[Dịch] Tinh Môn
Tập 233 : Sau Chiến Đấu (c1161-c1165)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Sau Chiến Đấu
Thiên Tinh thành vẫn giống như trước đây, phồn hoa như gấm.
Cuộc chiến ngày hôm qua kết thúc, dường như mọi thứ đã trở lại như cũ, ngoại trừ cửa thành Bắc bị hỏng nhẹ, mấy trăm mấy bộ thi thể ở ngoài cửa thành Bắc và hàng trăm cái đầu người ra thì không có gì thay đổi…
Mà thời tiết hôm nay có vẻ tốt hơn một chút.
Tháng 11, Thiên Tinh thành đã bắt đầu rét lạnh, hôm qua trời nổi trận lôi đình, mây đen áp đỉnh, cuồng phong gào thét.
Hôm nay, mặt trời ló dạng, một tia ánh nắng phá tan đêm đen, chiếu xuống dưới.
Thiên Tinh thành phồn hoa, một ngày này, nghênh đón ánh nắng đã lâu chưa thấy.
Trên đường phố, trẻ nhỏ chạy quanh, người lớn bận rộn.
Đám lái buôn mở cửa từ sớm, những người khách từ nam chí bắc, mọi thứ như lúc ban đầu, hết thảy đều như cũ.
Một nhóm người siêng năng mặc trang phục của Tuần Dạ Nhân, đi lại trên đường.
Ngày xưa đám lái buôn, những người đi đường tránh né họ nhưng như bò cạp độc, hôm nay khiếp đảm vẫn như cũ, thay vì tản ra bốn phía, họ lại có chút tò mò, có chút cổ quái, hơi nghi hoặc một chút mà nhìn xem bọn hắn.
Giống như đang hỏi… Các ngươi là người của Thiên Tinh đô đốc phủ sao?
Mấy vị Tuần Dạ Nhân, đi ở trên đường cái, tuần tra bốn hướng, bị vô số ánh mắt nhìn, có chút khó chịu, giống như toàn thân bị ngứa, nếu như đổi thành ngày xưa, có lẽ đã sớm lên tiếng quát lớn, diễu võ giương oai, lấy việc nhìn người chạy tứ tán làm vui.
Hôm nay, họ không dám.
Chỉ là yên lặng đi lại, nhìn quanh tứ phương, có người xác nhận bình thường, mới dùng giọng nói có chút khàn khàn, lên tiếng quát: “Phủ Thiên Tinh đô đốc ở thành bắc đang kiến tạo, nếu có lo lắng, có thể chờ đợi mấy ngày, mới quyết định.
Phàm có chuyện bất bình, chi bằng hãy đến đó!”
Hai bên đường vô cùng yên tĩnh.
Mấy vị Tuần Dạ Nhân cũng là khó chịu vô cùng, nhưng lại không dám nhiều lời, chỉ là xác nhận bình thường, hô một câu, yên lặng đi thẳng, lại đợi một lát, hô một tiếng.
Vào lúc này, nơi xa, một người bán thịt, bỗng nhiên gầm rú một tiếng: “Các quân gia, người này thiếu ta 3 vạn tinh tệ không trả, ta đòi hắn, hắn còn cầm đao uy hiếp sẽ giết ta, các quân gia có thể làm chủ không?”
Tiếng rống kinh động đến mấy Tuần Dạ Nhân, cũng kinh động đến khách đi đường, thương gia bốn phía, cả đám nhao nhao nhìn về phía đó.
Cửa hàng bán thịt kia là một người đàn ông hung giữ, trong tay lúc này đang cầm đao mổ heo, đang giằng co với một người bên ngoài cửa hàng, cái người ở ngoài cửa hàng cũng cầm một thanh trường đao, quần áo lộng lẫy, lại là có chút giống khỉ đội mũ người, vô cùng nhỏ gầy, ánh mắt lại xảo trá.
Thấy tất cả mọi người nhìn lại, sắc mặt thay đổi, lại nhìn thấy mấy Tuần Dạ Nhân, vội vàng mắng: “Nói hươu nói vượn, ta nói không trả cho ngươi sao? Ta nói trễ ít ngày, ta có thể thiếu chút tiền thịt của ngươi? Chỉ là 3 vạn tinh tệ, qua hai ngày nữa ta sẽ trả cho ngươi, ta là thay phủ hầu gia mua sắm, có thể ăn chút tiền thịt của ngươi?”
Một câu ngắn ngủi, còn nói ra thân phận, còn nói trả tiền, chưa nói không trả
Hắn biết, hôm qua mới chết rất nhiều quý tộc, cũng có chút chột dạ, lại nói tiếp: “Đừng rống lên, vì chút chuyện nhỏ này, đều khiến quân gia chú ý tới ta và ngươi, ta đưa ngươi 3000, số còn lại ta ngày mai ta sẽ trả ngươi!”
Hắn vội vàng lục túi áo, lấy ra một đống tinh tệ, vội vàng ném vào hàng thịt: “3000, thấy được không?”
Cái người đàn ông ánh mắt trở nên tức giận, cắn răng nói: “Chưa đủ! Trả đủ 3 vạn tệ cho ta! Ngươi thiếu ta không phải chỉ một hai ngày, mỗi lần tới đều là mua xong liền đi, vắt cổ chày ra nước, ta chỉ là mua bán vốn nhỏ, 3 vạn tinh tệ, cửa hàng của ta đã sắp muốn sập, người như ngươi cũng không phải một nhà, ta chuẩn bị đóng cửa hàng, mang theo vợ con ra Thiên Tinh kiếm sống… Nếu hôm nay ông đây không lấy đủ tiền.. Cùng lắm thì liều cái mạng này với ngươi!”
Hắn nắm đao mổ heo, cánh tay như nhũn ra, hô lên một tiếng lao đến, mặc cho số phận.
Bình thường, không dám, dù là bị dồn đến đường cùng, bên ngoài tất cả đều là con nợ, thế nhưng… Hắn vẫn không dám.
Rõ ràng việc làm ăn tốt đến dọa người, thời đại này, sau một năm, thậm chí có thể kiếm được mười vạn, tám vạn tinh tệ, được coi là giàu có, thế nhưng là.. Đều là giao dịch trong sổ sách!
