[Dịch] Tinh Môn
Tập 103 : Nuốt 10 Viên Huyết Thần Tử (c511-c515)
❮ sautiếp ❯Chương 511: Nuốt 10 Viên Huyết Thần Tử
Bạch Nguyệt Thành vẫn phi thường náo nhiệt như cũ.
Còn Lý Hạo về tới tổng bộ Tuần Dạ Nhân, không để ý đến chuyện bên ngoài.
Hắn chui đầu vào phòng làm việc của Hách Liên Xuyên rồi không ra ngoài nữa.
Bây giờ, Hầu Tiêu Trần còn chưa xuất quan, hắn không có nhiệm vụ gì.
Hắn do Hầu Tiêu Trần đưa tới, những người khác cũng không tiện phân công nhiệm vụ cho hắn.
Trong văn phòng.
Hách Liên Xuyên bận bịu, đi làm việc khác, Lý Hạo cũng không nhàn rỗi, lấy ra 10 viên Huyết Thần Tử.
Một viên đơn lẻ cũng chỉ mạnh hơn cấp Nhật Diệu một chút.
Mặc dù cũng có trợ giúp với Lý Hạo bây giờ, nhưng trợ giúp không quá lớn.
Lý Hạo cường hóa ngũ tạng đến tình trạng này, gần như xem như bước vào tình trạng Uẩn Thần.
Lúc này, Huyết Thần Tử cấp Nhật Diệu không có trợ giúp nào với hắn, cho nên giờ đây Lý Hạo suy tính sẽ ăn 5 viên hay 10 viên cùng lúc?
10 viên, đó là số lượng của Húc Quang.
Hắn lo lắng mình tiêu hóa không được.
Chẳng qua cân nhắc một phen… Lý Hạo cảm thấy cũng không nhất định.
Kiếm năng cũng có tác dụng trợ giúp tiêu hóa.
Nếu không phải có kiếm năng trợ giúp thì hắn cũng không thể cấp tốc hấp thu mấy ngàn viên năng lượng thần bí.
“Vậy trước tiên ăn 5 viên.
Nếu cảm giác không có nổ thì lại cấp tốc ăn mấy viên khác…”
Vô số người nhìn chằm chằm mình, đến giờ này ngày này, Lý Hạo cảm thấy dù Uẩn Thần cũng không đáng tin cậy.
Thế của hắn không mạnh bằng lão sư, vậy hắn phải đạt tới cực hạn của võ sư trên phương diện tố chất thân thể.
Không cách nào tăng thế lên, vậy thì tăng phương diện khác lên.
Thay máu!
Đây cũng một con đường, Hạ Dũng chính là làm như vậy.
Lý Hạo và Hạ Dũng từng tán gẫu, Uẩn Thần có lẽ là mấu chốt bước vào giai đoạn kế tiếp, nhưng cường hóa nhục thân, tăng mạnh khí huyết, hoàn thành cường hóa khí huyết cũng là một loại tăng lên.
Mặc dù không có cảm giác đột phá trên cảnh giới nhưng thực lực gia tăng là thật.
Đấu Thiên chỉ có thể so với Nhật Diệu, nhưng mà Hạ Dũng, Đấu Thiên này lại có thể chiến Tam Dương, không hề kém hơn so với ngày đó Viên Thạc dung hợp ngũ thế bước vào Đấu Thiên.
Lý Hạo từng hỏi mấu chốt của việc thay máu, Hạ Dũng cũng không giấu diếm quá nhiều, trên thực tế không cần giấu diếm.
Rất đơn giản, không ngừng cường hóa nhục thân và nội kình là được.
Khi thân thể cực kỳ cường hãn, ngũ tạng không yếu, vậy thì có thể đuổi theo bộ pháp, để huyết khí mạnh hơn, đây cũng một con đường mà rất nhiều võ sư lựa chọn sau khi bước vào Đấu Thiên, không đường có thể đi.
Giờ phút này, Lý Hạo thật ra cũng có tâm tư này.
Uẩn Thần dưỡng thế, hôm nay hắn chỉ có một loại Địa Kiếm Thế, lại nuôi, lại uẩn, thật ra hiệu quả cũng không phải quá tốt.
Trừ khi cảm ngộ Địa Kiếm Thế càng sâu, nếu không sẽ không xuất hiện tình huống tăng lên diện rộng.
Trong lòng lo lắng những điều này, Lý Hạo một hơi nuốt vào 5 viên Huyết Thần Tử.
Một luồng sức mạnh huyết ảnh cường hãn, trong nháy mắt bộc phát trong cơ thể Lý Hạo.
Huyết dịch sôi trào!
Nếu ở Ngân Thành, thời khắc này Lý Hạo xác suất lớn có thể nhìn thấy Bát Quái Đồ.
Đáng tiếc, nơi đây là Bạch Nguyệt Thành.
Lý Hạo ngẩng đầu nhìn lên trời, không thể nhìn thấy bất kỳ vật gì.
Hiển nhiên, Bát Quái Đồ chỉ ở tại Ngân Thành chứ không có bao trùm đến Bạch Nguyệt Thành.
Hồng Nguyệt luôn hi vọng có thể giải quyết Lý Hạo ở Ngân Thành, hiển nhiên là có liên quan đến Bát Quái Đồ, Ánh Hồng Nguyệt rất có thể biết được Bát Quái Đồ tồn tại.
Lực lượng huyết khí mạnh mẽ tràn vào cơ thể khiến huyết dịch Lý Hạo cấp tốc sôi trào lên.
Lúc này võ sư bình thường sẽ không chịu nổi.
Tình huống lớn nhất là giống Lý Hạo lần thứ nhất hấp thu sức mạnh huyết ảnh, năng lượng trầm tích trong cơ thể.
Nhưng kiếm năng vẫn hữu dụng.
Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật vận chuyển, kiếm năng hiện lên, Lý Hạo lần nữa bắt đầu phá hư Thần Năng Thạch, cung cấp đầy đủ kiếm năng cho tiểu kiếm.
