[Dịch] Tinh Môn
Tập 263 : Lực Bất Tòng Tâm (c1311-c1315)
❮ sautiếp ❯Chương 1311: Lực Bất Tòng Tâm
Ngày đó, sau khi hắn giết Hồ Khiếu, Cửu Ti xuất ra các Thần Binh đều rất cường hãn, thậm chí phải dùng đến Tinh Không Kiếm.
Nhưng lúc này đây, khi giết Hồ Minh Pháp lại không thấy được loại Thần Binh này nữa.
Đối với Cửu Ti, xét các tin tức mang tính then chốt thì hắn kỳ thật không rõ, hoàng thất đã đưa Lý Hạo một phần tư liệu liên quan tới Cửu Ti… Nhưng liên quan đến chuyện này cũng không thấy có đề cập, nếu có cũng chỉ là tin tức cơ bản.
Bây giờ càng sẽ không cung cấp tin tức tuyệt mật cho Lý Hạo.
Hắn nói xong, Chu thự trưởng đang chuẩn bị nói tiếp, Lý Hạo bỗng nhiên nhìn về phía hậu phương, hướng đó là khu vực phủ nha.
Trong khoảnh khắc, một bóng người có chút lén lút xuất hiện ở cách đó không xa.
Trong chớp mắt, một vài bóng người đã quay chung quanh đối phương.
Hồng Nhất Đường mỉm cười, Hầu Tiêu Trần khoanh tay, Thiên Kiếm ung dung đi đến, một lát sau Nam Quyền và Quang Minh Kiếm cũng vội vàng chạy tới…
Bóng người có chút quỷ mị, mang theo một chút ngưng trọng.
Mấy gia hỏa này… nhận thức rất mạnh!
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Đến cũng đã đến rồi, dù sao cũng là một trong những bá chủ bấy giờ, Trần Ti trưởng lén lút như vậy là muốn làm gì?”
“Lợi hại!”
Trần Diệu khẽ cười: “Quả nhiên, nơi đây thành đầm rồng hang hổ rồi, ta chỉ là muốn thăm dò một chút phòng ngự của phủ Đô đốc Thiên Tinh như thế nào… Xem ra, thật không tồi!”
Nhưng trong lòng thì có chút hút khí.
Y không yếu, là thật sự không yếu.
Lúc trước sau khi đại chiến một trận với đám người Lý Hạo, các gia tộc đều liều mạng thăng cấp, y cũng thăng lên lực lượng Thần Thông tam hệ, dùng thực lực này bí mật đi vào, thế mà trong chớp mắt đã bị người phát hiện.
Hơn nữa người phát hiện còn không phải Lý Hạo!
Chuyện này rất đáng sợ.
Bọn Thiên Kiếm, chẳng lẽ đều bước vào hàng ngũ tam hệ rồi sao?
Trần Diệu có chút muốn mắng chửi người, có tiền như vậy sao?
Thật sự, cho dù là y, thăng lên tam hệ cũng có chút đau lòng, hao phí mấy trăm vạn Thần Năng Thạch, đổi lấy một chút Sinh Mệnh Chi Tuyền, làm cho cảnh giới vững chắc.
Những người này đã đạt đến mức này, trên thực tế có thể đột phá.
Nhưng mỗi một lần đột phá, thứ nhất phải tính đến Thần Năng Thạch, thứ hai tính đến Yêu Thực, thứ ba còn phải tính đến những thứ như năng lượng thần bí, nội lực, khí huyết, nhục thân có tăng được hay không.
Nếu không… chỉ dựa vào Sinh Mệnh Chi Tuyền cũng vô dụng.
Mỗi một lần thăng cấp đều tiêu hao rất nhiều.
Đám quỷ nghèo Ngân Nguyệt này, có thể thăng cấp nhanh như vậy?
Có chút ngoài ý muốn.
Dù sao coi như Lý Hạo đã cướp đoạt nhiều bảo vật, cũng không thể chuyển đổi thành thực lực nhanh như vậy?
Y chỉ thầm nghĩ trong lòng, cũng không thể hiện ra: “Lý Hạo, ngươi sắp mở phủ, ta sợ có một số việc ngươi không hiểu, có muốn nói chuyện phiếm với ta không?”
Lý Hạo cười.
Cha con Trần gia… rất thú vị, điển hình cho cỏ đầu tường.
Nói đến bại hoại, Tuần Kiểm Ti cũng có chút mục nát, nhưng cũng không tính là cực kì mục nát, nhưng cũng tuyệt đối không phải tốt lành gì.
Nói đến việc tốt, lần trước hai cha con này đã giúp đỡ bọn họ, bây giờ thực sự tiếp nhận các công việc vặt vãnh cũng là Tuần Kiểm Ti, coi như có thể kiên trì được.
Chính là cái loại không làm quá nhiều cũng không làm quá ít, cho người khác cảm giác giống như làm nhiều một chút sẽ chết.
Nói về Tuần Kiểm Ti… Chỉ có hai chữ, tầm thường!
Phụ thân của Trần Diệu cũng giống như thế, tầm thường.
Nửa vời, không tiến không lùi.
Phía trên có hai vị lão Ti trưởng, phía sau lại chẳng ai bằng mình.
Quyền lợi không phải lớn nhất, nhưng cũng không phải nhỏ nhất.
Thực lực không phải mạnh nhất, nhưng cũng không phải yếu nhất.
Loại người này… không thể không nói, có đôi khi nhìn rất khó chịu, rất ganh tỵ, cái gì cũng không đứng đầu, cũng không đứng cuối, cảm giác như không được người khác chào đón.
“Trần Ti trưởng thật khách khí!”
Đến đây cũng phải lén lút, thực sự là… không nói nên lời.
Nhưng mà Lý Hạo cũng không để ý khi nói chuyện phiếm cùng đối phương, hắn vẫn chưa từng chính thức gặp mặt vị này, hắn cũng muốn nghe xem, vị này đến đây là muốn làm cái gì?
“Cứ tìm chỗ nào ngồi một chút, nơi này ta cũng là đến lần đầu tiên, không quá rành.”
Lý Hạo đi tới cái đình giữa hồ.
