[Dịch] Tinh Môn
Tập 208 : Dung Hợp Ngũ Thế (c1036-c1040)
❮ sautiếp ❯Chương 1036: Dung Hợp Ngũ Thế
Ngày thứ sáu, Lý Hạo nếm thử đưa Mộc Kiếm Thế dung nhập ngũ tạng, Mộc Kiếm Thế đối ứng gan.
Dựa theo thuyết pháp của Viên Thạc, Uẩn Thần là phải uẩn dưỡng thế, chứ không đơn thuần là khoá nó lại.
Lý Hạo dựa theo chỉ điểm của Viên Thạc, đưa từng điểm Thế một cắm vào trong khoá siêu năng ở gan, vốn dĩ khoá siêu năng ở gan đang khoá chặt cây liễu, lúc rễ cây chầm chậm dung nhập vào thì gặp phải lực phản kích rất mạnh.
Giống như là không cho phép Thế thâm nhập.
Mấy lần nếm thử đều ra kết quả thất bại.
Lý Hạo trợn mắt nhíu mày.
Vốn dĩ hắn cho rằng rất đơn giản, kết quả phát hiện… độ khó không nhỏ.
Hắn suy tư một chút, cuối cùng nổi đoá, không thì… trước đó hắn đập cho khoá siêu năng vỡ một chút, tim có thể chủ động đứt đoạn, bốn cái còn lại tuy không được, nhưng không việc gì phải lo, dưới tình huống bình thường không ai chạm tới dược khoá siêu năng.
Nhưng đối với Lý Hạo thì có thể.
Làm như thế nào, rất đơn giản.
Ngũ Thế dung hợp, lấy Kiếm Thế làm tổng lĩnh, cho cái khoá lớn đó đào một lỗ để chui ra, lại ép cho Thế chui ngược vào đó, thế là xong chuyện.
Cho nên sau một khắc, Lý Hạo cũng không chút nương tay.
Ngũ Thế trong nháy mắt dung nhập Kiếm Thế, xong thì lập tức bạo phát, đâm khoá siêu năng ở gan đang khoá chặt cây liễu!
“Đanh!”
Ngay lúc đó, trong thế giới tinh thần có tiếng kim loại va chạm vang lên!
Viên Thạc ở gần bên nhất thời trợn mắt, tím hết cả mặt, nhìn thoáng qua Lý Hạo, lông mày hơn nhăn, tiểu tử này đang làm gì thế?
Hắn là đang… phá hư khoá siêu năng sao?
Ông muốn mở miệng… cuối cùng vẫn ngậm miệng, quên đi, ai chứ tên nhãi này không chết được, năng lượng kiếm là bảo hiểm lớn nhất.
Ông suy đoán, có lẽ tiểu tử Lý Hạo này lại muốn làm bừa!
Trong lòng cũng nhịn không được mắng to.
Tiểu tử này không phải đang tìm cách phá hư khoá siêu năng, sau đó lại đưa Thế vào?
Ông bảo Lý Hạo Uẩn Thần, đâu phải là uẩn kiểu đó.
Uẩn Thần cần dỗ dành, giống như dỗ vợ ấy, từ từ mà dỗ, một ngày không được thì hai ngày, hai ngày không được thì ba ngày…
Chỉ cần đủ thời gian, cứ từ từ mà thúc nó, thỉnh thoảng cho khoá siêu năng ăn tí năng lượng kiếm, khí huyết, mỗi lần ăn thì pha một ít Thế của mình vào, không bao lâu là có thể thành công.
Tiểu tử Lý Hạo này, không có lấy một tí kiên trì nào.
Viên Thạc khổ não không gì sánh được!
Tên nhãi này đôi lúc cũng quá lỗ mãng!
Đương nhiên, người ta có vốn liếng để lỗ mãng, thật là hết cách.
Viên Thạc dung hợp Ngũ Thế, nên là không khó để dung nhập khoá siêu năng, thế nhưng hắn cũng tốn hơn một tháng, mỗi một lần cắm rễ một Thế cần ít nhất là một tuần lễ mới thành công.
Mà Lý Hạo…
Ước chừng nửa tiếng sau, Lý Hạo trợn mắt, trong miệng phun ra một cục máu đông, cười ha hả nói: “Lão sư, làm xong một Thế! Mộc Kiếm Thế của ta nhắm thẳng vào khoá siêu năng rồi, ta xem như đã chính thức bước vào Uẩn Thần đúng không?”
“…”
Viên Thạc điên cuồng trợn trắng mắt!
Đang khi nói chuyện, Lý Hạo lại nhướng mày: “Lão sư, khoá siêu năng có vẻ không hoàn trả sức mạnh lại cho Thế của ta.”
Viên Thạc nhức đầu nói: “Ngươi ép nó lấy, nó còn phải cảm ơn ngươi hả? Chưa có đánh vỡ Thế của ngươi làm tốt lắm rồi! Đợi chút đi, chờ Thế của ngươi chậm rãi hợp lại với khoá siêu năng thành một thể thống nhất, lúc đó mới có hồi đáp.”
Tiểu tử này làm tâm ta thấy hơi phiền.
Nói tới nói lui, mắng thì mắng, người ta có thể làm xong một cái trong nửa tiếng, ngươi nói xem có chọc điên người khác không?
Viên Thạc coi như mắt không thấy tâm không phiền, thẳng thừng bịt lỗ tai tiếp tục đi hấp thu năng lượng kiếm.
Về phần Lý Hạo, hắn lại bắt đầu tu luyện một cách bạo lực.
Loại phương pháp tu luyện này… ít nhất có thể tiết kiệm cho hắn một tháng, có thể tiết kiệm thì tất nhiên cần tiết kiệm tối đa rồi, về phần mấy người khác không làm, theo hắn được, làm do các người không có năng lượng kiếm, cứ từ từ mà làm đi.
Kế tiếp, Lý Hạo đi chỉnh từng cái khoá siêu năng một.
Không cho ta thâm nhập vào thì ta đánh!
