[Dịch] Tinh Môn
Tập 34 : Bị Dọa Sợ (c166-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 166: Bị Dọa Sợ
“Ti trưởng, vậy ta dùng cái gì để rút ra những năng lượng bí ẩn này?”
Mộc Sâm không vội lên tiếng mà bước sang một bên, từ trong tủ kính lấy ra một vật thể dài mảnh màu trắng, Lý Hạo nhìn nó một cái, thoạt nhìn còn chưa nhận ra, nhưng rất nhanh ngay sau đó, ánh mắt Lý Hạo liền biến đổi.
Là xương người!
Quả nhiên, Mộc Sâm cười nhạt nói: “Dùng cái này! Đương nhiên ngươi dùng xong thì nhớ phải trả lại! Ngoại trừ Băng Tinh Tráo thì vật phẩm bình thường khó mà bảo tồn được năng lượng thần bí, có điều thật ra xương người là thứ lại bảo tồn khá ổn.
Tất nhiên, không phải tùy tiện dùng xương của ai cũng được.
Ít nhất phải là Nhật Diệu! Xương cốt của bọn họ đều có thể áp súc năng lượng thần bí!”
Cũng nhờ đêm qua Viên Thạc giết được một vị Nhật Diệu và một vị Tam Dương cho nên Ngân Thành mới có loại vật này.
Khó trách Mộc Sâm nói rằng trước đây không có cách nào.
“Xương cốt của những cường giả này có thể nén được năng lượng thần bí, nếu không thì cường giả sẽ bị nổ tung! Trên thực tế, bao gồm cả da của bọn họ đều có thể bảo tồn, nhưng hai người chết lần này đều bị lão sư của ngươi chém chi linh phá toái, xương cốt vẫn còn đó nhưng da thịt thì… quên đi!”
Lý Hạo có chút buồn nôn, sắc mặt tái nhợt.
Mộc Sâm liếc nhìn hắn một cái, không khỏi trêu chọc: “Sợ à?”
Lý Hạo ngượng ngùng đáp: “Không, không phải sợ, chỉ là… Chỉ là có chút… Ti trưởng, chỉ có thể dùng cái này thôi sao?”
“Có thể dùng những thứ khác, chẳng hạn như vật phẩm siêu năng, nhưng ngươi có sao?”
Ông lại nói: “Với điều kiện hiện tại của Ngân Thành, có được thứ gì đó để chứa năng lượng bí ẩn đã là không tệ, ngươi đừng kén chọn nữa.
Nhìn chỗ lão sư ngươi xem, số năng lượng thần bí kia của ông ta còn khoa trương hơn, đang được bảo tồn trong đầu của vị Tam Dương đã chết kia kìa!”
Sắc mặt Lý Hạo càng trở nên tái nhợt, hắn cắn răng răng, lộ ra vẻ mặt thấy chết không sờn.
Mộc Sâm liếc nhìn hắn, trong lòng thở dài.
Vẫn còn quá trẻ!
Tương tự như những người trẻ tuổi khác của Tuần Dạ Nhân, đều là những kẻ ít thấy qua việc đời.
Thậm chí so với bọn họ, Lý Hạo lại càng ít hiểu biết hơn, cho dù là học trò của Viên Thạc, bất quá trước đó lại không theo con đường võ đạo, cho nên hắn vẫn còn rất kiêng dè đối với mấy món đồ huyết tinh như thế này.
Ông không nói thêm gì nữa, ngay sau đó bắt đầu rút ra năng lượng bí ẩn theo yêu cầu của Lý Hạo.
Có tất cả 24 khối Kim, Mộc, Thủy; 6 khối năng lượng Thổ; 1 khối Phong và 1 khối Lôi.
Không thể trộn chung trong một chiếc xương duy nhất, mà là sử dụng trọn vẹn sáu chiếc xương, đặt riêng biệt từng loại năng lượng ra để tách bạch.
Một lúc sau, ông cho sáu chiếc xương vào một cái túi nhỏ màu đen rồi đưa cho Lý Hạo: “Sau khi trở về thì từ từ hấp thu đi! Không cần gấp gáp! Khi nào hấp thu xong thì hãy mang đồ tới trả lại cho ta, những thứ này lần sau còn có thể dùng tiếp, ai bảo Ngân Thành có quá ít vật phẩm để bảo tồn năng lượng thần bí làm gì!”
Sau đó, ông lại nói thêm: “Tin tức này chỉ có một số ít người biết nên ngươi đừng tiết lộ ra bên ngoài, kẻo lại gây thêm rắc rối! Tiền tài động nhân tâm, 32 khối năng lượng bí ẩn cũng có thể bán ra thị trường chợ đen với giá mấy ngàn vạn! Đối với nhiều người mà nói, số tiền lớn như vậy cũng đủ khiến bọn hắn bỏ qua mọi thứ!”
“Cảm ơn ti trưởng đã nhắc nhở!”
Lý Hạo nói lời cảm ơn, cầm cái túi nhỏ màu đen, sắc mặt có chút tái nhợt bước ra ngoài.
Một lúc sau, Lý Hạo đã biến mất trước cửa khố phòng.
Lại qua một hồi, Liễu Diễm cũng đến.
Nhìn thấy Mộc Sâm thì khẽ gật đầu, Mộc Sâm nhìn nàng, suy nghĩ một chút liền dặn dò: “Lý Hạo vừa rồi đã lấy đi phần của hắn, nếu có cơ hội thì tiểu đội săn quỷ của các ngươi nên cho hắn rèn luyện một chút! Đã dính vào lĩnh vực này thì cũng nên mở mang thêm ít kiến thức.
Lá gan hắn quá nhỏ, vừa nhìn thấy một đoạn xương người đã bị doạ cho tái mặt, ta mà không kêu hắn ra ngoài trước đi thì dám tiểu tử đó sợ đến tè ra quần mất…”
Ánh mắt Liễu Diễm dị dạng không gì có thể sánh được.
Nhìn thoáng qua Mộc Sâm, thật lâu sau mới cứng ngắc gật đầu, “Ta hiểu rồi! Do hắn là người làm công tác văn hoá, chưa từng thấy qua máu nên bị dọa là chuyện bình thường thôi!”