Xem sổ sách số lượng và tiền nợ, có thể dày đến vài thước.
Hôm nay, bang nhàn* nhà hầu phủ thiếu ngươi mấy ngàn, ngày mai, sai vặt nhà trưởng phòng cũng có thể thiếu ngươi mấy ngàn, nhà hầu phủ mua sắm thiếu ngươi mấy vạn, nhà ti trưởng mua sắm có thể thiếu ngươi mấy chục vạn…
Quanh năm suốt tháng cứ thế, đừng nói đến kiếm tiền, ngay cả vốn ban đầu đều hết sạch.
Hôm nay, cho dù bất cứ giá nào!
Đúng lúc hắn nhìn thấy mấy Tuần Dạ Nhân ở đây, hắn cũng đánh cược một lần, đổ một hồi.
Nếu đổi thành hôm qua, có lẽ hắn đã phải cong lưng, nhỏ giọng lấy lòng vài câu, chỉ cần nhân gia ít nhiều cũng đưa một ít.
Nhưng hôm nay, dường như lá gan to hơn một ít, cũng có chút xúc động.
Tay nắm đao mổ heo, đang không ngừng run rẩy.
Mấy ngàn không được, ta muốn hết, hôm nay nếu không thu lại được thì không còn cơ hội để lấy về được nữa.
Cùng lắm thì, hôm nay trở về, ta mang theo vợ con chạy ra Thiên Tinh thành ngay trong đêm là được…
Mấy Tuần Dạ Nhân nhìn về phía bên này, có người thấp giọng nói: “Đi bớt lo chuyện bao đồng đi, không phải siêu phàm, không liên quan đến chúng ta, chút chuyện lớn như cái rắm, muốn xen vào cũng là do Tuần Kiểm ti quản.”
Một nhóm năm người, xem như một đội.
Lúc này, có người thấp giọng: “Mặc kệ? Cái tình huống này nếu bây giờ chúng ta bỏ đi, cái tên giết heo này… Ban đêm có thể bị người đánh chết ở nhà “
“Vậy cũng không liên quan đến chúng ta, người đã chết, đến Tuần Kiểm Ti báo án là được…”
“Ngươi có ngu thật hay giả ngu? Nhiều người nhìn như vậy, ngươi quên hiện tại phía trên là ai à? Có người muốn đâm ngươi một cái, ngươi đoán phía trên vị kia sẽ giảng đạo lý với ngươi à?”
Lời này vừa nói ra, người trước đó nói mặc kệ sắc mặt trong nháy mắt thay đổi, suýt nữa quên mất.
Không phải quên vị tôn phật phía trên, chỉ là trong lúc nhất thời chậm chạp, lúc này mới nhớ tới, vị kia đến cùng hung ác cỡ nào, bá đạo đến mức nào.
Hắn cũng không phải Hoàng Long! Thời Hoàng Long, lúc này không đi lên đánh tên bán thịt một trận thì chính là làm chuyện tốt rồi, chuyện rắm thối gì cũng kêu chúng ta?
Chương 1162: Quý Tộc Là Cái Thá Gì
Một khắc sau, năm vị Tuần Dạ Nhân không còn tâm tư khác, một người cấp tốc tiến lên, một cước đạp lăn tên khỉ ốm, lạnh giọng nói: “Muốn chết sao? Nợ tiền không trả? Hầu phủ? Hầu phủ nào, ngươi nói ra xem?”
Người nói chuyện, trừng to mắt, ra vẻ hung thần ác sát: “Tuần Dạ Nhân còn thiếu nhiệm vụ lấy đầu người sao, đến, ngươi nói, hầu phủ nào? Hầu gia thối tha mục nát đó, thật sự xem mình như cọng hành rồi? Ta đi hỏi một chút, hầu gia nhà ai, ba vạn tinh tệ cũng trả không nổi?”
Phanh một cước, đá khỉ ốm lăn lộn ra đất.
Khỉ ốm kia cũng là không ngờ, đối phương thật sự quản, lập tức liền uể oải, ôm đầu khóc rống, vội vàng nói: “Quân gia, ta trả, ta trả! Ta không phải quỵt nợ, chỉ là mấy ngày trước trong tay không dư dả…”
Tên đồ tể giết heo kia, cắn răng nói: “Cũng không phải sổ sách một ngày, kéo một hai năm cũng chưa trả, cửa hàng của ta mới mở được vài năm…”
Khỉ ốm trong lòng thầm mắng!
Giờ phút này, cũng không dám nói thêm gì nữa, vội vàng sờ vào trong ngực, sờ tới sờ lui, sờ soạng lấy ra một xấp tinh tệ, còn chưa đủ, lại vội vàng sờ soạng mấy kim tệ lẻ, hô lên: “Có có, bây giờ ta trả tiền liền, quân gia đừng đánh nữa…”
Vị Tuần Dạ Nhân kia cầm lấy, tùy ý đếm lại, vẫn chưa đủ 30.000.
Hắn cũng lười quản nhiều, tiện tay ném cho thợ mổ heo kia, quay đầu trừng mắt nhìn tên khỉ ốm: “Nếu ngươi dám quay lại hay làm ra chuyện gì thì cái này của người, khỏi cần dùng nữa!”
Khỉ ốm liền vội vàng gật đầu, cẩn thận từng li từng tí nói một câu: “Gia, ta không phải siêu phàm, ta…”
Ầm!
Một cước đá hắn lăn lộn ra đất, Tuần Dạ Nhân mắng: “Không phải siêu phàm thì thế nào? Phạm pháp là không được! Cũng không nhìn thử, Tuần Kiểm ti do ai làm chủ? Tuần Dạ Nhân và Tuần Kiểm ti đều là một nhà, lão tử vẫn là tuần kiểm đó!”
Hắn không nói thì mọi người cũng đã quên mất, vừa nói, trong lòng đám người ở đây động một chút.
Cũng đúng, bình thường Tuần Dạ Nhân cũng kiêm luôn nhiệm vụ của Tuần Kiểm Ti, chức vị là ngang nhau.
Vậy chẳng phải là siêu phàm, hay thế tục cũng đều thuộc quản lý của bọn hắn sao?
