[Dịch] Tinh Môn
Tập 209 : Giả Tạo Cảnh Thái Bình (c1041-c1045)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Giả Tạo Cảnh Thái Bình
Lý Hạo cười: “Ti trưởng Tuần Kiểm ti của các người…. đúng là Nhân tài nha!”
Không biết là mỉa mai, hay là tán thưởng.
Đích thật là nhân tài!
Đương nhiên, Lý Hạo không có tức giận, ngay cả quân đội cấu kết với hải tặc, phủ quốc công nuôi dưỡng hải tặc, tổng đốc nâng đỡ hải tặc, hắn đều đã thấy qua.
Còn cái gì chưa thấy?
Chỉ là Tuần Kiểm ti của một thành nhỏ, giả tạo cảnh thái bình, bắt người đi tới làm việc cho quặng mỏ mà thôi!
Mà đây chỉ là một tòa trong hơn ngàn tòa thành thị ở Trung Bộ.
“Quặng mỏ ở đâu?”
“Ở…. ở phía trước…đại khái…khoảng 40 dặm nữa sẽ đến…”
Vẫn rất xa.
Lý Hạo thở hắt ra, không nói gì, một cước dẫm hai người dưới chân khiến cả hai không nói được lời nào, lúc sau hắn mở miệng nói: “Hắc Báo, lái xe đi, chúng ta qua đó xem thử!”
Hắc Báo lắc lắc cái đuôi, nhìn thoáng qua Lý Hạo, thấy Lý Hạo có vẻ nghiêm túc…Nó liền hơi hơi hưng phấn, ngay sau đó hấp tấp chạy tới phía trước, bật khóa xe, khởi động, nhấn cần ga… Ông một tiếng, xe nhỏ lao vùn vụt trên đường!
Hắc Báo dạng chó hình người, hai móng vuốt còn nắm chặt tay lái, giống như một tay lái xe lão luyện!
Khởi đầu khá trơn tru.
Lý Hạo cười cười, may mắn không có ai nhìn thấy, nếu không, lại nói Lý Hạo hắn lái xe không bằng chó?
Chó còn tốt hơn hắn!
Hắc Báo vừa lái xe vừa làm bộ ra dáng thể hiện, nó dùng đuôi móc vào tay lái, khiến cho Lý Hạo sợ hết hồn…
Giờ phút này, hai tên sắp bị đè chết trong xe đều lộ ra thần sắc kinh hãi, vô cùng hoảng sợ.
Yêu!
Đây là đại yêu!
Đại Yêu có thể nghe hiểu được tiếng người, người Trung Bộ có nhiều kiến thức hơn so với phương Bắc, cho nên bọn hắn vô cùng hoảng hốt, đây ít nhất phải là một Đại Yêu cấp Nhật Diệu hoặc là Tam Dương.
Lý Hạo không quản hai người, hắn cứ ngồi như vậy, giống như đang tự hỏi điều gì.
Nửa giờ sau, trong lúc cẩu tử đang phóng xe ùn ùn, Lý Hạo nhìn thấy một ngọn núi, hắn không để cẩu tử tiếp tục đi về phía trước mà bảo nó ngừng xe lại.
Xuống xe, Lý Hạo vung tay lên, xe nhỏ biến mất.
Hai người kia vô cùng hoảng sợ!
Nhẫn trữ vật!
Đây là thứ chỉ cường giả mới có.
Mà Lý Hạo vẫn không lên tiếng, hắn dùng một tay nhấc hai người bọn họ lên, trực tiếp nắm lấy hai cánh tay như thể đang nắm lấy vải rách, bóp thật mạnh, hai cánh tay giống như mì vắt, trực tiếp cố định trong tay hắn.
Sau một khắc, Lý Hạo bay lên trời, hai người đã sớm bị dọa ngất.
Giữa không trung.
Lý Hạo quan sát núi lớn, xung quanh còn có mấy vị Siêu Năng trông coi, khả năng còn có một số võ sư, không tính quá mạnh, không phải Tinh Quang thì chính là cấp độ Nguyệt Minh, về phần Nhật Diệu thì gần như không có…
Giờ phút này, trong núi một khu vực tụ tập.
Bên kia vô cùng ồn ào, Lý Hạo phi thân đi qua nhìn thử, có vẻ bọn họ đang phát đồ ăn, âm thanh ồn ào là từ nơi này truyền ra ngoài.
Hiện tại có người đang phát đồ ăn cho một người phụ nữ, một cái màn thầu và một bát cháo thập cẩm.
Mấy nhiêu hẳn có thể lấp vừa bụng, không lo chết đói.
Nhưng người phụ nữ lại kêu trời trách đất, lớn tiếng khóc lóc đau khổ: “Quan gia, có thể cho thêm một cái bánh bao hay không…Chỉ một cái…Ta còn có ba đứa con, chúng nó sắp đói chết rồi, đứa lớn còn không thể động đậy, ngần ấy thật sự không đủ cho bốn người…Ban đêm ta không được ngủ, ban ngày giặc xong quần ào thì đêm đến phải xuống mỏ làm việc… Quan gia, làm ơn cho thêm một cái bánh bao nữa…”
“Cút!”
Tiếng hét phẫn nộ vang lên, một người mặc trang phục tuần kiểm, dùng chân đá văng người phụ nữa kia, nói: “Không biết đủ! Ở đây, chúng ta đã cho các ngươi một con đường sống, bằng không, một đám người bọn ngươi, đã sớm chết hết! Còn muốn cầu nhiều như vậy, lương thực không cần tiền sao? Biết hiện tại lương thực đắt cỡ nào không? Cái gì mà tuổi tác, cái gì mà nuôi con nhỏ, ba đứa chúng nó chết đói thì chết, chết xong ngươi còn có thể ăn nhiều phần hơn, đúng là đầu óc ngu xuẩn.”
Trên không trung, Lý Hạo khẽ giật mình.
Hắn nhìn thoáng qua phía dưới, thầm nghĩ đây là Trung Bộ, Trung Bộ phồn hoa không gì sánh được, dồi dào không gì sánh được, nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi…Hắn còn tưởng mình nghe thấy âm thanh của hải tặc.
Lần đầu tiên gặp Bạch Sa đạo, hắn cũng nhìn thấy cảnh tượng giống như thế này.
“Hải tặc… Trú quân… Tuần kiểm…”
Hắn quay đầu nhìn về phương hướng của tòa thành nhỏ kia.
Phồn hoa không gì sánh được!
Sau đó nhìn về nơi này, ở đây có rất nhiều người thế nhưng lại giống như không thuộc cùng một thời đại.
Ở nơi này, hắn thấy được lịch sử, nhìn thấy những hỗn loạn cuối cùng của các triều đại trong lịch sử, mạng người bị coi như cỏ rác.
Nhưng ngay nơi này, cách đó khoảng 60 dặm, là một tòa thành nhỏ vô cùng phồn hoa, nơi đó, xa hoa truỵ lạc.
Hắn khẽ lắc đầu, trong nháy mắt, giống như bản thân đang xuyên qua thời không.
