[Dịch] Tinh Môn
Tập 216 : Người Đâu Rồi? ? (c1076-c1080)
❮ sautiếp ❯Chương 1076: Người Đâu Rồi? ?
Một lát sau, Nam Quyền mở miệng: “Ta liên lạc với hai tên kia trước đã, nếu có thể thì bốn người chúng ta cùng nhau hành sự, không được thì chỉ hai chúng ta.”
“Ừm!”
Nam Quyền không trực tiếp liên hệ người ngay tại đây, mà là bảo Lý Hạo chờ một lát, còn ông thì đi ra ngoài.
Lý Hạo không biết ông đang câu thông tin tức liên hệ, hay là có phương thức liên lạc đặc thù nào.
Qua nửa giờ sau, Nam Quyền mới trở về, tươi cười bảo: “Xong rồi, hai tên kia vừa nghe thấy việc này thì hết sức kích động! Nhưng bọn họ cũng có một yêu cầu, đó là sau việc này, bọn họ muốn gia nhập Tuần Kiểm Ti hoặc là Tuần Dạ Nhân.”
“Hả?”
“Bảo mệnh.”
Nam Quyền nói thẳng: “Ngươi cũng không phải một lần liền trực tiếp dẹp yên Tài Chính Ti, tuy ngươi không sợ nhưng bọn họ vẫn biết sợ, vả lại đích thực là sau đó cũng dễ bị trả thù.
Ta thì không sao, tốt xấu gì ta cũng có danh nghĩa là người dưới trướng Hoàng thất.
Nhưng bọn họ chỉ là tán nhân, thế nên không cần chức vụ chính thức, nhưng chí ít cũng cho cái danh khách khanh của Tuần Kiểm Ti hoặc Tuần Dạ Nhân, được chứ?”
“Được.
Sắp tới bên trên muốn thành lập Thiên Tinh phủ đô đốc, ta là phó đô đốc, chỉ là muốn cái tên mà thôi, tuần kiểm cấp một trở xuống thì ta có thể tùy tiện quyết định, lấy chức vụ Tuần Sát Sứ là được, tốn hai khối lệnh bài là xong.”
“Đúng là làm quan có khác.” Nam Quyền mỉm cười trêu một tiếng, sau đó truyền âm: “Ta bảo bọn họ tới Thiên Tinh hải trước.
Đợi chút nữa giải tán, ngươi cũng đi trước đi, ta sẽ ra đó sau.
Có chuyện gì thì ngươi dùng áo giáp liên hệ với ta.”
“Được.”
Lý Hạo cũng không nhiều lời, sau đó cả hai uống nốt rượu rồi nhanh chóng rời đi.
Lý Hạo không định ngồi xe, hắn ẩn mình vào trong bóng tối, đi thẳng về hướng ra ngoài Thiên Tinh thành.
Không bao lâu sau, bóng dáng của Nam Quyền cũng biến mất không thấy đâu nữa.
Mặt trời dần dần ló dạng nơi xa.
Kỳ thật đêm nay, hầu hết cao tầng ở Thiên Tinh thành đều ngủ không được, dường như bọn họ đều đang chờ đợi trời sáng, và chờ đợi thứ gì đó sắp sửa phát sinh…
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân.
Hầu Tiêu Trần cũng không ngủ, giờ phút này, đám người Kim Thương, Mộc Lâm, Ngọc tổng quản đều đang cùng chờ đợi ở trong phòng làm việc của ông.
Rất lâu sau, Hầu Tiêu Trần thở hắt ra một hơi, nhịn không được cảm khái: “Lý Hạo… Ngươi thật giỏi!”
Mọe nhà ngươi!
Ngọc tổng quản cũng không biết nói gì cho phải, nàng có chút đau đầu, “Bộ trưởng vừa phát động thế đối công với Tài Chính Ti… Có phải hắn lạc đường rồi không?”
Trước đó Lý Hạo đã nói hắn có vài việc muốn làm, rất nhanh sẽ trở lại.
Thế nhưng… người đâu rồi?
Đây chính là lời hắn nói, nguyện ý xông pha chiến đấu vì Hầu Tiêu Trần đây hả?
Ta… đệt cả nhà ngươi!
Đừng nói là chạy mất rồi nhé?
Mộc Lâm thận trọng lên tiếng: “Liệu có phải Lý Hạo mang theo chó chạy trốn trong đêm rồi không?”
Không phải bọn họ cố ý nghĩ như vậy, nhưng rõ ràng là tối qua đã nói xong, thế mà tới tận bây giờ vẫn chẳng thấy mặt mũi Lý Hạo đâu.
Cho nên khó trách người ta liên tưởng.
Kim Thương thở dài, “Nếu Lý Hạo không xuất hiện, vậy thì để ta dẫn theo người đến Thiên Tinh Đấu La tràng, bằng không thì…”
Bằng không Hầu Tiêu Trần sẽ mất sạch mặt mũi, không xuống đài được.
Mấu chốt ở chỗ đã không thu được chỗ tốt nào, mà còn trực tiếp đắc tội Tài Chính Ti.
Hầu Tiêu Trần xua tay, “Thôi được rồi, gia hỏa này mà chạy thật, vậy thì trừ phi ta tự mình ra tay, nếu không thì dù là Tiểu Ngọc đi cũng vô dụng, aiiiz! Được rồi!”
Giọng điệu của ông tràn ngập vẻ bất đắc dĩ.
Tối hôm qua không phải ngươi đã đáp ứng rất thống khoái sao?
Ngươi mà không đến, ta cũng đâu vội vã tuyên chiến.
Kết quả ta tuyên chiến xong xuôi thì ngươi lại biến mất.
