[Dịch] Tinh Môn
Tập 360 : Lực lượng hồng nguyệt 1 (c1796-c1800)
❮ sautiếp ❯Chương 1796: Lực lượng hồng nguyệt 1
Chọn Trịnh gia!
Không ai dự liệu được trước điều này.
Tất cả mọi người cảm thấy, nếu Trịnh gia phản bội, toàn thành khôi phục thì sẽ vô cùng nguy hiểm, thậm chí còn nguy hiểm hơn bảy cổ thành còn lại cộng lại.
Nhưng sau khi Lý Hạo nghe về suy đoán của Càn Vô Lượng, hắn dứt khoát lựa chọn Trịnh gia.
Giờ phút này, Càn Vô Lượng rất xoắn xuýt.
Viên Thạc nhíu mày.
Nếu đưa ra đánh giá sai lầm… Dựa theo manh mối trước đó, nếu Trịnh gia chính là chủ thành phản bội, vậy một khi toàn quân giết vào, phe Lý Hạo chắc chắn sẽ bị hủy diệt.
Đây là một lần liều mạng nguy hiểm đến cực hạn!
Hơn nữa… phán đoán của Càn Vô Lượng có chuẩn xác không?
Càn Vô Lượng chỉ đưa ra suy đoán mà thôi, không có bất kỳ chứng cớ nào cho thấy Trịnh gia không phải đại bản doanh.
Năm xưa, gia chủ Trịnh gia có thể đã là Thiên Vương, nhiều năm đã như vậy, bọn họ cướp đi 2/3 mỏ khoáng Thiên Tinh chứ không hề án binh bất động, vậy nên có thể đối phương đã đạt đến cảnh giới mạnh hơn.
Đế Tôn?
Nếu là Đế Tôn thì bọn họ tự sát luôn cho nhanh, chứ làm gì có khả năng địch nổi.
Dù quân chủ lực của đối phương không ở đó, nhưng Càn Vô Lượng đoán rằng Trịnh gia có thể là một trong những cứ điểm, ở đó có cường giả đã khôi phục…
Giờ phút này, Viên Thạc đi theo Lý Hạo, ánh mắt lộ ra sự lo lắng.
Lần này ông đi sứ nhưng không nhìn ra đầu mối gì.
Thế mà tên Càn Vô Lượng kia chỉ nói ra vài suy đoán mà lại khiến đồ đệ mình tin tưởng như vậy.
Chuyện này quá nguy hiểm!
“Lý Hạo.”
Viên Thạc bỏ lại những người khác, đi theo Lý Hạo, truyền âm nói: “Những gì hắn nói đều chỉ là phỏng đoán của hắn, Trịnh gia cực kỳ nguy hiểm, Hồng gia cũng thế… Có lẽ Lưu gia mới là lựa chọn hàng đầu.
Nếu không không được nữa thì chọn thành còn lại, chọn Chu gia hoặc là Võ Lâm Minh cũng được.
Cùng lắm thì… Trở mặt thôi!”
Ông biết Lý Hạo lo lắng điều gì, hắn lo rằng nếu xử lý cổ thành Tân Võ không tốt thì sẽ trở mặt với đám người Trương An.
Lý Hạo kiêng kị rất nhiều thứ.
Không ai nghĩ là bọn họ có thể đi đến một bước này, nhưng lúc này Viên Thạc không nhịn nổi nữa, ông cắn răng, truyền âm nói: “Chúng ta kém hơn Tân Võ, kẻ phản bội, người phong ấn, 4 nước, ngũ phương Thiên Tinh… Thế nhưng nếu liều mạng thì không phải là không có cơ hội, Lý Hạo, đừng vì sợ trở mặt với Trương An và Chiến Thiên thành mà đẩy bản thân vào tuyệt cảnh!
Nếu không còn cách nào khác thì học Cổ Nhân Vương đi, trừ ta ra, toàn bộ đều là địch nhân.
Cùng lắm thì chúng ta điên cuồng một lần, liều chiến một lần!”
Hiện tại, Lý Hạo đang lôi kéo vài người, nhưng chuyện này quá khó.
Lý Hạo muốn được người Tân Võ ủng hộ và lý giải nhưng lại lo bọn họ sẽ bất mãn, còn phải cân nhắc chuyện cổ thành phản bội và kiêng kị 4 nước xâm lấn…
Ngoài ra còn có 3 tổ chức lớn, Ánh Hồng Nguyệt cũng là một mối họa lớn.
Khi Lý Hạo nói rằng hắn muốn đánh Trịnh gia…
Viên Thạc biết hắn đang muốn liều mạng.
Liều một lần để có được cơ hội!
Nếu có thể chứng minh Trịnh gia phản bội, cược thắng việc quân chủ lực của Trịnh gia không có ở đó, vậy thì sau lần này, Lý Hạo sẽ nhận được sự ủng hộ của Trương An và Chiến Thiên thành.
Nếu không, hắn đánh cổ thành như vậy thì sẽ nổi lên xung đột với những người này.
Trước đó đám người Trương An không nói gì chỉ bởi vì Lý Hạo còn chưa biến nó thành hành động mà thôi.
Trước đó, dù là Vương thự trưởng nghe nói Trịnh gia không phải phản đồ thì cũng vô cùng hưng phấn, trong tám đại cổ thành, Hồng gia không có lão tổ mạnh, nội tình không sâu, nếu bọn họ phản bội thì những người khác đều có thể lý giải và tiếp nhận.
Viên Thạc không hiểu được tâm tình của Lý Hạo, giờ phút này, ông chỉ có thể nói rằng: “Dù ngươi lựa chọn thế nào thì chúng ta cũng sẽ ủng hộ ngươi! Nhưng ngươi cũng phải nhớ kỹ một điều, võ sư giang hồ thì nên thoải mái một chút, ngươi suy tính quá nhiều, kiêng kỵ quá nhiều, ngươi hi vọng mọi chuyện thập toàn thập mỹ, nhưng trên thế giới này không có gì là hoàn hảo!”
“Tiểu Hạo…”
Ông nhìn Lý Hạo, Lý Hạo dừng bước nhìn về phía ông.
Viên Thạc chân thành nói: “Nếu không được Chiến Thiên thành ủng hộ, không được Trương An duy trì thì chúng ta cũng sẽ liều mạng! Ngươi có thể quên bọn họ đi, thậm chí chuẩn bị sẵn tinh thần trở mặt… Bọn họ cũng đang do dự, vừa muốn ủng hộ chúng ta, vừa muốn nhận được đãi ngộ của thời kỳ Tân Võ, thậm chí độc lập tồn tại bên ngoài chúng ta!
