[Dịch] Tinh Môn
Tập 252 : Lòng Dạ Biết Rõ 3 (c1256-c1260)
❮ sautiếp ❯Chương 1256: Lòng Dạ Biết Rõ 3
Vào lúc này, trong thành đều xuất hiện những do dự như vậy.
Nhưng Lý Hạo lại không quan tâm đến những điều này.
Hắn đang đợi trong đại viện ở thành Bắc.
Phó thự trưởng Chu nhìn hắn, hồi lâu sau mới nói: “Ngươi muốn kết quả như thế nào?”
Lý Hạo cười: “Muốn bọn chúng giết ta!”
Phó thự trưởng Chu gật đầu, đã nhìn ra rồi
Đây là ngươi nóng lòng mong muốn mọi người không giết ngươi mà buộc bọn họ giết ngươi.
Nếu không, sao lại làm như vậy?
Lý Hạo vừa cười nói: “Lần trước bọn hắn đợi đến ngày cuối cùng.
Nếu ta không làm gì vào lần này, bọn họ có lẽ còn phải trì hoãn cho đến ngày đó, không cần thiết! Bị động chờ đợi, không phải là ý nghĩ của ta.”
Đương nhiên, Cửu Ti sợ rằng sẽ không giết được hắn.
Rốt cuộc thì hắn cũng có Truy Phong Ngoa.
Tồn tại trong di tích cũng không ra được cho nên muốn giết hắn, có thể làm sao?
Di tích a!
Chỉ có dẫn dụ Lý Hạo tiến vào di tích, mới có thể giết Lý Hạo với cái giá thấp nhất.
Điểm này, Lý Hạo nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có như vậy, vừa lúc, lại có một di tích sắp mở ra!
Hắn sốt ruột thay Cửu Ti, làm sao bọn hắn có thể dụ mình vào được?
Làm sao có thể khiến mình buông lỏng cảnh giác?
Hắn cũng đã nghĩ kỹ con đường cho đối phương.
Nhưng trong suốt quá trình này, bản thân Lý Hạo cũng có chút đau đầu.
Cửu Ti bên này làm sao có thể bất động thanh sắc dụ hắn tiến vào đây?
Một bên, Hồng Nhất Đường uống trà, vừa thổi bọt trà: “Ta chỉ để cho người mở mang thêm kiến thức, chứ không để cho người phát điên.
Ngươi đây là thật sự không sợ chết a.”
Lý Hạo Bật cười: “Làm sao lại như vậy?”
“Còn sẽ không sao?”
Hồng Nhất Đường thở dài: “Ta cũng muốn chạy suốt đêm!”
Dứt lời, hắn nói: “Đang yên đang lành, ngươi mang con gái của ta đến làm gì? Ngược lại có thêm một cái phiền toái, lòng này của ta a…thật lạnh lẽo!”
Thở dài một tiếng, bất đắc dĩ tột cùng.
Tiểu Lý à, chỉ là để cho ngươi bắt chước cổ nhân, không có để cho ngươi hiện tại vượt qua, Cố Nhân Vương cũng không có ác liệt như ngươi.
Tốt xấu gì người ta có thực lực, tài cán, có người tài cán che chở.
Còn ngươi?
Ở giai đoạn này, ai che chở ngươi?
Ai có thể che chở ngươi?
Không che chở được!
Lý Hạo cười nói: “Đừng lo lắng, Cửu Ti sẽ không lập tức làm gì ta, vẫn như cũ.
Ta biết suy nghĩ của bọn hắn! Giai đoạn này, bọn hắn thậm chí không muốn làm bất kì điều gì với ta một cách công khai… Vì vậy, bọn hắn đang ngầm thừa nhận rằng ta làm càn, ta phát điên, có lẽ bọn hắn đã nghĩ kỹ làm sao giết ta rồi.”
“Còn ngươi?”
Hồng Nhất Đường nhìn hắn: “Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng à?”
“Đương nhiên!”
Tốt đấy.
Hồng Nhất Đường không nói gì nữa.
Lý Hạo lại nói: “Mấy ngày nay, tiếp tục bế quan! Ta muốn toàn lực ứng phó, đề bạt tất cả mọi người, bao gồm cả Võ Vệ quân, Liệp Ma quân! Quang minh chính đại mà đề bạt bọn hắn!”
Có tác dụng sao?
Thực ra cũng không có tác dụng lớn gì.
Trong mắt người khác, lúc này ngươi đề bạt mười nghìn người, toàn bộ đều bước vào Phá Bách, vậy có thể làm gì?
Đừng nói Phá Bách, mà là Đấu Thiên, vậy thì sao?
Mấu chốt nằm ở chiến lực đỉnh cấp!
Bọn hắn ước gì Lý Hạo tiêu hao lượng lớn tài nguyên, đi đề bạt những người yếu này.
Kể từ đó, bản thân Lý Hạo cùng những cường giả kia, ngược lại không có quá nhiều tài nguyên.
Tài nguyên có hạn, lẽ nào Lý Hạo ngươi có thể từ hư không biến ra?
Hồng Nhất Đường khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói gì cả.
Cứ như vậy, thực ra không phải chuyện tốt gì.
Giai đoạn này, các đại thế lực, kỳ thật đều tập trung vào việc đề bạt các cường giả.
Ngược lại là Lý Hạo hay, hắn muốn đề bạt kẻ yếu, đi ngược lại với mọi người.
Cụ thể nghĩ như thế nào, cũng chỉ có chính hắn biết rõ.
“Còn những người bị bắt thì sao? ’
“Kiểm tra trước, sau đó đó xem xét nếu không có vấn đề gì.
Nếu có vấn đề…ngày khai phủ đó, giết toàn bộ!”
Lời này vừa nói ra, lại là một trận im lặng.
Ngươi thật đúng là dám đấy!
Lý Hạo cười nói: “Cho bọn hắn thời gian 10 ngày, ít nhất có 5 ngày có thể chuẩn bị.
Lần này, chỉ hi vọng nhiều người đến một chút, tốt nhất lấy được cường giả của ba đại tổ chức.”
Thự trưởng Chu cũng không nói.
Lý Hạo đây là muốn ăn cá lớn.
Chính là sức mạnh thế nào…thật khó nói.
Cùng thời gian.
Tuần Kiểm ti.
Ti trưởng Tuần Kiểm ti đi đến hậu viện, nhìn phụ thân vẫn đang đọc sách, giọng điệu hơi khác thường: “Đây là hắn buộc mọi người đi giết hắn.
