[Dịch] Tinh Môn
Tập 250 : Ai Dám Vỗ Ngực Tự Xưng Mình Vô Địch (c1246-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1246: Ai Dám Vỗ Ngực Tự Xưng Mình Vô Địch
Diêu Tứ lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Hạo: “Có lẽ đúng như ngươi đã nói, Diêu Tứ ta là kẻ tham sống sợ chết! Nhưng tối thiểu ta hiểu được một đạo lý, đó là chỉ cần ta không đụng tới Tuần Dạ Nhân, chỉ một mình ta, thế thì chí ít Cửu Ti bọn hắn còn cần người làm việc, sẽ không cố ý đuổi tận giết tuyệt làm gì!”
“Thực lực Lý Hạo ngươi không tệ, nếu vậy tới lúc xảy ra vấn đề, ngươi quay đầu phủi mông một cái chạy về Ngân Nguyệt thì Tuần Dạ Nhân ở đây phải làm sao bây giờ?”
“Ngươi không nên đem mục tiêu của mình nói quá cao, nói như thể chính mình là Thánh nhân tới cứu vớt bá tánh thiên hạ.
Ngươi không phải, ta cũng không phải, nhưng ít nhất ta sẽ không làm liên lụy tới mọi người!”
“Ngươi đã làm liên lụy bao nhiêu người bên cạnh ngươi rồi? Không nói đâu xa, chỉ tính riêng Hồng Nhất Đường thôi, vốn dĩ là võ sư đỉnh cấp, nay lại biến trở thành Siêu Năng Giả Thần Thông, đối với võ sư mà nói, đây chính là ác mộng…”
Lý Hạo hừ lạnh một tiếng, ngắt ngang lời ông: “Tiến nhập siêu năng mà là ác mộng? Thế thì xem ra năng lực chịu đựng của Diêu bộ đúng là quá thấp rồi.”
Diêu Tứ bật cười, “Ha! Khẩu khí thật lớn! Hay là ngươi cảm thấy ngươi giết được Hồ Khiếu có nghĩa là ngươi mạnh hơn ta? Hồ Khiếu bị ngươi đánh giết ít nhiều cũng do ta quấn lấy đối phương, ngươi sẽ không thật sự cho rằng mình có thể nhẹ nhàng ngược sát gã đấy chứ?”
Lý Hạo nhìn người trước mặt, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Cho nên Diêu bộ một mực không đáp ứng, lý do đầu tiên là do ta quá yếu, thứ hai là cảm thấy ta không cách nào địch nổi Cửu Ti cùng Hoàng thất, thứ ba là vì ta đã bước vào lĩnh vực siêu năng, ngài cảm thấy ta đã hao hết tiềm lực tương lai?”
Diêu Tứ không đáp, lời Lý Hạo nói không sai.
Ông không thể để Tuần Dạ Nhân bị Lý Hạo kéo vào vực sâu được.
Lý Hạo tất thua!
Đúng vậy, không phải ông hành động theo cảm tính, cũng không phải bởi vì Lý Hạo muốn đoạt quyền mà ông ngăn cản.
Những thứ đó chẳng là cái gì đáng nói.
Mấu chốt chân chính khiến ông từ chối là vì Lý Hạo không thể mang đến hy vọng cho mọi người.
Đã không có hy vọng, vậy thì cũng chỉ có tuyệt vọng.
Ông muốn bảo vệ Tuần Dạ Nhân!
Những người như Tiểu Diệp đang mù quáng sùng bái Lý Hạo, đây là việc không nên, bằng không sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra đại sự.
Lý Hạo bật cười, hắn đã đoán trước được, cho nên lần này tới đây, hắn đã chuẩn bị kỹ càng.
“Diêu bộ, nếu ta có thể đánh bại ngài thì liệu có thể đại biểu cho điều gì đó hay không?”
Diêu Tứ nhướng mày, “Đánh bại ta thì thế nào? Lẽ nào ngươi cho rằng không có ai mạnh hơn ta? Tự ta biết thực lực của mình không yếu, nếu không cởi bỏ niêm phong thì đại khái là mạnh hơn một chút so với kẻ mới bước vào Thần Thông cảnh, còn nếu gỡ bỏ niêm phong một ít thì ắt hẳn có thể so sánh được với người đã ổn định cảnh giới Thần Thông.
Nếu lại tiếp tục bỏ niêm phong thêm một ít thì đỉnh cấp Thần Thông nhị hệ cũng chưa chắc là đối thủ của ta.
Còn một khi ta làm đứt đoạn khóa siêu năng thì đến tam hệ ta cũng không sợ!”
“Nhưng… Như vậy thì sao?”
Ông cười tự giễu một tiếng: “Hai lần khôi phục gần nhất, kẻ xuất hiện là nhân vật như thế nào, ngươi có biết không?”
“Ta biết!”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Xé rách hư không, xuyên qua ngàn dặm, là sự tồn tại đỉnh phong! Trên Thần Thông có lẽ còn có cường giả vi diệu khác.
Nhưng… thì có sao?”
Diêu Tứ nghiền ngẫm nói: “Ngươi đã biết mà vẫn tự tin như vậy, là bởi vì Chiến Thiên thành à? Lý Hạo, ngươi sẽ không thật sự cho rằng Chiến Thiên thành là chỗ dựa của ngươi đấy chứ? Nên nhớ tự thân Chiến Thiên thành cũng khó bảo đảm chính mình!”
“Không, từ xưa tới nay, chỉ có duy nhất một lần ban đầu ta dựa vào sư phụ của mình, còn lại ta chẳng bao giờ có suy nghĩ phải phụ thuộc, dựa dẫm vào ai.
Mệnh là của ta, ta sẽ tự cứu, tự vệ, tự cường!”
Hắn nhìn về phía Diêu Tứ: “Bao gồm cả lần trước.
Thứ ta nói thẳng, cho dù chư vị không đến thì ta cũng không sợ! Cửu Ti tuy mạnh, nhưng ta không quan tâm.
Ngày đó ta bộc phát là có thể giết Hồ Khiếu, nếu không có những người khác thì ta giết Hồ Khiếu xong sẽ lập tức chạy thoát, lát sau trở lại, lại giết rồi chạy.
