không khắc chế được dục vọng của mình.
Lý Hạo cười một tiếng, có lẽ Địa Diệu biết mình nhắm vào lão nhưng vẫn muốn mạo hiểm, quả nhiên người điều khiển dục vọng thì cũng có dục vọng.
“Triệu thự trưởng, lão sư, Càn Vô Lượng…”
Lý Hạo gọi tên ba người ở đây, sau đó lại nói: “Hầu bộ trưởng, Khổng ti trưởng, ba vị Vũ soái gọi hết tới đây, ngoài ra gọi cả Hồng sư thúc, còn có… Lâm Hồng Ngọc, Trần Trung Thiên…”
Đã có 9 người, Lý Hạo suy nghĩ một chút rồi quyết định: “Báo cho cả Thiên Kiếm tiền bối.”
Đám người Nam Quyền chưa trở lại, để 10 người này tiếp nhận cải tạo, dù cưỡng ép mở ra mười mấy khiếu huyệt thì cũng không tệ.
Cưỡng ép mở khiếu huyệt không phải chuyện đơn giản.
Phải duy trì thân thể không sụp đổ và giữ gìn đạo mạch không loạn, bọn họ cần tiêu tốn nguồn lực lượng khổng lồ để duy trì và cường hóa.
Lý Hạo không làm được.
Nếu hắn cưỡng ép mở ra thì thân thể cũng sẽ vỡ nát.
Trương An thì không biết có làm được hay không, ông ấy không có thân thể, năng lượng cũng không đủ nồng đậm, vậy nên Lý Hạo không hỏi.
Giờ có một vị Thánh Nhân đồng ý giúp đỡ, hắn không ngại mà tiếp nhận.
Sau khi ra ngoài, hắn trực tiếp mang lão đến Hạo Tinh giới có lẽ có thể tiếp tục bòn rút.
Lý Hạo cười một tiếng rồi mở miệng: “Các ngươi đi vào trước, nếu không có vấn đề, chờ những người khác đến rồi ta sẽ cho bọn họ đi vào sau!”
Mấy người không nhiều lời, nhanh chóng tiến vào di tích.
Giọng nói của Trương An vang lên bên tai Lý Hạo: “Quá mạo hiểm!”
“Ta biết! Nhưng còn cách nào đâu.”
Trương An âm thầm nhíu mày.
Hiện giờ ông không tiện nói thêm điều gì.
Dựa theo suy nghĩ của ông, ông sẽ trực tiếp tiến vào chém giết đối phương, nhưng Lý Hạo thì không nghĩ vậy.
Đúng vậy, suy nghĩ của Lý Hạo là hắn sẽ chờ những người này cải tạo xong, sau đó đi vào đại chiến ba trăm hiệp với đối phương, tiếp đó không ngừng bị đánh lui, cuối cùng bại trận, tiến vào Hạo Tinh giới! Tiếp đó không ngừng tiêu hao lực lượng Hồng Nguyệt của đối phương!
Nếu chỉ chém giết đơn thuần thì có ý nghĩa gì?
Trương An không biết diệu dụng của Hạo Tinh vũ trụ nên không hiểu thôi.
Lý Hạo cũng không muốn giải thích, có vài chuyện nói ra hết cũng chưa hẳn là chuyện tốt.
Thời khắc này, Lý Hạo có một chút mong chờ.
Trong di tích, Địa Diệu cũng đang nở nụ cười.
Thật thú vị!
Lý Hạo kia rất to gan, nhưng ngươi có hiểu rõ lực lượng Hồng Nguyệt không?
Chương 1808: Kiếm Đạo thần thông 1
Di tích Ngọc Sơn trấn.
Sau khi mấy người Triệu thự trưởng tiến vào, Địa Diệu hiện thân, lão lộ vẻ cực kỳ nhu hòa, trông như một kẻ vô hại.
Mới là lần đầu tiên tiếp xúc mà đã khiến người ta có cảm giác rất thân thiện.
“Vãn bối Viên Thạc!”
“Vãn bối Càn Vô Lượng!”
“Xin ra mắt tiền bối!”
Mấy người đều rất khách khí.
