- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 97 : Dưỡng Thần Mộc: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn (c481-c485)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 97 : Dưỡng Thần Mộc: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn (c481-c485)
❮ sautiếp ❯Chương 481: Dưỡng Thần Mộc: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Dưỡng Thần Mộc: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
T
ối qua đánh lén cậu là tôi không đúng, cậu cũng đã giết thú cưng quỷ của tôi, tôi hi vọng như vậy là chấm dứt, mỗi người đi một hướng, ai làm việc của người ấy.
Người đàn bà này một lúc lâu sau mới quyết định nói vậy, mặc dù thú cưng quỷ của bà là một nửa tính mạng của bà, nếu không có thú cưng, bất kỳ một người luyện võ Địa cấp trung kỳ nào cũng có thể giết bà.
Nhưng hiện tại bà không thể tìm Diệp Mặc nói lí lẽ, người này mạnh hơn bà quá nhiều.
Mặc dù tối qua Diệp Mặc và Uông Lãnh Thiện đánh nhau, bà không dám đứng gần xem, nhưng sau đó bà lại ở lại xem xét hiện trường.
Bà tin rằng nếu như có mấy người như bà nữa, cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Mặc dù không biết người thanh niên này làm thế nào mà tu luyện được như vậy, tuổi nhỏ như vậy mà có tu vi cao như thế, nhưng bà vẫn chọn cách né tránh.
Bởi vì điều mà bà kiêng kị nhất là để Diệp Mặc phát hiện ra thú cưng quỷ của bà.
Diệp Mặc lạnh lùng cười nói:
– Đánh lén tôi, muốn mạng của tôi, sau đó không đau không ngứa đến nói với tôi một câu là do bà không đúng, để tôi tha cho bà.
Định đem tôi làm người tốt mục nát hay sao?
– Vậy cậu còn muốn thế nào nữa? Những người luyện Cổ Võ chúng ta xem trọng khoan dung độ lượng, tôi đã nhận thua rồi, lại còn hứa rằng sẽ không động vào cậu nữa, chẳng lẽ cậu còn muốn chém tận giết tuyệt hay sao? Hoa Hạ chúng ta từ trước đến giờ đều có truyền thống lễ nghi, chẳng lẽ cậu muốn học cách làm man di sao?
Người đàn bà đó thấy Diệp Mặc không có ý tha cho bà, lập tức liền hét ầm lên.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Bà nói đúng, tôi đúng là phải chém tận giết tuyệt, không cần nói bà là người của Cửu Nguyệt Quan, cứ cho là bà không phải là người của Cửu Nguyệt Quan, một khi đã chọc giận Diệp Mặc tôi thì đã không may rồi.
Bà những năm này ở Quỷ Thành không biết đã sát hại bao nhiêu người, hơn nữa thú cưng quỷ của bà ở Quỷ Thành này tôi đoán chắc đã ăn không ít hồn phách.
Tôi giết bà, bà phải thấy đúng mới phải.
– Đừng giết tôi, tôi sẽ mang công pháp của Cửu Nguyệt Quan giao hết cho cậu.
Nói xong một quyển sách da dê đã nằm trong tay lão phụ.
Diệp Mặc không thèm xem quyển sách da dê kia, hắn đã xem quyển này một lần rồi, thứ này không có gì hấp dẫn hắn, hắn cũng không trả lời, thuận tay xuất ra vài lưỡi đao gió chém tới.
Lão phụ này dù gì thì cũng là một người luyện Cổ Võ địa cấp trung kì, nhìn thấy Diệp Mặc chém đao gió tới như vậy, mặc dù không biết đây là ám khí vô hình nào, nhưng đã cầm cái gậy đen lên không ngừng chặn mấy cái đao gió lại.
Nhưng đao gió của Diệp Mặc lại rất nhiều, cuối cùng trong một phút không để tâm, đã bị Diệp Mặc một đao chém thành hai đoạn.
Diệp Mặc xuất ra một quả cầu lửa đốt cháy lão phụ, lúc này mới nhặt quyển sách da dê lên.
Quả nhiên là Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết.
Tuy nhiên Diệp Mặc lật ra một chút, phát hiện ra bản Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết này ngoài quy tắc chung giống với bản mà hắn đã giao cho Nhiếp Song Song thì tất cả những thứ còn lại đều không giống.
Dường như so với quyển mà hắn nhìn thấy sâu sắc, huyền bí hơn rất nhiều.
Diệp Mặc xem hết quyển sách, lập tức hiểu ra rằng đây là quyển hai của Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết, xem ra quyển đưa cho Nhiếp Song Song là quyển một.
Lời giới thiệu cuối cùng của Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết đã khiến Diệp Mặc hiểu ra rốt cuộc đây là việc gì, chủ nhân của cuốn sách này là một cô gái.
