Tiên Giả
Tập 32 : Luyện kiếm (c156-c160)
❮ sautiếp ❯Chương 156: Luyện kiếm
Thời gian hai ngày thoáng cái đã qua.
Bên trong khách sạn, Viên Minh chậm rãi mở hai mắt ra, ánh mắt sáng ngời.
Ba động pháp lực trên người lại mạnh thêm không ít, Cửu Nguyên quyết phối hợp với Bồi Nguyên đan, cộng thêm linh hương kia hỗ trợ làm pháp lực tăng lên rất nhanh, chỉ chưa tới hai ngày đã bằng nửa tháng khổ tu lúc trước.
Như vậy, công dụng gốc của loại Thanh Huyền hương này rất có thể là để hỗ trợ tu sĩ cao cấp tu luyện, hoặc là tông môn dùng khi cúng tế.
Nói thế bởi mỗi lần tu luyện sẽ không chỉ tốn một nén hương, như vậy mỗi lần tu luyện là tiêu mất mấy linh thạch, đó không phải là con số mà những môn phái nhỏ có thể chịu nổi.
Ở vùng đất hoang sơ Nam Cương này, số người có tài lực cũng không nhiều, khó trách lão đạo kia lại buôn bán khó khăn như vậy.
Dựa theo ước định, hôm nay hắn đã có thể tới lấy mặt nạ Thiên Cơ, không biết Hỏa Luyện đại sư luyện chế có thành công không.
Viên Minh trả phòng khách sạn rồi đi đến cửa hàng pháp khí của Hỏa Luyện đại sư.
Đối phương đã biết thân phận của mình nên hắn lần này cũng không cố sức che che giấu giấu.
“Ha ha, đạo hữu tới thật đúng lúc, mặt nạ Thiên Cơ đã được luyện chế xong, may mắn không làm nhục mệnh.” Không đợi Viên Minh lên tiếng, đại hán trọc đầu đã ha ha cười nói.
“Đa tạ! Hỏa Luyện đại sư không có trong tiệm sao?” Viên Minh nghe vậy mới an lòng.
“À, gia sư đang bận việc ở gian trong.
Mời đạo hữu xem qua.” Nói xong, đại hán trọc đầu lấy một hộp gỗ từ dưới quầy rồi đưa tới.
Viên Minh mở hộp ra, thấy bên trong là một tấm mặt nạ màu trắng đục rất mỏng, bề mặt cực kỳ mềm mại, sờ vào cảm giác không khác mặt người bao nhiêu.
Hắn cầm lên áp thử vào mặt, thấy kích cỡ cực kỳ phù hợp, hầu như không cảm giác được sự tồn tại của tấm mặt nạ.
“Gia sư nói đạo hữu vận khí không tệ, luyện khí lần này khá thành công, tấm mặt nạ Thiên Cơ này có thể sử dụng đúng ba lần nên đạo hữu cũng phải cân nhắc dùng cẩn thận.” Đại hán trọc đầu nói thêm.
“Cái gì? Chỉ dùng được ba lần?” Đáy mắt Viên Minh hiện lên vẻ kinh ngạc.
“Đạo hữu không biết sao? Mặt nạ Thiên Cơ vốn là pháp khí tiêu hao, vật liệu chính của thứ này là da mặt Nhân Diện quỷ chu.
Đó chỉ là vật liệu từ hung thú cấp một, ẩn chứa linh lực quá ít, có thể biến hóa ba lần đã tốt lắm rồi.” Đại hán trọc đầu giải thích.
Viên Minh im lặng.
Cửa hàng pháp khí được mở ra để đón khách tới mua bán, hẳn sẽ không nói dối hắn về chuyện như thế này, thêm nữa, mặt nạ Thiên Cơ được luyện chế từ vật liệu của hung thú cấp một mà lại có hiệu quả kinh người, đến cả tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng không nhìn thấu, nếu còn là vật phẩm vĩnh viễn nữa thì quá bất hợp lý, coi bộ hắn đã hi vọng hơi xa rồi.
Nghĩ tới đây, Viên Minh không nấn ná thêm nữa, thanh toán nốt nửa phần phí luyện chế rồi cầm mặt nạ Thiên Cơ rời đi.
Viên Minh sau đó cũng không ở lại Hắc Nham thành, mà nhanh chóng khởi hành quay trở về Bích La Động.
…
Suốt quãng đường về Bích La Động, Viên Minh còn lo lắng bị kẻ khác nhòm ngó đánh cướp nên chuẩn bị đủ thứ, kết quả lại là chẳng có chuyện gì xảy ra.
Vừa về tới Bích La Động, Viên Minh liền đi thẳng tới hậu sơn tìm Tam động chủ.
“Đây là Âm ngọc?” Thấy hắn lấy ra nữa khối ngọc như ý kia, Tam động chủ cũng không khỏi đổi sắc.
“Đúng vậy.” Viên Minh gật đầu đáp.
“Không ngờ ngươi lại có thể tìm được Âm ngọc để thay thế, thứ này xét phẩm cấp thì không thể so với Thiên Niên hàn tinh, nhưng cũng là thứ hiếm có khó tìm, cộng thêm thuộc tính kỳ lạ của nó, coi như ngươi may mắn.
Có điều ngươi phải chú ý, sử dụng loại pháp khí này trong thời gian dài sẽ làm thần hồn ngươi bị thương tổn.
Trong lúc luyện chế ta sẽ tìm cách giảm uy lực phản phệ xuống, nhưng ngươi vẫn phải chú ý.” Sau khi quan sát kỹ Âm ngọc mà Viên Minh mang về, Tam động chủ khẽ rờ cằm, dặn dò.
“Vậy xin làm phiền Tam động chủ.” Viên Minh ôm quyền nói.
“Đi theo ta.” Dứt lời, Tam động chủ liền đứng dậy, dẫn Viên Minh đi tới tiểu viện hậu đường.
Bước vào hậu đường, Viên Minh liếc mắt liền thấy một lò rèn đúc đen như mực, kiểu dáng khá giống cái của Hắc Mộc đại sư, trên bề mặt cũng được khắc họa rất nhiều hoa văn khó hiểu.
Tam động chủ bước tới trước lò rèn, chọn một ít nhiên liệu như than đá, lưu huỳnh từ kệ ở bên cạnh rồi bỏ chúng vào trong lò.
Tiếp đó, nàng đưa tay bấm pháp quyết rồi áp tay lên trên lò.
Chớp mắt sau đó, một ánh lửa lửa từ lòng bàn tay nàng bừng lên, lan tràn như dung nham núi lửa, đốt sáng toàn bộ hoa văn trên thân lò.
Vô số những đường rãnh sáng đỏ từ khắp xung quanh tụ lại rồi tiến hết vào trong thân lò, ngưng tụ thành quả cầu lửa cháy hừng hực, đốt cháy lòng lò.
Một làn khí nóng rát từ trong lòng đột ngột phóng ra, kéo theo sóng khí thổi cho Viên Minh căng cả da mặt, khiến hắn theo bản năng lùi về phía sau một chút.
Trong khi đó, Tam động chủ vẫn đứng nguyên tại chỗ, chẳng hề có phản ứng gì.
Hỏa Sàm Nhi đang ngồi xổm trên đầu vai nàng lại ngẩng đầu lên, trầm eo xuống, vươn vai duỗi lưng một cái như đang vô cùng thoải mái.
“Đưa kiếm cho ta.” Tam động chủ nói.
Viên Minh nghe vậy, lập tức đưa hai tay dâng Thanh Ngư kiếm lên.
Hỏa Sàm Nhi thì bò theo cánh tay, leo lên đầu vai hắn.
Chỉ thấy Tam động chủ vung tay lên, phần niêm phong cửa lò liền bị mở ra, một đám lửa ào ạt bùng lên như nước lũ gặp đê vỡ.
Nàng giơ bàn tay lên, cách không đè xuống một cái tới phía ngọn lửa mới vọt ra kia, tức thì một cỗ pháp lực vô hình liền ép ngọn lửa lui vào bên trong lò.
Ngay sau đó, nàng dùng pháp lực nâng Thanh Ngư kiếm lên, đoạn chậm rãi đưa nó vào trong lò lửa.
Thanh Ngư kiếm vừa tiến vào giữa lò lửa, lập tức bị đám lửa cháy rực bao quanh, từng lưỡi lửa giống như phát hiện ra mỹ thực, nhao nhao liếm lên thân kiếm.
Đang lúc cảm thấy kỳ quái, lúc quay qua xem, Viên Minh mới mới phát hiện Tam động chủ đang thi triển thủ đoạn, tận lực điều khiển ngọn lửa lưu chuyển.
“Người chắc là có Hỏa linh căn, ngày thường lúc tu luyện có thể chọn một môn thuật pháp thuộc tính Hỏa, luyện tập thuật điều khiển hỏa diễm(ngọn lửa), điều này rất cần cho một luyện khí sư.” Lời dặn dò của Tam động chủ vang lên bên tai Viên Minh.
Viên Minh vô thức tính nói mình có tu luyện rồi, nhưng hắn kịp thời ngưng lại.
Chưa nói tới nguồn gốc thuật pháp của hắn có vấn đề, chỉ riêng loại thuật pháp bá đạo Nhiên Bạo thuật kia đã rất khác so với thuật khống hỏa, ngự hỏa, nếu thực sự dùng nó, e là sẽ khiến cho lò rèn nổ banh chành mất.
“Vâng.” Viên Minh gật đầu đáp.
“Dung luyện lần hai, sức lửa là tối quan trọng, ngươi nhìn kỹ này.” Tam động chủ nói.
Kỳ thực không cần nàng nhắc nhở, Viên Minh cũng sẽ không bỏ qua cơ hội quan sát hiếm có thế này.
Tam động chủ nói xong câu đó liền không nói chuyện tiếp nữa, chỉ chuyên tâm điều khiển ngọn lửa và nhiệt độ trong lò.
Thanh Ngư kiếm dù sao cũng là dung luyện lần thứ hai, khác với lần đầu dung luyện.
Nếu lần đầu chỉ cần làm nóng chảy tất cả vật liệu, loại bỏ tạp chất rồi dung hợp chúng lại với nhau, lần thứ hai lại yêu cầu phải nung khô kiếm tới trạng thái hình tồn khí tán(1).
Một khi vượt quá ngưỡng của trạng thái này, khí hình của Thanh Ngư kiếm sẽ nóng chảy, mất đi kết cấu kiên cố nguyên bản, nhưng nếu không thể đạt tới thì không cách nào dung nhập Âm ngọc vào trong đó.
