[Dịch] Tinh Môn
Tập 266 : Hợp Tác Với Ta? ? (c1326-c1330)
❮ sautiếp ❯Chương 1326: Hợp Tác Với Ta? ?
Sau khi trở về, Địa Phúc Kiếm và Quang Minh Kiếm cũng ai bận việc nấy.
Mà Lý Hạo thì cứ đi thẳng, đi vào chỗ sâu trong hậu viện.
Bên kia, một căn phòng xây theo phong cách của một tòa cung điện nhỏ.
Rõ ràng, đây chính là cửa vào nơi di tích do Hồ gia nắm giữ, Lý Hạo dựa theo sự dò xét của mình, đi thẳng đến đó, mãi cho đến khi thấy được một cánh cửa sau này mới được xây dựng, nhưng là cánh cửa này hẳn là có thể dẫn đến di tích.
Lý Hạo cũng không tiến vào, chỉ đứng ở phía ngoài.
Hồi lâu, một làn song dao động yếu ớt từ sau cửa truyền đến.
“Ngươi là… Lý Hạo?”
“Truyền nhân của Kiếm Tôn?”
Lý Hạo cười cười: “Ta tưởng ngươi sẽ không để ý đến ta.”
Yêu Thực, mặc dù không cách nào đi ra ngoài, nhưng phóng thích một chút tinh thần lực, dò xét bốn phía vẫn được, tiểu thụ có thể làm được, trước đây bọn Lý Hạo tiến vào Miêu Đầu sơn, tiểu thụ đã trước đó thăm dò được.
“Hồ Khiếu và Hồ Minh Pháp đều đã chết?”
“Đúng.”
“Phân thân của ta cũng bị phá nát… là ngươi giết?”
Lý Hạo cười: “Không có liên quan tới ta, ta nào có bản lĩnh này, là cường giả bên trong Đại học Võ Khoa Viên Bình giết, lá gan của các ngươi thật lớn, dám ở Đại học Võ Khoa Viên Bình quấy rối, thật sự không biết có nguy hiểm, hay là không hiểu?”
Bên trong di tích, Yêu Thực trầm mặc một hồi, lúc này mới dao động tinh thần: “Chỗ đại học Võ Khoa kia… rất thần bí! Nhưng năm đó, hình như người nào cũng đã rời đi, nghĩ lại thì… chắc còn có cường giả tọa trấn.”
Lý Hạo cười: “Đương nhiên, hơn nữa còn rất đáng sợ! Lúc ấy phân thân của các ngươi trong nháy mắt bị xoắn nát, hình như có một Yêu Thực gọi tên… Đại Thánh!”
Cây đại thụ phía sau cửa có chút khiếp sợ.
Đại Thánh!
Đại học Võ Khoa Viên Bình, thế mà còn có một vị Thánh Nhân tọa trấn!
Không thể tưởng tượng nổi!
“Xem ra… kế sách của Hồ Minh Pháp… gặp phải vấn đề lớn, những viên đá năng lượng đã cho đối phương cơ hội hồi phục… Thật sự là mua dây buộc mình!”
Đại thụ than thở, mình chính là đi chịu chết.
Bọn chúng trước đó không ngờ tới, thật sự cho rằng đã không còn ai.
Đại học Võ Khoa Viên Bình, không có Yêu Thực tồn tại, theo lý cho dù có người ở đó, cũng đã triệt để hóa thành tàn niệm hoặc là tinh thần lực, thực sự cũng không cần quá sợ sệt, dù sao tình trạng của đám người Vương thự trưởng đã nói lên rất nhiều vấn đề.
Nhân tộc… trong những năm này, thật sự không sống lâu bằng Yêu tộc khác.
Nhưng khi thực lực của một vị Thánh Nhân được bảo tồn cũng đủ làm cho phân thân của bọn nó trong nháy mắt vỡ nát.
Chênh lệch quá mức rồi!
Huống chi, phân thân của bọn nó, kỳ thật rất yếu, chỉ có thực lực ngũ hệ sáu hệ, chưa tới thất hệ thì làm sao có thể địch nổi một vị Thánh Nhân đã khôi phục?
Tại thời đại Tân Võ, thời đại Thiên Đế, thời đại sơ võ… đã đi qua ba thời đại, Thánh Nhân cũng là một sự tồn tại vô địch.
Lý Hạo cũng đang nhanh chóng phán đoán.
Yêu Thực sau cửa này, bản tôn cũng không thể là cấp Đại Thánh được.
Lý Hạo khẽ cười: “Bây giờ Hồ gia đã bị diệt, vị Yêu Thực tiền bối này, có hứng thú hợp tác với ta không?”
“Ngươi?”
Lý Hạo cười: “Chẳng lẽ không được? Hậu nhân của Kiếm Tôn, dù đi đâu đều sẽ có một chút tư cách chứ! Dù là vị Đại Thánh kia, tuy nói không cho ta nhiều lợi ích, nhưng cũng không dám đụng đến ta, ngươi cố hết cỡ cũng chỉ tới Bất Hủ… Bây giờ còn chưa khôi phục hoàn toàn, có thể bộc phát lực lượng Tuyệt Điên sao? Tại thời kỳ văn minh cổ đại, ngươi cũng không xứng hợp tác với người Lý gia!”
“…”
Yêu Thực không nghĩ tới, người này tùy tiện như vậy.
Nhưng nói cũng đúng.
Cũng có lý.
Nếu thật sự quay về năm đó, nó chỉ là một Yêu Thực trấn thủ mà thôi, thật đúng là không có tư cách nói chuyện hợp tác với Lý gia.
