Tiên Giả
Tập 82 : Phá giải (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Phá giải
Tuy rằng đã nhận được bí pháp nhưng trong tấm bia đá có rất nhiều phù văn nên không thể dễ dàng luyện hóa ngay được.
Chẳng qua lúc Viên Minh vận chuyển pháp quyết, linh phù màu đỏ tươi nơi mi tâm hắn sẽ lộ ra một đạo linh quang bao trùm lên tất cả phù văn trên tấm bia đá khiến tốc độ luyện hóa của Viên Minh tăng nhanh hơn nhiều.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã nắm giữ được quyền khống chế cấm chế của một thành trong Tu La cung, còn có thể quan sát được tình huống các nơi khác ở Tu La cung này.
Hắn mừng thầm, càng thêm tăng cường luyện hóa, đồng thời phân thần thông qua những cấm chế đã phá giải mà dò xét đến tình huống Lục Dục tôn giả bên kia.
Không bao lâu, chữ cổ văn to trên tấm bia đã phai màu dần rồi biến mất, thay vào đó là một hình ảnh cực kỳ rõ ràng.
Trong hình, Lục Dục tôn giả đứng trước, phía sau có ba người Độc Cô Phong, Lôi Minh lão tổ và Kim Hi tiên tử theo sau.
Nữ tử mặc đồ đỏ cùng bộ xương khô màu đỏ lại không thấy bóng dáng đâu, chỉ có một tấm Tu La Phệ Huyết đồ lơ lửng ở bên cạnh người Lục Dục tôn giả.
Viên Minh thấy hai người Lôi Minh lão tổ đều bị Lục Dục thu phục, hướng phi độn của bọn họ lại tựa hồ như đi tới hắc tháp không khỏi lo lắng.
Hắn bèn vận chuyển thần niệm, xúc động đến những cấm chế trong Tu La mà mình đã khống chế được.
Giữa không trung, Lục Dục tôn giả dang cấp tốc phi độn bỗng nhiên dừng độn quang lại, cau mày ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Một vùng sương mù màu trắng không biết từ đâu đột nhiên tràn ra trước mặt lão, tốc độ không nhanh nhưng chỉ cần thả thần thức ra tiếp xúc đến sương mù, lại cảm nhận được một lực cản nhỏ cản trở thần thức dò xét.
Tuy rằng lực lượng này không đủ để cản trở thần thức của lão nhưng sương mù càng dày, lực cản lại càng mạnh mẽ hơn.
Có lẽ không bao lâu màn sương này đã có thể ảnh hưởng đến thần thức của Lục Dục tôn giả.
Phát hiện được điểm này, Lục Dục tôn giả truyền âm cho đám người Độc Cô Phong, thúc giục cả bọn độn tốc nhanh hơn.
Lão đã yêu cầu, cả đám cũng không dám lãnh đạm mà nhao nhao thi pháp gia tốc, định sẽ rời khỏi đây trước khi màn sương mù hoàn toàn phủ kín nơi này.
Nhưng mà chỉ mới nửa nén hương, cả bọn đã phát hiện không đúng.
“Tôn Giả, nơi này, tựa hồ chúng ta đã tới.” Độc Cô Phong nhìn nhìn cảnh sắc đã bị sương mù bao phủ mờ ảo dưới chân, trong giọng nói mang cảm giác không chắc chắn.
“Cứ đi tiếp.” Lục Dục tôn giả không trả lời, chẳng qua chỉ lạnh lùng hạ lệnh.
Độc Cô Phong gật gật đầu, cả đám lại đi tiếp.
Ước chừng một nén nhang nữa, cả bọn vẫn không thể ra khỏi màn sương mù.
Mà lúc này, sương mù màu trắng nhạt đã biến thành màu trắng sữa, thậm chí cắn nuốt hết thảy mọi thứ xung quanh.
Lục Dục tôn giả lại lần nữa dừng độn quang lại, ánh mắt nhìn lên đỉnh đầu, thần thức mạnh mẽ chống áp lực tản ra ngoài, thế nhưng cũng chỉ cảm giác được núi đá mơ hồ mà thôi.
Từ lúc sương trắng xuất hiện đến lúc này, bọn họ đã đi qua đây bốn lần.
Mỗi lần rời đi, Lục Dục tôn giả đều chọn một hướng khác nhau, nhưng cuối cùng vẫn quay về lại chỗ cũ.
Quỷ dị hơn là cả bọn vậy mà lại đảo ngược cả người lại mà không hay biết chút nào.
Lúc này hai chân bọn họ đang hướng ngược lên không trung, nếu không dùng thần thức dò xét nhận ra không đúng thì có lẽ còn không phát hiện bất thường gì cả.
Trong lúc lão đang suy tư thì sương mù bốn phía đã trở nên dày đặc hơn nữa, thậm chí Lục Dục thò tay ra mà cảm giác đang thò tay vào lòng sông với một tầng sương mù như tấm lụa mỏng phủ bên trên mặt sông.
Phía sau lão, Lôi Minh lão tổ cùng Kim Hi tiên tử cách xa hơn đã không còn nhìn thấy bóng dáng, Độc Cô Phong như ẩn như hiện, chỉ có Tu La Phệ Huyết đồ lơ lửng ở bên cạnh là không chịu ảnh hưởng.
“Có manh mối gì đối với cấm chế của sương mù trắng này không?” Lục Dục tôn giả hỏi Khí Linh Tu La Phệ Huyết đồ bên cạnh mình.
“Lão già Tu La thượng nhân kia có thể làm ra trò gì mới mẻ đâu, chẳng qua là loại nhiễu loạn ngũ giác cũ rích.
Chỉ cần ngươi thả ra thần thức liên tục không ngừng nghỉ làm vật dẫn đường thì có thể đơn giản đi ra thôi mà.” Khí Linh chẳng hề để ý đáp
Lục Dục tôn giả nghe vậy, im lặng gật gật đầu.
Chẳng biết tại sao thái độ lão lúc này cực kỳ hàm súc nội liễm.
Nghe thấy Khí Linh nói cũng không cần chứng thực xem lời nó nói có đáng tin hay không mà đã trực tiếp thử nghiệm luôn.
Nhưng mà sương mù dày đặc đến mức độ nhất định đã không còn gia tăng thêm nữa, ngược lại đã bắt đầu nảy sinh ra chút ít biến hóa mới.
Cũng đúng lúc này, đột nhiên Lục Dục tôn giả cảm thấy mệt mỏi không thôi, cảm giác bủn rủn buồn ngủ ập vào đầu.
Dù lão đã nhanh chóng dập tắt ngay cảm giác đó nhưng cũng đủ để lão ý thức được chuyện không đúng.
Mệt mỏi và buồn ngủ chẳng qua là biểu hiện bên ngoài của việc thần hồn lâm vào mệt mỏi.
Lão là hồn tu, lại không làm gì tiêu hao hết hồn lực, làm sao lại có thể buồn ngủ được?
Lão nhướng mày như ý thức được cái gì đó, rồi lập tức thu hồi thần thức, chờ một lát mới phát hiện đã không còn buồn ngủ nữa.
Lão bèn dùng pháp lực vây khốn một tia sương mù cẩn thận nghiên cứu một lát, mới hiểu ra.
Sương trắng bao phủ bốn phía này là một loại sương linh khí đặc biệt, một khi thần thức tu sĩ tiếp xúc đến sẽ chút bất tri bất giác mà cảm thấy buồn ngủ.
Những tu sĩ Nguyên Anh như bọn họ còn đỡ, nếu là Kết Đan bình thường đến đây có lẽ đã lâm vào ngủ say trong màn sương mù, trừ phi sương mù tiêu tán đi nếu không sẽ vĩnh viễn không thể tỉnh lại được.
“Ngươi lại dám gạt ta!”
Phát hiện được bản chất của sương trắng, Lục Dục tôn giả lập tức giận dữ, ánh mắt đầy lửa giận hung hăng trừng trừng nhìn Tu La Phệ Huyết đồ, thái độ hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng nội liễm vừa rồi.
Hiển nhiên lúc này lão như muốn xé nát phệ huyết đồ này ra.
Khí Linh phệ huyết đồ dù không biết vì sao tâm tình của Lục Dục tôn giả lại biến hóa to lớn đến vậy, nhưng thấy lão đầy tức giận vẫn không nhịn được mà bật cười:
“Hặc hặc, ngươi rốt cuộc làm sao mà tu luyện được vậy, ta nói cái gì tin cái đó sao? Chả trách không thể nào đấu lại được lão già Tu La thượng nhân kia, hóa ra là vì đầu óc có vấn đề a!”
Nghe được bốn chữ “Tu La thượng nhân”, thần sắc Lục Dục tôn giả lại biến hóa lần nữa.
Vẻ tức giận trên mặt lão đã biến mất, thay vào đó là lạnh lùng khiến người ta phải khiếp sợ.
Lão không nói lời nào mà búng tay vào Phệ huyết đồ, một luồng hồn lực từ đầu ngón tay lão bắn ra rơi xuống vào Khí Linh trong Phệ huyết đồ.
Khí Linh đang cười nhạo chợt bị linh quang đánh trúng, tiếng cười điên cuồng lập tức trở nên trì trệ.
Nó hoảng sợ phát hiện mình vậy mà hoàn toàn không cảm giác được ngoại giới, như thể một người bị nhốt vào trong phòng tối kín bưng không có lấy một tia sáng khiến tầm mắt chỉ đen kịt một mảnh, không thấy bất kỳ sự vật gì nữa.
Khí Linh ngạc nhiên quan sát bốn phía, muốn lên tiếng hỏi lại phát hiện mình không phát ra được âm thanh nào.
Bốn phía yên tĩnh đến dọa người, đen kịt vô biên cùng yên tĩnh tuyệt đối khiến cho đáy lòng Khí Linh tồn tại không biết bao nhiêu năm phải sinh ra một tia lạnh lẽo.
Nó muốn gọi bộ xương khô màu đỏ và nữ tử mặc đồ đỏ trong Phệ huyết đồ ra nói chuyện với mình, chỉ là ý niệm của nó rơi vào huyết đồ lại như đá chìm đáy biển, không có bất kỳ phản hồi nào.