Viên Minh hiểu rõ nguyên lý này, nhưng với công lực hiện tại của hắn, nếu bảo vào làm thật thì vẫn không cách nào làm nổi.
Sau khi bị đốt nóng khoảng một khắc đồng hồ, nhiệt độ trong lò đột nhiên tăng cao, quanh thân Thanh Ngư kiếm tỏa ra ba tầng ánh sáng, theo thứ tự từ trong ra ngoài lần lượt là trắng lóa, vàng kim và đỏ tươi.
“Âm ngọc.” Tam động chủ nhíu mày nói.
Viên Minh lập tức đưa hai tay dâng lên.
Tam động chủ một tay tiếp nhận Âm Ngọc, tay kia vuốt cánh cửa bịt kín lò đúc.
Cánh cửa bịt kín thân lò lại lần nữa mở ra, sóng khí còn nóng hơn trước “phừng” một tiếng bừng lên, nhưng ngọn lửa vẫn bị Tam động chủ khống chế ở nguyên trong lò.
Ngay sau đó, nàng ngoắc tay một cái, một sợi pháp lực từ đó kéo Thanh Ngư kiếm ra, đặt nó lên trên bệ rèn.
Gần như cùng lúc đó, Tam động chủ đưa cánh tay cầm Âm ngọc ấn xuống phía Thanh Ngư kiếm.
“Xèo…”
Cùng thanh âm nho nhỏ vang lên, một đám khói trắng mịt mù bốc lên, che khuất tầm mắt Viên Minh.
Hắn chỉ thấy Tam động chủ đóng cửa lò lại, một tay nhấc búa rèn lên rồi đập xuống bệ rèn.
“Bang, bang, bang…”
Những tiếng quai búa liên tiếp vang lên, nhưng từ đó lại không thấy hoa lửa bắn ra, mà chỉ thấy những vòng sáng theo từng nhịp búa tỏa ra.
Bên trong đám hơi nước mờ mịt, chỉ có thể lờ mờ thấy một bóng dáng uyển chuyển với động tác lưu loát như nước chảy mây trôi, không hề cho người ta cảm giác thô lậu cục mịch.
Viên Minh đưa pháp lực tập trung vào hai mặt, tập trung nhìn lại, tức thì thị lực tăng lên rất nhiều.
Hắn lúc này mới nhìn rõ khi Tam động chủ nện búa, bên trên Thanh Ngư kiếm ngoài ánh cầu vồng lóe lên, còn có một tầng ngọc phấn màu trắng rất mỏng bao phủ, hơn nữa bất kể chấn động thế nào, tầng ngọc phấn này vẫn thủy chung bao quanh thân kiếm, không hề tiêu tán.
Sau mỗi búa của Tam động chủ đều sẽ có một ít ngọc phấn chui vào trong thân kiếm rồi dung hợp với nó.
Mà sau mỗi lần dung hợp, hào quang trên thân kiếm sẽ thu liễm lại một chút, sức nóng trên đó cũng giảm đi một ít.
Lúc này chỉ thấy Tam động chủ quai búa càng lúc càng nhanh, tiếng nện búa “bang bang” bắt đầu nối liền không dứt.
Viên Minh nhìn mà hoa cả mắt, trong lòng vừa kinh ngạc vừa thán phục, không nói tới việc liên tục nện búa nhiều lần như thế, chỉ tính tốc độ kia thôi, hắn tạm thời chỉ có nước hít khói.
Nhưng Viên Minh có thể hiểu rõ, nguyên do khiến Tam động chủ đột ngột tăng tốc là muốn dùng cách nện búa liên tục để duy trì nhiệt độ trên thân kiếm, từ đó đảm bảo toàn bộ bột Âm ngọc đều dung nhập vào trong thân kiếm.
Đúng lúc này, một tiếng hô lớn từ mặt trước chỗ bên ngoài viện truyền tới: “Tam động chủ có trong không ạ, Đại động chủ lệnh cho đệ tử tới đây mời ngài qua, có việc gấp cần bàn bạc.”
“Sao lại không đúng lúc thế này?” Viên Minh nhướng mày, lo lắng Tam động chủ sẽ bị phân tâm.
Lời mời tới bàn việc gấp của Đại động chủ, hiển nhiên không phải là thứ mà chuyện của một gã đệ tử ký danh nho nhỏ có thể so bì, nếu Tam động chủ cứ thế ngưng lại, vậy coi như là phí công nhọc sức, không nói tới việc bao nhiêu linh tài mà hắn vất vả mới kiếm được sẽ tan thành mây khói, mà Thanh Ngư kiếm e là cũng sẽ mất đi khả năng tấn cấp.
Cũng may Tam động chủ lại không hề ngưng thao tác một chút nào, giống không hề nghe thấy, cũng chẳng bị phân tâm chút nào.
Người bên ngoài hình như nghe được động tĩnh bên trong, sợ người trong đó không nghe được, bèn vận pháp lực hô lớn hơn, thanh âm lập tức truyền vào càng rõ ràng hơn.
Nhưng Tam động chủ vẫn tiếp tục vung búa liên tiếp, tựa như chẳng có bất cứ chuyện gì có thể quấy rầy nàng.
Viên Minh thấy thế mới yên lòng.
Hắn ầm thầm nhẩm đến, mãi tới búa thứ ba ngàn sáu trăm tám mươi mốt, tiếng nện búa mới dừng lại, đám hơi nước mịt mù khắp xung quanh cũng đã tiêu tán từ lâu.
Tam động chủ đặt búa rèn xuống, một tay nắm Thanh Ngư kiếm mới tinh đưa lên trước người quan sát.
Chỉ thấy ngoại hình thanh kiếm không thay đổi nhiều, nhưng phần thân kiếm màu xanh lúc này lại có thêm rất nhiều chấm nhỏ màu trắng, trông tựa như những bông tuyết rơi trên nền trời xanh thẳm, lại giống như bầu trời đầy sao, mỹ lệ huyền ảo hơn trước rất nhiều.
Viên Minh sáng mắt lên nhìn, phát hiện trên thân kiếm lờ mờ có những tia hàn khí màu trắng tỏa ra ngoài.
“Thành công rồi ạ?” Hắn không nhịn được hỏi.
“Vật liệu dung hợp không tệ, thuộc tính của Âm ngọc cũng cực kỳ phù hợp với Thanh Ngư kiếm, chỉ cần sau đây khắc phù quán linh không có vấn đề thì thanh kiếm này ít nhất cũng là pháp khí trung phẩm.” Tam động chủ hài lòng nói.
“Đa tạ Tam động chủ.” Viên Minh nghe thế, lập tức chắp tay cúi đầu, chân thành cám ơn.
***Chú giải***
1. hình tồn khí tán: Hình dạng giữ nguyên nhưng khí tức bên trong tiêu tan.
Chương 157: Tặng quà
“Không sao, chỉ cần nhớ kỹ chuyện ngươi đã hứa với ta là được.
Chờ ta nghỉ ngơi một chút, điều chỉnh trạng thái cho tốt là có thể khắc phù quán linh cho ngươi.” Tam động chủ đưa Thanh Ngư kiếm tới, nói.
Viên Minh cung kính đưa hai tay nhận lấy.
Vừa chạm vào kiếm, Viên Minh liền thấy tay lạnh buốt như đang cầm một khối băng đá, hơn nữa còn có những từng sợi khí âm hàn chui vào trong người.
Hắn ước lượng sơ sơ, cảm thấy thân kiếm nặng hơn trước nhưng thay đổi này rất nhỏ, gần như không đáng kể.
Hỏa Sàm Nhi theo tay hắn bò dọc xuống, chun mũi hít hà một hơi xong lập tức lộ vẻ chán ghét, quay người bò lại đầu vai Viên Minh.
Nó chỉ thích những thứ nóng, càng nóng càng tốt.
“Kiếm này hiện tại còn chưa khắc họa phù văn nên không cách nào thu liễm khí âm hàn, đợi sau khi khắc phù quán linh rồi, chỉ cần không dùng lực kích phát là sẽ không có khí âm hàn tràn ra ngoài.” Tam động chủ nói thêm.
Nàng vừa dứt lời, tiếng hô gọi của tên đệ tử bên ngoài cửa lại lần nữa vọng vào.
Không chờ nàng ra lệnh, Viên Minh lập tức rảo bước đi đến tiền viện mở cửa, dẫn tên đệ tử kia đi vào.
“Lúc Đại động chủ bảo ngươi tới, có nói là có chuyện gì không?” Tam động chủ hỏi thẳng.
“Không có, đệ tử chỉ biết ngoài ngài, Nhị động chủ và mấy người Mông Sơn trưởng lão cũng được mời tới.” Tên đệ tử kia vội vàng đáp.
Tam động chủ nghe vậy, lông mày không khỏi cau lại.
Sau một thoáng phân vân, nàng bỗng vung tay lên, tức thì trong lòng bàn tay có thêm một hộp kim loại hình chữ nhật dài hơn ba thước.
Thấy cảnh này, trong lòng Viên Minh lập tức dâng lên cảm giác không ổn.
“Đây là uẩn linh kiếm hạp, có thể đảm bảo linh lực trong thân kiếm sẽ không rơi vào trạng thái trầm tịch(1), người trước tiên cất tạm Thanh Ngư kiếm trong đó.
Sáng sớm mai lại tới tìm ta, ta sẽ khắc phù quán linh giúp ngươi.” Tam động chủ nói.
Viên Minh nghe vậy dĩ nhiên không thể nói gì nữa, chỉ có thể gật đầu chấp nhận.
“Hỏa Sàm Nhi cũng tạm để theo ngươi đi.” Tam động chủ liếc mắt nhìn qua phía con chồn nhỏ đang ngồi trên đầu vai Viên Minh rồi nói thêm.
Chồn nhỏ nghe thế thì hai mắt liền tỏa sáng, hiển nhiên là rất vui.
“Vâng.” Viên Minh lập tức đáp.
Sau khi quay lại chỗ ở, Viên Minh tâm tình kích động hồi lâu không bình tĩnh lại được.
Hắn rất muốn mở kiếm hạp ra xem, nhưng lại lo sẽ xảy ra chuyện gì đó, chỉ đành bấm bụng đặt nó ở đầu giường.
Tiếp đó, hắn lấy bản chép tay của Hắc Mộc đại sư ra, cẩn thận lật xem những phù văn được ghi lại trên đó, xong lại suy đoán xem Tam động chủ sẽ chọn phù văn nào để khắc họa.
Mai cho tới nửa đêm, Viên Minh mới thu liễm tâm tình có chút chập chờn, nhắm mắt ngồi xếp bằng toan tu luyện Minh Nguyệt quyết.
