1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Tinh Môn
  4. Tập 197 : Tế Điện 2 (c981-c985)

[Dịch] Tinh Môn

Tập 197 : Tế Điện 2 (c981-c985)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 981: Tế Điện 2

Hai người đến từ Hỏa Minh hành tỉnh, cũng là một trong những hành tỉnh cường đại của Đông Bộ, bởi vì địa hình núi lửa khá nhiều dẫn đến có nhiều siêu năng Hỏa hệ với thực lực cường hãn.

Mà Hỏa Minh hành tỉnh cũng là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của Từ gia.

Kẻ cai quản Hỏa Minh hành tỉnh không giống với các địa phương khác, nơi này do Ti trưởng Tuần Kiểm ti cũng chính là vị lão nhân tóc hoa râm này nắm giữ toàn bộ lực lượng quân sự của hành tỉnh từ mấy chục năm trước.

Lão nhân và Từ Khánh xảy ra xung đột từ nhiều năm trước, vẫn luôn là cái gai mà Từ gia muốn nhổ, bất quá thực lực lão nhân cường hãn, bước vào siêu năng từ sớm, bây giờ cũng đã đến kỳ thuế biến, lại còn là Hỏa hệ hùng mạnh, chiến lực bưu hãn.

Dưới trướng y còn có một nhánh Hỏa Hành quân cực kỳ trung thành, cường giả cũng rất nhiều, Từ gia hiển nhiên không dám tùy tiện xuống tay.

Lần này, Từ gia đại tế, lão nhân tự mình góp mặt, vị trung niên cực kỳ không muốn nhưng lại chẳng lay chuyển được y, chỉ đành cùng theo tới.

Thấy phụ thân muốn xuống xe, vị trung niên truyền âm nói: “Phụ thân, ta lo lắng Từ gia sẽ gây khó dễ cho phụ thân, trước tiên nên để ta tới…”

“Được rồi, làm đại sự cũng không cần thiết bó tay bó chân thời thời khắc khắc như vậy! Từ gia tuy mạnh nhưng hôm nay là đại tế công khai, uy hiếp có thể sẽ có nhưng trước mặt mọi người họ sẽ không có gan cũng chẳng có phách lực ra tay với ta, Từ Khánh sẽ không làm con chim đầu đàn này.

Mặt khác ba phương chưa loạn, phương đông loạn trước cũng đâu phải kết quả mà lão muốn.”

Dù sao cũng đâu chỉ mình lão nhân này phản đối Từ Khánh.

Có nhiều người lắm!

Từ Khánh muốn nhất thống phương đông, tối thiểu thì bây giờ không thể nào.

Lão nhân thầm nghĩ, miệng cũng không nói thêm gì, cất bước đi về hướng phủ quốc công.

Cường giả đón tiếp ở cổng hơi biến sắc, cấp tốc nói: “Ti trưởng Tuần Kiểm ti Hỏa Minh hành tỉnh đến!”

Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt đã khiến rất nhiều người chú ý.

Phía sau lão nhân có vài cường giả, nghe được lời này bèn nhao nhao nhìn về phía cổng vào, thấy lão nhân góp mặt, có người bất ngờ nở nụ cười, có vị này ở đây thì phải xem tình huống để hành sự rồi.

Phản đối Từ gia thì cũng phải có một con dê đầu đàn.

Tại phương đông, kẻ có tư cách, có thực lực để trực tiếp chống lại Từ gia chỉ có ba nhà, Hỏa Minh hành tỉnh là một trong số đó.

Thứ hai là Đông Cực hành tỉnh, là một nơi cương vực rộng lớn, nhân khẩu đông đảo, cường giả như mây.

Thể chế của Đông Cực hành tỉnh có vài điểm khác biệt, giống như Định Biên, Đông Cực cũng có một đại thế gia tọa trấn.

Danh khí của Đông Cực Hầu tuy không bằng phủ quốc công nhưng cũng là huân quý Thiên Tinh vương triều khai quốc năm đó.

Trừ Hỏa Minh và Đông Cực hành tỉnh, thế lực đối chọi Từ gia thứ ba của phương đông không phải là hành tỉnh mà là một tổ chức tên là Thần Nhật hội.

Thần Nhật hội thành lập từ rất lâu, gần như song hành với tam đại tổ chức, bất quá nó khuếch trương không nhanh bằng tam đại tổ chức, bây giờ chỉ đang cắm rễ ở phương đông chứ chưa thể khuếch tán ra.

Thế nhưng thực lực ở phương đông của nó vô cùng cường hãn, thu nạp rất nhiều tán tu, tam đại tổ chức tại phương đông nếu chỉ tính đơn độc một nhà thì cũng không phải là đối thủ của Thần Nhật hội.

Thành viên của Thần Nhật hội trải rộng khắp phương đông, thậm chí có những thành viên có thân phận cực kỳ hiển hách, nghe đồn thậm chí có nơi là Đại tướng biên cương gia nhập trong đó, thu được không ít nhân vật thực quyền ủng hộ.

Giống như Từ gia đứng sau hỗ trợ tam đại tổ chức, Thần Nhật hội cũng có vị kim chủ hậu thuẫn như vậy.

Một vài hành tỉnh ngoài mặt không dám phản kháng Từ gia, nhưng vụng trộm vì bảo trụ địa vị mà đều ủng hộ Thần Nhật hội.

Đối tượng chinh chiến của Định Quốc quân trong những năm qua đa phần đều là thành viên Thần Nhật hội.

