[Dịch] Tinh Môn
Tập 203 : Thần Ý Quá Mạnh (c1011-c1015)
❮ sautiếp ❯Chương 1011: Thần Ý Quá Mạnh
Lão đá tới với tốc độ vượt quá tưởng tượng, hư không như bị đá nát, trong đầu Lý Hạo nhìn thấy một luồng gió xoáy, đây là thế của đối phương, Từ Khánh là võ sư, là vị võ sư đối địch mạnh nhất mà Lý Hạo từng gặp.
Đây cũng là lần đầu tiên Lý Hạo thực sự giao thủ với một vị võ sư đỉnh cấp.
Trong nháy mắt, thần ý của hắn như sắp bị xé rách.
Có lẽ đây chính là nguyên nhân đám người Quang Minh Kiếm có thể giết cường giả Húc Quang chỉ bằng một chiêu kiếm, bởi vì thần ý quá mạnh, xé rách thần ý của đối thủ, khiến đối phương trở nên trì trệ, giống như hắn giết tên Húc Quang ban nãy.
Nhưng Lý Hạo cũng là võ sư đỉnh cấp!
Dù không cường đại bằng người trước mắt nhưng thần ý của hắn không hề yếu, hơn nữa hắn mới dùng hết Thiên Kim Liên, hiện tại thần ý đang đạt giới hạn cao nhất.
Lúc này Lý Hạo không suy nghĩ quá nhiều, ngũ tạng bộc phát trong nháy mắt!
Thần ý hiện ra lập tức hóa thành một thanh kiếm, quy tắc kiếm ý cũng hiện ra, ngũ thế cưỡng ép dung nhập, một cỗ kiếm ý ngập trời bộc phát.
“Giết!”
Tinh Không Kiếm lao đi, thần ý xé rách gió xoáy của đối phương, trong mắt Lý Hạo hiện ra một kiếm của tiên tổ, người đó mặc ngân khải cầm kiếm vung lên!
Oanh!
Tinh thần va chạm, ngũ thế kiếm ý của Lý Hạo chấn động tán loạn, ngũ tạng bị bạo động, tầm mắt tối sầm.
Gió xoáy bị chém rách nhưng vẫn vô cùng cường đại, nó quét qua Lý Hạo, kiếm thế của Lý Hạo trực tiếp bị phá!
Phụt!
Hắn phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn mảnh vỡ ngũ tạng, đối diện, Từ Khánh đang đá tới hơi chậm lại, trong mắt cũng lộ vẻ kinh hãi.
Kiếm thế quá mạnh nhưng có vẻ hơi hỗn tạp.
Đương nhiên là không thể mạnh bằng lão.
Lão đã giải phong một chút, chiến lực vượt qua giới hạn Húc Quang, Lý Hạo không thể sánh bằng, mặc dù không trực tiếp phá khóa siêu năng như những người khác nhưng lão cũng đã phá mất nửa khóa.
Dù không thể một kích miểu sát Lý Hạo nhưng lúc này lão đủ sức nghiền ép hắn.
Một cước đá xuống!
Lý Hạo cầm Tinh Không Kiếm chém ra nhưng lại bị một cước đá qua một bên, một giây sau, Từ Khánh đá một cước lên phần áo giáp ở ngực hắn, áo giáp màu bạc rạn nứt, vỡ ra một chút.
Bịch một tiếng, Lý Hạo bay ngược.
Hắn choáng váng, nhưng ánh mắt nhanh chóng khôi phục tỉnh táo.
Đối diện, Từ Khánh lạnh nhạt lên tiếng: “Không tệ! Tiếc rằng đối thủ của ngươi là ta, thế là đòn sát thủ lớn nhất của ngươi, nhưng đối với ta thì nó vô dụng thôi!”
“Ngũ thế tụ hợp cũng chỉ đến vậy mà thôi!”
Ngũ thế tụ hợp chứ không phải dung hợp, Từ Khánh là võ sư đỉnh cấp, giao thủ một chiêu liền nhìn thấu đối thủ, đối với người bình thường thì Lý Hạo rất mạnh, đối với cường giả thì thiếu hụt của hắn rất rõ ràng.
Hiện giờ Lý Hạo có thể chơi đùa với siêu năng, nhưng nếu đối thủ là võ sư đỉnh cấp thì kết cục chắc chắn là cửu tử nhất sinh.
Lý Hạo chưa kịp suy nghĩ gì thì Từ Khánh đã lại biến mất, một cước đá trúng đầu hắn, ngân khải lại vỡ ra một chút, giọng nói của Từ Khánh vang lên: “Võ công thiên hạ, chỉ riêng tốc độ là không cách nào phá giải được! Nhưng áo giáp của ngươi cũng không tệ, chất lượng rất tốt, đây là Chiến Thiên Giáp ư?”
“Bị ta đá mấy cước mà còn chưa nát thì đúng là không tệ, nhưng ngươi có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất của áo giáp không? Chỉ cần chấn động là ta có thể đánh chết ngươi!”
Lão nói vậy là để đánh tan đấu chí của Lý Hạo, tan rã lòng tin của hắn, đồng thời vẫn ra tay không chút lưu thủ.
Ầm ầm!
Lý Hạo bị lão áp chế, không ngừng trúng chiêu, Lý Hạo ở trong khải giáp liên tiếp phun ra mấy ngụm máu lớn.
Giờ khắc này, Lý Hạo cảm nhận rất rõ chênh lệch song phương.
Tốc độ, phản ứng, thần ý và cả thế đều không bằng…
Hắn bị lão già kia nghiền ép trên mọi phương diện.
Nếu không có áo giáp và ngũ tạng cường hãn thì hắn đã bị đá chết rồi, chẳng trách mấy người Hồng Nhất Đường có thể tuỳ tiện đánh giết Húc Quang đỉnh phong, khi Quang Minh Kiếm giải phong cũng giết Húc Quang rất nhanh.
Từ Khánh không giải phong nhiều bằng bọn họ nhưng chiến lực cũng cực mạnh, Lý Hạo là cường giả có thể giết Húc Quang hậu kỳ mà cũng không có năng lực đánh trả lão.
Ầm!
