[Dịch] Tinh Môn
Tập 149 : Gia Nhập Chiến Thiên Quân (c741-c745)
❮ sautiếp ❯Chương 741: Gia Nhập Chiến Thiên Quân
Ngoài thành tiếng chiến đấu đang dần yếu đi.
Hình như siêu năng rút lui, mà Chiến Thiên quân giống như cũng đang thu binh, cố thủ cửa thành không có đi ra bên ngoài.
Bọn Lý Hạo không có quản những thứ này.
Thừa dịp hiện tại tất cả mọi người chưa đi vào trong, đây là cơ hội của bọn họ, lúc này ba người nhanh chóng di chuyển về hướng thành bắc, có hướng dẫn du lịch cho nên đối với tình huống trong thành mấy người đều càng thêm quen thuộc, ngay cả nhìn đến một vài phòng ốc mở cửa mấy người cũng không đi vào nhìn xem.
Tạm thời không vội.
Nếu như có thể giữ vững tòa thành này thì bọn hắn có nhiều thời gian.
Chiến Thiên thành không cách nào đợi một tháng, người bên trong thành sống không được lâu như vậy là bởi vì đến thời gian thanh lý cố định, sẽ để cho người ở lại bên trong thành tử vong, về phần ngoài thành bên kia ở quá lâu cũng sẽ gặp Chiến Thiên quân xua đuổi cùng thanh lý.
Cho nên, đây mới là nguyên nhân ba ngày sau khi di tích phong bế, lần sau đến thì không còn nhìn thấy những người khác.
Nhưng nếu như thu được thân phận hợp pháp, tự nhiên có thể ở lại nơi này.
Một đường chạy đi, tốc độ ba người rất nhanh.
Chiến Thiên thành không tính là quá lớn, không bao lâu sau bọn hắn tiến vào khu vực phương bắc.
Thành bắc hình như là một quân doanh cực kỳ lớn không gì có thể sánh được.
Còn chưa tiến vào tới khu vực thành bắc thì bọn hắn đã bị ngăn ở chỗ cửa vào.
Nơi này trước kia hình như là có người cố thủ.
Nhưng mà giờ phút này lại không có ai, chỉ có một đạo lan can sắt thật dài ngăn trở đường đi của bọn hắn, tự tiện xông vào cấm địa quân sự sẽ chết người đấy, mà phía trước cũng treo một tấm bảng, phía trên chính là viết mấy chữ “Cấm địa quân sự ” to đùng.
Ba người dừng bước.
Lý Hạo nhìn xung quanh một lần, không có người.
Bên kia lan can sắt có phòng cảnh vệ, nhưng lúc này trong phòng cũng trống rỗng, cũng không có người ở đó.
Lan can sắt đang là trạng thái đóng.
Nam Quyền nhìn lan can sắt hình như không cao lắm, có thể vượt qua đi qua được, truyền âm nói: “Vượt qua đi…”
Lý Hạo lắc đầu.
Không ổn!
Tòa thành này vẫn còn trạng thái khôi phục, cũng không triệt để yên tĩnh, vượt qua lan can có lẽ sẽ tạo thành hậu quả không thể bù đắp.
Hắn đi lên trước kiểm tra một lượt.
Phòng cảnh vệ hoàn toàn đúng là không có ai.
Nhưng mà cửa phòng cảnh vệ lại mở, với lại toàn bộ phòng cảnh vệ bên trong giống như cũng có một bộ hệ điều hành, Lý Hạo cũng không quen thuộc bộ hệ thống này, nhưng hắn thấy được mấy cái nút.
Trong đó, có một cái nút viết hai chữ “Kêu gọi”.
Lý Hạo có chút chần chờ, ấn xuống hay là không ấn đây?
Ấn xuống sẽ có người tới sao?
Hay là nếu như ấn xuống sẽ xuất hiện một ít phiền toái?
Hắn nhìn thoáng qua hai người phía sau, hỏi: “Nơi này có cái nút kêu gọi, ta cần ấn không?”
Hồng Nhất Đường suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Ấn! Không mời mà tới là trộm, chúng ta tới không có ai, hiện tại kêu gọi đối phương, nếu như đối phương cũng không có đáp lại… Vậy thì không phải là trộm.”
Gã xem tòa thành này thành một tòa thành sống.
Nếu không cũng không cần thiết phải cẩn thận như vậy.
Lý Hạo cân nhắc một phen, gật đầu, ấn cái nút xuống.
Không có động tĩnh gì.
Nhưng mà mấy người bắt đầu chờ đợi, có lẽ sẽ có một vài kết quả không giống.
Đang chờ đợi không đến một phút đồng hồ, ánh mắt Lý Hạo khẽ nhúc nhích, Hồng Nhất Đường cũng cảnh giác, đúng vào lúc này phía sau lan can bỗng nhiên xuất hiện hai bóng người.
Có người!
Tòa thành này vẫn còn đang hoạt động.
Nhưng mà, cũng không phải là chiến sĩ hắc giáp bọn hắn nhìn thấy, cũng không phải chiến sĩ đồng giáp hay là chiến sĩ bạch ngân giáp, giờ phút này tới lại là hai người chiến sĩ mặc áo giáp màu đỏ.
Chiến sĩ hồng giáp!
Lý Hạo bồn chồn, cẩn thận nhìn lại phía hai người mang áo giáp kia, chỉ thấy bên trên cánh tay của bọn hắn còn có một hàng chữ nhỏ – Đốc tra.
Cái này… Hình như là loại quân khác nhau!
Sắc mặt Nam Quyền cũng thay đổi, đội Chiến Thiên quân này thế mà không chỉ có những binh chủng mà đám bọn hắn biết đến kia, còn có binh chủng đặc biệt, hai tôn áo giáp trước mắt này hình như là một hệ thống khác.
Thực lực cụ thể trước mắt cũng không có cách nào biết được.
“Đốc tra!”
Lý Hạo truyền âm nói: “Trên áo giáp hai tôn này viết là đốc tra, khả năng là tương đương với quân nội vụ của Chiến Thiên quân hoặc là đốc tra… Loại quản lý nội vụ kia.”
Hai người gật đầu, lúc này lại có chút đau đầu, cái này nên giao lưu như thế nào đây?
Có thể giao lưu không?
Quân sĩ bên trong Chiến Thiên thành mặc dù còn có thể tác chiến, nhưng hình như không cách nào để trao đổi, trừ khi lúc khôi phục lại, mà khôi phục thì có nghĩa là triệt để tử vong.
Lý Hạo nhìn thấy hai người quân sĩ nhanh chóng đi về phía mình thì ánh mắt khẽ nhúc nhích.
