[Dịch] Tinh Môn
Tập 147 : Loạn Thế Xuất Anh Hùng (c731-c735)
❮ sautiếp ❯Chương 731: Loạn Thế Xuất Anh Hùng
Trong thành.
Bọn Lý Hạo cũng nghe thấy tiếng động, lúc này Lý Hạo dọc theo một tòa mở một căn phòng ra, bò tới mái nhà, thuận theo mái nhà nhìn ra ngoài, trong lúc mơ hồ cũng có thể nhìn thấy được tình hình bên ngoài, tòa nhà này rất cao, cũng chỉ thấp hơn Ô Quy Tháp kia một chút.
Lý Hạo đứng ở nơi này nhìn xem, nhìn một chút bỗng nhiên cười lên.
Bọn Nam Quyền cũng nổi lên, Nam Quyền có chút bất ngờ: “Cái này… Nhiều chiến sĩ hắc giáp như vậy, tại sao lại công kích bọn hắn? Không phải nói đi con đường thứ hai thì sẽ không bị các chiến sĩ hắc giáp công kích sao?”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Nhiều siêu năng như vậy, rối loạn lộn xộn, có lẽ có người làm cái chuyện gì đó chọc giận đối phương, đây là một đám tướng sĩ nói đạo lý, giảng quy củ, có lẽ có người lộ ra tư thái công kích, có lẽ có người trực tiếp vượt qua tường thành, có lẽ có người công kích cửa thành… Những điều này đều sẽ gây nên địch ý của bọn hắn, ở trong mắt Chiến Thiên quân đây chính là khiêu khích!”
Hồng Nhất Đường khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua Lý Hạo: “Ngươi so với lần trước hình như thong dong hơn một chút nhỉ.”
“Thực lực mạnh hơn lần trước thì đương nhiên cũng thong dong hơn một chút, với lại… Ta phát hiện Chiến Thiên thành rất có ý tứ, là một nơi giảng quy củ, đã như vậy tuân thủ quy củ của bọn hắn thì đương nhiên sẽ không có nguy hiểm quá lớn, không có đạo lý lại đi đối phó một vài người tới làm khách.”
Nói xong, lại vừa cười nói: “Lần trước đến thật ra chỉ là xem như một lần thám hiểm đơn giản, không có quá nhiều cảm xúc, chỉ cảm thấy đây là một tòa thành trì bị hủy diệt, tới này chính là sưu tầm bảo vật!”
“Vậy lần này thì sao?”
“Lần này… Ta cảm thấy, đây là một tòa thành cổ có linh hồn.”
Lý Hạo cười một tiếng: “So với những người phía ngoài kia, có lẽ những chiến sĩ đã chết đi này càng đáng yêu một chút, mặc dù bọn hắn đã chết từ lâu chỉ còn lại một chút chấp niệm, nhưng bọn hắn cho ta cảm giác cũng là người có máu có thịt! Ta đang nghĩ, có lẽ… Đây mới là võ sư thật sự, quân nhân chân chính mà không phải những người quân nhân kia bây giờ cát cứ một phương, xưng bá một phương có thể so được… Không giống nhau!”
Hồng Nhất Đường nhíu mày cười: “Ngươi cảm thấy Quân Pháp ti hiện tại không hợp ý ngươi?”
“Không phải.”
Lý Hạo lắc đầu, suy nghĩ một chút nói: “Mục nát… Phong kiến! Có lẽ đây chính là tai hại của việc không hoàn thành cải cách.
Năm đó để hoàng thất lui khỏi ra phía sau màn, chín ti chấp chưởng có khả năng cải cách không triệt để, ta phát hiện chín ti bây giờ cũng tốt, cơ cấu hành chính ở các tỉnh cũng tốt… Đều tập trung tinh thần làm chính mình.”
“Bọn hắn có quan tâm chiến tranh có bộc phát hay không, có để ý bình dân bách tính có chết hay không, có để ý giao thông có thuận tiện hay không, có quan tâm lương thực có thể thu hoạch hay không, có quan tâm thành thị có loạn hay không… Đều mặc kệ!”
Lý Hạo cười: “Đều đang làm vì chút tâm tư của mình, làm tập đoàn quân sự nhỏ của mình, bồi dưỡng cường giả cho mình, làm xong công tác chuẩn bị xưng bá một phương.
Ta đến bây giờ chân chính gặp phải kiểu quân đội trên ý nghĩa này cũng chỉ có Liệp Ma tiểu đội ở Ngân Thành.”
“Một đám người lấy Lưu Long làm đội trưởng dẫn đầu, tiêu diệt kẻ xấu!”
“Bọn hắn rất nhỏ yếu, nhưng bọn hắn đều đang tự hỏi, làm như thế nào để Ngân Thành có thể an cư lạc nghiệp.”
“Ngân Thành tuy nhỏ nhưng lại rất an toàn… Hồng Nguyệt quá mạnh, làm ra một vài vấn đề không tính, những năm gần đây trọn vẹn 20 năm, ít nhất địa phương nhỏ Ngân Thành này không có xảy ra bất kỳ huyết án nào quá mức tàn nhẫn.”
“Mà sau khi tiến vào Bạch Nguyệt thành, ta phát hiện 30 triệu người Bạch Nguyệt thành có bốn cơ cấu lớn, vô số cường giả thế nhưng… Hình như ngươi Bạch Nguyệt thành còn không có hạnh phúc bằng người Ngân Thành.”
“Ba quân đội lớn của Bạch Nguyệt thành sẽ ở đứng phía trước lúc có ngoại địch giống như bọn họ, công kích không quan tâm sống chết chỉ vì chém một kiếm về phía kẻ địch không?”
Giờ khắc này Lý Hạo bỗng nhiên có nhiều cảm khái hơn.
Hắn nhìn những người bị chiến sĩ hắc giáp công kích kia, lại nhìn lại tòa thành này, không có một ai trong thành.
