Tiên Giả
Tập 9 : Quái sự (c41-c45)
❮ sautiếp ❯Chương 41: Quái sự
Viên Minh nhìn Cáp Cống vẫn đang nhắm mắt điều tức, không lên tiếng quấy rầy, ngẩng đầu nhìn về phía trên hạp cốc.
Hắn không phải đang lo chuyện đám Ô Bảo sẽ đuổi tới, bởi hạp cốc này rất rộng, chưa kể Thanh Lang bang và Liệp Cẩu đường cộng lại cũng chỉ có quy mô mấy chục người, mà dù có gấp bội thì việc tìm bọn hắn vẫn khó như lên trời.
Viên Minh là đang nghĩ tới Thanh Ngư kiếm của hắn, nó bị bỏ lại ở nơi đó khi tranh đấu với quái vật lông trắng khi trước.
Kiếm này là một kiện nửa pháp khí, vô cùng sắc bén, cứ vậy bỏ đi thì quá đáng tiếc.
Nhưng bây giờ lên trên tìm sẽ gia tăng nguy cơ bị bại lộ.
“Bỏ đi, một thanh bảo kiếm thôi mà.” Sau khi liên tục cân nhắc, Viên Minh cuối cùng quyết định bỏ đi ý nghĩa mạo hiểm đi nhặt Thanh Ngư kiếm về, khoanh chân ngồi xuống.
Biến thân vượn trắng của hắn ở trong Phi Mao thuật rất phổ biến, nhưng da thú sau khi trải qua ba lần tiến hóa, tự thấy không kém hơn bất kỳ Phi Mao thú bì nào, so với Ô Bảo hay Kim Khôn cũng không hề thua kém chút nào.
Có điều nếu so tu vi, hắn vẫn thấp hơn một bậc.
Nếu tu vi có thể tiến thêm một bước, đạt tới Luyện Khí tầng bốn, khi gặp lại đám Ô Bảo, chắc chắn sẽ không phải chật vật như hôm nay.
Viên Minh lấy lại bình tĩnh, bắt đầu nhắm mắt tu luyện, từ từ tiến vào trạng trái vật ngã lưỡng vong(1).
…
Trong khi Viên Minh và Cáp Cống ở trong cốc thảnh thơi tu luyện, Ô Bảo lại phát động toàn thể Thanh Lang bang điên cuồng tìm kiếm bọn hắn, chỉ là biết tìm nơi nào.
Gã đoán Viên Minh có thể đã trốn vào trong hạp cốc mù sương, từng phái người xuống tìm kiếm, nhưng diện tích hạp cốc quá lớn, sương mù đầy trời, tìm mấy ngày lại chẳng kiếm được chút manh mối nào.
Thời thời gian trôi đi, Viên Minh như bốc hơi khỏi nhân gian, chưa từng tái xuất hiện, bên trong Thanh Lang bang bắt đầu có người phàn nàn, dĩ nhiên rồi, dù sao mỗi tháng bọn họ còn phải nộp lên huyết thực.
Ô Bảo vẫn luôn ghim chuyện trên người Viên Minh có thể tồn tại bí mật, nhưng dù không cam lòng thì với tình cảnh này, cũng đành phải bất đắc dĩ từ bỏ.
Chỉ là, việc Viên Minh bị hai thế lực Thanh Lang bang và Liệp Cẩu đường bao vây, đánh chặn mà vẫn có thể toàn thân thoát ra trước đó nhanh chóng lan truyền, công thêm việc hắn chưa từng xuất hiện lại, cái tên Viên Minh trong lúc nhất thời vang dội cả khu vực này, trở thành đề tài truyền miệng của các Phi Mao thú nô.
Thời gian trôi qua, nháy mắt lại qua nửa năm.
Trong một sơn động bí ẩn dưới đáy hạp cốc, Viên Minh ngồi xếp bằng, trên mặt có ánh huỳnh quang chớp động.
Trong ngoài sơn động, không thấy bóng dáng Cáp Cống.
Sương mù màu trắng bên ngoài sơn động đột nhiên như nước sôi, cuồn cuộn chảy vào trong động, linh khí thiên địa xung quanh cũng bị dẫn động, hội tụ về phía sơn động.
Tình cảnh linh khí hội tụ diễn ra liên tục trong một khắc đồng hồ mới ngừng.
Trong sơn động, trên dưới cả người Viên Minh bị một tầng huỳnh quang bao phủ, nhìn qua toàn thân rực rỡ hẳn lên.
Hắn vận chuyển Cửu Nguyên quyết, tức thì một cỗ pháp lực chấn động cường hãn tỏa ra, mạnh gấp bội so với trước đây.
Viên Minh mở hai mắt ra, thần sắc tràn ngập vẻ mừng vui.
Mười ba tầng của cảnh giới Luyện Khí, tầng một tới tầng ba chỉ là cơ sở, chỉ khí đạt tới tầng bốn, mới được xem là tiểu thành.
Mất thời gian nửa năm để tu luyện từ tầng ba lên tầng bốn Luyện Khí, tính ra chậm hơn trước khá nhiều.
Nhưng Viên Minh lại không hề cảm thấy bất mãn, theo tu vi dần tăng tiến, thời gian cần để đột phá cũng tăng lên rất nhiều, từ Luyện Khí tầng ba về sau, thời gian cần để tăng lên một tầng sẽ phải lấy năm để tính.
Hắn chỉ dùng nửa năm đã đột phát Luyện Khí tầng bốn, đều là nhờ vào sự tinh diệu của Cửu Nguyên quyết.
Tốc độ này đã là cực nhanh, hơn nữa quá trình tu luyện cũng phải liên tục, mà mỗi tháng còn phải âm thầm xuất cốc đi đổi lấy thuốc giải.
Viên Minh vận chuyển Cửu Nguyên quyết, ổn định cảnh giới một chút, xong không thể chờ đợi thêm, lập tức đi ra ngoài động, thi triển Phi Mao thuật, hóa thành hình thái vượn trắng.
Vượn trắng nhìn qua không thay đổi gì mấy so với trước đây, nhưng Viên Minh có thể cảm nhận được rất rõ lực lượng nhục thân lại lần nữa bạo tăng, khi giơ tay nhấc chân đều có một cỗ lực lượng lớn lan tỏa ra.
Hắn nhặt một tảng đá từ dưới đất lên rồi bóp nhẹ.
Răng rắc!
Tảng đá cứng rắn theo tiếng vỡ nát, hóa thành một chùm bột đá, từ kẽ tay hắn chảy xuống,
Trong mắt hắn hiện lên vẻ kinh ngạc pha lẫn vui mừng, hắn vốn cho tăng theo tu vi tăng lên, hiệu quả của Phi Mao thuật đối với việc gia tăng lực lượng bản thân sẽ dần giảm bớt như với hình thể, nhưng da vượn trắng tựa hồ không phải vậy, hiệu quả gia tăng lực lượng không những không giảm mà còn tăng.
Hắn trở lại sơn động, lấy túi quần áo ra, bên trong túi có một thanh kiếm cắm nghiêng, cũng chính là Thanh Ngư kiếm.
Kiếm này khá có duyên với hắn, ngày ấy đại chiến một trận với quái vật lông trắng, Thanh Ngư kiếm bị thất lạc trong núi rừng, hắn lại lo sẽ bị đám người Ô Bảo truy ra tung tích nên không đi tìm lại, vốn cho rằng kiếm này mất chắc rồi.
Nào ai biết được, về sau hắn trong lúc đi ra ngoài tìm kiếm đồ ăn thức uống, ngẫu nhiên qua nơi đó, phát hiện Thanh Ngư kiếm vẫn im lìm nằm giữa núi rừng.
Viên Minh leo lên phía trên, rất nhanh đã tới đỉnh vách núi.
Hắn đi tới một cây đại thụ gần đó, lấy một ống trúc từ trong một hốc nhỏ trên rễ cây ra, chỉ thấy trong ống trúc đựng một tấm da thú.
Viên Minh mở tấm da thú ra, thấy ngay trên đó có chi chít những chữ nhỏ ghi lại tình hình Thập Vạn Đại Sơn gần đây.
Thứ này chính là do Cáp Cống để lại.
Cáp Cống sau khi nhập cốc không bao lâu liền khỏi bệnh rời đi, Viên Minh vì muốn kịp thời nắm bắt tình hình Thập Vạn Đại Sơn nên lại dùng cách như trước đó, nhớ Cáp Cống mỗi tháng mang tin tức để lại ở chỗ này.
Nhìn tin tức trên miếng da thú, ánh mắt Viên Minh lạnh đi mấy phần.
Bề ngoài thì Thanh Lang bang không còn treo thưởng truy bắt hắn nữa, thực tế Ô Bảo vẫn chưa từ bỏ, hơn nữa còn âm thầm treo thưởng lớn hơn trước không ít.
Nhưng hắn giờ đã khác xưa, chỉ xét tu vi đã có thể so kè với Ô Bảo, dĩ nhiên không phải sợ.
Trừ cái đó ra, nội bộ Thập Vạn Đại Sơn vẫn xem như bình ổn, không xảy ra chuyện gì đặc biệt.
Viên Minh thu tấm da thú lại, lấy ra một miếng khăn vuông che khuôn mặt lại, cất bước đi về phía Cáp Mô cốc.
Lúc trước hắn có nhờ Cáp Cống đi tìm Triệu Đồng cầu mua một món đồ, từ đó tới giờ đã qua hai tháng, hẳn là Triệu Đồng đã chuẩn bị xong xuôi món đồ đó rồi.
Trên đường đi, Viên Minh vô thức thôi động Vô Ảnh Bộ.
Theo tu vi và pháp lực tăng lên, Vô Ảnh Bộ mà hắn thi triển cũng càng thêm thuần thục tự nhiên, dễ dàng thu phát.
Đi được nửa đường, rừng cây bên cạnh chợt có tiếng “soạt” vang lên, một con thỏ xám to béo nhảy ra, hốt hoảng chạy trốn.
Viên Minh vừa bế quan ròng rã ba ngày ba đêm để đột phá bình cảnh, một giọt nước cũng không uống, hiện tại bụng khá đói, liền bấm niệm pháp quyết điểm một cái vào hư không.
Dưới chân con thỏ đang chạy đột nhiên có ánh sáng xanh lóe lên, tiếp đó một cây gai gỗ(2) thình lình xuất hiện, chuẩn xác xuyên qua người con thỏ, đâm ra sau lưng.
Thỏ xám kêu chít chít thảm thiết, giãy dụa mấy cái rồi nhanh chóng bất động.
Hắn đứng dậy, bước tới lấy thi thể thỏ xám ra, đang định lột da thì đột nhiên ngừng động tác lại, ánh mắt rơi vào khoảng giữa cằm và chi trước con thỏ.
