[Dịch] Tinh Môn
Tập 211 : Tuần Thánh Sứ Cấp Cao (c1051-c1055)
❮ sautiếp ❯Chương 1051: Tuần Thánh Sứ Cấp Cao
Lý Hạo khẽ nhắm mắt lại, chớp chớp một hồi, lúc này vô số chùm sáng nơi xa mới biến mất.
Còn nhìn tiếp thì hắn sợ mình sẽ biến thành kẻ mù cũng nên.
Đây là kỹ năng mà hắn mới phát hiện gần đây, trước kia là hắn bị động quan sát, nhưng hiện tại thì khác, hắn có thể khống chế một chút, thời điểm không muốn nhìn thì có thể che đậy lại.
Xem ra quanh đây có rất nhiều cường giả.
Không hổ là khu vực trọng yếu nhất của vương triều, không biết có bao nhiêu Húc Quang ở tổng bộ Tuần Kiểm Ti và Tuần Dạ Nhân, có lẽ còn có không ít Đệ lục cảnh tồn tại.
Lúc Lý Hạo đi trên đường, hắn cảm nhận được một chút cảm giác đặc thù.
Có người… Hoặc là nói có bảo vật đang nhìn mình.
Có lẽ đây là hệ thống giám sát cùng loại với hệ thống ở Quốc công phủ.
Cũng phải, nơi này rất trọng yếu.
Thế nhưng bọn họ vẫn để tùy ý người đi đường qua lại, hiển nhiên là vì Cửu Ti hoàn toàn tự tin có thể giải quyết hết thảy phiền phức.
Có điều đối với Lý Hạo mà nói thì hệ thống giám sát này không có tác dụng mấy.
Hắn là võ sư, hơn nữa còn là một vị võ sư cường đại.
Cộng thêm có gương đồng trong người, cùng với việc hắn đã hấp thu rất nhiều năng lượng thần bí Ám hệ, cho nên có dò xét hắn thì cũng không dò ra được cái gì.
Hắn nhìn chung quanh một lượt, cũng không nghe theo lời nữ hài dặn dò trước đó là đừng loạn nhìn.
Đến nơi này thì ai mà không hiếu kì quan sát, trẻ con biết cái gì.
Có vẻ tiểu cô nương cũng không quá quen thuộc với nơi đây, trên đại thể chỉ biết một vài cơ cấu phân bố, nhưng nhìn bộ dáng thì hẳn là rất ít khi đến.
Nàng dẫn Lý Hạo men theo đường cái đi lên phía trước, thận trọng nói: “Nơi này đều là chốn của quan lại quyền quý, phía trước chính là con đường dẫn đến Hoàng cung.
Ngươi tuyệt đối đừng chạy loạn, cũng không thể đi tới bên kia.
Hoàng thất…. Nói chung là đừng tới gần, bằng không thì ngươi chết chắc!”
Lý Hạo khẽ gật đầu, lấy từ trong vạt áo ra hai tờ tiền giấy, “Đến đây thì ta tự biết tìm đường rồi. 200 tinh tệ, không cần thối!”
Nữ hài hết sức vui mừng, vội vàng nhận lấy hai tờ tiền, nàng sờ lên túi áo, phát hiện thật sự không có tiền để thối lại thì xấu hổ nói: “Vậy ta không khách khí nữa.
Đại ca đúng là người hào phóng, lần sau có việc thì tùy thời gọi ta.
Ta tên là Vũ Kỳ, thường hướng dẫn khách tìm đường tại khu đông thành bên kia.
Bên này có chút… Có chút khiến người ta sợ hãi.
Đại ca mà có việc đến đông thành thì đừng tùy tiện tìm đứa trẻ khác, đại ca biết tìm ta ở đâu mà.”
Nói xong, tiểu cô nương liền quay đầu chạy trước, hiển nhiên là đã sớm muốn rời đi, nếu không phải vì bạo gan kiếm chút tiền thì nàng ta nào dám tới đây.
Lý Hạo cười cười, lâu lâu hào phóng một lần cũng không sao, chỉ là 200 tinh tệ mà thôi, cũng may là tìm được một người không tệ, ít nhất còn dẫn đường cho mình đến đúng nơi đàng hoàng.
Hắn thả Hắc Báo xuống đất, kỳ thật gia hỏa này rất nặng, ôm lâu cũng thấy mỏi.
Lý Hạo lấy ra một chiếc mũ có chóp cao đội lên, tiếp đó lại vung tay, trong tay hắn liền xuất hiện một thanh kiếm, nhưng rất nhanh thanh kiếm đã biến thành cây gậy… Không đúng, là quyền trượng!
Hình như quý tộc đều ăn diện như vậy.
Ai mà biết được!
Lý Hạo mỉm cười, cất bước đi về phía có chùm sáng đang trải rộng ra đằng xa.
Trên đường cái cũng có một số người qua lại.
Còn có cả những người mặc đồng phục tuần kiểm của Tuần Kiểm Ti, có vẻ là đang đi tuần tra.
Nhìn thấy cách ăn diện của Lý Hạo, lại nhìn Hắc Báo không bị xích dây đang lững thững đi theo sau… Cũng không giống như nữ hài nói trước đó, cả hắn và tiểu cẩu đều không bị ai bắt lại.
Ngang nhiên dắt thú cưng thoải mái đi lại trên đường cái dẫn tới Tuần Kiểm Ti thì đa phần đều không phải là người bình thường.
Cho nên nếu không có việc gì thì tuần kiểm cũng không muốn dây dưa vào những người như vậy.
Lý Hạo thấy thế liền to gan hơn một chút, trực tiếp đi ra giữa lối đi.
Đằng sau, Hắc Báo vội ngoan ngoãn đi theo.
Một người một chó cứ như vậy đường hoàng đi trên đường cái hướng về phía tổng bộ Tuần Kiểm.
