[Dịch] Tinh Môn
Tập 355 : Thủy Vân 5 (c1771-c1775)
❮ sautiếp ❯Chương 1771: Thủy Vân 5
Lý Hạo bây giờ, dưới một kiếm, tuyệt đối có lực lượng Nhật Nguyệt tứ trọng, có thực lực khi mở được khoảng 20 mạch, thế nhưng… bị cản lại.
Không thể tưởng tượng nổi!
Thủy Vân quốc, những người khác, mạnh nhất cũng chỉ có khoảng 10 mạch đúng không?
Đây là hiện tại!
Nhưng đối phương, lại vượt qua tất cả mọi người, tại sao lại như vậy?
Lý Hạo có chút ngoài ý muốn, lại xuất kiếm!
Đối phương cũng vung kiếm phiêu nhiên giáng lâm, nói khẽ: “Đô đốc thắc mắc, vì sao ta có thể đánh vỡ giới hạn của thiên địa sao?”
“Có chút.”
Khuôn mặt của thái hậu bị che đi, nhưng lại có thể cảm nhận được lúc này đang cười: “Bởi vì… coi như Ngân Nguyệt được chia cắt từ thế giới chủ, dù sao cũng bắt nguồn từ thế giới chủ, mà thế giới chủ, có hai vị Thế Giới Chi Chủ, Nhân Vương và Đại Đế!”
“Trừ hai vị Thế Giới Chi Chủ này, thế giới chủ, kỳ thật vẫn còn một vị khác, thân phận cực cao…”
“Chí Tôn?”
Lý Hạo hỏi một câu, thái hậu cười nói: “Thân phận Chí Tôn tất nhiên cũng cực cao, nhưng, Chí Tôn là Chí Tôn, có Nhân Vương… vậy liền có Nhân Vương Hậu, cho nên, Nhân Vương Hậu mới xem như nửa Thế Giới Chi Chủ!”
Lý Hạo khẽ giật mình, dường như đã hiểu được: “Ý của ngươi là, ngươi… kế thừa đạo thống của Nhân Vương Hậu? Cho nên, dù là thiên địa cũng không dám hạn chế ngươi?”
“Nhân Vương là chủ nhân của thế giới, Nhân Vương Hậu là nửa chủ nhân… ta chỉ biết một chút da lông, thiên ý của thế giới này, không dám phản kháng đạo thống của Nhân Vương Hậu mà thôi, nhưng một khi cường đại hơn, liền sẽ không quan tâm những thứ này… chỉ là bây giờ chiếm cứ một chút tiên cơ thôi!”
Thái hậu Thủy Vân khẽ cười một tiếng: “Thủy Vân ta, nước nhỏ thực lực cũng yếu, cường giả trong nước càng thưa thớt, lại không có nội tình gì khác, thiếp thân may mắn, nhận được một chút truyền thừa của Nhân Vương Hậu… kỳ thật cũng không có ý định xưng bá, cũng không có lực lượng để xưng bá, lực lượng một người, làm sao có thể tranh bá thiên hạ? Chỉ là… vì dân chúng thôi, xin Đô đốc, cho Thủy Vân ta một con đường sống!”
Lý Hạo thật sự rất bất ngờ!
Truyền thừa của Nhân Vương Hậu!
Hơn nữa, vị thái hậu này, thế mà tu luyện đến mức này, thế mà thiên ý không dám áp chế… phải biết rằng, tôn tử của Chí Tôn, đối phương vẫn sẽ áp chế, vì sao không dám áp chế truyền thừa của Nhân Vương Hậu?
Nhân Vương, đáng sợ hơn Chí Tôn rất nhiều sao?
Chỉ là truyền thừa kiếm pháp của Nhân Vương Hậu, cũng không phải bản nhân, thứ này cũng không dám áp chế… thiên ý này, cũng có chút hiếp yếu sợ mạnh.
Lúc này, Lý Hạo lại gia tăng thực lực.
Xuất kiếm chém ra!
Thái hậu cũng xuất kiếm lần nữa, nhưng cũng không phải tiến công, mà là phòng thủ: “Đô đốc rất mạnh… dù toàn lực ứng phó, ta cũng chưa chắc có thể địch nổi… Đô đốc, hẳn là cũng không muốn Thủy Vân bị hủy diệt?”
“Cường giả cổ thành kia đến đây… kêu tứ quốc xuất binh, chỉ sợ chí không ở việc đoạt lấy thiên hạ, mà là muốn giết chóc trên diện rộng.”
Thái hậu Thủy Vân, dường như cũng đã đoán được những chuyện này, nói khẽ: “Mặc dù Đô đốc giết ta, kỳ thật cũng không thay đổi được gì… giết ta, Thủy Vân rung chuyển, vô cùng hỗn loạn, chẳng lẽ Đô đốc muốn giết mấy trăm triệu thần dân của Thủy Vân? Đô đốc bây giờ, cũng không có tinh lực trấn áp Thủy Vân hỗn loạn… người chết quá nhiều, đối với Đô đốc, cũng chưa hẳn là chuyện gì tốt.”
Lý Hạo khẽ cười: “Nếu ngươi đã có cái nhìn thấu đáo như thế, vì sao nhất định phải làm như thế?”
“Thiếp thân chỉ là không muốn… trở thành người duy nhất phản kháng! Bằng không, cường giả cổ thành, mười phân thân đến đây, tàn sát Thủy Vân ta, Đô đốc, ngươi nói đi, Thủy Vân ta còn có đường để đi sao?”
“Trong nước ta, chỉ có ta có sức ngăn cản, những người khác… chỉ sợ khó mà ngăn cản, ta cũng không có khả năng vẫn mãi trông coi tất cả mọi nơi, không xuất binh, khả năng chính là Thủy Vân bị diệt quốc!”
“Thủy Vân, không có Sơ Võ Chi Thần, không có Thần Linh cường hãn, không có hoang thú… quốc nhỏ lực yếu, chỉ có thể nước chảy bèo trôi!”
Nói đến thê lương, nhưng Lý Hạo tuyệt không thương hại: “Vậy giết Thiên Tinh ta, tàn sát con dân Thiên Tinh ta, chính là chuyện nên làm sao?”
“Đô đốc hiểu lầm rồi… chỉ là tạm thời để cổ thành yên tâm thôi!”
Khi song phương đang nói chuyện đã đồng thời xuất kiếm mấy trăm lượt.