Lặp lại nhiều lần, năm cái khoá siêu năng rồi cũng có cảm giác quy phục, cuối cùng, Ngũ Thế của Lý Hạo cũng sát nhập hết vào khoá siêu năng.
Chỉ là năm cái khoá siêu năng hiện tại vẫn còn tồn tại độc lập.
Ngày mà năm cái có thể hợp nhất, đó chính là Dung Thần.
Mà Lý Hạo lại không ngừng khao khát có ngày ấy.
Sau khi tu luyện xong phần trên, hắn mở miệng lần nữa: “Lão sư, ta còn có một cái nghi hoặc, nếu như ta lại cảm ngộ Kiếm Thế khác, ta muốn cắm rễ chúng vào mấy chỗ khoá siêu năng ở tứ chi, cột sống, Tử Phủ, ngài thấy có khả năng không?”
Viên Thạc nhướng mày, “Cột sống, Tử Phủ?”
“Vâng, có một cái khoá siêu năng ở máu thịt, một cái ở xương sống! Lão sư không có phát hiện sao?”
Viên Thạc lần này nhịn không được, có chút mắng nhiếc: “Ngươi suốt ngày hấp thu năng lượng kiếm, hấp thu nhiều lắm, lại không tiêu hóa nổi, toàn bộ để nuôi khoá siêu năng rồi, đương nhiên chúng nó có thể hiện ra! Ngũ tạng của chúng ta còn không hấp thu đủ, tứ chi cũng không đủ… nào có nhiều tiềm năng đi kích phát khoá siêu năng như vậy…”
Mắng vài câu, lúc này mới đáp lại: “Vấn đề cũng không lớn, ngũ tạng là một cái tuần hoàn, Tiểu Tuần Hoàn! Cơ thể là một Đại Tuần Hoàn, đều giống nhau, chỉ là khuếch đại mà thôi, ngươi là chuẩn bị lấy số lượng để thắng?”
Lý Hạo gật đầu: “Ngũ Thế triệt để dung hợp cho dù ta có lão sư chỉ điểm cũng không còn dễ dàng hiểu được như lúc trước, có lẽ cần thời gian, nhưng không biết bao lâu mới được.
Nếu là có thể tu luyện qua một ít công pháp, lại đi cảm ngộ Thế, Thế hiện ra rõ hơn, mạnh hơn, có lẽ sẽ đơn giản hơn một chút, cuối cùng lấy Kiếm Thế Tổng Cương làm thống lĩnh, cứ như vậy cũng là một con đường để đi.”
Viên Thạc gật đầu: “Ý tưởng tốt!”
“Là Hồng sư thúc nói.”
“Câm miệng!”
Viên Thạc có chút bất lực, vừa mới nãy không khen thì tốt rồi, thì ra là do Hồng Nhất Đường chỉ điểm
Chẳng qua hắn lại nói tiếp ngay: “Ý tưởng không sai, thế nhưng có chút lỗi, Kiếm Thế Tổng Cương của ngươi có đủ mạnh hay không? Có thể thống lĩnh hết thảy hay không? Tổ tiên của ngươi là Nhất Kiếm, là rất mạnh, thế nhưng thời điểm ngươi cảm ngộ lại quá nhỏ bé… Có lẽ, ngươi nên trở về Ngân thành, nhìn lại một kiếm kia!”
Chương 1037: Đi Tìm Nữ Nhân
Lý Hạo hơi có suy nghĩ trong lòng, gật đầu.
Thế nhưng rất nhanh lại nhíu mày: “Lão sư, hiện tại ta chưa chắc có thể thấy được lần nữa, chứng kiến thứ này cần kích phát năng lực huyết mạch, lúc đó chỉ có Huyết Thần Tử mới có thể làm được, hơn nữa mạnh hơn ta mới được… Thực lực hiện tại này của ta, Húc Quang tiệm cận Huyết Thần Tử cũng chưa chắc được, ít nhất phải có cảnh giới Thuế Biến…”
“Vậy thì đi tìm Hồng Nguyệt đi!”
Viên Thạc nói một cách hiển nhiên: “Bên phía Hồng Nguyệt chắc chắn đang còn.”
Được rồi.
Lý Hạo nở nụ cười, gật đầu.
Có lẽ nên đi tìm cường giả Hồng Nguyệt tính sổ, hơn nữa, lão sư nói rất đúng, mình cũng nên trở về nhìn lại một kiếm kia, lần trước hắn thấy trong khi còn đang nhỏ yếu.
Khi đó thấy, chưa chắc đã là toàn bộ.
Lý Hạo của thời khắc này, Ngũ Thế cắm rễ khoá siêu năng, hắn lại bắt đầu hấp thu đá Thần Năng, cường hóa ngũ tạng, cường hóa nhục thân, cường hóa xương cốt.
Kế tiếp, Lý Hạo còn chuẩn bị cho khoá siêu năng được bão hoà.
Một lần làm hai việc!
Không ai quy định Uẩn Thần thì không thể bão hòa khoá siêu năng, có tiền tùy hứng, đá Thần Năng nhiều nên Lý Hạo có vốn liếng như thế đó.
Khi tu luyện tới ngày thứ tám, Viên Thạc đứng dậy, cũng cắt đứt quá trình tu luyện của Lý Hạo.
Lý Hạo mở mắt, nhìn thoáng qua Viên Thạc.
Hắn biết, đến lúc lão sư phải đi.
Thực ra, có đôi khi hắn không hiểu lão sư cho lắm.
Giai đoạn hiện tại, ở lại đây dùng năng lượng kiếm để tu luyện có thể giúp cho lão sư nhiều hơn, hắn muốn ra ngoài đào mộ hay giết người gì thì cũng chẳng phải vì mấy thứ này sao?
Viên Thạc thở ra một hơi dài, tinh khí thần đều rất dồi dào.
Nhìn thoáng qua Lý Hạo, hắn cười nói: “Hiệu suất tu luyện mấy ngày nay rât tốt, chẳng qua ta đã đợi lâu rồi, ta phải đi tìm một ít lão bằng hữu vui đùa một chút… Nếu như ngươi có đến Trung Bộ thì tự biết kiềm chế một chút, ở đây ngươi có tiến bộ, chỗ khác người ta cũng biết tiến bộ, cũng không phải đứng yên không thay đổi.