Lý Hạo lại bị đá trúng, hắn muốn thuận thế rơi vào trong biển, nhưng Từ Khánh đã xuất hiện phía dưới hắn, lão đánh ra một quyền, đánh Lý Hạo bay lên, lực chấn động xuyên thấu áo giáp.
Từ Khánh tán thưởng: “Ngũ tạng rất mạnh, đến giờ vẫn không bị chấn nát.
Lý Hạo, ngươi là võ sư có nội phủ mạnh nhất mà ta từng thấy, dù là đám người Địa Phúc Kiếm thì cũng chưa chắc có ngũ tạng cường đại như ngươi.”
Lão vẫn luôn dùng lực chấn động, đây là thủ đoạn công kích thích hợp nhất để đối phó với võ sư, nếu Lý Hạo là võ sư cấp độ Húc Quang bình thường thì ngũ tạng đã bị chấn vỡ rồi mới đúng.
Thế nhưng Lý Hạo vẫn có thể phòng ngự!
Trong ánh mắt lão toát lên sự tham lam, nhìn Tinh Không Kiếm trong tay Lý Hạo, lão cảm thấy tất cả chuyện này đều có quan hệ với thanh kiếm kia.
Đột nhiên sắc mặt lão thay đổi, trong nháy mắt đã biến mất.
Khi lão xuất hiện lại, Lý Hạo cũng xuất hiện bên cạnh lão, Truy Phong Ngoa dưới chân Lý Hạo tỏa sáng, hắn cầm kiếm đâm ra, dường như đã chờ lão từ trước!
Lý Hạo chưa từng từ bỏ phản kích, cũng không nhân cơ hội chạy trốn, bởi vì hắn phát hiện lão sư ngu xuẩn của mình lại lao tới…
Mả mẹ nó…
À không, không được mắng!
Lý Hạo vốn định giả vờ trọng thương suy yếu, chọn thời cơ phát động Truy Phong Ngoa để chạy trốn, nhưng lão sư khả ái của hắn sợ hắn không chết nên đuổi tới đây để nhặt xác hắn!
Chỉ sợ lần này thầy trò hai người sẽ phải cùng nhau lên đường!
Tiếng kim loại va chạm giòn vang.
Trên thân Từ Khánh hiện ra một bộ áo giáp, Từ Khánh lộ vẻ kinh ngạc, không thể tin Lý Hạo còn dám phản kích!
Không, đúng là hắn có thể phản kích!
Nếu lão không có áo giáp, dù chiêu kiếm này không giết được lão thì Tinh Không Kiếm sắc bén vẫn có thể khiến lão bị thương, đây là chuyện rất hiếm có, không ngờ võ sư thế hệ trẻ mà lại có ý chí chiến đấu cứng cỏi như vậy.
Nhưng lão là quốc công, lão thiếu Nguyên Thần Binh không?
Không thiếu!
Nếu lão thiếu thì trong bảo khố đã chẳng trưng bày một đống như vậy.
Mà bảo vật của lão đều là đồ tốt, bộ giáp lão đang mặc trên thân này tên là Tỏa Thần Giáp, dựa theo đẳng cấp bây giờ để phân chia thì đây là một kiện Nguyên Thần Binh Thiên giai, cùng cấp độ với Hỏa Phượng Thương.
Nếu Tinh Không Kiếm chưa xuất hiện binh hồn thì cũng không thể trực tiếp đánh nát nó.
Lý Hạo bị lực phản chấn đẩy lui, ánh mắt lộ ra sự bất đắc dĩ.
Hắn cũng đã đoán trước được điều này!
Chương 1012: Hút Máu Chó
Từ Khánh là quốc công, không phải người nghèo Ngân Nguyệt, không phải quỷ nghèo như Địa Phúc Kiếm, không phải kẻ làm thuê như Quang Minh Kiếm, người ta là chúa tể một phương, sao có thể thiếu bảo vật được!
Nếu không có Thần Binh loại hình giày khác thì có lẽ vị này cũng sẽ đi một đôi giày Thần Binh.
Lý Hạo đoán rằng lão không chỉ có một kiện Thần Binh trên người.
Từ Khánh tươi cười: “Không tệ.
Trước đây có người nói ngươi là thiên kiêu trong đám võ sư Ngân Nguyệt thế hệ này, có khả năng kéo cao hạn mức cao nhất của võ sư Ngân Nguyệt, ta vốn không tin, hôm nay thì ta tin rồi, không chỉ thế hệ này mà cả võ sư đời trước cũng hiếm người sánh bằng ngươi!”
Dứt lời, lão đá ra một cước!
Lão có Tỏa Thần Giáp, lực phòng ngự tăng lên, không cần lo lắng Lý Hạo phản kích.
Lý Hạo huy kiếm phản kích, Vô Ảnh Kiếm vô ảnh vô hình!
Liễu Tự Kiếm bồng bềnh như liễu.
Giờ khắc này, Lý Hạo thi triển hết sở học, Ngũ Cầm Cầm Nã, Hổ Khiếu Sơn Lâm, Lộc Doanh Thuật, Cửu Đoán Kình!
Oanh!
Tiếng nổ tung truyền đến, Lý Hạo nghiêm túc liên tục xuất kiếm, trường kiếm phá không.
Kiếm quang chiếu rọi thiên địa!
Thế công như chẻ tre lại bị gió xoáy quét sạch lần nữa.
“Rống!”
Hổ khiếu sơn lâm, mãnh hổ xuất lồng, mãnh hổ luôn vô địch cũng bị Từ Khánh dùng một quyền quét qua, cạo xương mổ bụng!
Mãnh hổ biến thành bộ xương vẫn không cam lòng, nó gào thét ra sức phản kích!
Tâm ta có mãnh hổ muốn phá lồng mà ra, nhưng địch nhân quá mạnh!
Đây là lần đầu tiên Lý Hạo bị nghiền ép hoàn toàn, dùng hết ngũ thế mà vẫn bị đánh phá, thần ý bị xé nứt, trường kiếm bị đẩy lui, Cửu Đoán Kình bị phá vỡ…
Ngũ tạng bắt đầu vỡ nát.
Núi lớn sụp đổ, mãnh hổ sắp chết, cây liễu khô nứt, sóng biển rút đi, điểm sáng màu vàng nổ tung…
Dù ý chí Lý Hạo ngoan cố đến cực hạn nhưng vẫn không xóa bỏ được chênh lệch thực lực.