Kiếm ý va chạm, thái hậu Thủy Vân không ngừng lùi lại.
Tuy mạnh… nhưng Lý Hạo cũng đã nhìn ra, thực lực đại khái cũng chỉ ở khoảng 20 mạch, đây cũng là giới hạn của đối phương, so với Lý Hạo, vẫn kém một khoảng.
Thái hậu Thủy Vân lại chỉ phòng không công, thở dài nói: “Đô đốc… sao cứ phải đuổi tận giết tuyệt? Bây giờ, mong muốn của Thủy Vân và Đô đốc, thật ra rất giống nhau, hủy diệt những cường giả trong cổ thành… để khỏi dẫn đến tai hoạ ngập đầu! Đô đốc trấn áp tứ phương, lại từ đầu đến cuối không muốn toàn lực đối phó một phương, diệt quốc thống nó, không phải là vì phòng ngừa lần khôi phục thứ hai sớm xảy ra sao?”
“Cũng gần như thế!”
Lý Hạo lại xuất kiếm, một kiếm xé rách mạng che mặt của đối phương, thấy được chân dung của đối phương, dùng mấy từ quốc sắc thiên hương cũng không đủ để miêu tả, nhưng hắn vẫn không hề biến sắc, vẫn bình tĩnh như trước: “Thủy Vân quốc yếu, nếu chỉ có một mình ngươi… hôm nay, ta liền chém ngươi, cùng lắm thì, cầm tù tướng sĩ trong nước ngươi làm tù binh, có thể làm gì được ta?”
Thái hậu Thủy Vân có chút ai oán: “Đô đốc sao phải tàn nhẫn như vậy… trong nước ta, cũng chôn giấu ngàn viên đạn siêu năng diệt thành, một khi ta chết, nước mất nhà tan, Thủy Vân diệt quốc, tử thương vô số, thiên địa khôi phục, lần khôi phục thứ hai bắt đầu, cổ cường giả xuất hiện… đó mới là lúc sinh linh đồ thán!”
Ánh mắt Lý Hạo khẽ biến: “Ngươi lại là lòng dạ độc ác!”
“Không… ta chỉ là… hành động bất đắc dĩ mà thôi!”
Thái hậu Thủy Vân nói khẽ: “Năm đó, Nhân Vương bị cường giả vây công, cũng chỉ có thể cầu con đường sống như vậy… mà ta… cũng chỉ có làm giống như vậy! Nỗi đau của kẻ yếu, chứ không phải là thiếp thân lòng dạ độc ác!”
Dứt lời, răng rắc một tiếng, mũ phượng bị phá hủy!
Một vài vệt máu, từ trên đầu nàng ta chảy xuống, nhuộm đỏ hai gò má, đối phương vẫn nhìn về phía Lý Hạo, thậm chí thu kiếm không tiếp tục chiến đấu nữa, thở dài nói: “Hôm nay Đô đốc giết ta, Thủy Vân chỉ có thể bị hủy diệt… trăm vạn thương sinh, Đô đốc… cũng không muốn thấy cảnh này chứ?”
Lý Hạo cười: “Đã từng gặp người uy hiếp ta, nhưng đây là lần đầu tiên có người dùng quốc gia của mình, dân chúng của mình, uy hiếp thủ lĩnh của địch quốc, thực sự là… buồn cười!”
Chương 1772: Thủy Vân 6
“Nỗi đau của kẻ yếu!”
Khuôn mặt thái hậu Thủy Vân đầy máu, bộ dáng có chút nhu nhược: “Nếu ta cường đại như Đô đốc, có Ngân Nguyệt võ sư trợ giúp, ta cũng không muốn như vậy…”
“Ai cũng không muốn dùng thủ đoạn như thế này, tìm kiếm một con đường sống.”
Lý Hạo cười lạnh: “Buồn cười!”
Dứt lời, bỗng nhiên nói: “Muốn khiến ta không giết ngươi, có thể, nhưng… ngươi phải giúp ta một chuyện.”
“Đô đốc xin mời nói.”
“Giúp ta xuất chiến một trận! Ta liền để cho các ngươi tiếp tục dừng chân ở đây.”
Thái hậu Thủy Vân khẽ nhúc nhích trong lòng: “Địch nhân là…”
“Không cần hỏi! Có nguyện ý hay không? Nếu không muốn… ta chưa hẳn nhất định phải giết ngươi, ta chỉ cần phế bỏ ngươi, ta nghĩ… có lẽ sẽ nảy sinh một số chuyện rất thú vị!”
Dứt lời, khí tức Lý Hạo đột nhiên tăng vọt, “Có lẽ ngươi còn ẩn tàng một chút thực lực, nhưng không sao, ta nghĩ… nếu ngươi mạnh hơn thật, cũng không có khả năng chống lại Thánh Nhân, mà bên cạnh ta, còn có một vị Thánh Nhân có thể xuất thủ!”
Nói đến đây, Lý Hạo cười nói: “Ngươi biết kiếm pháp của Nhân Vương Hậu, chắc hẳn cũng có rất nhiều người nhận ra… người e ngại Nhân Vương, hẳn cũng sẽ sợ đúng không?”
Thái hậu trong lòng khẽ nhúc nhích, ai sẽ sợ Nhân Vương?
Đương nhiên là người Tân Võ!
Lý Hạo, muốn đối phó người Tân Võ sao?
Cổ thành?
Hay là một số cường giả trong di tích?
Trong nội tâm nàng ta đang có ngàn vạn suy nghĩ, Thủy Vân quốc yếu, nàng ta tuy mạnh, nhưng lực lượng một người, đích xác không địch lại các phương, hôm nay Lý Hạo bởi vì một số hạn chế, không cách nào đối phó bọn hắn, thế nhưng… nếu thật sự muốn phế mình thì sao?
Suy ngẫm từ chuyện này qua chuyện khác, nàng ta có chút yếu đuối nói: “Đô đốc sẽ không cố ý kêu ta chịu chết chứ?”
“Làm gì có, ngươi chết, không phải nói đạn diệt thành sẽ nổ tung sao? Vậy sao ta lại làm như vậy được?”
“Vậy…”
Sắc mặt Lý Hạo đột nhiên lạnh lẽo: “Nếu không muốn… vậy liền thôi!”
Thái hậu vội vàng cười nói: “Tất nhiên không có lý gì mà không muốn!”