Ông có thể tưởng tượng được, hôm nay mà tin tức Lý Hạo mất tích truyền ra, Hầu Tiêu Trần ông nhất định sẽ biến thành trò cười lớn nhất Thiên Tinh thành.
Thật đúng là khiến người ta điên đầu!
Ngọc tổng quản suy nghĩ một lúc, ngập ngừng phỏng đoán: “Có khi nào hắn lại giả mạo thành ai đó, bây giờ đã âm thầm đi đến Thiên Tinh Đấu La tràng phục kích?”
“Cũng không phải là không có khả năng này.”
Hầu Tiêu Trần mỉm cười, mệt mỏi xua tay, “Cứ coi như vậy đi! Tất cả mọi người lui xuống nghỉ ngơi chốc lát đi đã.”
Ông không muốn nói gì thêm.
Mà thời khắc này.
Cũng ở tổng bộ Tuần Dạ Nhân.
Hoàng Long cười lạnh, hỏi thẳng: “Lý Hạo vẫn chưa trở lại?”
“Vẫn chưa.”
“Hắn sẽ không ẩn nấp vào Thiên Tinh Đấu La tràng chứ?” Hoàng Long ngẫm nghĩ, tiếp đó lại tỏ vẻ coi thường, “Hắn tưởng rằng nơi này vẫn là phương Đông? Đã làm một lần rồi mà vẫn muốn tiếp tục dùng lại bài cũ để che giấu tung tích?”
Bên dưới, có người nêu ý kiến: “Hay là Lý Hạo chạy rồi?”
Người vừa lên tiếng là người rất quen thuộc đối với Lý Hạo.
Hồ Thanh Phong thận trọng nói: “Thật ra ta đã từng gặp và cũng có quen biết Lý Hạo.
Cái lần hắn gây ra động tĩnh cực lớn ở phương Đông, thú thật ta đã rất kinh ngạc, bởi vì dựa theo hiểu biết của ta về hắn thì Lý Hạo không phải là một kẻ lớn gan như thế.
Có lẽ bây giờ hắn đã chạy rồi, phải biết, lần này đối tượng khiêu chiến của hắn là cả một Ti.”
Hoàng Long ngoài ý muốn, “Chạy thật ư? Hắn không sợ Hầu Tiêu Trần…”
“Sư phụ hắn là Viên Thạc, ngoài ra còn Địa Phúc Kiếm, Quang Minh Kiếm… Đám võ sư ấy đều là núi dựa của hắn, theo ta thấy, hắn không cần phải sợ Hầu Tiêu Trần.”
Hoàng Long cười lớn, “Hắn mà chạy thật thì đúng là rất tốt! Chuyện này hay rồi, Hầu Tiêu Trần khí thế hung hăng muốn tuyên chiến, kết quả đại tướng tiên phong lại âm thầm đào thoát ngay trong đêm.
Bọn họ biến thành trò hề cho thiên hạ là một, uy nghiêm mất sạch là hai, quan trọng hơn cả là đã đắc tội chết với Lưu cục trưởng.
Bây giờ mà Lưu cục trưởng không nổi bão thì sớm hay muộn cũng sẽ nổi.
Để ta xem tiếp theo Hầu Tiêu Trần sẽ giải quyết cục diện này như thế nào.”
Hồ Thanh Phong gượng cười, không dám tiếp lời.
Mà theo sắc trời ngày càng sáng choang, Lý Hạo vẫn một mực không hề xuất hiện.
Điều này đã khiến tất cả mọi người đều thấy ngoài ý muốn.
Chương 1077: Không Muốn Mạo Hiểm
Thiên Tinh Đấu La tràng.
Nữ tử xinh đẹp Lưu Sa và người đàn ông da ngăm đen Ngô Dũng đều đã chờ ở đây từ lâu, thế nhưng đến bóng dáng của Lý Hạo cũng chẳng thấy.
Hôm nay Thiên Tinh Đấu La tràng vẫn mở cửa kinh doanh.
Nhưng rõ ràng bầu không khí hoàn toàn không giống mọi ngày.
Rất nhiều quan lại quyền quý đã đến từ sớm, nhưng đương nhiên không phải vì trận chiến giữa hai vị Nhật Diệu trên khán đài, mà là bọn họ đang đợi xem Thiên Tinh phủ đô đốc Lý Hạo đến xét nhà.
Nào ngờ… Không có chuyện gì xảy ra cả!
Hết thảy đều bình an!
Trong các phòng khách không ngừng vang lên từng đợt tiếng thở dài đầy thất vọng.
“Chạy thật à?”
“Đúng là không nghĩ tới…”
“Ai có thể nghĩ tới? Ma Kiếm mới vừa vào kinh thì Hầu Tiêu Trần đã chủ động khai chiến, chúng ta đều cho rằng hắn muốn nhân cơ hội làm vài việc lớn hòng đứng vững gót chân, nào ngờ… Khá lắm!”
“Có khi nào là bị người ám sát không?”
“Vậy thì ngươi cũng quá coi thường Hầu Tiêu Trần, cũng xem thường trình độ lan truyền tin tức của Thiên Tinh thành.
Ma Kiếm mà bị ám sát thật thì chúng ta đã nhận được tin tức từ lâu.
Xem ra là âm thầm chạy trốn thật rồi.”
“Ma Kiếm là kẻ vô sỉ như thế thật sao?”
“Cười chết ta!”
“Bây giờ chắc Hầu Tiêu Trần cũng không dám ra khỏi cửa, bằng không sẽ bị người ta cười chết.
Chúng ta đều cho rằng hôm nay sẽ được xem Ma Kiếm diễu võ giương oai, đáng tiếc….”