Ngoài mặt thì nói đỡ thay Lý Hạo, nhưng trong lòng Liễu Diễm lại đang cuồng mắng!
Oắt con đó không phải là người tốt!
Lại nói dối!
Nhìn thấy xương người thì sợ tới tè ra quần?
Lão nương mới là người suýt bị hắn dọa cho sợ tè ra quần đây này, nghĩ tới đây, nàng bất giác nhớ tới tình cảnh máu me kinh hoàng khi hắn giết tên Siêu Năng Giả hệ Thủy trước đó.
Đúng là không có cách nào để nói nổi!
Một kẻ ra tay ngoan độc như vậy lại bị xương người dọa sợ?
Đang lừa ai đấy?
Lúc trước còn chưa hoàn toàn nhìn ra, nhưng sau trận chiến đêm mưa mới đây, bây giờ Liễu Diễm đã triệt để minh bạch.
Rõ ràng là Lý Hạo lại đang diễn!
Lá gan của tiểu tử xấu xa đó cực lớn, lại còn máu lạnh, biến thái, ai mà tin dáng vẻ nai tơ của hắn thì kẻ đó sẽ chết thảm nhất!
Bất quá nàng cũng không định nhiều lời với Mộc Sâm.
Đây là chuyện tốt, ngay cả người phe mình mà cũng không nhận ra được lớp ngụy trang của Lý Hạo thì hiển nhiên kẻ địch cũng thế.
Không ai biết mới là tốt nhất!
Nếu như mọi người đều nắm rõ Lý Hạo là tên xấu xa, là cái đồ biến thái chết tiệt thì có lẽ lần này bọn họ đã không có cách nào sống sót trở về được nữa.
Cũng vì tên kia âm hiểm như thế nên mới bẫy chết được hai tên cường giả đối địch.
“Đúng là người đọc sách!”
Mộc Sâm cảm khái một tiếng: “Viên Thạc chính là một tên ngụy văn nhân, nhìn thì nho nhã nhưng bên trong gian giảo hơn bất kỳ ai.
Kẻ như vậy lại thật sự dạy ra một đồ đệ tốt đẹp như thế, đúng là buồn cười! Cũng không biết Lý Hạo hiện tại nghĩ thế nào, rõ ràng lão sư của mình trước đó là một lão nhân gia hiền lành yếu ớt, mà nay đột nhiên trở thành một ma đầu giết người không chớp mắt!”
Ông chợt thấy thương thay cho Lý Hạo.
Khóe môi Liễu Diễm cứng ngắt, không thể làm gì khác hơn là mau chóng chuyển đề tài: “Ti trưởng, ta tới lấy đồ vật!”
Lý Hạo nghĩ như thế nào ư?
Ngài bớt lo chuyện bao đồng đi!
Mà nếu có lo thì cũng nên lo cho Viên Thạc kia kìa, chỉ e ông ta không thể tiếp nhận được việc đồ đệ của mình là tên sát nhân máu lạnh thì đúng hơn!
Mộc Sâm không nói nữa, cười ha hả dẫn Liễu Diễm đi vào trong, vừa đi vừa nói chuyện phiếm cùng thiếu phụ mà ông thích nhất, đáng tiếc Liễu Diễm là hoa hồng có gai, cho nên ông cũng chỉ thích nói cho sướng miệng chứ không thật sự dám trêu đùa ra lửa với cô nàng này.
Chương 167: Đường Tắt
Cùng thời gian đó.
Lý Hạo không về nhà mà là đi thẳng đến Ngân Thành cổ viện.
Ở chỗ lão sư hiển nhiên sẽ an toàn hơn, vả lại thời điểm hấp thu năng lượng thần bí, nếu có vấn đề gì xảy ra thì ít nhất lão sư cũng có cách giải quyết.
Đại viện Viên gia.
Viên Thạc cũng đã trở về, xung quanh Ngân Thành không có nhiều Siêu Năng Giả, ông chạy một vòng cũng giết được vài tên, cũng không biết có còn hay không, nhưng nếu có thì khi đối phương biết tin tức về cái chết của người khác cũng sẽ sớm biến mất.
Bây giờ, ở nơi này không có người nào bảo vệ ông, mà ông cũng không cần.
Sau khi đám người Hồ Hạo và Lý Mộng nhận được cuốn Ngũ Cầm Tân Thư thì đều nóng lòng muốn đi luyện tập, cũng không có thời gian đến đây, hơn nữa Viên Thạc cũng không muốn có người nhìn chằm chằm vào mình nên đều đã đuổi tất cả bọn hắn đi.
Khi Lý Hạo đến, đại viện rất thanh tĩnh.
Đã gần 12 giờ đêm mà đèn vẫn sáng, hai ngày này, kẻ có thể ngủ yên ổn ở Ngân Thành cũng không nhiều.
“Lão sư!”
Lý Hạo nhìn thấy Viên Thạc ở phòng khách, lúc này Viên Thạc đang ăn cái gì đó, thấy vậy Lý Hạo mới cảm giác được bụng mình cũng đang sôi lên, tính ra thì đã hơn một ngày một đêm hắn chưa ăn gì.
“Ăn một chút không?”
“Cám ơn lão sư!”
Lý Hạo cũng không khách sáo, vừa ngồi xuống liền bắt đầu ăn ngấu nhiến tới nỗi miệng dính đầy dầu mỡ.
Viên Thạc lúc ăn cơm cũng không nhã nhặn cho lắm, cười ha hả nhìn Lý Hạo, ánh mắt ôn nhu hiếm thấy.
Tuổi già sức yếu lại còn bị thương, vốn ông đã sắp chính thức nghỉ hưu để an tâm dưỡng lão, cũng vì vậy nên mới cố ý bồi dưỡng một đồ đệ để kế thừa tri thức cùng tài phú của mình.
Trong đầu ông chứa đựng quá nhiều cổ tịch, mà bản gốc của số cổ tịch ấy đều đã bị ông tiêu hủy hết.
Sẽ thật tiếc khi những tri thức trong đó bị thất truyền hoàn toàn nếu như ông chết đi như thế.
Ông vốn dự định là sẽ truyền dần những kiến thức này cho Lý Hạo trong mấy năm tới.
Kỳ thật Lý Hạo không phải truyền nhân võ đạo của ông, mà là người kế thừa tri thức.