Lý Hạo lộ ra dáng vẻ tươi cười, bỗng nhiên nói: “Cổ truyền thừa, vì sao có thể tu luyện tới mức này? Cường giả tu luyện cổ truyền thừa hiện nay, giới hạn đến Kim Thân, liền khó tiến bộ, vì sao ngươi có thể đánh vỡ giới hạn? Đừng bảo là Nhân Vương Hậu truyền thừa lợi hại, ta nghĩ, truyền thừa của Đế Tôn, sẽ không quá yếu, vì sao bọn hắn không thể?”
Coi như thiên địa không hạn chế, vì sao nữ nhân này có thể tu luyện tới độ mở 20 mạch?
Nhục thể của nàng ta, có lẽ cũng giống như Chu thự trưởng, biến thành thân thể cổ nhân sao?
Thế nhưng… ở đâu ra vật chất Bất Hủ, ở đâu ra lực lượng bản nguyên?
Lời này vừa dứt, thái hậu hơi biến sắc, “Đều là cơ duyên xảo hợp…”
“Nói cho đàng hoàng!”
Trường kiếm trong tay Lý Hạo, đã tràn lan quang huy, thái hậu Thủy Vân thấy thế, thở dài: “Bởi vì… ta có bội kiếm của Nhân Vương Hậu, bội kiếm chân chính!”
Lý Hạo sững sờ, nhíu mày: “Nhân Vương Hậu còn sống sao? Hẳn là cũng chưa từng tới Ngân Nguyệt… coi như tới, tại sao lại để lại bội kiếm của mình?”
Trừ phi đã chết rồi, hoặc là giống như bát đại gia, binh khí là một dạng chìa khoá, mới có thể cố ý để lại.
Nếu không, ai sẽ để lại bội kiếm của mình?
“Vậy thiếp thân liền không biết… nhưng cũng chính là bởi vì bội kiếm này, ẩn chứa đại lượng lực lượng bản nguyên và vật chất Bất Diệt, ta mới có thể đi đến ngày hôm nay.”
“Kiếm đâu?”
“Đã bị thiếp thân luyện hóa.”
Lý Hạo trong lòng khẽ nhúc nhích, nhìn về phía nàng ta: “Nếu ngươi vận dụng kiếm này, xem ra… còn có thể bộc phát mạnh hơn, đúng không?”
Thái hậu hư nhược nói: “Như thế cũng không địch lại Đô đốc.”
Lý Hạo cười lạnh, rất nhanh thay đổi thành dáng vẻ tươi cười nhu hòa: “Cũng được, như thế càng tốt! Mấy ngày nữa… ta sẽ lại tới tìm ngươi!”
Dứt lời, xuất kiếm đâm thủng bầu trời!
Hơi nước bốn phía tiêu tán, đám người đồng loạt nhìn về phía bọn họ, hàng loạt cường giả Thủy Vân quốc chấn động, mũ phượng của thái hậu bị phá nát, trên mặt tất cả đều là máu… đã thất bại rồi sao?
Tuy là thất bại rất bình thường.
Thế nhưng… nếu bại, chẳng phải bọn họ sẽ phải muốn rút lui sao?
Lúc này, Lý Hạo lại lên tiếng: “Thực lực thái hậu không yếu, thế mà được nhận được truyền thừa của Tân Võ, ta Lý Hạo kính trọng Tân Võ… hôm nay, liền không truy cứu nữa, chỉ là… Thủy Vân dám can đảm bước vào Thiên Tinh một bước, chính là tai hoạ ngập đầu!”
Dứt lời, quay người trở về chiến hạm, chiến hạm đằng không bay lên, trong nháy mắt biến mất.
Trương An hơi nghi hoặc một chút, bỗng nhiên nói: “Vừa nãy… ta cảm nhận được một chút khí tức đặc biệt… có chút quen thuộc…”
“Ừm.
Nói là truyền thừa của Nhân Vương Hậu.”
Trương An sững sờ, một lát sau mới nói: “Làm sao có thể?”
Ông ngây ngẩn cả người: “Nhân Vương Hậu… chưa bao giờ tới đại địa Ngân Nguyệt!”
Lý Hạo lắc đầu, vậy ta cũng không biết.
Mà Trương An, vẫn có chút mờ mịt, vị đó đã từng tới Ngân Nguyệt lúc nào?
Còn để lại truyền thừa?
Chuyện này… chuyện gì đã xảy ra?
Ông có chút khó hiểu.
Mà những người khác, cũng tò mò bát quái nói: “Nữ nhân kia rất mạnh sao?”
“Tương đối cường hãn, tối thiểu cấp Nhật Nguyệt tứ trọng!”
Đám người khẽ giật mình, hít sâu một hơi, vậy cũng không yếu!
Đại Ly Vương, đại khái là ở mức tài nghệ này.
Thậm chí khả năng còn không bằng!
“Khó trách ngươi không tiếp tục nữa…nhưng… ngươi hẳn là có thể thắng nàng ta đúng không?”
Lý Hạo gật đầu, lại nói: “Nhưng đối phương là truyền thừa của Nhân Vương Hậu, Nhân Vương, nhân vật mà ta kính trọng, mặt mũi vẫn phải cho!”
Mọi người khịt mũi coi thường, cũng chỉ nói chơi chơi thôi.
An ủi một chút mấy người Trương An!
Ai mà tin!
Nhưng không thể không nói, Lý Hạo nói kiểu này, mấy vị cổ cường giả, đều có chút khó chịu, rất nhanh, Trương An thở dài một hơi, thấp giọng nói: “Đa tạ… tuy nói… truyền thừa không tính là gì, nhưng… vẫn đa tạ.”
Lý Hạo cười nói: “Việc nên làm!”
Trương An có chút khó chịu, cũng không nói tiếp.
Truyền thừa của Nhân Vương Hậu… kỳ thật không tính là gì cả, trong số truyền thừa của Đế Tôn, cũng không tính cực kỳ cường đại.
Nhưng Lý Hạo nói, là nhìn mặt mũi mọi người, cho Tân Võ mặt mũi, cho Nhân Vương mặt mũi… vậy mọi người sao có thể không tiếp lời đây?
Chỉ là, việc này giống như thiếu người ta một nhân tình mà không có lý do gì cả, khiến người khác rất bất đắc dĩ!
Trương An suy đoán, Lý Hạo chỉ sợ đã có ý nghĩ và tâm tư của riêng mình.
Có lẽ… là vì đối phó cổ thành trong tương lai?
Rất có thể!