Cứ tiếp tục thế này thì không được, chúng ta làm cái gì cũng phải cân nhắc đến ý nghĩ của bọn họ… Sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện!”
Viên Thạc nghiêm túc nói tiếp: “Chuẩn bị sẵn sàng cho trận phản chiến đi! Đừng như vậy nữa, nếu lần này ngươi lựa chọn một nhà hoặc là không chọn nhà nào theo ý bọn họ… Cho dù bọn họ không trực tiếp quấy nhiễu nhưng tiềm thức của ngươi đã bị bọn họ ảnh hưởng rồi!”
Lý Hạo suy tư một phen rồi gật đầu.
Hắn nhìn Viên Thạc, một lát sau mới nói: “Lão sư, ta biết.
Ta chỉ đang cố gắng hết sức làm việc để không thẹn với lương tâm! Không chỉ là với mọi người mà cũng muốn cho Tân Võ một công đạo.
Nếu lần này có thể tìm ra chứng cứ Trịnh gia phản bội, từ nay về sau, ta sẽ không thẹn với lòng, những trợ giúp ta nhận được từ Chiến Thiên thành và đại học võ khoa Viên Bình cũng sẽ được trả hết!
Lão sư, có đôi khi không phải cứ trả lại ngang giá thì sẽ trả sạch tình cảm.”
Lý Hạo thở dài, nói khẽ: “Lúc ta còn nhỏ yếu, Chiến Thiên thành đã giúp ta rất nhiều, hai chữ Chiến Thiên cũng cho ta rất nhiều cảm ngộ, đám người Vương thự trưởng, Cửu sư trưởng đều trợ giúp ủng hộ ta…”
Viên Thạc trầm giọng: “Vậy nghe theo bọn họ đi, không phải Vương thự trưởng nói rằng nên đánh Hồng gia sao? Vậy cứ thế mà làm, đánh nhầm là chuyện của chính hắn!”
Giờ khắc này, ông lựa chọn ủng hộ ý kiến của Càn Vô Lượng!
Đánh Hồng gia đi! Nếu đánh nhầm, đó là vấn đề của Chiến Thiên thành các ngươi.
Ông nhìn Lý Hạo: “Nếu ngươi muốn làm vậy thì gọi bọn họ tới, hỏi xem bọn họ cảm thấy nhà nào có khả năng phản bội lớn hơn thì chúng ta sẽ đánh nhà đó… Dù sao cũng phải mạo hiểm, vậy thì cứ liều một lần đi! Hai nhà Trịnh, Hồng có hiềm nghi lớn nhất, bọn họ muốn chọn thì sẽ chọn trong hai nhà này!”
Mà dựa theo phỏng đoán của Càn Vô Lượng, quân chủ lực của đối phương có lẽ đang ở Lưu gia hoặc Chu gia.
Như vậy, đánh Trịnh gia hay Hồng gia thì đều không có vấn đề gì.
Dù người Tân Võ chọn thế nào thì đều phù hợp với mong muốn của Lý Hạo.
Đến lúc đó, nếu xảy ra vấn đề thì cũng không liên quan gì đến Lý Hạo.
Đó là do bọn họ tự chọn!
Về phần bọn họ có lựa chọn hay không… Dù sao cũng chắc chắn là có phản đồ, chẳng lẽ bọn họ có thể mặc kệ để cho phản đồ khôi phục ư?
Chương 1797: Lực lượng hồng nguyệt 2
Giờ khắc này, Viên Thạc có vẻ cực kỳ ích kỷ, thế nhưng ông cảm thấy mình không cần phải công chính vô tư.
Lý Hạo và Ngân Nguyệt mạo hiểm là để người Tân Võ được cái an ủi ư? Làm gì có cái lý ấy?
Lý Hạo nói khẽ: “Lão sư, chúng ta cảm thấy Trịnh gia có hiềm nghi lớn hơn, vậy mà lại cố ý dẫn dụ bọn họ đi đánh Hồng gia, nếu đánh nhầm… Lòng trung thành của Hồng gia không đơn giản là chỉ giành cho Tân Võ, đừng quên việc Hồng gia cũng có khả năng trung thành với Lý gia!”
“Đó là với Lý gia chứ không phải ngươi, nếu bọn họ có lòng trung thành với ngươi thì nên tìm gặp ngươi từ lâu rồi mới đúng!”
Viên Thạc không đồng ý: “Ngươi không đại biểu cho Lý gia! Người được bọn họ công nhận chỉ có Kiếm Tôn Tân Võ!”
“Ta biết.”
Lý Hạo gật đầu: “Nhưng mà lão sư… Kiếm Tôn Tân Võ, kiếm thuật của ta, việc ta có thể đi được đến ngày hôm nay là nhờ Tinh Không Kiếm cho ta rất nhiều trợ giúp, kể cả kiếm năng cũng vậy, ta không chỉ dựa vào bản thân để đi tới ngày hôm nay, đã như vậy, dù là công nhận là Kiếm Tôn Tân Võ, cũng không thể cố ý lừa dối…”
“Khốn kiếp!”
Viên Thạc tức giận mắng một tiếng: “Giờ này rồi mà ngươi còn quan tâm những thứ này làm gì? Muốn trả nhân tình sao? Có nhân tình gì để trả? Nếu không vì Lý gia thì ngươi đã không gặp nguy hiểm suốt như vậy…”
Lý Hạo lắc đầu: “Lão sư, chuyện này không tính là trả nhân tình, cũng không tính là thỏa hiệp với Tân Võ.
Ta chỉ muốn… Đường đường chính chính một chút!”
“Vớ vẩn, binh giả, quỷ đạo!”
Viên Thạc gầm thét: “Nếu thực lực không bằng người ta thì đòi đường đường chính chính cái gì? Còn nữa, ngươi đừng quên, nếu mạo hiểm thì cũng không phải chỉ có một mình ngươi mà là toàn bộ võ lâm Ngân Nguyệt, là tất cả những người tin tưởng ngươi!”
Lý Hạo trầm mặc.