Rất nhanh, lấy ra «Hướng dẫn du lịch Chiến Thiên thành», nhanh chóng lật đến một tờ trưng binh kia.
Chờ đến hai tôn quân sĩ tiến lên, hắn vội vàng đem sổ nâng lên trước người, hắn muốn làm binh!
Về phần phương pháp này có thể hay không… Ai mà biết được!
Cách hàng rào, hai tôn quân sĩ dừng bước.
Trong áo giáp màu đỏ phảng phất trống rỗng, lại phảng phất vẫn còn tồn tại một chút linh tính hoặc là chấp niệm để bọn hắn vẫn như cũ thi hành nhiệm vụ khi còn sống.
Trưng binh!
Giống như thấy được nội dung trên sách, lại giống như biết lúc này người tới là kẻ ngoại lai, gần như cũng là vì chấp nhận mà đến, một người chiến sĩ hồng giáp trong đó vung tay lên, một vòng ánh sáng lấp lóe, hàng rào sắt được mở ra.
Trong lòng Lý Hạo ba người đều hơi chấn động một chút, có thể chứ?
Bọn hắn còn đang nghĩ ngợi thì một tôn chiến sĩ hồng giáp trong đó chỉ chỉ Lý Hạo cùng Hồng Nhất Đường, ra hiệu bọn hắn đi vào.
Lý Hạo có chút kỳ lạ nhưng vẫn đi vào.
Mà Hồng Nhất Đường, cũng đi vào theo.
Nam Quyền vừa định tiến vào… Oanh!
Bỗng nhiên áo giáp màu đỏ rút đao, một đao đánh xuống, không có bổ về phía Nam Quyền, mà là bổ vào phía trước hắn, chặn đường đi của hắn lại, chỗ hốc mắt áo giáp màu đỏ kia bắn ra một tia ánh sáng hồng!
Giống như là đang cảnh cáo!
Sắc mặt Nam Quyền khó coi, có chút buồn bực cùng thống khổ, đáng chết!
Không có cầm chìa khoá chính là kết cục này sao?
Ngay cả cơ hội làm lính cũng không cho?
Thật mẹ nó!
Lý Hạo cũng có chút ngoài ý muốn, không được sao?
Nói như vậy, Nam Quyền rất khó để thu được thân phận hợp pháp rồi?
Hắn suy tư một chút, bỗng nhiên cầm chìa khoá trong tay ném cho Nam Quyền, tiếp theo Lý Hạo lấy ra Tinh Không Kiếm, ngay lúc chiến sĩ hồng giáp nhìn soi mói, Tinh Không Kiếm tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt.
Một giây sau hai tôn chiến sĩ hồng giáp bỗng nhiên giống y như chiến sĩ bạch ngân giáp trước đó, tay phải đấm ngực phát ra âm thanh đương đương.
Lý Hạo cũng vội vàng hành lễ, tay phải đấm ngực.
Trong lúc nhất thời, ngược lại có chút cảm giác thần thánh.
Loại này lễ nghi rất là đàn ông, giờ phút này tư duy Lý Hạo tan rã, bỗng nhiên nghĩ đến một chút, nam nhân đứng lên không có gì, nữ nhân có thể thống khổ hay không?
Chiến sĩ hồng giáp này giống như không giống chiến sĩ bạch ngân giáp lắm, ngay từ đầu khả năng không có nhận ra thân phận Lý Hạo, mãi đến Tinh Không Kiếm xuất hiện bọn hắn mới giống như có một chút cảm thụ, có phải điều này có nghĩa là đẳng cấp thấp hơn chiến sĩ bạch ngân giáp không?
Chiến sĩ bạch ngân giáp là thiên phu trưởng, trước đó, những chiến sĩ hắc giáp kia cũng không có cảm thụ, vẫn là chiến sĩ bạch ngân giáp hành lễ trước rồi chiến sĩ hắc giáp mới hành lễ theo.
Mà chiến sĩ hồng giáp này cũng là cho tới giờ khắc này mới hành lễ.
Mà lúc này, Nam Quyền lấy được chìa khoá, không biết là bởi vì thân phận Lý Hạo hay là bởi vì có chìa khoá mà khi hắn bước vào hàng rào lần nữa, không có nhận công kích, hai tôn chiến sĩ hồng giáp không có tiếp tục ra tay với hắn.
Vẻ mặt Nam Quyền buồn khổ, may mắn Lý Hạo ở đây, nếu không hắn nhân viên ba không, dù có nhập thành cũng khó đi được nửa bước.
Chiến sĩ hồng giáp đã không còn động tác, hành lễ kết thúc để Nam Quyền tiến vào.
Chờ đợi một trận, giống như đang im ắng kể ra cái gì đó.
Một lát sau, phất tay lần nữa lan can sắt đóng lại.
Sau đó hai tôn chiến sĩ hồng giáp đi phía trước, bắt đầu dẫn đường.
Tinh thần ba người đều có chút bất định, giờ phút này bọn hắn bước đi ở quân doanh to lớn này giống như cảm nhận được một cỗ hơi thở túc sát.
Một đường cứ như vậy đi về phía trước…
Đi tầm khoảng được năm sáu phút đồng hồ thì một cái đại sảnh hiện ra ở trước mắt.
Ánh mắt Lý Hạo sáng lên!
Truyền âm nói: “Sảnh trưng binh! Nơi này là địa phương trưng binh, hai chiến sĩ hồng giáp này thật sự biết chúng ta muốn làm gì, các ngươi nói xem có phải bọn họ vẫn còn có ý thức đúng không?”
Chiến sĩ hồng giáp thật sự mang theo bọn hắn đến địa điểm trưng binh!
Chương 742: Dò Thực Lực
Hai người Hồng Nhất Đường cũng là hơi khác thường, những binh lính này đến cùng thật sự chỉ là hoạt động theo máy móc, hay là thật ra vẫn còn tồn tại một chút ý thức, chỉ là không có cách nào tiếp cùng giao lưu với người mà thôi.
Sảnh trưng binh đang mở, mà trong đại sảnh trưng binh Lý Hạo liếc mắt qua, hắn giống như thấy được có chiến sĩ mặc áo giáp đang ở đây, dù là đến lúc này bên ngoài đánh thành như vậy, nơi này hình như còn có Chiến Thiên quân ở lại.
Hai tôn chiến sĩ hồng giáp dừng lại trước cửa, một lát sau trong đại sảnh trưng binh, một tôn chiến sĩ đồng giáp đi ra.
Chỗ trống ngay ánh mắt kia quét mắt một vòng qua ba người.
Tiếp theo, vung tay lên xoay người tiến vào đại sảnh.
