[Dịch] Tinh Môn
Tập 13 : Nguyên Nhân Viên Thạc Không Thể Tấn Cấp (c61-c65)
❮ sautiếp ❯Chương 61: Nguyên Nhân Viên Thạc Không Thể Tấn Cấp
“Ngươi đang nhìn gì đó?”
Viên Thạc ngồi xuống, đá Lý Hạo một cái, thuận tiện cầm lấy chén trà tự mình uống cạn.
Lý Hạo suy nghĩ một chút, lựa từ tìm lời: “Lão sư, tại sao ngài lại khác với đội trưởng Lưu, ở gần đội trưởng Lưu, ta cảm thấy có chút âm lãnh…”
“Do năng lượng thần bí tiết ra ngoài thôi!”
Vẻ mặt Viên Thạc lãnh đạm, thản nhiên nói: “Hắn là đồ bỏ đi, phế vật, hấp thu quá nhiều năng lượng thần bí hỗn tạp cho nên không tiêu hóa hết, tất nhiên sẽ có một ít lọt ra ngoài, tạo cảm giác lạnh lẽo cho ngươi! Ta không phải là đồ bỏ đi như hắn.”
“…”
Lý Hạo hoàn toàn không nói nên lời, lão sư rất ngông cuồng, hắn biết!
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy lão sư điên cuồng như vậy, vị kia dầu gì cũng là võ sư Phá Bách, vẫn là lão đại của đội chấp pháp.
Mắng như thế có thích hợp không?
Nhưng trong lòng cũng hơi kinh ngạc, ý của lão sư là ông ấy đã hấp thu năng lượng thần bí và tiêu hóa hoàn toàn rồi sao?
Viên Thạc lại nói: “Đừng nhìn nữa, nhìn cũng chẳng thấy gì đâu.
Những điều trước đây ta đã dạy, hãy học và vận dụng cho tốt, dù yếu đến đâu thì ngươi cũng còn hơn Lưu Long, hiểu chưa?”
Lý Hạo rõ ràng!
“Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật”!
Nói như vậy, Thổ nạp thuật thực sự rất mạnh mẽ, có thể hấp thu hoàn toàn năng lượng thần bí ư?
Lý Hạo trước đó còn chưa có bao nhiêu cảm giác nhưng vào lúc này, hắn mơ hồ cảm nhận được bí thuật mà lão sư dạy mình thực sự rất mạnh.
Đương nhiên, lần này hắn tới, mục đích không phải là vì chuyện đó, mà là vì tinh quang năng trong ngọc kiếm.
Hắn rất mong lão sư mình sớm tấn cấp thành một Siêu Năng Giả, như vậy thì hắn sẽ càng có thêm niềm tin để đối mặt với nguy cơ.
Lý Hạo quan tâm nhìn người bên cạnh.
“Lão sư, ngài có thương tích trong người phải không?”
“Ha ha!”
Viên Thạc cười đến càn rỡ, “Đùa à, làm ta bị thương? Trước khi siêu năng xuất hiện, ta càn quét thiên hạ! Sau thời kỳ siêu năng bùng nổ, ta là khách quý của Tuần Dạ Nhân, tuy không phải tất cả Tuần Dạ Nhân đều là Siêu Năng Giả nhưng cũng là tổ chức lớn nhất trong lĩnh vực này, ngươi nói xem, ai có thể đả thương ta?”
“…”
Thứ Lý Hạo muốn không phải câu trả lời này.
Hắn không nhịn được lại nói: “Lão sư, ý của Lưu đội trưởng là bất kỳ võ sư Phá Bách nào cũng mang ám thương trên người.
Năm đó ngài là võ sư đỉnh cấp, có phải… cũng chịu rất nhiều nội thương không, do đó nên mới không thể thăng cấp thành Siêu Năng Giả?”
“Đó là hắn thôi, hắn vốn là đồ bỏ đi mà!”
“…”
Sao miệng ông cứng thế?
Lý Hạo thấy rất mệt mỏi, tuy lão sư rất tốt nhưng miệng lưỡi đúng là không chịu kém ai, không thừa nhận mình có nội thương, đúng là khiến người ta bất lực.
“Chuyện này…”
Lý Hạo không còn cách nào khác hơn là trực tiếp nói: “Lão sư, đến bây giờ ngài còn chưa có thể thăng cấp thành Tinh Quang Sư, hẳn là phải có nguyên nhân chứ?”
“Ta quá mạnh!”
Viên Thạc cảm thấy tên học trò này của mình bây giờ không còn đặt mình vào mắt rồi.
Có ý gì?
Muốn chọc vào vết thương của ta?
Ha ha!
Đừng hòng!
Đương nhiên, cũng là bởi vì ông ta cảm thấy nói chuyện cùng Lý Hạo cũng vô dụng, đã vậy, nói thì nói, tên tiểu tử này biết thì đã sao?
Lý Hạo hiện tại thực sự lo lắng, lão sư quá cứng miệng.
Hắn lại nói: “Lão sư, nếu như ngài phục hồi ám thương, chẳng phải sẽ có cơ hội thăng cấp Tinh Quang Sư sao?”
“Ngươi tìm ta vì chuyện này?”
“Vâng.”
“Rảnh rỗi sinh nông nổi!”
Viên Thạc không nói nên lời, rảnh quá sao?
Ông ta không thể không nói: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, ta không thể thăng cấp là vì nhiều lý do.
Trong ngoài đều có!”
“Lão sư có thể nói cụ thể hơn không?”
“…”
Viên Thạc cau mày, nhìn chằm chằm hắn một lúc, cuối cùng vẫn chậm rãi đáp: “Ta có “Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật”, Tuần Dạ Nhân cũng đã cung cấp cho ta một số năng lượng thần bí và ta cũng đã hấp thu qua.
Nhưng bởi vì thực lực năm xưa của ta quá mạnh, cho nên ta cần số lượng rất lớn, đó là một nguyên nhân!”
Lý Hạo gật đầu, là vì thiếu năng lượng thần bí.
“Ta đã già, các chức năng cơ thể cũng đã suy giảm, đây là nguyên nhân thứ hai!”
Lý Hạo lại gật đầu, thể chất của ông không còn đủ để thừa nhận sự trùng kích từ việc đột phá siêu năng ở cảnh giới Phá Bách.
“Năm đó ta đã từng khiêu khích vài kẻ thù mạnh.
Một số trong chúng đã trở thành Siêu Năng Giả, thậm chí còn là thủ lĩnh của một vài tổ chức siêu năng.
Chúng đã gây áp lực lên Tuần Dạ Nhân.
Đây là lý do bên ngoài, cũng là nguyên nhân thứ ba!”
“Còn nguyên nhân thứ tư…”
Viên Thạc đột nhiên cười cười, liếc nhìn Lý Hạo một cái, lười biếng nói: “Ta không muốn tấn cấp.”
“…”
Mặt Lý Hạo đờ ra!
Là sao?
Ba điều đầu tiên rất dễ hiểu, nhưng điều thứ tư là sao?
Không muốn thăng cấp?
Nói như vậy chẳng lẽ ba nguyên nhân trước đều vô nghĩa, cái chính là lão sư thật sự có thể tấn cấp nhưng ông không muốn?
