1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Tinh Môn
  4. Tập 202 : Học Viện Thiên Tinh (c1006-c1010)

[Dịch] Tinh Môn

Tập 202 : Học Viện Thiên Tinh (c1006-c1010)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1006: Học Viện Thiên Tinh

Học viện Thiên Tinh, một học viện mới thành lập 20 năm, nơi vô số hậu đại quan lớn và đại quan các địa phương tụ tập, cũng có những kẻ có thiên phú tốt được đào tạo sâu tại đây.

Nhưng hôm nay nơi đây lặng ngắt như tờ.

Hầu Tiêu Trần ho khan một cái, tay cầm một phần danh sách, đứng trên đài cao nói: “Từ Minh, Từ Nguyệt, Từ Vinh… Những người này có mặt ở đây không?”

Nhìn lướt qua mấy ngàn học viên phẫn nộ phía dưới, ông lại lên tiếng: “Ngoài những kẻ được gọi tên, con cái trưởng quan tứ đại cơ cấu Định Biên hành tỉnh cũng phải đứng ra.

Lần này Định Biên xuất hiện phản loạn, để bảo hộ các ngươi, ta sẽ dẫn các ngươi về Tuần Dạ Nhân.”

Giờ phút này, có người tức giận nói: “Hầu Tiêu Trần, võ lâm Ngân Nguyệt có quy củ họa không dính đến người nhà mà ngươi lại làm vậy! Ngươi thật quá đáng!”

Hầu Tiêu Trần ho khan một cái, cười nói: “Thật có lỗi, ta không phải người trong võ lâm! Ta là quan, là Thiên Tinh đô đốc, phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, đã làm quan thì không thể theo quy củ của thổ phỉ, hơn nữa ta đang muốn bảo vệ bọn họ! Năm xưa ta là thống lĩnh Võ Vệ Quân, nhiệm vụ của ta là tiêu diệt toàn bộ lực lượng siêu phàm không nghe lời trong thiên hạ.

Kỳ thật, dựa theo quy củ trước kia, ta nên tiêu diệt học viện này, không tin thì ngươi đi hỏi Bình Nguyên Vương đi, xem có phải nguyên nhân thành lập Võ Vệ Quân ban đầu có phải là như vậy hay không?”

Ông nói tiếp: “Tiếc là hiện tại Võ Vệ Quân không bằng trước kia, Bình Nguyên Vương đại nhân có lòng giết tặc nhưng không thể thay đổi thế cục đương thời! Vốn còn muốn phục hồi hoàng thất… Khụ khụ, nói sai rồi, đừng hiểu lầm.

Nhưng hiện tại Võ Vệ Quân vô dụng, ta làm Thiên Tinh đô đốc cũng không nhắc tới những chuyện này nữa.”

Nơi xa, một vị lão nhân tóc trắng đi ra, sắc mặt bình tĩnh tới gần Hầu Tiêu Trần, nói khẽ: “Hầu huynh, có chuyện gì thì hãy nói với ta, đừng làm như vậy, hơn nữa dù Hầu huynh bắt những người này thì có thể ảnh hưởng đến Định Quốc Công sao?”

Một người chẳng thèm để ý đến cái chết của nhi tử thì sẽ quan tâm đến những người này sao?

Đệ đệ, cháu gái, cháu trai gì cũng vậy… Người ta có quan tâm sao?

Giang hồ đều theo quy củ làm việc không dính đến người nhà, nhưng Hầu Tiêu Trần nói rằng ông không phải người trong giang hồ, ông còn nói là Từ Khánh phá quy củ trước, vậy nên không ai có thể nói gì.

Giờ phút này, vị lão nhân tóc trắng này đi tới cũng là để giải quyết việc này.

Cứ tiếp tục thế này thì Học viện Thiên Tinh sẽ mất hết danh dự, còn ai tin tưởng đây là học phủ đệ nhất vương triều nữa?

Hầu Tiêu Trần ho khan một trận rồi thở dốc nói: “Đừng hiểu lầm, ta thật sự chỉ đến đây để tiêu diệt thành viên 3 tổ chức lớn, không phải là công báo tư thù, Hầu Tiêu Trần ta không phải loại người này.

Triệu huynh, nhiều năm không gặp mà ngươi lại hiểu lầm ta rồi.”

Ông nở nụ cười: “Ta không muốn làm khó Triệu huynh, cũng không so đo với đám tiểu bằng hữu này, Triệu huynh giúp ta một chuyện thì ta sẽ dẫn quân rút lui khỏi học viện Thiên Tinh.”

“Mời nói.”

Lão nhân có chút thổn thức nhìn ông, nhiều năm trước, hai người từng quen thuộc lẫn nhau, năm đó Hầu Tiêu Trần từng tới Trung Bộ, tới Thiên Tinh thành, nhậm chức dưới trướng Bình Nguyên Vương.

Bây giờ cảnh còn người mất.

Hầu Tiêu Trần khẽ cười: “Gần đây Tuần Dạ Nhân không đủ nhân thủ, mà học viện Thiên Tinh có một đám cao tài sinh thiên phú cực mạnh, là hạt giống tốt, để bọn họ chấp hành mấy nhiệm vụ cùng ta coi như khảo hạch tốt nghiệp.

Vừa vặn ta muốn tiêu diệt toàn bộ thành viên 3 tổ chức lớn, để những học sinh này cống hiến vì quốc gia đi!”

Trong lúc nói chuyện, ông nhìn về phía đám học sinh đang tức giận, cười nói: “Các ngươi học bao nhiêu trong học viện thì cũng không bằng chiến đấu mấy trận trong thực tế, như vậy mới không uổng một thân tài hoa và học thức cùng lực lượng cường đại của các ngươi!”