Người nói, đến cùng hắn dựa vào cái gì? Coi như có Chiến Thiên Thành phía sau, ở giai đoạn hiện tại, cũng không thể ra ngoài, hay là hắn cảm thấy, có Truy Phong Ngoa ở, hắn không sợ? Cảm thấy mọi người bắt không được hắn?”
Lão đầu tử suy tư một hồi, lắc đầu: “Thực ra ta cũng không hiểu được, hắn mang họ Chu, ta còn tưởng rằng hắn sẽ tiến hành từng bước một, nhưng kết quả, vượt qua sự dự đoán của ta.
Một màn ầm ĩ này, ta cũng nghĩ không thông.”
Đúng vậy, nghĩ không thông.
Ti trưởng Tuần Kiểm lại nói: “Có phải hay không hắn cảm thấy mình có thể phá tam hệ, thậm chí phá tứ hệ là vô địch thiên hạ?”
“Có khả năng này!”
Đánh giá hành động hiện tại của Lý Hạo, đây quả thật có khả năng này.
Hôm qua đột phá tam hệ hình như không thành công.
Nhưng Lý Hạo không bị thương, cho nên lão nhân gia trầm mặc một hồi rồi nói: “Ngày hôm qua hắn đột phá thất bại, có lẽ không phải thất bại, chỉ là cố ý chữa thương mà thôi.hắn hẳn là có thể đột phá tam hệ.
Có thể hắn cảm thấy khi ấy giết Lão Hồ, chỉ dùng sức mạnh hai hệ, hắn đột phát tam hệ, còn có thể ổn định…. ai có thể địch nổi hắn?”
“Hắn nghĩ như vậy không sai, chẳng lẽ Hồng Nhất Đường và bọn Diêu Tứ cũng cảm thấy như vậy sao?
Ti trưởng Tuần Kiểm vẫn còn nhíu mày: “Diêu Tứ hẳn là hiểu rõ, thực lực Cửu Ti, không chỉ như vậy!”
Nếu chỉ có Lý Hạo cảm thấy như vậy, thế quên đi.
Diêu Tứ cũng phát điên theo à?
Lão nhân trầm mặc không nói.
Lần này, quả thực là nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Nếu như Lý Hạo không bắt người, nếu như không phải quang minh chính đai hợp nhất Tuần Dạ Nhân, thật ra, dù hắn có thể làm gì đi nữa thì mọi người cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ, cứ giả vờ như không thấy, để hắn phách lối đi.
Nhưng rõ ràng không phải như vậy!
Lý Hạo giống trống khua chiêng như thế, giống như nói cho người trong thiên ha… Ta không sợ bọn họ đến giết ta, ta có sức mạnh!
Ta có át chủ bài!
Đúng vậy, hắn chỉ thiếu chút nữa là nói, át chủ bài của ta viết trên mặt đấy, các ngươi dám động đến ta sao?
Càng như vậy, càng khiến người ta nghi hoặc.
Chương 1257: Lòng Dạ Biết Rõ 4
Ti trưởng Tuần Kiểm ti bỗng nhiên nói: “Có phải hay không là cố tình bày ra mê trận, dùng loại dáng vẻ cứng rắn này nói cho mọi người biết, ta có một con át chủ bài, các ngươi đừng cố động đến ta… Ngược lại hắn rất lo lắng Cửu Ti sẽ hạ thủ hắn?”
Đây cũng là một loại khả năng.
Lão nhân khẽ gật đầu, nhưng vẫn không dám khẳng định.
Hắn nhìn về phía con trai, ti trưởng Tuần Kiểm ti cũng nhìn hắn, đau đầu nói: “Đừng nhìn ta, hiện tại tên Hình Pháp ti kia liên tục đưa tin cho ta, để ta đi bàn bạc.
Hắn hỏi ta, Cửu ti có thể đứng cùng với nhau được nữa không? Nếu như không thể… Tuần Kiểm ti sẽ bị gạt bỏ ở ngoài.
Hiện tại ta rất do dự.”
Lần trước hắn cùng cha mình ra tay giết chết một vị cường giả thần thông Phi Thiên.
Lần trước xem như là đứng bên phía Lý Hạo.
Nhưng hắn nghĩ rằng Lý Hạo còn ở phía dưới biên chế của Tuần Kiểm ti, nếu như vậy mà nói, thật ra không lỗ.
Nhưng ai có thể ngờ rằng người ta muốn tách ra trong nháy mắt.
Ý tứ này, qua rõ rằng rồi.
Không chỉ đơn giản muốn tách ra, mà còn muốn cưỡi lên đầu bọn hắn.
“Lão đầu, người nói ta nên lựa chọn như thế nào? Lần này nếu mặc kệ, một mực trung lập, sẽ chỉ làm mình lâm vào tuyệt cảnh.
Ngươi nói tạm thời ôm chân phật, vậy lần này, ai lại là chân phật đây?”
Lão đầu tử suy nghĩ một chút, sau đó chậm rãi nói: “Bọn họ chuẩn bị xong chưa? Nếu Lý Hạo là tam hệ thần thông, trong tay có Truy Phong Ngoa, không có tứ hệ ra tay thì không bắt được hắn! Muốn giết hắn, ….
Nếu hắn có thể miễn cưỡng đột phát tứ hệ thần thông thì sao? Vậy cần phải có đỉnh cấp thần thông, thần thông đỉnh cấp thực sự mới có thể giết hắn!”
Ti trưởng Tuần Kiểm nhướng mày: “Ý của người là… Nếu không có đỉnh cấp ngũ hệ ra tay thì người không xem trọng?”
“Đúng!”
Lão đầu tử gật đầu: “Nếu không có cường giả thực lực như vậy ra tay, muốn giết Lý Hạo, không dễ dàng như vậy! “Thêm dầu” cho Lý Hạo hết lần này đến lần khác, chỉ càng thêm tổn thất.
Nếu như mọi người còn chưa váng đầu, lần này không có ngũ hệ thần thông ra tay… đừng nhúng tay vào!”
Hắn lại nói: “Hơn nữa, cho dù có ngũ hệ Thần Thông ra tay, cũng cẩn thận hắn chạy mất.. Theo suy nghĩ của ta, trừ khi Lý Hạo bị đưa vào di tích!”
Di tích!
Đây là ý nghĩ chung của mọi người, nếu không thì một mặt có thể sẽ thay đổi, có người đến giúp đỡ.
Một mặt lại phải lo Lý Hạo có thể chạy mất, Truy Phong Ngoa không phải giả.