“Trung Bộ phồn hoa…”
Trong lòng của hắn hiện hiện bốn chữ này.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn nghĩ tới những gì mà Hồng Nhất Đường đã nói: “Vương triều sắp loạn, thiên hạ rung chuyển, dân chúng lầm than, thời đại này, không cứu nổi!”
Lần đầu tiên đi tới một tòa thành thị ở Trung Bộ, lại có thể cho Lý Hạo một bài học.
Thứ ngươi thấy chưa hẳn là thật.
Bên dưới sự phồn hoa lại ẩn chứa một số điều khó thấy.
Những thành thị bị phá hủy, những nạn dân đang chạy trốn, tất cả đều im lặng không một tiếng động ở Trung Bộ.
Có bao nhiêu dạng quặng mỏ như thế này?
Có bao nhiêu thứ tăm tối giống như vậy?
Lý Hạo nở nụ cười, hắn cũng không biết tại sao mình lại cười, lần lượt hạ thấp giới hạn, đi đến mỗi một mảnh đất, hắn đều dấy lên một chút hy vọng…. nhưng tất cả đều bị phá hủy!
Hắn nghĩ thật ra Trung Bộ không tệ.
Nhưng một giây tiếp theo, những người này lại nói cho hắn biết, Trung Bộ tăm tối hơn những gì ngươi nghĩ, đằng sau sự phồn hoa chính là cái ác!
Một vị Tuần Kiểm ti nói với mọi người rằng, thời đại này không cần sinh con, nếu chết thì cũng coi như thôi, chết rồi ngươi mới có nhiều phần ăn…
Trừ người phụ nữ kia ra, thì rất nhiều người có vẻ như đã chết lặng!
Phảng phất…. u ám như nơi này.
“Tuần kiểm a…”
Lý Hạo thì thào nói nhỏ, hắn có chút đắng chát, công việc đầu tiên của hắn là ở Tuần Kiểm ti, thật ra hắn có ấn tượng rất tốt đối với tuần kiểm, bởi vì tuần kiểm mà hắn biết thật sự không tệ.
Ví dụ như Lưu Long, Liễu Diễm, Ngô Siêu, Khiết, Vương Hằng Cương và rất nhiều tuần kiểm khác…
Hắn đã từng rất kiêu ngạo khi mặc tuần kiểm phục.
Tuần kiểm ăn cơm nhà nước, bình thường không làm gì quá quan trọng, ngoại trừ văn thư thì thỉnh thoảng cũng đi bắt trộm cướp, phá án.
Thật ra xử lý không tệ, coi như giữ gìn được an toàn cho khu vực.
Bên phía Tuần Dạ Nhân thì nguy hiểm hơn, phải chém giết với Siêu Năng.
Về phần tuần kiểm… mặc dù cũng có chút nguy hiểm, nhưng dù sao không có quá nhiều vụ án nghiêm trọng mà bọn họ được tham gia.
Trong đầu nảy ra ý nghĩ này đến suy nghĩ khác.
Bên phía Lâm Giang, hắn thấy đó là trường hợp đặc biệt, bởi vì Phàn Xương không phải người tốt.
Còn Định Biên thì phủ quốc công cấu kết hải tặc, hắn cũng cảm thấy đó là trường hợp đặc biệt, vì Từ gia không phải người tốt.
Nhưng nơi này thì sao… ai không phải là người tốt?
Là Tuần Kiểm ti chỗ này không phải người tốt?
Vậy những nơi khác thì sao?
Lý Hạo hít sâu một hơi rồi bay đi.
Đúng vậy, bay đi!
Hắn có thể làm gì đây?
Cái gì cũng không làm được.
Giết những tuần kiểm này sao?
Có tác dụng gì?
Không hề có tác dụng!
Huống chi, quặng mỏ có trên vạn người, đây là Trung Bộ, chẳng lẽ ta đem người đưa đến Ngân Nguyệt sao?
Đừng nói giỡn!
Nếu không…ta đi giết ti trưởng Tuần Kiểm ti ở nơi này, không được thì giết nhiều người hơn, tốt nhất là giết sạch đám người cao tầng, đổi một nhóm khác đến, như vậy không biết có tốt hơn chút nào hay không.
Thời khắc này, Lý Hạo không biết phải giải quyết như thế nào.
Dù cho thực lực của hắn cường đại!
Thế nhưng, hơn vạn người trong mỏ, một mình hắn có chút bất lực và không thể làm được gì, nếu giết tuần kiểm bên kia thì sẽ dẫn đến không ít phiền toái.
Hắn biết hậu quả có thể xảy ra và để che đậy mọi chuyện thì chỉ có thể…làm sụp đổ toàn bộ quặng mỏ này.
Tất cả mọi người sẽ biến mất và mọi thứ sẽ hoàn toàn bị chôn vùi.
Trước kia cảm thấy không có khả năng…Nhưng hiện tại, hắn biết tất cả đều có khả năng.
Chỉ có thể giết sạch đám người ở trên, không liên lụy đến quặng mỏ, sau đó đổi một nhóm khác tới, nói không chừng sẽ tốt hơn một chút, cho dù không tốt thì ít nhất nó cũng sẽ không tệ đi.
Một nơi giống như thế này, dĩ nhiên không phải là nơi duy nhất, cũng không phải là nơi cuối cùng.
Lý Hạo thực sự không quản được mạng sống của vô số người này, hắn cảm thấy bản thân thật sự rất bất lực.
Chương 1042: Hành Tung Của Lý Hạo
Đêm nay, tại một tòa thành nhỏ ở Trung Bộ, có một nhóm người lặng yên không một tiếng động mà biến mất.
Mập mạp và Trương kế toán đã xác định từng người một cho Lý Hạo biết.
Kẻ làm ác, Lý Hạo đều giết chết.
Mạnh nhất là Tam Dương, những cũng không có ai thoát được tay Lý Hạo.
Đêm đó, Lý Hạo rời khỏi thành nhỏ này, mà tên mập mạp cùng tên kế toán giả mạo kia, đều bị Lý Hạo thêu đốt thành hư vô.
Sau đó, hắn tiếp tục đặt chân lên con đường xuôi về phía nam.
Về phần tương lai của tòa thành sẽ như thế nào, hắn không biết.
Hơn vạn dân ở quặng mỏ kia sẽ ra sao….
Hắn cũng không quản.
Giờ khắc này, hắn mới cảm nhận được những gian nan và vất vả của Hồng Nhất Đường, cứu một người không khó, cái khó là, phải sắp xếp như thế nào và làm sao để họ có hy vọng sống tiếp.
Khó khăn là ngàn người, vạn người, mười vạn người…
Một thành nhỏ, vạn người gặp rủi ro.
Vậy ngàn tòa thành thị, có bao nhiêu người đây?
Vừa nghĩ tới đó, Lý Hạo chỉ cảm thấy thật khủng bố!
Vương triều này giống như một cái lồng giam.