Thần Năng Thạch bây giờ cũng thành tài nguyên Lý Hạo vô cùng cần thiết.
Khối Thần Năng Thạch vừa rồi Vu Khiếu cho đã trực tiếp bị hắn phá nát, một luồng năng lượng tràn ra, cấp tốc bị tiểu kiếm hấp thu chuyển đổi, tỷ lệ chuyển đổi rất thấp, nhưng Lý Hạo đã rất thỏa mãn.
Lãng phí một chút cũng không quan hệ, chỉ cần hiệu quả tốt là được.
Trong cơ thể, huyết dịch quay cuồng, sôi trào.
Ngũ tạng Lý Hạo cường hãn, không có cảm giác thiêu đốt gì, cũng không có cảm giác đau đớn, ngũ tạng hắn quá mạnh. 5 viên Huyết Thần Tử, thật ra cũng chỉ có thể so với năng lượng của cấp Tam Dương, đến mức này, Lý Hạo vẫn có thể tiếp nhận.
Cảm giác áp lực không tính quá lớn, Lý Hạo cấp tốc nuốt vào viên thứ sáu, viên thứ bảy…
Một mực đến viên thứ tám, Lý Hạo cảm nhận được áp lực không nhỏ.
Trong cơ thể, huyết dịch kịch liệt sôi trào.
Trong lúc mơ hồ, huyết dịch thậm chí có vài dấu hiệu biến đổi, như sông lớn trào lên, chảy xuôi ngũ tạng lục phủ.
Lúc này, Lý Hạo có thể cảm nhận được khóa siêu năng tồn tại.
Một chiếc, hai chiếc, ba chiếc…
Trong ngũ tạng, nổi lên năm chiếc khóa siêu năng, không chỉ vậy, dần dần tứ chi cũng hiện lên bốn chiếc khóa siêu năng, trong chớp mắt chín chiếc khóa siêu năng hiện lên, đều thô to không gì sánh được.
Dựa theo Vương Minh thuyết pháp, cảm ứng được khóa siêu năng nhiều ít, đại biểu cho thiên phú siêu năng.
Nhưng nó không có ý nghĩa nào đối với Lý Hạo.
Cường đại huyết khí tràn vào khóa siêu năng, khiến khóa siêu năng càng thêm cường đại.
Lý Hạo chỉ tin tưởng lão sư, khóa siêu năng mạnh yếu đại biểu nội tình thâm hậu, khóa siêu năng càng mạnh, khóa lại nội tình càng chặt.
Đợi cho sẽ có một ngày, Võ Đạo đánh vỡ khóa siêu năng… Có lẽ là một sự vượt lên không thể tưởng tượng.
Cho nên dù mắt thấy những khóa siêu năng càng ngày càng cường đại thì Lý Hạo cũng không có dừng hấp thu huyết khí, hút đi.
Càng mạnh càng tốt!
Càng cường đại, về sau hắn dung thế cũng tốt, Uẩn Thần cũng tốt, phá thế cũng tốt, cũng sẽ không tuỳ tiện đánh gãy khóa siêu năng rồi bước vào lĩnh vực siêu năng.
Bây giờ Lý Hạo cũng không có khát vọng gì với siêu năng.
Cho nên khóa siêu năng cường đại cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì đối với thực lực của hắn mà sẽ chỉ làm hắn cảm thấy mạnh mẽ cực kỳ.
Chương 512: Đánh Quyền Trong Phòng
Mắt thấy khóa siêu năng cũng bắt đầu hấp thu huyết khí, Lý Hạo không còn khách sáo, hắn nuốt một hơi hai viên Huyết Thần Tử còn lại vào, đến tận đây, hắn đã nuốt toàn bộ 10 viên Huyết Thần Tử vào trong bụng.
Sức mạnh của một huyết ảnh cấp Húc Quang toàn bộ bộc phát trong cơ thể hắn.
“Tạch tạch tạch “
Xương cốt bắt đầu chấn động, giống như hơi không chịu nổi, huyết nhục bắt đầu quay cuồng, thiêu đốt cảm giác đau đớn.
Lý Hạo há miệng, một viên Thần Năng Thạch hiện ra.
Lần này, hắn cũng không phải bổ sung năng lượng tiểu kiếm, đây là một viên Thần Năng Thạch thuộc tính Lôi, lôi năng thối cốt, điểm này Lý Hạo biết đến, chỉ là hắn rất ít thu hoạch được lôi năng.
Lúc này, hắn nào quan tâm Thần Năng Thạch trân quý hay không.
Trực tiếp bắt đầu thôn phệ lôi năng bên trong Thần Năng Thạch, dùng kiếm năng rút ra.
Lôi năng được rút ra càng thuần túy hơn năng lượng thần bí, những năng lượng hệ Lôi này trong nháy mắt dung nhập vào cơ thể, chui vào trong xương cốt.
Ầm ầm!
Như lôi đình oanh minh, trong cơ thể Lý Hạo, trên xương cốt đều lây dính chút màu tím, đó là hiệu quả của lôi đình thối cốt.
Xương cốt rung lên răng rắc.
Lý Hạo cấp tốc đứng dậy, không còn ngồi xếp bằng mà là bắt đầu luyện quyền, Ngũ Cầm quyền thuật, Hổ Đấu Thuật.
Đánh quyền có tiếng dễ dàng, đánh quyền im ắng mới khó.
Lý Hạo vì tránh để âm thanh quá lớn, động tĩnh quá lớn, hấp dẫn sự chú ý của quá nhiều người nên giờ đây hắn lại bắt đầu thử đánh quyền im ắng, điểm này lão sư của hắn cũng mạnh hơn hắn hơn nhiều.
Lão sư luyện quyền vô thanh vô tức, phảng phất quyền dưỡng lão.
Còn Lý Hạo dù khắc chế tột bậc thì vẫn đánh ra chút động tĩnh, chẳng qua không tính quá lớn, cộng thêm hắn đang trong văn phòng của Hách Liên Xuyên nên cũng không ai dám tìm đến phiền phức.
Quyền như lôi đình!
Nhanh!