Khí Linh hoảng sợ.
Nó đã đã trải qua vô tận năm tháng, đã không sinh ra được bao nhiêu khát vọng gì với ngoại vật nhưng vẫn có dục vọng độc nhất vô nhị của riêng nó.
Nó là linh bảo, dù xuất phát điểm có cao đến mấy cũng không bằng tu sĩ có được khả năng tiến thêm một bước nữa.
Từ khi sinh ra nó đã chắc chắn bị người khống chế, dù không cam lòng nhưng cũng không bài xích.
Nói đến cùng, nó cũng khát vọng tự do, là cuộc sống mà nó mong muốn có.
Nhưng hiện tại nó được vạn chúng truy cầu, được ngàn dân nịnh nọt, đến chủ nhân của nó cũng sẽ coi nó như đồng bạn hoặc là tiền bối, thể hiện thái độ tôn kính với nó.
Công bằng mà nói nó vẫn rất hài lòng với Tu La thượng nhân, nếu như ông ta không phong ấn nó trong Tu La cung.
Mà bây giờ, nó bị Lục Dục nhốt vào một nơi không thể thấy ánh mặt trời, không thể nói, không thể nhìn, dù có vạn ý niệm trong đầu cũng vô ích, thế này thì sao nó không sợ hãi được?
Nhưng trong lòng nó vẫn tồn tại một tia hi vọng.
Lục Dục tôn giả bắt nó, tuyệt sẽ không phong ấn nó luôn.
Chẳng qua lão chỉ tạm thời giáo huấn nó, chỉ cần có đủ kiên nhẫn là lại được đi ra ngoài.
Nó nghĩ vậy, chờ một lần, lại chính là “trăm năm”.
Lục Dục tôn giả bắn hồn lực ra, chỉ đợi trong chốc lát rồi phẩy tay gỡ bỏ ảo cảnh.
Thế nhưng Khí Linh vừa mới cất tiếng cười to đã trở nên ngốc trệ như một khúc gỗ, không có bất kỳ phản ứng nào.
Lục Dục thấy vậy bèn nhíu mày, ý thức được mấu chốt vấn đề.
Tu La Phệ Huyết đồ tuy là linh bảo nhưng cường độ thần hồn của Khí Linh còn lâu mới bằng tu sĩ Phản Hư, thậm chí còn không bằng tu sĩ Nguyên Anh bình thường.
Ảo cảnh lão vừa mới dệt ra chỉ để Khí Linh trải qua một năm trong bóng đêm mà thôi, không nghĩ tới dùng sức quá lố khiến nó ở lại đó quá lâu, đã ảnh hưởng nhất định đến thần trí của nó.
Chẳng qua dù không kiểm tra trước nhưng với hồn tu trình độ như lão, phạm phải sai lầm thế này quả là quá dị thường.
Lục Dục tôn giả nghĩ lại tâm tình mình có biến hóa như vậy, lập tức hiểu ra.
Sương trắng chung quanh ảnh hưởng đến thần hồn còn nghiêm trọng hơn lão tưởng nhiều.
Lão vừa suy nghĩ, vừa tản một luồng hồn lực ra chữa trị thần hồn cho Khí Linh.
Khí Linh được bổ sung thêm hồn lực như thể kẻ lữ hành trong sa mạc nhận được cam lộ, lập tức giật mình thanh tỉnh lại.
Chỉ là sau đó, nó nghĩ lại khoảng thời gian lăn lộn “trăm năm” qua, đã câm như hến, chủ động đưa một đám thần niệm bày tỏ ý tứ phục tùng tới Lục Dục tôn giả.
Trong ảo cảnh, thời gian trôi qua cực kỳ chậm chạp, nó không cách nào tu luyện, cũng không cách nào chủ động ngủ say được, chỉ có thể trơ mắt đau khổ sống sót trong nơi tĩnh lặng đó trong trăm năm.
Bất kỳ tu sĩ bình thường nào đều không thể chịu đựng nổi tra tấn này chứ đừng nói một Khí Linh như nó.
Lục Dục tôn giả thấy uy hiếp của mình có tác dụng, cũng không đề cập đến sai lầm nhỏ vừa rồi, vẫn giữ vẻ đạm mạc như cũ.
“Hiện đã chịu nói thật rồi sao? Rốt cuộc làm sao rời khỏi cấm chế sương mù này?” lão chậm rãi hỏi.
“Thường thì có hai cách thức phá giải, chẳng qua có ta ở đây, có thể chỉ đường cho ngài.” Khí Linh cung kính trả lời.
“Trừ phi ngươi còn muốn trải qua tình cảnh vừa rồi lần nữa, nếu không thì đừng có lại giở trò với ta.” Trong mắt Lục Dục tôn giả lóe sáng.
“Kính xin chủ thượng lưu thủ, bản tôn… Không, Tiểu La, Tiểu La ta không dám nữa.” Khí Linh sợ hãi nói.
Lục Dục tôn giả khẽ gật đầu, lệnh cho nó dẫn đường.
Đồng thời lão cũng thông qua hồn điệt liên hệ với với đám người Lôi Minh lão tổ, để cho bọn họ theo sát mình.
Sương trắng có thể ảnh hưởng đến thần thức nhưng không cách nào ngăn cản được liên hệ giữa Lục Dục tôn giả và hồn điệt, bởi vậy mà Lôi Minh lão tổ cùng Kim Hi tiên tử không thừa dịp sương mù trắng che phủ mà bỏ chạy mất.
Đã có Khí Linh chỉ đường, một nhóm người Lục Dục tôn giả đã nhanh chóng rời khỏi phạm vi sương trắng sương mù bao phủ, lần nữa đi tới tòa hắc tháp.
Chương 407: Sóng ngầm bắt đầu khởi động
Cùng lúc đó, hư không trên hắc tháp xa xa cũng đột ngột chấn động một hồi, theo đó có một tòa pháp trận hiện ra, rồi ba bóng người từ bên trong đi ra ngoài.
Là ba huynh muội Ngô Việt Chi.
Bọn hắn vừa xuất hiện đã thấy sương trắng mênh mông bốn phía hoàn toàn không thấy gì khác nữa, càng không nói đến chuyện tìm thấy đường đi.
“Đại ca, sương mù này ngăn cách thần thức, không phải là đạo cấm chế nào chứ? Trong tin tức người nọ truyền về không nhắc đến tình huống này, hẳn sẽ không gạt chúng ta chứ?” Ngô Việt Chi phàn nàn nói.
Đối mặt với sương mù trùng trùng điệp điệp, nam tử mặc áo xanh khẽ nhíu mày.
Lúc này y bèn lật tay lấy ra một lá phù chú tản ra ánh sáng màu xanh lam.
“Là ta, ta đã nhìn thấy các ngươi rồi.
Cấm chế sương mù cạnh đó là ta cho người mở ra đấy.
Tiếp theo dựa vào pháp khí định vị ta đưa cho lúc trước, có thể tìm tới hắc tháp.” Trong ngọc giản truyền ra tiếng Tịch Ảnh.
Nghe vậy, nam tử áo xanh nhíu mày: “Ngươi đã có thể khống chế cấm chế nơi đây?”
“Ha ha nếu chút bản lĩnh đó còn không có, sao ta lại dám ra tay với Lục Dục?” Trong ngọc giản vang lên tiếng cười cười của Tịch Ảnh.
“Hừ, ta khuyên ngươi tốt nhất không nên xem thường Lục Dục.
Dựa vào chút tử vật này cũng chỉ gây cho lão chút phiền phức mà thôi, không ngăn cản được gì đâu.” Nam tử áo xanh lạnh giọng nhắc nhở.
“Ta đương nhiên biết rõ.
Nghê Mục, ngươi chỉ cần dựa theo ước định làm tốt chuyện của mình là được, chuyện khác không cần quan tâm.” Tịch Ảnh không nhanh không chậm trả lời.
“Vậy thì được, chỉ là ta nói thẳng.
Ta sẽ lựa thời mà động, nếu thấy ngươi không nắm chắc được phần thắng, dù vì Linh Thần đan thì ta cũng không tùy tiện ra tay với Lục Dục.” Nam tử áo xanh Nghê Mục nói ra.
“Đã biết.”
Tịch Ảnh vừa dứt lời, phù lục trong tay Nghê Mục đã tiêu hao hết hào quang, hóa thành tro bụi rơi xuống.
“Đại ca, ngươi nọ nghe giọng còn rất trẻ tuổi, thật có đủ thực lực giúp chúng ta diệt trừ Lục Dục sao?” Ngô Việt Chi lập tức hỏi.
Đây là lần đầu tiên y được nghe tiếng người truyền tin, trước đó cũng chỉ là Nghê Mục nói lại, nên cũng không hiểu rõ ràng về thân phận cùng lai lịch thật sự của người nọ.
“A, trẻ tuổi không có nghĩa là thực lực yếu.
Phải biết nàng ta là thiên kiêu kiệt xuất nhất trong một ngàn năm nay của Tịch gia, không đến hai trăm năm đã bước vào cảnh giới Nguyên Anh.
Bàn về thực lực thì e là toàn bộ Tịch gia cũng chỉ có phụ thân nàng ta còn đè được nàng ta mà thôi.
Nếu không phải đến nay tư lịch nàng ta còn chưa đủ thì ta đã phải xưng hô một tiếng Tôn Giả rồi.” Nghê Mục lắc đầu, nói.
“Thì ra là thế, chẳng qua nàng ta có lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ là một nha đầu thiếu thốn kinh nghiệm sống mà thôi.
Chờ chúng ta giết Lục Dục xong, đại ca ngươi nhân Linh Thần đan đột phá được lên Nguyên Anh hậu kỳ, địa vị trong giáo nước lên thì thuyền lên, chỉ sợ nàng ta sẽ phải gọi ngươi một tiếng Tôn Giả.” Ngô Việt Chi cười hắc hắc.
Nghê Mục không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, trên mặt thoạt nhìn không có phản ứng nhưng ánh mắt lóe sáng bại lộ tâm tình của y.