Hồng Nhất Đường thế mà lập chí muốn làm chúa cứu thế… Lý Hạo ngẫm lại đã cảm thấy khủng bố, không rét mà run, thật là đáng sợ.
Hắn bội phục ý chí, đại quyết tâm, đại khí phách của đối phương…Nhưng hắn cảm thấy, không có hi vọng!
“Không có hi vọng!”
“Lấy nhỏ gặp lớn, ếch ngồi đáy giếng… Đây là Trung Bộ phồn hoa không gì sánh được, chỉ là một tòa tiểu thành thị mấy triệu người mà thôi!”
“Lão Hồng… Hay là thành thành thật thật làm một võ sư tốt.”
Lý Hạo vừa đi vừa ngẫm nghĩ.
Vẫn là sư phụ tốt!
Phải học theo sư phụ, mang theo mỹ nữ du lịch thiên hạ.
Sư phụ nói không sai, việc của ta cấp bách, phải đi tìm Hồng Nguyệt báo thù, còn những việc vĩ đại hơn thì cứ giao cho Hồng Nhất Đường đi làm.
Bởi vì, ta chỉ là một võ sư nhỏ nhỏ mà thôi!
Vài ngày trước, cái ngày mà hắn giết hải tặc, lúc đó hắn thật sự cảm thấy, bản thân có tiềm lực làm chúa cứu thế, giết quan binh, giết hải tặc, đem người ném tới Kiếm Môn.
Thế nhưng hôm nay…chút tâm tư này đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
Có thể giờ khắc này, trong lòng Lý Hạo cũng dấy lên một chút lửa giận.
Tuần Kiểm ti… Tại sao có thể như vậy chứ?
Ta cũng là người của Tuần Kiểm ti, người ở tầng trên của Tuần Dạ Nhân, nhưng tại sao có thể như vậy!
“Ti trưởng hiện tại của Tuần Kiểm ti là đớp cứt mà lớn lên sao? Tới việc này cũng không quản được!”
“Còn muốn giữ gìn xã hội yên ổn, bảo đảm an toàn một phương…đúng là lời thề rác rưỡi!”
Lý Hạo lẩm bẩm không ngừng.
Đây là lúc nhập chức ở Tuần Kiểm ti, hắn đã từng thề qua những lời này, đi theo một đám người, cao giọng đọc diễn cảm.
“Cho nên…ta nhất định phải đến Thiên Tinh thành để nhìn xem!”
Ta muốn nhìn xem, triều đại này, thiên hạ này, đến cùng là do đám người nào khống chế, ngay tại dưới mí mắt các ngươi, các ngươi đều mù sao?
Đại chiến ở phương đông, các người đều đã biết.
Ngân Nguyệt chết một Siêu Năng, các ngươi cũng có thể biết.
Ánh mắt của các ngươi, cũng không phải mù!
Khi một di tích xuất hiện, các người biết đến còn nhanh hơn chó, đào ra một kiện bảo bối, sau một tiếng, khắp thiên hạ đều có thể biết, chế tạo cầu lớn dài ba trăm dặm vượt biển, các ngươi cũng tích cực như vậy.
Nhưng tại sao ngay dưới mí mắt mình, trong cái mỏ đen kịt kia, các ngươi còn để người ta ăn thịt một đứa nhóc?
“Thiên Tinh thành… Chờ ta!”
Lý Hạo bỗng nhiên không còn tâm tư tìm kiếm người của Hồng Nguyệt nữa, hắn muốn đi khắp thiên hạ, đến những nơi giàu có nhất, cường đại nhất, có sức sống nhất, nhiều nhân khẩu và cường giả nhất.
Nguy hiểm không?
Rất nguy hiểm!
Thế nhưng…. không có quan hệ gì cả.
Lão sư đã nói, đi ra ngoài để nhìn thấy nhiều thứ, thế giới này rất đặc sắc, quả thật là rất đặc sắc, hắn vừa đặt chân đến Trung Bô thì liền có thể nhìn thấy một vở kịch lớn như vậy.
Lý Hạo lộ ra một nụ cười.
Vậy ta…sẽ đi nhìn thế giới này, đi đến những nói phồn hoa nhất, đặc sắc nhất!
…
Cùng một thời gian.
Thiên Tinh thành.
Tuần Kiểm ti.
Có người báo cáo: “Bên phía Diêu Hải hành tỉnh, phía dưới có một tòa thành nhỏ, ti trưởng Tuần Kiểm ti, phó ti trưởng, đội trưởng chấp hành, phó đội trưởng chấp hành… Trong vòng một đêm, toàn bộ bị người giết chết!”
“Bên kia báo lên, nghe nói là do cường giả hạ thủ, thực lực chỉ sợ không thua kém Tam Dương.”
“Đã biết, cứ để cho Dao Hải giải quyết!”
“Vâng!”
Chỉ với mấy câu đơn giản, mọi chuyện liền trôi qua, không có ai nhắc lại.
Đối với một nơi khổng lồ như Tuần Kiểm ti thì việc này quá nhỏ, bọn họ trông coi 99 hành tỉnh, mấy ngàn thành thị.
Nếu như một vị ti trưởng của Tuần Kiểm ti khu vực chết thì nó sẽ được giải quyết trong cục bộ và không có nhiều người quan tâm.
Nhất là trong thời đại này, nhân mạng như cỏ rác.
Ví dụ như Mộc Sâm ở Ngân Thành, bị người giết chết tại Ngân Thành…Nếu căng hết cỡ thì Ngân Nguyệt sẽ quan tâm một chút còn Thiên Tinh thành xa xôi sẽ có mấy ai thèm quản?
Cùng một thời gian.
Một chỗ khác.
Hầu Tiêu Trần lật xem tư liệu, nhìn về phía Ngọc tổng quản: “Có tin tức gì liên quan đến hành tung của Lý Hạo không?”
“Không có.”
“Gia hỏa này…”
Hầu Tiêu Trần khẽ nhíu mày: “Cứ như vậy biến mất không thấy! đám Hồng Nhất Đường cũng không trở về, nghe nói hành tung của Viên Thạc bị người phát hiện, lại chạy đi tìm Bích Quang Kiếm, ngược lại Lý Hạo… Thế mà mất tích!”
Nói đến buồn cười!
Khắp thiên hạ đều đang chăm chú vào Lý Hạo, thế nhưng hắn lại mất tích, thậm chí còn không có người phát hiện ra hắn, cho dù là có rất nhiều thế lực đang tìm kiếm hắn.
Ngọc tổng quản mở miệng nói: “Khả năng về Ngân Nguyệt rồi, hắn cũng không ngốc, biết bây giờ bên ngoài rất nguy hiểm.”
Hầu Tiêu Trần khẽ gật đầu, nhưng trong lòng có chút không chắc chắn: “Tiểu tử này, biến mất ở gần Đông Tân, sẽ không chạy tới Trung Bộ đi?”