“Ngươi nhìn đi, bọn hắn vì thủ hộ tòa thành này nên cho dù là sau hàng vạn hàng ngàn năm còn nguyện ý rút kiếm chiến đấu… Hồng sư thúc, ngươi nói xem sự tin tưởng của những người này từ đâu mà đến? Loại kiêu ngạo, thong dong, cam tâm tình nguyện, chết không đình chiến kia… Ta đang nghĩ đây rốt cuộc là dạng tín niệm gì mà có thể cho bọn hắn làm đến bước này?”
Quá khó mà tin được!
Hồng Nhất Đường trầm mặc một hồi, hồi lâu mới thở dài một tiếng, mở miệng nói: “Rất nhiều nguyên nhân.
Kẻ địch cường đại, lãnh tụ giàu có mị lực, quê hương mỹ hảo, đoàn kết nhất trí tín niệm, cùng một mục tiêu, lòng tự tin dân tộc… Tất cả những thứ này đều để những người này tràn đầy ý chí chiến đấu!”
Gã lại nói: “Thật ra dạng này chiến sĩ vẫn có, chỉ là… Bây giờ không quá rõ ràng mà thôi! Ngươi nói ba quân Ngân Nguyệt không có xuất hiện tình huống như vậy, vậy thì cũng chưa chắc, chỉ là… Ngươi biết vì sao hiện tại những quân nhân kia giống như không có tín niệm gì, không có ý chí chiến đấu không?”
“Sư thúc chỉ giáo!”
“Mục tiêu cùng tín niệm… Vì sao mà chiến đấu, vì ai mà chiến đấu, mục tiêu cuối cùng là như thế nào?”
Hồng Nhất Đường trầm giọng nói: “Hiện tại, đại quân tác chiến vậy cũng là nội chiến! Vương triều này vẫn đang thống nhất, cho nên tất cả mọi người là quân sĩ vương triều, trừ khi ngươi giảo sát ba tổ chức lớn, nếu không ngươi đối với người nào khai chiến thật ra đều là nội chiến!”
“Nội chiến, có thể kích phát nhiệt tình cùng tín niệm của ngươi không?”
Hồng Nhất Đường lắc đầu: “Không có khả năng! Cho nên, tất cả mọi người coi trọng cường giả mà không để mắt đến quân đội, thật ra, nếu như hiện tại Ngân Nguyệt thật sự độc lập, có một cái mục tiêu vĩ đại, làm ra một vài thay đổi to lớn, nguyện ý dẫn đầu những người này đi ra con đường mới, đi ra khỏi đống mục nát… Có lẽ, đây mới là mấu chốt khiến ba quân Ngân Nguyệt lần nữa tỏa ra ánh hào quang.”
Gã nhìn về phía ngoài thành, nhìn về phía những cường giả lăng không phi hành kia, lại nói: “Độc lập cũng không phải là vì tranh bá! Hiện tại, thật ra thời cơ chưa tới.
Ngân Nguyệt còn có thể chống đỡ, một khi thật sự đến thời điểm nước sôi lửa bỏng, giờ phút đó nếu như có người nguyện ý đứng ra, vung cánh tay lên một cái, có lẽ sẽ thức tỉnh tín niệm của người Ngân Nguyệt!”
Hồng Nhất Đường nói xong, lại thấp giọng nói: “Thật ra, cũng sắp rồi.
Chiến loạn liên miên không ngừng, thật ra nhiều tỉnh Trung Bộ theo tình hình chiến loạn đã xuất hiện một vài vấn đề, có lẽ rất nhiều người còn không có để ý đến điểm này, vài chỗ ở Trung Bộ đã tuyệt thu mấy năm!”
“Đại quan các tỉnh bắt đầu rục rịch, âm thầm thu mua lương thực, thật ra đồ ăn trên thị trường đã lên giá ba phần! Đây vẫn chỉ là mới bắt đầu, theo chiến loạn mở rộng ra nữa thì chục tỷ người dân trên Thiên Tinh vương triều mỗi ngày tiêu hao đều là con số trên trời!”
“Một chút ruộng tốt, một chút đất tốt trước kia đều là vùng đất sinh ra lượng lương thực lớn, bây giờ lại dần dần hoang vu, mọi người không còn dám ra ngoài trồng trọt, coi như có trồng theo một trận chiến đấu thì cũng có khả năng không thu hoạch được một hạt nào!”
Hồng Nhất Đường thở dài lần nữa: “Bây giờ, bởi vì vương triều dồi dào, đất đại vật rộng, thật ra mấy năm chiến loạn còn chưa có rõ lộ ra ngoài.
Nhưng rất nhanh thôi… Sẽ bạo phát ra ngoài!”
“Thật ra, rất nhiều người đều đang nhìn, đều đang đợi, chờ những tình huống này bộc phát.”
“Một khi bạo phát loạn thế như bây giờ thì chính là cơ hội của bọn họ, loạn thế xuất anh hùng, loạn thế… Cũng ra kiêu hùng!”
Chương 732: Chiến Đấu Vì Cái Gì? ?
Hồng Nhất Đường cười một tiếng: “Ngân Nguyệt cho dù có tốt, Hành Chính Tổng Thự bên này vẫn có phụ trách mấy năm này vẫn luôn mở rộng phạm vi trồng trọt ra lớn hơn, mở rộng một chút kinh nghiệm mới, phát hiện mới, kỹ thuật mới… Nhưng dù là như vậy xung quanh đều loạn, thì chắc chắn Ngân Nguyệt cũng không yên bình được.”
Lý Hạo nghe xong thì nhíu mày.
Nam Quyền cũng hơi nhướng mày, nhìn thoáng qua Hồng Nhất Đường.
Nói thật, đương kim giới võ sư cùng lĩnh vực siêu năng, tất cả mọi người đang theo đuổi thực lực, có rất ít người sẽ xem xét những thứ này, những cái loạn thế kiêu hùng kia có lẽ thấy được, nhìn thấu hết nhưng bọn hắn đều đang trợ giúp!
Thậm chí chủ động dừng lại một vài ruộng tốt đang trồng trọt, ngồi đợi các nơi tuyệt thu.