Ta sẽ trở thành một tên sát thủ âm thầm tồn tại.
Đến cùng là ai kiêng kị ai thì cũng chưa biết được đâu.”
“Ngày đó chư vị tới viện binh, chỉ có thể nói là đã cho ta cơ hội chính diện tác chiến một lần, nhưng không phải không có chư vị thì ta sẽ lâm nguy.”
Diêu Tứ lạnh lùng nói: “Vậy việc chúng ta ra tay là sai lầm?”
“Cũng không phải như thế!”
Lý Hạo nhìn ông, “Chỉ có thể nói rằng, Diêu bộ còn chưa hoàn toàn thờ ơ với thế cục ngày nay.
Ngài ra tay không phải là vì Lý Hạo ta, mà là vì thiên hạ này!”
“Nực cười!” Diêu Tứ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt bất thiện, “Đi ra ngoài!”
Ông không mấy nguyện ý nói chuyện cùng Lý Hạo, gia hỏa này quá mức phách lối, cuồng vọng tự đại!
Xem ra thắng lợi trong trận chiến mới đây đã khiến Lý Hạo tự đắc quá rồi, hắn thậm chí đã quên một việc, đã hơn một lần không phải toàn thắng, nếu không phải Hoàng thất kiềm chế thì lần trước sẽ có rất nhiều võ sư Ngân Nguyệt phải chết.
Lý Hạo nói: “Ta biết suy nghĩ trong lòng Diêu bộ, ắt hẳn ngài đang cảm thấy Lý Hạo ta quá cuồng vọng vô tri…”
“Ngươi biết thì tốt.” Diêu Tứ nhíu mày: “Người trẻ tuổi có thể tự tin, nhưng tuyệt đối không thể tự đại.
Ngươi đã chứng kiến được thiên địa rộng lớn bao nhiêu mà dám lớn lối như thế?”
“Mảnh trời ta nhìn thấy đại khái rộng lớn hơn so với ngài.”
“…”
Diêu Tứ bị chọc cho tức giận, ông buông tách trà trong tay xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm Lý Hạo.
Nói chuyện với gia hỏa này khiến ông không thoải mái chút nào.
Lý Hạo vẫn bình tĩnh nói tiếp: “Ta từng gặp tiên tổ một kiếm phá bầu trời! Ta từng gặp Nhân Vương giết Thiên Đế! Ta từng gặp Đế Tôn muốn chiến Thiên! Ta từng gặp rất nhiều rất nhiều cảnh tượng khó có thể hình dung nổi.
Cho nên thứ ta kiến thức được hẳn là nhiều hơn, mạnh hơn so với thứ Diêu bộ từng biết.”
“Ta cũng đã thấy qua tinh không tan vỡ, vũ trụ vỡ vụn, ta còn thấy rất nhiều cường giả siêu việt, Nhân Vương thích giết chóc, kẻ dưới không thần phục liền bị giết sạch toàn diện… Diêu bộ, ngài nói xem mảnh trời ta biết liệu có rộng lớn không?”
Sắc mặt Diêu Tứ biến hóa, không khỏi kinh ngạc nhìn người đối diện.
Hồi lâu sau, ông mới chậm rãi cất tiếng: “Ngươi đúng là khiến ta không nghĩ tới, nhưng nếu đã nhìn thấy, đã hiểu được thiên hạ này mênh mông rộng lớn như thế nào, vậy vì sao ngươi còn tùy tiện như thế? Lý Hạo, rốt cuộc ngươi đang suy nghĩ cái gì?”
“Ta ư? Ta chỉ đang nghĩ, vạn sự đều phải có khởi đầu, không ai nguyện ý làm người khai màn thì đành để ta tới làm! Diêu bộ ngài đã không nguyện ý thì để ta đây đứng ra, có gì không thể?”
Diêu Tứ lạnh lùng chất vấn: “Ngươi cảm thấy ngươi từng thấy qua nhiều cường giả như vậy thì đã có thể xem nhẹ nguy hiểm, xem nhẹ sự uy hiếp của kẻ thù, coi như hết thảy đều không lọt vào mắt ngươi nữa?”
“Không, ta chỉ biết là thực lực của mình vô cùng mạnh mẽ, hiện tại trên đời, ngoại trừ những vị cường giả siêu việt mà ta biết kia ra thì còn ai có thể địch nổi Lý Hạo này?”
“Càn rỡ!” Diêu Tứ nổi giận: “Ngươi có biết lão Cục trưởng của Hành Chính Ti rốt cuộc mạnh đến mức nào không? Ngươi có biết Thiên Tinh Vương lợi hại ra sao không? Ngươi có biết thực lực của Ánh Hồng Nguyệt đã đạt tới cảnh giới gì không? Cái gì ngươi cũng không biết, thế mà ngươi lại dám nói chính mình vô địch?”
Thiên hạ ngày nay, ai dám vỗ ngực xưng mình là vô địch?
Ánh Hồng Nguyệt cũng không dám!
Nhưng Lý Hạo ngươi lại dám nói như thế, là ngươi quá cuồng ngạo hay là vô tri đến mất não?
Lý Hạo mỉm cười.
Hắn chợt vung tay lên, một chiếc gương hiện ra bao phủ bốn phía, trong nháy mắt đã bao trùm luôn cả người đối diện.
Chương 1247: Tư Cách Để Cuồng Vọng
Trong lòng Diêu Tứ khẽ giật mình, nhưng ông vẫn ngồi yên không nhúc nhích, chỉ lạnh nhạt cất tiếng: “Ngươi muốn làm gì? Dùng võ lực bức bách ta thoái vị cho ngươi lên? Ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi! Lý Hạo, dù hôm nay lão phu có phải liều mạng làm đứt gãy khóa siêu năng thì cũng phải cho ngươi biết, cái gì mới thật sự là võ sư đỉnh cấp!”
“Bộ trưởng tất nhiên không phục, không sao cả.
Thế thì hãy để Lý Hạo lấy lực phục người đi.
Không sai, nói lý không được thì luận võ sẽ càng có sức thuyết phục hơn.