Mọi người xung quanh đứng xem, vốn dĩ mỗi người đều rất căng thẳng, vào lúc này bỗng nhiên có người vỗ tay bảo hay: “Được lắm! Quân gia đánh rất tốt!”
“Quân gia, hắn cũng thiếu tiền của ta!”
Có một tiểu thương vội lên tiếng.
Bốp bốp bốp!
Có rất nhiều người vỗ tay bảo tốt lắm, ai nấy cũng đều vô cùng hưng phấn, lại có thêm một tiểu thương vội vàng đứng ra, hô lên một tiếng, sắc mặt tên khỉ ốm kia tím tái hẳn đi.
Mà mấy vị Tuần Dạ Nhân, lúc này cũng rất khó chịu.
Một đám người vỗ tay bảo hay.
Tình huống này… Dù sao ít nhất sáu năm nay chưa từng thấy.
Kỳ thật sáu năm trước cũng ít, bởi vì trước kia bọn hắn không dính vào việc của người bình thường.
Nhưng hôm nay… Trái lại lại cảm thấy có chút khó chịu.
Không thoải mái? Khó chịu?
Vậy cũng không phải, cũng không biết phải biểu đạt cảm giác xúc động này thư thế nào.
Tuần Dạ Nhân đánh người kia, thử nhe răng rồi bỗng nhiên nhấc tên khỉ ốm lên, nắm cổ gã, không biết có phải là do tiếng người vỗ tay kích thích hay không, cắn răng nói: “Trả tiền, ngay lập tức, không trả tiền thì ta sẽ chém bay đầu ngươi trên đường ngay bây giờ, ngay cả hầu gia nhà ngươi cũng chém chung!”
Lời này, trước kia thật sự nói không ra.
Nhưng đột nhiên hôm nay nói ra được rồi, ngay cả chính hắn cũng giật mình, vô thức nhìn quanh bốn phía, mong đừng để hầu gia nhà ngươi nghe thấy.
Đầu năm nay, hầu gia vẫn rất đáng tiền, hoàng thất vẫn còn ở đây, vẫn chưa thật sự bị lật đổ.
Nhưng một khắc sau, bốn phía xung quanh la lớn, kêu tốt lắm, có người còn hét lớn: “Tuần dạ nhân làm tốt lắm! Chém đầu hắn ta đi!”
“Chém đầu hắn đi!”
“Chém đầu, treo ở cửa Bắc! Cũng không phải là ngày đầu tiên tên khốn này ức hiếp dân chúng.
Hầu gia có đưa tiền hay không thì chúng tôi không biết, dù sao ở trên con đường này hắn ta nợ chúng ta ít nhất 300 ngàn không trả, còn chính hắn thì cưới đến mấy vợ lẽ…”
Lúc này sắc mặt khỉ ốm hoàn toàn thay đổi, nhận ra chuyện không ổn.
Trước kia không có khả năng, nhưng hôm qua đã chết mấy trăm quý tộc, còn có cái gì là không thể?
Quý tộc là cái thá gì?
Hôm qua, ngay cả lão ti trưởng của Hình Pháp Ti, một đời công thần cũng bị người khác chặt đầu, thi thể đang treo ở đây.
Hắn ta hối hận rồi.
Tự nhiên hôn nay nhà rảnh rỗi không có chuyện làm, sớm biết vậy mấy ngày này đừng ra khỏi nhà là tốt rồi.
Hắn ta vội vàng nói:” Quan gia, tôi trả, tôi trả hết, đều trả hết, được chưa!”
Tuần Dạ Nhân kia cũng không biết là bị tiếng gào kích thích, tóm lấy tên đó, liên tục nện xuống đất, một ngụm máu phun ra, Tuần Dạ Nhân cũng mắng: “Đồ chó chết, một con đường đều là dân buôn bán nhỏ, ngươi cũng dám thiếu đến mấy trăm ngàn? Cái thứ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, đến đây cho ông, để ông đây nhìn xem tên hầu gia nào nghèo như vậy, là người ta không đưa tiền hay là do ngươi tham?”
Dứt lời kéo tên khỉ ốm qua, tóm lấy gã, quát: “Ông đây dẫn hắn đi tìm cái tên hầu đối chứng, xem thử hầu gia nào nghèo đến mức này? Không có tiền thì con mẹ nó đừng có ăn cơm…”
Xung quanh, mấy Tuần Dạ Nhân khác đều có ánh mắt khác thường.
Có người khẽ nói: “Xong, Tam ca hăng rồi!”
“Nói nhảm, bị mọi người nhìn như vậy, từng người từng người khen lấy khen để, đổi thành ngươi, ngươi cũng hăng lên thôi!”
“Ngăn lại đi, đừng để thật sự đắc tội với hầu phủ…”
“Sợ cái gì? Ngươi tưởng vẫn còn như trước kia sao?”
“Không phải, dù sao… Dù sao vị kia cũng không có khả năng ở nơi này cả đời, đúng không? Nhà quan giống như nước chảy… Cái vị ở trên đầu chúng ta, nói không chừng mai liền chạy mất… Bọn mình… Vậy, Tam Ca có gặp phiền toái không?”
“Con mẹ nó, ngươi suy nghĩ nhiều quá đi.
Nếu chạy thật… Thì ta cũng chạy, chạy đến phía Bắc, đến Ngân Nguyệt, mấy tên mọi rợ phương Bắc… Khụ, khụ, những tên võ sư phương Bắc, hôm qua ngươi không thấy à? Mẹ nó, quả thật rất mạnh! Không phục liền làm, nói giết là giết.
Nghe nói Tuần Dạ Nhân ở phương Bắc, mỗi người đều sống giống ông nội ta, muốn tra ai thì tra, tam đại tổ chức cũng tùy tiện mà giết, giết xong đến một cái rắm tam đại tổ chức cũng không dám thả… Ta có một người bạn ở Ngân Nguyệt, nghe nói Tuần Dạ Nhân cao thủ không nhiều, Nhật Diệu cũng có thể làm quan, chúng ta đi theo… Còn sợ không ai muốn?”
Chương 1163: Ai Hắn Cũng Dám Giết! !
