[Dịch] Tinh Môn
Tập 230 : Để Ta Ra Ngoài (c1146-c1150)
❮ sautiếp ❯Chương 1146: Để Ta Ra Ngoài
Điều không ngờ được chính là người đến đây vậy mà lại là tam đại thủ lĩnh, đều là rồng thần chỉ thấy đầu mà không thấy đuôi, người đứng đầu Hạo Thiên sơn trang cũng thế, trước nay đều rất thần bí, bên phía siêu năng thành cũng được mệnh danh là thần thông, bây giờ lại xuất hiện một người.
Nhưng vào lúc này, họ đều đến đây.
Dường như bọn họ có cùng một mục tiêu, đó là cướp lấy ngũ cầm thổ nạp thuật, mà lúc này cũng là lúc có cơ hội tốt nhất, Viên Thạc không thể để cho đồ đệ của ông gặp nguy hiểm, không chỉ như vậy, võ sư Ngân Nguyệt ở đây cũng gặp nguy hiểm.
Kéo dài thêm nữa cũng chỉ có nhóm người Ngân Nguyệt chịu thiệt.
Mấy người Diêu Tứ vừa mới đại sát tứ phương bây giờ sắc mặt cũng xanh mét.
Bóng dáng Thiên Kiếm lúc này lộ ra vẻ cực kỳ uy nghiêm, ánh mắt cũng sắc bén vô cùng, nhìn về phía mấy người, trong tay cầm đại kiếm ngang trời, lạnh lùng nói: “Chỉ có Ngân Nguyệt võ sư chết trận mà thôi!”
Ánh Hồng Nguyệt bật cười: “Đừng nói như vậy, bọn ta cũng vậy! Ta là võ sư Ngân Nguyệt, tuy rằng Diêm La, Phi Kiếm, Hạo Thiên không phải là tất cả, nhưng cũng không khác nhau mấy đều lớn lên ở Ngân Nguyệt.
Nếu năm đó không có tính bài ngoại, vậy ba người họ cũng có thể nhập bảng, không sai chứ? Ngươi xem, hiện tại tất cả bọn họ đều phát triển rất tốt, cũng nên cảm tạ sự bồi dưỡng của Ngân Nguyệt… Bọn ta đều tràn đầy khát khao với võ sư, đầy nhiệt huyết… Một khi đã như vậy, hà cớ gì Viên đại ca cứ khư khư giữ cho mình vậy?”
Viên Thạc lạnh mặt, nhìn tất cả bọn họ.
Ánh Hồng Nguyệt vỗ cây quạt của gã, thấy Viên Thạc nhìn chằm chằm mình, cười cười: “Đừng mắng ta, mắng ta tiện cũng không có ý nghĩa gì, thói quen của ta, thói quen thành tự nhiên, không đổi được, nhiều năm như vậy, Viên đại ca còn không hiểu ta sao?”
“Huynh xem, tiểu sư đệ của ta đều bị bức thành thần thông, nếu đại ca sớm đem ngũ cầm thổ nạp thuật truyền cho bọn ta… Việc này sao có thể xảy ra được? Cửu ti tuy mạnh, nhưng bọn ta cũng không dễ chọc, đều là người Ngân Nguyệt, tự nhiên sẽ ra sức một ít…”
Lúc này lão cục trưởng không nói chuyện, nhìn trái nhìn phải, cũng không hé răng nói gì.
Sắc mặt Diêu Tứ có chút khó coi, thật ra xuất quân hôm nay có chút bất lợi.
Thiên Kiếm dường như đã làm xong chuẩn bị, bất cứ lúc nào cũng có thể đại khai sát giới.
Viên Thạc hít sâu một hơi, nhìn về phía bọn họ, bình tĩnh nói: “Cho các ngươi, các ngươi sẽ rời khỏi ngay?”
“Đương nhiên!”
Ánh Hồng Nguyệt cười nói: “Đều đi! Yên tâm đi! Võ sư ấy mà, có tính cách gì thì huynh cũng biết rồi, một ngụm nước bọt một cây đinh.
Đương nhiên vị của siêu năng thành này cũng không quá quen thuộc, thiên nhãn tu sĩ tu luyện đến nước này cũng không đơn giản… Có điều bọn ta đi rồi, nàng ta dám ở lại, chết là điều hiển nhiên, các ngươi còn sợ nàng ta hay sao?”
Thiên nhãn tu sĩ này đúng là một tu sĩ nữ.
Cường giả nữ tu sĩ ở đây không nhiều lắm, ngoại trừ thiên nhãn tu sĩ, còn có Phi Kiếm Tiên, so với hai người Quang Minh Kiếm và những người khác có vẻ hơi ảm đạm.
Thiên nhãn tu sĩ cũng nhẹ giọng nói: “Ta lấy được bí thuật, đương nhiên cũng sẽ rời khỏi, không cần lo lắng!”
Nàng ta cũng là một siêu năng, cũng muốn ngũ cầm thổ nạp thuật.
Có thể thấy được, những người này ít nhiều đều hiểu được tình hình của ngũ cầm thổ nạp thuật.
Bởi vì Viên Thạc từng dùng qua, khi đối phó Từ Khánh ra tay một lần, cùng phối hợp với Lý Hạo.
Bình thường, cho dù giết Viên Thạc chỉ sợ cũng khó mà cướp được.
Nhưng vào lúc này… thời cơ đã chín mùi!
Bên trong thành.
Lý Hạo không ngừng phá vòng vây, cũng khó có thể phá bỏ phòng thủ của ngũ đại cường giả, năm người này nhanh chóng hoàn toàn vây lấy hắn.
Lý Hạo bỗng nhiên truyền âm: “Thả ta ra ngoài, ta đi làm thịt bọn chúng! Không để ta ra ngoài… Các ông có nghĩ đến, Lý Hạo ta chỉ có thể phá sáu sợi của khóa siêu năng? Mấy ông không thấy, đây là thuộc tính lôi đình sao? Ngũ tạng bị khóa, đều hoàn hảo không có tổn hao gì, mặc dù cơ thể ta yếu, nhưng còn có thể miễn cưỡng chịu đựng được một đòn lực của khóa siêu năng… Các ông sẽ chiến đấu với ta đến cùng sao?”
