[Dịch] Tinh Môn
Tập 254 : Di Tích (c1266-c1270)
❮ sautiếp ❯Chương 1266: Di Tích
Diêu Tứ lại nhíu mày: “Có ý gì? Nếu Lý Hạo đi di tích, ngươi không đi?”
Chu thự trưởng cười: “Nhiều người đi như vậy làm gì?”
Diêu Tứ cau mày.
Nhìn hắn một cái, tự tin như vậy?
Tứ hệ thần thông của Lý Hạo, quả thực là cường hãn, nhưng nếu nói là bất khả chiến bại…. còn là ở trong di tích.
Như vậy còn chưa đủ, nguy hiểm còn rất lớn, Cửu ti vì giết hắn, sao có thể chủ quan?
Tên này, thật sự yên tâm?
Hay là không quan trọng?
Đang trò chuyện, ánh mắt Lý Hạo khẽ nhúc nhích, hắn lấy ra một mảnh vỡ mặt kính, lúc này mảnh vỡ có chút run lên, Lý Hạo nhíu mày, đây là tình huống gì?
Mà Diêu Tứ, sắc mặt thay đổi, nhanh chóng truyền tin: “Cẩn thận, có thể là Cửu Ti dùng mảnh vỡ khác muốn dò xét ngươi…”
Lý Hạo cau mày.
Suy nghĩ một lúc, bên trong cơ thể, để thuộc tính Phong Lôi tràn ra, tràn ngập toàn thân.
Một bên thần năng của Hồng Nhất Đường cũng tràn lan.
Hồng Nhất Đường truyền âm nói: “Vật này có thể tùy ý dò xét ngươi sao?”
Lý Hạo lắc đầu: “Không chắc, ta cũng có thể làm được điều này, nhưng phạm vi không lớn, rất nhỏ.
Mà Cửu ti cách rất xa thành Bắc như vậy… cũng có thể dò xét được?”
Hắn hơi nghi hoặc.
Diêu Tứ giải thích nói: “Có lẽ là Cửu ti đem mảnh vỡ hợp nhất…. tấm gương này, nghe nói thời điểm phát hiện, thì có rất nhiều mảnh vỡ.
Lúc ấy một số người cũng không để, chỉ xem như mảnh vỡ Thần Binh phổ thông…. cho nên phân tán ra, đợi sau khi siêu năng khôi phục mới phát hiện huyền bí bên trong.”
Mọi người đang nói chuyện Lý Hạo đã mơ hồ cảm giác được cảm giác bị nhìn trộm, lập tức nhíu mày.
Thật đúng là cảm giác bị mặt kính theo dõi.
Loại cảm giác này khiến cho người ta không quá dễ chịu.
Rõ ràng đây là Cửu ti đang dò xét hắn.
Thậm chí có chút ý tứ không kiêng kỵ gì.
Ta chính là muốn dò xét ngươi đấy, ngươi có thể làm gì?
Lý Hạo cau mày không nói.
Nhìn về Phương Đông, phía Cửu ti ngược lại là cẩn thận.
Ta đã lộ ra hai loại Thần Thông, còn cần phải dò xét.
Hắn có chút lo lắng.
Văn tự thần thông… sẽ bị dò xét ra sao?
Không xác định được.
Mảnh vỡ mặt kính của hắn không được nhưng đối phương có thể dò xét xa như vậy.
Nếu không phải mảnh vỡ khác hợp nhất, nếu không phải mảnh vỡ của đối phương lớn vượt quá tưởng tượng.
Lý Hạo không xác định có thể dò xét ra thần văn Thủy Hỏa trong thân thể bản thân hay không.”
Nghĩ đến điều này, hắn đem hai thần văn ẩn giấu vào tong nội tạng.
Về phần kiếm thế ngưng tụ thành chữ “diệt” cũng bị hắn ẩn giấu.
Thứ đồ chơi này chính là món thập cẩm.
Lý Hạo dùng để thu các loại thần thông khác không cách nào dung hợp được thế, tác dụng không xem là quá lớn, chỉ có thể nói có thể có tác dụng tránh cho thần thông xung đột lẫn nhau.
Bên trong Cửu Long Các.
Vài tên cường giả đi tới đi lui, lúc này mỗi người cầm một mảnh vỡ trong tay, mảnh vỡ có liên quan đến nhau.
Rất nhanh một màn hình cực lớn hình thành trong đại sảnh.
Bên trong chính là đám người Lý Hạo.
Từng điểm sáng lấp lóe trên người bọn họ.
Trên người Lý Hạo, hai loại điểm sáng Phong Lôi lấp lóe.
Trên người Hồng Nhất Đường, năng lượng Lôi Hỏa dao động.
Bên phía Diêu Tứ, lại không nhìn ra cái gì.
Chỉ có mơ hồ hiện ra mấy đạo Siêu năng khóa.
Đến cùng là bao nhiêu thì không thấy rõ lắm.
Đây cũng là một trong nguyên nhân khiến võ sư khó dò xét.
Như vậy đã đủ, là võ sư cũng tốt, Võ sư hiện tại dù mạnh đến đâu cũng có giới hạn.
Nhìn về phía Hầu Tiêu Trần cũng không kém nhiều Diêu Tứ.
Cuối cùng, mấy người nhìn về phía bọn Quang Minh Kiếm.. Cũng chỉ mơ hồ hiện ra một chút Siêu năng khóa.
Hồ Minh Pháp cau mày nói: “Đây là chuyện phiền phức của võ sư, nhưng cũng liên quan đến tấm gương vỡ.
Nếu không… chúng ta nhất định có thể hoàn toàn chiếu rọi bọn hắn, dù là võ sư, cũng có thể dò xét nhất thanh nhị sở (rõ ràng) !”
Mấy người đều không nói gì, vỡ chính là vỡ, hiện tại mảnh vỡ đều không hoàn chỉnh.
Nói những điều này có ích gì?
Ngược lại Mộ Hải nhìn thoáng qua Chu Thự trưởng, có chút cau mày: “Tên này cũng là võ sư? Chờ đợi mấy chục năm cùng họ Triệu ở Ngân Nguyệt, luôn bất động như núi, điệu thấp vô cùng.
Ta còn tưởng rằng đã trở thành Siêu năng, đã sớm bước vào Thần thông, không nghĩ tới thế mà còn là võ sư?”
