[Dịch] Tinh Môn
Tập 174 : Thiên Kim Liên (c866-c870)
❮ sautiếp ❯Chương 866: Thiên Kim Liên
Nhìn bề ngoài thì Hải Sa bị đánh tới nỗi liên tiếp lùi lại, nhưng trên thực tế thì gã không mấy tiêu hao, ngược lại Lý Hạo đã bắt đầu thở dốc, thế nhưng hắn vẫn dựa vào lực lượng ngũ tạng cường hãn mà xuất kích liên hồi!
Nhất cổ tác khí!
Một kiếm tiếp nối một kiếm, cứ thế tiến lên…
Lý Hạo không đếm xuể mình đã giết ra bao nhiêu kiếm, thế mà Hải Sa vẫn kiên trì phòng thủ kín không kẽ hở.
Bấy giờ, tuy rằng trên thân Hải Sa cũng loang đầy vết máu, gã bị kiếm khí gây thương tích không nhẹ, nhưng gã vẫn chiến đấu bưu hãn như cũ, càng đổ máu thì thái độ của tên thủ lĩnh hải tặc này lại càng hung tàn!
Trong mắt gã, nếu Lý Hạo dùng chiêu thức như vậy để đối phó với Húc Quang trung kỳ bình thường thì đã đủ rồi, thế nhưng gã chính là một tên hải tặc bình thường giết ra tới Húc Quang trung kỳ!
Dùng máu của vô số kẻ địch để đi tới một bước ngày hôm nay.
Lý Hạo chỉ là một võ sư còn rất trẻ mà thôi, hắn muốn công phá phòng ngự của chính mình ư?
Nằm mơ đi!
Ánh mắt Lý Hạo lộ rõ sát ý, có điều hắn cũng tự biết trong lúc nhất thời khó mà giết chết được kẻ này.
Hắn cắn răng, nhìn thoáng qua nơi xa, chùm sáng mà hắn thấy ban nãy có vẻ là chân quang đoàn, không phải hải đăng, hẳn là sắp có cường giả tới đây.
Đáng chết!
Lý Hạo không chút do dự, hắn tiếp tục dung hợp tứ thế, có điều độ khó khi tăng thần ý quá lớn, không có cảm giác tăng lên mấy, trừ phi hắn cảm ngộ được thế thứ năm, thế nhưng giờ phút này hiển nhiên không có khả năng đó.
Vốn dĩ hắn muốn đợi ngũ thế dung hợp, nhưng bây giờ… Hắn dẹp bỏ suy nghĩ này, hắn đang bức thiết muốn mau chóng giết chết tên súc sinh trước mặt.
Trong nháy mắt, một cánh hoa sen hiện ra, Lý Hạo liền nhét nó vào trong miệng.
Đây là Thiên Kim Liên.
Hồng Nhất Đường đã từng dặn hắn, đợi hắn dung hợp ngũ thế xong hẵng ăn, nếu không, chỉ cường hóa một thế thì rất dễ xuất hiện tình trạng thế khác nhỏ yếu, dẫn đến ngũ thế không được cân bằng, thậm chí nghiêm trọng hơn là không cách nào cảm ngộ những thế khác.
Nhưng lúc này Lý Hạo không còn bận tâm được nhiều như vậy.
Thiên Kim Liên vừa xuống bụng đã hóa thành một dòng nước trong trẻo, trong tích tắc, một cỗ lực lượng đặc thù liền dung nhập vào ngũ tạng.
Trong ngũ tạng, tứ thế đều hiện ra, có vẻ bọn chúng đều rất khát vọng muốn được hấp thu nguồn lực lượng này.
Lý Hạo không hề chần chờ, lập tức đem toàn bộ cỗ năng lượng này dung nhập vào trong nguyên điểm màu vàng.
Kim thế bộc phát!
Kim thế vốn cường đại, nay nhận được thêm hỗ trợ thì lực bộc phát sẽ càng cường đại hơn, phối hợp thêm Cửu Đoán Kình thì chắc chắn sẽ khiến chiến lực của Lý Hạo tăng vọt một bậc.
Cỗ năng lượng này mau chóng dung nhập hết thảy.
Nguyên điểm màu vàng tham lam hấp thụ, rất nhanh, nguyên điểm đã biến lớn, sau đó liền cố sức giằng co, giãy giụa.
Trước đó nó bị khóa siêu năng cực kỳ cường hãn khóa chặt lại, cơ hồ khiến nó không cách nào động đậy, nhưng bây giờ thì nó đã có thể nhúc nhích.
Lý Hạo cảm nhận được, rõ ràng là Kim Kiếm Thế đã cường đại hơn nhiều, hơn nữa nó vẫn đang không ngừng tăng lên.
Một mảnh Thiên Kim Liên này thậm chí còn khiến những đại yêu Húc Quang trong thời kỳ thuế biến cũng phải tranh đoạt, đủ để thấy được hiệu quả của nó tốt như nào.
“Chết đi!”
Lý Hạo mạnh mẽ xuất kiếm!
Oanh!
Trường kiếm giết ra, một tiếng ầm vang, trong nháy mắt khi tiếp xúc với Hải Sa thì một cỗ hãn lực cực kỳ cường đại tức bộc phát, so với trước đó lại càng lợi hại hơn.
Ầm!
Nội kình nổ tung, Hải Sa còn đang kiên trì phòng thủ bị cỗ hãn lực ấy chấn động, cánh tay gã nổ tung, huyết nhục bắn tung tóe.
Hải Sa có chút ngoài ý muốn, có chút rung động.
Sao bỗng dưng lại mạnh lên rồi?
Bất quá kinh nghiệm chiến đấu của gã cực phong phú, vừa nhìn thấy tình huống này liền dứt khoát thay đổi quyết sách, không định phòng thủ nữa.
Gã xông tới công kích Lý Hạo, trường đao trảm phá hư không, mà Lý Hạo thì quyết đoán không thèm phòng thủ, vẫn cường thế tiến công như cũ!
Vô Ảnh Kiếm!
Lý Hạo liên tục chém tới, thoáng cái đã giết ra trên trăm kiếm, hung hăng áp chế trường đao của đối phương.
Đúng lúc này, Lý Hạo há miệng, một tiếng hổ gầm dội thẳng vào màng nhĩ.