Địa Diệu trông không hề già, tướng mạo rất trẻ trung, lão nở nụ cười nhẹ nhàng ôn hòa, gật đầu: “Không tệ, tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy quả là không tầm thường, dù là ở thời đại nào thì cũng đều là thiên chi kiêu tử.
Ta không hiểu rõ tân võ đạo, Thự Quang cũng không thường xuyên đến đây, hai ngươi tuổi còn trẻ mà đã có thành tựu thế này thì chắc chắn là có cảm ngộ đặc biệt với tân võ đạo, không biết hai vị có thể tâm sự hay không? Như vậy cũng tiện đưa ra sách lược vẹn toàn cho việc cường hóa sắp tới.”
Càn Vô Lượng vội vàng đáp: “Đương nhiên rồi! Nếu cần tiền bối trợ giúp thì sao có thể giấu diếm được…”
Y không đợi hai người khác mở miệng đã nhanh chóng nói ra: “Tân võ đạo bây giờ gọi là Hạo Tinh Đạo, tân nhân loại tu đạo mạch…”
Càn Vô Lượng thật sự biết gì nói nấy, vô cùng ân cần như thể sợ đối phương không giúp mình.
Cuối cùng, y còn giải thích cả về đạo mạch thần thông, đạo mạch không thuộc tính, 360 đạo mạch tạo thành một thanh kiếm.
Lúc này, cả Viên Thạc và Triệu thự trưởng đều cau mày.
Địa Diệu thì tươi cười, vẻ mặt thán phục: “Không ngờ, tân võ đạo lại đáng sợ như thế, ta biết một chút về tình huống của Thự Quang, cũng mơ hồ biết được chuyện về 36 đạo mạch, không ngờ đó mới chỉ là 1/10, thậm chí chỉ là 1/10 kiến thức về đạo mạch không thuộc tính… Tân đạo này không tầm thường, có thể sánh với bản nguyên đại đạo Tân Võ.”
Càn Vô Lượng nở nụ cười: “Tiền bối là Thánh Nhân, nghe nói dù mở ra hết 360 đạo mạch thì cũng không so được với Thánh Nhân thời kỳ Bản Nguyên.
Chúng ta mà so với tiền bối thì chẳng khác gì ánh nến đứng trước mặt trời.”
“Đừng nói vậy, vạn sự khởi đầu nan…”
Địa Diệu nở nụ cười, khóe mắt liếc nhìn hai người khác, giờ phút này hai người kia đều lộ vẻ khó chịu, hiển nhiên là cảm thấy Càn Vô Lượng nói quá nhiều.
Địa Diệu tươi cười nhìn Càn Vô Lượng.
Trong ba người, người này yếu nhất.
Trong lòng lão bắt đầu tính toán, dục vọng của người này quả thực là lộ rõ trên mặt! Cảm giác dã tâm bừng bừng kia gần như không che giấu được.
Là một tu sĩ Hồng Nguyệt, lão có thể cảm nhận được những dục vọng này, chúng nồng đậm đến mức khiến lão cũng phải kinh ngạc, lão biết Viên Thạc nhưng lão không biết người này, không ngờ tên Càn Vô Lượng không hề nổi danh dưới trướng Lý Hạo này lại có dã tâm như vậy!
Hơn nữa y lại đi vào đây cùng Triệu Thự Quang và Viên Thạc, hiển nhiên y cũng là tâm phúc của Lý Hạo, nhưng Lý Hạo có biết kẻ này có dã tâm lớn đến vậy không?
Lúc này, Viên Thạc mở miệng: “Tiền bối, lần này được tiền bối trợ giúp là vinh hạnh của chúng ta.
Đô đốc đã dặn trước rằng, nếu tiền bối mở ra một mạch cho chúng ta thì sẽ bồi thường cho tiền bối 10 triệu Thần Năng Thạch, nếu mở ra 3 mạch thì là 50 triệu…”
Viên Thạc trầm giọng: “Tiền bối đồng ý giúp đỡ, Thiên Tinh đô đốc phủ và võ lâm Ngân Nguyệt sẽ không để tiền bối chịu thiệt! Ngoài ra đô đốc còn nói, nếu có thể mở ra 5 mạch trở lên thì sẽ bồi thường thêm 5000 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền! Nói cách khác, nếu mở ra năm mạch thì ngài sẽ nhận được 50 triệu Thần Năng Thạch và 5000 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền!”