Sắc mặt năm lão nhân ngưng trọng.
Lý Hạo lại truyền âm: “Thả ta ra ngoài! Ta phải làm thịt mấy tên này, dám ép buộc sư phụ ta, mấy lão chó các ông ta có thể không giết, ngược lại ta muốn đi gặp bạn họ.”
Ngũ đại cường giả liếc nhau, sắc mặt tỏ vẻ ngưng trọng.
Thả Lý Hạo đi sao?
Lý Hạo giết nhiều thần thông như vậy, ngay cả Hồ Khiếu cũng giết, chỉ cần vây khốn hắn, võ sư bên ngoài sẽ không có sự trợ giúp của Lý Hạo, sớm hay muốn sẽ xuất hiện tình trạng khóa siêu năng đứt đoạn, thậm chí xuất hiện tình trạng nội tạng bị nổ tung.
Ánh Hồng Nguyệt, bọn họ cũng nên bắt lấy cơ hội lúc này.
Nếu hai bên hợp tác tốt, có lẽ mấy người Ngân Nguyệt này không có một ai có thể chạy thoát.
“Bọn họ lấy được ngũ cầm thổ nạp thuật, sẽ cho mấy ông một phần sao?”
Giọng nói Lý Hạo lạnh lùng, mang theo vài phần vội vã: “Ta sẽ cho mấy ông ba giây để suy nghĩ, nếu không để ta đi, ta liền phá đạo thứ bảy của khóa siêu năng… Chờ xem!”
Năm vị cường giả liếc nhau.
Một lát sau, cái cối xay khổng lồ trên không trung kia dường như đã nới lỏng một ít.
Lý Hạo vốn dĩ vẫn bị nhốt trong vòng năm người, nháy mắt đã biến mất tăm.
Lão lão nhân khẽ nhíu mày, không biết việc này là tốt hay xấu… nhưng dường như không có kết quả nào tệ hơn bây giờ, thật ra bọn họ hy vọng Lý Hạo có thể cùng với những người đó đầu rơi máu chảy.
Những kẻ mọi rợi Ngân Nguyệt này, rất khó bị khuất phục.
Giờ đây, những người Ngân Nguyệt một mặt lo lắng cho sự an toàn của Lý Hạo, mặt khác lại chịu đựng nguy hiểm của tập luyện khóa siêu năng,
Cho nên, bọn họ đều có vẻ hơi do dự.
Cho dù là Viên Thạc, dường như ông ta cũng đang do dự.
Nhưng nếu Lý Hạo có thể thoát thân… Có lẽ sẽ có một kết quả khác.
Mấy người liếc nhau, trong mắt đều có chút không thể xác định, đều có chút phức tạp, bọn họ để cho Lý Hạo chạy thoát… Hành động này không biết có thể phát sinh ra tình huống xấu hơn hay không.
Chương 1147: Giải Phong Tinh Không Kiếm
Ngay khi Viên Thạc đồng ý, bọn người Ánh Hồng Nguyệt đều lộ ra ý cười.
Quả nhiên!
Nếu một mình đối phó với Viên Thạc thì hiệu quả không lớn… bây giờ… Viên Thạc cũng dao động, đây là một kết quả rất tốt.
Chết một người mới miễn cưỡng đạt được thần thông, đối với họ mà nói, không là gì cả.
Thần thông khó thành, nhưng nếu dùng ngũ cầm thổ nạp thuật có thể cải thiện hiệu quả, ổn định ngũ tạng, kế tiếp, thần thông có lẽ không là gì cả,
Ngay lúc bọn họ nghĩ về nó.
Bỗng nhiên sắc mặt Ánh Hồng Nguyệt khẽ thay đổi.
Nhìn ra sau đám đông.
Mà Lý Hạo cũng nhìn thấy bọn họ, cái gì cũng không nói, tinh không kiếm hiện ra, trong nháy mắt cắm vào tiêm, một dòng máu đầu tim nhanh chóng hòa vào tinh không kiếm.
Ngay cả khi hắn đối phó với Hồ Khiếu cũng chưa như vậy.
Lúc này hắn cực kỳ tức giận!
Vô cùng tức giận.
Tinh không kiếm hấp thụ máu, trong chớp mắt, thân kiếm phiếm phòng.
Lý Hạo biết, những người này… so với năm lão cục trưởng càng khó đối phó, càng mạnh mẽ hơn.
Nhưng… Thế thì sao.
Trong chớp mắt tinh không kiếm hấp thụ lượng máu lớn, sắc mặt Lý Hạo trắng bệch đến dọa người.
Cảm giác ngũ tạng đều có chút vụn vỡ.
Nhưng… Hắn quan tâm sao?
Hắn không quan tâm!
Khi hắn đối phó với Cửu ti, tam đại tổ chức lại nhúng tay một lần nữa, thật sự nghĩ các ngươi là người một nhà sao?
Giờ khắc này, Thiên Kiếm có chút rung động
Đại kiếm trong tay bỗng nhiên chấn động.
Mà Lý Hạo, chớp mắt đã xuyên phá hư không, một thanh trường kiếm đỏ như máu xuất hiện trong tay, trường kiếm phía trên không có kiếm ý, chỉ có dòng máu đỏ tươi đang chảy.
“Trảm!”
Một tiếng quát chói tai, một kiếm từ không trung đến giống như thanh khiếm Lý Hạo từng thấy lúc trước.
Lúc này hắn vô cùng tức giận, bất chấp tất cả, trường kiếm chém thẳng về phía một người!
Không phải thủ lĩnh của tam đại tổ chức, hắn biết bọn họ rất mạnh!
Chưa chắc đã giết được bọn họ!
