[Dịch] Tinh Môn
Tập 172 : Hoàng Thất (c856-c860)
❮ sautiếp ❯Chương 856: Hoàng Thất
Hoàng thất có Cửu Vương, 36 vị quốc công, Từ gia cũng là quốc công nhưng lại không phải hoàng thất, dẫu thế thì quốc công thì đều là thành viên của hoàng thất.
Bình Nguyên Vương…
Ngọc tổng quản ngẫm nghĩ, ánh mắt khẽ biến: “Là vị lập ra Thiên Tinh Võ Vệ quân ư?”
“Đúng thế.”
Hầu Tiêu Trần cười: “Lão cấp trên của ta! Ta và Hoàng Vũ liên thủ chiến hắn nhưng đã thua.”
Sắc mặt Ngọc La Sát kịch biến.
Thua ư?
Thực sự không cách nào tin nổi, Ngọc La Sát cảm thấy, Hầu Tiêu Trần không dám xưng vô địch thiên hạ nhưng tối thiểu giai đoạn hiện nay, trừ phi loại người như Địa Phúc Kiếm giải phong, nếu không chẳng ai có thể địch nổi ông.
Nhưng ông liên thủ với Hoàng Vũ lại vẫn thua, làm sao có thể?
Hầu Tiêu Trần mỉm cười: “Đừng bày ra bộ dáng này, đó là chuyện rất bình thường, năm đó Thiên Tinh Võ Vệ quân là do hắn thành lập, năm đó hắn chính là cường giả võ sư đỉnh cấp, hoàng thất ẩn núp nhiều năm, tự nhiên là ắn cũng sẽ mạnh lên.”
Ngọc tổng quản mờ mịt nói: “Thế nhưng không nên như thế!”
Khấu Long là đại tướng quân do hoàng thất sắc phong cơ mà
Đó là lực lượng ủng hộ hoàng thất tại phương bắc, giết Khấu Long… Hoàng thất điên rồi sao?
Vốn đã không có quyền lực gì, hiện tại còn giết đại tướng giúp đỡ mình, thực sự là bị điên rồi sao?
Ai mà tin chứ?
Ngọc tổng quản không tin, huống chi là những người khác, nói ra đều chẳng một ai tin.
Hầu Tiêu Trần bình tĩnh nói: “Đúng vậy, điên rồi sao? Ai mà tin được! Nhưng chúng ta lại tin Thiên hạ này không loạn, hoàng thất sao có thể tập hợp lại rồi một lần nữa quân lâm thiên hạ, sao có thể giương cao thần uy, giúp đỡ xã tắc? Khấu Long vừa chết, ba tỉnh bạo loạn, chẳng phải là đã chứng minh rồi sao.
Cửu ti vô năng, hơn nữa còn tranh quyền đoạt lợi, vì quyền hành không tiếc ám sát thống binh đại tướng, vì hạn chế hoàng thất mà ra tay với cả đại tướng quân trấn biên… Ba tỉnh chết nhiều người hơn nữa thì trách nhiệm cũng quy hết về ta, quy hết về cửu ti, nếu hoàng thất có thể bình định họa loạn sẽ càng làm lê dân bách tính cảm động đến rơi nước mắt…”
“Có đôi khi bách tính sẽ đi theo số đông, sẽ ngu muội chỉ có thể nhìn thấy trước mắt… Bọn họ không thể nhìn quá lâu dài, chuyện này cũng hết cách, dù sao nếu như người người đều là trí giả, vậy thì thiên hạ đã không như thế này.”
“Bọn hắn sẽ chỉ nhìn thấy bởi vì Khấu Long chết rồi, hết thảy những gì đã qua đều sẽ chẳng còn nữa… Ai!”
Ông thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu.
Người trong thiên hạ đều cho là ông không gì không làm được, thế nhưng ai biết được ông liên tiếp ăn mấy lần thiệt thòi lớn.
Ngọc tổng quản khó có thể tin: “Hoàng thất thực sự quá điên cuồng!”
“Điên cuồng? Không, chỉ là họ rất tự tin, cộng thêm dã tâm quá lớn mà thôi.”
Hầu Tiêu Trần cười nói: “Giết Khấu Long, hoàng thất ở trong mắt rất nhiều người là kẻ đáng thương, đến đại tướng quân giúp đỡ chính mình đều bị ám sát, họ muốn tranh thủ lòng đồng tình của người trong thiên hạ mà thôi.
Dù gì cũng đã thoái vị, các ngươi còn bức bách hoàng thất như thế làm gì?”
“Một màn này của Bình Nguyên Vương chẳng hề tổn thất cái gì, ba tỉnh phía bắc vốn cũng không tính quá quan trọng, coi như tìm cơ hội để hoàng thất tranh thủ tái xuất, cớ sao mà không làm?”
Ngọc tổng quản nhíu mày không thôi, nửa ngày sau mới nói: “Vậy trận chiến kia…”
“Bình Nguyên Vương cũng thụ thương, đáng tiếc không thể giữ hắn lại.”
Hầu Tiêu Trần tiếc nuối, “Nếu hắn chết, ngày đó mới thật sự là tin tức lớn, Khấu Long chết thì tính là cái gì? Giết Bình Nguyên Vương, Khấu Long biết Bình Nguyên Vương đi giết mình ắt sẽ phản hoàng thất! Cửu ti cũng sẽ cảnh giác không gì sánh được, cứ để chúng đấu nhau ở trong Thiên Tinh thành, đây mới thực sự là thiên hạ an bình!”
Ông thở dài một tiếng: “Đáng tiếc lại thất bại.”
Người khác cho rằng ba tỉnh rung chuyển là cơ hội để ông thoát thân, thật tình không ai biết điều Hầu Tiêu Trần theo đuổi căn bản không phải thế này, ông càng hy vọng cửu ti và hoàng thất đấu tại Thiên Tinh thành, đây mới thực sự là cơ hội thoát thân.