Nhưng mà nhanh thì đại biểu không cách nào vô thanh vô tức, điều này rất mâu thuẫn, trừ khi Lý Hạo có thể làm được việc cấp tốc thu liễm quyền kình sau khi ra quyền, kình lực tụ tại thể.
Ầm!
Một tiếng nổ yếu ớt vang lên, Lý Hạo mặc kệ nó, tiếp tục luyện quyền, trợ giúp mình tiêu hóa.
Về phần đại bí thư cấp Húc Quang phía dưới có thể cảm ứng được hay không thì Lý Hạo không quan tâm.
Bây giờ hắn cho thấy thực lực, không tính quá mạnh.
Võ sư Phá Bách cũng có thể đánh ra quyền động tĩnh thế này.
Chỉ có thể nói hắn luyện võ không phân trường hợp, bị người thấy được cũng không quan trọng.
Trong cơ thể, lực lượng huyết ảnh còn đang không ngừng bộc phát, một huyết ảnh Húc Quang, độ dày đặc của năng lượng không cách nào tưởng tượng được.
Khóa siêu năng không ngừng hiển hiện, không ngừng lớn mạnh.
Rầm rầm!
Giờ khắc này, trong phòng thậm chí truyền đến một vài tiếng xiềng xích lôi kéo, từng chiếc khóa siêu năng hiện lên trên thân, khóa Lý Hạo lại.
Không chỉ như vậy, giờ khắc này, trên đầu cũng bắt đầu hiện ra một vài khóa siêu năng.
9 chiếc?
Xa xa không chỉ có thế!
Tiềm năng thân thể người là vô hạn, không chỉ ngũ tạng và tứ chi có khóa siêu năng mà những bộ phận khác của thăn thể cũng có khóa siêu năng.
Giờ khắc này, Lý Hạo thậm chí cảm nhận được trên xương sống Đại Long phía sau cũng hiện lên một chiếc khóa siêu năng.
Cảm xúc của hắn rất tốt, hấp thu lôi năng thối cốt, sức mạnh huyết ảnh cường hóa nội kình, khí huyết, nhục thân và khóa siêu năng.
Lý Hạo chỉ cảm thấy khí huyết của hắn càng thêm khổng lồ hùng hậu!
Dưới lầu.
Ngọc tổng quản ngẩng đầu nhìn xem, giống như xuyên thấu sàn nhà, giống như thấy được Lý Hạo.
Trong lúc mơ hồ, phảng phất thấy được Lý Hạo đang luyện quyền, hắn luyện Ngũ Cầm Thuật, quyền ảnh không coi là nhiều, quyền cũng không tính nhanh.
Thế nhưng… Ngọc tổng quản vẫn hơi nhíu mày.
Ăn Huyết Thần Tử rồi?
Đã ăn bao nhiêu?
Lý Hạo không triển lộ thế, cũng không có nội kình ngoại phóng, chỉ là đơn thuần luyện quyền.
Võ sư luyện quyền thật ra cũng khó cảm ứng được đối phương mạnh yếu, không có chân chính giao thủ thì thường khó phân biệt thực lực võ sư.
Nhưng Ngọc tổng quản là cường giả nên vẫn cảm giác được chút ít, trong lúc mơ hồ, lông mày nhướng lên.
“Đấu Thiên?”
Lý Hạo là Đấu Thiên, nàng thật ra biết, nhưng đến cùng đến cấp độ nào thì khó nói.
Đấu Thiên cũng chia ra rất nhiều loại.
Có loại yếu nhất như Lưu Long, nhất thế nhập Đấu Thiên, ngũ tạng không có rèn luyện, khí huyết không cường thịnh.
Cũng có hơi lớn mạnh một chút, khí huyết thuế biến, xương cốt tăng cường, ngũ tạng uẩn thể.
Còn có càng mạnh hơn tí nữa, như Hạ Dũng, nhất thế nhập Đấu Thiên, lại thay máu nhiều lần, nhục thân lớn mạnh, xương cốt tăng cường, ngũ tạng cũng đã nhận được chút rèn luyện.
Còn có càng mạnh hơn nữa, đó chính là trạng thái của Viên Thạc trước đó, ngũ thế trực tiếp dung hợp, thế mạnh không gì sánh được.
Lý Hạo lại là cấp độ gì?
Nàng không tiện phán đoán, cũng không biết Lý Hạo đến cùng đã phục dụng mấy viên Huyết Thần Tử, ba viên hay năm viên?
Không đến mức ăn hết toàn bộ mười viên đó chứ, nếu ăn toàn bộ thì Lý Hạo gánh không được.
Đó là sức mạnh cấp Húc Quang, dù là Tam Dương thì cũng khó có thể tiếp nhận.
Trừ khi cường độ thân thể của Lý Hạo đã đạt đến cấp Tam Dương, điều này có thể không?
Ngọc tổng quản rơi vào trong trầm tư, yên lặng cảm ứng.
Trừ việc Lý Hạo là truyền nhân có huyết thống của bát đại gia ra thì thật ra mọi người cũng không phải quá để ý những thứ khác.
Thứ Lý Hạo làm cho người ta để ý nhất chính là huyết mạch của hắn và thân phận đồ đệ của Viên Thạc.
Về phần thực lực bản thân của Lý Hạo, dù hắn giết Tôn Mặc Huyền, trong mắt người bình thường là rất mạnh nhưng trong mắt cường giả hắn chỉ là một võ sư chưa đến Đấu Thiên mà thôi.
Dạng võ sư này có mạnh hơn thì quá lắm cũng chỉ đạt tới cấp Nhật Diệu.
Nhưng hôm nay Bạch Nguyệt Thành hội tụ rất nhiều cường giả.
Nhật Diệu… Rất lợi hại phải không?
“Có lẽ… Hắn càng mạnh hơn so với mong muốn của mọi người.”
Ngọc tổng quản lặng yên suy nghĩ.
Thời gian cũng trôi qua từng chút.