Bảo hắn luyện Ngũ Cầm Tân Thư cũng chỉ là để thân thể khỏe mạnh hơn một chút mà thôi.
Không ngờ cuối cùng trời xui đất khiến, Lý Hạo lại bước chân vào con đường võ đạo.
Còn chính mình cũng nhân họa đắc phúc, bởi vì bị thương nên mới thu nhận người học sinh này, ngược lại nhờ hắn mà một bước tiến vào Đấu Thiên.
Ông thực sự rất hài lòng về Lý Hạo.
Chỉ tiếc là thời gian tới ông rất bận rộn, chưa chắc có nhiều thời gian để truyền thụ cho hắn một đầu cổ tịch của mình, mỗi khi nghĩ đến đây, Viên Thạc đều thấy hơi tiếc nuối.
“Tiểu Hạo!”
“Hửm?”
Lý Hạo đang cắm cúi gặm đùi gà, nghe gọi liền ngẩng đầu nhìn về phía lão sư.
Viên Thạc cười híp mắt nói: “Gần đây đừng về nhà, sau khi tấn cấp ta sẽ có rất nhiều việc cần làm.
Mấy ngày này, ta sẽ tranh thủ dành thời gian dạy ngươi một vài thứ, hiện tại có thể không hữu ích, nhưng trong tương lai chắc chắn nó sẽ có tác dụng!”
Chẳng hạn như Huyết Đao Quyết, chẳng hạn như Ngũ Cầm Thuật, chẳng hạn như Thổ Nạp Pháp…
Rất nhiều công pháp đều là Viên Thạc học được từ trong cổ tịch, sau đó ông đã cải biên một chút để cho các võ sư hiện đại tu luyện phù hợp hơn.
Mà đây chỉ là một góc của tảng băng kiến thức trong đầu ông.
Còn có rất nhiều thứ khác, trước đây ông nghĩ đó đều chỉ là phỏng đoán, là huyễn tưởng của người xưa.
Nhưng hôm nay nhìn lại, lẽ nào lại là thật?
Viên Thạc hiện có một ý tưởng vĩ đại, đó là xâu chuỗi vô số cổ tịch có liên quan với nhau lại để xem liệu có thể đưa võ đạo sang một con đường mới hay không.
Một số ghi chép trong cổ tịch đã bị phân mảnh.
Không quan hệ!
Ông có thể khôi phục từng chút một, cải biên từng chút một, Ngũ Cầm Thuật nguyên bản cũng không phải toàn bộ, đều là do chính ông mày mò nghiên cứu, thử nghiệm và biên soạn lại, hiện tại tu luyện cũng rất tốt.
Chỉ là muốn làm thế thì cần mất không ít thời gian.
Lý Hạo gật đầu không từ chối, hắn vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời như vậy.
“Vậy thì bắt đầu từ đêm nay…”
“Đêm nay không được!”
Lý Hạo vội vàng nói: “Đêm nay ta muốn hấp thu năng lượng thần bí.
Lão sư, không biết ngài có phát hiện bên trong năng lượng thần bí có thể tách ra thuộc tính không? Một phần chia tách thành năng lượng thần bí có thuộc tính, còn một phần kia chia tách thành loại vô thuộc tính! Năng lượng bí ẩn vô thuộc tính có thể cường hóa thân thể, còn những cái có thuộc tính thì có tác dụng cường hóa lục phủ ngũ tạng… Đương nhiên, ta không quá chắc chắn, nhưng trước đó ta đã từng chia tách Thổ năng ra thành hai phần, dùng để cường hoá lá lách!”
Viên Thạc giật mình.
Ông thực sự không biết điều này!
“Ngươi xác định?”
“Ừm!” Lý Hạo lại nói: “Đương nhiên cần có tinh quang năng của ngọc kiếm phối hợp mới được, bằng không thì không thể!”
Viên Thạc nghiêm túc suy nghĩ một lượt, lẩm bẩm nói: “Năng lượng thần bí có thể cường hóa ngũ tạng? Vốn dĩ Trảm Thập và Phá Bách võ sư chỉ có thể cường hóa xương cốt và cơ bắp, phải khi đến Đấu Thiên thì mới có thể thay máu, thông qua thay máu thì lọc trở về để uẩn dưỡng nội phủ.
Nhưng mà quá trình này là rất dài!”
Ông có chút kỳ quái, năng lượng thần bí không phải sẽ thôn phệ nội kình sao?
Đương nhiên, khi hấp thu nó, ông không thực sự cảm nhận được nhưng khi bản thân sở hữu nguyên năng thần bí, ông phát hiện ra rằng thứ đó sẽ thôn phệ nội kình.
Bây giờ Lý Hạo lại nói rằng nó có thể được sử dụng để cường hoá cơ quan nội tạng.
Điều đó không phải có nghĩa là… Có thể đi đường tắt sao?
Tại sao chuyện này lại xảy ra?
Cái này và việc trực tiếp hấp thu năng lượng bí ẩn thì có gì khác nhau?
Rốt cuộc thì ngọc kiếm có những tác dụng gì?
Từng ý nghĩ thoáng qua trong đầu, ông nhìn Lý Hạo rồi lẩm bẩm: “Cảnh giới Đấu Thiên, ngoài thần ý thì điều quan trọng nhất chính là cường hóa lục phủ ngũ tạng, chỉ bằng cách này mới có thể xem như Lục Địa Thần Tiên chân chính! Bằng không, cho dù là Đấu Thiên thì khi bị hạ một vài lọai độc dược chí mạng cũng sẽ tử vong!”
Suy tư một hồi, ông lại nói: “Ngươi định hấp thu năng lượng thần bí để cường hóa nội phủ?”
“Đúng vậy, ta đang định làm ngay tối nay.”
Lý Hạo nói: “Lão sư, ta cảm thấy tu luyện cả nội công ngoại công có lẽ sẽ mang tới hiệu quả tốt hơn, toàn diện hơn! Bằng không một khi giao đấu, nội lực chấn động, mỗi lần đều có khả năng bị thương đến nội tạng, đây cũng là nguyên nhân dẫn đến nội thương của nhiều võ sư.”
Hầu như không có võ sư nào mà không bị ám thương.
Kẻ không có thì chứng tỏ ngươi là búp bê trong tủ kính, chưa từng chân chính trải qua thực chiến mà thôi.