Đi về phía trước hồi lâu, cuối cùng trước mắt Lý Hạo cũng xuất hiện một tòa nhà thật lớn, chiếm diện tích rất rộng.
Bên ngoài có người đứng canh gác, những người này đều diện đồng phục của Tuần Dạ Nhân.
Đồng phục của Tuần Dạ Nhân và Tuần Kiểm Ti tuy có điểm khác biệt, thế nhưng điểm khác biệt này thật sự rất nhỏ, cũng chỉ có những người trong ngành như Lý Hạo mới có khả năng liếc mắt liền nhận ra.
Lý Hạo thẳng bước đi về hướng tòa nhà này.
Bên ngoài cổng lớn có 6 vị Siêu Năng Giả đang làm nhiệm vụ canh gác, thực lực không yếu nhưng cũng không tính là quá mạnh, đều là Nhật Diệu cảnh.
Có điều trận thế như vậy đã đủ để thể hiện sự cường đại của Hoàng thành.
Phải biết, tại Ngân Nguyệt, một vị Nhật Diệu đã có thể đảm nhiệm chức phó bộ trưởng.
Nhìn thấy Lý Hạo ung dung mang theo một con chó đi tới, mấy vị Siêu Năng Giả khẽ nhíu mày, nhưng thấy dáng vẻ bình tĩnh nhàn nhã của người đối diện thì không dám tùy tiện trở mặt.
Có người trầm giọng lên tiếng: “Đây là khu vực trọng địa của Tuần Dạ Nhân, không thể tự tiện xông vào! Nếu có bản án cần giải quyết thì đến Tuần Kiểm Ti báo án…”
Lý Hạo lật tay một cái, trong tay liền xuất hiện một khối lệnh bài, chính là lệnh bài đại biểu thân phận Tuần Thành sứ cao cấp.
Vừa nhìn thấy lệnh bài này, mấy người đối diện đều ngây ra.
Tuần Thành sứ cao cấp!
Đây không phải là quan viên cấp thấp, chỉ là… Người trước mắt đây trông không quen mắt lắm!
Không phải người của tổng bộ sao?
Hay là người của hành tỉnh phụ cận?
“Vị đại nhân này, ngài là…”
Có người tiến lên hỏi thăm, Lý Hạo mỉm cười đáp: “Bộ trưởng yêu cầu ta đến báo cáo công tác.
Ngại quá, không lẽ bây giờ quá muộn rồi à?””Bộ trưởng ư? Xin hỏi ngài, là vị bộ trưởng nào vậy?”
“Hầu Tiêu Trần bộ trưởng!”
Chương 1052: Hầu Đại Ca, Ta Tới Đây! !
Người kia ngẩn người, có phần kinh ngạc, có điều không dám nhiều lời thêm, chỉ vội vàng nói: “Hầu bộ trưởng đang ở trong phòng làm việc.”
Dứt lời, y lại ân cần hỏi: “Đại nhân có cần dẫn đường không?”
“Không cần!” Lý Hạo từ chối, sau đó liền cất bước đi vào trong, có điều vừa đi được vài bước thì hắn liền quay đầu lại nhìn bọn họ, “Các ngươi không nghiệm chứng thân phận của ta sao?”
Bọn họ nghe vậy thì sửng sốt, vội lên tiếng: “Không cần đâu!”
Nói đùa!
Có người dám giả mạo thành Tuần Thành sứ cao cấp đến tổng bộ Tuần Dạ Nhân chắc?
Nếu là như vậy thì chẳng khác nào đâm đầu đến đây chịu chết.
Lý Hạo bật cười, đám người này quả nhiên rất tự tin.
Nhưng… cũng quá ngu!
Nếu hắn thật sự giả mạo trà trộn vào đây rồi đánh lén, dù sau đó có bị giết thì tối thiểu hắn cũng đã chơi chết một nhóm người, không phải cũng là một loại uy hiếp sao?
Không ngờ ngay cả nghiệm chứng thân phận mà bọn họ cũng không làm.
Tốt thôi, xem như cho bộ trưởng một niềm vui bất ngờ.
Mà ngay khi Lý Hạo bước vào sảnh lớn tổng bộ Tuần Dạ Nhân.
Đằng sau, bên trong văn phòng bộ trưởng.
Bấy giờ, có một vị bộ trưởng đang ngồi trong phòng pha trà uống.
Tuần Dạ Nhân, ý nghĩa cũng như tên, ban đêm mới làm việc, cho nên bọn họ có đi làm thì cũng là ban đêm mới tới văn phòng.
Vị bộ trưởng này từ trước đến nay đều là buổi tối tới uống trà, ban ngày thì đến mở họp, hoặc là trực tiếp về nhà đi ngủ.
Hiện giờ chính là thời gian ngâm trà của ông.
Còn đang bận rộn thì ông bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Sau một khắc, vị này nhẹ nhàng gõ lên bàn một cái, “Tiểu Diệp!”
Rất nhanh, một nữ nhân trẻ tuổi đi đến, cung kính gọi: “Bộ trưởng!”
Lão nhân tiếp tục ngâm trà, vừa làm vừa chậm rãi phân phó: “Ngươi ra ngoài xem thử lão Tần đã tới hay chưa, trước đó đã hẹn cùng nhau uống trà, vậy mà đến bây giờ vẫn chưa thấy bóng dáng ông ta đâu.
Nhìn xem có phải có chuyện gì phát sinh làm trễ nãi hay không.”
“Vâng, ta đi ngay đây!” Nữ nhân đáp lời xong liền trực tiếp đi ra ngoài, có điều trong lòng hơi hồ nghi.
Tần bộ trưởng có nói sẽ đến uống trà khi nào?
Lão thủ trưởng già rồi nên hồ đồ thì phải, trí nhớ cũng kém đi.
Mặc dù cảm thấy là bộ trưởng nhớ lầm, nhưng Tiểu Diệp vẫn ra ngoài tìm kiếm một phen, sau khi nhìn hết một lượt vẫn không thấy Tần bộ trưởng, nàng đang định sang văn phòng khác tìm thử thì bỗng thấy đối diện có một gia hỏa đang lò dò đi tới.