“Gràooo…”
Tiếng gầm gừ chấn động lòng người, Hải Sa thoáng ngẩn ra, màng nhĩ bị chấn tới đổ máu, hơi có chút thất thần, giờ khắc này, Lý Hạo một ngụm phun ra một đạo kiếm khí ám sắc.
Ầm!
Kiếm khí ám sắc lập tức kích phá phòng ngự của Hải Sa khiến gã tái mặt, vội vàng nghiêng đầu, thế nhưng một bên tai vẫn trực tiếp bị cắt đứt.
Trong mắt Hải Sa lóe ra tia điên cuồng, “Ranh con, so với tên hỗn đản Kim Thương kia thì ngươi còn khiến ta chán ghét hơn!”
Lỗ tai gã bị cắt đứt cả rồi!
Lý Hạo không buồn để ý tới, giờ phút này hắn lần nữa xuất kiếm, liên tiếp bộc phát, gắt gao áp chế đối phương.
Kim Kiếm Thế rất lợi hại, để tứ hệ dung hợp hơi có vẻ sai lầm, nhưng dù sao vẫn có thể dung hợp, vả lại càng thêm cường đại!
Một kiếm lay động, Lý Hạo đột nhiên đưa tay trái ra, một phát bắt giữ trường đao, trường đao kịch liệt rung lên, một cỗ đao khí vô cùng sắc bén lao thẳng về phía Lý Hạo, còn may mà có ngân khải cản trở phần lớn đao khí, thế nhưng nhận phải một chưởng này vẫn khiến Lý Hạo thụ thương, huyết dịch chảy xuôi.
Lý Hạo mặc kệ vết thương đó, tiểu kiếm trong tay đột nhiên rút ngắn đi một chút, một kiếm đâm thẳng về phía lồng ngực đối phương!
Vốn Hải Sa dùng cả hai tay cầm đao, thấy vậy không khỏi gầm thét một tiếng, tiếp đó tay phải nắm chặt trường đao, tay trái hóa quyền, lực lượng Kim hệ bộc phát, lóa ra quang huy sáng chói, đối đầu trực diện với tiểu kiếm của Lý Hạo.
Đúng vào lúc này, tay cầm kiếm của Lý Hạo bỗng thoáng khựng lại, trong nháy mắt, bịch một tiếng, tay hắn bị một quyền trực tiếp đập vỡ nát.
Hải Sa ngây người.
Yếu như vậy sao?
Xem ra Thần kiếm Lý gia cũng đã bị hủy?
Đương khi gã còn đang hoang mang nghi ngờ thì có một chuyện bỗng dưng phát sinh khiến gã biến sắc, chỉ thấy Lý Hạo đột ngột mọc ra cái tay thứ ba, tức khắc hướng xuống, tay phải co thành trảo, một đường công kích!
Hải Sa kinh hãi bạo hống một tiếng, một cỗ siêu năng cường hãn bạo phát ngay vị trí hạ âm, lực lượng Kim hệ lập tức cắt chém tứ phương, thế nhưng Lý Hạo không thèm quan tâm, cái tay thứ ba đó vẫn tiếp tục trảo tới.
Răng rắc!
Lực lượng Kim hệ bị chấn vỡ nát, không chỉ nó mà cả Kim Kiếm Thế cũng bị liên đới theo, trong tích tắc đã bị bẻ vụn!
“Aaaaaaa…”
Trước đó khi lỗ tai bị cắt đứt, Hải Sa còn chẳng buồn nháy mắt, nhưng giờ phút này gã lại nhịn không được phát ra tiếng gào thảm thiết.
Mấu chốt hơn, lực lượng siêu năng tụ tập trên thân bất giác có xu hướng tan rã, ánh mắt gã lóe lên vẻ thống khổ và oán độc!
Lý Hạo… Chết tiệt!
Đây là thứ võ kỹ gì?
Cái tay thứ ba kia từ đâu ra?
Sắc mặt Lý Hạo băng lãnh, thừa dịp gã đang rối loạn mà tiếp tục công kích.
Hai tay hắn vặn vẹo như tiểu xà, trong chớp mắt đã cuốn chặt lấy hai tay của đối phương.
Trường đao bị vờn quanh giữa hai người, kịch liệt chấn động, cắt chém áo giáp của Lý Hạo.
Chương 867: Tự Ăn Bản Thân
Lý Hạo không thèm nhướng mày, đầu gối hắn húc lên đập thẳng vào người Hải Sa, Hải Sa vô cùng thống khổ, chỉ cảm thấy ngũ tạng đều bị một cú lên gối này chấn cho vỡ nát.
Có điều gã cũng là một kẻ ngoan nhân, bấy giờ vẫn ráng cắn chặt răng, dồn sức đá lại một cú về phía Lý Hạo!
Bịch một tiếng!
Hai người vốn đang dùng binh khí chiến đấu, nay đã chuyển sang trạng thái thiếp thân cận chiến.
Siêu năng lần nữa bộc phát, năng lượng Kim hệ lấp lóe, bạo tạc, nổ bể ra khiến trên ngân khải của Lý Hạo lộ ra vô số vết tích.
Hai tay Lý Hạo vẫn kiên trì quấn chặt lấy Hải Sa.
Răng rắc!
Trực tiếp cường ngạnh bẻ gãy một tay của tên hải tặc.
Hai người điên cuồng công kích lẫn nhau!
Một đầu mãnh hổ xuất hiện, hổ khiếu sơn lâm, tiếng gào của hổ khiến Hải Sa lần nữa giật nảy mình, thất khiếu chảy máu!
Lý Hạo thừa cơ cấp tốc kéo gã xuống.
Oanh!
Cả hai trực tiếp rơi vào trong biển.
Hải Sa giận dữ gào lên, liên tiếp giơ cước đá tới, đá cho áo giáp của Lý Hạo ầm ầm rung động.
Mà Lý Hạo bên này thì vẫn một mạch cố gắng lôi kéo đối phương chìm sâu xuống.
Ngân khải tương đối hữu hiệu khi tác chiến trong biển.