Lý Hạo kiên trì bền bỉ đánh quyền, một mực đang đánh, năng lượng huyết ảnh Húc Quang không tiêu hóa hết nhanh như vậy, mà Lý Hạo còn đang hấp thu năng lượng Thần Năng Thạch, lần này cũng không phải hấp thu năng lượng năm hệ.
Mà là lấy lôi năng, phong năng làm chủ.
Lôi năng thối cốt, phong năng khinh thân.
Phương diện tốc độ không tăng thì có mạnh hơn cũng chỉ là bia ngắm.
Trước đó Lý Hạo càng quan tâm nhục thân cường đại, không phải không quan tâm tốc độ mà là bởi vì phong năng không nhiều, bây giờ trong Thần Năng Thạch ngược lại có mấy khối thuộc tính Phong, Lý Hạo cũng trực tiếp hấp thu, không quan tâm hao tổn.
Tổng cộng chỉ còn lại có 12 khối Thần Năng Thạch, cộng thêm một khối Vu Khiếu cho, Lý Hạo còn lại không nhiều lắm.
Chương 513: Hổ Quyền
Mà tiểu kiếm cũng đang không ngừng tiêu hao.
Chờ Lý Hạo tu luyện một trận, hao tổn rỗng Thần Năng Thạch lôi năng và phong năng, bây giờ hắn chỉ còn lại có 7 khối Thần Năng Thạch.
Trong đó có 5 khối là năm hệ, hai khối khác, một khối đen kịt, một khối lạnh buốt, Lý Hạo không dám tùy tiện hấp thu.
Có thể đó là hệ Ám và hệ Băng, Lý Hạo không bằng lòng tùy tiện hấp thu.
Năng lượng Thần Năng Thạch rất dư dả, muốn hấp thu thì cũng muốn hấp thu chút năng lượng thần bí trước, sau khi biết tác dụng mới có thể hấp thu Thần Năng Thạch.
Năm thuộc tính, Lý Hạo đều chuẩn bị cho tiểu kiếm dùng.
Kiếm năng mới là vốn.
Hách Liên Xuyên bận rộn cho tới tạm trưa.
Tận tới lúc giữa trưa mới có chút thời gian nhàn rỗi, chuẩn bị trở về phòng làm việc nghỉ ngơi một lát.
Còn chưa đi vào phòng làm việc, hắn đã khẽ nhíu mày, trong văn phòng hơi vang động.
Lý Hạo?
Đại khái là vậy!
Tên này thật ra rất rảnh, buổi sáng giúp xong hắn là có thể trở về, hoặc là ra ngoài đi dạo, nhìn ngắm Bạch Nguyệt Thành, nhưng Lý Hạo không có làm thế.
Gia hỏa này đi làm cuồng nhân.
Không xuống ban không đi người!
Nhưng chỗ của tổng bộ nhỏ, thật ra không có chỗ làm việc của Lý Hạo, hắn cũng không có công tác cần làm.
“Tu luyện trong phòng làm việc của ta hả?”
Hách Liên Xuyên thầm nghĩ, trực tiếp mở cửa phòng làm việc ra.
Hắn vừa mở cửa, Lý Hạo ở đối diện đã cấp tốc nội liễm thần quang trong mắt, ra quyền hơi vô lực, nhưng mà dù sao Hách Liên Xuyên cũng là cấp Tam Dương, lúc này gần sát Lý Hạo, trong nháy mắt hắn bỗng nhiên có cảm giác thấu xương.
Hách Liên Xuyên nhìn Lý Hạo một hồi, Lý Hạo vẫn còn đang đánh quyền, lại mở miệng cười nói: “Bộ phó, mượn phòng làm việc của ngài tu luyện một lát.
Ta không có chỗ để đi… Bộ phó không để ý chứ?”
Hách Liên Xuyên thờ ơ gật đầu, đặt cặp công văn trong tay xuống, ngồi xuống một bên trên ghế salon, rót chén trà tự uống, lại nhìn Lý Hạo.
Lý Hạo vẫn không có dừng lại, còn đang luyện quyền.
Xương cốt cũng phát ra tiếng vang yếu ớt.
Nhìn cũng chỉ có gân cốt và tiếng vang lên của cấp Trảm Thập.
Nhưng Hách Liên Xuyên không để ý những thứ này, hắn chỉ cảm thụ chút khí cơ lưu lại trong toàn bộ phòng làm việc, khí cơ rất yếu ớt, nhưng gần sát lại một mực có cảm giác đau đớn thấu xương.
Hắn không quấy rầy Lý Hạo, chỉ yên lặng nhìn xem.
Mà Lý Hạo cũng không coi ai ra gì, tiếp tục luyện quyền tiêu hóa năng lượng Húc Quang còn thừa lại đại khái khoảng một phần ba.
Cho tới trưa, hắn cũng chỉ tiêu hóa hai phần ba.
Chẳng qua theo năng lượng giảm bớt, hắn tiêu hóa càng lúc càng nhanh.
Ngũ tạng cũng cảm giác cường đại hơn nhiều so với trước đó.
Mà điều này chỉ là một bộ phận.
Trọng yếu nhất chính là cường độ xương cốt của hắn, Lý Hạo cảm thấy mạnh rất nhiều so với trước đó.
Máu trong cơ thể như sóng biển lao nhanh, điều này khiến Lý Hạo có loại xúc động muốn đánh một quyền về phía Hách Liên Xuyên.
Hắn thậm chí còn muốn thử xem, dưới một quyền này, dù không cần thế thì hắn có thể đánh một trận với Tam Dương này không?
Đương nhiên hắn đã nhẫn nại lại.
Nhẫn nại là vì bộc phát tốt hơn.
Ở nơi này không ai có thể tín nhiệm, người hắn tín nhiệm nhất thật ra vẫn là lão sư, trừ lão sư ra, có lẽ chính là đội trưởng.
Người tiểu đội Liệp Ma đáng giá tín nhiệm so bất cứ kẻ nào ở đây.
Liễu Diễm cũng ở Tuần Dạ Nhân, nhưng Lý Hạo lại không có đi gặp nàng, Liễu Diễm cũng không tới gặp Lý Hạo, không khác gì nhau, họ đều giữ một khoảng cách.