Ngọc tổng quản bật cười, nàng rất ít khi cười nhưng giờ này lại không nhịn được nói: “Sao lại thế! Trung Bộ nhiều nguy hiểm, bao nhiêu người muốn giết hắn? Dù là bộ trưởng ở đây thì cũng giống như giẫm lên lớp băng mỏng…Ta thấy gia hỏa này rất gian xảo, cho nên sẽ không tới đây.”
Hầu Tiêu Trần cũng bật cười, suy nghĩ một hồi rồi mới nói: “Được rồi, biến mất thì biến mất, coi như đến Trung Bộ, cũng sẽ không đến Thiên Tinh thành, đi dạo một vòng ở bên ngoài cũng không tệ, còn có thể mở mang kiến thức về Trung Bộ…Đến lúc hắn về thì đã được thăng làm tuần phủ, khả năng cao là bọn lão Triệu sẽ để cho hắn tiếp lớp của ta, như vậy cũng không tệ.”
Ngọc tổng quản không nói gì, chẳng qua là cảm thấy… Để Lý Hạo tiếp ban, vẫn còn có chút khó chịu.
Đương nhiên, đây là chuyện của đám người Triệu thự trưởng, dù sao cũng không quan hệ đến mình.
Giờ khắc này, dù là Hầu Tiêu Trần, thì ông cũng không tin Lý Hạo sẽ đến Thiên Tinh thành.
Hạch tâm của Vương Triều này!
Ở đây, cửu ti, hoàng thất, thế gia, thần sơn, thế lực khắp nơi hỗn tạp không gì sánh được, một đám yêu nghiệt Thiên Quyến Thần Sư tung hoành, dù là bản thân ông cũng phải chú ý cẩn thận và tuân thủ theo quy củ được thiết lập ở đây.
Vô số người, đều muốn ăn Lý Hạo.
Ngay cả ông cũng không thể giúp được gì.
Trước đó còn có người đùa giỡn, đợi đến khi tác dụng của Thần Kiếm Lý gia được đưa ra ngoài ánh sáng, lại làm thịt Từ Khánh, thì Hầu Tiêu Trần cảm thấy, thật may vì đã không đưa hắn đến Trung Bộ với mình, bằng không, lúc chùi đít cho hắn, mình cũng có khả năng phải bỏ mạng.
Hầu Tiêu Trần vuốt vuốt huyệt thái dương, trong đầu nghĩ đến rất nhiều thứ.
Ở đây, thật khó.
Đi một bước đều phải coi chừng ba phần, Thiên Tinh thành quá mức thâm trầm.
Hôm nay, vẫn còn thiếu cơ hội để phá cục.
Trong lòng ông nghĩ đến, liền tính toán, có nên để cho những kẻ yêu nghiệt kia làm chút chuyện khác người hay không?
Chỉ là…nếu có thể?
Thì bọn hắn dám không?
Chương 1043: Đi Đến Thiên Tinh Thành
Hiện tại đã bước vào tháng 11.
Lý Hạo đi thẳng đến Thiên Tinh thành.
Dọc theo con đường này, hắn cũng không phải là đi một mạch không dừng lại, mà là vừa đi vừa nhìn ngắm quang cảnh hệt như một người bình thường, không định tiếp tục xuất thủ, dù có thấy nhân gian hiểm ác hay thấy cảnh Siêu Năng Giả làm chuyện ác thì Lý Hạo vẫn không định ra tay giết người.
Thiên hạ này có vô vàn kẻ xấu, giết cách mấy cũng không hết được.
Vốn dĩ căn nguyên không nằm ở đây, về phần rốt cuộc nó nằm ở đâu thì Lý Hạo cũng không biết.
Tại Thiên Tinh thành ư?
Có lẽ là vậy.
Khóa siêu năng vẫn đang chậm rãi bão hòa, cầu nối ngũ tạng đang thành hình, ngũ thế cũng dần dần nhận được một ít phản ứng từ năng lượng siêu năng.
Các thế đều đang được tăng cường, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật không ngừng vận chuyển, trong lúc bất tri bất giác đã dần hỗ trợ giúp Lý Hạo càng thêm cường đại.
Con đường Trung Bộ rất rộng, mặc dù có chút nhiễu loạn nhưng phần lớn thời gian vẫn có thể thoải mái thông hành tại đây.
Không tới mấy ngày, Lý Hạo đã đến Đông Nhạc hành tỉnh.
Qua khỏi Đông Nhạc, đi thẳng về phía trước nữa là tới Bích Hải hành tỉnh, tiếp sau nữa chính là Thiên Tinh thành.
Khu vực Đai Thiên Tinh Thành rất thú vị.
Tứ Nhạc là bên ngoài, nội bộ còn có mấy hành tỉnh khác, mà những hành tỉnh này đều bao vây Thiên Tinh thành.
Kỳ thật bên ngoài Thiên Tinh thành còn có biển – Thiên Tinh Hải, chỉ khi vượt qua Thiên Tinh Hải thì mới tới được trung tâm của Vương triều.
Bất quá Thiên Tinh Hải không hề hung hiểm, bốn phía đều có chư cường vờn quanh, cũng đều ở Trung Bộ, ai dám ở Thiên Tinh Hải làm hải tặc thì đó mới đúng là đại khấu thật sự.
Nói là biển nhưng thật ra cũng không khác lắm so với Nguyệt Hải của Ngân Nguyệt.
Diện tích không quá lớn, không như Đông Hải, ở Đông Hải thì nơi hẹp nhất đã rộng đến hơn 300 dặm.
Còn Thiên Tinh thành tuy nói là biển, trên thực tế diện tích lại khá nhỏ, nơi hẹp nhất cũng chỉ rộng áng chừng ba đến năm dặm.
Trong lòng Lý Hạo không ngừng nghĩ đến địa đồ mà mình đã nhìn thấy, vừa nghĩ vừa tiếp tục đi về phía trước.
Mà dọc theo con đường này, tình huống càng lúc càng khác biệt.
Trên đường đi, xe cộ nhiều hơn, người cũng đông đúc hơn hẳn.
Đại lộ rộng rãi, tiếng người huyên náo, người đi đường qua qua lại lại như dệt cửi, Siêu Năng Giả cũng chẳng hiếm thấy, khắp nơi đều có thể thấy được.
Lý Hạo lái một chiếc xe nát, trên đường đi nghe được không ít thanh âm.
Ở đây, có vẻ mọi người nói chuyện đều có khí lực, không giống như người ở địa phương khác, lúc nói chuyện hơi có chút hư nhược.
“Dạo gần đây đường đến Thiên Tinh thành cũng nhiều xe rồi nhỉ!”
“Nhiều Siêu Năng Giả nên bình thường thôi.
Hoàng thành bên kia có Cửu Ti học viện và Hoàng Gia học viện, cuối năm đều sẽ tổ chức chiêu sinh, chỉ cần vào được học viện thì đó chính là người trên người!”
“Nghe nói Tuần Dạ Nhân có một vị phó bộ trưởng mới, là mọi rợ cực hung ác đến từ phương Bắc.
Ta nghe bảo ông ta muốn mang theo học viên của học viện đi giết người của tam đại tổ chức, có thật không? Hiện tại mà đi báo danh thì sẽ bị mang đi giết người thật à?”