Đám võ sư các ngươi ai cũng như ai, lúc nào cũng thích coi thường anh hùng trong thiên hạ!” Lý Hạo cười lạnh một tiếng.
Sau một khắc, dưới sự ngoài ý muốn của Diêu Tứ, tay trái phong lôi, tay phải trong nháy mắt hiện ra Thủy Hỏa thần văn.
Tứ hệ Thần Thông dung hợp quy nhất trong tích tắc.
Kiếm ý hiện ra!
Vô sinh kiếm ý!
Tinh Không kiếm chém xuống, năng lượng tứ hệ bộc phát, oanh!
Diêu Tứ rung động, vội vàng vung quyền đáp trả.
Oanh!
Tiếng nổ lớn bộc phát.
Ầm ầm!
Diêu Tứ bị đánh bay ngược ra sau, một ngụm máu tươi phun ra ngoài, sau một khắc, ông kinh hãi sờ lên yết hầu, trên đó có một vết cứa không quá sâu, thế nhưng vẫn đủ để huyết dịch không ngừng chảy ra.
Thủy hỏa phong lôi vẫn đang liên tục nổ tung ở trong cơ thể ông, hại ngũ tạng thụ thương cực nặng.
“Phốc!”
Diêu Tứ lại phun một ngụm máu.
Bấy giờ, dư chấn từ trận chiến vẫn đang bắn ra kịch liệt, thế nhưng Diêu Tứ chẳng còn tâm trạng đâu mà để ý, ông chỉ rung động trừng trừng nhìn Lý Hạo.
Hồi lâu sau, Diêu Tứ khó nhọc cất tiếng: “Tứ hệ… Thần Thông!”
“Vì sao… Vì sao… Ta không cảm giác được bất luận cái gì… Thủy hỏa chập chờn…”
Ông vừa nói vừa ho khan liên hồi, đau đớn phun ra huyết dịch xen lẫn mảnh vỡ nội phủ.
Lý Hạo tiện tay vung ra một ít Kiếm năng, năng lượng đặc thù ấy nhanh chóng tràn vào thể nội của Diêu Tứ.
Hắn không trả lời câu hỏi của ông, mà là hỏi ngược lại: “Tại sao phải có sóng chấn động?”
“Ngươi… Còn có thể dùng kiếm ý…”
Diêu Tứ điên cuồng truy vấn: “Vì sao? Vì sao ngươi lại làm được?”
Lý Hạo mỉm cười: “Năng lượng thần bí từ trong khóa siêu năng sinh ra, bản thân khóa siêu năng cũng là lực lượng, ta dùng lực lượng của mình để phát huy ra kiếm ý thì có gì không thể? Ai nói siêu năng thì nhất định phải yếu? Ai nói siêu năng chi lực chỉ có thể đến từ vật phẩm bên ngoài? Ai nói ta không thể dẫn năng lượng siêu năng nhập thể, sau đó luyện hóa một phen để cho bản thân thuận tiện sử dụng? Võ sư có thể mở tân võ chi đạo, vậy vì sao Lý Hạo ta lại không thể tiến thêm một bước trên con đường của Siêu Năng Giả?”
“…”
Diêu Tứ yên lặng, gian nan bò lên, ông vẫn ho khan không ngớt.
Thời khắc này, ngoại trừ ngây người rung động tuyệt đối trước thực lực cũng như những lời Lý Hạo vừa nói, thì ông hoàn toàn không có phản ứng gì, càng không biết phải nói thế nào.
Tuy ông vẫn chưa cởi bỏ niêm phong, nhưng chí ít thì ông cũng có Thần Thông chi lực, thế mà suýt chút nữa đã bị một kiếm của Lý Hạo giết chết… Không, nếu không phải ban nãy Lý Hạo thủ hạ lưu tình thì chắc chắn ông đã ngã xuống.
Diêu Tứ tự biết, dù chính mình triệt để cởi bỏ niêm phong, thậm chí là làm đứt gãy khóa siêu năng thì cũng chưa chắc có thể địch nổi Lý Hạo.
Tứ hệ Thần Thông chi lực!
Ông cười khổ một tiếng.
Lý Hạo có nói, hiện tại trên đời này không ai có thể địch nổi hắn.
Khi đó ông còn phản bác, rất nhiều người thậm chí không cần cởi bỏ niêm phong thì cũng có thể trấn áp Lý Hạo.
Sau đó Lý Hạo đã dùng một kiếm chứng minh cho ông thấy, ông sai rồi!
Mấu chốt ở chỗ, võ lực cường đại của hắn không phải là thứ khiến ông khiếp sợ, mà thứ khiến ông khiếp sợ là Lý Hạo đã mở ra một con đường riêng, một con đường hoàn toàn mới.
Hắn dẫn năng lượng siêu năng nhập thể, sau đó bộc phát năng lượng ra từ trong chính nội thể của mình.
Diêu Tứ không dám tin tưởng, nhưng vừa rồi ông đã tận mắt chứng kiến, ông không thể không tin tưởng.
“Cái này… Là lão sư của ngươi chỉ điểm cho ngươi sao?”
“Không, lão sư ta không biết, đương nhiên lão sư đã cung cấp rất nhiều mạch suy nghĩ có ích cho ta, hơn nữa còn có Chiến Thiên thành cũng như rất nhiều người khác đều cung cấp cho ta những lối tư duy rất mới mẻ, rất thú vị.
Ta chỉ là dựa theo suy nghĩ của chính mình để cải biến thử một ít.
Sự thật chứng minh… Ta cải biến và thử nghiệm hết sức thành công!”
Lý Hạo mỉm cười, hỏi lại: “Diêu bộ, ngài nghĩ Lý Hạo ta đã phế đi rồi à? Từ lúc ta bắt đầu luyện võ đến nay chỉ mới ba năm! Nghiêm khắc mà tính mốc thời gian trở thành võ sư thì cũng chỉ mới ngoài bốn tháng.
Ngài nói xem, ta có tư cách tranh đấu với những người như Ánh Hồng Nguyệt hay không?”
Diêu Tứ yên lặng không đáp.
Có sao?
Đương nhiên là có!