Nghe vậy, Địa Diệu nhướng mày.
Khoản đầu tư rất lớn!
Lão biết rõ tình huống thiên địa bây giờ ra sao, xem ra Hồng Y thật sự đã bị xử lý.
Trong lòng lão hơi lo lắng, hiểu rằng mình không thể quá mức chủ quan!
Dù năm xưa thân thể Hồng Y đã bị hao tổn, không rõ tình huống sau đó ra sao, nghe nói còn bị Kinh Cức Mân Côi đâm sau lưng, tuy nhiên, phe Lý Hạo xử lý được Hồng Y thì cũng chứng tỏ bọn họ rất phiền phức.
Nếu chỉ đơn thuần xử lý Hồng Y thì lão không sợ, so với đối phương, lão vẫn tốt hơn một chút, thân thể vẫn còn, Hồng Y thì không có thân thể.
Chỉ là lão sợ… phiền phức.
Trong lòng có rất nhiều suy nghĩ nhưng dục vọng khống chế những người này lại không thể áp chế nổi, 1 đám quân cờ tự đưa tới cửa, mỗi kẻ đều là thiên kiêu thời đại này.
10 người!
Lão hạn chế số người là để mình không phải tiêu hao quá lớn, mặt khác là để Lý Hạo tuyển chọn tỉ mỉ, lựa chọn những thiên tài đỉnh cấp tiến vào đây.
Địa Diệu cười khẽ: “Lý đô đốc quá khách khí, đâu cần nhiều như vậy…”
Viên Thạc kiên trì nói: “Tiền bối trả giá đắt, sao chúng ta có thể yên tâm thoải mái hưởng thụ được? Nếu lần này chúng ta thành công tấn cấp, bước vào Nhật Nguyệt trung kỳ thì mọi thứ bỏ ra đều đáng giá!”
Nhật Nguyệt trung kỳ, dù là Nhật Nguyệt tứ trọng thì cũng cần ít nhất 19 đạo mạch mở ra.
Nhật Nguyệt trung kỳ có thể địch nổi vài vị Bất Hủ sơ kỳ đã hoàn toàn khôi phục.
Đối phương không có lực lượng đại đạo, tuy cũng mạnh nhưng sẽ có giới hạn.
Địa Diệu nhướng mày, yêu cầu này… không thấp.
Mạnh như Viên Thạc mà lúc này cũng chỉ mới mở ra 13 đạo mạch, hơn nữa chỉ là vừa mới mở ra, miễn cưỡng tính là bước vào Nhật Nguyệt nhị trọng.
Lão mỉm cười nói khẽ: “Ta sẽ cố hết sức, khai khiếu là chuyện nhỏ, dựa theo lời các ngươi nói thì chuyện này không khó, cái khó là sau khi khai mạch lực lượng rất dễ phản phệ, chấn vỡ thân thể các ngươi, vậy nên phải vừa mở mạch vừa cường hóa thân thể, độ khó rất lớn.
Bây giờ, có thể nói rằng các ngươi đã bước vào cấp độ Tuyệt Điên của thời đại này, tăng lên trong cùng cấp độ thì không khó, nhưng muốn tiến vào trung kỳ cũng giống như tiến vào Bất Hủ, yêu cầu đối với thân thể rất cao!”
Lão cảm khái: “Ta sẽ cố hết sức giúp các ngươi tăng lên tới Nhật Nguyệt tam trọng, thậm chí là tam trọng đỉnh phong, tứ trọng thì không dễ, tùy cơ duyên đi!”
Lời nói này nửa thật nửa giả.
Đúng là chuyện này vô cùng khó khăn, chẳng khác gì từ Tuyệt Điên lộ xác thành Bất Hủ, lão không chỉ phải trả giá quá lớn mà còn không có lời.
Tuy nhiên, lão cũng đang suy nghĩ đến việc tăng bọn họ lên tới tứ trọng, có lẽ sẽ có niềm vui ngoài ý muốn.
Đương nhiên là lão sẽ không nói hết ra suy nghĩ của mình.