Hậu viện thật không nhỏ, có hồ nhân tạo, lại còn xây cái đình giữa hồ, lúc này gió lạnh thổi qua, nếu có thêm cái bếp lò, ăn thịt nướng, uống chút rượu, hẳn là cảm giác không tệ.
Trần Diệu nhìn mấy người chung quanh, “Mấy vị… có thể nhường đường một chút không?”
Còn vây quanh đây làm gì?
Mấy người khẽ cười, trong nháy mắt biến mất.
Tới vô ảnh đi vô tung, thực lực mỗi người mạnh mẽ, gây áp lực thật lớn cho Trần Diệu, đám người Ngân Nguyệt này, tiến bộ quá nhanh đi.
Trong đình giữa hồ.
Không có cuộc nói chuyện thâu đêm quanh lò sưởi, cũng không có nước trà nóng hổi, càng không có thịt nướng, chỉ có gió đêm lạnh lẽo.
Gió lạnh vờn quanh Lý Hạo rồi dần dập tắt.
Hình như tổ tiên của gió lạnh cũng dần không dám vui đùa với Lý Hạo.
Lý Hạo ngồi trên ghế, ở phía đối diện, Trần Diệu cũng ngồi xuống.
Cho tới lúc này, Lý Hạo mới chân chính lần thứ nhất gặp mặt Ti trưởng Tuần Kiểm Ti, có vẻ không lớn, khoảng 40 tuổi, dáng vẻ không có gì đặc biệt, hơi gầy, không quá cao, cảm giác có chút cà lơ phất phơ giống mấy tiểu lưu manh đầu đường.
Trần Diệu cảm thấy khó chịu, rất không thoải mái.
Hai người không uống trà, cũng không uống rượu, cứ ngồi mặt đối mặt như vậy, kỳ thật rất xấu hổ.
“Lý đô đốc muốn uống rượu không?”
“Có thể uống một chút!”
“Vậy là được rồi!”
Trần Diệu cười, vung tay, trước mặt xuất hiện một vò rượu, lúc mở ra, mùi thơm của rượu lan ra, đặc biệt mê người.
Hắn lấy ra hai cái chén bạch ngọc, để một cái chén bạch ngọc trước mặt Lý Hạo.
Lý Hạo thấy hắn muốn rót rượu, khẽ cười, trong tay xuất ra sương mù, mau chóng rửa sạch chén.
Sắc mặt Trần Diệu hơi có vẻ cứng ngắc.
Chuyện này… là chuyện mà người có thể làm sao?
Là ghét bỏ hay có ý gì khác?
Cũng không nói nhiều, rượu như Thủy Long, rót vào trong chén Lý Hạo.
Trần Diệu phối hợp nâng chén, uống một ngụm nhỏ, lúc này mới cảm thấy bầu không khí không còn cứng ngắc như vậy nữa, mở miệng nói: “Lý đô đốc có biết năm đó tại sao Cửu Ti được thành lập?”
“Không quá rõ, trên sách trái lại có ghi chép một chút, hơn 80 năm trước, dân chúng lầm than, chín vị Đại Thánh Nhân quật khởi, trong đó có người của triều đình, cũng có người trong giang hồ, còn có tướng lãnh quân đội… Những người này bất mãn hoàng thất vô đạo, lật đổ Thiên Tinh Vương đời trước, bức hoàng thất lui ra phía sau màn, thành lập Cửu Ti, khai sáng thời đại của Cửu Ti…”
Trần Diệu khẽ gật đầu, đối với hai chữ “Thánh Nhân” mà Lý Hạo nói có chút trào phúng, cũng không thèm để ý, mà là cười nói: “Nói thật, ngươi nếu hỏi những lão nhân trăm tuổi, hỏi bọn họ, 80 năm trước so với hiện tại, lúc nào sống tốt hơn… Ngươi hẳn sẽ có được đáp án.”
Lý Hạo gật đầu: “Chưa bao giờ phủ nhận qua công lao của Cửu Ti, sớm tại thời kỳ Ngân Thành, đã có chỗ nghe thấy, sau khi đến Bạch Nguyệt thành, có người nói đến Cửu Ti, ta đã từng nói, Cửu Ti làm không tệ! Nhưng về sau mới phát hiện… Ta nghĩ nhiều rồi, giống nhau cả thôi! Nhìn thì tốt đẹp, trên thực tế, càng dơ bẩn hơn.”
Trần Diệu trầm mặc một lúc, lại nói: “Kỳ thật Cửu Ti ngay từ đầu, đích xác muốn đánh vỡ phong kiến, xây lại vương triều cường thịnh, làm dân chúng yên vui, quốc gia phồn vinh.
Nhưng về sau chúng ta phát hiện… lực bất tòng tâm!”
“Lực bất tòng tâm?”
Chương 1312: Yêu Thực Và Hoàng Thất
Trần Diệu gật đầu: “Thật không có cách nào cả… đặc biệt là sau khi siêu năng quật khởi thì càng không có biện pháp! Những thứ tồn tại trong văn minh cổ đại, cũng đang làm mưa làm gió, trên địa phương cũng có bá chủ gây sóng gió, tam đại tổ chức, bảy đại Thần Sơn, Yêu tộc và bá chủ các nơi, đạo tặc Tứ Hải… Ngươi cũng không có cách nào đối phó hết được.”
Sau đó thở dài một tiếng: “Ngươi nói, nếu đơn giản như vậy, kỳ thật cũng không đến mức đó, Cửu Ti vẫn có thực lực, thế nhưng… Mấu chốt ở chỗ, năm đó hoàng thất cũng chỉ là miễn cưỡng bị trấn áp, vẫn luôn gây sóng gió không ngừng… Ngươi nói xem, Cửu Ti có thể làm sao đây?”
“Đến cuối cùng… cũng là vò mẻ không sợ sứt, chống đỡ ngày nào hay ngày đó, cùng lắm thì đánh vỡ thế cục, làm lại từ đầu.
Kỳ thật có đôi khi, hủy diệt rồi xây dựng, dễ dàng hơn rất nhiều so với sửa chữa.”
“Vương triều này, kỳ thật từ gốc rễ đã có vấn đề, Cửu Ti lại không thể hoàn toàn trấn áp… vẫn luôn tu bổ, đến cuối cùng, mọi người đều ăn ý với nhau… Vậy thì để mặc cho rách nát, hủy diệt tất cả, hủy đi xây lại, không chừng sẽ thoải mái hơn.”