Trong tay ngươi có Thần Kiếm và Truy Phong Ngoa, không ít người chú ý đến ngươi, ngày mà ngươi còn chưa vượt qua cảnh giới thứ sáu, những người này cũng còn chưa buông tha.”
Lý Hạo gật đầu, có chút thương cảm.
Viên Thạc thì lại chẳng có chút bi thương nào, cười ha hả nói:
“Ta đây đi trước, tiểu tử ngươi cố gắng đi nhiều, mở mang thêm kiến thức… Còn con chó này nữa, đừng có mang nó theo hoài, hết ăn lại nằm, còn to xác dễ làm bia ngắm!”
Hắc Báo có chút hậm hực, lão già này xấu tính quá!
Viên Thạc vỗ vỗ đầu Hắc Báo, cười nói: “Đồ chó ngốc! Làm đại yêu mà cứ như vậy là không được! Yêu quái cũng cần có mục tiêu phấn đấu… Ta biết một chỗ, Thiên Bằng Sơn, bên đó có một con Đại Yêu, Thiên Bằng chim to, nếu như ngươi chơi chết được nó… ngươi sẽ có tiền đồ!”
“Đừng tưởng rằng theo người học chút gì đó là sẽ vô địch, yêu tộc được truyền thừa từ thời cổ đại, có ít thứ yêu tộc có thể sử dụng, Nhân Tộc không thể dùng… Hậu duệ cổ yêu không có kẻ yếu, bí thuật của võ sư giai đoạn hiện tại chưa chắc lợi hại hơn so với những truyền thừa kia.”
Hắc Báo nghe lọt tai hay không hắn cũng không quan tâm.
Chỉ là nhắc nhở vài câu mà thôi.
Rất nhanh, Viên Thạc xoay người rời đi, rất là tiêu sái, hoàn toàn không có bất kỳ thương cảm.
Phía sau, Lý Hạo đứng dậy nhìn theo, đợi đến lúc Viên Thạc đi xa, hắn chỉ than nhẹ một tiếng: “Nói thẳng đi tìm Bích Quang Kiếm là được rồi, đâu cần nói nhiều như vậy, ai!”
Lớn tuổi như vậy rồi còn có tâm tư tìm nữ nhân, lão sư à… xem ra có đồ đệ cũng không bằng mỹ nhân nha.
Xa xa, Viên Thạc đang sắp biến mất, quay đầu nhìn thoáng qua Lý Hạo, trong mắt có sát khí!
Cái tên nghịch đồ này!
Muốn thanh lí môn hộ quá!
Suốt ngày bịa đặt!
Ai đi tìm nữ nhân?
Vừa mắng vừa nghĩ tới điều gì đó, hắn lại hừ một tiếng, ta đi xem xem Bích Quang Kiếm có bị người khác đánh chết chưa, cái tên nghịch đồ này nghĩ gì trong đầu thế?
Đương nhiên, cũng hơi có chút thương cảm, rời khỏi Lý Hạo là phải tự lực cánh sinh.
Cũng tốt!
Thế hệ này của bọn hắn cũng không thích hợp ngồi mát ăn bát vàng, cũng không thích như vậy, ngoại trừ cái tên Nam Quyền không biết xấu hổ thích ăn uống miễn phí ra, đám người Viên Thạc chưa từng có hứng thú này.
Sau khi Viên Thạc đi rồi, Lý Hạo lại hấp thu năng lượng kiếm thêm mấy ngày, sau khi kéo thời gian tu luyện ra đủ mười ngày, hắn cũng chọn rời đi.
Đây cũng là một lần hắn bế quan tu luyện dài nhất.
Trọn vẹn mười ngày.
Thời điểm rời đi cũng đã là cuối tháng mười, mắt thấy sắp vào tháng mười một rồi.
Tiếp tục tu luyện nữa có thể sẽ bão hòa khoá siêu năng, chỉ là bão hoà không thôi cũng không có tăng tiến gì lớn như trong tưởng tượng, then chốt nhất vẫn là Thế, Lý Hạo cần Thế mạnh hơn, hơn nữa, hắn cũng muốn trở về nhìn một kiếm kia.
Mà hết thảy còn cần một vật, là vật kích phát huyết mạch, Huyết Thần Tử.
Hơn nữa, còn phải có đẳng cấp cao mới được.
Bằng không, Thế quá mạnh, Kiếm Ý Tổng Cương không có cách thống lĩnh, khi đó Lý Hạo lại không thể dung hợp Ngũ Thế, Ngũ Thế chia phe lại khiến thực lực Lý Hạo yếu đi khi Thế mạnh lên.
Cũng chính vì cân nhắc những điều này, Lý Hạo mới mang theo Hắc Báo để thực hiện hành trình mới.
Mà Hắc Báo thì lại không hề để ý lời nói của Viên Thạc, ai chứ nó quyết không đi, theo Lý Hạo ăn uống miễn phí thoải mái như vậy, ra ngoài phải tranh sống tranh chết, rất thê thảm.
Ngày cuối cùng của tháng mười, Lý Hạo rời khỏi biệt thự, đi về hướng nam.
Phía nam của Đông Tân mới là Trung Bộ.
Đi hướng bắc là về lại con đường Bắc.
Lý Hạo không có ý trở về, hắn muốn đi Trung Bộ nhìn xem cường giả Trung Bộ chân chính là ra sao, mở mắt nhìn thử thế giới này.
Chương 1038: Trung Bộ Thật Tốt! !
Trung Bộ rất lớn, bao gồm 22 hành tỉnh với hơn ngàn tòa thành trì lớn nhỏ, nhân khẩu dày đặc hơn rất nhiều so với phương bắc nghèo nàn.
Nhân khẩu của Trung Bộ vượt qua 2 tỷ, thực tế là do thời đại này không có thống kê chính xác, một số địa phương xó xỉnh cũng bị bỏ qua, thậm chí còn có không ít quan viên làm việc không đáng tin cậy, cho nên sự thật nhân khẩu phải lớn hơn con số 2 tỷ này rất nhiều.
