[Dịch] Tinh Môn
Tập 228 : Tuổi Trẻ Dễ Phạm Sai Lầm (c1136-c1140)
❮ sautiếp ❯Chương 1136: Tuổi Trẻ Dễ Phạm Sai Lầm
Hoàng Long thấy thế cũng mừng rỡ trong bụng, y thầm cười lạnh, nếu ngươi không ra tay với ta thì còn có thể sống lâu một hồi, nhất định muốn ta phải chết thì những người kia sẽ không nguyện ý đợi thêm nữa.
Các ngươi chết đi!
Lý Hạo thở dài nhìn về phía nơi xa, nói khẽ: “Thật đúng là để mắt tới ta, 5 vị Thần Thông, 7 vị thuế biến… Giết ta, quả là rất tận tâm!”
Vô số cường giả đạp không mà tới, họ cũng không quá vội vàng nóng nảy.
Có lão nhân già nua chậm rãi nói: “Ngươi vào Thiên Tinh thành bất quá chỉ mấy ngày lại dám trắng trợn giết chóc, cấu kết tam đại tà giáo, giết hại trung lương, đối với ngươi, tự nhiên là chém tận giết tuyệt mới có thể khiến cho Thiên Tinh Tà Đạo e ngại!”
“Ngươi là ai?”
Lý Hạo nhìn về phía những người kia, không hề e ngại, chỉ cười nói: “Nếu muốn giết ta, vậy nhanh báo tên, các ngươi là người phương nào? Có tư cách gì đến phán quyết ta đây?”
“Ta là Thiên Tinh phó đô đốc, muốn giết ta… cũng không thể tùy tiện cử vài cá nhân đâu nhỉ? Bằng không về sau cũng không tiện ăn nói, làm quan cũng không được, lúc nào cũng có thể chết!”
12 người, 8 nam 4 nữ, tuổi tác đều không hề nhỏ.
Lão nhân lên tiếng trước đó đứng phía trước nhất, bình tĩnh nói: “Ta là Ti trưởng tiền nhiệm của Hình Pháp ti Hồ Khiếu, Ti trưởng danh dự đương nhiệm của Hình Pháp ti, phán quyết ngươi đã đủ tư cách chưa?”
Lý Hạo cười gật đầu!
Thật sự có một vị lão ti trưởng tới.
Hắn nhìn về phía 4 vị Thần Thông cảnh khác, một vị phụ nhân thản nhiên cất giọng: “Phó ti trưởng thứ nhất Nội Vụ ti!”
Lại một lão nhân mặc cẩm bào bình tĩnh nói: “Vạn Yêu đường bộ trưởng Lễ Ngoại ti.”
“Thiên Tinh quân nguyên soái Quân Pháp ti!”
“Phó ti trưởng thứ nhất Thương Vụ ti!”
Năm vị Thần Thông tự giới thiệu đều không phải là người bình thường, đều là đại nhân vật của các ti.
Một vị lão ti trưởng mang theo bốn vị phó ti trưởng, nhìn dáng vẻ bốn người này khả năng đều là loại vừa đột phá Thần Thông, vào lúc này, không có người của tam đại tổ chức xuất hiện, cũng không có người của Thất đại thần sơn hay tứ phương hải tặc.
Đều là người phía quan phương!
Hiển nhiên, bọn hắn còn muốn thể diện, Lý Hạo không nói gì, chỉ là nhìn thoáng qua nơi xa… Bên đó có từng đạo khí tức bay lên, hắn thậm chí cảm nhận được khí tức của vị lão quốc công lần trước.
Hiển nhiên, còn có cả Thần Thông nữa.
Nhưng không phải là vì đối phó với Lý Hạo, mà là để đối phó những võ sư Ngân Nguyệt tới tiếp viện ngoài kia.
Lão quốc công cũng không phải là Thần Thông cảnh duy nhất, bọn hắn muốn đề phòng chính là một đám cường giả Ngân Nguyệt, thế nên còn có nhiều đạo khí tức Thần Thông bốc lên.
7 vị thuế biến cũng tới từ các ti hoặc là hoàng thất.
“Người của Hành Chính ti, Khảo Công ti có đến không?”
Lý Hạo không tiếp tục công kích Hoàng Long mà là nhìn về phía những người này, lại hỏi một câu.
“Khảo Công ti Lưu Kỳ!” Một vị trung niên mỉm cười gật đầu: “Lý Hạo, hạnh ngộ!”
“Hành Chính ti Tạ Dũng!”
Lại một vị nam tử mở miệng, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Hành Chính ti cảm thấy một số việc có thể đàm luận, có thể đàm phán để giải quyết, chưa hẳn cần tới võ lực, nhưng xem ra Lý đô đốc đã nhập ma!”
“Hoàng thất thì sao?”
Không ai lên tiếng.
Có vẻ không có người của Hoàng thất đến góp vui.
Lý Hạo khẽ cười.
Không đến… Hay là ẩn nấp rồi?
Chờ đợi thời cơ sao?
Bảy ti lập tức cử ra 5 vị Thần Thông, 7 vị thuế biến… Có thể nói là đã dốc hết vốn liếng, bốn vị này vừa tấn cấp Thần Thông, không biết đã hao phí bao nhiêu tài nguyên đâu.
Nhìn khí tức liền biết đến bây giờ còn chưa thể vững chắc.
Một bên, Nam Quyền hít sâu một hơi, nhìn về phía Lý Hạo, rồi lại nhìn Hầu Tiêu Trần.
Phiền phức lớn rồi!
Người bên ngoài, xác suất cao là không tới được, lão quốc công Từ gia đã tới, bọn hắn còn cảm nhận được khí tức của Phù Đồ sơn chủ, cũng coi như toàn là người quen cũ, vị này hẳn là đến để đối phó Viên Thạc hoặc là Thiên Kiếm, ông ta là cường giả lão tư cách.
