[Dịch] Tinh Môn
Tập 201 : Sức Mạnh Của Đạn Diệt Thành (c1001-c1005)
❮ sautiếp ❯Chương 1001: Sức Mạnh Của Đạn Diệt Thành
Giờ khắc này, Lý Hạo cảm thấy toàn thân như đang phiêu diêu.
Hắn chưa bao giờ nhìn thấy đạn diệt thành, cũng chưa từng trải nghiệm uy lực của nó.
Ngân Nguyệt đã bị uy hiếp mấy lần nhưng chưa kẻ nào dám thật sự vận dụng, nghe nói Trung Bộ đã từng dùng nhưng Lý Hạo chưa từng thấy.
Lần này hắn đã thấy được.
Còn là ba viên!
Phong tỏa ba hướng, hắn một mực chạy về phía trước, khi vụ nổ xảy ra, hắn miễn cưỡng thoát khỏi trung tâm vụ nổ, dù thế dư uy vẫn trùng kích hắn!
Ngân khải hiện lên, trên ngân khải đã xuất hiện vết nứt.
Hắc Báo trên lưng bỏ lại Lý Hạo, nhanh chóng chạy đi, nó biến thành một con chó màu vàng, miệng kêu thảm một tiếng, bộ lông màu vàng óng trên lưng trong nháy mắt hóa thành hư không.
Trong chớp mắt đã biến thành một con chó trọc lông!
Nội phủ Lý Hạo bị năng lượng dư âm cường đại trùng kích, chấn động, nếu không phải ngũ tạng cường hãn thì có lẽ ngũ tạng của hắn đã vỡ nát mà chết.
Tuy không chết nhưng hiện giờ Lý Hạo đang thất khiếu chảy máu!
Vết nứt trên ngân khải đang chậm rãi khép lại, lực trùng kích cường đại đã vượt qua khả năng chịu đựng của ngân khải.
Hắn phun ra một ngụm máu lớn.
Lý Hạo tóm lấy con chó trọc lông, quay đầu nhìn thoáng qua, giờ phút này Từ Khánh đang không ngừng lùi lại, cách hắn gần vạn mét!
Nơi xa, Từ Khánh đã mở mắt, thấy Lý Hạo phá không lao đi, tiếp tục trốn chạy, Từ Khánh lạnh nhạt lên tiếng: “Ngươi trốn không thoát đâu! Lý Hạo, lần này chỉ là cảnh cáo! Ta theo sát ngươi, vẫn luôn nắm giữ vị trí của ngươi, lần này chỉ là ba viên… Ngươi muốn nghênh đón 10 viên hay thậm chí là 30 viên nhắm vào mình sao?”
Phía trước, Lý Hạo không quay đầu lại, hắn độn không lao đi!
30 viên?
Nếu điều đó xảy ra thì hắn thật sự sẽ chạy không thoát, nhưng Từ Khánh dám làm vậy sao?
Nhiều như thế thì lão cũng không chịu đựng được.
Lý Hạo cũng không tin thứ này có thể bắn phá không giới hạn!
Lần đầu tiên hắn không có chuẩn bị, dù cảm nhận được nguy cơ nhưng không ý thức được nguy cơ là gì, hiện tại đã có kinh nghiệm, khi đạn diệt thành bắn đến, hắn có cảm nhận được năng lượng dao động.
Đạn diệt thành này là tổ hợp một đoàn năng lượng vô cùng to lớn.
Thứ này có thể là năng lượng nén, rất giống thứ đồ chơi Phàn Xương vứt xuống ngày đó, nhưng nó cường đại hơn, có lẽ khi bắn cũng có độ khó lớn hơn.
Phía sau, Từ Khánh nhíu mày.
Lý Hạo này chạy trốn giỏi thật.
Rõ ràng hắn đã bị thương, trên áo giáp bạc kia lộ ra rất nhiều vết nứt và vết cháy đen, đại cẩu hậu duệ Cổ Yêu cũng bị trọng thương, thế mà Lý Hạo còn không hết hi vọng.
“Lý Hạo, ngươi còn chạy nữa thì không có đường sống đâu, hãy hợp tác với ta…”
“Hợp tác mẹ ngươi!”
Lý Hạo nổi giận gầm lên, hắn phóng lên trời, phá không rời đi: “Tiếp tục đuổi theo đi! Đến nơi có nhiều người, ngươi có gan thì bắn đi, dù sao cũng không phải địa bàn của lão tử!”
Oanh!
Lý Hạo kéo Hắc Báo gào thảm nhanh chóng biến mất.
Từ Khánh lộ ra sắc mặt lạnh nhạt, thông qua ngọc truyền tin điều khiển Định Quốc quân.
Lý Hạo đang độn không chạy trốn lập tức biến sắc, vẻ điên cuồng hiện lên, tất cả nội kình tràn vào bên trong Truy Phong Ngoa, đạn pháo kia lại từ trên trời giáng xuống!
Oanh!
Một cỗ năng lượng khổng lồ bùng nổ trực tiếp san bằng một ngọn núi nhỏ, Lý Hạo lảo đảo, thân ảnh lần nữa biến mất.
“Rất gần…”
“Phụt!”
Lý Hạo nôn ra một ngụm máu, ánh mắt lạnh lùng, nhất định là gần đây có trụ sở Định Quốc quân, nếu không thì đạn diệt thành đã không tới nhanh như vậy!
Quá nhanh!
Muốn bắn thì cũng cần thời gian chuẩn bị, không thể nào cứ muốn là bắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, ngay sau đó tiếp tục độn không lao đi.
Một đường phi nhanh, không đến một phút đồng hồ, Lý Hạo đã nhìn thấy một quân doanh!
Khi Lý Hạo xuất hiện…
Oanh!
Vô số đạn pháo bắn ra, phía dưới, vô số súng máy nhắm bắn lên không trung, trong quân doanh, mấy vị cường giả Tam Dương bay ra, thậm chí còn có một vị Húc Quang, cả đám lộ ra sắc mặt ngưng trọng.