Đêm hôm khuya khoắt như này… Chắc chắn là đối phương bị điên rồi!
Thân mặc áo khoác dài, đầu đội mũ chóp cao, tay cầm quyền trượng, rốt cuộc hắn nghĩ gì thế?
Tiểu Diệp còn đang thầm cười nhạo trong lòng thì trên lầu bỗng vang lên thanh âm của bộ trưởng: “Tiểu Diệp, lên đây đi, có lẽ ta nhớ lầm rồi!”
Nghe thế, Tiểu Diệp nhẹ nhàng thở ra, còn nhớ rõ như vậy là tốt.
Mà lão nhân cũng vừa khéo nhìn thấy Lý Hạo trong tạo hình hết sức kỳ dị.
Ông không khỏi nghi hoặc một chút, có phần ngoài ý muốn.
Lại nhìn thấy tiểu cẩu sau lưng hắn thì càng thêm ngạc nhiên.
Ở đâu ra người trẻ tuổi và một đầu đại yêu thế này?
Mà Lý Hạo cũng cảm giác được có người đang nhìn mình, hắn bèn ngẩng đầu nhìn lên.
Cách đó không xa, trên cửa sổ của một tòa nhà nho nhỏ có một mái đầu hoa râm đang nhìn xuống đây.
Lý Hạo vừa nhìn thoáng qua liền khẽ cau mày.
Tuần Dạ Nhân đúng là không đơn giản!
Hắn không thấy được cái gì, dù là ánh mắt cũng không thấy được vật gì đặc biệt, thế nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được khí tức của cường giả.
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Mà nơi xa, lão nhân thấy vậy thì hơi bất ngờ.
Hắn cảm nhận được khí tức của ông.
Người này là ai?
Quang minh chính đại tiến vào tổng bộ Tuần Dạ Nhân, xem bộ dáng thì có vẻ là muốn đến gặp Hầu Tiêu Trần bên kia.
Võ sư, đại yêu, người trẻ tuổi, kiếm ý…
Thời khắc này, dù là lão nhân thì cũng khó kiềm được sự kinh ngạc.
Là hắn ư?
Không thể nào!
Điều đó không có khả năng!
Lão nhân bình tĩnh trở lại chỗ ngồi của mình, tiếp tục uống dở chén trà, tiếp đó không nhịn được lại cười rộ lên!
Ma Kiếm?
Không đến mức ấy đi!
Ông thật sự không nghĩ tới Ma Kiếm sẽ quang minh chính đại xuất hiện tại Thiên Tinh thành, xuất hiện tại tổng bộ của Tuần Dạ Nhân.
Có điều ngẫm lại thì người ta từng là Tuần phủ, theo lý thuyết thì nên tới đây báo cáo công tác.
Đây vốn chính là chuyện hết sức bình thường.
Thế nhưng… Ngươi vừa mới gây ra họa lớn ở phương Đông xong.
“Hầu Tiêu Trần quả nhiên lớn mật!” Lão nhân thì thào cảm khái.
Đây là do Hầu Tiêu Trần gọi tới sao?
Điên rồi!
Không chỉ mình Hầu Tiêu Trần điên rồi mà cả tên Lý Hạo kia cũng phát điên.
Không, không, là cả đám gia hỏa Ngân Nguyệt đều phát điên mới đúng!
Hiện tại triệu tập Lý Hạo tới Thiên Tinh thành là vì chuẩn bị làm một vố lớn ư?
Chết một vị Quốc công tiền nhiệm còn chưa đủ, chẳng lẽ các ngươi còn muốn gây ra đại chiến khắp nơi?
“Có vẻ thực lực không yếu.
Đầu đại yêu kia cũng vậy, nghe nói nó còn là hậu duệ của Cổ Yêu.
Nhưng dù là thế thì đây cũng không phải là Ngân Nguyệt, là sân nhà phương Đông của các ngươi.”
Lão nhân lại uống một ngụm trà, lúc này, thư ký Tiểu Diệp đi đến, “Bộ trưởng, có cần truyền tin cho Tần bộ trưởng không?”
“Không cần.” Lão nhân hỏi: “Hoàng bộ trưởng có ở đây không?”
“Ngài ấy đã ra ngoài.”
“Đạo Kiếm xuất quan chưa?”
“Vẫn chưa.”
Thư ký hơi nghi hoặc, bình thường lão nhân không quản sự, trước đây đều là do Hoàng Long bộ trưởng chủ trì, gần nhất thì hai vị bộ trưởng Hoàng – Hầu tranh phong, sao bây giờ lão nhân cũng bắt đầu muốn nhúng tay vào rồi?
Càng khiến cho nàng kinh ngạc hơn, ấy là lão nhân cười nói: “Qua nói với Hầu bộ trưởng, nếu có rảnh thì đến chỗ ta ăn một bữa cơm.
Hắn tới đây đã được một thời gian mà nội bộ còn chưa làm bữa tiệc chào mừng, đúng là thiếu sót.
Những năm qua ta có phần lực bất tòng tâm, cũng không để ý nhiều đến những thứ này, không nghĩ đến Tiểu Hoàng cũng có chút chậm trễ, nên sớm tổ chức bữa tiệc chào đón Hầu bộ trưởng mới phải.”
Thư ký trợn tròn mắt, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh đáp: “Vâng, lát nữa ta sẽ qua văn phòng tìm Hầu bộ trưởng chuyển lời.”
“Ừm!” Lão nhân khẽ gật đầu, “Không vội.
Mặt khác, những tư liệu liên quan đến việc điều động nhân sự, sắp xếp cấp dưới đến báo cáo, đều đưa tới cho ta xem.”
“Số hồ sơ này đều đang ở chỗ Hoàng bộ trưởng bên kia.”
“Vậy ngươi qua đó một chuyến lấy về đi, ta xem một chút.”