Đây là Bạch Nguyệt Thành!
Vô số người đang chăm chú vào Lý Hạo, lúc này Liễu Diễm tới gặp Lý Hạo sẽ chỉ làm người để ý, ghé mắt, thậm chí gặp phải nguy hiểm.
Liễu Diễm không đến cũng đại biểu trí tuệ của nàng.
Hách Liên Xuyên trước mặt có lẽ là người tốt… Thế nhưng ai biết sâu trong nội tâm của hắn đến cùng nghĩ gì?
Người tốt?
Người tốt sẽ nghĩ đến việc xử lý Tam Dương cấp trên?
Đưa mắt nhìn bốn phía, toàn bộ Bạch Nguyệt Thành… Có mấy người đáng giá hắn tín nhiệm?
Mà Lý Hạo chỉ có thể dựa vào bản thân.
Dựa vào song quyền này, dựa vào kiếm trong tay!
Nếu kiếm không đủ sắc bén, làm sao có thể ở đây sinh tồn được.
Suy nghĩ trong lòng, hiện ra trong quyền.
Giờ khắc này, quyền của Lý Hạo vẫn như cũ suy nhược, nhưng lại trong lúc mơ hồ có sát khí sôi trào.
Hắn muốn giết ra một mảnh thiên địa mới!
Như Ma Vương hắn thấy trong huyễn cảnh, dùng một thanh đao giết thiên hạ im lặng, giết địch nhân ngừng chiến!
Hồng Nguyệt, Tuần Dạ Nhân…
Quá phức tạp!
Lý Hạo không muốn xâm nhập hiểu rõ bọn họ, không cần thiết.
Hắn chỉ muốn nói, xem như ta là truyền thừa huyết mạch của bát đại gia thì các ngươi cũng đừng tới tìm ta, ta vốn chỉ là một học sinh bình thường thôi, làm gì phải liên lụy ta vào?
Sắc mặt Hách Liên Xuyên hơi ngưng trọng.
Chén trà trong tay không có lại cử động.
Quyền của Lý Hạo càng ngày càng mãnh liệt, càng lúc càng nhanh.
Gia hỏa này bây giờ đang suy nghĩ gì?
Hắn… Phải chăng đã bước vào Đấu Thiên?
Quyền này… Không phải thế, nhưng trong lúc mơ hồ lại có xu thế hướng thế chuyển đổi, chẳng lẽ nói Lý Hạo này cũng muốn ngộ loại thế thứ hai?
Hắn nhíu mày, hắn không hiểu võ sư quá rõ.
Nhưng hắn mơ hồ cảm thấy… Loại quyền này của Lý Hạo mạnh hơn so với một vài võ sư cảm ngộ thế, vì sao không phải thế?
Chỉ có một điều có thể!
Hắn là Đấu Thiên!
Bởi vì bước vào Đấu Thiên, cảm ngộ thế càng khó, mà Lý Hạo có một loại thế, cho nên loại thế thứ hai không dễ chuyển đổi.
Nếu giờ phút này Lý Hạo là Phá Bách, hắn có lẽ trực tiếp có thể hóa quyền ý này thành thế.
Tiểu tử đáng sợ, mọi người đều cảm thấy người này chỉ đặc thù do thân phận, lại không để ý đến thiên phú của hắn.
Thế, không phải bất cứ kẻ nào cũng có thể cảm ngộ.
Tất cả mọi người đều đang xem nhẹ Lý Hạo.
Lý Hạo không quản Hách Liên Xuyên, hắn vẫn như cũ vong ngã đánh quyền.
Hổ Quyền!
Trong Ngũ Cầm Thuật, tính công kích của Hổ Đấu Thuật mạnh nhất, lấy giết làm chủ.
Lý Hạo đã từng thấy lão hổ, lại cũng chỉ là hổ trong lồng, giống như chính hắn, nhốt trong lồng giam, dù lồng giam này vô cùng lớn thì vẫn chẳng thay đổi việc hắn bị vây trong lồng giam.
Lộ ra nụ cười giả tạo, nghĩ một đằng nói một nẻo.
Ai cũng muốn sống chân thực một chút!
Nhưng hắn… Có thể không?
Hắn không thể!
Đánh vỡ lồng giam mới thấy chân ngã.
Nhưng lồng giam này, ta có thể đánh vỡ không?
Chương 514: Hổ Trong Lồng
Trong lòng Lý Hạo không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể không cam lòng.
Hầu Tiêu Trần cứu được hắn, hắn nhất định phải triển lộ giá trị của mình với Hầu Tiêu Trần, cho nên hắn bộc lộ Địa Kiếm Thế.
Hầu Tiêu Trần để hắn đến Bạch Nguyệt Thành, hắn dù rất muốn ở lại Ngân Thành nhưng vẫn tới Bạch Nguyệt Thành, bởi vì hắn không có cách nào lựa chọn.
Lão sư đi, bởi vì Hồng Nguyệt muốn giết lão sư… Mà tất cả những điều này cũng bắt nguồn từ việc trước đó lão sư giết rất nhiều cường giả Hồng Nguyệt… Mà nguyên nhân này, thật ra cũng bởi vì Lý Hạo.
Người luôn luôn thân bất do kỷ!
Giờ khắc này, Lý Hạo thầm nghĩ rất nhiều, lúc này Hổ Đấu Thuật cũng được hắn đánh tới đỉnh phong, không phải mãnh hổ nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly, mà là biệt khuất đến cực hạn, khát vọng phá lồng lao ra!
Ta muốn đánh vỡ lồng giam này!
Nhưng ta không thể!
Cảm xúc quá phức tạp, dung nhập Ngũ Cầm bí thuật, ra quyền, thu quyền.
Hách Liên Xuyên nhìn một hồi, bỗng nhiên khó chịu cực kì.
Loại ra quyền chưa hết hứng, loại cảm giác biệt khuất, loại cảm giác đánh một quyền đi ra, đánh tới một nửa lại thu hồi đi khiến hắn hơi muốn thổ huyết.