Tình báo của Nam Quyền đầy đủ hơn Lý Hạo nhiều, hắn ta mơ hồ cảm nhận được khí tức của tam đại trưởng lão Hồng Nguyệt, ba người này dường như… đều đã tấn cấp Thần Thông!
Thật không dám tin!
Chỉ là những người này thôi mà bên ngoài đã có tới năm vị Thần Thông cảnh, trên thực tế còn không chỉ như vậy…
Nam Quyền lộ ra vẻ khổ sở đắng chát.
Đệch!
Đây là khắp thiên hạ đều muốn giết Lý Hạo sao?
Hơn mười vị Thần Thông cảnh và một đám thuế biến…
Hẳn phải chết không cần nghi ngờ gì nữa!
Dù hắn bạo chủng cũng chưa chắc có thể giết một vị Thần Thông, Hầu Tiêu Trần có thể xem như tốt hơn hắn một chút nhưng cũng không là gì.
Xong đời rồi!
Đương nhiên, đến mức này thì hắn cũng không sợ gì nữa.
Cách đó không xa, sắc mặt các cường giả của Tuần Dạ Nhân đều trắng bệch.
Nhiều cường giả như vậy sao?
Nhiều lắm!
Đám Mắt to cũng nghẹn họng nhìn trân trối.
Nhìn bên này rồi lại nhìn phụ cận hải vực, cả đám đều trợn tròn mắt, bọn họ biết vì giết Lý Hạo, các nhà đều sẽ xuất lực, nhưng họ hoàn toàn không nghĩ tới sẽ là tràng cảnh hoành tráng như vậy!
“Thần Thông… nhiều quá…”
Mắt to thấy họng đắng chát, khó khăn cho hai người truyền âm.
Không nghĩ tới điều này!
Thật sự không nghĩ tới!
Nàng nghĩ sẽ có chừng ba người, năm người đến… Lại không ngờ chỉ cửu ti thôi đã có tận 5 vị Thần Thông.
Lão ti trưởng Hình Pháp ti nhìn về phía Lý Hạo, rất là bình tĩnh: “Lý Hạo, ngươi có thiên phú rất lợi hại, nhưng ngươi phải hiểu được, có đôi khi… Tuổi trẻ dễ phạm sai lầm.
Những việc ngày thường ngươi làm chỉ là bọn ta không muốn để ý tới thôi, không có nghĩa ngươi thật sự là vô địch thiên hạ!”
Chương 1137: Coi Trọng Ta Như Vậy
Lần này vì giết Lý Hạo, bọn họ thật sự đã bỏ hết cả tiền vốn.
Tất cả mọi người đều cảm thấy, giết Lý Hạo thì chỉ cần hai ba vị Thần Thông đã đủ.
Nhưng bọn họ là ai?
Một đám cáo già từng đẩy ngã hoàng thất, người nào mà không biết Lý Hạo khó chơi không gì sánh được.
Đã có quyết định, tự nhiên là phải dốc toàn lực ứng phó để giết hắn!
Cho nên, lần này ông bèn tự mình dẫn đội, mang theo 4 vị Thần Thông, chưa nói tới Thần Thông, chỉ những vị thuế biến kia đều đủ cho Lý Hạo nếm đủ.
“Thật là coi trọng ta!” Lý Hạo cảm khái.
Thật sự rất coi trọng!
Chính hắn cũng không ngờ tới, nhiều cường giả đỉnh cấp có mặt như vậy, ước chừng năm sáu vị, thậm chí bảy, tám vị là đã quá nhiều rồi đi?
Thế nhưng… Bên ngoài còn có một cặp nữa đấy.
Đều là cường giả từ thế lực lớn, cơ cấu lớn.
Phó ti trưởng, ti trưởng, quốc công, sơn chủ…
“Chỉ mình ta thôi, không liên can tới mấy người Nam Quyền, các ngươi sẽ không lạm sát kẻ vô tội chứ?”
Lý Hạo lộ ra dáng tươi cười, Hồ Khiếu cũng thản nhiên nói: “Lý Hạo, có phải ngươi cảm thấy hết thảy đều trong lòng bàn tay của ngươi? Hạng người như Hạ Dũng, Hầu Tiêu Trần, ngươi cảm thấy, bọn hắn có thể chạy thoát sao?”
Cách đó không xa, người bên cạnh Hầu Tiêu Trần đã giải toán toàn bộ.
Lộ ra thân ảnh của Hầu Tiêu Trần.
Hầu Tiêu Trần nhìn về phía Lý Hạo: “Ngươi đó… Còn vọng tưởng cái gì chứ? Xuất động nhiều người như vậy, ngươi cảm thấy chỉ là vì giết mình ngươi sao?”
Ông ta khẽ cười: “Ta hay Thiên Kiếm đều thế, đều trong tính toán của chúng, đều là đối tượng chúng muốn giết… không đơn giản chỉ vì ngươi đâu.
Ngân Nguyệt vẫn luôn là là mục tiêu chung của thiên hạ!”
Giờ khắc này, Thiên Tinh thành an tĩnh đến dọa người.
Vô số mặt người đã trở nên trắng bệch.
Trong khu ổ chuột cũng có màn hình bắn ra.
Giờ khắc này, nơi đây hội tụ rất nhiều người.
Nhưng mà… tất cả mọi người đều biến sắc, Thần Thông!
Cảnh giới vừa được mệnh danh không lâu, cũng mới vừa truyền ra nên mọi người đều biết, Thần Thông là biểu tượng của vô địch.
Nhưng hiện tại lại có tới năm vị!
Người thông minh nghe chút liền hiểu khả năng còn có người đang ngăn cản cường giả Ngân Nguyệt.
Đùng!
Có người đá một cước lên mặt đất, cúi đầu không nói một lời.
Tâm đã chết rồi.
