[Dịch] Tinh Môn
Tập 109 : Nhắc Lại Cơ Cấu (c541-c545)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Nhắc Lại Cơ Cấu
Một nhóm bốn người dưới con mắt cung kính sùng bái của những người khác đi ra cửa lớn.
Ở cửa ra vào có một dàn xe ô tô màu đen đang dừng ở đó.
Tài xế lái xe trầm mặc ít nói.
Lý Hạo quan sát một chút, có thể là một người võ sư, cũng không phải là siêu năng, không có chùm sáng hiện ra.
Về phần người lái xe này là võ sư cấp độ gì, Lý Hạo không có cảm nhận được tiềm thế tồn tại, vậy xác suất lớn là dưới Phá Bách viên mãn, ngược lại hắn cũng không quá chú ý.
Lên xe, Hách Liên Xuyên mập này chạy tới tay lái phụ trước.
Lý Hạo rất khó chịu!
Hắn chạy không có nhanh bằng tên mập này.
Hắn ta ngồi tay lái phụ, xe này cũng không phải có ba hàng ghế, mà bản thân mình chỉ có thể cùng Hầu Tiêu Trần, Ngọc tổng quản ở ghế sau.
Trong lòng Lý Hạo thầm mắng một tiếng, tên mập chết bầm không phải người tốt!
Hắn cũng muốn ngồi phía trước!
Chớ nhìn hắn hôm qua lúc giết người rất mạnh mẽ, nhưng Lý Hạo vẫn là có chừng mực, hiện tại hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Hầu Tiêu Trần, cũng là bị người một thương đâm chết.
Ở cùng một chỗ với mấy người này thật ra áp lực rất lớn.
Thế nhưng việc đã đến nước này, hắn cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể ngồi bên cạnh Hầu Tiêu Trần.
Hầu Tiêu Trần ngồi ở giữa, bên trái là Lý Hạo, bên phải là Ngọc tổng quản.
Hầu Tiêu Trần vẫn ho khan vài tiếng như cũ, ngồi ở bên cạnh hắn Lý Hạo lại thấy rõ ràng một chút, giống như thấy được một sợi màu đỏ, trong lòng có chút kỳ lạ, giả vờ sao?
Đến lúc này cũng không có người khác, còn giả vờ ho ra máu?
Làm cấp dưới vẫn phải quan tâm một chút, Lý Hạo vội vàng nói: “Vết thương của bộ trưởng còn chưa lành sao?”
“Vết thương cũ năm xưa, không có gì đáng ngại, chính là không trị được tận gốc.”
Hầu Tiêu Trần cười cười, không nói tiếp chuyện này, lại nói: “Tiểu Lý, ngươi đối với toàn bộ vương triều Thiên Tinh biết những gì rồi?”
“Vương triều có chín ti, hoàng thất, 99 hành tỉnh…”
Lý Hạo lập tức nói vài câu, Hầu Tiêu Trần đều cười: “Chỉ những thứ này sao?”
“Ách… Trước kia ta không có ra khỏi Ngân Thành, có một số việc trên sách cũng sẽ không viết, cho nên ta…”
“Kiến thức kém!”
Hầu Tiêu Trần giống như là đang trách cứ, cũng có chút ý tứ phê bình.
“Tên Viên Thạc kia chỉ quan tâm võ lâm, chỉ quan tâm đào mộ, đối với những cái khác cũng không quá quan tâm, mặc dù ngươi cùng hắn học mấy năm nhưng là biết vẫn còn quá ít.”
Hắn ho khan một cái: “Tiểu Ngọc, giới thiệu đơn giản cho Lý Hạo một chút tình huống vương triều.”
Nói xong hắn liền nhắm mắt nghĩ ngơi, không quan tâm Lý Hạo nữa.
Ngọc tổng quản cũng không nhiều lời, bình tĩnh nói: “Vương triều Thiên Tinh thành lập năm 1531 đến nay đã 199 năm, sang năm chính là đại điển 200 năm của vương triều.
Vương triều 120 năm trước do hoàng thất quản lý! Mãi đến 80 năm trước, năm1650 liên danh chín ti dâng tấu, mời hoàng thất không làm mà trị, chín ti bắt đầu chấp chính.”
“Chín ti phân biệt là Hành Chính ti, Quân Pháp ti, Tuần Kiểm ti, Thương Vụ ti, Tài Chính ti, Hình Pháp ti, Nội Vụ ti, Lễ Ngoại ti, cùng quyết định hệ thống quan viên thăng cấp Khảo Công ti.”
Lý Hạo yên lặng lắng nghe, thật ra hắn đã từng nghe qua chín ti, chỉ là bình thường không quá quan tâm mà thôi, có vài cơ cấu ở Ngân Nguyệt không có, hoặc là có nhưng cảm giác tồn tại không lớn.
“Thế giới 99 hành tỉnh, trên tổng thể chia làm năm bộ phận Đông Nam Tây Bắc Trung, Trung Bộ rộng nhiều người, thương nghiệp phát đạt, tài phú tụ tập, dưới tình huống bình thường, 22 hành tỉnh đều chia thành Trung Bộ.”
“Ngân Nguyệt chính là một trong các tỉnh khu vực Bắc Bộ, toàn bộ phương bắc tổng cộng có 19 hành tỉnh, hợp thành vương triều Bắc cảnh!”
“…”
Trên đường đi, Ngọc tổng quản đều phổ cập cho Lý Hạo những cơ sở tri thức này, những thứ này ra ngoài hỏi người khác thì rất nhiều người không biết.
Thiên hạ quá lớn!
Ở trong mắt rất nhiều người một cái hành tỉnh đã là toàn bộ đất trời của bọn hắn, ai sẽ để ý đến chuyện hành tỉnh bên ngoài chứ?
Nhưng giờ phút này theo lời Ngọc tổng quản, Lý Hạo dần dần cảm nhận được sự khổng lồ của toàn bộ vương triều.
Lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi!