Khoan bàn đến những cái khác, chỉ tính riêng một chiêu dẫn dắt năng lượng siêu năng, thu liễm nhập thể, không có chút gợn sóng chập chờn nào thì đã đủ khiến ông kinh hãi.
Tên này thật đáng sợ!
Đúng là lợi hại!
Nếu còn không có vị lão cổ đổng nào xuất hiện, thế thì trong thiên hạ hiện nay, liệu có mấy người có thể địch nổi tứ hệ Thần Thông?
Vị kia của Hành Chính Ti?
Hay là vị kia của Quân Pháp Ti?
Hoặc là Thiên Tinh Vương?
Ánh Hồng Nguyệt?
Vô luận như thế nào, ông không dám khẳng định Lý Hạo là kẻ vô địch thiên hạ, nhưng ông có thể chắc chắn người có khả năng địch lại hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Quả thật hắn có tư cách để cuồng vọng!
Không đúng, kẻ vừa có thực lực lại vừa có thiên phú cao như thế thì không phải là cuồng vọng, mà là tự tin.
Chương 1248: Lấy Lực Phục Người
Diêu Tứ hít sâu một hơi, chậm rãi cất tiếng: “Chỉ có một mình ngươi có thể làm như vậy, hay là… con đường này ai cũng có thể bước lên?”
“Chỉ cần có khả năng dẫn nhập thì đều được thôi.
Nhưng tạm thời ta còn chưa thấy con đường phía trước, cho nên ta không đề nghị mọi người lập tức học theo.
Chính ta cũng không biết tương lai sẽ ra sao, chỉ có thể đi một bước nhìn một bước, nhưng tối thiểu thì… Ta đã bước ra ngoài, bước ra khỏi lối mòn tu luyện của mọi người!”
Đúng vậy, ngươi đã bước ra ngoài.
Diêu Tứ thở dài, thân là võ sư đỉnh cấp, ông đã đọc qua rất nhiều sách, nhìn thấy rất nhiều thứ không tưởng, thế nhưng lúc này ông vẫn bị đả kích.
Nếu chỉ xét đơn thuần khía cạnh võ lực thì đương nhiên không đủ để ông tâm phục, thế nhưng… Lý Hạo đây là xây dựng một con đường tu luyện hoàn toàn mới.
Đây được coi như là tân đạo, đúng không?
Ông không biết, nhưng ông biết rằng, chỉ khi nào tất cả mọi người đều có thể cùng đi theo con đường của Lý Hạo thì đó mới được xem là con đường, bằng không thì chỉ là cơ duyên riêng, phương thức tu luyện riêng biệt của Lý Hạo.
Thời khắc này, trong lòng ông hết sức rối loạn.
Lý Hạo lại nói: “Diêu bộ, chỉ cần dám làm thì hoàn toàn có thể thực hiện! Ta muốn thống lĩnh Tuần Dạ Nhân, còn xin Diêu bộ ủng hộ!”
Diêu Tứ yên lặng một hồi, bỗng nhiên thở dài: “Ngươi hãy đáp ứng ta, trừ phi ngươi có nắm chắc, bằng không thì đừng mang theo mọi người cùng đi chịu chết.”
“Ta không cách nào đáp ứng yêu cầu này.
Nếu ta nói chắc chắn hoàn toàn thì đó chỉ là lời viển vông, ta chỉ có thể cố gắng chu toàn hết thảy, gia tăng tỷ lệ thành công lên cao nhất.
Chứ ngay từ đầu khi bàn tính mà đã nghĩ đến việc nắm chắc không chút sai sót thì đấy chỉ là lý luận suông!”
Diêu Tứ ngẩn người nhìn Lý Hạo.
Lý Hạo lại nói: “Diệu bộ cũng đừng trách ta không nhận lời.
Huống chi, mọi người đều biết đi theo Lý Hạo ta thì nguy hiểm thập phần, ta cũng sẽ không ép uổng bất kỳ ai, hết thảy đều dựa trên tinh thần tự nguyện.
Vì chính mình, vì người nhà, vì thân nhân, vì bằng hữu, vì hậu thế mà phấn đấu.
Ta cũng đâu yêu cầu bọn họ chiến đấu vì Lý Hạo này? Bằng không nếu là như vậy… Tuần Dạ Nhân cũng chẳng có gì ghê gớm!”
“Hay là Diêu bộ cảm thấy, cái danh Thiên Tinh Vương này rất đáng tiền? Nói thật, trong mắt ta thì nó không đáng một đồng! Chỉ là nếu không ai có thể làm, không ai làm được tốt, vậy thì ta nguyện ý đứng lên làm người dẫn đầu.
Diêu bộ ngẫm lại xem, trong thời cuộc hiện tại, ngoài ta ra thì còn ai?”
Ngoài ta ra thì còn ai?
Diêu Tứ hơi chấn động, khẩu khí của giả hỏa này vẫn luôn lớn lối như thế, nhưng trải qua một kiếm mới rồi, ý nghĩa đã trở nên hoàn toàn khác biệt.
Diêu Tứ ngập ngừng: “Ngươi… Ngươi muốn ta làm thế nào?”
“Để Tuần Dạ Nhân gia nhập Thiên Tinh phủ Đô đốc!”
Lý Hạo nghiêm túc nói: “Ta muốn mở ra thêm một Ti! Không cần đặt cái danh tự đặc biệt nào, cứ trực tiếp gọi là Thiên Tinh phủ Đô đốc.
Nhưng trên ý nghĩa thực tế thì đây chính là Ti thứ mười.
Diêu bộ vẫn như cũ là bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, thế nhưng chủ thứ sẽ chuyển biến, Tuần Dạ Nhân sẽ trở thành cơ cấu trực thuộc bên dưới Thiên Tinh phủ Đô đốc!”
Lòng Diêu Tứ đắng chát.
Ông hỏi: “Ngươi không sợ ta tiết lộ chuyện hôm nay ra ngoài sao?”