Viên Thạc cảm thấy mình nói hơi nặng, ông hít sâu một hơi: “Ta không có ý đó, ta chỉ muốn nói là, dù phải mạo hiểm thì ngươi cũng nên cân nhắc đến suy nghĩ của mọi người…”
Lý Hạo giật mình, gật đầu: “Đúng! Vậy ta gọi mọi người tới hỏi ý kiến bọn họ, sau đó bỏ phiếu quyết định!”
Viên Thạc đang nghĩ ngợi, Lý Hạo lại nói tiếp: “Quyết định có đi hay không!”
“…”
Viên Thạc hiểu ý hắn, bọn họ sẽ không bỏ phiếu là đánh Hồng gia hay Trịnh gia, hắn kiên quyết muốn đối phó với Trịnh gia, giờ chỉ bỏ phiếu xem có ai nguyện ý đi hay không.
Ông cảm thấy hơi bất lực!
Đôi khi vị đồ đệ này của ông rất cứng đầu!
Đã nói đến nước này rồi thì ông không cần ngăn cản thêm nữa, ông nhắc nhở: “Yêu thực thủ hộ là một cây đào… Nhưng không chắc lắm, chỉ là nhìn rất giống! Thực lực có lẽ là Thánh Nhân nhưng nhìn có vẻ khôi phục chưa nhiều, ta không biết có phải ngụy trang hay không.
Hiện nay chỉ thấy có hai vị hoàng kim chiến sĩ trong thành, thực lực cụ thể không đoán được, trông có vẻ rất khiêm tốn, còn không cường đại bằng Chiến Thiên thành…
Trong thành cũng có binh sĩ, khoảng chừng 3000 người, khôi phục tương đương với Chiến Thiên thành hiện tại, không tính là quá cường đại.
Ngoài ra có trang bị cấm bay, nếu không phải người trong thành, không được sự cho phép thì sẽ bị cấm bay… Đương nhiên là Tinh Không Kiếm là ngoại lệ.”
Ông nói tiếp: “Đối phương cũng có yêu thực phụ trợ, ta không biết cụ thể có bao nhiêu nhưng ta đã thấy ở vài chỗ trong thành, Chiến Thiên thành có 36 vị, dù bên này ít hơn nhưng sẽ không ít hơn quá nhiều.
Chuyện này thì có thể hỏi đám người Vương thự trưởng một chút.
Chúng ta có thể đối phó với yêu thực phụ trợ, nhưng yêu thực thủ hộ và vị kim giáp chúng ta gặp hôm nay thì chưa chắc, hơn nữa đối phương cũng có đại quân đóng quân ở đó, nếu bọn họ có một vị quân trưởng thì có thể kẻ đó sẽ có chiến lực Thánh Đạo!
Cũng có thể tồn tại hai vị cường giả Thánh Đạo.”
Ông nhìn Lý Hạo: “Nếu gặp, ngươi sẽ không có cách nào để đối phó.
Còn nữa, trong thành có khả năng sẽ trang bị cho tình huống đặc biệt có thể xảy ra, phải cảnh giác cả ấn thành chủ của đối phương.
Lần trước, Chiến Thiên thành vận dụng ấn thành chủ giết chết một vị Thánh Nhân trọng thương, thứ đó rất nguy hiểm!”
Viên Thạc hít sâu một hơi: “Ta vẫn chỉ có một câu để nói, từ Thánh Đạo trở xuống, mọi người có thể liều! Đối thủ là Thánh Nhân, liều cũng vô dụng.”
Lý Hạo im lặng, chỉ nhìn bầu trời.
Lần này, nếu thành công, mọi cục diện bế tắc đều có thể phá vỡ.
4 nước không còn là mối uy hiếp, nguy cơ từ đám phản đồ cũng sẽ giảm mạnh, phá vỡ cổ thành, tiến có thể công lui có thể thủ, tất cả mọi thứ đều sẽ biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Hắn sẽ có đủ thời gian để phát triển và trở nên cường đại hơn.
Vậy nên, nếu lần này thắng thì thu hoạch sẽ vượt quá sức tưởng tượng.
Nếu thua thì sẽ chẳng còn gì.
Kể cả thái độ đối với Tân Võ!
Nếu trận chiến này có thể chứng minh Trịnh gia là phản đồ, mấy gia tộc như Lưu gia là một phần tử trong đó, vậy thì sau đó cả Trương An và Chiến Thiên thành đều sẽ không còn mặt mũi đòi hắn cân nhắc chuyện hợp tác.
Chỉ còn phương án là tiêu diệt bọn họ!
Khi đó, nếu bọn họ vẫn không chấp nhận, vậy kết quả tốt nhất chính là tách nhau ra, tệ hơn thì là trở mặt thành thù.
Giờ khắc này, trong lòng Lý Hạo đã có quyết định.
Nhất định phải làm!
Nếu thành công, mọi thứ sẽ thay đổi, kể cả thái độ đối với Tân Võ của hắn sau này cũng sẽ thay đổi.
Nhưng Thánh Nhân… phải giải quyết thế nào?
Hắn nhìn lên bầu trời, một lát sau, hắn khẽ nói: “Lão sư, ngài còn nhớ một kiếm ngày đó không?”
“Cái gì?”
“Ngày đó, ta cảm ngộ huyết mạch, nhìn thấy chiêu kiếm kia…”
Viên Thạc biến sắc!
Lý Hạo nhìn lên bầu trời: “Đã lâu rồi ta không cảm ngộ Kiếm Đạo của Kiếm Tôn.”
“Lý Hạo!”
“Lão sư, ngài nói xem, với thực lực của ta bây giờ, nếu cảm ngộ một kiếm này thì có thu hoạch đặc biệt hay không?”
“Quá nguy hiểm!”
Viên Thạc đã biết sự tồn tại của phong ấn, làm như thế quá nguy hiểm, nếu bị kẹt trong đó, không thể rời khỏi, hoặc là vị cường giả đang bị phong ấn kia thuận theo huyết mạch Lý Hạo xâm chiếm thân thể hắn thì đều rất nguy hiểm.
Lý Hạo cười: “Lão sư, ngài cảm thấy, kiếm của Kiếm Tôn có thể diệt thánh hay không?”
“Cái này…”
“Kiếm Đạo… Bây giờ thân thể ta khó chịu đựng được nhiều đạo mạch mở ra hơn, nhưng ta có thể mở khiếu huyệt trên 360 đạo mạch, mỗi đạo mạch mở thêm một khiếu huyệt, tạo thành một tuần hoàn đơn giản, mở 360 khiếu không quá khó, cũng không phải xuyên qua Hạo Tinh giới, lão sư, ngài cảm thấy chuyện này có khả thi không?”