Mấy người cũng đều nhìn về hướng Chu thử trưởng, trên người đối phương, trong lúc mơ hồ cũng hiện lên một chút Siêu năng khóa, thoáng qua điều tắt.
Điều này xác thực là biểu hiện của võ sư.
Về phần rốt cuộc mạnh đến mức nào, không dễ phân đoán.
Nhưng ít nhất cũng có một vị võ sư đã bắt đầu bão hòa Siêu năng khóa.
Nếu không võ sư yếu ớt trực tiếp có thể chiếu ra, không thể cản được.
“Còn tốt!”
Hồ Minh Pháp nhẹ nhàng thở ra: “Lý Hạo cùng Hồng Nhất Đường trước mắt đều vẫn là song hệ thần thông.
Thế mà Lý Hạo thật sự không đứt đoạn siêu năng khóa.
Đến lúc đó xem như lâm thời đột phá, có thể tiến vào tam hệ là tốt rồi.
Muốn trực tiếp tiến vào Tứ hệ, trong nháy mắt, bộc phát hai hệ năng lượng có thể hắn chịu không nổi.”
Xem như trong dự liệu.
“Vậy thì thả tin tức ra liên hệ Ánh Hồng Nguyệt.
Trước tiên dùng thần năng thạch làm mồi nhử.
Nếu không được sẽ liên lạc lại Ánh Hồng Nguyệt lần nữa, cung cấp một thanh thần binh làm mồi nhử.
Đặt ở chỗ dễ thấy nhất trong di tích, để cho hắn đi vào có thể nhìn thấy được cảm giác được. “
Đại viện Thành Bắc, sắc mặt của Lý Hạo khó coi.
Loại cảm giác bị người ta nhìn thấu khiến người ta cảm thấy không thoải mái
Hắn nhìn về phía khu vực trung tâm nhíu mày không ngừng.
Diêu Tứ thấy hắn nhíu mày, trấn an nói: “Cửu ti không thể luôn hợp nhất mảnh vỡ.
Bọn hắn cũng biết thứ này hợp nhất đối với nhiều người mà nói là không có bí mật gì.
Cho nên mảnh vỡ này không thể hợp nhất.
Thật ra bên trong đám người này cũng có sự ăn ý.
Trừ lần này muốn đối phó người.
Trừ phi lần sau gặp lại kẻ địch chung.
Nếu không sẽ không lấy ra bằng không dò xét nhà ai.
Chẳng phải là một chút bí mật cũng bị mất sao?”
“Đây là mảnh vỡ Khuy Thiên kính trong truyền thuyết sao?”
Ngược lại là Lý Hạo nghe cây nhỏ nói qua, thời kỳ văn minh cổ, mảnh vỡ tấm gương nổi danh nhất, có lẽ chính là Khuy Thiên kính này.
Nghe nói đã từng bị phá vỡ.
“Thế không rõ ràng….
Chỉ là cổ tịch đề cập qua, nhưng không phải, khó xác định.. Cổ tịch nói quá mơ hồ, nói khuy Thiên kính này, nhìn trộm Thiên Địa vạn vật, không gì không làm được.
Hiện tại chúng ta xem mảnh vỡ cũng không có khả năng này.”
Lý Hạo cũng không nói gì.
Một lát sau Nam Quyền đi tới: “Vừa mới có tin tức bên phía hoàng thất.
Di tích do Tài chính ty cung cấp, ngày mai chính thức mở ra! Mời ta cùng đi thăm dò.”
Hắn nhìn về phía Lý Hạo: “Di tích này đại khái là như vậy, sau khi ngươi tiến vào, khi số người tiến vào vượt quá 100 người sẽ tự động đóng lại.
Sau 5 ngày mới có thể ra ngoài.
Không đủ 100 người thì có thể tùy ý ra vào.”
Chương 1267: Đại Học Võ Khoa
Lý Hạo khẽ giật mình: “Còn có quy định này?”
“Đúng.”
Nam Quyền gật đầu: “Rất nhiều di tích đều có.
Nhất là đại học Võ Khoa.
Xem như là trường học bị phong bế.
Một khi tiến vào, phải đợi 5 ngày.
Sau khi nghỉ, mới có thể mở ra lần nữa.”
“Có thể chứa 100 người?”
“Không phải không thể chứa 100 người.
Mà là nếu nhân số đi vào vượt quá 100 người, sẽ bị đóng lại.”
Nam Quyền giải thích: “Nói cách khác, 1000 người tiến vào, thậm chí là 10000 người, cũng không thành vấn đề… Nhưng nếu vượt quá 100, di tích sẽ phong bế.
Lúc này, dưới tình huống bình thường thì không có cách nào mở ra.”
Lý Hạo khẽ cau mày, di tích phong bế thức, là di tích phiền phức nhất.
Một khi phong bế thì chính là 5 ngày.
Năm ngày, bất cứ điều gì có thể xảy ra
Lý Hạo trầm giọng nói: “Ngươi nói phong bế… là không thể đi ra, chỉ có thể đi vào sao? Ví dụ như có hơn 100 người, người còn có thể tiếp tục tiến vào… nhưng người ta không thể đi ra?”
Nam Quyền gật đầu: “Đúng, có thể đi vào! Cho nên không phải hoàn toàn phong bế.
Chỉ có thể nói là nửa phong bế.
Nhưng trong suốt quá trình này, không ai có thể đi ra.”
Nam Quyền tiếp tục nói: “Số người thăm dò lần thứ nhất, chắc chắc sẽ dưới 100 người.
Sẽ để cho di tích tiếp tục mở ra.
Nhưng…. nếu ngươi lựa chọn tiến vào, e rằng, trong chốc lát sẽ hơn 100 người.”
Chỉ cần Lý Hạo đi vào, di tích lập tức sẽ trở thành di tích phong bế, không thể đi ra.
Mời Nam Quyền dò xét, không thể không nói, là một ứng cử viên rất thích hợp.
Nam Quyền nhìn về phía hắn: “Ngươi quyết định thế nào? Nếu thật sự muốn liều một lần, ta sẽ vào xem thử.
Để dụ ngươi đi vào, chỉ sợ bọn hắn phải bày ra một số thứ tốt.
Có lẽ ta cũng có thể nhặt được chút lợi lộc…”
Nếu không thì làm sao có thể dụ được Lý Hạo?
Lý Hạo nhìn hắn, Nam Quyền quả thật là kẻ đầu có.
Nhưng lần này, Lý Hạo chậm rãi nói: “Ngươi đi vào… chưa chắc có cơ hội.