“Cũng tốt!”
Viên Thạc gật đầu, “Nếu có thể, đương nhiên phải cường hóa nội phủ! Chúng ta không thể làm vậy chính là bởi vì không có cách.
Ngươi nhớ nhất định phải cường hóa nội phủ trước khi tinh quang năng cạn kiệt!”
“Nếu thành công thì nó sẽ giúp ngươi rất nhiều trong tương lai!”
“Chỉ sợ là tinh quang năng trong ngọc kiếm quá ít, không đủ cho ngươi dùng.”
Về phần bản thân, ông không muốn dùng, bởi vì ông biết chắc mình mà dùng nó, đích thật là có thể cường hóa một chút, nhưng tinh quang năng sẽ bị đào rỗng trong sớm chiều.
Đã như vậy thì tốt hơn hết là để một mình Lý Hạo dùng, đặt nền móng vững chắc cho hắn.
“Đừng ăn nữa!”
Thấy Lý Hạo vẫn còn đang say sưa gặm đùi gà, Viên Thạc liền thô lỗ nhấc hắn lên.
Ăn cái gì mà ăn, sớm biết ngươi có chính sự thì ta đã không cho ngươi ăn!
Lý Hạo cũng không bận tâm, vẫn tiếp tục cắn nốt miếng cuối, nhấm nháp nhai nuốt thịt gà trong miệng, nuốt toàn bộ xuống xong thì lúc này mới vừa lòng thỏa ý đi theo Viên Thạc.
Chương 168: Phân Kỳ Cảnh Giới
Nhà của Viên Thạc có một phòng luyện công rất lớn.
Khi thời tiết đẹp thì ông thích luyện võ trong sân hơn, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải luyện võ ở trong nhà, dù sao cũng có vài thứ cần giữ bí mật.
Quăng Lý Hạo xuống một tấm nệm xong, Viên Thạc vội vàng thúc giục: “Bắt đầu nhanh lên, để ta xem ngươi hấp thu một chút!”
“Lão sư!”
Lý Hạo nói: “Lão sư không cần vội, ta cảm giác ta sắp tiến vào Phá Bách rồi, nhưng Phá Bách là cái gì? Có điểm đặc thù nào khác biệt? Khi chạm tới cấp độ đó thì cần phải chú ý những gì?”
Hắn thấy mình vẫn còn rất nhiều chuyện chưa rõ ràng.
Viên Thạc khẽ giật mình, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại, có phần xúc động.
Tuy rằng ông vẫn hay nói Lý Hạo sẽ sớm tiến thêm bước nữa, nhưng trong nháy mắt, khi đối phương thật sự chạm ngưỡng Phá Bách thì ông lại thấy thổn thức không thôi.
Ông tiến vào Phá Bách là chuyện khi nào?
Còn nhớ, ông bắt đầu luyện võ từ khi mới được vài tuổi, năm 10 tuổi thì chính thức bước vào Trảm Thập cảnh, 10 năm sau thì đạt tới Phá Bách, trở thành Phá Bách đỉnh phong ở tuổi bốn mươi, kể từ đó, ông quét ngang giới võ sư của Ngân Nguyệt hành tỉnh, trở thành chúa tể một phương.
Trong ba mươi năm tiếp theo, ông vẫn tiếp tục cố gắng tiến vào Đấu Thiên nhưng không được, hậu kỳ đã hoàn toàn nghĩ tới chuyện bỏ cuộc, nào ngờ mấy ngày trước lại may mắn đạt được cơ duyên, nhờ đó mới thành công hoàn thành mục tiêu.
Nhưng Lý Hạo…
Siêu năng quật khởi, thật ra mà nói cũng là chuyện tốt đối với võ sư, ít nhất hiện tại hấp thu năng lượng thần bí sẽ giúp bản thân cường hóa dễ dàng hơn!
Trong đầu lóe lên vô số suy nghĩ, lại nghĩ đến việc chính mình chưa từng dạy những điều này cho Lý Hạo thì trong lòng ông có hơi áy náy.
Thân là cường giả cấp Đấu Thiên, quan môn đệ tử của mình lại không hiểu biết nhiều về võ đạo, nói ra chính ông cũng thấy mất mặt!
“Trảm Thập, Phá Bách, trước đó ta đã từng nói với ngươi là hệ sức mạnh thuần túy! Nhưng đến Đấu Thiên thì liên quan đến cấp độ tinh thần, cũng chính là thần ý mà chúng ta thường nói! Cho nên Đấu Thiên dễ nhận biết nhất, dễ phân biệt nhất!”
“Trảm Thập cảnh thì nội lực, gân cốt cùng vang lên, lúc này tức là ngươi đã bước vào hàng ngũ võ sư thực thụ! Mà nội kình chính là thứ ngươi có được từ việc tu luyện hàng ngày thông qua công pháp và bí thuật.
Bây giờ còn có một đường tắt nữa, hấp thu năng lượng thần bí vô thuộc tính cũng có thể cường hóa thân thể, nhanh chóng sinh ra nội kình, nhưng cũng có khả năng gây ra thương thế.
Đây là con dao hai lưỡi, điều này là do chính ngươi tự cân nhắc!”
“Quá trình tiến vào Trảm Thập cảnh là một quá trình làm cường đại nội kình! Nếu nội kình mạnh mẽ thì thân thể sẽ mạnh theo, đây là điểm thống nhất!”
“Mà Phá Bách… Trong quá khứ, Phá Bách chân chính sẽ lấy việc thực chiến trên chiến trường làm tiêu chí, giết được đội quân trăm người cùng lúc thì mới tính là Phá Bách.
Nhưng bây giờ thì không thể xét theo tiêu chí đó nữa, bởi vì rất khó tìm được đội quân trăm người không mang theo vũ khí nóng liều mạng với ngươi!”
“Cho nên lúc này phải phân ra cảnh giới và thực lực.”
Lý Hạo cẩn thận lắng nghe, liên tục gật gù.
“Phá Bách có tiêu chí đưa nội kình ngoại phóng!”
Lý Hạo sửng sốt, ngoại phóng?