“Không!” Lý Hạo ngạo nghễ đáp: “Lý Hạo mà ngài thấy hôm nay vẫn còn là Lý Hạo của ngày mai ư? Lý Hạo mà ngài gặp mấy ngày trước vẫn còn là Lý Hạo của hôm nay à? Lý Hạo của bốn tháng trước mà so với Lý Hạo hiện tại thì so như thế nào? Luôn có người cứ thích tự cho rằng đã biết rõ tường tận mọi thứ về ta.
Không đâu Diêu bộ, chờ bọn hắn chân chính thấy được rõ ràng về ta thì bọn hắn đã chết!”
“Ta muốn quét dọn toàn bộ những kẻ không nghe lời! Cái gì mà Cổ Yêu thực, Cổ Yêu thú, thậm chí cường giả cổ xưa? Có người nói với ta rằng, những cường giả còn lưu lại đến bây giờ, nếu không phải là đào binh, nếu không phải là trên người có nhiệm vụ riêng, nếu bọn họ còn nhớ rõ sơ tâm của mình thì sẽ không đối nghịch với ta.
Còn nếu đã đối nghịch với ta thì ta sẽ quét sạch hết bọn chúng vào đống rác!”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời: “Người thời nay chưa hẳn đã không bằng người thời xưa.
Bọn họ có thể làm được thì chúng ta cũng có thể! Gửi gắm hi vọng vào việc thời kỳ cổ văn minh khôi phục để làm gì? Vì sao không nghĩ đến chuyện tìm cách siêu việt cảnh giới của bản thân? Tuy rằng rất khó, nhưng chẳng lẽ là vì khó nên sẽ bỏ cuộc, không muốn thực hiện hay sao? Hết thảy đều chỉ mới là bước khởi đầu.
Vì sao Cửu Ti cùng Hoàng thất đều chỉ muốn đi lên con đường của cổ nhân, trở thành sự tồn tại như các vị Nhân Vương năm xưa?”
Diêu Tứ không đáp.
Hồi lâu sau, ông mới thở dài một hơi nặng nề, “Lòng tham lớn thì chí hướng cũng lớn… Thế nhưng mà…”
“Không có thế nhưng gì cả!”
Lý Hạo lắc đầu: “Khi ngài nói ra mấy chữ ‘thế nhưng’ này cũng có nghĩa là ngài đang do dự, chần chờ! Võ sư không nên như thế! Võ sư tu tâm, tâm nên hướng về Đạo mới phải!”
Lòng Diêu Tứ càng thêm đắng chát, thân là võ sư đỉnh cấp, nhưng bây giờ ông lại bị một tên tôn tử lên mặt dạy dỗ.
Ông thở hắt ra, gật đầu, “Được rồi, ta có thể đáp ứng ngươi, có điều Tuần Kiểm Ti bên kia thì…”
“Đàm luận trước, nếu không đồng ý thì cứ mặc kệ.
Tuần Kiểm Ti dám đến gây chuyện thì ta liền giết bọn chúng, chấn nhiếp Cửu Ti!”
“…”
Diêu Tứ câm nín, ông không nói gì thêm về vấn đề đó nữa, chỉ cười khổ bảo: “Truyền thêm cho ta một ít Kiếm năng đi, thương thế của ta còn chưa lành, ngươi ra tay quá nặng rồi.”
“Lấy lý phục người không được thì ta đành phải lấy lực phục người! Ngoại giao trước, quân sự sau, dù sao so với nói suông thì cũng tốt hơn mà.”
Lý Hạo truyền một ít Kiếm năng vào thể nội của Diêu Tứ, lại đưa cho ông vài giọt Sinh mệnh chi tuyền.
Diêu Tứ cũng không khách khí, trực tiếp nhận hết.
Giờ phút này, lời gì ông cũng không muốn nói, vốn điệu thấp ẩn giấu nhiều năm, nay ông lại bị một người trẻ tuổi lôi lên mặt nước, liên tục vả mặt hai lần.
Diêu Tứ quyết định, lần sau ông chẳng tùy tiện phát biểu gì nữa, bằng không có khi lại bị người vả mặt.
Chương 1249: Rung Chuyển 1
Diêu Tứ chọn khuất phục.
Không còn cách nào khác, Lý Hạo quá mạnh.
Tất nhiên, mấu chốt không phải vì chyện này, mấu chốt ở chỗ, khi Lý Hạo một kiếm đánh ông trọng thương, trái tim bình lặng của ông lại có chút xao động.
Không ít người mạnh hơn ông, rất nhiều là đằng khác.
Nếu không, ông đã sớm xao động.
Thế nhưng, ông luôn không khuất phục dưới trướng những người kia, có đôi khi chỉ tính cường đại thì chưa đủ để ông quy phục, mấu chốt ở chỗ chuyện Lý Hạo muốn làm, thực ra cũng là chuyện ông muốn làm.
Giờ khắc này, Diêu Tứ cũng đang suy xét.
Suy xét về rất nhiều chuyện.
Con đường Lý Hạo xuất đạo không giống ông, hắn thế mà hoàn thành dung hợp tứ hệ Thần Thông, nổi bật là Thủy Hỏa Thần Thông, vô cùng khác biệt, thế mà hoàn toàn thu liễm, nạp siêu năng cho mình dùng.
Từ lực lượng Phong Lôi bên ngoài đến lực lượng Thủy Hỏa bên trong, vậy mà có thể chung sống hòa bình, trên người Lý Hạo xuất hiện tình huống hoàn toàn khác biệt.
Võ sư Kiếm ý, hắn cũng có thể sử dụng.
Võ sư và siêu năng cùng dung hợp là như thế này sao?
Đơn giản đến mức không dám tin!
Thật sự đơn giản như vậy sao?
Vấn đề quấy nhiễu mọi người 20 năm, Lý Hạo tiếp xúc Võ Đạo mới mấy tháng, thì đã giải quyết luôn rồi?
Diêu Tứ thực tế vẫn còn mù mờ.
Đương nhiên, hiểu biết của Lý Hạo quá nhiều, tuyệt học của Trấn Tinh Thành là thứ đã dẫn dắt hắn, hơn nữa Viên Thạc, người có thiên phú nhất lúc bấy giờ lại là sư phụ hắn, dốc lòng chỉ dạy hắn, những thứ mà Lý Hạo tiếp xúc, rất nhiều người cả đời này đều không có cơ hội tiếp xúc.