“Khó mà nói… Bất quá có hung ác tới đâu thì người ta cũng là phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân.
À phải, nghe nói đã bị giáng cấp rồi, là Tuần Thành Sứ cao cấp.
Ta thấy cứ vậy thì sớm muộn gì ông ta cũng bị tống giam!”
Trên đường có người ngẫu nhiên tán gẫu.
Những người này đều là dân địa khu trung tâm Trung Bộ, vốn tin tức linh thông nên khi nói chuyện thì lá gan cũng lớn một chút, bình thường vẫn dám bình luận chuyện của giới quan chức cao cấp.
Hầu Tiêu Trần tới đây mới chỉ một tháng, thế nhưng cũng tạo ra được một ít danh tiếng.
Trên thân Lý Hạo không có ngọc truyền tin, dĩ nhiên các đại tổ chức đều có thứ này, có điều ngọc truyền tin đều bị định vị, Lý Hạo không muốn người khác biết được vị trí của mình nên không muốn giữ nó.
Vì vậy đến tận bây giờ hắn mới biết được tin Hầu Tiêu Trần bị giáng chức.
Tuần Thành Sứ cao cấp là ngang bằng cấp bậc với mình.
Lý Hạo mỉm cười, vốn mấy ngày nay tâm tình của hắn không tốt lắm, nhưng sau khi nghe được tin tức này thì bỗng thấy buồn cười, tâm tình thoáng chốc trở nên khá hơn nhiều.
Lão Hầu lăn lộn suốt bấy lâu, thế mà cuối cùng chỉ ngang bằng cấp bậc với hắn.
Mà nghĩ tới lão Hầu thì hắn lại nghĩ tới chuyện của học viện.
Lúc trước, khi Nam Quyền mời hắn tới Thiên Tinh thành thì đã từng nói bên này có một vài học viện siêu năng rất nổi danh, trong đó Thiên Tinh học viện chính là học viện trực thuộc Hoàng Gia, ngoài ra còn có học viện do Cửu Ti tự mình thành lập.
Những nơi này có một đặc điểm, ấy là chỉ có Siêu Năng Giả mới có thể đăng ký vào học, là nơi mà đại lượng Thiên Quyến Thần Sư hội tụ.
Các học viện này đều được mô phỏng theo các đại học võ khoa từ thời cổ văn minh mà kiến tạo.
Trong đó có rất nhiều thiên tài, Thiên Quyến Thần Sư cũng rất nhiều.
Cuối năm nay các học viện sẽ chiêu sinh ư?
Đột nhiên hắn có cảm giác chuyện này có vẻ rất xa xôi với mình, học sinh a… Hơn một năm trước, hắn vẫn còn là học viên của Ngân Thành học viện.
Nghe nói, vào thời kỳ cổ văn minh khi xưa, loại học viện tương tự cũng có rất nhiều.
Khi đó những trường học như vậy được gọi là đại học võ khoa.
Lý Hạo lái xe rất cẩn thận, lúc này hắn đang dừng lại ở một giao lộ đèn xanh đèn đỏ, chờ đèn giao thông chuyển sang màu xanh để tiếp tục đi đường.
Đột nhiên, xe cộ hai bên xung quanh bỗng nhao nhao né tránh.
Lý Hạo quay đầu nhìn về phía sau, có một đoàn xe đang bon bon chạy tới.
Gần cạnh hắn, có một người đàn ông thấy Lý Hạo vẫn bàng quan đứng nhìn thì vội vàng hô: “Này, ngươi là người từ nơi khác tới à? Mau tránh ra đi! Đó là đội xe của gia tộc Húc Quang, ngươi mà không nhường đường thì có bị đụng chết cũng không ai chịu trách nhiệm đâu!”
Trong lòng Lý Hạo khẽ động, cấp tốc lái xe qua một bên đường.
Rất nhanh, đội xe gồm hơn mười chiếc này đã lao tới, phía trước đèn giao thông đã chuyển sang màu xanh, thế nhưng vẫn không có ai di chuyển, có vẻ mọi người đều đang đợi đoàn xe này đi trước.
Trong đoàn xe này, có một chiếc xe nhìn đặc biệt sang trọng, xa xỉ, cửa sổ xe mở rộng, ngoại trừ tài xế thì bên trong còn một nam một nữ nhìn khá trẻ tuổi.
Sắc mặt thanh niên rất lạnh nhạt, còn mặt mũi thiếu nữ thì tràn ngập vẻ hiếu kỳ, nàng ta vẫn luôn quay đầu nhìn chung quanh, hình như rất ít đi ra ngoài.
Cứ vừa chỉ trỏ thứ gì đó vừa liến thoắng với người bên cạnh, có điều khoảng cách khá xa nên mọi người không nghe được nàng nói cái gì.
Lý Hạo thì ngược lại nghe được một chút.
“Ca, ca, ngươi nhìn kìa, chiếc xe nát tới thế rồi mà vẫn còn có người sử dụng.”
Lý Hạo vốn không để ý, có điều thấy phương hướng đối phương chỉ trỏ lại nhắm thẳng về phía mình, hắn vô ý thức cúi đầu nhìn xuống…
Hừm, nói không sai, từ sau khi hắn cướp được chiếc xe này từ trong tay tên mập mạp kia thì đúng là chiếc xe đã bị tàn phá không ít.
Vì không muốn để người ngoài nhìn ra đây là đồ cướp đoạt, thế nên chính Lý Hạo đã chủ động phá hư một lượt, thậm chí còn bẻ gãy một nửa biển số xe, bây giờ dù là ai cũng không thể nhận ra được chiếc xe hắn đang lái và xe của tên mập kia là cùng một chiếc.
Trong xe, thanh niên kia quay đầu nhìn thoáng qua, có chút hờ hững, thấy đối phương hình như đang nhìn mình thì cũng không quá để ý, y bình tĩnh nói: “Đây chính là cuộc sống sinh hoạt của người nghèo, nhớ kỹ, nếu ta và ngươi không cố gắng duy trì vinh quang của gia tộc, thì tương lai cả hai chúng ta cũng sẽ biến thành người như hắn.”
Nữ nhân có chút không rét mà run, “Không đến mức đó chứ? Vậy thì quá đáng sợ rồi! Ca, Trung Bộ vẫn còn người nghèo như vậy sao? Ta cho rằng Trung Bộ rất phát triển, mọi người đều là kẻ lắm tiền mới phải.”
“Chỗ nào cũng đều có người nghèo, chỉ là ngươi không thấy được mà thôi, bây giờ đã thấy rồi đó!”
“Ừm ừm!”
Nữ nhân gật gật đầu, “Cho nên lần này đến Thiên Tinh thành, chúng ta nhất định phải gia nhập Thiên Tinh học viện!”
“…”
Lý Hạo yên lặng lắng nghe.
Người nghèo ư?
Đôi huynh muội này, muội muội thì vô tri, ca ca thì thoạt nhìn có vẻ thông thái, trên thực tế cũng là kẻ vô tri nốt.