Người hắn chém chính là cường giả phía sau bọn họ, Hồng Nguyệt trưởng lão, là Bình Nguyên Vương, là Phật Sơn Chủ!
Những người này đều đã trải qua những trận đại chiến.
Một kiếm từ trời giáng xuống!
Sát khí xuyên qua đất trời!
Ánh Hồng Nguyệt hơi biến sắc, có chút chần chờ, ngay sau đó nắm lấy Tranh Nguyệt và Thanh Nguyệt biến mất trong nháy mắt.
Diêm La thấy thế, thầm mắng một tiếng, cũng biến mất vào hư không.
Tốc độ Phi Kiếm Tiên cực nhanh, đã sớm biến mất.
Dù sao người của bọn họ đều đã chết, Ánh Hồng Nguyệt tình nguyện cứu hai kẻ yếu, dẫn các nàng đi cũng không cứu hai đại trưởng lão, bọn họ mới không thèm hao phí thần thông, miễn cưỡng đi ngăn chặn một kiếm kinh thiên động địa của Lý Hạo.
Ầm!
Hư không vỡ nát, sắc mặt hai đại trưởng lão và Bình Nguyên Vương thay đổi.
Trên người Phật Sơn Chủ nháy mắt tỏa ra hào quang màu vàng.
Kim thân hộ thể!
Bình Nguyên Vương rống lên một tiếng, một tiếng ầm vang lên giống như có cái gì nổ tung, trên người tỏa ra một ánh lửa, ông ta thân là võ sư, lúc này vô cùng dứt khoát, đứt một đoạn xiềng xích, cái thứ đứt này, nháy mắt lớn mạnh thành một mảng lớn rồi lại biến mất trong giây lát.
Hai đại trưởng lão không kịp rồi.
So với những người này, bọn họ có sự chênh lệch rất lớn, không có lai lịch gì đáng nói, trong mắt hai người hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Xa xa, Ánh Hồng Nguyệt đang bỏ chạy dường như có chút kiệt sức, vung cây quạt lên, nháy mắt nó xuất hiện dưới trường kiếm, răng rắc một tiếng, cây quạt vừa mới ngăn cản một kiếm của Thiên Kiếm, trực tiếp nát vụn.
Ánh Hồng Nguyệt rên lên một tiếng đau đớn, hơi cau mày, có chút ngưng trọng, Tinh Không Kiếm đã tháo giải rất nhiều…
Răng rắc!
Hư không bị đánh nát, trường kiếm hạ xuống, hai vị trưởng lão nháy mắt hóa thành bột mịn, mặt biển rộng bị chém ra tạo thành một khe nứt, trong nháy mắt toàn bộ nước biển đều biến mất, sau đó nước biển bắt đầu chảy ngược, tạo ra một đợt sóng cuộn kinh thiên động địa.
Mà sắc mặt Lý Hạo đã tái nhợt!
Hắn lạnh lùng nhìn mấy người đang bỏ chạy, kim quang trên người Phật Sơn Chủ vỡ nát, cả người đều là máu nhưng vẫn còn sống, Bình Nguyên Vương đã rút rất xa, lúc này, siêu năng hệ hỏa trên người ông ta đầy tràn tỏa ra, sắc mặt xanh mét.
Ông ta là võ sư đỉnh cấp, thậm chí trước kia còn áp chế được Hoàng Vũ và Hầu Tiêu Trần, chính là Cửu Tỏa Bao của Chính Nhân Cửu Kinh và là một cường giả.
Mà ngay lúc này, cũng đã đứt một cái, khiến ông ta cực kỳ phẫn nộ!
“Lý Hạo!”
Bình Nguyên Vương lạnh lùng liếc nhìn Lý Hạo, lúc này siêu năng hệ hỏa tỏa ra, giống như không còn kiêng kỵ cái gì nữa, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi chơi đẹp đấy!”
Khóa siêu năng hoàn toàn đứt đoạn, đối với võ sư mà nói là một tổn thất vô cùng lớn.
Sao ông ta không thể phẫn nộ cho được!
Lý Hạo lạnh lùng nhìn ông ta: “Ông đứt thêm hai đoạn nữa thì hãy nói lời này với ta!”
Bình Nguyên Vương không lên tiếng
Đứt đoạn một cái có lẽ còn hy vọng… Đứt thêm mấy cái, cho dù phải trả cái giá cực lớn ông ta cũng khó để khôi phục thành võ sư.
Phía sau, năm lão nhân cùng bước đến.
Phía sau nữa còn có một vài cục trưởng chạy đến, trong chớp mắt, trước sau đều là cường giả.
Phía trước, tam đại tổ chức, vài đại thần sơn, cường giả của siêu năng thành vẫn ở đây, chưa rời khỏi.
Phía sau năm lão nhân dẫn theo mấy vị thần thông đuổi đến, nhưng không đến gần, chỉ đang cân nhắc cái gì đó, chờ đợi cái gì đó.
Nếu hai bên hợp tác, vẫn có thể tiêu diệt được nhóm người Lý Hạo.
Hôm nay thần thông đã chết 12 người.
Có thể nói là tổn thất trầm trọng!
Nhưng hiện tại, nguy hiểm nhất vẫn là Lý Hạo bên này.
Bởi vì hắn không có đủ thời gian sửa chữa khóa siêu năng cho mọi người, trừ phi đều giống Bình Nguyên Vương, nhưng làm như vậy, bản thân Lý Hạo cũng đang băn khoăn.
Hắn thành siêu năng nhưng cũng không thể chặt đứt hy vọng của toàn bộ võ sư.