Toàn bộ diện tích của Trung Bộ cũng lớn đến kinh người.
Nam Quyền đã từng nói cho Lý Hạo, ở Trung Bộ có một thành thị do Siêu Năng Giả tạo ra.
Bên phía Trung Bộ, năng lượng thần bí nồng đậm, Siêu Năng phát triển vượt mức tưởng tượng, nghe nói, bình quân trong ngàn người, ít nhất xuất hiện một vị Siêu Năng, đây là do Nam Quyền thống kê.
Nam Quyền không giỏi toàn học, cho nên Lý Hạo cảm thấy những gì mà tên gia hỏa này nói, chưa hẳn chính xác.
Nếu dựa theo tỷ lệ này thì Siêu Năng ở Trung Bộ phải vượt quá 2 triệu!
2 triệu Siêu Năng?
Đó là khái niệm gì!
Ít nhất Lý Hạo chưa từng thấy nhiều Siêu Năng như vậy…Tốt a, lần hắn gặp nhiều nhất chính là trận chiến tại Chiến Thiên thành, Siêu Năng từ khắp nơi ở phương Bắc tụ tập lại, con số đạt gần 2000 siêu năng.
Đó là con số từ 19 hành tỉnh phương Bắc tụ tập lại, mặc dù không phải toàn bộ, nhưng lại có rất nhiều tán tu tìm đến.
Trung Bộ có hơn 200 vạn siêu năng…Mà hàng năm, số lượng Siêu Năng đều đang tăng lên, dĩ nhiên không phải cố định, nhưng nếu như không xảy ra đại chiến, thì tốc độ này sẽ được đẩy lên rất nhanh và trong phạm vi một tỉnh, Siêu Năng có thể vượt quá vạn người?
Đây chỉ là Siêu Năng, không tính Võ Sư.
Ngân Nguyệt lớn như vậy, có bao nhiêu Siêu Năng?
Dù là đất nghèo thì khoảng cách cũng không thể chênh lệch lớn như vậy.
Cho nên Lý Hạo mang theo một chút không tin, hoặc là nói hiếu kỳ, từ Đông Tân, chính thức bước vào phạm vi Trung Bộ.
….
Đông Tân thuộc về Trung Bộ.
Tuy nhiên ở Trung Bộ cũng chia thành các cấp độ, 22 hành tỉnh ở Trung Bộ, có đai Hoàn Thiên Tinh, lấy Thiên Tinh thành làm trung tâm, tứ phương thì có Tứ Nhạc hành tỉnh.
Theo thứ tự là Đông Nhạc, Nam Nhạc, Tây Nhạc, Bắc Nhạc.
Chỉ khi nào tiến vào Tứ Nhạc hành tỉnh thì mới xem như chân chính đi vào đai Hoàn Thiên Tinh.
Cái gọi là tứ đại hành tỉnh cũng là hạch tâm môn hộ của Trung Bộ, về phần Đông Tân thì đó mới chỉ là duyên hải.
Lúc này, mục tiêu của Lý Hạo chính là hành tỉnh bên ngoài Hoàn Thiên Tinh, Đông Nhạc hành tỉnh.
Trong mắt người dân Trung Bộ, Tứ Nhạc mới chân chính là Trung Bộ.
Còn với đám người Lý Hạo thì toàn bộ lục địa Thiên Tinh đều gọi là Trung Bộ, là nơi tồn tại chuỗi khinh bỉ trong toàn bộ Vương Triều.
Thiên Tinh thành khinh bỉ tất cả mọi người, bên trong Tứ Nhạc lại khinh bỉ bên ngoài Tứ Nhạc, bên ngoài Tứ Nhạc khinh bỉ người bên ngoài Trung Bộ, khinh bỉ đại lục tứ phương.
Mà đại lục tứ Phương, ba bên còn lại hợp sức để khinh bỉ vùng đất nghèo nàn tại phương Bắc.
Đại lục phương bắc, lại khinh bỉ Ngân Nguyệt ở cực bắc.
Đến Ngân Nguyệt, lại bắt đầu khinh bỉ Ngân Thành, một vùng đất vừa nghèo vừa nhỏ…
Chờ đến Ngân Thành, không còn nơi để khinh bỉ, ai bảo vương triều Đại Ly gần như mất hút trong rất nhiều năm trước, nếu không bọn họ còn có thể khinh bị đám man nhân phương Bắc này.
Chuỗi khinh bỉ như vậy thật sự khiến Lý Hạo bất đắc dĩ.
Do đó, khi hắn tiến vào một toà thành thị ở Trung Bộ, trên thân mặc bộ quần áo kiểu dáng phương Bắc, liền lập tức thu hút ánh mắt khinh bị của những người xung quanh, tư thái đó…Giống như đang nói, tên mọi rợ phương Bắc kia từ đâu chui ra vậy.
Đương nhiên, Lý Hạo không lo được những thứ này.
Đây là lần đầu tiên hắn đến thành thị Trung Bộ, chân chính thấy được cuộc sống của người bình thường tại nơi đây.
Đây là tòa thành thị không lớn, cảm giác không khác gì Ngân Thành.
Nhìn phong phú hơn không ít, cũng có rất nhiều nhà cao tầng, còn có chút sắc thái… Ngân Thành thì mang theo màu sắc xám trắng, tùy nói nghèo nàn nhưng Lý Hạo chưa từng thấy có người chết cóng hay là chết đói.
Tuy nhiên nếu phải so sánh thì cảm giác thành thị nho nhỏ này, lại có điểm phồn hoa giống với Nam Độ.
Nam Độ, đây chính là thành phố cảng lớn nhất Ngân Nguyệt.
“Lão Hồng gạt ta.”
Giờ khắc này, trong lòng Lý Hạo hiện ra ý nghĩ như vậy.