Nhìn gương mặt ngơ ngác của đối phương, Viên Thạc thấy rất vui vẻ, vẫn là trêu chọc tên nhóc này rất thú vị!
Thấy Lý Hạo có vẻ rầu rĩ, Viên Thạc ngừng chọc hắn, ông cười có chút tiếc nuối, “Ba điều đầu tiên là thật, điều thứ tư cũng là sự thật.
Kỳ thực mấy năm trước ta vẫn có cơ hội tấn cấp, chỉ là thời điểm đó ta không cam lòng…”
Viên Thạc lúc này không khỏi lắc đầu, có chút tư vị không nói nên lời, tự giễu cười nhạo: “Khi đó, siêu năng đã phát triển hơn mười năm, một số ‘lão bằng hữu’ của ta đều đã bước trên lĩnh vực đó hơn chục năm rồi, phía trước đã là một chặng đường dài, ta cách bọn họ rất xa.
Nếu ta từ Phá Bách thăng cấp, e rằng sau khi tiến vào siêu năng sẽ phải chịu đựng ‘sự thăm hỏi’ của những tên đó.”
“Không thành Siêu Năng Giả còn đỡ, vừa thành thì dù là Tuần Dạ Nhân cũng khó mà che chở ta như trước giờ.
Hiện tại ta là võ sư, không phải Tinh Quang Sư, đối phương cũng không dám tùy tiện xuống tay với ta, hơn nữa cũng không coi ta là đại địch…”
Lý Hạo mơ hồ hiểu được.
Không phải lão sư không muốn tấn cấp mà là có nhiều điều kiêng kỵ.
Nhưng… như vậy chẳng phải là đang uống rượu độc giải khát sao?
Rõ ràng Viên Thạc không phải loại người nhát gan sợ phiền phức, ông lại nói: “Mấy năm trước, thực ra ta vẫn có chút tham vọng.
Điều ta nghĩ lúc đó là muốn võ đạo thăng tiến trước! Ta muốn bước vào lãnh địa Đấu Thiên rồi mới thăng cấp siêu năng! Khi đó, lấy thân phận võ sư Đấu Thiên để tấn cấp Tinh Quang Sư thì dù có muộn hơn bọn họ mười mấy năm, nhưng ta vẫn sẽ không sợ bất kỳ cường địch nào!”
Lúc này, Viên Thạc đột nhiên trở nên có chút ngông cuồng!
Cho Lý Hạo cảm giác ông còn kiêu ngạo và ngang ngược hơn cả Lưu Long!
Ông ấy muốn bước vào lĩnh vực siêu năng với tư cách là một võ sư Đấu Thiên, trở thành cường giả đỉnh cấp trong số Tinh Quang Sư, xóa tan khoảng cách mười mấy năm mà ông chưa bước vào được, đồng thời nhanh chóng bắt kịp những ‘lão bằng hữu’ của mình.
Nhưng rõ ràng, ông đã thất bại!
Lý Hạo cau mày: “Lão sư, ý người là mấy năm trước không thăng cấp là vì cảm thấy thăng cấp cũng không thể bắt kịp địch nhân, chỉ có thể chờ đạt được tu vi Đấu Thiên thì mới trực tiếp đuổi theo?”
“Không sai!”
“Sau đó… có chuyện gì xảy ra sao?”
Lý Hạo không biết Đấu Thiên mạnh đến mức nào, nhưng hắn biết lão sư đã khóa nhập Phá Bách từ nhiều năm trước, mà vài năm gần đây ông vẫn còn tâm tư này, cho thấy ông vẫn có hy vọng thành công.
Tại sao bây giờ lại từ bỏ?
Đúng, từ bỏ.
Nếu không từ bỏ thì Lý Hạo cảm thấy hiện tại lão sư sẽ không nói những lời như vậy, cũng sẽ không nói mấy năm trước ông vẫn còn tham vọng.
Viên Thạc bật cười: “Hừm, xảy ra chút chuyện, cũng tốt, vừa hay khiến ta bỏ cuộc! Ta đã muốn Tuần Dạ Nhân giúp ta tìm ra cách giải quyết nhưng vẫn không thành công, hết cách, vậy nên ta chỉ có thể chấp nhận số mệnh của mình!”
“Thực ra cũng là chuyện tốt mà…”
Viên Thạc cười nói: “Nếu không phải như thế, ta sẽ không có ý định thu nhận học trò!”
Trước kia ông luôn bận rộn cường hóa bản thân tới cấp bậc Đấu Thiên.
Vì vậy mới không nhận học trò trong nhiều năm.
Nhưng vì hy vọng Đấu Thiên đã tan vỡ, ông thực sự không có quá nhiều cơ hội theo đuổi mong muốn thăng cấp siêu năng, cũng đã nhờ Tuần Dạ Nhân giúp mình tìm cách, kiếm một số thứ tốt để bổ sung, tuy nhiên đối phương vẫn từ chối nên ông cũng triệt để từ bỏ hy vọng.
Bây giờ xem như an ổn tuổi già, thành thật ở trong Ngân Thành cổ viện là được.
Tất nhiên, chính vì thời gian nhàn rỗi quá nhiều nên mới có tâm tư thu nhận Lý Hạo.
Người ngoài thắc mắc tại sao ông lại nhận đồ đệ, thực ra câu trả lời rất đơn giản… vì quá nhàn!
Tu vi võ sư không thể nâng cao, lĩnh vực siêu năng cũng không thể tiến vào, lúc bấy giờ nhận học trò cũng tốt, Lý Hạo được chọn vì hắn không ngốc, ít nhất có thể tiếp thu được một ít kiến thức của ông.
Nếu không chọn Lý Hạo, lẽ nào lại chọn Trương Viễn?
Đầu óc chậm chạp!
Chương 62: Lão Sư Tốt
“Lão sư, vậy hiện tại ngài còn cơ hội thăng cấp Đấu Thiên rồi tiến vào lĩnh vực siêu năng không?”
Viên Thạc khẽ thở dài: “Ta biết ngươi nghĩ gì, về chuyện ngươi gặp nguy hiểm, ta cũng biết… nhưng với thực lực Phá Bách bán tàn phế của ta hiện tại, e rằng thật sự không bằng cả Lưu Long…”
Vô cùng bất lực!
Viên Thạc xưng hùng xưng bá một phương, Ngũ cầm tông sư năm nào, bây giờ cũng chỉ có thể chấp nhận số mệnh, nói ra cái câu chính mình không bằng Lưu Long.
“Nếu ngươi sợ thì ta vẫn nói câu cũ, đến trốn ở chỗ ta, đối phương không dám tùy tiện tìm tới đây, dù sao đối với Tuần Dạ Nhân thì ta vẫn còn hữu dụng, khảo cổ còn phải dựa vào ta…”
Lý Hạo gãi gãi đầu, cũng chỉ ở nơi này hắn mới có thể biểu hiện như một thiếu niên nôn nóng bất an đúng với tuổi của mình.
“Lão sư, ta…”
Hắn không biết phải nói gì, suy nghĩ một chút lại bỗng nhiên đứng dậy bước vào nhà: “Lão sư, ta kiếm được một thứ rất tốt, lão sư thử xem đối với ngài có ích không!”
“Đồ tốt?”