Chứ không phải như bây giờ, ba tỉnh náo động, lúc nào cũng có thể liên luỵ Ngân Nguyệt.
Đi Trung Bộ cũng là lựa chọn bất đắc dĩ.
Nếu giết Bình Nguyên Vương… Ngày đó mới thật sự là thiên hạ chấn động, hoàng thất chỉ sợ sẽ không nhẫn nại được, nhưng mà, ông và Hoàng Vũ đều coi thường đối phương, mặc dù khiến đối phương bị thương nhưng hai người họ lại bị thương càng nặng.
Ngọc tổng quản hoảng hốt, hồi lâu mới nói khẽ: “Không thể trực tiếp giết chết vị kia, đại khái nói ra cũng không ai sẽ tin tưởng bộ trưởng đâu nhỉ?”
Ngay cả ta đều không nghĩ tới hoàng thất đâu, huống chi là người ngoài.
Miệng nhiều người xói chảy vàng, không phải ngươi thì vẫn cứ là ngươi.
Hầu Tiêu Trần cười: “Không quan trọng, lần này tiến về Trung Bộ, ta cũng có ý định bái kiến lão cấp trên.”
“Thế nhưng…”
“Không sao.”
Hầu Tiêu Trần lắc đầu: “Giờ ta là người cửu ti, tới bên kia, hắn sẽ không dám vọng động! Lần này tiến vào Trung Bộ, tiến vào Thiên Tinh thành chỉ có hai mục đích, thứ nhất, tiêu diệt toàn bộ thành viên của tam đại tổ chức, thứ hai, lấy thân phận cửu ti đối phó với hoàng thất!”
Ngọc tổng quản không nói lời nào.
Hai điểm này đều là nhiệm vụ nguy hiểm không gì sánh được.
Mà lần này bộ trưởng vào kinh thành lại ôm tâm tư như vậy.
Thiên Tinh thành thật sự đã trở thành đầm rồng hang hổ!
“Nói những này chỉ là để ngươi hiểu nguy hiểm trong đó, đừng học theo Lục Khổng Tước các nàng, suy nghĩ của Ánh Hồng Nguyệt và ta không giống nhau… Những năm này để ngươi chủ chưởng Tuần Dạ Nhân cũng là hi vọng ngươi có thể suy nghĩ độc lập.
Hẳn là người có thể!”
Ngọc tổng quản lộ ra nụ cười nhàn nhạt, như đóa sen băng nở rộ.
Hầu Tiêu Trần cũng không nhìn nhiều, chỉ nhắm mắt trầm tư.
Ngọc tổng quản cũng không nói thêm gì nữa, trong xe lại trở nên an tĩnh như trước.
Chương 857: Náo Nhiệt
Trong hắc ám, một chiếc thuyền cấp tốc lao trên mặt biển.
Hệt như là Côn Bằng vọt sóng.
Nơi xa hiện ra chút tia sáng le lói, Lý Hạo nhìn lại, đó hẳn là Lưu Vân thành – một trong ba thành duyên hải, tiến về phía trước nữa chính là Phong Hải, cuối cùng mới là Nam Độ thành.
Nam Độ rất gần Bắc Hải.
Lý Hạo đi ra đứng ở đầu thuyền, nhìn về nơi xa, ở đó đèn đuốc sáng trưng, các thành phương nam Ngân Nguyệt về đêm vẫn náo nhiệt hơn các thành phương bắc một chút.
Xa xa, tựa hồ còn có thể trông thấy bờ biển có người.
Trên bờ cát có tình lữ ra ngoài du ngoạn, đêm không về ngủ, chẳng rõ họ có biết được chư thành duyên hải đều có khả năng bị hải tặc tập kích hay không.
Có lẽ là không biết.
Một lát sau, có người đi lên đầu thuyền, Lưu Long có vẻ bình thường rất, Vương Minh thì ngả nghiêng mệt mỏi giống như say sóng, gã đi ra khoang thuyền, nhìn về phương xa, chờ khi nhìn thấy lửa đèn thì nôn khan rồi nói: “Thật khó chịu… Tốc độ nhanh quá, chúng ta tới Lưu Vân thành rồi ư”
Từ Bạch Nguyệt đến Lưu Vân thành phải đến vài trăm dặm, thế nhưng lại có cảm giác chỉ chốc lát họ đã tới nơi này.
Tốc độ của chiếc thuyền dưới chân thật là nhanh.
Lý Hạo không nói gì, Lưu Long đưa tin trong áo giáp: “Trên đường đi ta thấy vài thuyền buôn, ban đêm thế mà còn có thuyền buôn.
Trước kia ta còn tưởng Ngân Nguyệt không có hải vận, xem ra hải vận cũng coi như phồn vinh.”
Trong biển vẫn có một ít thuyền, bất quá Lý Hạo kiểm tra được đó không phải hải tặc, dưới tình huống bình thường họ sẽ có siêu năng tọa trấn, đều chỉ là vì phòng ngừa vạn nhất, trên thực tế nếu thật sự gặp hải tặc thì chẳng có tích sự gì.
Lý Hạo cũng không nói gì, thuyền nhỏ cấp tốc xuyên qua, rất nhanh ánh đèn đã bị bỏ lại sau lưng.
Vương Minh hơi chóng mặt, lúc này gã vẫn còn lâng lâng: “Đi trong hắc ám thật sự giống với tiểu thuyết, chúng ta thủ hộ lê dân bách tính, theo gió vượt sóng, phá vỡ màn đêm! Những người này đại khái cũng không biết hơn nửa đêm còn có người hộ giá cho họ trên biển?”