Chín ti, hoàng thất, hành tỉnh…
Ngân Nguyệt chỉ là một trong 99 hành tỉnh của thiên hạ này, cùng là khu vực biên cương, trừ võ lâm tập tục nồng hậu dày đặc bên ngoài năm đó thì gần như cũng không chỗ nào đặc biệt.
Xe cũng dần dần tới gần Hành Chính Tổng Thự.
Lúc này Hầu Tiêu Trần mở to mắt, ho khan một cái nói: “Phương bắc có 19 hành tỉnh, các tỉnh đều tương đối độc lập, nhưng mà có ba hành tỉnh lớn tương đối đặc thù, ba hành tỉnh này gần Trung Bộ, bởi vì một số việc mà ba hành tỉnh thống nhất tiến hành chế độ quân quản, đã thi hành được nhiều năm.”
“Ba hình tỉnh lớn theo thứ tự là Vụ tỉnh quanh năm bị mây mù bao phủ, như một tòa thành trên trời! Đầu nguồn hành tỉnh sông lớn rất nhiều, thủy phỉ đông đảo, lũ lụt nghiêm trọng.
Bên trong Bắc Hải hành tỉnh có khu hải vực lớn… Cũng là đường ranh giới Trung Bộ với phương bắc, vượt qua đường ranh giới Bắc Hải này đương nhiên chính là khu vực Trung Bộ.”
Lý Hạo nhớ lại một chút bản đồ vương triều đã nhìn qua, trên tổng thể đã hiểu ba hình tỉnh lớn này ở chỗ nào.
Ba hình tỉnh lớn cách Ngân Nguyệt có hơi xa.
Đương nhiên ở trên toàn bộ bản đồ thì lại không tính là xa, chỉ cần vượt qua Lâm Giang hành tỉnh sát vách là có thể đến đầu nguồn, mà đầu nguồn với Vụ tỉnh, Bắc Hải là một hình tam giác.
Bắc Hải là hình tam giác nhọn, đầu nguồn với Vụ tỉnh đối với Ngân Nguyệt mà nói thì là tương đối hợp thành một tuyến đầu.
Xuất phát từ Ngân Nguyệt vượt qua Lâm Giang hành tỉnh, sau đó tiến vào đầu nguồn, tới giao giới Vụ tỉnh đi một đường thẳng, đi mấy ngàn dặm thì chính là Bắc Hải hành tỉnh, sau khi vượt qua Bắc Hải mới xem như là tiến vào khu vực Trung Bộ.
Lý Hạo cái hiểu cái không, Hầu Tiêu Trần cố ý giới thiệu cho hắn một chút về ba hình tỉnh lớn là vì cái gì?
19 hành tỉnh phương bắc, Hầu Tiêu Trần chỉ ra ba cái trong đó, chẳng lẽ có gì đặc biệt?
Chế độ quân quản?
Lúc này Hầu Tiêu Trần lại nói: “Ba hình tỉnh lớn hợp thành một đầu mũi tên, xuôi nam có thể tiến vào Trung Bộ, lên phía bắc có thể phóng ra toàn bộ phương bắc, át bắc vọng nam, cũng là khu vực vương triều vẫn luôn cực kỳ chú ý đến.”
“Mà ba hình tỉnh lớn đều do một người khống chế, ba hình tỉnh lớn chín ti đều thuộc quyền quản lý của hắn, bản thân hắn còn chấp chưởng một đội quân bộ đội cực kỳ tinh nhuệ, chiến lực của bản nhân càng mạnh hơn, là Trấn Bắc đại tướng quân hoàng thất ban phong, cũng là tổng đốc đặc biệt chín ti ba tỉnh, cũng là người tướng quân duy nhất trong thiên hạ chấp chưởng khu vực ba tỉnh.”
Lý Hạo hình như có chút ấn tượng mơ hồ, giống như đã từng thấy ở trên quyển sách nào đó.
Nghĩ một lúc Lý Hạo mở miệng: “Bộ trưởng, người tướng quân này rất mạnh sao? Sau khi siêu năng khởi quật cũng trở thành siêu năng, đúng không?”
“Không tệ.”
A!
Lý Hạo vẫn không có quá nhiều hứng thú, cảm giác khoảng cách với hắn rất xa, có chút cảm giác như sách lịch sử, mặc dù biết những người kia là người sống nhưng có quan hệ gì với hắn đâu?
Chẳng lẽ Hầu Tiêu Trần chuẩn bị sau khi phản loạn, việc đầu tiên là vây quét người này?
Có khả năng này!
Cho nên, nhắc nhở sớm để cho hắn cẩn thận một chút?
Chương 542: Muốn Khóc
Đang lúc trò chuyện thì xe dừng lại.
Ở cửa ra vào có người đang đợi.
Một ông lão tóc hoa râm, lịch sự, nhìn thấy Hầu Tiêu Trần thì nở nụ cười mỉm: “Hầu bộ trưởng đến rồi.”
“Chu thự trưởng khách khí… Thế mà làm phiền Chu thự trưởng chờ ở đây, Hầu mỗ vô cùng xấu hổ!”
Hách Liên Xuyên ở một bên truyền âm giới thiệu, nói: “Chu Hành Đạo, Hành Chính Tổng Thự phó thự trưởng, cũng là phó thự trưởng đứng thứ nhất, là bạn nối khố của tổng thự Triệu thự trưởng, hai người hợp tác với nhau gần 40 năm… Từ khi còn ở vị trí thấp đã làm cộng sự với nhau, cũng là hợp tác hoàng kim của Ngân Nguyệt!”
Cùng hợp tác với nhau gần 40 năm thật sự là một thời gian dài đằng đẵng.
Với lại mấu chốt ở chỗ còn có thể cùng nhau trở thành nhân vật lớn của thành Ngân Nguyệt, nghiêm túc mà nói thì hai người này mới xem như lão đại với lão nhị của Ngân Nguyệt, chẳng qua hiện nay Hành Chính Tổng Thự suy thoái, sau khi siêu năng khởi quật thì hệ thống hành chính bị tổn thương nghiêm trọng.
Lý Hạo không nói chuyện, nơi này hắn cũng không có tư cách nói chuyện.