“Như Lý Hạo kia, trước đó hắn học tập tại Ngân Thành cổ viện mà chẳng học được gì cả, bây giờ rời học viện chưa được mấy ngày đã thành cường giả đỉnh cấp, trước đó đã từng nhậm chức dưới trướng ta.

Các ngươi cần lịch luyện nhiều hơn, dù gia tộc có mạnh thế nào thì cũng không thể bảo đảm cả đời các ngươi! 3 tổ chức lớn tà ác không gì sánh được, cướp bóc đốt giết, không việc ác nào không làm.

Ta mang các ngươi đi thực chiến, đoạt bảo tàng của quân giặc, giết tà năng cường giả, uy hiếp tứ phương, dương danh thiên hạ, vô cùng khoái hoạt!”

Vừa dứt lời, ánh mắt một số người thay đổi, có chút kích động nhưng đều cố nén, không ai lên tiếng.

Lão nhân tóc trắng khẽ nhíu mày.

Hầu Tiêu Trần mỉm cười: “Không dám thì thôi, đều là con em của đại gia tộc, không chừng có vài người còn cấu kết với 3 tổ chức lớn.

Ta không cần những người như vậy đâu, có người nói học viện Thiên Tinh nhiều thiên tài, nhưng cũng có người nói tất cả chỉ là một đám đi cửa sau để vào, trên thực tế có tiếng không có miếng, một tên Húc Quang ra ngoài cũng sẽ bị Tam Dương đuổi đánh.”

“Mà 3 tổ chức lớn quá cường đại, các ngươi sợ bị trả thù, sợ bị giết, sợ chết, sợ thấy máu cũng là chuyện bình thường…”

Có người giận dữ hét: “Hầu đô đốc đang khích tướng chúng ta sao? Chỉ cần viện trưởng đáp ứng thì chúng ta sẽ đi! Giết tà năng của 3 tổ chức lớn thôi mà, ai sợ chứ?”

Lão nhân tóc trắng lộ vẻ bất đắc dĩ.

Ngớ ngẩn!

Rõ ràng là người ta muốn khích tướng các ngươi… Ngươi biết là khích tướng mà còn đáp lại ư?

Chiêu này của Hầu Tiêu Trần thật sự là quá thâm!

Nếu một đám hậu đại quan lớn xảy ra chuyện, chết trong tay 3 tổ chức lớn thì làm sao bây giờ?

Thành viên 3 tổ chức lớn dám giết không?

Không dám, vậy thì chờ chết đi.

Nếu dám ra tay thì cửu ti vốn còn sống chung hòa bình có lẽ sẽ không đáp ứng.

Mấu chốt là thật sự chỉ tiêu diệt 3 tổ chức lớn thôi ư?

Có khi nào bị Hầu Tiêu Trần mang theo thuận tiện làm chút gì đó không?

Ở đây có không ít người biết chuyện, có cường giả học viện lạnh lùng nói: “Hầu Tiêu Trần, dù ngươi nói nhiều hơn nữa thì cũng đừng hòng mang bất luận kẻ nào đi.

Ngươi cho rằng không ai xem thấu trò vặt của ngươi…”

“Trò vặt? Tiêu diệt 3 tổ chức lớn chẳng lẽ không phải việc hiển nhiên sao? Hay… Ngươi cấu kết cùng 3 tổ chức lớn?”

Hầu Tiêu Trần ho khan một cái: “Người đâu, bắt người này lại, mang về thẩm vấn!”

“Rõ!”

Oanh!


Chương 1007: Quá Ngạo Mạn! !

Một thương đâm thủng bầu trời, đánh bay người nói chuyện, sau đó mũi thương trực tiếp xuyên qua bả vai đối phương.

“Cường giả học viện ư?”

Hầu Tiêu Trần cười lạnh nhạt: “Cùng là thực lực Húc Quang sơ kỳ nhưng chỉ cần hai chiêu đã bắt sống, Kim Thương không muốn giết người mà thôi, nếu không thì đã giết chết chỉ trong 1 chiêu rồi! Haizz, cái gọi là giáo dục học viện đây ư? Nực cười!”

Lão nhân tóc trắng nhìn ông, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Hầu Tiêu Trần bình tĩnh nhìn lão, trong mắt lộ ra chút sát khí, ngươi dám động thì ta dám giết ngươi!

Tuy lão giả tóc trắng là Húc Quang kỳ Thuế Biến nhưng bây giờ chỉ có thể kiếm nén lửa giận.

Lão biết, nếu 2 người bọn họ thật sự giao thủ, Hầu Tiêu Trần giải phong chiến lực thì lão sẽ chết.

Về phần có thể hay không… Từ Khánh sẽ không làm vậy, Hầu Tiêu Trần cũng là 1 tên điên đến từ Ngân Nguyệt, chuyện đó khó mà nói trước, đám người đó đều là những kẻ điên nói giải phong là sẽ giải phong!

Lần này Kim Thương xuất thủ khiến không ít học viên kinh hãi và kích động.

Cường giả trên chiến trường và cường giả học viện chênh lệch lớn như vậy sao?

Chỉ 2 chiêu mà thôi!

“Hầu đô đốc, thực tập dưới trướng ngươi có yêu cầu gì về thực lực không?”

“Không quan trọng, yếu có tác dụng của yếu, mạnh có tác dụng của mạnh! Nếu nguyện ý thì giờ có thể đi theo ta luôn, ta vừa nhận được tin tức Đông Tân xuất hiện phản loạn, bây giờ chúng ta đi bắt những kẻ trú đóng ở cơ quan Thiên Tinh để thẩm vấn, nếu Đông Tân muốn làm phản thì chúng ta sẽ tiêu diệt chúng!”