Hắn được mở rộng tầm mắt!
Nhưng có lúc, cũng phải có lòng dũng cảm cùng cơ duyên, không phải người nào cũng dám làm như vậy, dám trải qua thách thức như thế.
Võ sư thời đại mới cũng tốt, siêu năng cũng được, kỳ thật đều khuyết thiếu lòng can đảm giống như vậy, nếu có, cũng chỉ chiếm thiểu số.
Diêu Tứ hấp thu năng lượng của kiếm, khôi phục thương thế.
Cảm nhận được cảm xúc này, bỗng nhiên nói: “Thần Thông này của ngươi, giống như không đơn giản chỉ là năng lượng thần bí công kích, còn kèm theo những thứ khác.”
Lý Hạo gật đầu.
Đó là tất nhiên!
Thế, thần chí, khí huyết đều dung hợp lại với nhau, cộng thêm dung nhập lực lượng sinh mệnh, có thể nói, nguồn lực lượng này chính là dung hợp lực lượng hoàn chỉnh, tất nhiên không chỉ là năng lượng thần bí công kích đơn thuần.
“Đối với thân thể của ngươi phụ tải có lớn không?”
Diêu Tứ lại hỏi một câu.
Lý Hạo nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Chỉ cần ta không sử dụng, phụ tải không lớn, năng lượng hầu như có thể hoàn toàn thu vào trong, nhưng nếu sử dụng, trước mắt chính là giới hạn, không khác biệt lắm với phong ấn võ sư, nhưng mà… Ta có thể sử dụng bất cứ lúc nào!”
Nói cách khác, cho dù hiện tại có là Thần Thông thất hệ, hắn cũng có thể tiếp nhận, nhưng sử dụng nhiều nhất chỉ có thể là Thần Thông tứ hệ.
Vượt qua mức này, cũng không phải không có khả năng sử dụng, chỉ cần ngươi không sợ chết, thân thể có thể tiếp nhận lực đột phá mạnh mẽ như vậy là được.
Diêu Tứ hơi nhíu mày: “Vậy cái này so với phong ấn võ sư… không phải là giống nhau sao?”
Lý Hạo bật cười: “Đương nhiên không giống!”
Chênh lệch lớn là đằng khác!
“Lực lượng phong ấn võ sư, chỉ có thể dựa vào khóa siêu năng đứt đoạn mà giải phong, một khi bị ngắt, sẽ xuất hiện lực lượng mất khống chế trong thời gian ngắn, khi đó sẽ tiếp nhận lực lượng cực kì lớn từ bên ngoài, nhưng Thần Thông của ta, vẫn là Thần Thông của ta, vẫn luôn là như vậy, cho dù không cần, cũng là của ta!”
“Nói cách khác, thứ nhất, ta tự khống chế tất cả lực lượng.”
“Thứ hai, ta có thể tùy ý sử dụng, tùy ý khống chế, mà võ sư khóa siêu năng đứt đoạn, là bị động, không có cách nào khống chế.”
“Thứ ba, khi bị đột phá, trừ lúc đột phá, lúc khác đều là ôn hòa, thậm chí tẩm bổ bản thân, mà không phải như võ sư giải phong trong nháy mắt bị ảnh hưởng tiêu cực.”
“Thứ tư… Giới hạn tối đa cũng cao hơn, võ sư giải phong, cũng chỉ có thể tại giới hạn bão hòa khóa siêu năng, Thần Thông không giống như vậy, mà là hạn chế số lượng khóa siêu năng ngươi phát hiện.”
Diêu Tứ như có điều suy nghĩ.
Nếu như vậy thì hoàn toàn chính xác.
Mấu chốt trong đó, ông lại không hỏi, vì sao thuộc tính Phong Lôi của Lý Hạo không trở thành loại lực lượng kia?
Là còn có vấn đề gì, hay là còn điều gì khác?
Nếu tứ chi không có thuộc tính khóa siêu năng thì sao?
Tứ chi khóa siêu năng, xem như một loại trong các loại năng lượng không thuộc tính, có vẻ như loại trên người Lý Hạo là loại năng lượng không thuộc tính, nhưng đang có trạng thái tán loạn.
Thủy hỏa hai loại lực lượng, giống như đang dung nhập Thế.
Có liên quan gì đến Thế sao?
Diêu Tứ rất nhanh hiểu được cái gì đó, dựa vào tổng thể đoán được một chút, lại nghĩ tới ngũ thế của Lý Hạo, mà những võ sư như bọn ông, phần lớn đều chỉ có một thế, con đường của Lý Hạo, có phổ biến hay không, trước mắt còn rất khó nói.
Đương nhiên, bất kể như thế nào, ông cũng đã hài lòng.
Hít sâu một hơi, mở miệng: “Mở ra phong tỏa đi, mảnh gương vỡ này của ngươi…”
“Là của Định quốc công phủ.”
Diêu Tứ khẽ gật đầu: “Ta biết, nhưng mà tấm gương này, hẳn là trọn một mặt, ta hình như có gặp qua mảnh vỡ này, Hoàng cung có, Cửu Ti… xác suất lớn cũng có!”
“Không chỉ như vậy, ba tổ chức lớn, thậm chí trong bảy đại thần sơn cũng có một số tổ chức có cái này.”
Lý Hạo sững sờ, Hoàng cung có, hắn đoán được.
Tất cả mọi người có?
Cái đồ chơi này phổ biến như thế sao?
“Tấm gương này, hẳn là một bảo vật Thần Binh đỉnh cấp, về sau bị vỡ, mọi người hẳn là đều cất giữ một ít.”
Ông giải thích xong thì nói: “Mở phong ấn đi, nếu kéo dài sẽ dễ dàng làm người khác chú ý.”
Lý Hạo cười cười, mở ra mặt kính phong ấn.
Kỳ thật với thực lực Diêu Tứ, hoàn toàn có thể phá đi.
Cái đồ chơi này, có thể ngăn cản Húc Quang, nhưng ngăn không được Thần Thông.