Đây là quyền gì?
Hổ Đấu Thuật?
Hắn từng thấy Hổ Đấu Thuật, cũng từng nhìn Viên Thạc đánh quyền này, rất mạnh, rất nhẹ nhàng vui vẻ lâm ly, rất cường hãn, sát ý ngập trời, như mãnh hổ hạ sơn, uy hiếp sơn lâm.
Nhưng Hổ Đấu Thuật của Lý Hạo được đánh ra có cảm giác hoàn toàn khác biệt.
“Khụ khụ khụ…”
Hắn không thể không điên cuồng ho khan, hắn không cố ý, hắn thật sự nhìn khó chịu, khó chịu đến mức hắn thở dốc.
Lý Hạo đang đánh quyền, trong nháy mắt ngừng nắm đấm.
Hắn nhìn về phía Hách Liên Xuyên, khẽ nhíu mày.
Hắn đánh đang cao hứng, Hách bộ không nên cắt ngang hắn.
Hách Liên Xuyên thở ra một hơi thật dài, thở dốc nói: “Không cố ý, chẳng qua… Thật quá khó tiếp thu rồi.
Lý Hạo, ngươi đánh Hổ Đấu Thuật hả?”
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Hách Liên Xuyên thở dốc một trận, hơi chần chờ nói: “Vì sao… Không giống lão sư ngươi lắm? Còn nữa, ngươi có phải đánh một nửa đã thu quyền rồi không?”
Hắn nhịn không được phải hỏi.
Lý Hạo nở nụ cười: “Bí thuật của võ sư xem như một loại, cũng tùy từng người mà khác nhau, bí thuật đánh ra chưa hẳn chính là một dạng, về phần một nửa thu quyền, thế thì không đến mức.
Chỉ là bởi vì ta còn không có tìm được mục tiêu ra quyền, phương hướng ra quyền.”
Hách Liên Xuyên cái hiểu cái không.
Hắn lần nữa thở ra, nói: “Quyền này của ngươi kém chút bá khí, ngược lại có nhiều… cảm giác ngạt thở!”
Lý Hạo gật đầu, trong lòng còn đang suy nghĩ quyền vừa rồi.
Ngũ Cầm Thuật, ban đầu hắn tiếp xúc bí thuật, cũng tu luyện nhiều sách bí thuật nhất.
Vừa rồi đánh quyền một trận, chính hắn cũng có cảm giác, nếu hắn còn ở Phá Bách thì có thể sẽ bởi vậy cảm ngộ một loại thế, cũng không phải là hổ thế như lão sư mà là một loại hổ thế khác.
Ai nói hổ trong lồng sẽ không có thế?
Lý Hạo nghĩ đến điều này, bỗng nhiên mở miệng: “Bộ phó, gần đây có vườn bách thú không?”
“A?”
Hách Liên Xuyên bị hắn chuyển chủ để quá nhanh, không biết làm sao, thật lâu sau mới nói: “Có, ngươi hỏi Vương Minh xem, hắn có thể biết.”
“Được!”
Giờ phút này, Lý Hạo bỗng nhiên muốn đi xem lão hổ.
Bình thường hắn không muốn xem hổ trong lồng, hắn muốn nhìn một con mãnh hổ bị nhốt trong lồng giam, nhưng vẫn muốn nhảy ra ngoài.
Những mãnh hổ quen thuộc, an dật, không bằng lòng thoát đi, không phù hợp quyền của hắn.
“Bộ phó, vậy ta đi xuống trước.”
“Đi đi, cẩn thận chút.”
Nghĩ đến đây, Hách Liên Xuyên lại nói: “Không nên đi lung tung, cũng đừng đi quá xa, dẫn tới chút phiền toái.”
Giờ phút này, hắn còn muốn câu Vu Khiếu.
Nếu đưa tới một đám võ sư trước, chưa chắc là chuyện tốt.
Lý Hạo gật đầu: “Ta sẽ không đi xa.”
Hắn chỉ là muốn nhìn ngắm ở gần đây.
Nếu quá xa, hắn không đi được.
Dưới lầu.
Lý Hạo đợi một hồi, mới chờ được Vương Minh.
Trước đó tên này cũng không ở tổng bộ Tuần Dạ Nhân, chắc là ra ngoài ăn cơm.
Giờ phút này gã ăn miệng đầy mỡ trở về, nhìn thấy Lý Hạo, gã cười ha hả nói: “Ta chuẩn bị gọi ngươi cùng đi ăn cơm, kết quả không thấy ngươi, ta cũng không tìm ngươi luôn.”
“Gần đây có vườn bách thú không? Hoặc là nơi nào có lão hổ vừa bị bắt… Con hổ vừa bắt, còn có dã tính đó?”
Vương Minh sửng sốt một hồi, lão hổ?
Một lát sau, gã hồi tưởng một chút: “Cái này… Ta ngẫm lại đã, vườn bách thú thì có, nhưng muốn nói vừa bắt được, ta thực sự không biết.
Ta thay ngươi hỏi thử xem, vừa bắt được thì vườn bách thú chưa chắc có, nhưng vài bằng hữu của ta có thể sẽ có.”
Lý Hạo lộ vẻ nghi ngờ.
Vương Minh cười ha hả nói: “Siêu năng quật khởi, vài bằng hữu của ta cũng là Siêu Năng Giả, bọn họ thích chơi, có vẻ ưa thích đi săn.
Một vài rừng sâu núi thẳm gần đây, bọn họ cũng sẽ đi, nếu đi, có thể sẽ bắt một vài con hổ gì đó… Dù sao thời đại này không giống với thời trước, nuôi lão hổ uy phong hơn nuôi chó!”
Lý Hạo không lên tiếng.
Vương Minh cũng không nhiều lời, cấp tốc gọi điện hỏi thăm.
Mạng lưới quan hệ của gã rất sâu, người quen cũng nhiều.