Nhưng mà hắn không nói chuyện, Chu thự trưởng chào hỏi xong Hầu bộ trưởng lại chào hỏi Ngọc tổng quản, lên tiếng chào hỏi Hách Liên Xuyên sau đó Lý Hạo vô cùng bất ngờ, đó chính là ông ta nhìn thoáng qua Lý Hạo, cười gật gật đầu: “Lý Hạo đúng không? Thanh niên tài tuấn, đệ tử Viên Thạc, thầy hay trò giỏi, năm đó Viên Thạc ở Ngân Nguyệt cũng nhân vật nổi danh, bây giờ đệ tử của hắn đều đã thành tài, cũng là niềm vui của Ngân Nguyệt.”
Lý Hạo bối rồi nhưng vẫn nhanh chóng nói: “Ngài quá khen rồi!”
“Là một đứa trẻ không tệ!”
Chu thự trưởng cười cười, không có nói gì thêm nữa, đi trước dẫn theo mấy người vào cửa.
Lý Hạo hơi nhíu mày, cũng không nói nhiều.
Tên của hắn xem ra đã lan truyền ra ngoài.
Cũng không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu nữa.
Hách Liên Xuyên lại truyền âm lần nữa: “Ông già này cũng không có khách khí với ta như vậy, ngược lại đối với ngươi lại rất khách khí, có phải năm đó đã từng bị sư phụ ngươi đánh qua hay không?”
“…”
Lý Hạo im lặng.
Lão sư ta chỉ đánh võ sư, người này là người học văn, đánh cái cái rắm ấy.
Về phần đối phương có phải cường giả hay không… Lý Hạo nhìn thoáng qua cũng không nhìn thấy chùm sáng, không phải siêu năng giả cũng không có ẩn giấu thực lực, về phần có phải võ sư hay không, nhìn dáng vẻ làn da kia cũng không quá giống.
Lão sư ta đánh ông ta làm gì?
Không để ý Hách Liên Xuyên, Lý Hạo cùng đi theo vào Hành Chính Tổng Thự, nơi này rất trống trải, trong đại sảnh cũng không quá nhiều người.
Nhìn thấy đám người, những người kia cũng vội vàng tránh đi, nhường đường cho họ.
Ngược lại siêu năng thì có.
Lý Hạo hình như rất ngạc nhiên, nhìn chung quanh thấy được một vài chùm sáng, nhưng mà không tính là quá mạnh, lầu hai hình như có hai ba người Nhật Diệu, cũng coi như tạm được, nhưng hôm qua Tam Dương Lý Hạo cũng giết rồi nên cũng không quá để ý.
Hành Chính Tổng Thự lớn như vậy nhưng nếu chỉ có mấy người Nhật Diệu tọa trấn nơi đây, vậy hoàn toàn chính xác sẽ đánh mất quyền lên tiếng.
Phía trên lầu ba hình như có mấy cái chùm sáng khá lớn.
Thậm chí còn có cả cấp độ Húc Quang!
Ngược lại Lý Hạo không cảm thấy đây là người tổng thự, có thể là người của cơ cấu khác, thậm chí là người chưa từng gặp mặt Hồ Thanh Phong, dù sao lần hội đàm tứ phương này đối phương chắc chắn sẽ tới.
Lý Hạo có một cặp mắt tuệ nhãn thì những người này rất khó giấu được ánh mắt của hắn.
Giờ phút này Lý Hạo lại không tự chủ được nhớ tới một việc.
Lúc hắn ở phòng cơ yếu từng thấy qua một vài ghi chép, lúc ấy có người thấy huyết ảnh nhưng nhanh chóng bị dẫn đi, hoặc là bị chết ngoài ý muốn, hắn vốn cho là sau khi tiến vào Tuần Dạ Nhân thì có thể gặp.
Thế nhưng cho tới hôm nay hắn đều không có gặp được những người này.
Những người này có phải cũng giống hắn, cũng có thể nhìn thấy những chùm sáng này?
Nếu như có thể… Vậy cường giả ẩn giấu thực lực đều thành trò cười rồi!
Nhà ai ẩn giấu cường giả gì để những người này xem một chút, tự nhiên có thể phát hiện ra.
“Những người kia… Cuối cùng đã đi đâu?”
Lý Hạo có chút hiếu kỳ, thật ra hắn vẫn muốn hỏi nhưng không có cơ hội, cũng không có cớ nào tốt để hỏi.
Tên Vương Minh kia hiển nhiên là không biết tình huống này.
Lý Hạo liếc qua Hách Liên Xuyên, có lẽ người này biết một chút.
Mấy người đi bộ lên lầu.
Không có đi thang máy, lầu ba không cao, mà Lý Hạo cũng phát hiện cường giả cũng không quá thích đi thang máy, có lẽ là lo lắng không gian nhỏ hẹp bị người khác đánh lén.
Lầu ba.
Từ cầu thang đi lên vào cửa chính là một cái phòng khách nhỏ, bây giờ có vài nhân viên công tác đang đợi.
Phía trước phòng khách nhỏ là một cánh cửa rất to, phía sau là phòng họp hội đàm lần này.
Mấy người nhân viên công tác ra vào ở cửa Lý Hạo nhìn lướt qua, đều là siêu năng giả, một người Nhật Diệu, 5 người còn lại là cấp độ Nguyệt Minh, đương nhiên Hành Chính Tổng Thự cũng khá coi trọng.
“Hầu bộ đến!”
Chu thự trưởng mở miệng, cửa lớn được mở ra.
Trong nháy mắt mở ra…
Lý Hạo cảm thấy mắt hắn mù rồi!
Hắn rất là ngạc nhiên khi giây phút cánh cửa này mở ra, hắn nhìn thoáng qua bên trong, kết quả… Hắn cảm thấy mắt chó của hắn đều mù rồi.
Nước mắt chậm rãi chảy xuống.
Lý Hạo lập tức cúi đầu, lau khô nước mắt.
Hắn muốn khóc!
Ngay lúc này hắn rất muốn khóc.
Mẹ nó!
Vừa khóc hắn vừa xúc động, hắn trợn tròn hai mắt, thậm chí hắn nghĩ hắn đang nằm mơ.