Viên Thạc gần như bật cười!
Tiểu tử, đùa thật vui.
Đồ tốt gì?
Có thể tốt bao nhiêu?
Suốt cuộc đời Viên Thạc ta đã gặp qua quá nhiều bảo bối, nhiều đến mức chính ta còn không nhớ nổi là bao nhiêu.
Vấn đề của riêng ta không đơn giản như vậy.
Đó là tổn thương vào tận gốc!
Kỳ thực cũng chỉ mới mấy năm trước, khoảng hơn ba năm, trong một lần thăm dò di tích văn minh cổ đại, kết quả là lần đó xui xẻo, chạy chậm, chưa kể không ít người của Tuần Dạ Nhân bỏ mạng, mà ông – vị đại tông sư chuẩn bị đột phá Đấu Thiên cũng đã bị đập tan hi vọng thăng cấp ở đó.
Nếu không ông bây giờ đã bí mật thăng cấp siêu năng, thậm chí còn có thể đi giao lưu một phen với mấy “lão bằng hữu” ngày xưa cũng nên.
Thấy Lý Hạo nhanh nhẹn đi vào nhà, ông không quan tâm lắm.
Nhớ lại một số cảnh tượng năm đó, ông nhẹ nhàng chạm tay vào vị trí của trái tim, vết thương quá nghiêm trọng, suýt nữa thì đã bị xuyên ngang tim, nếu không nhờ sức sống vô cùng mạnh mẽ thì ông thực sự đã không còn hy vọng sống sót trở về.
Tuy nhiên, dù sao tuổi tác cũng đã cao, người hơn bảy mươi tuổi, bị thương nặng như vậy, sống sót thì sống sót nhưng hi vọng của một võ sư cũng đã bị cắt đứt.
“Có lẽ… nếu tìm được cơ hội tiến vào lĩnh vực siêu năng, nói không chừng vẫn còn cơ hội khắc phục.” Ông thầm nghĩ.
Thật ra cho đến hiện tại, trông thì như có vẻ ông đã buông tay, có điều chỉ mình ông biết, ông vẫn chưa thực sự từ bỏ.
Ông vẫn còn muốn tấn cấp siêu năng!
Chỉ là thân thể tàn phá khó có thể thăng cấp, hiện tại lại càng khó hơn nhiều so với mấy năm trước.
Lý Hạo nhìn thấy ông luyện Quy quyền… thực sự đúng là Quy quyền, thần quy trường thọ, dưỡng sinh đệ nhất!
Đây là thứ mà Viên Thạc học được qua cổ tịch, sau đó hoàn nguyên thành Dưỡng sinh quyền!
Không phải để tăng cường sức chiến đấu, mà là để duy trì sức khỏe cho cơ thể của mình, ông vẫn muốn thử một lần nữa, thử xung kích khóa siêu năng, hoặc là xung kích cấp bậc Đấu Thiên!
Tóm lại khẳng định phải liều mạng xung kích một lần!
Cho dù chết cũng phải xông lên thử, nếu không ông có chết cũng không cam tâm.
Không cần phải nói điều này với thế giới bên ngoài, mặc dù hiện tại đám người Tuần Dạ Nhân cũng đã cảm thấy ông ta thật sự buông bỏ nên không sẵn sàng cung cấp bất kỳ bảo vật quý giá nào để giúp ông phục hồi nữa.
Nhưng chẳng sao.
“Nếu ta vẫn có thể thành công… hãy chờ xem!”
Hai mươi năm trước, ông là kẻ xưng bá một phương, đáng tiếc bao nhiêu tiểu đệ ngày trước dưới trướng ông, bây giờ đều đã là bá chủ trong lĩnh vực siêu năng!
Hiện tại bị từng kẻ hếch mắt hất cằm, ông mà không nể mặt bọn họ thì đúng là khó sống yên ổn.
Ông đã ẩn náu ở Ngân Thành nhiều năm qua, hèn mọn dựa vào sự che chở của đám người Tuần Dạ Nhân để tồn tại.
Thật nghẹn khuất!
Viên Thạc có chút thất thần hiếm thấy.
Nhớ lại quá khứ, nhớ lại phong quang năm xưa.
Về phần Lý Hạo, tùy tiện tiểu tử kia muốn làm gì thì làm, dù sao hắn cũng quen thuộc với nơi này, ông không quản.
Viên Thạc dựa vào ghế, nghĩ về những thứ không tồn tại.
Hồi lâu sau, Lý Hạo cẩn thận bưng một chén nước đi ra.
Viên Thạc cười cười, “Ở đây có nước, sao còn đi rót thêm một chén làm gì?”
“Lão sư, người thử một ngụm đi.”
Viên Thạc hơi giật mình, sau đó liếc nhìn Lý Hạo rồi lại nhìn về phía nước trong chén, do dự nói: “Ngươi hạ độc rồi sao? Ngươi hạ độc ta để thừa kế gia sản? Ta viết di chúc rồi, toàn bộ di sản của ta đều thuộc về Tuần Dạ Nhân, ngươi cẩn thận coi chừng không giữ được cái mạng nhỏ của ngươi đấy!”
“…”
Lý Hạo không nói nên lời, cũng không thèm để ý, đôi khi lão sư chỉ thích nói những thứ vô nghĩa.
“Lão sư, thử đi!”
Viên Thạc nhìn cái chén, sờ sờ bộ râu cũng không mấy dài của mình, có phần hiểu rõ, “Năng lượng thần bí sao? Còn có thể hòa vào nước? Nhưng… vô dụng thôi! Hơn nữa, thân thể hiện tại của ta mà hấp thu thêm năng lượng thần bí cũng thật sự có chút khó chịu…”
Ông đoán được một điểm.
Quên đi, dù gì tiểu đồ đệ cũng có hiếu tâm, uống vậy!
Thực ra vết thương trên người ông ta vẫn chưa lành, hơn nữa hiện tại thân thể rất yếu, sự trùng kích của năng lượng thần bí vẫn khiến ông hơi khó tiêu.
Nhưng dù gì Viên Thạc vẫn là võ sư Phá Bách, chỉ là một chén nước mà thôi, nó chứa được bao nhiêu năng lượng thần bí chứ?
Có khi 0.1 khối cũng chưa chắc được!
Dù cho tất cả đều là năng lượng thần bí thì cũng chẳng thấm vào đâu, uống thì uống, cũng để thằng nhóc này hết hy vọng.
“Nước ngâm kiếm?”
Kỳ thật trong lòng ông đã đoán được nguồn gốc thứ này, sắc mặt ông hơi cổ quái liếc nhìn Lý Hạo.
Thanh kiếm kia nằm trên người Lý Hạo, nước ngâm kiếm quả thật không khác nước tắm của Lý Hạo là mấy.
Haiz!
Ta đúng là một lão sư tốt, để không làm tổn thương trái tim của tiểu đồ đệ mà ta thậm chí còn dám uống nước tắm của hắn!
Loại năng lượng thần bí trên những vật siêu năng này, căn bản là Viên Thạc cũng đã từng hấp thu rồi, bất quá một chút tác dụng cũng chẳng có!