“Mất hứng thật!”
“…”
Các vị khách nhân đều đang xôn xao nghị luận, có người trào phúng, có người bật cười, cũng có người lý giải tâm tình của Lý Hạo.
Dù sao thì đối tượng mà hắn đắc tội không phải là người bình thường, đó là một trong số Cửu Ti.
Nói gì thì nói, chạy trốn cũng là quyết định sáng suốt.
Tài Chính Ti.
Lưu cục trưởng cau mày, ngẩng đầu nhìn trời, bất giác rơi vào trong trạng thái trầm tư.
Ta bị đùa giỡn có phải không?
Lý Hạo thật sự bị dọa sợ nên mới chạy mất?
Thế nhưng tối hôm qua khi y gặp mặt Lý Hạo, tuy rằng chỉ là lần đầu tiếp xúc nhưng rõ ràng tên kia mang đến cho y cảm giác hắn không phải là kẻ nhát gan!
Y thấy hơi đau đầu.
Hết thảy mọi việc đều đã chuẩn bị xong, Đấu La tràng hôm nay sẽ biến thành Tu La tràng, là nơi táng thân của Lý Hạo.
Ai dè… người không xuất hiện, táng cái rắm ấy!
Đúng lúc này, máy truyền tin vang lên.
Y ấn nút kết nối, lắng nghe người bên kia báo cáo, một lát sau, y chậm rãi đáp: “Cẩn thận một chút, đừng có buông lỏng cảnh giác, lúc trước tại Định Biên, hắn đã giả mạo Yêu tộc quang minh chính đại tiến vào Từ phủ, cẩn thận hắn đã lẫn vào Đấu La tràng, thừa dịp các ngươi lơ là mà hạ thủ.”
Kỳ thật nếu Lý Hạo làm như vậy thì sẽ thiếu đi mấy phần khí phách, mấy phần bá đạo.
Theo y thấy, nếu Hầu Tiêu Trần đã muốn lập uy, đối phó với Thiên Tinh Đấu La tràng thì không nên lựa chọn cách thức này.
Vô số suy nghĩ hiển hiện, Lưu cục trưởng nhíu mày, y lấy ra một khối ngọc bội, truyền vào một dòng chữ, y muốn tìm người hỏi thăm hành tung của Lý Hạo.
Kết quả… Không có tin tức gì.
Đêm hôm qua, sau khi Lý Hạo rời khỏi Cửu Long các thì biến mất, không thấy người đâu nữa.
Rốt cuộc Lý Hạo đi đâu?
Về phần Nam Quyền, thật ra Nam Quyền vẫn luôn hành sự rất khiêm tốn tại Thiên Tinh thành, mỗi lần ông ta ra tay đều không có nhiều người biết, vả lại đều là những người có vị trí đặc thù, cũng sẽ không ai lộ tiếng gió ra ngoài.
Mà bề ngoài Nam Quyền và Lý Hạo vốn chẳng có qua lại.
Mấu chốt nhất ở chỗ, thực lực của Nam Quyền tương đối yếu.
Cộng thêm việc Nam Quyền vốn là người của Hoàng cung, nếu muốn kiểm tra tung tích của ông ta cũng đồng nghĩa với việc phải xâm nhập Hoàng cung để dò xét, dễ dàng gây nên biến cố lớn.
Hơn nữa đã không nghĩ tới Nam Quyền thì đương nhiên cũng chẳng ai lại rảnh rỗi chạy tới Hoàng cung hỏi xem Nam Quyền có đang ở đây hay không làm gì.
Vì vậy giờ phút này, dưới tình huống Lý Hạo mới đến Thiên Tinh thành, không ai quen biết cũng chẳng ai biết tung tích hắn ở đâu.
Dẫn đến mọi người không thể không hoài nghi, hẳn là Lý Hạo sợ quá nên chạy mất rồi.
Tuần Kiểm Ti.
Cục trưởng sờ sờ cằm, sắc mặt dị dạng, trầm ngâm nửa ngày sau mới lên tiếng: “Tuần Kiểm Ti chúng ta có tung tích gì về hành tung của Lý Hạo không?”
Phía dưới có người mở miệng: “Không có.
Nhưng tối hôm qua phụ cận cửa Bắc có cường giả trực tiếp bay lên không rời đi.
Khả năng cao đó là Lý Hạo, nhưng người nọ không có gây ra xung đột trực diện với quân phòng thủ nên chúng ta cũng không dám chắc.”
“…”
Cục trưởng Tuần Kiểm Ti cũng bó tay, “Hay thật, tối hôm qua Hầu Tiêu Trần bá đạo bao nhiêu thì hôm nay xem như mất mặt bấy nhiêu, thôi kệ, có mất mặt cũng là hắn, không liên quan gì đến ta.”
Lý Hạo chạy trốn trong đêm, người xung quanh đều không kịp phản ứng.
Một đám người trong phòng họp đều thấy dở khóc dở cười.
Đúng là sấm to mưa nhỏ, à không, chính xác ra là tới một giọt mưa cũng chẳng có.
Một ngày này, Lý Hạo và Hầu Tiêu Trần lại lần nữa trở thành cái tên mà các đại nhân vật tại Thiên Tinh thành treo ngay trên miệng.
Chỉ là đề tài bàn tán về bọn họ đã biến thành trò cười trong mắt mọi người.
Bên cạnh đó, bốn phương tám hướng đều có người vẫn đang không ngừng tìm kiếm, dò xét hành tung của Lý Hạo.
Phải biết Lý Hạo còn giấu hai thanh Thần binh trên người.