Truyền thừa của Nhân Vương Hậu… một khi xuất hiện trong cổ thành, như vậy, một số người, có phải sẽ cho là Tân Võ trở về hay không, từ đó không dám phản kháng, tâm thần đại loạn?
Dù sao, vừa nãy ngay cả ông còn hoảng loạn trong chốc lát, cảm thấy có chút khó tin.
Ông lại nhìn thoáng qua Lý Hạo, dáng vẻ tươi cười ngây thơ của Lý Hạo, dường như không phải loại người này, nhưng trong suy nghĩ thì… tên gia hỏa này chính là loại người này!
Cười thì thấy ngây thơ, trên thực tế… bụng dạ lại rất đen tối!
Chương 1773: Khôi phục, thần thông vạn biến 1
Chiến hạm tuần hành một vòng, lại quay về Thiên Tinh thành.
Đại lục tứ phương, Lý Hạo cũng không hoàn toàn buông thả mặc kệ, mà là phái người điều động quân đội, tạm thời hợp nhất quân đội của đại lục tứ phương, đề phòng những quân đội kia chạy loạn, hoặc là dứt khoát thừa dịp trong lúc đại lục tứ phương đang rung chuyển, tiến hành chiến tranh.
Đối với mấy vị tướng lĩnh lưu thủ, Lý Hạo chỉ có một yêu cầu… có thể chiến đấu, nhưng phải tận lực tránh để chuyện này xảy ra.
Mọi người bây giờ đã biết tình hình, tất nhiên cũng sẽ không chủ động khiêu khích.
Kể từ đó, chỉ có thể bị động phòng thủ.
Phương nam.
Nam Quyền kỳ thật không muốn đi trấn thủ Thủy Vân, mà là muốn đi phương tây, nhưng Lý Hạo cảm thấy tính khí ông ta nóng nảy, tính tình của vị Nữ Vương phương tây cũng không tốt lắm, rất dễ nảy sinh xung đột.
Cho nên, vẫn để Nam Quyền đi phương nam, theo dõi Thủy Vân.
Thái hậu Thủy Vân, mặc kệ thật sự yếu đuối hay giả vờ yếu đuối, tối thiểu đã tự hiểu rõ tình hình, biết thế cục như thế nào.
Đối với mọi người, cuối cùng Lý Hạo lại nói một câu: “Nếu các phương khăng khăng muốn xâm lược… các ngươi liền lựa chọn đàm phán, cầu hoà, kéo dài thời gian!”
Phương nam, Lý Hạo để Nam Quyền qua đó tọa trấn.
Đại Hoang phương đông, chủ nhân của Đại Hoang quốc không có khả năng tuỳ tiện đi ra ngoài, kỳ thật không tính quá nguy hiểm, nhưng kỵ binh của Đại Hoang không yếu, hơn nữa đi ra ngoài, thực lực của đối phương cũng khá cường đại, Lý Hạo nghĩ rằng, vẫn nên để Quang Minh Kiếm phối hợp với Ngọc La Sát qua đó tọa trấn.
Phương tây thì để cho vợ chồng Dương Sơn, hai người này, tính tình không nóng nảy, gặp gỡ Nữ Vương phương tây, đối phương sẽ không dễ dàng khai chiến, nhưng cũng sẽ không quá mức yếu thế, vợ chồng Dương Sơn, một sáng một tối, ngược lại có thể nhu cương linh hoạt.
Lúc này, mặc dù Nam Quyền đã biết rõ tình hình không tốt lắm, nhưng vẫn không nhịn được lên tiếng nói: “Vậy nếu đối phương không chịu đàm phán thì sao?”
Lý Hạo còn chưa lên tiếng, Bắc Quyền liền cau mày nói: “Ngươi đừng có mà gây chuyện yêu thiêu thân gì đó! Không chịu… ngươi cũng phải quỳ cho đến khi bọn hắn chịu.”
“…”
Nam Quyền trợn trắng mắt.
Ta không cần thể diện sao?
Nói cái gì vậy.
Ông ta đành phải lẩm bẩm vài câu, cuối cùng hỏi: “Vậy nếu đánh cổ thành, ta có thể trở về tham chiến không?”
Lý Hạo ngẫm nghĩ, gật đầu: “Có thể cân nhắc.”
“Vậy là tốt rồi!”
Nam Quyền thở phào nhẹ nhõm, Lý Hạo ngược lại khẽ cười: “Nếu thật sự phải đánh cổ thành, tính nguy hiểm cực lớn!”
“Ta biết.”
Nam Quyền khinh thường: “Vậy còn hơn là phải kìm nén! Lý Hạo, nói thật…”
Đây là lần đầu tiên ông ta lại chính thức gọi tên Lý Hạo sau một khoảng thời gian dài.
Lý Hạo nao nao.
Nam Quyền cười ha ha nói: “Ngươi cảm thấy… võ sư Ngân Nguyệt, đến cùng là sợ chết, hay là sợ mất mặt?”
Lý Hạo sửng sốt một chút.
“Mọi người không sợ chết! Nhưng, mọi người cần sĩ diện!”
Ông ta nhìn về phía Lý Hạo, chân thành nói: “Cái gì mà ủy khúc cầu toàn, cầu hoà lui binh, chúng ta biết có lẽ là đúng! Nhưng… ngươi phải biết, năm đó, một khi chúng ta gặp nhau thì phải luận bàn, dù biết rõ sư phụ ngươi cường đại, một khi gặp mặt, trừ Địa Phúc Kiếm không biết xấu hổ, ai cũng sẽ chủ động tiếp nhận, không sợ chết, nhưng thật sợ mất mặt, mất thể diện! Hồng Nhất Đường có thể không cần thể diện, ngươi có chút giống hắn… nhưng những người khác, đều rất sĩ diện!”
“Ta biết, ngươi có ý nghĩ của mình, tính toán của mình, ngươi giải thích với chúng ta… chúng ta cũng có thể lý giải! Nhưng… vẫn rất khó chịu, ngươi hiểu không?”
Lý Hạo giật mình, hồi lâu, khẽ gật đầu.
Hiểu không?
Có lẽ đã hiểu.
Lúc này, hắn nghĩ tới một vài người.
Võ sư Ngân Nguyệt, dù biết nghênh chiến Viên Thạc hẳn phải chết, thế nhưng… không phải vẫn nghênh chiến đấy sao?