“Ngươi cũng đã nói đó là năm đó, năm đó Kiếm Tôn vẫn còn, hiện tại thì thế nào đây?”
Lý Hạo nở nụ cười: “Hiện tại, ta cũng đã diệt Hồ gia! Ngươi ngay cả Hồ gia đều có thể hợp tác, như thế nào, nghĩ ta không bằng Hồ gia sao?”
Yêu Thực trầm mặc một hồi: “Cũng không phải không được, chỉ cần ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ của Hồ gia, chuyện hợp tác… cũng không có vấn đề gì.”
“Ngươi nói thẳng đi, ta có thể thu được cái gì và phải bỏ ra cái gì?”
Yêu Thực cũng không khách khí: “Ta cần số lượng lớn Thần Năng Thạch, về phần thu hoạch được cái gì, Sinh Mệnh Chi Tuyền là đồ vật các ngươi khát vọng nhất, trừ cái đó ra, chỉ cần ngươi trả giá đại giới, sẽ giống như Hồ gia trước đây, ta cũng có thể cắt chém bản nguyên, vì ngươi tiêu diệt cường địch!”
“Đổi thế nào?”
“Trước đây trao đổi với Hồ gia đều là 6 vạn một giọt, ngươi là hậu duệ của Kiếm Tôn, tên của Kiếm Tôn, không ai không biết, không người không hay, 5 vạn thì được rồi!”
“…”
Lý Hạo cười, trong lòng thì điên cuồng mắng người!
Các ngươi lừa gạt cũng hay đấy!
Nói cứ như ta chiếm được lợi ích không bằng.
Đương nhiên, hợp tác gì đó là nói dóc thôi.
Dò xét tình huống một chút mà thôi.
“Mạo muội hỏi một câu, ngươi và Hòe tướng quân của Chiến Thiên thành, ai mạnh hơn?”
“…”
Đại thụ không nói gì.
Một vị là tướng quân trấn thủ tám đại chủ thành, một vị chỉ trấn thủ một góc Thiên Tinh trấn, ngươi cảm thấy ai mạnh hơn đây?
Lý Hạo cười: “Chớ có trách ta hỏi nhiều, ta cũng cần phán đoán, thực lực ngươi như thế nào, có đáng giá cho ta bỏ ra hay không, dù sao lựa chọn của ta rất nhiều, bao gồm rất nhiều cường giả của Ngân Nguyệt, đều đáng giá để ta xuất ra tiền vốn…”
Đại thụ cũng thầm mắng một trận.
Lời này, người khác nói thì không đúng, nhưng người này, đích xác có thể nói như vậy.
Nó suy tư một hồi rồi trả lời: “Có lẽ ta không bằng mấy vị ở Ngân Nguyệt, nhưng bọn chúng đều đang ngủ say, ngươi muốn để bọn chúng khôi phục là quá khó, đại giới phải trả cũng sẽ vượt quá tưởng tượng, mà cái có được lại ít ỏi! Ta thì khác, tại đất Thiên Tinh, nếu Cửu Ti và hoàng thất đã lựa chọn chúng ta, cho thấy rằng chúng ta là mạnh nhất, mà chúng ta cũng đã khôi phục rất nhiều, cũng không phải là mới bắt đầu… Ngươi hiểu ý của ta chứ?”
Lý Hạo gật đầu: “Đã hiểu! Cho nên, hiện tại các ngươi tùy thời có thể xuất lực chiến đấu, mà Hòe tướng quân Chiến Thiên thành, dù là ta bỏ ra 10 vạn Thần Năng Thạch, đối phương có lẽ cũng chỉ là vừa mới khôi phục, thực lực vẫn còn cực kỳ suy yếu, vẫn là không bằng các ngươi, đúng không”
“Chính xác!”
“Vậy giữa Cửu Ti và hoàng thất, thực lực của ngươi… như thế nào?”
Chương 1327: Khai Phủ
Đại thụ trầm mặc một hồi, tiếp tục dao động tinh thần: “Vị trong hoàng thất là Yêu Thực thủ hộ trấn chủ thành của Thiên Tinh năm đó, chúng ta… so nó hơi yếu hơn, còn mấy vị khác sẽ tương đương với ta.”
“Là Bất Hủ hay là Tuyệt Điên?”
Lý Hạo đặt câu hỏi lần nữa: “Hẳn không phải là cấp Thánh Nhân, đúng không?”
“Đúng.”
Đại thụ cũng không phủ nhận, thật ra chuyện này nếu tra xét cổ tịch thì sẽ biết.
Nó lại nói: “Ngươi biết rất nhiều, nhưng ngươi biết càng nhiều, càng phải hiểu rõ sự cường đại của chúng ta…”
“Tất nhiên rồi!”
Lý Hạo cười, “Đúng rồi, vị kia của hoàng thất, chẳng lẽ là cấp Thánh Nhân?”
“Chỉ thiếu một chút nữa thôi!”
Lý Hạo hiểu rõ, Bất Hủ đỉnh phong sao?
Vậy đích xác không tồi!
“Cho nên, ngươi cũng là Bất Hủ?”
“Đúng.”
Lý Hạo nở nụ cười: “Vậy bây giờ… Ta nói, nếu như, ta dẫn một vị Tuyệt Điên vào nơi đây, ngươi có thể giết hắn không?”
“Tuyệt Điên? Bây giờ không tồn tại Tuyệt Điên… Cũng không có khả năng xuất hiện loại tồn tại này…”
Lý Hạo cười: “Vậy khó nói lắm, ta thấy Tề Bình Giang của Quân Pháp ti, đều đạt đến lục hệ đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa thôi.”