“Được rồi, trì hoãn đủ lâu rồi.
Chúng ta vẫn nên đi gặp Lục Dục thôi.
Nếu bỏ lỡ lần này, không biết lão hồ ly đó lại chạy trốn đến nơi nào.” Nghê Mục nói xong, lấy ra pháp khí định vị mà Tịch Ảnh đã đưa cho từ trước.
Ngô Việt Chi cùng thiếu nữ tươi đẹp kia đều gật đầu đồng ý, sau đó cả ba đều lên đường, dò dẫm trong màn sương mù bay về phía hắc tháp.
Cùng lúc đó trên tầng bốn của hắc tháp, chủ hồn của Viên Minh vẫn không ngừng luyện hóa tấm bia đá.
Phân hồn của hắn thì đang nói chuyện với Tịch Ảnh.
“Bọn hắn chính là trợ giúp mà ngươi nói? Ba tu sĩ Kết Đan kỳ, thực lực ấy thật sự có thể đối phó được với Lục Dục tôn giả sao?” Viên Minh nghi ngờ hỏi.
Hắn đã nắm giữ một số cấm chế, nên ba huynh muội Nghê Mục vừa xuất hiện thì hắn đã nhận ra được, còn truyền hình ảnh lên tấm bia đá.
Tịch Ảnh cũng thấy được mới dùng Truyền Âm phù liên lạc với Nghê Mục.
“Chỉ để che dấu tai mắt người khác thôi.
Cầm đầu ba người là Nghê Mục có tu vi Nguyên Anh trung kỳ đỉnh phong, cách hậu kỳ cũng chỉ một bước chân.
Về phần hai huynh muội Kết Đan kỳ của y, có thể xưng huynh gọi muội với Nguyên Anh trung kỳ, chắc chắn có trong tay không ít bản lĩnh.” Tịch Ảnh buông tấm Truyền Âm phù đã tan thành tro bụi ra, thuận miệng giải thích.
“Ngươi hiểu rõ là được.
Chỉ là bọn hắn có đáng tin không? Đừng để đến phút cuối lại thành giúp ngược cho Lục Dục.” Viên Minh có chút lo lắng.
“Người khác nghĩ thế nào ta không biết, nhưng Nghê Mục này có lẽ còn muốn giết chết Lục Dục còn hơn cả ta nữa.” Tịch Ảnh nói.
“Là vì sao vậy? Chẳng lẽ y cũng có thù oán với Lục Dục?” Viên Minh tò mò hỏi.
“Nghê Mục này là giáo đồ Vu Nguyệt giáo, từ nhỏ đã có thiên tư hơn người, thời gian bước vào Nguyên Anh kỳ cũng không ngắn.
Chỉ là xuất thân của y có vấn đề, địa vị trong giáo vẫn mãi không thể tăng lên.
Mà Lục Dục tôn giả cũng thèm thuồng nhục thể của y, một mực ngoài sáng trong tối chèn ép y nhằm hạn chế tu vi y tăng lên, tránh cho y thoát khỏi khống chế của lão.
Dần dà, oán khí trong lòng Nghê Mục bộc phát, cũng đã hiểu rõ hiện thực.
Nếu không giết Lục Dục, chẳng những y không có ngày nổi danh mà khả năng trở thành nhục thân tiếp theo của lão chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.” Tịch Ảnh nói ra.
Nghe vậy, Viên Minh giật mình, lại thấy Tịch Ảnh vẫn mang theo bộ dáng như trước bèn không nói thêm nữa mà chuyên tâm tiếp tục luyện hóa tấm bia đá.
Vào lúc này, hình ảnh trên tấm bia đá lại biến trở về tình huống bên phía Lục Dục tôn giả.
Thấy bọn họ đã được Khí Linh chỉ dẫn đi tới trước hắc tháp, Viên Minh suy nghĩ một lát rồi liên lạc với phân hồn trong người Nhan Tư Tịnh.
“Bọn người Lôi Minh lão tổ đã sắp đến, ngươi nhanh chóng đến tầng ba, thông qua cánh cổng ánh sáng đến bên cạnh ta.
Đừng để bọn họ ngoài đó phát hiện.”
Tầng hai hắc tháp, Nhan Tư Tịnh đang cầu nguyện chợt sửng sốt, tiếp đó vội vàng đứng dậy trở về tầng ba của tháp, đi xuyên qua cánh cổng ánh sáng do Viên Minh mở ra, tới trước mặt Viên Minh cùng Tịch Ảnh.
Tịch Ảnh thấy Nhan Tư Tịnh đi đến, có vẻ không vui, chỉ là nàng thấy đám người Lục Dục sắp đến đây, biết chuyện nặng nhẹ khác nhau nên không nhiều lời.
“Ta cần chuyên tâm luyện hóa cấm chế, nhất thời không quan tâm ngươi được.
Ngươi cất kỹ túi linh thú này, lúc cần thiết hai linh thú của ta sẽ giúp ngươi.
Ngoài ra nếu đến lúc nguy cấp, đừng quên cầu nguyện Minh Nguyệt thần.” Viên Minh nói xong, ném túi linh thú chứa Hoa Chi cùng Kim Cương ra.
Nhan Tư Tịnh thấy hình ảnh trên trên tấm bia đá, vẻ mặt chợt kinh ngạc nhưng nghe ngữ khí của Viên Minh đầy vội vàng bèn không hỏi nhiều nữa, chỉ ngoan ngoãn gật đầu nhận lấy túi linh thú đứng qua một bên
Lúc này, đám người Lục Dục tôn giả đã đi qua cửa động bị phá vỡ lúc trước, đi thẳng lên tầng ba của hắc tháp.
Chẳng qua nơi này đã không còn một bóng người, Tịch Ảnh và Nhan Tư Tịnh ở lại đây lúc trước cũng không còn thấy bóng dáng.
Dị động trên bệ đá cũng đã khôi phục lại bình ổn.
Độc Cô Phong cảm thấy nghi hoặc, còn Lôi Minh lão tổ thì nhíu chặt mày lại.
“Kỳ lạ.
Nhan Tư Tịnh đi đâu rồi?” Lôi Minh lão tổ tản thần thức ra, tìm tòi tung tích của nàng ta.
Nhưng mà lão tìm khắp cả tòa hắc tháp, ngoại trừ tầng thứ tư chưa xuất hiện thì đã hoàn toàn không thấy tung tích của Nhan Tư Tịnh.
Trước người lão, Lục Dục tôn giả đã sớm dùng thần thức tìm tòi qua, ánh mắt lão vốn đầy bình tĩnh đã có thêm vài phần nôn nóng.
“Đi lên tầng thứ tư như thế nào, nói mau!” Lão nhìn Tu La Phệ Huyết đồ, giọng nói đã đầy chất vấn.
“Chủ thượng, tuy ta bị lão tặc Tu La phong ấn nơi đây nhưng cấm chế cổng ánh sáng thông hướng tầng bốn không do ta khống chế, ta chỉ biết nó giấu bên trong bệ đá, nhưng thật sự không biết phải mở nó thế nào.” Khí Linh nói nhanh, cực sợ Lục Dục tôn giả không tin mình.
Nghe vậy, Lục Dục tôn giả nhíu mày, chợt đưa tay lấy chìa khoá màu đen ra, bấm niệm pháp quyết thúc giục nó rồi đặt gần bệ đá.
Đúng lúc này, trên bệ đá truyền ra một lực cản nhỏ, đánh bật chìa khoá màu đen ra.
Trong lòng Lục Dục tôn giả chợt thấy bất an, ý niệm trong đầu chợt lóe, định thi triển thủ đoạn ra tiếp.
Thế nhưng phía sau bọn họ chợt truyền đến mấy tiếng rít xé gió.
Lục Dục tôn giả lập tức quay đầu nhìn lại, đã thấy có ba đạo độn quang rơi xuống trước lỗ thủng ở tầng ba của hắc tháp.
Lục Dục tôn giả đảo mắt qua ba người, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Nghê Mục.
“Nghê Mục, không phải trong giáo giao cho Phá Hiểu Tán minh ngươi xử lý chuyện ở Đông Hải sao? Ngươi thân là Minh chủ, chạy tới nơi này làm gì?” Lục Dục tôn giả nhíu mày hỏi.
“Hồi Tôn Giả, trước đó không lâu thám tử trong liên minh báo lại, nói là phát hiện một tu sĩ từng đi qua Tam Đảo Đông Hải ở nơi này nên ta đến điều tra, trùng hợp nghe tin Tiên phủ xuất thế nên cũng định đến kiếm một chén canh, không nghĩ đến cơ duyên này đã được Tôn Giả nhắm trúng.
Vậy thuộc hạ xin rời đi.” Nam tử áo xanh được gọi là Nghê Mục thấy Lục Dục tôn giả chợt hiện vẻ kinh ngạc, rồi lập tức chắp tay xin lỗi.
Nói xong, y phất tay với Lục Dục tôn giả, mang theo hai người Ngô Việt Chi quay người rời đi.
“Chậm đã, nếu đã đến thì không cần phải chạy đi nữa, vừa lúc bản tôn còn thiếu vài trợ thủ, lưu lại cạnh ta đi.” Trong mắt Lục Dục tôn giả lóe lên tia lạnh lẽo, đột nhiên lên tiếng cản ba người bọn họ lại.
“Nào dám không nghe mệnh lệnh.” Nghê Mục nghe vậy bèn dừng chân, mặt lộ vẻ do dự, cuối cùng chỉ đang thở dài quay người cúi chào Lục Dục tôn giả, bay trở lại.
“Động phủ Tu La thượng nhân có rất nhiều cấm chế, để phòng ngừa mất liên lạc, các ngươi mang theo hồn điệt này đi.
Sau khi ra ngoài ta sẽ giải trừ cho các ngươi.” Lục Dục tôn giả cong ngón tay búng ra, một con hồn điệt bằng ánh sáng lập tức bay đến trước mặt Nghê Mục.