Số người muốn bắt được hắn nhiều vô kể, nhưng đáng tiếc không một ai có được tung tích của người này.
Mà bấy giờ, Lý Hạo đang ở ngay dưới đáy biển hỗ trợ Nam Quyền bão hòa khóa siêu năng.
Về phần mọi người bên ngoài đang chế giễu hay trào phúng, bàn tán gì đó… Hết thảy đều không khiến Lý Hạo bận tâm.
Từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ để ý tới lời nghị luận của người khác về mình.
Mạng nhỏ là của chính mình, lão Hầu hành xử có chút mạo hiểm, mà Lý Hạo lại không nguyện ý mạo hiểm như vậy, hắn không muốn đem toàn bộ hi vọng gửi gắm ở trên người kẻ khác.
Chương 1078: Đừng Tham Lam
Sâu nơi đáy biển.
Ba nam, một nữ, một chó.
Đúng vậy, nơi này có cả nữ, hai người mà Nam Quyền mời tới là một đôi vợ chồng, tuổi tác thoạt nhìn cũng ngoài 40.
Giờ phút này, nội kình tạo thành một cái lồng phòng ngự khổng lồ.
Nam nhân kia giống như Nam Quyền, mặt để chòm râu dài, nữ thì nom có vẻ nhỏ nhắn xinh xắn.
Lúc này, nam nhân nọ thoải mái hô lên: “A a a… Trời ạ, đây chính là tu luyện sao?”
“Dễ chịu!”
“Ha, quá sảng khoái!”
“…”
Lý Hạo đen mặt, lão bà của nam nhân nọ cũng xấu hổ không chịu nổi.
Nam Quyền trợn trắng cả hai mắt.
Thật là mất mặt!
“Quá sung sướng!”
Nam nhân tên là Dương Sơn, năm đó cũng là võ sư, về sau siêu năng quật khởi bèn lựa chọn bước vào siêu năng, bây giờ đã là Húc Quang đỉnh phong, người có thể có thực lực Húc Quang đỉnh phong thông thường đều không phải là tán tu.
Nam nhân thực sự không phải là tán tu.
Trước đây ít năm, gia hỏa này bán mạng cho An quốc công phương tây, thu được không ít chỗ tốt, kết quả gia hỏa này để mắt tới hải tặc Tây Hải, cảm thấy tài nguyên không đủ bèn chạy tới đánh hải tặc.
Kết quả y đánh nhầm người, giết sạch một đám hải tặc do An quốc công phủ nuôi.
An quốc công không nói gì, chỉ bảo y giao bảo vật tịch thu được ra là coi như xong việc, dù sao gia hỏa này rất mạnh, cũng cực kỳ dũng mãnh thiện chiến.
Đám hải tặc kia đào ở trong biển một kiện bảo vật, An quốc công rất cần thứ đó nên xem nó là điều kiện để tha thứ.
Kết quả, không biết Dương Sơn thấy hơi tiền nổi máu tham hay là cảm thấy phủ quốc công cấu kết hải tặc không ổn, trực tiếp mang báu vật lẩn trốn.
Lão bà của y cũng bỏ chạy theo, trên thực tế, trước đó nữ nhân ấy không phải lão bà của y mà là một vị nữ tổng quản trong hậu viện An quốc công phủ.
Kết quả, không biết làm sao lại thông đồng với y mà bỏ chạy, bằng không gia hỏa này cũng khó thoát khỏi phương tây.
Giờ phút này, Dương Sơn kêu to, cuồng tiếu không ngừng, gia hỏa này trông còn lỗ mãng hơn cả Nam Quyền, có vẻ khá giống hải tặc, nhìn bề ngoài cũng không có cảm giác là người tốt lành gì.
Quả nhiên, người tụ theo loại, vật phân theo bầy.
Bạn bè của Nam Quyền hẳn cũng giống như hắn ta thôi.
“Trời ạ, tu luyện lại có thể thoải mái như vậy, còn hơn vợ ta ban đêm…”
“Dương Sơn!”
Nữ nhân nhỏ nhắn hét lên bén nhọn, giọng nói chất chưa phẫn nộ, gắt gao nhìn y chằm chằm, ngươi đang nói gì đấy?
“Aí nha… Không phải ý kia.”
Dương Sơn ngượng ngùng, tiếp đó lại hưng phấn nói: “Lý… Lý đô đốc! Về sau, hai vợ chồng ta làm cùng ngươi, yêu cầu không cao, thỉnh thoảng cho vợ chồng ta thoải mái là được, ngươi chỉ đâu ta sẽ đánh đó!”
Lý Hạo cười nói: “Thế thì không cần, chỉ cần phu thê hai vị đừng nổi lên tâm tư gì, cũng đừng nghĩ tới chuyện đoạt Thần Kiếm, vậy cơ hội hợp tác vẫn sẽ có.”
“Sao lại thế!”
Dương Sơn ngượng ngùng, làm sao lại thế được.
Chúng ta là loại người này sao?
Lý Hạo cười không đáp.
Lần đầu gặp mặt, hắn đã thấy được ánh mắt tham lam của hai tên này.
Bất quá… Một vị đỉnh phong, một vị hậu kỳ, muốn đoạt bảo thì cứ nằm mơ đi.
Nếu Nam Quyền không tìm đến, cuối cùng lại đè xuống lòng tham lam… Lý Hạo cũng không để ý có thêm hai vong hồn dưới kiếm.
Giết nhiều người, bây giờ hắn đã sớm thích ứng rồi.
Siêu phàm cũng có thể giết!
Đúng, chính là như vậy.