Đương nhiên, trước khi ta đi vào, ngươi có lẽ có cơ hội rút lui sớm…”
Nam Quyền nhíu mày: “Ngươi xác định tiến vào à?”
“Không xác định, ta muốn xem bọn hắn có thể xuất ra bảo vậy gì để ta động tâm, để ta bất chấp nguy hiểm, dù ta biết đó là cạm bẫy, ta sẽ vẫn tiến vào! Cửu ti nếu dám làm như thế, hẳn là cảm thấy, ta nhất định sẽ động tâm!
Lý Hạo cười: “Đã như vậy… ta cũng muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ một chút.”
“Vậy ta đồng ý?”
Nam Quyền nhìn hắn, có chút ngưng trọng: “Còn có, ở đây, ngươi đừng đặt hi vọng vào huyết mạch của bát đại gia tộc.
Huyết mạch của bát đại gia tộc cũng chỉ có chút tác dụng ở Ngân Nguyệt…. còn ở đây, có thể một chút tác dụng cũng không có.”
“Ta biết.”
“Được.”
Nam Quyền không nói thêm gì nữa, Lý Hạo muốn xem, hắn cũng muốn xem, Cửu ti có thể lấy ra thứ gì hay ho?
Đây là một trận dò xét mà cả hai bên đều biết đến.
Không phải dò xét bảo vật bên trong đại học Võ Khoa, mà là xem Cửu ti có thể cung cấp những gì.
Rất buồn cười, nhưng nó xảy ra trong thực tế.
Khi Nam Quyền rời đi, Diêu Tứ thở hắt ra: “Ta đi vào cùng ngươi!”
Lý Hạo tâm ý đã quyết, hiện tại hắn cũng ở trên thuyền giặc, vẫn là đi cùng hắn thôi.
Lý Hạo lắc đầu: “Bên ngoài cũng cần người.
Nếu đều tiến vào… hang ổ đã bị người khác chiếm, làm sao bây giờ?”
Tuần Dạ Nhân là một lực lượng cường đại không gì sánh được, Diêu Tứ đi, vậy cũng không ổn.
“Chờ xem đi!”
Lý Hạo cười nói: “Từ việc bọn hắn nguyện ý xuất ra bao nhiêu thứ, có nghĩa là bọn hắn có bao nhiêu quyết tâm, trả cái giá lớn bao nhiêu để giết ta.
Ta rất mong chờ, hi vọng Cửu ti có thể lấy ra một chút bảo vật khiến ta gấp không chờ được.”
Mọi người đều không nói gì nữa.
Giờ phút này, mọi người cũng không biết rốt cuộc là tốt hay xấu.
Ngày thứ hai, Nam Quyền đã đi vào.
Mà đây cũng là ngày thứ tư Lý Hạo mở miệng.
Khoảng cách phủ Đô đốc Thiên Tinh mở, còn 6 ngày.
Nếu không, coi như giải trừ phong bế, cũng cần thời gian 5 ngày, hắn không có thời gian tham dự việc khai phủ của phủ Đô đốc Thiên Tinh
Nếu Lý Hạo quyết định đi vào, hắn chỉ có thời gian một ngày để cân nhắc.
Nếu không, coi như giải trừ phong bế, cũng cần thời gian 5 ngày, hắn không có thời gian tham dự việc khai phủ của phủ Đô đốc Thiên Tinh.
Thành Thiên Tinh, chỗ bên trong núi thấp ở ngoại ô phía Tây.
Nam Quyền đang ở trong đó ngay lúc này.
Cùng với hắn còn có bảy tám chục người.
Từ Cửu ti, đến hoàng thất, còn có một ít người thần bí.
Nhưng số người được khống chế dưới 100 người.
Nam Quyền im lặng không nói.
Phía trước, một địa đạo (đường hầm) đã được mở ra.
Một cánh cửa giống như lồng năng lượng xuất hiện ở cuối địa đạo.
Bên cạnh Nam Quyền, một vị đệ tử hoàng thất nhỏ giọng nói: “Hạ sư phụ, di tích này là đại học võ khoa Viên Bình.
Nơi này không tính là quá lớn.
Chỉ là một đại học võ khoa nhỏ.
Dò xét trước đó, cũng không có quá nhiều bảo vật.
Nhưng được giữ nguyên vẹn, trong đó các kiến trúc đều rất hoàn chỉnh.
Đại học võ khoa này, năm đó cũng không được xem là trường học quan trọng.
Chỉ là một trường học cấp thấp.”
Nam Quyền khẽ gật đầu.
Thanh niên kia lại nhỏ giọng nói: “Cửu hoàng tử nói, Hạ sư phụ vào xem là được rồi.
Có một số chuyện đừng nên tham dự quá nhiều.
Xem xong, Hạ sư phụ có nguyện ý ở lại hay không, tùy theo tâm ý sư phụ.”
“Biết!”
Nam Quyền cũng không nhiều lời gì nữa, đợi đến khi có người dùng thứ đồ chơi dạng một khối đá mở di tích, hắn trực tiếp cất bước đi vào.
Không có gì nguy hiểm!
Di tích này cũng không tồn tại nguy hiểm quá lớn.
Trước đó chỉ có Húc Quang dẫn đội thăm dò, tỷ lệ hao tổn cũng rất thấp.
Trong đó cũng không tồn tại yêu thực gì, nhưng có mấy người bảo vệ.
Có điều, chỉ có một số con rối, cũng không phải là hài cốt của quân nhân Chiến Thiên quân.
Đối với Tam Dương, Húc Quang có một chút uy hiếp.
Nhưng đối với cường giả như Nam Quyền mà nói, lại không có chút uy hiếp nào.
Một khắc khi hắn bước vào di tích, một cổng trường to lớn hiện ra trước mắt.
Rất rộng rãi!
Có cảm giác như rộng cả trăm mét.
Tất nhiên, rất nhiều kiến trúc văn minh cổ đều như vậy, nhìn rất nguy nga.
Điều này không quan trọng, trường đại học võ khoa này hầu như không có ghi chép gì trong thư tịch của văn minh cổ đại.
Hiển nhiên nó chỉ là một trường học lụi bại.
Nếu phát hiện ra đại học võ khoa Ma Đô, đại học võ khoa Kinh Đô… Đó mới thật là nghe rợn cả người.