Thư ký kinh ngạc, rốt cuộc vị này có ý gì? Có điều tuy rằng trong lòng nghi ngờ vạn phần, nhưng nàng vẫn gật đầu đáp: “Vâng, ta đã biết! Nếu Hoàng bộ trưởng không đồng ý…”
Lão nhân mỉm cười, “Làm sao có thể? Chẳng lẽ ý ngươi là ta nên về hưu rồi?”
Thư ký không dám nói gì, uy nghiêm của cấp trên vẫn còn đây.
Vị này đã nắm giữ Tuần Dạ Nhân 20 năm, chỉ là mấy năm gần đây có phần im hơi lặng tiếng, không có việc gì thì thích ngồi uống trà đọc báo, hoàn toàn là tư thái nhàn nhã dưỡng lão.
Chương 1053: Lý Hạo Đến Rồi
Hoàng Long là người rất có tiếng nói, khi lão nhân lùi về cũng là lúc y nổi bật hơn bao giờ hết, thậm chí bây giờ có rất nhiều Tuần Dạ Nhân mới còn không biết đến tên họ của vị bộ trưởng lớn tuổi này.
Những tưởng tình huống như vậy sẽ kéo dài mãi tới khi lão nhân chính thức về hưu, buông bỏ vị trí.
Nhưng chuyện tối nay rốt cuộc là thế nào?
Mang theo vô hạn nghi ngờ, thư ký nhẹ bước rời đi.
Mà lúc này, lão nhân lại đang nhìn thoáng qua một hướng khác, trong lòng có phần cảm khái.
Vẫn là tuổi trẻ thật tốt!
Người trẻ tuổi rất đáng sợ!
Thực lực không phải là đỉnh cấp, thế nhưng khí phách can đảm thì tuyệt đối là số một.
Thậm chí… Mơ hồ trong đó còn có cả sát khí.
Ngươi muốn giết ai?
Ngươi có thể giết ai?
Võ sư Ngân Nguyệt, mỗi một thế hệ lại càng điên cuồng hơn thế hệ trước đó, là vậy sao?
Lão nhân lại uống một ngụm trà, trong ly nước có một cỗ khí tức sinh mệnh nhàn nhạt tràn lan.
Nếu để người ngoài nhìn thấy thì chắc chắn sẽ kinh hãi không thôi, bởi vì thứ mà lão nhân đang uống chính là sinh mệnh chi tuyền!
Lão nhân thoải mái thở ra một hơi.
Dễ chịu!
Người đã già, ngũ tạng cũng trở nên khó ở, mãi đến bây giờ mới có thể miễn cưỡng áp chế lại, đúng là thoải mái.
“Các ngươi cũng đừng giày vò lão nhân gia ta nữa, đã sắp đến tuổi về hưu cả rồi.
Nhìn xem, vị kia thăng cho hắn lên làm Tuần Phủ gì chứ, quả nhiên là nhàn rỗi không có chuyện gì làm mà!”
Lão nhân khẽ lắc đầu.
Đầu ông hơi nhức, ông đang suy nghĩ xem, một vị Tuần Phủ đến bên này thì nên an bài cho hắn như thế nào?
Thôi vậy, trước cứ để Hầu Tiêu Trần tự xem rồi xử lý đi.
Hoàng Long ơi là Hoàng Long, ta thấy ngươi chưa hẳn có thể làm được gì.
Khẽ cười một tiếng, lão nhân lần nữa nhắm mắt dưỡng thần, không suy nghĩ thêm nữa.
Vị Tuần Dạ Nhân lớn tuổi này mang họ Diêu!
Hoàng cũng vậy mà Hầu cũng thế, đều là hậu bối của Diêu lão cả.
Đám tiểu gia hỏa các ngươi tự mình náo nhiệt đi thôi.
Đông đông đông!
Tiếng đập cửa vang lên.
Ngọc tổng quản hơi nghi hoặc, muộn như vậy rồi mà còn ai đến nữa?
Hầu Tiêu Trần lại khẽ cau mày, ông không quá chắc chắn, hoặc là nói, ông thật sự không dám xác định, chỉ là ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa lớn bên kia, lông mày vẫn luôn nhíu lại.
Đông đông đông!
Tiếng đập cửa lại vang lên.
Ngọc tổng quản đứng lên đi mở cửa.
Đây là tổng bộ Tuần Dạ Nhân nên không cần lo lắng quá mức, có điều thật sự đã rất trễ, rốt cuộc là ai lại đến tìm bộ trưởng vào giờ này?
Cửa vừa mở, đập vào mắt nàng chính là một cái mũ chóp nhọn khá cao.
Ngọc tổng quản sửng sốt đứng nhìn.
Sau một khắc, sắc mặt nàng đột ngột biến hóa, thân thể siết chặt, nội kình đều muốn phóng ra, mà lúc này bên tai nàng lại vang lên thanh âm quen thuộc.
“Ngọc tổng quản, đã lâu không gặp!”
Dứt lời, người kia giang hai cánh tay lao đến ôm lấy Ngọc tổng quản, cười hớn hở nói: “Ta nhớ ngươi chết mất, một ngày không gặp mà cứ ngỡ là ba năm cách biệt.
Ta nghĩ chắc Ngọc tổng quản cũng rất nhớ ta!”
Toàn thân Ngọc tổng quản cứng đờ, chấn động đến nỗi không nói được gì.
Ta… Ta nghe lầm sao?
Lý Hạo!
Đây là giọng nói của Lý Hạo ư?
Vừa nãy nàng còn mới nhắc về Lý Hạo, vậy mà trong chớp mắt đã nghe thấy thanh âm của hắn.
Lẽ nào là ảo giác?
Sau một khắc, Lý Hạo buông nàng ra, cất bước tiến lên, cởi mũ dạ, ưu nhã hành lễ: “Mạt tướng Lý Hạo, tham kiến bộ trưởng!”