Khi hắn nhìn những người phía sau cánh cửa kia giống như ngày đó thấy được Kiều Phi Long…
Một người, hai người, ba người…
Trước đó cũng không thấy chùm sáng nào, bây giờ từng cái từng cái làm lóe mù mắt chó của hắn.
Trong đám người kia chùm sáng Húc Quang nhìn thấy lúc trước ngược lại bây giờ lại không dễ thấy.
Lý Hạo hoài nghi hắn đang nằm mơ!
Hắn ở đâu?
Hắn là ai?
Có phải hắn không nên tới chỗ này không?
Chương 543: Mù Mắt Hắn
Bây giờ trong phòng họp lớn tổng cộng có người của bốn phương.
Trừ ba cơ cấu lớn bên ngoài Tuần Dạ Nhân, còn lại chính là ba người Hồ Thanh Phong bọn họ.
Phía trên cùng phòng họp có một ông già ngồi ngay ngắn, đó là Triệu thự trưởng.
Bên trái, cũng là một ông lão, người mặc quân phục đặc biệt, đó là cường giả quân đội, Vũ soái trong miệng rất nhiều người mà Hồ Định Phương cùng một ông già khác chỉ có thể ngồi ở phía sau ông ta, đương nhiên địa vị của người này cao hơn hai người kia.
Phía bên phải là ti trưởng Tuần Kiểm ti, dáng người khôi ngô, bên người cũng ngồi mấy người.
Bọn Hồ Thanh Phong thì ngồi bên Tuần Kiểm ti, dù sao trên danh nghĩa Tuần Dạ Nhân vẫn thuộc quyền quản lý của Tuần Kiểm ti.
Mà con mắt Lý Hạo chính ngay lúc nhìn qua những người này mà muốn mù!
Hắn không biết mình bị ánh sáng của ai chọc mù mắt… Nhưng Lý Hạo biết địa phương quỷ quái này không phải là nơi để người đến.
Cái quỷ gì vậy?
Bây giờ hắn thật xúc động đến nỗi người cũng hơi phát run.
Mẹ nó, không thể tưởng tượng nổi.
Hắn giống như thấy được Hầu Tiêu Trần, mấu chốt là không phải thấy được một người, mà là thấy được… Mấy người!
“Lý Hạo?”
Hách Liên Xuyên một bên đẩy Lý Hạo, vẻ mặt hơi nghi ngờ, bị sao vậy?
Đi vào thôi!
Gia hỏa này đứng yên là muốn được người khác chú ý sao?
Lý Hạo cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí, giống như người mới, rầu rĩ nói: “Khẩn trương mà, Hách bộ… Ta… Chưa thấy qua sự kiện lớn như vậy, ngài đi phía trước ta giúp ta cản một chút, ta sợ sệt!”
Con mẹ nó!
Hách Liên Xuyên thầm mắng một tiếng, thằng ranh con này, lúc này còn giả vờ với ông.
Giả vờ cả nhà ngươi!
Hôm qua lúc ngươi giết Tam Dương, cũng không thấy hắn sợ sệt gì.
Có chút cạn lời nhưng cũng không nói nhiều, đi phía trước Lý Hạo, Lý Hạo giống như đứa bé cẩn thận từng li từng tí đi theo, một chút cũng không dám làm loạn, cứ nhút nhát như vậy giống như cô gái nhỏ đi theo sau lưng Hách Liên Xuyên.
Bọn hắn vào cửa, cửa lớn lại bị đóng lại.
Chu thự trưởng đi đối diện, Hầu Tiêu Trần trực tiếp ngồi xuống đối diện Triệu thự trưởng, ghế đủ nhiều, bọn Lý Hạo người tới lại không nhiều, chỉ có 4 người nên đều có chỗ ngồi, không có để cho bọn hắn đứng.
Ba người Lý Hạo đều ngồi ở phía sau Hầu Tiêu Trần, Lý Hạo cẩn thận từng li từng tí kéo cái ghế một chút, càng tránh đi ánh mắt tất cả mọi người, núp ở sau lưng Hầu Tiêu Trần, đẩy Hách Liên Xuyên ra ngoài.
Hách Liên Xuyên có chút im lặng, làm gì vậy!
Tên gia hỏa này, hôm nay làm sao lại như vậy?
Là sợ Hồ Thanh Phong tra được chuyện ngày hôm qua sao?
Hầu bộ ở đây, có gì phải sợ.
Hắn ta đá Lý Hạo một cước, lúc này mấy nhân vật lớn hình như đang chào hỏi lẫn nhau, Lý Hạo cũng không có tâm tư để nghe, âm thanh của Hách Liên Xuyên vang lên ở bên tai: “Người phía đối diện kia, trước mặt Chu thự trưởng là Triệu thự trưởng, lão đại Ngân Nguyệt, nhưng mà lão quỷ này không phải người tốt, ngoan cố không thay đổi, chuyên môn đối nghịch với Tuần Dạ Nhân chúng ta, nếu có được cơ hội không ai nhìn thấy ngươi có thể đánh hắn một trận!”
Lý Hạo cúi đầu.
Hắn không trả lời.
Hắn đang tự hỏi, suy nghĩ một chuyện, người mạnh hơn Hách Liên Xuyên thì có thể nghe được hắn ta đang truyền âm không?
Truyền âm chỉ là một loại vận dụng năng lượng, một loại dao động đặc thù.
Kẻ yếu đương nhiên sẽ không có tư cách đi phân tích, đi phân rõ, đi lắng nghe.
Vậy cường giả thì sao?
Lý Hạo không biết.
Cho nên bây giờ trong lòng của hắn rất là tò mò, cho nên hắn ngẩng đầu lên nhìn về phía ông già đối diện.
Mà ngay thời khắc đó vẻ mặt tươi cười của ông giống như đang nhìn Hầu Tiêu Trần, lại giống như đang nhìn bên Lý Hạo, ánh mắt không có ánh sáng, còn có chút dáng vẻ mệt mỏi, nhìn thấy ánh mắt Lý Hạo ông lại giống như khẽ gật đầu một chút, không quá rõ ràng.