Lão biết rằng Lý Hạo có ý đồ xấu! Thậm chí đoán được chuyện Lý Hạo đã biết đến sự tồn tại của lực lượng Hồng Nguyệt, vậy mà Lý Hạo lại muốn nhờ mình cường hóa người của hắn, có lẽ hắn muốn suy yếu lão, đối phó với lão, nhưng hôm nay, hắn chỉ có thể lựa chọn làm thế.
Nếu không, Lý Hạo nên đến đây, mà lão thì không có đường nào để chạy trốn.
Giờ lão nhận việc này thì có thể tự tạo cơ hội cho chính mình.
Lão đang ở thế bị động!
Chương 1809: Kiếm Đạo thần thông 2
Bởi vì không thể rời khỏi đây, nơi này đã bị Lý Hạo phát hiện, lão chỉ có thể bị động chờ đợi… Như vậy thì lão phải tự mình tạo ra cơ hội, mặc kệ Lý Hạo có đủ sức đối phó với lão hay không, nói chung là cứ chuẩn bị đầy đủ một chút thì hơn.
Lão lại liếc nhìn mấy người, ánh mắt lộ ra chút ý cười.
“Vậy thì bắt đầu đi.
Trước khi bắt đầu, ta cần một chút Sinh Mệnh Chi Tuyền, chủ yếu là để bảo vệ thân thể các ngươi…”
Viên Thạc thản nhiên lấy ra nhẫn trữ vật: “Ở trong đó có 8000 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, không biết có đủ hay không, không đủ thì có thể về lấy…”
“Tạm thời đủ!”
Địa Diệu thấy ông lấy ra mấy ngàn giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền mà chẳng thèm nháy mắt liền hiểu rằng vị lão sư này của Lý Hạo chắc chắn có thân phận không tầm thường, có địa vị rất cao trong trận doanh của hắn.
Tuy Triệu Thự Quang rất mạnh nhưng không có nổi 8000 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, dù chỉ là 800 giọt thì ông cũng không lấy ra nổi.
Như vậy rất tốt!
Một bên khác, Càn Vô Lượng lộ ra ánh mắt hâm mộ, ghen ghét, dục vọng lại lộ ra.
Địa Diệu tươi cười càng thêm xán lạn!
Thật thú vị!
Người này thú vị hơn Triệu Thự Quang nhiều.
Loại dục vọng thuần túy kia còn thuần túy hơn sự đề phòng của Triệu Thự Quang, sự cảnh giác của Viên Thạc, lão có thể nhìn thấy rất rõ ràng, đây cũng là năng lực đặc thù của lão.
Vậy nên, ánh mắt nhìn Càn Vô Lượng của lão càng thêm vui vẻ.
Càn Vô Lượng cũng nở nụ cười xán lạn.
Y cũng đang nhìn vị này.
Sự tham lam, sự khát vọng kia chỉ rung động trong lòng một chút rồi nhanh chóng bị che giấu, vị tiền bối này thích ta quá mất rồi, cảm giác tham lam như sắp tràn cả ra ngoài!
Đây là chuyện tốt!
Khi y bị Lý Hạo bắt được, thực lực chỉ là Húc Quang, yếu hơn những người khác rất nhiều.
Đến bây giờ y cũng thấp hơn những người khác một bậc.
Nếu thành công lấy được cơ hội này thì y có thể sẽ trở thành Nhật Nguyệt tam trọng, thậm chí là tứ trọng, vậy thì vị thế của y tại Thiên Tinh đô đốc phủ sẽ có biến hóa rất lớn.
Càn Vô Lượng biết rằng có rất nhiều người chán ghét mình, nhưng Lý Hạo không quá đáng ghét, hắn cần y.
Chỉ như vậy là đủ!
Nếu thực lực y có thể theo kịp mọi người thì sẽ có rất nhiều thay đổi.
Vì thế nên lúc này Càn Vô Lượng lộ rõ sự khát vọng, tham lam và dã tâm của mình, y cảm thấy có lẽ suy nghĩ của mình và lão ta giống nhau như đúc!
Điểm mấu chốt bây giờ là đô đốc có thể giải quyết tai họa ngầm hay không?