Trừ phi Lý Hạo ngốc, tiến vào gần di tích.
Nhưng Lý Hạo sẽ đi vào sao?
Vấn đề mà chúng ta đều có thể nghĩ ra, Lý Hạo không nghĩ ra sao?
Nói đùa à?
Cho dù Lý Hạo không nghĩ ra, cường giả bên cạnh hắn cũng sẽ can ngăn.
Đang nói, ngọc truyền tin trong ngực ti trưởng Tuần Kiểm ti chấn động một chút.
Hắn lấy ra nhìn thoáng qua, sắc mặt thay đổi.
Nhìn thoáng qua phụ thân, lão đầu tử nhìn hắn: “Nói đi, lại như thế nào?”
Ti trưởng Tuần Kiểm ti hít sâu một hơi: “Ý tứ của bọn hắn là…. mạch khoáng!”
“Có ý gì?”
Lão đầu tử hơi nghi hoặc một chút, ti trưởng Tuần Kiểm ti hít sâu một hơi: “Người vì chế tạo ra một mạch khoáng trong di tích nhi cấp, mỏ lớn! Trữ lượng mỏ kinh người… Lý Hạo được Chiến Thiên thành hậu thuẫn, hắn biết rằng, cường giả của Chiến Thiên thành muốn khôi phục, nguồn năng lượng là không thể thiếu…Hơn nữa hứ cần thiết chính là một lượng năng lượng khổng lồ.”
Bình thường không được, phải với số lượng lớn mới được.
Sau một lúc im lặng, lão nhân hỏi: “Bọn hắn chuẩn bị làm thế nào?”
“Cửu ti, một nhà ra năm triệu.
Ngoài ra, ba đại tổ chức, Phù Đồ Sơn, Hạo Thiên Sơn, Năng Chi Thành, đều phải chảy máu! Gom đủ 100 triệu!”
Có gần 20 thế lực lớn, đủ để thu thập 100 triệu viên Thần Năng Thạch!
Một trăm triệu, con số này, với tư cách là cường giả của Cửu ti, rất rõ ràng là có ý gì.
Một khi cướp được trong tay, Lý Hạo có hi vọng hồi sinh cái cây trong Chiến Thiên thành, với điều kiện tiên quyết là đối thủ còn sống.
Nếu chết rồi, có lẽ Lý Hạo không cần.
Nếu còn sống, nhất định Lý Hào cần.
Cũng chỉ có số lượng lớn như vậy mới có thể khiến cho Lý Hạo bí quá hóa liều.
Bởi vì một khi thành công, Lý Hạo liền có chỗ dựa lớn nhất.
Đó là khôi phục yêu thực đỉnh cấp chân chính.
“Điên rồi!”
Lão đầu cau mày: “Nếu Lý Hạo thật sự đem nó đi và hồi sinh yêu thực ở Chiến Thiên thành.
Bọn họ biết chuyện gì sẽ xảy ra sau lần hồi sinh thứ hai?”
Ti trưởng Tuần Kiểm ti thở ra một hơi: “Bọn họ biết, cho nên… không thể cho Lý Hạo thành công!”
“Cái giá nhỏ mà, không thể dụ Lý Hạo tiến vào bên trong… chỉ có như vậy, mới có thể để cho LÝ Hạo bí quá hóa liều, không sợ chêts đi mạo hiểm một lần… Bởi vì hắn biết, một trăm triệu Thần Năng Thạch, có ý nghĩa gì? Ngay cả khi biết có khả năng có cạm bẫy, hắn cũng sẽ liều lĩnh…”
Tính cách của Lý Hạo, mọi người cũng dần dần hiểu rõ.
Lão đầu lại nói: “Làm sao để hắn tin tưởng?”
“Trước tiên mở ra một lần, người của hắn… hoặc người mà hắn biết, hoặc người quen, đã tận mắt chứng kiến… đương nhiên sẽ tin!”
Lão đầu tử vẫn cảm thấy quá mức mạo hiểm!
Thứ nhất, chưa chắc có thể dẫn Lý Hạo ra.
Thứ hai, một khi thật bị Lý Hạo cướp đoạt, hắn chạy trở về Ngân Nguyệt, thực sự hồi sinh vị yêu thực cường giả kia.
Sau lần hồi phục thứ hai, vậy thì sẽ có thêm một cường địch tuyệt thế.
“Ai ra tay?”
“Tất cả.. yêu thực!”
Vẻ mặt lão đầu tử thay đổi, Ti trưởng Tuần Kiểm nhìn ông ta: “Hiện tại chúng ta đang bị giám sát.
Bọn hắn đề phòng chúng ta.
Hành Chính ti cũng đã gửi cảnh cáo.
Nếu không cứ im lặng chờ đợi, hoặc là…Đừng xen vào việc của người khác, hoặc là đồng loạt ra tay, nhìn ngươi và ta, lựa chọn như thế nào?”
“Một trăm triệu… thật là một bút tích lớn!”
Lão đầu tử cười lạnh một tiếng: “Bút tích lớn như vậy cũng không sợ bị một vố đau!”
Tất nhiên, đối với một gia tộc mà nói thì không được xem là quá nhiều, năm triệu, tài nguyên cho nhị hệ tấn cấp tam hệ thôi.
Thiếu thăng cấp lên tam hệ, liên thủ hợp lực trả một cái giá khổng lồ như vậy để giết Lý Hạo… Có đáng không?
Đáng giá!
Lý Hạo người này, nếu không chết, bọn hắn quá khó tiếp thu rồi.
Nhưng chuyện này, cũng phải nói cho Lý Hạo biết, ở đây có nguy hiểm, rất nguy hiểm, trong di tích nhị cấp xuất hiện mỏ lớn, ngươi có tin không?
Đặc biệt là vào thời điểm này!
Lý Hạo thật sự tiến vào, có nghĩa là hắn có lòng tin.
Thật là một sự lựa chọn khiến người ta đau đầu.
“Thần Năng Thạch có thể xuất ra!”
Lão đầu tử suy nghĩ một hồi rồi nói: “Không xuất ra, chúng ta liền gặp phiền toái.
Người không ra, tiền cũng không ra, vậy thì buộc những người khác đối phó chúng ta! Tiền có thể ra… nhưng mà… người không cần thiết ra.”
Hắn khẽ cau mày nói: “Quá mức mạo hiểm, tìm kiếm sự ổn định quan trọng hơn.”