Bịch!
Hắn nặng nề ngã xuống đất, đâm thành một cái hố lớn.
Hắn không nói gì, miễn cưỡng quay đầu nhìn cầu lớn…
Lão sư ngu xuẩn!
Ta tranh thủ thời gian lâu như vậy cho ngươi mà ngươi đang làm gì? Sao không chạy đi? Sao không cố gắng dung hợp ngũ thế, bước vào Dung Thần cảnh rồi báo thù cho ta đi mà nhất định phải chạy tới đây làm gì? Não úng nước à?
Giờ khắc này, Từ Khánh vừa định giẫm chân một cái thì bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về bên kia.
Trên cầu lớn, Viên Thạc lao đến, một tay gao chặt đầu Hắc Báo, tâm tình bực bội.
Ông nhìn thoáng qua Từ Khánh rồi nhìn Lý Hạo dưới đất.
“Đồ đệ ngốc, ngươi bảo con chó này kéo ta à? Mẹ nhà hắn, lãng phí thời gian của ta, còn phải đánh con chó này một trận, con chó này ngu như ngươi vậy.
Xong chuyện ta sẽ nấu nó!”
Hắc Báo bị ông nắm đầu tỏ ra vô tội.
Ta muốn cứu ngươi mà!
Lúc trước nó vốn đã sợ lão đầu này, cứ tưởng rằng hiện tại có thể tùy tiện vồ chết ông nhưng không ngờ bây giờ nó vẫn bị áp chế, bị nắm đầu bắt về đây!
Hắc Báo nhìn thoáng qua Lý Hạo, không phải ta không mang ông ta chạy trốn mà là lão đầu này lợi hại hơn ta, ta không làm gì được!
“Viên Thạc!”
Từ Khánh híp mắt: “Ta cứ tưởng là Hồng Nhất Đường chứ.
Ta vốn nghĩ sao hắn tới nhanh như vậy, không ngờ lại là ngươi!”
Viên Thạc cười: “Ngươi đang giễu cợt ta sao? Đồ đệ là của ta, vì sao Hồng Nhất Đường lại tới đây? Từ Khánh, 30 năm không gặp, ngươi vẫn ngu xuẩn như vậy, đáng lẽ 30 năm trước ta nên nhét ngươi về bụng mẹ ngươi để cải tạo lần nữa, chứ đầu óc ngươi không được tốt lắm!”
Từ Khánh mỉm cười nhìn ông: “Thời đại thay đổi rồi! Viên Thạc, bây giờ không còn là thời đại của ngươi nữa.”
Lão đá một cước, đạp Lý Hạo xuống đất.
Nhưng ngay sau đó lão đã phải biến sắc, Lý Hạo giang cánh tay tóm chặt lấy chân lão, hắn cắn răng gầm thét: “Trò chuyện cái rắm… Đánh lão!”
Lão sư còn rảnh rỗi mà nói chuyện phiếm nữa à? Nếu không chạy thì chiến đi!
Muốn ôn chuyện thì cũng phải đánh chết lão đã hoặc là bị lão đánh chết, sau đó chúng ta cùng đến Địa Phủ ôn chuyện.
Oanh!
Chân phải Từ Khánh chấn động, lão liên tiếp xuất cước, răng rắc…
Ngân khải xuất hiện thêm nhiều vết nứt, Viên Thạc vẫn chưa xuất thủ.
Ông đứng nhìn, trên thân, từng luồng thế bắt đầu chấn động.
Không chỉ như vậy, Viên Thạc mở miệng, ông đột nhiên cắn Hắc Báo, giọng ông vang lên trong tai Hắc Báo: “Mượn chút máu, sau đó sẽ bảo Lý Hạo trả lại ngươi.
Máu đại yêu có hiệu quả cường hóa ngũ tạng, ngươi là võ sư, còn là Cổ Yêu Cẩu, lực lượng huyết dịch rất mạnh, vừa vặn phù hợp yêu cầu của ta…”
Hắc Báo kêu lên một tiếng, bị đối phương cắn một cái vào mông, nó đau đớn kêu rên!
Ta biết ngay mà!
Lão đầu này muốn ăn ta từ lâu rồi.
Cứ tưởng cường đại rồi thì không sợ bị lão đầu ăn ta nữa, vậy mà bây giờ lão đầu này cũng rất mạnh, còn cắn mông chó của mình, nó cảm nhận được lão ma đầu này đang hút máu nó!
“Ngao ô!”
Hắc Báo gào lên thê thảm, hôm nay nó đổ máu quá nhiều, nó thảm lắm rồi.
Từ Khánh ngây người, Lý Hạo cũng sợ ngây người.
Làm gì thế?
Bọn họ thấy Viên Thạc cắn mông Hắc Báo, sau đó hình như liếm mông nó.
Cái quỷ gì thế?
Từ Khánh chỉ ngây người một lát rồi nghĩ ra gì đó.
Ông ta đang hút máu đại yêu sao?
Giờ phút này, ngũ tạng Viên Thạc chấn động, tứ tạng của ông vốn đã rất mạnh, chỉ có lá lách hơi yếu một chút nên thổ thế không mạnh mẽ lắm, các thế chênh lệch khiến ngũ thế dung hợp không hoàn chỉnh.
Ông không tụ hợp ngũ thế mà là dung hợp.
Máu đại yêu thực sự có hiệu quả cường hóa ngũ tạng, có ghi chép trong cổ tịch, nhưng đại yêu ngày nay huyết mạch không tinh khiết, dù mạnh cũng vậy.
Nhưng Hắc Báo là huyết mạch bị kích phát, có thể coi như thuần túy.
Hơn nữa nó còn là một con chó chưa từng hấp thu nguồn năng lượng khác, bình thường đều ăn đồ tốt, ăn kiếm năng, Sinh Mệnh Chi Tuyền, lực lượng bản nguyên, ở bên ngoài ăn của Lý Hạo, ở Chiến Thiên thành thì ăn của lão ô quy.
Máu của nó thật sự không tệ.
Không giống đại yêu bây giờ ăn toàn những thứ năng lượng thượng vàng hạ cám, năng lượng thần bí mỏng manh.