Nơi đó dính không ít máu, toát ra màu đỏ thẫm, nhưng đấy chắc chắn không phải máu của con thỏ này.
Từ trong vết máu đọng, Viên Minh lấy ra một sợi lông dài mềm màu đỏ lửa, nhìn kỹ rõ ràng là tóc người.
Sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng, đứng lên, bước lại hướng mà con thỏ vừa nhảy ra.
Ban đầu không phát hiện được đi, nhưng khi thêm một quãng ngắn, liền ngửi thấy mùi máu tanh từ đằng trước truyền tới.
Viên Minh lần theo hướng phát ra mùi máu bước tới, rất nhanh tới được chỗ một sơn cốc.
Rẽ đám hoa cỏ tươi tốt ở cửa cốc ra, sắc mặt hắn chợt biến đổi.
Chỉ thấy trong sơn cốc có mấy bộ thi thể nằm ngổn ngang, hơn nữa cùng là Phi Mao thú nô, thân thể kẻ nào kẻ nấy đều bị chia thành mấy khúc, tử trạng(3) thảm không nỡ nhìn.
Phi Mao thú bì của những người này cũng bị xé rách thành nhiều mảnh, hoàn toàn hư hỏng.
Viên Minh nhíu chặt tràng mày!
Sau khi tiến vào Thập Vạn Đại Sơn, hắn cũng coi như quen nhìn thấy cảnh chém giết tanh máu, nhưng hành vi phân thây hung tàn như vậy thì mới thấy lần đầu, Phi Mao thú nô e là không ai đi làm vậy, có điều nhìn cũng không giống như hung thú làm.
Hắn cố nén cảm giác buồn nôn, tra xét rõ ràng những thi thể này một phen, tiếc là không phát hiện được gì.
Viên Minh không tiếp tục ở lại đây mà nhanh chóng rời đi.
Hắn lúc này không còn bụng dạ nghĩ chuyện ăn uống, tiếp tục lên đường, chẳng mấy chốc đã đến Cáp Mô cốc.
Có điều Cáp Mô cốc ngày thường khá náo nhiệt, giờ phút này lại im ắng, có vẻ khá quỷ dị.
Viên Minh vừa đi vừa băn khoăn đưa mắt nhìn bốn phía, chỉ thấy mấy gian nhà đá mà đám đệ tử ký danh Bích La Động dùng làm chỗ buôn bán trước đây đều đóng cửa, cả sơn cốc không một bóng người.
Hắn mau chóng bước tới trước cửa căn nhà đá mà Triệu Đồng dùng trước đây, phát hiện ở đây cũng như vậy, tiếp tục là cảnh người không phòng trống.
“Hẳn là đã có chuyện gì đó xảy ra?” Viên Minh rờ cằm, lẩm bẩm tự hỏi.
Tin tức mà Cáp Cống đưa cho hắn đã nói tình hình Thập Vạn Đại Sơn gần đây không có gì dị thường, xem ra Cáp Mô cốc xảy ra kịch biến cỡ này là chuyện mới gần đây.
Viên Minh im lắng đứng một lát, khi đang định quay người rời đi, đột nhiên nghĩ tới một chuyện, xong liền cất bước đi tới chỗ hẻo lánh phía sau gian nhà đá, vươn tay thò vào kẽ hở giữa hai tảng đá lớn.
Hắn rất nhanh đã rút tay ra, trong lòng bàn tay có thêm một miếng da thú.
Viên Minh cùng Triệu Đồng từng giao dịch nhiều lần nên khá quen thuộc, chỗ này chính là nơi để hai người để lại lời nhắn cho đối phương.
Phương thức dùng thư để giao lưu với Thổ Lặc, Cáp Cống cũng chính là học từ chỗ Triệu Đồng.
Viên Minh mở tấm da thú ra, nội dung ghi trên đó không nhiều, chỉ thoáng cái đã đọc hết.
Căn cứ lời nhắn mà Triệu Đồng để lại, đóng cửa Cáp Mô cốc là yêu cầu từ Bích La Động, có vẻ như trong Thập Vạn Đại Sơn đã xảy ra biến cố nào đó, Triệu Đồng còn dặn Viên Minh phải cẩn thận.
Hắn thu tấm da thú lại, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh thi thể đứt rời mới thấy khi nãy, không biết cái chết của những Phi Mao thú nô kia và biến cố trước mắt này có quan hệ gì hay không?
Viên Minh không dừng lại lâu trong Cáp Mô cốc, rất nhanh đã quay người rời đi, một đường đi thẳng về nơi ở dưới hạp cốc mù sương, dự tính củng cố cảnh giới thêm chút.
Tu vi của hắn tăng lên nhưng bản thân cũng không dám mù quáng tự đại, biến cố xảy ra trong Thập Vạn Đại Sơn khiến Bích La Động cũng phải xem trọng, hắn tự nhiên càng không dám coi thường.
Năm ngày sau đó, Viên Minh lại lần nữa ra khỏi động phủ, trèo lên hạp cộc, tiến về phía tảng đá mốc giới.
Cũng không phải hắn muốn ra ngoài săn thú, mà hôm nay là hạn giao nộp tinh huyết.
Viên Minh rất nhanh liền tới chỗ tảng đá mốc giới, phát hiện Ô Lỗ cũng đã đến.
“Ô Lỗ, từ khi chia tay tới giờ không vấn đề gì chứ.” Viên Minh lên tiếng chào.
“Còn tốt, Viên Minh huynh gần đây thế nào?” Ô Lỗ cười hỏi.
“Cũng tàm tạm.” Viên Minh mỉm cười đáp, thái độ thân thiện hơn trước đấy mấy phần.
Thanh Lang bang dù đã rút nhân thủ về, không còn tổ chức truy tìm hắn với quy mô lớn nhưng mâu thuẫn giữa hai bên còn chưa hóa giải, hiện tại trải qua mấy tháng mà Thanh Lang bang chưa từng mai phục quanh chỗ mốc giới này, chuyện này cùng Ô Lỗ có liên quan rất lớn.
“Ô Lỗ huynh, ta mấy ngày có đi đến Cáp Mô cốc, nơi đó không một bóng người, thăm dò nhiều bên xong mới nghe được rằng trong Thập Vạn Đại Sơn phát sinh dị biến, dẫn tới Cáp Mô cốc bị phong cấm, Thanh Lang bang tin tức nhạy bén, không biết có phải vậy không?” Viên Minh hỏi.
“Tiếp đây Thập Vạn Đại Sơn sẽ phát sinh biến cố gì, chúng ta cũng không rõ.” Ô Lỗ thở dài như có điều suy nghĩ, lắc đầu đáp.
Trong khi hai người đang ta một câu ngươi một câu trò chuyện, Hô Hỏa trưởng lão cưỡi cự ưng từ phía xa vùn vụt lao tới, đáp xuống chỗ cạnh cột mốc.
“Bái kiến Hô Hỏa trưởng lão!” Viên Minh và Ô Lỗ vội vàng đứng dậy thi lễ.
“Hai ngươi các ngươi đều ở chỗ này, rất tốt, có một chuyện muốn thông báo với các ngươi!” Hô Hỏa trưởng lão nhảy từ trên người cự ưng xuống, nói ngay.
“Mời Hô Hỏa trưởng lão căn dặn.” Hai người Viên Minh cung kính đáp.
Chú giải:
1.
Vật ngã lưỡng vong: Cảnh giới quên mọi thứ xung quanh, quên luôn bản thân.
2.
Các bạn còn nhớ Viên Minh là tứ linh căn khuyết Thổ không, đúng vậy, đây là lỗ hổng trong truyện mà Vong Ngữ tạo ra khi Viên Minh lại tu luyện được Địa Thứ thuật thuộc tính Thổ, để vá thì mấy chương gần đây lão Vong sửa nó thành Mộc Thứ thuật.
Mình sẽ dò và chỉnh sửa lại cho khớp với nguyên tác sau, trước mắt bạn đọc hãy tự sửa trong đầu giúp mình, Viên Minh luyện Mộc Thứ thuật chứ không phải Địa Thứ Thuật nhaaaaaa!
3.
Tử trạng: tình trạng khi chết.
Chương 42: Oan gia đối đầu
“Ba ngày sau, tông môn có một nhóm đệ tử muốn tới Thập Vạn Đại Sơn tiến hành thí luyện, Phi Mao thú nô các ngươi phải dốc sức phối hợp cho tốt.” Hô Hỏa trưởng lão lạnh nhạt nói.
Viên Minh và Ô Lỗ nghe thế liền liếc mắt nhìn nhau, xong lại không khỏi hai mặt nhìn nhau(1).
“Không biết thí luyện lần này nội dung cụ thể thế nào ạ?” Ô Lỗ sau một thoáng do dự, lên tiếng hỏi.
“Các ngươi giờ không cần phải biết, chỉ cần nhớ kỹ, ba ngày sau tập hợp ở đây, rõ chưa?” Hô Hỏa trưởng lão dùng ngữ điệu không thể cự tuyệt ra lệnh.
“Rõ.” Ô Lỗ cúi đầu đáp, Viên Minh thì có phần uể oải gật gật đầu.
“Ta biết các ngươi đang lo lắng gì, loại thí luyện này có tông môn là chuyện rất bình thường, có điều không phải lần nào cũng có cơ hội cho các ngươi thể hiện.
Nghe kỹ, thí luyện lần này kết thúc, xem biểu hiện của các ngươi, có thể lấy được một đến ba trăm phần huyết thực tích lũy vượt định mức, nếu có người lập được công tích lớn, không loại trừ khả năng có thể được nhận thẳng vào tông môn, trở thành đệ tử ký danh.” Hô Hỏa trưởng lão nhìn hai ngươi một chút rồi nói thêm.
Ô Lỗ vừa nghe được mấy lời này, hô hấp liền trở nên gấp gáp, còn Viên Minh cũng sáng mắt lên.
“Ta nói đến thế thôi, chớ có bỏ lỡ cơ duyên.” Hô Hỏa trưởng lão hờ hững nói.
“Vâng.” Hai người đồng thanh đáp, thanh âm tức thì to lớn hơn nhiều.
Tiếp đó, Hô Hỏa trưởng lão thu thú huyết của hai người, ban cho thuốc giải tháng này, rồi lại vội vàng nhảy lên cự ưng, vỗ cánh bay đi.
Việc này khiến cho Viên Minh vốn đang định bẩm với lão chuyện về những xác chết trong sơn cốc đành lặng im.
Ngay sau đó, Ô Lỗ lên tiếng cáo từ Viên Minh, xong cũng lập tức quay người rời đi, dáng vẻ rất vội vàng, thân hình nhoáng cái đã biến mất ở phía xa xa.
Viên Minh không ở lại đây lâu, nhanh chóng cất bước đi về phía hạp cốc, trong đầu suy nghĩ chuyện đệ tử thí luyện mà Hô Hỏa trưởng lão vừa nhắc, thần sắc dần trở nên ngưng trọng.