Giống như ngày đó, Tề Mi Côn kỳ thật đã biết, chính mình chết chắc, nếu có thể cúi đầu, cầu xin tha mạng, lui về phía sau, có lẽ Viên Thạc sẽ không giết ông ta, thế nhưng… không phải vẫn kiên trì tới cùng sao?
Bởi vì ông ta không sợ chết.
Bởi vì, võ sư Ngân Nguyệt, đại đa số đều giữ sĩ diện còn hơn là giữ mạng.
Cho nên, vừa nãy những gì Bắc Quyền nói, dù ngươi có phải quỳ xuống, cũng phải lấy đại cục làm trọng, mặc dù Nam Quyền không phản bác, nhưng trong lòng không thoải mái.
Hắn cảm thấy, chuyện này khá khó chịu.
Lý Hạo nhìn xung quanh, nhìn những người khác.
Có người không lên tiếng, có người nhíu mày, có người trừng mắt với Nam Quyền… Nam Quyền lại cảm thấy không quan trọng, ông ta biết, tất nhiên có rất nhiều người nghĩ giống như mình.
Lý Hạo gật đầu: “Ta đã hiểu!”
“Được, vậy chuyện khác ta không nói, đánh cổ thành… thì gọi ta!”
Dứt lời, quay người đi mất.
Lần này ông ta đi, sẽ mang theo 5000 Liệp Ma quân, về phần phương nam có thể yên ổn hay không, ông ta cũng không biết, nỗ lực hết sức là được.
Dương Sơn tọa trấn phương tây, phương tây cường hãn, nhưng cường giả ở đại lục phương tây trước đó đã bị Lý Hạo chỉnh đốn một trận, lần này, y chỉ mang theo 5000 Ngân Nguyệt quân.
Quang Minh Kiếm tọa trấn phương đông, mang theo trọn vẹn 10.000 Chiến Thiên quân, do mấy vị đoàn trưởng không tự bạo dẫn đội.
Kỵ binh Đại Hoang cường đại, Chiến Thiên quân ở đây, ngược lại có thể ngăn cản một phần.
Phủ Đô đốc Thiên Tinh.
Đã quá lâu Lý Hạo mới trở về đây.
Lúc này, tất cả mọi người đi vào trong phủ đệ.
Không đợi Lý Hạo lên tiếng, Càn Vô Lượng liền chủ động đứng ra nói: “Đô đốc, ta chuẩn bị dẫn đội đi ba phía Hồng gia, Lưu gia, Trịnh gia thăm dò một chút.”
Hắn nói khẽ: “Ba gia tộc, tất có một gia tộc toàn thành phản bội! Thậm chí… ba gia tộc khả năng đều như vậy! Đương nhiên, đối phương có lẽ sẽ ngụy trang một hai, không nhất định sẽ giết ta, nhưng chỉ cần giết ta, tất nhiên là địch nhân! Mà không giết ta, lấy năng lực của thuộc hạ, có lẽ có thể nhìn thấu một chút gì đó, cũng có thể phán đoán một phần.”
Nói đến đây, hắn lại nói: “Ngoài ra, thuộc hạ còn cần phối hợp với vài người.”
“Nói.”
Càn Vô Lượng nghiêm mặt nói: “Thuận Phong Nhĩ Hồ Minh.”
Hồ Minh, tiểu lão đầu nhút nhát.
Lý Hạo khẽ nhíu mày, “Được thì được, nhưng… ông ta nhát như chuột, rất dễ xảy ra chuyện.”
Càn Vô Lượng cười nói: “Đô đốc có điều không biết, đối với chúng ta, đổi mạo hiểm lấy được một chút thu hoạch, có lẽ phải cố gắng gấp mười lần gấp trăm lần bình thường, chúng ta… đều nguyện ý mạo hiểm! Vì Đô đốc lập chiến công hiển hách! Nhưng nếu đầu nhập cổ thành, chúng ta tính là gì? Chẳng bằng con chó, chỉ cần thủ hạ nói, ông ta sẽ đáp ứng, cũng sẽ không bán chúng ta.”
Lý Hạo gật đầu.
Càn Vô Lượng lại nói: “Vị thứ hai, Chu thự trưởng.”
Chu thự trưởng hơi giật mình.
Càn Vô Lượng nở nụ cười: “Chu thự trưởng đi theo đạo cổ võ, dễ dàng rút ngắn quan hệ với bọn hắn.”
Lý Hạo cân nhắc một phen, gật đầu, “Còn gì nữa không?”
“Cổ thành có lẽ phải ước lượng một chút thực lực của chúng ta, thực lực thuộc hạ không đủ… tam đại cổ thành, chưa hẳn đều là đối địch, cũng có thể lôi kéo một gia tộc cũng không biết chừng, cần một vị cường giả phối hợp với ta.”
Nói đến đây, hắn nhìn về phía một người: “Hơn nữa, người đó phải có địa vị đủ cao, có thể đại diện cho phủ Đô đốc Thiên Tinh!”
Địa vị đủ cao.
Chương 1774: Khôi phục, thần thông vạn biến 2
Sắc mặt Lý Hạo thay đổi.
Lúc này, Viên Thạc phủi phủi quần áo, thản nhiên nói: “Để ta đi!”
Càn Vô Lượng đang nói ông chứ gì.
Nhưng Lý Hạo lại không nghĩ như vậy, bởi vì thật sự rất nguy hiểm, hắn vừa muốn lên tiếng, Viên Thạc nhìn về phía hắn: “Ngươi thật muốn ta viết sách cả một đời ở đây sao? Ta đi vào di tích, còn nhiều hơn ngươi đi thành thị! Ta tinh thông văn học cổ, có người sống quanh năm hay không, có phải năng lượng dồi dào hay không, có phải có dấu tích của con người ở đây hay không, ta có thể từng chút phân biệt được! Thành tạo phản, nhất định có người sống, nhất định sẽ phát triển, không thể nào 100.000 năm không phát triển được! Cho nên, không ai có năng lực hơn ta, có thể phân biệt ra được những thứ này.”
“Hơn nữa, bất kể có phải là phản đồ hay không, đều hẳn phải biết, ngươi đến từ Ngũ Cầm môn của ta, mà ta… có thể đại diện cho thành ý của ngươi!”
Viên Thạc cười nói: “Tòa thành có phản đồ Chân chính, ngược lại sẽ không dễ dàng giết ta, giết ta, hắn liền triệt để bại lộ!”