Khi Lý Hạo tuyên đọc tội danh của những kẻ kia, bọn họ cảm thấy rất sung sướng, thế nhưng khi những cường giả này tới, tất cả mọi người đều biết chuyện thất bại rồi.
Lý Hạo ắt phải chết.
Bên trong Cửu Long các.
Nữ quản lý không nói một lời, bên cạnh có người cười to: “Ha ha ha, đám mọi rợ Ngân Nguyệt! Còn dám thẩm phán? Hắn có thể thẩm phán ai? Hôm nay thẩm phán hắn! Thẩm phán Ngân Nguyệt!”
“Kiều tổng quản, đến đây, cho người đưa rượu lên, ta mời khách, đem hết rượu ngon lên!”
“Đưa rượu lên, đưa rượu lên!” Đám người hô hào.
Nữ quản lý cúi đầu không nhìn bọn hắn, yên lặng đi về phía sau, trời vẫn là bầu trời kia, chẳng biết tại sao hôm nay lại cực kì hắc ám.
Vì giết hắn, các ngươi… thật ác độc!
Tiểu Diệp hồn bay phách lạc, quay người nhìn về phía Diêu Tứ… nhưng không thấy Diêu Tứ đâu nữa.
Tiểu Diệp cũng không để ý, chỉ ngơ ngác nhìn màn hình nhỏ trong văn phòng, ánh mắt đầy mờ mịt, luống cuống… Lý đô đốc phải chết sao?
Vì sao chứ?
Những người kia tội ác ngập trời, các ngươi đều mù, đều điếc sao?
Hình Pháp ti Hồ Khiếu, nàng đã nghe về người này, thậm chí trên sử sách đều có ghi chép.
80 năm trước, đó là người khai sáng chế định luật pháp mới!
Ông ta đẩy ngã hoàng thất, chế định luật pháp mới, đoạn thời gian đó, trong vương triều, Tứ Hải thái bình, kẻ phạm tội người đi rất nhiều, vì sao 80 năm sau, ngươi lại dẫn đầu đi giết Lý đô đốc?
Vì cái gì?
Nàng không rõ!
Một nhân vật như vậy là sự tồn tại được vô số người kính ngưỡng, dù đến hôm nay, dù là cửu ti đã thối nát, chín vị lão ti trưởng vẫn là đối tượng vô số người sùng bái, thế nhưng… Hồ Khiếu xuất hiện lại phá vỡ huyễn tưởng của tất cả mọi người.
Tại sao?
Tiểu Diệp ngơ ngác, bất tri bất giác, cảm giác như tín ngưỡng sụp đổ, thi ra Cửu ti đã triệt để nát thấu!
Chút huyễn tưởng cuối cùng cũng sẽ không tiếp tục tồn tại được nữa.
Giờ khắc này, Thiên Tinh thành hắc ám không gì sánh được.
Mây đen áp đỉnh.
Rốt cuộc không còn nhìn thấy ánh sáng.
Lý Hạo cũng là than nhẹ một tiếng.
Hình Pháp ti Hồ Khiếu!
Nói thật, điều này cũng vượt quá dự đoán của hắn, vị này là đại pháp quan chế định luật pháp, hôm nay tới giết hắn… Không biết là mất mát hay là tự giễu, Lý Hạo chỉ lắc đầu.
Phía dưới, những quý tộc kia rất hưng phấn, đương nhiên cũng có kẻ tâm thần bất định, sợ bị dư ba liên lụy.
12 vị cường giả đạp không mà tới.
Hoàng Long cấp tốc tụ hợp cùng Tề Chiêu và Chu phó bộ trưởng, Hoàng Long nhìn về phía Tuần Dạ Nhân đằng sau.
Bên kia có người chần chờ một chút rồi cũng cấp tốc tụ đến, trong chớp mắt lại có ba vị phó bộ trưởng tụ hợp đến cùng y.
Những người còn lại không tụ hợp mà chỉ thầm lui ra, Hoàng Long cười lạnh.
Một đám ngớ ngẩn!
Lúc này còn ra vẻ thanh cao.
Tính cả y, năm vị phó bộ trưởng, vừa vặn một nửa, mà Hầu Tiêu Trần cùng bốn người khác thì chiếm một nửa kia.
Trong lòng của y thoáng tính toán, lần này Hầu Tiêu Trần chết rồi, y phải đến thanh toán mấy tên này mới được.
Cũng tốt!
Lần này, Tuần Dạ Nhân đằng sau không còn thanh âm phản đối nữa.
Về phần Diêu Tứ dám giao ấn cho Lý Hạo, dù y không tìm hắn ta gây phiền thì cũng sẽ có người đi tìm, chờ đó đi!
Hoàng Long cảm thấy thoải mái không gì sánh được!
Chương 1138: Bảy Vị Thần Thông
Trong thành ngoài thành, nơi phóng tầm mắt nhìn tới đều là cường địch.
Nơi xa, tiếng ầm ầm rung động vang lên.
Trong thành vẫn còn chưa xảy ra đại chiến, nhưng trên bờ biển xa xa đã có cường giả hét to, âm thanh vang vọng thiên địa: “Ngân Nguyệt Hoàng Vũ, đến chiến!”
Tiếng quát to còn chưa dứt thì trường thương đã hoành không lao tới!
Giờ khắc này, thương phá thương khung, Hoàng Vũ mạnh mẽ vung thương xông lên.
“Phù Đồ, ngươi dám ngăn ta?” Ánh mắt Hoàng Vũ đỏ ngầu, ông quát: “Chỉ cần hôm nay Ngân Nguyệt bất diệt thì ngày sau ta nhất định sẽ san bằng cả Phù Đồ nhà ngươi!”
Một thân khí huyết mạnh mẽ trùng kích trời đất.
Phù Đồ sơn chủ trầm mặc không nói gì.