“Thế nhưng…”
Ti trưởng Tuần Kiểm Ti hơi cau mày: “Bất luận là ai thắng, với chúng ta mà nói… có thể sẽ có chút phiền toái…”
“Ta biết.”
Lão đầu tử gật đầu: “Thế nhưng rắc rối…tốt nhất là chết! Nếu không được thì dệt hoa trên gấm, ai thắng thì cúi đầu một lần nữa!”
Chương 1258: Lòng Dạ Biết Rõ 5
“Thế nhưng…”
Ti trưởng Tuần Kiểm Ti nhìn phụ thân, có chút không hiểu: “Tuần Kiểm Ti ta không yếu, vì sao nhất định phải làm vậy?”
Ngủ đông hết lần này đến lần khác sẽ chỉ khiến bọn họ đi chệch lộ trình ban đầu.
“Bởi vì ngươi không có tư chất của bá chủ, và ta cũng vậy.”
Lão đầu tử nói khẽ: “Nếu ngươi có chút tiền đồ, ta cũng không như thế này! Thế nhưng…ngươi nhìn xem ngươi, những năm nay ngươi thế nào? Tuần Dạ Nhân luôn trực thuộc Tuần Kiểm Ti, quan hệ của ngươi và Diêu Tứ như thế nào? Chính ngươi không được, vậy tôi có thể làm gì? Ngươi luôn luôn cảm thấy là ta không giúp ngươi… Sai, là ngươi không có biểu hiện ra phẩm chất đặc biệt như vậy.
Ta cảm thấy… Trần gia đến thế hệ này của ngươi, nếu ta chết rồi, ngươi không chống đỡ nổi thiên hạ này!”
Tranh bá tranh bá…. trước kia cũng nghĩ qua.
Nếu thế hệ thứ hai có triển vọng, hắn sẽ không trơ mắt nhìn mặc kệ, chỉ muốn sự ổn định.
Nhưng con trai của hắn, gìn giữ cái đã có có thừa, nhưng chưa đủ để phát triển.
Một mặt có chút nhiệt tình, mặt khác lại có chút không quyết đoán, đen cũng không đen nổi, trắng cũng không ra trắng, hai bên đều không thu được kết quả tốt.
Nếu đã vậy thì nằm yên kệ sự đời.
Ti trưởng Tuần Kiểm Ti có chút tức giận: “Ta cảm thấy ta chấp chưởng Tuần Kiểm Ti 30 năm, còn làm tốt hơn cả ngươi làm!”
“…..”
Lão đầu tử chế nhạo cười một tiếng: “Kết quả là Tuần Dạ Nhân tách khỏi.
Kết quả là mỗi lần gặp chuyện khó giỉa quyết, ngươi không muốn giải quyết, chỉ muốn chờ kết quả rồi mới quyết định!”
“Lý Hạo khiêu chiến ở phía Đông, ngươi còn phải đợi kết quả rồi mới phán đoán.
Đi từng bước, từng bước một! ngươi ủng hộ Từ gia cũng được, ủng hộ Ngân Nguyệt cũng được, cứ lập lờ nước đôi.
Ngươi nói xem vì sao ta phải làm thế.
Ta chỉ là thuận theo ngươi thôi!”
“Nếu ngươi không có cách nào đưa ra quyết định vào thời điểm mấu chốt.
Vậy thì cứ tiếp tục thế đi.
Không cầu đại phú đại quý, ít nhất… nếu ngã xuống thì thẳng thắng quỳ lạy, cũng sẽ không thật sự chết!”
Lão nhân vừa nói xong, có vẻ có chút mệt mỏi xua tay: “Cứ vậy đi! Ra tiền, không ra người! Về phần Lý Hạo, nếu thật sự có thể thắng…nếu thật có thể ra ngoài, quay đầu ngươi liền mang Tuần Kiểm ti gia nhập phủ Đô đốc Thiên Tinh của hắn.
Trước tiên cứ gia nhập, cứ như vậy dù hắn có bất mãn thì cũng sẽ không làm gì ngươi…Không làm nổi bá chủ, vậy thì cầu một cáo phú quý!”
Ti trưởng Tuần Kiểm ti trầm mặc.
Hắn biết, phụ thân cảm thấy mình không gánh vác nổi mảnh trời này.
Thế nhưng hắn nhìn về phía phụ thân: “Ta không được, nhưng hôm nay Siêu năng quật khởi, trường sinh không còn là trò cười nữa.
Ngươi thì sao? Ngươi mạnh hơn so với ta, chính ngươi không nghĩ đến sao?”
“Ta?”
Lão đầu tử bật cười: “Ta tự hiểu lấy mình.
Luận văn, ta không bằng vị Hành Chính ty kia.
Luận võ, ta không bằng vị Quân Pháp Ti kia.
Luận hung ác, ta không bằng Ánh Hồng Nguyệt.
Luận mưu mô, ta không bằng lão già Ngân Nguyệt kia.
Một số người cùng thời với ta, mạnh hơn ta có.
Ta không phải hàng đầu, đời thứ hai cũng không xuất sắc.
Cầm đầu đi tranh với người khác à?
Ti trưởng Tuần Kiểm ti: “Ngươi không tự tin như thế?”
“Không phải không tự tin.”
Lão đầu tử cười: “Ta biết trong đó có nhiều khó khăn, ta sợ khó.
Nếu không sợ khó, mấy năm trước ta đã tự mình rời núi.
Vốn nghĩ rằng nếu ngươi có tiền đồ một chút thì ta không cần gương mặt này cũng để cho ngươi một cơ hội cạnh tranh.
Thế nhưng…ngươi cũng gánh vác không nổi, ta có thể làm sao?”
Hắn vừa nói vừa cười: “Bây giờ chín vị Ti trưởng đời thứ hai, trừ Hành Chính ti cùng Quân Pháp Ti còn tốt, còn lại đều gánh vác không nổi.
Một đời không bằng một đời, đời trước không bằng, đời sau cũng không bằng.
Ngươi muốn ta phải làm sao đây?”
Ti trưởng Tuần Kiểm Ti không lên tiếng
Giờ phút này hắn có chút xấu hổ, cũng có chút phẫn nộ.
Ta không gánh vác nổi?
Bết bát đến vậy sao?
Hắn cảm thấy mình làm cũng không tệ lắm.
Những năm nay, TUần Kiểm ti có thể phát triển cũng còn tốt.
Về phần Diêu Tứ.. Diêu Tứ mềm không đước, cứng cũng không xong, hắn có thể làm sao?