Hỏa Sàm Nhi cũng khấp khởi mừng vui nhích lại gần, tính nằm sấp bên cạnh Viên Minh.
Đúng lúc này, nó đột nhiên ngửa cổ nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt như hai hạt đậu đảo liên tục.
Viên Minh trông phản ứng của nó liền biết Tịch Ảnh đang ở gần đây.
“Tịch Ảnh, mau vào đi.” Viên Minh lên tiếng gọi.
Bên ngoài không có tiếp đáp, nhưng chờ giây lát sau liền có một thân ảnh nhẹ nhàng khoan thai bước vào.
“Lần này ta đi phường thị có mua một món quà cho ngươi.” Viên Minh nói.
Nghe lời này, Tịch Ảnh lộ rõ vẻ bất ngờ, không nghĩ tới Viên Minh lại nói ra câu đó.
“Vô sự hiến ân cần,(2)”, chỉ có điều khi truyền âm, nàng(3) vẫn giữ giọng điệu bình thản, tựa như không quan tâm lắm: “ngươi có được thứ gì tốt đây? Hàng giảm giá rẻ tiền thì ta không cần.”
Viên Minh lật tay một cái, trong lòng bàn tay bỗng có thêm một cái hộp gỗ màu đen, bên trong hộp hiển nhiên chính là Lưu Kim Sa.
Ngay sau đó, hắn mở hộp gỗ ra, nhấc Lưu Kim Sa lên rồi khẽ rung cổ tay.
Tấm lụa mỏng màu vàng kim lơ lưng trải ra trước mắt Tịch Ảnh, mỗi sợi tơ vàng trên đó đều tỏa ánh vàng kim lấp lãnh, cảnh này trông tựa như ảo mộng.
Viên Minh lại rung tay một cái nữa, Lưu Kim Sa bỗng nhiên dài ra gấp mấy lần, bay vờn xung quanh Tịch Ảnh, từng lớp lụa vàng bay múa, trông như một dải ruy băng màu vàng thật lớn.
“Đẹp quá, lại còn là pháp khí trung phẩm? Ngươi phát tài sao?” Tịch Ảnh kinh ngạc hỏi.
Nghe nàng hỏi, Viên Minh khẽ đảo cổ tay, tấm lụa vàng kim đột nhiên co lại rồi lần nữa quay vào trong hộp gỗ.
“Lần này ta đi phường thị bất ngờ kiếm được một khoản tiền tài phi nghĩa.
Mà chẳng phải ta vẫn luôn nhớ tới ngươi sao, thế nên mới đặc biệt mua cho ngươi.” Viên Minh nói.
“Ta không cần, ngươi cầm đồ này hối lộ ta, có phải là lại muốn ta giúp chuyện gì không?” Tịch Ảnh nghi ngờ hỏi.
“Thực sự không có chuyện gì đâu.” Viên Minh biện bạch.
“Hừ, kể một chút xem ngươi làm sao kiếm được món tiền tài phi nghĩa kia?” Tịch Ảnh hất cằm, vung trảo chụp một cái, tức thì lụa vàng liền bay tới trước người nàng, bị nàng nhấc trảo cuốn một cái liền biến mất không thấy gì nữa.
Viên Minh liền kể lại chuyện ở trong phường thị gặp phải gã hề thải y ám sát người Bạch Long đảo, sau đó lại được một nữ tử chân trần cứu đi, còn bản thân hắn thì dùng Tử Hắc yêu đằng âm thầm đánh cắp túi trữ vật.
Trong lúc hắn kể, Tịch Ảnh thỉnh thoảng lại chen ngang hỏi này hỏi kia, lúc nghe tới đoạn gã hề, nàng chỉ hừ một tiếng, nhưng khi nghe tới đoạn nữ tử chân trần kia xuất hiện rồi dùng độn thuật(4) quỷ dị đưa gã hề di, Tịch Ảnh lại hỏi thêm mấy câu, đôi mắt cũng không khỏi sáng lên.
Nghe kể chuyện xong, tâm tình Tịch Ảnh hình như cũng khá hơn.
“Về Minh Nguyệt quyết, có cần ta chỉ điểm cho thêm chút nữa không?” Mèo bạc tâm tình tốt, bắt đầu chuyển qua quan tâm tới việc tu luyện của Viên Minh.
“Tạm coi như thuận lợi, chỉ là mảnh vỡ ký ức trong thức hải hơi lộn xộn, thường xuyên khiến người ta có chút cảm giác hỗn loạn.” Viên Minh đáp.
“Nguyên nhân khiến ngươi mất trí nhớ là do thần hồn bị thương, tu luyện Minh Nguyệt quyết tuy có thể giúp ngươi chữa trị thương tổn, nhưng cũng cần thời gian.
Có lẽ đợi khi ngươi tu luyện tới tầng ba là sẽ nhớ lại được toàn bộ ký ức.” Tịch Ảnh ngưng một thoáng rồi nói thêm: “Nếu ngươi bái ta làm thầy, ta sẽ suy nghĩ giúp ngươi lập tức khôi phục ký ức.”
“Không!” Viên Minh quả quyết cự tuyệt.
Với tốc độ tu luyện hiện tại, sớm muộn hắn cũng khôi phục lại toàn bộ ký ức, giờ vô duyên vô cớ cấp cho Tịch Ảnh một bối phận sẽ luôn cảm giác mình bị thua thiệt.
“Chết vì sĩ diện!” Tịch Ảnh nói xong liền rời đi.
Viên Minh đợi nàng đi rồi, lại lần nữa khoanh chân ngồi xếp bằng, tiếp tục tu luyện.
…
Mèo bạc Tịch Ảnh trở lại trong hốc cây nhỏ của nàng.
Nàng khẽ phất “tay” một cái, tấm Lưu Kim Sa như dải ruy băng màu vàng kim lơ lửng bay ra, trải lên trên tầng lông thú và tơ lụa dày cộp.
Tịch Ảnh đưa một cái vuốt điểm nhẹ lên kim sa, dễ dàng luyện hóa nó.
Tiếp đó, nàng truyền một chút pháp lực vào trong đó, tức thì Lưu Kim Sa lóe sáng, chiếu ra những điểm sáng màu vàng kim trong hốc cây vốn mờ tối.
Mèo bạc nằm trên giường, cảm nhận sự mềm mại mát dịu của tấm lụa dưới thân, nhất thời cảm giác như mình đang nằm trên mây, vô cùng thoải mái dễ chịu, nhịn không được duỗi lưng một cái.
“Hiếu tâm cũng tốt nha, ha ha…” Nhớ tới bộ dạng Viên Minh khi tặng, nàng không nhịn được bật cười ha ha.
Tiếp đó nàng lại như nhớ tới điều gì đó, giơ một chân trước lên, chẳng biết lấy từ chỗ nào ra một quyển sách bìa màu lam rồi hững hờ lật xem, khi lật tới tờ cuối cùng, thần sắc lại trở nên buồn bã.
Trang này vẽ một đám thương thử đang vui vẻ tụ tập ăn uống.
Cuối trang có ghi “Tấn•Viên Minh tác”.
Nàng đưa một chân khẽ vuốt ve trang sách, trong đôi mắt khác màu lộ ra một tia tình cảm phức tạp, một lúc lâu sau đó chợt than nhẹ:
“Phụ thân…”
…
Qua một đêm vô sự, sáng sớm hôm sau Viên Minh ôm kiếm hạp tới tiểu viện của Tam động chủ.
Kết quả là hắn đứng ngoài gọi hồi lâu mà không thấy có tiếng đáp lại.
Phải sau khi thả Hỏa Sàm Nhi vào tra xét một vòng, Viên Minh mới trợn mắt phát hiện Tam động chủ hoàn toàn không có ở trong viện.
“Nàng thế này không phải là thất hẹn chứ?”
Viên Minh đoán khả năng cao là do hôm qua Đại động chủ triệu tập, bèn đi tìm Phương Cách sư huynh để xác nhận.
“Người tìm sư tôn có việc gì?” Phương Cách nhíu mày hỏi.
Viên Minh liền kể lại chuyện mình tìm Tam động chủ nhờ luyện kiếm cho Phương Cách.
“Viên sư đệ, thật không ngờ ngươi lại có thể mời được Tam động chủ đích thân luyện kiếm giúp ngươi.” Gương mặt nghiêm túc của Phương Cách cũng phải lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Hết thảy đều là nhờ mặt mũi Hỏa Sàm Nhi mà thôi.” Viên Minh mỉm cười giải thích.
Trên thực tế, trong lòng hắn hiểu rõ, ngoài mặt mũi Hỏa Sàm Nhi và lời đề nghị hắn hỗ trợ thu thập tài liệu kia, có quá nửa nguyên nhân là do Tam động chủ vì sĩ diện của bản thân với Thanh Ngư kiếm nên mới đích thân xuất thủ luyện kiếm giúp hắn.
“Lần này sư tôn không có dặn dò gì, phỏng chừng là có việc gì gấp, có điều nếu người đã hứa giúp ngươi luyện kiếm thì nhất định sẽ làm được.” Phương Cách nói, đồng thời đưa mắt nhìn vào kiếm hạp trên tay Viên Minh.
“Đây là uẩn linh kiếm hạp?” Y hỏi.
Viên Minh khẽ gật đầu.
“Vậy thì không vấn đề gì đâu, trong ba ngày sư tôn ngài nhất định sẽ trở về.” Phương Cách tự tin nói.
“Thế là sao?” Viên Minh khó hiểu hỏi.
“Uẩn linh kiếm hạp có thể giữ linh lực trong thân kiếm không trầm tịch, nhưng nó cũng chỉ hiệu quả trong ba ngay, thế nên sư tôn nhất định sẽ trở lại trong ba ngày.” Phương Cách giải thích.
“Vậy chẳng may không về kịp thì sao?” Viên Minh nhíu mày hỏi.
“Nếu chẳng may không về kịp thật, một khi linh lực thân kiếm trầm tịch thì không thể khắc phù quán linh được nữa.
Lúc trước do chưa dung nhập tài liệu chính yếu nên còn có thể dung luyện lần hai, hiện tại đã không cách nào rèn đúc lại nữa, cơ bản chẳng khác nào phế đi.” Phương Cách lúng túng giải thích.
Viên Minh nghe thế lòng trùng xuống, dự cảm không ổn hôm qua đã được xác nhận.
“Ngươi yên tâm, sư tôn đã hưa thì nhất định trong ba ngày sẽ trở về.” Phương Cách thấy thế vội lên tiếng trấn an.