Nam Quyền nhìn về phía cổng trường Đại học, thậm chí còn thấy mấy công trình kiến trúc có dạng như con rối.
Có hơi bật cười… sao lại giống trường tiểu học như vậy, đùa con nít à?
Quả nhiên Đại học võ khoa này rất rác rưởi, chẳng trách Tài chính ti sẽ cho ra ngoài.
Chương 1268: Dám Coi Ta Là Kẻ Yếu
Cửa mở ra vào lúc này, hắn cất bước đi vào, những người khác cũng ồn ào theo sau.
Tất cả mọi người đều nhìn Nam Quyền, như thể Nam Quyền mới là thủ lĩnh.
Trong lòng Nam Quyền biết mục đích của những người này, cũng không nói gì.
Tiếp tục đi về phía trước…
Trường học rất nhỏ.
Đúng vậy, Nam Quyền cũng từng thăm do một số đại học võ khoa.
Đây có thể là một tòa nhỏ nhất mà hắn từng thấy.
Nó có chút lạc quẻ với cánh cổng cực đại.
Trong nháy mắt có thể nhìn thấy toàn bộ ngôi trường.
Tổng cộng có bốn lầu nhỏ đều không tính là cao
Lầu dạy học lầu luyện công, lầu trụ sở, ký túc xá.
Diện tích toàn trường thậm chí không vượt quá 100 mẫu.
Đây cũng được xem là đại học võ khoa?
Trong lòng Nam Quyền châm biếm.
Trường tiểu học võ khoa à?
Tuy nhiên lúc này dường như có thần lực dao dộng ở phía xa.
Hắn do dự một chút nhưng nhanh chóng bước tới, băng qua một vài tòa lầu nhỏ.
Lúc này, một ánh sáng rực rỡ lọt vào mắt của Nam Quyền.
Hắn há to miệng, có chút ngây ngốc.
Hắn quay đầu nhìn về phía mấy người, thật lâu sau mới chậm rãi nói: “Cái này còn cần dò xét sao? Thẳng thắn chỉ cần nói là đã phát hiện ra một mỏ khoáng Năng Nguyên tốt..”
Những người này, quá rõ ràng
Rõ ràng chỉ đơn giản là không thể tưởng tượng nổi.
Có thể là bởi vì trường học quá nhỏ, phía sau lại có một cái hồ nhỏ, những người này trực tiếp chất đống vô số thần năng thạch vào trong đó.
Lúc này không nói tới Nam Quyền, những người khác cũng có chút mơ mơ màng màng.
Nam quyền cười lạnh một tiếng, hắn muốn đi về phía trước tiếp tục nhìn… nhưng lại bị cản đường, hai tên Cường giả xuất hiện cũng không nói gì chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Ánh mắt Nam Quyền không tốt: “Ta muốn kiểm tra chân tướng.”
Không ai nói chuyện, nhưng hai tên Cường giả suy nghĩ một chút liền tránh ra.
Nam Quyền bước lên nhặt một viên, vừa nhìn, khẽ hít một hơi, là thật.
Mà trước mắt, thần năng thạch chất chồng như núi.
Cái này có bao nhiêu?
Nhìn thoáng qua không thể thấy đâu.
Di tích nhỏ như vậy, ngươi cho ta đào ra nhiều thần năng thạch như vậy.
Chà, Cửu ti còn kém trực tiếp nói cho Nam Quyền, cái gì cũng không nói nhưng nhiều thần năng thạch như vậy, ngươi có thể dụ lý hào đến hay không?
” Ở đây… có bao nhiêu?”
Nam quyền nuốt một ngụm nước bọt, bên cạnh một người thản nhiên nói: “Vượt quá sức tưởng tượng của ngươi, 100 triệu viên!”
Trong lòng Nam Quyền chấn động.
Hắn nhìn về phía người nói chuyện kia: “Các người.thật không sợ chết!”
Người kia bình tĩnh vô cùng: “Lời này, tặng cho Lý đô đốc.”
” Nếu như không dám.
Vậy thì không cần đến!”
Sắc mặt Nam Quyền biến đổi, điên rồi.
Đều điên rồi.
Cửu ti ném ra tròn 100 triệu viên thần năng thạch, chỉ để dụ Lý Hạo tiến vào nơi này.
Đại học võ khoa này nhỏ như một nhà trẻ.
Chà, nói khoa trương một chút, nó hoàn toàn không đạt tiêu chuẩn của đại học võ khoa.
Trừ những thần năng thạch này, căn bản không có gì đáng giá dò xét.
Nghe nói trên lầu còn có một ít con rối.
Lúc trước cũng không phát hiện ra bảo vật gì, hắn cũng chẳng muốn đi xem.
Nhưng lúc này trong đầu đều là 100 triệu thần năng thạch này.
” Hạ huynh, không ra ngoài truyền tin một tiếng sao?”
Có người nhìn hắn cười nhạt: “Ở đây có một mỏ năng nguyên cực lớn, chẳng lẽ Hạ huynh muốn độc chiếm?”
Nam Quyền nhìn hắn, người kia lại cười nhạt nói: “Yên tâm, chỉ cần Lý đô đốc đến nhanh, Hạ huynh ở cửa ra vào nhìn chằm chằm.
Người ở đây đều có thể đi vào mà không thể ra, không ai sẽ đem bảo vật mang đi… thứ đó sẽ luôn ở lại nơi này.”
Hạ Dũng hừ lạnh một tiếng!
Hắn ta thật sự là cực phẩm!
“Mấy tên các ngươi… cẩn thận chết không còn tàn tro!”
Cuối cùng Hạ Dũng hừ lạnh một tiếng, cầm lấy một đống thần năng thạch nhét vào trong túi xoay người bước đi…ánh mắt đám người phía sau đều run lên.
Dĩ nhiên cũng không có ai ngăn cản.
Chỉ là mất đi mấy chục khối mà thôi… tên này, có đôi khi vô sỉ như vậy.
Mà Hạ Dũng cũng không nhiều lời.
Nhanh chóng bước ra khỏi cổng trường, một lúc sau lại bước ra khỏi vòng sáng, tiến vào thế giới bên ngoài, nhanh chóng đưa tin cho Lý Hạo, sau đó cũng không rời đi, chỉ đợi tại chỗ.
Rốt cuộc Lý Hạo có đến hay không, hiện tại cũng chỉ có bản thân Lý Hạo rõ.
“10 vạn!”
…..
Thành Bắc.