Lý Hạo kỳ thật cũng có chút hiếu kỳ, giờ phút này hỏi một câu: “Diêu bộ trưởng bão hòa bao nhiêu đầu khóa siêu năng?”
Diêu Tứ nở nụ cười: “Thế này đi, khi ngươi bão hòa chín đầu, ngươi có thể đấu với Thần Thông! Bão hòa 10 đầu, ngươi so với Thần Thông hai hệ bình thường hơi mạnh hơn một chút, đại khái thực lực tương đương như Hồ Khiếu, bão hòa 11 đầu, còn một chút nữa thì tới bậc này của ta.”
11 đầu?
Lý Hạo nhướng mày: “Cũng chính là dưới tình huống bình thường, ngươi có thể đấu với người có thực lực Thần Thông tam hệ?”
“Vậy thì không tới, Hồ Khiếu cũng không phải là hai hệ tuyệt đỉnh, dưới trạng thái bình thường, ta được tính là cấp cao nhất xét theo hai hệ…”
Bão hòa 11 đầu khóa siêu năng!
Lý Hạo vẫn còn có chút giật mình.
Tứ chi, ngũ tạng, đây là nền móng.
Như vậy, Diêu Tứ còn bão hòa hai đầu khóa siêu năng khác?
Hầu Tiêu Trần thì sao?
Hầu Tiêu Trần lần trước cũng nhẹ nhàng đánh chết hai vị Thần Thông cường giả, như vậy, Hầu Tiêu Trần cũng có ít nhất 10 đầu trở lên.
Còn có Hồng Nhất Đường, hình như cũng có.
Đương nhiên, Hồng Nhất Đường ngay từ đầu có thể chỉ có 9 đầu, hoặc là 10 đầu, nhưng là về sau ngũ tạng hoàn thành tuần hoàn, thực lực càng lớn mạnh hơn chút, nếu so với thực lực lúc đầu, chưa hẳn có thể so sánh với Diêu Tứ và Hầu Tiêu Trần.
Chương 1250: Rung Chuyển 2
Lý Hạo nhanh chóng phán đoán.
Như thế, giữa các võ sư đỉnh cấp, kỳ thật chênh lệch cũng rất lớn.
Nhiều như Diêu Tứ, trọn vẹn 11 đầu.
Ít như Nam Quyền, trước đó chỉ bão hòa 5 đầu, hiện tại hẳn là 7 đầu đến giữa 8 đầu.
Lý Hạo lại tính toán một chút, bắt đầu bão hòa, bình thường đều có thể có thực lực Húc Quang.
Lúc trước tăng trưởng của tứ chi không lớn, đến khi bão hòa đầu khóa siêu năng thứ năm thì có thể giải phong chiến lực, nếu đã giải phong, thậm chí có thể đấu với Thuế biến kỳ đỉnh phong.
Nhưng lúc bình thường chỉ có thể đấu với Húc Quang.
Chỉ có 9 đầu, mới có thể đánh Thần Thông một trận.
Càng về sau sẽ càng khó.
Bởi vì khóa siêu năng có thể phát hiện, là hữu hạn.
Hai người đang nói chuyện, Tiểu Diệp vào cửa, có chút vội vàng, đến khi nhìn thấy hai người ngồi đó, lại nhẹ nhàng thở ra, có chút xấu hổ: “Cái kia… Khi nãy con không vào được, thật ngại quá, bộ trưởng, mọi người tiếp tục đi!”
Nàng bỗng nhiên vừa mới cảm thấy bên trong giống như không có động tĩnh gì, nghĩ xảy ra chuyện, muốn đẩy cửa vào nhưng không đẩy được.
Nhưng mà, lúc đi ra ngoài, trái lại thấy được, cái bàn của bộ trưởng đã nát bấy.
Đánh nhau sao?
Không nghe thấy tiếng động mà!
Thật kỳ lạ!
Đương nhiên, nàng cũng không dám hỏi nhiều, nhanh chóng đóng cửa.
Diêu Tứ cười cười, thấy Lý Hạo cảnh giác, cười nói: “Đừng để ý, chỉ là đơn thuần sùng bái ngươi mà thôi, ngày đó ngươi chém giết những quý tộc kia, hấp dẫn không ít người chú ý mê luyến.”
Lý Hạo sững sờ, sùng bái sao?
Qua hồi lâu mới bật cười: “Cảm giác cũng không tệ!”
Trách không được luôn cảm thấy Tiểu Diệp người này nhiệt tình quá mức, từng hoài nghi có phải gián điệp hay không, nghe Diêu Tứ nói vậy, ngược lại là có chút hiểu rõ, lập tức bật cười.
Diêu Tứ cũng lười nói nhiều, nhìn thoáng qua Lý Hạo, trầm ngâm một hồi rồi nói: “Ngươi thật muốn mở Ti thứ mười?”
“Bộ trưởng cho là ta đang nói đùa sao?”
“Cũng không phải… Chẳng qua là cảm thấy, có lẽ hẳn là nên chuẩn bị một chút.”
Ông nhìn Lý Hạo: “Trước mắt, coi như ngươi có thực lực Thần Thông tứ hệ, có thể mở Ti thứ mười… Cho dù hoàng thất không quan tâm, vị Hành Chính Ti kia có lẽ sẽ không ngồi nhìn, hắn cùng vị Quân Pháp Ti đều là cường giả đỉnh cấp! Có thể là tam hệ, thậm chí là thực lực tứ hệ.”
Ông nhìn Lý Hạo: “Bên trong Cửu ti, cường giả chân chính đỉnh cấp, có ba vị! Đó là Hành Chính Ti, Quân Pháp Ti và Tuần Kiểm Ti.”
Về phần lục ti, đều hơi kém một bậc.
Cho nên lúc đầu, chính là tam Ti này tranh bá.
Tiếp theo, ông lại nói: “Thứ tư, có lẽ chính là lão Ti trưởng Tài Chính Ti, lão gia hỏa kia cũng rất cường đại, chẳng qua vì là người rất khéo đưa đẩy, có thể là nắm giữ tiền tài và tài phú, nhìn giống thương nhân hơn.”