Mà theo tốc độ hạ xuống càng lúc càng sâu, Hải Sa càng thêm rõ ràng cảm nhận được trọng lực của mực nước biển, khiến siêu năng Kim hệ của gã bộc phát ra uy lực rất nhỏ, mà Lý Hạo lại nhân cơ hội này liên tục công kích.
Cửu trọng sóng nước điệt gia, ầm ầm!
Lại một tiếng vang thật lớn, sóng nước ở trong biển bộc phát ra lực lượng vô cùng dũng mãnh, lần tất kích này trực tiếp đụng phải đầu gối Hải Sa.
Đầu gối của hai người va chạm, sóng nước điệt gia trùng kích liên hồi, bịch một tiếng, đầu gối Hải Sa triệt để vỡ nát, gã té khụy xuống, huyết dịch nhuộm đỏ tứ phía.
Lý Hạo vẫn tiếp tục lôi kéo đối phương lặn xuống, Hải Sa kịch liệt giãy giụa, giằng co!
Càng chiến đấu thì gã càng cảm nhận được chiến lực của Lý Hạo không chút nào yếu bớt, ngược lại là gã… Bởi vì năng lực đơn nhất, chỉ có mỗi siêu năng hệ Kim, dẫn tới sau khi bị kéo vào trong biển thì nhận phải vô vàn hạn chế.
Vốn Hải Sa đã thụ thương không nhẹ, giờ phút này chiến lực còn bị thúc bó khiến tình huống lập tức nghịch chuyển.
Lặn xuống càng sâu, gã càng thấy hoảng hốt!
Mà Lý Hạo căn bản không cho gã bất cứ cơ hội nào, hai tay từ đầu đến cuối gắt gao vờn quanh đối phương, Hải Sa muốn gào thét lại không thể truyền ra bất kỳ thanh âm gì, gã vừa giận vừa vội, dứt khoát dùng đầu húc thẳng về phía mặt kẻ đối diện.
Lý Hạo thấy thế cũng kiên gan dùng đầu húc trả.
Ngươi nhắm đầu của ngươi cứng rắn bằng ta sao?
Huống chi ta còn có lớp ngân khải trên thân.
Ầm!
Cú va chạm nảy lửa khiến Hải Sa choáng váng, kém chút đã té xỉu ngay tại chỗ.
Trước kia gã đã từng dùng chiêu này đối phó với kẻ địch, so về độ hung ác thì đám hải tặc như gã tự nhận mình không thua kém bất kì ai, nhưng lúc này đây gã lại phải ăn thiệt thòi lớn.
Mà đối diện, Lý Hạo chiếm thế thượng phong vẫn không chịu buông tha cho địch nhân, hắn lần nữa húc mạnh đầu tới, một cú rồi lại một cú.
Không bao lâu sau, huyết dịch đã nhuộm đỏ một vùng biển.
Thừa dịp Hải Sa đang choáng váng vì đau và mất máu, Lý Hạo liền dồn sức thi triển Hùng Đấu Thuật, toàn bộ kình đạo tập trung ở hai tay, cố gắng xé rách cánh tay của Hải Sa.
Mùi máu tươi nồng đến gay gắt mũi.
Hai tay tên hải tặc đã triệt để bị bẻ gãy tách rời hoàn toàn.
Cơn đau đớn kịch liệt khiến Hải Sa nhất thời thanh tỉnh lại, bất quá thể trạng của gã bây giờ cực độ suy yếu.
Gã nhìn chằm chằm Lý Hạo, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng và không dám tin.
Gã sẽ chết trong tay người này ư?
Đúng lúc này, lớp áo giáp trên tay Lý Hạo chợt biến mất.
Một trảo thẳng hướng vồ tới trước.
Một trảo này trực tiếp vồ nát lớp phòng ngự yếu ớt của Hải Sa, ngón tay của Lý Hạo đâm vào lồng ngực, móc ra một khỏa trái tim.
Lớp áo giáp che mặt Lý Hạo biến mất, lộ ra khuôn mặt còn rất trẻ trung, nhưng cũng hết sức lạnh lùng.
Thần ý dao động, hắn lẩm bẩm: “Thì ra trái tim của ngươi cũng là màu đỏ!”
“Nếu ngươi đã thích ăn như vậy, thế thì phải ăn nhiều một chút!”
Lý Hạo hạ quyền, đánh cho Hải Sa chảy máu tới choáng váng, sau đó một phát nắm đầu gã dựng lên, tay còn lại bóp nát trái tim, cường ngạnh nhét vào trong miệng gã!
Hải Sa điên cuồng ngậm chặt miệng, Lý Hạo bộc phát nội kình, chấn vỡ hết cả hai hàm răng của đối phương, sau đó hung tợn nhét hết thảy trái tim còn đang rỉ máu vào miệng gã.
Tiếp đến lại vồ một cái về hướng bụng của tên hải tặc.
Có bao nhiêu nội tạng thì móc ra bấy nhiêu.
Xong xuôi liền nhét tất cả vào trong miệng Hải Sa, ánh mắt tên hải tặc lộ rõ vẻ thất lạc, tuyệt vọng, và cả sự không cam tâm…
Mà giờ khắc này, hành động của Lý Hạo đặc biệt tàn khốc.
Sau khi nhét hết nội tạng của gã vào khoang miệng đã bị xé rách nát tươm, Lý Hạo liền tiếp tục bẻ gãy hai chân của Hải Sa, bóp thành thịt nát rồi lại nhét vào.
Hải Sa dường như đã biết Lý Hạo muốn làm gì, ánh mắt gã lộ rõ vẻ hoảng sợ…
Mà Lý Hạo vẫn như cũ gắt gao siết chặt đầu gã, cái tay còn lại không ngừng bẻ gãy từng bộ phận trên thân thể Hải Sa rồi bóp nát, cứ thế lần lượt nhét vào trong miệng.
Dưới con mắt khiếp đảm của Hải Sa, Lý Hạo bẻ xuống một bên lỗ tai của gã rồi lại nhét vào.
Cái mũi, thậm chí đầu lưỡi, đều bị Lý Hạo móc ra rồi bóp vỡ.
Bấy giờ, trong mắt Hải Sa đã chết lặng, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng ngập tràn, Lý Hạo đang ép gã phải tự ăn sạch chính bản thân mình, đáng hận hơn là đến tận giờ phút này, gã vẫn chưa chết, phải tự mình chứng kiến bản thân bị tra tấn đến độ này.