Viên Thạc nói tiếp: “Cơ thể con người có tác dụng phong tỏa cả năng lượng thần bí cùng nội kình! Cho nên khi nội kình của ngươi đạt tới cảnh giới tùy thời ngoại phóng, xuyên qua nhục thân để tổn thương kẻ địch, thì khi đó, về mặt cảnh giới mà nói thì ngươi chính là cấp độ Phá Bách!”
“Ngoại phóng … Lão sư, làm sao để phóng thích nó?”
Viên Thạc giải thích: “Đây không phải là cố ý đi làm điều gì đó mà là phản ứng tự nhiên của cơ thể! Khi nội kình của ngươi đạt đến cấp độ Phá Bách, nó sẽ tự nhiên ngoại phóng, phá vỡ một kết giới, tố chất thân thể sẽ tăng lên, nội lực mạnh mẽ, chỉ vậy thôi.”
Nghe có vẻ rất đơn giản, Lý Hạo gật gù, hiểu rồi!
“Vậy Phá Bách cũng phân ra kẻ mạnh kẻ yếu, làm sao ta phân biệt được?” Lý Hạo lại hỏi.
Viên Thạc trả lời: “Truyền thống của giới võ sư chúng ta thường được chia thành nhập môn, trung kỳ, hậu kỳ và viên mãn! Điều này cũng tương ứng với cảnh giới Nguyệt Minh sư trong lĩnh vực siêu năng, bao gồm Tàn Nguyệt, Bán Nguyệt, Mãn Nguyệt.”
“Kỳ thực trên Mãn Nguyệt, trước khi tiến vào Nhật Diệu, vẫn còn có một cấp độ nữa, đó là Nguyệt Doanh, có thể coi là tương ứng với Phá Bách viên mãn.
Bất quá nếu đạt đến cấp độ viên mãn rồi mà ngươi vẫn không thể nào thăng cấp, vậy thì ngươi liền sẽ xuống dốc!”
Khi đạt tới Nguyệt Minh cùng Phá Bách đỉnh phong mà vẫn chậm chạp không có cách nào tấn cấp, không gian phát triển cũng bị giới hạn, ở tình trạng này càng lâu chỉ tổ càng phí thời gian, cơ hội cũng nhỏ dần, đây chính là bước đầu của con đường xuống dốc.
Viên Thạc đã từng chờ đợi ở cấp độ này từ rất lâu, ông sâu sắc cảm thụ rằng, nếu đã đạt tới trình độ này mà không thể nhanh chóng xông lên thì chỉ có một con đường duy nhất, ấy là càng lúc càng phế.
Nếu không nhờ cơ duyên xảo hợp thì cả một đời võ đạo của ông xem như đã chấm dứt ở cảnh giới đó!
Kỳ thật bây giờ Lưu Long cũng đang trùng kích cấp độ này, phải biết, khó khăn lắm ông ta mới có thể đạt tới Phá Bách viên mãn, nhưng nếu không thể tiếp tục xông lên thì đường xuống dốc cũng không còn xa!
Lý Hạo trầm ngâm nói: “Lão sư, vậy thì ngài phân biệt nhập môn và trung kỳ như thế nào?”
“Đơn giản!”
Viên Thạc giải thích: “Khi một võ sư mới vào Phá Bách chỉ có thể nội kình ngoại phóng trong giới hạn tứ chi của mình! Tứ chi là nơi nội kình dễ ngoại phóng nhất, việc hoàn thành ngoại phóng nội kình của tứ chi thể hiện rằng ngươi đã hoàn thành tu luyện sơ kỳ! Mà đặc thù của trung kỳ đó là từng bộ vị trên thân thể đều làm được chuyện đó, dĩ nhiên, ngoại trừ cái đầu.”
“Hậu kỳ thì ngươi cũng đoán được, tức là bao gồm cả phần đầu, toàn thân cao thấp đều có năng lực dùng nội kình ngoại phóng, lúc này ngươi mà đụng đầu vào ai thì hoàn toàn có thể phóng thích năng lượng đánh bại người đó, như vậy có nghĩa là thân thể của ngươi đã tu luyện đến cực hạn! Người làm được như vậy gọi là hậu kỳ!”
Lý Hạo chớp mắt, “Viên mãn thì sao?”
“Viên mãn?”
Viên Thạc mỉm cười, “Ở cấp độ viên mãn, đây là lúc tiếp xúc với thần ý! Cấp độ viên mãn có phần huyền diệu, đơn giản mà nói thì ngươi sẽ cảm thấy tựa như mình có thêm Thiên Nhãn, có năng lực cảm ứng nguy cơ, đôi khi ngươi thậm chí còn đột nhiên cảm thấy có ai đó đang đứng đằng sau ngươi, nhìn thấy được phía sau… Hoặc là ngươi có thể nhìn thấy bên trong chính mình, nhìn thấy các cơ quan nội phủ.
Vào lúc này, khi tiếp xúc thần ý thì ngươi chính là viên mãn! Đây là bước khởi đầu trước khi tấn cấp giai đoạn Đấu Thiên.”
Lý Hạo đã hiểu.
Nghe lão sư giảng giải xong, hắn đã hiểu trực quan về hệ thống tu luyện của võ sư.
Trảm Thập cảnh thì chỉ cần tu luyện nội kình cùng thể chất cho tốt là được rồi.
Phá Bách cảnh thì phải làm cho nội kình phóng xuất.
Sau khi tứ chi đã hoàn thành ngoại phóng, đó là sơ kỳ.
Thân thể hoàn thành, đó là trung kỳ.
Toàn thân cao thấp không có một điểm yếu, đó là hậu kỳ.
Viên mãn là cảnh giới nhìn thấu bên trong, cảm nhận được nguy cơ, tiếp xúc thần ý.
Chương 169: Thần Ý
“Lão sư, Lưu Đội trưởng có phải là cấp độ viên mãn không?”
Lý Hạo tò mò hỏi.
Viên Thạc lắc đầu, “Không tính, nhưng cũng có thể tính!”
“Ngài nói vậy là sao?”