Lão nhân vừa tới cổng đã khiến rất nhiều người chú ý.

Phía sau, còn có cường giả hành tỉnh khác vội vàng tiến lên nhiệt tình chào mời: “Du ti trưởng cũng đến sao? Sớm biết thì ta nên đi cùng đường với Du ti trưởng rồi, có Du ti trưởng ở đây sẽ an toàn hơn nhiều.”

Lão nhân quay đầu, cười gật đầu: “Trở về có thể đi cùng nhau.”

“Vậy thì làm phiền!”

Một đám người tụ tập tại cổng ra vào, cười cười nói nói, không có dáng vẻ đến phúng viếng chút nào.

Rất nhanh, Từ Tinh tự mình ra đón, thấy lão nhân bèn lộ ra nụ cười dối trá: “Du ti trưởng tới rồi, mời vào…”

Nói rồi dáng tươi cười của gã biến mất, lộ ra vẻ bi thương: “Lần này đại ca bất hạnh gặp nạn, khiến các vị vất vả bôn ba rồi.”

Tốc độ trở mặt của gã thực sự quá kinh người.

Cười là biểu thị hữu hảo, bi thương là bởi vì đại ca và chất tử mất mạng, hôm nay là tế điển nên vẫn phải chú ý một chút.

Lão nhân cũng thu liễm dáng tươi cười, thở dài một tiếng: “Xin bớt đau buồn! Không nghĩ tới đám người Quang Minh Kiếm lớn mật như thế, Lý Hạo càng là xuất thủ tàn nhẫn, Định quốc công là nhân vật lương thiện nhưng lại phải kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, mong rằng quốc công bảo trọng thân thể, sống lâu trăm tuổi, tuyệt đối đừng để ảnh hưởng tới sức khỏe.”

Từ Tinh thầm mắng trong lòng.

Dối trá!

Đương nhiên, sống lâu trăm tuổi không tính là châm chọc gì, dù là trở thành võ sư hay siêu năng cũng không có nghĩa là có thể sống thật lâu, không giải quyết vấn đề thân thể ngũ tạng yếu đi thì có khi trăm tuổi chính là cực hạn.

Cho nên lời này không có quá nhiều ý trào phúng, chỉ là từ miệng vị này nói ra sẽ khiến cho người ta không thoải mái.

“Du ti trưởng mau vào đi!”

Từ Tinh không muốn nhiều lời, trong lòng y quyết tâm, chút nữa các ngươi liền biết Từ gia dù tổn thất nặng nề thì cũng không phải nơi các ngươi có thể so bì.

Nếu Khuê Sơn nhất mạch không đến thì họ còn hơi kiêng kị.

Bây giờ họ đã đạt thành nhất trí với Khuê Sơn, mà Khuê Sơn có rất nhiều đại yêu Húc Quang, mặc dù Xà Vương là thực lực kỳ thuế biến nhưng huyết mạch đại yêu cường hãn, nhục thân cường đại, không phải nhân vật mà kỳ thuế biến bình thường có thể sánh bằng.

Chờ khi các ngươi biết Từ gia liên thủ với Khuê Sơn Yêu tộc, đến lúc đó để xem các ngươi còn có thể cười được nữa không.

Lão nhân không nói gì nữa, mang theo nhi tử và mấy vị cường giả hành tỉnh khác cất bước đi vào, tiến vào bên trong tự nhiên sẽ có nô bộc phủ quốc công dẫn đường để tới từ đường.

Mà ở cổng chính, cường giả đón tiếp lại thấy được một người, sắc mặt hắn ta khẽ biến nhìn thoáng qua Từ Tinh, đang do dự không biết có nên kêu tên ra hay không.

Từ Tinh cũng ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt khẽ động, sau đó gã lắc đầu.

Hiển nhiên là nhắc nhở đối phương không cần hô.

Người tới có thân phận không thể tiết lộ, dù bề ngoài mọi người đều biết sự tồn tại của những người này thế nhưng sẽ không cố ý công khai.

Người mới đến mang theo khí chất bưu hãn, không chỉ một mà sau lưng còn đi theo không ít người, đội hình hơi tán loạn mất trật tự nhưng lại đều lấy vị cường giả râu dài này dẫn đầu.

Vị râu dài nọ mặc họ đi lộn xộn, dù là loại trường hợp này thì y cũng không thu dọn, trên thân y dường như còn dính huyết dịch, cách thật xa đã nói: “Lão nhân gia Định quốc công không sao chứ? Tên Lý Hạo kia gan to bằng trời, sau này ta sẽ tìm cơ hội chém đầu hắn, tế vong linh đại công tử!”

Giọng nói của vị này rất lớn, khiến cho không ít người chú ý.

Từ Tinh miễn cưỡng cười một tiếng, tiến lên một bước, “Hồ đảo chủ tới rồi, mời vào!”

Vị râu dài được xưng là Hồ đảo chủ cất giọng hùng vĩ: “Đại công tử chết rồi, vậy sau này Nhị công tử sẽ là tiểu quốc công đúng không? Chúc mừng!”

Từ Tinh lập tức nhíu mày.

Dù nghĩ như vậy thì ở nơi này cũng không thể nói ra thế kia, gia hỏa này cố ý sao?

Đương nhiên, gã không muốn đắc tội người này.


Chương 982: Tế Điện 3

Mặt ngoài, người này là đảo chủ của một đảo lớn ở Đông Hải, trên thực tế, khắp các đại hành tỉnh phương đông ai mà không biết vị này là nhân vật đầu lĩnh mạnh nhất Đông Hải, có đức hạnh y hệt như hải tặc Bắc Hải Tinh Quang đoàn.