Viên Minh nghe thế, trong lòng càng bất an, chính vì Tam động chủ là người thủ tín nên việc thất hẹn hôm nay mới càng không bình thường.
“Không được, ta tốt hơn là đi tìm A Mộc Hợp sư huynh nghĩ biện pháp.” Hắn nói một câu, xong liền ôm kiếm hạp đi về phía Khí Lư.
Viên Minh ôm kiếm hạp rảo bước chạy tới Khí Lư, tiến thẳng tới trước phòng của A Mộc Hợp.
“Cốc cốc.”
Sau mấy tiếng đập cửa dồn dập, cửa phòng “ken két” mở vào phía trong, A Mộc Hợp còn ngái ngủ, mặt mũi bơ phờ nhìn Viên Minh rồi mơ màng hỏi:
“Viên sư đệ, có chuyện gì thế?”
“Sư huynh giúp ta một chút.” Viên Minh vừa nói vừa lách người bước vào trong phòng.
“Uẩn linh kiếm hạp? Trong đó là gì vậy?” A Mộc Hợp cũng không để ý lắm, sau khi đóng cửa phòng lại liền đưa mắt nhìn kiếm hạp trên tay hắn, nhíu mày hỏi.
“Ta có một thanh kiếm, Tam động chủ hỗ trợ luyện chế nhưng giờ có chút vấn đề…”
Viên Minh vội vàng kể lại những chuyện liên quan cho gã biết.
“Ta cảm thấy sư tôn khả năng cao là có chuyện gì gấp, e là tạm thời dứt ra không được.” A Mộc Hợp nghe xong bèn gãi gãi mái tóc bù xù, nói.
“Sư huynh, ngươi phải giúp ta một chút.” Viên Minh mặt mũi khổ sở nói.
“Ài…Cái này không phải ta không muốn giúp ngươi, ngươi cũng biết đấy, quán linh là việc mà không phải luyện khí sư Trúc Cơ kỳ trở lên thì không thể làm được.
Ta thực ra có thể khắc phù giúp ngươi, nhưng quán linh thì ta làm không nổi.” A Mộc Hợp bất đắc dĩ nói.
“Chuyện đó thì ta biết, không biết có thể nhờ sư huynh ra mặt tìm một trưởng lão của Hỏa Luyện đường ta tới giúp đỡ không? Ta có thể trả thù lao, giá cả có thể thương lượng.” Viên Minh gấp giọng nói.
“A, khẩu khí đúng là không nhỏ, thù lao để trưởng lão luyện chế pháp khí là thứ mà một đệ tử ký danh như ngươi có thể dễ dàng lấy ra sao? Ta đi hỏi giúp một chút xem sao, nhưng người cũng đừng hy vọng quá.” A Mộc Hơp tuy không tin nhưng vẫn đồng ý hỗ trợ.
“Đa tạ sư huynh.” Viên Minh vội ôm quyền cảm tạ.
A Mộc Hợp khoát tay áo, bảo hắn ở lại đây còn mình thì quay người ra khỏi phòng.
“Ngươi đợi ở đây đi.” A Mộc Hợp nói xong liền rời đi.
***Chú giải***
1.
Uẩn linh kiếm hạp: Hộp kiếm bảo dưỡng linh lực, trầm tịch ở đây có thể hiểu là linh lực chết lặng, không còn linh tính.
2.
Vô sự hiến ân cần: Không có việc gì mà tự nhiên tỏ ra ân cần, thường sau còn có câu Vô Gian Tức Đạo (không lừa đảo thì cũng là trộm cắp ^^)
3.
Nàng: Đến chương này thì các bạn chắc cũng đoán ra Tịch Ảnh là tiểu thư đọc sách trong chương 1 phần Tiền Truyện rồi, vậy nên mình xin đổi cách gọi từ Nó sang Nàng.
4.
Độn thuật: Thuật di chuyển với tốc độ cao.
Chương 158: Tụ Linh pháp trận
Viên Minh chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua chậm như vậy.
Sau không biết bao nhiêu lần thấp thỏm đứng lên ngồi xuống, cuối cùng Viên Minh cũng thấy A Mộc Hợp quay lại, tiếc rằng vừa thấy Viên Minh, A Mộc Hợp đã lắc đầu.
Trái tim Viên Minh lập tức trùng xuống.
“Ngoại trừ sư tôn, Hỏa Luyện đường chúng ta chỉ có ba vị trưởng lão Trúc Cơ kỳ trở lên, trước mắt đều đang bế quan luyện khí, không một ai đi ra, chẳng ai có thể giúp đỡ ngươi được.” A Mộc Hợp bất đắc dĩ thông báo.
“Vậy phải làm sao bây giờ, không thể trở mắt nhìn linh lực Thanh Ngư kiếm trầm tịch, cứ vậy biến thành phàm phẩm chứ?” Viên Minh nhíu mày nói.
“Ngươi chỉ có thể trông vào số mệnh, đợi thêm xem sư tôn có thể quay về trong ba ngày hay không.” A Mộc Hợp thở dài, bất đắc dĩ đáp.
Viên Minh cũng chỉ còn biết nói một tiếng cảm tạ A Mộc Hợp, xong liền vội vàng rời đi.
Tiếp đó, hắn lại đi một chuyến tới tiểu viện của Tam động chủ, kết quả vẫn không thấy người đâu, chỉ đành quay về chỗ ở trước.
Vừa đẩy cửa đi vào, hắn thấy ngay Hỏa Sàm Nhi đang nằm trên bàn cạnh cửa sổ.
Nghe được tiếng Viên Minh, Hỏa Sàm Nhi lập nhỏm dậy.
Viên Minh đưa mắt ra ngoài cửa sổ tìm kiếm, liền thấy Tịch Ảnh đang nằm phơi nắng trên cây tùng già bên ngoài.
Mèo bạc Tịch Ảnh phát hiện hắn đang nhìn nàng, nhưng lại không thèm để ý mà trở mình tiếp tục nằm yên.
Thấy Tịch Ảnh như vậy, Viên Minh đang muốn há miệng nói gì đó đành phải ngậm lại, ôm hộp kiếm ngồi xuống cạnh bàn, mặt mày buồn thiu suy tư.
Hỏa Sàm Nhi bước tới dụi dụi đầu lấy lòng nhưng hắn cũng không rảnh quan tâm tới nó.
Thời gian bảo dưỡng của uẩn linh kiếm hạp chỉ còn hai ngày, hắn nhất định phải hoàn thành việc khắc phù quán linh trong hai ngày này.
Nhưng trong lòng hắn có một dự cảm, Tam động chủ khả năng rất cao là vướng công chuyện không thể về kịp.
“Chẳng lẽ lại tới phường thị một chuyến?” Viên Minh phân vân không biết có nên tới đó tìm luyện khí khí hỗ trợ mình hay không, có điều khi tính tới lộ trình thì thời gian hai ngày là không đủ.
“Cho ta xem trong uẩn linh hạp có gì nào.” Đúng lúc này, thanh âm hiếu kỳ của Tịch Ảnh vang lên trong thức hải hắn.
Viên Minh vô thức ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tịch Ảnh đã tới trước cửa sổ, còn Hỏa Sàm Nhi chẳng biết đã nhảy xuống đất từ lúc nào.
“Đây là thanh kiếm mà Tam động chủ luyện chế giúp ta.
Không có tu vi Trúc Cơ kỳ thì không có cách nào quán linh cho pháp khí sao?” Hắn không nhịn được hỏi.
“Tất nhiên không được…Nhưng, không có gì là tuyệt đối.” Tịch Ảnh nghe câu hỏi xong liền biết vì sao hắn lại mặt mày buồn thiu như vậy.
“Ngươi có cách?” Viên Minh hai mắt sáng lên, lòng vui mừng khôn xiết.
“Trong Pháp tu có phù sư tinh thông phù lục chi đạo, cũng có trận sư tinh thông trận pháp.
Bọn họ có hiểu biết rất sâu về phù lục, pháp trận, có thể dùng phù hoặc trận để phát huy ra năng lực đặc biệt mà tu sĩ khác không có.
Trong đó, trận sư phát minh ra một loại phù văn pháp trận gọi là Tụ Linh pháp trận, có thể đủ để thay thế cho luyện khí sư trong lúc tiến hành quán linh cho pháp khí.” Tịch Ảnh giải thích.
“Ngươi không phải là Hồn tu sao, lẽ nào còn là trận sư nữa?” Viên Minh nghe vậy kinh ngạc hỏi.
“Ta không phải trận sư nhưng ta biết Tụ Linh pháp trận?” Tịch Ảnh lườm hắn một cái rồi nói.
“Ngươi chỉ là biết hay còn có thể vẽ hoặc là…Có thể giúp ta không?” Viên Minh thực sự cũng không biết sử dụng Tụ Linh pháp trận thế nào.
“Ta không phải trận sư, cũng không biết vẽ thế nào.
Huống hồ Tụ Linh pháp trận lại không phải phù lục, không phải vẽ lên phù là có thể dùng.” Tịch Ảnh nói.
“Được rồi, còn lại hai ngày, nếu ta không tìm ra cách quán linh thì cứ để Thanh Ngư kiếm phế đi.
Ngươi cũng không thể giúp gì được.” Viên Minh nói.
“Cái gì? Có chuyện ta không làm được?…Tụ Linh pháp trận thực ra ngươi đã từng gặp, nó ở ngay trên lò đúc của Hắc Mộc đại sư mà ngươi phát hiện trên đảo sương mù, chỉ là ngươi có mắt không tròng, không biết lấy đi thôi.” Tịch Ảnh tức giận nói.
Nàng làm sao biết hắn không phải nhìn không ra, chỉ là khi đó khả năng có hạn, bằng không hắn đã lấy nó đi từ lâu rồi.
“Khi đó ở trên đảo hình như còn có người khác, chỉ e lò đúc kia đã sớm không còn ở đó.” Viên Minh đầu tiên là vui mừng, nhưng ngay sau đó lại lo lắng nói.
“Lò đúc vẫn còn ở đó.” Tịch Ảnh lập tức nhét cho hắn một viên thuốc an thần.
“Thật chứ?” Viên Minh nghe thế vô cùng mừng rỡ.
Mèo bạc Tịch Ảnh xì mũi khinh bỉ không thèm đáp.
“Đa tạ!” Viên Minh mừng vui khôn xiết, lập tức ôm kiếm hạp chạy ra ngoài.
“Lần sau ta nhất định phải tìm chuyện mà ngươi không biết tới kiểm tra ngươi.” Bước tới cửa, Viên Minh lại nghĩ đến chuyện gì đó, bồi thêm một câu.