Ông tại Thiên Tinh Thành chờ đợi rất nhiều năm, thậm chí mấy năm trước cùng những ti trưởng kia đã từng quen biết, cho nên tương đối hiểu rõ bọn hắn.
“Lão Ti trưởng Hành Chính Ti rất mạnh, con của hắn cũng không yếu, rất giống hắn, có phụ thân cường đại như vậy, con trai của hắn đều rất cường đại!”
Lý Hạo rơi vào trầm tư, hắn cùng Hành Chính Ti thật đúng là không có quen biết.
“Vậy ta vẫn muốn thành lập! Cùng lắm thì đấu một trận!”
Diêu Tứ thấy hắn kiên trì, cũng không khuyên giải, chỉ là nhắc nhở: “Vậy ngươi phải cẩn thận bọn hắn, về phần ta, ta hiện tại coi như đã giải phong, nhiều nhất cũng có thể đấu một trận với một số Ti trưởng của các Ti khác.”
“Còn có ba tổ chức lớn, cẩn thận bọn hắn quấy rối.”
Nói đến đây mới thêm vào: “Ngoài ra còn có Siêu Năng Chi Thành, lần trước giết nữ nhân kia, chú ý Siêu Năng Chi Thành trả thù.”
“Lai lịch Siêu Năng Chi Thành như thế nào?”
Lý Hạo hơi nghi hoặc một chút: “Nghe nói Cửu ti, Hoàng thất, Thần Sơn, ba tổ chức lớn đều có sức mạnh trú ngụ ở đó, Siêu Năng Chi Thành xây dựng ở Trung Bộ, thời kỳ đỉnh cao, thậm chí có hơn trăm vạn siêu năng, một cỗ lực lượng cực kỳ cường hãn như vậy, sao Cửu ti lại mặc kệ bọn hắn ở Trung Bộ?”
Đối với Siêu Năng Chi Thành, hắn thật có chút tò mò.
Trước kia nghĩ rằng là Cửu ti thành lập, về sau kiểm tra một chút tư liệu, lại cảm thấy không quá giống.
Thậm chí đối phương có thể đặt mệnh danh Thần Thông, cái này rất lợi hại.
Chứng tỏ bọn hắn cũng không kiêng kị Cửu ti bất mãn.
“Siêu Năng Chi Thành…”
Diêu Tứ trái lại là hiểu rõ, suy tư một phen mới lên tiếng: “Siêu Năng Chi Thành, có chút phức tạp.
Ngay từ đầu chỉ là quy mô nhỏ, về sau có cường giả trú ngụ tại đó, dần dần liền mở rộng, ngay từ đầu người xây dựng cũng không ai biết đến, mấu chốt ở chỗ, về sau một đám người vào ở, mới cải biến địa vị cùng lề lối của Siêu Năng Chi Thành.”
Hắn nhìn về phía Lý Hạo, nghĩ nghĩ mới nói: “Ngươi biết thế gia cổ đại sao?”
Lý Hạo khẽ giật mình, nghĩ tới điều gì.
Ngày đó Đại Xà nói, hắn chính là truyền thừa của Cổ thế gia, cũng không có chuyện gì đó, Lý gia khẳng định cũng được xem là thế gia cổ đại.
Nhưng bây giờ nghe giọng điệu của Diêu Tứ, Lý Hạo hình đã hiểu ra chuyện gì: “Ý của ngươi là…”
“Đúng!”
Diêu Tứ gật đầu: “Giống như Bát Đại gia của Ngân Thành, nhưng là Bát Đại gia của Ngân Thành, kỳ thật ngay từ đầu danh tiếng không lớn, chỉ là sau này từ trong cổ tịch khám phá cái gì đó, mọi người mới biết được tồn tại của Bát Đại gia.
Mà những thế gia cổ đại này, có thể là nền văn minh cổ đại tiếp tục truyền thừa, cũng có thể là là mấy trăm năm hoặc là hàng ngàn năm trước, có người khám phá di tích, tu luyện bí thuật võ cổ đại, tiếp tục truyền thừa, đời đời truyền thừa đến nay, lưu lại một vài gia tộc.”
“Siêu Năng Chi Thành, chủ yếu chính là bọn hắn thành lập, về sau Cửu ti cùng Hoàng thất, đều có lực lượng ở trong đó, tam đại tổ chức bảy đại Thần Sơn, cũng cử người qua đó… Cho nên mới dần dần khuếch trương!”
“Kỳ thật nghiêm túc mà nói, Ngân Nguyệt cũng không kém cạnh.”
Ông nhìn Lý Hạo: “Ngân Nguyệt có một vài võ sư, kỳ thật cũng coi là loại hình này, đều là đời đời truyền lại, chỉ là võ sư Ngân Nguyệt hiếu chiến, cho dù có gia tộc đi nữa, cũng không qua được mấy năm đã bị người san bằng.”
Ông dở khóc dở cười: “Ngân Nguyệt kỳ thật là địa bàn của thế gia cổ đại, có thể bởi vì võ sư Ngân Nguyệt tranh đấu quá lợi hại, mỗi một thế hệ sẽ có người mới quật khởi, đều là giẫm đạp lên hài cốt của thế hệ trước mà tiến lên, ngươi nói xem, gia tộc nào thể tiếp nhận đấu tranh như vậy?”
Ngân Nguyệt, kỳ thật mới thật sự là địa bàn sinh sống và phát triển của thế gia cổ đại.
Thế nhưng… Ngân Nguyệt thật đúng là không còn lại gì!
Ngươi nói có kỳ lạ hay không?
Nhưng những người biết đến Ngân Nguyệt, lại cảm thấy bình thường.
Người Ngân Nguyệt quá hiếu chiến!
Viên Thạc chỉ là người tiêu biểu, người Ngân Nguyệt qua nhiều đời, đều như thế.
Từ yếu đến mạnh, từ cổ chí kim, đều đang tranh đấu!
Quét ngang thiên hạ, ta lại về Ngân Nguyệt, tiếp tục đấu tranh nội bộ, không được danh hiệu đệ nhất, vậy ta sẽ không ngừng lại.
Loại tình huống này, Ngân Nguyệt làm sao có thể sinh ra một gia tộc cường đại đây?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