Lý Hạo uống rượu, không nói gì, đạo lý là đạo lý, thế nhưng… Nếu Cửu Ti nghĩ như vậy, cần gì phải duy trì đến bây giờ?
Giải tán sớm chút không phải được rồi sao!
Quản việc không phải việc của mình, còn phân lại không ném vào hố xí, còn xấu xa hơn cả Diêu Tứ.
Trần Diệu mỉm cười: “Thôi được rồi, nhìn dáng vẻ của ngươi cũng không muốn nghe những chuyện này! Vậy ta sẽ nói chuyện ngươi muốn nghe.
Kỳ thật cho tới bây giờ, địch nhân lớn nhất của Cửu Ti, chính là hoàng thất!”
Y mở miệng nói: “Thiên Tinh Vương đời trước, năm đó thực ra không chết, di tích cũng không phải mới phát hiện những năm gần đây… Thật ra di tích dã có từ rất sớm, chỉ là khi đó phần lớn Yêu Thực và Yêu Thú chưa khôi phục, Thiên Tinh Quân ngươi có lẽ biết một chút, chính là áo giáp trong di tích, về sau là Hắc Giáp quân do hoàng thất gây dựng.”
“80 năm trước, chín vị lão Ti trưởng của Cửu Ti, trấn áp Thiên Tinh Vương, chín vị vương gia trấn áp ngay lúc đó, giết thì giết, diệt thì diệt, đánh bại mấy vị thống lĩnh của Hắc Giáp Quân… Nhưng vẫn để lão Thiên Tinh Vương dẫn theo một chút dư nghiệt, trốn vào trong di tích.”
“Sau đó, song phương cứ đánh giằng co như vậy… Chúng ta đã từng muốn triệt để tiêu diệt bọn họ… Thế nhưng là vẫn luôn không cách nào làm được, đi vào di tích là không được, đối phương cường đại là một, hơn nữa còn có cổ yêu tham gia… 80 năm trước, mặc dù cổ yêu không có triệt để khôi phục, nhưng còn một chút tinh thần tồn tại, mặc dù không cường đại bằng hiện tại, chúng ta cũng không thể địch nổi.”
Y nhìn Lý Hạo: “Cho nên, sau đó song phương chỉ có thể lẫn nhau thỏa hiệp, lão Thiên Tinh Vương thoái vị, truyền cho Thiên Tinh Vương thế hệ này… Nhưng hoàng thất luôn không nguyện ý ẩn núp xuống dưới như vậy, giữa chừng cũng phát sinh một chút biến cố… biến cố lớn nhất chính là 20 năm trước, siêu năng khôi phục, lão Thiên Tinh Vương ở trong di tích thu được rất nhiều chỗ tốt, muốn ngóc đầu trở lại… Lúc đó, các Ti trưởng của Cửu Ti phải trả giá đại giới, đem ông ta đánh tan, trấn áp đối phương, dùng chín Thần Binh, phối hợp tuyệt học của Trấn Tinh, hoàn toàn trấn áp ông ta…”
“Nhưng vẫn không thể giết đối phương, Yêu Thực đằng sau đối phương, 20 năm trước đã khôi phục rất nhiều, thời khắc mấu chốt, lấy lực lượng bản nguyên, lôi kéo ông ta trở về… Yêu Thực kia, hẳn là muốn mượn thân phận hoàng thất, thu hoạch chỗ tốt càng lớn, nhanh chóng khôi phục… Hoàng thất chính là người phát ngôn của nó, nó không cho phép hoàng thất bị hủy diệt.”
“…”
Trần Diệu nói rất nhiều chuyện, Lý Hạo luôn lắng nghe tất cả.
Một lát sau, Lý Hạo tò mò nói: “Vậy bây giờ tình hình như thế nào?”
“Hiện tại, lão Thiên Tinh Vương còn trốn ở trong di tích, ông ta bị phong ấn, muốn phá vỡ phong ấn, chỉ có thể ra khỏi di tích, nếu không ra, ông ta không phá nổi…”
Trần Diệu giải thích: “Năm đó phong ấn ông ta, là phương pháp phong ấn đặc thù của tuyệt học Trấn Tinh, Cửu Tự Trấn Áp Pháp, chứa đựng lực lượng tinh huyết của chín vị lão Ti trưởng cùng lực lượng Thần Binh… Cho nên, lần trước mấy vị lão Ti trưởng xuất thủ đối phó ngươi… Đối phương thấy được cơ hội, muốn đột phá di tích, mở ra phong ấn, cuối cùng lại bị trấn áp…”
“Nhưng sau khi ngươi giết Hồ Khiếu và Tiền Vạn Hào… Loại phong ấn này, có lẽ sẽ có chút buông lỏng.”
Lý Hạo gật đầu, lại nói: “Vì sao lại kiêng kị đối phương giải phong ấn như vậy?”
Có cần phải như thế sao?
Thả ông ta ra thì như thế nào?
Làm gì biến thành như bây giờ, hai vị cường giả đỉnh cấp Quân Pháp Ti cùng Hành Chính Ti, căn bản không dám tùy tiện động thủ, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào hoàng thất, phàm là vị kia muốn ra khỏi, phải vội vàng trấn áp.
Trần Diệu cười cười: “Đối phương quá mạnh.”
“Quá mạnh?”
“Đúng.”
“So với Yêu Thực còn mạnh hơn?”
“Thế thì không đến mức đó.”
Trần Diệu giải thích nói: “Cường đại là một phần, thứ hai, cũng là vì phòng ngừa sau khi vị này giải phong ấn, thu hoạch chỗ tốt càng nhiều, bởi vì Thiên Tinh Vương đời trước rất không bình thường, trong di tích ông ta có quyền hạn rất lớn… Ngươi chắc phải biết, có quyền hạn cao trong di tích, sẽ có bao nhiêu chỗ tốt.
Vị này… 20 năm trước đã mặc vào hoàng kim thân khải!”
Lý Hạo biến sắc, 20 năm trước, hoàng kim khải!
Đây chẳng phải là… 20 năm trước chính là cấp sư trưởng?
“Lần này ngươi hiểu rồi chứ?”