“Sẵn sàng!” Mèo bạc đáp.
Khi Viên Minh ngang quan người Hỏa Sàm Nhi, nó lập tức nhảy tới bám lấy bắp chân hắn rồi bò lên đầu vai.
Tịch Ảnh nhìn theo bóng lưng hắn, đáy mắt hiện lên nét cười, sau một thoáng do dự, nàng liền nhảy từ trên cây tùng xuống rồi nhanh chóng biến mất không thấy đâu.
…
Nửa ngày sau, bên trên đảo sương mù.
Trên vách núi đá dựng đứng phủ đầy rêu xanh, vô số những sợi dây leo xanh đen rủ xuống, che khuất một cái cửa hang hình bán nguyệt.
Trên khoảng trời bên ngoài động, một con độ nha màu đen giương cánh bay múa, chao lượn một lúc lâu mới chậm rãi đáp xuống một tảng đá ngoài hang.
Nó cúi đầu mổ mổ như đang kiếm ăn, nhưng tròng mắt đen nhánh lại đảo liên tục, âm thầm đánh giá bốn phía xung quanh.
Sau khi thấy mọi thứ xung quanh đều bình ổn không có gì khác thường, độ nha mới tung cánh bay lên, lao thẳng vào cửa hang bị dây leo che khuất rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Trong một khoảng rừng kín đáo cách đó hơn mười dặm, Viên Minh khoanh chân ngồi xếp giữa tán cây rậm rạp của một gốc cổ thụ che trời, thông qua tầm mắt của hồn nha để tra xét tình hình động quật phía bên kia.
“Cũng may vẫn còn ở đó.” Vừa thấy lò đúc, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp đó, Viên Minh đứng dậy thi triển Phong Tiệp thuật nhảy xuống tán cây, cấp tốc lao về phía bên kia.
Thân ảnh mèo bạc xuất hiện ở cách đó không xa, bám theo quan sát.
Chỉ sau chốc lát, Viên Minh đã mang theo Hỏa Sàm Nhi trên vai đi vào trong động quật kia.
Vừa thấy lò đúc, Viên Minh liền phất tay bốc lên một luồng gió mạnh thổi bay hết bụi bặm bên trên lò đúc, tiếp đó lập tức bước tới tìm kiếm Tụ Linh pháp trận trong lời của Tịch Ảnh.
Sau khi đảo quanh lò đúc một vòng, hắn vẫn không phát hiện ra bên trên có khắc họa trận pháp gì.
“Sao lại không có gì?” Hắn vừa suy ngẫm, vừa cúi người bò xuống dưới lò.
Nhưng ở đáy lò cũng chỉ là những đường vân hỏa diễm chứ không phát hiện có chỗ nào đặc biệt.
“Ở bên trong lòng lò.” Đúng lúc này, tiếng Tịch Ảnh chợt vang lên trong thức hải hắn.
Viên Minh nghe tiếng giật mình ngẩng đầu lên, đập “cốp” một cái vào thân lò.
Đợi khi hắn ra khỏi đáy lò, đã thấy Tịch Ảnh nằm trên lò khoan khoái nhìn hắn luống cuống chân tay.
“Ngươi không nhắc ta cũng có thể tìm được.” Viên Minh nói.
“Cứ coi như tìm được, ngươi có biết dùng Tụ Linh pháp trận thế nào không?” Tịch Ảnh đưa mắt nhìn hắn, trong mắt không giấu diếm vẻ châm chọc.
Viên Minh nhất thời ngẩn ra rồi bỗng nhiên hỏi: “Không lẽ ngươi biết?”
“Dĩ nhiên, mở nắp lò ra, nhìn dưới đáy.” Tịch Ảnh ra chỉ thị.
Viên Minh vội theo lời Tịch Ảnh mở nắp lò ra, nhưng hắn còn chưa kịp nhìn cho rõ, Hỏa Sàm Nhi đã nhanh hơn một bước bò theo tay hắn chui vào trong lò, chạy một vòng trong đó rồi mới chạy ra.
Viên Minh lúc này mới thấy phần đáy lò cũng không phải là dạng phiến nhẵn mà có khắc một vòng phù văn pháp trận khá phức tạp.
Hắn mới nhìn một chút đã cảm thấy phù văn này hơi quen quen, nhìn có phần giống như biến thể của Hỏa Diễm phù văn, quanh đó còn có năm vòng phù văn phức tạp nhưng hắn không nhận ra được.
Năm vòng phù văn kia lấy Hỏa Diễm phù văn làm trung tâm, liên kết với năm phù văn còn lại tạo ra một chỉnh thể, hỗ trợ lẫn nhau hình thành kết cấu khung ổn định.
“Đây chính là pháp trận sao?” Viên Minh lẩm bẩm tự nói.
“Tụ Linh pháp trận này rất đơn giản, dù kết cấu tinh xảo nhưng uy năng có hạn, tối đa cũng chỉ có thể phụ trợ hoàn thành quán linh cho pháp khí trung phẩm, coi như là loại rác rưởi nhất.” Tịch Ảnh bình phẩm.
“Từ đâu lại nói là đơn giản?” Viên Minh thấy những vòng phù văn kia đã phức tạp lắm rồi.
“Tụ Linh pháp trận này lấy Hỏa Diễm phù văn làm trung tâm, cũng lấy nó làm điểm xuất phát, kết hợp với năm cái Tụ Linh phù làm điểm tự mà dựng lên, ở trong này không có những đường vân phức tay và phù văn dư thừa nên uy năng có hạn, có điều cũng nhờ vậy mà tránh được tổn thất linh lực, như vậy còn chưa tính là đơn giản?” Tịch Ảnh nghe hỏi liền truyền âm vào trong thức hải Viên Minh.
“Nói như vậy thì phù văn pháp trận cũng không đơn giản là xếp chồng, tổ hợp phù văn lại với nhau, nếu không sắp xếp hợp lý, trái lại còn có nguy cơ sự bội công bán(1)?”
“Dĩ nhiên không thể nào chỉ là đơn giản xếp chồng lên, trên thực tế, khá khó để kiểm soát loại phối kết hợp này, không chỉ cần xem xét vấn đề tương sinh tương khắc giữa thuộc tính của các phù văn, còn phải cân nhắc xem mối liên kết giữa các vòng phù văn có thông thuận hay không, có tạo ra việc cản trở lẫn nhau hay không.
Không phải phù sư nào cũng có thể trở thành trận sư đâu.” Tịch Ảnh giảng giải.
“Thì ra là thế.
Vậy nên sử dụng cái Tụ Linh pháp trận này thế nào?” Viên Minh giật mình rồi hỏi.
“Có thấy cái lỗ ở giữa mấy vòng phù văn kia không?” Tịch Ảnh hỏi.
“Thấy, chỗ đó dùng để làm gì?” Viên Minh nghi hoặc hỏi.
“Đó là chỗ để đặt linh thạch và hấp thu linh lực.
Bản thân ngươi không đủ pháp lực nên phải dùng linh lực của linh thạch để bổ sung thêm.
Hỏa Diễm phù văn ở giữa chính là chìa khóa để chuyển hóa, nó khống chế linh lực chuyển vận vào trong Thanh Ngư kiếm.” Tịch Ảnh đáp.
Nghe vậy, Viên Minh liền lật tay lấy ra năm khối linh thạch hạ phẩm.
“Loại này có được không?” Viên Minh khiêm tốn hỏi.
“Đủ để quán linh cho kiếm của ngươi.” Tịch Ảnh nhìn lướt qua rồi rờ cằm(2) nói.
Viên Minh liền cẩn thận lần lượt đặt từng viên linh thạch vào trong lòng lò.
“Mở uẩn linh kiếm hạp ra.” Tịch Ảnh chỉ huy.
Bởi thực sự không hiểu về Tụ Linh pháp trận nên Viên Minh cũng không dám lơ là, dứt khoát thành thật làm người thừa hành.
Hắn theo lời Tịch Ảnh mở uẩn linh kiếm hạp ra.
Thanh Ngư kiếm lập tức lộ ra bộ mặt thật, từng sợi khí tức âm hàn từ đó lan tràn ra, tức thì Hỏa Sàm Nhi lộ vẻ chán ghét, chạy qua một bên.
“Thuộc tính cơ sở trên thân kiếm là âm hàn, ngươi tính khắc họa phù văn gì?” Tịch Ảnh hỏi.
Về việc này thì trên đường tới đây Viên Minh đã sớm nghĩ kỹ, có điều giờ mở miệng lại có chút chần chừ.
***Chú giải***
1.
Sự bội công bán: Bỏ công sức hai phần mà chỉ thu lại nửa phần.
Đây là thành ngữ TQ chỉ việc bỏ nhiều công mà thu lại ít.
2.
Tịch Ảnh hiện tại là mèo nên dùng sờ, vuốt cằm nghe hơi lạ, nhưng nguyên gốc là vậy.
Chương 159: Khắc phù
“Dự tính ban đầu là Tam động chủ hỗ trợ khắc phù quán linh, nên ta định chọn một cái hàn băng phù văn làm cơ sở, bổ sung thêm một cái tật phong phù văn, cả hai kết hợp lại sẽ có năng lực phá phòng thủ rất cao.
Nhưng hiện tại, dưới tình huống chỉ có thể tự mình khắc phù, ta thực sự không biết có thể làm được hay không.” Viên Minh nhìn Thanh Ngư kiếm, chậm rãi nói.
“Ta thấy ngươi có chút thiên phú trên phương diện vẽ phù đấy.” Tịch Ảnh từ tốn đáp.
“Cái này chắc là do ta từ nhỏ đã luyện tập vẽ tranh.
Trước kia ta đúng là có tập khắc phù trên một ít phôi sắt, có điều tâm tính khi đó khác xa hiện giờ, hơn nữa lúc đó cũng chỉ để nhờ người khác xem giúp chứ chưa từng quán linh thật, thế nên không thể nghiệm chứng được là có thực sự thành công hay chưa.” Viên Minh do dự nói.
Tịch Ảnh nghe xong liền gật đầu xác nhận điểm này.
“Không thể nào có chuyện mọi sự đều hoàn hảo, tu hành chính là cơ duyên tạo hóa.
Hôm nay chính là cơ hội của ngươi, chính ngươi phóng tay thử một lần là được, dù sao đây cũng không phải vật liệu gì tốt, hỏng thì tìm cái mới là xong.” Tịch Ảnh nói.