Người nghèo thật sự thì sao có thể lái nổi xe ô tô?
Có thể lái được xe thì chí ít cũng không phải là người nghèo.
Hai huynh muội này nói sai rồi sao?
Lý Hạo không cảm thấy vậy, chỉ là… quá vô tri mà thôi.
Mà loại vô tri này cũng không phải là một hai người, mà là cả một vòng tròn, có người là thật sự vô tri, có người là giả vờ, cũng có người là coi thường hết thảy.
Bọn hắn không được tiếp nhận giáo dục thực tế, dù là gia tộc hay thế gia đều thế, có lẽ đều sẽ không để hài tử trong nhà quán thâu triệt để những sự tình như này.
Chương 1044: Tin Tức Linh Thông
Đoàn xe chậm rãi rời đi.
Bên tai Lý Hạo lần nữa vang lên thanh âm của người đi đường: “Đây là gia tộc Húc Quang nào vậy? Bọn họ muốn đến Thiên Tinh thành sao?”
Lĩnh vực siêu năng đã xuất hiện 20 năm, theo thời gian dần dần hình thành nên các gia tộc Húc Quang, mà Húc Quang đích thật là cường giả, dù ở đâu cũng vậy.
Trong nhà chỉ cần có Húc Quang tọa trấn thì tiền tài tài phú đều không phải là vấn đề, một vị cường giả như vậy có thể giúp cả gia tộc đứng vững gót chân, trở thành chúa tể một phương.
Cho nên việc người bình thường chủ động nhường đường cho những gia tộc như ban nãy đều là chuyện không hiếm gặp.
“Hình như mấy người vừa đi ngang là người Đông Nhạc thì phải…”
“À à, là nhà bọn họ sao, bảo sao mấy chiếc xe kia toàn là xe đắt đỏ, nhưng nếu là nhà bọn họ thì bình thường thôi.”
“Nghe nói năm nay cháu trai và cháu gái của gia tộc nhà bọn họ đều đến tuổi nhập học, hẳn là muốn đến Thiên Tinh thành báo danh.”
“Chính là hai vị Thiên Quyến Thần Sư rất nổi danh?”
“Đúng vậy! Một người trời sinh là Nguyệt Minh, một người trời sinh là Nhật Diệu… Thật hâm mộ mà!”
“Phải đấy, so ra thì người có tiền cũng không bằng nhà bọn họ! Thiên Quyến Thần Sư đúng là khí vận trời cho, cơ hội thực lực tăng cao cũng sẽ lớn hơn chúng ta nhiều.”
Một đám người xôn xao nghị luận, rất nhanh đã giải tán ai đi đường nấy.
Mà Lý Hạo cũng điều khiển xe nhỏ tiếp tục di chuyển.
Thiên Quyến Thần Sư!
Ban nãy vừa nhìn thì Lý Hạo đã nhận ra đôi huynh muội kia đều là Nhật Diệu, một người là Nhật Diệu đỉnh phong, một người là Nhật Diệu sơ kỳ.
Có điều đúng là hắn chưa từng nghĩ tới việc bọn họ là Thiên Quyến Thần Sư.
Tuổi tác cả hai không quá lớn.
Nghe nói, các đại học viện cũng chỉ chiêu sinh người từ 22 tuổi trở xuống.
Nhắc đến việc này lại nhớ, đó giờ Vương Minh vẫn lấy làm kiêu ngạo về việc gã còn trẻ mà đã đột phá cảnh giới Nhật Diệu.
Hiện tại tuy lão Vương đã bước vào Tam Dương sơ kỳ, nhưng nếu trước đây mà nhét gã vào nơi này thì gã sẽ trở nên hết sức bình thường, bởi vì tùy tiện đều có thể gặp được người trẻ tuổi cũng là Nhật Diệu.
Uổng cho lúc đó hắn còn suốt ngày nghe lão Vương kiêu ngạo khoe khoang về việc mình là cường giả Nhật Diệu trẻ tuổi nhất!
Kết quả vừa đến hành tỉnh lớn thì Lý Hạo đã dễ dàng bắt gặp được hai vị, mà cả hai người này đều mạnh hơn so với Vương Minh khi đó, nhìn niên kỷ cũng không lớn, có khi còn trẻ hơn Vương Minh khi vừa mới đột phá.
Đoàn xe phía trước di chuyển không nhanh, không bao lâu sau, Lý Hạo đã bắt gặp bọn họ lần nữa.
Bởi vì điểm đến của hắn cũng là Thiên Tinh thành.
Nói cho chính xác thì không chỉ mình Lý Hạo, mà dọc theo con đường này, cơ hồ mọi người đều muốn đi tới Thiên Tinh thành.
Thế nhưng trên đường đi lại không chỉ có mỗi đoàn xe Đông Nhạc, chỉ chốc lát sau lại xuất hiện thêm vài đoàn xe tương tự.
Tốc độ di chuyển của những đoàn xe này đều không quá nhanh, đám bá tánh bình dân như Lý Hạo chỉ có thể từ từ bám theo, có vài người hơi nóng nảy cũng sẽ buộc miệng thấp giọng càu nhàu, nhưng đa phần thì chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Không ai dám vượt qua!
Mặc dù mấy đoàn xe phía trước đều không hề biểu hiện thái độ ngang ngược càn rỡ gì, nhưng sự thực vẫn là không ai dám vượt qua.
Có vẻ ở Trung Bộ, mọi người càng để ý đến thứ tự cấp bậc hơn so với các hành tỉnh nhỏ khác.
Tại Ngân Nguyệt, nếu phía trước có đoàn xe chặn đường như thế thì tài xế phía sau sẽ mặc kệ đối phương là ai, cứ trực tiếp vượt qua là xong.
“Đó là xe của tập đoàn Tứ Phương, hai nhà bọn họ cứ vừa đi vừa trò chuyện như thế, coi chừng tới đêm chúng ta cũng không đến được Thiên Tinh thành!” Có người nhỏ giọng phàn nàn.
Nơi này đã ra khỏi địa phận Đông Nhạc, nhưng nếu muốn đến Thiên Tinh thành thì còn phải vượt qua Bích Hải hành tỉnh.
Tuy bây giờ đang là sáng sớm, nhưng nếu cứ di chuyển bằng tốc độ chậm rãi như hiện tại thì đúng là tới đêm cũng không tới nơi nổi.
“Gấp cái gì, những người này còn có thể trò chuyện quá lâu được sao? Chờ lát nữa ra xa lộ, xe bọn họ đều là xe xịn, chắc chắn tốc độ sẽ rất nhanh, một cái chớp mắt thôi là không thấy tăm hơi đâu nữa, tới lúc đó ngươi muốn đuổi cũng chẳng đuổi kịp đâu.” Có người bình tĩnh đáp.
Lại có người cười nói: “Chịu khó chờ chút đi, gần đây hay bắt gặp nhiều đoàn xe tương tự trên đường lắm, bắt đầu ngày 15 tháng 11 tới là các đại học viện sẽ chính thức tổ chức báo danh chiêu sinh.