Lý Hạo không nói, y cũng không hỏi.
Nếu dám cho Viên Thạc đến đây thì y cũng dám đến, giao dịch này hiển nhiên không phải là để bọn họ đi chịu chết, nếu không thì những người khác sẽ đến đây chứ không phải Viên Thạc.
Trước đó đi cổ thành y gọi Viên Thạc đi theo, lần này cũng đi theo Viên Thạc…
Y biết rõ một đạo lý, đó là đi theo Viên Thạc thì sẽ không phải chịu thiệt thòi, Lý Hạo có thể hại tất cả mọi người nhưng chắc chắn không hại Viên Thạc.
Địa Diệu không trì hoãn: “Vậy bắt đầu đi, ta không hiểu nhiều về tân đạo, chỉ có thể làm theo yêu cầu của các ngươi, đầu tiên là khai khiếu, khai mạch, cường hóa thân thể.
Nếu xảy ra chuyện năng lượng mất khống chế thì ta cũng không có cách nào… Nếu có yêu cầu cao về cảnh giới thì ta cũng bất lực.”
Có thể tăng lên, nhưng nếu tân đạo yêu cầu quá cao đối với cảnh giới thì lão cũng hết cách.
Viên Thạc trầm giọng: “Tiền bối cứ làm đi, cảnh giới không có vấn đề gì, tối thiểu là đối với chúng ta thì không có, bởi vì chúng ta đều là võ sư thuần túy, thế rất mạnh, thế chính là cảnh giới của chúng ta!”
Địa Diệu gật đầu, trong lòng đã hiểu.
Nếu tân đạo tiếp tục kéo dài, đạo mạch không thuộc tính mở rộng, về sau có lẽ sẽ không còn thế, mà võ sư có thế có cơ sở cao hơn những người khác rất rất nhiều.
Còn tên Càn Vô Lượng kia có vẻ không quá bình tĩnh, y không có thế, không biết có xảy ra vấn đề gì hay không.
Mà tất cả cảm xúc của bọn họ đều không giấu được lão ta.
Thật ra mấy người đều biết rằng không nên che giấu hay lừa dối trước mặt cường giả, nếu không người ta có thể cảm giác được rất dễ dàng, nhưng mấy người cũng biết rằng chỉ cần mình che giấu tốt thì đối phương cũng không thể cảm nhận được.
Địa Diệu không nói thêm gì nữa, vẫy tay một cái, trong di tích, năng lượng cuồn cuộn tràn tới.
“Ngồi xuống, vận chuyển công pháp!”
Ba người nhanh chóng ngồi xếp bằng, vận chuyển công pháp « Phá Khiếu Quyết ».
Trình độ khai khiếu của mỗi người không giống nhau.
Triệu thự trưởng mở nhiều khiếu và mạch nhất, đã đạt đến Nhật Nguyệt nhị trọng, lần này, mục tiêu của ông là tiến vào tứ trọng.
Hiện tại, Viên Thạc đã bước vào Nhật Nguyệt nhị trọng, ông có được cảnh giới này là nhờ hấp thu năng lượng, mở ra mấy khiếu huyệt sau khi khu trục lực lượng hồng ảnh, nếu không thì trước đó cũng chỉ là Nhật Nguyệt nhất trọng đỉnh phong mà thôi.
Còn Càn Vô Lượng thì thảm hại hơn.
Y miễn cưỡng mở ra 10 mạch, chỉ kém hơn người khác mấy đạo mạch, nhưng thực tế thì rất khó tăng thêm.
Bây giờ thiên địa khoan dung với tu giả bản thổ hơn một chút.
Lý Hạo mở ra hơn 20 mạch.
Tu sĩ bản thổ, Đạo Thể trời sinh có cực hạn cao hơn một chút, những người này muốn tăng lên tới Nhật Nguyệt tứ trọng thì cũng không có vấn đề gì, mà đương nhiên là việc này sẽ vô cùng khó khăn.
Còn với tu sĩ Tân Võ thì sẽ tình cảnh sẽ khắc nghiệt hơn, dẫn đến việc cực hạn của Tân Võ không bằng những người này, nhưng tất cả mọi người cũng không thể nào đạt tới cực hạn.