Lưu Long cười, đưa tin đáp: “Đừng thổi phồng quá, coi chừng gặp hải tặc, dọa cho ngươi không dời nổi bước chân, nhìn bộ dáng này của ngươi chắc là sắp không đứng lên nổi rồi.”
“Say sóng là phản ứng bình thường thôi, chờ gặp địch nhân, nói không chừng ta sẽ càng kích động.”
Hai người đưa tin hàn huyên vài câu, Lý Hạo lại không nói chuyện, một mực đứng lặng đầu thuyền, nhìn về nơi xa.
Lời Vương Minh mới nói lại đọng trong lòng hắn.
Hiện tại, hắn nghĩ tới Chiến Thiên quân.
Tiến lên trong hắc ám, theo gió vượt sóng, bảo vệ Ngân Nguyệt…
Thật sao?
Trước khi lên đường, dường như hắn cũng không có cảm giác này, nhưng nhìn thấy Lưu Vân thành đèn đuốc sáng trưng sau lưng, lòng hắn khó tránh khỏi dâng lên chút tự hào nhỏ.
Các ngươi có biết trong hắc ám này có một đội quân đang tuần hành hộ đạo cho các ngươi ?
Hơn nửa đêm, bỗng nhiên hắn quyết định ra biển, đây cũng không phải tâm huyết dâng trào mà là mấy ngày nay trong lòng hắn không ngừng dâng lên chút suy nghĩ, có như hưởng từ Chiến Thiên quân, cũng có ảnh hưởng từ Hồng Nhất Đường… khiến hắn bất giác nghĩ đến vài sự tình trước kia không hề nghĩ tới.
Nếu hải tặc thật sự đánh tới Nguyệt Hải, có phải sẽ ảnh hưởng đến Ngân Nguyệt hay không?
Chi bằng đi xem thử, nếu thật sự có hải tặc không thức thời đánh tới, nên chiến thì vẫn phải chiến.
Khi sinh ra suy nghĩ ấy, thậm chí đã quyết định chủ động xuất chiến, Lý Hạo chợt hiểu ra, cuối cùng hắn vẫn nhận lấy chút ảnh hưởng.
Ngây thơ cũng tốt, ngu xuẩn cũng được, một khắc này, hắn dẫn đội ra biển, thật sự là đã ôm suy nghĩ diệt địch bên ngoài.
Không tận lực khống chế cái gì, thuận theo tự nhiên mà thôi.
Đón gió biển, bọt nước văng lên, thuyền nhỏ tiếp tục lao vun vút trong biển rộng, tốc độ cực nhanh.
Trong chớp mắt đã trôi qua hai canh giờ.
Lại một tòa thành thị hiện lên trước mắt.
Vô cùng náo nhiệt.
Càng đi về phía nam lại càng náo nhiệt, tận cùng của Nguyệt Hải chính là Bắc Hải, đối với Thiên Tinh vương triều thì Bắc Hải thuộc về phương bắc, đối với Ngân Nguyệt nó lại là nơi cuối phương nam.
Tiến vào Bắc Hải cũng đại biểu bước vào đại địa phương bắc cuối cùng.
“Phong Hải thành.”
Bên cạnh, Vương Minh đã khôi phục rất nhiều, hiểu biết của gã không hề ít, giờ phút này trên đầu thuyền tụ tập không ít người, tất cả mọi người đều ra ngoài hóng gió, thuận tiện ngắm mặt biển và thành thị dưới bóng đêm.
“Phong Hải thành xem như một thành lớn, nhân khẩu hơn 4 triệu, tại phương nam cũng coi như khá giàu có… Bất quá vẫn không bằng Nam Độ thành! Nam Độ mới là thành giàu có nhất Ngân Nam, nơi đó thông hướng Bắc Hải nên hải vận phát đạt không gì sánh được.
Ngoài ra còn có bến cảng tự nhiên, hàng hóa Trung Bộ đều vận chuyển đến Nam Độ trước rồi mới khuếch tán ra toàn bộ Ngân Nguyệt.”
“Nhân khẩu của Nam Độ không quá nhiều, chỉ hơn 3 triệu người, nhưng hàng năm cung cấp thu thuế lại gần với Bạch Nguyệt thành, thậm chí nhiều hơn cả Diệu Quang thành, đó là nguồn kinh tế trọng yếu của Ngân Nguyệt.”
“Nam Độ phát đạt cực kỳ, các loại đồ vật vui chơi mới lạ có thể Bạch Nguyệt thành không có nhưng Nam Độ nhất định có! Trước kia ta từng tới Nam Độ chơi mấy lần, nơi đó không đơn thuần chỉ có người Ngân Nguyệt mà còn có rất nhiều người từ thành thị phương bắc, thậm chí còn có người của Trung Bộ, nơi này thực sự đã trở thành hương cảng…”
Vương Minh là con em nhà giàu nên hiểu rất rõ những chuyện đó.
“Ở Nam Độ còn có phân bộ Tuần Dạ Nhân, thực lực cũng không tệ lắm, có hai vị Nhật Diệu tọa trấn và hơn mười vị Nguyệt Minh, ba bốn mươi Tinh Quang sư… Hiện tại xem ra, có lẽ không gì hơn cái này, có thể nghiêm chỉnh mà nói, đóng giữ lực lượng cũng gần bằng với Bạch Nguyệt, Diệu Quang hai thành.”
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Nguồn lực lượng này bây giờ không tính là gì, nhưng cần phải biết rằng trước đó Ngân Thành thành lập phân bộ chỉ có một vị Đấu Thiên như Lưu Long đã xem như lực lượng đỉnh cấp rồi.
Nam Độ thực sự là rất đáng để coi trọng.
“Không chỉ như vậy, bên kia còn có trú quân, số lượng không nhiều nhưng cũng có chừng ba ngàn người chuyên giữ gìn trật tự trị an của Nam Độ.”