“Đó cũng là cách biệt một trời một vực!”
Đại thụ lần này tự tin không gì sánh được: “Hắn dám đến, ta tất nhiên có thể giết chết hắn dễ dàng!”
Hiểu rồi!
Gia hỏa này ít nhất cũng có lực lượng Tuyệt Điên, thật là đáng sợ.
Không biết phân thân của tiểu thụ sử dụng chiếu ảnh của Đế cung có thể địch nổi hay không?
Xác suất lớn là… yếu một chút.
Những Yêu Thực này khôi phục đều không ít.
Trước đây tiểu thụ cũng chỉ đối phó phân thân không biết cắt bao nhiêu của bọn chúng thôi.
“Ta hiểu rồi!”
Lý Hạo gật đầu: “Chờ mấy ngày, ta và ngươi lại gặp mặt nói chuyện! Ngày mai ta còn có việc, trước tiên thanh lý một chút dư nghiệt bên ngoài, cũng hi vọng ngươi có thể hiểu rõ, hợp tác với ta, đối với ngươi mà nói, chỉ có chỗ tốt, không có chỗ xấu.”
“Ta tất nhiên hiểu được, nếu không cũng sẽ không hiện thân gặp ngươi.”
Đối với đại thụ, hợp tác với ai đều như nhau, quan trọng vẫn là ở chỗ người này có thể cung cấp số lượng lớn Thần Năng Thạch cho mình hay không, để mình khôi phục.
Về phần là Hồ gia, hay là Lý Hạo… có gì khác nhau?
Không có!
Nó cũng muốn để Lý Hạo hiểu rõ, làm mình khôi phục, so với làm vị kia của Chiến Thiên thành khôi phục muốn có lời hơn nhiều, vị kia dù là ngươi đưa ra 10 vạn Thần Năng Thạch, lại có thể như thế nào?
Có thể cho ngươi bao nhiêu lợi ích đây?
Còn ta không giống với hắn!
Lý Hạo xoay người rời đi, trong lòng suy đoán, đại thụ này, bản thể tối thiểu Tuyệt Điên, lục hệ không thể so sánh được.
Rất cường đại!
Bản thân mình, sau khi liên thủ, thêm phân thân của tiểu thụ, thật sự có thể đối phó nó sao?
Bản thân mình là thực lực lục hệ, Diêu Tứ ngũ hệ, tiểu thụ là trên sáu hệ dưới thất hệ.
Nhưng nếu có thể giết nó… sẽ có rất nhiều lợi ích không thể tưởng tượng.
Hơn nữa, tiểu thụ có tiến bộ không?
Trước đây thôn phệ rất nhiều lực lượng bản nguyên, không đến mức một chút thu hoạch nào cũng không có chứ?
“Lấy được cây này… tiểu thụ sẽ thôn phệ một phần lực lượng bản nguyên, Chu thự trưởng thôn phệ một phần, có được một chỗ di tích… lợi ích sẽ rất nhiều!”
Cuối cùng, Lý Hạo vẫn hạ quyết tâm.
Chơi nó!
Nếu ngươi nói 5000 viên Thần Năng Thạch đổi được một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, ta có lẽ sẽ không diệt ngươi đâu, nhưng ngươi đòi tới 5 vạn viên… không diệt ngươi, giữ ngươi lại để làm gì!
Ngày cuối cùng của tháng 11.
Ngày 30.
Trong đại nhai Cửu Ti tại Thiên Tinh đô đốc phủ có chút huyên náo.
Hôm nay là ngày khai phủ!
Sáng sớm trên con đường lớn này vẫn luôn không ngừng có người đi qua đi lại, ngày thường rất ít người đến nhưng hôm nay lại vô cùng đông đúc.
Đến chúc mừng cũng được, đến thăm dò tình hay cũng được, hoặc là vì mục đích khác…Đối với rất nhiều người mà nói thì tới cũng không tổn thất gì nhưng chỉ cần không tới thì có lẽ sẽ bị ghim.
Không chỉ thành Thiên Tinh, bốn phương tám hướng, một vài bá chủ hành tỉnh, thế lực địa phương, thậm chí còn có cả người trong thất đại thần sơn, bao gồm cả người của Siêu Năng Chi Thành, lần này cũng tới.
Ba tổ chức lớn, một là đến công khai hai là lén lút, đều có người đến.
Trên đường lớn rộng rãi, nha môn ở mọi nơi cũng đều mở rộng cánh cửa, trước đó Lý Hạo đến lại có người đóng cửa, nhưng vỏn vẻn chỉ được 2 ngày, trên đường lớn của Hình Pháp Ti, tất cả nha môn đều mở.
Không sợ chết, muốn giống như vị tướng của Thiên Phạt Quân, ngươi có thể tiếp tục đóng cửa thử xem.
Ngựa xe như nước.
Ồn áo náo nhiệt không ngừng.
Ở cuối đường lớn, Hình Pháp Ti rộng rãi đã đổi bảng hiệu, vài chữ Thiên Tinh đô đốc phủ to đùng, phát ra ánh sáng chói mắt.
Hai bên đường phố, Liệp Ma Quân cùng Tuần Dạ Nhân thay nhau đi tuần.
Đối với Tuần Dạ Nhân mà nói, sau ngày hôm nay… bọn họ không còn là Tuần Dạ Nhân của Tuần Kiểm Ti nữa, mà là Tuần Dạ Nhân của Thiên Tinh đô đốc phủ.
Có người vui vẻ, có người phiền não, cũng có người đau buồn.
Nhưng mà… có thể thay đổi gì đây? Chẳng thể thay đổi gì cả.
…
Trên con phố dài.