Bất quá, người đứng sau hải tặc Bắc Hải Tinh Quang đoàn rất thần bí, còn vị ở Đông Hải này người sáng suốt đều biết kẻ đứng sau chính là Định quốc công.

Mặc dù biết vậy nhưng song phương cũng không tiếp xúc quá nhiều.

Hôm nay vị này đã trực tiếp tới rồi.

Có người ngưng trọng, có người khinh thường, có người thì phẫn hận!

Mấy đại hành tỉnh vùng duyên hải thường xuyên bị tên râu dài này dẫn người tới quấy rối, hiển nhiên là thuận theo ý của Định quốc công làm suy yếu thực lực của bọn hắn, bây giờ nhìn thấy tên râu dài, có người chỉ hận không thể tiến lên đánh chết y.

Cũng có cường giả bí mật truyền âm, cười lạnh: “Định quốc công thực sự là hồ đồ rồi! Loại người này không ra gì, vì chấn nhiếp tứ phương mà gọi cả đoàn hải tặc Râu Đỏ tới.”

“Ngươi có thể làm gì? Râu Đỏ có thực lực cường hãn, bề ngoài là đảo chủ Đông Hải nhưng mọi người đều biết y là hải tặc, đến tận giờ phía quan phương vẫn không định nghĩa thân phận của y, ngoài mặt người ta vẫn là dân lành đó.”

“Cái tên Râu Đỏ này cũng to gan phết, dám lên bờ…”

“Ngươi đi giết y à?”

Người nói chuyện chỉ đành trầm mặc.

Râu Đỏ cực kỳ cường hãn, nghe nói có lẽ đã bước vào kỳ thuế biến, huống chi y không đến một mình, bên người còn có nhiều cường giả đi theo, ai dám tùy tiện tập kích chứ?

Chưa bàn tới việc có thể thành công hay không, một khi tiết lộ tin tức sẽ dễ bị phủ quốc công vây quét.

“Sau này tìm toà báo vạch trần y…”

“Vậy cũng phải có toà báo nào dám đăng, đăng thì phải truyền đến tay mọi người… Mà dân chúng bình thường biết thì có thể làm gì? Có thể thay đổi cái gì?”

Bốn bề yên lặng, không còn giao lưu nữa.

Trước mặt, Râu Đỏ cười cởi mở, đến khi một vị tu sĩ thủ hạ truyền âm vài câu, Râu Đỏ mới thu liễm dáng tươi cười, lộ ra vẻ bi thương: “Đại công tử vẫn lạc thật sự là nhân thần cộng phẫn, thiên địa đồng bi, Nhị công tử xin nén bi thương, về sau có thời gian có thể đến chỗ ta giải sầu.

Mặc dù trên biển không bằng lục địa nhưng cái gì cũng có, cái gì cần có đều có… Còn có thể phát tiết một hai…”

Nói xong y bèn lộ ra nụ cười sâu xa, rất nhanh đã thu liễm.

Từ Tinh vờ như không nhìn thấy, mặt lộ vẻ sầu thảm, hàn huyên vài câu rồi cho người dẫn đối phương vào phủ quốc công.

Sau đó, từng vị đại quan địa phương lần lượt tiến vào.

Cũng có cường giả thân phận thần bí không tuân lệnh, nhưng vẫn được Từ Tinh coi trọng cho người dẫn vào phủ quốc công.

Chờ đến cuối cùng, mấy người mặc áo bào đen, ngực có huy hiệu đại nhật đi tới, sắc mặt Từ Tinh lập tức biến hóa, Thần Nhật hội.

Từ gia không mời những kẻ này nhưng đối phương lại vẫn tới.

Lần này thì hay rồi, toàn bộ lãnh địa phương đông trừ số một số ít nhà thì cơ hồ đều tới, tam đại thế lực đối nghịch cũng hiện diện.

Xem ra ai cũng muốn thăm dò hư thực về phủ quốc công.

Rất nhanh, Từ Tinh tiến lên chào hỏi rồi cho người ta ngó chừng đám người kia, dẫn bọn hắn đi vào.

Mà lúc này, Lý Hạo cũng đang cách không quan sát.

Đếm hết số lượng xong, trong lòng hắn không khỏi hãi nhiên.

Thật nhiều cường giả!

21 hành tỉnh, bao gồm cả Định Biên hành tỉnh đều có cường giả tới, rất đông cường giả Húc Quang góp mặt, ngoài ra còn có một số cường giả từ thế lực khác, trong đó có vài hành tỉnh không chỉ cử một mà là nhiều Húc Quang đến.

Với số lượng này… Lý Hạo cũng phải thấy ê răng.

32 vị cường giả Húc Quang.

Thật là đáng sợ!

Phủ quốc công vốn có không ít Húc Quang, Tam đại tướng quân, Nhị tổng quản, còn có mấy vị khách khanh, số lượng chùm sáng có thể nhìn thấy phải lên tới hơn 10 vị.

Cộng cả những võ sư không nhìn thấy chùm sáng…

Lập tức, nơi này đã có gần 50 vị Húc Quang hội tụ.

Quá đáng sợ!