Thực Nhân Ma – Hoàng Vũ!
Một trong tam đại thống lĩnh của Võ Vệ quân kiêm nguyên soái trú quân Ngân Nguyệt, là cường giả đỉnh cấp đích thực!
Cây trường thương trong tay ông ta đã từng quét ngang tứ phương, giết cho người người kinh khiếp, đến nỗi một vài võ sư Ngân Nguyệt nhìn thấy ông ta cũng sợ hãi lui tránh.
Bây giờ ông ta đã tới.
Oanh!
Lại một tiếng vang thật lớn khiến mọi người rúng động.
Một quyền, một đao.
Là Bắc Quyền và Bá Đao!
Hai người bọn họ không đơn độc hành động, mà là xuất hiện cùng nhau.
Từ trong không gian hắc ám, một bóng người bị bọn họ bức ra, kẻ nọ mặc áo choàng che kín mít, chính là cường giả của Phi Thiên.
Bắc Quyền tươi cười hô: “Ngân Nguyệt Bắc Quyền, hạnh ngộ! Các hạ là Đại trưởng lão của Phi Thiên – Ám Vô Thần?”
“Chính là tại hạ.”
Người mặc áo choàng nhẹ giọng đáp lại, vừa dứt lời thì trong nháy mắt gã đã biến mất, có điều sau một khắc, một thanh trường đao bất chợt xuyên phá hư không, một vòng đao quang nối liền thiên địa.
“Đi ra!”
Bá Đao người cũng như tên, bá đạo vô song, không cho đối phương cơ hội ẩn vào trong bóng tối.
Một đao của ông hoành không, bức cho Ám Vô Thần phải lần nữa hiển hiện.
“Hai vị… Cần gì chứ?”
Ám Vô Thần nói khẽ: “Bọn ta lâm vào trận chiến với Ngân Nguyệt cũng chỉ do có người nhờ vả ngăn cản một hai mà thôi, hai vị vẫn chưa triệt để giải phong, hiện giờ mà giao đấu thì chỉ e cũng khó thắng ta!”
Bắc Quyền bật cười, “Tránh ra!”
“Nhận tiền tài của người ta thì phải diệt trừ tai họa cho họ!”
Trong tích tắc, thiên băng địa liệt, một quyền hạ xuống khiến Thiên Tinh Hải sôi trào, đao quyền liên thủ với nhau cực kỳ ăn ý.
Hai vị cường giả còn chưa triệt để giải phong đã đánh cho một vị Thần Thông bị ép không ngừng phải lùi tránh.
.
Cùng một quãng thời gian, ở cách đó không xa.
Sắc mặt tam đại trưởng lão Hồng Nguyệt hết sức ngưng trọng, tới giờ vẫn không có ai xuất hiện, chỉ có một thanh trường kiếm đang hoành không lao đến cùng với âm thanh hờ hững lạnh nhạt: “Để Ánh Hồng Nguyệt đến đi!”
Oanh!
Một kiếm đãng không khiến lôi đình nổi lên bốn phía, kiếm ý mạnh mẽ trùng thiên.
Thiên Kiếm đến rồi!
Các vị võ sư nổi tiếng của Ngân Nguyệt đều đang lần lượt đuổi tới.
Trong thành vẫn đang yên ắng như trước.
Hồ Khiếu không vội xuất thủ, những người khác dường như cũng đang chờ đợi điều gì đó, ai nấy đều dõi mắt nhìn về phía ngoài thành.
“Thiên Kiếm, Bắc Quyền, Bá Đao, Thực Nhân Ma…”
Hồ Khiếu thì thào, “Còn có Ngũ Cầm Vương, Bích Quang Kiếm đều tới, nơi đây còn có Nam Quyền, Kim Thương, Ngọc La Sát và Bệnh Tháp Quỷ…”
Hắn nở nụ cười, “Lý Hạo, ngươi nói xem, nếu lần này bọn chúng đều ngã xuống thì ngươi cảm thấy Ngân Nguyệt võ lâm có còn tồn tại không?”
Thiên Kiếm rất cường đại!
Mặc dù cảnh giới của tam đại Thần Thông không phải quá vững chắc, thế nhưng việc Thiên Kiếm chỉ một mình một kiếm mà vẫn đủ sức chấn nhiếp tam đại Thần Thông cảnh thì chỉ có thể nói, thực lực của ông đúng là khiến mọi người ngoài dự liệu, xem ra cảnh giới của ông đã vững chắc không gì sánh được.
Trong khi Bắc Quyền và Bá Đao phải liên thủ thì mới đối địch được với một vị, từ đó có thể thấy Thiên Kiếm đã cường đại siêu việt những người này.
Kỳ thực việc Thực Nhân Ma có thể đối phó với Phù Đồ sơn chủ cũng không nằm ngoài dự liệu.
Vốn dĩ năm xưa, cả ba vị đại thống lĩnh đều vẫn luôn dẫn trước những cường giả đương thời một bậc, khi mà đám người Viên Thạc chỉ mới là Phá Bách thì tam đại thống lĩnh đã sớm tấn cấp Đấu Thiên.
Ngay lúc Hồ Khiếu còn đang lẩm bẩm, trên mặt biển bỗng có một người đằng vân giá vũ, sóng nước ngập trời, quét sạch thiên địa lao tới.
“Ha ha, chư vị lão hữu Ngân Nguyệt đều tới rồi đấy à, thế thì ta cũng phải tới tham gia náo nhiệt thôi!”
Người mới tới có tốc độ di chuyển cực nhanh, một chân đá ra, không gian xung quanh dường như đều bị quất nát, nhưng mà sau một khắc, một tiếng ầm vang vang lên, người nọ tức khắc lùi lại, miệng tràn ra máu tươi, bất đắc dĩ lắc đầu: “Ngân Nguyệt Phích Lịch Thối khiến chư vị lão huynh mất thể diện rồi!”