Lý Hạo bồn chồn.
Tiếp theo, hắn nhìn lại Hách Liên Xuyên, Hách Liên Xuyên vẫn đang truyền âm như cũ: “Đừng nhìn lão gia hỏa kia, lão quỷ này nhìn mặt mũi hiền lành nhưng thật sự không phải người tốt, thường xuyên cắt xén tài nguyên cùng chi phí của chúng ta…”
Đang nói, hắn liền cảm giác có người đang nhìn chính mình, ngẩng đầu nhìn một chút thì thấy Triệu thự trưởng giống như đang nhìn hắn ta, Hách Liên Xuyên bày ra nụ cười xán lạn, lại là tiếp tục truyền âm cho Lý Hạo: “Nhìn thấy không? Lão quỷ này đối với người nào cũng đều khách khí, trên thực tế suy nghĩ rất xấu xa!”
Lý Hạo không lên tiếng.
Đã hiểu!
Triệu thự trưởng kia… Phần lớn có thể nghe được?
Hách Liên Xuyên, ngươi… Ngươi thật trâu bò!
Không chỉ Triệu thự trưởng, Lý Hạo nghi ngờ người ở hiện trường có thể nghe được, có khả năng không chỉ một hai người.
Mà lúc này Hách Liên Xuyên lại đá đá Lý Hạo: “Nhìn bên trái, ba người bên trái chính là thống soái quân đội! Ở giữa người kia, tóc bạc đó là Vũ soái quân Ngân Nguyệt, lão đầu này rất lợi hại, trước kia đánh trận còn bình định được một lần phản loạn, nhưng mà lão đầu này rất chảnh, dù sao ta đã gặp qua hai lần đều là một bộ lạnh như băng, không quá thích tiếp xúc với lão đầu này!”
Lý Hạo nhìn lại hướng bên trái thấy được ba người cũng nhìn thấy Hồ Định Phương đang chính hắn, còn nhẹ gật đầu với hắn.
Mà bên người Hồ Định Phương chính là một người lóe mù mắt, lúc này ông lão kia cũng nhìn hướng bên này, hình như nhìn Lý Hạo lại giống như nhìn Hách Liên Xuyên, mặt không biểu tình rất là nghiêm túc.
Hách Liên Xuyên truyền âm lần nữa: “Nhìn bên phải đi, người to con bên phải kia, nhìn thấy không? Dáng người cực kỳ lớn, khỏe mạnh, người này là ti trưởng Tuần Kiểm ti, lão đại trên danh nghĩa của chúng ta, tên là Khổng Khiết, tên giống như tên con gái, buồn cười không? Đừng xem thường to con, khổ người lớn, thực lực đối phương cũng không yếu, là Nhật Diệu đỉnh phong, thậm chí nghe nói sắp thành Tam Dương, chỉ kém hơn ta một chút… Rất tốt!”
Bên phải, ti trưởng to con cũng nhìn sang bên này, giống như đang nói chuyện với Hầu Tiêu Trần, ngữ khí lãnh đạm: “Tiêu Trần, lần sau họp không nên ai cũng tùy tiện mang đến, lộn xộn!”
“…”
Hách Liên Xuyên truyền âm lần nữa: “Nói ngươi đó! Tên gia hỏa này không biết ngươi lợi hại, nếu không…”
Lý Hạo đá hắn một cước, trong lòng thầm kêu khổ.
Ông Hách của ta ơi, ngài đừng nói chuyện nữa!
Im miệng ngươi lại đi!
Ta không lợi hại, ta một chút cũng không lợi hại, ta tính là cái rắm gì!
Ta chính là cặn bã!
Còn có, người ta không phải nói ta, là nói ngươi đó!
Ngươi xong rồi!
Hách Liên Xuyên thế mà lại có thể sống đến hôm nay, thật không dễ dàng.
Đúng vậy, người này… Mẹ nhà hắn, Lý Hạo trước đó nhìn thấy lóe mù mắt, cũng có người này.
Ông trời ơi.. !
Tình huống của Ngân Nguyệt đến cùng như thế nào?
Cả đám đều lóe mù mắt của hắn, hắn đều không có cách nào nhìn thẳng những người này.
Nói chùm sáng thì không quá giống chùm sáng.
Nói tiềm thế cũng không quá giống tiềm thế.
Những người này cho Lý Hạo một cảm giác rất đáng sợ, nhưng muốn nói võ sư đơn thuần hoặc là siêu năng cũng không quá giống.
Dù sao… Hắn cảm thấy con mắt hắn sắp mù, người cũng choáng váng rồi.
Chương 544: Cường Giả Trò Chuyện
Hách Liên Xuyên tự cho là truyền âm không có người nghe thấy, sự thật cũng đúng là như thế, bình thường Húc Quang không có cách nào nghe được gì, nhưng bây giờ hắn còn truyền âm một câu: “Cái lông vàng kia là cấp trên Hồ Thanh Phong, lần này cấp trên tới cấp độ Húc Quang, ở đây cũng là người mạnh nhất trừ Hầu bộ, ngươi cẩn thận hắn một chút là được rồi!”
Lý Hạo nhìn lại Hồ Thanh Phong, lần này con mắt không mù!
Nhìn Hồ Thanh Phong, ừ, chùm sáng rất lớn, rất lợi hại.
Sau đó… Không có!
Vẻ mặt Hồ Thanh Phong lạnh nhạt, giống như ai cũng nợ hắn, Lý Hạo cũng không quan tâm, hắn nhìn Hồ Thanh Phong, lại nhìn mấy người khác, trong lòng thở dài một tiếng, gia hỏa này thế mà chạy đến Ngân Nguyệt, tình huống Ngân Nguyệt như thế nào, hôm nay Lý Hạo đã hiểu một chút.
Nơi này chính là Địa Ngục!
Ở đây, chùm sáng Tam Dương như đèn huỳnh quang!
Hồ Định Phương là Tam Dương hậu kỳ cũng không phải dễ thấy.