Ma Kiếm quả nhiên khó chơi!
Lý Hạo nổi giận gầm lên một tiếng, chém ra một kiếm xé đôi bầu trời, phía dưới, vô số quân sĩ bị kiếm khí đánh giết trong chớp mắt, liên đới nhiều vị cường giả siêu năng cũng bị Lý Hạo giết chết trong chớp mắt.
Lý Hạo cảm nhận được Định Quốc Công đang đuổi đến phía sau, hắn nhanh chóng xuất kiếm, trong chớp mắt đã giết hơn trăm người, cuối cùng dùng một kiếm toàn lực chém vào trong quân doanh!
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn vang lên, công trình kiến trúc trực tiếp vỡ ra, lộ ra một máy phát xạ khổng lồ, ngay sau đó kiếm khí tung hoành, trực tiếp chặt đứt thứ đồ chơi kia!
Lý Hạo không tiếp tục ra tay, nhanh chóng phá không rời đi!
Định Quốc Công tới nơi.
Thời khắc này, sắc mặt Từ Khánh trở nên âm trầm, đây chính là nhược điểm của đạn diệt thành, muốn nhanh chóng giết địch, khóa chặt địch nhân thì khoảng cách không thể quá xa, vậy sẽ dễ bị cường giả đi theo hướng đạn bắn để trực tiếp đánh giết người phát xạ, phá hủy trang bị phát xạ.
Quân doanh trở nên hỗn loạn, một vài quân sĩ bị thương nhìn thấy Định Quốc Công thì nhao nhao quỳ xuống.
“Quốc công thứ tội!”
Từ Khánh chỉ bỏ lại một câu: “Tu bổ máy phát xạ!”
Sau đó lão tiếp tục đuổi theo Lý Hạo.
Lý Hạo đã bị đạn diệt thành bắn hai lần liên tiếp, dù không trúng đòn trực diện nhưng vẫn bị thương, Hắc Báo còn bị thương nặng hơn, hiện giờ vẫn luôn kêu rên, nó không biết nói chuyện chứ không thì chắc lúc này đang liên mồm chửi bới!
“Tiếp tục thế này thì không được…”
Lý Hạo hộc máu.
Có lẽ Định Quốc quân có rất nhiều trụ sở, khi tới gần quân doanh kế tiếp có lẽ hắn sẽ tiếp tục bị nhắm đến, cứ như vậy thì dù Từ Khánh không giết được hắn thì hắn cũng sẽ bị bắn chết!
“Nhất định phải vào biển…”
Lý Hạo lại phun ra một ngụm máu tươi, trước đó hắn lo lắng hai vị tướng quân đến bờ biển phục kích nên hắn đã thay đổi phương hướng, nhưng lúc này hắn không thể không đi đến đó!
Lục địa nguy hiểm hơn!
Tiếp tục thế này thì hắn hoàn toàn không có khả năng chạy trốn, nơi này là địa bàn của Định Quốc Công, đến giờ Lý Hạo mới hiểu vì sao không thể tuỳ tiện đối phó với những thế lực lớn này.
Nguyên nhân không đơn thuần là vì nhiều cường giả, mà là dù chỉ có một đám người bình thường thì vẫn có thể tạo thành vết thương trí mạng cho địch thủ.
Chương 1002: Từ Khánh Điên Rồi! !
Giờ khắc này, Ngân Nguyệt.
Triệu thự trưởng nhìn thoáng qua tin tức, sắc mặt trở nên âm trầm, khẽ nói: “Từ Khánh dùng đạn diệt thành, tuy không phải khu thành thị nên có thể dùng đạn diệt thành di động… nhưng trước đó các phương đều thỏa thuận chuyện này là không được phép!”
Tranh bá, chém giết, đánh trận…
Những điều này đều bình thường.
Nhưng kẻ có quyền cũng biết một đạo lý, đó là khi các phương đều dùng đạn diệt thành thì rất dễ khiến phương khác phản kích, một viên đạn diệt thành đương nhiên không diệt được cả một tòa thành, nhưng dù là thành lớn như Bạch Nguyệt mà trúng 20 – 30 viên đạn, tuy cả tòa thành không bị phá hủy toàn bộ nhưng người bình thường sẽ chết sạch!
Vậy nên từ trước đến nay các phương đều có sự ăn ý ngầm.
Trừ khi đối phó với 3 tổ chức lớn, còn lại đều không được vận dụng đạn diệt thành.
Ngân Nguyệt cũng có nhưng chỉ dùng để uy hiếp 3 tổ chức lớn mà thôi, chưa từng thật sự bắn ra.
Hoàng Vũ vỗ bàn, sắc mặt vẻ khó coi: “Có vẻ Từ Khánh không đuổi kịp Lý Hạo, không ngờ gia hỏa này lại tự tiện dùng đạn diệt thành để công kích, mặc kệ hiệp nghị.
Đáng chết!”
Triệu thự trưởng cũng trầm mặc.
Một lát sau, ông nhìn về nơi xa, bỗng nhiên nói: “Ngươi mang theo Ngân Nguyệt quân và 3 trang bị phát xạ kèm 30 viên đạn diệt thành đến Bắc Hải nã pháo chơi đùa! Nếu các phương không chế tài Định Quốc quân thì tiếp đó hãy bắt đầu trận chiến dùng đạn diệt thành bắn lẫn nhau đi!”
Hoàng Vũ không nói lời nào, trong nháy mắt đã biến mất.
Một bên, Khổng Khiết hừ một tiếng: “Nếu là ta thì đã trực tiếp bắn đến Lâm Giang rồi!”
“Ngươi muốn tiêu diệt những người bình thường ở Lâm Giang ư?”
Triệu thự trưởng nhìn thoáng qua Khổng Khiết, Khổng Khiết không nói nữa, Bắc Hải chỉ có hải tặc là nhiều, bọn họ chỉ cần tránh thương thuyền là được, còn ném đến Lâm Giang thì sẽ tử thương vô số.