Lão Hồng nói, Trung Bộ đã khai chiến, rối bời, dân chúng lầm than, tạo cho Lý Hạo một loại cảm giác, Trung Bộ kỳ thật rất thảm, sao có thể có thành thị nho nhỏ như vậy, phồn hoa như vậy.
Lập tức, Lý Hạo cũng có chút nghi ngờ.
Vùng duyên hải Lâm Giang tương đối thảm, hắn đã tận mắt chứng kiến.
Quan phỉ cấu kết, tàn sát dân lành, đặc biệt thê lương.
Mà Trung Bộ thì không có vẻ gì là khổ sở!
Trước đó hắn còn cảm thấy đồng tình với bách tính Trung Bộ…Nhưng bây giờ thì hoàn toàn không có, huống chi bản thân mìnhh còn bị người ta khinh bỉ, Lý Hạo rõ ràng nhận ra Hồng Nhất Đường đã gạt mình.
Ai nói Trung Bộ thảm?
Ngay cả một thành thị nhỏ như vậy thì Ngân Nguyệt dù cho phát triển thêm 30 năm nữa cũng chưa chắc có thể vượt qua người ta.
Nhìn xem, người nào cũng da dẻ bóng loáng, mượt mà, thảm ở chỗ nào hả?
Lý Hạo giống như nhà quê vào thành, nhưng thực tế thì hắn quả thật là một tên nhà quê, cho dù là thổ dân từ Bạch Nguyệt thành đến thì Trung Bộ vẫn sẽ nói người ta là nhà quê.
Hắn đi lại trên đường phố, mặt nhìn xung quanh.
Thoạt nhìn, hắn giống như một người mới vào nghề, có thể là từ phương Bắc đến đây để kiếm sống.
Về phần bên người còn mang theo một con chó, ai biết là chó hoang nhặt từ chỗ nào, dã nhân phối chó hoang, đúng là sợ kết hợp hoàn hảo.
“Này!”
Đúng lúc này, phía sau Lý Hạo có người lên tiếng chào hỏi, một tên nam nhân trung niên béo lùn chắc nịch, gã cười xán lạn, tạo cho Lý Hạo một ấn tượng ban đầu rất tốt, có điểm giống với Hách Liên Xuyên.
Hách mập mạp cũng thích cười như thế.
“Tiểu huynh đệ đến từ Phương Bắc đúng không?”
Lý Hạo tự nhiên không biết đối phương, nhưng hắn cũng không quen với cuộc sống ở nơi này, đi vạn dặm đường cũng đều là tu hành võ đạo, Lý Hạo gật gật đầu, lộ ra dáng vẻ tươi cười: “Nhãn lực của lão ca thật tốt!”
“Ha ha ha! Hán tử đến từ phương Bắc đều là những người tinh anh, vạm vỡ, vừa nhìn liền biết hảo thủ!”
Mập mạp cười ha hả, nhiệt tình nói: “Lần đầu tiên tới Trung Bộ sao? Tìm việc làm? Có người quen ở đây không?”
“Không, ta chỉ đến xem…”
“Không có người quen?”
Mập mạp lập tức cười nói: “Vậy tiểu huynh đệ ở đây sẽ không dễ lăn lộn, Trung Bộ tương đối bài xích người ngoài, đặc biệt là người phương Bắc lại càng khó tìm việc.
Nếu như có đồng hương giúp đỡ thì còn tốt hơn chút.”
Nói đến đây, mập mạp cười nói: “Tuy nhiên ta thấy tiểu huynh đệ cũng là tiểu hỏa tử chính trực, nếu có khí lực thì sang chỗ ta làm việc? Tiền lương 4000 tinh tệ, bao ăn bao ở!”
Lý Hạo hết hồn!
Cao như vậy?
Chương 1039: Gặp Phải Người Nhiệt Tình
Hắn làm công chức ở Ngân Thành, làm tuần kiểm, một kỳ thực tập chỉ có 1000 tinh tệ một tháng, về sau chuyển thành chính thức thì lên 2000 tinh tệ.
Sau đó thăng chức, trở thành tuần kiểm cấp một thì hắn mới có số tiền lương cao như vậy.
Tuy nhiên ở nơi này…. tùy tiện tìm một chỗ làm thì cũng có mức lương 4000 tinh tệ?
“Đa tạ, bất quá không cần!”
Bình thường Lý Hạo sẽ có hảo cảm với những tên mập mạp, mà lúc này người ta lại nhiệt tình muốn giới thiệu công việc cho mình.
Mặc dù đi đến nơi làm việc của người ta, tiền lương cũng chưa chắc cho cao nhất…Thế nhưng Lý Hạo đột nhiên cảm giác được, Trung Bộ thật sự không tệ.
Đương nhiên, để hắn tìm việc làm, đó chính là chê cười.
Hắn là ai?
Phó bộ trưởng của Tuần Dạ Nhân hành tỉnh, tuần thành sứ cấp cao, ngay cả chức quan cao nhất ở tiểu thành thị này cũng chưa chắc có địa vị cao hơn hắn.
Làm công?
Đời này không có khả năng làm.
Đương nhiên, hiện tại hắn cũng đang làm công cho Vương Triều.
Ngày nào Ngân Nguyệt tạo phản thì có lẽ hắn còn phải làm công cho Ngân Nguyệt, bất quá, làm việc cho quan phương cũng tương đối dễ chịu, dù là không đi làm, mỗi ngày bỏ bê công việc thì Lý Hạo biết, tiền lương của mình sẽ không vơi đi đồng nào.
Mập mạp cũng không thèm để ý, vừa cười nói: “Vậy tiểu huynh đệ đến đây du ngoạn sao? Gần đây đừng có chạy loạn khắp nơi, trong thành còn tốt nhưng ngoài thành thì rất hỗn loạn, siêu năng quật khởi, làm ầm ĩ, giết người khắp nơi! Nếu đến từ phương bắc thì trên đường đi có lẽ cũng chịu không ít đau khổ, hiện tại còn sống, coi như vận khí tốt, nghe nói Bắc Hải mới có một trận đại chiến, mấy ngày trước còn bắn ra đạn diệt thành…Đánh đến long trời lỡ đất…Ai, chỉ khổ cho những người bình thường như chúng ta.”