Có điều ánh mắt hoảng sợ của gã rất nhanh đã biến mất, bởi vì cuối cùng thì đôi mắt cũng bị Lý Hạo móc xuống.
Lý Hạo lẳng lặng nhét nốt thứ ghê tởm này vào miệng Hải Sa.
Mãi đến khi không còn nhìn thấy ánh sáng từ đôi mắt đáng hận đó nữa, lúc này Lý Hạo mới dần bình tĩnh lại, không còn điên cuồng như trước đó.
Một quyền đánh ra, bịch một tiếng, rốt cuộc cái đầu của Hải Sa cũng bị hắn triệt để đánh nát.
Lý Hạo giương tay vồ một cái, bắt lấy thanh trường đao và nhẫn trữ vật của đối phương vào trong tay, sau đó nhanh chóng bay về hướng mà chùm sáng cực to lớn kia đang di động.
Rất mạnh!
Có thể người nọ là Húc Quang hậu kỳ.
Liệp Ma đoàn bên kia thì hắn tin tưởng đám người Lưu Long có thể tự giải quyết, dù gì thì cũng sẽ không bại trận quá nhanh được, hiện tại hắn muốn tập trung đi xử lý vị cường giả thứ hai trước.
Lý Hạo tin chắc đó là một thành viên khác của đoàn hải tặc.
Bởi vì hắn ngửi được một mùi máu tươi nhàn nhạt nương theo chùm sáng kia đang lao nhanh về phía mình, đây là không phải là hải tặc thì mới là chuyện lạ.
Một đám gia hỏa buồn nôn, Lý Hạo cắn răng, hạ quyết tâm sớm muộn gì cũng phải làm thịt gia hỏa này cũng như đám hải tặc bên dưới.
Lúc này, tuy rằng không biết Hắc Báo đang ở đâu, nhưng Lý Hạo tin tưởng nhất định Hắc Báo đang quanh quẩn ở gần bên chỗ kẻ kia để tìm cơ hội.
Hắc Báo có thể đánh lén giết chết Húc Quang trung kỳ, cũng có thể đánh lén hậu kỳ.
Hiện tại Lý Hạo chỉ có thể gửi gắm hi vọng, mong rằng Hắc Báo hãy thông minh một chút.
Chương 868: Hắc Báo Đánh Lén
Cùng một thời gian.
Có một nam tử đeo mặt nạ cấp tốc phi hành về hướng bên này, y vốn vẫn luôn đi theo Hải Sa, nhưng vì không để cho gã phát hiện nên cố ý giữ khoảng cách bên ngoài mấy chục dặm, có điều vừa rồi y phát hiện hình như nơi đây bạo phát chiến đấu, y lo lắng xảy ra chuyện nên đã sốt ruột chạy tới.
Từ khoảng cách còn khá xa, y đã nghe được tiếng chém chém giết giết.
Nhưng chẳng bao lâu sau, hình như cả Hải Sa và đối thủ của gã đã cùng rơi vào đáy biển, biến mất không thấy đâu nữa.
Nam tử đeo mặt nạ nhíu mày, là Võ Vệ quân sao?
Hắc khải?
Có điều nghĩ thì nghĩ vậy chứ nam tử đeo mặt nạ cũng không quá lo lắng, theo gã thấy thì có vẻ chiến lực giữa Hải Sa và tên hắc khải kia là ngang nhau.
Huống hồ thực lực Hải Sa rất mạnh, là mãnh tướng thiện về công kích, hơn nữa nơi đây lại là địa bàn quen thuộc của gã, Hải Sa không thể nào chết tại nơi này được.
Mà đúng lúc này, có một đầu cẩu tử đang lẳng lặng ẩn núp ở dưới biển, mắt chó của Hắc Báo nhìn chằm chằm người kia hồi lâu, cái mũi đột ngột khụt khịt vài cái, nó ngửi thấy mùi vị của Lý Hạo rồi.
Xem ra Lý Hạo đang di chuyển đến gần chỗ người này.
Hắc Báo cảm nhận được vị nam tử đeo mặt nạ rất mạnh, mùi máu tanh trên người y xộc thẳng vào mũi nó, đây chắc chắn là vị cường giả giết chóc quen tay quanh năm.
Nó không biết Lý Hạo có biết cách giết người này như thế nào không, Hắc Báo chỉ biết là, nếu mình mà xông lên đánh lén trước thì chưa hẳn Lý Hạo có thể giết chết được y.
Cho nên nhất định phải là Lý Hạo xuất thủ trước rồi nó âm thầm đánh lén thì mới được…
Có điều… Không rõ Lý Hạo có nghĩ ra được vậy không?
Hắc Báo rất lo lắng, bởi vì nó cảm thấy Lý Hạo có đôi khi khá ngốc.
Ngay khi Hắc Báo đang nghĩ tới những thứ này, một đạo kiếm mang đột ngột nổ tung từ trong biển bắn ra.
“Muốn chết!”
Oanh!
Đối phương vỗ một chưởng xuống, một tiếng ầm vang, nước biển bị tách ra, lộ ra một đạo hắc khải, chính là Lý Hạo vừa mới đột ngột xuất chiêu.
Tuy một kiếm đó của hắn thành công đánh trúng đối phương, nhưng người nọ phản ứng quá nhanh, rất nhanh đã kịp phản ứng lại, một chưởng vỗ cho Lý Hạo bị chấn sâu vào đáy nước.
Siêu năng Thủy hệ bộc phát, nam tử đeo mặt nạ kia lạnh lùng cất tiếng, “Kiếm khách? Võ Vệ quân? Lý Hạo? Vừa vặn…”
Nói tới đây, y chợt nghĩ đến một chuyện, “Ngươi giết Hải Sa rồi à?”
Nếu không Hải Sa đã xuất hiện rồi mới phải, sao có chuyện gã biến mất không thấy tung tích gì nữa được!
Lý Hạo không buồn đáp lời, hắn bạo hống một tiếng, lần thứ hai xuất kiếm!