Lý Hạo không nói gì, tiểu kiếm đỏ như máu lại đâm vào tim một lần nữa, lượng lớn máu đổ vào, sắc mặt Lý Hạo càng thêm cái nhợt, xa xa, Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày: “Ngươi làm đến mức này, cưỡng ép giải phong tinh không kiếm… Cuối cùng chỉ sẽ rơi vào cảnh thiếu máu mà chết! Lý Hạo, thứ bọn ta muốn chính là ngũ cầm thổ nạp thuật, lúc này không phải là lúc võ sư hiện đại bọn ta giết nhau đến mức ngươi chết ta sống…”
Lý Hạo không nói lời nào, huyết kiếm lại bị hắn rút ra, một cổ hơi thở, kiếm ý từ viễn cổ mà đến, tràn ra trên tiểu kiếm
Thân thể Lý Hạo khẽ lắc lư, dường như đứng không vững nữa.
Hắn không nói gì thêm, chỉ nhìn Ánh Hồng Nguyệt, bỗng nhiên nở nụ cười: “Ngươi chính là Ánh Hồng Nguyệt!”
Ánh Hồng Nguyệt im lặng
“Ngươi rất mạnh… mạnh đến mức thái quá, ta biết tại sao ngươi không ra tay đối phó ta!”
Ánh Hồng Nguyệt vẫn không nói!
Lý Hạo bỗng nhiên cười ha ha: “Ta biết vì sao khi vừa thấy ta ngươi lại bỏ chạy… Ánh Hồng Nguyệt, cảm giác mua dây buộc mình như thế nào?”
Chương 1148: Là Ngươi Kiêng Kị Ta
Ánh Hồng Nguyệt cau mày, khẽ nói: “Lý Hạo, ngươi không nên ép ta, có lẽ ta sẽ không giết ngươi, nhưng sư phụ của ngươi, bạn bè của ngươi, đều sẽ chết!”
Lý Hạo cười ha ha: “Không không không, ngươi không dám! Ánh Hồng Nguyệt, Lý gia ta là đứng đầu của tám đại gia tộc! Dã tâm của ngươi thật lớn, vậy mà lại cắn nuốt huyết mạch của bảy gia tộc, bảy mạch hội họp! Nhưng mà… Huyết mạch của ngươi dường như rất sợ huyết mạch của Lý gia ta! Ánh Hồng Nguyệt… Ngươi đang đùa với lửa!”
Mày Ánh Hồng Nguyệt hơi nhăn lại, thản nhiên nói: “Ngươi có thể thử xem!”
Lý Hạo vẫn cười điên cuồng như trước.
Hắn thấy được, đúng vậy, lúc này vậy mà hắn lại có thể nhìn thấy được bảy đường trên đỉnh đầu Ánh Hồng Nguyệt, có lẽ Ánh Hồng Nguyệt cũng có thể nhìn thấy trên đầu hắn có một đường đỏ.
Bọn họ đều có liên quan đến bát quái đồ của Ngân Thành kia.
Nhưng bảy đường dường như có chút kháng cự, trong đó có mấy cái thậm chí còn mơ hồ muốn tiếp cận Lý Hạo.
Lý Hạo lập tức hiểu ra, vì sao Ánh Hồng Nguyệt không đến Ngân Thành, không tự mình giết hắn rồi.
Vẫn chỉ phái người đi, mà không phải tự mình đi giết.
Thì ra… Gã sợ chính mình!
Không, là huyết mạch của gã đang chống lại gã.
Gã cắn nuốt sức mạnh của bảy huyết mạch.
Lý Hạo cười ha hả, từng bước tiến về phía Ánh Hồng Nguyệt.
Ánh Hồng Nguyệt cau mày, chớp mắt mang theo Tranh Nguyệt và Thanh Nguyệt biến mất, lại xuất hiện ở phía sau Diêm La và Phi Kiếm Tiên, nhìn thoáng qua hai người: “Hắn giao cho các ngươi.”
Sắc mặt hai người Diêm La có chút khác thường.
Thú vị!
Dường như Ánh Hồng Nguyệt thật sự có chút kiêng kị Lý Hạo.
Mà Lý Hạo cũng nở nụ cười: “Bảy mạch của ngươi không hợp nhất, ngươi hẳn là người của một trong tám nhà đó, chỉ có một huyết mạch phù hợp với người, sáu cái khác đều đang chống cự lại ngươi! Ngươi không thể dung hợp được hoàn toàn, nếu ngươi có thể dung hợp hoàn toàn, có lẽ đã không sợ ta, bây giờ… hình như không phải! Sáu huyết mạch khác dường như thân thiết với ta hơn.”
Ánh Hồng Nguyệt bình tĩnh nói: “Vậy thì sao? Ngươi không giết được ta, đến gần ta cũng không, cho dù ngươi lấy được Truy Phong Ngoa.”
“Mà có lẽ ta không giết ngươi, nhưng ta có thể giết sư phụ của ngươi, giết bạn bè của ngươi, giết tất cả mọi người bên cạnh ngươi… Lý Hạo, bảo Viên Thạc giao ngũ cầm thổ nạp thuật, chuyện đơn giản như vậy, tại sao ngươi lại phức tạp hóa nó lên vậy?”
Huyết mạch của gã không hoàn toàn hợp nhất, kháng cự dung hợp, thân cận huyết mạnh Lý gia, cho nên gã không thể giao thủ với Lý Hạo, dễ khiến cho sáu huyết mạch khác hỏng mất.
Nhưng như gã nói, gã rất mạnh, gã có thể giết bất kỳ kẻ nào ngoại trừ Lý Hạo.
Mà gã cũng có thể thương lượng với bọn Diêm La, cùng đối phó Lý Hạo, nhưng những người này chưa chắc đã bằng lòng.
Lý Hạo vừa định mở miệng, bỗng nhiên có người mở miệng, có chút bất đắc dĩ, hơi phức tạp nhẹ giọng nói: “Ánh Hồng Nguyệt, nhiều năm như vậy rồi, ngươi vẫn cuồng vọng như vậy, kiêu ngạo như vậy!”
Người nói chuyện không phải khác mà là Địa Phúc Kiếm.
Gã đè Viên Thạc xuống, Viên Thạc dường như muốn làm cái gì đó, cũng bị gã đè lại.