Khổng Khiết nổi nóng: “Vì giết Lý Hạo, Từ Khánh không cố kỵ gì cả.
Dù bị uy hiếp thì hắn cũng sẽ không để ý, dù sao phương Đông cũng là địa bàn của hắn, uy hiếp từ xa thì có ích gì!”
Hành động của Hoàng Vũ có lẽ sẽ có hiệu quả, nhưng khả năng lớn nhất là Từ Khánh sẽ bị các phương chất vấn sau khi mọi chuyện xong xuôi.
Còn hiện giờ thì dù là cửu ti hay hoàng thất thì cũng sẽ không quản quá nhiều.
Trông chờ bọn họ xuất binh san bằng phương Đông sao?
Đừng mơ!
Hành động của Ngân Nguyệt sẽ khiến các phương ước thúc đạn diệt thành chặt hơn nhưng sẽ không ngăn chặn hoàn toàn.
Đợi đến khi có người có thể ngăn cản công kích của đạn diệt thành thì e rằng đạn diệt thành sẽ không còn là yếu tố duy trì cân bằng giữa các phe nữa.
Triệu thự trưởng không nói gì, chỉ hỏi: “Quang Minh Kiếm và Địa Phúc Kiếm đã xuất phát chưa?”
“Có lẽ đã khởi hành rồi, ta đâu có theo dõi bọn họ.”
Triệu thự trưởng khẽ gật đầu, chỉ là khoảng cách từ đây đến đó quá xa.
Đến phương Đông không phải chuyện có thể làm được trong thời gian ngắn, hiện giờ Lý Hạo chỉ có thể tự cứu.
Khổng Khiết cũng thở dài.
Y thấy lần này Lý Hạo quá liều lĩnh và lỗ mãng, chỉ sợ Lý Hạo cũng không ngờ rằng Từ Khánh sẽ vận dụng đạn diệt thành, có cường giả đi theo, nắm giữ vị trí của ngươi, ngươi rất khó trốn được công kích của bọn họ.
“Dù sao Lý Hạo cũng là phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt, Tuần Kiểm Ti nhanh chóng phát tin đến Thiên Tinh thành, khiển trách Từ Khánh, để Thiên Tinh thành ra mặt ngăn cản song phương tranh đấu…”
Khổng Khiết trợn trắng mắt!
Lão Triệu bị dở hơi à? !
Có khả năng thành công không?
“Bảo ngươi đi thì cứ đi đi!”
Triệu thự trưởng nhíu mày: “Tối thiểu là phải chiếm lý, thuận tiện cho những hành động sắp tới, nếu không sau đó làm gì cũng đều không ổn! Về phần ân oán giữa Lý Hạo và Từ gia thì đừng nhắc tới, không thừa nhận, có chứng cứ thì cứ tìm Tuần Dạ Nhân, Từ gia không có quyền chấp pháp, Từ Khánh hắn cũng không phải Tuần Dạ Nhân hay Tuần Kiểm Ti!”
“Đúng rồi, đừng quên nói thêm một câu, Lý Hạo là người được Ngân Nguyệt phái đi vây quét hải tặc Râu Đỏ.
Còn cái chết của Từ Tinh, có ai thấy chuyện này là do Lý Hạo không? Mọi người chỉ thấy hắn giết Râu Đỏ, vậy mà Từ Khánh lại truy sát Lý Hạo, chẳng lẽ gã đang báo thù cho hải tặc ư?”
Khổng Khiết suy tư: “Ngươi muốn dùng đại nghĩa để ép Từ Khánh dừng tay ư? Hắn vì tranh bá nòa quan tâm gì tới thanh danh nữa.”
“Đừng đùa!”
Triệu thự trưởng lắc đầu: “Từ Khánh sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu, chỉ là hắn chưa dám vận dụng Định Quốc quân mà thôi!”
Ông khoát tay: “Đi thôi, nhanh lan truyền tin tức, đừng quên ngợi khen Lý Hạo đã giết được đạo tặc Đông Hải, như vậy chẳng lẽ phía trên không ban thưởng chút gì sao? Lý Hạo thích thăng quan thì cho hắn thăng! Hầu Tiêu Trần rời đi, hiện tại Tuần Dạ Nhân thiếu đại quan tuần phủ, xin cho Lý Hạo đi!”
“Cái này… Được!”
Khổng Khiết không rõ lão Triệu muốn làm gì, nhưng như vậy cũng tốt, dù sao cũng tốt hơn là không làm gì.
Khổng Khiết cũng rời đi.
Triệu thự trưởng trầm ngâm, do dự một chút rồi cầm lấy máy truyền tin màu đỏ trên bàn, bấm một mã số, một lát sau kết nối được, ông liền trầm giọng nói: “Vận dụng Ngân Nguyệt Ám Vệ của ba tỉnh gần Định Biên, để bọn họ tiếp dẫn Lý Hạo ngăn cản Từ Khánh, tranh thủ chút thời gian cho Lý Hạo.”
“Đại nhân…”
“Đi làm đi!”
“Vâng!”
Ông nhanh chóng cúp máy.
Triệu thự trưởng nhìn về phương Đông, chân mày hơi nhíu lại.
Khoảng cách quá xa, truyền tống trận thời kỳ văn minh cổ đã thất truyền từ lâu, nếu không thì có thể truyền tống đến đó.
Nếu ở gần Ngân Nguyệt thì không sao, đích đến ở phương Đông thì Ngân Nguyệt sẽ không có đủ lực lượng để vận dụng.
Nếu đám người Khổng Khiết, Hoàng Vũ ở gần Lý Hạo thì có khả năng tiếp ứng được hắn, nhưng ở xa như vậy thì bọn họ không tiện qua đó.