Ánh mắt Lý Hạo trong nháy mắt phát sáng, mang theo một chút chấn động, mẹ nó!
Thật sự cam lòng dốc hết vốn liếng!
10 vạn Thần Năng Thạch… Cho dù là lần này thế lực tham dự rất nhiều, một gia tộc ít nhất cũng phải mấy trăm đến ngàn vạn người, chuyện này… không muốn sống nữa sao?
Đương nhiên, những thế lực này có chỗ đứng mấy chục năm, trước khi siêu năng quật khởi đã bắt đầu khai quật di tích, thế nhưng… hầm mỏ lớn không nhiều.
10 vạn, nếu tính theo quân dụng, lên đến 10 triệu khối.
Tất nhiên, nếu tính theo Hồng Nhất Đường trước đó, 3 khối có thể được 1 vạn, lớn như vậy, cũng chỉ được 3 vạn khối mà thôi.
Thế nhưng, thời đại bây giờ, nguồn năng lượng đã khô kiệt.
Lấy đâu ra nhiều năng lượng như vậy?
Sắc mặt của Lý Hạo biến đổi.
Nam Quyền nói, tất cả đều chất ở kia, vốn không bố trí quá nhiều, ý tứ rất rõ ràng, đồ vật ngay đây, ngươi Lý Hạo có dám lấy hay không?
Đương nhiên dám!
Lý Hạo nhìn mọi người, trầm giọng nói: “Hồng sư thúc, ngài và ta sẽ đi cùng nhau.”
Hầu Tiêu Trần nhíu mày: “Chỉ có hai người các ngươi?”
Tìm chết sao?
Hay là đi chịu chết?
Ông đứng lên, đạm mạc nói: “Lần này ta cũng đi vào! Ngoài Bản Nguyên Phù Chú ra, Thần Thông tứ hệ thậm chí ngũ hệ, loại hình phân thân của Yêu Thực… Ta muốn đi lĩnh giáo một chút!”
Diêu Tứ muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng.
Lý Hạo để ông ở lại đây, trông coi Tuần Dạ Nhân, đích xác cần cường giả tọa trấn.
Quang Minh Kiếm đứng dậy: “Tính thêm ta nữa!”
Trên khuôn mặt lạnh lẽo của Ngọc tổng quản nở nụ cười: “Vậy ta cũng muốn đi!”
“Các ngài quá yếu!”
“…”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Ngọc tổng quản có chút biến đổi, Quang Minh Kiếm cũng khẽ nhíu mày.
Hầu Tiêu Trần bất động như núi, không phải nói ông.
Chỉ nói hai người bọn họ thôi.
“Hầu bộ trưởng cũng ở lại đi.”
“…”
Hầu Tiêu Trần nhìn hắn, cứ yên lặng như vậy mà nhìn, không có bất kì sắc thái nào.
Lời này có ý là… Vừa mới kêu mấy người kia quá yếu, trong đó cũng tính cả ông?
Ông chỉ nhìn chằm chằm Lý Hạo, sắc mặt bình tĩnh.
Có lúc nào, ông bị xem như kẻ yếu chưa?
Mấy ngày trước, ông vừa giết mấy vị Thần Thông, ngươi có thấy không hả?
Ông Hầu Tiêu Trần, cả đời này, ai dám coi ông là kẻ yếu?
Bình Nguyên Vương khi còn sống, cũng không dám nói như vậy.
Ánh Hồng Nguyệt đánh tới Ngân Nguyệt, cũng không dám khinh thường ông chút nào.
Rốt cuộc, thế mà bị thằng nhóc này làm lơ, đây là một loại nhục nhã, ánh mắt ông có chút biến ảo, nhìn Lý Hạo một lúc, lại thoáng nhìn Hồng Nhất Đường, là Hồng Nhất Đường dạy sao?
“100 triệu Thần Năng Thạch… Vốn liếng thật không nhỏ.”
Lúc này, Chu thự trưởng cũng chậm rãi nói: “Xem ra, Cửu Ti đã hạ quyết tâm, lần này nếu có thể chạy trốn… Ngươi Lý Hạo, cũng coi như chân chính có chỗ đứng trong thiên hạ, tiếp đó, ngươi có lăn lộn như thế nào đi nữa, nếu không khôi phục đến lần thứ hai, sẽ không ai dám trêu chọc ngươi.”
Chương 1269: Bốn Người Một Chó
Lần này nếu có thể thắng, Cửu Ti sẽ như rùa rụt cổ, yên lặng liếm vết thương.
“Đó là tất nhiên!”
Lý Hạo cũng cười: “Ta chính là muốn một lần giải quyết xong, nếu không… Làm gì phô trương như vậy! Lần này nếu thành công, đánh gãy xương cốt của bọn hắn, mấy lão gia hỏa kia của Cửu Ti, không phải sẽ co đầu rút cổ trở về sao? Ta cũng muốn nhìn xem, lần này Cửu Ti có thể để đám lão già này ra ngoài hay không.”
“Chuyện đó thì chưa chắc.”
Chu thự trưởng cười cười: “Những người này, sẽ không tùy tiện đi vào, còn phải cần trấn áp hoàng thất.
Phía hoàng thất, chắc là có một vị cường giả bị bọn hắn giam cầm, có thể là lão Thiên Tinh Vương… Nếu không, không cần thiết như vậy.”
“Lão Thiên Tinh Vương, năm đó đánh nhau với Cửu Ti, cuối cùng thua trận, cho Cửu Ti cơ hội vùng lên, hình như vài thập kỉ trước, mấy vị lão Ti trưởng cũng nhanh chóng lui ra phía sau màn, chắc chắn có liên quan tới phản kích của vị kia…”
Lý Hạo sớm đã không còn kinh ngạc!
Những người này còn sống, thật kỳ quái đúng không?
Không có gì lạ!
Giờ phút này, hắn ngược lại là hiếu kỳ, còn có bao nhiêu võ sư của thế hệ trước còn sống ở Ngân Nguyệt?
Ngân Nguyệt không thể nào ngay cả một người cũng không có, các vị của Cửu Ti cùng hoàng thất, người hơn một trăm tuổi đều còn sống, Ngân Nguyệt mặc dù hiếu chiến, nhưng hôm nay, trước mắt mà nói, mấy vị võ sư lớn tuổi nhất, 70 tuổi như võ sư Viên Thạc, xem như có tư cách gọi là lão tiền bối.