Máu của Hắc Báo thậm chí còn mạnh hơn một vài Cổ Yêu.
Trong chớp nhoáng này, Viên Thạc cũng cảm nhận được điều đó.
Ông vốn lo lắng biện pháp này không hiệu quả, nhưng sau khi uống một chút thì phát hiện hiệu quả không tệ, hương vị không tanh, còn có chút thơm ngọt.
Đúng là một con chó đáng yêu, lần sau đối xử với nó tốt một chút, có thể nuôi để uống máu…
Ý nghĩ này lóe lên một cái rồi biến mất.
Hình như Hắc Báo đã cảm giác được suy nghĩ của ông, trong mắt nó tràn đầy vẻ khuất nhục phẫn nộ, lão đầu đáng chết, sớm muộn gì ta cũng cắn chết ngươi!
Chương 1013: Vẫn Là Viên Lão Ma
Ngũ tạng Viên Thạc rung động!
Ông không quan tâm đến Lý Hạo, hiện giờ hắn vẫn có thể phản kích nên chắc chưa thể chết được, cứ chờ thêm chút nữa đi, muốn thắng trận thì phải mài sắc kiếm trước.
Từ Khánh biến sắc.
Lão khẽ quát một tiếng, đá Lý Hạo bay lên trời.
Trên áo giáp của Lý Hạo xuất hiện một vết nứt lớn.
Lý Hạo không ngừng hộc máu, kiếm năng điên cuồng tràn vào trong cơ thể nhưng công kích này vẫn hơi quá sức chịu đựng của hắn.
Viên Thạc hất văng Hắc Báo ra.
Hắc Báo vô cùng suy yếu, nó đáng thương rơi xuống mặt đất, cảm giác choáng váng do thiếu máu, điều này khiến nó buồn bực muốn khóc.
“Từ Khánh, ngươi chọc giận ta rồi!”
Một tiếng cười nhẹ vang lên, ngay sau đó, Từ Khánh thấy hoa mắt, hình như có một con hươu vừa xuất hiện, khi nhìn kĩ thì lại giống một con vượn bay nhảy trên không trung, lóe lên một cái rồi biến mất, một quyền đánh tới!
Giờ khắc này, hổ gấu hươu vượn chim, năm loại động vật hiện ra rồi dung hợp thành một người!
Viên Thạc!
Từ Khánh như trở về năm đó.
Năm đó cũng như vậy, Viên Thạc dùng Ngũ Cầm Thuật đánh bại vị quốc công tương lai là lão, nếu không phải quốc công đời thứ ba năm đó còn sống và địa vị Từ gia quá cao thì ngày đó lão đã bị người này đánh chết rồi!
“Ngươi nghĩ bây giờ vẫn là năm đó sao?”
Lão rít lên một tiếng, đá ra một cước!
Ngươi cho rằng ta vẫn là Từ Khánh năm đó sao?
Ngươi nghĩ mình còn là Viên Lão Ma năm đó sao?
“Ngươi mãi mãi chỉ là tên phế vật kia thôi!”
Viên Thạc quát, ông đánh ra một quyền, trên nắm tay nhô ra một mũi đao nhỏ, đó là thạch đao.
Bịch một tiếng, áo giáp Thiên giai mà Lý Hạo không thể công phá bị ông đánh vỡ một mảnh!
Viên Thạc quay người huy quyền như mãnh hổ, tay vung lên như đuôi hổ quét qua đánh trúng Từ Khánh lần nữa, phần áo giáp trên đùi phải vỡ ra!
Lý Hạo trợn mắt hốc mồm.
Sắc mặt Từ Khánh kịch biến.
“Rống!”
Mãnh hổ khiếu thiên địa!
“Keng!”
Kim Điêu giương cánh bay cao.
Giờ khắc này, Ngũ Cầm hiển hiện, trông chúng như năm đại yêu, một con gấu lớn che lấp thiên địa, Viên Thạc giẫm chân một cái, mặt đất nứt vỡ, Từ Khánh vừa rơi xuống đất, Viên Thạc đã hóa thành cự hùng huy quyền tấn công, Từ Khánh ngay người, ánh mắt lộ vẻ khiếp sợ, ngay sau đó lão đạp chân bay lên trời tránh thoát.
Oanh!
Mặt đất bị đánh vỡ!
Thời khắc này, Viên Thạc cực kỳ cường hãn, ông lạnh lùng nhìn về phía Từ Khánh: “Đồ phế vật! Không giải phong à? Vậy ta sẽ đánh ngươi chết tươi!”
“Không có khả năng!”
Từ Khánh kinh hãi: “Sao có thể như vậy được? !”
Hiện giờ lão đã có thực lực Thuế Biến kỳ cấp cao nhất, thậm chí còn mạnh hơn thế một chút, nhưng hiện giờ lão vẫn bị Viên Thạc áp chế!
“Nội kình của ngươi… Thế của ngươi…”
Viên Thạc cười lạnh: “Nếu chỉ xem cảnh giới, thế và nội kình thì đừng xét đến kinh nghiệm và thiên phú của võ sư nữa, chỉ có thế thôi thì đấu cái gì.
Ngươi vẫn là phế vật như vậy thôi!”
Dứt lời, ông bay đi như chim lao tới tấn công!
“Đồ đệ ngốc, nhìn kỹ xem cái gì mới thật sự là ngũ thế dung hợp! Ngũ thế dung hợp, ta chính là thế, ta là gấu, là hổ, là chim… Tùy tâm sở dục!”
“Ta biết Hổ Khiếu, biết Hùng Đấu, Lộc Doanh… Dung thế một thể, cần gì phiền toái chuyển đổi tới lui như vậy nữa, cuối cùng làm mất đi tinh túy của ngũ thế.”
“Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, Ngũ Thế Ngũ Hành, ta đánh một quyền bao hàm cả Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ, không chỉ là thủy hỏa đơn độc nữa!”
Oanh!
Tiếng nổ tung vang lên, trời sụp đất nứt, thủy hỏa kiêm dung, trực tiếp bộc phát ra lực lượng sáng chói, một quyền đánh tới, thạch đao nhô ra trực tiếp đánh cho Khánh bay ngược, trên thân xuất hiện một lỗ máu lớn!