Giờ phút này, có người nhìn về phía cuối đường, cảm thán: “Không nghĩ tới mà, chỉ mới đến Thành Thiên Tinh hơn một tháng đã đánh bại một ti của Cửu Ti, ép tám ti khác không dám phản kích, đúng thật là có chút tác phong hào hiệp!”
“Hào hiệp? Thầy của hắn Viên Thạc tới cũng chẳng làm được gì, có bản lĩnh này sao?”
“Vậy cũng đúng!”
Trên đường lớn, mấy lão nhân cười ha hả, nói đến Viên Thạc, cũng là ha ha cười không ngừng.
Viên Thạc, năm đó cũng là một thủ lĩnh.
Thanh danh của Ngũ Cầm lão ma khiến cả võ lâm phải kiêng nể, bây giờ….
Cũng kết thúc rồi, ngược lại thì đồ đệ của hắn có thể coi là thành danh được mọi người biết đến.
Mấy người già nhìn xung quanh một chút, nhìn Liệp Ma Quân võ sư kia.
Khẽ gật đầu: “Tinh khí thần tràn trề, một đám tiểu tử tốt, không hổ là Ngân Nguyệt võ sư!”
“Không tính là Ngân Nguyệt võ sư!”
Cũng có lão nhân lắc đầu: “Vào nhà quan, ăn được cơm nhà quan, Ma Kiếm kia cũng không phải mở võ quán, người ta là mở phủ đô đốc, chấp chưởng hình pháp thiên hạ, đám người này… Đặt tại năm đó, cũng chỉ đều là chó săn…”
“Tư tưởng cũ!”
“Đồ ngoan cố!”
“Ta cũng chỉ nói chuyện vậy thôi… các ngươi mắng cái gì mà mắng”
Mấy cụ già nói gì đó với nhau, cũng khá tiêu sái.
Chương 1328: Một Đám Võ Sư
Rất nhanh, có người nhìn thấy một vật gì đó, nhìn về hướng ấy, mấy lão già lần lượt nhìn qua, một lát sau, có người cười lạnh nói: “Trần Trung Thiên, lão già này đúng là sống lâu mà!”
Cách đó không xa.
Lão ti trưởng của Tuần Kiểm Ti cùng con trai của hắn đi cạnh nhau, ung dung tiến về phía bên này.
Cũng nhìn thấy mấy người, phân biệt một chút, cười cười, tỏ ra bình tĩnh như mây trôi nước chảy.
Bên cạnh, Trần Diệu cũng nhìn về phía bên kia, khẽ nhíu mày: “Võ sư?”
Một đám võ sư!
Cảm giác… Đều không kém.
Lão ti trưởng ung dung cười nói: “Là võ sư, lão võ sư đời trước của Ngân Nguyệt, sống lâu, không nhỏ hơn ta là bao, không ngờ rằng vẫn còn sống. 20 năm trước, siêu năng quật khởi, đám người này muốn giết vào thành Thiên Tinh, bị Cửu Ti hoàng thất liên thủ đánh tan, chết cả một đám người.”
Trần Diệu nghĩ một lúc rồi gật đầu, cái này thì hắn vẫn còn nhớ rõ.
Nhưng mà… hắn không tham dự.
Khi ấy hắn còn yếu, một vài cường giả thế hệ trước đều tham dự trong đó, hai bên cũng là đại chiến ở khu vực Thiên Tinh Hải, đám võ sư già của Ngân Nguyệt này hình như là muốn đoạt lấy vật gì đó, dẫu sao thì khi ấy hắn cũng lười quan tâm.
Không ngờ rằng, nhiều năm sau, đám người này lại xuất sơn rồi.
“Bọn hắn tới đây để làm gì?”
Trần Diệu có chút thắc mắc: “Giai đoạn hiện tại, bọn hắn đến cũng không có tác dụng quá lớn, muốn cùng Lý Hạo lăn lộn một chút ở chỗ tốt chăng?”
“…”
Lão ti trưởng bật cười, lời nói này…
“Người ta đến chúc mừng một chút cũng không được sao? Hơn nữa, mấy lão già này, nếu không có đám Lý Hạo sớm giải quyết cường địch, hôm nay… Ngươi đã có thể nhìn thấy mấy lão già này chiến với Cửu Ti rồi!”
Nếu không xử lý xong từ sớm thì hôm nay đám người này đến chắc chắn là sẽ tham chiến.
Đám lão bối võ sư này, có vài người không yếu chút nào.
Trần Diệu không nói gì nữa.
Hôm nay, khả năng cao là bình an vô sự, Cửu Ti sẽ không tìm gốc rạ, hoàng thất cũng sẽ không, tại Thiên Tinh thành, ai sẽ tìm phiền toái vào lúc này?
Làm vậy thì đúng là ngu ngốc rồi…
Giờ khắc này, Thiên Tinh đô đốc phủ cũng là trung môn mở rộng.
Một mảnh đất trống phía sau cửa lớn cũng bị bố trí thành hội trường, vô cùng náo nhiệt.
Bốn phía, Liệp Ma Quân san sát, nhộn nhịp cũng có vài phần ăn mừng.
Cũng không có thịt rượu gì, chỉ có mấy cái ghế, phía trước, một vài cái ghế được sắp xếp thêm một loạt bàn, bày một chút trà nước và quà vặt, đây là chỗ mà chỉ có thế lực lớn của các phương mới có tư cách ngồi vào.
Phía trên có bản tên.
Tám ti, hoàng thất, bảy đại thần sơn, Siêu Năng Chi Thanh, tam đại tổ chức.
20 cái ghế!