Chương 63: Phiền Toái Vượt Ngoài Sức Tưởng Tượng
Trong đầu ngàn vạn suy nghĩ, có điều Viên Thạc vẫn cầm lấy cái chén uống cạn, bất quá còn chưa kịp nuốt vào bụng thì ông đã tấm tắc khen: “Được rồi! Hiệu quả tốt lắm, Lý Hạo, ngươi đúng là đồ đệ ngoan…”
Sắc mặt Lý Hạo tối sầm.
Lão nhân gia ngài còn chưa nuốt xuống bụng nữa mà!
Có cần phải vậy không?
Viên Thạc cười ha hả, khen ngợi hết lời, nước đã vào bụng rồi, còn muốn đùa thêm vài câu nữa nhưng đột nhiên ông thoáng giật mình.
Trong cơ thể, một cỗ năng lượng thần bí thoát ra.
Không có trùng kích!
Chỉ có dòng nước ấm nhẹ nhàng chảy xuôi khắp cơ thể.
Cực kỳ ôn hòa!
Ông chưa bao giờ trải nghiệm một loại năng lượng thần bí nào nhẹ nhàng như vậy.
Năng lượng thần bí mà ông ta tiếp xúc, dù là loại nào đi chăng nữa thì cũng cực kỳ độc đoán, lực trùng kích cực kỳ mạnh mẽ.
Ông sững người trong giây lát.
Lý Hạo nhắc nhở: “Lão sư, Thổ nạp thuật!”
Đúng rồi, Thổ nạp thuật!
Để ngăn năng lượng thần bí trùng kích bản thân nên vừa nãy khi uống nước, Viên Thạc đã không sử dụng Thổ nạp thuật.
Ông sợ lực trùng kích quá mạnh sẽ thất thố mà nôn ra máu.
Nhưng vào lúc này, ông liền nhanh chóng vận hành Ngũ cầm thổ nạp thuật, thậm chí còn chuẩn bị tinh thần sẽ bị trùng kích đến thổ huyết.
Nhưng… Viên Thạc há to miệng, hai mắt trợn tròn.
Chuyện gì thế này?
Năng lượng thần bí nhanh chóng bị ông ta hấp thu, nhưng vẫn hệt như trước, dòng nước ấm chậm rãi xuyên qua khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể, cực kỳ dễ chịu.
Từ trước đến nay, hấp thu năng lượng thần bí luôn đồng nghĩa với việc phải chịu đau đớn cực hạn.
Nhưng không ngờ giờ đây ông lại trải qua cảm giác hết sức thoải mái, là sự ấm áp đến tận xương tủy.
“A!”
Viên Thạc không khỏi rên nhẹ một tiếng.
Khóe miệng Lý Hạo giật giật, lão sư rên… có chút… hơi khó nói, tựa như lão miêu khiếu xuân vậy.
Ngay sau đó, Viên Thạc đột ngột đứng lên.
Ánh mắt đầy kinh ngạc!
Đây không phải là năng lượng thần bí!
Ông nhìn chằm chằm Lý Hạo, đây chắc chắn không phải năng lượng thần bí, có loại năng lượng thần bí nào mà Viên Thạc ông chưa từng thấy qua? Thế nhưng ông thật sự chưa từng gặp được bất kỳ loại năng lượng thần bí nào tương tự như vậy, ngay cả năng lượng chữa trị khi đi vào cơ thể cũng đều mang tới thống khổ.
Chỉ là loại năng lượng thần bí chữa trị kia sau khi trải qua thống khổ thì một ít thương thế sẽ mạnh mẽ khép lại.
Nhưng thứ này thì hoàn toàn khác!
Viên Thạc không nói nên lời chỉ có thể lặng lẽ trải nghiệm.
Ông mạnh hơn Lý Hạo rất nhiều, kiến thức cũng nhiều hơn.
Ông cảm nhận nó, phân tích nó.
“Lành thương… uẩn dưỡng… bồi bổ thân thể… bồi bổ tinh thần!”
Sự kinh hãi trong mắt Viên Thạc có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Ông thậm chí còn cảm thấy trong trái tim có vết sẹo kia, giờ phút này đang từ từ lành lại.
Nhưng… quá ít.
Ông ta quá mạnh!
Chén nước này lại quá ít, vết thương trên tim chí ít phải dài chừng năm phân, lúc này mới khép lại chưa tới nửa phân.
Gấp 10 lần số nước ấm này cũng không đủ!
Hơn nữa càng đến hậu kỳ càng khó khép lại.
Nhưng… thứ nước này thật sự quá trân quý.
Đây là gì?
Thực lực Viên Thạc cường đại, Ngũ cầm thổ nạp thuật cũng hữu hiệu nên chẳng mấy chốc đã hấp thu toàn bộ số tinh quang năng ấy, không để lọt ra ngoài chút nào, ông ta hút còn không đủ lấy đâu mà lọt được ra ngoài.
Hơn nữa, năng lượng tinh quang vốn có khả năng hấp thu tốt hơn năng lượng thần bí.
Hết rồi!
Lúc bấy giờ, Viên Thạc có chút bất mãn mưu cầu, có chút khát vọng, sau một khắc bỗng ý thức được gì đó lại khẽ thở dài một hơi.
Tiếc nuối không nói nên lời, nhưng trên mặt vẫn lộ ra một nụ cười, “Vẫn được, có điều ngươi giữ lại mà dùng đi! Kiếm của ngươi không đơn giản! Chỉ là loại năng lượng thần bí này hẳn là rất ít… đừng lãng phí, sử dụng tiết kiệm một chút.”
“Lão sư, có hiệu quả không?”
Lý Hạo đầy mặt mong chờ, không để ý đến những gì lão sư nói.
“Bình thường!”
Viên Thạc tỏ vẻ thờ ơ, “Cũng chỉ tới vậy mà thôi!”
Ông biết rõ về những vật siêu năng, chúng không chứa đựng được nhiều năng lượng thần bí cho lắm.
Ông cũng già rồi!
Cho dù có hấp thu toàn bộ thì cũng chưa chắc có hiệu quả gì.
Vẫn là nên để lại cho tên tiểu tử Lý Hạo thì hơn!
Nếu chỉ vì lợi ích của bản thân thì quả là lãng phí.
Lúc này, Viên Thạc tâm tư ngàn vạn, thậm chí chỉ trong một khoảnh khắc, ông đã thực sự có chút kích động… nếu là trước đây có lẽ ông đã đoạt nó rồi.
Nhưng hiện tại thì quên đi thôi.
Lớn tuổi nên lòng cũng mềm đi không ít, hơn nữa ông biết loại năng lượng này không nhiều, chút kích động ấy cũng nhanh chóng bị dập tắt.
Viên Thạc ơi Viên Thạc, đừng phá hỏng ấn tượng lão sư nhân ái của ngươi trong mắt học trò.
“Bình thường sao?”
Lý Hạo nghe vậy, trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng khó tả.
Không có tác dụng gì à?
Cũng phải, có lẽ do lão sư quá mạnh, còn chén nước này lại quá ít!
Nghĩ đến đây, Lý Hạo không cam lòng, vội vàng nói: “Lão sư, thử thêm vài lần nữa…”
“Dừng lại đi!”
Viên Thạc ngắt lời hắn.
Lý Hạo vẫn không cam tâm: “Lão sư, hẳn là ngài uống quá ít! Ngài mạnh như vậy nên mới không thấy hiệu quả.