Lý Hạo gật gật đầu, Trung Bộ chính là trâu, người ở tiểu thành thị cũng có thể biết được tin tức ở Bắc Hải.
Nói thật, khi hắn còn ở Ngân Thành thì cái rắm cũng không biết chứ đừng nói đến tình huống ở Trung Bộ.
“Nếu là du ngoại thì ta ngược lại rất quen thuộc với nơi này, tiểu huynh đệ muốn đi đâu, ta lái xe đưa ngươi đi?”
Gã chỉ về phía chiếc xe ở cách đó không xa, cười nói: “Đó là xe của ta, đối với những người tới từ Phương Bắc, ta đều rất thích, ai bảo vợ ta cũng là người phương Bắc, tiểu huynh đệ mau lên xe tán gẫu với ta, đi đâu, lão ca đưa ngươi đi!”
“Thật sự không cần!”
Lý Hạo cười, đây là lần đầu tiên hắn gặp một người nhiệt tình như vậy.
“Đừng khách khí, chỉ là tiện đường lại vừa lúc nhàn rỗi, vốn lần này ra ngoài để tuyển một số người, bổ sung nhân lực cho nhà máy, nhưng nhìn giờ này có lẽ khó tìm được người, cho nên liền muốn trở về… Tiểu huynh đệ muốn đi đâu?”
“Thật không cần…”
Lý Hạo lần nữa cự tuyệt, mập mạp lại giả bộ không vui nói: “Tiểu huynh đệ có phải quá khách khí hay không? Rời nhà đi ra ngoài nhờ vả bằng hữu, kết giao bằng hữu, chẳng lẽ chướng mắt lão ca?”
Lý Hạo im lặng.
Thật sự không quen!
Nhưng người ta quá nhiệt tình, hắn suy nghĩ một chút nói: “Ta muốn đi về hướng nam, đến Tứ Nhạc hành tỉnh, mở mang kiến thức về đai Hoàn Thiên Tinh…”
“Hướng nam?”
Mập mạp có chút ngoài ý muốn: “Xa như vậy… Tiểu huynh đệ là Siêu Năng?”
“Cũng không phải.”
Lý Hạo cười: “Chính là kẻ vác theo ba lô, lão sư ta nói, đọc vạn quyển sách, không bằng đi vạn dặm đường…”
“Học sinh?”
Mập mạp càng ngoài ý muốn: “Ngươi là học sinh? Đại học?”
Lý Hạo nghĩ nghĩ, gật đầu: “Xem như vậy, ta là học viên của một học viện nhỏ.”
Cổ viện Ngân Thành.
Nếu như không nghỉ học thì hắn đã sớm tốt nghiệp.
Mập mạp cười: “Thất kính thất kính! Hóa ra là người đọc sách, lão ca ta không có văn hóa gì, ta biết phương bắc, nói câu khó nghe thì đó là vùng đất nghèo nàn, có thể đọc sách đến nước này…Đúng là không dễ dàng! Dù là nơi này của chúng ta thì học đến trình độ như vậy cũng rất ít.”
Cảm khái một tiếng, gã vừa cười nói: “Vậy thì phải cẩn thận một chút, người đọc sách du lịch thiên hạ, ta đã từng nghe qua… Bên ngoài không an toàn… Như vậy đi, ta đưa tiểu huynh đệ đi một đoạn, đến thành nam, nếu tiểu huynh đệ muốn ra khỏi thành thì cứ trực tiếp đi về phía nam là được, không muốn ra thành thì ở lại thành nam chơi đùa cũng tốt…”
“Đa tạ!”
Lý Hạo cười một tiếng, thật nhiệt tình a.
Đi theo tên mập mạp về chỗ để xe, lúc mở cửa xe ra, hắn phát hiện bên trong còn có một người, dáng vẻ hơn 30 tuổi, ngồi ở hàng ghế sau, mập mạp giới thiệu: “Đây là kế toán trong xưởng, cùng ta ra ngoài tuyển người, nhưng đáng tiếc tiểu huynh đệ muốn đi, nếu không, sinh viên…Đến nơi này làm việc thì một tháng cho ngươi 8000! Đầu năm nay, rất khó tuyển người đọc sách.”
Người trong xe khẽ gật đầu với Lý Hạo, khẽ dịch mông, nhường ra một vị trí.
Về phần Lý Hạo, ngay từ đầu hắn không để ý nhưng một lát sau liền hơi nhíu mày, ánh mắt lóe lên một cái rồi biến mất.
Hắn chỉ im lặng leo lên xe, Hắc Báo cũng đi theo phía sau.
Vị kế toán ngồi trên xe vừa nhìn thấy Hắc Báo thì có chút nhíu mày.
Lý Hạo cười cười, giải thích: “Ven đường nhặt được chó hoang, một người rất cô đơn, cho nên mang theo con chó, hai vị đại ca chớ để ý, nếu như không tiện, ta liền xuống xe…”
Phía trước, mập mạp cười ha hả nói: “Không có việc gì không có việc gì, tiểu huynh đệ có thiện tâm! Một con chó nhỏ rất đáng yêu… Trương kế toán, mau nhường thêm chỗ cho tiểu huynh đệ…”
Chỗ sau xe, nam nhân không nói gì mà chỉ hơi chen về phía cửa, xe khá nhỏ mà không gian phía sau lại càng nhỏ hơn.
Hắc Báo chiếm một vị trí, lại thêm cỡ người Lý Hạo mặc dù không tính là quá to cao ở Phương Bắc nhưng nếu như ở đây thì vẫn tính là cao lớn, do đó mà không gian sau xe có chút chen chúc.
Mập mạp khởi động xe, Trương kế toán nói ít, mập mạp thì lại nói nhiều, gã vừa lái xe, vừa ha ha cười nói: “Tiểu huynh đệ là người ở nơi nào tại phương Bắc?”
“Ngân Nguyệt.”