Vừa dứt lời, có học viên sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên kẻ đó đến từ Đông Tân.

Có người kích động hô lên: “Ta đi!”

Rất khó chứng khiến đại chiến ở Thiên Tinh.

Cơ quan Thiên Tinh của 1 đại hành tỉnh có không ít cường giả trú đóng.

“Vậy đi theo ta nào!”

Hầu Tiêu Trần cười một tiếng, phi thân vung tay lên, Võ Vệ Quân bốn phía nhanh chóng rút lui, Kim Thương hất cường giả bị ghim trên đầu thương xuống đất, có người nhanh chóng tiến lên bắt tên Húc Quang đã trọng thương kia.

Lão nhân tóc trắng khẽ nhíu mày: “Hầu huynh, hắn… ngươi muốn mang hắn đi sao?”

Hầu Tiêu Trần quay đầu, híp mắt nói: “Triệu huynh, Triệu viện trưởng, không bắt hắn thì ta sẽ mang ngươi đi, ngươi chọn đi!”

Lão nhân tóc trắng nắm chặt nắm đấm, một lát sau, lão lựa chọn trầm mặc.

Hầu Tiêu Trần mỉm cười, sau đó bật cười thành tiếng!

Tiếng cười truyền khắp tứ phương, cực kỳ ngạo nghễ!

“Đi!”

Ông ra lệnh, mấy trăm Võ Vệ Quân nhanh chóng rút lui, có học viên thấy viện trưởng không dám lên tiếng thì trong lòng xem thường.

Thuế Biến kỳ, cường giả đỉnh cấp chí cao vô thượng cái gì? Phi!

Đến dũng khí phản kháng còn không có!

Mấy chục học viên lập tức xông ra, chạy theo đám quân.

Hầu Tiêu Trần tùy tiện như vậy rất hợp khẩu vị của bọn họ, bọn họ đều là hậu duệ quan lớn, có kẻ nào không phải là gan to bằng trời chứ, trước kia bọn họ cảm thấy ở đây rất tốt, hôm nay lại thấy nơi này chỉ là một chỗ rác rưởi!

Trận chiến chân chính mới là thứ bọn họ theo đuổi.

Ngay sau đó, nhiều học viên hơn xông ra, cùng chạy theo đoàn quân.

Lão nhân tóc trắng chỉ đứng nhìn, có vài kẻ tới bên cạnh lão, bọn họ lộ rõ sự giận dữ, truyền âm nói: “Viện trưởng, hắn quá ngạo mạn!”

Lão nhân tóc trắng nhìn bóng lưng Hầu Tiêu Trần, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Cửu ti, hoàng thất, thế gia, không có phe nào đứng ra ngăn cản.

Chẳng lẽ ngươi muốn ngăn cản hắn ư?”

Đám người trầm mặc, vẫn có người không hiểu, oán giận lên tiếng: “Vì sao? Hắn mới từ Ngân Nguyệt tới đây mà đã dám không kiêng nể gì như thế, không phải trước đó đã nói rằng để hắn đến đây là vì trừng trị hắn sao?”

Hiện tại là thế nào?

Người ta đã thành Thiên Tinh đô đốc quyền cao chức trọng!

Người kêu gào muốn thu thập ông trước đó đâu?

Người Ngân Nguyệt đều càn rỡ như thế sao?

Ma Kiếm Lý Hạo trực tiếp náo loạn trong địa bàn Định Quốc Công, đánh đến cửa nhà người ta, giết con người ta, hiện tại Hầu Tiêu Trần cũng thế, trong Ngân Nguyệt nho nhỏ kia đám mọi rợ chạy đầy đất, đúng là người đến từ nơi hoang dã thì cũng dã man không gì sánh được!

“Vì sao ư?”

Lão nhân trầm mặc, hồi lâu mới lắc đầu: “Vì những người này dám giải phong, mà những người khác… Không dám!”

Chỉ đơn giản như vậy thôi!

Hiện tại vẫn chưa giải quyết được vấn đề sau giải phong và phá vỡ khóa siêu năng thứ sáu, tất cả mọi người đều không muốn chiến đấu ở trình độ cao hơn.

Nhưng Ngân Nguyệt dám!

Hầu Tiêu Trần giải phong ở đây thì Thiên Tinh có thể trừng trị ông, nhưng sau đó còn là Thiên Kiếm, Bắc Quyền, Bá Đao, Khổng Khiết và Hoàng Vũ…

Ai dám làm kẻ đi đầu chứ?

Còn Địa Phúc Kiếm và Quang Minh Kiếm nữa!

Hơn nhữa Hầu Tiêu Trần làm việc trong phận sự của ông, không trái với luật pháp nào, ngươi có tư cách gì để đối phó với ông ta?

Cửu ti không hề đồng lòng.

Trong tình huống này, Hầu Tiêu Trần có thực lực, ông đương nhiên có thể phách lối.

Ngân Nguyệt đang dần triển lộ tầm vóc của mình.

“Hừ! Lần này Ma Kiếm chết tại Định Biên, để xem đám người này có thể phách lối được nữa không, giết Ma Kiếm xong, Từ gia dưỡng sức khôi phục, sau đó có thể giết thêm mấy tên nữa!”

Lão nhân tóc trắng không lên tiếng.

Đột nhiên ánh mắt lão thay đổi, khẽ quát một tiếng, đánh ra một quyền, kim quang chói lòa, một tiếng vang nổ tung, kim quang vỡ nát, một cây trường thương phá không lao đến, mang theo ánh lửa, trực tiếp xuyên qua người vừa nói chuyện!