Chén nước này chỉ là để thử thôi, thêm một chút không chừng sẽ có tác dụng.
Con chó ở nhà ta uống một chén mà lông đã sáng bóng hơn rất nhiều, đầu óc cũng thông minh linh hoạt hơn!”
Lý Hạo nóng lòng nói tiếp: “Lão sư, nếu không uống được nước thì ngài cứ trực tiếp hấp thu xem! Tối hôm qua ta cũng hấp thu, gấp khoảng 10 lần lượng nước vừa rồi, có lẽ làm vậy ngài sẽ thấy có hiệu quả…”
Viên Thạc: “…”
Ông câm nín nhìn cái miệng đang liến thoắng của người đối diện.
Một con chó, uống rất nhiều?
Tối hôm qua Lý Hạo hấp thu gấp 10 lần?
Chuyện này là sao?
Viên Thạc hơi hoang mang.
Thanh ngọc kiếm của Lý Hạo vốn là một mặt dây chuyền, chỉ to có bấy nhiêu, chứa được được bao nhiêu năng lượng thần bí chứ? Nhắm mắt lại ông cũng có thể đoán được.
Nhưng… Lý Hạo đang nói cái quái gì vậy?
Không lẽ Kiếm Lý gia thực sự khác thường?
Lúc này, Viên Thạc không thể duy trì hình tượng cao nhân của mình được nữa, ông ho khan một tiếng, giọng nói có phần trầm thấp đến ngột ngạt: “Ngươi… Tiểu Hạo, ý ngươi là, loại năng lượng này ngươi còn rất nhiều?”
“Ta không biết!”
Lý Hạo lắc đầu: “Nhưng tối hôm qua ta đã hấp thu một ít năng lượng thần bí, không thấy năng lượng thần bí chảy ra giảm đi chút nào! Ta nghĩ hẳn là còn nhiều, nói không chừng nếu lão sư hút hết sẽ có tác dụng.”
“Không giảm?”
Viên Thạc sờ sờ râu, sau đó nhìn Lý Hạo: “Nước ngươi vừa ngâm, là tùy tiện ngâm?”
“Đúng vậy!”
“…”
Viên Thạc kéo đứt một sợi râu, thổi một cái, sợi râu bay đi.
Ông lại nhìn Lý Hạo, ánh mắt có chút thay đổi.
Thật?
Sao có thể như thế được?
“Ngươi… hay là… hay là ngươi cho ta hấp thu thử một chút?”
Viên Thạc không chịu nổi sự cám dỗ, trước đây còn muốn giữ lại cho Lý Hạo nhưng không ngờ tên nghiệt chủng này thậm chí còn cho chó hấp thu, phung phí như thế, vậy… vậy ta cũng hấp thu một ít nhé?
Thấy lão sư đồng ý, Lý Hạo thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lấy ngọc kiếm ra giao cho lão sư.
Viên Thạc cầm lấy ngọc kiếm, lông mày hơi nhíu lại.
Ông không cảm thấy bất kỳ khí tức phi thường nào!
Tự bảo vệ, hay là đang trong trạng thái ngủ say?
Hay phải cần Lý Hạo kích thích mới được?
Xem ra binh khí trong bài thổ khúc đều không tầm thường, chúng có phần khác với một số vật siêu năng mà ông từng thấy trước đây.
“Có thể hút ra không?”
Viên Thạc nghĩ một lúc rồi nhẹ nhàng luân chuyển Thổ nạp thuật, ngay sau đó, một dòng khí tức ôn lưu trào ra!
“A!”
Viên Thạc rên rỉ, đột nhiên cảm thấy dễ chịu đến tận xương tủy, quả thật thoải mái như thời còn trẻ thở được mẹ cho uống một ngụm sữa nóng.
Nhiều thật!
Đúng là một nguồn năng lượng thần bí đặc biệt phong phú!
Thực sự có thể hút nó ra!
Lúc bấy giờ Viên Thạc có chút thần du thiên địa, cả người ngây ngất.
Năng lượng thần bí cường đại, trào ra mãnh liệt rồi tức khắc chảy xuôi vào cơ thể ông.
Trái tim ông nhanh chóng điên cuồng hấp thu số năng lượng thần bí ấy.
Trong cơ thể, không chỉ trái tim, mà cả những vết nứt sâu trong huyết quản hay vết thương trên xương cốt cũng đều cấp tốc hút lấy.
Khắp người ông, không có nơi nào là không điên cuồng hấp thu số năng lượng thần bí này!
Cơ thể của ông dường như rất khao khát có được nó.
Bởi ông đã từng là một võ sư sắp sửa đạt đến mức Đấu Thiên, là một đại tông sư không hề tầm thường.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc trên cơ thể ông lưu lại rất nhiều ám thương.
Phiêu phiêu dục tiên!
Nhất thời Viên Thạc quên mất mình từng muốn để lại cho Lý Hạo, chỉ trách ông quá khao khát thứ năng lượng thần bí này.
Đây là tiên đan linh dược!
Hút một chút, lại thêm một chút, ta chỉ hút một chút nữa thôi…
Trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy.
Một lúc sau, lấy tâm thái của một đại tông sư siêu phàm, Viên Thạc đột ngột bừng tỉnh.
Có thể khôi phục bình tĩnh trong trạng thái dục tiên dục tử này thì quả nhiên tâm thái của Viên Thạc cực kỳ phi thường!
Ông cầm ngọc kiếm bằng một tay, tay kia nắm chặt thành quyền, cố gắng xoa dịu chấn động trong lòng.
Ông nhìn Lý Hạo, ánh mắt hoàn toàn thay đổi, đột nhiên lạnh lùng nói: “Phiền toái của ngươi vượt ngoài sức tưởng tượng rồi!”
“…”
Chương 64: Chỗ Dựa Lớn Nhất
Viên Thạc nhìn Lý Hạo, ánh mắt hoàn toàn thay đổi, đột nhiên lạnh lùng nói: “Phiền toái của ngươi vượt ngoài sức tưởng tượng rồi!”
“…”
Lý Hạo ngẩn ra, không phải ngài đang hấp thu năng lượng thần bí à?
Tự dưng nói ra lời này là có ý gì? Lão sư định cướp của ta sao?
Hắn muốn nói, ta còn một thanh đao nữa, ngọc kiếm vật gia bảo tổ tiên truyền lại, lão sư có thể đổi lại cướp thứ khác được không?
“Thứ này… vượt qua tất cả những vật siêu năng ta từng thấy.
Kẻ nhìn chằm chằm vào nó hẳn là đã biết được sự quý giá của nó.
Nếu thật sự biết thì quả thực, phiền phức của ngươi tuyệt đối là ngoài sức tưởng tượng! Đối phương nhất định muốn cướp đoạt, vấn đề then chốt là thanh kiếm này còn chưa được giải phong!”
Đúng, chưa giải phong!
Với hiểu biết của mình, Viên Thạc thật sự chấn động.
Thanh kiếm trong tay ông tám chín phần là chưa được giải phong.
Năng lượng thần bí mà ông ấy hấp thu chỉ là một phần của năng lượng thần bí được tích trữ trong thanh kiếm, không phải là thứ quý giá nhất, thứ quý giá thực sự chính là thanh kiếm.