Đương nhiên đây không phải thế lực của một nhà mà là tinh anh của toàn bộ phương đông hội tụ, 21 hành tỉnh, so với phương bắc thì số lượng hành tỉnh đã hơn nhiều, Ngân Nguyệt đã có nhiều cường giả Húc Quang siêu việt thế kia thì phương đông người ta có năng lượng thần bí nồng đậm hơn hẳn, nhiều Húc Quang thế này cũng là lẽ thường.

“Quả nhiên, không ra ngoài thì không biết trời cao đất rộng ra sao…”

Nhiều cường giả như vậy mà trước đó mình còn muốn trắng trợn cướp đoạt!

Độ khó này thực sự y hệt như lên trời.

Dù không phải người của Từ gia, một khi ta trắng trợn cướp đoạt cũng sẽ có người đứng ra nịnh nọt Từ gia.

Từ gia tọa trấn nơi đây nhiều năm, không có khả năng chỉ toàn kẻ thù, trong21 hành tỉnh không dám nói một nửa, tối thiểu cũng có một phần ba là người ủng hộ, nếu không, Từ gia đã chẳng có lực lượng nhất thống phương đông.

Nhưng bây giờ người tới nhiều như vậy lại khiến Lý Hạo do dự.

Xem ra, có lẽ lừa gạt thì thích hợp hơn.

Được rồi, để xem tình huống thế nào, hiện tại hắn cũng không rõ những người kia ôm thái độ gì.

Nếu đều trở mặt với Từ gia thì cũng tốt, hắn có thể đục nước béo cò.

Đang nghĩ ngợi, vị Nhị tổng quản âm nhu tới gõ cửa.

“Sứ giả, tế điển sắp bắt đầu, Nhị công tử mời sứ giả tới từ đường phúng viếng… Không biết sứ giả…”

“Được!”

Hắc Báo đứng dậy, cửa lớn tự động mở ra.

Theo sự dẫn đường của Nhị tổng quản, một người một chó chậm rãi đi về phía từ đường.

Từ đường này của Từ phủ nằm ngay trong phủ quốc công, cũng không tính quá xa.

Người còn chưa tới, Lý Hạo đã cảm nhận được từng luồng từng luồng khí tức sôi trào cực kỳ mạnh mẽ.

Cường giả thực sự rất đông.

Từ gia tế điển, những người khác không thể vào từ đường mà đều phải đứng bên ngoài, bây giờ hiển nhiên cũng không thể để các đại nhân vật đứng được.

Giờ đã khác xưa, một vài quy củ không còn thích hợp, nếu là năm đó khi hoàng thất chấp chưởng thiên hạ, những người này đến phủ quốc công phúng viếng thì chỉ có thể đứng mà thôi.

Bây giờ lại là an bài chỗ ngồi để một vài vị đại nhân vật ngồi xuống.

Đương nhiên cũng không phải ai ai đều có chỗ ngồi, một số kẻ thân phận không cao sẽ không được an bài.

Giờ phút này, cửa lớn từ đường rộng mở, bên trong có không ít người Từ gia, tất nhiên Từ gia không chỉ có mỗi Từ Khánh và Từ Tinh mà còn có không ít con thứ tử đệ, Từ Khánh còn có huynh đệ tỷ muội, chỉ là thanh danh đều không nổi, không ai để ý mà thôi.


Chương 983: Tế Điện 4

Lúc này, bên trong lại đứng đầy người Từ gia.

Cũng chỉ có bây giờ mới có thể phát hiện thành viên của gia tộc truyền thừa 200 năm thật sự không ít, còn không phải là loại một chồng một vợ, mỗi đời một thời đại, phủ quốc công đa phần là tam thê tứ thiếp, có vài người cả đời có khi mười mấy hai mươi vợ… Nam đinh nhập từ đường hiển nhiên cũng không dưới trăm người.

Chỉ sợ còn có không ít người chẳng có tư cách tiến vào từ đường.

Chờ đến khi Hắc Báo xuất hiện, trong nháy mắt nó đã hấp dẫn lực chú ý của mọi người, một số người không khỏi biến sắc.

Yêu!

Mặc kệ là Hỏa Minh hành tỉnh hay người của Đông Cực Hầu phủ từ Đông Cực hành tỉnh, ai nấy đều nhao nhao lộ ra sắc mặt khác thường.

Đầu tiên là hải tặc, sau lại là Yêu tộc…

Định quốc công thật sự là gan to bằng trời!

Yêu tộc này ở đâu ra?

Thực lực của tiểu yêu này cũng không mạnh, chỉ mới Tam Dương mà thôi, ở đây, trừ người Từ gia có thể đi vào thì không có ai thấp hơn Tam Dương cả.

Hắc Báo nện bước nghênh ngang, phách lối vô cùng.

Trên thực tế, Hắc Báo cũng khá là run chân, kỳ thật Lý Hạo cũng thế.

Cường giả nhiều lắm!

Bị tất cả mọi người nhìn chằm chằm, không run chân mới là lạ, nhưng làm hậu duệ Cổ Yêu, được chứng kiến cảnh tượng hoành tráng, giờ phút này, dù phải giả vờ thì cũng phải tỏ ra bá đạo.

Hắc Báo run run, Lý Hạo lại dao động tinh thần, phách lối không gì sánh được: “Nhìn cái gì, một đám rác rưởi, còn dám nhìn nữa ta sẽ đâm mù mắt các ngươi!”

Lời này vừa nói ra, một số người lập tức đổi sắc.

Không ít người nhìn về phía Nhị tổng quản bên cạnh, sắc mặt khó tả chờ đợi phản ứng của Từ gia.