“Vâng, Tôn Giả.” Nghê Mục hít sâu một hơi, cố nén chán ghét trong lòng, để hồn điệt dung nhập trong cơ thể..
Lục Dục tôn giả xác nhận hồn điệt đã bám vào Nguyên Anh của Nghê Mục bèn chuyển dời chú ý về trên bệ đá lại.
Về phần hai người Ngô Việt Chi đi sau lưng Nghê Mục thì lão không thèm liếc nhìn lấy một lần.
Lão lại thúc giục chìa khoá màu đen bay về phía bệ đá, rồi khoát tay đánh ra hai con hồn điệt màu bạc.
Chìa khoá màu đen tới gần, lực bài xích trên bệ đá lại hiện ra, nhưng lực lượng này dù ngăn cảnh được chìa khóa lại không thể ngăn cản được hồn điệt.
Trong chớp mắt, hồn điệt chui vào bên trong bệ đá, tiếng gặm nhấm kinh người vang lên.
Lực bài xích trên bệ đá bỗng nhiên tiêu tán, chìa khoá màu đen bay vọt đi vào, dung nhập vào bên trong.
Ngay sau đó, bệ đá càng vang lên tiếng rạn nứt “rắc rắc”.
Rồi cánh cổng ánh sáng màu trắng lại lần nữa dâng lên, xuất hiện trước mặt Lục Dục tôn giả.
Chương 408: Chia ra ba đường
Không gian hắc tháp tầng thứ tư, Tịch Ảnh thông qua tấm bia đá màu xanh thấy được một hình ảnh Lục Dục tôn giả dùng hồn điệt phá vỡ bệ đá, nhất thời mặt mày trở nên căng thẳng.
“Không tốt, Lục Dục đã luyện đến hồn điệt đến mức có thể ký sinh trên pháp trận! Bọn hắn sắp vào được rồi, Viên Minh ngươi mau trốn đi!” Tịch Ảnh vội vàng nói.
Viên Minh nhắm mắt không nói, dường như không nghe thấy được, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết.
Hắn đang ở thời khắc mấu chốt nhất nắm giữ cấm chế hắc tháp.
Chỉ chốc lát, trên tấm bia đá màu xanh tản ra ánh sáng ngời.
Thoáng cái, toàn bộ không gian tầng thứ tư này đã bị mảng ánh sáng bao phủ vào bên trong.
Hầu như đồng thời, Lục Dục tôn giả đẩy cánh cổng ánh sáng màu trắng ra, bước vào bên trong, mang theo mọi người tới tầng thứ tư của hắc tháp.
Lão vừa mới tới nơi đây đã thấy được trong đại sảnh trống trải, còn có Tịch Ảnh và Nhan Tư Tịnh với vẻ mặt mờ mịt đứng đấy, ngoài ra đã không còn có gì khác.
Thấy vậy, Lục Dục tôn giả lập tức thả thần thức ra tìm tòi bốn phía, lại không thể tìm được bất kỳ vật gì có thể khống chế cấm chế của Tu La cung.
“Sao hai người các ngươi lại ở đây? Có tìm ra được hạch tâm cấm chế khống chế Tu La cung?” Ánh mắt Lục Dục tôn giả quét về phía Tịch Ảnh cùng Nhan Tư Tịnh, cuối cùng dừng ở trên người Tịch Ảnh, hỏi.
Thấy Lục Dục tôn giả hỏi vậy, Tịch Ảnh giả bộ kinh ngạc, lặng lẽ ngẩng đầu liếc mắt nhìn Độc Cô Phong đứng sau lưng Lục Dục, lại nghi hoặc nhìn ba người Nghê Mục đứng phía sau như có chút do dự.
“Người này chính là Lục Dục tôn giả, là chủ nhân chân chính của bản minh.
Ngài hỏi gì ngươi đáp nấy, không được giấu diếm!” Độc Cô Phong quát lớn.
“Vâng, thuộc hạ biết sai.” Tịch Ảnh giả vờ sợ hãi cúi đầu, tiếp theo bèn tỉ mỉ nói.
“Bẩm Tôn Giả, lúc trước thuộc hạ dựa theo phân phó của Minh chủ ở lại dò xét dị biến của bệ đá tầng thứ ba, không ngờ bên trong đó đột ngột xuất hiện một cánh cổng ánh sáng trắng kéo ta và nàng này vào bên trong.
Chỉ là chúng ta vừa đi vào thì đã thấy trong đây không có thứ gì cả, dù thuộc hạ cẩn thận tìm tòi vài lần nhưng thực lực quá thấp kém, không dám khẳng định được có hạch tâm ở nơi này hay không.” Tịch Ảnh lấy lại bình tĩnh, lưu loát trả lời.
Nhan Tư Tịnh bên cạnh nàng cũng một mực cúi đầu, bộ dạng sợ hãi, căn bản không dám đối mặt với Lục Dục tôn giả.
Nghe thấy Tịch Ảnh nói vậy, Lục Dục tôn giả không đổi sắc mặt mà khẽ gật đầu, không nói tin hay không tin.
Thấy thế Độc Cô Phong mới nói: “Tôn Giả, theo ta thấy, có lẽ nơi đây…”
Y còn chưa dứt lời thì trước mắt mọi người chợt lóe lên ánh sáng trắng che hết tất cả tầm nhìn.
Sau một hơi thở, ánh sáng trắng kia lại chợt tiêu tán đi mất, tầm mắt mọi người lại được khôi phục.
Chỉ là tất cả thấy mình đang đứng ở trên một thảo nguyên rộng lớn xanh mướt.
Bầu trời xanh thẳm không có lấy một đám mây, ngọn gió nhu hòa nhẹ nhàng phất qua thảo nguyên, xô đẩy cỏ xanh va chạm nhau xào xạc.
Mà ở cách đó không xa có ba tấm bia đá cao bằng đầu người đứng sừng sững, bên cạnh có một con đường mang các màu sắc khác nhau thông đến ba hướng khác nhau.
Trên mỗi tấm bia đều có khắc ba chữ lớn cứng cỏi.
Bên trái là “Hàn Vũ cảnh”.
Con đường nhỏ uốn lượn bên cạnh đầy tuyết trắng và hàn băng.
Phần cuối con đường nơi xa mơ hồ còn nhìn thấy một ngọn núi cao bị bão tuyết phủ kín.
Chính giữa có ghi chữ “Cực Hỏa cảnh”, con đường bên cạnh thẳng tắp đầy nham thạch nóng chảy.
Phần cuối con đường là một hố sâu rộng lớn phun lên từng ngọn lửa như thể những con giao long vọt thẳng lên trời.
Bên phải là “U Minh cảnh”, con đường bên cạnh màu xám xịt tràn ngập âm khí.
Sâu trong con đường đó là màn sương mù đen kịt ngưng tụ không tiêu tán như muốn cắn nuốt hết thảy mọi thứ, căn bản không nhìn thấy được phần cuối con đường thế nào.
Mọi người thấy vậy, mặt mày không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Mà Độc Cô Phong cũng kịp phản ứng, tiếp tục nói tiếp:
“Tôn Giả, có lẽ nơi đây chính là một đạo khảo nghiệm cuối cùng mà Tu La thượng nhân thiết lập ra, hẳn hạch tâm khống chế cấm chế Tu La cung nằm ở nơi nào đó trong ba chỗ này.”
Lục Dục tôn giả không tỏ vẻ gì, chỉ quay đầu nhìn Tu La Phệ Huyết đồ một cái.
“Cái này… Lúc lão tặc Tu La kiến tạo ra tầng thứ tư thì ta đã bị phong ấn, chỉ biết hạch tâm ở tầng trên đó, ngoài ra không biết gì a chủ nhân.” Khí Linh sửng sốt một chút, nhận ra ý tứ Lục Dục tôn giả bèn vội vàng giải thích.
“Vậy thì đều đi xem đi, mỗi người chọn một đường, nếu có phát hiện gì thì xúc động hồn điệt gọi tên ta là được.” Lục Dục Tôn Giả hơi gật đầu quyết định.
“Vâng.” Đám người Độc Cô Phong đáp.
“Nghê Mục, ba người các ngươi đi qua dò xét Hàn Vũ cảnh đi, ta đi sau các ngươi canh chừng.” Thấy thế Lục Dục tôn giả quay đầu liếc nhìn ba người Nghê Mục, chỉ chỉ vào con đường nhỏ đầy băng tuyết.
“Vâng, Tôn Giả.” Nghê Mục tựa hồ không tình nguyện nhưng không biết phải làm sao, đành dẫn hai người Ngô Việt Chi đi lên đường nhỏ dò đường cho Lục Dục tôn giả.
Sau đó, Lục Dục tôn giả liền đi theo sau bọn họ, cũng bước vào Hàn Vũ cảnh.
Thấy vậy, Độc Cô Phong cũng phất tay, mang theo Tịch Ảnh đi lên con đường Cực Hỏa cảnh.
Lôi Minh lão tổ nhìn nhìn bóng lưng bọn họ, nhớ tới hồn điệt vẫn còn đang quanh quẩn trong thức hải, sắc mặt không khỏi trở nên khó coi.
“Nhan Tư Tịnh, ngươi đi theo ta.” Lão trầm thấp nói.
Nghe vậy, trên mặt Nhan Tư Tịnh lộ ra vẻ khẩn trương, không tình nguyện đi theo Lôi Minh lão tổ, hướng đến con đường U Minh cảnh còn lại.
Mà đúng lúc này, Nhan Tư Tịnh chợt nghe tiếng thở dài bèn nghi hoặc quay đầu lại, bèn thấy Kim Hi tiên tử cũng theo tới.
“Kim Hi, ngươi cùng tới đây làm gì?” Lôi Minh lão tổ đã nhận ra tình huống sau lưng, lập tức không vui hỏi.
“Vũ đạo hữu, hiện tại ta và ngươi đều là châu chấu trên một sợi thừng, không đồng hành cùng ngươi chẳng lẽ lại đi cùng Độc Cô Phong kia hay sao?” Kim Hi tiên tử lắc đầu.