Áo giáp bị vỡ một lỗ to nhưng nhanh chóng bắt đầu khôi phục.
Từ Khánh bay ngược, lão hộc máu, vẻ mặt tràn đầy vẻ khó tin.
Trong mắt lão lộ vẻ sợ hãi!
Viên Thạc đã trở về!
Điều đó không có khả năng, nội kình Viên Thạc giống Lý Hạo, nhưng thế của đối phương mạnh hơn nhiều!
Nếu chỉ là một thế đơn độc thì không mạnh hơn Lý Hạo quá nhiều, nhưng ngũ thế dung hợp thì không phải chỉ đơn giản là cộng dồn, năm thế dung hợp có thể bạo phát ra uy lực của 10 thế hoặc thậm chí là 20 thế!
Từ Khánh sắc mặt khó coi, trong lòng có chút sợ hãi.
Đây là nỗi sợ hãi khi bị áp chế và suýt bị đánh chết năm đó, lão cho rằng mình đã quên đi nhưng thực tế là chưa từng.
Lão cho rằng mình đã quên rồi, thế nhưng cảm giác đó đã trở lại khi lão gặp lại Viên Thạc.
Viên Thạc nở nụ cười lạnh lùng giống như ma đầu: “Phế vật mãi mãi chỉ là phế vật, trở thành võ sư đỉnh cấp dựa vào Từ gia thì có thể coi là đỉnh cấp sao? Phế vật dồn tài nguyên mà thành, giải phong đi, cho lão tử xem xem ngươi giải phong thì sẽ mạnh thế nào! Võ sư cần giải phong mới có chiến lực thì đều là phế vật!”
“…”
Một bên, Lý Hạo đang điên cuồng hấp thu kiếm năng để chữa thương, hắn nghe lời ấy thì há hốc miệng, cuối cùng lựa chọn im lặng.
Lời này của ông đã đắc tội với võ sư khắp thiên hạ, kể cả đám người Hồng Nhất Đường.
Nhưng hiện giờ hắn đang rất rung động, đây mới là ngũ thế dung hợp sao?
Ngũ thế dung hợp, Từ Khánh Thuế Biến kỳ cực hạn bị lão sư đánh cho không có sức đánh trả, dù chuyện này có liên quan đến nỗi sợ trong nội tâm Từ Khánh, lão sợ Viên Thạc…
Lý Hạo đã nhìn ra lão già này không tự tin như khi đối phó với mình, khi lão đối chiến với Viên Thạc luôn bó tay bó chân, giống như biến thành người khác.
Mà lão sư có thể một quyền một cước nhẹ nhàng phá vỡ phòng ngự của võ sư đỉnh cấp, lực công kích của ông mạnh tới mức đáng sợ.
Thế, nội kình và khí huyết nhường như đã hoàn toàn dung hợp.
Không đơn thuần là ngũ thế dung hợp mà còn có chút đặc thù của Huyết Đao Quyết, nhưng lão sư không bộc phát ra Huyết Đao Quyết.
Lý Hạo mờ mịt, chỉ cảm thấy sự tự tin những ngày qua bị lão sư đả kích, hoàn toàn tan vỡ vào giờ khắc này, giết người tru tâm, đây mới là giết người tru tâm, nếu mình là địch nhân thì có lẽ giờ phút này sẽ sụp đổ.
Oanh!
Đang quan chiến, Viên Thạc biến thành Kim Điêu, hai tay thành trảo đánh về phía Từ Khánh, ông bắt lấy hai tay đối phương, ngay sau đó cánh tay ông hiện ra đầu mãnh hổ, răng rắc một tiếng, cắn lấy áo giáp.
Áo giáp vỡ ra một chút.
Thân thể Viên Thạc lộ ngược, chân đá về phía đầu Từ Khánh, Từ Khánh không ngừng rống to, khí huyết bộc phát, gió xoáy càn quét thiên địa, nhưng sau đó nó đã bị ngũ thế của Viên Thạc chấn động phá hủy!
“Rống!”
Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, Viên Thạc vung tay, trong ánh mắt kích động của Lý Hạo, tay ông vung từ dưới lên tóm lấy…
Oanh!
“A!”
Sau một tiếng hét thảm, Từ Khánh bùng nổ sức mạnh, ầm một tiếng, cưỡng ép tránh thoát sự khống chế của Viên Thạc, lão bay lên, khom lưng tóm chặt hạ thể, sắc mặt trắng bệch nhìn Viên Thạc phía dưới.
Ngay sau đó, lão lộ vẻ điên cuồng: “Viên Thạc… Ngươi… ép ta!”
Chương 1014: Con Đường Võ Đạo
Oanh!
Dường như có gì đó đã vỡ ra, ngay sau đó, lại có thêm một khóa siêu năng khác bị phá!
Hai khóa bị phá, khí tức lão tăng mạnh, thậm chí vượt qua Nam Quyền bộc phát toàn lực ngày trong khi đối phương chỉ mở hai khóa siêu năng!
Từ Khánh nhanh chóng nuốt vào rất nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền, ánh mắt lộ vẻ thống khổ và không cam tâm.
Lão đã nuốt 3 giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền.
Lần này, lão dùng đến 7 giọt.
Lão chỉ có chừng ấy, hoặc nên nói là chỉ mang theo từng ấy, phần còn lại đều nằm trong tay cường giả trong di tích, dù lão là Định Quốc Công thì cũng không thể mang đi toàn bộ.
10 giọt… Tất cả đều được nuốt vào bụng, bảo vệ ngũ tạng, không cho chúng sụp đổ, cũng không để cho hai khóa siêu năng hoàn toàn đứt gãy.
Khí tức cường đại càn quét thiên địa.
Giờ khắc này, lão quá mạnh, Lý Hạo vô cùng kinh hãi, gia hỏa này mạnh hơn Nam Quyền quá nhiều, số lượng khóa siêu năng bão hòa cũng nhiều hơn Quang Minh Kiếm.
Quang Minh Kiếm bão hòa 6 khóa siêu năng, Nam Quyền chỉ có 5 cái, gia hỏa này có ít nhất 7 khóa, tức là có ba ngũ tạng bão hòa, đây là con số ít nhất, cũng có khả năng lão có nhiều hơn.