Sau câu nói này, Tuần Dạ Nhân còn có chút e ngại trước đó lập tức thông suốt.
Cũng đúng nha!
Đầu năm nay, Tuần Dạ Nhân như chúng ta, còn sợ không có nơi để chạy sao?
Không được thì đi Ngân Nguyệt thôi!
Đám mọi rợ phương bắc rất mạnh!
Ngay lập tức, cũng thay đổi sắc mặt, quát: “Tam ca, ta bắt hắn đi đến hầu phủ, xem thử hầu gia nhà ai không hiểu chuyện như vậy, thành bắc còn thiếu một chỗ cho đầu hầu gia!
Lần này, Tam ca kia sửng sốt một chút.
Mẹ nó, tên oắt này bình thường tham sống sợ chết, sao hôm nay lại dám mạnh miệng như vậy?
Ta vừa hô xong liền thấy hối hận rồi!
Tiếng vỗ tay vang lên xung quanh, quần chúng cũng phấn khích. “Quân gia uy vũ! Tên khốn này là Trường Hưng hầu phủ! Chính là tên làm việc vặt sau bếp, chỉ là chân chạy vặt, phách lối không được! Quân gia chém hắn đi!”
“….”
Tên khỉ ốm sắp tè ra quần rồi.
Chỉ là một chuyện nhỏ, không trả tiền mà thôi, mấy năm nay cũng không phải lần đầu tiên làm, ngày xưa làm gì có chuyện này.
Chính mình vậy mà lại liên lụy đến phủ hầu gia.
Mấy vị Tuần Dạ Nhân còn chưa kịp hành động, bên ngoài, có một người nhanh chóng chạy đến.
Là một tên mập, đầu đầy mồ hôi, ăn mặc sang trọng, không nói hai lời, lấy từ trong ngực ra một khối Thần Năng Thạch đầy năng lượng, vội vàng nói: “Ta là quản gia của Trường Hưng hầu phủ, việc này hầu gia không hề biết rõ tình hình, mọi người đừng hiểu lầm, tên là do tên khốn này chủ trương.
Tôi không mang tiền, Thần Năng Thạch này đáng tiền, giá trị lớn! Mọi người đều biết… Tôi dùng thứ này để thế chấp cho mấy vị Tuần Dạ Nhân, ta cam đoan, trong vòng một canh giờ, tất cả số nợ tôi đã thiếu, cả gốc lẫn lãi, tôi sẽ trả toàn bộ, một đồng cũng không thiếu.”
Nói rồi, cắn chặt răng, một cước đá ra, một tiếng răng rắc, khỉ ốm kêu thảm một tiếng, cái chân trực tiếp bị đá gãy, ông ta cắn răng nói: “Tên khốn nạn, ta nhất định phải đánh gãy hai chân của hắn!”
Người vây xem xung quanh nhao nhao tắt tiếng, tiền đã đồng ý trả, mọi người cũng biết Thần Năng Thạch đáng tiền, thêm nữa tên quản gia này hung dữ quá đi, một cướt liền đá cho chân người ta gãy nát, mọi người lập tức im lặng.
Mấy vị Tuần Dạ Nhân thấy thế, vốn dĩ cũng chuẩn bị dừng ở đây rồi.
Bỗng nhiên, cái tên Tuần Dạ Nhân nhát như chuột trước đó, một phát túm lấy cổ tên quản gia, quát: “Con mẹ ngươi, lá gan to thật đó! Tên này phạm tội, cũng là do Tuần Dạ Nhân chúng ta đến quản, đến phiên ngươi đá gãy chân hắn à! Dẫn về hết! Lá gan không nhỏ!”
“…”
Tam ca mặt hoang mang, cái này… Cũng phải bắt?
Ông trời ơi…!
Lão tiểu đệ của chúng ta, bình thường nhát như chuột, hôm nay sao gan vậy?
Nhưng mà ngẫm lại, cũng đúng mà!
Dù sao cũng mất lòng con mẹ nhà hắn rồi, sợ cái khỉ gì?
Đến lượt hầu phủ nhà ngươi động tư hình à?
“Mang về hết đi, tiền sẽ chuyển đủ, chư vị đừng vội, chúng ta dẫn về thẩm tra cho rõ!”
Mấy vị Tuần Dạ Nhân cũng hơi phấn khích, bắt một tên quản gia của hầu phủ, dường như không thêm có thể chặt đầu của hầu gia trợ hứng hay không?
Mặc kệ nó, mang về trước rồi nói!
Tên quản gia kia cũng biến sắc, trong mắt hiện lên tia ngoan độc, sau một lúc nghĩ đến điều gì đó, vẻ ngoan độc trong mắc liền biến mất, có chút sợ sệt, vội vàng nói: “Lúc nãy ta vội quá, đáng hận, ta biết tội, ta nhận tội…”
Chặt chân, bồi thường tiền giam giữ, khỉ ốm cũng không truy cứu, cùng lắm bị giam nửa năm là căng hết cỡ.
Đừng làm căng, làm sao có rơi đầu được!
Lúc này không giống như ngày xưa!
Ông ta lập tức suy nghĩ thông suốt, có thể làm quản gia ở hầu phủ, vậy cũng không phải nhân vật tầm thường, cho dù thực lực mấy tên Tuần Dạ Nhân kém ông ta nhiều lắm, có điều Nguyệt Minh Nhật Diệu, ông ta là Tam Dương, giờ phút này lại mặc cho người ta nắm lấy cổ mình, cũng không phản kháng, ngoan ngoãn đi theo Tuần Dạ Nhân.
Đám người vừa đi, lập tức tiếng hoan hô vang vọng tứ phương!
Có người không hiểu sự tình, vội vàng đi hỏi thăm, chờ cho hiểu rõ tình hình cũng phấn khích không thôi.
Cái này cũng được? Chỉ vì chuyện nợ tiền, ngay cả quản gia của hầu phủ Tuần Dạ Nhân cũng bắt lại?
Hầu phủ a!
Vậy xem như là nhân vật lớn đi!
Từ lúc nào Tuần Dạ Nhân cương như vậy rồi? Đương nhiên, nghĩ đến vị đô đốc Lý kia, lập tức, mọi người lại bình thường trở lại, cũng đúng, Lý đô đốc người ta ngay cả cục trưởng cũng dám chém, huống chi chỉ là một tên hầu gia.
