[Dịch] Tinh Môn
Tập 219 : Là Địch Hay Bạn? ? (c1091-c1095)
❮ sautiếp ❯Chương 1091: Là Địch Hay Bạn? ?
Trong bóng đêm, một phi thuyền lớn lướt qua ngang trời.
Mấy nghìn người đang bị nhốt bên trong phi thuyền, giờ phút này hai vị cường giả Húc Quang sắc mặt trắng bệch trơ mắt nhìn nội kình của Lý Hạo dần thẩm thấu tới gần trái tim, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng và phẫn nộ, nhưng Lý Hạo mặc kệ.
Hắn rất bình tĩnh đưa nội kình vào, cẩn thận bao lấy ngũ tạng bọn họ, động tác mềm nhẹ như đang nghiêm túc làm việc.
Có người nói nam nhân nghiêm túc làm việc là đẹp trai nhất, nhưng hai người Mộ Tiểu Dung không cảm nhận được điều đó, bọn họ chỉ cảm thấy sợ hãi.
Cảm giác trái tim bị siết chặt này khiến bọn họ có cảm giác nó có thể vỡ nát bất cứ lúc nào.
Lý Hạo hơi nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Đừng lộn xộn! Năng lượng thần bí không ổn định, tuy rằng nội kình ổn định nhưng khi năng lượng thần bí chảy xuôi sẽ sẽ khiến nội kình bùng nổ làm ngũ tạng nổ nát!”
Sắc mặt Mộ Tiểu Dung trắng bệch: “Ngươi cũng biết năng lượng thần bí không ổn định… Chúng ta đã bị bắt giữ, ngươi làm vậy có thể khiến trái tim chúng ta vỡ nát.”
“Không đâu.”
Lý Hạo tươi cười xán lạn: “Ta biết giới hạn ở đâu, chỉ cần các ngươi không phát huy ra thực lực vượt quá Tam Dương thì trái tim sẽ không vỡ nát, ta cũng không muốn hoàn toàn khống chế các ngươi, chỉ không hy vọng xảy ra vài chuyện không thoải mái mà thôi, hiểu không?”
Mộ Tiểu Dung cắn chặt răng không nói nữa.
Lý Hạo quang minh chính đại dẫn bọn họ bay tới Thiên Tinh thành có thể khiến Tài Chính Tư phản công, nếu đại chiến xảy ra, bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.
“Lý đô đốc, ngươi muốn làm gì?”
Mộ Tiểu Dung kiềm nén nỗi sợ trong lòng: “Nếu không muốn giết chúng ta thì đừng làm vậy, chúng ta sẽ phối hợp với ngươi, nếu gặp nguy hiểm thì chúng ta cũng có thể giúp đỡ.”
“Không cần!”
Lý Hạo cự tuyệt, mỉm cười lắc đầu nói: “Các ngươi thân phận quá cao quý, ta không đành lòng để cho các ngươi mệt nhọc.”
Mộ Tiểu Dung không nói gì.
Lý Hạo nhìn ra bên ngoài, hiện giờ bọn họ đã sắp đi qua Thiên Tinh hải.
Đi qua biển, trải qua một vành đai không người sẽ đến Thiên Tinh thành.
Người Tài Chính Tư sẽ đến ư?
Hắn mỉm cười nhìn Mộ Tiểu Dung: “Ngươi thân phận cao quý, tới đây, đứng ở đầu thuyền đi, dù là người Tài Chính Tư hay người bên phía chính phủ thì cũng không dám ra tay với ngươi, thân phận cục trưởng Cửu Tư quá cao quý, không ai dám động đến con cái của bọn họ.
Ngươi cảm thấy thế nào?”
Sắc mặt Mộ Tiểu Dung càng thêm tái nhợt.
Lý Hạo nhìn phương xa, dường như hắn thấy có một đoàn ánh sáng đang nhanh chóng tới gần, hắn tóm Mộ Tiểu Dung trực tiếp ném tới đầu thuyền, thanh âm chậm rãi truyền đến: “Ta ra lệnh cho ngươi chứ không phải khẩn cầu! Tự suy nghĩ cho kĩ cách để khiến đám người kia không ra tay với ngươi và con thuyền này này đi.”
Dứt lời, hắn quay đầu nhìn về phía đám quý tộc run bần bật trong khoang thuyền, nở nụ cười lên tiếng: “Tất cả con cháu của phó cục trưởng và thành viên hoàng thất hãy bước về phía trước, vừa rồi tiêu sái thế nào thì hiện tại tiếp tục tiêu sái ở đầu thuyền đi!”
Đám người không dám nhúc nhích.
Bọn họ biết đầu thuyền rất nguy hiểm, có thể sẽ chết người.
Lý Hạo cười: “Ta không thích nói đến lần thứ ba, chỉ còn một cơ hội thôi…”
Đám người xôn xao.
Một lát sau, lần lượt có người bước ra, tất cả đều run rẩy sợ hãi nhưng không dám trì hoãn, bọn họ biết rằng người trước mắt này đáng sợ, tàn nhẫn đến mức nào.
Hơn một ngàn thi thể trên đảo vẫn như đang ở ngay trước mắt.
Đám Húc Quang ngày thường cao cao tại thượng đó ở trước mặt người này chỉ là hổ giấy, bị đánh chết trong nháy mắt, đến bây giờ, bọn họ vẫn chưa thăm dò được phe kia có bao nhiêu cường giả.
Chỉ biết một người là Nam Quyền, còn mấy người khác thì đều không quen.
Hơn 20 người đi tới đầu thuyền.
Không khí vô cùng tĩnh lặng.