“Hắn chủ yếu dựa vào tích lũy năng lượng thần bí để tiến cấp, cho nên muốn tới Phá Bách hậu kỳ sẽ không thành vấn đề, có điều hắn lại không biết gì về thần ý! Chỉ là nội kình tích lũy vượt qua hậu kỳ, hiện tại rất nhiều võ sư đều tồn tại vấn đề tương tự! Vì vậy, Lưu Long mà muốn bước vào Đấu Thiên thì hi vọng không lớn, trừ phi có thể tiếp xúc được với thần ý! Đáng tiếc hắn lại không tu luyện thần ý, cho nên nếu không thể trở thành Siêu Năng Giả thì sẽ bị kẹt lại cảnh giới Phá Bách đỉnh phong này suốt đời!”
Lý Hạo cau mày: “Không có cách nào khác sao?”
“Có!”
Viên Thạc mỉm cười nói: “Võ sư khó phá nhất là ở bước ấy.
Ngươi đoán thử xem, ban đầu ta đã tiếp xúc với thần ý như thế nào?”
Cảnh giới phía trước cũng không quá khó.
Chỉ có chạm đến thần ý là thật sự khó khăn!
Lý Hạo không hiểu, nhưng hắn biết lão sư khẳng định hiểu… Bởi vì ông chính là cường giả Đấu Thiên hàng thật giá thật!
“Lão sư, làm sao ngài tiếp xúc được?”
“Luyện võ, luyện ý, luyện tâm, luyện nguyên!”
Lý Hạo ngẩn ra, không hiểu lắm.
Viên Thạc thở dài, tiểu tử này xem ra cũng không quá thông minh, thôi được rồi, nể tình ngươi tiếp xúc với Võ Đạo chưa lâu, để lão phu giải thích chi tiết hơn vậy.
Ông tằng hắng: “Lấy cuốn Ngũ Cầm Tân Thư làm ví dụ, năm đó ta vì tiến vào Phá Bách viên mãn mà đã sinh sống trên núi ba năm! Ta quan sát các đặc điểm thực sự của hổ, hươu, gấu, vượn, chim mỗi ngày! Tìm hiểu mọi thứ về chúng, bắt chước mọi thứ về chúng… Hãy nhớ, chỉ là bắt chước chứ không phải thực sự muốn cùng một dạng với bọn chúng!”
“Con người dù gì cũng là con người, thú vật vẫn chỉ là thú vật.
Chúng ta cần phải tìm hiểu thật kỹ để nắm được thần ý trong đó! Tỉ như mãnh hổ tấn công… Vì sao nó lại nhào tới như vậy, vì sao đả thương địch thủ một cách chính xác như thế, một lần liền đánh trúng chỗ yếu hại? Hươu lại làm như thế nào phán đoán được mãnh hổ đột kích để chạy trốn? Tóm lại, quá trình này tương đối huyền diệu!”
Viên Thạc cười nói: “Chuyện này tự hiểu thì sẽ hiểu, còn nếu đã không hiểu… thì cũng không có cách nào.
Chỉ có thể nói đối phương thật sự không có thiên phú!”
Lý Hạo tò mò hỏi: “Lão sư, vậy thứ Lưu đội trưởng đang tu luyện là Cửu Đoán Kình, ông ta cũng không cần bắt chước Ngũ cầm, vậy muốn đột phá thì làm sao có thể cảm nhận được thần ý trong đó?”
“Đây thực ra là phân tích về nguồn gốc của bí thuật võ học! Cũng giống như Cửu Đoán Kình, ngay từ đầu ngươi phải nghĩ xem người sáng tạo đã sáng tạo ra nó như thế nào? Bản chất của Cửu Đoán Kình là gì? Làm thế nào ngươi có thể đạt được cửu kình cùng một lúc? Ta chưa tu luyện qua nên ta không thể biết được, nhưng Lưu Long đã tu luyện nhiều năm, chẳng lẽ hắn một chút cảm ngộ đều không có sao? Truy cầu việc tăng cường lực lượng hiển nhiên không sai, nhưng nếu chỉ truy cầu thực lực thuần túy thì ngươi khó mà cảm ngộ được phương thức vượt qua cảnh giới!”
Lý Hạo gật đầu, vài lời của lão sư đã giúp hắn hiểu sơ lược về toàn bộ hệ thống tu luyện của võ sư, ngay lập tức nhận biết bước đầu.
Đấu Thiên chính là Đấu Thiên!
Hóa ra đội trưởng không thể bước vào Đấu Thiên bởi vì ông ta chưa thực sự bước vào Phá Bách viên mãn, ông ta chưa tiếp xúc tới thần ý, chưa cảm nhận được thần ý nên hiển nhiên khoảng cách đến Đấu Thiên còn xa xôi ngàn dặm.
Đây không phải là thứ mà năng lượng thần bí có thể giải quyết.
Mà chính mình cũng có khả năng gặp phải vấn đề như vậy trong tương lai.
Biết được mấy điều căn bản ấy xong, Lý Hạo ngừng đặt câu hỏi, quay ra tập trung hấp thu năng lượng thần bí.
Trước kia hắn đã từng cường hóa lá lách, cho nên lần này Lý Hạo quyết định cường hóa ngũ tạng còn lại trước.
Trong ngũ tạng, tim tương ứng với Hoả năng, lá lách tương ứng với Thổ năng, Mộc năng tương ứng với gan, Kim năng tương ứng với phổi, Thủy năng tương ứng với thận.
Nghĩ đến đây, Lý Hạo quyết định hấp thu Thủy năng!
Tăng cường sức mạnh cho thận đầu tiên!
Thận mạnh thì nam nhân sẽ mạnh hơn… Đây là điều mà Lý Hạo – kẻ đọc rất nhiều sách khẳng định nắm rõ.
Nếu thận mạnh thì có khi lại cường hóa được hạ âm… Điều này khó mà nói trước, có điều Lý Hạo vẫn quyết định làm thử xem sao.
Ai bảo hắn đã từng dùng chiêu này hai lần để đả thương kẻ địch, người ta thì bỏ mạng, nhưng chính hắn cũng thấy sợ hãi, sợ người khác cũng dùng chiêu tương tự để đối phó mình.
Thủy năng tiến vào trong cơ thể, Lý Hạo đã hấp thu một chút năng lượng ngọc kiếm, hiện tại hắn cũng không dám lãng phí vì sợ nó tiêu hao quá độ, dẫn đến tinh quang năng hoàn toàn cạn kiệt.
Vai trò của thận rất lớn, nó có tác dụng bài độc, chuyển hóa.