Tin tức lập tức được truyền ra.
Từ việc bắt quản gia, biến thành giết quản gia, đến cuối cùng lại trở thành Trường Hưng Hầu thiếu 30.000 tiền không trả, bị Tuần Dạ Nhân tại chỗ chặt đầu, đầu đều treo ở cửa thành Bắc!
Lập tức tin tức được truyền đi nhanh chóng, lan rộng khắp, không bao lâu, không ít người đến Trường Hưng hầu phủ nghe ngóng, mới biết được người ta sống rất tốt, nhưng bên ngoài đầu hầu gia đã bị treo lên
Mà sắc mặt Trường Hưng Hầu cũng trắng bệch, vội vàng đi tìm Cửu Ti cầu cứu, ông ta sợ truyền truyền, đầu của mình, thật sự phải bị treo ở trên tường thành.
Cửu Ti không để ý tới, ông ta lại vội vàng chạy về phía hoàng cung, quyết định, gần đây chết cũng không ra ngoài.
Quá nguy hiểm! Hiện tại nói, Lý Hạo ở lại, chính là vì bắt người giết người, cái gì hầu gia, cái gì quốc công, cái gì vương gia, cái gì cục trưởng… Lý Hạo hắn cũng dám giết!
Hết lần này tới lần khác làm hoàng thất nổi điên, còn lập tứccho người ta một cái danh Thiên Tinh tổng đốc, Cửu Ti của Thiên Tinh đều thuộc về hắn giám sát, dù là Cửu Ti không quan tâm, Lý Hạo giết ngươi thì cũng đã có danh nghĩa.
Chương 1164: Mọi Người Đều Vui Vẻ? ?
Xóm nghèo.
Một đám tiểu hài tử, cũng vô cùng kích động mà trò chuyện.
“A tỷ a tỷ, Tuần Dạ Nhân lợi hại, Trường Hưng Hầu thiếu người ta 3 vạn, đầu bị người chặt, hiện tại tất cả mọi người đang trò chuyện này đây!”
Thật ra Vũ Kỳ cũng đã nghe về tin đồn, giờ phút này còn có chút ngơ ngác.
Người kia… Tàn nhẫn như vậy sao?
Thiếu 3 vạn, ngay cả hầu gia cũng bị giết!
Không thể không nói, tin tức này lưu truyền quá nhanh, lưu truyền quá rộng, lập tức, cả Thiên Tinh thành đều bạo động, còn hưng phấn hơn cả hôm qua.
Vốn dĩ mọi người cảm thấy, vẫn còn có chút xa xôi, cái gì mà báo cáo, cái gì giải oan, vẫn không dám.
Thế nhưng… khi nghe người ta nói, một tên bán thịt heo, hô một tiếng Tuần Dạ Nhân, kết quả, người ta muốn, hầu gia không cho, ngay cả hầu gia, Tuần Dạ Nhân cũng dám làm thịt… Lần này tất cả mọi người tin tưởng, Tuần Dạ Nhân không giống với lúc trước!
Có thể làm chủ!
Lập tức, vô số người rục rịch ngóc đầu dậy, chỉ vì chút chuyện nhỏ này, người ta cũng dám giết hầu gia, vậy còn có cái gì không dám?
Tin tức mặc dù là giả, nhưng đặc biệt làm lòng người phấn chấn!
Cũng không ai đi truy cứu, rốt cuộc là thật hay giả, dù sao cũng không nghe nói Trường Hưng Hầu kia ra bác bỏ tin đồn, có lẽ thật sự đã chết rồi.
Giờ phút này, Vũ Kỳ cũng có chút kích động! Nàng nhìn em trai ngồi đọc sách cách đó không xa, nghĩ nghĩ, đi từ từ tới, lau tay sạch sẽ, vứt tạp dề xuống, thấp giọng nói: “Đệ, đã nghe chưa? Tỷ muốn… Đêm nay đi đến thành bắc một chuyến!”
Vũ Minh nhìn nàng, nhỏ giọng nói: “A tỷ, cái gì mà hầu gia bị giết, khẳng định là giả…”
“Ta biết!”
Vũ Kỳ trợn trắng mắt: “Ta không ngốc… Thế nhưng… Đệ không phát hiện sao, mọi thứ đã không còn giống như trước nữa?”
Vũ Minh nghĩ nghĩ, gật gật đầu.
Sau đó nghĩ một hồi rồi mới nói: “A tỷ muốn đi… Vậy đệ cùng đi với tỷ.”
“Đừng, tỷ đi là được, đệ ở nhà đợi đi… Không, đệ đi trước, tìm một chỗ trốn, chờ tỷ trở về, sẽ đi tìm đệ!”
Vũ Minh suy nghĩ một lát rồi mới gật gật đầu, cũng không nhiều lời.
Vũ Kỳ có chút phấn chấn, nhưng dường như hơi lo lắng, nàng mang theo chờ mong mà nhìn lên bầu trời, sao trời còn chưa tối?
Về phần giữa ban ngày… Nàng có chút sợ, chưa dám đi qua đó.
Sợ bị người khác nhìn thấy, mà nàng cũng cảm thấy, chuyện báo cáo vẫn nên làm vào ban đêm.
Giờ khắc này, toàn thành đang lưu truyền tin đồn về Tuần Dạ Nhân.
Tổng bộ của Tuần Dạ Nhân.
Ngay cả Diêu Tứ cũng nghe được phong phanh, hơi nghi hoặc một chút rồi nhìn về phía Tiểu Diệp đang nhiệt tình phấn khởi: “Lý Hạo thật sự giết Trường Hưng Hầu sao?”
“Không có a, Lý đô đốc đang bế quan, đang chữa thương cho võ sư Ngân Nguyệt, vẫn chưa thấy đi ra…”
“Tin tức này đã lan truyền khắp nơi!”
Diêu Tứ không còn gì để nói, “Mới sáng nay ta nhận được bảy tám tin tức, đều là đến hỏi thăm tình hình, cho rằng ta là ai chứ? Thì ra một tin giả!”