“Phương Đông… Phương Đông…”
“Du Tiều, Đông Cực Hầu, Thần Nhật hội…”
Suy nghĩ một hồi, ông lại cầm lấy máy truyền tin, bấm một mã số, máy truyền tin màu đỏ này là hệ thống đưa tin cơ mật nhất của toàn bộ vương triều, hao phí rất nhiều nhân lực vật lực.
Nó tốt hơn ngọc truyền tin, nhưng chỉ có một vài đại quan đỉnh cấp mới có tư cách được phân phối.
Hơn nữa thông tin dễ bị vương triều nghe lén, nhưng hiện giờ Triệu thự trưởng không để ý đến vấn đề này, hệ thống thông tin của ngọc truyền tin chỉ là vòng nhỏ, không thể nhanh chóng liên hệ với những người khác.
Một lát sau, thông tin được kết nối.
Bên kia truyền đến tiếng cười nghi hoặc: “Triệu thự trưởng? Ngọn gió nào khiến Triệu thự trưởng nhớ tới ta mà gọi điện đến đây ngày hôm nay vậy.
Thật vinh hạnh!”
“Đông Cực Hầu, Đông Cực hành tỉnh có thể xuất binh uy hiếp Định Biên được chứ? Tối thiểu là phải khiến Thiên Địa tướng quân trở về Định Biên…”
“Triệu thự trưởng đang nói đùa ư?”
Chương 1003: Đông Hải Đại Kiều
Bên kia, hầu gia địa vị cao thượng bật cười: “Vương triều còn ở đây, Triệu thự trưởng thật biết nói đùa!”
“Khi Ngân Nguyệt chi địa mở ra lần nữa… Đông Cực hành tỉnh có thể cầm lệnh tiến vào chiếm giữ Ngân Nguyệt!”
Vừa dứt lời, Đông Cực Hầu trầm mặc, một lát sau mới mở miệng: “Khó! Dù hai đại tướng quân trở về thì Ma Kiếm cũng dữ nhiều lành ít, ngươi xem thường Từ Khánh và Từ gia rồi! Hiện tại Từ Khánh chỉ đang mèo vờn chuột mà thôi, Lý Hạo khó thoát khỏi tấm lưới của Từ gia!”
“Ngươi làm chuyện của ngươi là được.”
“Được! Nhưng… Đây là hệ thống thông tin của vương triều…”
Triệu thự trưởng cười: “Chẳng lẽ vương triều đang nghe lén chúng ta ư? Chuyện chúng ta đang bàn đều là tuyệt mật, nếu vương triều nghe lén thì chứng tỏ vương triều không tín nhiệm chúng ta, bọn họ không sợ 99 hành tỉnh sẽ phản đối ư? Vậy nên tin tức sẽ không bị tiết lộ ra ngoài, nếu bại lộ, vậy chắc chắn vương triều đã xảy ra vấn đề nên mới phải giám sát cả chúng ta, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Ha ha ha! Có đạo lý, có đạo lý!”
Đông Cực Hầu nở nụ cười: “Như vậy đi, ta sẽ an bài, nhưng nếu Từ Khánh cảm thấy Lý Hạo trọng yếu hơn Định Biên thì ta cũng không có biện pháp.”
“Ngươi cứ làm đi là được.”
“Vậy được rồi, Triệu thự trưởng đừng quên ước định.”
“Người Ngân Nguyệt sẽ không làm vậy.”
“Ừm, cái này ta tin!”
Trò chuyện kết thúc.
Về phần vương triều có nghe lén hay không thì hai người không quan tâm lắm, dù nghe được thì sao?
Có lẽ Vương triều còn ước gì chuyện này xảy ra!
Triệu thự trưởng nhẹ nhàng thở hắt ra, cứ như vậy đi, còn mặt khác thì để Lý Hạo tự xử lý.
Giờ khắc này, Từ Khánh đang truy sát Lý Hạo bỗng nhiên nhăn mày, lão nhìn thoáng qua ngọc truyền tin, sắc mặt tái xanh!
“Ba phút trước, Đông Cực Hầu tuyên bố phản quân đã khống chế tướng sĩ Định Quốc quân, cưỡng ép bắn đạn diệt thành, khiến phương Đông rung chuyển, Đông Cực quân sẽ lập tức xuất binh bình định, mong phủ quốc công mở rộng cửa thuận tiện cho việc bình định phản quân.”
“Khốn kiếp!”
Từ Khánh giận dữ.
Thật to gan!
Có khả năng Đông Cực Hầu chỉ đang uy hiếp, thế nhưng hiện giờ tám đại tướng quân đã chết mất sáu người, hai vị phó soái cũng chính là hai đứa con trai mình đều đã chết, bản thân lão thì không ở trong quân.
Mặc dù lão có thể điều khiển chỉ huy từ xa nhưng khi Đông Cực quân đánh tới thì quân đội của lão nhất định sẽ tan tác.
Lão nghiến răng nghiến lợi, nửa ngày sau, lấy ra ngọc truyền tin nhanh chóng đưa tin cho hai vị tướng quân.
Mặc kệ có phải đối phương đang uy hiếp hay không, hiện giờ nhất định phải có cường giả trở về tọa trấn.
Hai vị tướng quân trở về thì mới có thể tọa trấn Định Quốc quân, khiến Đông Cực Hầu không dám tùy tiện vọng động.
“Ngân Nguyệt, các ngươi giỏi lắm!”
Lão hừ lạnh một tiếng.
Chuyện này nhất định là do có người Ngân Nguyệt mua chuộc được Đông Cực Hầu, nếu không thì sao tên kia lại tỏ thái độ như vậy!
Xử lý những việc này lãng phí chút thời gian của lão, Từ Khánh hừ lạnh một tiếng, phá không lao đi, tiếp tục đuổi giết Lý Hạo, thiếu đi hai người cũng không sao, chuyện này sẽ khiến kẻ khác kiêng kị Ngân Nguyệt hơn, đám người Ngân Nguyệt khốn kiếp kia cứ chờ đi!
Giờ khắc này, bên trong Bắc Hải.