Hồng Nhất Đường nhìn thoáng qua Lý Hạo, lại nhìn những người khác, cười cười: “Thiên Kiếm huynh, mùi vị siêu năng rất tuyệt đúng không?”
Thiên Kiếm nhìn gã một cái, thản nhiên nói: “Ngươi cũng có thể thử xem!”
“Như huynh mong muốn.”
Gã nở nụ cười, lại nhìn về phía Hầu Tiêu Trần: “Cho dù ngươi có chín sợi khóa siêu năng cũng không tính là ổn định, có lẽ là mười sợi, thậm chí mười một sợi… Có điều ngươi có sứ mệnh của ngươi, ngược lại ta chả sao cả.”
Trong lòng tất cả mọi người cả kinh.
Sắc mặt Lý Hạo cũng khẽ biến, vừa muốn mở miệng, Hồng Nhất Đường liền cười nói: “Sức mạnh ở chỗ vận dụng, võ đạo của sư phụ ngươi cũng có một ít hy vọng, ta không quan trọng… Đừng khiến cho sư phụ ngươi mù quáng, ngươi cũng đừng xằng bậy…”
Khi nói chuyện, một cỗ lực lượng ngập trời từ trong cơ thể gã bùng nổ, trong nháy mắt, mọi người đều có thể nghe được rõ ràng tiếng xích sắt vỡ vụn.
Răng rắc, răng rắc, răng rắc…
Liên tiếp không ngừng!
Hồng Nhất Đường vẫn tươi cười như trước, mang theo một ít không hề gì: “Kỳ thật từ rất sớm ta đã từng nếm thử, nhưng khi đó chỉ dám cắt đứt 4 chi khóa siêu năng, vẫn chưa từng dám tiến thêm bước nữa.
Lúc nãy nhìn Lý Hạo thăng cấp, thực lực nháy mắt tăng vọt, thật ra ta có chút rung động.”
Dứt lời, một kiếm dập dờn, khẽ bay, nhưng trời đất giống như hoàn toàn xoay tròn.
“Lý Hạo, ta cũng xin cảm ơn kiếm của ngươi vì lâu nay có thể duy trì, khiến cho ta lấy được nhiều lợi lộc, nếu không… sẽ không dễ dàng ổn định như vậy!”
Dứt lời, ầm!
Tiếng nổ truyền ra, xa xa, vẻ mặt Bình Nguyên Vương dại ra, nhìn thấy một thanh kiếm trước ngực, có chút nghi hoặc, nó xuyên qua khi nào?
Còn có, tam đại tổ chức ép buộc các ngươi, ngươi giết ta làm gì?
“Ta giết ngươi là bởi vì để ngươi là võ sư, còn đứt một cái khóa siêu năng, ta sợ người phá bình phá suất, tiếp tục phá, thì ngươi sẽ là một kẻ thù đáng gớm, khó đối phó, bọn họ cũng chưa đứt đoạn, có chút kiêng dè!”
Hồng Nhất Đường còn thật sự giải thích một câu!
“Bình Nguyên Vương, giết ngươi vì ngươi đáng để ta coi trọng, không phải cố ý nhắm vào ngươi… Hy vọng ngươi có thể hiểu cho!”
Bình Nguyên Vương há miệng thở dốc, bỗng nhiên có chút buồn cười.
Thì ra… là như thế.
Bởi vì ta được xem trọng, bởi vì ta đã đứt một đoạn, ngươi sợ ta tiếp tục đứt, ngươi cảm thấy ta có sức uy hiếp… Ta có nên thấy vinh hạnh không đây?
Có lẽ, nên đi!
Dù sao, Địa Phúc Kiếm hoàn toàn đứt đoạn khóa siêu năng vì để giết ta… Thật vinh hạnh!
Ta dùng cái chết của ta đổi lấy cơ hội hắn trở thành siêu năng, không tốt sao?
Hồng Nhất Đường rút kiếm lại, thở dài một tiếng: “Bình Nguyên Vương thật sự có thiên phía, có thể bão hòa chín sợi khóa siêu năng, hoàn toàn phá giải được, ở đây có mấy người địch lại ông ta, ta liền tiễn ông ấy ra đi trước, Hầu Bộ trưởng, Vũ suất đều không có ý kiến gì chứ?”
“Ông ấy chỉ là cấp trên cũ của các ngươi mà.”
Ánh mắt Hầu Tiêu Trần nheo lại, không mở miệng, sắc mặt của Hoàng Vũ cũng lạnh lùng, không nói được một lời.
Có ý kiến cái rắm!
Nhưng thật ra Địa Phúc Kiếm hoàn toàn phá giải, lúc này còn đang đứt đoạn khóa siêu năng, không biết đứt bao nhiêu sợi, vậy mà có thể chống đỡ được.
Cơ thể này… đã được cường hóa theo Lý Hạo.
Cái chết của Bình Nguyên Vương cũng thật oan.
Nhưng, tất cả đều không có nếu như.
Sắc mặt Lý Hạo lúc này rất khó coi, cầm trường kiếm màu đỏ trong tay, không nói được một lời.
Địa Phúc Kiếm… hóa thành siêu năng!
Chương 1149: Lựa Chọn Rút Lui
Hồng Nhất Đường đến bên cạnh hắn, cười cười: “Rất tốt, loại cảm giác vô địch này, rất thoải mái!”
Gã cười cười, nhìn mấy người đối diện: “Còn muốn lấy ngũ cầm thổ nạp thuật sao? Bây giờ có thể hoàn toàn giải phong, sức mạnh giải phong liền mở ra, ta nghĩ, còn có Diêu Tứ, Hầu Tiêu Trần, Hoàn Vũ đều có thể làm được… Không nên như thế sao?”
Gã chỉ nhìn mấy vị võ sư, về phần thiên nhãn tu sĩ của siêu năng thành, gã không quá quan tâm.
Gã nhìn vài người, lặp lại: “Các ngươi nên rút lui ngay bây giờ hay là thử chiến đấu với ta?”