Nếu thận khỏe mạnh thì không sợ bị kẻ thù đầu độc, bởi vì khi đó hắn có thể thải chất độc ra khỏi cơ thể một cách nhanh chóng.
Thận cũng có tác dụng điều tiết huyết áp, những người huyết khí cao, thường xuyên làm sôi trào huyết dịch như như Lý Hạo thì chắc chắn huyết áp rất dễ tăng vọt, bình thường thì vấn đề không lớn, nhưng thường xuyên bị vậy sẽ khiến mạch máu dễ vỡ, đây cũng là do thể chất của hắn không đủ mạnh, trong khi huyết dịch lại quá cường đại.
Trong xương người, năng lượng thần bí nhanh chóng bị hắn hấp thu.
Tiến vào trong cơ thể, sau đó được ngọc kiếm chuẩn xác tách ra, một phần Thủy năng tức khắc di chuyển thẳng đến vị trí thận.
Như Lí Hạo đã đoán trước, quả thực Ngũ hành năng lượng tương ứng với ngũ tạng trong thể nội!
Viên Thạc cũng đang quan sát, ánh mắt không ngừng thay đổi.
Ông có chút suy nghĩ mông lung, nhưng hiện giờ không phải là lúc để thử nghiệm.
Lý Hạo hấp thu hết hai khối Thủy năng, không bao lâu sau hắn lại bắt đầu chuyển sang hấp thu Kim năng cùng Mộc năng.
Bốn cỗ năng lượng, hắn đều hấp thu hai khối mỗi loại, rất nhanh Lý Hạo dã cảm giác được ngũ tạng đang dần cường hóa, dĩ nhiên là ngoại trừ trái tim.
Lúc này trong lòng hắn mơ hồ có điểm khó chịu, khí huyết lưu thông rất nhanh, nội phủ mạnh mẽ hơn, các bộ phận khác đều có thể chịu đựng được, nhưng trái tim thì có cảm giác quá tải.
Thình thịch… Thình thịch… Thình thịch…
Tiếng tim đập thình thịch thình thịch không ngừng vang lên, làm cho Lý Hạo cực kỳ khó chịu, còn may mà chưa tới nỗi quá mất cân bằng, hắn vẫn có thể cắn răng chịu được.
“Thiếu Hỏa năng!”
Viên Thạc nhận ra ngay lập tức, nghĩ đến điều này, ông nhanh chóng nghĩ tới một người.
Ngay sau đó Viên Thạc đột ngột lao nhanh ra khỏi phòng.
Chương 170: Quỷ Nghèo
Ngoài phòng.
Viên Thạc một bước đạp lên không trung, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Hách Liên Xuyên, “Có Hỏa năng không?”
“Hả? Không có… Có chuyện gì vậy?”
“Ta nhớ ngươi là thuộc tính Hỏa?”
“Đúng vậy.”
“Vậy sao ngươi không có Hỏa năng?”
Hách Liên Xuyên câm nín. “Ta là hệ Hỏa nhưng không có nghĩa là ta có Hỏa năng, chẳng lẽ tự ta rút đi năng lượng thần bí của mình sao?”
Ông ta rảnh rỗi mang theo năng lượng thần bí bên người làm gì.
“Ngươi rút ra một chút đi!”
“…”
Hách Liên Xuyên suýt té ngã, ngươi có ý gì?
Ta còn đang sống nhăn răng ra đây, lẽ nào ngươi định tước đi năng lượng thần bí của ta?
“Nhanh lên, rút ra một chút thôi, ta sẽ nói cho ngươi biết một bí mật!”
“Bí mật?”
“Lẹ lên!”
Được lắm, Hách Liên Xuyên không kìm được tò mò, xoắn xuýt một chút, cuối cùng vẫn quyết định rút ra một ít năng lượng thần bí, không ngờ Viên Thạc lại nhíu mày, “Không đủ, chừng 20 khối đi, đối với cường giả như ngươi mà nói thì 20 khối đâu tính là gì!”
“…”
Hách Liên Xuyên thở dài, “Viên Giáo sư cũng đừng lừa phỉnh ta, ta hy vọng bí mật này thực sự đáng giá 20 khối!”
Viên Thạc không thèm để ý.
Sau khi đối khối rút ra một ít Hỏa năng liền nhanh chóng thu thập, sử dụng vật phẩm siêu phàm, Hách Liên Xuyên xem như không nhìn thấy, lão đầu tử này cũng rất có tiền, hẳn là mấy năm qua đã giấu không ít đồ tốt.
“Viên Giáo sư, bí mật là gì?”
Hách Liên Xuyên thấp giọng hỏi.
Đối với việc đó có phải là một bí mật lớn hay không thì không thành vấn đề, hai mươi khối cũng không phải là quá nhiều, hơn nữa nếu cự tuyệt không cho thì dám Viên Thạc sẽ ra tay xử lý ông.
Vì vậy ông cứ coi như bí mật là phần thưởng đính kèm đi, nghĩ vậy sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều.
Bất quá, những lời Viên Thạc nói sau đó đã khiến Hách Liên Xuyên sửng sốt: “Tim của ngươi quá tải rồi! Hỏa năng kích thích rất lớn đối với tim! Ngươi phải hấp thu một chút năng lượng từ bốn nguyên tố Ngũ hành còn lại, dù chỉ hấp thu một lượng nhỏ cũng được.
Có chút xung đột thì cũng không sao, chỉ cần tiếp thu một ít để hóa giải sự quá tải của tim… Nếu không, tim ngươi có thể vỡ tung bất kỳ lúc nào!”
Lời vừa dứt, Viên Thạc đã đạp qua không trung, nhanh chóng biến mất.
Để lại một Hách Liên Xuyên đang chấn động ngây người.
Trái tim quá tải?
Hấp thu năng lượng của bốn nguyên tố Ngũ hành một cách thích hợp thì sẽ giải quyết được vấn đề trên sao?
Viên Thạc nói không sai, gần đây ông vẫn hay thấy lồng ngực nhói đau khó chịu, có điều chính sự bề bộn nên mới không quá để ý mà thôi.
“Năng lượng ngũ hành?”