Nơi xa, thanh âm Hầu Tiêu Trần truyền đến: “Không có thực lực thì im miệng! Kẻ có thực lực còn không nói lời nào, vậy mà nhãi nhép lại dám nhảy nhót, Triệu huynh, người này dám tuyên bố rằng sẽ đánh giết phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân phân bộ Ngân Nguyệt, ta giết hắn như vậy, ngươi không có ý kiến gì chứ?”

“Hạng người tạo phản như vậy Triệu huynh nên tránh xa thì hơn!”

Lão nhân không nói gì.

Sau khi thanh âm tiêu tán, một tiếng tí tách vang lên, máu tươi chảy xuôi trên tay lão nhỏ xuống mặt đất, lão nhìn nơi xa, ánh mắt lộ vẻ khó coi và kinh hãi.

Nhất định Hầu Tiêu Trần đã đột phá!

Không phải đột phá cảnh giới mà là số lượng khóa siêu năng bão hòa đã tăng lên, nhiều hơn lúc giết Hồng Phát trưởng lão!

Ông ta là Thuế Biến kỳ, không phải Húc Quang sơ kỳ, vậy mà lại bị một thương của người này đánh thương bàn tay!

Trước kia Hầu Tiêu Trần che giấu thực lực hay gần đây mới tiến bộ?

Lão nhìn thoáng qua tên Húc Quang sơ kỳ mới bị bị đánh chết, sau đó nhìn đám cường giả học viện câm như hến ở bốn phía, lão thở dài một tiếng, quay người rời đi.

Trải qua chuyện này, học viện Thiên Tinh hoàn toàn không còn uy danh gì nữa.

Quả nhiên không thể bắt chước Đại Học Võ Khoa thời kỳ văn minh cổ.

Học viên và đạo sư quá hỗn tạp, cường giả quá ít, người người sợ chết… Không giống chút nào.


Chương 1008: Liều Mạng

Cùng lúc đó, ở Đông Hải.

Viên Thạc nhìn sóng biển ngập trời phía xa, miệng mỉm cười, tay cầm thạch đao bay lên cầu.

Động tĩnh lớn như vậy chắc có thể cảm giác được rồi chứ.

Tiểu Lý Hạo, ngươi cảm nhận được không?

Dù ngươi không thể thì hẳn là Từ Khánh đã biết tin tức, Từ Khánh, ngươi có tới hay không?

Hay đám cường giả dưới trướng ngươi sẽ tới?

Ngay sau đó, ông lao đi như đạn bắn, lao thẳng về phía trước!

Một đao chém đôi bầu trời, sóng biển nổi lên cuốn lấy mấy vị cường giả đang chạy trốn, trực tiếp chặt đứt bọn họ, máu tươi nhuộm đẫm Đông Hải.

“Khốn kiếp!”

Từ Khánh nổi giận gầm lên!

Vừa rồi, lão nhận được mấy tin tức.

Đông Hải Đại Kiều bị đánh sập, hải tặc Đông Hải tổn thất nặng nề, phủ quốc công ở Thiên Tinh thành bị xét nhà, đệ đệ bị Hầu Tiêu Trần giết chết, Tuần Kiểm Ti cũng gửi công văn đi thông cáo vương triều, trực tiếp hàng phẩm Định Quốc Công xuống làm Định Quốc Hầu!

Trong thiên hạ này, đại nghĩa và danh phận vẫn còn quan trọng.

Bởi vì lão không nghe lời, bắn loạn đạn diệt thành mà chưa có sự đồng ý khiến bốn phương có nguy cơ bị đạn diệt thành xóa sổ, không giết gà dọa khỉ thì những người khác có thể sẽ học theo, như vậy thiên hạ sẽ đại loạn!

Hàng tước không ảnh hưởng đến thực lực, nhưng đối với Định Quốc Công thì đây là một tổn thất lớn, lão nổi giận gầm lên một tiếng.

Thật to gan! Gia hỏa Tuần Kiểm Ti điên rồi sao?

Sao y dám hàng phẩm công tước khai quốc? !

Mấu chốt là hoàng thất còn đồng ý, tám ti khác đều chấp nhận, hiển nhiên bọn họ đều cảm thấy lão đã làm sai, không thể mặc kệ nữa.

“Đáng chết!”

Lão đã quá nóng giận, khi vận dụng đạn diệt thành lão không cân nhắc quá nhiều, hiện tại thì hay rồi, lão đã phải trả cái giá quá nặng nề.

Đè nén cơn giận trong lòng, lão nhìn về chấm đen nhỏ phía xa.

Lý Hạo càng chạy càng xa.

Lão không ngừng bị những việc vặt này dây dưa nên khoảng cách bị Lý Hạo kéo giãn ngày càng xa.

Đám người Ngân Nguyệt chết tiệt này điên cả rồi!

Đúng vậy, Từ Khánh cảm thấy bọn họ đều bị điên.

Lý Hạo hạ thủ với phủ quốc công trước, những tên điên Ngân Nguyệt kia lại vì tên điên này mà chủ động khai chiến với phủ Định Quốc Công!

Giờ khắc này, chỉ có nhanh chóng đánh giết Lý Hạo thì mới giải quyết được việc này.

Người chết rồi thì không còn đáng giá nữa.

Không phải Ngân Nguyệt một lòng muốn bảo vệ hắn sao?

Ta muốn giết hắn!

Nếu không mọi tổn thất của lão đều lãng phí vô ích.

Lão đau đớn kêu lên một tiếng, khí huyết dâng lên, ngay sau đó, khí tức trở nên cường hãn hơn, lão tiếc nuối nuốt một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền vào trong bụng, dù là lão thì cũng không có nhiều Sinh Mệnh Chi Tuyền, mỗi lần dùng đều là một lần lãng phí sinh mạng.