Diêm La nở nụ cười: “Hồng huynh, thật xấu hổ khi làm chuyện đó, bọn ta không có ý này, huynh xem náo nhiệt sao, sao không thử phong ấn lại?”
Hồng Nhất Đường nở nụ cười, một kiếm vung ra!
“Diêm La, ngươi vẫn luôn thích nói đùa, năm đó ngươi nói đùa mấy lần đã bị Viên Thạc đánh mấy lần, sao ngươi không nhớ vậy?”
Ầm!
Tiếng nổ vang vọng khắp thiên địa, Diêm La lùi về sau vài bước, mặt đỏ bừng, Hồng Nhất Đường ho khan một tiếng, cười nói: “Thật cứng đầu! Thiết Bố ý của ngươi cũng đã tu luyện đến cực hạn, vậy mà ngươi lại chạy, cũng không biết người sư đệ rẻ tiền kia có hận ngươi hay không.”
Khu vực giữa hai người, hư không dường như nứt ra.
Diêm La nhìn ngực, một vết máu hiện ra, nhưng rất nhanh khép lại.
Khẽ nhíu mày, liếc nhìn Hồng Nhất Đường: “Ngươi đã phá bao nhiêu khóa siêu năng?”
“Ngươi đoán thử xem!”
Hồng Nhất Đường tươi cười: “Rút không?”
Diêm La nhíu mày không nói.
Ngay lúc này, sắc mặt khẽ biến, lập tức biến mất tại chỗ.
Ngay chỗ đó một thanh trường kiếm màu đỏ xuất hiện, Lý Hạo không nói lời nào, chỉ là hơi cau mày, tốc độ nhanh thật!
Hồng Nhất Đường muốn nói lại thôi, ngươi xúc động như vậy làm cái gì?
Ngay sau đó, Lý Hạo lại biến mất xuất hiện trước mặt Phật Sơn Chủ.
Sắc mặt Phật Sơn Chủ cũng kịch biến, nháy mắt hiện ra kim quang.
Răng rắc một tiếng, kim quang vỡ tan, Phật Sơn Chủ nhanh chóng rút lui, trên người mơ hồ có siêu năng phát tán, sắc mặt xanh mét: “Đừng ép ta, bây giờ ta rút đi, ta không phải Bình Nguyên Vương, ngươi bức ta hoàn toàn giải phong, cũng đừng mong ai có thể sống tốt!”
Lý Hạo không nói, một kiếm rồi lại một kiếm, sắc mặt Phật Sơn Chủ khó coi, bỗng nhiên xoay người chặn một kiếm, một ngụm máu tươi phun ra, ngay sau đó, đột nhiên phá không mà chạy trốn!
Ông ta không muốn chết, cũng không muốn giống những người này, hoàn toàn giải phong sức mạnh, giờ khắc này, ông ta lựa chọn chạy trốn.
Ngay lúc này, một thanh kiếm khổng lồ hạ xuống!
Ầm!
Một tiếng nổ lớn, ầm ầm vang lên, trên thân Phật Sơn Chủ đột nhiên xuất hiện một đạo ánh sáng vàng, lần này khác với lúc trước, lần này là ánh sáng của siêu năng màu vàng, và giây tiếp theo, ánh sáng của siêu năng màu đỏ rực lửa xuất hiện.
Một ngụm máu phun ra, nắm đấm đánh ra ầm ầm, đại kiếm liền lui về phía sau, ông ta vội vàng tránh ra phía sau, răng rắc một tiếng, một cánh tay trực tiếp bị chém đứt.
Phật Sơn Chủ mặt tái mét, lại rống lên, răng rắc… âm thanh khóa siêu năng gãy không ngừng truyền ra, một đấm đánh trả Lý Hạo, Lý Hạo hơi lảo đảo
Ông ta cũng tranh thủ rời đi, đột nhiên nhìn về phía Thiên Kiếm cách đó không xa, Thiên Kiếm vẻ mặt lãnh đạm: “Ngươi đang nhìn cái gì, đang mở khóa, ngươi đã tới, liền muốn rời đi như thế này?”
Hồng Nhất Đường đã được mở khóa, mọi người không quan tâm đến gã nữa.
Một khi đã vậy… Thì thử xem sao!
Thanh kiếm vừa rồi, đúng là bị giết hụt, trực tiếp bắt Phật Sơn chủ đứt khóa siêu năng
Trên khuôn mặt tàn nhẫn chợt hiện lên một nụ cười: “Tất cả đều giải phong đi, đường đường võ sư phong ấn có rất nhiều vấn đề, một đám cất giấu cũng không thú vị! Hôm nay giết sạch một phương, không lùi!”
Gã có vẻ rất thích nhìn thấy cảnh tượng như vậy, có lẽ bản thân không có phong ấn nên xem ra muốn mọi người trở thành siêu năng.
Cảnh tượng này khiến một số người bắt đầu có chút e ngại.
Đám người Diêm La khẽ cau mày nhìn Phật Sơn Sư, mà Phật Sơn Chủ sắc mặt tái nhợt, lựa chọn xoay người rời đi, giọng nói chậm rãi phát ra: “Thiên Kiếm, Lý Hạo… ” Hãy cứ chờ xem! Nhưng nếu các ngươi có thể biến tất cả những người này thành siêu năng… Vậy thì tốt nhất, ta sẽ đợi kết quả sẽ tới! “
Ông ta không giải phong!
Vào lúc này, sức chiến đấu của ông ta tăng vọt trong chốc lát, nhưng cuối cùng lại lựa chọn rời đi.
Đây không phải là ý định ban đầu của ông ta khi đến đây, một khi đã vậy… Ông ta lựa chọn rời khỏi, khiến cho đám Ngân Nguyệt điên khùng kia phát huy thất tốt, tốt nhất là bức đám Diêm La thành như vậy, muốn phế mọi người cùng phế
Phật Sơn Chủ sau khi giải phong tốc độ quá nhanh, trong nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi.