Nhìn thấy một màn này, rất nhiều người đều hít sâu một hơi, thật sự là quá kiêu ngạo, treo bảng tên của ba tổ chức lớn, đây là một cái tát vào mặt ba tổ chức lớn, hay là bọn họ thật sự được phép tham gia?
Sau 20 người này, còn có một số tên cấp tỉnh, ngoài ra còn có một số tổ chức siêu thế lực địa phương nổi tiếng hơn, những chiếc ghế đặt cạnh nhau, tuy có chút tồi tàn nhưng chỉ nhìn những bảng tên đó cũng khiến người ta giật mình.
Lý Hạo bày ra như vậy… là muốn làm gì?
Không đến hắn cũng cứ đặt như vậy?
Hơn nữa, hai vị sơn chủ của Phù Đồ Sơn, Thiên Bằng Sơn đã chết rồi, người ta đến đây được sao?
Hai thế lực lớn, vẫn có cường giả.
Nhưng người ta hiện tại bế quan còn không kịp, còn có thể đến chúc mừng cho hắn?
Phía trước nhất, thì là một loạt ghế dài đối mặt với phía dưới, có lẽ đây là đài chủ tọa.
Tại thời điểm này, tên cũng được sắp xếp từng cái một.
Khi Trần Diệu và những người khác đến, họ là người đầu tiên trong số tám ti đến, tiếp theo ngay sau đó là người của Tài Chính Ti, Nội Vụ Ti đến.
Người tới cũng không phải người bình thường mà đều là ti trưởng.
Lão ti trưởng không đến, Mộ Hải cùng Lưu Vân Thanh tự mình đến.
Điều này khiến cho một số người đến sớm âm thầm kinh hãi, ba vị ti trưởng đích thân tới, hiện trường này cũng phô trương quá đi mất, cửu ti cũng thật là nể mặt, Lý Hạo giết bao nhiêu cường giả của cửu ti rồi, cá nhân đến chúc mừng một chút đã coi như nể tình mà đây ti trưởng tự mình tới… sẽ không bộc phát đại chiến nữa đó chứ?
Lập tức có người trong lòng hoảng loạn rồi.
Vào thời khắc này, Diêu Tứ đến.
Diêu Tứ cũng không nói nhiều, trực tiếp đi lên bục, ngồi vào vị trí của mình, cùng mấy vị ti trưởng đối mặt, cười cười, nhìn thoáng qua Tuần Kiểm Ti ở bên này, hắn không ngờ rằng Trần Trung Thiên đích thân đến đây.
Đúng thật là rất thú vị!
Lại qua một lát, người của Hành Chính Ti cùng Quân Pháp Ti cùng nhau đến, hai vị ti trưởng, đều là đương nhiệm ti trưởng, Tề Định Hải – con trai Tề Bình Giang, một người Bình Giang, một người Định Hải, cũng coi là nhất mạch tương thừa.
Giống như Tề Bình Giang, vị ti trưởng đương nhiệm của Quân Pháp Ti, cũng là vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng uy nghiêm.
So Tề Bình Giang thì trông trẻ tuổi hơn một chút, nhưng cũng không kém là bao.
Đi cùng hắn có mấy người, Diêu Tứ nhận ra một người trong đó, hơi nhướng mày, đó chính là Viên Hưng Võ, hiện tại, hắn cũng là một vị Húc Quang hậu kỳ siêu năng, lúc này, hắn đang đi theo Tề Định Hải, không biết Quân Pháp Ti có ý gì.
Về phần Hành Chính Ti, lại là một nam tử dịu dàng và tao nhã, có vẻ ngoài hơi mọt sách, nhìn khoảng bốn mươi năm mươi tuổi, mỉm cười với Diêu Tứ, là Triệu Hoài Dân, ti trưởng đương nhiệm của Hành Chính Ti.
Phụ thân hắn, đặt cho hắn cái tên này, cũng là có hàm ý khác là trong lòng nghĩ về nhân dân trong thiên hạ, mấy chục năm trước, cái vị của Hành Chính Ti kia, cũng đã làm được, chỉ là bây giờ… Có lẽ sớm đã lãng quên.
Diêu Tứ nhìn hai người họ, cha mạnh và con cũng không yếu.
Nhìn bề ngoài hai người họ trông cũng không có gì đặc biệt, nhưng… hai người này rất có thể tam hệ Thần Thông cường giả.
Những cường giả hàng đầu này bình thường đều là cùng võ sư đi lên.
Chương 1329: Vị Trí
Trước Cửu Ti đã có rất nhiều võ sư, thậm chí là cường giả hàng đầu, đều là võ sư một đạo, nhưng gần đây không biết là cảm thấy áp lực, hay là cảm thấy siêu năng lực có thể chuyển hóa trở về, hay là như thế nào… Hình như bọn họ đều đã bước vào cấp độ Thần Thông.
Cường giả như vậy cũng mạnh hơn những Thần Thông thuần túy bình thường.
Với sự xuất hiện của hai người này, cường giả Tám Ti gần như cũng đều đã đến đông đủ.
Người đến có sáu vị ti trưởng, năm vị đương nhiệm, một vị lão ti trưởng.
Khảo Công, Lễ Ngoại, Thương Vụ Ti, ba ti không có ti trường cường giả cấp một đến, người đến chỉ là ba vị phó ti trưởng, ti trưởng đương nhiệm của Khảo Công Ti và Lễ Ngoại Ti đều đã chết, thế hệ trước sao có thể xuất hiện vào giờ phút này.
Bên phía Thương Vụ Ti, Tiền Vạn Hào bị giết, con của hắn hiển nhiên cũng sẽ không tới.