Thế nhưng bây giờ lão nhất định phải tốc chiến tốc thắng!

Khóa siêu năng ngũ tạng chỉ giải phong một chút, trong nháy mắt lão đã xuyên qua không gian, nhanh chóng truy sát Lý Hạo, lão không thể để hắn chạy trốn mãi như vậy.

Cứ tiếp tục như thế, có lẽ lão sẽ mất dấu hắn.

Phía trước, ánh mắt Lý Hạo khẽ thay đổi.

Hắn quay đầu nhìn thoáng qua, Định Quốc Công vốn sắp mất dấu giờ đang gia tốc lần nữa.

Lý Hạo thở hồng hộc, thầm mắng một tiếng!

Hình như tên khốn này giải phong một chút, lão điên rồi à?

Coi chừng vượt quá giới hạn, Sinh Mệnh Chi Tuyền cũng không áp chế nổi, vậy thì lão cứ chờ uổng công uổng sức đi.

Lý Hạo đoán Từ Khánh là loại người không dám tùy tiện giải phong, nhưng tình hình hiện tại đã nằm ngoài dự liệu.

“Chắc chắn lão đã bị bức ép đến mức nóng nảy, muốn nhanh chóng giết được ta.”

Hắn suy đoán, có lẽ đã có người ép gia hỏa này nổi điên.

Là ai?

Người Ngân Nguyệt sao?

Chỉ có người Ngân Nguyệt mà thôi.

Những lão đầu tử kia đúng là có chút bản sự, cách xa như vậy mà vẫn uy hiếp được Từ Khánh.

Nhưng Lý Hạo lại âm thầm kêu khổ, các ngươi khiến gia hỏa này nổi điên rồi, nếu muộn hơn một chút có lẽ ta đã vứt được lão rồi, nếu Từ Khánh không bị ép đến nóng nảy thì đã không nổi điên sớm như thế.

“Các ngươi chọn thời cơ không đúng, hại chết ta rồi!”

Lý Hạo âm thầm kêu khổ!

Nhất định là Ngân Nguyệt đang ra tay, hắn hiểu, thế nhưng thời cơ không đúng lắm, bọn họ ra tay quá sớm, hắn còn chưa tới gần biển cả.

Chờ ta tới gần biển thì các ngươi hẵng ra tay, như vậy ta mới có hi vọng trốn thoát.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, khoảng cách quá xa, những người kia không lấy được tình báo trực tiếp, chỉ có thể hành động dựa theo phán đoán.

Lý Hạo cắn chặt răng, khí huyết dâng lên, hắn trực tiếp nuốt Tinh Không Kiếm vào trong bụng, Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật vận chuyển tới cực hạn, vô số kiếm năng tràn vào trong cơ thể, Lý Hạo gia tốc xuyên thẳng qua hư không.

Phía sau, Từ Khánh mắng một tiếng!

Sao hắn vẫn còn sức bộc phát?

Lý Hạo này đang làm cái quỷ gì vậy?

Phía trước, Lý Hạo sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn nhe răng cười.

Kinh ngạc không?

Ngươi còn có thể kinh ngạc hơn nữa cơ!

Giờ phút này khóa siêu năng trái tim đã bão hòa, Lý Hạo thử phá nó nhưng rất khó, không còn biện pháp khác, hắn đành mạnh mẽ dùng kiếm thế nện lên khóa siêu năng cường hãn kia.

Lão tử chặt đứt một nửa thử xem có thể bộc phát một chút hay không đã, nếu có thể thì hắn sẽ chạy nhanh hơn, cho lão già khốn kiếp kia tức chết luôn!

Lúc này, phương hướng Lý Hạo bay đi là Đông Hải Đại Kiều, hắn không nghe thấy tiếng nổ mạnh ở đó nhưng có cảm nhận được năng lượng bộc phát càn quét bên kia!

Giờ phút này mà ở Đông Hải có động tĩnh lớn như vậy, Lý Hạo đoán rằng có lẽ viện quân của hắn đã tới.

Về phần là ai tới cứu mình thì hắn không rõ, cứ đến đó rồi tính.

Chỉ có thể là mấy vị như Hồng Nhất Đường hay Quang Minh Kiếm mà thôi, Quang Minh Kiếm muốn mình giúp nàng trấn áp lực lượng quang minh, còn Hồng Nhất Đường thì vì là người tốt… chắc là vậy nhỉ?

Dù sao chỉ trong mấy người đó thôi.

Về phần lão sư của mình thì Lý Hạo không hề nghĩ đến, sau khi lão sư tiến vào Trung Bộ, ban đầu vẫn còn tin tức nhưng gần đây không có chút tin tức nào, có lẽ ông đã chết hoặc mang Bích Quang Kiếm chạy trốn, cũng có thể đang đào mộ… Ai biết được.

Hơn nữa lão sư yếu như vậy, tới đây cũng vô dụng thôi!


Chương 1009: Lão Già Này Điên Rồi! !

Tiếng thở dốc không ngừng vang lên.

Lý Hạo cực lực chạy trốn về hướng Đông Hải Đại Kiều.

Phía sau, Từ Khánh sắc mặt khó coi.

Lão đã giải phong một chút mà vẫn không thể đuổi kịp Lý Hạo, lão nhìn về phía phương hướng Lý Hạo đào vong, sắc mặt có vẻ âm trầm.

Đông Hải Đại Kiều đã bị bắn sụp.

Là do Đông Tân xảy ra vấn đề hay là vì gì khác.

Hiện tại lão vẫn chưa nhận được tin tức, có lẽ có người muốn cứu viện Lý Hạo đang ở tại Đông Tân.