Trần Diệu thở dài: “Di tích của hoàng thất Thiên Tinh, kỳ thật khai thác không nhiều, vì là như vậy, hoàng thất đều cường đại như thế, ngươi nói, chúng ta nào dám lại để cho lão gia hỏa này tự do hành động? Lão gia hỏa này bây giờ bị trấn áp, nếu có thân phận, địa vị, thực lực đều vô dụng, nhưng ông ta một khi rời đi phạm vi che chở của Yêu Thực, cũng rất dễ dàng bị chúng ta cảm giác, ép chết ông ta!”
“Cho nên, song phương liền triển khai như vậy đánh giằng co, chúng ta cũng không dám để ông ta tiếp tục có được quyền hạn, ông ta nếu là thật sự chấp chưởng Thiên Tinh quân, thì cực kỳ khủng khiếp, toàn bộ di tích, đều là hoàng thất của ông ta, chỗ tốt gì đều là của bọn họ, Cửu Ti chỉ có thể ráng chống đỡ lấy.”
Chương 1313: Tự Tin Từ Đâu
Lý Hạo vẫn còn có chút ngoài ý muốn: “20 năm trước, siêu năng vừa khôi phục, võ sư đương thời, võ sư mạnh nhất cũng chỉ là Đấu Thiên, khi đó… Hắn tại sao có thể thành sư trưởng?”
Không thể tưởng tượng nổi!
Trần Diệu bật cười: “Ngươi quên một sự kiện, 20 năm trước siêu năng vừa khôi phục, không sai! Khi đó cường giả ít, cũng không sai.
Nhưng ngươi phải hiểu được, khi đó… chiến sĩ mặc áo giáp trong di tích cũng tốt, hay là còn có nhiều thứ khác… Kỳ thật đều đang trong cái giai đoạn ngủ say, khi đó, ngược lại lại càng dễ thu hoạch được một chút quyền hạn, đương nhiên, điều kiện trước tiên cũng cần phải đủ thực lực cùng vận khí.”
Cường giả là ít, nhưng những thứ tồn tại trong văn minh cổ đại, cũng không có triệt để khôi phục, song phương đều như thế, bây giờ ngươi Thần Thông có thể thành sư trưởng, vậy người ta 20 năm trước, Đấu Thiên cũng có thể thành sư trưởng.
Lý Hạo nhướng mày: “Có đúng như vậy không? Vậy sư phụ ta mấy năm trước đã bắt đầu thăm dò di tích, cũng không thấy thu hoạch được nhiều chỗ tốt.”
“Không giống… ở Ngân Nguyệt, 20 năm trước vừa mới khôi phục, một mực phủ bụi, nhưng ở Thiên Tinh thành, kỳ thật 200 năm trước, liền có một ít dấu hiệu khôi phục, có lẽ được nhắc tới trong ghi chép về văn minh cổ đại, nơi đây có liên quan đến trung tâm nguồn năng lượng mỏ lớn của toàn bộ lãnh địa Ngân Nguyệt.”
Lý Hạo đã hiểu, thì ra là thế.
Trần Diệu uống rượu, tiếp tục nói: “Đây là nguyên nhân Cửu Ti và hoàng thất đánh giằng co, ta nói những chuyện này với ngươi, chỉ là muốn nói một chút, ngươi nếu còn giết mấy vị lão ti trưởng, vị lão Thiên Tinh Vương kia, càng dễ dàng giải được phong ấn… Khi đó, phiền phức sẽ không nhỏ, cho nên Tề Bình Giang không muốn để cho ngươi tiếp tục giết… Hơn nữa ngươi quá mạnh, hắn cũng biết, Cửu Ti muốn giết ngươi, phải điều động toàn bộ người đi… Khi đó, lão Thiên Tinh Vương đi ra, Cửu Ti trấn áp hắn nhiều năm như vậy, ông ta có thể không phản kích sao? Hai bên đều rất phiền phức… Không bằng trước bỏ xuống một bên.”
Lý Hạo khẽ gật đầu, cũng không nhiều lời.
Trần Diệu thấy thế, đành phải lại nói: “Cho nên hiện tại tất cả mọi người đang chờ đợi lần thứ hai khôi phục, sau khi khôi phục lần thứ hai, không gian vững chắc, mọi người có thể đột phá, dù là lúc trước lão Thiên Tinh Vương cường đại, sau hai lần giải phong, tất cả mọi người có hi vọng bước vào Thần Thông bảy hệ, có thể so với Tuyệt Điên của văn minh cổ đại… Khi đó, chính là vạch xuất phát.
Lúc này, phải xem cường giả ủng hộ văn minh cổ đại mạnh hay yếu, đến mức nào, số lượng, những chuyện này đều sẽ trở thành mấu chốt quyết định thắng bại.”
Lý Hạo lại gật đầu.
Suy nghĩ một chút nói: “Vậy vì sao phải đi Ngân Nguyệt?”
Sao không yên lặng chờ đợi lần thứ hai khôi phục thì được rồi, đi Ngân Nguyệt làm gì?
Hắn luôn không rõ, đi Ngân Nguyệt, đối với những người này, những cổ yêu này, đến cùng có chỗ tốt gì?
“Đi Ngân Nguyệt… Bởi vì cổ lão của Ngân Nguyệt còn đó, nếu không chết, cơ hồ đều không có triệt để khôi phục!”
Y cũng không lừa gạt: “Ngươi phải hiểu được, đối với những cổ yêu bây giờ mà nói, bọn chúng năm đó kỳ thật không phải một nhóm cường đại nhất, cường đại chân chính, đều ở Ngân Nguyệt! Như Yêu Thực cắn nuốt hết thủ hộ Chiến Thiên thành… Một vài Yêu Thực, có thể tiến bộ nhanh chóng, đột phá hạn chế năm đó.”
“Đối với chúng ta, cổ yêu Ngân Nguyệt, bao gồm thành thị… Một khi phá toái, kỳ thật… đều đại biểu toàn bộ Thiên Tinh vương triều, sẽ lần nữa khôi phục, bởi vì những cổ thành này, cổ cường giả cũng tốt, kỳ thật đã phong tỏa rất nhiều thứ, làm thế giới này quá cằn cỗi!”