Viên Thạc híp mắt nhìn Từ Khánh.
Tuy Viên Thạc châm chọc lão là phế vật rác rưởi nhưng trong lòng thì đang lo lắng, ông không biết giải phong có thể khiến chiến lực tăng lên nhiều như vậy!
Ông dung hợp ngũ thế đã khiến bản thân mạnh hơn rất nhiều, nhưng khi thấy Từ Khánh giải phong, ông liền nhận ra rằng mình bây giờ không có cách nào địch nổi người này!
Thế nhưng thử một chút thì có làm sao?
Ông liếm môi một cái: “Ta thích khiêu chiến cường giả! Từ Khánh, ngươi không phải phế vật, mà là một phế vật tương đối lợi hại!”
“Ha ha ha!”
Oanh!
Công kích mạnh như sấm sét phóng lên trời, lực lượng mạnh mẽ được Viên Thạc phát huy vô cùng tinh tế!
Ông quá toàn diện, tốc độ cũng nhanh đến cực hạn, dù là Từ Khánh chuyên tu cước pháp thì cũng không nhanh hơn ông.
Ông nhảy vọt như hươu, leo trèo như khỉ, bay vút lên không như chim!
Phối hợp với lực phá hoại cường hãn của thạch đao, mặc dù Viên Thạc bị áp chế, rơi vào hạ phong nhưng Lý Hạo vẫn cảm thấy lão sư dũng mãnh không gì sánh được!
Nếu chỉ xét về khí thế thì Từ Khánh có vẻ e ngại hơn.
Ảnh hưởng năm đó vẫn còn lưu lại đến giờ!
Bịch một tiếng, Viên Thạc lùi lại.
Ông vẫn bá đạo vô song như trước, ánh mắt sắc bén, miệng hơi cười dù đang rỉ máu, trông vô cùng ngạo mạn phách lối.
Bên tai Lý Hạo vang lên âm thanh tức hổn hển của Viên Thạc: “Con mẹ nó ngươi bị ngớ ngẩn à? Chạy đi, chúng ta đánh không lại! Hắn giải phong xong thành ra lão tử bị ngược rồi đây!”
Giờ khắc này, Viên Thạc rất ghét bỏ tên đồ đệ ngu ngốc này.
Nhìn cái gì? Muốn nhìn xem ta bị ngược thảm ra sao rồi ngươi mới chạy được à?
Từ Khánh giải phong chiến lực hoàn toàn siêu việt Húc Quang, Viên Thạc không địch nổi
Lý Hạo không lên tiếng.
Ta muốn chạy, thế nhưng thương thế đã lành đâu.
Lão sư chống đỡ thêm một lát đi, ta sắp chạy được rồi.
Viên Thạc vẫn cường thế không gì sánh được.
Mà Từ Khánh cũng dần dần bình tĩnh lại, vượt qua sợ hãi của nội tâm mới là điều trước mắt lão cần làm, lão biết rất rõ ràng rằng giờ phút này lão mạnh hơn Viên Thạc.
Tuyệt đối phải cường đại!
Nhưng Viên Thạc vẫn dám đè ép lão mà đánh, vì sao?
Bởi vì lão e dè, sợ sệt!
Hết thảy giống như về tới 30 năm trước, khi đó lão bị đánh mà khiếp sợ.
Ngày hôm nay có lẽ là cơ hội của lão.
“Viên Thạc!”
Lão chậm rãi rhạ xuống đất, nhìn về phía Viên Thạc đang đứng ngạo nghễ, cắn răng trầm giọng nói: “Ta không sợ ngươi! Hôm nay, ngươi cho ta cơ hội, chỉ cần hôm nay đánh bại ngươi, giết ngươi thì Từ Khánh này ắt có thể nâng cao một bước!”
Viên Thạc mỉm cười: “Ngươi xác định ngươi có thể ư? Ngươi xác định ngươi không sợ? Ngươi quên năm đó ngươi thảm thiết, đáng thương cỡ nào sao? Nếu không có phụ thân ngươi ra mặt, hôm đó ta đã đánh nổ đầu của ngươi… Thiếu chút nữa ngươi đã chết, Từ Khánh, ngươi quên rồi sao?”
Ông không lùi mà tiến tới!
Ông vừa sải bước, hai chân Từ Khánh khẽ động giống như muốn lui về phía sau, nhưng sau một khắc lão vội đứng vững, không hề nhúc nhích.
Lão ngẩng đầu nhìn về phía Viên Thạc.
Ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng: “Đó là năm xưa! Ba mươi năm qua, ta quét ngang phương đông, ta đánh bại tất cả mọi người, cho nên, hôm nay ta là Định quốc công của phương đông, còn ngươi… Chẳng là cái thá gì!”
“Ngươi chỉ có thể đứng dưới sự che chở của Hầu Tiêu Trần và Ngân Nguyệt mới có thể kéo dài hơi tàn! Nếu bây giờ không có một vài gia hỏa kỳ thuế biến mưu toan thông qua ngươi để hoàn thiện Ngũ Hành chi pháp, hoàn thiện ngũ tạng chi thuật thì ngươi sớm đã chết!”
“Ngươi cho rằng Ánh Hồng Nguyệt không giết được ngươi sao?”
“Ngươi cho rằng đám Hầu Tiêu Trần thật sự có thể bảo vệ ngươi? Hết thảy đều là do ngươi huyễn tưởng mà thôi, chân tướng thực sự, ngươi chỉ là công cụ trong mắt mọi người, tác dụng của ngươi bất quá là để hoàn thiện Ngũ Tạng Pháp, dù cho ngươi không truyền ra ngoài thì giết ngươi sau đó nghiên cứu thi thể của ngươi cũng đủ rồi!”
Dường như lão đang tự cổ động, tự động viên chính mình.
Lão bước ra một bước… chậm rãi tiến lên.
Đây thật ra là một loại vượt qua, một loại đột phá.
Chấn nhiếp đến từ tâm linh!
Giống như Kim Thương không cách nào đánh vỡ chấn nhiếp của Viên Thạc, bây giờ không cách nào đánh vỡ chấn nhiếp của Hầu Tiêu Trần, chậm chạp không cách nào tiến lên một bước.
Từ Khánh có thể tu luyện tới tình trạng này, chưa hẳn đã phá vỡ được chấn nhiếp của Viên Thạc.