Đúng vậy nhỉ, thay vì buông bỏ, chi bằng phóng tay đánh cược một lần còn có cơ hội, nếu như cứ do dự không làm thì chỉ có đường mất tất.
Huống chi hiện tại tên đã trên dây, không bắn không được, lần này dẫu có là thất bại chắc chắn thì cũng không có chỗ cho hắn do dự thêm nữa.
Viên Minh tìm một tảng đá ngồi xuống, lật tay một cái, trong lòng bàn tay liền có thêm một thanh đao khắc dài ba tấc hình dạng kỳ quái, phần mũi đao không có lưỡi sắc bén mà khảm một viên tinh thạch đa giác màu đỏ sẫm.
“Đồ nhi của ta chuẩn bị cũng đầy đủ quá chứ, ngay cả khai linh khắc đao cũng có luôn.” Tịch Ảnh bắt đầu lên giọng trưởng bối.
Viên Minh không phản bác tiếng nào mà bắt đầu điều chỉnh hô hấp, bình phục tâm thần.
Hắn một tay nắm chuôi Thanh Ngư kiếm, đặt nó nằm ngang trên gối, tay kia cầm đao khắc nhưng không vội hạ đao mà từ từ nhắm mắt lại.
Lúc này đây, hắn bắt đầu phác họa hàn băng phù văn và tật phong phù văn trong đầu.
Khá lâu sau đó, Viên Minh mở hai mắt ra, trong mắt đã không còn chút lưỡng lự nào.
Hắn đưa đao khắc trong tay đặt lên phần thân kiếm sát chỗ đốc kiếm, tiếp đó truyền một luồng pháp lực qua, tức thì viên tinh thạch màu đỏ sậm được khảm ở mũi đao liền bừng sáng, đồng thời nhanh chóng nóng lên.
Bị ánh sáng thu hút, Hỏa Sàm Nhi nhích lại gần người Viên Minh nhưng lại bị mèo bạc khua vuốt đuổi ra.
Đao khắc của Viên Minh bắt đầu hoạt động trên thân kiếm, nhưng không phát ra âm thanh chói tai nào, trên thân kiếm cũng không thấy đường khắc trũng xuống, mà chỉ có một vết dấu rõ ràng xuất hiện trên đó.
Theo động tác của Viên Minh, đao khắc không ngừng di động, rất nhanh sau đó một phù văn hàn băng giống như bông tuyết đã được hoàn thành.
Ánh mắt, tinh thần của Viên Minh đều tập trung lên thân kiếm, động tác không ngừng lại, mà ngay tiếp đó, hắn dùng đao khắc kéo thêm một đường cong, rồi lần nữa khắc ra một cái tật phong phù văn hình lốc xoáy.
Vừa khắc xong phù văn, Viên Minh lập tức nhấc đao khắc lên, trên thân kiếm không thấy bất cứ đường nét dư thừa nào.
Mèo bạc vẫn luôn nằm trên lò, trông như chẳng hề để tâm nhưng thực tế lại chưa từng rời mắt khỏi Viên Minh.
Lúc này thấy hắn đã khắc xong sắp ngẩng đầu mới quay đầu qua một bên, nhìn sang hướng khác.
Trong suốt quá trình khắc phù, Viên Minh căng thẳng đến độ gần ngưng thở, vừa ngẩng đầu lên liền thở phào một hơi rồi đứng dậy, đi tới trước mặt mèo bạc.
“Tịch Ảnh, xem giúp ta một chút xem thế nào?” Hắn sốt sắng nói.
Hắn tin tưởng ánh mắt Tịch Ảnh chắc chắn cao hơn hắn.
Nhưng Tịch Ảnh lại chẳng buồn nhìn, chỉ truyền âm vào trong thức hải hắn: “Được hay không, thử chút là sẽ biết.”
“Vậy thì thử một chút.” Viên Minh nghe thế liền mỉm cười đáp.
Nói xong, hắn liền cầm Thanh Ngư kiếm đưa về phía lòng lò đúc.
“Vội làm gì, ngươi trước tiên phải châm lửa thôi động Tụ Linh pháp trận, luyện hóa linh thạch, sau đó mới có thể đưa kiếm vào trong để quán linh.” Tịch Ảnh vừa nói vừa đứng lên.
Viên Minh lúng túng rút kiếm lại, tiếp đó bắt đầu lục lọi tìm vật liệu châm lửa, dẫn cháy trong túi trữ vật.
“Không cần tìm, đến lượt nó ra sức rồi.” Tịch Ảnh đưa mắt nhìn Hỏa Sàm Nhi trên đất.
Chồn nhỏ nghe tiếng liền ngưng động tác thè lưỡi liếm lông lại, bối rồi nhìn về phía Viên Minh.
“Hỏa diễm thiên bẩm của nó tốt hơn nhiều so với mấy loại lửa than tầm thường, huống hồ đây cũng không phải dung luyện, chỉ là châm lửa thôi động pháp trận, như vậy là đủ rồi.” Tịch Ảnh giải thích.
Nghe lời này xong, Viên Minh liền bế Hỏa Sàm Nhi lên, đưa nó tới phía lò đúc.
“Hỏa Sàm Nhi, giúp ta một việc, ta cho ngươi đồ ngon.” Viên Minh cười nói, đoạn móc ra một viên đan dược đút cho Hỏa Sàm Nhi.
Hỏa Sàm Nhi ăn đan dược, đồng thời nhìn theo hướng tay Viên Minh chỉ, rất nhanh liền hiểu ý hắn.
Chỉ thấy nó hai mắt sáng lên lấp lánh, phồng mang trợn má rồi thình lình há mồm phun một cái, tức thì một ngọn lửa nóng rực phóng tới, rơi chính xác lên trên hỏa diễm phù văn ở giữa lò đúc.
Nháy mắt sau đó, phù văn hỏa diễm bừng sáng, từng tia sáng đỏ sậm theo phù văn pháp trận lan ra, nhất loạt thắp sáng năm cái tụ linh phù văn xung quanh.
Cả phù trận cũng theo đó sáng lên, trông như một đóa sen lửa năm cánh nở rộ.
Nhiệt độ trong lòng lò lập tức dâng cao, bởi nắp lò không đóng mà phun ra một luồng khí nóng rát.
Viên Minh căng thẳng chăm chú quan sát những thay đổi trong lòng lò, chợt thấy trên mấy khối linh thạch màu đỏ tươi kia bắt đầu xuất hiện những vết rạn dày như mạng nhện, hơn nữa còn lan tràn ra.
Theo một tràng những tiếng “răng rắc” giòn tan, tất cả linh thạch đều vỡ vụn.
Từng luồng linh lực từ trong linh thạch tràn ra ngoài, hóa thành những dòng chảy nhỏ tụ tập về phía trên pháp trận, tạo thành một đám linh vụ(sương mù linh lực) màu đỏ.
Đám linh vụ này bị pháp trận trói buộc nên không tán loạn.
“Có thể rồi.” Tịch Ảnh đúng lúc nhắc nhở.
Nghe vậy, Viên Minh lập tức đưa trường kiếm vào trong lòng lò.
Thanh Ngư kiếm tiến vào trong lò liền bị một lực lượng vô hình giữ cho nằm lơ lửng giữa không trung.
Đám linh vụ màu đỏ kia quay xung quanh thân kiếm nhưng không quán chú vào trong thân kiếm.
“Đóng nắp lò lại, sau đó bắt đầu truyền pháp lực của ngươi vào trong lò, dùng pháp lực của ngươi làm thứ dẫn đường, kéo linh lực vào trong kiếm.” Tịch Ảnh lại lên tiếng nhắc nhở.
Viên Minh không chút do dự, lập tức đóng kín nắp lại rồi áp một tay lên trên lò đúc.
Nhiệt độ nóng rát theo thân lò truyền ra khiến Viên Minh xém chút rụt tay lại.
Nhưng trong lòng hắn biết lúc này là thời khắc mấu chốt của việc quán linh, tuyệt đối không thể thoái lui, bằng không thì chắc chắn sẽ thất bại.
Hắn lập tức vận chuyển Cửu Nguyên quyết, điều động pháp lực trong đan điền chạy dọc theo kinh mạch ở cánh tay, hòa nhập vào trong lò.
Ngay sau đó là cảnh tượng giống hệt như hôm trước chứng kiến Tam động chủ luyện khí, một vầng sáng màu lục sáng lên dưới bàn tay hắn, rồi từng vệt sáng chạy dọc theo những đường phù văn trên thân lò, thắp sáng toàn bộ lò đúc.
Viên Minh có thể cảm nhận được rất rõ pháp lực của mình đang không ngừng chạy dọc theo phù văn trên lò, rót vào trong lòng lò rồi kết hợp lại với Tụ Linh pháp trận kia.
Cùng lúc đó, cảm giác bỏng rát trên tay hắn cũng theo đó dần biến mất.
Tiếp đó, hắn thấy một luồng sáng màu lục từ trong Tụ Linh pháp trận dâng lên, giống như một cây đại thụ che trời mọc lên từ biển lửa, kéo dài chạm tới Thanh Ngư kiếm ở bên trên.
Thanh Ngư kiếm nãy giờ vẫn luôn lơ lửng bất động đúng lúc này bỗng lắc lư dữ dội.
Cùng lúc đó, những linh lực tự do trôi nổi kia lại giống như vật vô chủ tìm được chủ nhân, nhao nhao theo sự dẫn dắt từ pháp lực của Viên Minh, chui vào bên trong Thanh Ngư kiếm.
Ánh sáng xanh trên Thanh Ngư kiếm bừng lên, những điểm trắng bạc trên thân kiếm cũng sáng lên như những vì sao trên bầu trời.
Hàn băng phù văn được khắc trên kiếm cũng bắt đầu tỏa ra chút ánh sáng, đồng thời trên đó bắt đầu có linh lực tiến vào chiếm cứ, từng chút từng chút linh lực nhập vào thắp sáng đường nét của phù văn.
Đợi tới khi toàn bộ phù văn được thắp sáng cũng là lúc việc quán linh coi như triệt để hoàn thành.
Ngay khi Viên Minh cảm giác được pháp lực bản thân đang trôi đi rất nhanh, hắn chợt phát hiện những phù văn được kết nối với mặt đất của lò đúc cũng đang phát ra những ánh sáng yếu ớt.
Hắn lập tức đưa tay kia đánh một đạo pháp lực xuống phù văn kia.
Chỉ thấy pháp lực của hắn vừa hạ xuống, phù văn trên mặt đất lập tức được thắp sáng, tiếp đó một tòa pháp trận màu vàng đất nhanh chóng sáng lên, rồi một luồng linh lực không mạnh lắm nhưng liền lạc không đứt từ dưới đất dâng lên rồi cũng nhập vào trong lò đúc.