Người bình thường là yếu, chỉ khi nào đói bụng đến cực hạn, sức mạnh mọi người mới bùng lên, cũng đủ để lật đổ vương triều này, nhấc lên từng trận chiến tranh cùng cách mạng.
Thứ người thường theo đuổi không nhiều, thế nhưng mà… Ngươi không thể để cho bọn chúng đói bụng!
Người cực đói thì chuyện gì cũng đều có thể làm được.
Siêu năng dù sao cũng chỉ là số ít, cho dù ngươi có thể trấn áp được, có thể trấn áp vạn người, mười vạn người, mấy triệu người… Vậy ngàn vạn người, triệu vạn người, một tỷ thì sao?
Lúc này sắc mặt Lý Hạo cũng có chút trắng bệch, cái thủy triều cuồn cuộn kia giống như đang ở ngay trước mắt.
Hắn nhìn về phía Hồng Nhất Đường… Nói thật, dù là bản thân Lý Hạo cũng là bình dân, nhưng sinh hoạt người Ngân Thành coi như dồi dào cho nên thật ra hắn khó có thể tưởng tượng được những màn ghi lại trên sử sách sẽ bộc phát ở thời đại này!
Công nghệ cao phát triển, kỹ thuật văn minh cổ đại mở rộng, hắn thấy thời đại này sẽ không xuất hiện nạn đói.
Thế nhưng giờ phút này… Theo những gì Hồng Nhất Đường kể lại hắn giống như nhìn thấy một màn này phát sinh, đại thế cuồn cuộn, tịch quyển thiên hạ, bạch cốt trắng ngần, thiên băng địa liệt!
Ý dân không thể trái!
Nam Quyền cũng không có nhịn xuống: “Lão Hồng, có khoa trương quá không?”
Hồng Nhất Đường cười: “Khoa trương sao? Không hề khoa trương.
Ta nói đều là sự thật, có vài người thấy được cũng coi như không thấy được, có vài người là thật sự không thấy được, có vài người là cố ý để một màn này xuất hiện, có vài người… Là thật sự ngu xuẩn!”
“Cho nên, Lý Hạo nói vì sao quân nhân thời đại này không bằng thời kỳ văn minh cổ đại, ta cho hắn đáp án… Thời cơ chưa tới!”
“Khi thời đại này triệt để loạn lạc, khi những người này cảm nhận được gia đình sau lưng sẽ bị hủy diệt… Cũng sẽ bộc phát ra ánh hào quang khó có thể tưởng tượng được!”
Hắn chỉ một ngón tay bên ngoài những người kia: “Những người này, bây giờ có lẽ có người đã hiểu, có người không hiểu, nhưng đến khi đó, có lẽ có một số người sẽ trở thành Thánh Nhân, có ít người sẽ trở thành ác nhân, có ít người sẽ trở thành bá chủ, có ít người sẽ trở thành đồ tể!”
Gã lại nhìn Lý Hạo: “Ngươi thì sao?”
Lý Hạo mờ mịt.
Hắn thì sao?
“Ngươi cũng giống như bọn họ sao?”
Hồng Nhất Đường cười: “Ngươi thật ra cũng nhìn thấy, thậm chí cảm nhận được, nhưng không phải ngươi cũng cảm thấy không liên quan gì đến ngươi sao? Việc không liên quan đến mình, treo lên thật cao! Thời đại này như thế nào, cùng ngươi có liên quan gì sao? Cha mẹ ngươi chết rồi, bằng hữu của ngươi chết rồi, ngươi chỉ có một lão sư xem như là người thân, cho nên ngươi thật sự quan tâm đến người Ngân Thành sao? Lưu Long tín niệm là thủ hộ Ngân Thành an toàn, ngươi thì sao? Ngươi đang nghĩ lúc ta nhỏ yếu, ta nghe là chính, ngươi thật sự coi như là chuyện đáng nói sao?”
“Ngươi đem Lưu Long điều ra tới Lưu Long nghĩ là, ta cường đại ta lại trở về thủ hộ Ngân Thành! Ngươi thì sao? Ngươi nghĩ là ngươi cường đại thì ngươi sẽ đi giết sạch kẻ thù Hồng Nguyệt, ngươi nghĩ tới Ngân Thành sẽ như thế nào sao?”
Hồng Nhất Đường lắc đầu, khẽ cười nói: “Thời đại này tất cả mọi người chỉ là vì chính mình mà sống! Lòng người là ích kỷ, nhân tính cũng ích kỷ, nói thật, đương kim võ lâm cũng tốt, siêu năng cũng tốt, chân chính nguyện ý vì những bình dân kia suy tính có mấy người chứ?”
Lý Hạo thất thần, hoảng hốt.
Hắn…
Hồng Nhất Đường nói hình như không sai.
Đúng vậy, hắn chưa bao giờ cân nhắc qua điểm này, trong miệng Lưu Long “Thủ hộ chính nghĩa” thật ra chỉ là khẩu hiệu của hắn, chẳng qua là cảm thấy dạng này sẽ để cho hắn chính nghĩa hơn một chút, nhưng chính nghĩa đến cuối cùng là cái gì?
Không rõ!
Hắn nhìn về phía Hồng Nhất Đường, có chút mờ mịt.
Hồng Nhất Đường lại không nói gì nữa.
Không còn gì có thể nói nữa.
Đây không phải chuyện một câu có thể nói rõ, không hiểu chính là không hiểu, đã hiểu… Chính là đã hiểu!
Sau đó sẽ có một ngày, lúc Lý Hạo nhìn thấy thây ngang khắp đồng, người chết đói đầy đất thì sẽ vì những người này mà đau lòng, thương hại, tự trách, hối hận, Lý Hạo mới chính thức đã hiểu, nếu như cảm thấy chết chỉ là một bầy kiến hôi… Thì thật sự không cần nói thêm cái gì nữa.
Cho dù có loại tâm tình này, cũng cần hắn đi làm chút gì, hắn không làm cũng chỉ là thương hại trong lúc nhất thời mà thôi!