Địa Diệu không nhiều lời, hội tụ năng lượng thẩm thấu vào trong cơ thể của bọn họ.
Muốn tăng lên bằng cách này thì cần cực kỳ tín nhiệm người tiến hành mới được, bởi vì kẻ đó có thể dò xét rõ ràng tình huống trong cơ thể người nhận.
Lúc này, Địa Diệu vừa giúp bọn họ khai khiếu vừa nghiên cứu, càng nghiên cứu thì càng ngạc nhiên, những người này có đạo mạch trời sinh.
Lão biết đến khóa siêu năng nhưng năm xưa không ai biết khóa siêu năng sẽ là đạo mạch.
Lão vừa sợ hãi vừa thán phục kẻ đã biến khóa siêu năng thành đạo mạch khiến!
Người đó rất thông minh!
Lúc này, năng lượng nồng đậm dung nhập vào trong cơ thể Càn Vô Lượng, Càn Vô Lượng mở ra một khiếu huyệt, tốc độ nhanh vô cùng.
Tiếp theo, hai người khác cũng lần lượt khai khiếu.
Địa Diệu không ngừng dồn năng lượng truyền vào trong cơ thể mấy người, ngoài ra còn dùng tinh thần lực cường hãn củng cố thân thể bọn họ, thậm chí phát ra một chút lực lượng sinh mệnh thâm nhập vào trong cơ thể bọn họ.
Tồn tại cấp độ Thánh Nhân có lực lượng sinh mệnh cường đại, có thể khiến thân thể bọn họ cường hãn hơn.
Khiếu huyệt mở ra từng cái một.
Càn Vô Lượng yếu nhất nhưng tăng lên nhanh nhất.
Không lâu sau, hắn đã mở ra 1 đạo mạch, tiến vào 11 mạch.
Hai người Viên Thạc vẫn chưa đạt tới tình trạng mở mạch.
Địa Diệu không ngừng truyền Sinh Mệnh Chi Tuyền, lực lượng sinh mệnh và năng lượng đặc thù có xen lẫn một chút ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt yếu ớt, sau khi luồng năng lượng màu đỏ này dung nhập, ba người không hề có cảm giác gì, chỉ là trong đầu sẽ suy nghĩ nhiều hơn.
Giờ phút này, Viên Thạc nghĩ rằng mình nên hấp thụ nhiều một chút, khai khiếu khai mạch thật nhiên để giúp bản thân mạnh lên.
Triệu thự trưởng nghĩ rằng, lần này hợp nhất phân thân có thể sẽ khiến mình bước vào Nhật Nguyệt ngũ trọng, Nhật Nguyệt ngũ trọng cần phải mở ra ít nhất 22 mạch.
Mà bây giờ Lý Hạo đã mở ra được bao nhiêu mạch?
Trước đó từng có một lần Lý Hạo nói rằng hắn mở ra 24 mạch, thế thì cũng chỉ là Nhật Nguyệt ngũ trọng đỉnh phong mà thôi.
Mấy người có rất nhiều suy nghĩ trong đầu, đó đều là ý nghĩ của bọn họ chứ không phải do người khác áp đặt, tuy nhiên, những ý nghĩ này xuất hiện không tự chủ trong lúc tu luyện có vẻ không bình thường cho lắm.
Ánh mắt Địa Diệu càng lúc càng sáng.
Chương 1810: Kiếm Đạo thần thông 3
Cùng lúc đó.
Bên ngoài, 7 người khác lần lượt đến nơi.
Thiên Kiếm, Địa Phúc Kiếm, Hầu Tiêu Trần, Khổng Khiết, Hoàng Vũ, Trần Trung Thiên, Lâm Hồng Ngọc.
Những người này có mạnh có yếu, lúc này, kẻ yếu nhất là Khổng Khiết.
Là một trong tứ thủ Ngân Nguyệt, y vốn là người yếu nhất trong 4 người, hơn nữa y không thuộc nhóm người đầu tiên đi đến Thiên Tinh thành, cũng không thể mang binh giống Hoàng Vũ.
Qua mấy lần như vậy, chênh lệch giữa y và những người khác dần bị kéo giãn ra.