Một trong Tam Thập Lục Hùng – Phích Lịch Thối, xưa nay vốn chẳng có mấy tin tức về lão, không ngờ hôm nay lão lại chủ động chạy tới đây.
Có điều thực lực của vị này cũng không quá cường đại, mới chỉ gặp phải một chiêu đột kích đã bị người đánh lui.
Trong biển, lão Quốc công Từ gia ho nhẹ một tiếng, nhìn về phía Phích Lịch Thối, nói khẽ: “Nghe nói Phích Lịch Thối và công pháp Thiên Tàn Cước vốn là cùng một bộ.
Giữa ngươi và Thiên Tàn Cước đã có khúc mắc ân oán nhiều năm, con của ngươi chết thật thảm.
Nay Từ gia giúp ngươi giết Thiên Tàn Cước, không bằng ngươi đưa bản bí thuật Phích Lịch Thối để đền ơn, như thế nào?”
.
Đây là lần đầu tiên Lý Hạo nhìn thấy Phích Lịch Thối, đối phương là một lão già họm hẹm, trông dáng vẻ có chút hèn mọn, cả người khom khom tựa như một con bọ chét, lão liên tục đạp nhảy vọt lên phía trước, tiếng cười nghe rất chói tai.
“Lão Quốc công, không, lão Quốc hầu… Đến đây, đến liếm chân cho gia gia, chỉ cần liếm tốt thì ta liền tặng bí thuật cho ngươi!”
Ô ngôn uế ngữ liên tục tuôn ra từ miệng lão.
Lão Quốc công cũng không tức giận, chỉ bình tĩnh bộc phát Thủy hỏa thần thông, sóng lớn biển cả lập tức ầm ầm dâng cao hệt như một con trường long, quét sạch tứ phương, hỏa diễm ở trong nước bộc phát khiến Thiên Tinh Hải lúc này trông đặc biệt diễm lệ.
Phích Lịch Thối không ngừng lui tránh, không ngừng lùi lại, thế nhưng vẫn lộ rõ xu hướng suy tàn, thương thế trong nháy mắt tăng thêm, khóe miệng tràn đầy máu tươi.
.
Nơi đây tụ tập rất nhiều cường giả!
Bây giờ, trong số tam đại tổ chức, cường giả của Diêm La vẫn còn chưa có mặt mà nơi này đã hiển lộ 6 vị cường giả Thần Thông cảnh.
Có điều Diêm La cũng không khiến mọi người phải chờ lâu, rất nhanh đã có cường giả kịp thời đuổi tới.
Trong nháy mắt khi Viên Thạc hiện thân, một người bất chợt hiện ra ngăn lại ngay trước mặt ông.
Người này phong độ nhẹ nhàng, dáng vẻ thư sinh, khí chất hoàn toàn khác biệt so với những vị cường giả Diêm La khác.
Nhìn thấy Viên Thạc thì khẽ cười một tiếng: “Ngũ Cầm Vương đến rồi, Sở Giang hữu lễ!”
Một trong Thập Điện Diêm La – Sở Giang Vương!
Viên Thạc liếc mắt: “Ta cho rằng lão Diêm La sẽ đích thân đến ngăn cản, không ngờ lại là tên tiểu quỷ nhà ngươi, xem thường ta à?”
“Một mình ta hẳn là đủ rồi.”
Sở Giang Vương mỉm cười, “Thực lực của Ngũ Cầm Vương đương nhiên không yếu, đáng tiếc… Dù sao cũng đã muộn 20 năm.
Bằng không chẳng ai dám tự tin khẳng định có thể thu thập được ngươi.
Ta không dám, thủ lĩnh Diêm La cũng không dám, thế nhưng chẳng phải thực tế là Ngũ Cầm Vương đã trễ nãi hơn bọn ta 20 năm sao?”
Bảy vị Thần Thông đã hiện thân.
Có nhiều nơi đã sớm bạo phát chiến đấu, có nhiều nơi thì vẫn còn đang thản nhiên tán gẫu, chẳng hạn như Viên Thạc và Sở Giang Vương lúc này, trông cả hai người hoàn toàn không có dáng vẻ sốt ruột giương cung bạt kiếm gì.
Chương 1139: Sao Địch Nỗi Thần Thông Cảnh?
Trong thành.
Hồ Khiếu quan sát bên ngoài hồi lâu, lúc này mới nhìn qua chỗ Lý Hạo, cười hỏi: “Còn có người nào nữa không?”
Dứt lời, gã lại quay sang nói với Hầu Tiêu Trần: “7 vị Thần Thông, đại lễ như thế đã đủ chưa? Tính cả chúng ta thì tổng cộng có 12 vị Thần Thông cảnh, xem như đủ coi trọng Ngân Nguyệt võ lâm rồi.”
Hồ Khiếu nói khẽ: “Vì để tiễn đưa Ngân Nguyệt võ sư, chúng ta đã chuẩn bị rất đầy đủ, chúng ta biết, chắc chắn các ngươi sẽ tới!”
Hầu Tiêu Trần thản nhiên mỉm cười, bất quá khí tức trên thân càng ngày càng mạnh, ông tỏ vẻ xúc động: “Hồ cục trưởng, không thể không nói ngươi quả thật đã xem trọng bọn ta! Cũng tốt, người khác thì khoan bàn tới, nhưng không ngờ hôm nay ta lại thấy được Phích Lịch Thối.
Có lẽ ngươi chưa biết, ta đã truy bắt lão hơn hai mươi năm, gia hỏa này quá giảo hoạt, một mực né tránh nhiều năm, còn may mà cuối cùng hôm nay ta cũng thấy được người.”
Hầu Tiêu Trần nói không sai, việc Phích Lịch Thối ẩn trốn bấy lâu đích thực có quan hệ với ông, hay nói đúng hơn là có quan hệ với Võ Vệ quân.