Thí luyện này thoạt nghe có vẻ như một cơ duyên không tồi với đám Phi Mao thú nô ở Thập Vạn Đại Sơn, nhưng tỉ mỉ cân nhắc lại thấy có chút bất thường.
Cái gọi là đệ tử trong lời Hô Hỏa trưởng lão hiển nhiên là nói đệ tử ký danh, những người này luận tu vi, thiên phú đều hơn xa những Phi Mao thú nô ở tầng chót như bọn hắn, thế nên giá trị duy nhất của Phi Mao thú nô đối với bọn họ, đơn giản chính là quen thuộc Thập Vạn Đại Sơn, có thể chỉ đường cho bọn họ.
Hắn cũng không cho rằng tông môn chỉ vẻn vẹn sai đám Phi Mao thú nô bọn hắn đi làm trợ thủ, hoa tiêu, xong là có thể lập tức nhận được phần thưởng là một lượng huyết thực không nhỏ.
Sự tình hẳn không đơn giản như vậy.
“Tốt nhất là bản thân nên cẩn thận hơn chút.” Hắn thầm khuyên bảo chính mình.
…
Ba ngày sau, bên cạnh tảng đá mốc giới.
Sáng sớm, từng bóng người từ bốn phương tám hướng tụ tập về, không đợi mặt trời lên hết, đã có hơn ba người tập hợp tại đây.
Những người này có người lộ vẻ hơi hưng phấn, có kẻ tỏ ra kích động, lại có người mặt mũi mờ mịt, tựa như chẳng biết vì sao bị yêu cầu tập trung ở chỗ này.
Sau khi Viên Minh đến chưa được bao lâu, Cáp Cống liền tiến đến cạnh hắn.
“Nghe nói chưa, lần này hình như tông môn phái một nhóm đệ tử ký danh đến đây lịch luyện.” Cáp Cống nhỏ giọng nói.
“Bọn chúng đến lịch luyện thì cứ lịch luyện đi, còn cần chúng ta phối hợp làm gì?” Viên Minh nghi hoặc hỏi.
“Cái này còn phải hỏi sao? Những gia hỏa ngày thường chỉ biết ở trong tông môn sống an nhàn sung sướng, làm sao biết Thập Vạn Đại Sơn hung hiểm thế nào? Khẳng định là để chúng ta đi theo hỗ trợ.” Cáp Cống trợn mắt, đáp.
“Giống kiểu vương công quý tộc ra ngoài săn bắn, muốn dẫn theo ít tùy tùng?” Viên Minh hỏi tiếp.
“Nói tùy tùng dễ nghe quá, ưng khuyển chó săn mới chuẩn.” Cáp Cống lắc đầu, đáp.
Đang khi nói chuyện, một tiểu đội với khoảng hơn chục người cùng để trần thân trên, kết bạn mà tới.
Cả nhóm này vây quanh một nam tử cao lớn, tóc tai bù xù, gương mặt hung ác, cũng chính là Ô Bảo của Thanh Lang bang.
Bọn chúng tới, xong liền nhao nhao đưa mắt nhìn sang phía Viên Minh và Cáp Cống, trong mắt tràn ngập vẻ phẫn nộ.
Viên Minh vẫn giữ thần sắc như thường, không e dè đối mặt, trong mắt không có nửa phần sợ hãi.
“Cái gì đến sẽ đến, tránh cũng không thoát ha.” Cáp Cống giật giật khóe miệng, nói.
Vừa dứt lời, lại có một đội ngũ chừng mười người nữa tới, cầm đầu tự nhiên là Kim Khôn của Liệp Cẩu đường.
Ánh mắt vừa chạm nhau, sắc mặt Kim Khôn cũng không khỏi trở nên khó coi, lần trước cùng Thanh Lang bang hợp tác nhắm vào Viên Minh và Cáp Cống, không những để hai người chạy thoát, còn khiến mấy tên thủ hạ bị thương không nhẹ.
Đối với hai thế lực này, đặc biệt là Ô Bảo, bọn họ chưa từng bỏ qua Viên Minh, chỉ là chưa gặp được thời cơ thích hợp, một khi có cơ hội, gã chắc chắn sẽ ra tay không chút do dự.
Kim Khôn đưa cặp mắt ti hí liên tục đảo qua người Viên Minh rồi tới Cáp Cống, đồng thời nói với Ô Bảo: “Nếu ngươi vẫn còn ý đó, chi bằng thừa dịp Hô Hỏa trưởng lão chưa tới, chúng ta lại nhân thủ đầy đủ, hiện tại không phải là thời cơ tốt sao?”
“Ta tự có sắp xếp, người chớ có làm rộn.
Viên Minh lần này chắc chắc phải chết, tiếp đấy là Cáp Cống, để đó từ từ chơi chết hắn.” Ô Bảo liếm môi, cười lạnh nói.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Kim Khôn nghe thế liền gật đầu, cười nói.
Cáp Cống nhìn bộ dạng cấu kết làm việc xấu của hai gã, lông mày không khỏi nhíu lại, trong khi Viên Minh lại chẳng có vẻ gì là quan tâm.
Đúng lúc này, một tiếng hót lớn từ trên trời đột nhiên truyền tới.
Một bóng râm thật lớn che khuất ánh mặt trời lướt tới, đáp xuống phía bên này.
Mọi người ngẩng đầu lên nhìn, lập tức thấy ngay Hô Hỏa trưởng lão cưỡi tọa kỵ cự ưng bay đến, sau lưng lão còn có bốn người bộ dáng lạ lẫm đang đứng.
Sau khi chim ưng đáp xuống, Hô Hỏa trưởng lão nhảy xuống trước, bốn người kia cũng lục tục nhảy xuống theo.
Trong số bốn người này, kẻ đầu tiên nhảy xuống là một nam tử râu ngắn, mặt mũi thô kệch, dáng người khôi ngô cường tráng để bộ tạo bào dài màu đen trên người căng phồng lên, sau lưng gã treo một thanh đại phủ màu đen, nhìn qua là biết không phải kẻ dễ trêu.
Theo sát phía sau là một nữ tử dung mạo thường thường không có gì lạ, vóc người nở nang.
Phục trang trên người nàng này gần như không có gì biệt so với nam tử râu ngắn, tựa như là được may cùng một kiểu, đến cả hoa văn hình đầu thú chỗ ngực áo cũng giống nhau như đúc.
Viên Minh cẩn thận quan sát, phát hiện dưới hoa văn hình đầu thú còn có một hàng chữ nhỏ, viết “Ngự Thú đường”.
Nữ tử này dù dung mạo bình thường nhưng dáng người quả thực nóng bỏng, khi nhảy từ trên lưng ưng xuống, trước ngực như giấu hai con thỏ ngọc trắng muốt, không ngừng nhảy nhót, khiến đám Phi Mao thú nô chẳng biết đã bao lâu rồi không gặp nữ nhân nhìn đến muốn rớt cả tròng mắt ra.
Nữ tử này lại như chẳng hề để ý ánh mặt càn rỡ của bọn họ, thậm chí còn ưỡn ngực, tạo thế xinh đẹp đứng cạnh nam tử râu ngắn.
Phía sau nàng ta là một nam thanh niên thân thể gầy gò, người vận áo bào xanh, trên mặt mang nụ cười ngại ngùng, ánh mắt thủy chung chăm chăm nhìn một tấc vuông đất trước chân mình.
Áo bào trên người y tuy có màu khác hai người trước, nhưng cách may lại giống nhau, chỗ ngực áo có một hoa văn hình đan lô, phía dưới thêu chữ Nam Cương, nội dung là “Luyện Lô đường”.
Người cuối cùng là một cô gái, thân vận một bộ váy ngắn màu đỏ lửa, kiểu dáng khác hẳn ba người trước, ở dưới hoa văn chỗ ngực có ghi mấy chữ “Hỏa Luyện đường”.
Nàng này ngũ quan thanh lệ, dung mạo đỉnh cấp, đặc biệt là đôi mắt hạnh kia, linh khí dạt dào, phối hợp với một thân y sam gọn gàng, phác họa hoàn mỹ thân thể linh lung của nàng, trông vừa hoạt bát xinh đẹp, lại gọn gàng lão luyện(2).
Nàng vừa xuất hiện, lập tức có quá nửa ánh mắt những người xung quanh vốn đang đặt trên người nữ tử nóng bỏng kia bị thu hút qua đây.
Có điều khác với nữ tử nóng bỏng kia, nàng đối với những ánh mắt càn rỡ này thì vô cùng bất mãn, một tay đè lên cây trường tiên(3) cuộn bên hông, trừng mắt nhìn một lượt đám người xung quanh.
Nhóm Phi Mao thú nô bị ánh mắt sắc bén của nàng quét qua thì nhao nhao cúi đầu.
Viên Minh nhìn chằm chằm ba chữ Hỏa Luyện đường trên ngực áo nàng, thoáng có chút xuất thần, nhớ tới chuyện nghe được từ chỗ Triệu Đồng, rằng Hỏa Luyện đường chính là một chi chuyên luyện chế pháp khí trong tông môn.
Triệu Đồng lúc ấy còn nói sẽ tìm người hỏi thăm một chút, xem có sư huynh nào trong Hỏa Luyện đường có thể giúp khắc họa trận văn cho Thanh Ngư kiếm hay không, kết quả như trâu đất xuống biển, chẳng thấy tin tức gì.
“Bốp”!
Đúng lúc này, một tiếng xé gió đột nhiên đánh tới.
Viên Minh vô thức né qua một bên, đồng thời thấy bóng roi lóe lên cạnh người rồi lập tức rụt trở lại.
Hắn lộ vẻ vô cùng khó hiểu, tựa như chẳng hiểu cô nàng này vì sao lại đột nhiên ra tay với hắn.
Nữ tử váy đỏ thấy ánh mắt rời khỏi ngực mình, cũng lười so đo, nhanh chóng cuộn cây trường tiên lại, treo ở bên hông.
“Cái tính tình chó má gì đây.” Viên Minh nhếch miệng, lòng thầm chửi thề một câu.
Hô Hỏa trưởng lão đối với việc này hoàn toàn không để tâm, chỉ khi thấy nữ tử kia không còn so đo, mới lên tiếng nói: “Mấy vị, Phi Mao thú nô trong tay ta đều ở nơi này, các ngươi có thể thoải mái lựa chọn, dù điều toàn bộ đi cũng được.”
Cả đám Phi Mao thú nô nghe vậy càng thêm mơ mơ hồ hồ, bởi lão thậm chí còn chẳng giải thích nửa chữ với bọn họ.
“Hô Hỏa trưởng lão, chỉ là tìm một người dẫn đường, một hai tên là đủ, không cần nhiều như vậy đâu.” Nữ tử váy đỏ kia lên tiếng đáp ngay.