Từ Tinh cấp tốc ra khỏi từ đường, âm thầm kêu khổ trong lòng, gã quên mất vị đại yêu này khoa trương cỡ nào.

Đừng nhìn nó chỉ là Tam Dương… nó thực sự rất phách lối.

Gã biết nội tình tự nhiên biết vì sao nó phách lối, sợ là sợ có người không biết hay không hiểu, chọc giận người ta thì đối phương sẽ trực tiếp ra tay chém giết vị tiểu yêu Tam Dương này, vậy thì phủ quốc công sẽ phiền phức lớn rồi.

Gã cấp tốc đi ra, vội vàng tươi cười: “Chư vị thứ lỗi, vị sứ giả Yêu tộc này có thói quen khác với Nhân tộc, cũng không phải cố ý đâu.

Ta giới thiệu cho chư vị làm quen, vị này là sứ giả Long Thần đến từ Khuê Sơn! Sứ giả không đơn thuần chỉ là sứ giả của Khuê Sơn Yêu tộc mà còn là hậu duệ của một vị Vô Địch, thân phận cực kỳ tôn quý!”

Lời này vừa nói ra, một số người sầm mặt.

Khuê Sơn Yêu tộc!

Đương nhiên, điểm này đã có người suy đoán ra, dù sao Yêu tộc phương đông cũng chỉ mấy nơi kia, nhưng câu nói phía sau là có ý gì?

Hậu duệ của một vị Vô Địch?

Dạng cường giả gì mới đáng để nói như vậy.

Trong đám người kia, tròng mắt Râu Đỏ khẽ chuyển, cực kỳ lỗ mãng trực tiếp hỏi: “Nhị công tử, bây giờ có ai dám xưng vô địch?”

“Hừ!” Lý Hạo hừ lạnh: “Lông đỏ rác rưởi cũng dám làm càn!”

Râu Đỏ giận tím mặt!

Từ Tinh âm thầm kêu khổ, vội vàng nói: “Sứ giả chớ nóng giận, Hồ đảo chủ xin bình tĩnh! Vị này là hậu duệ Cổ Yêu, Cổ Yêu… hiểu chưa?”

Gã nhìn về phía đám người: “Sứ giả là huyết mạch Cổ Yêu đích truyền… tiên tổ của sứ giả vẫn còn sống!”

Hiểu chưa?

Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt, ai nấy đều thầm kinh hãi biến sắc.

Thật hay giả vậy?

Đều là đại nhân vật, há có thể không rõ ý tứ trong đó, vì thế ai nấy đều chấn động khó tin, làm sao có thể?

Đại yêu từ thời đại văn minh cổ vẫn còn sống ư?

Vậy là đã sống bao nhiêu năm?

Vương triều thay đổi, thương hải tang điền, siêu năng quật khởi cùng lắm mới chỉ 20 năm, so sánh với đám đại yêu Viễn Cổ này thì mọi người đều hiểu rõ, nhân vật có thể sống đến hiện tại khẳng định là sẽ vô cùng kinh khủng…

Chỉ là điều này quá khó tin!

Không phải Từ gia cố ý hù dọa mọi người đấy chứ?

Tùy tiện tìm một con tiểu yêu đến để dọa mọi người ư?

Cố ý chấn nhiếp tứ phương sao?

Mặc dù Khuê Sơn nhất mạch cường đại, cường giả kỳ thuế biến cộng thêm mấy vị Húc Quang tuy có đáng sợ nhưng cũng chẳng phải là không thể trêu chọc nổi.

Chỉ có điều nếu thực sự tồn tại một vị Cổ Yêu… vậy thì thật sự trêu chọc không nổi!

Giờ khắc này, dù là Râu Đỏ cũng phải biến sắc, không nói gì mà chỉ ôm lòng hồ nghi.

Lão nhìn thoáng qua Từ Tinh, không biết đối phương cố ý hù dọa mọi người hay sự thật là như vậy?

Còn nữa, Cổ Yêu đích truyền mà yếu như vậy sao?

Mới chỉ Tam Dương trung kỳ mà thôi!

Lão không hề sợ Khuê Sơn, lão cũng là cường giả kỳ thuế biến, giết tiểu yêu này xong cùng lắm thì vào biển, Khuê Sơn ở trong lục địa, họ dám đến biển thì lão sẽ để cho Khuê Sơn nhất mạch biết Đông Hải không phải nơi mà lục địa có thể so bì.

Nhưng nếu có một đầu Cổ Yêu còn sống vậy thì không thể tự tìm đường chết.

Lý Hạo cũng ôm tâm trạng thấp thỏm, nhưng lúc này Từ Tinh bắt đầu giúp hắn nên hắn cũng an tâm hơn, trong lòng thầm thở phảo, phách lối không gì sánh được: “Nghe cho kỹ, Khuê Sơn nhất mạch chúng ta sắp hiện thế, các ngươi đều ngoan ngoãn mà nghe lời, bằng không đừng trách Yêu tộc ta không khách khí!”

Có người lộ ra vẻ phẫn nộ.

Từ Tinh cũng không ngừng kêu khổ, âm thầm truyền âm: “Sứ giả, Nhân tộc và Yêu tộc có thói quen khác biệt, Khuê Sơn cũng không cần thiết trêu chọc quá nhiều người, sứ giả đừng so đo với họ làm gì…”

Nói xong tròng mắt gã khẽ nhúc nhích, lại truyền âm: “Trong đám này, những người khác chịu phục Khuê Sơn nhất mạch, nhưng có mấy người bình thường nói xấu Khuê Sơn không ít, lão đầu Hỏa hệ kia là cường giả của Hỏa Minh hành tỉnh, tên là Du Tiều, y không phải thứ gì tốt.”