Có thể làm cho phó ti trưởng tới, đã là cân nhắc hồi lâu, cộng thêm bên Quân Pháp Ti, Hành Chính Ti mở lời, mới có thể phái phó ti trưởng tới.
Mà lần này bên phía hoàng thất cũng không được mấy người tới.
Hoàng thất có chín vương thì chết mất hai, còn có bảy vị vương gia.
Lần này, Trấn Nam Vương đích thân đến, còn đưa theo mấy vị hoàng tử hoàng nữ, trong đó có Thất công chúa và Cửu hoàng tử.
Sự xuất hiện của Trấn Nam Vương, dù là cửu ti cũng cảm thấy hơi bất ngờ.
Trấn Nam Vương trước mắt là lĩnh quân vương gia duy nhất của hoàng thất, là đại tướng lĩnh quân đúng nghĩa, vẫn luôn suất lĩnh 600 ngàn đại quân, tọa trấn ở biên giới Nam Hải, cùng Võ quốc công của phương nam giằng co.
Ba họ công thần của vương triều là công thần khai quốc, công thần an quốc ở phía Tây, công thần định quốc ở phía Đông, công thần võ quốc ở phía Nam, trong đó, Võ quốc công năm ấy chiến công vang dội nhất mà phương Nam lại dồi dao tài nguyên, vẫn luôn là một tồn tại khiến vương triều cực kỳ kiêng kỵ.
So với Định quốc công thì bên phía Võ quốc công bá đạo hơn một chút, mấy lần muốn trực tiếp vượt biển lên phía Bắc nhưng vì có Trấn Nam Vương, hai bên giằng co đã nhiều năm, dù là bên phía cửu ti cũng không quản, không tước đoạt binh quyền của Trần Nam Vương.
Nhưng mà hôm nay, Trần Nam Vương ấy vậy mà lại trở về.
Đám người tâm tư không đồng nhất, đều có chút nghi hoặc, là Võ quốc công cùng Trấn Nam Vương đã đạt thành nhất trí, hay là gì khác?
Nếu không, không sợ Trấn Nam Vương đi mất, Võ quốc công tấn công lên phía bắc sao?
Sau đó… đám người không còn nghi hoặc gì nữa.
Giờ khắc này, ngoài cửa lớn, một đoàn người long hành hổ bộ, tiến vào, người dẫn đầu, lưng hùm vai gấu, cất bước tiến lên, quét ngang một vòng, thản nhiên nói: “Tam đại quốc công phủ, không xứng có vị trí sao?”
“Võ quốc công!”
Có người bất ngờ không gì sánh được!
Tam đại quốc công, nhiều năm chưa từng vào kinh, tự mình xưng bá một phương, bây giờ, Võ quốc công ở phương nam cũng đã đích thân đến Thiên Tinh Thành, thảo nào!
Thảo nào Trấn Nam Vương trở về, Võ quốc công cũng đã tới rồi, hắn có ở lại hay không, cũng không quan trọng.
Đang nói thì lại có một đoàn người từ bên ngoài đi tới, người cầm đầu, có vẽ khá nhã nhặn, hơi có vẻ mập mạp, người mặc cẩm bào: “Võ đại ca cũng tới?”
Võ quốc công cũng không quay đầu lại: “An quốc công, chúng ta không có thân thiết như vậy!”
“…”
Nam tử hơi mập đó cũng không thèm để ý, cười cười, thấy được Dương Sơn ở cách đó không xa, giờ phút này Dương Sơn hình như có chút e ngại, rất nhanh lại ngồi thẳng lưng lên, nhìn về hướng nam tử này với vẻ mặt kiêu ngạo.
Dương Sơn, ngày xưa hắn cung phụng trong phủ của An quốc công, kết quả… phản bội chạy trốn.
Vẫn luôn mai danh ẩn tích cùng Tần Liên cũng không có gì tung tích gì.
Kết quả, vài ngày trước, Dương Sơn thế mà lại xuất hiện, còn tham dự vào trận chiến phục sát Tứ Hải, vợ hắn còn tham dự vào cuộc chiến Thiên Tinh Hải, hai vợ chồng này, nghĩ rằng dựa được vào Lý Hạo là lập tức không chút kiêng kỵ?
An quốc công nghĩ ngợi, trên mặt vẫn mang dáng vẻ tươi cười như cũ.
Mà lúc này, không ít người có chút không ngờ đến.
Tam đại quốc công phủ, trừ Định quốc công phủ đang sứt đầu mẻ trán, hai nhà khác thế mà lại đều tới, hơn nữa… người tới đều là quốc công!
Đang nghĩ ngợi, một người xuất hiện.
Chu thự trưởng xuất hiện.
Ông trên mặt tỏ vẻ tươi cười: “Võ quốc công chê cười rồi, chỉ là nghĩ rằng hai vị quốc công sẽ vì đường xá xa xôi mà không đến, cho nên… làm chậm trễ mất rồi, người đâu, nhanh chóng an bài chỗ ngồi cho hai vị quốc công!”
Rất nhanh, có người tiến lên, chuyển đến hai cái ghế, vị trí của cái ghế… ngay tại phía sau hoàng thất.
Cũng không xếp ở hàng thứ nhất.
Võ quốc công nhìn Chu thự trưởng, thản nhiên nói: “Tam đại quốc công, khai quốc quốc công, bây giờ, ngay cả tam tổ chức đại tà năng cũng không bằng sao?”
Chu thự trưởng cũng không thèm để ý, nở nụ cười: “Quốc công nói đùa, tam đại tổ chức tà năng, chính là thứ vô pháp vô thiên, không chịu dạy dỗ, nên ở hàng thứ nhất! Hai vị quốc công, cũng không thể cùng hoàng thất tịnh tề, về lễ thì không hợp!”