Gọi năm sáu cuộc, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, cấp tốc cúp máy thông tin, cười ha hả nói: “Có! Ta có một người bạn, hôm trước vừa bắt một con mãnh hổ, đại hổ lộng lẫy, dã tính cực kỳ! Đáng tiếc, chộp tới mấy ngày nay, không ăn không uống, bằng hữu của ta đang dạy dỗ… Lý Hạo, ngươi muốn đi xem không?”
Gã nghĩ Lý Hạo quá nhàm chán, muốn tìm chút kích thích.
Đương nhiên trong Ngũ Cầm bí thuật cũng có Hổ Đấu Thuật, có lẽ là vì cảm ngộ Hổ Đấu Thuật?
Mặc kệ đi!
Một con mãnh hổ thôi, năm đó có lẽ là thứ không thể trêu chọc, còn bây giờ tùy tiện một Nguyệt Minh hoặc Phá Bách đều có thể tuỳ tiện giải quyết nó.
Bây giờ, trừ khi là thú thành tinh chứ nếu không, bất kỳ con thú nào cũng sẽ không tiếp tục là uy hiếp của nhân loại.
“Xa không?”
“Không xa…”
Vương Minh nói, bỗng nhiên cười nói: “Sợ nguy hiểm hả? Vậy để bằng hữu ta trực tiếp chở tới đây, dù sao cũng không khó.”
“Không cần, không xa thì đi xem chút đi.”
“Vậy được!”
Vương Minh cười ha hả, rất nhanh dẫn Lý Hạo đi ra ngoài.
Đến Bạch Nguyệt Thành, gã không còn là người không có xe nữa.
Giờ đây, Vương Minh rất nhanh lái một chiếc xe nhỏ cực kỳ bựa màu đỏ, đặc biệt làm cho người ghé mắt.
Vương Minh ngồi trên xe, nhìn Lý Hạo ven đường, cười ha hả nói: “Lên xe đi, nhìn cái gì! Chính là xe của ta, ta ở Bạch Nguyệt Thành có rất nhiều xe, lần trước đi Ngân Thành không có cách nào lái qua, cho nên không mang.”
Lý Hạo không nói gì, nhảy lên xe.
Vương Minh đạp máy brum một tiếng, nổ máy xe, tốc độ cực nhanh.
Chương 515: Phẫn Nộ Cùng Không Cam Tâm
Ở trong nội thành, tên này bởi vì là Siêu Năng Giả, tốc độ phản ứng cũng nhanh, cũng không sợ xảy ra chuyện.
Tốc độ trong nháy mắt vượt qua trăm mã lực, mà lại gã vẫn còn tiếp tục tăng tốc.
Lý Hạo không nói gì, mặc dù hắn cảm thấy cũng không phải là quá tốt, nhưng hình như người Bạch Nguyệt Thành đã quen rồi, sao hắn phải nói thêm làm gì.
Vương Minh vừa lái xe, vừa mở miệng lớn tiếng nói: “Lập tức tới ngay, bằng hữu kia của ta cũng là Siêu Năng Giả, chẳng qua chỉ là Nguyệt Minh, hắn không gia nhập Tuần Dạ Nhân, cũng không gia nhập tổ chức gì khác, là người tu hành độc lập.
Thân phận của cha hắn không thấp, là một nhân vật lớn của Hành Chính Tổng Thự, bàn về địa vị, tại Hành Chính Tổng Thự có thể xếp Top 10, chẳng qua không cần để ý, chúng ta cũng không gạt hắn!”
Lý Hạo không nói gì, hắn không quan tâm, hắn chỉ muốn xem con mãnh hổ kia.
Không đến mười phút đồng hồ, xe ngừng lại trước cửa một trang viên.
Hoàn toàn rất gần.
Có vẻ tới gần Nam Giao, chẳng qua cho dù hơi tới gần vùng ngoại thành thì việc ở đây có một tiểu trang viên cũng không tầm thường.
Ở cửa ra vào, một người trẻ tuổi nhìn thấy xe dừng lại, cười ha hả nói: “Lão Vương, ngươi tới nhanh lắm, cuối cùng ngươi cũng về từ Ngân Thành – nơi phân chim cũng không có kia, ta còn tưởng rằng ngươi bị đày đi nữa!”
“Ngươi mới bị đày đi!”
Vương Minh cười ha hả, trực tiếp nhảy xuống xe, gọi Lý Hạo, cấp tốc nói: “Chu Cần, đừng nói nhảm, lão hổ ở đâu? Huynh đệ của ta muốn nhìn mãnh hổ…”
Người tuổi trẻ kia nhìn thoáng qua Lý Hạo, nghi ngờ nói: “Vị này… Giới thiệu chút được không?”
“Sư huynh của ta!”
Vương Minh cười ha hả, cũng không nhiều lời: “Bớt nói nhảm, hỏi nhiều như vậy làm gì!”
“Được!”
Người trẻ tuổi kia cũng không hỏi nhiều, chỉ là nhìn nhiều Lý Hạo vài lần, Lý Hạo khẽ gật đầu.
Vốn người tuổi trẻ kia muốn trêu chọc vài câu, kết quả bỗng nhiên cảm giác hơi khó chịu, người này… Để hắn thấy hơi khó chịu.
Hắn cũng không tiện nói ra cảm thụ gì, chỉ là cảm giác… Cảm giác rất giống con hổ mình bắt được hôm trước.
Giờ khắc này, không biết thế nào, hắn bỗng nhiên nghĩ đến con mãnh hổ kia.
Bình thường một mực ở trong lồng không nhúc nhích, nhưng một khi tới gần, trong nháy mắt vọt lên, bắt được một cơ hội nhỏ nhoi là sẽ đả thương người, kiệt ngạo bất tuân, hắn cũng đã huấn luyện mấy ngày mà không có chút chút tác dụng nào.
Mãnh hổ kia không ăn không uống, dã tính khó thuần.
Hắn cũng chuẩn bị lại huấn luyện mấy ngày, còn không có hiệu quả thì sẽ vứt bỏ hoặc đánh chết ăn thịt.
Chu Cần này làm việc coi như có hiệu suất.