“Thuyền này thật sự rất nhanh, ta hoài nghi nhóm của Hầu bộ trưởng bây giờ mới chỉ vượt qua Nam Độ không bao lâu… Đi đường này sẽ tiến vào Bắc Hải nhanh hơn một chút, bất quá đi bên này thì vận chuyển đường bộ không quá thuận tiện.”
Hẳn là Hầu Tiêu Trần không đi con đường này mà đã đi trên lục địa, cho nên đương nhiên sẽ không qua Nam Độ, nhưng nhìn từ vị trí địa lý, nếu đi qua Nam Độ rồi xuyên qua cửa vào Bắc Hải thì có thể trực tiếp tiến đến Bắc Hải hành tỉnh, gần hơn đi trên lục địa một chút.
Chương 858: Nam Độ Phồn Hoa
Khi họ đang nói chuyện, Vương Minh lại tỏ ra mong đợi: “Đến Nam Độ mà vẫn không phát hiện hành tung hải tặc… hay là chúng ta vào Nam Độ chơi đi? Ta mời khách thế nào? Bên kia ăn uống vui chơi đều hơn Bạch Nguyệt thành.
Mà i bầu không khí cũng không bị kiềm chế, rất có hương vị thương nghiệp, không giống Bạch Nguyệt thành mang nặng hơi thở chính trị và trung tâm văn hóa cảm giác, quá nghiêm túc…”
Lý Hạo không quát nạt gì mà chỉ cười nói: “Chơi vui đến vậy sao?”
“Đương nhiên! Đoàn trưởng chưa thấy qua đó thôi, xa hoa truỵ lạc, mỹ nữ như mây, tiêu tiền như nước, ở đó, có tiền thì ngươi muốn gì cũng có…”
Vương Minh nói một hồi lại càng thêm hưng phấn: “Hay là ta dẫn ngươi đi chơi nhé, muội tử ở đó rất tuyệt, xa gần nghe tiếng…”
“Khụ khụ!”
Lưu Long ho nhẹ một tiếng, ngắt lời Vương Minh.
Càng nói càng không chịu nổi!
Đây không phải là kênh thông tin đơn, gia hỏa Vương Minh này liên thoắng không ngừng, lời nói quá trực tiếp.
Bên cạnh, có người nhìn gã xem thường.
Tỉ như Hồng Thanh hay Liễu Diễm, chỉ là họ đều mặc giáp đen nên cũng là nhìn không ra cái gì.
Vương Minh cười ha hả không quan tâm, tiếp tục: “Thật đó đoàn trưởng, ta nói là sau khi tuần tra kết thúc, chúng ta đi tiêu dao chứ cũng không phải hiện tại, mọi người nhìn ta làm gì?”
Ta cũng đâu làm chậm trễ chính sự.
“Trước tiên im miệng đã.”
Lý Hạo không nói gì, chỉ nhìn thoáng qua nơi xa, theo tốc độ lao nhanh của chiếc thuyền nhỏ, trên mặt biển đoạn này dường như có nhiều thương thuyền hơn hẳn, thậm chí mơ hồ thấy được trên các thương thuyền đều là đèn đuốc sáng trưng.
Cảnh tượng này hoàn toàn không có ở Bạch Nguyệt thành.
Thuyền nhỏ tránh đi những chiếc thuyền kia, càng tiến lên lại càng cảm thấy phồn hoa.
Đã là đêm khuya, nơi xa mơ hồ có thể thấy được ánh đèn càng ngày càng sáng tỏ, nơi xa, có một tòa thành thị phảng phất như thành phố không ngủ, điều này khiến Lý Hạo cảm thấy rất mới lạ.
Đúng vậy, hắn chưa từng thấy cảnh đêm thế này.
Sau 10 giờ tối, Ngân Thành cơ hồ không còn sáng đèn nữa.
Mặc dù ở Bạch Nguyệt vẫn có nhưng Bạch Nguyệt thành tương đối nghiêm túc, kỳ thật cũng không có âm thanh náo nhiệt nào, nơi này thì ngược lại, cách rất xa mà Lý Hạo tai thính mắt tinh vẫn có thể nghe được một chút tiếng nhạc.
Lý Hạo đi ra từ thành trấn nhỏ, dù sao hắn cũng có chút cảm giác của đồ nhà quê.
Kỳ thật, Vương Minh nói đi chơi một vòng… Khụ khụ, hắn cũng không khỏi động lòng, nhưng vì duy trì hình tượng nên hắn lựa chọn im lặng cự tuyệt.
Nhiều người ở đây lắm!
Bất quá, chờ tuần tra đến giáp ranh Nguyệt Hải, nếu không thấy cái gì, Bắc Hải lại quá lớn rất dễ lạc đường, họ có thể ghé Nam Độ nghỉ ngơi.
Lý Hạo thầm nghĩ bây giờ cũng càng ngày càng tới gần nơi đó.
Tòa thành kia dưới ánh đèn đã dần dần hiện ra.
Rực sáng cả một mảnh trời.
Thành biên cảnh phương bắc như Ngân Nguyệt thế mà còn có trạng thái náo nhiệt thế này, ngay cả Lý Hạo đều bất ngờ.
Trên bờ cát nơi xa vào lúc hơn nửa đêm lại còn có thể nhìn thấy rất nhiều lửa đèn, thậm chí là đống lửa.
Còn có cả tiếng ca!
Bên cạnh, có người hừ lạnh một tiếng, Lý Hạo quay đầu nhìn thoáng qua liền nghe Hồng Thanh khẽ nói: “Đều nói phương bắc đã rung chuyển, Ngân Nguyệt cũng rất nguy hiểm, hơn nửa đêm mà những người này còn vừa múa vừa hát ở đây, quả nhiên cổ văn có nói: thương nữ nào hay sầu vong quốc, bên sông hát khúc ‘Hậu đình hoa’.”