Bao quát cả chính hắn, nếu bước lên con đường này, vậy thì không có gì đáng để nói, ngươi giết ta, ta giết ngươi, cuối cùng có thể giết đến mức nào, ai cũng không rõ ràng.
Kẻ có thể nhập đạo này, trên tay ai mà không dính nợ máu?
“Có cơ hội bước vào thuế biến không?”
Lý Hạo nhìn thoáng qua Dương Sơn, Dương Sơn cân nhắc mới đáp: “Thuế biến cần chạm đến khóa siêu năng thứ sáu, phóng thích chút siêu năng thứ hai, ta vốn là thuộc tính Hỏa, hiện tại chạm đến khóa ở thận, cần phải phóng thích siêu năng Thủy hệ để thủy hỏa giao hòa, hình thành thủy hỏa thần thông.”
“Chỉ là thủy hỏa giao thế càng dễ đứt đoạn… Tương đối nguy hiểm…”
Lý Hạo nhìn y: “Nếu ta dùng kiếm năng duy trì ngũ tạng cho ngươi thì sao?”
“Vậy… Vấn đề… Không lớn nữa!” Ánh mắt Dương Sơn lấp lóe: “Bất quá cần không ít kiếm năng, vợ chồng chúng ta không có nhiều tiền, chưa hẳn có thể đổi lấy nhiều, ta đã thấy ngươi tiêu hao không ít đá Thần Năng.”
Lý Hạo nhìn y, nửa ngày sau mới nói: “Nếu Dương đại ca nguyện ý xuất lực làm việc, chúng ta sẽ dễ nói! Việc kỳ thuế biến có thể làm được hơn kỳ đỉnh cao nhiều, có đôi khi ánh mắt hơi cao một chút liền có thể minh bạch, bước vào Thần Thông cảnh kỳ thật vẫn cần rất nhiều thứ, mấu chốt nhất ngay ở chỗ ngũ tạng ổn định.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Dương Sơn khẽ nhúc nhích.
Đúng vậy, Thần Thông cảnh!
Bây giờ, trừ một số vị bước vào Thần Thông nhiều năm, mà bản thân lại là chủ nhân của thế lực lớn, có được vô số năng lượng sinh mệnh để củng cố ngũ tạng, những người khác rất khó tiến vào một bước này.
Thuế biến kỳ bước vào Thần Thông cũng coi như cửu tử nhất sinh.
Y đang nghĩ ngợi, nữ nhân nhỏ nhắn xinh xắn chợt tươi cười nói: “Lý đô đốc yên tâm, Hạ đại ca gọi chúng ta đến, tự nhiên là tín nhiệm chúng ta.
Thần Kiếm Lý gia hay Truy Phong Ngoa đều thế, có thể là thứ mà người như chúng ta dám mơ tới sao?”
“Thiên hạ vây giết… Nói thật, hai vợ chồng ta không chỗ nương tựa, nhưng có lực lượng như Lý đô đốc chúng ta vẫn dám đối địch thiên hạ! Võ lâm Ngân Nguyệt có vô số cường giả, một lần chinh chiến, Thiên Kiếm, Bá Đao, Nam Quyền, Ngũ Cầm Vương nhao nhao xuất thủ… Chúng ta sao dám trêu chọc?”
Nàng khéo đưa đẩy hơn Dương Sơn nhiều lắm, tươi cười xán lạn nói: “Những người này không xuất thủ, không cướp đoạt Thần Kiếm Lý gia, bọn hắn không dám mà chúng ta lại dám sao? Lý đô đốc đánh giá cao vợ chồng ta rồi.”
Dương Sơn ngượng ngùng: “Đúng đấy, Lý đô đốc yên tâm đi.”
Lý Hạo cười: “Ta rất yên tâm, ta chỉ không hy vọng có chuyện sai lầm ngoài ý muốn, ta thích nói rõ sự tình, miễn cho nửa đường xuất hiện biến cố, hai vị đều là bạn của Nam Quyền sư thúc, ta không hy vọng cuối cùng đôi bên lại không thoải mái.”
Nam Quyền xem thường nói: “Hai người bọn họ dám phản bội, ta sẽ là người đầu tiên đánh chết họ, ngươi yên tâm đi!”
“…”
Dương Sơn điên cuồng trợn trắng mắt, cũng lười nói thêm gì.
Chương 1079: Thật Hào Phóng
Cân nhắc một phen y bèn mở miệng nói: “Vậy ta thử bước vào kỳ thuế biến, nhưng à vợ ta đại khái không được, siêu năng tấn cấp cũng cần cường độ nhục thân đạt tiêu chuẩn, còn phải đụng vào khóa siêu năng, vợ ta còn thiếu một chút… Nếu tiếp tục hấp thu kiếm năng và Ngũ Hành nguyên tố thì sẽ có hy vọng đỉnh phong, nhưng thuế biến thì rất khó.
Nàng còn chưa thích ứng lực lượng gia tăng, chỉ sợ khó mà khống chế, có khi còn dễ bị nổ tung.”
Siêu năng tấn cấp sẽ đơn giản hơn chút nhưng tính nguy hiểm lại lớn hơn võ sư.
Lực lượng không phải thân thể mình đản sinh mà là hấp thu từ bên ngoài đến, từ đó, tấn cấp quá nhanh sẽ rất dễ mất khống chế.
Lý Hạo hiểu rõ, gật đầu: “Vậy cũng được, một vị thuế biến, một vị đỉnh phong cũng mạnh hơn giờ rồi!”
Lý Hạo cười nói: “Chúng ta lấy chiến dưỡng chiến, đánh xong tập đoàn Tứ Hải lại đi thu thập Thiên Tinh Đấu La Tràng, xét cho sạch nội tình của vị Lưu ti trưởng kia ra… Đến lúc đó, Thần Thông cũng không xa!”