Tiểu Diệp hưng phấn nói: “Bộ trưởng, tin tức giả cũng tốt, tin thật cũng tốt, ngươi không phát hiện sao?”
“Cái gì?”
“Mọi người rất vui vẻ a!”
“Ai?”
“Tất cả mọi người a!”
Tiểu Diệp hưng phấn nói: “Người bên ngoài vui vẻ, Tuần Dạ Nhân cũng vui vẻ, bộ trưởng không phát hiện ra sao? Trước kia tổng bộ Tuần Dạ Nhân, âm u ám mùi chết chóc, nhưng hôm nay, mọi người cũng đang nói bát quái đó!”
Đều đang nói, ai can đảm như thế vậy?
Xử lý Trường Hưng Hầu?
Sau khi nghe ngóng, hóa ra là mất tên nhát gan kia, mấy gia hỏa đi tuần tra thật sự không thể tin được.
Đợi đến khi người ta bắt Tam Dương tổng quản trở về, đã đưa đến một trận dậy sóng!
Có Tuần Dạ Nhân nói thẳng, mấy người Nguyệt Minh, Nhật Diệu, vậy mà dám bắt Tam Dương, nếu bọn hắn ở trong cảnh giới Tam Dương thì còn không phải sẽ đi tóm Húc Quang sao.
Diêu Tứ nhẹ ấn huyệt thái dương, có chút mệt mỏi: “Tiểu Diệp, ngươi thấy đây là chuyện tốt sao?”
“Đương nhiên!”
Tiểu Diệp gật đầu: “Bộ trưởng, tại sao không phải là chuyện tốt? Bây giờ mọi người đều khen Tuần Dạ Nhân làm tốt, làm rất tuyệt vời, những tên quý tộc kia đều sợ chúng ta… Cơ cấu chấp pháp, không phải giống vậy sao?”
Nàng hưng phấn nói: “Mọi người đều biết, nếu có oan khuất thì nên đi tìm Tuần Dạ Nhân, Tuần Dạ Nhân liền xuất động, bất kể là ai, nên bắt thì bắt, nên giết cứ giết… Không phải nên như vậy sao?”
Nên như vậy sao?
Diêu Tứ rơi vào trầm tư, ông ta đi đến trước cửa sổ, nhìn ra ngoài một chút, vài Tuần Dạ Nhân đi trong sân, bộ pháp dường như nhẹ nhàng hơn rất nhiều, ngẫu nhiên cũng sẽ xì xào bàn tán vài câu, tinh thần dường như có chút không giống với trước đây.
Chỉ là một tin đồn thôi, thật ra người ở đây đều biết là giả.
Không có việc giết Trường Hưng hầu, mà chỉ là bắt một tên quản gia.
Trước đó đã bắt hơn mấy ngàn quý tộc! So với bọn hắn, tên quản gia này cái rắm cũng không bằng
Nhưng lại có thể cho Tuần Dạ Nhân một cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Trước đó là do Lý Hạo bắt.
Lần này đến lượt bọn họ bắt.
Thì ra bọn họ cũng có cái quyền này.
Thì ra bọn họ bắt người, cũng có ngày không bị mắng mà là một tràng vỗ tay, là tiếng hoan hô, là những âm thanh ủng hộ.
Tuần Dạ Nhân còn có thể làm như vậy sao?
Diêu Tứ cau mày nhìn xuống dưới, một lát sau, lông mày giãn ra, nghĩ một chút lại lắc đầu, thở dài một tiếng: “Nếu Lý Hạo bỏ chạy vậy thì phiền phức rồi…”
Tiểu Diệp xem thường: “Vậy thì chạy theo Lý đô đốc đến Ngân Nguyệt!”
“Hả?”
Diêu Tứ sững sờ.
Tiểu Diệp cũng sững sờ, sắc mặt trắng bệch, vội vàng nói: “Ta…Ta không nói gì cả…”
Diêu Tứ nhìn nàng, nhướng mày: “Ý của ngươi là… Bây giờ mọi người cũng có suy nghĩ này? Lý Hạo chạy, các ngươi muốn đi theo hắn chạy đến Ngân Nguyệt? Hắn mới đến có mấy ngày, các ngươi liền muốn rời bỏ quê hương chạy theo hắn?”
Ông ta hoàn toàn không nghĩ đến, những người này lại có ý định này!
Thật ngoài dự liệu!
Tiểu Diệp có chút sợ sệt, lại cắn răng một cái, nói một cách chắc chắn: “Bộ trưởng, vậy thì sao? Ở đâu cũng đều là làm việc, đều sinh hoạt, làm Tuần Dạ Nhân tại Ngân Nguyệt nghe nói còn có tôn nghiêm, Tuần Dạ Nhân là một trong bốn cơ cấu lớn, muốn giết người của tam đại tổ chức liền ra ngoài tuần tra một vòng, chém một số người về… Nghe nói vật tư bọn họ thu thập được nếu không lấy từ tam đại tổ chức thì chính là giết hải tặc thu được.
Mặc dù thời gian khổ cực một chút, thế nhưng… Được sống tự tại! Nếu như thật sự chết trận, vậy nói ra cũng có chút mặt mũi, là do giết địch mà chết…”
Diêu Tứ nổi nóng: “Từ trước đến nay Tuần Dạ Nhân đã chính thức khai chiến với tam đại tổ chức, chiến đấu hai mươi năm, chúng ta không phải cũng vậy sao?”
Tiểu Diệp thận trọng nói: “Không giống… Trước đây… Trước đây vô cùng… vô cùng ngột ngạt! Ngoại trừ Đạo Kiếm dám giết người lung tung, chúng ta lại không dám, mọi người không dám, nhân vật quan trọng không thể giết, nói là sợ gây ra xung đột lớn.”
“Ngươi cho rằng Ngân Nguyệt tốt bao nhiêu?”
Diêu Tứ im lặng một chút, Ngân Nguyệt không phải cũng vậy à!
Đôi bên khắc chế lẫn nhau!
Mấy tên khốn này, thế mà lại tin rằng Ngân Nguyệt tốt hơn ở đây?