Lời này vừa nói ra, Vương Minh không phục bèn cấp tốc giải thích: “Đây là trung tâm thương nghiệp, phương bắc còn chưa loạn đâu, dù có loạn thật thì đây vẫn là bến cảng nổi tiếng của Nam Độ.
Nếu không có những tiếng ca này, không có cảnh tượng thái bình thịnh thế này thì Nam Độ sẽ bị phế bỏ, một khi Nam Độ phế bỏ, ngươi cũng biết Ngân Nguyệt sẽ thiếu đi bao nhiêu tiền thuế mà? Nam Độ là bến cảng trọng yếu, thậm chí còn có tác dụng cung ứng vận chuyển vật tư, không có sự phồn hoa này thì hơn trăm triệu nhân khẩu ở đây có tối thiểu 30 triệu người không có cơm ăn… Đây cũng không phải là điều khoa trương!”
“Ngân Nguyệt vốn nghèo nàn, không có đặc sản gì, hiện nay chỉ dựa vào Nam Độ để nuôi sống cả một nửa Ngân Nguyệt… Ngươi thì hiểu cái gì, tiếng ca này vẫn còn thì ngươi cứ lén vui vẻ đi, nếu như nó mất đi rồi, ha ha, vậy thì phiền phức lớn rồi!”
Lời hai người nói đều rất có lý.
Lý Hạo cảm thấy kì lạ, hắn nhìn về hướng Vương Minh, không rõ đúng thật như lời gã nói, tiếng ca Nam Độ đại biểu cho sự phồn hoa của Ngân Nguyệt hay chỉ đơn thuần tự thiếp vàng lên mặt mình, chỉ là gã ưa thích cảnh tượng phồn vinh kia?
Đương nhiên, vô luận như thế nào, lời Vương Minh nói cũng rất có lý.
Nam Độ là thành phố cảng của Ngân Nguyệt, một khi bên này lộ ra thế lụi bại, toàn bộ Ngân Nguyệt quả thực sẽ phải gánh chịu tổn thương.
Hồng Thanh vốn còn tại hừ hừ, nghe gã giải thích như vậy thì cũng hơi mờ mịt.
Thật sao?
Nàng không quá hiểu vấn đề này, chẳng qua là cảm thấy nơi này quá phồn hoa, khác với chút tin tức mà nàng từng nghe, giờ phút này nghe Vương Minh nói như vậy, nàng vội hỏi: “Nam Độ phồn hoa tới mức có thể nuôi sống nhiều người như vậy ư?”
“Cái này còn có thể làm giả sao?”
Vương Minh cười nhạo: “Đọc nhiều sách báo hơn đi, nơi này thuế nặng, không đơn thuần chỉ là người Nam Độ dựa vào làm ăn kiếm tiền, hàng năm thu thuế cũng nuôi sống hơn phân nửa hệ thống quan phương của Ngân Nguyệt, bổng lộc tiền lương của chúng ta đều dựa vào những thứ này.
Những năm qua Trung Bộ không ủng hộ, không phát tiền xuống, chỉ có thể dựa vào chúng ta tự cấp tự túc.
Nơi này còn phụ trách vận chuyển vật tư mấu chốt đến từ phương bắc hay những tỉnh khác cùng với lương thực từ Trung Bộ…”
“Bản thân Ngân Nguyệt không tự cung được quá nhiều lương thực bởi vì mùa đông quá rét lạnh, không có được sự dồi dào như phương nam, cũng không thích hợp trồng trọt như phương nam.
Ngân Nguyệt cần nhập khẩu lương thực, mặc dù không quá nhiều nhưng cũng không thể đứt đoạn mất con đường này.
Trừ chuyện đó ra, rất nhiều thứ đều cần dựa vào bên này vận chuyển đến toàn bộ Ngân Nguyệt, đi trên lục địa thì chỉ riêng nhân lực vật lực đều tốn hao hơn nhiều, dùng hải vận mới có thể tiết kiệm vô số tiêu hao…”
Vị con em thế gia này đang phổ cập cho mọi người về tầm quan trọng của Nam Độ.
Không có Nam Độ thì Ngân Nguyệt sẽ triệt để phong bế, chỉ có thể dựa vào Lâm Giang bên cạnh cho chút bố thí.
Nhưng đôi khi Lâm Giang sẽ thi hành chế tài hạn chế đối với Ngân Nguyệt.
So sánh với Vương Minh, Hồng Thanh có vẻ như kiến thức không bằng, mặc dù phụ thân nàng cường đại nhưng Hồng Nhất Đường vẫn luôn không màng tới chính trị, Hồng Thanh cũng chưa từng được huấn luyện về phương diện này cho nên nàng có vẻ không biết gì nhiều.
Thực ra Lý Hạo cũng giống vậy.
Chương 859: Là Võ Vệ Quân Sao? ?
Chờ Vương Minh nói xong, Hồng Thanh tỏ vẻ xấu hổ: “Thì ra là thế, ta hiểu lầm rồi… Ừm, nơi này phồn hoa rất tốt, càng phồn hoa thì càng tốt, tiếng ca thật là dễ nghe!”
Vốn Vương Minh còn muốn đấu với nàng một trận, kết quả, người ta lại lập tức nhận lỗi.
Vương Minh khẽ giật mình, cổ quái nói: “Ngươi… sao không giống người khác gì hết vậy?”
“Sao cơ?” Hồng Thanh nghi hoặc.
Vương Minh cạn lời: “Bằng hữu của ta dù biết mình sai nhưng gặp loại tình huống này cũng phải phân bì với ta ba ngày ba đêm, chết không nhận thua, tìm đủ cách để cãi chày cãi cố, ngươi… thật đúng là kỳ quái.”
Sao con gái của Địa Phúc Kiếm lại có tính cách này?