“Còn cả vị đội miện quan nữa, đó là trưởng tử của Đông cực Hầu Đông Cực hành tỉnh.

Đông Cực Hầu từng nói sớm muộn gì cũng phải tiêu diệt Khuê Sơn Yêu tộc.”

“Còn người mặc áo bào đen có đại nhật đồ huy là người của tổ chức Thần Nhật hội, tên này đã âm thầm săn giết không ít Yêu tộc…”

Lúc này y nghĩ tới câu rước họa vào thân.

Vị đại yêu này thối miệng vô cùng.

Trước tiên cứ đắc tội mấy phương này là tốt nhất.

Đến lúc đó dù muốn hòa hoãn quan hệ thì cũng không được, chỉ có thể toàn tâm toàn ý hợp tác với Từ gia mà thôi.

Tốt nhất là đánh nhau ngay tại hiện trường, cho đại yêu này nếm mùi đau khổ, sau đó Từ gia ra mặt hòa hoãn, cứu đại yêu, như vậy mới thú vị.

Từ Tinh lập tức nghĩ đến rất nhiều việc.


Chương 984: Tế Điện 5

Trong phút chốc Lý Hạo đã hiểu ra ngay.

Ba nhà này đều có thù với quốc công phủ.

Chuyện tốt quá!

Sau một khắc, Lý Hạo bay thẳng đến chỗ lão nhân tóc hoa râm: “Gia hoả kia, Tiểu Tinh Tinh nói ngươi tuyên bố muốn đồ diệt Yêu tộc ta, lá gan không nhỏ nhỉ, bản vương cũng muốn nhìn xem ngươi có bản lĩnh gì mà dám lớn lối như vậy!”

Từ Tinh khẽ giật mình, thầm mắng một tiếng!

Đệt!

Ta đâu bảo ngươi nói thẳng ra, đại yêu này cố ý hay là thật sự không biết ý vậy.

Sớm biết thế thì ta đã không nói.

Mặc dù gã biết mọi người bất hòa, nhưng đó cũng là vụng trộm, không vạch mặt chính diện.

Bây giờ lại bị đại cẩu này nói toạc ra, lần này hay rồi, mọi người đều biết Từ gia âm thầm… Không, là công khai châm ngòi.

Từ Tinh hối hận muốn chết rồi, mặc dù gã không sợ nhưng tình hình bây giờ quá lúng túng, cũng quá mất mặt Từ gia.

Từ gia châm ngòi chia rẽ lại bị đại yêu nói thẳng ra, đây quả thực là chuyện quá xấu hổ.

Lý Hạo vẫn không bỏ qua: “Còn con khỉ kia nữa, trong núi không có Long Thần thì khỉ tự xưng đại vương đúng không?”

Sắc mặt trưởng tử nhà Đông Cực Hầu biến hóa, nhìn thoáng qua Từ Tinh nhưng không lên tiếng.

Du Tiều cũng khẽ nhíu mày, không nói gì.

Lý Hạo đảo mắt tới người của Thần Nhật hội: “Còn gia hỏa treo bảng đỏ kia nữa, các ngươi dám âm thầm săn giết Yêu tộc… Chờ bản vương về núi, bẩm báo Long Thần, nhất định sẽ xử lý các ngươi!”

“…”

Từ Tinh đã triệt để hết hy vọng, vội vàng mở miệng: “Sứ giả nhanh mồm nhanh miệng, mọi người chớ hiểu lầm, đều là nói đùa thôi…”

Một đám người đều nhìn gã.

Có người còn thầm mắng trong lòng.

Hiểu lầm?

Đồ đần đều biết là ngươi mới truyền âm châm ngòi, đầu óc đại yêu này cũng không tốt lắm, nó lại trực tiếp nói ra ngay.

Mà ba thế lực bị đề cập đều chỉ trầm mặc im ắng.

Có người vẫn còn đang suy tư, suy nghĩ xem sức ảnh hưởng của việc Từ gia hợp tác với Khuê Sơn.

Có người thì đã âm thầm quyết tâm.

Đại yêu này có lai lịch rất lớn, nếu chết tại Từ phủ thì có lẽ mới thú vị.

Nhìn Từ Tinh như vậy không quá giống giả vờ.

Gã thật sự hơi kiêng kị và không thể làm gì đại yêu kia, nói như vậy, lai lịch đối phương thật sự không nhỏ, nếu đã như vậy, một khi đánh giết đại yêu này ở đây, phải chăng có thể chia rẽ quan hệ giữa Khuê Sơn và Từ gia?

Sát ý lóe lên trên thân một vài người rồi lập tức biến mất.

Lý Hạo lại có thể cảm nhận được.

Trong lòng hắn khẽ giật mình, một lát sau hắn chợt nghĩ tới điều gì.

“Có người muốn giết ta…”

Hắn nghĩ thầm, trong đầu dần dần hiện ra một vài ý nghĩ.

Từ gia khẳng định không dám để mình chết ở đây.

Một khi Từ gia hết lòng tin theo thân phận của mình, dù Từ Tinh chết thì Từ Khánh cũng không dám để mình chết trong Từ phủ, nếu không Từ gia rất sợ bị trả thù.

Nếu mình xung đột với những người này, Từ gia sẽ bảo vệ mình chứ?