Tất cả điều này đều biến hóa quá nhanh.
Người xem choáng ngợp.
Khi Ánh Hồng Nguyệt nhìn thấy điều này, gã thở dài, lắc đầu và muốn xoay chiếc quạt của mình, nhưng chiếc quạt đã bị hỏng, cười cười rồi nắm lấy mỗi người vào trong tay, biến mất trong nháy mắt.
“Lý Hạo, sống cho tốt, tạm biệt Ngân Nguyệt! Khi bảy mạch của ta đã hoàn toàn hợp nhất, ta nghĩ… kinh mạch thứ tám cũng nhanh thôi!”
Giọng nói rơi xuống, người đã hoàn toàn biến mất.
Diêm La và Phi Kiếm Tiên đều bật cười khi thấy gã rời đi, “Thật đáng tiếc… Nhưng, gã nói rất đúng, tạm biệt Ngân Nguyệt, không có ngũ cầm thổ nạp thuật bọn ta cũng sẽ đi từng bước đến đó… Rất nhanh!”
Một vị cường giả biến mất và chọn rút lui.
Thiên nhãn tu sĩ của siêu năng thành nhìn thấy vậy thì sắc mặt hắn hơi đổi, cũng trốn vào trong hư không, muốn rời đi.
Đúng lúc này, với một tiếng quát lớn, trong khoảnh khắc, Lý Hạo, Địa Phúc Kiếm, Thiên Kiếm, Hầu Tiêu Trần, Hoàng Vũ, Bá Đao, Bắc Quyền, Nam Quyền, Diêu Tứ…
Dường như tất cả cường giả có thể bùng nổ đều đồng loạt ra tay!
Mục tiêu chỉ có một người!
Thiên Nhãn tu sĩ.
Ở phía xa, Ánh Hồng Nguyệt chạy trốn vào trong khoảng không có chút khó hiểu, quay đầu lại liếc mắt nhìn, có chút kỳ quái: “Siêu năng ngu ngốc này từ đâu đến, bọn ta đều đi rồi, nàng ta còn lưỡng lự, lớn lên rất xấu nếu không thì nhắc nhở 1 câu…”
Gã có chút kỳ quái
Tất cả bọn ta đều đi rồi, ngươi phải dừng lại một lúc, ngươi cho rằng siêu năng thành là bất khả chiến bại sao?
Mọi người không giữ bọn ta lại vì họ sợ rằng bọn ta sẽ hoàn toàn giải phong và mọi người sẽ chết.
Một siêu năng như người, kiêu ngạo cái gì
Chương 1150: Siêu Năng Đều Là Phế Vật
Tương tự, Diêm La cũng có vẻ mặt kỳ quái, cười nhạo, trầm giọng chửi rủa, “Đồ não tàn!”
Có phải tất cả siêu năng đều mất trí không?
Có bao nhiêu cường giả ở đây đều nín thở, Địa Phúc Kiến và Lý Hạo lần lượt được thăng cấp siêu năng, Ngân Nguyệt võ sư sắp phát điên rồi, ngươi không thấy bọn ta đều bỏ chạy sao?
Ngươi còn ở lại?
Muốn làm gì vậy!
Người xấu tác quái!
Xa hơn nữa, Phi Kiếm Tiên đã biến mất rất xa, cảm nhận được động tĩnh thì cười khinh thường, trong mắt bọn họ, những siêu năng không phải võ hệ đều là đồ phế thải, tất cả não tàn, đều là đồ ngốc… Chết một người chả thấm vào đâu.
Bùm!
Pháo hoa nổ tung trên bầu trời biển sao!
Vị Thiên Nhãn tu sĩ cường hãn đó giờ phút này gào thét, lập tức bị nổ tung, không có tai nạn, tất cả mọi người đều nín thở, với nhiều cường giả như vậy, nàng là một siêu năng, tuy rằng cảnh giới rất ổn định, nhưng … có rắm dùng!
Đám người Lý Hạo không ngờ người phụ nữ này lại lựa chọn đi cuối cùng, không thèm nhìn đến Hạo Thiên Sơn Chủ, bỏ đi không nói một lời, liền lặng lẽ chạy đi?
“Đồ ngu”
Trong tích tắc, có ít nhất bảy tám người mắng nó!
Tu sĩ não tàn ở đâu ra vậy?
Ngay cả những lão cục trưởng ở phía sau cũng không khỏi mắng mỏ, nghĩ sao vậy?
Siêu năng thuần túy, đều là phế vật như vậy sao?
Một người phụ nữ mạnh mẽ như vậy, trong tình huống một chọi một, Thiên Kiếm còn không thể địch lại được, và kết quả là nàng ta lại bị giết bởi võ sư Ngân Nguyệt liên thủ.
Thiên nhãn thần thông, quá khó để có được
Nhưng… Sử dụng làm gì?
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều đã đi hết.
Hôm nay cũng là ngày 14 vị cường giả thần thông ngã xuống
Trong 14 vị thần thông tham gia vây công lúc trước, trừ Phật Sơn Chủ trốn thoát, tất cả đều ngã xuống, Phật Sơn Chủ bỏ chạy, nhưng mọi người cũng bắt được một Thiên Nhãn tu sĩ, vậy là đủ rồi!
Nhất thời, biển sao vắng lặng đến rợn người.
Ở phía sau cũng có hơn chục siêu năng cường giả, đều là cường giả, năm lão cục trưởng cùng nhiều cục trưởng đời sau, tất cả đều ngưng trọng
Tam đại tổ chức và mọi người ở Thần Sơn đều bỏ chạy, một vị thần thông đỉnh cấp của Siêu Năng thành cũng chết một người.
Toàn bộ vùng biển đều ngừng sóng gió, bao phủ một tầng hào quang uy nghiêm.
Thiên Tinh Hải.
Cường giả nhiều vô cùng.