Mà giờ khắc này sắc mặt Nam Quyền cũng có chút thay đổi: “Hồng Nhất Đường, ngươi nói nhiều như vậy, bản thân ngươi thì sao?”
Gã đã làm thứ gì chứ?
Hồng Nhất Đường cười: “Ta? Ta có thể làm cái gì? Ta làm không được cái gì, điều duy nhất ta có thể làm chính là để Kiếm Môn có thể an toàn một chút, bình thản một chút, áo cơm không lo một chút… Bên trong Kiếm Môn sơn, người nhà đệ tử Kiếm Môn ta đang nuôi, chính bọn hắn cũng đang cố gắng còn sống, chăm chỉ làm giàu, áo cơm không lo, ngăn cách cùng loạn thế phía ngoài, đây chính là điều ta có thể làm được.”
“Ta cũng chỉ là người bình thường, cũng không phải Thánh Nhân.”
Hồng Nhất Đường cảm khái một tiếng: “Thật ra những chuyện này vốn dĩ ta là không thấy được, cũng nhìn không hiểu.
Làm võ sư đã xông xáo giang hồ trước mấy năm, thời đại kia của chúng ta đều là ngoạm miếng thịt lớn, uống từng ngụm lớn rượu, nói thật bình dân có liên quan gì tới chúng ta đâu?”
“Mãi đến một ngày, trong lúc vô tình ta gặp một đám cô nhi, có người cha mẹ chết đói, có người cha mẹ bởi vì chiến loạn mà chết rồi, có người cha mẹ chết dưới loạn thế trong giang hồ, có người cha mẹ vì trở thành cường giả đi xa tha hương… Khi đó, bỗng nhiên ta có một chút xíu cảm ngộ thôi!”
Chỉ là một chút xíu mà thôi!
Gã từ trước tới giờ không sẽ rêu rao bản thân là Thánh Nhân, gã cũng hoàn toàn chính xác không phải là Thánh Nhân, chỉ là bên trong Kiếm Môn từ đó có nhiều hơn một chút cô nhi, có lẽ đây là thời đại này, đây chính là một chút lòng thương hại đến từ cường giả.
Cho nên hôm nay, gã có thể nói với Lý Hạo những thứ này, nếu không, gã sẽ chỉ nói, quân nhân thời đại này vì sao không bằng năm đó… Bởi vì không đủ mạnh!
Nguyên nhân là không đủ mạnh sao?
Không phải!
Bên ngoài không sai biệt lắm có khoảng 2000 siêu năng, đều rất mạnh, nếu như liên thủ lại thì tuyệt đối có thể tuỳ tiện đánh tan 3000 chiến sĩ hắc giáp này, thế nhưng mà… Thì sao chứ?
Bọn hắn có tín niệm nhau sao?
Trừ biết mạnh lên, biết đoạt bảo vật còn có thể có cái gì tín niệm?
Ba người giữa sân không phải là không như vậy?
Ở thời đại này lòng người đều vô cùng máu lạnh.
Lý Hạo ngơ ngơ ngác ngác nhìn bên ngoài, nhìn xem dòng hắc giáp như lũ đang công kích, hóa thành lưỡi dao, xông pha chiến đấu, chém giết không ngừng, sau hàng nàng vạn năm mà quân đội này vẫn còn đang chiến đấu!
Vì sao mà chiến?
Hắn lung lay đầu, nhìn thoáng qua Hồng Nhất Đường, đột nhiên cảm giác được… Người này thật đáng sợ!
Đúng vậy, đáng sợ.
Tuỳ tiện ở giữa để cho mình dao động, để cho mình mê man, để cho mình tín niệm thậm chí là không kiên định.
Chương 733: Đề Cao Giáo Dục
Một lát sau, Lý Hạo hít sâu một hơi đi xuống khỏi lầu.
Hắn không muốn coi lại.
Hắn chỉ muốn tìm một chút bảo vật, lấy được bảo vật sau đó mạnh lên, sau đó ra ngoài, sau đó… Tìm Hồng Nguyệt báo thù.
Ừ!
Hắn chính là người tư lợi như trong miệng Hồng Nhất Đường nói kia sao, tại sao lại không chứ?
Người đời ngu muội, nước sôi lửa bỏng thì có liên quan gì đến hắn sao?
Không có liên quan!
Hắn cũng là một thành viên trong đó, cũng chỉ là người bị hại, cũng không người tới cứu hắn… A, có, lão sư, Lưu Long, Hầu Tiêu Trần…
Những người này thật ra đều đã cứu hắn.
Vậy dựa vào cái gì muốn hắn đi cứu người khác chứ?
Thật là kỳ quái!
Lý Hạo cảm thấy Hồng Nhất Đường suy tính nhiều lắm, những người kia cùng mình không quen không biết, hắn tại sao phải muốn người khác phải làm như thế này như thế khác?
Thế giới mặc dù hủy diệt thì thế nào?
Phía sau.
Nam Quyền nhìn Hồng Nhất Đường, nhíu mày liên tục, truyền âm nói: “Hồng Nhất Đường, những năm này ngươi đến cùng đang cảm ngộ thứ gì? Tại sao… Tại sao có chút ưu quốc ưu dân rồi?”
Đây không phải võ sư!
Hồng Nhất Đường nhìn gã một cái, nở nụ cười, truyền âm nói: “Ta đang tự hỏi con đường võ sư, suy nghĩ mục đích tồn tại của võ sư! Ta từng nhìn qua một quyển sách cổ, phía trên nói hiệp chi đại giả, vì nước vì dân… Lúc mới nhìn, ta nói đó là cái trò cười! Giờ nhìn lại ta cảm thấy có chút khoa trương, võ phu cũng có thể là hiệp sao? Hiệp như thế nào, trừng phạt mạnh đỡ yếu, bênh vực kẻ yếu, thấy việc nghĩa hăng hái làm, ưu quốc ưu dân… Những việc này mới là hiệp khách! Đương kim võ lâm đâu còn có cái gì hiệp khách? Đều là một đám vì làm mình cường đại mà không từ thủ đoạn thôi!”