Lý Hạo không vui, một viên Thần Năng Thạch xuất hiện chiếu sáng đầu thuyền, hắn nhìn đám trai gái đó lạnh lùng lên tiếng: “Ở trên đảo kiêu ngạo như thế nào thì bây giờ tiếp tục đi! Không phải các ngươi thích chơi sao? Chơi đi cho ta xem, hôn môi hay làm gì khác cũng được, làm đi nào, để cho người khác biết các ngươi đang vui chơi tại đây!”
Đám người run bần bật.
Mộ Tiểu Dung sắc mặt xanh mét nhìn Lý Hạo, Lý Hạo cũng nhìn nàng ta, sắc mặt càng thêm âm lãnh: “Ta không muốn giết người của Cửu Tư, đừng ép ta, nếu không ta không bảo đảm lát nữa còn bao nhiêu kẻ sống sót đâu! Đừng nghĩ rằng ta giết các ngươi thì sẽ gặp phiền toái, người muốn giết ta có quá nhiều rồi, chính vì thế mà ta không ngại đắc tội thêm vài người nữa đâu!”
Mọi người run rẩy bắt đầu cử động, có người nhỏ giọng nói chuyện phiếm cùng người bên cạnh, có người vung quyền với người quen, có người run run rẩy rẩy ôm chầm người bên cạnh hôn môi…
Trông tình cảnh như một hiện trường hưởng lạc nhưng thân thể bọn họ đều đang run rẩy.
Lý Hạo khiến bọn họ sợ hãi.
Những người này rất kiêu ngạo, nhưng đó là nhờ có bối cảnh cao quý, hiện nay có người không thèm quan đến bối cảnh của bọn họ, bọn họ chỉ có thể khuất phục mà thôi.
Lý Hạo lại nhìn về nơi xa.
Trong bóng đêm, phương hướng Thiên Tinh thành có quá nhiều ánh đèn, hắn không nhìn rõ nên cũng không định vào thành, hắn hạ tốc độ, cho địch nhân thêm một chút thời gian, chùm sáng ra khỏi thành thì sẽ rõ ràng hơn.
Nơi xa, một chùm sáng lớn bay nhanh về phía trước, bên cạnh còn có hai chùm sáng nhỏ hơn.
Ba vị Húc Quang!
Có người tới.
Không chỉ như vậy, Lý Hạo đảo qua tứ phương, sau đó hắn bỗng nhiên quay đầu lại, phía sau cũng có một chùm sáng lớn rất bắt mắt, kẻ đó rất mạnh, không biết đã đi theo từ khi nào, kẻ đó đang tới gần nhưng tốc độ đã giảm bớt.
Lý Hạo nhướng mày.
Một vị Thuế Biến đi theo phía sau, phía trước có một vị Thuế Biến, hai vị Húc Quang đỉnh.
Phía trước thì dễ đoán, đại khái là đám người Ngô Dũng, còn người phía sau là ai?
Là địch hay bạn?
Chắc có lẽ là địch nhân.
Có lẽ kẻ đó đã phát hiện ra điều gì đó nên vẫn luôn đi theo mình, Nam Quyền, Dương Sơn và cả Tần Liên đang ẩn núp đều chưa báo động, trong khi đó đối phương chỉ cách bọn họ 5000 mét mà thôi.
Chương 1092: Dám Tập Kích Cửu Tư
Năng lực che giấu hành tung rất mạnh.
Ám hệ ư?
Hay sát thủ?
Phi Thiên!
Lý Hạo n chóng phán đoán, khả năng cao đó là sát thủ Phi Thiên, kẻ như thế thì mới có thể qua mắt được đám cường giả như Nam Quyền, đám người Nam Quyền cũng đang âm thầm đi theo mà không hề phát hiện trong khi khoảng cách 5000 mét chẳng thể tính là quá xa xôi đối với cường giả.
Một tên Thuế Biến kỳ mà dám đến giết mình sao?
Bọn họ nên biết rằng hắn không dễ giết mới đúng.
Đừng nói là một vị Thuế Biến, lần trước ở phương Đông, ba vị Thuế Biến đuổi giết hắn mà còn chẳng thành công, bọn họ sẽ không ngu xuẩn như vậy chứ?
“Nếu những người này dám đến đây mà còn suy đoán ra ta đang ở đây thì chắc chắn sẽ không nghĩ rằng cường giả Thuế Biến có thể giết được ta…”
Vậy nên chắc chắn bọn họ đang cất giấu đòn sát thủ.
Đó sẽ là gì?
Bom năng lượng ư?
Hay là thứ khác?
Dù sao cũng chắc chắn là có, nếu không thì đám Thuế Biến kia sẽ không to gan như vậy.
Hắn đi lên đầu thuyền, ngay sau đó thân thể giống như ẩn hình, dần dần biến mất, sắc mặt mấy người Mộ Tiểu Dung đều thay đổi, Lý Hạo chạy rồi ư? !
Hắn lợi dụng bọn họ làm bia ngắm để ẩn trốn.
Làm sao bây giờ?
Mộ Tiểu Dung truyền âm cho vị Húc Quang Bắc Hải: “Hắn đi rồi, chúng ta có nên trốn hay không?”
Húc Quang Bắc Hải mặc kệ nàng ta, chỉ nhìn về phía thanh niên bên cạnh, thanh niên khẽ lắc đầu, khuôn mặt lộ vẻ chua xót.
Đám hậu duệ quý tộc kinh thành này thì biết cái gì.
Bọn họ căn bản không biết phương Bắc mọi rợ dã man ra sao!
Làm đạo tặc Bắc Hải, hắn biết Lý Hạo và đám võ sư Ngân Nguyệt là người như thế nào, bọn họ thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành, nếu không phối hợp với Lý Hạo, không giết địch nhân, bọn họ sẽ không có cơ hội sống sót.