Lý Hạo thấy thế vội vàng đi theo về phía trước, hai người Hồng Nhất Đường cũng như thế…
Lý Hạo vừa đi ra một bước, bỗng nhiên cảm giác quần áo siết chặt, hơi bất ngờ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một tôn chiến sĩ hồng giáp thế mà đưa tay, dùng cánh tay sắt thép kia kéo hắn lại.
Ngay lúc Lý Hạo còn đang mờ mịt thì chiến sĩ hồng giáp chỉ về phía trước!
Một người chiến sĩ hồng giáp khác cũng đưa tay lộ ra tư thế “Xin mời”.
Lý Hạo giật mình, đây là ý gì?
Nam Quyền cùng Hồng Nhất Đường cũng vội vàng dừng bước, lúc này, một tôn chiến sĩ hồng giáp rút đao ra giống như đang xua đuổi con ruồi, đánh Nam Quyền một cái, ngay lúc Nam Quyền muốn đánh lại thì Hồng Nhất Đường đau răng nói: “Đi, hai người này để cho chúng ta đi theo bách phu trưởng chiến sĩ đồng giáp, còn Lý Hạo… Có thể phải đi chỗ khác, đã hiểu, thái tử gia tới làm binh chắc là không cùng một chỗ với chúng ta!”
Nam Quyền liếc mắt, giờ phút này rốt cuộc cũng nhịn không nổi.
“Mẹ nó! Đều đã vô số năm rồi, văn minh cổ đại thì ra cũng đi cửa sau? Người của đại gia tộc tới tham gia quân ngũ đều không ở một chỗ?”
Lần này gã cũng nghe hiểu ý tứ.
Lý Hạo người ta có địa phương khác chiêu đãi, hai người bọn hắn chính là người bình thường đến ứng chinh nhập ngũ, hoàn toàn không phải cùng nhau.
Hồng Nhất Đường dở khóc dở cười.
Ai biết được.
Người của tám đại gia tộc có lẽ ở thời kỳ văn minh cổ đại cũng có đãi ngộ không giống, Chắc là… Rất bình thường nhỉ?
Có thể nói cái gì?
Cái gì cũng không thể nói!
Nhìn thấy chiến sĩ đồng giáp trước mặt sắp nhanh chóng biến mất, hai người mới vội vàng đi theo, Hồng Nhất Đường truyền âm Lý Hạo: “Ngươi đi cùng đi, có lẽ khác biệt với chúng ta, có khả năng còn là chuyện tốt!”
Lý Hạo cũng vò đầu, nói thật thì huyết mạch tám đại gia tộc ở địa phương khác chưa bao giờ cảm nhận được chỗ tốt đặc biệt nào.
Không nghĩ tới ở Chiến Thiên thành ngược lại là có vài đãi ngộ không giống.
Lần này, lại có chút cảm giác huyết mạch tám đại gia tộc không giống với lúc trước.
Có một cảm giác đại gia.
Nói ra thì vẫn rất thoải mái!
Không có nói tiếp nữa mà đi theo hai tôn chiến sĩ hồng giáp tiếp tục đi lên phía trước, đi thẳng, đi chắc cũng sắp 10 phút thì lúc này Lý Hạo mới dừng bước.
Lúc này, chiến sĩ hồng giáp không có tiếp tục đi lên.
Một tôn chiến sĩ hồng giáp trong đó đi tới trước cửa của một tòa lầu nhỏ, gõ cửa một cái, ngay lúc Lý Hạo đang bất ngờ thì cửa mở, trong cửa thế mà lại đi ra một người cũng là chiến sĩ hồng giáp.
Khác biệt cùng hai tôn chiến sĩ hồng giáp dẫn đường, người này không có đeo huân chương “Đốc tra”.
Cả hai hình như đang giao lưu cái gì đó… Một lát sau, ánh mắt trống rỗng của tôn chiến sĩ hồng giáp mới xuất hiện kia nhìn về phía Lý Hạo, rất nhanh, hốc mắt trống rỗng rơi vào phía trên đoản kiếm trong tay của hắn.
Giống như nhận ra thanh kiếm này… Giống như hiểu rõ thanh kiếm này đại diện cho cái gì!
Một giây sau duỗi ra cánh tay người máy hướng Lý Hạo ngoắc ngoắc.
Lý Hạo vội vàng tiến lên!
Lúc này, chiến sĩ hồng giáp quay người tiến vào lầu nhỏ, hai người chiến sĩ hồng giáp phía ngoài thì hành lễ, nhanh chóng quay người rời đi.
Lý Hạo không nói gì, cũng vội vàng đáp lễ một chút.
Giờ phút này hắn không còn dám đem những chiến sĩ này xem như con rối nữa, những chiến sĩ này… Có lẽ còn sống… Không phải thân thể còn sống mà là một loại còn sống trên ý thức.
Chiến sĩ hồng giáp phía trước mang theo Lý Hạo tiến vào trong lầu, bên ngoài nhìn lầu nhỏ không lớn lắm nhưng sau khi vào trong, Lý Hạo phát hiện cũng không coi là nhỏ.
Trên đường đi, thế mà không chỉ một người chiến sĩ hồng giáp, mà là rất nhiều.
Lui tới còn giống như là đang làm việc.
Tòa lầu này thế mà vẫn còn đang hoạt động.
Người được đặc quyền nhân sĩ như Lý Hạo ở chỗ này cảm nhận được một cảm thụ không giống, liên tục có chiến sĩ hồng giáp hành lễ với hắn, Lý Hạo cũng liên tục đáp lễ, hắn giống như thật sự tiến vào trong một cái đại quân doanh, so với lúc ở Võ Vệ quân cảm thụ càng rõ hơn nhiều.
Ở Võ Vệ quân hắn thật sự đúng là không có quá nhiều cảm thụ.
Xuyên qua hành lang dài dằng dặc, đi thẳng đến cuối đường, nơi đó hình như là một gian phòng làm việc.
Chiến sĩ hồng giáp dẫn đường tiến lên gõ cửa, cửa tự động mở ra.
Chiến sĩ hồng giáp đi vào, một lát sau lại đi ra, ra hiệu Lý Hạo đi vào.
Nhiệm vụ của hắn hình như cũng đã hoàn thành.
Tinh thần Lý Hạo có chút bất định bất an, nhưng mà suy tính một chút thì vẫn nhanh chóng đi vào.
Ngay khoảnh khắc đi vào… Hắn có chút hoang mang.
Nơi này… Trong văn phòng… Bố cục giống như văn phòng làm việc hiện đại, nhưng mà trong văn phòng, thế mà… Lại có một tôn cường giả áo giáp hoàng kim!
Mặt Lý Hạo đều tái rồi!