Nói xong lời cuối cùng, lại nói: “Mặc dù Nam Quyền là tên hỗn đản, nhưng nói một câu rất đúng, không cần luôn khinh thường chúng ta, thế giới rời đi ai cũng sẽ hành động, không có ngươi, Ngân Nguyệt cũng sẽ chống đỡ được đến hôm nay! Những người như Triệu Thự Quang, bây giờ mỗi người đều đang giấu dốt, nếu không có ngươi… không phải cũng sẽ làm theo Ngân Nguyệt sao? Để ta là được, lần này, cũng sẽ phối hợp tốt với Càn Vô Lượng!”
Phía dưới, Càn Vô Lượng không dám ngẩng đầu nhìn Lý Hạo.
Hắn cảm thấy, chính mình đề cập Viên Thạc, nhưng thật ra là đang gây hấn với ranh giới cuối cùng của Lý Hạo.
Kỳ thật rất nhiều người đều biết rõ, Lý Hạo không có thân nhân, dù lần trước đối phó Thần Quốc phương tây, chính hắn bị thiệt lớn, kỳ thật cũng không có biểu hiện gì, Viên Thạc mới chịu thiệt thòi, hắn lại lập tức nổi giận.
Có lẽ, toàn bộ Thiên Tinh, người còn có thể để Lý Hạo quan tâm, cũng chỉ có Viên Thạc.
Thế nhưng… Viên Thạc không đi, rất khó để cho người ta coi trọng.
Không khiến người ta coi trọng, làm sao có thể nhìn thấu lòng người biến ảo?
Phái mấy tên nhân vật không quan trọng đàm luận với mình, có thể nhìn được cái gì?
Lý Hạo nhắm mắt trầm tư một hồi, hồi lâu, chậm rãi nói: “Được!”
Hắn nhìn về phía Càn Vô Lượng, bình tĩnh nói: “Còn có yêu cầu gì sao?”
“Có.”
Càn Vô Lượng kìm nén rung động, thấp giọng nói: “Nếu có thể, ta hy vọng có thể để một vị Tân Võ tiền bối cùng đi chúng ta, làm người trung gian…”
Lý Hạo lại lắc đầu: “Không cần!”
Càn Vô Lượng khẽ giật mình, rất nhanh đã hiểu, gật đầu: “Bỏ đi.”
Lý Hạo gật đầu: “Còn chuyện gì nữa không?”
“Không có… không đúng, còn cần một nhóm Thần Năng Thạch, làm lễ gặp mặt.”
“Được!”
“Cần… 100 triệu!”
“Được!”
Càn Vô Lượng lập tức thở phào nhẹ nhõm, như vậy cũng tốt.
Hắn vừa nhìn về phía Triệu thự trưởng: “Ngoài ra, ta cần Triệu thự trưởng cung cấp một chút tin tức cho ta, ta không quá hiểu rõ Ngân Nguyệt, không biết rõ phương hướng trên tổng thể, chỉ cần xác định phương hướng trên tổng thể, dù không có cách nào tìm được, cũng có biện pháp để bọn hắn tiếp ứng ta vào thành.”
Lý Hạo nhìn về phía Triệu thự trưởng, Triệu thự trưởng gật đầu: “Mặc dù ta cũng không biết rõ vị trí cụ thể, nhưng chấp chưởng Ngân Nguyệt nhiều năm, ta vẫn có thể phân định vị trí chung, thậm chí, trong Ngân Nguyệt, khả năng tồn tại một số người liên hệ với bọn hắn… ta đều có thể cung cấp tư liệu.”
“Vậy làm phiền Triệu thự trưởng!”
Nói đến đây, lên tiếng nói: “Việc này không nên chậm trễ, Triệu thự trưởng, mấy vị các ngươi, cùng đi với Càn tướng quân về Ngân Nguyệt trước!”
“Tuân lệnh!”
Mấy người cũng không nhiều lời, Viên Thạc đứng dậy liền đi, thậm chí còn không chào hỏi với Lý Hạo, ông sợ Lý Hạo ngăn ông lại.
Mà Lý Hạo, chỉ yên lặng nhìn.
Tuy nói chỉ là đi tra xét, nhưng cũng không an toàn.
Thậm chí… cực kỳ nguy hiểm!
Bất kể có phải là tòa thành phản đồ hay không, bọn họ đi tới đó, xác suất lớn cũng sẽ không được chào đón, Lý Hạo phá hủy Thần Binh của hai gia tộc Hồng, Lưu, trước khi giao thủ với Đại Ly Vương, cũng đã nói thẳng gia chủ Trịnh gia đã phản bội…
Tóm lại, hắn đã đắc tội cả ba gia tộc này.
Càn Vô Lượng dẫn đội, có chết hay không… Lý Hạo kỳ thật không quá quan tâm.
Có lẽ có vẻ vô cùng máu lạnh, nhưng hắn cũng rất thực tế.
Mà Viên Thạc… thì không được.
Lý Hạo chỉ nhìn, yên lặng nhìn bọn họ rời đi, thật lâu sau, lúc này mới hoàn hồn, nhìn về phía mấy người còn lại: “Đại Ly Vương bây giờ về tới Đại Ly, còn chưa trở lại, nhưng người không thể đều ở lại đây, một số người nên trở về Ngân Nguyệt, đi chung với Khương Ly!”
“Vũ soái, mấy vị về trước đi.”
Dứt lời, lại điểm danh một số người nói: “Thiên Kiếm, Địa Phúc Kiếm, Diêu bộ trưởng, Trần Ti trưởng… chư vị, sau này sẽ đi cùng với ta, tiếp tục làm chuyện lúc trước, quét sạch một số di tích, thừa dịp Đại Ly Vương còn chưa trở lại, mau chóng giải quyết một chút phiền phức trong di tích tán loạn! Ngoài ra, còn có chín đại trạm thông tin, ta phải nhanh chóng chiếm được, chặt đứt hệ thống thông tin khôi giáp của bọn hắn, hủy diệt hệ thống ngọc truyền tin của bọn hắn…”
Đám người liếc nhau, Lâm Hồng Ngọc lên tiếng nói: “Đô đốc, cần… mấy người Hồng Sam tiền bối hỗ trợ không?”
“Hồng Sam, Đế Vệ đi theo, những người khác thì không cần.”
Lâm Hồng Ngọc hiểu rõ, nhẹ gật đầu, lại thấp giọng nói: “Yêu Thực ở trạm cơ sở thông tin… có lẽ đều bước vào Bất Hủ đỉnh phong, giống như Hồng Sam tiền bối.”