Dứt lời, Lý Hạo không nói thêm gì nữa mà là tiếp tục chuyển vận kiếm năng cùng Ngũ Hành nguyên tố.
Chính hắn cũng đang không ngừng hấp thu.
Trong ngũ tạng, ngũ kiều lâm thời đang cấp tốc vận chuyển, từng luồng từng luồng lực lượng tràn vào ngũ tạng, không còn cần cường hóa nhất tạng đơn độc nữa mà là ngũ tạng cùng mạnh.
Ở kế bên, Hắc Báo cũng đang không ngừng hấp thu.
Lý Hạo thở dài.
Hắc Báo ăn nhiều quá!
So với ai khác đều nhiều hơn hẳn.
Nhưng gia hỏa này có vẻ như không biến hóa về thực lực, từ khi ra khỏi Chiến Thiên thành cho tới bây giờ vẫn cứ như vậy, cụ thể có tiến bộ hay không, mỗi lần Lý Hạo hỏi thì Hắc Báo đều lắc đầu.
Rốt cuộc nó có cường đại hơn không, Lý Hạo cũng chẳng có cách nào phân biệt được.
Lý Hạo không quan tâm nó nữa, kiếm năng điên cuồng tuôn ra, đồng thời hắn cũng làm bản thân mạnh lên, vũ trang chính mình toàn diện.
Có thể đứng vững tại Thiên Tinh thành là điều tốt nhất.
Muốn hiểu rõ toàn bộ vương triều, Thiên Tinh thành là nơi không thể tránh khỏi.
Lần này, tốt nhất có thể chấn nhiếp toàn bộ Thiên Tinh, cho mình chút thời gian thở dốc.
Vừa hấp thu năng lượng, Lý Hạo vừa suy nghĩ những chuyện khác.
Một mảnh gương vỡ hiện ra.
Đây là gương ở Định quốc công phủ, có tác dụng giám thị, chỉ là không cách nào luyện hóa, giống như chỉ có thể giám thị một khu vực nhỏ.
Lý Hạo khẽ nhíu mày.
Một lát sau, hắn lấy ra một mảnh vỡ khác, cũng là mảnh vỡ binh khí, nhìn hơi giống mảnh vỡ của đao kiếm.
Đây là thứ hắn tìm thấy ở tầng thứ ba, một trong sáu kiện bảo vật.
Nó cùng tồn tại với ba kiện Địa giai Nguyên Thần Binh.
Xét từ trên khí tức, quả thực nó cũng khá cường hãn, nhưng đồ chơi này giữ lại chẳng có ích gì hết.
Lý Hạo lại lấy ra Tinh Không Kiếm.
Có thể nuốt được không?
Tiểu kiếm một mực chỉ thôn phệ binh hồn, có thể nuốt Cổ Thần Binh này chứ?
Nuốt rồi thì có thể giải phong hay không?
Hiện tại tiểu kiếm dùng tốt hơn trước kia nhiều, Lý Hạo có thể tùy ý khống chế, nhưng vẫn không cách nào luyện hóa vào thể, nói rõ là nó vẫn chưa triệt để giải phong.
Mảnh vỡ hiện ra ở trước mắt, Lý Hạo vận chuyển Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, tiểu kiếm giống như có dục vọng ăn hết mảnh vỡ.
Lý Hạo đưa mảnh vỡ lại gần sát tiểu kiếm.
Một lát sau, tiểu kiếm giống như có động tác, lực lượng thôn phệ nhàn nhạt từ trong thân kiếm hiện ra, mà mảnh vỡ binh khí kia chấn động một cái, lát sau giống như nó đã bị mềm hoá.
Tiếp theo, nó hóa thành vật chất dạng kim thủy, sau đó bị tiểu kiếm hấp thu.
Trên Tinh Không Kiếm mơ hồ nổi lên gì đó.
Trước mắt Lý Hạo hoa lên, tựa hồ hắn nhìn thấy huyễn cảnh nào đó.
“Giết!”
Tiếng chém giết rối rít vang lên, đinh tai nhức óc.
Trong mơ hồ giống như nhìn thấy một người, một đao trảm phá thương khung, trường đao phá toái, lại có thể chém địch nhân thành ngàn vạn khối, sau một khắc, mảnh vỡ trường đao vẩy xuống tứ phương.
Tiếp theo, Lý Hạo thấy hoa mắt, trở về với hiện thực.
Trong lòng hắn mơ hồ minh bạch đây là cảnh tượng lúc trước khi trường đao phá toái, một vị cường giả chém giết địch nhân nhưng cũng phá toái trường đao, dẫn đến mảnh vỡ vẩy xuống, mà đây chính là một mảnh trong đó.
Trên tiểu kiếm, kiếm năng hiện lên càng nhiều.
Về phần biến hóa khác thì không nhìn ra cái gì.
Một lát sau, Lý Hạo suy tư ngẫm nghĩ, sau đó hắn lấy ra ba kiện Địa giai Thần Binh.
Trên người hắn có rất nhiều Thần Binh.
Trọn vẹn 35 thanh đều thu được từ lần trước.
Trừ cái đó ra, hắn còn có 16 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền.
Trước đó hắn cho Quang Minh Kiếm và Địa Phúc Kiếm 3 giọt, lão sư không cần vì hình như ông cũng có, tại Cửu Long các hắn đã dùng hết một giọt, giờ phút này Lý Hạo chỉ còn lại 9 giọt.
Suy tư một phen, hắn đưa 4 giọt vào trong một cái bình nhỏ rồi ném cho Nam Quyền.