Nơi này còn có chiến sĩ hoàng kim giáp?
Làm sao có thể!
Thiên phu trưởng là bạch ngân giáp, dựa theo ý nghĩ của bọn hắn chiến sĩ hoàng kim giáp có thể là vạn phu trưởng, nhưng trước đó từng xuất hiện ở phủ thành chủ, vậy có nghĩa là tòa thành này có khả năng chiến sĩ hoàng kim giáp chính là thành chủ, sẽ không tồn tại chiến sĩ hoàng kim giáp nào khác!
Nhưng vì sao nơi này còn có một tôn chứ?
Người ở phủ thành chủ kia là cái gì?
Thành chủ sao?
Nhưng thành chủ vì sao giống như người này, cũng chỉ là một cấp hoàng kim thôi sao?
Trong lòng Lý Hạo có chút loạn, không dám suy nghĩ nhiều mà vội vàng hành lễ.
Hắn lúc này đem người này đối đãi như người sống.
Mà chiến sĩ hoàng kim giáp kia cũng đứng lên, thi lễ một cái với Lý Hạo, một giây sau thì ngồi xuống lần nữa, hốc mắt nhìn về phía Lý Hạo.
Ánh mắt giống như rơi vào trên đoản kiếm.
Giống như thanh kiếm này mới là trọng tâm.
Cứ như vậy, yên tĩnh một lúc lâu.
Chương 743: Đi Cửa Sau
Sau một phút, ngay khi Lý Hạo đang không biết làm sao thì bỗng nhiên một cái nắm đấm xuất hiện ở trước mắt.
Ầm!
Lý Hạo còn chưa có hoàn hồn thì một quyền ném ra, một tiếng bịch vang lên, Lý Hạo bay ngược ra ngoài, bịch một tiếng đập vào trên vách tường, hơi giống như là bức họa, chậm rãi rơi xuống từ trên vách tường.
Lý Hạo ngạc nhiên sợ hãi!
Nhanh chóng phản ứng lại, nhảy vọt một cái vừa muốn đánh trả… Chiến sĩ hoàng kim giáp giống như không có xuất thủ, về tới lại trên chỗ ngồi.
Giống như mới vừa rồi chỉ là Lý Hạo đang nằm mơ thôi vậy.
Ngay lúc Lý Hạo vẫn là không biết tình huống này là làm sao thì chiến sĩ hoàng kim giáp cúi đầu, nhìn mặt một vài trang giấy trước mặt, không biết là đang nghĩ cái gì.
Đúng vào lúc này chiến sĩ hoàng kim giáp hạ bút, thế mà bắt đầu viết cái gì.
Lý Hạo khẽ giật mình, đành phải dừng động tác lại yên lặng nhìn xem.
Tầm khoảng một phút đồng hồ, đối phương viết xong.
Gõ bàn một cái, người chiến sĩ hồng giáp dẫn đường ngoài cửa trước đó đi đến, chiến sĩ hoàng kim giáp đem trang giấy đưa cho chiến sĩ hồng giáp, Lý Hạo có chút đồ lót chuồng, nhìn thoáng qua hướng trang giấy, phía trên viết rất nhiều chữ…
Hắn không có thấy rõ toàn bộ, nhưng nhìn thấy được một chút.
“Huyết mạch Lý gia, truyền nhân Tinh Không Kiếm, thực lực suy nhược, không triển vọng, hạt giống của tám nhà nhập Chiến Thiên thành làm bạn, nên thụ tướng hàm… Tiếc rằng quá mức suy nhược, hiện thụ giáo chức…”
Lý Hạo sửng sốt một chút, quá mức suy nhược…
Mấy chữ này, thật… Thật sư làm cho người khác bi thương mà.
Thì ra, mới vừa rồi là khảo nghiệm thực lực của hắn đúng không?
Mà hắn ngay cả một quyền cũng không có tiếp được cho nên đối phương cảm thấy hắn quá yếu, cho nên hạ cấp bậc của hắn xuống?
Truyền nhân quan trọng của tám đại gia tộc, tới bên này tham gia quân ngũ, giống như bước đầu chính là tướng hàm… Thật trâu bò!
Đáng tiếc, hắn nhìn như rất mất mặt.
Trực tiếp xuống chức một mảng lớn!
Một lát sau, chiến sĩ hồng giáp kia cũng xem hết văn tự, nhìn về phía Lý Hạo, ra hiệu Lý Hạo đi theo hắn, Lý Hạo vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn về phía chiến sĩ hoàng kim giáp, tiếc là không làm gì được, hiện tại người ta chẳng thèm để ý hắn!
Cứ như vậy mơ mơ hồ hồ hoàn thành khảo hạch.
Lý Hạo rất là bất đắc dĩ, tiếp tục đi theo chiến sĩ hồng giáp rời đi.
Lần này đi thẳng ra lầu nhỏ.
Lại tiến vào một chỗ khác, không biết có phải là quân khố hay không, nơi đây cũng có quân sĩ ở lại bảo vệ, thế mà còn là một tôn chiến sĩ bạch ngân giáp, nhận lấy tờ giấy kia ngay dưới tình huống Lý Hạo không biết làm gì.
Một lát sau trước mắt Lý Hạo có nhiều thêm một vài đồ vật.
Một cái lệnh bài, một bộ áo giáp, một quyển sổ tay, một cái nhẫn trữ vật, cộng thêm một trang giấy, giống như muốn Lý Hạo kí tên.
Áo giáp, là màu bạc.
Lý Hạo có chút bất ngờ, áo giáp bạch ngân!
Cho nên nói chiến sĩ bạch ngân giáp là giáo quan?
Vậy nếu là tướng chức chẳng phải là áo giáp hoàng kim sao?
Phải biết là toàn bộ Chiến Thiên thành, chiến sĩ hắc giáp có thể mang đi ra ngoài, cũng có thể mang chiến sĩ đồng giáp phía trên chiến sĩ hắc giáp, nhưng chiến sĩ bạch ngân giáp thì không cách nào mang đi ra ngoài.
Sẽ tự bạo!
Lý Hạo lúc này nghĩ, nếu bây giờ hắn phải mang cái áo giáp bạch ngân này, thì hắn còn có thể đi ra khỏi thành không?
Nếu như ra khỏi thành sẽ nổ tung… Nổ chết hắn thì làm sao bây giờ?
Nhưng bị chiến sĩ hồng giáp nhìn chằm chằm, trước mặt còn có một tôn chiến sĩ bạch ngân giáp… Lý Hạo cắn răng, đều đã đến nước này, hiện tại gần đây còn có một tôn áo giáp hoàng kim, nếu như hắn không cần có phải sẽ bị xem như đào binh bị giải quyết ngay tại chỗ hay không?