Nhưng lại nghĩ đến Diêu Tứ vậy mà thần phục Lý Hạo…lập tức có chút như đưa đám.
Lớn tuổi rồi, giờ phút này có bị chế giễu cũng vô dụng.
“Vậy nếu Lý Hạo chết?”
“Nếu chết…vậy thì tiếp tục lẫn lộn đi! Quân Pháp ti và Hành Chính ti, chọn một trong hai!”
Lão đầu tử thản nhiên nói: “Đừng nghĩ đến việc nương nhờ hoàng thất.
Vị Hoàng thất kia….
Dã tâm của hắn cũng không nhỏ.
Không vừa lòng phục hưng vương triều mà lại hi vọng đập đổ làm lại.
Hoàn toàn dựa theo tâm tư của hắn.
Cái này cũng rất nguy hiểm!”
Nói rồi, nhịn không được nói: “Cứ như vậy đi! Mặt khác thì chính ngươi tự quyết định.”
Còn có cái gì ta có thể quyết định.
Ti trưởng Tuần Kiểm ti mắng thầm một tiếng.
Xoay người rời đi.
Hắn đi đến hậu viện, nhìn về phía trước phủ nha.
Lúc này bên trong phủ nha có chút rối loạn.
Tên Lý Hào không ngừng xuất hiện, hiển nhiên, Tuần Kiểm ti bên này cũng hoảng hồn.
Trần gia không thể mang đến cho bọn hắn bất kỳ cảm giác an toàn và ổn định nào.
Ta cũng không được.
Tại sao lại như vậy?
Tuần Kiểm ti phụ trách việc tuần kiểm 80 năm trong thiên hạ.
Trần Gia chưa bao giờ phạm phải sai lầm lớn nào, vẫn luôn ổn định vượt qua.
Ổn định cũng là một loại sai lầm sao?
Giờ khắc này, các tổ chức lớn, Thần Sơn, mỗi thành Siêu Năng đều nhận được một chút tình báo.
Ánh Hồng Nguyệt nhìn mấy người trước mặt, chậm rãi nói: “Cửu ti đang mạo hiểm.
Thành công thì thôi.
Nếu thất bại bị Lý Hạo cướp đoạt những Thần Năng Thạch này khôi phục yêu thực trong Chiến Thiên Thành.
Phiền phức vẫn còn ở phía sau.”
Đương nhiên nếu thành công thật, sau này rắc rối sẽ không đến.
Điều đó có nghĩa là Lý Hạo đã vượt qua sức tưởng tượng.
Cửu ti cũng không phải chưa nghĩ qua chuyện này.
Nếu thật sự bị Lý Hạo lật tẩy…. vậy có thể làm sao?
Chanh Nguyệt bên cạnh trầm giọng nói: “Thủ lĩnh muốn đích thân ra tay sao?”
“Ta?”
Ánh Hồng Nguyệt nhắm mắt, một lúc sau mới thở dài một tiếng: “Ta đi giết LÝ Hạo sẽ càng phiền toái hơn! Một khi thất bại, tức là hắn đã chiếm được tám mạch chi lực, tác thành cho hắn.
Bảy mạch còn chưa hoàn toàn dung hợp thành công.
Đáng tiếc, đáng tiếc!
Chanh Nguyệt lại nói: “Vậy thủ lĩnh cảm thấy Lý Hạo có thể thắng? Hay là cảm thấy hắn sẽ không tiến vào?”
“Khó mà nói.”
Ánh Hồng Nguyệt cười cười: “Khó có thể phán đoán được suy nghĩ của hắn, sau khi Lý Hạo bước ra Ngân Nguyệt chính là cá chép hóa rồng, trời cao mặc chim bay, đã khó có thể đoán được tâm tư của hắn.
Nếu Cửu ti thất bại, vậy thiên hạ thật sự hoàn toàn đại loạn.
Rắc rối của chúng ta cũng sẽ đến hoàn toàn.”
Chanh Nguyệt cắn răng một cái: “Vậy thì để đoàn Trưởng lão, Cổ Thần Vệ, phai đi tất cả! Các gia tộc đều biết Lý Hạo uy hiếp.
Lần này đương nhiên sẽ dốc toàn lực.
Lại đem mấy cái phù chú Bản Nguyên, đạn Năng Nguyên… Chuẩn bị tốt tử vong, thậm chí mang số lượng lớn đạn diệt thành…Chỉ cần trả cái giá đắt, Lý Hạo hắn còn có thể không chết sao?”
Ánh Hồng Nguyệt trầm mặc không nói.
Ai biết được?
Lý Hạo chết đi sống lại mấy lần, nhưng càng ngày càng mạnh.
Tám đại gia tộc, không phải nên tiêu diệt hắn sao?
Sau khi Lý Hạo xuất hiện, tình thế thuận buồm xuôi gió của bản thân hắn hoàn toàn bị phá vỡ.
Đây là bởi vì Lý Hạo khắc mình sao?
Có thể… nên nghĩ biện pháp, không thể để tiếp tục như vậy được nữa.
Chương 1259: Tiềm Tu Tập Thể 1
Bên ngoài như thế nào, Lý Hạo không quan tâm.
Hắn chỉ kiên nhẫn chờ đợi.
Ngày thứ hai, Lý Hạo triệu tập toàn bộ thành viên, tập trung ở đại viện thành Bắc.
Liệp Ma đoàn hơn năm mươi người.
Võ Vệ quân gần ngàn người.
Ngân Nguyệt quân hơn nghìn người.
Tổng cộng có hơn hai nghìn người.
Hầu hết tất cả họ đều là võ sư, không có nhiều người có siêu năng lực.
Hầu Tiêu Trần cũng đến, mấy người Ngọc tổng quản cũng cùng đi theo.
Vào lúc này, thự trưởng Chu, Hồng Nhất Đường, Quang Minh Kiếm tất cả đều đã đến.
Một lát sau, ngay cả Diêu Tứ cũng bước xuống từ trên xe, đi vào trong đại viện.
Hơn hai nghìn người tụ họp dưới một mái hiên.
Những người này, tất cả đều khoác áo giáp đen, có chút căng thẳng.
Những người này, kẻ mạnh thì đến Uẩn Thần hay Tam Dương.
Kẻ yếu chỉ có Trảm Thập cảnh thôi.
Không đáng nhắc đến ở thành Thiên Tinh.
Hơn hai nghìn người cũng không thể tạo ra bất kì sóng gió nào ở thành Thiên Tinh.