Lý Hạo thầm nghĩ, lòng lại hơi run rẩy.

Cảm giác thật kích thích!

Nếu Từ gia mặc kệ mình, vậy hắn sẽ xong đời.

Đương nhiên, nếu Từ gia thật sự bảo vệ hắn thì chuyện sẽ cực kỳ thú vị, có lẽ hắn có thể chủ động chế tạo ra rung chuyển lớn.

Có lẽ ba thế lực kia đều muốn giết mình rồi vu oan cho Từ gia.

Bất quá, ngoài mặt đại khái họ sẽ không dám động thủ.

Cho nên cũng chỉ là suy nghĩ trong đầu mà thôi.

Nhưng nếu mình chủ động đi khiêu khích, nhiều lần gây ra hỗn loạn thì sao?

Từng ý tưởng cấp tốc hiển hiện, cấp tốc bị Lý Hạo bác bỏ, dù sao tận lực quá mức cũng không tốt.

Còn nữa, bây giờ vẫn chưa thấy được Truy Phong Ngoa.

Tối thiểu phải nhìn thấy và chứng minh đó là đồ thật, hắn mới có thể làm như vậy, bằng không mọi chuyện sẽ không ổn.

Đang nghĩ ngợi, Từ Tinh đã dẫn hắn đến một chỗ ngồi đặc thù, không phải ghế mà là bảo tọa màu vàng sát mặt đất, xem ra đêm qua Từ gia đã cấp tốc chế tạo ra.

Hắc Báo lười biếng nằm ở phía trên, trong lòng nó cảm thấy không tệ.

Mà những người khác không ngừng nhìn về phía Hắc Báo.

Từ Tinh thấy thế cũng nhẹ nhàng thở ra, đại yêu này không nói thêm gì nữa là được, nó chỉ cần có mặt làm nền để chấn nhiếp tứ phương là đủ.

Gã truyền âm cho Lý Hạo: “Sứ giả, ta vào từ đường trước để chủ trì tế điển.”

Hắc Báo không kiên nhẫn quơ quơ móng vuốt, Từ Tinh thấy thế bèn cấp tốc về trong từ đường.

Lý Hạo chẳng hề kiêng kỵ, đem tinh thần lực dò xét vào trong từ đường, không ít người lại nhìn về phía Lý Hạo rồi âm thầm kinh hãi, vị này thật to gan, thế nhưng người Từ gia hình như cũng không phát hiện hoặc là đã ngầm chấp nhận.

Tùy ý cho đại yêu này dò xét!

Điều này càng thêm chứng minh thân phận của đại yêu thực sự rất tôn quý, nó lại dám trực tiếp dò xét từ đường Từ gia vào lúc này.

Lý Hạo quét mắt một vòng, không thấy được Truy Phong Ngoa.

Phía trên từ đường có một tế đàn, xét từ hình dạng có lẽ đó là nơi ngày thường vẫn cung phụng Truy Phong Ngoa, nhưng hiện tại nơi ấy lại rỗng tuếch.

Không phải Từ gia đại điển đều sẽ lấy Truy Phong Ngoa ra cung phụng ba ngày sao?

Lần này không cung phụng nữa à?

Trong từ đường, Từ Tinh không quan tâm những việc này, gã chỉ lo đọc điếu văn trầm bồng du dương, trách trời thương dân, phẫn nộ khấp huyết: “Liệt tổ liệt tông ở trên, Từ gia truyền thừa mấy trăm năm, vì nước vì dân, vì giang sơn xã tắc, vì thiên hạ lê dân, cúc cung tận tụy, chết thì mới dừng… Nhưng huynh trưởng Từ Trấn chết thảm dưới tay kẻ ác Ngân Nguyệt, còn có người phản chủ, tàn sát tướng lĩnh trong quân…”


Chương 985: Tế Điện 6

Từng chữ nói ra khiến người nghe thương tâm rơi lệ.

Lý Hạo và Quang Minh Kiếm hiển nhiên chính là kẻ ác và kẻ phản chủ kia.

Đám người ở bên ngoài, có kẻ lộ vẻ thương xót, có người cúi đầu thở dài, có người nghiến răng nghiến lợi… Mấy phần thật, mấy phần giả, cũng chỉ mình họ biết mà thôi.

“Hậu bối tử đệ bất tài, để kẻ nham hiểm cướp đi truyền thừa chí bảo… Hậu bối tử đệ lấy làm hổ thẹn, chắc chắn sẽ đoạt lại chí bảo…” Từ Tinh lại niệm hồi lâu.

Đúng lúc này, phía sau vang lên một trận ồn ào náo động.

Lý Hạo cũng quay đầu ra nhìn, trong lòng hắn thoáng nao nao, một vị lão nhân dậm chân mà đến, theo lý thuyết, nhi tử cháu trai tế điện, vị này sẽ không xuất hiện, nhưng mà bây giờ Từ Khánh lại lộ mặt.

Sau lưng còn có mấy vị tướng quân cực kỳ cường hãn đi theo.

Không chỉ như vậy, trong tay Từ Khánh còn cầm một chiếc giày, sắc mặt lão đóng băng, bước từng bước một về phía từ đường, thanh âm đã truyền vang ra: “Hậu bối Từ Khánh vô năng đã làm mất mặt tổ tông! Truy Phong Ngoa mất đi một chiếc, chỉ còn một chiếc, khiến tổ tông hổ thẹn!”