Không phải là không thể!
Tòa thành này rất nói đạo lý.
Đào binh vậy thì khẳng định phải xử quyết.
Hắn có chút luống cuống tay chân, cầm áo giáp bạch ngân lên, lại không biết nên sử dụng như thế nào, hắc giáp thì hắn có thể mặc, nhưng cái đồ chơi này là lần đầu tiên nhìn thấy, thật sự không biết dùng.
Chiến sĩ hồng giáp dẫn hắn tới hình như rất là cạn lời.
Trực tiếp đưa tay nắm lấy tay Lý Hạo, sau đó trên đầu ngón tay hiện ra một cây gai nhọn, đâm xuyên qua ngón tay Lý Hạo, một giọt máu nhỏ ra, đối phương lôi kéo Lý Hạo đem giọt máu này nhỏ ở một cái điểm lồi phía trên áo giáp bạch ngân.
Mà giờ phút này Lý Hạo bỗng nhiên có cảm giác.
Cảm giác được áo giáp bạch ngân trước mắt giống như thành một bộ phận trên thân thể của hắn vậy.
Sau đó tâm ý khẽ động, áo giáp bạch ngân rất nhẹ nhàng bao trùm lên trên người hắn.
Không những như vậy, trong đầu giống như có nhiều thêm một vài đồ vật, trong lúc mơ hồ giống như là có người đang nói cho hắn biết những thứ này sử dụng như thế nào.
Lúc này, Lý Hạo đã thành một tôn chiến sĩ bạch ngân giáp.
Tâm ý khẽ động, trong tay hiện ra một thanh trường kiếm, lại khẽ động, trường kiếm biến thành trường đao, lại khẽ động, biến thành trường thương…
Lý Hạo chấn động, thật sự là một món đồ chơi lợi hại!
Thế mà còn kèm theo binh khí!
Mà còn có thể tùy ý biến hóa.
“Đương đương đương!”
Lúc này bạch ngân giáp trong quân khố kia gõ bàn một cái, cùng lúc đó trong đầu Lý Hạo giống như nổi lên một âm thanh có chút cứng ngắc: “Mới tới, ký tên xác nhận!”
“…”
Lý Hạo rung động không hiểu!
Hắn đột nhiên nhìn về phía chiến sĩ bạch ngân giáp.
Mà chiến sĩ bạch ngân giáp giống như không có kiên nhẫn được nữa, gõ bàn một cái lần nữa nói: “Đi cửa sau tới đúng không? Xem như người của tám đại thủ hộ gia tộc cũng phải ký tên xác nhận, nếu không thiếu một đồ bộ chuẩn bị, ngươi để cho ta bồi thường sao?”
“Ngươi còn sống?”
Lý Hạo cực kỳ chấn động.
Hắn mở miệng, nhưng mà không đúng.
Đối phương hình như không nghe thấy, lại hình như nghe không hiểu, trong lòng Lý Hạo khẽ nhúc nhích, nghĩ đến thao tác của áo giáp bạch ngân, có chút luống cuống tay chân, thần ý dao động một chút.
Thao tác nửa ngày, ngay lúc đối phương hình như muốn đánh người thì cuối cùng hắn cũng hiểu rõ một chút, một cỗ thần ý dao động ra ngoài: “Ngươi biết nói chuyện?”
Lời này hình như đã được tiếp thu.
Sau đó âm thanh không nhịn được vang lên trong đầu: “Mới tới, ngươi còn nói nhảm nữa thì đá chết ngươi! Bớt nói nhảm, mau lên, ký tên xác nhận sau đó xéo đi!”
“…”
Lý Hạo rung động tột đỉnh!
Nhưng mà cảm nhận thấy được đối phương không kiên nhẫn nữa, vẫn là đàng hoàng bắt đầu ký tên, ký tên của mình vào…
Vừa ký xong, chiến sĩ bạch ngân giáp đối diện trực tiếp xé nát trang giấy, vô cùng phẫn nộ, lại đưa ra một tấm y như vậy: “Ngươi viết chữ như gà bới, lấy tội đến trễ quân cơ, chém ngươi!”
“…”
Chương 744: Lý Đoàn Trưởng
Lý Hạo hoang mang một chút, một giây sau mới ý thức được là điều gì, vội vàng dùng văn tự cổ đại viết xuống tên của mình, Lý Hạo!
Nhưng ngay sau đó lại bị xé nát lần nữa!
Chiến sĩ bạch ngân giáp giống như cực kỳ phẫn nộ: “Mới tới, ngươi dám nhiều lần khiêu khích? Dùng tinh thần lạc ấn viết! Ngươi là không hiểu, hay là cố ý trêu đùa?”
Lý Hạo sửng sốt một chút, rồi lại có chút buồn rầu.
Vội vàng thần ý dao động, thông qua áo giáp bạch ngân kết nối đối phương: “Không hiểu…”
“Phế vật!”
“…”
Bị mắng!
Lý Hạo buồn rầu, bất đắc dĩ nghĩ nghĩ, thần ý bắt đầu nổi lên sóng gió, tinh thần lạc ấn chính là nói đến thần ý sao?
Thử dùng thần ý dao động lạc ấn hai chữ Lý Hạo thật to, sau đó tờ giấy kia nhanh chóng bị thu hồi, chiến sĩ bạch ngân giáp đối diện lúc này mới hài lòng.
Mà người chiến sĩ hồng giáp phụ trách dẫn đường kia ra hiệu Lý Hạo thu hồi những vật khác.
Lý Hạo thử truyền lại tin tức qua… Lại phát hiện, không có tác dụng gì.
Hắn có chút đau đầu, tình huống này là như thế nào?
Cùng là chiến sĩ bạch ngân giáp mới có thể truyền lại sao?
Không phải cũng một hệ thống cho nên không được?
Hay là nói quyền hạn không đủ?
Hơi vò đầu, Lý Hạo đành phải cầm qua những vật khác, một cái lệnh bài, một cái sổ, cộng thêm một cái nhẫn trữ vật.
Hắn vội vàng thăm dò vào thần ý, kiểm tra nhẫn trữ vật một hồi.
Sau đó lập tức hít một ngụm khí.
Khá lắm!
Bên trong không có đồ vật gì đặc biệt, chỉ 10 viên Đá Thần Năng… Thế nhưng so với Đá Thần Năng trong tay hắn thì những viên Đá Thần Năng này, từng viên đều tản ra cảm giác tinh khiết, vừa nhìn liền biết những thứ trong tay mình đều là rác rưởi, cái này mới là bảo bối!
Cái này… Là quân lương sao?