Loại người như Lý Hạo nhất định sẽ giết bọn họ ở thời khắc mấu chốt.
Trốn ư?
Đó là lựa chọn ngu xuẩn nhất, chẳng bằng chờ đợi tại đây, có lẽ sẽ có một đường sinh cơ.
“Phía sau có Thuế Biến kỳ đi theo, Nam Quyền ẩn nấp tiếp cận qua đó, Hắc Báo cũng đi đi!”
Lý Hạo ẩn mình trong bóng tối, truyền tin thông qua áo giáp.
Hắn có thể truyền tin cho Nam Quyền nhưng Hắc Báo thì không.
Nhưng không sao, hiện tại Hắc Báo đi theo Tần Liên, Tần Liên là một trong những người yếu nhất, hắn nói vậy thì ý là Nam Quyền và Tần Liên, Hắc Báo cùng qua đó.
“Đề phòng đối phương có đòn sát thủ có thể nháy mắt đánh chết Thuế Biến kỳ.
Nam Quyền chặn phía trước, nếu đối phương đã đoán được ta đang ở đây thì không thể không chuẩn bị trước, một tên Thuế Biến thì không dám giết ta…”
“Ngươi thì sao?”
Giọng Nam Quyền vang lên trong áo giáp: “Hình như phía trước có người…”
“Không sao!”
“Dù là 3 tổ chức lớn hay là kẻ nào thì cũng đều phải kiêng kị Cửu Tư.
Thấy nhiều hậu duệ Cửu Tư ở đây như vậy thì sẽ không tùy tiện ra tay đâu.”
Nam Quyền không nói nữa, hắn nhanh chóng lẻn vào trong bóng tối, đi về phía Lý Hạo nói.
“Lý đô đốc, ta thì sao?”
Dương Sơn dò hỏi.
“Ngươi phụ trách võ sư có khả năng đánh tới…”
“Nhưng…”
“Hãy chấp hành mệnh lệnh!”
Dương Sơn không dám hỏi lại, lần này y đã chính thức nhận rõ Lý Hạo là kẻ tàn nhẫn như thế nào, hơn nữa thực lực hắn còn mạnh hơn lời đồn đại, trước đó hắn giết Húc Quang đỉnh mà không phí quá nhiều sức.
Kẻ như vậy có lẽ chỉ có Thần Thông cảnh mới có thể đối phó.
Ngô Dũng đang rất sốt ruột nhưng giờ phút này cũng giảm tốc độ bay lại.
Ngọc truyền tin chấn động, rất nhiều tin tức truyền đến.
Gã nhanh chóng nhìn qua, đọc vài tin tức quan trọng, một cục trưởng bảo gã không nên gấp gáp, người đó đã phái Lưu Sa đuổi theo.
Một tin khác đến từ một vị sát thủ, nói là phát hiện một con thuyền bay ra từ Tứ Hải Đảo, hình như người trên thuyền đều là quý tộc.
Người nọ vẫn đang đi theo.
Mặt khác, đã có người đến Tứ Hải Đảo tra xét tình huống, sẽ máu chóng báo lại tin tức.
Ngô Dũng thở hắt ra, nhìn về phía hai vị Húc Quang bên cạnh: “Chậm lại, không nóng vội.”
Hai người sửng sốt, người vừa sốt ruột là ngươi, hiện tại ngươi lại nói đừng nóng vội…
Đương nhiên bọn họ sẽ không phản bác, chậm lại một chút cũng tốt.
Tốc độ của ba người chậm lại, hiện giờ bọn họ đã mơ hồ nhìn thấy tình huống ngoài thành, hình như nơi xa có một chiếc phi thuyền, có một đám cả trai lẫn gái đang vui chơi ở đầu thuyền.
Thậm chí bọn họ còn thấy có người vung quyền, có người hôn môi trước công chúng…
Một vị Húc Quang thở hắt ra, chửi nhỏ một tiếng: “Cứ tưởng gặp chuyện không may chết hết rồi chứ, ai biết còn vui vẻ thế kia cơ mà!”
Ngô Dũng cũng nhíu mày.
Không sao cả ư?
Hình như gã nhìn thấy một người trọng yếu, là người trong nhà của Nội Vụ Tư.
Giờ phút này, khoảng cách hai bên chỉ có mấy ngàn mét, gã truyền tin cho đối phương, kết quả đối phương lại không hề phản ứng, gã nhíu mày, người kia không thấy tin hay là… Có nguyên nhân khác?
Gã tự hỏi, sau đó truyền tin cho những người gã biết đang ở trên thuyền, kết quả tất cả đều như đá chìm đáy biển.
Gã cảm thấy không ổn, truyền âm cho hai người bên cạnh: “Cẩn thận, những người này không thích hợp…”
Hai vị Húc Quang lộ vẻ nghiêm nghị.
Ba người không nói chuyện nữa, bọn họ cẩn thận che lấp hành tung lặng lẽ lại gần bên kia.
Nhưng ba chùm sáng lớn quá rõ ràng trong mắt Lý Hạo.
Giờ phút này hắn vẫn chưa động thủ, chỉ dồn nội kình vào Truy Phong Ngoa dưới chân, Truy Phong Ngoa vừa dùng để chạy trốn vừa dùng để giết người, võ công trong thiên hạ, chỉ tốc độ nhanh là không thể phá.
Tuy không phải hoàn toàn chuẩn xác nhưng trong đa số tình huống là đúng.
Đi đôi giày này và dùng toàn lực, Lý Hạo có thể đột phá 3000 mét trong nháy mắt.
Đương nhiên hắn không thể liên tục bùng nổ như vậy quá lâu.
Lần trước bị Từ Khánh đuổi giết, hắn đã dùng liên tục 2 – 3 lần, sau đó cần nghỉ ngơi, khôi phục xong mới dùng tiếp.