Viên Minh lập tức cảm thấy áp lực giảm đi, pháp lực của hắn cũng không còn trôi nhanh như trước.
“Xem thường cái gã tên Hắc Mộc này rồi, bố trí coi như không tệ, vậy mà còn có một pháp trận mặt đất để phụ trợ.” Tịch Ảnh thấy thế cũng không khỏi cảm khái.
Viên Minh lúc này đang cực kỳ tập trung, cơ bản không dám phân tâm chút nào.
Có điều tiến trình quán linh này cực kỳ chậm, qua một hồi lâu mà mới thắp sáng được một nửa hàn băng phù văn.
Nhận thấy pháp lực bản thân vẫn trôi đi quá nhanh, hắn sợ tiếp đây sẽ không đủ, bèn lập tức lấy một khối linh thạch ra nắm ở trong tay, vừa toàn lực khôi phục pháp lực, vừa kiên trì phóng ra.
Thời gian từng chút, từng chút trôi đi, linh lực bên trong Tụ Linh pháp trận cũng đang bị tiêu hao nhanh chóng.
Tịch Ảnh thấy thân lò biến hóa, đôi mắt hơi lóe lên như thể cảm thấy có gì đó không ổn.
“Viên Minh, ngươi khắc phù văn gì?” Tịch Ảnh hỏi.
“Hàn băng phù văn và tật phong phù văn.” Viên Minh nói lại một lần.
Sự hoài nghi sâu sắc hiện lên trong cặp mắt khác màu của mèo bạc, nàng bước tới, vung vuốt mèo lên.
Nắp lò đột nhiên bị kéo ra, sóng khí nóng rực một lần nữa tràn ra nhưng Tịch Ảnh lại xem như không thấy.
Nhìn hàn băng phù văn sắp quán linh xong trên Thanh Ngư kiếm, tâm tình trong mắt mèo bạc khẽ đổi, bất ngờ không truyền âm với Viên Minh nữa, trực tiếp mở miệng nói tiếng người:
“Cái này cơ bản không phải hàn băng phù văn gì, mà là cực hàn phù văn quý hiếm hơn nhiều!”
Viên Minh nghe vậy không khỏi sửng sốt, thậm chí nhất thời không chú ý tới việc mèo bạc mở miệng nói chuyện.
Theo miêu tả mà hắn đọc được trong bản chép tay của Hắc Mộc đại sư thì đây chính là hàn băng phù văn, nhưng Hắc Mộc đại sư cũng chỉ nói nó có uy năng mạnh hơn những ngũ hành phù văn bình thường khác, chứ không có giải thích gì nhiều.
“Thì ra là vậy.” Viên Minh nói.
Tịch Ảnh nghe xong cũng không tiếp lời mà nói: “Còn linh thạch không, ném tiếp năm viên vào trong đó đi.”
Viên Minh nghe giọng điệu vội vàng của Tịch Ảnh thì không dám chậm trễ, lập tức lấy ra năm viên linh thạch rồi bỏ chúng vào trong lò đúc.
Chỉ thấy đôi mắt mèo bạc tỏa ra ánh hào quang, tức thì một lực vô hình bao quanh năm viên linh thạch, lần lượt đặt chúng lên đúng năm cái tụ linh phù.
Linh thạch vừa rơi xuống liền bị pháp trận tác động, hóa thành linh vụ nổi lên, bao bọc xung quanh Thanh Ngư kiếm.
***Chú giải***
Hàn băng, tật phong trong hàn băng, tật phong phù văn (hay phù văn hàn băng, tật phong) lần lượt là lạnh băng và nhanh như gió.
Chương 160: Cạo ba thước đất
“Toàn lực khống chế pháp lực truyền vào, không được phân tâm.” Tịch Ảnh lên tiếng nhắc.
Viên Minh dù trong lòng chưa hiểu lắm nhưng nhìn thần sắc Tịch Ảnh biến hóa, hắn biết chắc là có chuyện khẩn cấp ngoài ý muốn.
Hắn lập tức ổn định tâm thần, toàn lực rót từng chút, từng chút pháp lực vào trong lò.
Cực hàn phù văn trên Thanh Ngư kiếm được linh lực cùng pháp lực đả thông từng chút một, cuối cùng cũng sáng lên toàn bộ.
Nhưng đúng vào lúc này, dị biến lại nảy sinh.
Cực hàn phù văn mới được quán linh giống như mất kiểm soát, hào quang màu sáng bạc trên nó càng lúc càng chói mắt, đồng thời một luồng khí lạnh buốt tràn ra, ép thẳng xuống tụ linh pháp trận khiến nhiệt độ lò đúc hạ xuống nhanh chóng.
Nếu không phải vừa rồi kịp bổ sung linh thạch, chỉ ra chỉ nháy mắt mới đây, toàn bộ tụ linh pháp trận đã hoàn toàn mất hiệu lực.
“Nguy rồi.” Viên Minh thầm than trong lòng.
Hắn giờ khắc này không rảnh làm ra phản ứng gì khác, chỉ có thể toàn lực vận chuyển Cửu Nguyên quyết, liên tục rót pháp lực vào trong Thanh Ngư kiếm, cố gắng duy trì để quá trình quán linh không bị đứt đoạn.
Hiện tại nếu bị gián đoạn, Thanh Ngư kiếm chắc chắc sẽ không thể tấn cấp thành pháp khí, thậm chí còn có thể vì phù văn không được quán thông khiến linh lực trên thân kiếm mất cân bằng, cứ thế mất khống chế mà nứt vỡ.
Đúng lúc này, Viên Minh thấy sau lưng có cảm giác ấm áp dâng lên, nhưng cảm giác ấm áp này rất nhanh sau đó liền hóa thành nóng rực.
Còn chưa kịp quay đầu nhìn lại, hắn đã thấy một hỏa tuyến lao nhanh ra, xẹt qua sát người hắn rồi xông vào trong lò đúc.
Sức nóng dữ dội do ngọn lửa rừng rực kia mang lại đã ngăn chặn được khí lạnh do cực hàn phù văn phóng ra, đồng thời lập tức ổn định nhiệt độ lò đúc, tụ linh pháp trận cũng nhờ thế mà dừng ngay trước bờ vực mất kiểm soát.
“Làm tốt lắm.”
Thấy Hỏa Sàm Nhi đang phồng mang trợn má liên tục phụt lửa vào lò, Viên Minh âm thầm mừng rỡ.
Hắn dẫn nó tới đây vốn chỉ là tiện việc trông nom, không ngờ vào thời khắc then chốt nó lại phát huy được tác dụng trọng yếu tới vậy.
Viên Minh cũng không dám lơ là chút nào, chỉ có thể thừa lúc Hỏa Sàm Nhi hỗ trợ, gấp rút hoàn thành việc quán linh.
Cũng tốc độ quán linh của tật phong phù văn nhanh hơn cực hàn phù văn khá nhiều, nhờ thế ngay trước khi bản thân hao hết pháp lực và Hỏa Sàm Nhi cạn kiệt sức lực, hắn rốt cuộc cũng đã hoàn thành mục tiêu.
Việc quán linh vừa xong, hai phù văn kia liền đồng thời sáng lên nhưng không có dị tượng nào xuất hiện, trái lại khí tức cực hàn vốn đang lan tràn lại hoàn toàn thu liễm.
Cả Thanh Ngư kiếm bỗng như bị hàng phục, bao nhiêu phong mang(1) nổi lên đều chìm xuống.
Còn Viên Minh lúc này thì cả người ướt đẫm mồ hôi, cơ thể như bị rút cạn sức lực, ngã quỵ trên mặt đất.
Ở chỗ cách hắn không xa, Hỏa Sàm Nhi cũng đổ vật ra đất, lưỡi vắt qua một bên, bụng dưới phập phồng liên tục, hiển nhiên cũng đã mất nhiều sức lực, vô cùng mỏi mệt.
Viên Minh gắng gượng ngồi dậy, móc một lượt ra ba bốn miếng hỏa tinh thạch và hỏa ngọc thô, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, hắn lại lấy ra một viện Hỏa Ngọc tủy rồi để bên miệng Hỏa Sàm Nhi.
Tiểu gia hỏa mắt sáng lên nhưng không nuốt ngay, mà tiếp tục thở hổn hển khôi phục thể lực.
Viên Minh thấy thế cũng có chút áy náy, xoa xoa đầu Hỏa Sàm Nhi rồi mới đứng dậy bước tợi cạnh lò đúc, lấy Thanh Ngư kiếm ra.
Hắn dán hai mắt lên phù văn trên Thanh Ngư kiếm, đưa tâm thần hướng vào trong kiếm, ánh mắt bỗng nhiên mờ đi, trước mắt xuất hiện ảo ảnh một cơn lốc màu trắng, nhưng ảo ảnh này chỉ lóe cái rồi biến mất.
Viên Minh thầm mừng rỡ bởi hiện tượng này hắn trước đây đã từng nghe A Mộc Hợp sư huynh nhắc tới.
Phù văn pháp khí sau khi được quán linh sẽ có thuộc tính cơ bản là kết nối với thiên địa linh khí, khi đưa thần hồn hướng vào, chỉ cần thần niệm đủ tập trung là có thể thấy dị tượng tương ứng với thuộc tính phù văn xuất hiện.
“Thử chút xem sao.” Tiếng Tịch Ảnh truyền đến.
Viên Minh nghe vậy khẽ gật đầu, xong đột nhiên ý thức được gì đó nói: “Ngươi…Ngươi có thể nói chuyện rồi sao?”
Vừa rồi do tập trung hết tinh thần vào việc quán linh, hắn vẫn cứ cho rằng thanh âm kia vang lên trong thức hải của mình, mãi tới giờ mới phát hiện là phát ra từ miệng mèo bạc.
“Ta có thể nói chuyện từ lâu rồi, có gì kỳ lạ chứ?” Tịch Ảnh lườm hắn một cái.
“Vậy tại sao trước kia không thấy ngươi nói?” Viên Minh khó hiểu hỏi.
“Để người khác nghe được giọng của ta không phải rất phiền phức sao? Ngươi sao lại đần như vậy? Quanh đây không có người ngoài.” Tịch Ảnh đáp.
“Không có gì, chỉ là so với thanh âm ta nghe được trong thức hải, cảm giác có hơi khác.” Viên Minh cười nói.
“Khác chỗ nào?” Tịch Ảnh hiển nhiên rất quan tâm tới đáp án của vấn đề này.