Sắc mặt Viên Thạc biến đổi.
Có thể thực hiện không?
Chương 1798: Lực lượng hồng nguyệt 3
Có lẽ có thể!
Thế nhưng bây giờ Lý Hạo cường đại, thiên địa khôi phục, phong ấn không vững, nếu xâm nhập vào trong đó thì rất có thể sẽ bị cường giả bị phong ấn kéo vào trong.
Chuyện này còn nguy hiểm hơn tiến vào Hạo Tinh giới, tối thiểu là Hạo Tinh giới không có cường địch tồn tại.
“Nhân lúc mọi người còn chưa tới, ta muốn đi xem một kiếm kia của tiên tổ, lão sư… Nếu xảy ra vấn đề… Cứ chém ta là được.”
Lý Hạo nhướng mày: “Cường giả bị phong ấn này có khả năng mê hoặc tâm trí, rất có thể Ánh Hồng Nguyệt không hoàn toàn là Ánh Hồng Nguyệt ngày xưa nữa! Thông qua phán đoán những ngày qua, năm xưa Ánh Hồng Nguyệt âm hiểm xảo trá nhưng vẫn đa tình, nếu là Ánh Hồng Nguyệt năm đó, ta giết nhiều vị hồng nhan tri kỷ của gã như vậy thì gã nên báo thù ta mới đúng.”
Nói đến đây, hắn mỉm cười: “Lão sư, giờ đến chỗ cửa đá, bên kia an toàn hơn, ta muốn tiến vào trung tâm Bát Quái thuận theo Bát Quái Đồ.”
“Cái này…”
Viên Thạc đau đầu, một lúc sau mới gật đầu: “Được!”
Lý Hạo đã kiên trì như vậy thì ông chỉ có thể cùng đi.
Ông vừa đi vừa nói: “Ngươi muốn kích phát 360 khiếu huyệt, bây giờ còn không ít đạo mạch chưa hiện ra.
Còn nữa, dù đạo mạch chưa mở ra nhưng ngươi đã có hơn 200 khiếu huyệt, tức là còn 324 đạo mạch, ít nhất phải mở ra thêm 324 khiếu huyệt, tổng cộng lại là hơn 500 khiếu huyệt! Ngươi có thể chịu được không?”
“Có thể, chỉ mở ra một khiếu chứ không phải mở ra toàn mạch, mở nhiều cũng không ảnh hưởng lớn gì.”
Lý Hạo nói khẽ: “Mấu chốt ở chỗ, mở một khiếu, hoàn thành tuần hoàn 360 khiếu, nếu thực lực không thay đổi quá nhiều thì sẽ rất phí công.”
Viên Thạc phán đoán một phen, sau đó mở miệng: “Nhất định sẽ thay đổi, tuy nhiên nó sẽ không thay đổi lớn như mở đủ đạo mạch, nhưng 360 khiếu huyệt tạo thành đạo mạch chi kiếm, phối hợp với Tinh Không Kiếm và kiếm thuật của Kiếm Tôn, hiệu quả có lẽ sẽ vượt quá dự đoán.”
Ông lại nói: “Ngoài ra… Ta có chuyện muốn ngươi đáp ứng.”
“Cái gì?”
“Cho ta mượn 5 mạch!”
“Cái gì?”
Lý Hạo giật mình, Viên Thạc hừ lạnh một tiếng: “Cho ta mượn 5 mạch, nghe không hiểu à? Ta đã thấy năm thần văn của ngươi lơ lửng trong Hạo Tinh giới, chủ quản 5 khu vực, ta muốn ngươi cho ta mượn 5 mạch này… Thần văn dung hợp vào người ta, ta chưởng quản 5 mạch, ngươi chuyên tu 360 đạo mạch.”
Lý Hạo lập tức nhíu mày: “Không được…”
“Ngươi sợ ta chiếm thần văn của ngươi ư?”
Viên Thạc giận tím mặt: “Ta là sư phụ ngươi, Võ Đạo của ngươi là do ta dạy, bây giờ cánh ngươi cứng cáp rồi, ta mượn ngươi ít đồ mà ngươi cũng không vui sao? Ngươi thà tin tưởng tên hèn nhát Địa Phúc Kiếm kia mà không tin lão sư của ngươi sao?”
“Không phải…”
Lý Hạo biết lão sư cố ý nổi giận, hắn giải thích: “Ta không có ý đó, lão sư, hiện tại 5 mạch còn chưa hoàn thiện…”
“Lão tử không biết tự hoàn thiện chắc?”
“Thời gian không đủ…”
“Ngươi thì biết cái gì? !”
Viên Thạc tức giận: “Nếu ngươi muốn dùng Kiếm Đạo và 360 đạo mạch chi kiếm để đối địch, vậy nhiều hơn hay ít đi 5 mạch thì cũng không có ảnh hưởng lớn! Ngươi cho ta mượn, thầy trò chúng ta vốn đồng nguyên đồng căn, 5 thần văn của ngươi sẽ không bài xích ta, mà cũng chính vì thế nên người duy nhất có thể mượn ngươi chỉ có thể là ta.
Những người khác có tư cách mượn không? Không! Mà không chỉ thế, ngươi đưa cả thần văn chữ Đạo đây cho ta mượn dùng một chút…”
Lý Hạo đau đầu: “Lão sư… Ta…”
“Ngươi sợ ta chiếm quyền khống chế của ngươi à?”
“Lão sư, sao ngài nói vậy?”
“Lão tử đã nói rồi!”
Sắc mặt Viên Thạc âm trầm: “Ngươi không cho mượn tức là không tin ta! Vậy được rồi… Về sau ngươi không phải là môn đồ của Ngũ Cầm ta nữa, ngươi làm đô đốc của ngươi, lão tử làm Ngũ Cầm Lão Ma của ta, ngươi chẳng khác gì đám sư tỷ sư huynh kia cả, tất cả đều là đệ tử bất hiếu, bồi dưỡng các ngươi được cái đếch gì!”