Hai bóng người lao qua, khí tức ngập trời, khiến đám cường giả, hải tặc và thương thuyền sợ hãi né tránh.
Hồng Nhất Đường lộ vẻ sầu khổ.
Mẹ nhà hắn, lại tới rồi, mới được mấy ngày chứ!
Lần trước mới cứu được Quang Minh Kiếm, lần này lại đến phiên Lý Hạo, các ngươi không yên tĩnh mấy ngày được à?
Đông Hải gần biên giới Trung Bộ, Viên Thạc cầm ngọc truyền tin, nhe răng trợn mắt cười: “Thật hung ác!”
Đạn diệt thành mà cũng dùng đến rồi, hơn nữa còn không chỉ một viên.
Từ gia thật hung tàn, Từ Khánh cũng quá ác độc.
Mà đó cũng là chuyện đương nhiên, bọn họ là kẻ thù sống còn, Lý Hạo giết đến tận cửa, người ta vận dụng đạn diệt thành cũng chẳng có gì lạ, Viên Thạc không nổi giận vì điều này vì đạn diệt thành thực ra không khiến cường giả tổn thương quá lớn, người gặp nguy hiểm chân chính là người thường.
Vận dụng đạn diệt thành không phù hợp quy củ, dù là phía quan phương hay là võ lâm.
Nhưng người ta không thèm để ý đến quy củ thì đành chịu thôi.
Viên Thạc nở nụ cười, giờ phút này, ông không biết nên giận hay nên cười.
Nhìn biển cả trước mắt, đối diện chính là đại lục phương Đông.
Phía trước có một cây cầu.
Đông Hải Đại Kiều do đại lục phương Đông chế tạo, nối liền Trung Bộ và Đông Bộ, xem như nơi hẹp nhất của Đông Hải, nó kéo dài hơn 300 dặm, nếu không phải thời đại siêu năng thì đây gần như là nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Nhưng tại thời đại này, siêu năng có thể tạo nên kỳ tích.
Thực ra Viên Thạc không hề cảm thấy kinh ngạc.
Thế này đã là gì?
Trong sách cổ, ở thời đại văn minh cổ đã tạo ra tường vây cao hơn ngàn mét, bao quanh một phương, nhốt toàn bộ địa quật.
“Ranh con gây hoạ giỏi thật, sao phải đến địa bàn của người ta trêu chọc thị phi làm gì?”
Viên Thạc nói thầm, trong tay xuất hiện một thanh đoản đao, thạch đao lấp lánh óng ánh, đó là Thần Binh thạch đao của bát đại gia.
Viên Thạc không am hiểu binh khí không có nghĩa là không biết dùng binh khí, thực ra ông dùng binh khí còn mạnh hơn võ sư bình thường nhiều, chỉ là không bằng cường giả đỉnh cấp chuyên biệt một đạo.
Nhưng thạch đao rất khó phá hỏng, dùng khá tốt.
Ông vừa sải bước lên cầu.
Hai bên đầu cầu đều có quân đội đóng giữ, bên Trung Bộ là trú quân của hành tỉnh gần đó, đối diện do Định Quốc quân đóng giữ.
Không phải kẻ nào cũng có thể đi qua cây cầu kia.
Khi Viên Thạc đi tới, có cường giả nhanh chóng bay tới, quát: “Không được đi lên cầu, muốn đến Đông Bộ thì hãy đi đường thủy!”
Cầu đã xây xong nhưng không cho đi.
Viên Thạc nhã nhặn nhìn thoáng qua tướng lĩnh kia, cười nói: “Nghe nói Từ Khánh chế tạo cây cầu Đông Hải này để nối liền Trung Bộ và Đông Bộ, nguyên nhân là vì Đông Tân hành tỉnh đầu phục Từ gia, chuyện này là thật hay giả?”
Tướng lĩnh kia biến sắc, nghiêm nghị quát lớn: “Ngươi là người phương nào?”
Về phần thật giả thì… Đương nhiên là thật.
Nếu không, Từ Khánh phát điên thì mới đầu tư lớn như vậy để chế tạo cây cầu này, làm vậy chẳng phải là để Trung Bộ thuận tiện xâm lấn sao?
Từ Khánh có dã tâm cực lớn.
Lão tạo nên Đông Hải Đại Kiều này là để chính mình tiến vào Trung Bộ.
Đầu cầu bên kia không thể là địa bàn địch nhân, chỉ có thể là người một nhà hoặc bằng hữu, trên thực tế, người nắm quyền ở Đông Tân hành tỉnh là hậu đại tướng lĩnh dưới trướng Định Quốc quân năm xưa, là người từng đi theo Định Quốc Công đời đầu.
Chương 1004: Biển Nổi Sóng Lớn
Trước kia Viên Thạc không quan tâm đến những chuyện này, chúng không liên quan gì đến ông, nhưng bây giờ ông cười xán lạn mở miệng: “Hôm nay ta nhất định phải đi lên cây cầu kia, ngươi tránh ra, ngươi không biết ta chứng có thân phận không cao, ta muốn tới tính sổ với Từ gia bên kia, ngươi nhường đường thì ta sẽ không giết ngươi, đừng ép ta ra tay độc ác!”
Tướng lĩnh kia biến sắc.
Người dám nói ra lời này chắc chắn không phải kẻ tầm thường!
Gã kiêng kị, nhưng Đông Hải Đại Kiều là cây cầu chiến lược cực kỳ trọng yếu, mấu chốt là giữa Đông Hải Đại Kiều đang có chút vấn đề… Không phải cầu hỏng mà là hiện tại đang có rất nhiều hải tặc tụ tập ở đó, dùng Đông Hải Đại Kiều làm cột mốc, nhanh chóng tỏa ra, chuẩn bị vây quét Lý Hạo.
Giờ không thể để bất luận kẻ nào tiến lên cầu.
Tướng lĩnh nhanh chóng truyền âm bốn phía, trong nháy mắt, quân doanh phía xa có chút động tĩnh, rất nhiều siêu năng xuất hiện.