“Ngươi cũng thế, ta cũng vậy, Viên Thạc cũng không khác gì, những người khác cũng chỉ như vậy!”
“Những năm này ta lật lại xem quyển sách cổ này một chút, lại có một chút suy nghĩ không giống, có lẽ ấu trĩ một chút, có lẽ lý tưởng hóa một chút, nhưng ta đang nghĩ mục đích người mạnh lên là cái gì? Trường sinh bất lão? Không tranh quyền thế? Cử thế vô địch? Sau đó thì sao?”
Hồng Nhất Đường cười ha hả nói: “Sau đó… Hóa thành bộ xương khô! Một vài năm sau không còn ai nhớ tới ngươi, mạnh như Viên Thạc, nếu như chết ở Ngân Thành, qua vài năm người Ngân Nguyệt còn nhớ rõ hắn sao? Hắn mang đến thay đổi gì Ngân Nguyệt sao? Hắn để vạn gia sinh phật sao? Sự cường đại của hắn cho ức vạn thương sinh mang đến một đồng một hào trợ giúp nào sao?”
Cổ họng Nam Quyền động một chút.
Có sao?
Đương nhiên không có!
Không có khả năng đó, võ sư… Tranh mạnh háo thắng, giết chóc tứ phương, tất cả cũng chỉ vì mạnh lên, mạnh lên, tìm đường, hỏi…
Về phần phía sau hỏi còn có cái gì?
Không có!
Còn có thể có cái gì chứ?
Giờ khắc này gã có chút sợ hãi nhìn về phía Hồng Nhất Đường, đột nhiên cảm giác được gia hỏa này thật đáng sợ!
“Hồng Nhất Đường… Ngươi… Đến cùng đang tự hỏi cái gì?”
Hồng Nhất Đường bật cười: “Ngươi làm gì? Chỉ là đối với người một nhà sinh ra một chút suy nghĩ mà thôi, ta đang nghĩ luôn có người nói, võ sư siêu năng tồn tại chính là vì giết chóc… Ta cảm thấy thật ra không sai, có thể mục đích giết chóc đúng là giết chóc sao? Mục tiêu cuối cùng của giết chóc chính là giết chóc sao? Vậy có phải quá hạn hẹp rồi không!”
“Giết chóc chỉ là một cái quá trình, không phải mục đích! Không cần lẫn lộn khái niệm này, gia hỏa Hạo này cũng là tâm tư này, ta mạnh lên chính là vì giết chóc… Sau đó thì sao? Giết hết người rồi cuối cùng thì sao?”
Trong lòng Nam Quyền có chút phát lạnh, lại nhìn Hồng Nhất Đường, bỗng nhiên muốn rời xa gã!
Người này có đôi khi thật sự làm cho người ta nhìn không thấu gã.
“Đừng nhìn, ta cũng không phải Thánh Nhân, ta chỉ là suy nghĩ một chút thôi, chẳng lẽ ngay cả suy nghĩ cũng đều bị giam cầm sao? Sách cổ nói không cần giam cầm tư tưởng của người ta, ngươi có thể giam cầm thân thể của ta nhưng không có khả năng giam cầm tư tưởng của ta, tư tưởng vẫn còn thì ta còn sống, tư tưởng ta cũng bị cầm giữ vậy thì ta mới thật sự chết đi.”
“Thiên Tinh vương triều thật ra rất mục nát!”
Hồng Nhất Đường vừa đi vừa nói: “Vương triều này, thật ra đang giam cầm tư tưởng của người ta! Giáo dục không đạt, dân trí không khai hóa.
Tất cả mọi đồ vật đều muốn hấp thu từ trong văn minh cổ đại, không biết tự mình đi mở mang, không biết tự mình đi nghiên cứu.”
“Hệ thống giáo dục không hoàn thiện! Chỉ nói Ngân Thành trăm vạn nhân khẩu, có tri thức có văn hóa được mấy người? Một Ngân Thành cổ viện trở thành bảo vật, học sinh nhưng chỉ có một hai ngàn người, chẳng lẽ nói mấy triệu người bên trong chỉ có ngần ấy người làm công tác văn hoá là đúng sao?”
“Ngân Nguyệt lớn như vậy, nghìn tỷ nhân khẩu, thật ra đã từng quan sát, thống kê qua có tổng cộng bao nhiêu trường học, thật ra ta không rõ ràng lắm nhưng ta biết, học phủ cao đẳng chỉ có 37 chỗ, nhân viên chỉ khoảng tầm 200.000.
Bốn năm một nhóm, hàng năm tốt nghiệp khoảng 5 vạn người…”
“Lấy người đều làm việc 40 năm để tính, sau 40 năm học phủ cao đẳng tốt nghiệp 2 triệu người… Mà 2 triệu người này chính là toàn bộ nhân sĩ cao cấp trên xã hội, nhân sĩ tinh anh, một trăm triệu nhân khẩu người cao đẳng mới được 2 triệu người, ngươi cảm thấy nhiều hay là ít?”
“Học viện cao đẳng chiếm tỉ lệ 2%, trong đó cấp thấp căng hết cỡ cũng chỉ được 10,20% xem như đã đánh giá cao! Trên thực tế nói đúng là biết chữ, thật ra cũng chỉ chiếm tổng 22% nhân khẩu, ngươi cảm thấy tỷ lệ này như thế nào?”
Nam Quyền trầm giọng nói: “Thấp à?”
Gã không cảm thấy thấp!
“Hơn nữa tỷ lệ biết chữ đã rất cao đi, trên 20%, ta nhớ được trước kia còn không có cao như vậy, điều này nói rõ hiện tại 5 người thì có một người biết chữ, vài thập niên trước có đôi khi tìm 100 người cũng chỉ có duy nhất một người biết chữ, cái này có vấn đề sao?”
Gã thật sự không có cảm thấy có vấn đề gì.
Rất lợi hại rồi!