Hách Liên Xuyên lâm vào trầm tư, lúc này đột nhiên cảm thấy 20 khối Hỏa năng quá đáng giá, lão nhân gia kia thật sự biết rất nhiều thông tin đáng sợ, tùy tiện nói ra một chuyện cũng đủ để khiến Hách Liên Xuyên ông phải bận tâm.
Trong phòng.
Lý Hạo vốn không định hấp thu thêm nữa, kết quả Viên Thạc ra ngoài một lúc lại quay về, đưa cho hắn một vật gì đó trông như cái ấm nước nhỏ, “Hỏa năng đây!”
Hai mắt Lý Hạo sáng lên, lão sư thật tốt, muốn cái gì có cái đó.
Hắn bắt đầu tiếp tục hấp thu!
Dần dần thì trái tim của Lý Hạo cũng đã được cường hóa, lúc này trong cơ thể hình thành hệ thống tuần hoàn ổn định, ngũ tạng cũng đều đã mạnh hơn một vòng.
Khi ngũ tạng đã hoàn thành hệ thống cân bằng hoàn chỉnh, cơ thể Lý Hạo khẽ rung lên, mơ hồ nội kình đã tăng lên rất nhiều nhưng vẫn chưa thể làm được đến tình trạng phá thể phóng ra.
Lý Hạo không quan tâm, tiếp tục hấp thu, hút thêm hai khối nữa.
Vốn hắn có được 30 khối năng lượng Ngũ hành trong tay, cộng thêm Viên Thạc vừa cho 8 khối Hỏa năng… Tổng cộng đêm nay Lý Hạo đã hấp thu 38 khối năng lượng Ngũ hành, cộng với 2 khối Thổ năng trước đó thì cả thảy hắn đã hấp thu 40 khối.
Số lượng này là thứ mà Liễu Diễm có tích lũy mấy năm cũng chưa chắc đã đạt nổi.
Ngay sau khi Lý Hạo hấp thu nốt hai khối Hỏa năng cuối cùng, đột nhiên hắn có cảm giác nội kình lại sôi trào, đã có dấu hiệu phá thể dâng lên.
Giây phút tiếp theo, Lý Hạo trầm giọng quát một tiếng, đấm ra một quyền.
Nhưng vẫn không đủ!
Hắn cũng không thèm để ý, Cửu Đoán Kình bộc phát, một lần nội kình không đủ thì hai lần!
Hai sức mạnh chồng chéo lên nhau!
Lần này, nội kình dường như đã được tăng cường, một tiếng nổ ầm vang, trên nắm tay của Lý Hạo xuất hiện một tia sáng, hắn đấm một quyền tới trước, tức khắc làm vỡ vụn viên gạch trước mặt!
Vẻ mặt Lý Hạo vui mừng khôn xiết!
Phá Bách rồi?
Nhưng Viên Thạc lại khẽ cau mày, “Vẫn được, chỉ kém một chút… Hai lần điệp gia mới miễn cưỡng ngoại phóng, nhưng vẫn có thể coi như Phá Bách! Có điều, mẹ nó, ngươi mới làm gì với gạch lát nền của ta?”
Đồ hỗn đản này!
Viên Thạc trông có vẻ không vui, miếng gạch lát nền tốt như thế, có biết ta phải bỏ ra bao nhiêu tiền để mua về không? Thế mà tiểu tử nhà ngươi không nói một lời đã đánh vỡ nó, sao tay ngươi lại tiện như vậy?
“Lão sư, ta tấn cấp Phá Bách rồi!”
Lý Hạo hết sức cao hứng, đâu rảnh mà bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt đó!
Viên Thạc uy nghiêm nói: “Phá Bách thì thế nào? Vừa mới Phá Bách vẫn còn rất miễn cưỡng, đúng ra mà nói thì hiện tại cũng không tính là gì! Vương Minh bằng tuổi ngươi mà hắn đã là Bán Nguyệt đỉnh phong, thậm chí sẽ sớm bước vào Mãn Nguyệt, cũng chính là Phá Bách hậu kỳ! Ngươi còn nghĩ rằng ngươi rất lợi hại nữa không?”
Nếu không đả kích hắn một chút thì tiểu tử này sẽ hất mặt lên trời mất.
“Lão sư, ta…”
Lý Hạo ngượng ngùng, ta không thể cao hứng một chút sao?
Ta đã tấn cấp Phá Bách rồi mà!
“Còn có, thực lực chiến đấu quá tệ, thôi không sao, tạm thời cứ như vậy đi!”
Viên Thạc dặn dò: “Hôm nay cố gắng thích ứng tốt một chút đi!”
Dứt lời, ông liền bước ra khỏi phòng luyện công.
Chờ tới khi ra khỏi cửa, trên mặt ông chợt nở một nụ cười tươi như hoa, siết chặt hai nắm tay đấm vào nhau, hào hứng khôn xiết!
Phá Bách!
Không ngờ khi về già, ông vẫn còn có thể huấn luyện ra một võ sư kế tiếp cấp độ Đấu Thiên!
Tiểu tử này tuy rằng mượn lực bên ngoài nhưng chỉ cần cảm nhận được thần ý thì sẽ không có ảnh hưởng gì, có thể theo bước chân ông tiến vào Đấu Thiên… Vậy thì sẽ là một nhà hai Đấu Thiên!
“Thận trọng!”
Viên Thạc tự nhắc nhở, tuyệt đối không được biểu lộ ra sự vui vẻ của mình.
Ta là cường giả Đấu Thiên đã giết Tam Dương, một tên Phá Bách mà thôi, chính là cái loại tân binh bị tát một cái liền chết… Nghĩ đến đây, ông đã thấy bình tĩnh hơn rất nhiều.
Đúng, chính xác là như vậy!
Ngay sau đó, Viên Thạc dẫm lên nền gạch dưới đất, hừ lạnh một tiếng: “Ngày mai kêu người tới giúp ta lát lại nền gạch! Tất cả đều thay đổi hết! Ngươi chi tiền!”
“…”
Trong phòng, Lý Hạo có chút xấu hổ, ta… ta không có nhiều tiền.
Phải biết gạch lát nền của lão sư rất đắt!
Lúc này hắn mới nhớ ra chính mình là một quỷ nghèo, sự vui sướng khi tiến vào Phá Bách chợt ảm đạm đi hẳn.
Ta không có tiền mà! !!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