“…”
Hầu Tiêu Trần bưng chén trà lên, nhấp một ngụm, cố gắng đè ép hỏa khí bắn ra, hoặc là nói, không phải hỏa khí mà là cảm giác kích động không thể tưởng tượng nổi, vượt qua cả sự hoang mang nghi ngờ.
Trong nháy mắt này, ông cho là mình đã quay trở về Ngân Nguyệt.
Lý Hạo đến rồi!
Một kẻ đang bị toàn thế giới truy sát, hắn đến rồi.
Không kiêng nể gì cả, quang minh chính đại tiến tới gõ cửa rồi đi vào phòng làm việc của mình.
Hắn nói… Hắn đến rồi!
Đằng sau, Ngọc La Sát đang vỗ nhẹ vào hai gò má cứng đờ của mình.
Nàng đóng cửa, muốn đi vào phòng thì bỗng dưng cánh cửa lại bị đẩy ra.
Một con chó vô tội nhìn nàng.
Mắt ngươi mù à?
Ta còn chưa vào đâu!
Ngọc tổng quản ngây người.
Con chó… Hắc Báo… Là hậu duệ của Cổ Yêu?
Thế nhưng sao lại biến thành chó con rồi?
Tâm lý nàng có chút sụp đổ, yên lặng lui về vị trí của mình, ngồi yên một góc mà nhìn Lý Hạo, nhìn Hắc Báo, nhìn bộ trưởng… Bộ trưởng, ngài đừng uống trà nữa, tỏ ra kinh ngạc một chút đi có được không?
Mà Lý Hạo khom lưng cúi chào đã được một lúc mà vẫn không thấy ai nói gì, đành phải tự mình đứng dậy, nghi hoặc hỏi: “Động tác như vậy không đúng tiêu chuẩn à? Bộ trưởng nhìn thấy ta mà không vui sao?”
“Vui lắm…”
Hầu Tiêu Trần đặt chén trà xuống, dáng cười cứng ngắc, “Rất vui, ngươi tới đây bằng cách nào?”
“Ngồi xe đạp đến.”
“Cái kia… Ăn tối chưa?”
“Vẫn chưa.”
“Hay là ăn chút gì đi!”
Lý Hạo gật gật đầu: “Cũng được, chắc bộ trưởng cũng chưa ăn phải không? Vậy thì để ta mời khách.
Có điều đúng là bên này đắt đỏ thật.
Ban nãy ta ngồi xe đạp đến đây mà cũng mất tới 200 đồng.”
Hầu Tiêu Trần cũng là lần đầu tiên gặp phải dạng người như này, trong lúc nhất thời bỗng nghẹn lời không biết nói gì, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Không có việc gì, tính vào tiền công là được. “
“Ha ha ha, bộ trưởng thật hào phóng!”
Như vậy là hào phóng rồi ấy hả?
Hầu Tiêu Trần bất đắc dĩ, hồi lâu sau mới thở hắt ra một hơi: “Ngươi đến… Thực sự là… Thực sự là… Khiến ta… Vui quá đi mất!”
Lý Hạo tươi cười rạng rỡ: “Ừm, ta cũng cảm thấy vậy, ta biết mình mà đến thì bộ trưởng sẽ rất vui mà.
Mặc dù đến trễ một tháng nhưng ít nhất ta cũng có mặt rồi.
Nhìn thấy bộ trưởng khiến ta cuối cùng cũng có cảm giác an toàn!”
“Ha ha!” Hầu Tiêu Trần cười gượng.
Ngọc tổng quản cũng cười theo, là nụ cười hết sức bất đắc dĩ.
Lý Hạo nói năng linh tinh gì thế? Xem ra bộ trưởng cũng bị hắn làm cho bối rối rồi.
Trong văn phòng, ba người một chó mắt lớn trừng mắt nhỏ, nhất thời không còn ai lên tiếng nữa.
Lý Hạo thì đang chờ Hầu Tiêu Trần đứng dậy cùng đi ăn cơm.
Nhiều người nhiều miệng, tìm một địa phương thanh vắng ăn một bữa cơm đi thôi, dù sao cũng có người nhận thanh toán rồi.
Thế nhưng… Ngài cứ ngồi ngây ra đằng đó làm gì?
Chương 1054: Cấp Bậc Cao Hơn
Mà Hầu Tiêu Trần bên kia thì vẫn còn đang tiêu hóa tin tức trước mắt.
Ông nghĩ rồi lại nghĩ, tự hỏi rồi lại tự hỏi, cuối cùng bỗng bật cười thành tiếng.
Đến thì cũng đã đến rồi, ta còn có thể đuổi người đi sao?
Thôi, đến đây cũng tốt!
Ông thở hắt ra một hơi, lúc này mới nhìn Lý Hạo, nụ cười không còn cứng đờ như trước, “Đi thôi, đi ăn cơm.
Tiểu Lý Hạo đến rồi, lòng ta cảm thấy rất được an ủi.
Tiểu Ngọc, đi ăn một bữa tiệc lớn thôi.
Đến Cửu Long Các đi!”
Ngọc tổng quản hít một ngụm khí.
Ngài điên rồi đúng không?
Cửu Long Các là địa phương thế nào?
Đó là nơi mà bình thường các đại nhân vật của Cửu Ti sẽ đến tham gia náo nhiệt, tầm hoan mua vui.
Ngài mang theo Lý Hạo tới đó, có phải là vì cảm thấy phiền phức còn chưa đủ lớn hay không?
Đầu nàng đau muốn nứt!
Lúc này bỗng nhiên nàng rất muốn trở về Ngân Nguyệt!
Hầu Tiêu Trần nghĩ thông suốt rồi.
Lý Hạo đến thì cũng đã đến, chẳng lẽ ông còn có thể đuổi hắn đi?
Đã vậy, chi bằng làm chuyện gì náo nhiệt một chút.