Lớn tuổi hơn nữa, đều chết hết rồi sao?
Đương nhiên, những việc này hắn cũng không hỏi.
Hắn nhìn thoáng qua Hầu Tiêu Trần: “Hầu bộ, ngài đi vào… Chỉ sợ… Không tốt lắm, một khi xuất hiện cường giả số lượng lớn, ta cùng Hồng sư thúc, dù sao cũng đã phá vỡ khóa siêu năng, ngài…”
Hầu Tiêu Trần chỉ nhìn hắn, sắc mặt thanh lãnh, không nói một lời.
Ngươi đang xem thường ta sao?
Lý Hạo cười: “Tốt, vậy thêm Hầu bộ trưởng nữa!”
Đang nói, có người phá không mà đến, cũng không nói gì, cao ngạo không gì sánh được, vóc người khôi ngô cản lại ánh nắng.
Lúc này, Thiên Kiếm mặc trường bào, giống như tiên nhân giáng thế.
Phía sau, lưng đeo một thanh kiếm lớn, vô cùng xuất trần.
Nhìn thoáng qua Lý Hạo, thản nhiên nói: “Đi!”
“…”
Không có bất kỳ lời nói gì nhiều, không có bất kỳ câu hỏi thăm nào, chỉ một câu, đi!
Giống như ban đầu đã nhìn thấu hết thảy, nhìn thấu bản chất, tới nơi này, là vì giết người mà thôi.
Lý Hạo nhìn Thiên Kiếm, đã gặp qua vị này ba lần.
Lần thứ nhất, tại Đông Hải, đối phương dùng một kiếm đẩy lui lão quốc công.
Lần thứ hai tại Thiên Tinh Hải, một kiếm giết một vị Thần Thông cường giả, tam đại trưởng lão của Hồng Nguyệt cùng vây giết ông, vẫn bị ông chém giết từng người, có thể thấy được thực lực cường hãn, không gì sánh kịp.
Hôm nay, ông lại tới.
Không có lời thừa thãi, đến lập tức nói, đi!
Lý Hạo bật cười.
Thiên Kiếm!
Vị cường giả hoành hành Trung Bộ này, lại tới.
“Thiên Kiếm tiền bối…”
“Không đi sao?”
Thiên Kiếm nhìn hắn, hơi nghi hoặc một chút: “Trong di tích, còn có thể đánh một trận, bên ngoài di tích thì… nhìn có vẻ sẽ ung dung thoải mái hơn, kì thực, lại là nguy hiểm hơn! Một khi thực lực quá mạnh, có lẽ sẽ bị mấy lão già của hoàng thất và Cửu Ti cùng xuất thủ vây giết… trái lại di tích thì rủi ro cao, nhưng mà… đối thủ bên ngoài sẽ không biết tình hình ra sao nên có thể có cơ hội đánh cược!”
Ông ít nói, nhưng chỉ một câu đã nói trúng trọng điểm.
Ở bên ngoài, nhìn có vẻ an toàn hơn bên trong, nhưng thực tế không phải vậy, không cẩn thận thì sẽ giống như lần trước, dẫn tới các cường giả của tứ phương xuất thủ.
Mà ở bên trong, có lẽ sẽ gặp phải phiền phức rất lớn… Nhưng có thể giết hết kẻ thù ở bên trong, bên ngoài cũng sẽ không hay biết, nếu có người liều chết, cũng sẽ rất khó xuất hiện người thứ hai.
“Vậy Thiên Kiếm tiền bối sẽ cùng đi!”
Lý Hạo cười.
Cũng không nói gì thêm: “Vậy chúng ta 4 người cùng đi!”
Quang Minh Kiếm muốn mở miệng, Lý Hạo đã ngắt lời: “Chỉ chúng ta thôi, Quang Minh Kiếm tiền bối cùng Ngọc tổng quản đều ở lại đi, ta sẽ nói Nam Quyền tiền bối cũng ở lại… Mọi người ở bên ngoài phối hợp với Liệp Ma Quân, phòng ngừa xuất hiện biến cố, hỗ trợ Diêu bộ trưởng, Chu thự trưởng… Như vậy là được rồi.”
Nói xong, lấy ra một cái bình nhỏ, “Đây là 100 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền… Nếu là cần giải phong, vậy trước dùng cái này, ta đi lần này, chỉ sợ năm ngày sau mới có thể trở về.”
Nói rồi, lại lấy ra một cái bình nhỏ, giao cho Chu thự trưởng: “Đây cũng là 100 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, nếu là lúc thật sự cần dùng, vợ chồng Dương Sơn cùng Tần Liên, nếu họ nguyện ý bán mạng… cái này sẽ hỗ trợ bọn họ thăng cấp Thần Thông, làm vững chắc Thần Thông cảnh của bọn họ!”
200 giọt!
Tất cả mọi người trong lòng hút khí, gia hỏa này, thật hào phóng!
Chu thự trưởng cũng có chút ngoài ý muốn, nhìn thoáng qua Lý Hạo.
Ngươi đến cùng dùng bao nhiêu Thần Năng Thạch đổi lấy một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền?
Cho ta 200 giọt, hiện tại lại là 200 giọt, mới đây Lý Hạo tu luyện, còn cho Liệp Ma Quân tu luyện… Tổng cộng, dùng khoảng 100 giọt đúng không?
Trong chớp mắt đã tốn 500 giọt.
Ngươi đến cùng giàu có cỡ nào đây?
Lý Hạo kỳ thật muốn nói, không có nhiều đâu, lần này thật không có nhiều mà, trước mắt trong tay cũng chỉ có hơn 100 giọt.
Thật nhanh là hết rồi!
Nhìn thì không ít, thế nhưng… Mấy vị lần này đi cùng, hắn không tính, Hồng Nhất Đường không tính, nhưng cũng phải chừa chút cho Hầu bộ trưởng và Thiên Kiếm không phải sao?
Lần này, nếu lấy không được 100 triệu Thần Năng Thạch, sẽ cực kì lỗ vốn!
Phải biết rằng, những giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền này của hắn, thế nhưng là có thể bán 10 vạn một giọt… nếu cho là không ai sẽ mua với giá này, thì có thể bán bốn, năm vạn, khẳng định có người mua.
Dùng Sinh Mệnh Chi Tuyền để tắm, ý nghĩ này lại phải chờ một đoạn thời gian.
Lúc này, Quang Minh Kiếm khẽ nhíu mày, Ngọc tổng quản cũng có chút bất mãn.