“Người Ngân Nguyệt à, vậy thì xa quá, ta biết nơi đó, nghe nói ở đó có rất nhiều võ sư, hình như còn rất dã man…Đương nhiên, đều là tin đồn, tiểu huynh đệ có quen biết võ sư nào không?”
“Không biết.”
Lý Hạo cười nói: “Chúng ta là người đọc sách, không có quan hệ cũng không muốn liên lụy đến bọn họ, chỉ an tâm đọc sách, chờ tốt nghiệp, tìm công việc làm, còn về những chuyện kia thì cách chúng ta quá xa.”
“Đúng vậy.”
Mập mạp gật đầu, gã nói rất nhiều chuyện, cũng thật nhiệt tình: “Đầu năm nay, người có thể học hành đến nơi đến chốn đều có hoàn cảnh gia đình không tệ, nhìn tình huống của tiểu huynh đệ thì chắc cũng là đại môn hộ ở Ngân Nguyệt?”
“Vậy thì không phải…Thành tích học tập đúng là không tệ, được phía quan viên phụ chấp đôi chút, trong nhà lại có ít khoản dư, cho nên mới có thể yên tâm học tập.”
Lý Hạo ứng phó vài câu, nụ cười trên mặt, dần dần có chút quái dị.
Giờ phút này, hắn mới hơi hiểu ra.
Võ sư, siêu năng, gia cảnh, bằng hữu, đồng hương…
Tên mập mạp này, trò chuyện trời nam biển bắc, nhưng lại có thể móc hết vốn liếng của người khác, đúng là bội phục tài ăn nói của đối phương.
Tuy nhiên, chiếc xe này…Tại sao càng đi càng xa vậy.
Chương 1040: Nạn Dân
Lý Hạo nhìn về phía ngoài cửa sổ, phồn hoa dần dần đi xa.
Ồn ào náo động, dần dần biến mất.
Đây là Trung Bộ phồn hoa!
Nhìn thật sự không tệ.
Mà tên mập mạp này cũng không tệ, là một người nhiệt tình.
Ấn tượng đầu tiên để cho Lý Hạo mang theo chút hảo cảm đối với Trung Bộ, nhưng thời gian dần dần trôi qua…Hắn cảm thấy có chút tiếc nuối.
“Lão ca, tại sao chúng ta không đi đường trong thành phố?”
“Đường xá tắc nghẽn, phải mất hơn một giờ mới có thể đến thành nam, đừng thấy đường này xa, thật ra là nhanh hơn một chút…”
Dần dần, con đường hai bên, ngay cả kiến trúc cũng bị mất.
Đây có phải là đi ra vùng ngoại thành hay không?
Lý Hạo nhẹ nhàng thở hắt ra, nhìn thoáng qua Trương kế toán vẫn một mực không lên tiếng ở bên cạnh, cười nói: “Trương đại ca, ngươi là kế toán, vậy 81 công nhân, một tháng mỗi người 3200 khối tinh tệ, vậy thì một tháng chúng ta phải trả bao nhiêu tiền lương?”
“A?”
Trương kế toán giật mình sửng sốt, giống như chưa phản ứng kịp, hắn ngẩn người một hồi mới nói: “Nhà ngươi mở nhà máy sao?”
“Không phải, bằng hữu của ta mở, nói tiền lương chi ra cao quá, cho nên hỏi ta một tháng phải phát bao nhiêu tiền lương…”
Trương kế toán đảo mắt một vòng, nói có chút quanh co, mập mờ mà suy đoán: “Cái này sao…Thật ra không nhiều, hơn 80 người thì chỉ là nhà máy nhỏ, còn bên chúng ta…”
Đông một tiếng, cả chiếc xe giống như rung lên.
Mập mạp đang lái xe ở phía trước bỗng nhiên ho khan một tiếng, cười nói: “Trương kế toán, ta có để chai nước ở phía sau xe, ngươi lấy hộ giúp ta…”
“A nha!”
Trương kế toán lập tức xoay người, giống như muốn đi lấy nước, mà Lý Hạo thở dài một tiếng, cũng không động đậy.
Sau một khắc, bỗng nhiên một đôi tay gắt gao ghì lấy cổ hắn, dùng sức rất mạnh, một bên ghìm Lý Hạo, một bên cắn chặt hàm răng nói: “Mập mạp, giết hay mang về? Dù sao cũng đã ra tay?”
Mập mạp lái xe ở phía trước cũng không quay đầu nhìn lại mà chỉ cắn răng nói: “Ngớ ngẩn, người ta hỏi ngươi như vậy chính là do hoài nghi ngươi, ngươi còn ở đó nói vòng vo cái rắm…Siết cho choáng rồi mang về, trong mỏ thiếu người! Mà bọn đọc sách toàn một bụng suy nghĩ xấu xa, ngươi cũng ngu xuẩn, vậy mà không nhìn ra…”
“Ngươi làm được sao?”
Trương kế toán đáp lại, tay càng thêm dùng sức!
Xem ra còn có một chút kỹ năng, chắc là do luyện võ, chỉ kà không thể đi vào cảnh giới Trảm Thập.
Một bên gắt gao ghìm lấy cổ Lý Hạo, một bên thấp giọng mắng: “Chắc chắn, con mẹ ngươi! Ranh con, ý đồ xấu xa…”
Dần dần, hắn ta mới thấy có chỗ không đúng.
Tại sao người này lại không phản kháng?
Trước kia chưa từng xảy ra loại chuyện này, tuy có giết người nửa đường nhưng người ta còn biết phản kháng, cũng có chút khí lực, giãy dụa không ngừng, nhưng giờ phút đối phương lại không hề động đậy.
Hắn cúi xuống nhìn thoáng qua khuôn mặt Lý Hạo, sau một khắc liền bị dọa đến muốn nứt cả tim gan!
Lúc này, Lý Hạo mở to mắt nhìn đối phương, thấy hắn ta cúi đầu xuống, còn cười cười, cười xong mới thở dài một tiếng: “Mẹ nó, thật xúi quẩy!”
Mập mạp đang lái xe ở phía trước liền biến sắc, cấp tốc phanh lại!