Đương nhiên, việc công nên làm thì vẫn phải làm, với tư cách là Thiên Tinh đô đốc, phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, ông vẫn có chút quyền lợi.
Thời điểm chuẩn bị đi ra ngoài, bỗng nhiên ông nghĩ đến một chuyện, khẽ cười thành tiếng, nhanh chóng quay lại lấy giấy bút trên bàn ra viết xuống.
“Lý Hạo, nhờ quân công trước đó mà Tuần Kiểm Ti đã thăng chức cho ngươi lên làm Tuần Phủ, phụ trách tuần tra một phương, an ủi một phương.
Bây giờ ngươi cũng coi là thân mang trọng trách.”
“Ngươi vừa tới Trung bộ, nếu muốn xin chức vị khác thì tương đối phiền toái, cần phải thông qua rất nhiều xét duyệt.”
Suy tư một lát, ông lẩm bẩm, “Bây giờ, ta lấy thân phận Thiên Tinh đô đốc để đề cử ngươi nắm giữ chức Thiên Tinh phó đô đốc.
Chức phó thì không cần Tuần Kiểm Ti xét duyệt, nội bộ Tuần Dạ Nhân chúng ta tự quyết là được.
Chỉ cần vị bộ trưởng kia đáp ứng thì ngươi chính là Thiên Tinh phó đô đốc!”
Vừa nói ông vừa nhanh chóng viết xong quyết định.
Lý Hạo trừng mắt nhìn, Thiên Tinh phó đô đốc?
Là làm gì?
Đương nhiên, điều này không quan trọng, trọng yếu là chính mình đã thăng cấp khi nào mà hắn không hề hay biết?
Tuần Phủ sao?
Như vậy chẳng phải là cùng một cấp bậc với Hầu Tiêu Trần rồi?
Không đúng…
Lý Hạo bỗng nghĩ đến một chuyện đã từng nghe được, ánh mắt có phần cổ quái, “Bộ trưởng, lúc đi đường ta có nghe người ta nói, hình như ngài bị giáng chức xuống thành Tuần Thành sứ cao cấp rồi hả?”
Thân thể Hầu Tiêu Trần cứng ngắc, liếc mắt nhìn Lý Hạo.
Ngươi có ý gì?
Lý Hạo bị ông nhìn chằm chằm như vậy thì không khỏi cười khan, đổi chủ đề khác, “Ta được thăng lên làm Tuần Phủ rồi à?”
Hầu Tiêu Trần ý vị thâm trường nhìn hắn, “Đúng vậy, bây giờ cấp bậc của ngươi còn cao hơn ta, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”
Lý Hạo hơi ngượng ngùng.
Ta không có ý gì đâu, ta chỉ muốn nói… Ngài lăn lộn tới mấy chục năm, thế mà hiện tại cấp bậc còn không cao hơn ta, thật là thê thảm!
Hầu Tiêu Trần không thèm để ý đến hắn.
Lúc này, cửa phòng làm việc lại bị gõ vang.
Hầu Tiêu Trần nhận ra người bên ngoài là ai, chỉ cười cười chứ không nói gì.
Ánh mắt rất tinh, cả tai cũng thật thính.
Chân trước Lý Hạo vừa đến thì chân sau các ngươi đã đuổi tới nơi.
“Vào đi!”
Cửa phòng bị đẩy ra, Tiểu Diệp đi vào trong, chỉ nhìn thoáng qua Lý Hạo rồi thôi.
Đây là quái nhân mà ban nãy nàng vừa bắt gặp, vốn cũng không biết Lý Hạo cho nên nàng không định chào hỏi.
Thái độ của Tiểu Diệp đối với Hầu Tiêu Trần vẫn luôn e ngại, nàng khẽ khom người nói: “Hầu bộ, bộ trưởng bảo lúc ngài đến thì nội bộ quá bận rộn nên chưa kịp tổ chức bữa tiệc chào đón ngài, mong rằng hai ngày nữa có thể mời Hầu bộ tới ăn bữa cơm.”
“Được thôi!” Hầu Tiêu Trần sảng khoái đáp ứng, mặc dù đúng là ông nên làm vậy, nhưng cứ thế đồng ý mà chẳng buồn hỏi cái gì khiến Tiểu Diệp vẫn có chút khó chịu.
Hầu Tiêu Trần đưa cho nàng một tờ giấy, đoạn bảo: “Mang về cho bộ trưởng xem qua một chút, để ngài ấy ký tên.”
Tiểu Diệp hơi nghi hoặc.
“Cứ đưa cho ngài ấy nhìn là biết.”
“Vâng!” Tiểu Diệp cũng không dám hỏi nhiều, vị này chính là ác ma giết người không chớp mắt, nói xét nhà Quốc công phủ liền xét, đương nhiên nàng không dám trêu chọc gì.
Huống hồ lão bộ trưởng bây giờ một mực tu thân dưỡng tính, ở trong Tuần Dạ Nhân cũng không có nhiều thực quyền.
Về phần ký tên cái gì thì nàng không rõ, cầm tờ giấy trong tay, vốn nàng còn muốn liếc mắt nhìn thử, có điều vừa nhìn liền thấy khóe mắt nhói đau, trong lòng vô cùng kinh hoảng, đây là chữ viết cũng mang theo lực sát thương sao?
Thật đáng sợ!
Tiểu Diệp không dám lưu lại thêm, thời điểm ra ngoài lại liếc mắt nhìn Lý Hạo một cái, còn có cả tiểu cẩu kia, trong lòng thoáng nổi lên nghi ngờ, rốt cuộc là ai mà đêm hôm khuya khoắt rồi còn đến tìm Hầu bộ trưởng?
Đợi Tiểu Diệp rời đi, Lý Hạo mới hiếu kỳ hỏi: “Người vừa rồi là thư ký của bộ trưởng à?”
“Đúng vậy.”
“Thật hâm mộ!”
“…”
Hầu Tiêu Trần sửng sốt, ngươi hâm mộ cái gì?