“Hừ, tùy ngươi vậy, chớ kéo chân ta là được.” Lôi Minh lão tổ không vui hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Một lúc lâu sau, tại U Minh.
Có câu nói nhìn núi chạy chết ngựa, cho dù nhìn màn sương mù đen bao phủ mọi thứ không quá xa xôi thế nhưng ba người Lôi Minh lão tổ chân chính đi lên rồi mới biết, vẫn tiêu tốn không ít công sức.
Vừa mới đi vào sương mù, ba người đã cảm nhận được từng cơn rét lạnh xâm nhập vào thần hồn, từng cơn gió lạnh gào thét càn quét vào chỗ sâu trong màn sương mù, truyền ra từng tràng tiếng rít gào.
Chẳng qua Lôi Minh lão tổ cùng Kim Hi tiên tử đều là tồn tại Nguyên Anh kỳ nên sẽ không dễ dàng bị hù dọa như vậy.
Chỉ thấy Kim Hi tiên tử gọi ra quyển sách vàng rực, điểm nhẹ mấy cái, không ngừng có có vô số văn tự màu vàng kim tản ra, xua tán đi sương mù bốn phía, dựng nên một không gian sạch sẽ quanh nàng.
Lôi Minh lão tổ trực tiếp hơn, vung hai tay khởi động lôi điện, không chút lưu thủ đánh thủng màn sương mù, chỉ để lại một mùi cháy xém khó ngửi.
Hai người dựa vào thủ đoạn riêng mò mẫm trong U Minh cảnh đi về phía trước.
Nhan Tư Tịnh lặng yên đi theo sau lưng Lôi Minh lão tổ, đầu hơi cúi xuống giấu đi ánh mắt của mình, không rõ đang suy nghĩ gì.
Qua chừng nửa canh giờ, ba người Lôi Minh lão tổ đã đi vào không ngắn, thế nhưng bốn phía vẫn chỉ là sương mù đen kịt không có phần cuối.
Dù bọn họ có thi triển bao nhiêu thủ đoạn cũng không thể thanh trừ được.
Thậm chí đoạn đường bọn họ vừa đi qua cũng bị sương đen cuồn cuộn lấp kín lại rồi.
Dọc theo con đường này có không ít quỷ vật từ trong sương đen vọt ra, dù không thể tiếp cận được bọn họ nhưng thực lực quỷ vật lại dần tăng lên, hai người Lôi Minh lão tổ từ lúc đầu nhẹ nhõm đối phó thì đã dần dần cảm nhận được chút áp lực.
Chẳng qua phải chịu áp bách của Lục Dục tôn giả, bọn họ không thể không tiếp tục lang thang trong sương đen không mục đích nhằm tìm kiếm tung tích cấm chế hạch tâm.
Nhưng đột nhiên, Kim Hi tiên tử đang khống chế pháp bảo xua tán đi sương mù đen chợt nghe được tiếng sấm bên cạnh trở nên trì trệ bèn quay đầu liếc nhìn lại.
Lúc này, Lôi Minh lão tổ đã ngừng bấm niệm pháp quyết, trong hai mắt mơ hồ hiện đầy tơ máu.
“Vũ đạo hữu, ngươi đây là?” Kim Hi tiên tử nghi ngờ dò hỏi.
“Không có gì, bệnh cũ tái phát.
Kim Hi ngươi cứ tìm tiếp đi, ta nghỉ ngơi một lát rồi đuổi theo sau.” Lôi Minh lão tổ nói xong rồi quay người, dùng pháp lực kéo Nhan Tư Tịnh bay về phía sau.
Thấy vậy Kim Hi tiên tử nhíu mày, chỉ do dự đứng tại chỗ trong chốc lại rồi thở dài mệt mỏi, tiếp tục đi sâu vào trong sương mù đen.
Chia tay Kim Hi tiên tử rồi, ánh sáng màu đỏ trong mắt Lôi Minh lão tổ đã dần tăng vọt, tiếng hít thở của ông ta cũng trở nên nặng nề.
Mà Nhan Tư Tịnh bị ông ta ôm đi cũng ý thức được chuyện gì, mặt mày đã trở nên tái nhợt.
Chẳng qua nàng ta nhanh chóng hít sâu một hơi, ép bản thân phải tỉnh táo trở lại, trong lòng bắt đầu yên lặng cầu nguyệt Minh Nguyệt thần.
Công pháp mà Lôi Minh lão tổ tu luyện là Lôi Minh bí điển tiếng tăm lừng lẫy trong Ngũ Lôi tông, nhưng mấy năm trước lão chỉ ham hố lợi ích trước mắt mà để xảy ra chuyện không may trong lúc tu luyện, dẫn đến hao tổn căn cơ.
Từ đó về sau, một khi thi triển thần thông lôi điện trong thời gian dài thì vết thương cũ của ông ta sẽ tái phát, pháp lực trong cơ thể sẽ tự động ngưng kết thành thành tia điện chạy khắp kinh mạch ông ta.
Để giải quyết tai họa ngầm này mà lúc phát bệnh, Lôi Minh lão tổ sẽ thông qua bí pháp song tu hút đi nguyên âm của nữ tử để áp chế vết thương cũ trong cơ thể, cũng là lý do dù đến đây tầm bảo nhưng ông ta vẫn mang theo lô đỉnh bên mình.
Mà trong ba nữ tu ông ta mang đi lần này, Nhan Tư Tịnh là người đáng giá nhất.
Nàng vốn có thân thể huyền âm, trời sinh đã có Băng Nhị âm hỏa sẵn trong đan điền, chỉ cần một mực ôn dưỡng đến Kết Đan hậu kỳ, khi đó song tu thái bổ không chỉ trợ giúp trị liệu vết thương cũ mà còn giúp tu vi Lôi Minh lão tổ tiến thêm một bước.
Nếu không phải hai nữ tu kia chết mất, quả thật Lôi Minh lão tổ sẽ không dùng đến Nhan Tư Tịnh lúc này.
Huống hồ chẳng biết tại sao lần này thời gian tái phát vết thương cũ nhanh hơn trước, thậm chí ông ta còn không thể phát hiện ra sớm hơn.
Nếu không ông ta cũng sẽ không thi triển nhiều lôi pháp trong lúc dò xét sương mù đen như vậy.
Chỉ là đã quá trễ để nghĩ nguyên nhân là gì, việc cấp bách trước mắt Lôi Minh lão tổ vẫn phải là tìm một nơi an toàn thái bổ Nhan Tư Tịnh, áp chế vết thương cũ đã.
Qua chừng một nén nhang, đến khi Lôi Minh lão tổ sắp mất kiên nhẫn thì ông ta cũng đã tìm được một cái động tự nhiên trên mặt đất.
Lôi Minh lão tổ vội vã bay vào động, đưa tay đánh ra một đạo cấm chế phong bế cửa động.
Rồi ông ta vội vàng bắt lấy Nhan Tư Tịnh kéo về phía trước mặt, đưa tay sờ soạng lên ngực của nàng.
Chương 409: Tiêu diệt từng phần
Ngay khi bàn tay Lôi Minh lão tổ sắp chạm đến Nhan Tư Tịnh thì dị biến đột ngột phát sinh!
Một nhánh Tử Hắc đằng đột ngột từ trong ngực Nhan Tư Tịnh bắn ra, lập tức xuyên thủng bả vai Lôi Minh lão tổ không hề có phòng bị.
Lôi Minh lão tổ hoảng hốt đẩy Nhan Tư Tịnh ra, đồng thời biến chưởng thành đao, vận chuyển pháp lực lên bàn tay ngưng tụ ra một hư ảnh thanh lôi đao chém xuống, nháy mắt đã cắt dây leo thành hai đoạn.
Nhưng mà dây leo đứt gãy lại nháy mắt chui vào trong thân thể Lôi Minh lão tổ.
Lôi Minh lão tổ định thò tay lôi đoạn dây leo ra thì đã không còn thấy bóng dáng nó đâu nữa.
Ngay sau đó, một lực lượng nguyền rủa cường đại trút xuống, vừa mới tiếp xúc với Lôi Minh lão tổ đã nhanh chóng chui vào thân thể lão hệt như đoạn dây leo lúc nãy.
Lôi Minh lão tổ lập tức cảm giác pháp lực trong cơ thể trở nên vô cùng hỗn loạn, pháp lực cuồn cuộn như thể dòng nước sôi sục nổ tung lên.
Kinh mạch và khí hải của mình chạy tán loạn.
Nguyên Anh của lão cũng đột nhiên héo rút lại, vẻ ngoài màu vàng dần cứng ngắc lại rồi nhanh chóng rút lại thành một viên kim đan ảm đạm.
Thần hồn của lão cũng từ trong đó bắn ngược ra.
Lôi Minh lão tổ lập tức phun ra một ngụm máu tươi, khí thế toàn thân đột ngột hạ thấp xuống, nhanh chóng ngã xuống Kết Đan hậu kỳ.
Cùng lúc đó, Viên Minh ngồi ngay ngắn trên đài sen trong Thâu Thiên đỉnh cách đó không xa cũng kêu lên một tiếng trầm thấp, máu tươi trong mũi chảy xuống.
Mà trong thức hải của hắn hiện như có phong ba bão táp, hồn lực như thể sóng biển dữ dội dồn dập.
Trong hư ảnh trăng tròn bên trên, thần hồn Viên Minh cũng bày ra vẻ mặt thống khổ đến vặn vẹo, bên mặt ngoài cũng giăng đầy vết rạn nứt.
Viên Minh phát giác được tình huống trong thức hải, vội vàng thu nạp nguyện lực vọt tới đài sen nhằm chữa trị thần hồn của mình.
Lúc Lục Dục tôn giả tiến vào tầng thứ tư, Viên Minh đã vận dụng cấm chế truyền tống chuyển tấm bia đá hạch tâm cùng mình đến một nơi khác.
Tuy đây là hành động hành động bất đắc dĩ nhưng không hẳn nằm ngoài kế hoạch của hắn.
Tam địa Hàn Vũ cảnh thật ra không phải là nơi thí luyện mà là chỗ tu luyện mà Tu La thượng nhân thiết lập ra.