“4000 mét…”
Lý Hạo yên lặng chờ đợi, trốn trong bóng tối, không hề nhúc nhích.
3500 mét…
Lý Hạo vẫn an tĩnh chờ đợi.
Đột nhiên, hắn truyền tin cho Nam Quyền: “Ra tay!”
Nơi xa vang lên tiếng nổ lớn!
Trong bóng đêm, Nam Quyền đánh ra một quyền, tiếng vang lớn tiếng khắp thiên địa, Nam Quyền hét to: “Thật to gan, sát thủ Phi Thiên mà cũng dám tập kích nhân viên Cửu Tư ư? !”
Oanh!
Chương 1093: Không Phải Húc Quang Đỉnh
Toàn bộ thế giới như chỉ còn nắm tay này, trong bóng đêm, một con chó hóa thành kim sắc, vô thanh vô tức dùng móng vuốt mạnh mẽ tấn công cường giả mặc áo đen kia!
Oanh!
Tiếng vang không ngừng truyền đến.
Sắc mặt mấy người Ngô Dũng thay đổi, nhanh chóng nhìn về phía bên kia, Ngô Dũng truyền âm: “Mau đi hỗ trợ…”
“Hội trưởng, kia hình như là… Nam Quyền?”
Hỗ trợ ư?
Nam Quyền là cường giả hoàng thất, hiện tại hắn cao giọng hô rằng mình đang đối phó với sát thủ Phi Thiên, bọn họ hỗ trợ như thế nào?
Ngô Dũng thầm mắng một tiếng!
Quả nhiên vẫn xảy ra chuyện, gia hỏa Nam Quyền này ra tay như vậy có lẽ là vì đã liên thủ với Lý Hạo.
Lý Hạo đâu rồi?
Vừa nghĩ vậy, hư không bỗng nhiên dao động.
Một bộ giáp bạc xuất hiện, tốc độ cực nhanh!
Không, đó không chỉ là nhanh nữa mà gần như là thuấn di, trực tiếp xuất hiện trước mặt ba người, kẻ đó ném một thứ ở lại rồi lập tức biến mất.
Ngô Dũng chưa kịp phản ứng, ngay sau đó gã ý thức được điều gì đó, thậm chí gã không kịp lấy ra Thần Thông Phù hay nhắc nhở người bên cạnh mà đã nhanh chóng bỏ chạy!
Oanh!
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên khiến Thiên Tinh thành cũng rung động một chút.
Bom năng lượng chuyên môn đối phó với Thuế Biến kỳ.
Một quả cũng có khả năng nổ chết Thuế Biến.
Nhưng nếu Thuế Biến kỳ thực lực cường đại thì vẫn có thể chạy trốn, nhưng không tránh được việc bị thương.
Hai vị Húc Quang đỉnh bị uy lực vụ nổ hất văng, một người xui xẻo đầu trực tiếp vỡ nát, người còn lại rít gào một tiếng, phá không chạy trốn, hai chân hóa thành hư vô.
Ngô Dũng cũng gầm lên một tiếng, phá không lao đi.
Oanh!
Nguồn năng lượng lớn bùng nổ càn quét, gã lập tức bộc phát ra khí tức cường hãn, ầm một tiếng, gã bay ngược, không ngừng hộc máu nhưng trong mắt lộ vẻ vui sướng vì còn sống.
Tuy nhiên gã đã bị thương, ngũ tạng rung chuyển…
Phụt!
Kiếm đâm tới! Lý Hạo nắm bắt thời cơ vô cùng chuẩn.
Ngô Dũng đánh ra một quyền, rít gào quát: “Ta là hội trưởng Tứ Hải Thương Hội, ngươi dám làm vậy thì Cửu Tư sẽ không bỏ qua cho ngươi…”
Gã muốn khiến Lý Hạo phải kiêng kị mà lui lại!
Gã biết kẻ đó chính là Lý Hạo.
Chỉ cần Lý Hạo chần chờ, chỉ cần hắn cảm thấy không thể giết gã trước mặt mọi người thì gã có thể lấy ra Thần Thông Phù đánh chết Lý Hạo.
Nhưng Lý Hạo không hề do dự, trường kiếm mạnh mẽ đâm tới!
Một cánh tay bay lên, sắc mặt Ngô Dũng kịch biến, trên cánh tay kia có nhẫn trữ vật, tay còn lại của gã vội vàng tóm về phía cánh tay kia.
Tên Lý Hạo khốn kiếp này! Hắn dám lao thẳng đến đây, Truy Phong Ngoa…
Giờ phút này, Ngô Dũng rất hối hận, gã quên mất chuyện Truy Phong Ngoa đang nằm trong tay Lý Hạo, hắn có thể phát huy ra tác dụng của chúng.
Mấu chốt là gia hỏa này lấy bom năng lượng ở đâu ra?
Gã cảm nhận được Lưu Sa ở phía sau đang đuổi tới, gã không thể bị Lý Hạo bắt được, nghĩ vậy, gã đột nhiên từ bỏ nhẫn trữ vật, nhanh chóng lui về phía sau, xoay người chạy trốn.
Lý Hạo chém hụt, chiêu kiếm chém ra đúng lúc đối phương xoay người bỏ chạy.
Lý Hạo lộ vẻ kinh ngạc, nắm lấy đoạn tay cụt, nhìn thoáng qua Ngô Dũng đang chạy trốn, hắn mỉm cười.
Tên Thuế Biến này cũng có chút bản lĩnh đấy, không ngờ lại từ bỏ vào lúc này.
Ngay sau đó, năm khóa siêu năng trong trong ngũ tạng đứt đoạn một nửa.