Thế nào, chê chúng ta yếu sao?
Đặc biệt là Quang Minh Kiếm, nàng là đỉnh cấp võ sư, đi theo Lý Hạo, đã hấp thu không ít năng lượng, trong đó hấp thu Ám hệ cũng nhiều, bây giờ cửu mạch thông thường, nàng đã bão hòa được 8 đầu, chỉ còn một đầu Thường Quy cuối cùng, nhưng cũng sắp thành công rồi.
Thực lực như vậy, không giải phong, mặc dù khó địch nổi Thần Thông, nhưng chênh lệch cũng không lớn.
Một khi giải phong… tất nhiên sẽ trở thành một vị có chiến lực Thần Thông.
Thần Thông, ngươi cũng coi thường sao?
Trong lòng mắng đậu đen rau muống một phen, nàng cũng không nói thêm cái gì.
Mà Lý Hạo, nhìn về phía ba người khác, cười nói: “Chư vị… Vậy chúng ta… Đi thôi!”
“Đi!”
Dứt lời, bốn người như là gió lốc, trong nháy mắt biến mất.
Phía sau, một con đại cẩu, lặng yên không một tiếng động, cũng trong nháy mắt biến mất, Hắc Báo bây giờ càng thêm lười nhác, nhưng mỗi lần đến lúc này, lá gan của Hắc Báo đều rất lớn, mặc kệ nguy hiểm nhiều như thế nào, nó đều sẽ đuổi theo.
Vì vậy… nên mỗi lần có đồ tốt là mỗi lần có mặt nó.
Sau khi từ Chiến Thiên Thành đi ra ngoài, hễ là Lý Hạo tu luyện, bất kỳ lần nào, Hắc Báo cũng sẽ không vắng mặt, nhưng thực lực của nó, giống như tại thời khắc ra khỏi Chiến Thiên Thành mãi mãi đã không còn biến động.
Bốn người một chó, trong nháy mắt biến mất.
Chương 1270: Cường Giả Kéo Đến
Ngoại ô phía Tây.
Ải Sơn.
Ngỡ như hư không bị xé rách, trong nháy mắt, bốn người một chó xuất hiện.
Trong khe núi nhỏ, giờ phút này có người, Nam Quyền cũng ở đây, nhìn thấy bọn người Lý Hạo, trong lòng giật mình, quá mạnh!
Mấu chốt là, chỉ có mấy người này đến?
Lúc này, mọi người đều cảm nhận được một cỗ khí tức bao phủ nơi đây, đó là khí tức của mảnh vỡ mặt kính.
Có người đang quan sát chỗ này!
Trong hoàng cung.
Thiên Tinh Vương dựa vào ghế, trước mặt hiện ra cảnh ngoại ô phía tây kia, gã nhìn thoáng qua, cười: “Thiên Kiếm, Địa Phúc Kiếm, Ma Kiếm, Bệnh Tháp Quỷ…”
Chỉ có bốn người này sao?
Không nghĩ tới, Lý Hạo ngay cả bọn người Diêu Tứ đều không cho đi theo, là tự tin, hay là cảm thấy, đi theo vào cũng vô dụng?
Phía dưới, lúc này mấy vị hoàng tử hoàng nữ đều ở đây.
Kể cả Thất công chúa của Cửu Long các, lúc này cũng đang xem, xem một hồi, nói khẽ: “Phụ hoàng, Cửu Ti bên đó, lão Ti trưởng lần này sẽ xuất động sao?”
“Ừ… Nhưng sẽ không quá nhiều, có lẽ chỉ có một hai người, hoặc là… chỉ có một người, phụ trách chủ quản.”
Nhìn Thiên Tinh Vương tuổi trẻ, khẽ cười: “Nhưng mà Quân Pháp Ti cùng Hành Chính Ti, có lẽ sẽ không đi, bọn họ sẽ không dễ rời đi đâu.”
“Vậy chúng ta… cần nhúng tay vào không?”
Thiên Tinh Vương suy nghĩ một hồi, cười cười: “Không cần phái cường giả đi vào… Để khỏi bị vây công, ra lệnh một số người của Hắc Giáp Quân đi vào, chỉ là quan sát, ghi chép một chút… Nếu xong việc có thể ra ngoài, vậy không còn gì tốt hơn nữa.”
Ra không được, cũng không quan trọng.
Mọi người khẽ gật đầu.
Nhưng Thiên Tinh Vương lại khẽ cười nói: “Tiếp tục nhìn, xem bọn họ sau khi đi vào, đại diện các phương đến cùng ai sẽ đến, lần này… chỉ sợ không chỉ có người của Cửu Ti!”
Tất cả mọi người không lên tiếng, yên lặng xem xét.
Trong màn hình, Lý Hạo rất tiêu sái, cười vui sướng mở miệng nói: “Nam Quyền sư thúc, ngài không cần ở lâu chỗ này, tới Thiên Tinh Thành, đến chỗ Liệp Ma Quân, hiệp trợ những người khác phòng thủ, chờ ta khải hoàn!”
Nam Quyền có chút nhướng mày: “Ngươi đã quyết định sao?”
“Đúng!”
Nam Quyền nghĩ một hồi, cười gật đầu, phá không mà đi.
Trong đại điện.
Có người nhìn về phía Cửu hoàng tử, thản nhiên nói: “Lão Cửu, Nam Quyền là con sói mắt trắng nuôi tốn cơm, lấy chỗ tốt của hoàng thất thì hắn cũng sẽ không nhận hoàng thất là chủ tử!”
Sói mắt trắng này, gần đây luôn giúp đỡ Lý Hạo làm việc.
Trong hoàng cung, sớm đã có người khó chịu.
Nam Quyền ở hoàng thất, cũng lấy đi không ít chỗ tốt.
Bởi vì thực lực ông ta không yếu, thậm chí khi lão Cửu đi di tích, đều dẫn hắn theo, đây chính là nơi chỉ thuộc về hoàng thất.
Trong đám người, Cửu hoàng tử nhã nhặn lịch thiệp, nghe vậy nhẹ nhàng khom người: “Tam ca nói rất đúng, nhưng Hạ sư phụ trước kia đã dạy ta Võ Đạo từ sớm, hơn nữa vốn là võ sư Ngân Nguyệt, bây giờ Ngân Nguyệt gặp nạn, Hạ sư phụ trọng tình trọng nghĩa… Cũng không thể nói ông ấy vong ân phụ nghĩa với hoàng thất… chí ít, ông ấy không xuống tay với người trong hoàng thất.”