Nếu vậy, Viên Thạc gần như không thể nhịn được nữa rồi.
Có thể tưởng tượng được, một khi phong ấn mở ra, đến cùng sẽ có bao nhiêu người khát vọng được sở hữu thanh kiếm.
“Bát đại gia tộc ở Ngân Thành…” Viên Thạc lẩm bẩm.
Ngân Thành nhỏ như vậy, trước đây ông nghĩ, dù có bát đại gia tộc trong truyền thuyết thì đã sao?
Thế giới to lớn biết mấy, trong khi Ngân Thành lại nhỏ bé đến đáng thương.
Bát đại gia tộc ở đây có thể lợi hại được bao nhiêu?
Nhưng vào lúc này, ông đột nhiên có chút nghi hoặc.
Lẽ nào lại có liên quan đến cổ văn minh?
Một thanh kiếm còn chưa giải phong!
Viên Thạc cảm nhận vết thương ở tim đã hồi phục được ba thành, thật không thể tin nổi.
Như vậy chẳng phải chỉ cần hấp thu thêm ba lần, năm lần nữa thì thương thế ở tim có thể khôi phục hoàn toàn sao?
Sau đó hút thêm một hai lần nữa là ám thương toàn thân sẽ biến mất?
Lại hút tiếp thêm một hai lần, chính mình… chẳng lẽ có thể khôi phục thân thể đỉnh cao ngày trẻ, có thể tiến tới Đấu Thiên?
Đừng làm rộn!
Ta bỏ cuộc rồi, cũng hết hi vọng rồi… ta còn nghĩ tới chuyện tấn cấp Đấu Thiên gì nữa chứ?
Có điều… nếu ta thật sự lên tới Đấu Thiên, sau đó lại trùng kích khóa siêu năng thì chẳng phải ta còn hi vọng hơn so với mấy năm trước sao?
Nuốt một ngụm nước bọt, suy nghĩ dần dần trở nên mất khống chế.
Trái tim cũng đập loạn liên hồi.
Ông nhìn Lý Hạo, đột nhiên hỏi: “Ngươi đã từng nói cho ai khác chưa?”
Lý Hạo có chút âu sầu trong lòng, giọng điệu này là sao, lão sư thật sự muốn cướp à?
“Lão sư… bình tĩnh, bình tĩnh một chút! Ta chưa nói với ai khác, chỉ có ta và một con chó biết.”
“Vậy thì tốt!”
Viên Thạc gật đầu, sau một khắc, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Ta cũng biết!
Trong miệng tên tiểu tử Lý Hạo này nói, ngoài hắn còn có một con chó… lời này sao nghe như thể đang mắng người vậy?
“Đừng nói cho bất luận kẻ nào!”
Viên Thạc dặn dò một câu rồi lại mắng: “Còn nữa… đồ ngốc, lẽ ra ngươi không nên nói cho ta!”
Lý Hạo ngượng ngùng, “Như vậy sao được! Lão sư, hai thứ quý giá như “Ngũ Cầm Tân Thư” và “Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật” này ngài nói cho liền cho, vả lại mấy năm nay đều là ngài chăm sóc, chiếu cố ta.
Dù ta có không nói cho cha mình thì cũng nhất định phải nói với lão sư!”
“Ha ha!”
Viên Thạc cười nhạo, “Cha ngươi đã xuống lỗ từ lâu, không ngờ ngươi cũng muốn ta xuống mồ theo ông ấy?”
“… Ta không có ý này mà.”
“Được rồi, ta hiểu!”
Viên Thạc nói xong, nhìn ngọc kiếm trong tay một chút rồi ném cho Lý Hạo, trầm mặc một hồi mới nói: “Ta thấy loại năng lượng thần bí này vẫn có hạn, không thể tiêu hoang, đã nuôi chó còn cho cả chó hấp thu, ngươi đúng là kẻ kỳ quặc!”
“Lão sư, ngài cảm thấy thế nào rồi?”
“Tạm được!”
“Vậy lão sư hấp thu nhiều thêm một chút đi…”
“Không cần!”
Lý Hạo cũng là người thông minh, vừa rồi nhìn thấy lão sư chấn động, hắn đoán có lẽ tinh quang năng đã có tác dụng với ông.
Nghĩ vậy, Lý Hạo bèn nghiêm mặt nói: “Lão sư, lần này ta thực sự gặp nguy hiểm rất lớn! Năng lượng thần bí mặc dù tốt nhưng ta sợ là ta không có mạng để dùng.
Nếu lão sư có thể thăng cấp lên Đấu Thiên hoặc trở thành một Tinh Quang Sư, ít nhất ta vẫn còn có cơ hội toàn mạng!”
“Ở chỗ ta trốn một năm là được!”
Ánh mắt Viên Thạc sáng ngời, “Trong một năm, nếu ngươi có thể hấp thu một hồi năng lượng thần bí này và đặt nền móng tốt, ta sẽ đảm bảo ngươi thăng cấp Phá Bách! Tối thiểu lấy thân phận võ sư Phá Bách thăng cấp thành Tinh Quang Sư.
Bằng cách này, một năm sau ngươi tiến vào, dù là ở trong Tuần Dạ Nhân thì cũng không phải kẻ yếu!”
“Lão sư, ngài có chắc là ta trốn ở đây sẽ hữu ích không? Nếu đối phương không lấy được nó, nhưng quyết định phá đám bằng cách truyền ra ngoài, thu hút người khác hay thu hút sự thèm muốn của Tuần Dạ Nhân thì sao?”
Lúc này, Lý Hạo cũng lộ ra vẻ tàn nhẫn, “Lão sư, ngài cũng nói là nó quý giá, dựa vào kinh nghiệm khảo cổ nhiều năm của ngài mà còn cảm thấy đây là bảo vật, vậy những kẻ khác thì sao? Bây giờ, biện pháp tốt nhất là giết người diệt khẩu!”
Lý Hạo giương nanh múa vuốt, tăng đà thanh thế cho mình: “Có lẽ rất nhiều người biết thổ khúc về bát đại gia tộc ở Ngân Thành, chỉ là không biết tình hình cụ thể.
Nhưng kẻ đã giết Trương Viễn nhất định là biết chi tiết! Dù gì trong mắt người khác, Ngân Thành cũng chỉ là một địa phương nhỏ bé, vật siêu năng cũng không đáng nhắc tới, ít nhất sẽ không thu hút được sự chú ý của đại nhân vật!”
“Mà ta thì không có bản lĩnh ấy.
Nếu như lão sư thành công thăng cấp rồi giết chết tên kia thì đối với ta chính là một loại bảo hộ… Chẳng lẽ, lão sư không nắm chắc mình có thể thăng cấp, hoặc là không nắm chắc mình có thể giết tên kia?”
“…”
Viên Thạc ngơ ngác nhìn tên học trò trước mặt, nửa ngày mới giật mình, run rẩy nói: “Tiểu tử nhà ngươi, từ bao giờ đã trở nên ngoan độc như vậy? Mấy lời ‘giết người diệt khẩu’ mà cũng nói ra miệng được?”
Ta không dạy nha!