Lý Hạo biết lão sư đang cố ý khiêu khích mình, hắn định khuyên tiếp nhưng Viên Thạc bỗng nhiên không tức giận nữa: “Không cho mượn thì ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ với ngươi! Ta không có chúng, nếu gặp nguy hiểm, ngươi không địch lại thì cả hai chúng ta đều sẽ không có kết cục tốt, trừ khi ta không tham gia… Tự ngươi suy nghĩ cho kỹ đi, nếu ở thời khắc mấu chốt ta có thể tự cứu mình thì không chừng có thể chạy đến Hạo Tinh giới, nhưng ngươi không cho mượn, ta rất khó trốn vào trong đó, cũng không có cách nào định vị, rất dễ lạc lối.”
Lý Hạo giật mình.
Đúng!
Ở thời khắc mấu chốt, nếu không địch lại, lão sư có thần văn thì có thể tiến vào Hạo Tinh giới chạy trốn.
Nếu không có chúng thì có khả năng ông sẽ lạc lối trong đó.
Lý Hạo trầm mặc.
Hắn biết suy tính của lão sư nhưng hắn không hoàn toàn tán thành: “Lão sư, ta cho ngươi mượn, ngươi đừng làm loạn! Thân thể ngươi yếu hơn ta nhiều, đừng cắn nuốt lực lượng đại đạo quanh đó, nếu không thân thể sẽ sụp đổ!”
Viên Thạc cười lớn: “Yên tâm đi, cho ta mượn rồi thì ngươi vẫn là đồ đệ tốt của ta!”
“…”
Lý Hạo bất lực, ta hiểu rồi, ngươi nói vậy tức là chắc chắn sẽ nuốt lực lượng đại đạo phụ cận!
Hai thầy trò cùng đi đến quặng mỏ vùng ngoại ô, vừa đi vừa trò chuyện, Lý Hạo nói: “Lão sư, chúng ta đồng nguyên, ngươi chủ tu Ngũ Hành đại đạo, Ngũ Hành dung hợp thì chiến lực nhất định sẽ tăng lên, khi đã đạt tới cực hạn của ngươi, ngươi mà nuốt đạo thì sẽ chết.”
“Nói nhảm, đằng nào chả chết, chết như thế này hay là bị người ta đánh chết thì khác gì nhau?”
“…”
Nói không sai chút nào!
Lý Hạo bật cười.
Viên Thạc cũng cười: “Đừng lề mề nữa, ngươi còn nhớ nơi này không?”
Lý Hạo nhìn thoáng qua, sửng sốt một chút rồi gật đầu: “Tập đoàn Kiều thị khai thác mỏ.”
“Ngày đó, sư phụ ngươi chưa phải là Tam Dương, chỉ vừa bước vào Đấu Thiên không lâu, mà tên kia đã là Tam Dương, ngày đó thầy trò chúng ta có sợ sệt không?”
Viên Thạc chỉ tòa cao ốc kia, cười nói: “Ngày đó, tiểu tử ngươi còn làm hỏng xe của ta ở đây! Lúc ấy, ngươi mới có thực lực gì? Thực lực ta thế nào? Vị kia của Kiều gia còn là Tam Dương đấy! Tình cảnh hiện giờ cũng chẳng khác lắm, chỉ là Tam Dương biến thành Thánh Nhân thôi, mà chúng ta cũng đã mạnh hơn gấp vạn lần! Cuối cùng thầy trò chúng ta liên thủ lại vẫn giết được hắn, không phải sao?”
Viên Thạc cười lạnh: “Có đôi khi thực lực càng mạnh thì lá gan càng nhỏ, suy tính càng nhiều! Tiểu Hạo, hãy nhớ kỹ một chuyện, đến lúc ngươi không còn đường để đi thì hãy liều một lần! Thắng, chúng ta ăn thịt, thua… sống hay chết thì cũng như nhau.”
Ông nhìn Lý Hạo: “Ngươi càng ngày lo lắng càng nhiều, tâm trí không bình tĩnh, lo rằng ta sẽ chết, sợ sẽ liên luỵ đến những người khác… Nhưng lo như vậy để làm gì?”
Ông lạnh lùng nói: “Không cần lo lắng! Dù chết hết thì cũng là gieo gió gặt bão.
Ở đây, Viên Thạc ta có một câu phải nói ra, cường giả bây giờ không có kẻ nào là không đáng chết, bọn họ có tội, nếu không có ngươi thì bọn họ sớm muộn gì cũng bị cổ nhân giết chết! Như vậy thì lo bọn họ chết làm gì?
Võ lâm Ngân Nguyệt đã chuẩn bị để đánh cược một lần từ lâu rồi! Nếu không có ngươi, khi khôi phục lần hai bắt đầu, có lẽ đám người này sẽ cùng đám người Triệu Thự Quang đi chết!
Đến đối thủ là cửu ti và hoàng thất mà bọn họ còn không đối phó được!
Ngươi không cần lo cho tính mạng của bọn họ, kể cả ta cũng vậy.
Đời này, Viên Thạc ta đã giết bao nhiêu người? Có người vô tội không? Đương nhiên là có!”
Chương 1799: Lực lượng hồng nguyệt 4
Viên Thạc cười lạnh: “Trong đám võ sư bị ta đánh chết có rất nhiều người vô tội, chỉ vì muốn dương danh mà ta lựa chọn đánh chết bọn họ! Ta sống hơn 70 năm, không còn gì tiếc nuối, ngươi rảnh để lo cho ta thì chẳng thà nghĩ cách để bản thân chạy trốn đi!”
Ông lại chỉ về hướng tòa cao ốc kia: “Lúc ấy đối phó với Kiều gia, chúng ta có chứng cứ chứng minh Kiều gia là người xấu không? Ngươi muốn ta giết người Kiều gia bởi vì tên Kiều gia kia cường đại, chiếm lấy di tích và có thù với Liễu Diễm, nhớ không? Khoái ý ân cừu, lo chuyện sống hay chết có ý nghĩa gì không? !”
Ngươi muốn đối phó với Trịnh gia cũng được, đối phó với Hồng gia cũng được, đối phó với bất cứ kẻ nào cũng thế.
Nếu đã quyết định thì đừng nghĩ mãi về vấn đề chứng cứ, người Tân Võ không hiểu được thì kệ bọn họ!”
Lý Hạo suy tư, gật đầu.
Viên Thạc tươi cười: “Đi thôi, đã lâu rồi chúng ta không dùng Lộc Doanh Thuật để di chuyển đúng không? Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta chạy tới quặng mỏ, tiểu tử ngươi sử dụng Lộc Doanh Thuật không?”