“Nhưng, Từ gia sừng sững phương đông, biết hổ thẹn cũng biết anh dũng, chỉ một cái Truy Phong Ngoa mà thôi, tiên tổ chứng dám, Từ gia chắc chắn sẽ đoạt về, đánh giết cừu địch, rửa sạch nhục nhã!”

Dứt lời, lão bưng Truy Phong Ngoa đi vào trong từ đường, cung kính đặt Truy Phong Ngoa lên trên tế đàn.

Trong chớp nhoáng này, không ít người đều sáng mắt.

Lý Hạo dứt khoát cho thần ý trực tiếp dò xét tới.

Những người khác không có lá gan này nhưng hắn lại không sợ, Từ Khánh giống như đã sớm liệu được nên không ngăn cản, lão biết Truy Phong Ngoa xuất hiện thì đại yêu kia sẽ nhịn không được.

Dù sao, đối phương tới vì vật này.

Lý Hạo vội vàng dò xét, thần ý bao khỏa, hắn thật sự sợ gặp đồ giả, hiện tại thì tốt rồi, hắn có thể quang minh chính đại dò xét, người bình thường đương nhiên không nhận ra thật giả nhưng Lý Hạo đang giữ một chiếc còn lại.

Truy Phong Ngoa là thật hay giả, chỉ cần nhìn dòng năng lượng đặc thù nội bộ là rõ.

Thứ này rất khó ngụy tạo.

Tra xét rõ ràng một phen, Lý Hạo cũng không thể phán đoán thật giả cụ thể nhưng hắn cũng không khách khí, trực tiếp truyền tin cho Từ Khánh: “Ngươi chính là Định quốc công? Vật này cách ta quá xa, bản vương có thể tự mình dò xét thật giả không? Ta muốn biết nó có phải đồ mà Khuê Sơn nhất mạch cần hay không!”

Từ Khánh bất động thanh sắc, truyền âm đáp: “Tất nhiên có thể, bất quá sứ giả xin hãy chờ một lát, chờ tế điển kết thúc, sứ giả có thể tự dò xét.”

Dù Lý Hạo gấp gáp nhưng lúc này hắn vẫn phải cố nhẫn nại.

Vậy thì chờ thôi!

Trong đầu hắn hiện ra vô số suy nghĩ, biết rõ Khuê Sơn đang hợp tác, xác suất đối phương làm giả hẳn không lớn.

Một khi xác định là đồ thật… mình có nên cướp đi luôn không?

Hay là tiếp tục chờ đợi?

Suy nghĩ lấp lóe, Lý Hạo cưỡng chế xao động, quan sát siêu năng dao động của những người khác, có vài người siêu năng dao động lợi hại, xem ra tâm tình họ cũng khó mà bình ổn, nếu Từ gia không cường hãn, lúc này đại khái đã có kẻ muốn xông lên đoạt bảo.

Bấy giờ không chỉ Lý Hạo chăm chú nhìn.

Các cường giả bên ngoài mặc dù không dám phóng thích thần ý hoặc là tinh thần lực để dò xét, nhưng ánh mắt ai nấy đều lấp lóe, nhìn chằm chằm vào Truy Phong Ngoa nhìn, nghe nói vật này là bảo vật truyền thừa của bát đại gia.

Thần Kiếm Lý gia đã bại lộ một chút năng lực, khiến cho vô số người vì đó mà động tâm.

Nếu Truy Phong Ngoa cũng là một trong số đó, phải chăng nó sẽ có năng lực tương tự?

Lúc đang quan sát, Du Tiều khẽ nhíu mày, cảm nhận được một cỗ thần ý dao động có ý khiêu khích tinh thần, y nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy đại cẩu màu vàng kia đang nhìn mình bằng ánh mắt hung ác, thậm chí có sóng chấn động truyền vào não: “Nhìn cái rắm, thứ này là Từ gia muốn tặng cho Khuê Sơn nhất mạch, ngươi nhìn cái gì mà nhìn!”

Lòng Du Tiều khẽ động.

Mà giờ khắc này, không chỉ y nghe được, kỳ thật cũng có người nghe lời này, ai nấy đều kinh ngạc nhưng không dám nói gì.

Thì ra là thế!

Từ gia lấy Truy Phong Ngoa làm cái giá để đổi lấy sự hợp tác của Khuê Sơn… Khó trách trước đó không có gì động tĩnh, thì ra là vì cái này.

Lòng Du Tiều có vô số ý niệm.

Khuê Sơn cần Truy Phong Ngoa… nếu Truy Phong Ngoa mất đi thì sao?

Sau đó, đại yêu này cũng bỏ mạng thì thế nào?

Đây chẳng phải là chẳng những Từ gia không có cơ sở hợp tác với Khuê Sơn mà ngược lại sẽ tiếp nhận lửa giận từ Khuê Sơn?

Trong lòng y có ngàn vạn suy nghĩ.

Tuyệt đối không thể để Khuê Sơn hợp tác với Định quốc công, nếu không Khuê Sơn đại yêu không hề yếu mà còn có Cổ Yêu gì đó, những người khác sau này chỉ có thể cúi đầu xưng thần, nào dám phản kháng!

Lúc này, y nhìn về phía tưởng tử của Đông Cực Hầu rồi lại nhìn phó hội trưởng Thần Nhật hội, ba người liếc nhau giống như đều hiểu ý của đối phương.

Không thể để cho những kẻ này hợp tác thành công.

Nếu không, phương đông sẽ chẳng còn nơi cho bọn hắn sống yên ổn được nữa.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box