Viên Minh vận dụng cấm chế đưa đám ngươi Lục Dục tôn giả đến đây vừa để bọn họ hiểu lầm nơi này là chỗ thí luyện cuối cùng, cũng tránh việc bọn họ ép hỏi Tịch Ảnh chỗ hạch tâm cấm chế, đồng thời hạn chế cho bọn họ tụ tập lại cùng nhau hành động.
Viên Minh là hồn tu, có thể thông qua hồn nha chia sẻ tầm mắt.
Có lẽ cũng như hồn điệt của Lục Dục tôn giả nhìn thấy được tầm nhìn của người bị phụ thể, có thể phân tán ra ba con đường khác nhau để tìm kiếm chắc chắn là lựa chọn tốt nhất và tiết kiệm thời gian nhất.
Lục Dục tôn giả lựa chọn hệt như dự kiến của hắn, điều này có nghĩa là Viên Minh sẽ có được cơ hội đánh bại từng người một.
Hắn đã suy nghĩ kỹ càng mới quyết định ra tay với Lôi Minh lão tổ trước tiên.
Dù sao Nhan Tư Tịnh cũng đã nói cho hắn biết chuyện Lôi Minh lão tổ có nội thương trong người, cho nên không thể nghi ngờ việc trong đám Nguyên Anh, ông ta là người yếu nhất.
Lúc nãy Viên Minh đã thông qua phân hồn thương nghị với Nhan Tư Tịnh làm thế nào tách Lôi Minh lão tổ và Kim Hi tiên tử ra, không nghĩ tới vết thương cũ của Lôi Minh lão tổ tái phát nên đã chủ động chia đường với Kim Hi, tạo cơ hội cho bọn hắn.
Sau khi Hoa Chi phát động đánh lén, Viên Minh cũng lập tức thúc giục phù văn nguyền rủa trên Diệt Hồn kiếm làm suy yếu Lôi Minh lão tổ.
Nhưng mà Diệt Hồn kiếm vốn có lực cắn trả vô cùng mạnh mẽ, hôm nay lại bị hắn dùng cảnh giới hồn lực Miên Vu thúc giục, tuy rằng đã bộc phát ra uy lực đến tình trạng khủng bố nhưng theo đó, lực cắn trả cũng không thể nào tưởng tượng được.
Chỉ là dù Viên Minh lâm vào quẫn cảnh tạm thời không cách nào ra tay được, nhưng bên ngoài Thâu Thiên đỉnh hắn vẫn còn người giúp sức nữa.
Lôi Minh lão tổ phun ra một ngụm máu tươi, còn chưa kịp biết rõ chuyện gì xảy ra đã cảm giác được tu vi chợt hạ xuống, lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
Ông ta vội phun ra pháp bảo Kinh Lôi ấn, chưa kịp thúc giục đã thấy một con vượn yêu một tay nắm trường thương xuất hiện ngay bên cạnh Nhan Tư Tịnh bị mình đẩy qua bên cạnh.
Là linh thú Kim Cương của Viên Minh.
Kim Cương vừa rơi xuống đất đã lập tức đạp mạnh xuống mặt đất, rồi một tiếng “ầm” vang lên, y chỉ để lại một đạo tàn ảnh, mặt đất dưới chân bị nghiền nát.
Còn bản thể y đã đột ngột xuất hiện trước mặt Lôi Minh lão tổ, trường thương trong tay gào thét kinh người, đánh thẳng đến Lôi Minh lão tổ.
Trong lòng Lôi Minh lão tổ lập tức điên cuồng báo động, thậm chí không cần quản đến chuyện thúc giục pháp bảo, trực tiếp thiêu đốt tinh huyết thi triển ra một đạo bí pháp biến bản thân thành lôi quang, lóe lên rồi nhanh chạy ra khỏi động.
Nhưng mà lôi quang còn chưa ra khỏi cửa động đã bỗng tiêu tán mất.
Thân thể Lôi Minh lão tổ lại hiện ra, trên mặt hiện thêm mấy vệt tím đen như những nhánh dây leo khiến cả người ông ta cứng ngắc giữa không trung, đến ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể nhúc nhích được.
Lúc này Kim Cương cũng lao đến, tốc độ không chậm hơn độn tốc lôi quang của Lôi Minh lão tổ bao nhiêu.
Trường thương trong tay Kim Cương vung lên, lồng ngực Lôi Minh lão tổ bỗng nhiên xuất hiện một vết thương lớn chừng miệng chén ăn cơm.
Cùng lúc đó mấy con quỷ vật Kết Đan kỳ cũng đột nhiên chui lên từ dưới đất đánh về phía ông ta.
Sau một hồi âm phong gào thét, thương ảnh lập loè, cả người Lôi Minh lão tổ đã nhanh chóng biến thành một bãi thịt nát.
Thấy vậy, Kim Cương buông Tử Tinh Cửu Long thương xuống, định quay người đi lại thấy bên trong đống thịt nát có một đạo thần hồn nhanh như chớp bay vọt ra.
Thừa dịp còn bất ngờ, nó lách qua vòng vây của đám quỷ vật Kết Đan bay thẳng ra ngoài cửa động chạy mất.
Nhưng đột nhiên có một bóng kiếm màu đen xuất hiện giữa không trung, là Viên Minh tạm thời chữa trị vết rách thần hồn lại lần nữa ra tay, dùng Diệt Hồn kiếm khí đóng đinh thần hồn Lôi Minh lão tổ xuống mặt đất.
Âm khí bốn phía theo đó vọt tới tạo thành một màn bảo hộ hình bán cầu bên ngoài thần hồn này.
“Kim Cương, lệnh bài màu bạc.” Bỗng nhiên bên tai Kim Cương vang lên tiếng truyền âm của Viên Minh.
Nghe vậy Kim Cương lập tức gật đầu, phất tay ném ra một tấm lệnh bài màu bạc hình thành nên một lớp màn màu bạc ngay bên dưới vòng bảo hộ bằng âm khí.
Đúng lúc này, Lục Dục tôn giả đang ở Hàn Vũ cảnh xa xa thấy được chiến cuộc thông qua hồn điệt.
Lão trầm mặt xuống, ngẩng đầu nhìn U Minh cảnh lần nữa, sau đó vận chuyển hồn lực liên lạc với Kim Hi tiên tử cũng đang ở trong U Minh cảnh.
“Lôi Minh bị lô đỉnh của hắn giết chết, nhưng chân chính ra tay có lẽ là người khác.
Ta đã truyền vị trí cho ngươi, lập tức tiến tới xem xét, phải cẩn thận phòng bị.
Ngoài lô đỉnh kia cùng kẻ đang ẩn nấp, còn có hai con linh thú là Đằng yêu đánh ra dây leo có thể tạm thời khống chế được thân thể, còn có con vượn yêu hẳn là thể tu cảnh giới Tiên Thiên thể, không thể cận chiến được.” Lão lạnh lùng ra lệnh.
Thông qua hồn điệt, lão có thể tùy thời cảm ứng được trạng thái của từng người bị ký sinh, bởi vậy lúc Lôi Minh lão tổ vừa bị đánh lén thì lão cũng đã biết được tình huống.
Chẳng qua lão không nghĩ tới người kia lại có thủ đoạn như vậy, chỉ trong thời gian ngắn đã giết chết được Lôi Minh lão tổ.
Mấu chốt nhất là trên tay người nọ rõ ràng còn cầm một tấm lệnh bài có thể hoàn toàn che đậy được cảm ứng của hồn điệt nên lão đã không còn nhìn thấy được tình huống của Lôi Minh lão tổ nữa, chỉ có thể phái Kim Hi tiên tử tiến đến xem xét.
Lão lại không lo lắng Kim Hi tiên tử có chết hay không.
Nếu có thể trả giá một Nguyên Anh mà thăm dò ra được thân phận người kia, với lão mà nói không có gì tổn thất cả.
Chẳng qua có người ẩn giấu được bản thân trong Tu La cung, thoát khỏi thần thức của lão khiến lão rất bất ngờ.
Nghĩ đến thân phận người phía sau màn, Lục Dục tôn giả không khỏi cau mày lại.
Bên kia, trước khi vòng bảo hộ màu bạc sắp hình thành, Viên Minh đã lập tức truyền âm cho Nhan Tư Tịnh, bảo nàng sớm đứng vào bên trong.
“Cẩu tặc, ngươi bức hại tỷ muội chúng ta, có nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay?” Nhan Tư Tịnh hung dữ trừng mắt nhìn thần hồn Lôi Minh lão tổ, giận dữ nói.
“Nhan Tư Tịnh, ngươi bỏ qua cho ta đi.
Ngươi nghĩ lại xem, tuy rằng ta nhốt tỷ muội các ngươi nhưng ta từng bạc đãi các ngươi qua chưa? Ngươi có được tu vi hiện tại không phải nhờ ta cung cấp đại lượng đan dược cho hay sao? Nể tình này, tha cho ta một mạng đi.” Thần hồn Lôi Minh lão tổ lộ ra vẻ vẻ kinh hoảng, đau khổ cầu khẩn.
“Ha ha, nể tình? Ngươi gọi chuyện cho cừu non ăn đợi làm thịt là ân tình sao? Hôm nay nếu không phải nhờ Minh Nguyệt thần đại nhân tương trợ ngươi có thể để ta sống sót rời đi không? Những nữ tu bị ngươi thái bổ xong có thảm trạng thế nào, ngươi cho là ta không thấy sao?” Nhan Tư Tịnh cười lạnh nói.
Lôi Minh lão tổ nhìn được trong mắt Nhan Tư Tịnh tràn ngập hận ý biết mình đã lành ít dữ nhiều, không còn kêu khóc cầu xin tha thứ mà bắt đầu mắng chửi ầm lên.
“Tiện tỳ! Ta hận sao không thái bổ ngươi sớm hơn! Còn ả tỷ tỷ mắt mù kia của ngươi nữa, ta nên sớm treo ngược các ngươi lên, ngày đêm đùa bỡn, đến khi chán ngán mới…” Lôi Minh lão tổ càng mắng chửi càng phun ra đủ loại từ ngữ bẩn thỉu khó nghe khiến Nhan Tư Tịnh tức đến tái mặt, kìm được sát ý trong lòng mà bấm pháp quyết thi triển ra Hoán Lôi thuật.