Lý Hạo giật mình, mỉm cười gật đầu.
Ngay sau đó, hai thầy trò bỗng nhiên cưỡi gió bay đi, lao nhanh nhảy vọt tựa như hươu con!
Giờ khắc này, không ít người kinh ngạc nhìn hai thầy trò trong không trung, bọn họ tựa như hươu con tự do chạy nhảy, hất lên từng đợt bụi mù.
Ngân Thành.
Triệu Thự Quang nhìn hai người rời đi thì nghi hoặc, bên cạnh là Chu thự trưởng đi xa lâu, mới trở về đoàn tụ với ông.
Chu thự trưởng nở nụ cười: “Quan hệ thầy trò tốt thật, gần đây ta còn chẳng dám nói nhiều với hắn.”
“Cái gì?”
Triệu thự trưởng nghi ngờ nhìn Chu thự trưởng.
Chu thự trưởng than nhẹ một tiếng: “4 nước, cổ thành, Tân Võ, phản đồ, 3 tổ chức lớn bây giờ đang dồn hắn vào đường cùng! Trước kia hắn thích cười, dù là cười giả dối thì cũng sẽ cười rất vui vẻ… Đã lâu rồi không thấy hắn cười thật lòng.
Từ khi 4 nước xâm lấn, từ lúc đón vài người Tân Võ ra khỏi di tích… Thực lực càng ngày càng mạnh, nhưng tình cảnh càng lúc càng gian nan.”
Ông bất đắc dĩ: “Trước kia, Ngân Nguyệt tứ thủ cộng thêm Viên Thạc có thể che gió che mưa cho hắn, nhưng hôm nay thì hết rồi! Không còn ai cả! Trương An, Lý Đạo Tông, những người này đối xử với hắn không tệ, nhưng không đến mức móc tim móc phổi, thiên vị hắn hơn đám người Tân Võ.”
Trước kia, mọi người có thể thiên vị Lý Hạo, che chở cho hắn, nhưng bây giờ chẳng còn ai.
Bây giờ, người mạnh nhất phủ đô đốc là Trương An, nhưng Trương An chỉ coi trọng Lý Hạo, khi phải lựa chọn giữa một vài vấn đề, ông ta tuyệt đối sẽ không lựa chọn Lý Hạo vô điều kiện, dù… ông ta cũng biết Lý Hạo đang phải đối mặt với rất nhiều nan đề.
Những người khác thì còn chẳng mạnh bằng Lý Hạo!
Chu thự trưởng thở dài: “Hắn vẫn luôn do dự, muốn nhận được sự ủng hộ, nhưng Tân Võ không nguyện ý trao cho hắn quá nhiều sự duy trì, hắn muốn được che chở, nhưng những người kia không nguyện ý.
Hắn chỉ có thể kiên trì tiến lên phía trước, mỗi bước đều như giẫm trên băng mỏng.
Lão Triệu, rất nhiều năm trước, chúng ta cũng như thế, nhưng khi đó không gian nan như hiện tại, giờ ngẫm lại mới thấy, trừ chúng ta ra, không ai thật sự nguyện ý toàn lực giúp hắn, mà cả chúng ta cũng chưa hẳn là toàn tâm toàn ý.”
“Ngươi có ý gì?”
Triệu thự trưởng tức giận: “Tại sao chúng ta không toàn tâm toàn ý?”
Chu thự trưởng nhìn ông, một lát sau mới đáp: “Ngươi và ta làm cộng sự tại Ngân Nguyệt 40 năm, bây giờ, 10.000 Ngân Nguyệt Vệ là toàn bộ thủ đoạn mà ngươi chuẩn bị để đối phó với lần khôi phục thứ hai ư?”
Chu thự trưởng cười xán lạn: “Chúng ta vẫn luôn chờ đợi khôi phục lần hai, chờ đợi cổ nhân xuất hiện, giờ ngươi nói đi, toàn bộ lực lượng của ngươi là 10.000 Ngân Nguyệt Vệ kia sao? Nhưng chúng ta có bao nhiêu người? Một đám liên thủ cũng chưa chắc đã địch nổi Tuyệt Điên? Lão Triệu, ngươi chỉ có vậy thôi sao?”
Triệu thự trưởng nhíu mày.
Chu thự trưởng nói khẽ: “Chỉ cần lần này thành công, phá vỡ hàng rào trước mắt, bầu trời sẽ quang mây, dù không phải toàn bộ! Lão Triệu, có thủ đoạn gì thì lấy ra hết đi, hãy liều một lần… Tin tưởng hắn một lần!”
Triệu thự trưởng trầm giọng: “Lão Chu, ngươi đến Thiên Tinh thành một thời gian, ngươi thay đổi rồi…”
“Ta không thay đổi!”
Chu thự trưởng lắc đầu: “Ta chỉ nhìn nhiều hơn vài thứ, chẳng qua là ta cảm thấy chúng ta không cần phải cất giấu, bây giờ hắn gặp khó, có lẽ hắn biết, thậm chí hắn cũng đang suy nghĩ chẳng lẽ Ngân Nguyệt không còn lá bài tẩy nào sao? Nhưng từ trước tới giờ hắn chưa từng đề cập đến điều này.
Kỳ thật hắn cũng là võ sư Ngân Nguyệt, hắn cũng rất sĩ diện, nếu không ai chủ động giúp ta thì ta sẽ tự giúp chính mình!
Ngươi nghĩ đi, từ khi bắt đầu cho tới hôm nay, trừ Viên Thạc ra, hắn có chủ động cầu cứu, cầu viện người không? Dù hắn cầu viện thì cũng sẽ bỏ ra cái giá xứng đáng… Hắn rất sĩ diện, hắn và đám võ sư Ngân Nguyệt khác y như đúc ra từ một khuôn!
Hắn muốn phân rõ giới hạn với tất cả mọi người, ngươi giúp ta, ta giúp ngươi, ngươi cho ta một phần, ta cho ngươi mười phần… Chúng ta đã từng thử thay đổi hắn, hi vọng hắn không bị giết chóc và cừu hận ảnh hưởng.
Nhưng hôm nay, hắn buông cừu hận, buông giết chóc… Mà chúng ta lại không thể cho hắn nhiều sự trợ giúp hơn, nếu vậy thì tại sao lúc trước lại không cho hắn tiếp tục sống trong cừu hận?”