Những gì ta dạy đứa trẻ này là tu tâm dưỡng tính, chăm chỉ học tập, ta chưa bao giờ dạy nó giết người diệt khẩu!
Lý Hạo nở nụ cười hệt như tiểu hồ ly, “Lão sư, ta làm việc ở Tuần Kiểm Ti đã một năm, vụ án nào mà chưa gặp qua, hồ sơ gì mà chưa từng đọc, thấy nhiều thì sớm quen thôi!”
Nghe vậy, Viên Thạc thầm mắng Tuần Kiểm Ti một vạn câu, có vẻ bọn họ dạy hư tiểu hài tử.
Lý Hạo hắc hóa rồi!
Ông có chút cảm giác đau khổ, người mà ta bồi dưỡng phải là người tốt cơ.
“Lão sư, ngài muốn hấp thu thêm thì cứ hút đi, ngài mạnh như vậy mà chỉ hút một chút xíu, cảm giác còn không bằng ta hút tối qua!”
“…”
Thấy Viên Thạc còn đang nhăn nhó, bộ dạng Lý Hạo liền như thể chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, đau lòng nói: “Lão sư, tiện nghi ngoại nhân, không bằng tiện nghi người nhà.
Lão sư cứ nói thẳng, ngài hút nhiều thì có thăng cấp được không? Nếu không được thì ta đi tìm Lưu đội trưởng thử xem, có lẽ ông ta tấn cấp cũng rất lợi hại…”
“Cái rắm nhà ngươi!”
Viên Thạc cả giận mắng: “Lưu Long có bản lĩnh gì so với ta? Đừng nói Lưu Long, chính cha hắn năm đó, danh xưng Ngân Nguyệt Tam Thương, một trong Ngân Thương Lưu Hạo, gặp ta cũng phải nằm sấp ổ, ngoan ngoãn gọi một tiếng Thạc gia!”
Lý Hạo không nói gì, chỉ hơi tò mò, cha Lưu Long cũng là võ sư sao?
Còn được mệnh danh là một trong Ngân Nguyệt Tam Thương?
Nhưng ngân thương… nghe không hay lắm!
Nghe thoáng qua na ná dâm thương.
Cảm giác hệt như hái hoa đạo tặc!
“Thôi được rồi!” Ánh mắt của Viên Thạc đột nhiên sáng lên, “Ngươi đã không quan tâm mà Viên Thạc ta còn nhăn nhó từ chối thì chẳng phải mất mặt lắm sao? Vậy thì hút! Cùng lắm thì khi nào thành công, ta sẽ đoạt một chút đồ tốt về đền bù cho ngươi!”
Lúc này, ánh mắt ông sáng như tuyết đến dọa người!
“Nếu ta thực sự có thể bình phục thương thế, chữa khỏi ám thương, thăng cấp Đấu Thiên… Cho dù không tiến vào lĩnh vực siêu năng thì với thân phận võ sư Đấu Thiên, ta cũng dám khiêu chiến cả thiên hạ.
Chỉ mới qua hai mươi năm, ta không tin một Đấu Thiên lại không có nổi một chỗ cắm dùi ở Ngân Thành nho nhỏ này!”
Viên Thạc đã hoàn toàn phóng túng rồi!
Cơ hội, hy vọng, mọi thứ đều gần ngay trước mắt!
Ông nhìn Lý Hạo với vẻ mặt cực kỳ trịnh trọng: “Yên tâm, nếu ta thực sự hút hết thanh kiếm này thì ta sẽ tìm cách đoạt lấy những binh khí khác của bát đại gia tộc về đền bù cho ngươi!”
Lời vừa dứt, chẳng mảy may chần chờ, ông lập tức phát huy Ngũ cầm thổ nạp thuật đến cực hạn.
Một nguồn năng lượng thần bí mạnh mẽ lan rộng ra!
“Cút!”
Đúng lúc đó, Viên Thạc tức giận gầm lên: “Lão tử đang dạy học trò mình Ngũ cầm bí thuật, kẻ nào dám tới gần, ta sẽ cho các ngươi biết một lão Phá Bách võ sư có giết người được hay không!
Một tiếng gầm lên, bốn phía nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Những kẻ bảo vệ ngoại vi cũng như giám sát ông đều lần lượt biến mất.
Không ai dám nhìn trộm một vị Phá Bách võ sư truyền thụ bí thuật, trừ khi là một cường giả trong Tuần Dạ Nhân đến, nếu không những Tuần Dạ Nhân tầm thường mà gặp phải Viên Thạc thì chẳng khác nào tự giao nộp mạng mình.
Hơn nữa còn chưa tới mức đôi bên trở mặt, thế nên tốt nhất là nên biết điều lui tránh thì hơn.
Mãnh hổ dù già thì hổ uy vẫn còn!
Mặc dù Lý Hạo không nhìn thấy người trong bóng tối nhưng vẫn không ngăn được trong lòng hắn dâng trào cảm xúc.
Đây chính là lão sư của hắn, là cường giả đỉnh cấp võ sư năm nào, cho dù bây giờ là thời đại hoành hành của siêu năng nhưng ông vẫn có thể uy hiếp tứ phương.
“Đấu Thiên…”
Lý Hạo nghĩ thầm, vạn phần mong chờ, võ sư Đấu Thiên và huyết ảnh, rốt cuộc ai mạnh hơn ai?
Lão sư… nhất định phải thăng cấp thành công!
Đây mới là át chủ bài lớn nhất, là chỗ dựa vững chắc nhất của hắn.
Chương 65: Con Mắt Thứ Ba
Trong tiểu viện, gió nổi mây vần.
Lão hổ vẫn có ba phần uy nghiêm!
Khi Viên Thạc nổi giận, bóng người bốn phía cũng theo đó dần biến mất.
Mà Viên Thạc lúc này cũng đang khai triển toàn bộ Thổ nạp thuật.
Là một võ sư đỉnh cấp, một khi đã ra quyết định thì Viên Thạc không do dự chút nào, trước khi làm việc gì vốn cũng đã suy nghĩ ba phần, đến lúc hạ quyết tâm thì lại càng quyết đoán đến kinh người.
Năng lượng tinh quang điên cuồng tràn vào cơ thể!
Tiếng tim đập thình thịch mạnh tới nỗi ngay cả Lý Hạo cũng có thể nghe thấy.
Hắn vừa phấn khích lại vừa thấp thỏm không nói nên lời.
Quả thật hắn hơi sợ, sợ rằng năng lượng tinh quang không đủ cho lão sư dùng!
Nhỡ đâu lão sư hấp thu được quá ít dẫn tới vô phương tấn cấp thì phải làm sao?
Hắn lo lắng năng lượng tinh quang trên ngọc kiếm có hạn, thậm chí còn đang cân nhắc xem liệu có thể thêm thạch đao nếu ngọc kiếm không đủ không?
Về phần tiêu hao hết hai vật phẩm gia truyền, nhưng đối lấy sự khôi phục hoặc thậm chí là thăng cấp của Viên Thạc thì dưới quan điểm của Lý Hạo, mọi thứ đều xứng đáng!
Bằng không, tiện nghi nếu không thuộc về huyết ảnh thì cũng sẽ thuộc về Tuần Dạ Nhân.
Đây là kết quả tồi tệ nhất!