Không phải vô thanh vô tức mà là động tĩnh cực lớn, ầm ầm rung động, nước biển nổ tung, sóng biển cuốn tới từ bốn phương tám hướng, không ai để ý có một con chó cũng đang thuận thế theo dòng sóng biển nhấp nhô này mà lẳng lặng mò tới.
Trường kiếm trên tay Lý Hạo lăng không, tiếng kiếm reo vang vọng tứ phương!
“Ta chính là người sẽ giết ngươi, Lý Hạo!” Lý Hạo gầm lên, trường kiếm trảm phá hư không.
Sắc mặt của nam tử đối diện lộ ra một vòng âm lãnh, ngươi muốn giết ta?
Được lắm, vậy thì để xem rốt cuộc là ai phải chết!
Nam tử đeo mặt nạ vỗ một chưởng, trong nước, từng đạo thủy long quét mạnh về phía Lý Hạo.
Lý Hạo, người chết chỉ có thể là ngươi!
Vào thời khắc này, trong lúc mơ hồ y có cảm giác có nguy cơ xuất hiện, có điều không đợi y phân tâm tìm ra vấn đề thì Lý Hạo đã lần nữa nổi giận gầm lên, phóng kiếm tới đánh nát tất cả thủy long, trường kiếm bộc phát ra huyết khí sáng chói, thẳng kích tập sát nam tử đeo mặt nạ.
Nam tử đeo mặt nạ quát to, bộc phát ra Thủy năng quét sạch mọi thứ đối diện!
Ngay lúc này, sau lưng y bất chợt có một con chó hiển hiện, vừa tới liền xuất trảo đánh ra, cửu trọng kình đạo bộc phát xen lẫn với huyết khí và nội lực cực kỳ cường hãn.
Một trảo này trực tiếp xuyên thấu tấm lưng của y, lớp phòng ngự bị đánh tan trong nháy mắt.
Đối phương đang tập trung hầu hết lực lượng để đối phó Lý Hạo, không quá để tâm vào việc phòng ngự, vì vậy một trảo này trực tiếp đánh xuyên qua lưng, thậm chí đâm xuyên vào ngay tim của nam tử.
Bất thình lình bị công kích khiến nam tử đeo mặt nạ kinh hãi, hoàn toàn không dám tin… Ở đâu ra có nhiều cường giả như vậy?
Bấy giờ, siêu năng bị tràn ra ngoài, Lý Hạo lại đâm kiếm tới, một kiếm xuyên thẳng từ lòng bàn tay của đối phương lên tới cổ họng, xâu chuỗi cả hai vào cùng một chỗ!
Phía sau, Hắc Báo lập tức xông tới, nhắm ngay cần cổ của nam tử đeo mặt nạ mà cắn, răng rắc, cần cổ của y bị cắn gãy ngay tức thì!
Đầu của nam tử đeo mặt nạ đổ gục sang một bên, tới tận lúc chết mà y vẫn không thể hiểu được, rốt cuộc phía sau là cái gì?
Không giống người!
Trường kiếm của Lý Hạo quét ngang, chém rớt đầu của y xuống biển.
Tính ra thì giết vị hậu kỳ này ngược lại còn đơn giản hơn xử lý Hải Sa, chủ yếu vẫn là nhờ công của Hắc Báo, nó lựa chọn thời cơ đánh lén quá tốt, một trảo đâm xuyên tim đối phương.
Lý Hạo nhìn sang chỗ Hắc Báo, lúc này Hắc Báo đang tỏ vẻ hết sức ghét bỏ, vội vàng chăm chú hút một ngụm nước biển để súc miệng, nó len lén liếc nhìn Lý Hạo… Ta không ăn thịt người, đừng nhìn ta!
Có điều ta là chó mà, phải cắn người thì mới đủ uy lực!
Lý Hạo thu hồi nhẫn trữ vật, sau đóng vung tay lên đánh nổ nhục thân của đối phương.
Hắn không thấy trên người y có Nguyên Thần Binh, Lý Hạo khẽ nhíu mày, có điều cũng không nói thêm cái gì, xử lý xong xuôi hắn liền cấp tốc bay về chiếc thuyền lớn nơi xa.
Bọn gia hỏa này… một tên cũng không được lưu lại!
“Hắc Báo, ngươi đi trước đi, lần theo hướng của người đàn ông ban nãy, biết đâu còn có người khác ẩn nấp.
Ngoài ra hãy nhìn chằm chằm tuần tra bốn phía, bất kỳ kẻ nào chạy trốn thì lập tức giết chết kẻ đó!”
“Gâu gâu!”
Hắc Báo sủa một tiếng đáp lại, rất nhanh nó đã chui vào trong biển, biến mất không thấy gì nữa.
Cái mũi của nó cực kỳ nhạy bén, đám hải tặc này đừng hòng trốn thoát khỏi sự truy tung của nó.
Chương 869: Chém Giết
Lý Hạo cấp tốc trở về.
Giờ phút này, tình trạng chiến đấu trên boong thuyền cũng đang cực kỳ căng thẳng, không ngừng có người bị giết, cũng có thành viên của Liệp Ma đoàn bị đánh bay, rơi vào trong biển, không rõ sống chết.
Chính vì vậy mà ngay khi thấy Lý Hạo xuất hiện thì cả đám hải tặc đều hoảng sợ.
Thủ lĩnh đâu rồi?
Sau một khắc, một đạo kiếm quang lấp lóe, một tiếng ầm vang, một vị Tam Dương vốn đang vây giết Lưu Long bị một kiếm này trực tiếp xé rách.
Rất nhanh, kiếm mang lại lóe lên, một vị Tam Dương khác hoảng sợ rống to, thế nhưng gã cũng giống hệt như người ‘đồng nghiệp’ trước đó, khó thoát khỏi cái chết!
“Trốn mau!”
Đám hải tặc gào thét, chỉ khi cả tập thể cùng trốn chạy thì may ra mới có chút hy vọng tìm đường sống sót mỏng manh từ trong tay vị kiếm khách này.
“Giết sạch bọn chúng, một tên cũng không được để lại!”
Thanh âm Lý Hạo truyền vang, kiếm khí tung hoành thiên địa, tiếng xé gió ong ong không ngừng!
Huyết nhục văng tung tóe!