Về việc trước đó không nhìn ra Chu thự trưởng là gì, bây giờ Lý Hạo cũng có chút nghi ngờ bản thân, có phải do ánh mắt hắn không tốt không, cho nên không nhìn ra là cái gì?
Hắn ở đây đợi một phút đồng hồ đều như một loại tra tấn.
Về phần người bên cạnh hắn, bốn người vừa bước vào Hách Liên Xuyên là Tam Dương trung kỳ… Nếu là không mang theo Hỏa Phượng Thương thì Lý Hạo cảm thấy gia hỏa này ngay cả tư cách ngồi ở đây cũng không có!
Về phần bản thân Lý Hạo, Lý Hạo cảm thấy, tốt xấu gì vẫn có tư cách hơn Hách Liên Xuyên một chút.
Ừ, ít nhất hắn còn trẻ tuổi!
“Người đều đã tới rồi.”
Lúc này Triệu thự trưởng mở miệng, âm thanh vang dội, chỉ là giống như ngủ không đủ giấc nên có chút cảm giác ngủ gà ngủ gật.
“Lần này muốn xác định một điều lệ!”
Triệu thự trưởng nói xong, nhìn thoáng qua Hồ Thanh Phong: “Hồ đặc phái viên, chuyện Hầu bộ trưởng đợt chút nữa rồi nói, chúng ta nói chuyện ba tỉnh phương bắc trước, ngươi có ý kiến gì không?”
Hồ Thanh Phong trầm giọng nói: “Không có ý kiến!”
“Đêm qua có tin tức truyền đến, tổng đốc ba tỉnh phương bắc Trấn Bắc đại tướng quân Khấu Thế Danh tướng quân bị người tập sát ở trong phủ!”
Triệu thự trưởng ho khan một tiếng, có chút khó chịu nói: “Khấu tướng quân trấn áp phản loạn ba tỉnh, công lao to lớn, bảo đảm an ổn bình định 19 tỉnh phương bắc, áp chế chiến tranh, đêm qua cũng là bị kẻ địch tập sát… Khụ khụ khụ… Khó có thể tin, khó có thể tưởng tượng được thiên hạ sẽ chấn động như thế nào!”
“Hôm nay họp cũng có ý tưởng niệm lại… Ba tỉnh phương bác không có Khấu tướng quân chắc chắn sẽ liên tục bất ổn, thậm chí lan tràn ra xung quanh, lần này còn phải thương lượng đối sách, ứng đối với sự phản loạn của ba tỉnh, Ngân Nguyệt mặc dù không tiếp giáp ba tỉnh nhưng cách đầu nguồn cũng không tính là quá xa, một khi Lâm Giang bị uy hiếp thì chẳng mấy chốc sẽ lan đến Ngân Nguyệt!”
“…”
Lý Hạo ở phía sau đã trợn tròn mắt.
Vừa mới nãy Hầu bộ trưởng nói chính là người này.
Hiện tại mình vừa đến thì đã nghe đến tin đối phương đã chết, bị người tập sát!
Mà Hầu bộ trưởng lại vừa trở về…
Trong lòng Lý Hạo vô cùng chấn động, ông trời ơi, con mẹ nhà hắn cuối cùng là tới chỗ quái quỷ nào vậy?
Mà lúc này Hách Liên Xuyên giống như cũng hiểu ra cái gì đó, sắc mặt có chút trắng bệch.
Vừa mới nãy ông ta cũng nghe thấy!
Cho nên nói… Cái chết của Đại tướng quân này có quan hệ với Hầu bộ sao?
Vũ soái cách đó không xa nghiêm túc nói: “Không cần nhiều lời, ba tổ chức lớn chắc chắn sẽ vì thế làm loạn, ta nên chờ lệnh chín ti xuất binh vây quét ba tổ chức lớn, bình định hỗn loạn phương bắc!”
Ti trưởng Tuần Kiểm ti vô cùng bình tĩnh: “Thự trưởng không không cần lo lắng, từ hôm nay Tuần Kiểm ti phát động toàn lực, tiêu diệt toàn bộ dư nghiệt của ba tổ chức lớn! Chắc chắn bảo đảm bình an của Ngân Nguyệt, Tiêu Trần bên Tuần Dạ Nhân cũng ở đây, cũng có thể uy hiếp một chút, lần này đem ba tổ chức siêu năng Tà Đạo hốt gọn một mẻ, đúng lúc Hồ đặc phái viên cũng ở đây, cũng tốt, có Húc Quang tọa trấn chắc chắn có thể một phát giết địch, dẹp yên nạn trộm cướp ở Ngân Nguyệt!”
“…”
Hai nhân vật lớn đỉnh cấp mở miệng, Hồ Thanh Phong muốn nói lại thôi, nửa ngày cũng không thể nói ra lời.
Trực tiếp bị điểm danh!
Rõ ràng là chuyện đại tướng quân chết, trong chớp mắt đã thành việc truy sát thành viên ba tổ chức lớn, tiêu diệt Tà Đạo siêu năng.
Triệu thự trưởng khẽ nhíu mày, nửa ngày mới gật gật đầu: “Có thể, nhưng mà phải chú ý chừng mực, chú ý một chút, không cần làm loạn trị an Ngân Nguyệt, không cần nhiễu loạn trật tự Ngân Nguyệt, nhớ kỹ ba tổ chức lớn ở đây cũng chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi! Mặc dù tiêu diệt bọn hắn, cũng chỉ là trị ngọn không trị được gốc… Chỉ có tốt là bây giờ có bọn Hồ đặc phái viên tới, nếu như không có Húc Quang tọa trấn, mặc dù thực lực Hầu bộ trưởng mạnh mẽ nhưng hiện tại đang bị thương, có thể phát huy mấy phần thực lực, còn phải chờ xem…”
Bây giờ miệng Lý Hạo mở lớn, hắn không nói chuyện.
Chẳng qua hắn cảm thấy tâm những người này đều đen tối!
Đều rất đen tối!
Không có ngoại lệ, toàn bộ đều như vậy.
Hắn nhìn Hồ Thanh Phong, đột nhiên cảm giác được nhân vật Húc Quang này thật sự đáng thương.