“Nhưng Ngân Nguyệt là trung tâm thiên địa năm đó, chỗ tốt vô số, cường giả truyền thừa, tuyệt học Võ Đạo, di hài cổ yêu, nơi cường giả ngộ đạo… Chỉ có ở đó, chúng ta mới có thể đánh vỡ gông cùm xiềng xích bây giờ… Từng bước một tiến về phía trước! Chỉ có thừa dịp vừa khôi phục, cổ lão Ngân Nguyệt còn đang ngủ say, mới có thể thu được thắng lợi, mới có cơ hội hướng chỗ cao mà đi!”
Y vừa nhìn Lý Hạo vừa nói: “Và thêm vào đó… trong truyền thuyết, tại Ngân Nguyệt… sẽ có thể đi ra vùng thiên địa này… tiến vào bên trong nơi cường đại hơn! Đó là thông đạo đi tới con đường văn minh cổ đại, mà bát đại gia, nghe nói đang bảo vệ đầu thông đạo này, những thứ này… Ngươi biết không?”
Là Tinh Môn sao?
Đây không phải lần đầu tiên Lý Hạo nghe nói chuyện này.
Bát Đại Gia bảo vệ Tinh Môn, trấn giữ thông đạo, có lẽ… Có thể dựa vào Tinh Môn, tìm thấy Cổ Nhân Vương… Đương nhiên, trong mắt mọi người, Cổ Nhân Vương đã sớm chết, văn minh cổ đại triệt để bị hủy diệt.
Cũng mặc kệ như thế nào… đây cũng là con đường đi đến tầng cao hơn.
Cho nên, Ngân Nguyệt, vẫn luôn là nơi những người này tranh bá.
Lý Hạo khẽ gật đầu: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó?”
Trần Diệu có chút im lặng, đành phải nói lần nữa theo cách dễ hiểu hơn: “Cho nên, bắt đầu lần thứ hai khôi phục, cái đầu tiên xuất hiện, không phải cổ lão cường giả của Ngân Nguyệt, mà là hoàng thất, yêu thực yêu thú phía sau Cửu Ti, bọn chúng sẽ trước tiên đánh vào Ngân Nguyệt, cướp đoạt di hài cường giả, thôn phệ bản nguyên cường giả, công phá Tinh Môn…”
“Cho nên, khi đó, phiền phức của ngươi mới tính chính thức bắt đầu, phiền phức của Ngân Nguyệt mới tính từ đây!”
“Hiện giờ, ngươi triển lộ sự cường đại của ngươi, cho nên tất cả mọi người đang nhẫn nại, chẳng qua là cảm thấy không cần liều mạng, chờ một đoạn thời gian là được rồi.”
Y thử dò xét nói: “Cho nên, nguyên nhân ngươi có thể chống cự thế lực của chư phương chính là vì vậy, mà thời gian sẽ không quá dài, lần thứ hai khôi phục cũng nhanh thôi… Kỳ thật Thiên Tinh thành chính là nhân tố quyết định, Cửu Ti và hoàng thất đều biết, lần thứ hai khôi phục, khả năng có liên quan đến hầm mỏ lớn của Thiên Tinh thành…”
Lý Hạo nghe hiểu: “Ti trưởng có ý là, khi đó, chính là ngày chết của ta?”
“Cũng không phải ý này… Nhưng khi đó, kết quả tốt nhất của ngươi, chính là trốn về Ngân Nguyệt! Ngân Nguyệt rất mạnh, ta biết, võ sư rất nhiều, võ sư thế hệ trước cũng còn sống không ít… Năm đó từng đánh vào Thiên Tinh thành, muốn đoạt lấy một chút di tích, về sau chết rất nhiều, còn có một số ít còn sống.”
“Nhưng bọn hắn… Có thể ngăn cản vô số những thứ còn tồn tại kia sao?”
Lý Hạo bật cười: “Nghe hiểu rồi! Ti trưởng là muốn hỏi, sau lưng ta có chỗ dựa nào hay không? Nói thật… Không có, ngươi cũng đã nói, cường giả Ngân Nguyệt, rất khó khôi phục, thật đến lúc đó, làm cách nào địch nổi yêu thực yêu thú phía sau các người đây?”
“…”
Trần Diệu có chút nản lòng, ngươi đến cùng có hiểu ý của ta hay không?
“Ngươi… Ngươi có thể nhanh chóng bước vào ngũ hệ, mà theo cảm giác của ta… thật sự rất khó! Ta đang nghĩ, nếu là trước lần thứ hai khôi phục, ngươi có thể bước vào thất hệ, vậy ngươi sẽ có tư cách trước lúc đó tiêu diệt toàn bộ một nhóm kẻ thù rồi, đến lúc đó, có lẽ có thể tìm kiếm Yêu Thực hợp tác một chút… ví dụ như Yêu Thực Hồ gia, kể từ đó, Yêu Thực kỳ thật cũng cần chúng ta hỗ trợ, lợi dụng lẫn nhau thôi…”
“Không đúng, chờ một chút!”
Lý Hạo đánh gãy y: “Yêu Thực sau khi khôi phục, vô cùng cường đại, các ngươi không sợ đối phương tiêu diệt các ngươi sao? Vì sao cảm thấy, Yêu Thực sẽ giúp các ngươi?”
Tự tin ở đâu ra?
Chương 1314: Hiệp Nghị Cộng Sinh
Trần Diệu nở nụ cười: “Chúng ta dám cùng Yêu Thực hợp tác, tự nhiên cũng có chút nắm chắc, đại địa Ngân Nguyệt, không còn áp dụng Bản Nguyên Đạo, cho nên Yêu Thực dù khôi phục, hay là cường giả thôn phệ Bản Nguyên Đạo, cuối cùng nếu muốn rời đi vùng thiên địa này hoặc là muốn tiếp tục sinh tồn, phải cần phụ thuộc cường giả hiện nay.
Cho nên… Dưới tình huống bình thường, chúng ta chính thức ký trước hiệp nghị cộng sinh…”
“Có nghĩa là gì?”
“Chính là cộng sinh!”
Trần Diệu giải thích lần nữa: “Giống như thời kỳ văn minh cổ đại, cũng có dạng hiệp nghị này, sinh mệnh cùng hưởng, năng lượng cùng hưởng, đại đạo cùng hưởng… Như thế, song phương đều không thể tổn thương lẫn nhau.”
Hiệp nghị cộng sinh?