Những người khác hầu như đều có khoảng 12 mạch, chiến lực Nhật Nguyệt nhất trọng đỉnh phong, còn y thì miễn cưỡng đạt đến lực lượng 10 mạch.
Giờ phút này, y có vẻ hơi khẩn trương, cũng có chút kích động.
Nghe Lý Hạo nói rằng sẽ cho người giúp mình mạnh lên, y không nhịn được nói: “Hay là… tặng cơ hội của ta cho người khác đi? Bá Đao, Bắc Quyền đều được…”
Tuy nói vậy nhưng trong lòng y thì cầu nguyện đừng như vậy!
Y muốn có giữ cơ hội này, nếu bỏ qua lần này thì rất khó có cơ hội khác.
Lý Hạo nở nụ cười: “Khổng ti trưởng tọa trấn Ngân Nguyệt nhiều năm, Tuần Kiểm Ti Ngân Nguyệt vẫn luôn phát huy tác dụng, Ngân Nguyệt có thể bình yên như vậy là nhờ có công lao của Khổng ti trưởng! Hơn nữa, trước kia ta cũng là một thành viên của Tuần Kiểm Ti!”
Khổng Khiết nhe răng cười một tiếng, trong lòng vui vẻ.
Cơ hội này chắc chắn là của y rồi!
Đây cũng là nhờ Lý Hạo ghi nhớ công lao ngày xưa của y!
Công lao tọa trấn Ngân Nguyệt, không để Ngân Nguyệt hỗn loạn, dù lúc trước Tuần Kiểm Ti có không ít bản án không phá được nhưng tối thiểu là Ngân Nguyệt đã duy trì hòa bình rất nhiều năm, 3 tổ chức lớn cũng không dám làm càn.
Lần này, Ngân Nguyệt tứ thủ đều ở đây, đây quả thật là một lần trao thưởng cho công lao của bọn họ.
Nếu không thì trong danh sách 10 người này sẽ không tới phiên Khổng Khiết, có rất nhiều người mạnh hơn y, có quan hệ với Lý Hạo tốt hơn y.
Mấy người Trần Trung Thiên, Càn Vô Lượng, Lâm Hồng Ngọc cũng có phần, đây cũng được coi là trả công cho bọn họ.
Có qua có lại!
“Các ngươi chờ một chút, bọn họ đi ra thì phải xem tình hình đã, nếu không có vấn đề gì thì các ngươi đi vào.”
Mấy người im lặng chờ đợi.
Thời gian trôi qua từng chút một, sắc trời đã dần tối, ngày đầu tiên trôi qua, cách thời điểm phân thân Lý Hạo vỡ nát đã qua một ngày.
Mặc dù Lý Hạo không biết ước hẹn ba ngày của đối phương thì cũng biết thời gian không dư dả.
Một ngày trôi qua, hắn hơi sốt ruột nhưng không biểu lộ ra.
Sau 2 – 3 giờ, ba người đi ra.
Lúc này, ba người đều hơi hoảng hốt.
So với trước đó, thực lực ba người đã thay đổi rất nhiều.
Nơi xa, Trương An đang ẩn núp nhíu mày.
Trên người ba người không có khí tức đặc thù gì nhưng lại khiến ông cảm thấy chán ghét mơ hồ.
Mấy người Thiên Kiếm thì không có cảm giác gì.
Lý Hạo cảm nhận được chút cảm giác yếu ớt, loại lực lượng Hồng Nguyệt kia thâm nhập vào trong cơ thể mấy người, bọn họ không thay đổi quá nhiều, lúc này Triệu thự trưởng vẫn tươi cười xán lạn giống như trước: “Đô đốc, lần này tiến bộ không tệ!”
Còn tốt hơn mong đợi của ông, hơn nữa cũng không xuất hiện hiện tượng bị lực lượng Hồng Nguyệt thẩm thấu như ông nghĩ.
Ông còn hoài nghi, hay là Địa Diệu không tẩy não mình.
Lúc này Viên Thạc cũng truyền âm cho Lý Hạo: “Hình như không có ảnh hưởng gì, cũng không thấy bị quấy nhiễu… Hay kẻ đó không vận dụng lực lượng Hồng Nguyệt quấy nhiễu chúng ta?”