Hoạt động này thường sẽ kéo dài đến tháng 12, sau đó nghỉ ngơi một đoạn thời gian, chuẩn bị ăn tết rồi năm sau nhập học.
Trong khoảng thời gian này, Thiên Tinh thành sẽ luôn kín người chật chỗ, khắp nơi đều là Siêu Năng Giả và học viên tới đăng ký báo danh.”
“Đều chạy đến Thiên Tinh thành làm gì, sao không tới Siêu Năng thành ấy? Bên kia còn nhiều học viện siêu năng hơn, vả lại ta nghe nói, có vài học viện còn là do tam đại tổ chức âm thầm chống lưng phía sau…”
“Đừng nói mò!”
“Ai nói mò? Siêu Năng chi thành có cả cường giả Thần Thông cảnh trấn giữ, sợ cái gì… Vả lại đây cũng không phải là bí mật gì, đừng nói chúng ta, Cửu Ti chắc chắn cũng biết cả rồi, thế nhưng không phải bọn họ đều không nói gì sao?”
“Vậy cũng đúng.”
“Đừng nhìn hiện tại tam đại tổ chức đang bị quy thành tội phạm truy nã mà nhầm, biết đâu qua vài năm nữa… Ha ha, kiếm cớ tẩy trắng một phen xong, bọn họ lại là chúa tể một phương, nói không chừng tới lúc đó còn có thể được sắc phong vương vị gì đấy cũng nên.”
“Thôi bỏ đi, có xảy ra thì cũng là chuyện của cao tầng, không quan hệ gì với bá tánh bình dân như chúng ta.”
Lý Hạo nghe được mấy lời này thì không khỏi nhướng mày, tam đại tổ chức có thể tẩy trắng bản thân ở nơi như Trung Bộ được thật ư?
Một tổ chức sát thủ như Phi Thiên, một đám người giết chóc lung tung như Diêm La, một đám người âm hiểm tàn nhẫn không chuyện xấu gì không làm như Hồng Nguyệt, mấy tổ chức đáng bị người người hô giết này mà cũng có thể tẩy trắng sao?
Nhìn lại dáng vẻ nghị luận thản nhiên của những người xung quanh thì có cảm giác bọn họ hoàn toàn không thấy kinh ngạc gì với chuyện này.
“Không cần quan tâm đến mấy chuyện kia, chúng ta dính vào sẽ không dậy nổi, nếu có mặt mũi thì đều sẽ đến Thiên Tinh thành, thân phận địa vị không cao, mới có thể đi Siêu Năng Chi Thành, ngươi chưa nghe nói sao? Cục trưởng đời thứ nhất của Cửu Ti còn sống đây này, nghe nói là cường giả Thần Thông cảnh… ai da, đây là sống bao lâu? 80 năm trước chính là Cục trưởng, vậy bây giờ phải hơn 100 tuổi rồi?”
“Ha ha, việc này mà ngươi cũng không biết à? Nghe nói bọn hắn đều có thể trường sinh bất tử.
Vào thời đại cổ văn minh, thậm chí còn có người có thể sống đến mấy vạn tuổi kia kìa.”
“Đánh rắm! Sống được đến mấy vạn tuổi thì không phải là có thể sống đến hiện tại hay sao?”
“Ta cũng chỉ nghe người ta bàn luận thôi.
Huống hồ rốt cuộc từ thời cổ văn minh đến nay, ai biết chính xác đã trải qua bao nhiêu năm, tình huống thực tế là như thế nào? Nói không chừng cũng có chút khoác lác, nhưng việc sống được tới nghìn tuổi là thật đó!”
“…”
Chương 1045: Biến Thành Chó Con
Có rất nhiều chuyện nếu ở phương Bắc thì sẽ được xem là bí mật, thế nhưng người dân nơi đây lại thoải mái nghị luận, có vẻ người người ở phố lớn ngõ nhỏ đều biết không ít tin tức.
Lý Hạo bật cười.
Quả nhiên tin tức của người Trung Bộ linh thông hơn nhiều so với hắn tưởng tượng.
Đoàn xe phía trước có vẻ đã hàn huyên đủ, bấy giờ mọi người tách ra di chuyển, tốc độ cực kỳ nhanh, Lý Hạo cũng không sốt ruột gì, cứ thế chậm rãi đi theo dòng người.
Đường nơi này tuy rất lớn nhưng cũng quá hỗn loạn.
Khắp nơi đều là xe.
Tại Ngân thành, dù là Bạch Nguyệt thành thì Lý Hạo cũng chưa từng thấy qua nhiều xe như vậy.
Đang nghĩ ngợi, đột nhiên hắn ngẩng đầu nhìn lên trên, trên đỉnh vốn là mui xe thì đã bị Lý Hạo phá một cái động lớn, giờ phút này vừa vặn nhìn thấy một đám người khống chế một chiếc phi thuyền bay về phương xa.
Rất nhanh, hắn lại nghe được những người xung quanh nghị luận, có người kinh ngạc hô: “Đó là Tam Dương hay là Húc Quang, tự mình xuất hành sao?”
Nghe thế, Lý Hạo suýt chút nữa đã phì cười thành tiếng.
Không tự mình xuất hành thì chẳng lẽ Tam Dương và Húc Quang cả đời không ra khỏi cửa?
Bất quá, nghe ý tứ này thì chẳng lẽ chỉ có Tam Dương hay Húc Quang trở lên thì mới có tư cách phi hành?
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động, sau một khắc, một đầu đại điểu đằng không lên cao rồi bay vút qua, thân hình nó vô cùng to lớn, trên thân chim còn có người, bên dưới có người thấy được, kích động hô to: “Đó là người của tập đoàn Thiên Bằng.
Con chim kia có phải là Tật Phong Điểu cực kỳ nổi tiếng hay không? Nghe nói những con chim này đều có thực lực từ Nhật Diệu trở lên…”
“Tập đoàn Thiên Bằng là kẻ làm việc cho Thần sơn phải không?”
“Đúng vậy, trừ bọn họ ra thì còn ai có thể thao túng đám điểu yêu này?”
“Là người của Thất đại Thần sơn sao? Đây cũng là muốn đến Thiên Tinh thành à? Xưa giờ Thất đại Thần sơn vẫn hoạt động độc lập một phương, sao bọn họ không đến Siêu Năng Chi Thành? Thất đại Thần sơn vốn đâu cần đến học viện học tập, bọn họ tự có sản nghiệp tại Siêu Năng Chi Thành mà, vả lại còn là nhà đầu tư lớn phía sau một vài học viện còn gì…”
Tin tức của mọi người đúng là rất linh thông.
Lý Hạo vui vẻ im lặng lắng nghe, vốn hắn còn cho rằng không có ngọc truyền tin thì sẽ khó tìm hiểu tình huống ở Trung Bộ, nhưng may mà hiện giờ mọi người xung quanh liên tục bàn tán, ít nhiều đã phổ cập cho hắn biết thêm không ít tin tức.