“Ừm, ta biết, chỉ là bọn hắn được phân bố độc lập, ngược lại vừa vặn thăm dò sâu cạn, nếu chỉ có một vị Yêu Thực Bất Hủ đỉnh phong đều không thể giải quyết… vậy chuyện cổ thành, chỉ phải chịu chết mà thôi.”
Lâm Hồng Ngọc hiểu rõ trong lòng, không tiếp tục chuyện này, lại nhanh chóng nói: “Vậy tiếp theo ta tiếp tục làm vài chuyện trọng yếu như mở rộng giáo dục, trồng trọt, màn trời, xây dựng cơ bản mấy, vị Yêu Thực đã đáp ứng hợp tác, ta cần bọn chúng hỗ trợ cung cấp một chút đồ ăn.”
“Được, quay về ngươi đi đàm luận, có thể đưa thêm tiền, thêm Thần Năng Thạch!”
Lý Hạo cười nói: “Chúng ta hiện tại cái gì cũng thiếu, tạm thời không thiếu Thần Năng Thạch.”
“Đã rõ.”
Lâm Hồng Ngọc gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Lý Hạo thấy không ai nói gì nữa, lên tiếng nói: “Việc này không nên chậm trễ, thời gian đối với chúng ta mãi mãi cũng không đủ… vậy thừa dịp bọn Càn Vô Lượng đi tìm cổ thành, chúng ta xuất phát đối phó một ít người… chờ ta nửa ngày, ta thành công tạo ra nhục thân của mấy vị đoàn trưởng, chúng ta liền xuất phát!”
Đám người cũng không có ý kiến gì, rất nhanh ai đi đường nấy.
Chương 1775: Khôi phục, thần thông vạn biến 3
Di tích ở Thiên Tinh trấn.
Lúc này, dựa theo sự chỉnh đốn của Thiên Tinh quân, Thiên Tinh trấn đã khôi phục được dáng vẻ vốn có.
Bây giờ, học viên của Đại học Võ Khoa Viên Bình, Vương thự trưởng, bao gồm một số Yêu Thực, còn có một số Thiên Tinh quân và những phân thân như Lão Ô Quy, bây giờ đều sẽ ở đây.
Bên này năng lượng nồng đậm, đối bọn hắn thì đây là bảo địa.
Bên ngoài khoáng mạch.
Lý Hạo đến đây, giải phóng tinh thần lực của mấy vị đoàn trưởng tự bạo ra ngoài, những đoàn trưởng này, năm đó cũng không tính quá yếu, đều sắp bước vào Tuyệt Điên, những năm này không chết, tinh thần lực kỳ thật lớn mạnh hơn rất nhiều.
Lúc trước tự bạo, mấy vị liên thủ, thậm chí nổ chết một vị Thần Linh.
Đương nhiên, cũng phải tính tới việc Thần Linh còn chưa hoàn toàn khôi phục, Thần Linh hoàn toàn khôi phục, vẫn cực kỳ cường đại, năm đó ở thời kỳ đỉnh phong, Thần Linh đều có chiến lực Thánh Nhân, cũng không phải thứ mà bọn họ có thể cho nổ chết.
Lúc này, tổng cộng năm vị đoàn trưởng, tinh thần lực trôi nổi bồng bềnh giữa không trung.
Lúc này, Tề sở trưởng bỗng nhiên ung dung bay tới, bật cười nói: “Muốn tạo ra nhục thân sao?”
“Đúng.”
“Tính cả ta luôn được không?”
Lý Hạo khẽ giật mình, trước đó hắn từng đề cập, vị này lại không đồng ý, hôm nay là vì?
Tề sở trưởng cười nói: “Ta thấy hồ nước sắp hao hết sạch rồi, chỉ còn lại một chút thuốc nước, nếu còn chờ đợi nữa, sau này xem như khôi phục nhục thân, cũng chỉ là nhục thân bình thường, hiện tại, ngược lại có thể mạnh hơn một chút.”
Đây cũng là lời nói thật.
Lý Hạo gật đầu: “Vậy Tề sở trưởng muốn nhục thân gì?”
“Tương tự với cái của các ngươi đi.”
Tề sở trưởng khẽ cười nói: “Nhục thân Tân Võ, ta quá quen thuộc, thay đổi cách sống, có lẽ sẽ có sự mới mẻ phấn khích.”
Lý Hạo trong lòng khẽ nhúc nhích, gật đầu: “Được!”
Dứt lời, nhìn thấy Trương An xuất hiện, lên tiếng nói: “Trương tiền bối, năm vị đoàn trưởng muốn rèn đúc nhục thân, tính cả Tề sở trưởng, phía Đại học Võ Khoa Viên Bình… ta cho 4 suất trước, hôm nay rèn đúc 10 cỗ nhục thân, ta còn có việc, phải đi sớm, bên này… có người cần rèn đúc nhục thân không?”
Trương An bình tĩnh nói: “Có, nhưng… nếu rèn đúc, nên rèn đúc cường đại hơn một chút.”
“Ta biết, chỉ là…”
Lý Hạo muốn nói, không phải mình không muốn, mà là vật liệu bây giờ rất hạn chế, sử dụng hồ nước cũng sắp hết, hắn cũng không có cách nào trực tiếp chế tạo nhục thân cường đại từ hư không.
Lúc này, Trương An trước mặt, bỗng nhiên hiện ra một cỗ nhục thân: “Dùng cái này.”
Lý Hạo khẽ giật mình: “Tiền bối, đây là nhục thân Thiên Vương…”
“Ta biết.”
Trương An gật đầu: “Chỉ là không có tác dụng quá lớn, chỉ có thể dùng sau lần khôi phục thứ hai, giai đoạn hiện tại, kỳ thật cũng không dùng tới, đi ra ngoài, ta cũng không có cách nào có được chiến lực Thiên Vương.
Ở đây… có cái này hay không, đều như thế.
Đã như vậy… không bằng phá hủy, rèn đúc một số nhục thân, cũng tiện giúp nền tảng của mọi người mạnh hơn một chút, để khỏi bắt đầu tu luyện lần nữa.”
Nói đến đây, lại nói: “Nhóm người thứ nhất rèn đúc nhục thân, tăng thêm cái này, lại phối hợp một chút năng lượng nguyên tố Thổ hệ ẩn chứa trong nhục thân Thần Linh, có lẽ sẽ có hiệu quả không tệ.”