Lý Hạo thầm than, lực lượng quá mịt mờ!
Cũng đúng thôi, không phải trước đó hắn cũng có cảm giác như vậy sao?
Bị Đế Tôn xâm nhập nhưng cảm thấy không ảnh hưởng đến mình, có ảnh hưởng hay không thì phải tiến vào Hạo Tinh giới mới biết.
Thực lực ba người đều tăng lên không nhỏ.
Thời khắc này, Triệu thự trưởng đã chính thức bước vào Nhật Nguyệt tứ trọng, mở 19 mạch, là người tăng lên lớn nhất, ban đầu ông vốn chỉ có 14 mạch, chưa được bao lâu mà đã mở thêm 5 mạch!
Năng lực của Thánh Nhân quả là vượt quá sức tưởng tượng.
Người tiếp theo không phải Viên Thạc mà là Càn Vô Lượng, Càn Vô Lượng đã miễn cưỡng bước vào Nhật Nguyệt tam trọng, mở 16 mạch, điều này chứng tỏ lần này y mở ra 6 mạch, nhiều hơn Triệu thự trưởng.
Cuối cùng mới là Viên Thạc, Viên Thạc cũng bước vào Nhật Nguyệt tam trọng, mở 17 mạch, nhưng trước đó Viên Thạc đã mở 13 mạch, lần này chỉ mở thêm 4 mạch.
So với hai người khác, ông tiến bộ kém hơn nhiều.
Lý Hạo đã đoán được nguyên nhân tại sao lại như vậy, hắn nhìn thoáng qua Càn Vô Lượng, lúc này ánh mắt Càn Vô Lượng sáng rực, lộ rõ vẻ hưng phấn.
“Rất tốt!”
Lý Hạo cảm khái: “Đều đã bước vào Nhật Nguyệt tam trọng, thậm chí Triệu thự trưởng còn tiến vào tứ trọng, Nhật Nguyệt tứ trọng xem như vượt qua Bất Hủ sơ kỳ! Trong số các Nhân tộc thời đại mới, trừ những người được thiên ý ưu ái như chúng ta, có lẽ Triệu thự trưởng chính là người đầu tiên bước vào cấp độ này!”
Hơn nữa ông ta còn chưa dung hợp phân thân.
Sau khi dung hợp, có lẽ ông sẽ có hi vọng bước vào Nhật Nguyệt ngũ trọng.
Trước đó Lý Hạo đã hấp thu không ít lực lượng đại đạo, nhưng hắn không dùng nó để khai mạch mà là mở 360 khiếu huyệt trong đạo mạch, hắn mở ra rất nhiều, vậy nên số lượng mạch đã mở ra không hề gia tăng.
Đến bây giờ, Lý Hạo vẫn chỉ có 24 mạch, tương đương Nhật Nguyệt ngũ trọng đỉnh phong, duy trì 36 đạo mạch chỉ có 250 khiếu huyệt.
Thực tế thì hắn đã mở ra hơn 300 khiếu, hắn mở rất nhiều khiếu huyệt trong những đạo mạch khác, chỉ là chưa mở đạo mạch hoàn chỉnh mà thôi.
Sau khi bọn họ nói xong, những người khác đều đỏ mắt.
Ít nhất đều là Nhật Nguyệt tam trọng ư?
Tiến bộ quá nhanh!
Trong lòng Lý Hạo phán đoán một phen, có lẽ Địa Diệu đã đặt ra giới hạn, những người này chỉ mở ra tối đa đến Nhật Nguyệt tam trọng, trừ Triệu thự trưởng ra, lão sẽ không giúp những người khác tăng lên đến Nhật Nguyệt tứ trọng.
Nhưng như vậy thì cũng đủ rồi!
Lý Hạo nở nụ cười: “Những người khác đi vào đi!”
Dứt lời, hắn đưa một chiếc nhẫn trữ vật cho Hồng Nhất Đường: “Đây là 20.000 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền.
Còn khoản bồi thường đã đáp ứng với Địa Diệu tiền bối thì ta sẽ thanh toán sau khi mọi người tăng lên xong, bảo tiền bối không cần lo lắng ta quỵt nợ!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