“Thanh âm nói ra từ miệng càng chân thực, dễ nghe, êm tai hơn.” Viên Minh suy nghĩ một chút rồi đáp.
Tịch Ảnh cảm thấy rất hài lòng với lời đáp này của Viên Minh.
“Ta thế nào lại cảm giác ngươi gần đây nói chuyện cũng rất êm tai.” Nói xong, nàng mới phát hiện Viên Minh đã chúi đầu nghiên cứu Thanh Ngư kiếm mới toanh, chỉ đành dùng âm thanh mỗi nàng nghe được thầm tự nói: “Khó nghe muốn chết, dùng miệng Quả Quả nói, miêu thanh miêu khí(2), làm sao mà êm tai được chứ?”
Pháp khí vừa luyện chế xong dĩ nhiên không cần luyện hóa, Viên Minh một tay nắm chặt Thanh Ngư kiếm, pháp lực liền xuôi theo chuôi kiếm tràn vào trong.
Phù văn trên thân kiếm đồng loạt sáng lên, cùng lúc đó, Âm ngọc rải trên thân kiếm cũng nhao nhao phát sáng, tựa như những cô dạ hàn tinh (3) chiếu xuống dòng sông xanh phía dưới.
Một cỗ khí tức cực hàn lập tức tràn ra, nhiệt độ bên trong sơn động bắt đầu hạ xuống nhanh chóng, giống như vừa sải bước tiến vào trời đông giá rét.
Viên Minh tiện tay múa một đường kiếm, kích phát kiếm phong(4) rồi đánh một kiếm về phía vách đá dựng đứng phía trước.
Một đạo kiếm khí từ mũi kiếm bắn vọt ra, nhoáng cái liền bổ vào vách đá cách đó hơn ba thước.
Tiếng đất đá bắn tung tóe từ vách đá truyền lại, cùng với đó là một cái rãnh màu trắng xuất hiện bên trên vách đá kiên cố.
Viên Minh bước tới xem xét, chỉ thấy cái rãnh kia dài khoảng ba thước, sâu chừng một xích, bên trên còn một tầng băng tinh màu trắng khá lâu chưa có dấu hiệu tan chảy.
“Dù nhìn tình hình vách đá thì chưa thể phán đoán chính xác, nhưng uy năng thanh kiếm của ngươi e là đã tiệm cận pháp khí thượng phẩm, tuy có vẻ không bằng nhưng cũng chỉ kém có một chút chút.” Tiếng Tịch Ảnh từ phía sau vang lên.
“Pháp khí thượng phẩm? Nhưng nó mới chỉ có hai cái phù văn nha?” Viên Minh ngạc nhiên nói.
“Vậy nên ta mới nói nó tiệm cận chứ không phải là pháp khí thượng phẩm.” Tịch Ảnh đáp.
Viên Minh liếc nhìn thanh kiếm trên tay rồi nhìn qua vết kiếm trên vách đá, khuôn mặt lộ ra vẻ mừng vui.
Trước đó khi quán linh, pháp lực của hắn đã hao hụt rất nhiều nên vừa rồi cũng không phải toàn lực thi triển, tự nhiên cũng không phát huy được hết uy năng của Thanh Ngư kiếm.
“Bản thân kiếm này có tài liệu chế tạo tốt là nguyên nhân thứ nhất, cái cực hàn phù văn kia mang tới biên động tăng trưởng lớn là nguyên nhân thứ hai.
Đương nhiên còn có công lao của nó.” Tịch Ảnh liếc mắt nhìn Hỏa Sàm Nhi bên cạnh rồi nói.
Tiểu gia hỏa vừa khôi phục được chút sức lực liền lập tức nhai rôm rốp cục Hỏa tinh thạch, cắn cho hoa lửa bắn tung tóe.
Viên Minh thấy thế cười càng thêm rạng rỡ, chỉ tiếc rằng Hỏa Sàm Nhi là của Tam động chủ, phải trả lại bất cứ lúc nào.
Hắn hoành kiếm trước người, nhìn những điểm sáng tỏa ra trên thân kiếm, nhíu mày nói:
“Thành pháp khí rồi, ta thấy cái tên Thanh Ngư kiếm thực hơi khó nghe.
Tịch Ảnh, ngươi có muốn đặt tên cho thanh kiếm này không?” Viên Minh quay đầu nhìn về phía Tịch Ảnh, hỏi.
Kỳ thực trong lòng hắn đã có sẵn một cái tên, có điều để cảm tạ mèo bạc hỗ trợ nên muốn để nàng đặt tên cho kiếm.
“Mang hàn tinh thải động, sương khí vưu mạn di(5), liền gọi là Hàn Tinh kiếm đi.” Tịch Ảnh ngẫm nghĩ một lát rồi nói.
Viên Minh nghe thế liền đáp: “Vừa khéo chúng ta có chung suy nghĩ, ta cũng là ý này.”
Kỳ thực cái tên mà hắn nghĩ tới là hai chữ “Hàn Sương.
Nhưng tên kiếm của Tịch Ảnh, dù nó không được đặt tên theo một bài thơ thì vẫn khiến trước mắt hắn xuất hiện cảnh tượng “Cô dạ hàn tinh”, rất xứng với kiếm của hắn.
“Quỷ lừa gạt, dỗ ngọt ta ha.” Tịch Ảnh tung người nhảy lên trên lò đúc, nhìn Viên Minh rồi nói.
“Sao có thể như vậy chứ, ta đúng là cũng nghĩ như ngươi.
Tịch Ảnh, câu thơ này là thi từ của nước nào?” Viên Minh vội lắc đầu, mở miệng hỏi.
Nghe được câu này, đôi mắt khác màu của Tịch Ảnh hơi khép lại, ánh mắt bắt đầu trở nên ảm đạm.
Viên Minh thấy vậy liền biết mình đã lỡ lời chọc tới đối phương, nhưng hắn lại chẳng biết phải an ủi thế nào, chỉ đành cùng Tịch Ảnh im lặng.
Cũng mãy rất nhanh mèo bạc đã thu liễm tâm tình, chỉ có điều không có đáp lời hắn.
Sau khi thu Hàn Tinh kiếm lại, Viên Minh bắt đầu khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt tĩnh tọa, vận chuyển Cửu Nguyên quyết khôi phục pháp lực.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Viên Minh lúc này đã khôi phục pháp lực, tinh thần sáng láng đứng dậy, thấy Tịch Ảnh đang nằm trên lò đúc nhưng không bóng dáng Hỏa Sàm Nhi, bèn lên tiếng hỏi thăm.
“Vật nhỏ kia ăn no xong liền chạy ra ngoài.” Tịch Ảnh uể oải đáp.
“Chúng ta cần mau chóng quay về tông môn.
Mấy ngày nữa ta còn phải ra ngoài một chuyến.” Viên Minh nói.
Nghe vậy, Tịch Ảnh đưa mắt nhìn qua.
Viên Minh lại lên tiếng giải thích: “Chỉ là ra ngoài một chuyến ngắn, chắc chỉ vài ngày là có thể trở về.” Bản thân hắn phỏng đoán lần này chỉ là tham gia một nhiệm vụ của tán minh, ắt không tốn bao nhiêu thời gian.
“Đi làm gì?” Không ngờ Tịch Ảnh lại truy hỏi.
Viên Minh suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn kể lại một lượt chuyện nhiệm vụ của tán minh cho nàng nghe.
Sau khi nghe xong, Tịch Ảnh liền bình phẩm: “Giết Xà vương sao, thú vị đấy, gia hỏa này cả người là bảo vậy, đáng tiếc sắp tới đây ta tu luyện tới lúc then chốt, không đi được.”
Nghe Tịch Ảnh không đi được, Viên Minh cũng không thấy thất vọng.
Trong lòng hắn tự biết, tuy không thể hoàn toàn tin tưởng đám người tán minh kia, nhưng nếu chuyện gì cũng cần người hỗ trợ thì sau này làm sao đặt chân tại tu tiên giới.
Sau khi thu dọn sơ sơ một vòng, khi chuẩn bị rời đi, hắn lại đưa mắt nhìn về phía lò đúc.
Lần trước hắn đã muốn cầm lò đúc này đi, chỉ có điều vì pháp trận mặt đất nên mới không thực hiện được.
Lần này đã biết trên lò có tụ linh pháp trận rồi, Viên Minh càng không muốn buông tha bảo bối này.
“Hủy pháp trận mặt đất là có thể chuyển lò đúc đi.” Tịch Ảnh lập tức xem thấu ý đồ của hắn, mở miệng chỉ điểm.
“Kẻ bị nghèo khó vây khốn lâu ngày lại chợt rơi vào bảo sơn, thường thường đều hận không thể cào ba tấc đất.” Tịch Ảnh liếc mắt nhìn Viên Minh rồi buông một câu châm chọc vô cùng chuẩn xác.
Viên Minh với lời châm chọc của Tịch Ảnh thì làm như mắt điếc tai ngơ, tiếp tục cúi đầu tập trung quan sát phù văn pháp trận trên mặt đất.
Sau khi cẩn thận quan sát rồi ghi nhớ toàn bộ những đường nét, điểm nối của phù văn pháp trận trên mặt đất, hắn mới lật cổ tay lấy Hàn Tinh kiếm ra.
Nháy mắt sau đó, khí lạnh từ bề mặt Hàn Tinh kiếm tỏa ra bốn phía, mũi kiếm xẹt qua một cái, pháp trận mặt đất lập tức sụp đổ.
Tiếp đó, Viên Minh bèn đưa tay nhẹ nhàng đảo một vòng quanh lò đúc, xong nhoáng cái đã thu lò đúc vào túi trữ vật như cá quả nuốt trái táo.
***Chú giải***
1.
Phong mang: Nghĩa mặt chữ có thể hiểu là mũi nhọn, ở đây có thể hiểu là phần sắc bén (rìa kiếm khí mà Hàn Tinh kiếm tỏa ra quanh thân kiếm).
2.
Miêu thanh miêu khí: Giọng điệu của mèo (nghe hơi chói, chua).
3.
Cô dạ hàn tinh: Ngôi sao lạnh lẽo giữa đêm cô tịch.
4. kiếm phong: Nghĩa mặt chữ là mũi kiếm, ở đây là phần sắc bén toát ra từ mũi kiếm chứ không phải mũi kiếm thực.
5.
Mang hàn tinh thải động, sương khí vưu mạn di: Tạm dịch: Sao sáng lạnh lẽo băng qua trời – Khói sương lạnh lẽo tỏa muôn nơi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