“Trần Uyển sư tỷ, hay là mang thêm mấy người nữa đi? Nếu thực sự gặp phải nguy hiểm, nhiều người cũng có cái đệm(4).” Thanh niên gầy gò mặc áo bào xanh kia nhìn về phía nữ tử váy đỏ, mở lời đề nghị.
Cái gì gọi là đệm? Không phải chính là người chết thay a.
Viên Minh nghe thế, trong lòng vô cùng khó chịu, những Phi Mao thú nô khác đa phần đều lộ vẻ không vui, chỉ là không dám phản đối gì.
“Ba Đạt, có chúng ta ở đây, ngươi lo lắng cái gì? Nhiệm vụ lần này của chúng ta, đám Phi Mao thú nô kia, mang một hai tên với mười tên, tám tên có gì khác nhau?” Đại hán râu ngắn kia nhếch miệng cười, khinh khi nói.
“Cái này nói thế nào nhỉ, chính là mang nhiều người, trái lại còn vướng tay vướng chân.” Nữ tử nóng bỏng kia cũng lên tiếng phụ họa, thanh âm dịu dàng đáng yêu, giọng điệu rõ ràng là ghét bỏ, nhưng lại nghe được nhịp tim đám Phi Mao thú nô loạn nhịp một hồi, ai cũng chỉ hận không thể đi theo nàng.
“Khôn Đồ, Ương Thiền, lần lịch luyện này không phải trò đùa, tự các ngươi nghĩ cho kỹ đi.” Hô Hỏa trưởng lão nhắc nhở.
“Trưởng lão không cần lo lắng, chuyện lịch luyện vốn là của chúng ta, có lý nào lại nhờ hết vào Phi Mao thú nô đi dò đường.”
Đại hán râu ngắn tên Khôn Đồ khoát tay, bộ dạng như chẳng hề để tâm.
Tiếp đó, gã lại như tùy tiện chỉ vào đám người: “Ngươi, ngươi, hai người các ngươi đi theo chúng ta.”
Gã nhìn như tiện tay chỉ, ánh mắt mọi người nhao nhao tập trung lên người hai kẻ “may mắn” được chọn.
Ô Bảo nhếch miệng cười, nhìn về phía Viên Minh.
Viên Minh thì không khỏi nhíu nhíu mày.
“Viên huynh, ta thấy cái này cũng không phải chuyện tốt gì đâu.” Cáp Cống có chút lo lắng nói.
Hai người bị Khôn Đồ chọn, không ai khác, chính là Ô Bảo và Viên Minh.
Chú giải:
1.
Không phải lặp từ hay bí từ đâu, cái này có thể diễn giải là hai người nhìn nhau lần thứ nhất vẫn không hiểu, không nhìn ra đáp án từ trong mắt đối phương, lại nhìn thêm lần nữa mong tìm được đáp án hay ít nhất là sự đồng cảm.
2.
Cái này không phải chú giải, mình chỉ muốn nói là khả năng miêu tả mỹ nữ của Vong Ngữ không mạnh lắm, khả năng dịch những đoạn này của mình còn tệ hơn, nếu ai đó cảm thấy không vừa ý, vậy hết sức thông cảm.
3.
Trường tiên: Cây roi dài.
4.
Đệm trong nguyên gốc là trùng hoãn, tùy ngữ cảnh mà hiểu, ở đây tạm hiểu là Phi Ma thú nô bị dùng như vật giảm xóc, kẻ chết thay, kéo dài thời gian, chống đỡ nguy hiểm trong khi đệ tử ký danh chuẩn bị.
Chương 43: Nhân Tiêu
“Viên Minh, Ô Bảo, ra khỏi hàng!” Hô Hỏa trưởng lão lập tức lớn tiếng ra lệnh.
Ô Bảo rời khỏi đội ngũ trước, trên mặt đầy vẻ vinh quang tự hào, trong khi đó Viên Minh lại cau mày, bước ra sau một nhịp.
Hai ngươi có thái độ hoàn toàn khác biệt.
Những Phi Mao thú nô còn lại thấy thế, kẻ nào kẻ nấy than thở không thôi, vô cùng hâm mộ.
“Chọn xong rồi, các ngươi lên đường ngay đi.” Hô Hỏa trưởng lão lại nói.
“Đa tạ.” Nữ tử váy đỏ Trần Uyển ôn quyền, lên tiếng cám ơn.
Ba người còn lại cũng lên tiếng cáo từ, xong lập tức dẫn theo Ô Bảo và Viên Minh cùng xuất phát, đi về phía Thập Vạn Đại Sơn.
“Trong thời gian này, các người vẫn phải tiếp tục đi săn, một khi gặp được đệ tử ký danh, nếu được triệu hoán thì không được kháng cự, kẻ trái lệnh…Tin là các ngươi sẽ không trái lệnh.” Hô Hỏa trưởng lão chốt xong một câu liền ra lệnh cho mọi người giải tán.
…
Mấy đệ tử ký danh đi trước, bước chân khá nhanh, hai người Viên Minh và Ô Bảo vội vàng chạy theo, trông giống tùy tùng chứ không phải người dẫn đường.
Có điều, đợi khi đi xuyên qua hạp cốc, chính thức tiến vào khu vực hung thú hoạt động, mấy người kia liền ngừng lại.
Trần Uyển lấy một tấm bản đồ bằng da thú từ trong ngực áo ra, đặt lên một tảng đá, mở ra rồi gọi hai người Viên Minh tới, hỏi: “Hai người các người có ai từng qua chỗ này chưa?”
Nàng đưa ngón tay búp măng trắng bóc của mình chỉ vào một bồn địa ở sâu trong Thập Vạn Đại Sơn.
Ô Bảo nhìn kỹ một lúc, trong mắt lộ vẻ mờ mịt khó hiểu.
Những Phi Mao thú nô bọn họ trước giờ đều là tới chỗ nào hay chỗ đó, nhiều nhất cũng chỉ là nhớ sơ sơ lộ trình quay về, giờ đưa thứ như bản đồ này cho gã xem, gã cũng xem không nổi.
Ngược lại, Viên Minh lại cau mày, cẩn thận xem bản đồ, lộ vẻ trầm ngâm.
“Nhìn có hiểu không?” Trần Uyển hỏi.
Ô Bảo lộ vẻ khó xử, bất đắc dĩ lắc đầu, có điều khi nhìn bộ dạng của Viên Minh, trong lòng không khỏi thầm mắng: “Giả bộ cái quái gì chứ?”
“Trần Uyển sư muội, ta dẫn bọn chúng theo là để chúng lo ít việc vặt, ngươi thực sự nghĩ rằng bọn chúng có thể giúp một tay sao?” Không Đồ nhếch miệng cười, lắc đầu nói.
“Chúng ta hiện đang ở cửa vào hạp cốc, cũng chính là chỗ này.
Ta xa nhất từng tới mảnh Tử Trúc lâm(1) này, từ đó tới chỗ ngươi hỏi còn cách ít nhất hai ngày đường.” Lời Khôn Đồ vừa dứt, tiếng Viên Minh liền vang lên.
Nghe lời này, Trần Uyển vốn không còn hy vọng gì liền sáng mắt lên, tiếp tục hỏi: “Đoạn đường đăng trước này,, chính là đến Tử Trúc lâm mà ngươi nói, phải mất bao lâu mới tới?”
“Tránh đại bộ phận hung thú, tận lực không để xảy ra chiến đấu kéo dài mà nói, năm ngày là có thể tới.” Viên Minh đáp.
Trong khi nói chuyện, hắn ngẩng đầu, đưa mắt nhìn chếch ra ngoài, lại thấy gã đệ tử Luyện Lô đường tên Ba Đạt kia đang đưa mắt nhìn xuống, như có như không nhìn vào chân ngọc thon dài của Trần Uyển.
Tên nhãi này trông có vẻ rụt rè, không ngờ cũng chẳng phải người thành thật ha.
“Nếu là cưỡi linh thú, không cần tới năm ngày.” Khôn Đồ mở miệng nói.
Dứt lời, gã đưa tay vỗ túi linh thú bên hông, tức thì từ miệng túi có một quầng sáng xanh bay ra, rơi xuống chỗ cách đó không xa, từ đó, một con sói lớn thân dài hai trượng xuất hiện.
Sói này bắp thịt toàn thân chắc nịch, trong hai mắt hiện lên màu đỏ nhạt hơi tối, ở giữa mi tâm mọc lên một túm lông trắng dài, hai bên mép thình lình lộ ra hai cái răng nanh dài sắc nhọn, trông vừa hung ác lại uy mãnh.
“Trần Uyển sư muội, sói của ta chính là hung thú cấp một bậc cao, không chỉ có tốc độ cực nhanh, mà còn chạy rất êm ái thoải mái, chỉ bằng ngươi với ta cưỡi chung đi.” Khôn Đồ tươi cười mời mọc.
Nghe mấy lời này, không đợi Trần Uyển mở miệng đáp lời, tràng mày Ương Thiền, cô nàng nóng bỏng cùng đi ra từ Ngự Thú đường với Khôn Đồ, đã cau lại, hiển nhiên là vô cùng bất mãn với hành động lấy lòng của sư huynh Khôn Đồ.
“Đa tạ ý tốt của sư huynh, nhưng mà không cần, ta có linh thú của mình.” Trần Uyển thần sắc bình tĩnh, lạnh nhạt từ chối.
Dứt lời, nàng đưa tay vỗ túi linh thú bên hông, lập tức lại thấy ánh sáng xanh bay ra, hóa thành một con tê giác da xanh dài hơn một trượng.
So với con sói xanh kia, tê giác da xanh này có hình thể nhỏ hơn khá nhiều, nhưng trên phần đầu, cổ lại đều được bọc một lớp giáp kim loại, trên lưng còn đặt ghế ngồi bằng da dạng yên ngựa, nhìn là biết ngay ngồi rất thoải mái dễ chịu.
“Thì ra linh thú của sư muội lại được sắp xếp cẩn thận như vậy, ngược lại là sư huynh ta lỗ mãng.” Khôn Đồ thấy thế, có vẻ chẳng hề bận tâm, trái lại còn chủ động xin lỗi một tiếng.
Ngay sau đó, Ương Thiền cũng vỗ túi linh thú, gọi ra một con đại mãng màu đỏ lửa dài khoảng bảy trượng, xong tung mình nhảy lên đại mãng, nghiêng người nằm xuống.
Con đại mãng màu đỏ lửa lập tức rướn người lên, đỡ lấy thân hình yểu điệu của nàng.
Ba Đạt cũng lập tức gọi linh thú của mình ra.