Hồng Nhất Đường bật cười, lắc đầu: “Ngươi mà, quả nhiên… Được rồi, lười nói cùng ngươi! Xem nhiều sách chút đi, đọc nhiều sách cổ một chút, nhìn lại, suy nghĩ lại nhiều một chút, văn minh cổ đại vì sao cường đại như thế? Nếu như nói cho ngươi biết thời kỳ văn minh cổ đại tỷ lệ biết chữ cao tới 99%, không biết ngươi có ý tưởng gì nữa? Đúng vậy, trừ số người cực ít ra thì đều biết chữ!”
“Biết chữ là căn bản quật khởi của một quốc gia, một cái dân tộc! Không cần trông cậy vào một đám người không biết chữ đi giao cho ngươi tri thức, đi thay đổi cuộc đời của ngươi, đi con đường cường đại của ngươi, Viên Thạc không biết chữ thì hắn có thể đi ra con đường mới của mình sao?”
Lúc này Hồng Nhất Đường đối với Nam Quyền cũng cảm thấy có chút cảm giác đàn gảy tai trâu.
Được rồi, nói những thứ này làm gì!
Chương 734: Nhặt Được Tiền Rơi
Cuối cùng nói một câu: “Còn có một ít, bên trong chín ti lại là không có bất kỳ một ti nào chuyên môn phụ trách giáo dục, học phủ cao đẳng thành lập thật ra chỉ là chủ đạo nơi đó, rất là tùy ý.
Còn có cổ nhân đều biết khuyên nông, mẫn nông, thời đại này phát đạt như thế, máy bay đại pháo đều có, lại không có chuyên môn bộ môn nông nghiệp, đi trợ giúp những người này khai hoang, đi bồi dưỡng mầm móng mới, chỉ biết dựa vào trời ăn trời, lên núi kiếm ăn…”
“Cải cách Thiên Tinh vương triều thật ra chính là chuyện cười, hoàng thất lui ra ẩn phía sau màn cũng chỉ là thực lực không bằng người, các phương đều chỉ nhìn thực lực, ai quan tâm thứ khác?”
“Thật ra, Hành Chính Tổng Thự Ngân Nguyệt coi như cũng có thể, thật ra họ Triệu cùng họ Chu những năm này làm vẫn được, chỉ là… Vẫn là ếch ngồi đáy giếng như cũ!”
Nam Quyền ngây ngốc mà nhìn gã, giờ khắc này thậm chí cảm thấy có chút không quen biết Địa Phúc Kiếm!
Đây là Địa Phúc Kiếm sao?
“Một võ sư như ngươi…”
“Đúng, cho nên ta nói hiệp chi đại giả, vì nước vì dân, ta không được, cho nên ta là võ sư, không phải hiệp khách!”
Càng không phải là đại hiệp!
Gã cười ha hả, không chút mảy may cảm thấy có gì không ổn, xưng hô đại hiệp thế này gã không xứng, cũng không ai xứng, thời đại này chính là một đám võ sư.
Có lẽ, sẽ có một ngày thời đại này cũng có thể xuất hiện hiệp khách thì sao?
Nhìn thoáng qua Lý Hạo phía trước, gã khẽ lắc đầu.
Được rồi!
Lý Hạo này, đại khái chắc cũng là võ sư rồi, cùng một dạng như gã, không lạm sát kẻ vô tội coi như xứng đáng làm người rồi, hắn cũng nhất định không có cách nào trở thành hiệp.
Chủ yếu là không ai có dạng này khái niệm.
Võ sư chắc là là bình dân mưu phúc lợi?
Từ xưa đến nay hình như đều không có ý nghĩ này.
“Không… Lưu Long…”
Lúc này đột nhiên gã nghĩ đến một người, có chút kỳ lạ, tên gia hỏa này thật ra vẫn là có chút thú vị.
Mặc dù thực lực chẳng ra sao, nhưng không thể không nói ở thời đại này, nghĩ đến bảo hộ bách tính một phương, còn là phát ra từ nội tâm thật ra đã rất đặc biệt, đương nhiên ông ta cũng chỉ là lo cho một mình Ngân Thành, dạng này… Cũng có thể xưng là hiệp, chỉ là hiệp nghĩa ở Ngân Thành mà thôi.
Thật ra đã mạnh hơn so với rất nhiều võ sư khác rồi!
Đối với rất nhiều võ sư mà nói cái gọi là quê quán cũng nhưng mà chỉ là nơi nghỉ chân mà thôi, hủy rồi thì ta lại đổi chỗ khác tiếp tục sinh sống.
Âm thanh chiến đấu phía ngoài còn đang tiếp tục.
Lý Hạo đi phía trước có chút hoảng hốt.
Chỗ càng cao hơn, con đại ô quy kia yên lặng nhìn về phía một người, không phải nhìn về phía Lý Hạo mà là Hồng Nhất Đường.
Hơi một chút hoảng hốt.
Giống như nghe được cái gì, giống như cảm nhận được cái gì.
Hiệp khách…
Quan sát bốn phương, quan sát mảnh đất này, ai có thể xưng là hiệp?
Người này có lẽ cũng không được.
Những người này lại để nó nghĩ đến một người khác, một người cực kỳ cường hãn, một người đặc biệt thời đại Nhân Vương, một người thành Thiên Tướng treo ở ngoài miệng ‘Giáo dục là trời, dù nghèo cũng không có khả năng nghèo giáo dục’.
Đương nhiên, đây là câu chuyện thật lâu trước đây.
Thật ra cũng không phải rất giống.
So với người kia người này còn kém xa, kém thực sự quá xa!
Người kia là ánh đèn sáng thời đại kia, người kia cũng là người đến sau vương ngọn đèn chỉ đường, nhân sinh đạo sư.
Mà thời đại kia, thật ra có rất nhiều nhân vật như vậy.
Bọn hắn biết vì sao mà chiến.
Bọn hắn biết cái gì mới là tương lai.
Bọn hắn cũng biết tự cường tự lập, người người như rồng mới là căn bản của thời đại cường đại.