Nam Quyền chấn động.
“Thời điểm chiến đấu, ta chưa hẳn có thể kịp thời giúp sư thúc trấn áp khóa siêu năng bạo động… Nhưng có Sinh Mệnh Chi Tuyền, sư thúc có thể giải phong không chút kiêng kỵ, chỉ cần đừng đứt đoạn triệt để là được… Sinh Mệnh Chi Tuyền có thể giúp sư thúc trấn áp!”
Nam Quyền hít sâu một hơi: “Ngươi là đang dùng tiền mua mạng ta!”
Một số thời khắc, đồ vật không dễ cầm như vậy.
Một lần cho mình bốn giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, nói thật, Nam Quyền lăn lộn đến bây giờ cũng đã lăn lộn rất nhiều chỗ tốt, nhưng hắn ta chưa từng cầm nhiều giọt như vậy.
“Sư thúc nói đùa.”
Lý Hạo nhìn năm giọt còn dư trên người, hắn lại lấy ra hai cái bình nhỏ, đựng một giọt riêng phần mình, hai vợ chồng Dương Sơn hơi kích động, giống như ý thức được điều gì.
Quả nhiên, Lý Hạo ném cho mỗi người một giọt, “Dùng để bảo mệnh!”
“Thật hào phóng!”
Dương Sơn mừng như bắt được vàng, hưng phấn nói: “Lý đô đốc thật hào phóng! Lão Dương ta vẫn là lần đầu tiên chứng kiến sự hào phóng của võ sư Ngân Nguyệt, lão Hạ keo kiệt khủng khiếp, ta chưa từng thấy ai như ngươi đâu…”
Nam Quyền cười lạnh.
Nói nhảm, cũng phải có tiền mới được chưa, hắn ta vốn nghèo kiết xác, võ sư Ngân Nguyệt nào mấy ai có tiền, đều là có bao nhiêu dùng bao nhiêu, hắn đào đâu ra bảo bối để mà chia sẻ.
Thê tử của Dương Sơn tên là Tần Liên cũng vội vàng cám ơn: “Đa tạ Lý đô đốc!”
“Không có gì!”
Lý Hạo cười: “Tiền bảo mệnh, đại biểu các vị phải liều mạng, hai vị suy nghĩ kỹ đi.”
Chương 1080: Vấn Đề Nằm Ở Thân Thể
Nói rồi hắn nhìn về phía ba kiện Địa giai Thần Binh: “Ta có không ít Nguyên Thần Binh nhưng không nhiều Địa giai, đẳng cấp thấp trợ giúp chúng ta không lớn, ba thanh Địa giai, một áo giáp, một cây đao, một cái chùy… Ba vị tự mình phân chia đi, đây là đồ lâm thời mượn dùng, không phải quà tặng, còn Sinh Mệnh Chi Tuyền là ta tặng.”
Dương Sơn nhe răng trợn mắt: “Đương nhiên đương nhiên, ta có thể dùng cây đao này chứ?”
Nói xong y lại vội vàng: “Áo giáp thì vợ ta có thể dùng, lão Hạ vốn có lực phòng ngự cường đại, ta thấy để hắn dùng chùy là được!”
Nam Quyền trợn trắng mắt!
Đây là lời mà con người có thể nói sao?
Nhưng có chùy để dùng cũng coi như không tệ, hắn ta vui vẻ ra mặt thu chùy vào trong tay, cười tít mắt: “Xem như là võ trang đầy đủ rồi!”
Hắn ta đã có giáp đồng, hiện tại lại có chùy, nếu thêm quyền sáo thì sẽ rất tốt.
Cộng với 4 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền để bảo mệnh, có thể nói hắn ta đã được trang bị đến tận răng.
Mà hai người Dương Sơn cũng riêng phần mình cầm lấy một kiện Nguyên Thần Binh, cộng thêm một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền.
Lý Hạo tính toán thử, hắn bỏ ra trọn vẹn 6 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, lại cung cấp kiếm năng và tiêu hao hơn 3 vạn đá Thần Năng.
Dựa theo giá cả của tiểu Thụ thì cả thảy là 9 vạn viên đá Thần Năng.
Còn nếu tính theo Cửu Long các thì phải hơn gấp 10 lần!
Một triệu viên!
Đúng vậy, dùng hết 3 vạn viên cũng có thể tìm Tiểu Thụ đổi ba giọt, Lý Hạo tính nhẩm một hồi, chẳng phải là 9 giọt rồi sao?
Tính 1 triệu viên thì cũng không coi là nhiều.
Dù sao Tinh Không Kiếm cũng nên thu ít phí thủ tục.
“Ta bỏ ra cái giá lớn, cả thảy mấy triệu viên đá Thần Năng, nếu không thu hoạch nhiều như tiền vốn…”
Lý Hạo nhìn về phía mấy người, chậm rãi nói: “Vậy thì sẽ rất thua lỗ, ta rất ít khi làm ăn lỗ vốn! Đương nhiên, mấy vị tăng cao thực lực là thật, nhưng đối với ta đây không phải điều then chốt, các vị có hiểu ý của ta không?”
Dương Sơn hưng phấn nói: “Yên tâm đi Lý đô đốc! Lần này chúng ta liều mạng cũng phải làm cho xong một vụ làm ăn lớn!”
Người ta trả tiền lại còn là cái giá rất đắt, lão bản xa hoa hào phóng như vậy dù là An quốc công phủ đem ra so với Lý Hạo thì cũng chẳng bằng một phần mười.
Đây mới là hào sảng!
Đối với đại lão bản như vậy thì phải phục thị thật tốt.