Đương nhiên, Võ quốc công nếu là muốn ngồi hàng thứ nhất, cũng có thể… Người đâu, đem vị trí sắp xếp đến hàng thứ nhất!”
Võ quốc công nhìn hắn một cái, cười: “Được rồi, ngươi cũng rất hiểu cấp bậc lễ nghĩa!”
Về phần tám ti, tam đại tổ chức, Siêu Năng Chi Thành… Hiển nhiên, ý của lời này, chỉ thiếu chút nữa là nói rằng những người này đều phản kháng hoàng thất, đều là phản vương, ngươi muốn hiện tại công khai, ngươi cũng muốn làm phản vương, ngươi cũng có thể ngồi hàng thứ nhất.
Võ quốc công nhìn hắn vài lần, biết người này là Ngân Nguyệt phó thự trưởng, cười cười, không nói nữa, dẫn người ngồi xuống.
Mà An quốc công, vẫn là dáng vẻ tươi cười xán lạn, khẽ gật đầu, đi đến hướng bên kia, ngồi ngang hàn với Võ quốc công.
Chương 1330: Truyền Bá Võ Đạo
Phía trước, Trấn Nam Vương bất động như núi.
Thất công chúa ngược lại lại quay đầu nhìn thoáng qua, luôn cảm thấy có chút không được tự nhiên, tam đại quốc công, mấy năm trước đã có sự tương phản với nhau, Võ quốc công thậm chí cùng Trấn Nam Vương giằng co nhiều năm, bây giờ lại là ngồi tại phía sau bọn họ, quả thực có chút khó chịu, luôn cảm thấy hai người này, lúc nào cũng có thể sẽ cho họ một đạp.
Nhưng Trấn Nam Vương bất động như núi, hai vị hoàng tử hoàng nữ mặc dù có chút khó chịu, nhưng cũng đều không mở lời.
Hôm nay là ngày khai phủ của Thiên Tinh đô đốc phủ, hai người này, mặc dù không biết là có tâm tư gì, nhưng cho dù là muốn gây chuyện… Cũng không đến mức gây chuyện ngay lúc này, trừ khi muốn cùng Lý Hạo huyết chiến một trận.
Lúc này, đám người ở phía sau cũng đã tự giác ngồi xuống.
Có người của 99 Hành Tỉnh, ở gần thì có một vài nhân vật lớn đến, ở nơi xa thì đều là người trú ở cơ quan trong Thiên Tinh Thành, có vẻ mỗi nhà đều không ít, dù là bên phái Hành Tỉnh không có mệnh lệnh… cũng có người chủ động tới.
Cũng không hẳn là đến để cổ động, cũng không cần thiết phải đắc tội ai.
Không cần thiết!
Bá chủ các tỉnh cũng đâu phải kẻ ngốc, Lý Hạo đang cùng những người khác đánh nhau, ngươi dính vào, muốn nộp mạng sao?
Dù là Lâm Giang Hành Tỉnh bất hòa với Lý Hạo, giờ phút này cũng có người đến, cho dù chỉ là một vị Tam Dương, nhưng cũng coi như là nể mặt.
Đúng lúc đám người đang thấp giọng hàn huyên thì lại có người tới.
Chớp mắt một cái, mấy người vượt qua không gian mà đến.
Đáp xuống ở cửa ra vào, trông rất trẻ trung.
Là người của Siêu Năng Chi Thành!
Bọn họ đi tới, cũng không nhiều lời, đi thẳng đến phía trước, nhìn chung quanh một vòng, rất nhanh liền tìm được một chỗ, thấy bọn họ được xếp ngang hàng với người khác, cảm thấy hài lòng, từng người ngồi xuống.
Lúc này bên ngoài còn có người chưa đi vào, bọn họ đều đang xem náo nhiệt.
Những người dám xem náo nhiệt vào lúc này… không phải là người bình thường.
Ví dụ, một vài người già, võ sư cũ của Ngân Nguyệt.
Ngoài ra còn có một số nhân vật võ lâm nổi danh không ở trong quan trường, đều là cao nhân trong thiên hạ, giờ phút này cũng không có tiến vào, mà đều là xem ở bên ngoài, muốn góp vui, và có thể một số người sẽ chiến đấu.
Dù nguy hiểm nhưng luôn có những người không sợ chết.
Cũng có một số người trông giống như gián điệp, có thể là người của tam đại tổ chức, có thể là người của thất đại sơn, nhưng không ai đuổi họ, cứ để họ điều tra.
Lúc này, một nhóm người đi về phía hậu viện của phủ đô đốc.
Lý Hạo mặc chiến khải, hoàng kim khải giáp rất dễ thấy, hắn đổi màu, hôm nay đổi thành hồng khải, càng có có chút ăn mừng… Đương nhiên, ở trong mắt người ngoài thì trông giống máu tươi hơn!
Hồng Nhất Đường và những người khác đi theo Lý Hạo về phía trước rồi lần lượt ngồi xuống.
Lý Hạo nhìn xuống dưới, cười nói: “Đa tạ chư vị nể mặt, ấy vậy mà lại có nhiều người đến thế, đúng là ngoài dự đoán!”
Nói rồi khẽ nhíu mày: “Tân khách đã tới, vì sao vẫn không có rượu không có đồ ăn?”
Chu thự trưởng ở bên cạnh nhìn Lý Hạo một chút, một lát sau, mở lời: “Đưa rượu lên mang thức ăn lên!”
Lời này vừa nói ra, không ít người có chút bất ngờ.