Nhưng vào hôm qua, chính là sau khi bọn hắn bắt được vài đại nhân vật, đương nhiên, đây là dựa thế, chứ không phải do bọn hắn thật lớn mạnh, mạnh đến mức Cửu ti cũng kiêng kị.
Lý Hạo không nói chuyện, chỉ tiếp tục chờ đợi.
Một lát sau, vợ chồng Dương Sơn cũng đến, họ tiến đến trước mặt Lý Hạo, nhỏ giọng nói vài câu.
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Lại qua một hồi, Nam Quyền khoác áo giáp đồng xuất hiện trong nháy mắt.
Liếc nhìn đám người đầy trong sân, hắn cũng hít vào một hơi.
Lý Hạo đây là muốn chơi lớn?
Nhưng… thật ra hắn muốn nói, thật sự không thích hợp.
Có tài nguyên cũng không thể lãng phí như thế.
Nói thật, kẻ yếu đối phó cường giả, dựa vào chiến thuật biển người, hiện tại hầu như không làm được.
Đối phó với một chút Tam Dương còn được, Húc Quang thì rất khó, đến Thần Thông cảnh, vậy thì càng khó!
Hai nghìn võ sư Phá Bách đi đối phó với một vị Thần Thông… Một chưởng người ta hạ xuống, cũng có thể đánh chết vài trăm người, trong nháy mắt đều bị giết chết hết.
Nhưng điều cốt yếu là là nguồn tài nguyên mà hơn 2.000 người tiêu thụ có thể vượt xa một vị Thần Thông cảnh.
Lý Hạo…đang làm gì vậy?
Có chút khó hiểu.
Bởi vì võ sư đến hậu kỳ Phá Bách, thật sự khó tiến thêm một bước.
Lúc này cho dù có bước vào Siêu Năng và trở thành Nhật Diệu, tài nguyên tiêu hao cũng rất lớn, và… những người này cũng chưa chắc đều trở thành Siêu Năng.
Đâu chỉ bọn hắn không hiểu.
Thật ra ở đây có mấy người có thể hiểu được.
Có tiền, không phải đốt như vậy.
Tấn cấp Siêu Năng đơn giản thế à?
Nhưng ngươi đã thấy mấy gia tộc đốt tiền cho một lượng lớn quân đội chưa?
Có những tài nguyên này, đốt ra một vị Thần Thông, hai vị Thần Thông, có lợi hơn ngươi tiêu hao trên người mấy người này?
Thậm chí đốt ra một vị Húc Quang, trong mắt nhiều người, so ra đều mạnh hơn một nghìn võ sư Phá Bách.
Cho nên lựa chọn của Lý Hạo, nhiều người không hiểu.
……………
Mà bản thân Lý Hạo không coi trọng điều đó.
Hắn thấy càng là Cường giả thì càng không cần sự trợ giúp này.
Mà hoàn toàn ngược lại, càng là kẻ yếu thì càng cần trong giai đoạn này
Hơn nữa ra đợi đến khi Liệp Ma Quân thật sự thành hình.
Mặc kệ tiếp theo trở thành Siêu Năng hay là võ sư cũng đều tốt.
Lý Hạo đều coi bọn hắn trở thành người tu luyện dự bị tiếp theo chuyển đổi thành Thần Thông Văn Tự
Tất nhiên điều này cần thế lực.
Vì vậy nếu không có thế lực phải chăng là không có khả năng chuyển đổi.
Trước mắt hắn cũng không thăm dò rõ ràng.
Bất luận như thế nào những người này tương lai đều có ích.
Hơn nữa ai nói kiến nhiều không cắn chết voi
Tuyệt đối có thể
Nếu không, người xưa nhàn hạ không có việc thì sao lại nuôi nhiều quân như vậy?
Mấy triệu Chiến Thiên Quân hao tốn vô số tài nguyên chỉ để cho vui?
Với tài nguyên kia bồi dưỡng mấy vị cường giả là được rồi.
Cần gì lại cần những những quân đội đó?
Ngược lại khi có nhiều võ giả, khí huyết ăn khớp có thể để bùng nổ thực lực ngoài sức tưởng tượng.
Trừ phi là những nhân vật chân chính đứng sừng sững trên đỉnh cao của thiên địa.
Nếu không, bất kỳ ai cũng có thể để bị chồng chất mà chết
Trong thời đại mới này những người nói rằng quân đội là vô dụng, đều là những người có tầm nhìn nông cạn
Thời đại mới bắt đầu Siêu năng mới khôi phục.
Lúc này cảm thấy có quá nhiều người vô dụng, bọn hắn cho mình là cổ nhân vương sao?
Tiêu hao tài nguyên bồi dưỡng một vị thần thông.
Đi bồi dưỡng 2000 người.
Đối với 2000 người này, không nói có người có thể xuất hiện hay không, xuất hiện một người cũng coi như có lời, cho dù không có ai xuất hiện…. cuối cùng Lý Hạo sẽ chứng minh rằng 2000 võ sư Phá bách chưa chắc thua kém một vị thần thông.
Hơn nữa càng dễ thích nghi hơn
Nếu may mắn có mấy người xuất hiện vậy thần thông tính là cái gì?
Chỉ khi trong một số lượng lớn người lựa chọn và sàng lọc ra một vài người, khi đó mới có hy vọng tấn cấp mạnh hơn.
Nhân tài cũng là được tích lũy qua nhân số.
Thầm nghĩ đến điều này, Lý Hạo lại không nói ra
Hắn nhìn đám người bên dưới có chút chờ mong, có chút thấp thỏm.
Hãy biết rằng mọi người đều biết mình mình sẽ làm gì, cũng biết những người này đang rất căng thẳng, cảm thấy lãng phí tài nguyên.
Giọng nói Lý Hạo bình tĩnh nhưng lại truyền khắp trong lòng mọi người.
“Sư phụ ta từng nói nói, một người mạnh là cao nhân ẩn sĩ.
Một đám người mạnh là võ lâm giang hồ.
Tất cả mọi người mạnh là sinh mệnh tiến hóa.
“Thời buổi này là sự không công bằng cũng là sự hỗn loạn.”
“Kẻ mạnh thường mạnh, kẻ yếu thường yếu, đây cũng không phải là một sai lầm.
Thế nhưng khi sinh mệnh chuyển tiếp quá lớn, kẻ mạnh sẽ coi đó là lẽ đương nhiên.
Sớm muộn thì bọn Cường giả này sẽ thoát ly thời đại, như lục bình không dễ, dần dần mất đi phương hướng cùng con đường trước kia.”