Bọn họ đã truy nã đuổi bắt Phích Lịch Thối nhiều năm nay.
Nguyên nhân là do hơn 20 năm trước, khi Phích Lịch Thối cùng kẻ địch giao thủ thì đã xuống tay giết lầm rất nhiều người vây xem, kể từ ngày đó trở đi, tên của lão đã xuất hiện trong danh sách truy nã trọng điểm của Võ Vệ quân.
Đáng tiếc sau trận chiến đó, đối phương biến mất vô tung vô ảnh, không nghĩ tới ngày hôm nay lão lại chủ động hiện thân.
Không phải vị võ sư Ngân Nguyệt nào cũng đều là người tốt.
Có người tốt thì cũng có kẻ xấu, đại bộ phận kẻ xấu đều đã bị giết, thế nhưng vẫn còn vài con cá lọt lưới, ví dụ như Phích Lịch Thối.
Ở trong mắt Hầu Tiêu Trần, đây chính là một tên võ sư ti bỉ làm mất mặt Ngân Nguyệt võ lâm.
Nơi xa, tiếng cười hèn mọn của Phích Lịch Thối lại vang lên, như thể lão đoán được có lẽ Hầu Tiêu Trần đang đàm luận về chính mình, dù lão không nghe thấy thì bấy giờ vẫn mở miệng nói lời châm chọc: “Hầu Tiêu Trần, Hoàng Vũ, đến bắt lão tử đi! Ha ha ha, bắt không được sao? Có biết 20 năm nay lão tử tiêu dao ở đâu không? Ha ha ha.”
“Nói cho các ngươi biết, đừng quá kinh ngạc nhé.
Những năm này lão từ đã cưới được 9 cô vợ, sinh ra 28 đứa nhỏ, thoải mái làm đại địa chủ tại Lâm Giang, gia tài bạc triệu, sống thoải mái đến mức thần tiên cũng chẳng bằng!”
“Trong lúc các ngươi đau đầu truy bắt lão tử thì lão tử đang hưởng thụ sung sướng tại Lâm Giang, các ngươi không bắt được ta đâu.
Lâm Giang Phàn Xương đã sớm biết thân phận của lão tử, không những không truy tố mà ngược lại còn một mực che chở cho cả nhà ta.
Ha ha ha, đúng là sảng khoái! Chỉ cần lần này lão tử không chết, lão tử liền đi tìm nơi nương tựa tại Đại Ly.
Các ngươi có giỏi thì cứ tiếp tục truy đuổi ta đi.”
Lão cười rất ngông cuồng.
Thế nhưng tình hình thực tế là lão đang bị đánh cho cực kỳ chật vật.
Lão Quốc công chỉ nhẹ nhàng thi triển thần thông thì đã bức Phích Lịch Thối không ngừng lùi lại, không ngừng thổ huyết, rõ ràng là chênh lệch thực lực giữa cả hai không hề nhỏ.
Có vẻ thực lực của Phích Lịch Thối cũng chỉ mạnh hơn Thuế biến kỳ một chút.
Trong các chiến trường hiện tại, ngoại trừ chỗ Thiên Kiếm và tam đại Thần Thông vẫn đang giằng co bất động, thì cũng chỉ có Hoàng Vũ đối đầu Phù Đồ sơn chủ là hơi chiếm thế thượng phong.
Nhưng có thật đây đã là toàn bộ lực lượng của bọn họ rồi không?
Lý Hạo quay đầu nhìn lại, bỗng nhiên nói: “Đúng là ta không ngờ tam đại tổ chức như Hồng Nguyệt lại xuất động đến 5 vị Thần Thông, trước đó ta còn nghĩ đám các ngươi sẽ cấu kết với hải tặc, tỉ như đám Bắc Hải đại khấu kia, cháu trai của gã đã bị ta bắt, thế mà Bắc Hải Vương không đến à? Còn có lão thủ trưởng của Hầu bộ – Bình Nguyên Vương nữa, ông ta cũng không đến sao?”
Mấy người hắn vừa liệt kê mới là cường địch trong suy nghĩ của Lý Hạo.
Không nghĩ tới Hồng Nguyệt lại một lần xuất động những ba vị Thần Thông.
Lý Hạo từng cho rằng, loại người như Ánh Hồng Nguyệt thì hoặc là dứt khoát không phái người đến, hoặc là chỉ tự thân đến xem náo nhiệt… Kết quả gã lại phái ba vị cường giả rất mạnh đến đây, quả là có phần ngoài ý muốn.
Hồ Khiếu ý vị thâm trường nói: “Chẳng phải Ngân Nguyệt võ sư cũng không đến hết sao?”
Chẳng hạn như Địa Phúc Kiếm, Quang Minh Kiếm, Cáp Cáp Quái… Tới giờ này mà những người đó vẫn chưa xuất hiện.
Lý Hạo hiểu rõ, gật gật đầu: “Cũng đúng!”
“Ngươi không sợ sao?” Hồ Khiếu cười cười nhìn Lý Hạo, “Bởi vì sự lỗ mãng của ngươi mà tạo thành cục diện hiện tại, ngươi không cảm thấy hối hận à?”
Giết người tru tâm.
Gã hy vọng phòng tuyến tâm lý của Lý Hạo sẽ sụp đổ.
Chính vì thế gã liên tục công kích phương diện đạo đức của hắn.
Bởi vì ngươi nên mới xảy ra tình huống ác liệt như thế.
Rất có thể lần này phần lớn võ sư Ngân Nguyệt sẽ ngã xuống, chôn vùi mãi mãi ở nơi đây!
Nam Quyền đứng gần đó không khỏi cười lạnh một tiếng, khí huyết trùng thiên: “Lão gia hỏa, ngươi đang xem thường Ngân Nguyệt võ sư ư? Vậy thì mở to mắt ra mà nhìn xem, hôm nay chúng ta liều mạng giết được bao nhiêu người.”