Chỉ là qua nhiều năm rồi, lão đã quên lãng Viên Thạc, lựa chọn né tránh trên tinh thần, mới tránh đi những điểm mấu chốt kia.
Hắn không lựa chọn chống cự chính diện.
Nhưng hôm nay, lão nhất định phải đánh vỡ ma chướng này, nếu không đời này mỗi một lần gặp Viên Thạc, lão đều sẽ bị chấn nhiếp.
Viên Thạc khẽ nhướng mày.
Ông nở nụ cười: “Không tệ! Từ Khánh, 30 năm đứng ở vị trí quốc công đã khiến ngươi nuôi ra chút khí khái, thế mà có thể ở trước mặt ta, chủ động bước ra một bước này… Thật đáng mừng!”
Từ Khánh cắn răng, tiếp tục tiến lên một bước.
“Ta là một trong những võ sư cấp cao nhất của thế gian này! Khí huyết của ta vô song, nhục thân của ta vô địch, thần ý sung mãn… Quang Minh Kiếm trong mắt ta bất quá chỉ là hạng nô bộc! Viên Thạc, đánh bại ngươi, đánh chết ngươi, đánh vỡ ma chú trong nội tâm của ta, Từ Khánh này ắt có thể đăng đỉnh Võ Đạo đương thời!
“Lão quát chói tai, sau một khắc, lão chủ động xuất thủ.
Giải phong chiến lực không thể kéo dài trong thời gian lâu.
Mà lão cũng cực kỳ khát vọng có thể dựa vào thực lực cường hãn bây giờ để trấn áp gia hỏa này, trấn áp ma đầu võ lâm này!
Viên Thạc, ngươi đã lỡ mất 20 năm, bỏ lỡ 20 năm đầy phấn khích này.
Ngươi không có khả năng vô địch mãi mãi.
“Giết!”
Lão gầm vang rung chuyển trời đất, một cước đá xuống khiến đại địa rạn nứt, tiếng oanh minh vang vọng tứ phương, giữa thiên địa giống như chỉ có đôi chân kia.
Cực kỳ cường hãn!
Cho tới giờ khắc này, Định quốc công mới chính thức triển lộ ra sự cường đại của chính mình.
Viên Thạc là ác mộng của võ sư thế hệ này.
Kẻ nào có thể phá vỡ ma chú của Viên Thạc thì kẻ đó mới có thể chân chính được xưng là võ sư thông thần đỉnh cấp trong Võ Đạo.
“Gừ!”
Hổ khiếu sơn lâm!
Viên Thạc hóa thân thành mãnh hổ, mây theo rồng gió theo hổ, giữa thiên địa giống như hiện ra một đám mây, nước mưa giáng lâm, mưa gió như trút.
Ngũ Hành Ngũ Thế!
Giờ khắc này nó hiện ra trong tay Viên Thạc, Lý Hạo mới hiểu được cái gì là thần ý, cái gì là thế.
Đây là đạo!
Võ Đạo!
Đây mới là con đường Võ Đạo của người thời nay.
Chương 1015: Thầy Trò Kết Hợp
Lão sư từng nói trên Đấu Thiên là Lục Địa Thần Tiên, không gì không làm được, thần ý cùng thế mới là mấu chốt của cảnh giới này, về phần nhục thân, khí huyết, chỉ cần thế mạnh thì những thứ này tự nhiên sẽ mạnh.
Kỳ thật trước kia Lý Hạo vẫn không hiểu, về sau lại cảm thấy không đúng, nếu đã biết rằng sẽ mạnh… Vì sao ngũ tạng lại vẫn yếu?
Bây giờ hắn đã hiểu hơn một chút.
Hắn quan sát không chớp mắt, trong lúc mơ hồ thật sự đã xem hiểu một chút, Viên Thạc hô phong hoán vũ, Ngũ Hành chi lực từ giữa thiên địa phiêu đãng mà đến, giống như một bộ phận dung nhập nhục thể của ông, cường hóa ngũ tạng cho ông.
Đây là… Uẩn thần dưỡng thế!
Cũng là đang dưỡng sinh!
Nói một cách khác, thứ Viên Thạc thiếu chỉ là thời gian chứ không phải gặp cửa ải gì cả, nếu thời gian đầy đủ, ông hoàn toàn có thể tự mình cường hóa ngũ tạng, thế mà ông lại hấp thu Ngũ Hành chi lực rồi đặt vào thể nội.
Đối với những người khác, ngũ tạng là thứ cơ hồ không cách nào cường hóa.
Viên Thạc khẽ vươn tay, một thanh thạch đao nho nhỏ lập tức hiển hiện, sau đó hóa thành một thanh đoản đao, rõ ràng thực lực không bằng đối phương nhưng thời khắc này Viên Thạc điều khiển Ngũ Hành chém ra một đao, giống như lại có đại đạo giáng lâm, trấn áp thiên địa!
Một đầu cự hùng hiển hiện từ đám mây, đạp xuống một cước, phảng phất như núi lớn trấn áp, sau một khắc lại hóa thành mưa to, hóa thành sóng biển, hóa thành ngàn vạn kiếm quyết…
“Phá!”
Gió nổi lên!
Từ Khánh nổi giận gầm thét, cuồng phong dữ dội, mặc dù không thần dị bằng Viên Thạc nhưng lão lại bưu hãn không gì sánh được.
Cuồng phong quét sạch thiên địa, gió lớn thổi qua khiến cự hùng phá toái, mây mù tiêu tán.
Từ Khánh bạo hống: “Hết thảy cũng không bằng lực lượng bây giờ! Viên Thạc, không phải ngươi từng nói nhiều chiêu nhiều trò tới mấy cũng đều là phế vật sao?”
Đã như vậy, chiêu trò của ngươi có nhiều đến mấy thì lại có thể thế nào?
Ngươi cũng là phế vật!
Viên Thạc lùi lại, ông khẽ vung tay lên, thủy hỏa dung hợp, thiên địa nổ bể ra, cuồng phong dừng bước.
Viên Thạc đột nhiên rút lui và cũng không nói gì cả.
Chiêu trò?