Đó là một con lợn rừng cực lớn, hình thể bộ dáng tuy không thể so với ba con trước, nhưng hai cái nanh trắng dài như trường kích của nó vẫn khiến người nhìn biết đó không phải hung thú bình thường.
“Khôn Đồ sư huynh, hai chúng ta là nữ tử, không tiện mang bọn chúng theo, vậy ngươi với Ba Đạt sư đệ mỗi ngươi mang theo một người, vậy được không?” Trần Uyển thoáng nhìn qua Viên Minh và Ô Bảo, nói.
Khôn Đồ nghe thế liền nhíu mày, Ba Đạt cũng ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt đầy vẻ chối từ.
“Sư muội, bọn chúng chỉ là Phi Mao thú nô ti tiện, sao xứng cười linh thú của sư huynh ta?” Ương Thiền không ngờ lại phá lệ tức giận, lập tức mở miệng quở trách.
“Chúng ta cần bọn họ dẫn đường, không dùng linh thú mang đi, tốc độ sẽ chậm đi nhiều, được không bằng mất.” Trần Uyển từ tốn nói.
“Đại nhân nói phải, thú cưỡi dạng linh thú này, chúng ta không xứng.” Ô Bảo kinh hoảng, vội vàng lên tiếng.
Lúc này, Ba Đạt cũng mở miệng nói: “Trần Uyển sư tỷ, bọn chúng là Phi Mao thú nô, thi triển Phi Mao thuật xong chạy hẳn cũng không thua linh thú bao nhiêu, không cần quá lo lắng.”
Nghe xong lời này, Trần Uyển cũng đành thôi, chỉ quay đầu nhìn về phía Viên Minh, hỏi: “Ngươi có thể theo kịp không?”
Viên Minh không muốn nấn ná ở chỗ này nữa, liền gật đầu.
Hắn dù có chút hâm mộ linh thú của mấy đệ tử ký danh này, nhưng trong lòng quan trọng hơn vẫn là làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ, tận khả năng thu được thêm nhiều phần thưởng huyết thực.
“Vậy được rồi, việc này không nên chậm trễ, chúng ta lập tức xuất phát.” Trần Uyển nói.
Viên Minh làm người dẫn đường, trước tiên thi triển Phi Mao thuật, hóa thành vượn trắng rồi phòng lên, đi về phía sâu trong rừng.
“Ta ở phía sau đoạn hậu, đề phòng bất trắc.” Khôn Đồ liếc mắt nhìn những người khác, đồng thời nói.
Trần Uyển không chút do dự, lập tức thúc tê giác da xanh đuổi theo.
Ba Đạt theo sát phía sau, Ương Thiên cũng nhanh chóng bám theo.
Đợi bóng dáng mất người đi khuất tầm mắt, Khôn Đồ mới ngồi lên thú cưỡi sói xanh, đưa mắt nhìn Ô Bảo.
“Tên Viên Minh này nhìn qua không giống thằng ngốc, có thể thu về dưới trướng không?” Khôn Đồ lên tiếng hỏi.
Ô Bảo nghe vậy, thầm rùng mình, vội đáp: “Chủ nhân, gia hỏa này vô cùng kiêu ngạo, không phải dạng có thể ở dưới người.
Lúc trước ta từng thử chào mời, hắn không những không chịu, còn giết người của chúng ta.”
“Bỏ đi, chỉ là thú nô mà thôi, muốn có thì còn nhiều, rất nhiều.
Lần này ta sẽ giúp ngươi loại bỏ hắn, có điều về sau đồ các ngươi dâng lên mỗi tháng, phải tăng thêm một thành.” Khôn Đồ nghe thế, khẽ nhíu mày, lập tức nói.
“Đa tạ chủ nhân.” Ô Bảo vội vàng bái tạ.
“Ta bồi dưỡng Thanh Lang bang và Liệp Cẩu đường các ngươi, là để các ngươi làm việc cho ta, chứ không phải gây phiền phức cho ta.
Loại chuyện như thế này lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, về sau nếu như mà có, vị trí của ngươi và Kim Khôn liền để cho người khác ngồi đi.” Khôn Đồ nói xong, lập tức điều khiển sói xanh chạy như bay.
Ô Bảo liên tục gật đầu, sau lưng đầy mồ hôi lạnh, xong cũng vội vàng thi triển Phi Mao thuật, hóa thành một gã người sói lông xanh, chạy như điên đuổi theo.
…
Buổi đêm, trời cuối thu.
Quanh một đống lửa cháy hừng hực giữa rừng, bốn người Khôn Đồ đang ngồi quây tròn, ăn thịt vừa nướng chín.
Bốn con linh thú lần lượt nằm sau lưng chủ nhân, hình thành một vòng bảo hộ đặc thù, bọc bọn họ ở trung tâm.
Hai Phi Mao thú nô, Viên Minh và Ô Bảo, tự nhiên không có tư cách ở chung với bọn họ, được sắp xếp ở mãi tít xa bên ngoài canh gác.
Gió đêm phơ phất, Viên Minh một thân một mình ngồi xếp bằng trên một gốc cây, nhắm mắt khoanh chân, đả tọa tu luyện.
Khu vực này hắn rất thông thuộc, ở đây vốn có một con thằn lằn vảy xanh trú ngụ, vào tháng trước đã bị hắn giết chết, trong nhất thời sẽ không có hung thú khác tới đây lập địa bàn.
Hơn nữa còn có bốn con linh thú thủ hộ, kỳ thật cơ bản không cần tới bọn hắn phải canh chừng.
Đúng lúc này, tai Viên Minh đột nhiên khẽ động, hai mắt mở lớn, nhìn về khoảng tăm tối trong rừng, thình lình lại thấy một bóng đen thoăn thoắt nhảy qua lại giữa các lùm cây.
Hắn lập tức trở mình nhảy xuống, đuổi theo hướng bóng đen kia.
Nhưng khi hắn chưa chạy được mấy bước, đã lập tức thấy bóng đen đằng trước đột nhiên ngừng lại, rồi bất ngờ quay đầu nhìn về phía hắn.
Viên Minh giật nảy mình, lập từng dừng bước, giữ thế giằng co.
Chỉ thấy thứ kia có thân cáo gần tám thước, hình dạng không khác gì con người, toàn thân mọc đầy lông, thậm chí trên mặt cũng thấy có, thoạt nhìn giống như một con vượn già lông trắng đứng thẳng.
Nhưng cả hai trong mắt nó lại chỉ là một màu đỏ tươi, trong đêm tối phản xạ ra những tia sáng khát máu, Viên Minh trông thấy mà lạnh sống lưng.
Đúng lúc này, sau lưng Viên Minh lại có một hồi những tiếng ồn ào truyền đến.
“Hỏng bét, bị giáp công.” Viên Minh thầm rùng mình, nhất thời cảm thấy tình cảnh không ổn.
“Ở bên kia.” Chính lúc này, một giọng nữ vang lên.
Ngay tiếp đó, mấy bóng người từ phía sau vọt đến, bước tới cạnh Viên Minh, thì ra là mấy người Trần Uyển.
Viên Minh nhẹ nhàng thở ra, nhưng khi quay lại nhìn về phía quái vật vừa rồi, lại phát hiện đằng trước trống không, không còn thấy bóng dáng nó nữa.
“Ngươi ở đây làm gì?” Trần Uyển vừa nhìn thấy Viên Minh, liền hỏi ngay.
“Ta gác đêm ở bên ngoài, phát hiện một quái vật lông dài hình người, liền đuổi theo.” Viên Minh thành thật trả lời.
“Quái vật kia đâu?” Nghe xong câu trả lời, Khôn Đồ không những không sợ, trái lại còn vui mừng, lập tức hỏi.
Trần Uyển và Ương Thiền cũng sáng mắt lên, tập trung nhìn về phía Viên Minh, bộ dáng có phần kinh hỉ.
“Chạy rồi, mới vừa rồi còn ở ngay phía trước, sau khi các ngươi đuổi tới thì thứ đó liền chạy mất.” Viên Minh chớp chớp mắt, đáp.
“Chạy đi hướng nào?” Khôn Đồ hỏi dồn.
Viên Minh cũng không có để ý xem quái vật kia cuối cùng chạy hướng nào, đánh tiện tay chỉ đại một bên rồi nói: “Hình như là phía này.”
Khôn Đồ không chút chần chờ, tức tốc đuổi theo.
Linh thú sói xanh của gã cũng vọt qua đầu mọi người, nhanh chóng chạy theo chủ nhân của nó.
Ương Thiền cũng lập tức đuổi theo.
“Không thi triển Phi Mao thuật, cũng dám tùy tiện đuổi theo Nhân Tiêu(2), ngươi muốn chết sao?” Trần Uyển quở trách Viên Minh một câu, xong liền mau chóng đuổi theo hai người kia.
Ba Đạt cười lợn rừng lông đen, cười với Viên Minh một tiếng rồi lập tức bám sau nhóm Trần Uyển.
“Nhân Tiêu? Là cái gì?”
Viên Minh không chút quan tâm lời quở trách của Trần Uyển, có điều đối với Nhân Tiêu mà nàng nhắc tới, trong lòng lại có chút hứng thú.
Chú giải:
1.
Tử Trúc lâm: Rừng Trúc tím.
2.
Tiêu (魈): Là một quái vật trong truyền thuyền dân gian TQ, nó sống ở vùng núi, mang hình dạng con người, đầu to mình nhỏ, chỉ có một chân.
Thường được gọi là ma núi (Sơn Tiêu), tất nhiên đó là Sơn Tiêu, còn Nhân Tiêu trong truyện có lẽ chỉ là lấy cảm hứng từ Sơn Tiêu mà thôi.
Chương 44: Gác đêm
“Xem ra chuyện tông môn lịch luyện của đám người này, tựa hồ có liên quan gì đó với Nhân Tiêu kia…” Viên Minh suy nghĩ một chút rồi cũng đi theo.
Một đám người tìm kiếm suốt một đêm, cuối cùng lại không thu hoạch được gì.
“Này, thú nô kia, ngươi có thật nhìn thấy Nhân Tiêu không?” Lúc trời vừa hừng đông, nhóm người dừng việc tìm kiếm, Khôn Đồ có vẻ không vui, nhìn Viên Minh hỏi.
“Nhân Tiêu nào?” Viên Minh ra vẻ khó hiểu, hỏi lại.
“Chính là quái vật ngươi tả hôm qua!” Khôn Đồ giận dữ đáp.
“Nếu ta không thấy quái vật kia, làm sao có thể tả ra được?” Viên Minh vặn lại.
Một câu liền chặn họng Khôn Đồ, khiến gã có muốn nổi giận cũng không có cớ mà nổi giận.
“Theo tình báo tông môn cho biết, Nhân Tiêu lý ra không nên hoạt động ở chỗ này ha.” Ba Đạt lên tiếng.