Tự dưng cảm thấy đồng cảm!
Ba phía, không, toàn bộ Ngân Nguyệt giống như đều hy vọng gã ở lại đây, hy vọng gã không rời đi, hy vọng gã có thể xuất lực vì Ngân Nguyệt.
Lý Hạo nuốt một ngụm nước bọt, cúi thấp đầu lần nữa.
Hắn không nghe thấy, hắn không thấy được, hắn là bị mù, cũng là kẻ điếc.
Hầu bộ nói đi ra ngoài thêm một chút kiến thức.
Lý Hạo cảm thấy hôm nay là thật nhiều kiến thức.
Đây là Ngân Nguyệt?
Siêu năng ít ỏi?
Tam Dương có thể hoành hành khắp hành tỉnh?
Nghe nói ở Trung Bộ, Húc Quang cũng là nhân vật lớn tung hoành hành một phương, Trung Bộ là nơi cường giả nhiều như mây, dạng Húc Quang như Hồ Thanh Phong này ở Trung Bộ cũng là hiệu lệnh một phương.
Thế nhưng… Vì sao cảm thấy, người này ở đây khá thảm?
“Khụ khụ khụ…”
Tiếng ho khan vang lên, một giây sau tiếng ho khan liên tiếp vang lên.
Hầu Tiêu Trần ho khan, mấy nhân vật lớn khác trừ Khổng Khiết to khỏe không có ho khan thì mấy người kia đều đang ho khan.
Bao gồm cả Vũ soái kia.
Hầu Tiêu Trần ho khan một trận, mở miệng nói: “Tuần Dạ Nhân, phối hợp ổn thỏa với Hồ đặc phái viên tiến hành vây quét đối với ba tổ chức lớn…”
Nói xong, lại xin lỗi tiếng nói: “Nhưng mà vết thương của ta không tiện đi xa, nếu như đi xa nhà, vậy thì cần Hồ đặc phái viên tốn mấy phần sức, ta sẽ để cho phó bộ trưởng Hách Liên Xuyên phối hợp hành động!”
“Khụ khụ khụ!”
Tiếng ho khan lại liên tiếp vang lên, toàn bộ phòng họp bây giờ giống như thành phòng bệnh.
Mà yết hầu Lý Hạo cũng có chút ngứa, hắn cũng muốn ho khan.
Sắc mặt Hách Liên Xuyên thì là có chút buồn phiền, sao nói thế nào đến hắn ta vậy?
Mà mấy người khác giống như cũng đều rất đồng ý.
Lý Hạo vô cùng nghi ngờ những người này là cố ý trả thù!
Đúng vậy, trả thù người nào đó vừa mới truyền âm nói lung tung!
Chính là Hách Liên Xuyên!
Chương 545: Danh Nghĩa Hoàng Thất
Phòng họp lớn như vậy không ngừng vang lên tiếng ho khan.
Không phải ngươi ho khan một cái thì chính là ta ho một cái, nghe mấy người này, Hồ Thanh Phong liền có chút buồn phiền.
Nhân vật cấp cao Ngân Nguyệt đều là ma bệnh.
Không phải ngươi bệnh thì chính là ta bệnh.
Lúc này đột nhiên Chu phó thự trưởng chen vào một câu, đánh gãy tiếng ho khan những người này, nói khẽ: “Các người ta hơi cắt ngang một chút, hôm nay ngoài thảo luận những đề tài này, còn muốn thêm một yêu cầu.”
“Tiếp viện!”
Âm thanh Chu thự trưởng không lớn, nhưng rất nghiêm túc: “Ba tỉnh phương bắc gặp chuyện, Khấu tướng quân chết ba tỉnh tất sẽ loạn, không có bất kỳ những khả năng nào khác.
Ba tổ chức lớn trong ba tỉnh chắc chắn sẽ có tham vọng, ngoài cái đó ra còn có rất nhiều kẻ sinh ra dã tâm, mặt khác còn có Bắc Hải thuỷ quân ở biển vẫn luôn không dập tắt tham vọng, khi tiến đánh Bắc Hải hành tỉnh…”
“Trung Bộ khoảng cách xa xôi, phát binh cũng chậm, bây giờ còn là siêu năng khởi quật, bên trong giặc cũng có cường giả không ít, thu nạp lượng lớn siêu năng không có tổ chức… Năm đó Vũ soái dẫn đầu ở Ngân Nguyệt tiêu diệt giặc cướp nhưng cũng bị ghi hận, năm đó không thể tiêu diệt triệt để bọn hắn, bọn hắn sớm muộn cũng sẽ trả thù!”
“Cho nên dù là Trung Bộ còn chưa có mệnh lệnh nhưng bây giờ cũng phải làm tốt công tác chuẩn bị tiếp viện, quân đội với siêu năng đều phải chuẩn bị!”
Lời này vừa nói ra tất cả mọi người gật đầu.
Vũ soái nghiêm túc kia bây giờ cũng hiện rõ uy nghiêm, trầm giọng nói: “Thiên Tinh thành không có mệnh lệnh thì ta không có cách nào tự tiện xuất binh, nhưng mà bên Hổ Dực quân, Định Phương có thể xuất 50.000 quân trợ giúp ba tỉnh phía bắc, Hổ Dực quân vốn là cơ chế cơ động, chỉ cần không vượt qua Bắc Hải thì vấn đề không lớn.”
Hồ Định Phương nhanh chóng nói nói: “Vũ soái có lệnh, nhất định sẽ cố gắng!”
Ông không nói gì.
Tiếp theo ba tỉnh phương bắc là lạc trong chiến tranh, bây giờ tiến đến ba tỉnh phía bắc thật ra là chuyện tốt, một chuyện rất tốt.
Nơi đó rất hỗn loạn, nhưng cũng có cơ hội.
Khống chế được thế cục loạn lạc ở ba tỉnh phương bắc, tiếp theo nơi đó sẽ trở thành chiến trường chính của khu vực phía bắc.
Sau đó sẽ có lượng lớn cường giả bên kia khởi quật.