Một cỗ khí tức cường hãn dồn lại trong cơ thể.
Lý Hạo bắt lấy cánh tay đứt gãy, phát động Truy Phong Ngoa lao đi, cầm chiếm xuất chiêu, lui về rồi lại lao tới tấn công!
Mặc kệ Ngô Dũng muốn làm gì, hắn vẫn chỉ vô tình xuất kiếm.
Phụt!
Trường kiếm đâm vào cơ thể đối phương, hắn không ở lại mà là lui về phía sau, không ngừng phát động Truy Phong Ngoa.
Ngô Dũng kêu thảm thiết, gã muốn phản kích nhưng lại đánh hụt!
Gã vừa định bùng nổ thì lại bị tấn công!
Chiêu kiếm của Lý Hạo càng lúc càng mạnh, càng lúc càng nhanh.
Tiếp theo, Ngô Dũng như nhìn thấy một con mãnh hổ tấn công về phía mình, dùng móng vuốt móc lấy trái tim mình.
Ngô Dũng vẫn chưa chết, gã hộc máu không ngừng, không cam lòng cắn răng nói: “Ngươi… Không phải Húc Quang đỉnh…”
Lý Hạo tuyệt đối không chỉ có chiến lực Húc Quang đỉnh.
Tình báo sai rồi!
Chiến lực của Lý Hạo còn mạnh hơn gã, gã không biết có phải mình gặp ảo giác hay không nhưng gã cảm thấy dù mình không bị thương thì cũng không thể đối phó với người này, không chỉ vì hắn có chiến lực cường đại mà còn vì hắn sở hữu thần binh.
Húc Quang ư?
Lý Hạo không cảm thấy mình là Húc Quang, hắn là võ sư.
Võ sư không giống siêu năng.
Hắn im lặng, vô tình cầm kiếm xuyên thủng đầu Ngô Dũng, Ngô Dũng trừng mắt nhìn hắn, Lý Hạo đã tự mình chém giết vị cường giả Thuế Biến kỳ đầu tiên.
Cách đó không xa, vị Húc Quang đỉnh đang trọng thương không còn chân lộ vẻ hoảng sợ.
Bỗng nhiên gã nổi lên hy vọng: “Lưu Sa…”
Lưu Sa sắp tới! Hơn nữa còn có vài vị Húc Quang khác cũng đi theo, Lưu Sa tới đây thì gã sẽ không chết.
Ngô Dũng đã chết!
Tất cả mọi người đều xem thường Lý Hạo, không coi trọng chiến lực chân thật của hắn, tất cả chỉ nghĩ rằng hắn có thần binh lợi hại và ỷ thế dựa vào Ngân Nguyệt, còn bản thân Lý Hạo thì không thể so với cường giả Thuế Biến.
Nhưng sự thật là thế sao?
Lý Hạo nhanh chóng tra xét nhẫn trữ vật, một thứ giống như thủy tinh hiện lên trước mắt, hắn nở nụ cười.
Hắn cảm nhận được một vài thứ khá tương tự với Căn Nguyên Phù cây nhỏ cho mình nhưng cũng không giống hoàn toàn, của cây nhỏ là khí tức căn nguyên, còn thứ này là là khí tức siêu năng.
“Vũ khí mang tính sát thương do Thần Thông chế tạo sao?”
Lý Hạo thầm nghĩ, lực sát thương của thứ này có mạnh không?
Ai biết được.
Cứ thử xem thì sẽ biết.
Ngay sau đó, hắn xuyên qua hư không, trong trận chiến này, Truy Phong Ngoa có tác dụng cực lớn, hắn nhanh chóng, 3000 mét, rồi lại 3000 mét…
Cách nơi đây 6000 mét là vị trí của mấy người Lưu Sa.
Khi Lý Hạo đột nhiên xuất hiện, sắc mặt Lưu Sa kịch biến, ả nhìn thấy phía xa có động tĩnh chiến đấu nhưng còn chưa kịp chạy tới thì Lý Hạo đã tới đây trước rồi!
Lưu Sa lập tức lấy bom năng lượng ra.
Ả lấy ra một quả, chần chờ một chút rồi lấy ra 3 quả…
Nhưng ả do dự không biết có nên quăng ra hay không, vì thứ này có thể gây ra vụ nổ rất mạnh, mà bọn họ đang ở ngay gần cửa thành.
Ban nãy Ngô Dũng đã rời khỏi thành, còn ả vẫn đang ở trong phạm vi thành trì, nếu gây ra vụ nổ lớn thì ả có thể sẽ phải đối mặt với phiền toái rất lớn.
Nếu khiến nhiều quân binh trông giữ và bình dân chết đi thì ả không đủ khả năng gánh vác trách nhiệm.
Chương 1094: Kích Động Dân Tâm
Trong lúc ả đang chần chờ, Lý Hạo đã trực tiếp ném ra một khối thủy tinh.
Ngay sau đó, Lý Hạo biến mất.
Đám Lưu Sa cảm thấy Lý Hạo sẽ chần chờ nhưng hắn đã không làm vậy, còn vấn đề bình dân có thể bị ảnh hưởng hay không thì… Nơi này làm gì có bình dân, tuy nhiên lại có không ít quân binh, nhưng Lý Hạo không thèm để ý!
Trong Thiên Tinh thành, phàm là kẻ làm quan, tham gia quân ngũ, mười người giết chín thì Lý Hạo vẫn cảm thấy chưa giết đủ.
Trong không trung, lực lượng kim hỏa đan xen bùng nổ!
Lưu Sa biến sắc, vội vàng ném bom năng lượng ra!
Oanh!
Tiếng vang lớn ngập trời san bằng tất cả kiến trúc gần đó, gần cửa thành, hơn trăm vị quân binh hóa thành tro bụi.