Sau một khắc, một đám người thay đổi sắc mặt.
Vào thời khắc này, một đầu to lớn của Đại Bằng Điểu, bị mấy chục quân sĩ mang ra ngoài, Lý Hạo cười nói: “Thần Thông đại yêu, thịt tươi bổ dưỡng! Người đâu, cắt chém, ăn sống càng có hương vị, càng có sức nhai! Cho chư vị nếm thức ăn tươi!”
Lúc này đã có người biến sắc.
Là Thiên Bằng sơn chủ!
Tên Lý Hạo này, trực tiếp đem thi thể của Thiên Bằng sơn chủ mang ra ngoài, tên này… Thật hung tàn!
Đám người phía dưới, có người bình thản không gì sánh được.
Đại yêu khổng lồ ấy bị các quân sĩ cắt chém, từng khối máu thịt, được bưng lên bàn, đám người ở phía sa, thậm chí chỉ có thể đặt ở trên đùi, giờ phút này, cũng không ai dám nói cái gì.
Những người phía trước nhìn máu thịt còn đang tỏa ra khí lạnh… Có người nhắm mắt không nói, có người mỉm cười, trực tiếp dùng dao nĩa, bắt đầu ăn thịt!
“Sao, nó không hợp khẩu vị của chư vị sao?”
Lí Hạo cười nói: “Nghe nói thịt Phượng Hoàng Điểu thơm hơn, lần sau ta đổi khẩu vị cho chư vị?”
Bên dưới, khi những người khác còn chưa mở lời, Võ quốc công cười nhẹ nói: “Lý đô đốc đây là muốn giết Phượng Hoàng sơn chủ sao? Ta rất chờ mong, lần sau giết Phượng Hoàng sơn chủ, có thể giữ lại một mảnh máu thịt cho ta!”
“Hào khí!”
Lý Hạo cười: “Lần sau nhất định! Làm thịt súc sinh kia, chia cho ngươi một chút, cho thể diện mà không cần, an bài vị trí cho chúng, thế mà không đến, quay đầu ta liền diệt Phượng Hoàng sơn!”
Có người trong lòng phát lạnh!
Tên này nói chuyện… cảm giác như một tên cuồng võ, Phượng Hoàng Sơn cho dù người đến được mà làm không tốt thì cũng chỉ nhận được kết cục tồi tệ.
Đương nhiên, Phượng Hoàng Sơn phiêu dạt không cố định, nghe nói thánh sơn là do thần binh rèn thành, có thể tùy ý chuyển động, Lý Hạo có thể phá hủy hay không… Rất khó nói.
Có lẽ hắn chỉ khoe khoang thôi!
Lý Hạo cười một tiếng, trước mặt lại xuất hiện thêm một khối thịt… đã nấu chín!
Có người nhìn thấy cảnh này… không khỏi thầm mắng một tiếng.
Bọn ta thì phải ăn sống, ngươi thì ngược lại, ăn chín.
Lý Hạo cười nói: “Ta đây cũng là lần đầu tiên làm loại chuyện này, cũng chưa quen thuộc, khai phủ khai phủ, cũng chỉ là cái lời xã giao… Nhưng nếu tất cả mọi người tới, ta nói mấy chuyện, cũng coi là khai phủ!”
“Thứ nhất, từ hôm nay, Tuần Dạ Nhân chính thức gia nhập Thiên Tinh đô đốc phủ, Diêu Tứ bộ trưởng, tiếp tục đảm nhiệm bộ trưởng, kiêm phủ đô đốc phó đô đốc!”
“Thứ hai, phủ đô đốc hạ hạt tứ phương phủ đô đốc, Hầu Tiêu Trần đảm nhiệm Bắc Phương đô đốc! Nam Quyền Hạ Dũng, đảm nhiệm Nam Phương đô đốc! Quang Minh Kiếm Hồ Kiều, đảm nhiệm Đông Phương đô đốc.
Dương Sơn, đảm nhiệm Tây Phương đô đốc!”
Giờ phút này, phía dưới lặng ngắt như tờ.
Lý Hạo tiếp tục nói: “Thứ ba, xây Thiên Tinh Võ Đạo học viện, Địa Phúc Kiếm Hồng Nhất Đường, đảm nhiệm học viện viện trưởng!”
“Thứ tư, xây Thiên Tinh đô đốc phủ Hành Chính thự, Chu Xuyên đảm nhiệm Hành Chính thự thự trưởng!”
“Thứ năm, Liệp Ma quân gây dựng lại, Lưu Long đảm nhiệm Liệp Ma quân thống soái!”
Lý Hạo thản nhiên nói: “Đây là cơ cấu hệ thống do phủ đô đốc tiếp quản, phủ đô đốc tứ phương, chủ quản chuyện siêu năng ở tứ phương, Hành Chính thự phụ trách chế định thiên hạ luật pháp, văn chức làm việc, toàn bộ giao cho Hành Chính thự phụ trách!”
“Tuần Dạ Nhân sắp bị chia tách thành năm bộ phận, tổng bộ, thuộc quyền quản lý của tứ phương phủ đô đốc!”
“Thiên Tinh Võ Đạo học viện… Truyền bá Võ Đạo, thu nạp bình dân, để bình dân cũng có cơ hội học võ!”
Lý Hạo cười nói: “Chư vị cảm thấy, ta an bài như thế nào? Lý mỗ trẻ tuổi, không hiểu nhiều về những thứ này… Chỉ có thể tùy ý phân chia một chút chức trách, chư vị có cao kiến gì không?”
Đám người còn đang tiêu hóa đống tin tức này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