Chương 1165: Võ Sư Đàm Luận
Tiểu Diệp khẽ nói: “Khi Hầu bộ trưởng ở đây, có lẽ… Có lẽ cũng sẽ lo lắng, nhưng bây giờ không phải có Lý đô đốc ở đây sao?”
Ha!
Diêu Tứ bừng tỉnh, có chút nghẹn lời, lần này không đơn giản là chỉ mình ta bị làm nhục, ngay cả Hầu Tiêu Trần cũng bị làm nhục.
Làm rất đẹp!
Ông ta muốn cười, Hầu Tiêu Trần, ngươi cũng có ngày hôm nay.
Nghe thấy không?
Mọi người đều cảm đương gia Ngân Nguyệt như ngươi cũng không ra sao, ngược lại, cái tên mọi rợ, mãng phu, tên Ma Kiếm giết người lung tung như Lý Hạo, vậy mà lại khiến mọi người cảm thấy đi theo hắn mới có tiền đồ, ngươi có tức hay không?
Ngọn lửa tức giận trong lòng ông ta, lập tức bị dập đi không ít.
Cười một tiếng, cầm lấy tách trà lớn của mình, uống một hớp, có chút buồn cười.
Lại nhìn Tuần Dạ Nhân ở dưới, ngược lại cảm thấy, chắc chắn có chút sinh cơ rồi.
Một bãi nước động như Thiên Tinh thành, từ khi bọn mọi rợ Ngân Nguyệt tới dường nhưng đã náo nhiệt hơn rất nhiều.
Lại nhìn Tuần Kiểm Ti cách đó không xe, ông ta không rõ, hôm nay Tuần Kiểm Ti sẽ lại có cảnh tượng thế nào đây?
Có lẽ Tuần Kiểm Ti cũng rất náo nhiệt.
Mấu chốt không nằm ở những chỗ này, mà ở chỗ phó bộ trưởng bị Tuần Dạ Nhân giết chết, hắn ta báo tên lên cho Lý Hạo, để Tuần Kiểm Ti trình báo một chút, cho Lý Hạo sắp xếp cho phó bộ trưởng cái tên.
Chắc hẳn, Cửu Ti sẽ tức đến nỗi chửi mẹ nó đi!
Ha ha ha!
….
Tuần Kiểm Ti.
Lúc này, chính xác là đang họp, thiếu hai vị phó bộ trưởng, một là Hoàng Long, một là Diêu Tứ, tên đó lấy lý do không được khỏe nên không đến.
Lúc này, cục trưởng Tuần Kiểm Ti lấy một xấp văn kiện, nhìn trái nhìn phải, toàn là mấy bài văn dài dòng nhưng toàn viết đến những nhân vật lớn… Lý Hạo muốn thăng chức, không thăng chức thì giết người!
Cái này không phải do Lý Hạo viết, mà là Diêu Tứ gửi đến.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti suy tư một hồi, mở miệng nói: “Diêu Tứ đề nghị, đề bạt Lý Hạo lên làm phó bộ trưởng, khiêm nhiệm phó cục trưởng, thay thế vị trí của Hoàng Long, các vị thấy thế nào?” Không ai lên tiếng.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti nhìn bọn họ, nửa ngày sau mới nói” “Ta nói các ngươi thấy thế nào!”
“Cục trưởng định đoạt!”
Một đám người vội vàng mở miệng!
Thật ra có người muốn mở miệng từ chối, thế nhưng vừa nghĩ tới Lý Hạo… Được rồi, đừng như vậy, là người đều sợ chết, hiện tại có dám quyết, nhỡ đâu bị Lý Hạạo biết, cả Cửu Ti đều không thể bắt lấy hắn, chúng ta đắc tội hắn làm gì?
Không thấy hôm qua chết một đống cục trưởng, phó cục trưởng sao?
Chỉ là phó cục trưởng mà thôi, chỉ là cục trưởng… chỉ cần ông không phản đối, nguyện ý thoái vị, bọn ta cũng không có ý kiến.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti có chút mệt lòng.
Ông hiểu ý của mọi người!
Mẹ!
Có ý gì?
Trận chiến hôm qua với Lý Hạo, Cửu Ti thất bại, cuối cùng lựa chọn nhượng bộ, lần này tốt… Có đôi khi, nhượng bộ một lần, thật sự khó mà vãn hồi.
“Hắn quá trẻ tuổi…”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti nói một câu, phía dưới có người nhỏ tiếng nói: “Cục trưởng, tuy hơi trẻ nhưng bây giờ hắn là Thiên Tinh Hầu, tổng đốc Thiên Tinh, mấu chốt là thực lực cường hãn, cường giả Thần Thông, cái này… Từ chối không tốt lắm đâu?”
Cục trưởng Tuần Kiểm ti khẽ giật mình, ta mẹ nhà hắn chưa có nói từ chối, ngược lại các ngươi đã vội vã vuốt mông ngựa hắn à? Thế nhưng Tuần Kiểm Ti là thiên hạ của Trần gia ta!
Các ngươi có phải quên rồi hay không?
Ông im lặng một chút, đảo qua đám người: “Cho nên, các ngươi đều cảm thấy nên thăng chức cho hắn?”
Đám người không lên tiếng, xem như chấp nhận.
Có lẽ đây là một trong những lần không ai phản đối.
Một là không dám, hai là không có khả năng.
Có phó cục trưởng còn giải thích một câu: “Bây giờ danh khí của hắn rất lớn, cũng đại biểu Tuần Kiểm ti, treo cái danh nghĩa phó cục trưởng, nói như vậy có nghĩa làm cái gì cũng có thể khiến Tuần Kiểm Ti nổi danh!”
Tai tiếng cũng gần vậy!
Cục trưởng Tuần Kiểm ti thầm mắng một tiếng, suy tư một chút, gật đầu: “Được, vậy cứ như thế đi!”
Nghĩ đến đây, ông ta bỗng nhiên cười một tiếng: “Hắn không phải là cấp dưới cũ của Hầu Tiêu Trần sao? Hầu Tiêu Trần không phải phó cục trưởng à?”
Mọi người không có lên tiếng, không hiểu ý của ông.
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti sờ lên cái cằm, cười: “Vậy cứ như thế đi! Rất tốt!”