Lý Hạo cảm khái: “Thì ra là làm bộ trưởng thì có thể thuê thêm một nữ thư ký giúp việc, quan trọng là được cơ quan trả lương thay cho.
Hiện tại ta là Tuần Phủ, nếu ta cũng tìm một người về phụ tá thì cũng được tính vào tiền công quỹ chứ?”
“…”
Vì sao lúc nào mạch suy nghĩ của ngươi cũng bất bình thường như thế?
Hầu Tiêu Trần quả thực không còn gì để nói.
Ngọc tổng quản căn bản không nhìn bọn họ, nàng cúi đầu không biết đang bận rộn cái gì, có điều trong lòng cũng thầm chửi bậy.
Có thể nói sau khi chiếm Từ gia bảo khố xong thì bây giờ gia hỏa Lý Hạo này chính là kẻ phú khả địch quốc, vì sao vẫn luôn muốn chiếm một ít tiện nghi như vậy?
Nói giỡn xong, Lý Hạo như có điều suy nghĩ hỏi tiếp: “Bộ trưởng là vị lão đầu có mái tóc hoa râm phải không?”
“Ngươi gặp rồi à?”
“Ban nãy lúc ta tiến vào thì có nhìn thấy.” Lý Hạo tươi cười nhận xét, “Rất lợi hại!”
Hầu Tiêu Trần gật đầu, “Đương nhiên, 20 năm trước, khi Tuần Dạ Nhân vừa thành lập thì ông ấy đã được chọn làm bộ trưởng! Cửu Ti và Hoàng thất đều không muốn hao phí lực lượng để đối phó tam đại tổ chức, cho nên bọn họ muốn tìm một cây đao… Khi đó, vị này chính là cây đao kia! Ngươi phải biết, vào thời đại loạn thế như vậy, dù là một thanh đao bị người ta lợi dụng thì cũng phải có thực lực và giá trị mới được! Chính ta cũng là một thanh đao, nhưng thanh đao như ta chỉ có thể lưu lại trấn giữ Ngân Nguyệt, mà ông ấy thì khác, vị này chính là cây đao của toàn bộ Vương triều!”
Lý Hạo gật đầu, “Vậy thì đúng là rất mạnh, hẳn là một vị võ sư thuần túy, cũng không biết đã bão hòa mấy đầu khóa siêu năng rồi.”
Dứt lời, hắn lại hỏi Hầu Tiêu Trần: “Hình như Hầu bộ đã hoàn thiện một vài thứ, ngài tiến thêm một bước rồi đúng không?”
Chương 1055: Ta Chưa Từng Làm Loạn
Hầu Tiêu Trần cười cười hỏi ngược lại: “Vì sao lại nói như vậy?”
Lý Hạo mỉm cười không đáp.
Bởi vì trước kia nhìn ngài ta sẽ bị lóa mắt, bây giờ thì không còn chói mắt như thế nữa.
Điều này đại biểu, sau khi chuyển đổi siêu năng thì Hầu bộ đã lưu lại một vài ám thương tai hại, có điều đều đã được khắc phục, áp chế, ép cho năng lượng triệt để nội liễm.
Hầu Tiêu Trần, chân chính trên ý nghĩa đã quay trở lại là một võ sư.
Cho nên hắn mới nói ông đã có tiến bộ.
Bằng không thì sẽ giống như Ngọc tổng quản, đây chính là ví dụ điển hình của việc võ sư nhất đạo không thuần túy đưa đến, một bộ phận năng lượng tràn lan trong thể nội mà lại không cách nào nội liễm.
Đối với Lý Hạo mà nói, nàng ta chính là một cái bóng đèn cỡ lớn.
Hầu Tiêu Trần cũng không quá để ý, ông đứng lên nói: “Đi thôi, tới Cửu Long Các ăn cơm.”
“Bộ trưởng bên kia hẳn là sẽ ký tên xong nhanh thôi, khi đó ngươi chính là Thiên Tinh phó đô đốc.”
“Chức vụ này có hữu dụng không?” Lý Hạo tò mò hỏi.
Hầu Tiêu Trần vừa đi vừa giải thích: “Đương nhiên là có.
Chỉ cần ngày nào Vương triều chưa sụp đổ thì ngày đó chức vụ của ngươi vẫn sẽ hữu dụng.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải có thực lực, nếu không thì sẽ giống như Từ Khánh, một khi bị giết chết thì chẳng còn tác dụng gì đáng nói.”
“Nhưng tại Thiên Tinh thành này thì vẫn rất hữu dụng, nơi này không phải phương Đông, đây là địa bàn của Cửu Ti và Hoàng thất, nếu người nào dám chính diện đánh giết một vị Thiên Tinh phó đô đốc… Dù mọi người đều hận không thể khiến ngươi chết sớm một chút, nhưng vẫn sẽ đi cứu ngươi.
Dĩ nhiên, thời gian tới cứu viện thì khó có thể bảo đảm.
Nhưng ngươi cứ yên tâm, chí ít thì nếu ngươi bị giết cũng sẽ có người báo thù cho ngươi.”
Lý Hạo bất đắc dĩ cười gượng.
Là vậy à? Ta còn tưởng rằng cái gì lợi hại lắm.
Ngọc tổng quản bỗng xen vào: “Còn có một chỗ tốt, đó là ngươi sẽ được phân cho một căn nhà ở Thiên Tinh thành, mặc dù phòng ốc sẽ nhỏ thôi, nhưng ngươi phải biết là rất khó mua được nhà ở đây.
Hơn nữa chắc chắn vị trí cũng sẽ rất tốt, nằm ngay trên khu vực trục đường chính đến Cửu Ti.”
“…”
Hầu Tiêu Trần trợn trắng mắt!
Ngươi nói mấy cái này làm gì?
Nào ngờ Lý Hạo lại tỏ ra hết sức hứng thú, “Không tệ! Đãi ngộ này rất khá.
Ta có được sở hữu giấy tờ bất động sản không?”