Đương nhiên, Vương Minh không biết rốt cuộc Địa Phúc Kiếm mạnh đến mức nào, hắn chỉ biết Địa Phúc Kiếm là Tam Dương, mà còn là Tam Dương sơ kỳ.
Nếu Vương Minh không vì làm cường đại nội tình, chưa biết chừng gã cũng đã là Tam Dương sơ kỳ, đương nhiên gã sẽ không quá sợ sệt.
Nếu biết Địa Phúc Kiếm lợi hại ra sao, đại khái gia hỏa này sẽ vội vàng nịnh nọt Hồng Thanh chứ không phải đi nói những thứ này.
Hồng Thanh tỏ ra kỳ quái: “Ngươi đã nói rõ ràng như vậy rồi sao còn phải phản bác?”
“…”
Gã nói cực kỳ hợp lý cho nên nàng mới không phản bác, thế mà người này hình như lại đang chờ mong mình phản bác, sau đó cĩa nhau với gã, đúng là đồ khùng!
Vương Minh im lặng.
Lúc này, thuyền nhỏ đã tới gần bến cảng Nam Độ, bất quá Lý Hạo cũng không tới gần quá mức mà chỉ để thuyền nhỏ lại gần bãi cát, nghe hàng loạt tiếng huyên náo truyền tới từ bên kia.
Thật là náo nhiệt!
Ánh mắt của Lý Hạo rất tốt, hắn còn thấy một số người đang ăn thịt nướng, uống rượu, đêm hôm khuya khoắt vẫn hơi lạnh, trên bờ cát hiển nhiên sẽ lạnh hơn một chút, thế nhưng những người kia dường như đều không có cảm giác gì.
Trong mơ hồ còn có thể nhìn thấy muội tử chân dài…
Lý Hạo nhìn về nói đó nhiều thêm mấy lần, tốc độ của huyền nhỏ chậm hơn một chút, trên đầu thuyền là một đám nhà quê hiếu kỳ, ai nấy đều trợn to hai mắt ngóng nhìn qua bên kia.
Vương Minh là tay lão luyện, nhưng ngoại trừ Vương Minh, những người khác cơ hồ đều chưa từng đi xa nhà.
Bạch Nguyệt thành cũng rất phồn hoa, nhưng đối với đám người Tuần Kiểm ti thì sự phồn hoa ấy chẳng liên quan nhiều tới họ, họ cũng không có tiền để mà tiêu dao.
Thế nên hiện tại ai nấy đều cực kỳ hào hứng.
Trong tần số truyền tin, không biết là ai đang lên tiếng: “Đoàn trưởng, nơi này thật tốt, sau này đến đây chơi một ngày được chứ?”
“Chúng ta không có tiền, đoàn trưởng, chi tiền lương trước có được không?”
“…”
Có người mở miệng, trong băng tần công cộng rất nhanh đã vang lên thanh âm của người khác.
Hiển nhiên, đám nhà quê này đều bị hấp dẫn.
Sau đó lại có người nói: “Ta không đi, bất quá tiền lương thì có thể chi sớm, nơi này tiêu phí khẳng định sẽ rất tốn kém, tiết kiệm một chút thôi, ta có thể mua không ít thứ gửi về…”
Đây nhất định là người Kiếm Môn.
Giọng của Hồng Thanh cũng vang lên: “Tiêu một chút cũng chẳng là gì, ủng hộ cho thuế má của Ngân Nguyệt! Trong môn bây giờ không thiếu tiền, cha ta là Tam Dương, làm công một lần kiếm tiền càng nhiều, tiền lương lần đầu ra ngoài của mọi người mà, có thể tiêu hao thêm một chút!”
“…”
Lý Hạo nghe vậy thì chẳng còn gì để nói nữa, lão Hồng, con gái của ngươi đều muốn bán ngươi rồi kìa.
Tam Dương làm công kiếm tiền, lời này mà truyền đi chắc chắn sẽ bị người ta cười chết.
Hiển nhiên, vị này có vẻ cũng bị náo nhiệt hấp dẫn.
Một đám người dù cho tốc độ thuyền chậm lại đều không có cảm giác gì.
Mà ngay giây phút này, Lý Hạo quay đầu nhìn thoáng qua nơi xa, một chiếc thuyền với tốc độ rất nhanh đang cấp tốc lao tới, không có chùm sáng gì mà chỉ có một chùm sáng nhỏ yếu ớt, dường như là một vị siêu năng Thủy hệ không mạnh, đại khái chỉ là Nguyệt Minh sơ kỳ.
Cách thật xa, Lý Hạo đã thấy được vẻ dị thường… Trên thân người kia hình như dính vết máu.
Hải tặc?
Không quá giống.
Hắn tỏ ra nghi hoặc, suy tư một lát, thuyền nhỏ cấp tốc chạy tới bên kia.
Trong chớp mắt đã đến gần đối phương.
Lúc này mới nhìn rõ diện mạo cùng nỗi sợ hãi trên mặt người kia.
Đây là một vị siêu năng Thủy hệ đang cấp tốc thôi động thuyền nhỏ chạy trốn về nơi đây, có vẻ như ban đầu đã không thấy được Lý Hạo, một lát sau, khoảng cách song phương chỉ còn hơn trăm mét, người kia mới thấy được chiếc thuyền này…
Sau một khắc, hắn ta chợt bộc phát ra ánh mắt cực kỳ sáng ngời, vội vàng hô lớn: “Võ Vệ quân sao?”
Dường như hắn đã nhận ra dáng vẻ của chiếc thuyền này.
Không đợi Lý Hạo mở miệng, người kia đã hô: “Không phải Võ Vệ quân đã đi rồi sao? Còn may là vẫn chưa đi… Không xong rồi, phía trước có hải tặc đột kích, một trấn nhỏ bên Lâm Giang đã bị giết sạch, chúng đang đuổi theo chúng ta tới đây, thương thuyền của ta đã bị đối phương đánh cướp, kẻ tới hình như là Bạch Sa đạo… Ta đang muốn chạy đến Nam Độ báo tin, may là các ngươi tới đây rồi.”