Lý Hạo trong lòng khẽ động, thần ý thăm dò vào nhẫn trữ vật của mình: “Tiểu thụ tiền bối, hiệp nghị cộng sinh… Ngươi có biết không?”
Tiểu thụ có chút run rẩy, một lát sau tinh thần mới dao động: “Ngươi… muốn cùng ta ký kết hiệp nghị cộng sinh sao?”
“Không phải, ta chỉ là muốn hỏi một chút.”
Lý Hạo cũng hết nói, ngươi sợ cái gì?
Ta không ký cùng ngươi đâu!
Tiểu thụ hình như rất sợ sệt, xem ra thật sự có chuyện này.
“Hiệp nghị cộng sinh, là năm đó Nhân tộc cùng yêu thực hợp tác, vì phòng ngừa đối phương phản bội, chế định một loại đạo pháp đặc thù, song phương ký hiệp nghị, cộng sinh lẫn nhau, song phương phụ thuộc, Nhân tộc có thể có được tuổi thọ dài lâu, Yêu Thực có thể thu hoạch được một chút chỗ tốt từ Nhân tộc, cùng có lợi.”
“Chỉ là về sau, dần dần bị bài trừ.”
“Vì sao?” Lý Hạo có chút hiếu kỳ, tại sao phải huỷ bỏ?
” Hiệp nghị cộng sinh cũng có một chút tai hại, ví dụ như một bên muốn chết… rất dễ dàng liên luỵ bên còn lại.
Bên này quá yếu, cũng rất dễ dàng dẫn đến bên kia bị liên lụy, giết được kẻ yếu, sẽ liên luỵ một vị cường giả chết đi.”
Điều này cũng đúng!
“Còn có, ký kết hiệp nghị cộng sinh, Nhân tộc và Yêu Thực, dễ dàng xuất hiện một chút quấy nhiễu… Kỳ thật giới hạn tối đa không cao.”
Là như vậy sao?
Lý Hạo hỏi: “Vậy hiệp nghị cộng sinh, là thật sự tồn tại, mà lại hữu hiệu, đúng không?”
“Đúng!”
Tiểu thụ mở miệng, nhưng lại nói: “Nhưng ngươi nếu muốn ký kết hiệp nghị cộng sinh cùng Yêu Thực, còn phải cẩn thận một chút, về sau vì để tránh phiền toái, xuất hiện hiệp nghị cộng sinh kém một bậc, chính là cùng hưởng một phần bản nguyên, cùng hưởng một phần sinh mệnh… Ví như phân thân của ta, cũng có thể ký kết cùng ngươi… Nhưng nếu xảy ra vấn đề, chết đi chỉ là phân thân của ta, cũng không phải là bản tôn của ta.”
Lý Hạo trong lòng chấn động, đây coi là cơ mật đấy?
Tiểu thụ lại nói ra rồi!
Tiểu thụ giống như biết hắn đang suy nghĩ gì: “Ta nói những việc này, chỉ là nhắc nhở ngươi không nên tùy tiện tin tưởng hiệp nghị cộng sinh, nếu tin tưởng tất cả, đối phương chỉ chịu tổn thất một phần bản nguyên, cũng có thể đưa ngươi vào chỗ chết.
Nhưng dưới tình huống bình thường… Không phải vạn bất đắc dĩ, cũng sẽ không làm như thế, tổn thất bản nguyên, nhất là ở thời đại này, phiền phức cũng rất lớn!”
Lý Hạo hiểu rõ, điều này cũng đúng.
Tiểu thụ lại nói: “Mà lại… Ngươi là truyền nhân Kiếm Tôn, nếu thật sự muốn ký kết cùng ta, ta chưa chắc sẽ thua thiệt.”
Ý này, còn kém nói cho Lý Hạo, ngươi nếu thật muốn ký kết, ta cũng có thể đáp ứng, dù sao, thân phận địa vị của ngươi cũng tốt, thiên phú cũng không tệ, ký thì ký đi!
Lý Hạo im lặng.
Ta cũng không có ý này!
Trần Diệu đối diện thấy Lý Hạo đang suy nghĩ gì đó, không khỏi nhíu mày, lúc này Lý Hạo bỗng nhiên mở miệng: “Trần Ti trưởng, vậy các ngươi bây giờ còn chưa ký kết cái hiệp nghị này, đúng không?”
“Đúng vậy.”
Trần Diệu gật đầu: “Hiện tại, một mặt là chúng ta quá yếu, Yêu Thực không quá nguyện ý.
Thứ hai, bọn chúng khôi phục cũng không tới cực hạn, lúc này ký kết, đối bọn chúng mà nói sẽ phải gánh vác, một khi người bên ngoài chết rồi, sẽ liên luỵ bọn chúng.
Nhưng là trước khi bắt đầu lần thứ hai khôi phục, chúng ta sẽ tiến hành ký kết, để tránh Yêu Thực tất cả khôi phục ra di tích rồi lại nhanh chóng trở mặt.”
Hiểu rồi!
Khó trách bọn gia hỏa này, không quá lo lắng bị những Yêu Thực này trở mặt xử lý, có thể những Yêu Thực này, nếu là dựa theo tiểu thụ nói, ký kết chỉ là cắt đứt một phần bản nguyên… Nếu trở mặt, người ta cùng lắm thì tổn thất một phần bản nguyên, mà các ngươi lại là sẽ chết.
Việc này, bọn gia hỏa này biết không?
Có lẽ biết, có lẽ không biết, dù sao đối phương không đến thời khắc mấu chốt, xác suất lớn cũng sẽ không vì giết bọn hắn, mà tổn thất bản nguyên.
Mà ý của Trần Diệu, hắn cũng hiểu rõ mấy phần, cười như không cười nói: “Vậy Trần Ti trưởng hôm nay tới tìm ta, chính là vì nói cho ta biết những chuyện này? Kêu ta cẩn thận một chút, sau khi lần thứ hai khôi phục, ta sẽ tiêu đời?”
Trần Diệu nhíu mày nhìn hắn: “Lý đô đốc thật sự nghe không hiểu sao?”
Lý Hạo bật cười: “Ngươi muốn nói cho ta nghe cái gì? Nói ta khẳng định có thể trước hai lần khôi phục, tìm tới dựa núi lớn, hoặc là chính mình trở thành cường giả đỉnh cấp, có thể chống cự yêu thực, hay là ý gì khác?”