“…”
Hầu Tiêu Trần không chịu được nữa, ông cảm thấy Tiểu Ngọc cũng bị lây bệnh của Lý Hạo rồi.
“Đi thôi!”
Ông bước ra ngoài phòng, nhưng Lý Hạo không hề có ý định chạy theo ông, mà ngược lại bám sát Ngọc tổng quản, hiếu kỳ hỏi: “Ta là Tuần Phủ thì có được phân cho một chiếc xe không?”
“Có.””Lúc nào mới giao cho ta?”
“Ngày mai.”
“Tài xế là do ta tự mình tìm hay ta trực tiếp lái luôn?”
“Tùy ngươi.”
“Ngọc tổng quản, nãy giờ ta quên hỏi, hiện tại cấp bậc của ngươi là gì?”
“…”
Ngọc tổng quản không đáp, cũng không muốn để ý đến Lý Hạo nữa.
Ngươi hỏi tới hỏi lui, không phải là vì muốn biết xem cấp bậc của ai cao hơn thôi sao?
Được rồi, là ngươi cao hơn, vừa lòng chưa?
Phía trước, Hầu Tiêu Trần không nói chuyện.
Lý Hạo đằng sau lại tiếp tục liến thoắng: “À phải, mấy vị tiền bối Kim Thương đâu?”
“Dẫn đội đi tuần tra Thiên Tinh thành rồi.”
Ngọc tổng quản nói xong liền dặn dò: “Tại đây, ngươi hành sự phải khiêm tốn một chút, cẩn thận một chút.
Ở nơi này, muốn làm chuyện gì cũng cần phải có một cái danh nghĩa, nếu không thì sẽ rất nguy hiểm.
Còn may trước mắt Tuần Dạ Nhân là quan phương cơ cấu Siêu Năng Giả duy nhất, có quyền chấp pháp, ngươi chỉ cần nhớ kĩ điểm này là được.”
Về phần những thứ khác thì không quá quan trọng.
Lý Hạo như có điều suy nghĩ, “Cho nên ta có thể phạm tội, nhưng những người khác sẽ không quản được ta, có đúng không?”
“Không sai.” Ngọc tổng quản nói thêm: “Nhưng chỉ có nội bộ Tuần Dạ Nhân là do Hầu bộ định đoạt, còn nếu những người khác truy nã ngươi thì không có biện pháp.”
“Hiểu rồi.” Lý Hạo gật đầu, sau đó lại hiếu kỳ hỏi tiếp: “Ta nghe nói hình như phó bộ trưởng Hoàng Long không hợp tính với bộ trưởng nhà chúng ta lắm, rốt cuộc thực lực của y là gì?”
“Đã sớm tiến vào thời kỳ thuế biến, có thể bước vào Thần Thông hay không thì không biết.”
Phía trước, Hầu Tiêu Trần đã xuống lầu, nghe vậy liền bình tĩnh căn dặn: “Đừng quá đặt nặng quyền chấp pháp duy nhất của Tuần Dạ Nhân, bởi vì việc nhận chức ở Tuần Dạ Nhân rất đơn giản, nếu muốn một người gia nhập thì không cần bất luận thủ tục gì, trực tiếp bổ nhiệm là được! Nói cách khác, khi có người ra tay với ngươi, chỉ cần nói một câu thì thân phận của đối phương sẽ lập tức biến thành Tuần Dạ Nhân!”
“Đương nhiên, quy củ cấp bậc khác biệt, cho nên nếu đối phương ra tay với ngươi thì chính là phạm thượng.
Có điều đấy chỉ tính là chuyện nội bộ, muốn phân xét rõ ràng cũng phải gác lại sau.
Cho nên tóm lại, sinh hoạt trong thành này thì nên khiêm tốn liền khiêm tốn, không thể vừa đến đã hành sự quá phận.
Phải nhớ, hết thảy việc gây chuyện thị phi đều phải có mục tiêu và mục đích rõ ràng, nếu không có lý do mà chỉ tùy tiện gây chuyện thì chính là ngu ngốc.”
Lý Hạo không ngừng gật đầu, suy nghĩ một chút hắn lại hỏi: “Vậy chúng ta đến Cửu Long Các ăn cơm…”
“Là để ngươi nhận biết một số người, xem người nào có thể dây vào, người nào không nên dây tới, miễn cho ngươi ngốc nghếch làm loạn.”
Lý Hạo hết sức phiền muộn, phản bác: “Ta chưa từng làm loạn!”
“Từ gia thì sao?”
“Tiên hạ thủ vi cường thôi! Ta đã giết Từ Trấn và Từ Phong, Quang Minh Kiếm thì giết hết mấy vị tướng quân của Từ gia, đương nhiên bọn họ sẽ không bỏ qua cho chúng ta.
Thực lực đối phương lại mạnh mẽ như vậy, dĩ nhiên ta phải hạ thủ trước rồi!”
Ngọc tổng quản nhịn không được xen vào: “Nếu không phải có người đi cứu ngươi, chỉ dựa vào hành động lỗ mãng trước đó của ngươi thì chắc chắn đã chết mất xác rồi.”
Lý Hạo không cho là đúng, “Chưa chắc!”
Ngọc tổng quản mặc kệ hắn, vịt chết còn mạnh miệng.
Nhưng Lý Hạo lại thật sự cảm thấy như vậy.
Loại người như Từ Khánh, nếu không bức lão đến cực hạn thì sao lão có thể làm ra loại chuyện tự mình hại mình như thế?
Nếu ngày đó lão sư không tới cứu viện, Lý Hạo tin mình vẫn có hi vọng chạy thoát.
Đương nhiên, vật đổi sao dời, chuyện đã qua rồi thì có nói những thứ này cũng không có ý nghĩa gì.
Huống chi, mấy người lão sư đã liều mình tới cứu, Lý Hạo sẽ nhớ kỹ ân tình này trong lòng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