“Có lẽ tình hình có thay đổi, tin tức mà phía Hành Chấp đường cung cấp cũng không nhất định chính xác.” Trần Uyển góp lời.
Viên Minh do dự một lát, xong mới lên tiếng: “Nếu Nhân Tiêu mà các ngươi nói chính là quái vật ta gặp tối qua, thế thì vào thời điểm năm ngoái, đã có người gặp được.”
“Ngươi nói cái gì? Năm ngoái…Ở đâu?” Trần Uyển vội vàng hỏi, mấy người khác cũng đưa mắt nhìn qua với biểu cảm khác nhau.
Viên Minh lập tức đem chuyện Cáp Cống bị tập kích ra, thuật lại một lần cho bọn họ nghe.
“Việc này sao có thể?” Ương Thiền tỏ vẻ khó có thể tin.
Khôn Đồ quay đầu nhìn Ô Bảo, thấy gã khẽ làm động tác gật đầu mà nếu không nhìn kỹ sẽ không thể nhận ra, xem như xác nhận lời Viên Minh nói.
“Nếu đúng như vậy, thời gian hoạt động của Nhân Tiêu kia phải sớm hơn thông tin tông môn đưa cho chúng ta, phạm vi hoạt động cũng rộng hơn, chuyện này không phải tin tức tốt lành gì.” Trần Uyển nghe vậy, thần sắc không khỏi có chút ngưng trọng.
“Chuyện này…Có nên báo cáo với tông môn không?” Ba Đạt hỏi dò.
“Báo cáo? Sao phải báo cáo? Tin tức này chỉ chúng ta biết, chẳng phải càng tốt sao?” Khôn Đồ hỏi ngược lại.
“Không báo cáo, những đồng môn khác rất có thể sẽ bị tập kích bất ngờ.” Trần Uyển phân tích.
“Trần Uyển sư muội, chớ có quên, lần lịch luyện này có thể liên quan trực tiếp tới việc chúng ta có thể thuận lợi trở thành đệ tử nội môn hay không.
Một khi chúng ta quay về báo tin, không chỉ bị trì hoãn hành trình, còn sẽ bị người khác nhanh chân tới trước…” Khôn Đồ trầm ngâm nói.
Gã không trực tiếp phản bác lời Trần Uyển, nhưng lại khiến cho mặt nàng phải đổi sắc.
Thấy Trần Uyển không nói gì thêm, Khôn Đồ nhếch mép, nở nụ cười ruồi.
Tiếp đó, nhóm người giảm cước bộ lại, một mặt tìm kiếm Nhân Tiên, một mặt tranh thủ đi đường.
Nhưng tốn thêm hai ngày so với dự kiến, bọn họ vẫn chưa thể gặp được Nhân Tiêu.
…
“Ầm ầm”
Một tiếng sấm nổ rền vang, một tia sét sáng trăng lóe lên giữa không trung, trong tích tắc xé đôi màn trời tối đen như mực.
Từng giọt mưa tí tách rơi xuống, khiến rừng núi vốn tĩnh mịch giờ phủ đầy tiếng mưa, mùi đất pha mùi cỏ cây tràn ngập trong không khí.
Khôn Đồ ngẩng đầu nhìn những đụn mây đen như nằm lơ lửng sát ngọn cây, điều khiến sói xanh đi tới cạnh Trần Uyển.
“Sư muội, nhìn trời mây này, xem ra trận mưa hẳn là không nhỏ, sắc trời cũng đã muộn, chi bằng chúng ta tìm một chỗ tạm trú chân, đợt mưa tạnh rồi lại tiếp tục thế đường?” Gã lên tiếng hỏi.
“Viên Minh, gần đây có chỗ nào thích hợp để trú mưa không?” Trần Uyển đưa mắt nhìn Viên Minh, hỏi.
Một đường đi tới, nàng đã có chút tín nhiệm khả năng dẫn đường của Viên Minh.
Dưới sự chỉ dẫn của Viên Minh, bọn họ mấy ngày nay dù chưa thể tìm được Nhân tiêu, nhưng trên đường cũng chưa từng bị hung thú tập kích, có thể nói là tận dụng thời gian triệt để.
Mấy người Khôn Đồ và Ương Thiên dù vẫn xem thường tên Phi Mao thú nô này, những cũng vô thức ném ánh mắt thăm dò qua phía hắn.
“Khu vực này ta chưa đến bao giờ, chỉ có thể đi xem một chút.” Viên Minh đáp.
Trần Uyển nghe thế, cũng không có gì thất vọng, khẽ gật đầu rồi tiếp tục lên đường.
Đi chừng hơn mười phút nữa, tiếng sấm sét trên trời càng dày, mưa rơi cũng càng lúc càng lớn.
Sắc trời trong núi rừng đã tối om, bốn phía đều là sương mù mờ ảo, không gian một mảnh đen ngòm, nhiệt độ cũng hạ xuống càng lúc càng thấp.
Đúng lúc này, Viên Minh nhìn thấy giữa khoảng rừng phía trước thình lình xuất hiện một mảng lớn màu tối đen, hắn lau nước mưa trên mặt, ngưng thần nhìn kỹ một lúc, trong lúc đó, một tia sét đánh xuống, chiếu tỏ khắp bốn phương.
“Bên kia hình như có một căn nhà.” Viên Minh chỉ vào mảng bóng đen kia, hô lên.
Nói đoạn, hắn liền dẫn nhóm người nhanh chóng tiến về phía bên kia.
Gần đến nơi, hắn mới nhìn ra, đó rõ ràng là một tòa kiến trúc rát nát.
Tường tòa kiến trúc này có nửa phần dưới là dùng đá xếp lên, nửa phần trên là dùng gạch nung xây thành, lớp trát bên ngoài bong tróc nghiêm trọng, trên tường thấy chi chít những vết tróc cùng lỗ thủng lớn nhỏ không đều.
“Kiểu dáng nhà này, nhìn qua giống như thần miếu cung phụng của đám dã nhân?” Ô Bảo, kẻ vốn như vô hình giữa đội ngũ lại đột nhiên mở miệng lên tiếng.
Thần miếu không có cửa lớn, chỉ có một một cái cửa tò vò trống không, bên trong tối như hũ nút, không nhìn ra bất cứ thứ gì.
Viên Minh đưa tay vào vạt áo, đang định lấy hỏa chiết tử(1) ra chiếu sáng, bên tai chợt nghe có tiếng ‘phừng phừng’ vang lên, ngay tiếp đó có một đám lửa to bằng nắm tay lơ lửng bay vào trong thần miếu.
“Hỏa Cầu thuật?” Viên Minh vô thức quay đầu nhìn lại, phát hiện người thi thuật chính là Trần Uyển.
Tiếp ngay sau đó, lại là một hồi những tiếng phừng phùng vang lên, rồi liên tiếp ba bốn quả cầu lửa bay vào trong thần chiếu, soi tỏ không gian bên trong.
Viên Minh đi vào thần miếu, thấy ngay bên trong trống không, gần như chẳng bày biện gì, sàn miếu, trên tường đều phủ một lớp bụi dày, khiến nó trông có vẻ hoang vu, đổ nát.
Quay người lại, hắn nhìn thấy một một tòa thần đàn cao ba thước, phía trên thình lình có một pho tượng thần bằng đất sét.
Tượng thần này so với tượng thần bình thường thì hoàn toàn khác biệt, lưng hổ eo sói, hai đầu bốn tay, nhìn chẳng những không có chút uy nghiêm nào, trái lại còn có vẻ âm hiểm quỷ quyệt.
Viên Minh nhìn kỹ lại, liền thấy hai cái đầu trên vai nó chẳng có đầu nào là đầu người, mà lại là một cái đầu hồ ly và một cái đầu sói hoang.
Tượng thần cũng hư hại rất nghiêm trọng, khắp nơi trên thân đều có thể thấy lộ ra khung gỗ và cỏ khô, đoán chừng cũng bị bỏ hoang rất lâu rồi.
“Cũng được, cũng được…Nóc nhà không bị thủng, đêm này liền nghỉ tạm ở đây đi.” Ba Đạt nhìn ngó một lượt xong, hiển nhiên có vẻ rất hài lòng với chỗ này.
“Ô Bảo, ngươi ra ngoài kiếm ít thịt mang về.
Viên Minh, ngươi phụ trách gom củi đốt lửa.”
Ô Bảo vội vàng lên tiếng dạ vâng rồi nhanh chóng chạy ra ngoài, Viên Minh cũng nhận lệnh ra ngoài nhặt củi mang về nhóm.
Qua không bao lâu, hai đống lửa được dựng lên trong thần miếu, một đống là nhóm đệ tử ký danh ngồi quanh, một đống là hai người Ô Bảo và Viên Minh ngồi đối diện nhau.
Ô Bảo đang tận tâm tận lực nướng con lợn rừng mới mang về trên đống lửa, Viên Minh thì nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói nửa lời.
Lúc này, Khôn Đồ đột nhiên nhìn về phía Viên Minh, mở miệng ra lệnh:
“Viên Minh, nửa đêm trước do ngươi canh gác, đi ra ngoài xem.”
Viên Minh nghe vậy liền mở mắt, đứng dậy đi ra ngoài.
Ngoài trời mưa vẫn rơi tí tách, tiếng sấm đì đùng thỉnh thoảng vang lên, chiếu sáng màn đêm tăm tối.
Viên Minh đi ra ngoài cổng tò vò, dựa lưng vào tường.
Mái hiên trên đầu vừa thấp vừa ngắn, cơ bản không che hết được nước mưa, chỉ sau chốc lát, người hắn đã ướt hết một mảng lớn.
Gió núi rét mưới thổi qua người, dù là Viên Minh cũng cảm thấy lạnh thấu xương, chút cảm giác buồn ngủ mới xuất hiện kia liền tan biến, chỉ có thể trừng mắt nhìn màn đêm đen kịt giữa núi rừng.
Tiếng trò chuyện của mấy người Trần Uyển từ trong thần miều truyền ra, Viên Minh cũng vểnh tai lắng nghe, rất nhanh đã nghe được đại khái.
Thì ra, đệ tử ký danh tiến vào Thập Vạn Đại Sơn lần này cũng không chỉ có mấy người Trần Uyển, mà cả tông môn có hơn một trăm đệ tử ký danh cùng tham gia thí luyện.
Mà mục tiêu thí luyện của bọn họ, chính là săn giết Nhân Tiêu.
Nghe từ lời của Khôn Đồ, biểu hiện của bọn họ trong lần thí luyện này, hình như còn liên quan tới việc có thể hay không, được trưởng lão trong môn nhìn trúng, từ đó có thể trở thành đệ tử thân truyền của mấy trưởng lão này, cũng chính là đệ tử nội môn.