Trừ Đá Thần Năng ra còn có hai bộ nội y, hai bộ áo khoác, không phải áo giáp, mà là hai bộ quần áo bình thường, giống như là bình thường mặc, là quân phục, nhìn rất là anh tuấn.
Trừ cái đó ra thì không còn gì.
Nhưng mà Lý Hạo cẩn thận tìm một chút, còn phát hiện một chiếc chìa khóa, trên đó viết: Ký túc xá giáo quan chuyên khu phòng số 109.
Cái này hình như là phân ký túc xá cho hắn.
Lấy thêm lệnh bài của mình nhìn thoáng qua, phía trên cũng viết một hàng chữ —— Chiến Thiên quân quân đoàn thứ chín Hậu Bị Thủ Vệ quân sư thứ chín.
Lý Hạo lần nữa vò đầu, thì ra, chỉ là Hậu Bị Thủ Vệ quân?
Nói như vậy, đội Chiến Thiên quân này cũng không phải là một đường quân chủng?
Lấy thêm sổ, nhanh chóng lật xem, phía trên đều là một chút điều lệ, một chút quân quy, cùng một vài hạng mục chú ý, bao gồm ghi chú đặc biệt rõ một chút, phục tòng quân lệnh, thiên chức đầu tiên!
Lúc này trong lòng Lý Hạo cũng hơi hoảng, những quân quy này thật nhiều điều thật sự rất nghiêm khắc.
Chỉ hơi không cẩn thận, hình như chính là một chữ Trảm giải quyết.
Cái này… Có thể làm không?
Tới làm binh là chuyện tốt sao?
Đương nhiên, lúc này hắn cũng đang tìm tòi lấy, dần dần, cũng cảm nhận được một số khác biệt, áo giáp bạch ngân trên người ngay lúc hắn đang tìm tòi, bỗng nhiên tràn lan ra ánh sáng nhàn nhạt, sau đó một cỗ năng lượng trên mặt đất tràn vào cơ thể!
Trong lòng Lý Hạo khẽ nhúc nhích, cỗ năng lượng này không đơn giản có thể bị chính mình hấp thu, mà lại giống như cũng đang tăng cường lực phòng ngự của áo giáp.
Trừ cái đó ra hình như còn có khác tác dụng.
Còn có, hắn giống như có thể bay được!
Không phải bay trên ý nghĩa thông thường, mà là sau khi điều khiển áo giáp bay thì hắn giống như có thể hợp cùng một chỗ với hệ thống phòng ngự của cả tòa thành, nhưng mà phương pháp cụ thể thì lúc này Lý Hạo còn không có tìm kiếm ra được.
Đúng vào lúc này, trong đầu Lý Hạo lại vang lên một trận âm thanh máy móc: “Hoan nghênh gia nhập Chiến Thiên quân! Sư thứ chín biên chế đã đủ, tân quân biên luyện lâm vào đình trệ, quân thứ chín đoàn 12 đoàn trưởng Lý Hạo, tân quân trưng binh khó khăn, sảnh trưng binh chiêu mới tới hai người tân binh, chưa qua hệ thống huấn luyện quân sự, năng lực tác chiến suy yếu, có thể nguyện tiếp nhận tân binh vào đoàn không?”
Lý Hạo hoang mang một chút!
Nửa ngày bỗng nhiên muốn cười!
Hai người tân binh có năng lực tác chiến không được, đây là đang nói… Hồng Nhất Đường cùng Nam Quyền sao?
Thì ra, hắn là làm đoàn trưởng ?
Mấu chốt là, hình như hắn là một cái đoàn trưởng chỉ có tên tuổi, đại khái chính là một cấp thiên phu trưởng, nhưng bây giờ không có tân binh cho hắn, cho nên hiện tại chiêu đến hai tân binh… Liền phân cho hắn cái danh hiệu tư lệnh này sao?
Lý Hạo dở khóc dở cười!
Nhưng sau đó vẫn là nhanh chóng dựa theo chỉ thị, lựa chọn tiếp nhận.
Một lát sau, trong ý thức hắn hiện ra một nhóm số liệu tư liệu, hai người tân binh quả nhiên chính là Hồng Nhất Đường cùng Hạ Dũng, hai người này thế mà không dùng tên giả?
Ngược lại là có chút ngoài dự liệu của hắn.
Đương nhiên, là tên giả hay thật đều không quan trọng.
Mà Lý Hạo bên này biểu hiện số liệu, hai người này Hồng Nhất Đường thế mà còn là sĩ quan cấp uý, cũng chính là chiến sĩ đồng giáp trên ý nghĩa thông thường, xem như một người cấp bậc bách phu trưởng tiểu quan.
Mà Nam Quyền… Là cái đại đầu binh!
Lý Hạo bất ngờ một chút, cái thao tác như thế nào?
Làm sao phán đoán, làm sao phân chia như vậy?
Nam Quyền dù là không bộc phát, cũng là thực lực Húc Quang trung kỳ, kết quả chỉ là cái đại đầu binh, chẳng lẽ không phải dựa theo thực lực tới phân chia?
Có khả năng.
Mà Hồng Nhất Đường đặc biệt trở thành sĩ quan cấp uý, có lẽ là bởi vì thực lực quá mạnh cho nên mới như vậy?
Lúc này Lý Hạo có rất nhiều nghi hoặc.
Nhưng giờ phút này không ai giải đáp thắc mắc cho hắn.
Trước đó người chiến sĩ bạch ngân giáp kia Lý Hạo cũng cùng nói chuyện với hắn, đặt một vài câu hỏi đối với hắn thì đối phương cũng không để ý, không có trả lời, không kiên nhẫn…
Rất nhanh, hắn đi theo chiến sĩ hồng giáp đi ra ngoài.
Mà một lát sau, nơi xa có một người chiến sĩ đồng giáp, một người chiến sĩ hắc giáp được chiến sĩ hồng giáp dẫn tới.
Sau đó âm thanh Nam Quyền truyền đến: “Lý Hạo, ta nhận được tin tức chúng ta bị sắp xếp đến sư thứ chín đoàn 12, lão Hồng thế mà còn là cấp trên của ta, đại đội trưởng của đoàn 12, ta mẹ nhà hắn… Thế mà chỉ là một người chiến sĩ hắc giáp đại đầu binh!”
Mà Hồng Nhất Đường cũng là không nói gì: “Bớt nói nhảm đi, ta còn nhận được tin tức, cấp trên của ta chính là đoàn trưởng Lý Hạo! Để cho ta tìm đoàn trưởng Lý Hạo đưa tin thì sao!”