Dứt lời, ông lại giận dữ hét: “Bắc Quyền, tên phế vật nhà ngươi chỉ có thể hợp sức với Bá Đao như vậy thôi sao? Ngươi mà cũng xứng xưng hai tiếng Bắc Quyền à?”
Nơi xa, khóe miệng Bắc Quyền chảy máu, cảm khái một tiếng: “Đây không phải là do ta không có cách nào ư? Trừ phi chúng ta đứt đoạn khóa siêu năng, bằng không sao có thể địch nổi Thần Thông cảnh? Thôi vậy, dù sao thì tiểu tử kia cũng đã gây chuyện thị phi, chúng ta đành phải liều mạng thôi… Uổng công lần trước ta mới nói với hắn, hành xử phải khiêm tốn một chút, quy củ một chút…”
Chương 1140: Cường Giả Như Mây
Trong lúc mấy vị này đang cách không trò chuyện với nhau, thì trong thành, Lý Hạo cúi đầu như thể đang tự ngẫm điều gì đấy.
Hồ Khiếu không để ý, gã tiếp tục quan sát khung cảnh ngoài biển một lúc, không khỏi nhướng mày, “Địa Phúc Kiếm và Quang Minh Kiếm thật sự không tới à?”
Gã vẫn đang đợi sự xuất hiện của hai người kia!
Không chỉ gã, mà những tên Thần Thông đang đối chiến ngoài bờ biển có vẻ cũng không dùng hết toàn lực, dường như bọn họ cũng đang chờ những vị võ sư kia tới góp mặt.
Bởi vì bọn họ sợ… Sợ rằng nếu đánh chết những người này thì hai người Quang Minh Kiếm sẽ quay đầu chạy trốn.
Oanh!
Ngay một khắc này, một vòng kiếm quang diệu tỏa ra khắp tứ phương, song kiếm sát nhập, long trời lở đất, biển cả bị chấn động mạnh tới nỗi giống như đã bị ép xoay ngược lại.
Từ xa có bóng dáng hai người đạp không lao đến, Địa Phúc Kiếm một kiếm phá không, ầm một tiếng, chiêu kiếm ấy đã khiến một người từ đáy biển phải hiện thân, đối phương mặc áo bào màu vàng, lộ ra dáng vẻ cực kỳ uy nghiêm, “Hồng Nhất Đường, không tệ! Lần trước khi ngươi giết Càn Phong tướng quân, ta vốn định trực tiếp đi tìm ngươi.
Còn may hiện tại ngươi đã tự nộp mạng tới cửa!”
Ông nhìn về phía Địa Phúc Kiếm và Quang Minh Kiếm, trông dáng vẻ hai người bọn họ thở hồng hộc có hơi chật vật, hẳn là vừa rồi phải gấp gáp đi một quãng đường rất dài mới đuổi kịp tới đây.
Hồng Nhất Đường nhẹ nhàng thở hắt ra, “Bình Nguyên Vương, sao lần nào cũng đều có mặt ngươi nhỉ? Phương bắc tam tỉnh chi loạn cũng có ngươi, Bắc Hải chi chiến cũng có ngươi, năm đó cuộc chiến của Võ Vệ quân cũng có ngươi.
Trong cửu Vương của Hoàng thất thì ngươi chắc chắn là kẻ nhiều chuyện nhất.”
Khuôn mặt uy nghiêm của Bình Nguyên Vương lộ ra nụ cười, “Không phải do ta nhiều chuyện, thích xen vào việc của người khác, mà là do đám võ sư Ngân Nguyệt các ngươi vẫn luôn gây chuyện khiến thiên hạ loạn lạc.”
Giờ khắc này, Hồ Khiếu trong thành bất giác thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Đến rồi!
Gã chờ đến bây giờ, kỳ thật chỉ là vì sợ dọa hai người Quang Minh Kiếm chạy mất.
Hiện tại đối phương đã tới, gã liền thấy an tâm.
Lần này chỉ cần tiêu diệt toàn bộ bọn chúng thì giới Ngân Nguyệt võ lâm liền xem như triệt để phế đi.
Tuy rằng vẫn còn một vài vị võ sư nổi danh như Cáp Cáp Quái hoặc kẻ tương đối khá mạnh là Khổng Khiết, thế nhưng xét ra thì vẫn không đáng lo.
Về phần vì sao hai người này có thể đuổi tới nhanh như vậy thì không thể không kể công Cửu Ti, bọn họ đã xuất lực không ít, chẳng hạn như ven đường còn an bài máy bay trực thăng trực tiếp hộ tống.
Đúng vậy, Cửu Ti trắng trợn làm như thế chính là vì sợ hai người bọn hắn không đến!
Ngân Nguyệt võ sư tập hợp đông đủ mới là chuyện tốt!
Thời khắc này Lý Hạo cũng thầm thở dài trong lòng, ta đã định ra thời hạn ba ngày sau chính là vì hy vọng các ngươi không tới, cần gì chứ…
Ngân Nguyệt võ sư… Đều ngu xuẩn như vậy!
Đây không phải Ngân Nguyệt, đây là Thiên Tinh thành.
Thế mà các ngươi đều xuất hiện… Ta còn có thể nói gì hơn?
.
Trường thương trong tay Hầu Tiêu Trần và đôi bao tay thiền dực trên tay Ngọc La Sát đều đã hiển hiện, sát khí cả hai dâng lên.
Đến lúc này thì đôi bên đều không cần nhiều lời vô nghĩa thêm nữa.
Trong nháy mắt lập tức có người xuất thủ!
Oanh!