Viên Minh dù không rõ ràng lắm, nhưng cũng đoán được, đây nhất định là vinh hạnh đặc biệt to lớn, nếu không cũng không đến mức mấy người này không ngại gặp phải nguy hiểm, tiến vào Thập Vạn Đại Sơn.
Trong màn mưa đêm u tối, không cách nào nhìn thấy mặt trăng, khó mà tính toán thời gian.
Viên Minh bỗng ngửi thấy mùi thịt đậm đà từ trong thần miếu bay ra, lập tức chu chu mũi, quay đầu nhìn vào bên trong.
Chỉ thấy mấy người Khôn Đồ ngồi vây quanh một chỗ, vẫn đang trò chuyện, còn trên đống lửa trước người Ô Bảo, con lợn rừng đã được nướng tới toàn thân vàng ruộm, tỏa ánh sáng loang loáng, đồng thời mỡ lợn chảy ra kéo theo những tiếng xèo xèo, khiến người ta thèm chảy nước miếng.
“Không ngờ tay nghề của gia hỏa này đúng là không tệ.” Viên Minh cũng không nhịn được thầm tán thưởng.
Nhưng đúng lúc này, hắn chợt phát hiện trán Ô Bảo lấm tấm mồ hôi, thần tình trên mặt có chút căng thẳng, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn lướt qua mấy người Khôn Đồ phía bên kia.
Ngay khi hắn còn đang kinh ngạc khó hiểu vì sao gia hỏa này lại lén lén lút lút như vậy, Ô Bảo lại bất ngờ quay đầu nhìn về phía hắn.
Viên Minh lập tức quay người, đưa lưng về phía cửa miếu, làm bộ như đang nghiêm túc gác đêm.
Sau khi ngưng lại một nhịp thở, Viên Minh bỗng nhiên nghiêng đầu qua chỗ khác, thấy ngay được Ô Bảo đang run rẩy lấy từ ngực áo ra một bình sứ nhỏ, mở nắp bình, đoạn nhanh chóng đổ chất lỏng bên trong lên trên người con lợn rừng.
“Hắn đây là muốn làm gì?” Viên Minh thầm nghi hoặc.
Hắn nhăn mũi lại, cẩn thận ngửi ngửi, cũng không phát hiện ra được mùi gì bất thường, kết hợp với bộ dáng lấm la lấm lét của Ô Bảo, hắn có thể khẳng định ngay đó không phải là gia vị, trong lòng càng thêm nghi hoặc.
“Không phải là đang hạ độc chứ?” Viên Minh cau mày tự hỏi.
Đúng lúc này, ánh mắt Ô Bảo lại quay lại, nhìn về phía Viên Minh.
Viên Minh đã phát hiện từ trước, sớm quay người qua, đồng thời vô số suy nghĩ quay cuồng nổi lên trong đầu.
“Gia hỏa Ô Bảo nào coi như gan lớn cỡ nào, cũng không dám hạ độc mấy đệ tử ký danh này ha? Trừ khi hắn không muốn sống nữa?” Viên Minh nhanh chóng quay đầu lại.
Nhưng rất hiển nhiên, kẻ có thể kéo bè kết cánh thành lập băng đảng, trở thành thủ lĩnh, chắc chắn sẽ không có chuyện vô duyên vô cớ lại muốn chết.
Viên Minh cau mày, khi đang định xoay người báo cáo việc này, tiếng báo động trong lòng bỗng điên cuồng vang lên”
“Đúng thế, tên Ô Bảo kia không thể có chuyện không muốn sống.
Hắn sở dĩ dám làm như thế, khẳng định phía sau có người sai khiến, như vậy người này…”
Ánh mắt Viên Minh đảo quanh một hồi, cuối cùng rơi trên người Khôn Đồ.
Chú giải:
1.
Hỏa chiết tử: Có cách gọi dễ hiểu là cây/ống châm lửa.
Cấu tạo nguyên bản gồm phần ống rỗng, trong nhét giấy hoặc cỏ khô, nèn chặt rồi đốt.
Tiếp đó thổi tắt đi, lúc này dù không có ngọn lửa nhưng bên trong vẫn cháy âm ỉ và có thể duy trì khá lâu mà không tắt.
Hỏa chiết tử cải tiến còn cho thêm phốt pho và một số vật liệu dễ cháy, lúc cần chỉ cần lắc nhanh hoặc thổi bằng miệng, thứ bên trong sẽ tiếp xúc với đủ oxy và bốc cháy.
Tuy nhiên, việc thổi cần có kỹ năng nhất định, phải nhanh, mạnh, dứt khoát chứ không phải đơn giản như trên phim.
Chương 45: Cứu người cứu mình
“Đây là muốn tạo nội đấu?” Viên Minh thầm nghi hoặc.
Có thể khiến bọn chúng bỏ lắm tâm tư đi hạ độc như vậy, khẳng định không phải là muốn ra tay với mình, Ba Đạt và Ương Thiền lại trông như tùy tùng, như vậy cũng không khó đoán ra ai là người mà Khôn Đồ muốn đối phó.
Không đợi Viên Minh kịp suy tính kỹ càng, tiếng Ô Bảo chợt vang lên: “Bẩm các vị đại nhân, thịt lợn rừng đã được nướng chín, mời các vị thưởng thức.”
“Mang qua đây.” Khôn Đồ lớn tiếng ra lệnh.
Ô Bảo lập tức đem cả tảng thịt lợn rừng đã được nướng chín qua trước mặt mấy người Khôn Đồ.
Khôn Đồ lấy một thanh dao găm ra, nhẹ nhàng vạch mấy đường trên khối thịt.
Cả khối thịt theo đó nứt ra từng mảng, chia thành bảy tám khối.
“Trần Uyển sư muội, thịt này nhìn cũng không tệ, ngươi ăn thử chút đi.” Gã trước tiên lấy một miếng thịt lưng ra, đưa cho Trần Uyển.
Trần Uyển không tiện chối từ, liền nhận lấy.
Những người khác cũng tự động lấy phần thịt cho mình rồi ngấu nghiến ăn.
Lúc này, Khôn Đồ bỗng nghĩ tới điều gì, lên tiếng nói với Ô Bảo: “Cầm cho Viên Minh một miếng.”
“Chủ…Đại nhân thưởng cho ngươi.” Ô Bảo không chút do dự, hai tay nâng một khối thịt chân giò lớn đi tới bên người Viên Minh.
Viên Minh bình tĩnh nhận lấy, cảm ơn qua loa một tiếng, nếu không phải đã biết thịt này có vấn đề, hắn thực sự có thể bị thiện ý bất ngờ của Khôn Đồ và Ô Bảo làm cho cảm động.
“Nếm thử đi.” Ô Bảo cười giả lả nhìn hắn, nói.
Viên Minh cắn một miếng, nhai nuốt rồi hàm hồ đáp: “Mùi vị không tệ.”
Ô Bảo thấy thế mới quay người đi vào thần miếu.
Viên Minh lập tức nhổ miếng thịt trong miệng ra, xong há miệng để một ngụm nước mưa vào miệng mới thôi.
Tiếng tán thưởng từ trong thần miếu thỉnh thoảng lại vọng ra, đến ngay
Trần Uyển cũng cảm thấy tay nghề Ô Bảo không tệ chút nào.
Có điều rất nhanh sau đó, Viên Minh liền nghe thấy bên trong có tiếng động vang lên, nghe như có người ngã xuống.
Ngay tiếp đó, lại nghe tiếng Khôn Đồ giả vờ giả vịt hỏi thăm: “Trần Uyển sư muội, ngươi làm sao vậy, sư muội?”
Viên Minh nghe động tĩnh bên trong, lòng thầm khinh bỉ, đồng thời nhân khi có tiếng sấm rền, ném chỗ thịt được xé ra đi, chỉ cầm khúc xương không trong tay, đồng thời dựa tường nằm ngã xuống, làm bộ như bị trúng độc.
Trong miếu, Khôn Đồ vẫn đang liên tục Trần Uyển, nhưng Trần Uyển đã nhắm nghiền hai mắt, lông mi khẽ động, hoàn toàn hôn mê.
“Được rồi, đừng có gọi nữa, ngất rồi đấy.” Ương Thiền lúc này đang khoanh tay trước bộ ngực đồ sộ, liếc mắt nhìn Trần Uyển một chút, xong không nhịn được nói.
“He he, tiểu nương bì(1) này, bình thường dựa vào con mái già giữ con của Hỏa Luyện đường, không thèm để ta vào mặt, hôm nay rơi vào tay ta, đảm bảo để ngươi biết, cái gì gọi là cực lạc nhân gian.” Khôn Đồ cười tà nói, giọng đầy vẻ đắc ý.
“Khôn Đồ sư huynh, cái kia…Thuốc này rất mạnh, khi dùng không dám dùng quá nhiều, ngài tranh thủ thời gian, đừng để nửa đường ả tỉnh dậy thì phiền phức.” Ba Đạt từ bên cạnh bước lên trước, vừa nói vừa đưa mắt nhìn trộm Trần Uyển đang nằm trên mặt đất.
“Được rồi, chút tâm tư kia của ngươi ta làm sao không biết? Yên tâm đi, đợi ta hưởng dụng xong, sẽ không quên chia cho ngươi một chén canh, haha..” Khôn Đồ cười ha hả, đáp.
Ương Thiền nhìn hai gã một lượt, khinh thường mắng: “Đám nam nhân các ngươi, chẳng có kẻ nào tốt.”
Khôn Đồ nghe thế, có vẻ không vui nhìn lại ả.
Ương Thiền thấy thế, lập tức đổi mặt tươi cười, nói thêm:
“Nam nhân không hư, nữ nhân không yêu.
Cũng tại con ranh Trần Uyển này không hiểu phong tình.
Nàng cũng vì không trải việc đời mới như thế, một khi ăn tủy biết vị rồi, dù có là Phi Mao thú nô này, chỉ sợ nàng cũng tự mình nhào vào.”
Ô Bảo nghe Ương Thiền nhắc tới mình, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn lén Trần Uyển nữa.
“Ô Bảo, chúng ta đã sắp đạt mục tiêu, Viên Minh đã không còn tác dụng gì, ngươi bây giờ lập tức lôi hắn đi xử lý, tránh rắc rối sau này.” Khôn Đồ cúi người, đưa tay sờ khuôn mặt Trần Uyển, lại chợt nhớ tới một chuyện, liền quay đầu ra lệnh.
“Vâng, chủ nhân.” Ô Bảo nghe thế, lập tức cất bước đi ra ngoài.
“Lôi ra xa chút rồi xử lý, đừng để mùi máu tươi bay vào làm hỏng nhã hứng của ta.” Khôn Đồ lên tiếng nhắc thêm.
“Vâng.”
Ô Bảo đi đến ngoài cửa, liếc mắt nhìn Viên Minh co quắp ngã trên đất, nhếch miệng cười đắc chí.