Hắn ta thấp thỏm lo âu, nhưng nhìn thấy chiếc thuyền này thì có vẻ an tâm hơn rất nhiều.
Lý Hạo đạp không cấp tốc bay ra, phút chốc đã tóm lấy người kia, hắn ta nhìn thấy Lý Hạo người mặc áo giáp thì chẳng lo lắng mà lại càng an tâm hơn hẳn.
“Hải tặc?”
Nhét đối phương vào đầu thuyền, người kia thấy được không ít giáp đen thì càng thêm an tâm, vội vàng nói: “Đúng, là hải tặc! Bạch Sa đạo! Một trấn nhỏ ở Lâm Giang đã bị giết sạch, chết trên vạn người… Số lượng hải tặc không ít, ta ở xa nhìn thoáng qua thì tối thiểu có 5-600 người, đều là siêu năng, trong đó còn có cường giả tọa trấn, ta thấy được Sa Ngư Kỳ, đó là dấu hiệu của chúng.”
Người này thấp thỏm lo âu, vẻ mặt sợ hãi.
“Thương thuyền của chúng ta không nhanh bằng đối phương, bị đuổi kịp rồi trực tiếp bị đánh nát, may mắn ta là siêu năng Thủy hệ mới có thể tiềm nhập trong nước, trốn thoát một kiếp.
Ta lập tức quay lại báo tin, không nghĩ tới vừa vặn gặp Võ Vệ quân… Quá tốt rồi!”
Người này vừa sợ lại vừa vui.
Mà bầu không khí trên thuyền trong nháy mắt trở nên ngưng kết.
Gần 600 siêu năng!
Thật nhiều!
Chương 860: Chúng Ta Là Liệp Ma Đoàn! !
Bạch Sa đạo!
Người nọ đầu tiên là vui vẻ, sau khi nhìn kỹ một hồ lại hơi nghi hoặc: “Bên ngoài nghe đồn Võ Vệ quân đã rút khỏi Ngân Nguyệt, theo Hầu bộ trưởng tới Trung Bộ, hiện tại khả năng là đã đến Bắc Hải, các ngươi…”
Hắn ta liếc nhìn một vòng, không thấy được quá nhiều người thì trong lòng không khỏi nhảy dựng.
Chỉ có ngần ấy người?
Võ Vệ quân xuất động đều là đồng thời xuất động hơn nghìn người, cho nên vừa rồi hắn ta mới vui vẻ, là bởi vì hơn ngàn Võ Vệ quân ở đây thì sẽ không sợ hải tặc.
Thế nhưng nơi này mới có bao nhiêu người cơ chứ?
Võ Vệ quân là bí mật đối với rất nhiều người nhưng đối với hầu hết thương nhân trên biển thì không phải bí mật gì, bởi vì Võ Vệ quân ở trong biển cũng có chút uy danh.
“Vị tướng quân này, các ngươi… Các ngươi là Võ Vệ quân sao?”
“Phải, Võ Vệ quân, Liệp Ma đoàn!”
Lý Hạo trầm giọng nói: “Ngươi xác định đó là Bạch Sa đạo?”
“Ừm… Các ngươi… Các ngươi không theo Hầu bộ trưởng sao?”
“Đúng, chúng ta là lực lượng lưu thủ.”
Lý Hạo nhìn về phía nơi xa, khẽ nhíu mày.
Hắn chỉ muốn gặp phải một nhóm hải tặc, kết quả vừa đến đã gặp Bạch Sa đạo, một trong tám đại hải tặc, bên đó còn có gần 600 siêu năng và cả thủ lĩnh tọa trấn… Đây mới là chuyện phiền phức.
“Các ngươi có bao nhiêu người?”
“Như người thấy đó.”
“Tiêu rồi!”
Người này lập tức kinh hoảng, “Đi thôi, mau trốn, thông báo cho Nam Độ đi, nhanh nhanh cầu viện! Bằng không Nam Độ sẽ tiêu đời, ta hoài nghi bọn chúng đến báo thù, hai năm trước, Võ Vệ quân đánh hạ Tam thống lĩnh Bạch Sa đạo, thanh danh đại chấn, đạo tặc trên biển cũng nể mặt Võ Vệ quân ba phần, không dám quấy rối Ngân Nguyệt, bây giờ Bạch Sa đạo đang tiến tới đây, nhất định là muốn thừa dịp Võ Vệ quân rút lui đến báo thù Ngân Nguyệt!”
“Nếu để chậm trễ thì không còn kịp nữa, những tên kia đều mất hết nhân tính, một khi tiến vào Nam Độ, ắt sẽ máu chảy thành sông…”
Chỉ có mấy người như vậy khiến niềm vui của người này trong nháy mắt hóa thành hư không, chỉ còn lại hoảng sợ cùng bất đắc dĩ.
Mau chạy đi!
Gần 600 siêu năng, số lượng gấp 10 lần.
Lý Hạo rơi vào trầm tư, một lát sau mới nói: “Thực lực bọn hắn thế nào?”
“Cái gì?”
“Ta hỏi Tam Dương và Húc Quang của chúng có nhiều không?”
“Cái này…”
“Hiện tại mà trốn đi, đối phương mất bao lâu thì có thể tới Nam Độ?”
“Trong vòng ba canh giờ chắc chắn có thể đuổi tới, tốc độ bọn họ không quá nhanh, cũng không gấp gáp, còn có một số hải tặc đang hưởng lạc… Ta đây là liều mạng gấp rút trở về, nhiều nhất là ba giờ, có thể sẽ càng nhanh hơn.”