Tuy rằng không ít tên hải tặc đã bị giết, nhưng đám gia hỏa này vẫn đang chiếm ưu thế, nếu quyết tâm thì vẫn có thể chiến một trận ra trò, nhưng hiện tại thấy Lý Hạo xuất hiện mà thủ lĩnh thì đã biến mất, đám hải tặc này tức thì bị mất đi ý chí chiến đấu, không còn ai nghĩ tới việc liều mạng đối chiến mà chỉ lo bỏ chạy tán loạn!
Đại lượng Siêu Năng Giả dồn dập đào vong.
Lý Hạo liên tục vung kiếm, hầu hết là một kiếm một mạng, nhưng cũng có đôi khi một kiếm thậm chí giết chết mấy tên Siêu Năng Giả.
Trong chớp mắt, dưới sức mạnh của kiếm khí, tối thiểu trên trăm tên Siêu Năng Giả đã bị hắn giết chết ngay tại chỗ, khiến cả đám không còn chút đấu ý nào!
Sĩ khí của các thành viên Liệp Ma đoàn cũng vì thế mà tăng vọt.
Mọi người nhao nhao xuất thủ!
Thoáng cái lại có thêm một đám Siêu Năng Giả bị xử lý.
“Đầu hàng, ta đầu hàng…”
Có tên Nhật Diệu quỳ xuống đất, rống to cầu xin tha thứ, không có chút uy nghiêm nào của một vị cường giả, chỉ còn lại sự khiếp sợ vô biên.
Không ít người nhìn về phía Lý Hạo…
“Giết!”
Lý Hạo gằn giọng, một kiếm xuyên thủng thân thể tên Nhật Diệu kia.
Chứng kiến cảnh tượng này, đám hải tặc còn lại triệt để tuyệt vọng, có người phẫn nộ hét: “Liều mạng với bọn chúng đi!”
“Giết!”
“…”
Trong chớp mắt, người vừa lớn tiếng hô hào đó đã bỏ mạng dưới kiếm khí của Lý Hạo.
Lý Hạo cầm kiếm, không ngừng truy sát địch nhân.
Mặc dù thế công kích của hắn rất mãnh liệt nhưng vẫn có một ít Siêu Năng Giả kịp nhảy vào trong biển, có điều Lý Hạo hoàn toàn không thèm để ý, một kiếm giết vào trong nước khiến huyết dịch tràn lan.
Nực cười, chùm sáng hiển hiện rõ nơi đó, các ngươi tránh kiểu gì?
Coi như thật sự có kẻ nào đủ lợi hại, có thể tránh thoát được ánh mắt của Lý Hạo thì cũng chưa chắc đã tránh nổi cái mũi cực thính của Hắc Báo.
Giết chóc tiếp tục!
Một mực chém giết suốt năm sáu phút đồng hồ, cuối cùng giết tới nỗi đến Lý Hạo cũng muốn buông tay, bấy giờ, bốn phía đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại tiếng thở dốc kịch liệt vang lên bên tai mọi người.
Thây phơi khắp đồng!
Nước biển xung quanh thuyền lớn đều bị nhuộm thành màu đỏ.
Năm sáu trăm tên Siêu Năng Giả, chỉ có một số ít là trốn được xuống biển, còn lại đều bị giết chết toàn bộ.
Có điều những kẻ kia thật sự có thể trốn qua một kiếp sao?
Lý Hạo dõi mắt nhìn ra nơi xa, vừa kịp thấy một chùm sáng bị dập tắt ngóm trong vô thanh vô tức!
Hắc Báo mặc dù là chó nhưng thủy tính lại không tệ.
Kể cả Siêu Năng Giả hệ Thủy khi lặn xuống nước mà gặp phải Hắc Báo thì cũng bị vồ chết ngay lập tức.
Hắc Báo sở hữu cái mũi đặc biệt linh mẫn, tính ra chẳng kém gì đôi mắt đặc thù của Lý Hạo.
Lý Hạo đi một vòng quanh boong thuyền, chất lượng của chiếc thuyền lớn này khá tốt, nhiều Siêu Năng Giả chiến đấu như vậy mà đến bây giờ còn chưa bị tổn hại triệt để.
Trong khoang thuyền cũng là cảnh tượng thi thể khắp nơi.
Có điều vừa tiến vào trong, Lý Hạo đã nghe thấy tiếng khóc lóc thút thít.
Hắn nhìn qua một hướng, không nghĩ tới vẫn còn hơn mười nữ nhân sống sót, giờ phút này, bọn họ đang trốn ở một góc hẻo lánh, các cô gái run lẩy bẩy, chỉ dám thấp giọng khóc nức nở.
Lý Hạo gỡ lớp áo giáp xuống, lộ ra gương mặt, hắn nhìn về phía các nàng, ngữ khí uy nghiêm: “Ta là Lý Hạo, là phó bộ trưởng của Tuần Dạ Nhân tại Ngân Nguyệt kiêm thiên phu trưởng của Võ Vệ quân.
Ta phụng mệnh tuần tra hải vực, tiêu diệt toàn bộ hải tặc! Bọn ta là người của quân đội!”
Các nàng chưa hẳn đã biết Tuần Dạ Nhân hay Võ Vệ quân là cái gì, nhưng quân đội thì các nàng đều biết.
Nào ngờ lời này vừa nói ra, những người đang co cụm đằng kia càng thêm run rẩy.
Sắc mặt Lý Hạo biến hóa, tâm tình thoáng cái trở nên nặng nề.
Đây là… Vì sao?
Giờ khắc này, dường như hắn đã minh bạch cái gì đó.
Trong đám người, có một cô gái lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn Lý Hạo, thế nhưng thấy Lý Hạo nhìn lại mình thì lập tức cúi đầu, bị dọa cho toàn thân run run, “Vị quân gia này… Chúng ta… Chúng ta cái gì cũng không biết… Chúng ta… Chúng ta cái gì cũng không thấy…”
Quân đội thế mà lại không mang tới cho các nàng cảm giác an toàn, mà là… Càng đáng sợ hơn!
Lý Hạo biết, những người trước mặt hẳn là đến từ tiểu trấn đã bị diệt – Lâm Giang.
Có điều dưới tình huống hiện tại, Lý Hạo hắn đã cứu được các nàng, vậy mà các nàng chẳng những không hề thấy cảm kích vì còn sống sót sau tai nạn, mà ngược lại còn có vẻ kinh sợ, hoảng hốt hơn.