Cho nên bọn hắn khai sáng thời đại kia không giống với thời đại này, tuyên cổ khó gặp thời đại, tất cả mọi người sinh hoạt ở thời đại kia cũng vì đó mà kiêu ngạo, vì đó tự hào!
Dù khổ dù mệt mỏi dù nguy hiểm nhưng chỉ cần ra lệnh một tiếng, ngàn vạn người chịu chết, chiến đến chảy hết một giọt máu cuối cùng!
Không ai sẽ hối hận, bọn hắn quay đầu nhìn lại, khu trục đen tối, khai sáng quang minh.
Bây giờ, có lẽ… Bọn hắn cũng đã lâm vào trong bóng tối.
Thời đại này ai có thể nhóm lửa sáng rọi như Chiến Thiên thành?
Thời đại này ai còn có thể dẫn đầu Chiến Thiên thành lần nữa, vung kiếm chém trời xanh?
Chắc không có ai!
Lão quy nhắm mắt lần nữa.
Không có…
Thời đại này, không có hy vọng hỏa chủng.
Ít nhất nó không thấy được, không có cảm nhận được.
Người vừa nãy có lẽ là một chút ngọn lửa sau cùng, đáng tiếc, hình như cũng không có gì đặc biệt.
Tâm ý khẽ động…
Vào khoảnh khắc này Hồng Nhất Đường còn đang đi dưới đường, bỗng nhiên sửng sốt một chút, cúi đầu xem xét dưới mặt đất, lại có một cái nhẫn trữ vật.
Gã bất ngờ một chút, nhặt lên nhìn một chút, tiếp lấy… Ngơ rồi!
Đúng vậy, gã ngơ rồi.
Mà Lý Hạo cùng Nam Quyền cũng cảm nhận được động tĩnh, nhao nhao nhìn lại phía gã, đều nhìn gã, có chút bất ngờ, nhẫn trữ vật?
Nhặt được?
Hồng Nhất Đường trừng mắt nhìn, gã cho là mình là nằm mơ, một giây sau bỗng nhiên đá Nam Quyền một cước.
Nam Quyền nổi giận!
Có chút im lặng: “Ngươi làm cái gì?”
“Hạ Dũng, ngươi nói… Đi ra ngoài có thể nhặt tiền, có phải trời xanh cảm thấy ta quá nghèo, thương hại ta hay không?”
“…”
Lý Hạo cũng là vô cùng tò mò: “Hồng sư thúc, nhặt được cái gì, bên trong có cái gì sao?”
Hồng Nhất Đường đờ đẫn gật đầu.
Một giây sau suy tư một chút, bỗng nhiên tâm ý khẽ động, tiếp lấy… Lý Hạo cùng Nam Quyền trợn mắt hốc mồm, mở to hai mắt nhìn.
Đó là… Đó là một cái so còn lớn hơn Đá Thần Năng nữa!
Mẹ nó!
Không chỉ như vậy, trong đó ánh sáng lấp lóe, không phải ảm đạm như Đá Thần Năng bình thường, mà là nhìn thấy là óng ánh sáng long lanh, thậm chí còn hoài nghi có phải Đá Thần Năng hay không!
Nhưng lúc này cảm ứng một phen… Hình như đúng là vậy!
Chương 735: Cổ Nhân Giàu Như Vậy! ?
Hồng Nhất Đường hít một hơi!
Con mẹ nó!
Gã làm gì rồi?
Gã chỉ theo chân giẫm mạnh mà thôi, vì sao… Vì sao lại nhặt được một cái nhẫn trữ vật, trong đó thế mà còn có dạng tảng đá lớn… Không đúng, một bảo bối khổng lồ!
Gã là rất hoang mang!
Với lại trong nhẫn trữ vật, tảng đá lớn như vậy còn có ba khối.
Đúng vậy, trọn vẹn ba khối!
Cái này cũng chưa tính, trong đó còn có một bình chất lỏng nhỏ bị phong tồn ở trong đó, hình như rất quý giá, Hồng Nhất Đường cũng không biết là cái gì, giờ phút này không có mở ra đi xem, chỉ là vẫn mờ mịt như cũ.
Nhìn xung quanh một lần… Hồi lâu bỗng nhiên chắp tay ôm quyền: “Ông trời ơi! Bảo địa! Chiến Thiên thành đúng là quê hương thứ hai trong đời của ta, nói không chừng tổ tiên ta chính là một thành viên của Chiến Thiên thành, Lý Hạo, các ngươi cũng bái bái một chút! Nơi này đúng là lợi hại!”
Nam Quyền cả người đều mông lung, nhìn về phía tảng đá kia, nuốt một ngụm nước bọt, một lúc sau vô cùng gian nan nói: “Cái này… Đá Thần Năng đỉnh cấp… Cắt đi… Cũng là 3000 khối trở lên đúng không?”
Một khối cũng có thể đỉnh ba khối bình thường, đó chính là hơn vạn khối Đá Thần Năng!
Gã thật sự ngơ rồi.
Mà Lý Hạo cũng ngốc trệ không kém, lúc này hắn nhịn không được nhìn về con đại ô quy bình thường phía xa kia… Hơn nữa lão Hồng nhặt tiền, không phải là trong thành có một vài sinh vật có ý thức cố ý chứ?
Vì cái gì?
Phải biết rằng tòa thành này thứ đồ chơi gì cũng đều không có, sạch sẽ, mặt đất còn có thể hấp thụ đồ vật, nhẫn trữ vật rơi ở nơi này vô số năm thế mà vẫn còn sao?
Tình huống như thế nào!
Nếu như trong thành có sinh vật có ý thức tồn tại, vậy thì còn có khả năng.
Thế nhưng vì sao lại cho lão Hồng?
Lý Hạo vò đầu, cho đến giờ phút này mới đi nghĩ sâu, phải chăng… Là bởi vì lời nói kia của lão Hồng?
Lời nói kia có giá trị liên thành sao?
Chẳng lẽ đưa tới một chút cộng minh?