Trần Diệu thầm mắng, đúng rồi đó!
Chính là những lời này!
“Ngươi mau chóng bước vào Thần Thông ngũ hệ… Ngươi có phải hay không… có biện pháp gì đó có thể tránh một chút phiền toái, tiến vào thất hệ?”
Hắn cũng nghiêm túc hỏi thẳng!
“Ta nào biết được!”
Lý Hạo bật cười: “Ta nếu là thật sự đến, ta lại nói cho Trần Ti trưởng, bằng không, đây không phải vẽ bánh cho người khác sao?”
Đúng vậy, ngươi ngay cả vẽ bánh nướng đều không tự nguyện sao?
Lý Hạo cười, Chu thự trưởng ngược lại từng nói, có đôi khi cho người khác vẽ bánh nướng thì sẽ cho người khác hi vọng.
Thế nhưng là… Ta tại sao phải vẽ bánh nướng cho ngươi!
Ta tìm là hạng người cùng chung chí hướng, cũng không phải đơn thuần vì thế lực cường đại, vị Trần Ti trưởng này, thiếu quyết đoán, hay do dự, hắn coi như hoàn toàn có thể hiểu ý tứ của y.
Chính là muốn hỏi một chút, ngươi có thể trước lần thứ hai khôi phục, giải quyết một chút phiền toái, còn có thể dựa vào núi lớn hay không, nếu là có thể, ta sẽ theo phe ngươi.
Nhưng Lý Hạo… Chính là không vẽ bánh cho y.
Ngươi chịu được thì chịu!
Nói nhiều bí mật như vậy, nói định mệnh của Cửu Ti, nói át chủ bài hoàng thất, chính là nói với Lý Hạo, Cửu Ti và hoàng thất, sau lần thứ hai khôi phục đều sẽ trong nháy mắt mạnh lên, địch nhân rất mạnh, ngươi có át chủ bài hay không?
Ta cũng không biết ngươi là người tốt hay người xấu, ta sẽ tin những chuyện mà ngươi nói sao?
Chương 1315: Di Tích Của Hồ Gia
Trần Diệu có chút bực bội, Lý Hạo biết ý tứ của y, y cũng ra dấu muốn hợp tác với Lý Hạo, Lý Hạo lại không tiếp nhận, đây là xem thường y sao?
Trần Diệu có chút tức giận: “Lý đô đốc, không nói về tương lai, coi như hiện tại… Siêu Năng Chi Thành, tam đại tổ chức, đối với ngươi mà nói cũng là phiền phức, ta tin tưởng ngươi sẽ cần một chút giúp đỡ, võ sư Ngân Nguyệt, không có khả năng vẫn luôn chinh chiến vì ngươi… Bởi vì lãnh thổ Ngân Nguyệt cũng sẽ cần cường giả tọa trấn.”
Lý Hạo uống rượu, cười nói: “Thì như thế nào? Tuần Kiểm Ti xếp trong ba vị trí đại ti đứng đầu, thực lực Trần gia cường đại, cần chi dựa vào chiếc thuyền hỏng này của ta, lúc nào cũng có thể sẽ lật úp.”
“Ta…”
Trần Diệu có chút nổi nóng: “Chẳng lẽ Lý đô đốc một chút tâm tư chiêu hiền đãi sĩ đều không có sao? Ta mang theo thành ý đến đây, Lý đô đốc làm gì tránh xa người ngàn dặm như vậy?”
Lý Hạo ngồi ngay ngắn, nhìn hắn: “Đích xác rất hiếm có, ta cũng không nghĩ tới Ti thứ ba của Cửu Ti lại muốn dựa vào ta… Nhưng Lý Hạo ta nếu muốn tìm giúp đỡ, cũng là hạng người thái độ kiên định, mục đích minh xác, mà không phải hạng người lưỡng lự, một khi xuất hiện biến số, xuất hiện nhược điểm, cấp tốc trở mặt! Loại người này, so với địch nhân còn nguy hiểm hơn!”
“Ý của ngươi là, Trần gia ta là loại người này?”
“Không sai!”
Lý Hạo không khách khí: “Trong mắt của ta, Trần gia chính là loại người này! Ngươi Trần Ti trưởng nếu thật sự có ý liên minh, vậy thì trực tiếp tới, lén lén lút lút, vụng trộm thăm dò, không có ý nghĩa.”
“Ta cũng phải phụ trách Trần gia, phụ trách Tuần Kiểm Ti!”
Trần Diệu nhíu mày: “Ta cũng không phải lẻ loi một mình, ngươi cho rằng ta giống bọn Nam Quyền, một người ăn no, cả nhà không đói bụng? Ngươi phải biết, trên dưới 176 nhân khẩu của Trần gia, chỉ tính huynh muội của ta cũng đã có 37 người…”
Miệng Lý Hạo há to, cái quỷ gì vậy?
Ngươi có nhiều huynh muội như vậy?
Nói đùa gì chứ!
Khoản này Phích Lịch Thối còn có thể sinh sao… Không, cha ngươi sao có thể sinh như thế được?
Trần Diệu có chút tức giận: “Không cần nhìn ta như vậy, cũng không phải con của ta, chỉ là huynh muội! Ta nói với ngươi những việc này, cũng chỉ muốn ngươi biết, thế lực hợp tác với thế lực, sẽ không giống như hợp tác đơn độc, bọn Nam Quyền một người là được rồi, ta thì sao? Ta phải cân nhắc tương lai… Bằng không, giống như Hồ gia hôm nay, động một tí hủy diệt, ngươi nếu là thật sự muốn được Trần gia duy trì, ngươi tối thiểu phải cho một chút hi vọng… Giống như Diêu Tứ, ông ta nguyện ý đầu nhập ngươi, ngươi tất nhiên sẽ cho ông ta một chút hi vọng… Nếu không, Diêu Tứ người này, ông ta sẽ tuỳ tiện mang theo Tuần Dạ Nhân gia nhập phủ Đô đốc Thiên Tinh của ngươi sao?”
Lý Hạo suy nghĩ một hồi, hình như là thế.