“Vậy cũng không tạo ra giá trị cho hoàng thất!”
“Thôi được rồi!”
Thiên Tinh Vương thản nhiên nói: “Không cần tranh luận việc này, chả có ý nghĩa gì! Huynh đệ tỷ muội các ngươi, nên đồng tâm hiệp lực, bây giờ, thiên hạ rung chuyển, triều đại thuộc về Thiên Tinh vương ta… bây giờ còn giữ được họ Giang hay không, mới là vấn đề.”
Đám người không nói thêm gì nữa.
Tiếp tục xem màn hình.
Chỉ thấy trong màn hình lớn, sau khi Nam Quyền rời đi, một đoàn người Lý Hạo, rất là tiêu sái, trong nháy mắt rơi xuống đất, đi thẳng đến vòng sáng ở cuối địa đạo, trong chớp mắt, bốn người một chó, biến mất vô tung vô ảnh.
Tuy nhiên lúc này, bên ngoài, hơn mười người trong nháy mắt đi vào!
Một cái chớp mắt, vòng sáng xuất hiện một chút thay đổi, giống như như lỗ đen, chỉ có thể vào, không thể ra.
Vào lúc này, có người xuất hiện.
Có người hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía bầu trời, giống như đang nhìn cái gì.
Thiên Tinh Vương cũng không thèm để ý, nhưng cũng không thu hồi mảnh vỡ, tiếp tục chờ đợi, những người kia tới trước, cũng không vội tiến vào.
Qua một lúc, từng bóng người lần lượt từ bốn phương tám hướng đến đây.
Có người mang theo mặt nạ, có người toàn thân bao phủ dưới áo bào đen, có người bên ngoài cơ thể một mảnh mơ hồ, thậm chí có yêu thú, phá không mà tới.
Trong đại điện, từng vị hoàng tử hoàng nữ, cũng khẽ hút khí.
“Ti trưởng Khảo Công Ti, Ti trưởng Hình Pháp Ti, Ti trưởng Lễ Ngoại Ti…”
Ba vị Ti trưởng, tất cả đáp xuống, xuất hiện rồi.
Bất ngờ chính là, Ti trưởng Nội Vụ Ti không xuất hiện.
Ti trưởng Tài Chính Ti cũng không xuất hiện.
Đương nhiên, Cửu Ti trừ Tuần Kiểm Ti, mặt khác tám Ti đều có người đến, hoặc mạnh hoặc yếu, nhưng yếu nhất cũng có thực lực Thuế biến kỳ, lúc này, từng người sắc mặt nghiêm túc, giống như đang chờ đợi cái gì đó.
Bỗng nhiên, trong đại điện, có hoàng tử có chút kinh sợ: ” Sơn chủ Phù Đồ? Là hắn sao?”
Giờ phút này, một bóng người hiển hiện, kim quang vây kín toàn thân, nhìn không ra dung mạo.
Nhưng mọi người rất nhanh đã phân biệt được, có thể là Sơn chủ Phù Đồ, trước đó bị ép trở thành siêu năng, có thể từ võ sư đỉnh cấp trở thành siêu năng, hơn nữa lại là chủ của một núi, bây giờ… Xác suất lớn là Thần Thông cường giả tam hệ.
Bảy đại Thần Sơn, xuất hiện một vị cường giả đỉnh cấp.
Mà cái người theo gió mà đến kia, tốc độ cực nhanh, hình như là… !
“Sơn chủ Thiên Bằng cũng đến!”
“Còn có… Đó là… người của Siêu Năng Chi Thành!”
Giờ khắc này, ba bóng người, cùng nhau đến, một nữ hai nam, đều trực tiếp thấy mặt, nhìn rất trẻ trung.
“Siêu Năng Chi Thành, thế gia cổ đại 12 gia tộc lớn nhỏ, vừa xuất thủ chính là ba vị Thần Thông… Xem ra lần trước Lý Hạo giết vị kia, hoàn toàn đã làm Siêu Năng Chi Thành tức giận.”
“Người của Tam đại Tổ Chức có đến sao?”
“Tần Quảng Vương!”
Lúc này, bỗng nhiên có người khẽ quát một tiếng, trong màn hình, một người xem như là sự tồn tại của Thần Ma, đạp không mà đến, sắc mặt lạnh nhạt, mang theo uy nghiêm, hướng không trung xem xét, ngữ khí lạnh nhạt: “Chưa từng thấy sao?”
Thập Điện Diêm La, Tần Quảng Vương đứng sau Diêm La, thậm chí nghe đồn, chiến lực của Tần Quảng Vương có lẽ vượt qua Diêm La, không nghĩ tới, lần này vị đại nhân này cũng tới.
Hầu như tất cả hoàng tử đều rất khiếp sợ.
Đội hình này… Thật khoa trương.
Thế nhưng, mọi người vẫn đang chờ.
Còn đang chờ ai sao?
Người Hồng Nguyệt và Phi Thiên sao?
Đang ngẫm nghĩ, lại có mấy đạo thân ảnh xuất hiện, cường giả lần này xuất hiện, cũng không có che dung mạo, đám người hơi sững sờ, chỉ là nhìn một cái, đều có chút ngoài ý muốn mà nhíu mày.
Tại sao là vị này?
Người tới thân hình quyến rũ động lòng người, thế nhưng… Mọi người đều nhận biết, là một người trong hậu cung của Ánh Hồng Nguyệt, Chanh Nguyệt, Hắc Quả Phụ.
Chiến lực của ả chỉ là Húc Quang đỉnh phong đến Thuế biến kỳ, ả đến có thể làm được gì?
Không hề có tác dụng, đi tìm chết sao?
Nhưng mà rất nhanh, Thiên Tinh Vương bỗng nhiên mở miệng: “Ánh Hồng Nguyệt ngược lại thú vị!”
“Phụ hoàng… Hồng Nguyệt chỉ phái Chanh Nguyệt tới… Chuyện này… Quá mức chủ quan đúng không?”
“Không!”
Thiên Tinh Vương nhìn thoáng qua Hắc Quả Phụ trong màn hình, có chút nhướng mày: “Ánh Hồng Nguyệt là thật sự coi trọng chuyện này!”
“Hả?”
Đám người nghi hoặc không hiểu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