Lý Hạo rơi vào bên trong suy nghĩ, về phần cái Đá Thần Năng to lớn lớn hắn ngược lại không có quá nhiều để ý, mọi người đều có cơ duyên của mình, không ai quy định Hồng Nhất Đường không thể có cơ duyên.
Lý Hạo chỉ là đang tự hỏi… Nếu như ngay cả trong cổ thành đều cảm thấy lời nói này đáng tiền, vậy những thứ này có lẽ mới là thu hoạch khổng lồ của hắn.
Lần nữa nhìn thoáng qua Hồng Nhất Đường, nam nhân này có chút lười nhác, còn có chút lôi thôi lếch thếch, giờ phút này bỗng nhiên có vẻ hơi thần bí.
Mà Hồng Nhất Đường thu được chỗ tốt, nhếch miệng cười.
Cười không ngậm mồm vào được!
Hôm nay là ngày tốt gì vậy?
Quá hạnh phúc!
Thành này thật sự tốt.
“Đi, tới tìm chỗ ta ở, đều tới đó sau đó nghỉ ngơi một chút, rồi đi dạo phố…”
Hồng Nhất Đường cười ha hả, đi đi nhìn thoáng qua kiến trúc bốn phía, lẩm bẩm một tiếng: “Thành thị nhỏ nhỏ mà trường học thật nhiều, hình như từ lúc ta đi tới, ít nhất thấy được năm cái trường học… Chẳng lẽ… Ta nói xây nhiều trường học bị cổ thành cảm giác được, ban thưởng cho ta?”
Thật kỳ lạ!
Mà Lý Hạo cũng nghe được lời này, nhìn thoáng qua bốn chỗ cũng nhìn thấy phía trước hình như là một trường học.
Đoạn đường này đi tới đây hoàn toàn chính xác thấy được không ít kiến trúc tương tự.
Hắn có chút nhíu mày, xây nhiều trường học như vậy làm gì?
Tòa thành nhỏ này cộng lại căng hết cỡ cũng mấy triệu người?
Đường này đi còn chưa đi đến cuối đường đâu, chẳng lẽ cả tòa thành trường học vượt hơn trăm chỗ?
Nếu là như vậy… Những cổ nhân này thật sự rất có tiền!
Chẳng những có tiền cũng có tinh lực.
Ngân Thành bên kia nếu nhớ không lầm, trường học cũng chỉ có hơn mười chỗ đã coi là không tệ rồi.
Thời đại này, sớm một chút đi ra làm việc kiếm tiền không phải còn tốt hơn đọc sách sao?
Đọc sách quá lãng phí thời gian.
Về phần Lý Hạo, đó là thành tích tốt, chứ nếu thành tích kém đã sớm không đi học.
Giờ khắc này ba người đều im ắng, tiếp tục tiến lên phía trước yên lặng nhìn xem, nhìn ngắm bốn phía, cái Chiến Thiên thành nho nhỏ này lại mang đến cho bọn hắn cảm giác không giống nhau.
Nam Quyền cũng yên lặng nhìn xem, thành nhỏ rất nhỏ, kém xa Thiên Tinh thành phồn hoa.
Có thể thông qua một vài kiến trúc, giống như có thể thấy được Chiến Thiên thành năm đó có bao nhiêu hạnh phúc mỹ mãn.
An cư lạc nghiệp, hạnh phúc thỏa mãn.
Có lẽ dạng thành thị này mới đáng giá để những quân sĩ ngoài thành kia đi thủ hộ, không phải sao?
Nếu Thiên Tinh thành loạn thì có bao nhiêu quân sĩ nguyện ý đi bảo vệ đây?
Ba người đi tới đi lui, ngoài thành huyên náo, trong thành an tĩnh tạo thành hai mảnh trời đất đối lập, ta ở bên ngoài vì ngươi thủ hộ, ngươi ở bên trong, an cư lạc nghiệp, cùng một chỗ sáng tạo mỹ hảo hài hòa sinh hoạt.
Có lẽ, thời kỳ văn minh cổ đại chính là như thế đi!
Giờ khắc này Lý Hạo nghĩ đến Lưu Long.
Nghĩ đến một ngày, Tuần Dạ Nhân bên này nhận được một vài lẵng hoa, hoa quả, đặc sản, không biết ai tặng, cũng không ai quan tâm, chỉ có Lưu Long ăn một quả táo trên mặt cười như nở hoa.
Nhìn nhìn lại ngoài thành, nếu như đại quân ngoài thành chiến thắng, khải hoàn mà về, người trong thành này nếu như vẫn còn thì đưa hoa tươi lên vỗ tay hay không, có đưa lên đồ ăn ngon nước uống mát lên hay không, nhiệt tình tiếp đãi không?
“Thật sự làm cho người… Mê luyến!”
Trong lòng Lý Hạo lầu bầu một tiếng, có lẽ cảm giác như vậy rất có ý nghĩa, rất hấp dẫn người?
Ai biết được!
Dù sao, hắn cũng không thể nghiệm qua, cũng chưa từng sinh ra tâm tư như vậy.
Mà Nam Quyền cũng nghĩ đến một ít gì đó, nghĩ đến rất nhiều năm trước, vừa thành võ sư không lâu trước gã đánh chết một con mãnh hổ làm ác, cũng không có quá coi ra gì, kết quả dân bản xứ đưa tới cho gã rất nhiều đồ ăn uống, còn có rượu ngon.
Gã hét lớn một trận, uống đặc biệt sảng khoái, khi đó người thôn kia gọi hắn là cái gì?
Tráng sĩ?
Anh hùng?
Hay là… Đại hiệp?
Quên rồi nha!
Quá lâu rồi, ai còn nhớ kỹ nữa, chỉ nhớ rõ ngày đó rượu ngon, rất thơm!
Nhưng nông thôn nho nhỏ kia lấy đâu ra rượu tốt như vậy?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Siêu Cấp Toàn Năng Học Sinh [Dịch] Siêu Cấp Toàn Năng Học Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Sieu-Cap-Toan-Nang-Hoc-Sinh-SE-Audio-Truyen.jpg)