Viên Thạc nhướng mày: “Cách cả Đông Hải mà các ngươi cũng muốn bán mạng cho Từ gia ư?”
“Ta không hiểu ngươi đang nói gì!”
Người kia quát: “Mau rời đi, nơi đây là yếu địa của Đông Tân, chúng ta đang chấp hành quân vụ.
Không kẻ nào được phép đi lên!”
“Quân vụ?”
Viên Thạc cười một tiếng, đột nhiên ông biến mất tại chỗ như là thuấn di.
Khi ông xuất hiện, trong tay có thêm một khối ngọc truyền tin.
Tướng lĩnh kia chỉ thấy hoa mắt, người kia biến mất rồi lại xuất hiện, giờ đối phương đang xem gì đó, gã cảm thấy không ổn, lập tức hét to: “Đánh giết giặc cướp!”
Oanh!
Âm thanh súng ống và năng lực phát ra nổ mạnh, trong nháy mắt đã có người xuất thủ.
Viên Thạc không thèm để ý, ông lại lóe lên rồi mất, kiểm tra ngọc truyền tin một hồi, ông thở dài một tiếng: “Tiểu tử này gây ra phiền phức lớn rồi, Đông Tân đã điều động quân đội phong tỏa duyên hải.”
Đúng vậy, tin tức trên ngọc truyền tin rất đơn giản.
Chặn Đông Hải Đại Kiều, phong tỏa gần 300 dặm hải vực duyên hải, phối hợp với hải tặc Đông Hải, nếu phát hiện hành tung Ma Kiếm thì không được cản lại mà phải nhanh chóng báo lên.
Hiển nhiên bên này cũng nhận được tin tức từ Từ gia.
Đông Tân hành tỉnh với phối hợp với hải tặc Đông Hải phong tỏa hải vực này, đối diện chính là Định Biên, dù tốc độ của Lý Hạo nhanh thế nào thì giờ phút này cũng khó thoát khỏi phạm vi Định Biên, muốn vượt biển thì cũng chỉ có thể tiến vào phạm vi này.
Sau khi xem xong, Viên Thạc không nói thêm gì nữa.
Thân hình lướt qua, thạch đao lóe lên.
Bịch một tiếng!
Đầu người rơi xuống đất!
Trong ánh mắt hoảng sợ của đám người, Viên Thạc di chuyển cực kỳ linh mẫn, ông không tuyên bố điều gì cũng chẳng đe dọa lời nào, thạch đao không ngừng lóe lên, trong chớp mắt, quanh cầu đã không còn kẻ nào sống sót!
Viên Thạc giết sạch đám người, sắc mặt không thay đổi chút nào.
Sau đó ông nhanh chóng chui vào quân doanh, phí sức kéo ra một vật.
“Hắc hắc, đại pháo năng lượng, không tệ, không ngờ có cả đạn diệt thành.
Xem ra bọn họ thật sự muốn giết chết Lý Hạo.”
Ông ném ra một cái máy phát xạ, nó vô cùng to lớn, dường như ông rất quen thuộc với nó.
Xoay khớp cổ một trận, sau đó ông nhìn về phía bên kia Đông Hải, thở hắt ra: “Mẹ nó, không biết các ngươi đánh nhau ở đâu, gây ra chút động tĩnh đi, ranh con, ngươi thông minh thì chạy đến đây này… Không làm được thì cũng có thể dẫn người tới đây.”
Dứt lời, ông nhổ một ngụm nước miếng lên bàn tay, khẽ quát một tiếng, ném ra một quả đạn pháo lớn từ trong rương, nó sáng long lanh như thủy tinh.
Vật như vậy là vũ khí chiến lược có đẳng cấp bảo mật rất cao.
Kẻ vừa tới đây trấn giữ là một vị Húc Quang, Húc Quang hoàn toàn có tư cách quản lý những vật này, dù sao đối với hành tỉnh bình thường mà nói, Húc Quang sơ kỳ đã là cường giả hiếm có, nhưng đối với Viên Thạc thì kẻ như vậy hiển nhiên không tính là gì cả.
Giết một tên Húc Quang sơ kỳ chẳng đủ để khiến ông dao động.
Nhấc đạn pháo lên, ông có thể cảm nhận được năng lượng bạo động bên trong, hầu hết thứ này đều được khai quật ra, trong các di tích cổ cường đại bình thường đều có nó, đây là vật phẩm phòng ngự của một thành.
Về phần Chiến Thiên thành có hay không… Viên Thạc chưa từng đi vào, chỉ đi vòng vo ở ngoại vi một vòng, nhưng ông đoán ở trong đó cũng có, hơn nữa còn là có không ít.
Giờ phút này, ông không để ý đến những chuyện râu ria, ông nhanh chóng lắp đạn!
Ông lắp hết cái này đến cái khác.
Đông Tân thực sự đã dốc hết vốn liếng cho lần hành động này, chỉ là một chi đội ngũ ở đây thôi nhưng đã mang theo đến 6 viên đạn diệt thành.
Ông trực tiếp nạp 6 viên đạn vào máy phát xạ.
Sau đó thuần thục cầm một cái hộp nhỏ, đây là điều khiển phát lệnh phóng, cần điền mật mã vào, nhưng có thể phá giải để sử dụng.
Hiện tại, những người sử dụng cũng đều phải phá giải mật mã.
Ông vừa phá giải vừa thở dài: “Đều là lỗi của ta, nếu biết sớm thì 30 năm trước đã không công khai phương pháp giải mã rồi, cứ nghĩ rằng có thể kiềm chế lẫn nhau cho thế giới thái bình, cho võ sư chúng ta có thể đánh một trận thật tốt… Kết quả các ngươi lại dùng nó để đối phó với đồ đệ của ta.”
Nếu lời này truyền đi e rằng sẽ khiến không ít người chấn động.