Đây không phải là chiêu trò, tên phế vật Từ Khánh há có thể hiểu những điều này, đây là dùng tiêu hao nhỏ nhất đi đối phó với tên kia, hiện tại ông có thể sẽ bị lão đập chết, ông đâu có ngốc, chẳng lẽ còn chủ động tiến lên thiếp thân nghênh chiến, tự tìm tai vạ sao?
Lúc này ông chỉ muốn kéo dài mà thôi.
Hoặc là kéo dài tới khi Từ Khánh nhịn không được, hoạc là kéo dài tới khi tiểu tử Lý Hạo có thể động thân, xem ra, Lý Hạo còn đang chữa thương bởi vì thương thế không nhẹ.
Nếu không, với sự khôn khéo của tiểu tử này, không cần mình nói, hắn đã chạy từ lâu rồi.
Đại chiến tiếp tục bộc phát.
Ban đầu Viên Thạc áp chế đối phương, giờ phút này lại bị đối phương hoàn toàn áp chế, chỉ có thể bị động phòng thủ, các loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp.
Những nơi song phương đi qua đều bị đốt sạch phá trụi.
Đại địa vỡ ra, vẫn đang lan tràn.
Nước biển cũng đang chảy ngược.
Bốn phía, đường ven biển đều sụp đổ, sóng biển xa xa ngập trời cũng hùng hổ cuốn tới, đây hiển nhiên là do trước đó Viên Thạc bắn đạn diệt thành gây ra.
Nương theo sóng biển tới gần, lão hổ của Viên Thạc dường nhu càng mạnh hơn.
Một cỗ thủy thế đột nhiên bộc phát.
Đúng lúc ấy, Lý Hạo đột nhiên vọt lên, hắn không còn dùng kiếm nữa mà là đánh ra một quyền, cửu trọng sóng lớn dẫn dắt sóng biển gầm thét ùa tới, một quyền này cũng đánh về phía Từ Khánh.
Từ Khánh hừ lạnh, đá ra một cước, sóng biển phá toái tức thì.
Viên Thạc thầm mắng trong lòng!
Ngươi thật là… không đi còn làm gì?
Tiểu tử ngu xuẩn!
Lý Hạo lại không lên tiếng.
Đi ư?
Tại sao phải đi… Lão Hồng đến rồi mà!
Đúng vậy, Hồng Nhất Đường và Quang Minh Kiếm đã tới, đã liên hệ với hắn, Lý Hạo cũng đã đáp lại thông qua áo giáp.
Dù sao Hồng Nhất Đường rất nhanh có thể đến đây, vì sao phải đi cơ chứ?
Lão tử muốn làm thịt gia hỏa này!
Chỉ cần hắn và lão sư chống đỡ một hồi, không bị đối phương giải quyết hết thì dù trọng thương ngã gục, chỉ cần hai vị cường giả Ngân Nguyệt tới, dù cho Từ Khánh liều lĩnh giải phong toàn bộ thì cũng phải ôm hận mà kết thúc.
Viên Thạc cũng đoán được cái gì, không còn lên tiếng nữa.
Lúc này, sư đồ hai người đều hiển hiện ngũ thế, ngươi hóa mãnh hổ, ta là cự viên (vượn), ầm ầm nổ tung, cự viên lùi lại, mãnh hổ tán loạn.
Từ Khánh quả thực cường hãn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Thế nhưng lão phát hiện, khó mà đánh chết hai người này.
Nháy mắt, Lý Hạo lưng tựa Viên Thạc, một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền nhộn nhạo vút lên, thương thế trên thân hai người bắt đầu khép lại.
Sau một khắc, Lý Hạo hóa thân thành cây liễu, cắm rễ vào đám mây.
Một cỗ kiếm năng mãnh liệt mà ra, tràn vào trong đám mây.
Khi Từ Khánh cảm thấy hơi hoa mắt, hai sư đồ vận chuyển Ngũ Cầm Thuật tới cực hạn, kiếm năng, Sinh Mệnh Chi Tuyền không ngừng tuôn ra, không chỉ như vậy, Lý Hạo còn giương tay vồ một cái, nắm lấy thạch đao.
Tinh Không Kiếm thì đã rơi vào tay Viên Thạc.
Viên Thạc huy kiếm trảm kích.
Oanh!
Từ Khánh lùi lại một bước, kinh ngạc không thể tưởng tượng nổi: “Ngươi cũng có thể dùng thần kiếm ư?”
Vì sao chứ?
Không phải huyết mạch bát đại gia mới có thể sử dụng những Thần Binh này sao?
Phải biết, Truy Phong Ngoa tồn tại nhiều năm, lão cũng chỉ có thể mài từng chút xíu một chứ không thể sử dụng, chỉ có thể nói là hơi vận dụng mà thôi.
Vì sao Viên Thạc có thể?
Viên Thạc không để ý tới lão, sau một khắc, bỗng nhiên chân ông đạp song giày, dưới chân Lý Hạo lại không có vật gì.
Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật mới là nguyên nhân Lý Hạo một mực có thể sử dụng những binh khí này thế nhưng mọi người lại không biết, ai nấy đều cảm thấy là do nhân tố huyết mạch.
Thời khắc này, Lý Hạo phải dốc toàn lực cường hóa cho Viên Thạc.
Kiếm hay giày đều nhường cho ông.
Sau một khắc, hắn như là con khỉ nằm ở trên lưng Viên Thạc, vận chuyển Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật và khí huyết vào thân thể Viên Thạc, nội kình tràn vào, công pháp đồng nguyên bộc phát!
Song tu!
Viên Thạc rít lên một tiếng, hai sư đồ lấy một loại tư thế cực kỳ quái dị, Lý Hạo cưỡi trên người Viên Thạc, Viên Thạc như là mẫu thú mang theo con nhỏ.. Hoặc nên nói, đây mới thật sự là tư thái hợp tác chật vật.
Bái ở trên, lang ở dưới, bái phụ trách chỉ huy, lang phụ trách công kích. (Ngày xưa nói con lang con bái phải dựa nhau đi mới được, lìa nhau thì ngã, vì thế cùng nương tựa nhau gọi là lang bái)








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Tinh Thần Biến [Dịch] Tinh Thần Biến](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Tinh-Than-Bien-dich.jpg)