Mặc dù Lý Hạo mặc áo giáp bạch ngân, nhưng hai người đều biết đây chính là Lý Hạo.
Nhìn lão đại ở trong quân của bọn hắn, cách thật xa thì áo giáp có một ít nhắc nhở về gia thế của đoàn trưởng, cần chú ý!
Hồng Nhất Đường cũng là cạn lời đến cực điểm.
Tám đại gia tộc không tầm thường sao?
Được rồi!
Chương 745: Nhận Lệnh Chiến Đấu
Lý Hạo vừa gia nhập đã trở thành bạch ngân đoàn trưởng, khá lắm, còn hạng cường giả như gã thì lăn lộn làm chiến sĩ đồng giáp, đương nhiên, trên không lo thì dưới lo làm quái gì, Nam Quyền mới có thể lo, hiện tại chính là đại đầu binh dưới trướng của gã!
Hồng Nhất Đường lại nói: “Ta có lục lọi ra một vài đồ vật, Lý Hạo, áo giáp này không tầm thường, lực phòng ngự rất mạnh, dù chỉ là chiến sĩ đồng giáp thì cảm giác của ta cũng vô cùng cường đại, trước đó có thể là chúng ta dùng không đúng cho nên lực phòng ngự của chiến sĩ hắc giáp chỉ mới có thể so với Nhật Diệu, ngươi hỏi lão Hạ một chút chiến sĩ hắc giáp của hắn lực phòng ngự cũng rất mạnh…”
Hạ Dũng lập tức nói: “Đúng, ta cảm giác cái đồ chơi này rất mạnh, còn phải nhìn thực lực mình, thực lực càng mạnh thì phòng ngự mới mạnh, rút ra càng nhiều năng lượng mặt đất, chỉ là… Giống như không có khả năng cách mặt đất, cách mặt đất chính là lực phòng ngự chiến sĩ hắc giáp bình thường.”
Chiến sĩ hắc giáp là có một vài sự hạn chế.
Mà Lý Hạo, lúc này cũng cùng bọn hắn hội hợp.
Nghe được lời của hai người, trong bộ áo giáp cũng truyền ra thanh âm: “Ta cũng phát hiện một ít thứ, các ngươi thật sự giống như thành cấp dưới trực tiếp của ta, ta hình như có thể thông qua áo giáp đưa tin cho các ngươi…”
Nói xong, thần ý dao động cũng không truyền ra áo giáp, nhưng trong đầu hai người đều vang lên âm thanh của Lý Hạo.
“Chơi vui không?”
“…”
Hai người khẽ giật mình, Hồng Nhất Đường cũng thử một cái, sau một khắc, mở miệng nói: “Ta cũng được, nhưng mà hình như ta chỉ có thể đưa tin đối với lão Hạ, nhưng là chỉ cần ngươi khai thông quyền hạn, hình như ta cũng có thể đưa tin báo cáo làm việc đối với ngươi…”
“Áo giáp này lợi hại!”
“Thời kỳ văn minh cổ đại, những quân sĩ này mạnh mẽ khủng khiếp, mà công nghệ áo giáp cũng là mạnh đến đáng sợ, đây là hệ thống thông tin nội bộ, có thể hữu hiệu để đội ngũ phục tùng chỉ huy.”
Hạ Dũng cùng Hồng Nhất Đường đều bùi ngùi mãi thôi, thật lợi hại!
Đây chỉ là một đội quân bảo vệ dự bị!
Chỉ là những áo giáp này, chế tạo đại giới cũng không phải là thứ Thiên Tinh vương triều hiện tại có thể làm được, có thể tiếp nhận được.
Vào thời khắc này Lý Hạo trong bộ áo giáp vang lên thông tin tin tức lần nữa.
“Tân biên sư thứ chín thứ đoàn 12 đoàn trưởng Lý Hạo, sư thứ chín tại thành đông gặp phải chiến đấu, địch đến cường hãn, tân biên đoàn 12 có nguyện ý tiếp viện hay không? Làm tân biên quân, chiến lực yếu đuối, nhân sự không đủ, có thể cự tuyệt tiếp viện, chờ đợi nhân viên đầy đủ, huấn luyện quân sự kết thúc…”
Lý Hạo có chút nhướng mày, hệ thống âm thanh này là ai truyền đến?
Là chiến sĩ hoàng kim giáp trong thành, hay là vốn là hệ thống tự có loại này?
Chiến sĩ bạch ngân giáp đều có thể thông qua hệ thống này nói chuyện, có nghĩa là chiến sĩ hoàng kim giáp cũng được.
Nghĩ thì nghĩ, Lý Hạo cũng không muốn đợi ở nơi này, dựa theo quy tắc trên sách nhỏ, tân binh ít nhất phải tiếp nhận nhiệm vụ vòng ba tháng huấn luyện quân sự, nếu như không xuất chiến, lúc này hắn đến mang theo hai người tân binh này, tại đây tiếp nhận ba tháng huấn luyện quân sự!
Đừng làm bậy!
Ba tháng… Thôi bỏ đi.
Sau đó Lý Hạo lựa chọn tiếp nhận tiếp viện nhiệm vụ.
“Tân biên đoàn 12, lập tức lao tới chiến trường, tuân theo chỉ huy chống lại ngoại địch! Vì Nhân tộc, vì Chiến Thiên thành, chiến!”
Một tiếng âm vang hữu lực, giống như có nhiều thêm một chút tình cảm vang lên ở trong đầu Lý Hạo.
Lúc này trong đầu Hồng Nhất Đường cùng Hạ Dũng cũng vang lên âm thanh đó.
“Tân biên đoàn 12, xuất kích! Giết địch!”
Hai người chiến sĩ hồng giáp sau lưng giống như biết bọn hắn tiếp nhận nhiệm vụ, một giây sau hành lễ lần nữa, một tiếng ầm vang lên, nện gõ lồng ngực phát ra âm vang!
Không chỉ như vậy, giờ phút này tất cả địa phương còn có quân sĩ ở đó, giống như đều nghe được chỉ lệnh.
Biết lại có một đội quân đoàn sắp lao tới chiến trường, một giây sau tiếng leng keng liên tục truyền đến.
Thấy phàm là chỗ có quân sĩ đều đang hành lễ đưa mắt nhìn.
Nam Quyền nói thầm: “Làm quá nhiệt huyết, giống như không trở về thì đều có lỗi với mọi người vậy…”
Loại cảm giác này con mẹ thật cổ quái!
Bên ngoài, muốn xử lý chính là người hiện đại, mà bọn hắn… Thật ra cũng là một thành viên trong đó, đây coi như là… Kẻ gian thời đại sao?
Lúc này mấy người Nam Quyền, bao gồm Lý Hạo thật ra đều có chút cảm giác cổ quái.