Nhanh như chớp, Lý Hạo nắm lấy cái đầu đang cúi xuống trước mặt mình, nghiêng người về phía trước túm lấy tên mập mạp đang muốn dừng xe, bỏ chạy.
Hàng ghế trước trực tiếp bị hắn một cước đá vỡ nát.
“Đại gia tha mạng… Chúng ta chỉ là muốn kiếm miếng cơm ăn.”
Mập mạp vội vàng kêu thảm thiết.
Lý Hạo thở dài: “Ta còn nghĩ Trung Bộ rất tốt, cũng rất phồn hoa! Gặp được người đều nhiệt tình như vậy, nhưng hóa ra…chỉ là muốn mua bán.”
Mập mạp vội vàng xin tha: “Đại gia, chúng ta sai, đây là đầu tiên chúng ta làm…”
“Đừng, ta thấy kinh nghiệm của các ngươi rất phong phú!”
Lý Hạo cười, mập mạp còn muốn nói chuyện, Lý Hạo tiện tay nhéo nhéo, răng rắc một tiếng, một bàn tay trực tiếp bị Lý Hạo bóp vỡ nát, mập mạp kêu thảm một tiếng, Lý Hạo cười nói: “Kêu nữa, ta liền bóp nát đầu ngươi!”
Tiếng kêu thảm thiết ngừng lại ngay lập tức, tên mập mạp mồ hôi nhễ nhại, nhe răng kêu đau, nhưng gã không dám hét nữa.
Gã biết, mình đã gặp phải cọng rơm cứng.
Gã liên tục hỏi đối phương có phải siêu năng hay không, không phải, vậy là võ sư sao, nhưng cũng không phải…
Mẹ nhà hắn, tiểu tử này đùa nghịch chúng ta!
Siêu năng và võ sư làm gì có ai rảnh rỗi như vậy?
Hắn rất cẩn thận!
Mà tên Trương kế toán kia, giờ phút này đầu đã muốn bị bóp nát, Lý Hạo tiện tay hất lên, trực tiếp đập vào dưới chân Lý Hạo, hai người, chồng chất một chỗ, đau đến toàn thân đổ mồ hôi.
Lý Hạo khẽ cau mày nói: “Nói đi, bắt người giết người, cũng chỉ để đào mỏ?”
“Vâng…. vâng…đại gia…”
Tên mập mạp toàn thân đã đổ mồ hôi lạnh, gã cố nén thống khổ, vội vàng mở miệng: “Cái này… Đây không phải ta mua bán… là…là… Tuần Kiểm ti mua bán… Tuần Kiểm ti… Mở quặng mỏ… Chúng ta…Chỉ là chân chạy vặt mà thôi…”
“Kiếm được một người thì…. nhận được 2000 khối phí dịch vụ…”
“Đa phần…. đều là người từ bên ngoài tới…còn người địa phương… Chúng ta cũng không dám động…”
“Đại gia… Đừng giết chúng ta, chúng ta chỉ là chân chạy vặt, đại gia là cao nhân, cũng biết… Tuần Kiểm ti làm gì, không cần phải để ý hai còn rệp như chúng ta…cứ đến Tuần Kiểm ti tra…”
Lý Hạo lập tức nhíu mày: “Tuần Kiểm ti khai thác mỏ? Khai thác thì khai thác, mướn người là được, tại sao còn phải bắt người?”
Mập mạp không lên tiếng.
Trương kế toàn nghe vậy thì vội vàng nói: “Tiết kiệm tiền, lợi nhuận lớn… Bắt 100 người, phí dịch vụ có bao nhiêu? 200.000 mà thôi! Nhưng nếu mướn 100 người khai thác mỏ, một tháng không tốn năm ba ngàn thì không được? Sau một tháng, ít nhất phải tốn 500.000…Mà thực tế thì 100 người sao đủ, quặng mỏ kia, tối thiểu hơn nghìn người, một tháng tốn mấy trăm ngàn vạn…Một năm sẽ hơn trăm triệu!”
“Lại nói đầu năm này, nạn dân rất đông, có một số thành thị ở Trung Bộ bị phá hủy, nạn dân chạy khắp nơi, trong thành toàn là ăn mày, ăn cướp… Tuần Kiểm ti bận bịu vẫn không hết việc, cho nên mới chộp toàn bộ đi khai thác mỏ…Vừa bớt tiền, vừa giảm bớt phiền phức…”
Lý Hạo khẽ giật mình.
Nói khẽ: “Nạn dân?”
“Đúng vậy! Gần chỗ chúng ta, có một thành phố bị phá hủy, tối thiểu 500.000 người không có nơi ở và phải chạy trốn khắp nơi…ít nhất đã có hơn vạn người đến chỗ chúng ta… Làm sao có thời giờ quản bọn họ, người một nhà đều không quản được, thật sự phiền muốn chết…Do đó, cứ bắt toàn bộ đến khai thắc mỏ, như vậy bọn họ không lo chết đối, mà chúng ta…”
Trương kế toán càng ngu xuẩn hơn mập mạp, một hơi nói hết.
Lý Hạo như có điều suy nghĩ, thì ra là thế.
Tuần Kiểm ti làm như vậy, vừa kiếm được tiền, vừa giải quyết được phiền phức, không có ăn mày, không có nạn dân, không cần tái định cư, không cần phải nhức đầu vì những vụ án nhỏ lẻ trong thành.
Một công nhiều việc a!
Khó trách, trước đó ở trong thành, Lý Hạo cảm thấy nơi này thật tốt, thật dồi dào, bên phía Ngân Nguyệt vẫn còn ăn mày…nhưng ở đây lại không hề nhìn thấy.
Lý Hạo cảm thấy trị an tương đối tốt!
Có thể không tốt sao?
Tên ăn mày, nạn dân gì gì đó, đều bị bắt đi đảo mỏ hết rồi! !








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Trận Vấn Trường Sinh [Dịch] Trận Vấn Trường Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/11/Dich-Tran-Van-Truong-Sinh-Audio-Truyen.jpg)