Mặt đất vỡ ra, một cỗ năng lượng lớn thổi quét tứ phương.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, vài vị Húc Quang bên cạnh Lưu Sa bị hai cỗ lực lượng đánh nát.
Nơi này sáng như thái dương.
Thanh âm Lý Hạo tựa như giọng ác ma vang lên: “Tuần Dạ Nhân Thiên Tinh đô đốc phủ Lý Hạo đang làm nhiệm vụ giết chết tà năng! Thiên Tinh Đấu La tràng Lưu Sa lạm sát kẻ vô tội, giết chết quân binh, dùng bom năng lượng và Thần Thông Phù, Tuần Dạ Nhân chắc chắn sẽ truy cứu nguồn gốc của chúng!”
Tiếng quát vang vọng tứ phương, toàn bộ Thiên Tinh thành chìm trong tĩnh lặng.
Oanh!
Một đạo kiếm quang chiếu rọi thiên địa, tốc độ của Lý Hạo quá nhanh, hắn xuất hiện trong chớp mắt, Lưu Sa còn chưa kịp rút lui thì Lý Hạo đã ra tay.
Lưu Sa đang bị thương không nhẹ, mà mà phần lớn lực lượng Thần Thông Phù đã bị bom năng lượng triệt tiêu, tuy bị thương nhưng ả vẫn có khả năng chiến một trận, ả nhanh chóng lấy ra 9 quả bom còn lại.
Ở khoảng cách gần như vậy, nếu quăng ra ngoài thì ả có thể đồng quy vu tận cùng Lý Hạo.
Tới lúc này, ả không dám chần chờ nữa, cùng lắm thì cùng chết!
Đúng lúc này, một nắm tay lớn vung về phía Lưu Sa từ phía sau, bên cạnh, một thanh đại đao chém xuống, trước mặt, trường kiếm của Lý Hạo đánh tới!
Nam Quyền bộc phát ra khí tức cường hãn tới cực hạn, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lý Hạo muốn ngăn cản bom năng lượng cho hắn.
Lý Hạo đã thanh toán tiền mua mạng!
Tốc độ của hắn rất nhanh… nhưng Lý Hạo còn nhanh hơn, trong nháy mắt đã xuyên qua hư không, xuất hiện phía trước Lưu Sa, giờ phút này ngực Lưu Sa có một cái lỗ lớn, ả cắn răng cười lạnh, bởi vì ả đã ném ra bom năng lượng!
Cùng chết đi!
Ả không ngờ Lý Hạo mạnh như vậy, đám người Nam Quyền cũng cường đại đến mức đáng sợ.
Chín quả bom năng lượng bị ả kích phát rồi quăng ra ngoài.
Ả có thể tưởng tượng ra cảnh tượng lát nữa nó nổ tung ra sao, không ngờ Lý Hạo không những không chạy trốn mà còn lao đến trước mặt ả, đáng tiếc, ngươi đến muộn rồi!
Lý Hạo cảm nhận được cỗ năng lượng bạo động không ổn định nhưng hắn muốn thử xem, trong nháy mắt, Tinh Không Kiếm truyền ra lực cắn nuốt mạnh mẽ.
“Hắc Báo!”
Lý Hạo rống to!
Trong bóng đêm, Hắc Báo câm nín, bất lực há to miệng, cũng phát ra lực cắn nuốt.
Tinh Không Kiếm và Hắc Báo đồng thời cắn nuốt tứ phương, giống như muốn cắn nuốt tất cả năng lượng.
Lưu Sa không dám tin, bom… không nổ.
Dương Sơn không hề nhàn rỗi, y liếc qua một phương hướng, ngay sau đó một thanh lợi kiếm xuyên phá hư không, phụt một tiếng, xuyên thấu đầu Lưu Sa.
Tần Liên xuất hiện.
Đêm nay, nàng chưa từng lộ diện, nhưng hiện giờ trượng phu đã ra hiệu, vậy nên nàng xuất hiện lấy đầu kẻ địch.
Nàng đã giết kẻ địch Thuế Biến kỳ! Cho dù kẻ đó đã trọng thương hấp hối thì bọn họ cũng phải lập công, để cho Lý Hạo biết rằng bọn họ không hề ăn không ngồi rồi.
Dương Sơn biến mất, tiếng quát còn vang lên: “Thiên Tinh đô đốc phủ Lý Hạo đô đốc đang làm nhiệm vụ! Người không liên quan né xa ba thước! Tứ Hải Thương Hội Ngô Dũng, Thiên Tinh Đấu La tràng Lưu Sa cấu kết hải tặc và Yêu tộc, dùng mạng Nhân tộc để cung phụng Yêu tộc, tội ác tày trời, bọn họ đã phải đền tội! Lưu Sa muốn dùng đạn diệt thành để phá hủy Thiên Tinh thành nhưng Lý đô đốc đã kịp thời ngăn cản, tất cả hãy tránh lui, cẩn thận bị ngộ thương!”
Thanh âm chấn động trời đất!
Một vị cường giả Thuế Biến kỳ dùng toàn lực gào rống thì thanh âm lớn thế nào có thể tưởng tượng được.
Trên Tinh Không Kiếm của Lý Hạo vẫn truyền ra lực cắn nuốt điên cuồng.
Một cỗ lực lượng vô cùng cường hãn bị hắn dung nhập vào trong tiểu kiếm, Hắc Báo cũng no nê nấc một cái, không ngừng có năng lượng rò rỉ ra, năng lượng không ổn định bạo động trong cơ thể nó nhưng lại bị hòa tan nhanh chóng.