Gã cúi người tóm lấy hai cánh tay Viên Minh, kéo hắn vào trong màn mưa, đi tới khoảng tăm tối trong rừng núi.
Khôn Đồ nhẹ nhàng vỗ về gương mặt Trần Uyển, bóp nhẹ như cưng nựng một chút, đoạn cười tủm tỉm nói: “Gương mặt thật xinh đẹp nha, chậc chậc, ta cũng không muốn thế này, chỉ trách ngươi quá không biết điều.”
Nói đoạn, hắn cầm cổ áo Trần Uyển kéo một cái xuống dưới, váy áo màu đỏ nhất thời bị kéo đến cổ áo mở rộng, để lộ nội sấn tiểu y(2) bên trong cùng một mảng da thịt trắng nõn nà.
Đang khi mê muội ngắm nhìn, Khôn Đồ chợt nghe sau lưng có tiếng ‘ừng ực’ vang lên, quay lại thì thấy Ba Đạt đang đưa hai mắt nhìn đăm đăm, nhịn không được nuốt nước miếng một cái.
Ương Thiền liếc mắt nhìn gã, trong lòng càng thêm xem thường.
Khôn Đồ cũng cảm thấy bị hai người vây xem như thế, đúng là không được thoải mái lắm.
Gã liền đưa tay sờ lên một cái túi màu xanh bên hông, trên túi có thêu một đoàn phù văn kỳ lạ, nhoáng cái liền thấy ánh sáng lóe lên.
Chỉ tích tắc sau đó, một bộ giường chiếu kèm màn trướng thêu hoa thình lình xuất hiện trong thần miếu.
“Khôn Đồ sư huynh, ngươi có túi trữ vật rồi?” Ương Thiền thấy thế, đầu tiên là sững sờ, xong lập tức phản ứng kịp, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chằm cái túi bên hông gã, kinh ngạc kêu lên.
“Trước khi đi chuyến này, Mông Sơn trưởng lão đã ban thưởng.” Khôn Đồ có vẻ khá đắc ý, khoe khoang.
“Có thể được Mông Sơn trưởng lão thưởng thức như vậy, lần này trở về, nghĩ tới chuyện ngươi trở thành đệ tử nội môn hẳn là mười phần chắc chín.” Ương Thiền đáp với vẻ vô cùng hâm mộ.
Khôn Đồ nhếch nhếch miệng, không đáp nhưng trong lòng lại thầm oán thán: “Lão già kia mấy năm nay không biết đã nhờ ta mà vớt được bao nhiêu lợi lộc, sớm nên để ta trở thành đệ tử nội môn mới phải.”
“Khôn Đồ sư huynh, đừng nói nhiều vậy nữa, ngài tranh thủ thời gian đi.” Ba Đạt ở bên cạnh nôn nóng giục.
Khôn Đồ cười lạnh, phủ phục người xuống bế Trần Uyển ném vào trong màn trướng.
Đáy mắt Ương Thiền lóe lên một tia phẫn hận, lắc mông đi ra cửa thần miếu, còn Ba Đạt vẫn lưu luyến ngồi xuống cạnh đống lửa.
Bên ngoài thần miếu, gió mưa tăm tối, sấm nổ đì đùng.
Trong núi rừng, chỗ cách xa thần miếu hơn trăm trượng, Ô Bảo cả người ướt đẫm, kéo Viên Minh đi tới một hố trũng, tiện tay ném hắn vào rồi lấy một thanh đao ngắn từ chỗ ngực ra.
Nhìn gia hỏa khiến gã ghi hận hồi lâu, giờ phút này lại đang nằm xụi lơ như đống bùn nhão, khóe miệng gã cong lên vẽ ra một nụ cười, xong lập tức cúi người đưa mũi đao nhắm ngay trái tim hắn, bộ dạng như muốn đâm ngay tới.
Gã không hề để ý được rằng, thanh trường kiếm mà Viên Minh luôn đeo sau lưng kia, không biết đã được hắn tháo xuống, nắm trong tay từ bao giờ.
“Xẹt xẹt.”
Một tia sáng sáng chói lóe lên, lưỡi đao của Ô Bảo phản xạ một luồng sáng, vừa vặn chiếu lên khuôn mặt Viên Minh.
Gã kinh hãi phát hiện, Viên Minh ở dưới ánh đao như tuyết kia lại đang mở mắt, hơn nữa còn đang nhìn hắn mỉm cười.
Không chờ gã kịp phản ứng, dưới chân đột nhiên truyền tới một cảm giác đau đớn kéo dài, chỉ thấy một cây gai gỗ bất ngờ từ dưới đất trồi lên, xuyên thẳng qua bàn chân gã, mũi gai thậm chí đâm luôn vào phần bụng dưới đang theo thế bị ép xuống thấp của gã.
Ô Bảo cố nén cảm giác đau đớn thấu tim, lập tức cắm đoản đao trong tay xuống, mưu đồ một đao đoạt mạng Viên Minh.
Nhưng một khi Viên Minh đã sớm phòng bị, làm sao có thể cho gã cơ hội? Một tay Viên Minh sớm thò ra, tóm chặt cổ tay gã, một tay khác cầm kiếm vung lên.
Thân kiếm kéo theo một đường sáng xanh, lóe lên trên cổ Ô Bảo.
Chỉ trong tích tắc, huyết quang phun ra ngoài, một cái đầu lâu bị chém bay lên, lăn lông lốc ra ngoài.
“Ài, lần này không muốn nhúng tay cũng không được.” Viên Minh lui về sau, ngồi trên mặt đất trơn trượt lạnh lẽo, đưa tay lau nước mưa lẫn máu loãng trên mặt.
Xuyên qua màn mưa và bóng cây dày đặc, hắn nhìn thấy ánh sáng le lói từ thần miếu bên kia, xong chậm rãi đứng dậy, vẩy sạch máu trên trường kiếm, đoạn nâng kiếm đi về phía đó.
Sau khi trở lại thần miếu, Viên Minh không lỗ mãng xông tới, mà cẩn thận bò lên nóc nhà.
Xuyên qua kẽ hở trên mái ngói, Viên Minh nhìn thấy chiếc giường tinh xảo không hợp với không gian xung quanh kia, thấy Ương Thiền đang hờn dỗi ngồi ở cửa ra vào, cũng thấy Ba Đạt bộ dạng đê hèn ngồi bên đống lửa.
Trên giường, áo ngoài của Trần Uyển đã bị cởi ra hết, nội sấn tiểu y che không nổi thân thể như tuyết như ngọc, để lộ ra da thịt nõn nà như đang tỏa sáng, nhìn tới quả thực kiều diễm.
Một con gió thổi tới, xốc một mảnh màn trướng lên, Viên Minh thấy ngay Khôn Đồ đang cưỡi trên đôi chân thon dài của Trần Uyển, tay bưng váy đỏ của nàng rồi vục đầu vào, ra sức hít lấy hít để.
“Tên khốn này dzâm tiện quá…”Viên Minh thấy thế, không nhịn được lưng nổi da gà.
Hắn lúc này lại có chút do dự.
Qua quan sát mấy ngày nay, hắn phát hiện tu vi mấy người Khôn Đồ đều không yếu, tối thiểu đều từ Luyện Khí tầng bốn trở lên, dù là một đấu một thì hắn cũng không thể chắc thắng, đừng nói tới phải một đấu ba.
Nhưng nếu hắn bỏ mặc không quản, không nói tới lương tâm có cắn rứt hay không, chỉ bằng vào chuyện hắn giết Ô Bảo thôi, đám người Khôn Đồ cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
Không phải bởi cái mạng Ô Bảo, mà bởi hắn đã tận mắt chứng kiến những việc này.
“Chỉ có thể như thế!” Đôi mắt hắn lóe sáng, sự do dự bị thay bởi vẻ quyết tâm.
Ngay thời khắc bàn tay Khôn Đồ sắp chạm vào thân thể mềm mại của Trần Uyển, mặt đất chỗ giữa hai đống lửa bỗng có một cây gai màu xanh phá đất trồi lên, thiếu chút nữa lật tung hai đống lửa.
Hoa lửa bắn tung tóe lên trên giường, chỉ nháy mắt đã đốt cháy màn lụa, “phừng” một tiếng thôi, lửa lớn đã bao trùm khắp giường.
Từ bên trong đám lửa, tiếng rống giận dữ của Khôn Đồ truyền ra.
Nháy mắt tiếp theo, một vòng phong nhận(3) từ giữa giường tức tốc khuếch trương, thổi quét khắp bốn phương tám hướng.
Một hồi những âm thanh hỗn loạn vang lên, theo đó ngọn lửa bao phủ cái giường bị gió lớn quét bay ra, đồng thời cả bốn cọc màn và màn trường trang trí cùng bị phong nhận cắt đứt, bắn tung tóe khắp xung quanh.
Phong nhận càn quét khiến tàn lửa trên mặt đất cũng bị thổi bay, nhất thời cả thần miếu rơi vào tối tăm.
“Khốn khiếp, Ba Đạt, ngươi đang giở trò quỷ gì?” Khôn Đồ cởi trần, phẫn nộ quát.
Dù động tĩnh lớn như vậy nhưng Trần Uyển vẫn không tỉnh lại.
“Khôn Đồ sư huynh, ta không làm gì cả.” Ba Đạt vội vàng kêu oan.
Ương Thiền không đợi bị hỏi, cũng lập tức lên tiếng phủ nhận: “Cũng không phải ta, ta cũng chẳng làm gì hết.”
Đúng lúc này, một tiếng sấm vang lên!
Trên nóc căn thần miếu cũ nát, vô số viên ngói ào ạt rơi xuống, để lại một lỗ thủng lớn trên mái nhà.
Một bóng trắng khôi ngô cao lớn, từ lỗ thủng nặng nề đáp xuống, dùng thế thái sơn áp đỉnh, đập thẳng về phía Khôn Đồ đang ngồi trên giường.
Chú giải:
1.
Tiểu nương bì: Đây là cách gọi của bậc trưởng bối dành cho những cô gái trẻ tuổi nghịch ngợm, cá tính, không phải là cách mắng chửi như nguyên nghĩa của nó (Nếu dịch word by word nó là con mẹ trẻ lỳ lợm, có điều trong trường hợp của Khôn Đồ thì rất có thể gã dùng với ý này).
2.
Nội sấn tiểu y: Ngày xưa các cô gái không có áo ngực như bây giờ, thường là sau áo khoác ngoài sẽ có mặc một lớp áo mỏng nữa (nội sấn) và tiếp đó là mặc áo con (tiểu y – như bên mình hồi xưa là áo yếm).
3.
Phong nhận: Nhận (刃) là chỉ phần sắc bén của một thanh đao, dao (刀) hay chính là lưỡi đao.
Phong nhận là lưỡi đao gió.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