Kim mộc tướng giao, một cỗ khí thế ngập trời đến từ vị nguyên soái của Thiên Tinh quân Quân Pháp Ti bộc phát, hắn lao thẳng đến chỗ Hầu Tiêu Trần, vũ khí của hắn cũng là trường thương, một thương giết ra, thần thông bộc phát!
Hai cỗ siêu năng thần thông tụ hợp cực kỳ cường hãn, Hầu Tiêu Trần quát một tiếng chói tai, cầm thương quét ngang, Hỏa Phượng Thương của ông tức khắc nổ bắn ra quang huy, thiên băng địa liệt.
Oanh!
Tường thành bị chấn cho đổ sụp một mảng trong nháy mắt.
Bốn phía, những vị quý tộc vốn còn có tâm tư quan chiến kia nhao nhao bỏ chạy tứ tán.
Kế hoạch chém đầu Lý Hạo đã thất bại.
Nam Quyền và Ngọc La Sát liên tiếp xuất thủ.
Trong hư không, Tần Liên thoáng do dự một chút, cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, cắn răng cầm kiếm giết ra, hướng thẳng về phía một vị Húc Quang thuế biến mà công kích!
Đáng tiếc thực lực song phương chênh lệch quá xa.
Nguyên bản Tần Liên còn muốn trông cậy vào mấy vị Ngân Nguyệt võ sư từ bên ngoài đến giúp, ai biết sẽ là kết quả như vậy.
Mà bên ngoài, âm thanh vang động bỗng chốc lớn hẳn lên.
Thiên Kiếm đã xuất thủ!
Bấy giờ, dường như toàn thế giới chỉ còn lại mỗi thanh kiếm ấy, sau một khắc, giọng nói lạnh lùng của Thiên Kiếm bất chợt truyền đến: “Ba tên phế vật các ngươi mà cũng xứng cản ta?”
Oanh!
Trường kiếm chấn động, ba vị cường giả Thần Thông cảnh bị bức phải lui về sau một bước, sắc mặt cả ba hơi kinh hãi.
Thiên Kiếm… Mạnh như vậy?
Lợi hại hơn bọn họ nghĩ!
Ngay cả Hồ Khiếu cũng nhịn không được phân tâm nhìn sang chiến trường bên đây, Thiên Kiếm thật sự rất mạnh, cảnh giới Thần Thông triệt để vững chắc, khó trách ông ta lại dám trương dương như thế.
Vì chặn đường ông ta mà tam đại Thần Thông còn phải bắt tay liên thủ, đãi ngộ này không phải ai cũng được hưởng.
Mà ở địa phương khác, trong chớp nhoáng này, mấy vị võ sư đều khí huyết dâng trào, thực lực Địa Phúc Kiếm tăng vọt một mảng lớn, đáng tiếc Bình Nguyên Vương cũng không kém bao nhiêu, ông vẫn tươi cười mở miệng: “Hồng Nhất Đường, ngươi rất mạnh, chín đạo khóa siêu năng đều đã bão hòa rồi có đúng không? Thế nhưng… ta cũng không kém hơn so với ngươi đâu.”
Bình Nguyên Vương cũng là võ sư!
Đúng vậy, là võ sư!
Giờ phút này, khí huyết của ông dâng lên, cường hãn đến cực hạn, hư không như thể bị ép cho có chút phá toái, ông cười nói: “Quang Minh Kiếm, ngươi tránh ra đi, tới tìm vị cường đạo Bắc Hải kia mà chơi đùa.
Đây là chiến trường giữa ta và Hồng Nhất Đường!”
Sắc mặt Quang Minh Kiếm thay đổi, rất nhanh, một kiếm của nàng đã xuyên phá biển cả, mà đáy biển đích thực có một người hiện ra, đó là một vị lão nhân hai tay để trần, cầm trong tay hai lưỡi búa, dáng vẻ đặc biệt hung hãn!
Bắc Hải Vương!
Ông ta liếc qua Bình Nguyên Vương nơi xa rồi lại nhìn về phía Quang Minh Kiếm đối diện, cuối cùng mới hét vọng về một hướng: “Nếu cháu của ta mà xảy ra chuyện gì, họ Hồ, ngươi đừng trách ta trở mặt!”
Thanh âm của Hồ Khiếu vọng tới: “Đương nhiên sẽ không!”
“Vậy thì tốt!”
Bắc Hải Vương dứt lời liền bổ một búa về phía Quang Minh Kiếm, lạnh lùng nói: “Lần trước khi ngươi giết đại tướng dưới trướng của bản Vương thì cũng nên nghĩ tới kết cục ngày hôm nay!”
Quang Minh Kiếm khẽ nhíu mày, cấp tốc tránh đi, nàng nhìn thoáng qua tình hình của Địa Phúc Kiếm bên kia rồi dứt khoát xoay người bỏ chạy.
Nếu còn ở lại đây thì nàng sẽ liên lụy tới Hồng Nhất Đường.
Không nghĩ tới Bắc Hải Vương cũng đã bước vào cảnh giới Thần Thông.
Đánh đến bây giờ, tất cả các võ sư đều hiểu một chuyện… Lần này kẻ địch đã hạ hết vốn gốc, quyết tâm dùng một trận chiến để triệt để tiêu diệt bọn họ.
Năm vị Thần Thông của tam đại tổ chức, lão Quốc công, Phù Đồ sơn chủ, Bình Nguyên Vương, Bắc Hải Vương, bên ngoài thành có đến 9 vị Thần Thông tới tập kích.
Mà bên trong thành cũng có 5 vị Thần Thông cảnh, cộng thêm 7 vị Thuế biến kỳ, không, tính cả Hoàng Long và Tề Chiêu thì tổng cộng có tới 9 vị cường giả thời kỳ Thuế biến.
Trận chiến này, Cửu Ti trọn vẹn xuất động 14 vị cường giả Thần Thông cảnh, vượt qua hết thảy dự đoán của tất cả mọi người!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