Trung Bộ nhiều cường giả nguyên nhân cũng có quan hệ rất lớn với chiến loạn, loạn thế mới có thể nhanh chóng sinh ra cường giả.
Ba tỉnh phía bắc hỗn loạn nhất định sẽ thu hút cường giả bốn phương tám hướng tới, không chỉ 19 tỉnh phương bắc mà còn có cường giả các khu vực khác, một vài người không lăn lộn nổi ở Trung Bộ, ngoài ra ba bên cũng không dám tham dự hỗn chiến ở Trung Bộ… Những người này đều sẽ tập trung ở phương bắc!
“Bên ta chờ sau khi tiêu diệt ba tổ chức lớn sẽ để cho Hách Liên Xuyên dẫn đội đi trợ giúp.”
Vẻ mặt Hách Liên Xuyên càng thêm đau khổ, vì sao lại là hắn nữa?
Hầu Tiêu Trần lại là một mặt bình tĩnh, đương nhiên là hắn rồi.
Cho hắn cơ hội, đừng có không biết trân trọng.
Nói xong, lại nói: “Có thể nói Võ Vệ quân Ngân Nguyệt cũng có thể tiến vào chiến trường phương bắc.”
Lời này vừa nói ra, Hồ Thanh Phong giống như bắt được nhược điểm gì đó, vội vàng nói: “Võ Vệ quân Ngân Nguyệt? Hầu bộ trưởng, đây là quân đội gì? Vì sao không có trên danh sách?”
Gã có chút hưng phấn.
Tới đây mấy ngày cuối cùng là tìm tới một chút chứng cớ, đây chính là tự Hầu Tiêu Trần nói.
Đương nhiên bây giờ gã cũng không muốn vạch mặt với Hầu Tiêu Trần… Nhưng mà chắc là Hầu Tiêu Trần cũng sẽ không trở mặt với gã lúc này, gã cần chính là thuận theo lời nói của Hầu Tiêu Trần tiếp tục vạch ra nhiều thứ hơn nữa!
Ba tỉnh phía bắc loạn, lúc này gã rất muốn lập tức trở về Trung Bộ, nhưng mà trở về như thế, gã sẽ bị phiền phức không nhỏ.
Vu Khiếu với Hoàng Kiệt chết rồi, gã nhất định phải có chút công lao mới có thể trở về.
Vẻ mặt Hầu Tiêu Trần bình tĩnh, ho nhẹ một tiếng nói: “Ai nói không có trên danh sách? Võ Vệ quân Ngân Nguyệt là Võ Vệ quân Thiên Tinh năm đó, giải tán còn lại một vài người gây dựng lên! Nhóm quân đội này không thuộc về hệ thống Tuần Kiểm ti, cho nên đương nhiên Tuần Dạ Nhân cũng không có đăng ký, nhưng là nhóm quân đội này thuộc về danh nghĩa hoàng thất, vẫn luôn có đăng ký, ngươi trở về điều tra thêm là biết, mặc dù hoàng thất đã không còn đưa phát tài nguyên gì nhưng danh hiệu vẫn có.”
Hồ Thanh Phong bồn chồn.
Dưới danh nghĩa hoàng thất?
Hiện nay hoàng thất đã rất ít lộ diện.
Gã nghi ngờ nhìn thoáng qua Hầu Tiêu Trần, Vũ soái ở bên cạnh thản nhiên nói: “Việc này đúng là như thế, hoàng thất từng có đăng ký, tên vẫn còn, nhân số Võ Vệ quân không nhiều, ta biết một chút, khoảng ngàn người mà thôi.”
Hồ Thanh Phong có chút thất vọng.
Là như vậy sao?
Mặc dù nói cứ như vậy nhưng Hầu Tiêu Trần cũng có chút phiền toái nhỏ, dù sao hoàng thất không hợp với chín ti, ông ta lấy hoàng thất danh nghĩa nuôi một nhóm Võ Vệ quân, có lẽ sẽ dẫn tới một số người trong chín ti bất mãn.
Thế nhưng… Không ảnh hưởng đến toàn cục!
Việc nhỏ thôi!
Trông cậy vào chút chuyện nhỏ như vậy lật đổ Hầu Tiêu Trần, đó là chuyện không thể nào.
“Khụ khụ khụ…”
Hầu Tiêu Trần ho khan một cái lần nữa, đánh gãy mạch suy nghĩ của Hồ Thanh Phong, ông ta nói khẽ: “Ngoài ra Hồ đặc phái viên giúp bên này xong, tốt nhất chuẩn bị sẵn sàng đi ba tỉnh phương bắc một chuyến, hiện nay Tuần Dạ Nhân vừa nhận được tin tức, chưa chắc có thời gian phái người tới.”
Hồ Thanh Phong nhíu mày không nói.
Gã mới không đi!
Không sợ cái gì khác chỉ sợ cường giả giết Khấu tướng quân vẫn còn ở đó.
Nguy hiểm cỡ nào chứ!
Gã không có nhận lời mà chuyển đề tài, nói: “Hầu bộ trưởng việc này không vội, dự định hiện tại của ta là ở bên Ngân Nguyệt này một khi khai chiến ba tổ chức lớn, còn có lực lượng đầu quân cho bên kia sao? Ngoài ra di tích Chiến Thiên thành kia nguy hiểm không nhỏ, bây giờ trở mặt với ba tổ chức lớn có phải là chuyện tốt không? Vốn dĩ nói xong cùng nhau thăm dò, nguy hiểm thì cùng nhau gánh chịu, nhưng bây giờ một khi trở mặt với ba tổ chức lớn, toàn bộ nguy hiểm đều là Ngân Nguyệt bên này gánh chịu…”
Có lý không?
Cũng có một chút.
Trước đó thăm dò nếu không phải ba tổ chức lớn liên thủ với Tuần Dạ Nhân, chắc là Tuần Dạ Nhân ngay cả trong thành cũng không thể vào được, tổn thất nhất định rất nghiêm trọng.
Cho nên dù là đối địch, lúc thăm dò di tích cùng đi thì nguy hiểm cùng gánh chịu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