“Trong ba giờ, Nam Độ có thể rút lui được sao?”
“Cái này… Khẳng định là không được!”
Người này cũng là lão giang hồ, lập tức lắc đầu: “Nhưng có thể trốn bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.
Trong ba giờ chỉ cần chỉ huy tốt, tối thiểu có thể rút lui hơn phân nửa nhân khẩu, nếu không, đừng thấy đối phương chỉ có vài trăm người nhưng đó đều là siêu năng, trú quân trong thành chỉ có 3000, dù điều động toàn bộ thì cũng không thể ngăn cản bao lâu, có cường giả đỉnh cấp ở đó thì vũ khí nóng sẽ triệt để mất đi hiệu lực…”
Lý Hạo thở hắt ra: “Ba giờ… Năm sáu trăm siêu năng, ngươi là lão làng trên biển đúng không?”
“Tướng quân, ta…”
“Trả lời!”
“Đúng thế!”
“Vậy theo kiến thức bình thường của người, năm sáu trăm người này có hơn 10 vị Tam Dương không? Có thể có hơn 3 vị Húc Quang hay không”
“Không thể!”
Người này vội vàng lắc đầu: “Chỉ là một nhánh trong Bạch Sa đạo nào có nhiều cường giả như vậy, dựa theo kinh nghiệm của chúng ta, năm sáu trăm người kia có thể là một đội ngũ trong số tam đại thống lĩnh Bạch Sa đạo, xác suất lớn là tên Hải Sa đạo phỉ.
Gã và Võ Vệ quân có thù, hai năm trước chính gã dẫn người đến Nguyệt Hải, kết quả bị Võ Vệ quân đánh lui.
Nếu là gã thì gã chính là kẻ tàn nhẫn nhất, nhưng thực lực dưới trướng đại khái chỉ có 3-5 Tam Dương, mấy chục Nhật Diệu, còn lại đều là dưới Nhật Diệu…”
Lý Hạo thở hắt ra, như vậy cũng tốt.
“Chỉ mỗi gã là Húc Quang ư?”
“Xác suất lớn là vậy… ta không dám chắc chắn, tướng quân, ngươi… Các ngươi…”
Lý Hạo suy nghĩ một chút bèn nói: “Nam Độ là bến cảng trọng yếu, không có khả năng tùy ý kinh động, rút lui dễ dàng nhưng xây lại sẽ cực kỳ khó khăn! Chút nữa ngươi lên bờ, đi tìm… thôi được rồi…”
Lý Hạo nhìn về phía Vương Minh: “Ngươi cùng tới Nam Độ với hắn, báo cho phân bộ Tuần Dạ Nhân bên này, bảo họ truyền tin về Bạch Nguyệt thành.
Ngươi hãy đi tìm Tuần Kiểm ti Khổng ti trưởng, bảo ông ấy đến Nam Độ một chuyến!”
Vương Minh vội vàng hỏi: “Ta ư?”
“Đúng, ngươi quen thuộc bên này, mà thân phận địa vị của ngươi đủ, thực lực cũng đủ.”
Lý Hạo nhìn về phía phương xa, cười khẽ: “Đang buồn ngủ thì có kẻ đưa gối tới… Ta sẽ đi chiếu cố bọn hắn!”
Vương Minh khẩn trương: “Đó là Bạch Sa đạo phỉ, có cường giả Húc Quang đó…”
“Ta biết, chỉ một Húc Quang mà thôi!”
Lý Hạo cười, lấy ra một tấm lệnh bài: “Đem lệnh bài của ta qua đó, nếu họ không tin.. kẻ nào cần xử lý thì cứ xử! Trước hết để bờ biển giới nghiêm, miễn cho xảy ra vấn đề, báo cho Khổng ti trưởng tới, nếu ông ta không tới… Ngươi bèn thông báo cho toàn thành, một khi chỗ ta có tin tức, ngươi lập tức dẫn người rút lui, trong vòng ngàn dặm, chúng ta đều có thể liên hệ.”
Vương Minh không hề muốn đi, nhưng suy nghĩ cẩn thận thì ngoại trừ gã ra chỉ còn mỗi Lưu Long là có thể, gã cắn răng nói: “Được, ta đi! Các ngươi cẩn thận đó, nếu không thể làm gì thì mau rút lui, chớ làm loạn, chúng ta chỉ có mấy chục người mà thôi…”
Lý Hạo không nói gì, ném đối phương và vị siêu năng Thủy hệ xuống chiếc thuyền nhỏ kia, sau một khắc, Cự Côn Thần Chu như là tên rời cung, cấp tốc phóng đi.
Giờ phút này, vị siêu năng Thủy hệ nhìn thấy thuyền nhỏ cấp tốc rời đi, tâm thần không khỏi bất ổn: “Vị tướng quân này, vừa rồi… vừa rồi là…”
Vương Minh nhìn thoáng qua bên kia, tâm tình không quá tốt, rầu rĩ nói: “Liệp Ma đoàn! Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ biết đến, có Liệp Ma đoàn ở đây, nguy hiểm gì cũng sẽ chẳng còn là nguy hiểm nữa, nhất kinh nhất sạ làm gì, đợi chút nữa vào thành đừng bày ra cái vẻ chết cha chết mẹ đấy, không có việc gì đâu, Bạch Sa đạo thì là cái thá gì!”
Thấy gã vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi, người này cũng không dám hỏi lại, trong lòng vẫn còn chút nghi hoặc, Liệp Ma đoàn ư?
Đối với Võ Vệ quân, hắn ta cũng không hiểu rất rõ.
Liệp Ma đoàn lại là cái gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Ngôi Nhà Cũ Của Lão Cải [Audio] Ngôi Nhà Cũ Của Lão Cải](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Ngoi-Nha-Cu-Cua-Lao-Cai.jpg)