Chúng ta… Có phải làm kẻ gian thời đại này rồi hay không?
Gia nhập đại quân đội thời kỳ văn minh cổ, hiện tại tiếp nhận quân lệnh đi đối phó với người hiện đại…
Được thôi, cảm giác như vậy lóe lên một cái rồi biến mất.
Mới không quan tâm đâu!
Ngược lại là loại cảm giác này có chút không giống, Lý Hạo vừa đi vừa nói: “Khi ta xuất phát từ Võ Vệ quân, những người khác không có tiễn ta… Nếu như cũng có một lần như thế, có lẽ… Ta cũng sẽ có chút kích động nhỏ!”
Sự thật chính là như vậy.
Có đôi khi một vài động tác nhỏ trong lúc lơ đãng, hoàn toàn chính xác có thể khiến người ta khó mà quên được.
Giờ phút này, chỗ đến có thể nhìn thấy quân sĩ, đều hành lễ đối với bọn hắn, mãi cho đến khi nhìn không thấy bọn hắn nữa thì những quân sĩ kia vẫn còn đang đưa mắt nhìn bọn hắn rời đi, giống như đang vui vẻ đưa tiễn anh hùng xuất chinh… Vẻn vẹn chỉ một điểm này đã làm Lý Hạo cảm thấy rất thoải mái.
Một lát sau, ba người đã tới chỗ cửa ra vào trước đó.
Giờ phút này, nơi này nhiều hơn một người chiến sĩ hồng giáp thủ vệ.
Nhìn thấy ba người thì nhanh chóng mở lan can, bịch một tiếng nện ở ngực, nếu không phải không cách nào nói chuyện, có lẽ giờ phút này sẽ lớn tiếng nói chút gì đó.
Loại cảm giác này, thật ra ba người đều cảm nhận được.
Ba người ngay trong loại cổ quái này, lại dẫn lên một chút cảm giác nhiệt huyết cùng nhau đi ra khỏi quân doanh.
Mãi đến đi ra ngoài, lúc này Nam Quyền mới thở hắt ra: “Ở bên trong… Cảm giác ngốc lâu khẳng định sẽ bị bọn hắn đồng hóa, cảm giác thật là đáng sợ!”
Đó là một loại liên tục tẩy não, không ngừng chuyển vận một vài tư tưởng cảm giác.
So với những lời Hồng Nhất Đường nói trước đó còn đáng sợ hơn.
Mà Hồng Nhất Đường thì thở dài: “Đây chính là nguyên nhân vì sao những quân sĩ này cường đại như thế! Chúng ta có tư tưởng của mình, thậm chí không phải người của thời đại này có thể gia nhập quân đoàn này, chỉ là không lâu sau thôi đã có một loại cảm giác nghiêm túc, trách nhiệm trên người.
Có thể nghĩ sau ba tháng huấn luyện quân sự ở nơi này, cảm xúc của chúng ta sợ là sẽ càng sâu… Nơi này đáng sợ!”
Lý Hạo không nói gì, giờ phút này hắn lần nữa tiếp thụ lấy chỉ lệnh, mở miệng nói: “Đi thôi, không biết có phải là chỉ lệnh phía trên hay không, để cho chúng ta trong vòng một canh giờ lao tới chiến trường, đến trễ thì sẽ bị trừng phạt quân pháp!”
Nơi đây cách cửa thành đông không xa, một giờ là dư xài.
Đương nhiên đối bọn hắn một đội biên đoàn mới ba người này coi như tương đối rộng rãi.
Mà Lý Hạo nhanh chóng bay lên, giờ phút này cảm giác bay lên rất thoải mái, không có chút cảm giác trở ngại kia, trong lúc nhất thời có chút đắc ý.
Hai người phía dưới nhìn hắn, cũng không có động tác gì.
Ba người nhanh chóng nhắm hướng đông cửa thành tiến đến, Hồng Nhất Đường ở phía dưới truyền âm nói: “Đừng quá chiêu diêu, thực lực ngươi cùng không có khác cường giả bạch ngân sau khi khôi phục rồi cho lắm, chỉ khi nào bạch ngân khôi phục… Ngươi không đủ tư cách, coi chừng nghênh đón công kích mạnh của Húc Quang, Bạch Ngân đẳng cấp cao cũng chưa chắc là chuyện tốt!”
Nói xong, trên thân Lý Hạo biến sắc, sau đó biến thành màu đen, cười ha ha nói: “Làm bạch ngân đoàn trưởng, ta là có thể ngụy trang, đây là đặc quyền của ta, sợ cái gì!”
Điểm này, lần trước hắn đã từng chứng kiến.
Giờ phút này chỉ là bị lục lọi tìm thấy thực tế dùng tới mà thôi, Lý Hạo cười một tiếng, lại cắn răng nói: “Lần này sướng rồi, đợi chút nữa ta nhất định giết nhiều người của ba tổ chức lớn hơn một chút! Để bọn hắn chịu không nổi!”
Gia hỏa này lần này cuối cùng là tìm tới cơ hội giết địch chính diện.
Hai người phía dưới cũng không nói cái gì, giờ phút này đều có suy nghĩ của riêng mình.
Trở thành Chiến Thiên quân của Chiến Thiên thành thật ra là vượt qua tưởng tượng của bọn hắn, giờ phút này đối với kế hoạch kế tiếp bọn hắn cũng không biết nên tiến hành như thế nào, đi một bước tính một bước đi.
Rõ ràng là đến đoạt bảo, hiện tại thì hay rồi, ngược lại là thành một thành viên trong đó.
Mà Lý Hạo không có nhiều suy nghĩ như vậy.
Trong thành còn có một tôn hoàng kim, công thêm ở trong quân doanh thì có hai tôn chiến sĩ hoàng kim giáp.
Lần này cho dù bọn hắn không quấy rối, những người kia cũng chưa chắc có thể thành công.
Bay một hồi bỗng nhiên Lý Hạo nhìn thoáng qua hướng phía xa, có chút giật mình, ta có phải vừa mới bị hoa mắt hay không, cảm giác thấy được một con chó đen đang chạy?
Kỳ lạ!
Hắc Báo?
Chó đen làm hắn trong nháy mắt nghĩ tới Hắc Báo, thế nhưng mà… Vô nghĩa, Hắc Báo đã sớm chạy, không chạy cũng sẽ không xuất hiện tại nơi này.
Không có suy nghĩ tiếp, có lẽ là nhìn lầm, giờ phút này lại nhìn lần nữa thì đã không nhìn thấy cái gì… Đi thành đông trước rồi nói tiếp.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