“Văn bản tài liệu truyền đạt cho Hành Chính Ti, bọn hắn không phải thích làm chủ sao? Để bọn hắn trả lời!”
Phó cục trưởng, bình thường còn phải trải qua một quá trình, cần Hành Chính ti cùng Khảo Công ti xét duyệt, bây giờ ông cũng muốn xem thử, hai nhà kia có tâm tư gì.
Sẽ cự tuyệt sao? Nếu là cự tuyệt, vậy thật thú vị!
Không chê xem náo nhiệt, dù sao ông hạ quyết tâm, nếu không thể đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, vậy liền dệt hoa trên gấm, cụ thể thêm thể nào, cứ từ từ mà xem.
Nghĩ vậy, ông lại nói: “Đúng rồi, báo với Lý Hạo một tiếng, liền nói Tài Chính ti nhường ra một tòa di tích cấp hai, là một tòa đại học võ khoa, hỏi hắn có hứng thú đi thăm dò không.”
Dứt lời, cười một tiếng, nghiền ngẫm nói: “Rất nguy hiểm, dù sao nói cho hắn biết là được!” Nói xong liền quay người rời đi.
Có người ở phía sau nhỏ giọng nói: “Cục trưởng, vậy sau này họp, phải kêu hắn sao?”
“…”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti hơi ngẩn ra, nửa ngày sau mới nói: “Không kêu!”
Nói xong cấp tốc rời đi.
Kêu Lý Hạo đến họp?
Quên đi!
Tên kia nếu là từ trước đến nay đều làm trái ý mình, chính mình phải làm sao bây giờ?
Tiếp tục làm với hắn?
Hay là chém hắn?
Hay là bị hắn chém ?
Ai biết được!
Một ngày này Thiên Tinh thành rất náo nhiệt.
Mà một ngày này, Lý Hạo thật sự không có ra ngoài.
Một đám võ sư Ngân Nguyệt, đang giao lưu, tiện thể chữa thương và tu luyện, đây cũng là cơ hội khó có được, một đám võ sư, mặc kệ có thù hay không có thù, thừa dịp còn không có trở mặt, giao lưu một phen trước.
Trong một chỗ căn phòng lớn, giờ phút này người phát biểu chính là Bá Đao, vị đao khách bá đạo này tỏ ra lạnh lùng, âm trầm nói: “Viên Thạc, không nên cảm thấy Ngũ Cầm Thuật của người mới là duy nhất! Con đường Dung thần chưa hẳn chính là chính đạo!”
“Ngươi dám nói chúng ta là bàng môn tà đạo?”
Ông có chút tức giận, hừ lạnh một tiếng: “Võ sư, thứ thực sự nên thi triển chính là thần ý.
Thần ý mạnh, hết thảy đều mạnh, ta tin tưởng thần ý mạnh mẽ đến cực hạn, sẽ trả lại nhục thân… Nếu ngũ tạng suy yếu thì sau này sẽ không phải là vấn đề! Thần ý mạnh mẽ, có thể kéo theo nhục thân mạnh mẽ, chỉ là hiện tại chúng ta vẫn còn nhỏ yếu, đợi đến khi thần ý lột xác, tự nhiên có thể khiến cho nhục thân mạnh mẽ lên ! Thậm chí bỏ đi nhục thân, cũng không thành vấn đề.”
Bên kia, Nam Quyền nổi nóng nói: “Vô nghĩa! Khí huyết mới là mấu chốt…”
“Nhục thân mạnh tất cả đều mạnh, nhục thân chứng đạo, chưa từng nghe qua à?”
“Không không không, ta lại thật ra cảm thấy, mấu chốt ở chỗ thế…”
Một đám võ sư, không ai phục ai.
Viên Thạc ngược lại như Lã Vọng buông cần, nhàn nhã tự đắc, bắt chéo hai chân, thảnh thảnh thơi thơi: “Đúng vậy, các ngươi nói rất đúng, cho nên không cần ngũ tạng mạnh, ai vụng trộm cường hóa ngũ tạng, thì người đó là súc sinh!”
“…”
Hiện trường an tĩnh trong nháy mắt.
Sau một khắc, tiếng mắng lớn hơn!
Một lát sau, có người mở miệng, thận trọng nói: “Chư vị, phát triển cân đối không tốt sao? Kỳ thật, ta xem như đã nhìn ra, tổng kết lại, cũng chỉ là mấy con đường như vậy, mà tất cả đều khá liên quan đến khóa siêu năng, sư phụ ta chú trọng ngũ tạng tuần hoàn, nhưng ngũ tạng tuần hoàn, cũng không phải tuần hoàn lớn, kết hợp một chút, không phải là đại tuần hoàn toàn thân sao?”
Viên Thạc mắt trợn trắng, lười nói cái gì.
Hầu Tiêu Trần cũng nói khẽ: “Nói đơn giản, nhìn trước mắt, nhân thể ít nhất có 12 khóa siêu năng, trước mắt Viên Thạc đã hoàn thành tuần hoàn ngũ tạng, đã là mức cực hạn, chúng ta có thể hoàn thành tuần hoàn tứ chi, độ khó không hề thấp, lấy tứ chi làm cơ sở, sư phụ ngươi nếu có thể kết hợp được, có thể hoàn thành tuần hoàn hệ thống của chín khóa siêu năng, nói như vậy, con đường phía trước kỳ thật đã có một chút…”
Thiên Kiếm cũng thản nhiên nói: “Nguyên tắc là nguyên tắc, ai cũng biết, toàn diện càng mạnh! Mấu chốt là… Không dễ tu luyện, không dễ kết hợp, ngươi phải hiểu được, hai loại phương pháp hô hấp khác nhau, đều khó mà dung hợp, huống chi 12 khóa siêu năng.” Lý Hạo gật gật đầu, ở đây hắn là tiểu bối, chưa nói về thực lực như thế nào, sự hiểu biết về Võ Đạo, khẳng định không bằng những người này.
Ngược lại hắn cũng muốn nói ý đó, thế nhưng bọn họ cũng đã nó rồi, nói chỉ vô dụng, nhưng ngươi phải kết hợp lại?
Ai mà không biết phát triển toàn diện sẽ tốt hơn?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