Lý Hạo trong lòng khẽ nhúc nhích, gật đầu: “Ta biết, tiền bối… ý của ngài là… mấy vị học viên ở Viên Bình, cũng muốn chế tạo loại nhục thân của thời đại này?”
“Có người vẫn rất yêu thích.”
Trương An nói khẽ: “Bốn vị đúng không? Ta đi tìm người, ngươi trước chuẩn bị đi.”
“Được.”
Trương An nhẹ nhàng lướt đi.
Rất nhanh, đi tới một nơi trong thành, nơi này có rất nhiều khôi lỗi, lúc này, có người đang nhàn rỗi đánh bài, có người đang tán gẫu, có người đang đọc sách, bị vây khốn bên trong khôi lỗi, bọn họ cũng không có chuyện gì làm.
Quá rảnh!
“Lão sư!”
Nhìn thấy Trương An, đám người đồng loạt đứng dậy, Trương An cũng không nhiều lời, bình tĩnh nói: “Tâm tư của ta, tất cả mọi người hiểu rõ, hôm nay, Lý Hạo muốn rèn đúc nhục thân của Nhân tộc mới, nhóm đầu tiên, sẽ chọn ra 4 người, người không nhiều, mọi người ai nguyện ý rèn đúc nhục thân của Nhân tộc mới?”
“Ta sớm đã nói rõ, cũng sẽ nói một lần nữa… nếu rèn đúc loại nhục thân mới, đại đạo… là do Lý Hạo phát hiện! Hắn là người hiểu rõ nhất có bao nhiêu đạo mạch, ở chỗ nào, hắn có lẽ hiện tại công khai, sau này chưa chắc sẽ công khai các đạo mạch mới phát hiện… cho nên, hắn không thể nào vẫn mãi công khai tất cả bí mật!”
“Cho nên… muốn theo con đường này, chỉ có thể… quên đi quá khứ!”
Ông trầm giọng nói: “Nếu chuẩn bị xong, vậy liền đi ra ngoài, nếu chưa chuẩn bị xong, cũng đừng nên đi ra ngoài! Nhường lại cơ hội cho người nào cần.”
Trong đám khôi lỗi, có người trầm mặc một hồi, lên tiếng nói: “Vậy nếu phải tiến đánh Tân Võ…”
“Vậy liền đánh!”
Trương An trầm giọng nói: “Nếu đã đầu hàng, vậy cần xác định, con đường tự mình lựa chọn, chẳng lẽ còn phải rút lui sao? Thay đổi thất thường, là nguy hiểm nhất, ghê tởm nhất!”
“Vậy… nếu ngày sau gặp bậc ông cha tổ tông của chúng ta…”
Trương An nhíu mày: “Sẽ không có cuộc chiến nào mà không có lý do, Lý Hạo không phải loại người như vậy! Nếu thật sự có ngày đó… vậy liền lựa chọn thân nhân của mình! Giữa sự trung thành và thân nhân, ta đề nghị lựa chọn thân nhân! Khi ở giữa trận doanh và trung thành, ta đề nghị lựa chọn trung thành! Lựa chọn thân nhân cao hơn trung thành, trung thành cao hơn trận doanh, đây mới là người!”
Vừa dứt lời, có người dường như thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy ý lão sư là… nếu… không liên quan đến thân nhân, bây giờ chỉ là di sản của Tân Võ, chúng ta… có thể buông bỏ để chiến đấu?”
Trương An gật đầu: “Đúng vậy, 100 000 năm, đều có con đường để đi, đều có các lựa chọn! Đương nhiên, nếu chiến tử, cũng đừng oán trách bất kì ai.”
Dứt lời, lên tiếng nói: “Ai nguyện ý đi ra ngoài?”
Trong nháy mắt, đại khái 30 người bước ra.
Không chút do dự.
Trương An cũng có chút kinh ngạc trong lòng, không hề ít, có người còn đang do dự, nhưng những người này, lại không chần chờ chút nào.
Nói bọn họ lương bạc sao?
Hay là nói bọn họ quả quyết?
Lúc này, ông cũng không biết mình đang nghĩ gì, quả quyết như vậy, không chút do dự, đã cho thấy, bọn họ đã nghĩ kỹ, suy nghĩ toàn diện.
Thế nhưng, xét theo góc độ của Tân Võ, quả quyết như thế, có lẽ… có chút khiến người khác khó chịu.
Ông cũng không nói ra miệng, có một con mèo máy trước mặt, lúc này, chủ động lên tiếng nói: “Lão sư, có lẽ lão sư sẽ cảm thấy… chúng ta quá mức… vô tình! Thế nhưng Tân Võ không còn, tối thiểu Tân Võ trong suy nghĩ của chúng ta, đã biến mất ở thời đại này! Tân Võ hiện nay, cổ thành bây giờ, nhân viên lưu lại hiện nay, kỳ thật cũng đã thay đổi, chúng ta cũng là người, chúng ta cũng sẽ thay đổi, chúng ta… không muốn là khôi lỗi nữa!”
“Đương nhiên, cũng không có lý do gì… nói nhiều lý do, cũng chỉ là lấy cớ, nếu ngày sau, đối địch với lão sư, lão sư cứ việc giết chúng ta là được!”
Người nói chuyện, lúc này biểu hiện cực kì bình tĩnh: “Lão sư vẫn luôn để chúng ta tự mình lựa chọn, hôm nay, chúng ta liền lựa chọn kết quả như vậy! Mà riêng lão sư, có lẽ còn chưa lựa chọn được… lão sư, cỏ đầu tường, vẫn luôn là nguy hiểm nhất, bất kể như thế nào, chúng ta hi vọng lão sư mau chóng đưa ra quyết định của mình, hi vọng nhận được kết quả tốt nhất.”
Dứt lời, mèo máy kia lộ vẻ nghiêm túc, nhìn về phía đám người cùng nhau bước ra: “Những người như chúng ta, hôm nay chỉ có 4 người sẽ tiếp nhận nhục thân mới, cần 4 vị có thực lực mạnh nhất, thiên phú tốt nhất! Tu luyện Tân Võ Đạo trước, nếu đã có một chút thu hoạch, đám tiếp theo, chính là các ngươi, chúng ta còn có thể truyền đạt một số kinh nghiệm, hiện tại, ai năm đó đạt tới Bất Hủ thì bước ra.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