Nếu để Lý Hạo gặp được người bên kia thì sẽ tăng thêm rất nhiều phiền phức cho lão.

Lúc này, trong lòng lão đã nổi quyết tâm, lão cắn răng một cái, tiếp tục hóa giải một chút khóa siêu năng, sau đó lại nuốt thêm hai giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, một cỗ lực lượng sinh mệnh truyền vào ngũ tạng, nhanh chóng lưu chuyển.

Nhưng hiện giờ nó không thể chữa trị nữa, nếu chữa trị thì chẳng khác gì mất công phá, có điều nếu không chữa thì lão cảm giác đứt đoạn sẽ càng ngày càng mạnh nên có chút e ngại.

Cuối cùng, lão cố nén sự bất an, cắn răng phát lực, ầm một tiếng, lão lao đi như tên lửa, trong nháy mắt đã bay xa hơn ngàn mét, tốc độ cực nhanh.

Phía trước, Lý Hạo biến sắc.

Lão già kia điên thật rồi.

Cái gọi là thiên kim chi tử, tọa bất thùy đường. (1)

(1) Câu này xuất hiện trong Sử ký, là ngạn ngữ dân gian, ý nói kẻ giàu có trong nhà cất giữ nhiều vàng bạc, sẽ không dám ngồi gần lối vào chính đường, vì sợ sẽ có người đập mái ngói mà xông vào.

Trong Sử Ký – Tư Mã Tương Như Liệt truyện, câu này ý nói, nếu thấy nơi nguy hiểm thì phải tránh đi.

Còn có ý nói, tiền là vật ngoài thân, phải biết giữ tính mạng của mình, không nên tùy tiện nhảy vào chỗ nguy hiểm.

Ngươi không phải võ sư bình thường, ngươi là quốc công đấy, đại nhân vật thì liều mạng như vậy làm gì?

Thấy đối phương sắp đuổi kịp, Lý Hạo cắn răng, trong tay đột nhiên xuất hiện một thứ trông như rễ cây thủy tinh, hắn rống to, quay đầu ném về phía Từ Khánh.

“Ngươi chết đi!”

Con ngươi Từ Khánh đột nhiên co lại, lập tức dừng bước, sau đó đạp không bay thẳng lên trời, trên mặt lộ vẻ kinh sợ.

Kia là thứ đã một kích giết chết Râu Đỏ, lão vẫn luôn đề phòng nó, chẳng qua là trước đó Lý Hạo không dùng nên lão đã gần như quên mất vấn đề này.

Giờ phút này, thấy Lý Hạo nghiến răng nghiến lợi hận không thể giết chết mình, Từ Khánh không dám đỡ đòn, lão tự tin rằng mình mạnh hơn Râu Đỏ, tuy nhiên, dù thứ kia không giết được mình thì lão cũng sẽ bị trọng thương hoặc khóa siêu năng bị đứt đoạn nhiều hơn.

Lão không dám liều, vậy nên lão lựa chọn né tránh.

Lão biết thứ này không duy trì được quá lâu.

1 giây, 2 giây, 3 giây…

Lý Hạo phía trước đã chạy xa, lần nữa kéo giãn khoảng cách.

Giữa không trung, rễ cây thủy tinh kia… bay rồi bay, tiếp tục bay… sau đó rơi xuống đất.

Từ Khánh ngây người, lão nhìn thẳng về phía Lý Hạo đằng xa, trong mắt hiện lên sự tàn khốc.

Ngươi lừa ta!

Lừa hết lần này đến lần khác!

“Lý Hạo!”

Từ Khánh giận dữ, đạp phá hư không bay thẳng đến chỗ Lý Hạo!

Tên khốn kiếp này coi ta là kẻ ngu sao?

Phía trước, Lý Hạo không thèm để ý.

Dù là kẻ nào thấy hắn làm vậy thì cũng sẽ bị dọa sợ, đáng tiếc là chỉ có lần đầu tiên hữu dụng mà thôi.

Nếu hắn còn một cái nữa, hiện giờ ném ra thì sẽ có tác dụng rất lớn, người đã bị mắc lừa một lần thì sẽ không tin lần thứ hai, kẻ đó sẽ trực tiếp xông tới.

Đáng tiếc là hắn chỉ cái như vậy.

Lý Hạo có chút hối hận, trước đó hắn không biết thứ này cường hãn ra sao nên đã dùng hết để ứng phó với Râu Đỏ, Râu Đỏ chỉ là Thuế Biến kỳ, rõ ràng không đủ thực lực giải phong, lúc ấy hắn không nên tấn công Râu Đỏ.

Nhưng khi đó hắn cũng không ngờ bản nguyên rễ cây cường đại như vậy, có thể trực tiếp đánh chết Râu Đỏ trong 1 chiêu, không thì hắn đã giữ lại để đối phó với Từ Khánh rồi.

Ở thời điểm đó, Lý Hạo còn tưởng rằng thứ này chỉ có thể đối phó với Húc Quang đỉnh phong, không nghĩ nó đủ sức để giết Râu Đỏ.

“Lý Hạo! Ngươi trốn không thoát được đâu!”

Tốc độ của Từ Khánh càng lúc càng nhanh, khí tức càng ngày càng mạnh, vẻ tàn khốc trong mắt cũng càng ngày càng nặng.

Tổn thất mà Lý Hạo gây ra cho lão lớn đến mức không tưởng tượng nổi.

Nếu không giết Lý Hạo, phủ quốc công cũng khó mà bù đắp lại tổn thất như vậy.

Ban nãy bị hù dọa nên khoảng cách bị kéo giãn, hiện giờ Từ Khánh lại rút ngắn khoảng cách.