Điện quang lóe lên lập tức bao trùm toàn bộ thần hồn Lôi Minh lão tổ, chỉ mấy hơi thở sau đã hoàn toàn đánh tan thần hồn của ông ta.
Nhan Tư Tịnh nhìn chằm chằm không rời mắt khỏi thần hồn Lôi Minh lão tổ, mãi đến khi ông ta hoàn toàn tiêu tán đi mới hung hăng nhổ một miếng, lửa giận trong lòng mới thoáng ngơi bớt.
“Mau đi thôi, Kim Hi tiên tử đã sắp đến rồi.” tiếng Viên Minh truyền âm lại vang lên.
Nghe vậy, Nhan Tư Tịnh khẽ gật đầu, còn Kim Cương thì nhanh chóng thu lại lệnh bài màu bạc, đám quỷ vật Kết Đan cũng nhao nhao tản đi.
Về phần Hoa Chi ra tay đầu tiên thì bản thể nó vẫn chưa từng đi ra khỏi túi linh thú.
Đợi bọn hắn thu dọn xong xuôi, một đạo bạch quang bỗng nhiên xuất hiện bao lấy Nhan Tư Tịnh cùng Kim Cương lại.
Rất nhanh, cả bọn đã mất hút.
Lúc Kim Hi tiên tử chạy đến thì chỉ thấy thịt nát đầy đất cùng dấu vết chiến đấu chứng minh nơi đây đã có một Nguyên Anh chết đi.
Mà ở trong Thâu Thiên đỉnh, Viên Minh cũng thu hồi ánh mắt lại.
Bên cạnh hắn là tấm bia đá màu xanh lơ lửng, hiển nhiên đã được hắn luyện hóa hoàn toàn.
Thông qua tấm bia đá, hắn đã sớm thấy được phản ứng của Lục Dục tôn giả.
Dù không biết lão nói gì với Kim Hi tiên tử thông qua hồn điệt nhưng dựa vào sắc mặt lão, có thể thấy lão không biết được hung thủ thật sự là ai.
Trước khi Lôi Minh lão tổ chết, Nhan Tư Tịnh đã nhắc đến việc có Minh Nguyệt thần đại nhân giúp đỡ, nhưng Lục Dục tôn giả lại không có phản ứng gì.
Như vậy có nghĩa là lệnh bài màu bạc hình thành nên màn bảo hộ đã hoàn toàn ngăn chặn được liên hệ với hồn điệt.
Xác nhận được điểm này rồi, Viên Minh đã cảm thấy đã nắm chắc được thêm một phần đối mặt với cục diện sắp tới.
Chương 410: Kim Long tiễn. (*)
(Tiễn này là 剪 cái kéo, không phải 箭 mũi tên)
Bên trong Cực Hỏa cảnh.
Nhiệt độ cực cao nướng đỏ hết thảy mọi thứ, sương trắng lượn lờ thỉnh thoảng bắn ra nhiều đốm lửa, mọi thứ nhìn qua như thể đều vặn vẹo biến dạng, thỉnh thoảng còn nhìn thấy mấy hồ dung nham lớn nhỏ không đồng đều, liên tục nổi lên bong bóng ùng ục.
Trên mặt đất đầy những tảng đá đỏ rực, Độc Cô Phong mang theo Tịch Ảnh bay đi, trên người cả hai đều có một tầng sáng màu xanh lam nhạt trong suốt hộ thể, ngăn cách nhiệt độ cao bên ngoài.
Trên mặt Độc Cô Phong không có vẻ hỉ nộ gì cả, chỉ là hai mắt không ngừng nhìn quanh mọi nơi, thần thức không ngừng dò quanh bốn phía như đang tìm kiếm thứ gì.
Tịch Ảnh không nói một lời đi theo phía sau.
Thỉnh thoảng ánh mắt nàng vẫn nhìn quanh quanh, vẻ mặt lại bình thản hơn Độc Cô Phong rất nhiều.
Vào lúc này, Độc Cô Phong đột nhiên khẽ kêu lên một tiếng, đột nhiên tăng tốc lên.
Tịch Ảnh thấy vậy lập tức đi theo.
Hai người bay nhanh đến một ngọn núi cao chừng trăm trượng, vẫn còn đang phun ra nham thạch nóng chảy, rồi một vùng đất trũng rộng bao la xuất hiện trước mắt bọn họ.
Vũng đất trũng này phủ đầy gạch đá màu đỏ thẫm hình thành nên một quảng trường màu đỏ khá lớn.
Chung quanh nơi này là hai tòa cung điện đen nhánh.
Cung điện bên trái yên tĩnh im ắng, còn bên phải thì lại vang lên từng tràng âm thanh “ầm ầm ù ù” rất có quy luật, như thể tiếng sấm rền vậy.
“Chẳng lẽ là ở trong đây sao?” Độc Cô Phong do dự, thì thầm một tiếng.
Gã chỉ cùng Tịch Ảnh dừng lại ở quảng trường này trong chốc lát, sau đó đi về phía cung điện bên trái.
Vào lúc này, hư không trước mặt bọn họ chợt lóe sáng, Nhan Tư Tịnh đột nhiên xuất hiện.
“Cấm chế dịch chuyển không gian? Ngươi là nữ tử bên người Vũ lão quái, sao lại xuất hiện ở đây?” Độc Cô Phong ngừng lại, nhướng mày.
Tịch Ảnh cũng dò xét Nhan Tư Tịnh từ trên xuống dưới, không nói lời nào cả..
“Tiểu nữ phụng mệnh của Tu La thượng nhân tiền bối, đến lấy mạng ngươi!” Nhan Tư Tịnh bình tĩnh nói.
“Lấy mạng ta? Chỉ bằng ngươi?” Độc Cô Phong khẽ giật mình, lập tức bật cười ha hả.
Nhưng một khắc sau, dáng cười của gã cứng ngắc lại.
Gã nhìn thấy mặt đất cạnh quảng trường đột nhiên nứt ra, từng cột lửa đỏ phun ra biến toàn bộ quảng trường này thành một biển lửa.
Sóng lửa như những cơn sóng dữ ập đến từ bốn phương tám hướng bao phủ Độc Cô Phong cùng Tịch Ảnh lại, căn bản không để hai người trốn thoát được.
Quỷ dị là khi ngọn lửa đỏ chạm đến Nhan Tư Tịnh tức thì tách ra hai bên, không đụng đến chéo áo của nàng ta nữa.
Ngọn lửa này ẩn chứa hỏa thuộc tính Hỏa mãnh liệt, cực nóng, Độc Cô Phong cũng không dám coi thường.
Gã há miệng phun ra một viên hàn châu trắng, đồng thời đánh một đạo pháp quyết đi vào bên trong.
Một vòng bảo hộ hình bầu dục xuất hiện bao quanh người gã, đồng thời gã cũng tung mình bay lên không trung như muốn chạy thoát khỏi quảng trường đỏ thẫm này trước.
Tịch Ảnh cũng tế ra pháp bảo là một lá cờ lớn thêu hình hỏa phượng, ngăn cách ngọn lửa xung quanh, trốn chạy vào không trung.
Vào lúc này, ngọn lửa nhanh chóng ngưng tụ lại hình thành mặt lưới lửa khổng lồ chắn phía trên hai người.
Sắc mặt Độc Cô Phong trở nên ngưng trọng, lòng bàn tay gã tản ra một luồng sáng đen, một thanh hắc kiếm nhanh chóng bắn ra biến thành một thanh cự kiếm đen dài vài chục trượng.
Mặt ngoài cự kiếm hiện ra từng đường lôi điện màu đen, lấy khí thế phá quân chém vào mặt lưới lửa phía trên.
“Xoẹt!” âm thanh vỡ tan vang lên, một mảng ánh sáng chói mắt mang hai màu đỏ đen bộc phát, tấm lưới bằng lửa khổng lồ đã bị chém rách một đường dài.
Cả người Độc Cô Phong nhanh như chớp vọt ra khỏi khe rách đó.
Viên Minh trong không gian Thâu Thiên đỉnh bấm niệm pháp quyết chỉ vào tấm bia đá Tu La, từng quầng lửa hội tụ lại nhanh chóng chữa trị lại tấm lưới khổng lồ.
Một bóng đen xuất hiện trong hư không phía trước Độc Cô Phong, bốn năm con quạ đen đột ngột chui ra, đồng loạt kêu lên một tiếng quạ kêu.
Một luồng sóng âm màu đen quét xuống trùm lấy thân thể Độc Cô Phong, Tịch Ảnh ở bên cạnh Độc Cô Phong nên cũng bị sóng âm Nha Minh ảnh hướng đến.
Hai mắt Tịch Ảnh chớp động, ngã thẳng từ trên không trung xuống, cả người rớt vào trong biển lửa mất hút.
Ánh mắt Độc Cô Phong cũng trở nên mờ đi, nhưng nháy mắt tiếp theo đã hồi phục trở lại.
Viên Minh nhíu mày, hồn lực Độc Cô Phong mạnh mẽ hơn Lôi Minh lão tổ không ít.
Thần hồn của hắn lại đang bị thương, xem ra Nha Minh bình thường căn bản không thể nào vây được người này.
Độc Cô Phong không để ý đến hồn nha mà nhoáng người đi, biến mất một cách quỷ dị.
Tích tắc sau gã đã xuất hiện phía sau Nhan Tư Tịnh một khoảng không xa.
Một luồng sáng lóe lên, bạch kiếm như chớp bắn ra hóa thành tản ảnh mà mắt thường khó có thể nhìn thấy được, chém về phía cổ Nhan Tư Tịnh.
Nhan Tư Tịnh chỉ có tu vi Kết Đan kỳ, kinh nghiệm thực chiến không nhiều, lúc trước xuất hiện cũng chỉ nhằm che mắt, khiến Độc Cô Phong buông lỏng cảnh giác.