Còn Lý Hạo hắn thì chín phần là không chờ nổi tới lúc hưởng thụ sạch sẽ tinh quang năng, làm gì thì làm, giữ mạng được rồi hẵng tính tới những thứ khác!
Cùng lúc Viên Thạc hấp thu năng lượng tinh quang.
Ngân Thành cổ viện.
Bên ngoài tiểu viện, trong phạm vi mấy trăm mét lúc này không có một bóng người.
Nhưng xa xa trên sân thượng tòa nhà dạy học của cổ viện lại xuất hiện hai bóng người.
Một nam một nữ, diện mạo đều có phần mơ hồ.
“Hồ Hạo, ngươi thấy thế nào?”
Người phụ nữ hỏi một câu, ánh mắt dõi về hướng tiểu viện.nhưng thay vì trực tiếp nhìn Viên Thạc thì tầm mắt nàng lại có phần chệch đi.
Bên kia loáng thoáng có một cỗ khí huyết lan tràn, cho nên nàng không dám trực tiếp dò xét.
Người đàn ông mặc một thân trang phục màu đen, dáng vẻ mảnh khảnh, nhỏ giọng đáp: “Không thấy thế nào cả, Viên Thạc muốn truyền cho đồ đệ bí thuật riêng thì cứ truyền thôi.”
“Thật là chỉ truyền bí thuật?”
Người phụ nữ có vẻ hơi khó tin, “Động tĩnh lớn thế kia, nếu chỉ muốn giảng dạy kiến thức thì vào nhà mà giảng giải là được, sao lại phải gây ra động tĩnh lớn như vậy trong sân…”
“Thị uy.”
Người đàn ông mỉm cười, “Ngươi cũng biết tình hình mà.
Có vẻ như có một Siêu Năng Giả bí ẩn đang để mắt đến tiểu đồ đệ của hắn.
Viên Thạc dù gì cũng hoành hành một đời, bây giờ siêu năng quật khởi, ông ta đã phải ẩn nhẫn ẩn nấp nhiều năm, kết quả ngay cả quan môn đệ tử mình thu nhận cũng bị người theo dõi, như thế chẳng phải uất ức lắm sao? Hôm nay náo ra động tĩnh lớn như thế có lẽ vì muốn cảnh cáo đối ngoại, hi vọng có thể chấn nhiếp đối phương!”
“Có tác dụng à?” Người phụ nữ khẽ thở dài, “Thời đại thuộc về ông ta đã qua rồi!”
Hai mươi năm trước, thời đại đó là của võ sư.
Nhưng bây giờ đã không còn là thời đại kia nữa rồi.
Hai mươi năm trước, Viên Thạc hoành hành một thế, là một võ sư Phá Bách, thậm chí còn là nhân vật hàng đầu trong giới Phá Bách, thiếu chút nữa đã trở thành một sự tồn tại mang tên Đấu Thiên.
Một nhân vật như vậy, ai mà không kính nể ba phần?
Đặt ở vài năm trước, quả thật Viên Thạc vẫn còn có đủ lực chấn nhiếp.
Tuy nhiên vào năm ngoái, ngay khi một học trò trong cổ viện bị giết thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc uy vọng của Viên Thạc đã triệt để tiêu tán.
Chuyện Viên Thạc bị thương hẳn đã được lan truyền, thậm chí cả việc khí huyết tàn bại, trái tim bị hao tổn cũng đã bị tiết lộ.
Bằng không, Siêu Năng Giả bình thường nhất định không dám chọc vào một võ sư Phá Bách đỉnh phong.
Một năm trước đối phương dám ra tay ở cổ viện, nghĩa là đối phương đã không còn đặt Viên Thạc vào mắt!
Trên trán người phụ nữ dường như có một con mắt chưa mở, lúc này, nàng lại nhìn về một phương hướng xa xăm, trong lòng mơ hồ có chút ý động, Viên Thạc… đã không còn là Viên Thạc năm xưa nữa rồi.
Kỳ thật nàng rất hứng thú với Ngũ cầm bí thuật!
Nàng muốn mở mắt nhìn, nhìn thấu mọi thứ đằng sau tầng khí huyết kia.
Viên Thạc là đang truyền thừa bí thuật hay đang làm chuyện gì khác?
Khoảnh khắc tiếp theo, trên trán nàng lập lòe một tầng tinh quang, người đàn ông bên cạnh thấp giọng can ngăn: “Đừng làm bừa, chúng ta ở đây là để bảo vệ ông ta, không phải trêu chọc…”
“Không sao đâu!”
Người phụ nữ vẫn không thể kìm nén sự tò mò của mình, con mắt thứ ba trên trán nàng đang mở ra.
Người đàn ông cau mày nhắc nhở: “Cẩn thận bị tinh lực kích thương…”
Người phụ nữ chỉ cười chứ không đáp.
Tinh lực kích thương?
Cách vài trăm mét?
Võ sư… rất lợi hại sao?
Tuổi tác của người phụ nữ không lớn lắm, thời gian trở thành Siêu Năng Giả cũng không tính là quá lâu, cũng đã từng gặp qua một vài võ sư Trảm Thập, bọn họ đều không đỡ nổi một đòn của nàng!
Về phần Phá Bách võ sư thì nàng cũng từng gặp một vị, nhưng vị đó đến trụ sở của Tuần Dạ Nhân lại tương đối biết điều, cũng rất khiêm tốn, thấy người của Tuần Dạ Nhân đều hết sức khách khí, thậm chí có chút luồn cúi hèn mọn.
Vì vậy trong mắt nàng, thời đại của võ sư đã kết thúc rồi!
Thần thoại ngày xưa hay Phá Bách võ sư thì bây giờ cũng chỉ đến thế là cùng.
Huống hồ gì Viên Thạc còn đang bị thương.
Dù sao cũng chỉ liếc mắt nhìn một cái thôi, có làm gì ghê gớm đâu.
Người phụ nữ không nghe lời khuyên, vẫn chọn mở mắt thứ ba quan sát, ngoài miệng còn cười nói: “Hồ Hạo, chúng ta có bổn phận và trách nhiệm phải quan sát rõ ràng tình hình, đề phòng Viên lão xảy ra chuyện gì.
Chúng ta chỉ đang thực hiện chức trách của mình mà thôi, ai biết được cái tên Lý Hạo kia có phải đang âm mưu hãm hại Viên lão hay không…”
Tìm được cớ thì không sợ bị quy trách nhiệm.
Hồ Hạo nhíu chặt mày nhưng cũng không nói gì thêm.
Vì hy vọng thăng cấp của Viên Thạc đã bị cắt đứt cho nên người của tổng bộ Tuần Dạ Nhân thật sự không còn coi trọng Viên Thạc như trước nữa.
Huống chi, Viên Thạc quả thật đã lớn tuổi, mà hiện tại Tuần Dạ Nhân cũng đang hợp tác với những chuyên gia hàng đầu khác trong lĩnh vực cổ văn minh.
Cho nên địa vị của Viên Thạc vẫn đang không ngừng trượt dốc.
“Cẩn thận, võ sư đỉnh cấp vẫn rất lợi hại…”
“Ta biết rồi!”
Người phụ nữ ngắt lời gã, con mắt thứ ba đã mở ra hoàn toàn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