Bởi vì võ sư Ngân Nguyệt, từ trước đến nay không cò kè mặc cả, hắn cũng không rất ưa thích loại người này.
Nhưng những lời Trần Diệu nói cũng có mấy phần đạo lý, người ta có cả một gia tộc, một khi ra quyết định sai lầm, toàn bộ người gia tộc sẽ chết hết.
Suy tư một hồi, Lý Hạo lắc đầu: “Vậy ta cũng cho không được ngươi hứa hẹn bất luận cái gì, chính ta cũng không biết tình huống tiếp xuống, ngươi để cho ta nói thế nào? Lừa ngươi? Có ý nghĩa sao? Ta chỉ có thể nói… Ngươi nếu nguyện ý đến đây, vậy vì mục tiêu này hãy cùng nhau phấn đấu, cùng nhau cố gắng! Về chuyện khác… Trần Ti trưởng chính mình suy nghĩ kỹ càng rồi hãy nói tiếp.”
Trần Diệu thở dài.
Lý Hạo… Ngươi nói hắn trung thực, người ta cũng tính thành thật, đến lúc này, cũng không nguyện ý nhả ra.
Thế nhưng là, ngươi làm như vậy, ta cũng gặp khó khan đấy!
Chần chừ mãi thì Trần Diệu mới nói: “Vậy ta có một yêu cầu… Ngươi nếu đáp ứng, bên phía Tuần Kiểm Ti, sau này sẽ dốc toàn lực giúp ngươi!”
“Nói đi.”
Trần Diệu nhìn hậu viện Hồ gia, nửa ngày mới mở miệng nói: “Chỉ cần ngươi có thể nắm được di tích của Hồ gia, mặc kệ là biện pháp gì… Ngươi có thể sở hữu, Tuần Kiểm Ti sẽ toàn lực tương trợ, Trần gia cũng sẽ không nuốt lời!”
Lý Hạo cười, ngẫm nghĩ, gật đầu.
Cũng được!
Đây coi như là một loại chứng minh thực lực, ngươi có thể nắm được di tích của Hồ gia, vậy đại biểu có thể nắm được các gia tộc khác, phía sau có át chủ bài gì, nội tình cái gì, đều sẽ bại lộ, hiện nay, Yêu Thực trong di tích, tối thiểu cũng có lực lượng Tuyệt Điên.
Có thể giải quyết đối phương… Vậy thì vấn đề gì cũng sẽ được giải quyết.
Mà Lý Hạo, cũng chính xác có ý định này.
Đã như vậy… Thuận nước đẩy thuyền cũng tốt, về phần đối phương sẽ toàn lực tương trợ hay không, cũng không còn quan trọng.
“Được!”
Thấy hắn đáp ứng, Trần Diệu biến sắc, lại nói: “Được! Đã như vậy… Trần gia ta cũng không phải vắt chày ra nước, ta trước tiên có thể an bài hai vị cường giả Thần Thông tương trợ, thân phận đều rất điệu thấp, xem như thành ý của Trần gia!”
Lý Hạo cười: “Hào phóng như vậy sao?”
“Cũng miễn cho Lý đô đốc khinh thường Trần gia!”
Lý Hạo cười: “Được, vậy xin đa tạ rồi… Nhưng sớm nói chuyện này, ta không phát tiền lương, còn có, khi làm việc, ta nói cái gì chính là cái đó, nếu là làm hỏng chuyện, ta sẽ thuận tay giết, ngươi thấy được không?”
“Tất nhiên!”
Trần Diệu không nói thêm gì, đứng lên: “Vậy cứ như thế… Yên lặng chờ tin lành!”
Nói đi, xoay người rời đi.
Lý Hạo đứng dậy, tiễn mấy bước, cũng không tiếp tục, nở nụ cười, ngược lại là có chút thú vị, về phần hai vị Thần Thông, nếu chết đi, Trần gia xác suất lớn cũng sẽ không thương gân động cốt.
Đây là muốn nhìn một chút, bên mình, có thể giải quyết di tích của Hồ gia hay không sao?
Đang nghĩ ngợi, Chu thự trưởng xuất hiện, nói khẽ: “Tại sao không cho nhiều hi vọng một chút?”
“Nhìn Cửu Ti không quá thuận mắt!”
Được rồi.
Chu thự trưởng không còn lời nào để nói, chẳng qua là cảm thấy, Lý Hạo vẫn còn có chút tính khí giang hồ.
Nhưng mà, người ta trong khoảng thời gian ngắn, có thể làm được một bước này đã không tệ, cũng là không cần thiết phải trách móc nặng nề, phía Trần gia, nếu có thể nắm được di tích của Hồ gia, mặc kệ là hợp tác, hay là tiêu diệt, Trần gia đều sẽ có lựa chọn chính xác.
“Di tích của Hồ gia…”
“Quay về thương lượng một chút xem sao!”
Lý Hạo cũng đang suy nghĩ, di tích khẳng định phải có được!
Thứ nhất, phòng ngừa Hồ gia còn có cường giả ẩn nấp.
Thứ hai, di tích ở đây, vì cái gì không sở hữu, may lỡ có bảo bối thì sao.
Thứ ba, cũng phải nhìn phía bên mình, có nắm chắc tiêu diệt một vị Yêu Thực hay không… Là tiêu diệt, Lý Hạo căn bản không nghĩ tới hợp tác, hợp tác cái rắm, giết một tôn Yêu Thực thử xem một chút!
Thứ tư, di tích của Hồ gia, phải chăng cùng Thiên Tinh trấn là một thể?
Nếu là một thể, mới chơi vui được, Cửu Ti có thể cách di tích trấn áp lão Thiên Tinh Vương, Lý Hạo sâus ắc hoài nghi, di tích này, có thể là một thể, nằm trong một cái ranh giới, đây mới là mấu chốt.
Hắn muốn đào gốc rễ của hoàng thất!
Cái gì mà của hoàng thất hay không phải của hoàng thất, hầm mỏ lớn của Thiên Tinh, là của ta!
Lão tử đã đào trước ngươi từ sớm, ngươi có thể lần thứ hai khôi phục sao?
Ta muốn khôi phục mới có thể khôi phục!
Hồ gia, chính là một điểm đột phá, nếu Trần Diệu không tới, Lý Hạo cũng sẽ không bỏ qua.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