“Phía sau không có người theo cùng.
Phía trước không có người có thể đuổi theo.
Một mình đi trong bóng tối.
Cho dù là bất tử thì có thể thế làm gì?”
“Bây giờ có lẽ chưa đến lúc đó.
Nhưng nếu mọi chuyện cứ tiếp tục phát triển như vậy thì sớm muộn gì cảnh tượng này cũng sẽ xuất hiện.
Khoảng cách Cảnh Giới chênh lệch quá lớn, Tiền Hành Giả sẽ dần dần lạc đường.
Không ai đuổi theo, không ai theo kịp, ngươi sẽ lâm vào cảnh tối tăm.
Mọi người im lặng lắng nghe.
Lý Hào cũng chỉ có chút cảm thán.
Có mấy lời là do hắn nói, có mấy lời là lấy được từ sách vở.
“Từ hôm nay sẽ không phân chia Võ Vệ quân, Ngân Nguyện quân, Liệp Ma đoàn.
Các ngươi chỉ có một cái tên… Liệt Ma Quân.”
Giọng của Lý Hạo vang lên: “Một đội quân cần phải có tín ngưỡng, cần phải có tín niệm.
Không có tín ngưỡng, không có tín nhiệm, không có mục tiêu, quân đội như vậy chỉ là một con rối máy móc thôi.”
“Có lẽ các ngươi vẫn còn rất hoang mang.
Hoang mang về thời đại này, hoang mang đối với thế giới này.”
“Từ hôm nay hi vọng các ngươi không còn hoang mang nữa.”
“Làm bản thân mạnh lên, vì cái gì? Không phải vì cái gọi là siêu thoát.
Mà vì chính mình sống tốt hơn.
Cho người thân, bạn bè, quê hương tốt đẹp hơn.
Cho thế giới của mình tốt đẹp hơn.”
“Có lẽ các nươi cảm thấy rằng đây là là tín ngưỡng mà ta đã áp đặt cho các ngươi cũng không phải là của chính mình.
Nhưng ta nói nói cho các người biết, vào lúc các ngươi không tìm thấy được mục tiêu sống của mình thì đây chính là tín ngưỡng của các ngươi.”
“Tin cũng tốt, không tin cũng tốt.
Khi các ngươi gia nhập Liệp Ma quân hãy nhớ nhớ tất cả những điều này.”
“Có người từng nói bảo vệ chính nghĩa.
Vì chính nghĩa mà giết ma.
Lúc trước ta cảm thấy đây là trò cười, đây là tự an ủi mình.
Hôm nay ta lại cảm thấy cũng không phải là như vậy.
Thời đại này cuối cùng vẫn phải có người tuân theo chính nghĩa, nghiêm ngặt tin theo tín niệm, bảo vệ chính nghĩa.
Rất buồn cười đúng không?”
Chương 1260: Tiềm Tu Tập Thể 2
Lý Hạo hét lớn một tiếng: “Nực cười sao? Có lẽ các ngươi cảm thấy Lý Hạo ta chỉ là giang hồ hiệp khách.
Ngay cả ta cũng không biết chính nghĩa là như thế nào.
Vậy ta nói cho các người biết, ta thật sự không biết.
Ta chỉ biết làm người nên có lương tâm! Phàm là bất công, phạm pháp, chuyện bất bình thì nên quản.
Phàm là giết người làm vui, cướp đoạt tính mệnh, tài phú của người đều nên đền tội.
Phàm là bất chấp tính mạng mà chà đạp lên người khác đều nên chết.”
“Đây chính là chính nghĩa trong lòng của ta.
Có lẽ không phải là của các ngươi, nhưng hiện tại cũng là của các ngươi.”
Tất cả mọi người im lặng lắng nghe.
Có lẽ bọn hắn không thể tiếp nhận triết lý của Lý Hạo, có thể bọn hắn không quan tâm.
Đối với Lý Hạo mà nói điều đó không quan trọng.
Thời điểm khi ngươi bước vào Liệt Ma Quân thì đây là những điều mà người nên tín ngưỡng, thờ phụng.
“Quân đội là gì? Trong mắt của ta không đơn giản chỉ là cỗ máy chiến tranh! Thuận theo dân tâm, ánh sáng lấp lóe trong bóng tối, mang đến hi vọng.
Đứng ra lúc nguy nan đây mới chính là quân nhân!”
“Ta chưa từng gia nhập quân đội của thời đại này.
Ta không biết trước đó các ngươi đã học được những gì, dã thấm nhuần triết lý gì.
Ta chỉ cảm nhận được, ta đã từng nhìn thấy quân đội sau hàng vạn năm tử vong vẫn còn trấn Thủ tủ cổ thành như cũ, vẫn bảo hộ tài phú của nhân dân như cũ, vẫn trung với cương vị công tác như cũ, vẫn không quên phụ lão hương thân phía sau như cũ.
Đúng vậy, Chiến Thiên Quân, bây giờ các ngươi mặc trên người chính là áo giáp của bọn hắn!”
“Hi vọng các người đừng làm bẩn Quân hồn của bọn hắn!”
Giờ khác này tất cả mọi người im lặng mà nghiêm túc.
Chiến Thiên Quân!
“Khi khoác lên người bộ áo giáp này đó chính là trách nhiệm, trách nhiệm trên người của các người.
Lần này ta tiêu hao rất nhiều tài nguyên để nâng cao cảnh giới của mọi người, làm ngươi mạnh mẽ, những tài nguyên này không dễ kiếm.”
“Khoác lên mình bộ áo giáp, hấp thu nguồn năng lượng, nhận được phúc lợi, các ngươi phải nhớ kỹ một chút, những thứ này là ai cho các người? Là ta sao? Không phải! Là thời đại này giao phó cho các ngươi.
Hy vọng các ngươi có thể quật khởi, bảo vệ một phương, trở thành quân nhân chân chính!”
Lý Hạo nhìn bọn hắn, nói chuyện một hồi, cuối cùng quát: “Vì chính nghĩa…. giết ma!”
“Giết ma!”
Tiếng hét vang vọng đất trời!
Hơn 2000 người, ồn ào hét to, trút hết mọi cảm xúc trong lòng.
Chính nghĩa!
Có lẽ đi?
Có lẽ bọn hắn giống như Lý Hạo lần đầu tiên, trong lòng cảm thấy buồn cười.
Thời đại này, nói chính nghĩa gì chứ.
Thế nhưng…. giết ma có lẽ là một tín niệm.