Vì cái gì?
Chẳng lẽ đến quân đội cũng không đủ uy nghiêm và độ tín nhiệm trong lòng các nàng?
Lẽ nào tình hình Lâm Giang bên kia còn phiền phức hơn cả Ngân Nguyệt?
Dân không tin binh, thế đạo này đã đến độ đáng buồn như vậy rồi sao?
Hắn bỗng nghĩ tới Chiến Thiên quân, chắc hẳn năm đó khi Chiến Thiên quân xuất kích thì sẽ không gặp phải tình huống như vậy, tuyệt đối sẽ không.
“Ta là đoàn trưởng Liệp Ma đoàn!”
Lý Hạo nhìn các nàng, dịu giọng nói: “Ta đến để đưa các ngươi trở về, ta đã biết việc tiểu trấn bị phá, nhưng có lẽ vẫn còn có người sống sót…”
“Không… Không quay về…”
Bỗng nhiên có người quỳ xuống, khóc nức nở, thanh âm sợ hãi: “Không cần… Quân gia không cần đưa chúng ta trở về… Chúng ta… Chúng ta chỉ muốn sống sót… Ta còn có đứa bé… Trở về đó thì ta không còn đường sống nữa…”
Lý Hạo giật mình.
Hắn ngơ ngác nhìn nữ nhân kia, trong lúc nhất thời không biết nên đáp lời như thế nào.
Lưu Long đứng bên cạnh truyền âm cho hắn, “Lâm Giang tương đối cổ hủ, phong kiến.
Những nữ nhân này đã bị hải tặc bắt đi, dù trong nhà còn có người sống thì nếu các nàng trở về cũng chỉ có một con đường chết.”
Lý Hạo kinh ngạc nhìn Lưu Long.
Lưu Long nói tiếp, “Chưa kể thôn trấn đã bị diệt, Lâm Giang bên kia mà thấy bọn họ còn sống thì có lẽ sẽ vu rằng những người này cấu kết với hải tặc, hoặc là thám tử do bọn hải tặc cài vào.
Tuyệt đối không thể đưa họ quay về, trở về thì đúng là bằng lấy mạng bọn họ.
Ta nhìn thấy khoang thuyền bên dưới còn có một số hài tử, khả năng cao là con của những nữ nhân này.
Đoàn trưởng… Không thể tùy tiện đưa các nàng trở về được đâu!”
Lý Hạo thất thần, không lên tiếng.
Chương 870: Sợ Hãi
Vì sao?
Kỳ thật những gì Lưu Long nói, hắn đều nghe hiểu, nhưng hắn càng hy vọng rằng mình chẳng hiểu gì còn hơn.
Không nên như vậy!
Lâm Giang vô năng, không thể chống lại hải tặc, để tiểu trấn bị phá diệt, dân chúng tử thương vô số.
Mấy nữ nhân này bị bắt đi, bị hải tặc chà đạp, bây giờ may mắn nhặt về một cái mạng, thế mà Lâm Giang hoàn toàn không lấy đó làm quyết tâm để đối phó với hải tặc, ngược lại còn quay đầu chĩa mũi giáo về phía những cô gái yếu đuối vô tội này sao?
Bất quá… Lý Hạo đã hiểu.
Vốn dĩ trước đây hắn còn cho rằng Ngân Nguyệt quá phế, khi Ngân Thành gặp phải nguy cơ bị đồ diệt mà Tuần Dạ Nhân cũng chỉ cử một vị Nhật Diệu đến, lúc ấy hắn đã nghĩ hệ thống siêu năng của Ngân Nguyệt đúng là phế vật.
Nhưng hôm nay nhìn lại thì…
Lý Hạo bất chợt cười tự giễu một tiếng.
Thì ra đây là một thời đại mà chúng ta sẽ so xem ai nát hơn ai.
Có điều so sánh với người hàng xóm sát vách thì có vẻ Ngân Nguyệt thật sự không tệ, nếu không muốn nói là cao tầng Ngân Nguyệt còn đang làm rất tốt.
Hải tặc có người đánh, siêu năng cảnh nội có người quản, dân sinh cũng có người xử lý, hết thảy đều đang vận hành rất ổn định.
Thời điểm xem cổ thư, hắn vẫn luôn cảm thấy Ngân Nguyệt có chút âm u đầy tử khí, một chút sức sống không có.
Nhưng giờ phút này… Dù hắn chưa từng tới Lâm Giang thì vẫn cảm thấy hẳn là Ngân Nguyệt tốt hơn nhiều so với địa phương này.
Đúng là nực cười!
Hắn không nói chuyện mà chỉ lặng lặng cất bước đi xuống, đi vào khoang thuyền tràn đầy thi thể dưới kia.
Bên trong có rất nhiều thi thể của cả người bình thường, võ sư, Siêu Năng Giả, thậm chí là… thi thể tiểu hài tử.
Hầu hết bọn họ đều bị móc rỗng nội phủ.
Lý Hạo đứng giữa đống xác chết, cứ thế yên lặng quan sát.
Đây là thời đại thối nát gì chứ?
Người giết người… Thủ đoạn đều vô cùng tàn ác!
“Oa…”
Một tiếng tiếng nấc chói tai chợt vang lên khiến Lý Hạo bừng tỉnh.
Hắn vội đi về phía trước, mắt thấy có một cái lồng sắt đang giam giữ mấy tiểu hài tử, những đứa trẻ này đều còn rất nhỏ, có đứa thậm chí đang được quấn trong tã lót, vậy mà bọn nhỏ lại giống hệt như một món hàng hóa, tùy tiện bị nhét vào trong lồng sắt, người chen người.
Trong số đó, đã có đứa bé không may chết đi.
Niềm an ủi duy nhất là bên trong lồng vẫn còn rất nhiều hài tử sống sót.
Lý Hạo thấy có mấy đứa trẻ hơi lớn hơn một chút đang vừa bịt miệng, sắc mặt lộ rõ vẻ hoảng sợ, vừa dùng tay che miệng những đứa bé nhỏ hơn đang khóc lóc, như thể bọn chúng đang sợ hãi cái gì đó.