Ông nhìn Triệu thự trưởng: “Nếu như từ ban đầu, mục tiêu của hắn chỉ có Ánh Hồng Nguyệt thì còn đường hắn đi sẽ không gian nan như thế! Chúng ta giao trách nhiệm cho hắn, 4 nước xâm lấn, phản đồ Tân Võ có quan hệ gì với hắn không? Chỉ cần hắn một lòng đuổi giết Ánh Hồng Nguyệt, từ bỏ Tinh Không Kiếm, vậy chắc gì đã có kẻ nào muốn làm khó hắn.
Ngươi muốn học theo Trương Chí Tôn, muốn bồi dưỡng ra một vị Nhân Vương, nhưng ngươi có cho hắn sự che chở giành cho Nhân Vương không? Ngươi có làm được điều mà Trương Chí Tôn đã làm không?”
Triệu thự trưởng nhíu mày.
“Ngươi không phải Trương Chí Tôn, hắn không phải Nhân Vương, thế thì tại sao chúng ta nhất định phải áp đặt tất cả lên người hắn?”
Triệu thự trưởng trầm giọng: “Ta không áp đặt gì cho hắn, mà đây cũng là trách nhiệm của tất cả chúng ta!”
“Không, ngươi sai rồi!”
Chu thự trưởng phản bác: “Không phải trách nhiệm của tất cả mọi người! Ngươi phải hiểu rằng, hắn không muốn làm vương, cũng không muốn làm đế, mọi chuyện không phải là trách nhiệm của hắn! Hắn sống sót không phải là nhờ được ngươi trợ giúp, mà là Viên Thạc, là đám người Hồng Nhất Đường giúp hắn.
Hắn đi đến ngày hôm nay không nhờ sự trợ giúp của ngươi.
Vậy nên, lão Triệu, ngươi nghĩ sai rồi!”
Triệu thự trưởng trầm mặc.
Chu thự trưởng bình tĩnh nói: “Nếu lần này mà ngươi còn không lấy ra tất cả thủ đoạn để liều một lần thì lần tiếp theo còn ai nguyện ý đi liều vì ngươi? Nếu lần này thất bại thì ngươi cũng không còn cơ hội nào nữa đâu, dù ngươi sống sót, ngươi ẩn núp… thì cũng không còn bất cứ cơ hội nào cả!”
Ông chắc chắn lão Triệu vẫn còn đang cất giấu thủ đoạn chưa mang ra.
Ngân Nguyệt đã chờ đợi khôi phục lần hai rất nhiều năm, không thể nào không chuẩn bị chút gì cả.
Trước đây Triệu thự trưởng từng nói, khi khôi phục lần hai xảy ra, Ngân Nguyệt cũng có thể chiến một trận với thiên hạ, đánh một trận với đám già kia, vậy thì vì sao hiện tại lại gian nan như thế?
Ánh mắt ông sáng rực nhìn Triệu thự trưởng, Triệu thự trưởng trầm mặc, một lát sau mới mở miệng: “Ngươi… Ngươi còn nhớ lần khôi phục đầu tiên, ta từng ở hiện trường không?”
Chương 1800: Lực lượng hồng nguyệt 5
Ánh mắt Chu thự trưởng sáng lên, gật đầu.
Lần đầu tiên khôi phục, thủ lĩnh 3 tổ chức lớn, Hạo Thiên sơn chủ và mấy người Triệu thự trưởng đều ở hiện trường.
Đã từng có người nhắc đến chuyện này, nhưng Triệu thự trưởng chưa từng nhắc tới nên không ai hỏi, có một thời gian, Lý Hạo đã lo lắng Triệu thự trưởng có vấn đề nên đã cố ý che giấu rất nhiều việc.
Nhất là khi biết Triệu thự trưởng có liên hệ với cổ thành, tại khoảng thời gian đó, Lý Hạo còn trốn tránh Triệu thự trưởng, khôi phục Hòe tướng quân cũng không nói trước.
Triệu thự trưởng hít sâu một hơi: “Nơi khôi phục lần đầu tiên là di tích Ngọc Sơn trấn! Bên đó có một mạch khoáng, bên trong có một vị cường giả tên là Địa Diệu.
Địa Diệu giống vị ở trong khoáng mạch Thiên Tinh trấn mà ngươi đã kể với ta.
Nhiệm vụ của hắn là tiến hành khôi phục lần đầu tiên! Hắn đã thành công, còn vị trong Thiên Tinh trấn kia thất bại.”
Chu thự trưởng nhíu mày, gật đầu.
Triệu thự trưởng tiếp tục nói: “Năm đó, lần đầu tiên khôi phục bắt đầu, mấy người chúng ta từng tiếp xúc với Địa Diệu.”
Chu thự trưởng trong lòng khẽ dao động, ông suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Địa Diệu thuộc phe phản đồ hay là phe nào?”
“Một phe khác, đến từ Hồng Nguyệt đại thế giới! Vậy nên lần ấy… có Hồng Nguyệt tổ chức của Ánh Hồng Nguyệt!”
Chu thự trưởng biến sắc: “Ngươi giấu giỏi lắm, chẳng bao giờ nhắc đến.”
Triệu thự trưởng chậm rãi nói: “Năm đó, ta và mấy người Ánh Hồng Nguyệt và cả Địa Diệu đã kí kết một hiệp nghị, trước khi khôi phục lần hai, chúng ta sẽ không nhằm vào nhau, liên thủ bắt đầu khôi phục lần hai, nếu không… Chúng ta không ra được.”
“Có hạn chế không?”
Chu thự trưởng trầm giọng: “Trước đó ngươi không nói là bởi vì hạn chế ư?”
“Có một chút, nhưng không quá nghiêm trọng.”
Triệu thự trưởng nói khẽ: “Sau đó, 3 tổ chức lớn xuất hiện, Hạo Thiên thần sơn xuất hiện, ta cũng bắt đầu quản lý Ngân Nguyệt, những nơi chúng ta chưởng quản không liên quan gì tới nhau! Chúng ta đều đang yên lặng chờ đợi khôi phục lần hai bắt đầu…”
“Các ngươi đều thúc đẩy nó ư?”
Triệu thự trưởng gật đầu: “Lúc đó chúng ta đều tuân theo hiệp nghị, thúc đẩy khôi phục lần hai, cả 3 tổ chức lớn và Ngân Nguyệt đều nhằm vào cửu ti và hoàng thất, có lòng muốn ép cửu ti và hoàng thất mở ra khoáng mạch.”