Lúc này đối phương đến gần nàng ta còn không phát hiện ra chứ đừng nói có thể trốn tránh.
“Không xong!” Viên Minh cả kinh, thế nhưng đã không kịp thi triển huyễn thuật ra.
Nhan Tư Tịnh là tín đồ duy nhất của hắn tại Tu La cung này.
Nếu nàng ta bị giết sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến kế hoạch phía sau của hắn.
Hắn bất chấp thần hồn bị thương, lại lần nữa thúc giục phù văn Nguyền Rủa trên Diệt Hồn kiếm.
Ầm ầm!
Một luồng lực nguyền rủa khổng lồ trút xuống, trong tích tắc đã tiến vào trong cơ thể Độc Cô Phong.
Lục phủ ngũ tạng của Độc Cô Phong quay cuồng, cả người đang phi độn phải dừng lại, há miệng nôn mửa, chuôi bạch kiếm và viên hàn châu cũng bị rớt xuống mặt đất.
Lúc này Nhan Tư Tịnh mới phát hiện Độc Cô Phong sau lưng mình, bèn vội vàng bỏ chạy ra xa.
Độc Cô Phong phun ra một ngụm khí đen, thần hồn đại giảm, tu vi cũng hạ xuống một khoảng lớn.
Chẳng qua là tu vi người này mạnh hơn Lôi Minh lão tổ không ít, đã gần tới Nguyên Anh trung kỳ nên dù tu vị hạ xuống cũng không rớt xuống cảnh giới Kết Đan kỳ như Lôi Minh lão tổ.
“Đây là công kích gì vậy!” Độc Cô Phong cố trấn định lại, chỉ là trong lòng kinh sợ không thôi.
Trong không gian của Thâu Thiên đỉnh, sắc mặt Viên Minh đã tái nhợt, vết rách thần hồn lại sâu hơn không ít.
Nhưng mà lúc trước hắn đã dùng phân hồn âm thầm câu thông với Tịch Ảnh, đã bàn tốt sách lược.
Hắn sẽ lợi dụng cấm chế trên tấm bia đá phân tách đám người Lục Dục tôn giả ra, nhanh chóng cắt giảm phe cánh của lão, cuối cùng mới tập trung lực lượng diệt trừ Lục Dục tôn giả.
Hiện tại đã đến thời điểm mấu chốt, hắn không thể nghỉ ngơi được.
Viên Minh mạnh mẽ gắng gượng vận chuyển hồn lực, thi triển thần thông Tình Động.
Có Thâu Thiên đỉnh gia trì giúp hồn lực của hắn tăng vọt, uy lực Tình Động cũng cường đại hơn bình thường gấp mấy lần.
Tâm thần Độc Cô Phong đang kịch liệt kích động, tâm tình gã đột nhiên bộc phát giống như núi lửa, miệng không nhịn được phẫn nộ mà mắng chửi, rồi lại chợt sợ hãi.
Thần trí gã tạm thời lâm vào cuồng loạn.
Viên Minh nắm lấy cơ hội phóng xuất hết tất cả hồn nha ra.
Trong hư không chung quanh Độc Cô Phong chớp lóe lên ánh sáng đen, mười hai con hồn nha hiện ra đan xen nhau, đồng loạt phát ra một tràng Nha Minh.
Nha Trận!
Sóng âm Nha Minh nồng đậm gấp mấy lần so với lúc trước bao phủ lấy Độc Cô Phong.
Sóng âm mang theo huyễn lực xâm nhập vào sâu trong thần hồn của Độc Cô Phong.
Ánh mắt Độc Cô Phong phủ một tầng sương mù, hoàn toàn rơi vào trong ảo cảnh.
Bên kia Tịch Ảnh vốn ngã xuống đất đã xoay người đứng dậy, vung cánh tay lên.
Một luồng sáng ánh vàng kim bắn ra, như sao băng xẹt qua trời cao đâm thẳng vào đầu Độc Cô Phong.
Bên trong kiếm quang là một cái kéo màu vàng rỉ sét loang lổ, nhìn qua không có chút bắt mắt nào nhưng lại mang khí tức dị thường cường đại, còn mạnh mẽ hơn cả hai thanh Hắc Bạch song kiếm của Độc Cô Phong.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ánh mắt mù mờ của Độc Cô Phong đột nhiên biến thành màu trắng bạc, cả người hóa thành ảo ảnh thối lui về phía sau.
Kéo vàng đâm vào khoảng không.
Bên trong Thâu Thiên đỉnh, Viên Minh khẽ híp mắt lại.
Tia sáng bạc trong mắt Độc Cô Phong không xa lạ gì, là tia sáng của hồn điệt tản ra.
Hắn đã lường trước Lục Dục tôn giả tạm thời thông qua hồn điệt khống chế Độc Cô Phong, khó trách gã có thể lập tức thoát ra khỏi huyễn thuật Nha Minh.
Hắn bấm quyết thúc giục tấm bia đá Tu La, từng luồng hỏa diễm vừa to vừa thô từ bốn phía quảng trường phun lên, bao phủ hoàn toàn quảng trường vào bên trong, hình thành nên một vòng bảo hộ bằng lửa thật lớn.
Tay áo Nhan Tư Tịnh run lên, tấm lệnh bài màu bạc lại lần nữa bắn ra, rơi xuống mặt đất.
Một mảng sáng trắng từ trong lệnh bài tuôn ra, nhanh chóng lan tràn.
Trong mắt Độc Cô Phong hiện lên vẻ lạnh lẽo, cả người hóa thành một cái bóng đen lao thẳng đến khoảng không mà màn sáng còn chưa vây tới.
Một cái bóng vàng kim xuất hiện trước mặt gã.
Kim Cương không rõ đã xuất hiện từ lúc nào, tay cầm Tử Tinh Cửu Long thương phá không đâm về phía đầu Độc Cô Phong.
Mũi thương không mang theo chút khí tức nào, không khí cũng không chấn động rít lên tiếng nào, dường như là một mũi thương vô thanh vô tức lao đến.
Đây là y đã tập trung ở tất cả lực lượng vào bên trong thương, chỉ khi đâm trúng mục tiêu mới bộc phát ra.
Lực khống chế không đạt đến trình độ cực cao tuyệt đối không thể làm được như vậy.
“Cút đi!” Trong mắt Độc Cô Phong tản ra tia lạnh lẽo, hắc kiếm chợt xuất hiện trong hư không trước người gã, chặn lấy Tử Tinh Cửu Long thương.
Bạch kiếm cũng hiện ra, hóa thành một cái bóng trắng chém xuống ngực Kim Cương.
Nhưng mà Kim Cương căn bản không chút để ý, song quyền nắm chặt vung ra, đánh vào trước ngực Độc Cô Phong.
“Bang!” một tiếng, hư không xung quanh run rẩy, nhấc lên một cơn sóng khí mãnh liệt!
Kim Cương bị bạch kiếm chém bay ra ngoài, rạch một đường trước ngực sâu đến tận xương, máu nhuộm đỏ cả bộ lông vàng.
Nhưng Độc Cô Phong cũng bị song quyền của Kim Cương đẩy lui, cả người bay ngược lại phía sau.
Ánh sáng trắng từ lệnh bài màu bạc nhanh chóng tụ lại với nhau, bao phủ lấy màn lửa bảo hộ, hình thành nên một tầng kết giới màu bạc.
Ánh mắt Độc Cô Phong mang đầy cuồng nộ, nhưng kết giới màu bạc đã cắt đứt liên hệt giữa Lục Dục tôn giả và hồn điệt.
Tia sáng bạc trong mắt gã nhanh chóng tiêu tán, khôi phục lại nguyên dạng.
Có khoảnh khắc này hòa hoãn, thần hồn bản thể Độc Cô Phong cũng đã thoát khỏi huyễn thuật Nha Minh, sắc mặt gã buông lỏng, lập tức nhìn về phía Tịch Ảnh lạnh lùng nói: “Tiêu Ảnh, ngươi vậy mà cấu kết với ngoại nhân, là muốn gia tộc của ngươi tan thành mây khói ư?”
Đáp lại Độc Cô Phong là mười hai con hồn nha bổ nhào về phía gã lần nữa, Nha Minh cất lên, sóng âm cuồn cuộn cuốn tới.
Độc Cô Phong ăn đủ thiệt thòi từ Nha Trận nên vội vã lùi về phía sau.
Nhưng mà sau lưng gã lại xuất hiện luồng sáng vàng kim, cái kéo màu vàng lại lần nữa lao tới, tốc độ càng thêm kinh người so với lúc trước.
Độc Cô Phong tái xanh mặt, thân thể không ngừng lại.
Hắc Bạch song kiếm lóe lên xuất hiện sau lưng gã, chặn lấy cây kéo vàng.
Nhưng mà cây kéo vàng này đột nhiên phân thành hai, hóa thành hai con giao long màu vàng dài chục trượng, phát ra vạn tia sáng
Vàng chói đan xen đảo qua Hắc Bạch song kiếm.
“Xoẹt” Một tiếng giòn vang, Hắc Bạch song kiếm như biến thành kiếm gỗ, bị cắt đứt thành bốn đoạn.
“Kim Long tiễn! Là pháp bảo của Kim Long tôn giả đời trước, tại sao lại ở trong tay ngươi?” Độc Cô Phong trừng to mắt, la thất thanh.
Hai luồng kim quang nhanh như chớp đảo qua thân thể Độc Cô Phong.
Ánh sáng đỏ lóe lên, màn hào quang hộ thể của Độc Cô Phong dễ dàng bị đánh tan.
Cả người gã bị chém thành hai đoạn, ngã xuống đất.
Bên trong Thâu Thiên đỉnh, Viên Minh cũng lộ ra vẻ kinh hãi.
Thực lực Tịch Ảnh bày ra lúc này đã dự liệu của hắn, uy năng của pháp bảo kéo vàng còn vượt xa cả Lôi Công chùy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng [Dịch] Cá Mặn Phi Thăng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Ca-Man-Phi-Thang-Audio-Truyen.jpg)