Lý Hạo xuất thủ, bẻ gãy lồng sắt.
Phía trên, những nữ nhân co cụm ở một góc vốn cực kỳ hoảng sợ, có người còn run rẩy tới độ hai chân như nhũn ra, không nói nên lời, nhưng vừa nhìn thấy Lý Hạo bẻ gãy lồng sắt bên này thì không khỏi khiếp vía, vội vàng bò tới chỗ hắn.
“Quân… Quân gia… Bọn chúng đều là trẻ con, xin ngài đừng ăn bọn chúng… Ăn ta… Ăn ta đi…”
Người nọ run run giọng, rõ ràng là đi không nổi nhưng vẫn cố liều mình leo ngang qua đống xác chết, cấp tốc bò về hướng lồng sắt.
Lý Hạo ngồi xổm xuống, ôm lấy một tiểu hài tử đang ngoác miệng gào khóc.
Quá nhỏ!
Có lẽ chỉ mới được chừng mấy tháng tuổi, răng còn chưa mọc, bấy giờ nó đang quơ quào mút lấy ngón tay của chính mình, hẳn là vì quá đói.
Rất nhanh đã có mấy nữ nhân bò tới, hoảng sợ cầu xin, “Quân gia… Là hài tử quá đói bụng… Không phải cố ý quấy nhiễu quân gia đâu…”
Lý Hạo quay đầu, hắn bế đứa bé trong tay, khó hiểu nhìn các nữ nhân trước mặt, “Ta tới cứu các ngươi, ta là quân nhân, ta đang thủ hộ cho các ngươi, vì sao các ngươi lại sợ ta như vậy?”
Không phải các ngươi nên cảm kích ta sao?
Tuy rằng ta không quan tâm, nhưng… lẽ nào nhìn ta rất ác, tới nỗi khiến các ngươi sợ hãi như vậy?
Mấy nữ nhân vừa bò tới không dám nói lời nào, nhưng có một người tương đối can đảm, dám từ trong tay Lý Hạo đoạt lấy đứa bé, sau đó không để ý Lý Hạo đang ở đây, cấp tốc trút bỏ y phục, cho hài tử đang đói khát kia bú sữa.
Đáng thương cho đứa bé là trong tia sữa ấy còn kèm theo cả máu, một đường nàng ta bò đến đây đã dính phải không ít máu tươi ở trên mặt đất.
Tiểu hài tử nho nhỏ được uống sữa, cuối cùng cũng nín khóc, bất quá sữa lại rất ít, cô nương này gặp phải kinh hãi quá lớn, ảnh hưởng tới tâm lý, không cách nào tiết thêm sữa được nữa.
Thấy đám hài tử trong lồng sắt vẫn đang nép vào một góc, cả người run lẩy bẩy, Lý Hạo thật sự muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói cái gì, hắn thở dài, đoạn bảo: “Hồng Thanh, Liễu Diễm, mấy vị nữ binh toàn bộ cởi hắc khải, tới tâm sự với các nàng ấy đi!”
Dứt lời hắn liền đứng dậy rời đi.
Một cỗ Kiếm năng lẳng lặng tràn lan khắp tứ phương, không có Kiếm năng thì có lẽ những người này đều sẽ bị chết cóng.
Gió biển ban đêm gào thét thật sự rất rất lạnh.
Liệp Ma đoàn bắt đầu quét dọn chiến trường, mấy vị nữ binh thì nhanh chóng đi tới bên cạnh những nữ thôn dân kia.
Nhìn thấy mấy người Liễu Diễm, bọn họ đều thấy ngoài ý muốn, có điều sự hoảng sợ và e ngại đã ít nhiều giảm đi một chút.
Lý Hạo đi ra khỏi khoang thuyền, bên ngoài mọi người vẫn đang cấp tốc thanh lý chiến trường.
Lý Hạo không nói chuyện, chỉ im lặng dò xét một phen, sau đó hắn chui vào trong biển, một lát sau, từng đạo hắc khải được hắn lần lượt ném lên thuyền.
Trong trận chiến ban nãy có hơn mười vị võ sư bị đánh rớt xuống nước, thậm chí có vài vị còn đang hôn mê.
Lý Hạo mà không đi tìm thì bọn họ nhất định sẽ chết ở dưới biển.
Vân Dao bận bịu tiến hành chữa thương cho mọi người.
Một lát sau, Lưu Long trở về, thở dốc nói: “Chúng ta đã giết chừng hơn 500 tên Siêu Năng Giả, số lượng cụ thể thì không dễ thống kê, thu được 9 chiếc nhẫn trữ vật.”
“Trong khoang thuyền có một gian phòng tương tự với khố phòng của chúng ta, bên trong chứa một ít Thần Năng Thạch.
Bọn chúng không đặt vào nhẫn trữ vật, có lẽ đấy là tài nguyên chung.”
“Chúng ta thu thập được khoảng hai vạn khối năng lượng thần bí, đáng tiếc có không ít năng lượng bị tràn lan ra ngoài, bằng không đã thu được càng nhiều hơn.
Ngoài ra còn có thi thể rơi vào trong biển, tạm thời chưa tìm được hết.”
Hai vạn khối năng lượng thần bí đều là do những tên Siêu Năng Giả này tự mang.
Cụ thể thu hoạch được bao nhiêu thì còn phải đợi xem nhẫn trữ vật của bọn chúng.
Lý Hạo đang giữ hai cái nhẫn, đều là của cường giả Húc Quang.
Mà Lưu Long thì thu được tổng cộng 9 cái, xem ra thu hoạch chuyến này của bọn họ sẽ không ít.
Có điều hiện tại Lý Hạo không quá để ý đến chuyện này, hắn chỉ đang bận tâm về thái độ của những người phụ nữ kia, “Lão đại, Ngân Thành tuy nhỏ, thế nhưng trong mắt rất nhiều người thì cả Tuần Kiểm Ti hay trú quân tại Ngân Nguyệt đều đáng tin cậy.
Phàm là gặp phải chuyện gì nguy hiểm, nhìn thấy Tuần Kiểm Ti hoặc quân nhân thì hẳn là nên vô cùng kích động mới đúng.
Rốt cuộc… Tại sao lại như vậy?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