Thiên Bằng sơn!
Hắn biết tổ chức này, nghe nói chủ nhân là một đầu Thiên Bằng đại yêu, sở hữu thực lực cường đại, đã từng dùng một ngụm nuốt luôn cả Húc Quang.
Dĩ nhiên đây là chuyện đã xảy từ rất lâu về trước, Lý Hạo chỉ nghe qua vài lời kể bát quái trong lúc trò chuyện với bằng hữu mà thôi.
Trước khi Viên Thạc rời đi còn nói muốn mang theo Hắc Báo đi bắt nó, có vẻ lão sư hoàn toàn không sợ Hắc Báo sẽ chết khi đối đầu với thứ kia.
Giờ phút này, Hắc Báo cũng ngẩng đầu nhìn, có chút uể oải, không vực dậy nổi tinh thần.
Một con chim yếu ớt mà thôi, nó còn chẳng muốn nhìn nhiều thêm.
Mà giữa không trung, con chim lớn kia bỗng nhiên cảm nhận được cái gì đó, suýt nữa đã lung lay ngã xuống, sau một khắc, nó cố gắng đập mạnh cánh để vút lên, mắt thấy con chim cứ chao đảo vài lần như thế, người ngồi trên thân chim liền bộc phát khí tức, nhanh chóng làm vững chắc lại thế cục.
Trên bầu trời.
Trên thân đại điểu còn có người, mà không phải chỉ có một, một vị trung niên cảnh giới Tam Dương khẽ nhíu mày: “Chuyện gì vậy?”
Làm sao mà Tật Phong Điểu bỗng nhiên kém chút rơi xuống?
Y thử dò xét xung quanh một chút nhưng lại không dò ra cái gì, lẽ nào là cường giả đánh lén?
Không thể nào!
Dù gì bọn họ cũng là đại biểu của Thiên Bằng sơn, lại nói nơi đây đã thuộc khu vực hạch tâm của Trung Bộ, ai lại đi đánh lén người của Thiên Bằng sơn tại nơi này?
Mà đại điểu kia có chút ngơ ngơ ngác ngác, bất quá nó vẫn tiếp tục tiến lên, sau khi bay vọt khỏi khu vực mới vừa rồi, đại điểu mới khôi phục lại như bình thường, chỉ là đầu đại điểu Nhật Diệu còn chưa biết dùng tinh thần truyền âm, thế nên trong lúc nhất thời, chẳng ai biết được rốt cuộc tình huống là như thế nào.
Chỉ có mỗi đầu đại điểu Nhật Diệu ấy là biết rõ, ban nãy hẳn là phía dưới có đại yêu đỉnh cấp.
Đúng vậy, nó mơ hồ cảm nhận được một chút, chính vì thế mà nó mới thấy sợ hãi.
Đại điểu cũng không dám lưu lại, nó ráng đẩy nhanh tốc độ hơn, cấp tốc biến mất.
Trên xe.
Lý Hạo nhướng mày, cúi đầu nhìn Hắc Báo dưới chân, đoạn lên tiếng: “Ngươi mau thu liễm Cổ Yêu huyết mạch chi lực cho ta.
Bớt rêu rao lại! Đừng để trước khi đến Thiên Tinh thành, ta còn chưa bị bại lộ thì ngươi lại bại lộ trước.
Bộ muốn đầu đại yêu nào đi ngang qua cũng phải dập đầu chào hỏi ngươi một cái thì mới chịu à?”
“…”
Hắc Báo hết sức vô tội!
Ta cũng đâu có cố ý, ta vốn không thèm phản ứng những tiểu yêu này.
Thế nhưng… Được rồi, có lý mà nói không thông.
Rất nhanh, Hắc Báo lắc lắc cái đuôi, ra hiệu là mình đã hiểu.
Lý Hạo xem như nó đã thu liễm, lại dặn dò: “Thu nhỏ một chút, to cỡ con chó con là được rồi.”
Hắc Báo thờ ơ không nhìn hắn.
Lý Hạo cười lạnh, “Đừng cho là ta không biết ngươi có thể biến lớn thu nhỏ tùy ý! Lục phủ ngũ tạng của ngươi đã sắp thành tinh cương, áp súc một chút liền nhỏ, buông lỏng một chút liền lớn! Nhanh lên!”
Hắc Báo ngao ô thét lên.
Ta không muốn!
“Lẹ đi, ngươi bây giờ danh khí cũng không nhỏ, cần phải cẩn thận một chút.”
Hắc Báo phiền muộn vô cùng, nhưng vì để ngày sau được sống tốt lành, cuối cùng nó vẫn rưng rưng mắt chó làm theo lời Lý Hạo, rất nhanh, nó đã áp súc cơ thể chính mình về thành kích cỡ một con chó con.
Lý Hạo nở nụ cười hài lòng.
Về phần chính mình thì hắn không cần ngụy trang quá nhiều, chỉ cần đổi một bộ quần áo tương tự như phong cách đại chúng của người Trung Bộ là được, để không ai nhìn ra hắn là người đến từ phương Bắc.
Vốn dĩ trước đây hắn để tóc ngắn, gần đây không tỉa tót gì nên đã dài ra không ít, đã vậy Lý Hạo còn cố ý để một chòm râu nhỏ, chỉ cần không phải là người quen thuộc hắn thì lần đầu tiên gặp không có khả năng nhận ra.
Dù là người quen thì nhìn vào cũng chỉ có thể cảm khái: Đúng là nghệ thuật gia!
Hiện tại Lý Hạo đeo mắt kiếng, dắt theo một chú chó nhỏ, mái tóc dài bay bay, dưới cằm còn có một chỏm râu… Nếu đi vào trường học thì chắc chắn sẽ có không ít người nhầm lẫn đây là lão sư hội họa nào đó cũng nên.
Không những vậy, ngay cả ngân khải, hắn cũng triệt để che giấu với Nam Quyền.
Miễn cho Nam Quyền lại vô ý liên hệ với mình, bởi vì chỉ cần khoảng cách dưới ngàn dặm là Nam Quyền liền biết.
Nam Quyền không có khả năng định vị Lý Hạo, nhưng Lý Hạo lại có thể định vị ông.
Bấy giờ Nam Quyền đã về tới Thiên Tinh thành.
Đồng khải đại đội trưởng, vẫn là quyền hạn thấp a.
Cứ như vậy, một đường vừa đi vừa lắng nghe mọi người trò chuyện, Lý Hạo trông hệt như một người qua đường bình thường.
Cũng nhờ thính lực tốt nên hắn đã nghe được không ít tin tức từ miệng mọi người xung quanh, mặc dù chính sự thì không nghe được bao nhiêu, nhưng tin bát quái thì ngược lại nghe được một đống lớn.
Có tâm tư tán dóc linh tinh thì đại biểu cuộc sống của những người này không tệ.
Trên thực tế, những kẻ có thể lái xe hoặc ngồi xe ô tô đi tới Thiên Tinh thành thì đương nhiên sinh hoạt cũng không thể quá kém.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