Là huyết mạch của Trấn Yêu Sử, năm xưa Trấn Yêu Sử nổi danh nhờ cắn nuốt, có thể cắn nuốt bất cứ năng lượng nào, kể cả năng lượng hỗn độn cũng có thể ăn, chỉ cần không vượt qua giới hạn thì đều là mỹ thực đối với Hắc Báo.
Giờ khắc này, trong Thiên Tinh thành an tĩnh dọa người.
Ngay sau đó, thanh âm Nam Quyền vang lên: “Công khai tư liệu!”
Rất nhiều người trong thành nghe được thanh âm.
Hiện tại có rất nhiều người đang hành động, vô số truyền đơn rơi như mưa phát tán khắp Thiên Tinh thành.
Nam Quyền lại hét to: “Mở ra!”
Trong quán rượu lâu năm y hay uống, lão bản nghe thấy vậy thì khiêng ra một máy móc lớn, máy móc chiếu hình lên không trung.
Trên không trung hiện ra một màn hình lớn.
Nam Quyền nhìn về phía Lý Hạo, tươi cười nhướn mi, không tồi đúng không?
Lý Hạo bảo y công khai tin tức, cho toàn bộ Thiên Tinh thành biết tội trạng của Tứ Hải Thương Hội, y lại có thể làm nhiều hơn những gì Lý Hạo có thể tưởng tượng.
Trong nháy mắt, trong hình chiếu lớn là hình ảnh… Một con chim lớn!
“Không không không, ta không ăn thịt người, là huyết thực Tứ Hải Thương Hội cung phụng…”
Lý Hạo xới tung mặt đất, lộ ra vô số hài cốt nhân loại, có cả rất nhiều phụ nữ và trẻ em còn sống.
“Ngươi ăn những thứ này ư?”
“Bọn chúng là phế vật…”
Đột nhiên một lực lượng cường đại thổi quét thiên địa, ầm một tiếng, màn hình vỡ nát rồi biến mất, nhưng vô số người đã ghi nhớ cảnh này trong lòng.
Ăn thịt người!
Rất nhiều người đã bị Tứ Hải Thương Hội dùng làm thức ăn để cung phụng.
Nơi xa có thanh âm truyền đến: “Lý Hạo, ngươi làm không tồi, nhưng có một số việc không nên công khai thì hơn, để tránh khiến dân chúng hoang mang lo sợ.”
Chương 1095: Không Đủ Sức Che Chở
Lý Hạo hét lớn đáp lại: “Tứ Hải Thương Hội thuộc sở hữu của Tài Chính Tư, Lưu cục trưởng đau lòng vì hành vi ác độc của thuộc hạ thì bổn đô đốc có thể lý giải, nhưng ta cảm thấy nên để dân chúng đứng ra phán xét thì hơn, để bọn họ tin trong thiên địa này vẫn còn chính nghĩa!”
Lý Hạo ra lệnh, giọng nói vang vọng tứ phương: “Tuần Dạ Nhân, quét sạch Thiên Tinh Đấu La tràng, kẻ nào dám phản kháng, giết chết bất luận tội!”
Nơi xa, tiếng quát chói tai vang lên: “Giết!”
Kim Thương cầm súng lao ra, trong nháy mắt, vô số Võ Vệ quân tấn công về phía Thiên Tinh Đấu La tràng!
Giờ phút này, một vài người xuất hiện gần Lý Hạo.
Lưu cục trưởng lao tới như một cơn gió.
Lý Hạo thản nhiên nhìn ông ta.
Lưu cục trưởng nhìn bốn phía, nhìn Nam Quyền rồi mỉm cười, gật đầu nói: “Lý Hạo, ngươi làm tốt lắm!”
“Bình thường thôi!”
“Nhưng ngươi biết không…?”
Lưu cục trưởng cười một tiếng: “Dân tâm không là gì cả!”
Ông ta truyền âm.
Ông ta tươi cười nhìn Lý Hạo.
Ngươi đang kích động dân tâm sao?
Nhưng ngươi phải hiểu rằng bọn họ chẳng là gì cả, không thể làm được gì, dù bọn họ biết chân tướng thì sao?
Ngay sau đó, Lưu cục trưởng lên tiếng: “Ta là Lưu Vân Thanh, Tứ Hải Thương Hội cấu kết hải tặc, tàn sát người vô tội.
Tài Chính Tư không thể trốn tránh trách nhiệm, chuyện này sẽ do Tuần Kiểm tư Tuần Dạ Nhân Thiên Tinh đô đốc phủ chỉ huy quyết sách, Lý đô đốc chiến lực mạnh mẽ giết Húc Quang Thuế Biến trong nháy mắt, Nam Quyền Hạ Dũng dũng lực vô song, Lưu mỗ hổ thẹn, mong rằng Cửu Tư cùng bàn bạc, luận công ban thưởng cho những vị anh kiệt đã diệt trừ sâu mọt cho Thiên Tinh ta!”
Dứt lời, người đã biến mất.
Lý Hạo yên lặng đứng nhìn, sau khi đám người rời đi, hắn mới tuyên bố: “Tuần Kiểm tư Tuần Dạ Nhân Thiên Tinh đô đốc phủ sẽ mở phủ trong hôm nay, kẻ nào có oan khuất thì có thể tới tổng bộ Tuần Dạ Nhân Cửu Long phố để báo án, kẻ liên quan đến Ngô Dũng, Lưu Sa mau tới tự thú! Bổn đô đốc hôm nay đã giết chết hơn mười Húc Quang, ba Thuế Biến kỳ, trừ khi Thần Thông ra tay, nếu không thì tất cả đều phải trả lại công đạo cho Thiên Tinh!”