Trước mặt, Lý Hạo nhìn thoáng qua Hắc Báo đang bị túm đi, có chút bất đắc dĩ, đến giờ con chó này còn trụi lủi, mình có nên ném nó đi hay không?

Hình như Hắc Báo cảm nhận được gì đó, dùng ánh mắt vô tội ủy khuất nhìn Lý Hạo.

Lý Hạo cười một tiếng.

Đến giờ mà hắn còn cười được chứng tỏ lá gan rất lớn, không hề sợ hãi chút nào, nỗi sợ bây giờ hoàn toàn không thể so với nỗi sợ mà Hồng Ảnh mang đến cho hắn ở thời kỳ nhỏ yếu phàm tục lúc trước.

Sau khi chiến thắng nỗi sợ ngày đó, hắn không còn sợ hãi những thứ này nữa.

Hắn đã thấy biển cả ở phía xa, cũng thấy được cây cầu lớn có đoạn giữa đổ sụp.

Hắn cũng thấy rất nhiều quân sĩ.

Trong mơ hồ, hắn còn cảm giác được có gì đó đang nhắm vào mình nhưng không có tính uy hiếp, có thể đó là đạn diệt thành nhưng hình như Định Quốc quân không muốn bắn.

Phía sau, Từ Khánh cũng nhìn thấy tất cả.

Rõ ràng là ở điểm trú quân phía trước còn đạn diệt thành nhưng lão không lệnh cho bọn họ phát xạ.

Nếu bọn họ tiếp tục bắn đạn thì có thể sẽ gây ra một phiền phức vô cùng lớn, cửu ti, hoàng thất, Ngân Nguyệt đều đang cảnh cáo lão, những phe khác cũng đang bỏ đá xuống giếng, nếu lão còn dám bắn ra đạn diệt thành không chút kiêng kỵ thì có lẽ Lý Hạo còn chưa chết nhưng phương Đông đã bị các phương chia cắt rồi.

Lão cũng nhìn về cây cầu lớn sụp đổ ở nơi xa nhưng không thấy gì ở đó cả.

Lão quát to: “Định Quốc quân, ngăn cản Lý Hạo!”

Số lượng quân ở điểm trú quân kia không nhiều, chỉ có hơn ngàn người, giờ phút này, không ít người đều đổ mồ hôi đầy đầu, trong lòng tràn đầy sợ hãi.

Nơi đây có 1 vị Húc Quang tọa trấn và mấy vị Tam Dương, còn lại người bình thường chiếm đa số, bọn họ đều mang theo súng ống.

Nhưng lúc này tất cả bọn họ đều run rẩy.

Mệnh lệnh của Định Quốc Công truyền đến, cường giả Húc Quang đổ mồ hôi hột, nhưng y là thuộc hạ của phủ quốc công, y có thể trở thành Húc Quang cũng là nhờ phủ quốc công trợ giúp, giờ phút này, y không dám phản kháng mệnh lệnh.

Y biết Ma Kiếm cường đại ra sao.

Trước đó, hai vị tướng quân Thiên Địa đều ở đây, y không hề sợ hãi, nhưng hai vị tướng quân đã rời đi, chỉ có mình y là Húc Quang tọa trấn nơi này…


Chương 1010: Lão Sư Đến

Trong lòng còn đang sợ hãi, y thuyết phục mình rằng Lý Hạo chỉ là nỏ mạnh hết đà, y chỉ cần cầm chân hắn một hồi thì quốc công sẽ lập tức đuổi kịp, như vậy khiến y an tâm hơn một chút.

“Giết!”

Vị tướng quân này hét lớn, mang theo mấy vị Tam Dương cũng đang vô cùng sợ hãi bay lên, tiến lên cản đường Lý Hạo.

Phía dưới, đám quân sĩ run rẩy bắn phá lên bầu trời.

Kỳ thật bọn họ còn cách rất xa, không thể bắn tới chỗ Lý Hạo.

Không được dùng đạn diệt thành nhưng bọn họ có thể dùng đạn pháo bình thường để tấn công hắn!

Lý Hạo cảm nhận được có người sắp tới gần.

Đó là một loại cảm ứng đặc thù.

Hắn nhìn về nơi xa, mày nhướn lên.

Người đó không phải Hồng Nhất Đường, bởi vì bên trong ngân khải không hiện ra tin tức gì, hình như điểm đỏ còn cách mình rất xa.

Hình như là… đồng nguyên!

Lý Hạo âm thầm kêu khổ.

Lão sư ư?

Đừng đùa!

Ta đang bị một vị cường giả siêu việt Húc Quang truy sát, ngươi đến xem náo nhiệt đấy ư?

Hiện giờ ngươi chỉ là kẻ yếu còn chưa chắc giết nổi Húc Quang, giờ tới đây quấy rối ta làm gì, có lòng là tốt, thế nhưng phải biết lượng sức mình chứ.

Không chừng lát nữa ta còn phải đi cứu ngươi.

Tuy vậy Lý Hạo không có khả năng đổi hướng nữa.

Nếu tránh đi, lão sư vọt thẳng tới đây thì có thể sẽ rơi vào tay Từ Khánh.

“Giết!”

Lý Hạo không tránh né, hắn quát to rồi đánh ra một quyền.

Một bên khác, mặc dù Hắc Báo đã thành chó trụi lông nhưng khi thấy có kẻ yếu dám bay lên ngăn cản thì nó giận không kềm được, gào thét một tiếng, miệng lớn mở ra như một lỗ đen thôn phệ thiên địa.

Lực hút cường hãn khiến mấy vị Tam Dương thân thể lay động, không cách nào động đậy.