Đương nhiên, điểm quan trọng nhất là nếu muốn bước vào Thần Thông, Lý Hạo chính là nhân vật chủ chốt, không có Lý Hạo, tán tu như họ muốn tiến vào Thần Thông chẳng khác nào lên trời.
Trừ phi họ đầu nhập vào thế lực lớn nhất, thế nhưng cũng phải có người dám đắc tội An quốc công vì họ.
Hơn nữa, liệu các thế lực bình thường có dám để bọn hắn bước vào Thần Thông cảnh hay không?
Có lẽ phục vụ cho bọn hắn ba năm năm năm mới có hi vọng thu hoạch được tín nhiệm, vậy cũng quá phiền toái, nhìn dáng vẻ này của Lý Hạo, có lẽ hắn sẽ không để ý những thứ này.
Lần này tu luyện cũng không kết thúc như vậy.
Lý Hạokhông ngừng hấp thu kiếm năng để bổ sung khóa siêu năng của mình.
Trước đó, hắn đã thêm vào khóa siêu năng trái tim.
Lần trước, hắn tu luyện trọn vẹn 10 ngày, trừ cường hóa thế và hoàn thiện Ngũ Tạng Chi Kiều thì hắn còn không ngừng hấp thu năng lượng bổ sung.
Lúc hắn rời khỏi Đông Tân đã hoàn thành bổ sung cho bốn khóa siêu năng.
Lần này, hắn bắt đầu hoàn thành việc bổ sung cho khóa siêu năng ngũ tạng thứ năm.
Về phần tứ chi, Lý Hạo vẫn chưa bắt đầu, điểm ấy hiển nhiên là tương phản với những người khác.
Lão sư từng nói thế của Lý Hạo quá mạnh cũng chưa hẳn đã là chuyện tốt, dù sao tổng thể vẫn không đủ mạnh, cần hắn từ từ bồi dưỡng, tốt nhất là hoàn thiện kiếm ý tổng thểtrước sau đó mới tự gia tăng chính mình.
Nếu không hắn sẽ rất dễ xuất hiện tình trạng ngũ thế mất khống chế.
Lúc này Lý Hạo cũng không quá để ý, trong thời gian ngắn, hẳn là hắn còn có thể chống đỡ.
Khi năm khóa ngũ tạng đều bão hòa năng lượng, dựa theo trình tự tu luyện bình thường, Lý Hạo kỳ thật có thể dùng năm khóa siêu năng hoàn thành xây dựng ngũ kiều thực thụ.
Như vậy hắn cũng càng dễ uẩn dưỡng thế.
Sau khi triệt để hoàn thành tuy luyện cầu nối ngũ tạng, lại dung nhập thế, nếu có thể giải phong giống như những người khác, Lý Hạo thậm chí sẽ xem như bước vào Dung Thần cảnh mà Viên Thạc từng nói.
Bất quá, Lý Hạo không lựa chọn hợp nhất ngũ kiều.
Một khi hợp nhất, thế sẽ có được một sự phản hồi lớn mạnh, xác suất cao là hắn sẽ xuất hiện tình trạng tổng thể không cách nào trấn áp, đây không phải là điều hắn theo đuổi.
Ba ngày này, Lý Hạo chỉ bổ sung vào một khóa siêu năng.
Nam Quyền thì không có những cố kỵ này, hắn ta điên cuồng hấp thu như không muốn sống, cộng thêm trước đó đã hấp thu rất nhiều.
Mấy lần được Lý Hạo trấn áp, hắn ta đều vụng trộm hấp thu thêm một chút, cùng với cả những chỗ tốt nhận được tại di tích hoàng thất nữa.
Lần này, đại khái hắn ta hoàn thành bão hòa một đầu, trong chớp mắt, hắn đã hoàn thành bão hòa ba khóa ngũ tạng.
Khí huyết cũng cường hãn hơn không ít.
Trước đó không giải phong, hắn ta đã có thực lực Húc Quang trung kỳ, giờ phút này, Nam Quyền cảm thấy dù mình không giải phong, xác suất lớn cũng có chiến lực Húc Quang đỉnh phong.
Ba đầu khóa siêu năng thậm chí còn đuổi kịp Quang Minh Kiếm.
Chỉ là hắn không giải phong thì thậm chí không thể bằng Quang Minh Kiếm khi chưa giải phong, đây cũng là khác biệt khi võ sư tu luyện tới bước này, mọi người đi phương hướng không giống nhau, trình độ cường hóa cũng có cách biệt.
Nam Quyền hoàn thành bão hòa xiềng xích thứ ba xong bèn tiếc nuối nói: “Sao ta cảm giác… Khí huyết còn chưa đủ cường đại nhỉ?”
Hắn chợt thấy hoang mang.
Lý Hạo liếc mắt nhìn hắn, “Hẳn là vấn đề thân thể.
Ngươi hoàn thành ba đầu tứ chi cùng ngũ tạng nhưng Tử Phủ và cột sống đều chưa hoàn thành, ta cảm thấy khí huyết muốn lớn mạnh thì hạch tâm vẫn ở chỗ Tử Phủ kia.”
Ánh mắt Nam Quyền lóe lên một cái, nhìn về phía Lý Hạo.
Lý Hạo cười nói: “Chẳng lẽ sư thúc không phát hiện?”
Nam Quyền trầm giọng nói: “Thực ra cũng hơi có cảm giác, nhưng muốn định vị cụ thể thì ta không thể làm được… Ngươi có thể sao?”
“Cũng không được, chỉ có thể nói là cường độ nhục thân, xương cốt của sư thúc chưa kịp theo sau.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