“Công đạo trong lòng người, nếu dính đến quan lại Tài Chính Tư, Lý Hạo vô năng, đành mời cục trưởng Tuần Kiểm tư, bộ trưởng Tuần Dạ Nhân Diêu Tứ vàphó bộ trưởng Hầu Tiêu Trần cùng ra tay dọn dẹp thiên hạ! Trả lại sự công bằng cho thiên hạ này!”
Lý Hạo cao giọng hét to: “Ngoài ra, bổn đô đốc đang bắt giữ mấy ngàn người từ Tứ Hải Đảo, có cháu trai của thủ lĩnh hải tặc lớn nhất Bắc Hải, có hậu duệ của vị cục trưởng nào đó… Ta sẽ không che chở thiên vị ai, chắc chắn sẽ truy tra đến cùng xem kẻ nào cấu kết với Tứ Hải Thương Hội, tàn sát bá tánh, dâng nhân loại lên làm đồ ăn cho Yêu tộc… Tứ Hải Thương Hội còn cấu kết với tổ chức tà năng, Nam Quyền Hạ Dũng giết chết Thuế Biến trưởng lão Phi Thiên, mong rằng hoàng thất sẽ che chở cho bọn họ, không để bọn họ bị tổ chức tà năng ám sát!”
Tứ phương an tĩnh quỷ dị.
Lý Hạo muốn vạch trần hết bộ mặt xấu xa của đám quan lại cao tầng trước mặt bàn dân thiên hạ, khiến thiên hạ chấn động!
Hành động này của hắn không khôn ngoan chút nào!
Lý Hạo chỉ tươi cười lạnh nhạt, nếu đã làm thì đừng sợ để kẻ khác biết, nếu các ngươi không quan tâm đến dân tâm thì còn sợ cái gì?
Trong thời khắc này, hoàng cung vẫn luôn trầm tịch bỗng nhiên truyền đến một thanh âm uy nghiêm: “Thiên Tinh đô đốc phủ Lý Hạo diệt trừ kẻ ác, nên trọng thưởng! Hoàng thất đã thoái ẩn, không có bảo vật để ban thưởng, ban Lý Hạo tước vị Thiên Tinh Hầu, tuy chỉ là tước vị hữu danh vô thực nhưng đây là tâm ý của hoàng thất!”
“Thưởng một tòa hầu phủ, mong rằng Lý đô đốc không ngừng cố gắng làm chủ vì dân, trả lại sự yên bình cho vương triều ta!”
Giờ khắc này, tứ phương xôn xao.
Hoàng thất!
Tiếng nói truyền khắp toàn thành chắc chắn là của cường giả đỉnh cấp, người đó là ai?
Thiên Tinh Vương sao?
Giờ khắc này, bình dân chấn động, dường như bây giờ mới nhận ra, hóa ra… Chúng ta có hoàng đế!
Đám cường giả Cửu Tư đều mang sắc mặt ngưng trọng.
Lý Hạo, ngươi có biết rằng hành động điều tra thẩm phán của ngươi hôm nay đối với Cửu Tư có thể cho hoàng thất cơ hội, khiến bọn họ không thể ngồi yên hay không? Lý Hạo, ngươi thật phiền toái!
Cùng lúc đó, Hầu Tiêu Trần thở dài một tiếng, ta biết ngươi không rời đi nhưng ta không biết ngươi lại ác như vậy, trực tiếp vạch trần bộ mặt thật của Cửu Tư.
Hoàng thất nhìn thấy có cơ hội cũng bắt đầu lộ diện, Lý Hạo, ngươi làm vậy e rằng sẽ khiến tương lai càng thêm gian nan.
Ta sợ ta không đủ sức che chở…!
Nơi xa, Lý Hạo không hề hé răng.
Hắn không tạ ơn, cũng không cự tuyệt.
Thiên Tinh Hầu ư?
Ai dám nhận tước vị này, Thiên Tinh là danh xưng của vương triều, Thiên Tinh Hầu… Hoàng thất sợ hắn sống quá lâu à? !
Chỉ cần còn ngồi trên vị trí Thiên Tinh Hầu này, Cửu Tư sẽ không để yên cho Lý Hạo.
Lý Hạo bật cười, như vậy cũng không tồi, vậy chúng ta cùng chơi nào!
Hắn nhìn về phía Nam Quyền, cười nói: “Đi thôi, đến Thiên Tinh Đấu La tràng xem sao, mang theo đám người đó… Ai dám tới cứu người thì giết chết bất luận tội!”
“Rõ!”
Nam Quyền tươi cười xán lạn, gia hỏa Lý Hạo này… Thật hung tàn, dám trực tiếp tính sổ với Cửu Tư!
Đương nhiên hiện tại vẫn chưa đắc tội với toàn bộ bọn họ, mới chỉ là Tài Chính Tư hoàn toàn xé rách mặt với hắn, sắp tới có lẽ sẽ có càng nhiều nguy cơ hơn nhưng không phải nguy cơ cũng là cơ duyên sao?
Nam Quyền thầm nghĩ, tâm tình không tồi.
Còn việc hắn đã bại lộ… bại lộ cũng có cái lợi, có sao đâu.
Hắn che giấu không phải vì để yếu đi, chỉ cần có thể mạnh hơn thì bại lộ cũng tốt.
Giờ khắc này, cái tên Lý Hạo đã truyền khắp Thiên Tinh thành.
Ma Kiếm Lý Hạo!
Một kẻ vô cùng đáng sợ, đánh chết nhiều vị Thuế Biến kỳ, vừa tới Thiên Tinh thành mấy ngày mà đã xoá sổ Tứ Hải Thương Hội và Thiên Tinh Đấu La tràng, lần này Lưu gia nên khóc rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Cốt Cách Mỹ Nhân [Audio] Cốt Cách Mỹ Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Cot-Cach-My-Nhan.jpg)