Ta là chính nghĩa, những người còn lại đều là ma!
Một số người, cũng có chút cuồng nhiệt.
Những thành viên cũ của Liệp Ma đoàn kia càng lên tiếng hét to.
Trong lòng bọn họ giết ma rất đơn giản, phàm là người phản đối Lý Hạo đều là ma.
Ma Kiếm Lý Hạo.
Bọn hắn cảm thấy đây chẳng qua là bọn ma đầu sợ Lý Hạo.
Hắn nên là Thần Kiếm Lý Hạo mới đúng.
Những người kia mới là ma.
“Giết ma!”
Âm thanh lan rộng, tiếng gầm vang vọng tứ phía.
Liệp Ma Quân chính thức xuất hiện lần đầu tiên.
Sau một khắc lồng ánh sáng xuất hiện, mảnh vỡ mặt kính bao phủ tứ phía.
Những người đang điều tra xung quanh đều mất tin tức.
Một lúc sau, có cường giả tiến lại đây, khẽ cau mày.
Liệp Ma quân?
Lý Hạo thu nạp hơn 2000 võ sư, thành lập cái gọi là Liệp Ma quân, muốn săn giết ma đầu?
Ai mới là ma đầu?
Hơn 2000 kẻ yếu, ngươi muốn săn giết ai?
Chán phát hoảng!
Với tài nguyên và thời gian thế này, ngươi nên suy nghĩ nhiều hơn về việc làm sao thăng cấp bản thân, thay vì lãng phí ngườn tài nguyên và cưỡng ép thăng cấp cho những kẻ yếu kém, những kẻ không có thiên phú này.
…………..
Gần mấy triệu Thần Năng Thạch xuất hiện, sau một khắc, ào ào vỡ vụn.
Từng luồng từng luồng năng lượng thần bí nồng đậm đến cực hạn xuất hiện.
Trong nháy máy biến thành Kiếm năng, vô số nguyên tố Ngũ hành, vô số nguyên tố Quang Ám ào ào xuất hiện.
Trong chớp mắt, nơi đây trở thành thánh địa tu luyện.
Một giọt Sinh mệnh chi tuyền hiện lên trước mắt mọi người.
Sau một khắc, Sinh mệnh chi tuyền vỡ tan, hóa thành mây mù, xối xuống đám người!
Những người Nam Quyền đều cảm thấy có chút run sợ.
Bút tích to lớn!
Thật là bút tích to lớn!
Ở trên người 2000 người bình thường tiêu hao hơn mấy triệu Thần Năng Thạch, còn cần Kiếm Năng duy trì, thậm chí vận dụng mấy chục giọt Sinh mệnh chi tuyền….
Cái này… cái này không phải là điên rồi sao?
Giọng Lý Hạo bình tĩnh: “Bên ngoài, một giọt Sinh mệnh chi tuyền, có giá 100.000 viên Thần Năng Thạch.
Ta hi vọng ngươi sẽ ghi nhớ những thứ này, không phải để các ngươi nhớ tới mình đã tiêu tốn bao nhiêu tài nguyên.
Mà là để cho các ngươi ngươi nhớ lại từng phân tiền mà các ngươi chi tiêu sẽ được trả từ trên người các ngươi trong tương lai.
Chỉ có bỏ ra, mới có thể thu hoạch.
Bây giờ chỉ là ứng trước cho các ngươi.
Cho nên không cần cảm kích ai.
Việc các ngươi phải làm, chính là trong thời gian kế tiếp, có thể trả hết món nợ này.
Không phải trả cho ta mà là trả cho chính nghĩa trong lòng các ngươi!”
Không có ai lên tiếng.
Rất nhiều năng lượng tràn vào, Kiếm Năng cùng Sinh mệnh chi năng hộ thể.
Lúc này, mỗi vị quân sĩ đều đang nhanh chóng thăng cấp.
Nhất là đám người Ngân Nguyệt Quân lúc trước càng thêm điên cuồng thăng cấp.
Bọn hắn vốn đã yếu, đối với bọn hắn mà nói, đơn giản chính là linh đan diệu dược.
Còn một số số võ sư hậu kỳ Phá Bách cũng đang hấp thu cường hóa.
Nhưng thăng cấp có hạn, bọn hắn rất khó có thể để thăng cấp thêm một bước.
Trừ khi cảm ngộ được thế!
Mà Lý Hạo cũng không quan tâm đến bọn hắn.
Giai đoạn này tạm thời sẽ không để bọn hắn tiến vào Siêu Năng.
Lý Hạo vẫn chưa có được một số chiến giáp Siêu Năng thích hợp.
Hiện tại chuyển đổi sẽ để cho Chiến Thiên Giáp mất đi tác dụng vốn có.
Trong đám người, những Cường giả kia cũng sôi nổi khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hấp thu.
Hắc báo cũng muốn hấp thu lại bị Lý Hạo đá một cái bay ra ngoài.
Ngươi thì đủ rồi!
Hắn Báo hấp thu thật sự không ít, suốt ngày chỉ ăn không làm.
Hiện tại mọi người đang hấp thu, tên này cũng hấp thu, chỉ sợ 30% năng lượng ở đây sẽ trở thành khẩu phần của nó.
Lý Hạo không để ý những người khác mà nhìn về phía Hồng Nhất Đường.
Hồng Nhất Đường thấy hắn xem ra ý phần nào lay động, đi theo Lý Hạo đến ngoài phạm vi phía sau.
………
Hậu viện.
Giờ phút này rất yên tĩnh, không ai quấy rầy.
Hồng Nhất Đường nhìn về phía Lý Hạo, Lý Hạo cũng nhìn hắn: “Hồng sư thúc ngày đó đã đứt mấy chi Siêu Năng Khóa?”
“Sáu chi.”
Hồng Nhất Đường cười: “Ngươi đứt đoạn sáu chi, ta cũng vậy.
Ngươi là song thuộc tính Phong Lôi, ta là song thuộc tính Lôi Hỏa.”
Nói cách khác, Hồng Nhất Đường đã đứt một chi ngũ tạng Siêu Năng Khóa.
Lý Hạo gật đầu, song thuộc tính Lôi Hỏa, xem ra Hồng Nhất Đường đã đứt đoạn một chi kia của cột sống.
Có vẻ như đối phương đã sớm bão hòa chi này, xương cốt cường đại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Bất Hủ Thần Vương [Dịch] Bất Hủ Thần Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bat-Hu-Than-Vuong-SE-Audio-Truyen.jpg)