Chu thự trưởng trầm giọng: “Nói điểm chính đi, giờ thì sao? Còn nữa, lá bài tẩy của ngươi là Địa Diệu à?”
Triệu thự trưởng cười nói: “Gấp cái gì? Tình huống hiện tại chính là, khôi phục lần hai mãi không bắt đầu, hiệp nghị năm đó đã mất hiệu lực, tất cả đều tự nghĩ biện pháp tự tìm đường sống.
Nhưng Địa Diệu quả thật là át chủ bài…”
Ông ngập ngừng một chút rồi nói: “Địa Diệu đại biểu cho Hồng Nguyệt đại thế giới! Địa Diệu từng nói, nếu khôi phục lần hai bắt đầu, hắn sẽ ra tay đối phó với vài người của tám đại cổ thành, thực ra thì hắn không trực tiếp nói vậy, mà đó là suy đoán của ta.
Vậy nên, dù trong Ngân Nguyệt có rất nhiều di tích, nhưng ta biết Địa Diệu đã khôi phục rất nhiều, khi khôi phục lần hai bắt đầu, Địa Diệu sẽ săn giết bọn họ!”
Chu thự trưởng nhíu mày: “Bảo hổ lột da!”
“Đúng!”
Triệu thự trưởng gật đầu: “Ta từng suy nghĩ rất nhiều, cũng từng nghĩ đến chuyện lợi dụng Võ Lâm Minh đi săn giết Địa Diệu, đạt thành trạng thái cân bằng, ta từng nghĩ, chờ tới khi khôi phục lần hai bắt đầu, đầu tiên là lợi dụng Địa Diệu săn giết cường giả cổ thành, sau đó ám toán Địa Diệu, để Võ Lâm Minh tiêu diệt hắn, cho bọn họ cá chết lưới rách.
Hồng Nguyệt đại thế giới và Tân Võ đương nhiên là địch nhân của nhau!
Chuyện này chẳng khác gì diễn xiếc đi trên dây.
Nhưng không sao, khôi phục lần hai bắt đầu, không liều mạng thì sao có thể sinh tồn được?”
Chu thự trưởng thở dài: “Vậy e rằng thủ đoạn này không còn tác dụng gì rồi.”
Không ngờ Lão Triệu lại trông cậy vào cường giả Hồng Nguyệt đại thế giới, nó có thể coi là thủ đoạn ẩn giấu ư?
Ông cảm thấy bất đắc dĩ!
Triệu thự trưởng lắc đầu: “Ta tọa trấn Ngân Nguyệt 40 năm, khu trục 3 tổ chức lớn, không cho đám người Ánh Hồng Nguyệt tiến vào, độc bá di tích Ngọc Sơn trấn, vậy nên bao nhiêu năm qua Địa Diệu chỉ có thể liên hệ với một mình ta! Hiểu chưa?
Từ lần đầu tiên khôi phục cho đến bây giờ là 21 năm, Địa Diệu chưa từng gặp lại Ánh Hồng Nguyệt.
Thủ đoạn duy nhất là thông qua tinh thần lực thẩm thấu để tạo ra một tên Hồng Bào, kẻ đó vẫn luôn đi theo Ánh Hồng Nguyệt, giữ liên lạc.
Trên thực tế, bọn họ thành công là vì được ta ngầm đồng ý.
Mà vị Hồng Bào kia đã bị Ánh Hồng Nguyệt giết chết trước đó không lâu…”
Ánh mắt Chu thự trưởng lấp lóe.
21 năm!
Trải qua thời gian lâu như vậy, lão Triệu và Địa Diệu có liên hệ sâu sắc hơn không?
Triệu thự trưởng nói khẽ: “Trong 21 năm này, ta vẫn luôn nghĩ cách và tiến hành, tiếc là Địa Diệu không phải kẻ dễ đối phó, trải qua nhiều năm như thế, dù chúng ta liên hệ rất nhiều nhưng vẫn không hoàn toàn lừa gạt hay thuyết phục được hắn…”
Ông nở nụ cười: “Mãi đến khi Ánh Hồng Nguyệt giết chết Hồng Bào, cắt đứt liên hệ, hắn không còn ai khác để trông cậy, chỉ có thể dựa vào ta, ta phải tạ ơn Ánh Hồng Nguyệt mới đúng! Trong mấy ngày đó, Ánh Hồng Nguyệt đã muốn đến Ngọc Sơn trấn nhưng luôn bị ta ngăn cản.
Mà ta chỉ làm một chuyện.”
Chu thự trưởng bất đắc dĩ: “Nói thẳng đi.”
Triệu thự trưởng cười nhạt: “Ta nói rằng mình có thể trở thành ánh mắt, cánh tay của hắn… Trở thành Hồng Bào, Ánh Hồng Nguyệt thứ hai! Ngươi muốn ta vận dụng át chủ bài thì cũng không phải là không được.
Giờ ta đi gặp hắn, lấy lực lượng Thánh Đạo của hắn giúp ta cưỡng ép mở khiếu và đạo mạch, cải tạo thành thân thể thích hợp cho hắn cướp để chuẩn bị ra khỏi di tích.
Nhưng nhược điểm là có thể ta sẽ quên mất cái tôi ban đầu.”
“Cường giả Hồng Nguyệt đại thế giới có điểm đáng sợ là bọn họ sẽ từ từ phóng đại dục vọng trong lòng ngươi.
Bọn họ không trực tiếp xâm chiếm thân thể ngươi hay đoạt xá, mà là từ từ phóng đại dục vọng, cải tạo ngươi, biến ngươi trở thành một phần của bọn họ, nhất định là tất cả những kẻ phản bội đều từng tiếp xúc với bọn họ!”
Triệu thự trưởng thở dài: “Ta đi tiếp nhận sự cải tạo, tẩy não của hắn, sau đó đề nghị hắn mở giúp vài đạo mạch thì nhất định hắn sẽ rất vui lòng, Hồng Bào đã chết, Ánh Hồng Nguyệt xem như đã phản bội, giờ phút này hắn không ra ngoài được, vậy nên sẽ vui lòng chấp nhận chuyện để ta trở thành người phát ngôn của hắn…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Ma Thần Thiên Quân [Dịch] Ma Thần Thiên Quân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Ma-Than-Thien-Quan-dich-Truyen-MA-Dao-sieu-pham.jpg)