Không phải người nào cũng biết đạn diệt thành xuất hiện rất sớm, nhưng thời gian được mang ra sử dụng lại không dài, thế lực tứ phương biết cách phá dịch mật mã để phóng đạn mới chỉ từ 30 năm trước.
Trước lúc đó từng có người dùng nhưng đều dùng phương thức đánh bom tại chỗ, nói đơn giản thì là phái một vài võ sư hoặc một đoàn quân nhân khiêng đạn diệt thành, muốn nổ chỗ nào thì chạy tới chỗ đó, sau đó kích nổ.
Không ai biết cách sử dụng máy phát xạ.
Mãi đến 30 năm trước, Viên Thạc đào mộ nhiều năm thấy bộ dạng này của bọn họ quá đáng thương, mỗi lần kích nổ đạn đều có rất nhiều quân nhân tử vong, thế là ông vung tay lên, truyền bá phương thức phá mật mã ra ngoài.
Viên Thạc hùng hùng hổ hổ nhanh chóng nhét hết đạn diệt thành vào nòng.
Tiếp theo, ông phá giải mật mã, nhìn qua ống nhắm xem xét tỉ mỉ hướng đối diện.
Nhưng nơi đó quá xa, ông không thấy rõ.
Ông không quan tâm.
Ngay sau đó, ông ấn xuống nút bắn.
Trong nháy mắt, sáu viên đạn bay thẳng ra, tốc độ cực nhanh.
Sau khi bắn chừng năm phút đồng hồ…
Oanh!
Tiếng nổ rung trời vang vọng bốn phương!
Trong biển nổi lên sóng lớn, cây cầu chấn động kịch liệt.
Chương 1005: Không Phải Đông Tân
Giờ khắc này, tại nơi Viên Thạc không thấy, vị trí trung tâm cầu lớn có vô số thuyền lớn bị phá hủy trong nháy mắt, vô số hải tặc bị giết chết, cây cầu kiên cố không gì sánh được nhanh chóng sụp đổ.
Đầu tiên là một dặm, sau đó nhanh chóng lan tràn, hai dặm, ba dặm…
Nó kéo dài đến hơn mười dặm, Đông Hải Đại Kiều bị phá hủy gần ¼ chiều dài, các vị trí khác cũng bị ảnh hưởng sụp đổ!
Tiếng kêu rên truyền đến, vài hải tặc may mắn chạy trốn điên cuồng rên rỉ.
Trong nháy mắt vừa rồi, có rất nhiều hải tặc đã trực tiếp bị nổ chết.
Viên Thạc thấy tin tức trên ngọc truyền tin, biết bên kia có hải tặc nhưng không biết vị trí cụ thể, mục tiêu của ông chỉ là phá hủy cây cầu mà thôi, không ngờ đã tiện thể bắn chết cả đám hải tặc.
Trên bầu trời, đám đầu lĩnh hải tặc có người trọng thương ngã gục, có người may mắn chạy trốn.
Có người ngây ngốc đờ đẫn!
Có người kêu thê lương thảm thiết: “Đông Tân… Bên phía Đông Tân đã vận dụng đạn diệt thành.
Đông Tân cố ý lừa giết chúng ta.
Đạn diệt thành bị tùy ý bắn ra, đại chiến sắp xảy ra rồi…”
Thiên hạ sắp loạn!
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều có cảm giác như vậy.
Oanh!
Một cơn sóng lớn bao trùm thiên địa, ầm ầm…
Đám hải tặc đang chạy trốn bị sóng lớn cao tới trăm mét, thậm chí hơn ngàn mét đánh trúng, trong nháy mắt đã bị đập thành thịt nát!
Giờ khắc này, Đông Hải không thể bình tĩnh được nữa.
Mấy vị thủ lĩnh hải tặc còn sót lại nhanh chóng đem tin tức đi.
Đông Tân bắn đạn diệt thành!
Có lẽ người Trung Bộ đã đến.
Một lát sau, toàn bộ thế giới lại chấn động.
Trong Thiên Tinh thành, có cường giả nghiêm nghị gầm thét: “Đáng chết! Bọn họ muốn làm gì? Giờ muốn bắt đầu đại chiến quét sạch vương triều sao? Đông Tân đang làm cái gì? Từ Khánh bắn đạn diệt thành, Đông Tân cũng bắn theo.
Bọn họ điên rồi sao?”
Bên này vừa mắng xong, một âm thanh run rẩy sợ hãi vang lên: “Ti trưởng, không xong rồi, bên phía Bắc Hải, Hoàng Vũ mang Ngân Nguyệt quân bay thẳng đến địa bàn Hải Yêu đạo, Bạch Sa Đạo, bắn ra… 30 viên đạn diệt thành! Bắc Hải đã đại loạn, biển động ngập trời.
Hoàng Vũ đang cảnh báo tứ phương rút lui khỏi bờ biển, biển sắp nổi sóng lớn.”
Vị ti trưởng kia trầm mặc.
Y đờ đẫn ngồi xuống, hồi lâu sau mới thở hắt ra: “Thông cáo tứ phương! Định Quốc Công Từ Khánh công nhiên bắn đạn diệt thành, xúc phạm luật pháp vương triều, quan hàng nhất đẳng, tước bỏ vị trí quốc công, giáng xuống làm Định Quốc Hầu!”
“Để hoàng thất đóng ấn, thông báo xuống! Mặt khác, cho người đi thanh tra tịch thu phủ đệ Định Quốc Công ở Thiên Tinh thành.”
Y vừa nói xong, lại có người đến run rẩy báo cáo: “Ti trưởng, không xong rồi, Thiên Tinh đô đốc Hầu Tiêu Trần suất lĩnh Võ Vệ Quân trực tiếp bao vây phủ Định Quốc Công, nói là có cường giả 3 tổ chức lớn tiềm phục trong phủ, đệ đệ Từ Nghiêu của Định Quốc Công bị hắn đánh chết, tìm ra Hồng Nguyệt Quỷ Diện trên người Từ Nghiêu.