Có lẽ đây chính là lần Ngân Nguyệt điều động ra nhiều cường giả nhất, đối mặt với năm vị lão nhân đứng ngang hàng phía trước, chỉ có thể lẳng lặng mà nhìn chứ cũng không lùi bước.
Cho dù Hồng Nhất Đường có giải được phong bế hay đám Hồng Nguyệt có rút lui thì bọn họ cũng vẫn chỉ có thể đứng chết trân tại chỗ.
Một tia đỏ vụt lóe lên trong mắt Lý Hạo.
Không nhiều lời, chỉ một giây sau, Lý Hạo đạp một cước lôi đình, trong nháy mắt liền xông tới truy giết, bọn Ánh Hồng Nguyệt đi rồi lại càng không khách khí với những người này.
Giữa không trung, cối xay khổng lồ lần nữa hiện ra.
Lúc này, năm vị lão nhân cũng đã có sự chuẩn bị, lập tức thể hiện bản lĩnh cao cường của riêng mình.
Cối xay trấn áp tứ phương.
Giây phút đám người Hồng Nhất Đường xuất hiện, một vị lão nhân lẩm nhẩm trong miệng gì đó, giữa không trung liền xuất hiện một kim tự rất lớn.
“Chiến!”
Rầm!
Đại tự hiện lên, giống như một thiên thần xuất hiện, thiên thần đó tay cầm đại đao, tựa như một vị thần linh chiếu rọi cả thiên không, một đao chém xuống là trời long đất lở.
Phía sau, sắc mặt Viên Thạc khẽ biến, ông trầm giọng nói: ”Chiến pháp gốc!”
“Trấn tinh bí thuật!”
Ông nhìn sang năm vị lão nhân, sắc mặt hơi nặng nề, nhanh chóng truyền âm đến chỗ Lý Hạo, bấy giờ hắn đang chiến đấu với thiên thần kia: ”Đây là chiến pháp gốc tại thánh địa cổ võ năm xưa được Trấn Tinh thành truyền ra, ngưng thần vi tự coi như một phép thần thông gốc, không ngờ ở thời đại này phép thần thông đó còn có thể thành công tụ lại, cẩn thận đó! ”
Một đại tự kia, hung hãn vô biên.
Lý Hạo đụng độ thiên thần gây ra tiếng nổ ầm trời, phong lôi nhị đao trên người hắn có hơi tán loạn.
Lại một vị lão nhân, lúc này cũng phun ra một ngụm máu tươi, chỗ máu đó hóa thành một đại tự: ”Đánh! ”
Rầm!
Trong nháy mắt, lại thêm một thiên thần nữa xuất hiện, kim quang lóe lên, tay cầm đại chùy, một chùy bổ về phía Hồng Nhất Đường.
Đằng sau năm vị lão nhân là những trưởng ti đương nhiệm, trông thấy những người ở Trấn Tinh thành ùn ùn kéo đến chém giết, sắc mặt Trưởng ti Hình Pháp Ti tức thì xung đỏ, phẫn nộ tới cực điểm.
Vẻ tàn khốc chợt lóe lên trong mắt gã, giây tiếp theo, lại phun ra một ngụm máu, máu tươi hòa lẫn vào hư không, một tiếng rống thảm thiết vang lên khắp không gian: ”Mời cổ thần phụ thể! ”
Tiếng rống vừa dứt, một bóng đen liền xuất hiện trên người.
Ngay lập tức, một thanh chiến đao xuất hiện trước mắt ông, chiến đao có bóng đen nhanh chóng dung nhập vào trong cơ thể gã, khí tức sục sôi, chớp mắt đã tăng lên đến cực điểm, tựa như thần linh giáng thế!
Sắc mặt Viên Thạc lại biến đổi lần nữa, gầm giọng: ”Binh hồn nhập thể, chính là nguyên thần binh mức cao nhất, có binh hồn dung hợp gia tăng, cổ ý bạo phát, cẩn thận! ”
Ông hiểu biết rộng, nhưng có rộng cũng vô dụng, gã từng nghe qua, cũng đã từng đọc qua thứ này trong sách.
Mà giờ thứ này lại thật sự bị người khác dùng đến rồi.
Ông cứ tưởng nó đã thất truyền rồi chứ!
Năm xưa yêu tộc bị chém giết quá cường hãn, cho dù đã chết nhiều năm thì binh hồn dung nhập trong thần binh vẫn vô cùng mạnh, lúc này binh hồn dung nhập vào cơ thể đối phương, trong nháy mắt đã khiến hô hấp của đối phương trở nên gấp rút.
Khí tức cường hãn, cuốn phăng tứ phía.
Lão Trưởng ti của sở tuần kiểm hơi cau mày, nhìn đám người trước mặt rồi lại nhìn sang đám Lý Hạo đang cắm đầu chém giết, như thể không để ý đến cái gì, ông ta bất đắc dĩ nói: ”Binh hồn phụ thể, lưỡng bại câu thương, chiến pháp gốc cũng không phải thứ chúng ta có thể dễ dàng sử dụng… các vị, có thể ngồi xuống thương lượng không, có gì không ổn cứ nói, cần gì phải thế… ”
”Giết! ”
Lý Hạo lòng đầy lửa giận, không quan tâm đến gì khác, một kiếm phá không, dù không có kiếm thế nhưng trường kiếm vẫn mạng như cũ, ngay lập tức một kiếm đâm xuyên vị thiên thần kia.
Sắc mặt năm vị lão nhân cũng cực kỳ nặng nề, giây sau, một trong số họ mới trầm giọng nói một câu: ”Lý Hạo, có phải các người tưởng Cửu Ti chỉ có chút thủ đoạn đó thôi sao? Lão hồ quá sơ suất, bị ngươi chiếm thế thượng phong, ngươi nghĩ như vậy là mình thắng rồi? ”
Hắn hừ lạnh một tiếng, gầm lên: ”Mời thần binh giáng thế! ”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