Tướng quân Húc Quang biến sắc, cảm thấy siêu năng trong cơ thể không ngừng rung động như sắp thoát khỏi thân thể mình, sắc mặt y trắng bệch, cố nén sợ hãi chém Lý Hạo một đao!

Lý Hạo chỉ là Húc Quang, ta cũng là Húc Quang, chênh lệch không lớn đúng không?

Ta chỉ cần ngăn cản một lúc là được, chỉ 2 – 3 chiêu thôi là được.

Oanh!

Cự quyền đánh ra, trời sụp đất nứt, răng rắc một tiếng, trường đao vỡ nát.

Oanh!

Cánh tay nổ nát bét, ngay sau đó, một cỗ thần ý bộc phát, kiếm thế trùng thiên khiến vị Húc Quang sơ kỳ này có chút hoảng hốt, tinh thần như bị xé rách, y thấy một thanh kiếm trảm phá thiên địa.

Y kêu lên một tiếng đau đớn, vừa mở mắt đã thấy một nắm đấm ngay trước mặt mình.

Ầm!

Đầu vỡ nát!

Mấy vị Tam Dương sợ phát khiếp, chưa kịp chạy trốn thì đã bị cái đuôi trụi lủi của Hắc Báo đảo qua, ầm ầm ầm, tất cả đều bị xuyên thủng người rồi rơi xuống!

Trong chớp mắt, một vị Húc Quang và bốn vị Tam Dương đều đã chết.

Phía dưới, Định Quốc quân vẫn đang nổ súng.

Đột nhiên có đạn pháo trực tiếp nổ vỡ nòng, đám người hoảng sợ chạy trốn tứ tán, sắc mặt tất cả đều trắng bệch, chân cẳng như nhũn ra.

Đám binh lính vứt bỏ vũ khí và áo giáp, trong đầu chỉ còn suy nghĩ chạy trối chết.

Lý Hạo nhìn thoáng qua, không hề để ý nhiều.

Không thể yêu cầu quá nhiều với quân đội ngày nay, trừ vài đội quân tinh nhuệ như Võ Vệ Quân, Hắc Giáp quân, Thiên Tinh quân ra, những quân đội khác đều không khác mấy.

Lý Hạo chưa từng thấy Ngân Nguyệt quân, không biết tình hình cụ thể thế nào, nhưng đa số quân đội trong thiên hạ bây giờ đều chưa từng gặp trận chiến khó nhằn, một khi gặp khó khăn thì chẳng mấy chốc sẽ sụp đổ.

Tuy đã đánh chết hết đối phương nhưng mấy người kia cũng chặn được hắn trong chốc lát.

Phía sau, khí tức Từ Khánh dần trở nên rõ hơn.

Lý Hạo nhanh chóng quay người, không chạy trốn nữa, bởi vì hắn cảm ứng được thế của Viên Thạc.

Hắn mà rời đi thì Viên Thạc sẽ trốn không thoát.

Lý Hạo thở hắt ra, người sư phụ này của ta vẫn nghĩ hiện tại như trước kia ư?

Không phải nữa rồi, thời đại này không thuộc về ngươi.

Từ Khánh cường đại vượt quá sức tưởng tượng, bây giờ ngươi không cách nào địch nổi.

Hắn không oán trách gì vì sư phụ đã từ ngàn dặm xa xôi chạy tới cứu mình, ông cũng không phải kẻ ngốc, ông biết chênh lệch giữa mình và những cường giả này, nhưng ông vẫn tới…

Sư phụ tới đây thì hắn không thể chạy tiếp.

Lý Hạo nhìn Từ Khánh bay thẳng đến, hắn gầm nhẹ một tiếng: “Trở về đi! Từ Khánh đã giải phong, siêu việt Húc Quang, không thể địch nổi…”

Hắn đã cảnh báo cho Viên Thạc, bảo ông rời đi, có lẽ hắn có thể ngăn cản lão một hồi.

Thế nhưng Từ Khánh giải phong chiến lực quá mức cường hãn, người còn chưa tới mà Lý Hạo đã cảm nhận được một cỗ khí huyết cực kỳ cường hãn trùng kích.

Lần này hắn sẽ thất bại ư?

Nói thật ra thì hành động bức bách của Ngân Nguyệt và sự xuất hiện của Viên Thạc mới là yếu tố mấu chốt khiến hắn thất bại, nếu không Lý Hạo hoàn toàn có thể trốn thoát.

Nhưng hắn có thể trách bọn họ không?

Không thể, ngược lại hắn còn phải cảm tạ bọn họ.

Người ta bỏ ra cái giá cực lớn, mạo hiểm tới cứu ngươi, ngươi có thể trách cứ bọn họ ư?

Thế nhưng có lòng tốt lại làm hỏng chuyện.

Lý Hạo dở khóc dở cười, cảm thấy có đôi khi những người này không đáng tin cậy cho lắm, nếu lần sau giả vờ thần bí với ta nữa, ta sẽ dùng nắm đấm này khiến các ngươi đau đến khóc ra tiếng!

Nhưng mà còn có lần sau sao?

Hắn phun ra Tinh Không Kiếm, vung tay quăng Hắc Báo đi, bên tai Hắc Báo vang lên thanh âm Lý Hạo: “Mang lão sư của ta đi!”

Hắc Báo kêu to một tiếng, trong mắt lấp lóe hung mang, ngay sau đó nó xoay người bỏ chạy.

Nó muốn mang Viên Thạc đi, sau đó tìm cơ hội giết Từ Khánh báo thù.

Từ Khánh nhìn thấy nhưng không quan tâm.

Lão không quan tâm đến con chó này, giờ phút này lão chỉ để ý tới Lý Hạo.

Lão nở nụ cười!

Lý Hạo không chạy nữa, cũng chạy không thoát.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box