Hầu Tiêu Trần trắng trợn trấn áp đánh giết cường giả công phủ, trưởng nữ nhị phòng Định Quốc Công, vị thiếu nữ thiên tài Húc Quang kia đã bị Hầu Tiêu Trần trực tiếp bắt giữ từ trong học viện Thiên Tinh, giờ phút này đang giam giữ trong đại lao Tuần Dạ Nhân!”
“Khốn kiếp!”
Vị ti trưởng này nổi giận, một quyền đập vỡ cái bàn trước mặt, giận dữ hét: “Ai cho hắn quyền lợi đó?”
“Hắn… Hắn nói… Hắn là Thiên Tinh đô đốc, có quyền lợi này, ai dám ngăn trở thì người đó là phản đảng, là tà năng của 3 tổ chức lớn…”
“Thiên Tinh đô đốc…”
Nam tử sững sờ, im ắng nửa ngày.
Y nhớ rồi, mấy ngày trước y đã đồng ý bổ nhiệm này.
Đúng vậy, nơi này là Tuần Kiểm Ti.
Là cơ cấu chấp pháp thứ hai ngoài Quân Pháp Ti sau khi Tuần Dạ Nhân thành lập, trên thực tế nó là cơ cấu chấp pháp thứ nhất, dù hiện tại Tuần Dạ Nhân có xu thế ly khai nhưng vẫn còn lệ thuộc vào Tuần Kiểm Ti.
Nam tử trầm mặc một hồi, cuối cùng cười lạnh một tiếng: “Tốt! Rất tốt! Đám người Ngân Nguyệt này không có kẻ nào ăn chay cả.
Thôi, mặc kệ bọn họ, cho bọn họ đánh đi! Từ Khánh muốn giết Lý Hạo, Hầu Tiêu Trần thâu tóm huyết mạch tại Thiên Tinh của hắn.
Ta cũng muốn nhìn xem những tên điên này có thể nháo đến lúc nào!”
“Đông Tân sẽ không vô duyên vô cớ ra tay với Từ gia.
Đạn diệt thành kia không phải do Đông Tân bắn.”
Y đã bình tĩnh lại: “Khả năng cao là do người Ngân Nguyệt làm, không phải người Ngân Nguyệt an bài thì là… Viên Thạc!”
Đám người khẽ giật mình, Viên Thạc ư?
Vị ti trưởng này không nói gì.
Người có khả năng và dám làm như vậy, có thể bắn chuẩn như thế trừ tên quái tài toàn năng Viên Thạc ra thì còn ai nữa?
Khi ông chơi đạn diệt thành, mọi người còn đang ôm đạn đi nổ thành kia kìa!
Trầm mặc một hồi, y cười ra tiếng: “Mặc kệ bọn họ! Cho bọn họ đánh đi, chỉ cần không ảnh hưởng đến người khác là được.
Để ta xem Từ gia cắm rễ 200 năm rốt cuộc mạnh như thế nào, có thể địch nổi đám người điên Ngân Nguyệt hay không!”
“Ti trưởng… Chúng ta để mặc Hầu Tiêu Trần phát uy ư?”
Có người không yên lòng.
Gia hỏa kia điên rồi, đây chính là Thiên Tinh thành đấy! Nhưng tên kia lại trực tiếp động binh tại Thiên Tinh thành, thậm chí bắt người trong học viện Thiên Tinh, học viện Thiên Tinh có rất nhiều cường giả trấn giữ, là nơi hậu duệ của vô số quan lớn trong vương triều học tập.
Nơi đó mới thật sự là học viện quý tộc.
Ti trưởng Tuần Kiểm Ti hờ hững lên: “Học viện có nhiều cường giả như vậy mà không ai ngăn cản sao?”
“Có, Vương viện phó xuất thủ…”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó bị Hầu Tiêu Trần chém đứt cánh tay, trực tiếp bắt lại, nói là muốn thẩm phán, nếu xác định được thân phận là thành viên 3 tổ chức lớn thì lập tức xử tử!”
Ti trưởng Tuần Kiểm Ti nhíu mày: “Húc Quang đỉnh phong mà cũng bị một thương chém đứt cánh tay ư?”
Hình như gia hỏa Hầu Tiêu Trần này đã mạnh hơn trước.
“Đúng!”
“Vậy mặc kệ đi.”
Y bật cười: “Dù sao cũng không phải nội loạn, chỉ là Thiên Tinh đô đốc Tuần Dạ Nhân thực hiện chức vụ bình thường mà thôi! Về phần Đông Hải, Bắc Hải, Định Biên bắn đạn diệt thành thì để Quân Pháp Ti quản đii!”
Y nhổ một ngụm nước miếng: “Tiếp tục xem kịch đi! Ta cảm thấy không bao lâu nữa có lẽ Thiên Tinh thành sẽ được chứng kiến đạn diệt thành bay đầy trời đấy!”
Y phất tay áo, trực tiếp rời đi: “Nếu Lý Hạo chết thì báo ta, hoặc Từ Khánh chết thì cho ta biết, còn những chuyện khác thì đừng quấy nhiễu ta!”
“Rõ!”
Mọi người thấy vị ti trưởng này rời đi thì đều bất đắc dĩ, xem ra lần này hai bên đại chiến khiến vị này khó chịu rồi, chủ yếu là những người khác không muốn quản, còn vị vốn muốn quản thì lại phất tay áo mặc kệ.
Những người này nghĩ đến Hầu Tiêu Trần, tất cả đều líu lưỡi.
“Hầu đô đốc thật quyết đoán!”
Có người nói thầm, sau đó cười lớn mong chờ xem náo nhiệt.
Đứng xem cũng tốt, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta.
Dù sao Hầu Tiêu Trần cũng là phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, cũng coi là người của Tuần Kiểm Ti, nhìn thấy vị này lớn lối trực tiếp đánh chết đánh phế đám đại nhân vật bình thường không chọc nổi…
Nói thật thì đám người cảm thấy rất thoải mái!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