Vương Minh muốn nhìn, hắn cũng không chậm trễ, tự dẫn theo hai người đi vào trong, xuyên qua một tòa núi giả.
Một lát sau, Lý Hạo thấy được một chiếc lồng cực lớn, mà trong lồng kim loại kia là một con mãnh hổ lộng lẫy nằm trên mặt đất, không nhúc nhích.
Chu Cần giới thiệu: “Đừng nhìn bây giờ không nhúc nhích, chỉ cần tới gần thì nó sẽ lập tức sẽ nhào lên, trước đó ta cũng xém chút bị trảo thương.”
“Con hổ này, mặc dù chỉ là dã thú bình thường nhưng có thể nói là khá mạnh, nếu thật sự là Tinh Quang Sư khác thì đại khái sẽ không giải quyết được nó.
Lúc ấy vì tóm nó, bên phía ta cũng có người thụ thương.”
Vương Minh kinh ngạc nói: “Không thể nào, các ngươi đều là Nguyệt Minh, sưo còn có thể bị nó trảo thương?”
“Thật!”
Chu Cần đang nói, Lý Hạo đã đi qua.
Bình thường hắn sẽ không vội như thế, nhưng giờ hắn bỗng nhiên rất gấp.
Trong lồng.
Mãnh hổ kia không nhúc nhích.
Dù Lý Hạo tới gần thì nó cũng không nhúc nhích, trên da hổ lộng lẫy còn có một số vết máu khô lại, hiển nhiên đã thụ thương.
Theo Lý Hạo càng ngày càng gần, Chu Cần phía sau đang muốn nhắc nhở một tiếng…
Vào thời khắc này, một tiếng hổ gầm vang vọng trang viên.
Trong khe hở lồng giam kim loại, một vuốt hổ to lớn đột nhiên chộp về hướng Lý Hạo, Lý Hạo nhìn lại hướng mắt mãnh hổ con… Đó là ánh mắt phẫn nộ, tuyệt vọng, không cam lòng.
Con hổ này không cam tâm như vậy!
Vuốt hổ vô cùng sắc bén, đột nhiên chộp tới Lý Hạo, tốc độ cực nhanh!
Ầm!
Thân thể khổng lồ trực tiếp đụng vào trên lồng giam, vuốt hổ cách Lý Hạo chỉ có một chút nhưng làm thế nào cũng bắt không được Lý Hạo.
Mãnh hổ kia điên cuồng gào thét, đụng toàn bộ chiếc lồng đều kịch liệt rung động.
“Graoo!”
Tiếng gầm gừ không ngừng, dần dần, mãnh hổ kia từ bỏ, lần nữa nằm sấp xuống.
Lý Hạo cứ yên lặng nhìn, thể nghiệm.
Cảm thụ được!
Hắn lại tới gần một tí, sau một khắc, trong lúc vô thanh vô tức, móng vuốt mãnh hổ chộp tới lần nữa, lần này càng nhanh, càng sắc bén hơn, càng mãnh liệt hơn!
Tiếng gầm gừ không còn, chỉ có phẫn nộ và không cam tâm!
Bịch một tiếng vang lên, lồng giam bị nó đụng lần nữa rung động kịch liệt.
Lý Hạo lần nữa tới gần, bỗng nhiên đánh ra một quyền, một quyền này ầm một tiếng đánh vào trên móng của nó, phụt một tiếng, trên móng vuốt toát ra rất nhiều máu, mãnh hổ kia lại không quan tâm, điên cuồng chộp về phía Lý Hạo!
Lại từ đầu đến cuối bắt không được!
Nó điên cuồng, răng bắt đầu cắn xé lồng giam, lần lượt giãy dụa, lần lượt muốn giết ra, lại từ đầu đến cuối không cách nào thành công.
Một mực kéo dài thật lâu!
Giờ phút này, Chu Cần cũng nhìn Lý Hạo ngoài ý muốn, nói nhỏ với Vương Minh: “Bằng hữu này của ngươi… Làm gì vậy?”
“Không biết.”
Vương Minh lắc đầu, hắn cũng không biết Lý Hạo làm gì, ngược lại hơi ngược đãi con hổ này, đánh nó mấy quyền.
Lý Hạo yên lặng nhìn.
Lại đấm một quyền đẩy con mãnh hổ này lùi lại, sau một khắc, lão hổ lần nữa tấn công đến, cắn xé lồng giam, muốn bắt Lý Hạo.
Cứ như vậy lần này tới lần khác, nó không biết mệt mỏi, không biết đau khổ.
Dần dần, trong ánh mắt con hổ tuyệt vọng càng ngày càng nhiều.
Lúc Lý Hạo xem như nó từ bỏ…
Ngay một khắc này, răng rắc một tiếng, mãnh hổ lần nữa đập ra, lần này, răng nó đột nhiên cắn lấy một lỗ hổng bên trên lồng kim loại trước đó, bụp một tiếng, răng trực tiếp gãy, lại ngạnh sinh sinh tại trên lan can kim loại cắn ra một cái cự đại lỗ hổng.
Sau một khắc, mãnh hổ va chạm, bịch một tiếng, một cây lan can đã bị nó đụng gãy.
Chu Cần kinh hãi, cũng không phải sợ, mà là sợ nó thương tổn tới băng hữu Vương Minh…
Nhưng mà, Lý Hạo lại không nhúc nhích, mặc cho mãnh hổ kia tấn công tới.
Sau một khắc, một trảo hổ chộp tới hướng đầu hắn.
Lý Hạo đưa tay, lại đánh một quyền ra, bịch một tiếng, mãnh hổ bị hắn đập bay.
Lý Hạo tiến lên, mãnh hổ bị đập bay, giờ đây thụ thương không nhẹ, còn đang giãy dụa.
Lý Hạo thở hắt ra: “Biết rõ không đường, biết rõ hẳn phải chết, biết rõ mạng của mình… Còn nhiều lần ra trảo… Không sợ chết hả?”
Mãnh hổ im lặng.
Chỉ là, vẫn như cũ giãy dụa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