Chỉ có điều từ nhỏ đã bị đưa tới cửa Thái Thượng Vong Tình, tu luyện môn võ của Thái Thượng Vong Tình.
Thái Thượng Vong Tình thuộc loại công pháp địa cấp của Cổ Võ, môn võ này vốn cũng chẳng có gì.
Chỉ có điều cô gái này trong một lần rời núi đã gặp người đàn ông mà cô yêu, sau đó trúng tiếng sét ái tình.
Nhưng tu luyện Thái Thượng Vong Tình không thể có tình cảm, nếu có tình cảm nhất quyết phải đoạn tình.
Nhưng cô gái này chí tình chí nghĩa, cô mặc dù là một đệ tử giỏi nhất của Thái Thượng Vong Tình, nhưng vì người mình yêu, đã cãi nhau mà trở mặt với Thái Thượng Vong Tình, kết quả là trong lúc giận dữ cô đã phản lại Thái Thượng Vong Tình.
Bởi vì cô là đệ tử thiên tài nhất từ trước đến giờ của Thái Thượng Vong Tình, để cho cô một lần nữa quay lại môn phái, Thái Thượng Vong Tình đã phái cao thủ đi giết người trong lòng của cô gái.
Việc này đã chọc giận đến cô gái chí tình chí nghĩa này, cô công khai nói rằng Thái Thượng Vong Tình căn bản không có gì gọi là công pháp Cổ Võ, một người tu luyện cuối cùng cũng không thể sinh ra công pháp thì đúng là rác rưởi.
Nói xong lời này, cô liền biến mất trong tầm mắt của mọi người, hai mươi năm sau, cô lập Cửu Nguyệt Quan tại núi Thanh Tiễu ở Tứ Xuyên, và còn đưa ra một công pháp mới có tên Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết.
Sau đó cô đến cửa Thái Thượng Vong Tình, tiêu diệt hết môn phái này.
Bởi vậy Cửu Nguyệt Quan thuộc loại tà môn liền được truyền đi, thậm chí người đời sau còn nói Cửu Nguyệt Quan là Cửu Nguyệt Vong Tình Quan.
Vong Tình là chỉ cô gái kia đi ra từ Thái Thượng Vong Tình, còn có thể chỉ ra là cô gái này lấy oán báo ơn.
Khép lại cuốn Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết trong tay, Diệp Mặc trong lòng thầm than, cô gái này đúng là hiếm thấy.
Không chỉ chí tình chí nghĩa, hơn nữa còn xem trọng báo thù.
Điều lợi hại nhất là cô đã lập ra Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết, tuyệt đối không phải là tầm thường, đúng là rất giỏi.
Diệp Mặc cũng đoán rằng sở dĩ mà người đời sau tu luyện Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết của Cửu Nguyệt Quan thành tà công là bởi vì tà môn này và truyền thuyết có liên hệ với nhau.
Mấy đệ tử kia không hiểu ý nghĩa ban đầu, cho rằng môn phái của mình là tà môn, do đó cách tu luyện cũng là dùng tà pháp.
Lắc lắc đầu, Diệp Mặc gập cuốn Cửu Nguyệt Trường Thanh Quyết ở trong tay lại, lúc này mới đi vào hầm mộ.
Sau khi đi vào, Diệp Mặc mới biết là sau khoảng thời gian ngắn ngủi mà hắn đi đã xảy ra rất nhiều sự việc.
Cô gái lạnh lùng đó trong tay cầm cái pháp khí âm dương ngư, ngã ra ở cửa mộ, trong túi áo dường như còn có một miếng ngọc giản.
Mà hai tên trộm mộ kia sùi bọt mép, sắc mặt xanh lét, cùng ngã vào bên cạnh quan tài, thần thức của Diệp Mặc quét tới, rõ ràng hai người này đã tử vong.
Thần thức của Diệp Mặc một lần nữa lại quay lại chỗ cô gái lạnh lùng đó, phát hiện ra trên người cô có một luồng khí âm u lạnh lẽo.
Diệp Mặc lúc này liền hiểu ra là cô chắc là bị âm khí xâm lấn, tuy nhiên bởi vì cô ta tu luyện Cổ Võ, hơn nữa còn có tu vi đỉnh cao hoàng cấp, âm khí xâm lấn vào có chút yếu thế, nhất thời không có cách gì để xâm chiếm hết cơ thể cô gái này.
Nhìn bộ mặt kinh hãi của cô, hẳn là trước khi bất tỉnh đã có thứ gì hù dọa rồi.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, hắn không biết cô gái này, nhưng dường như cô ta có chút ý nghĩa đối với hắn.
Tuy rằng không biết vì sao, nhưng đã gặp rồi, chỉ là thuận tay cứu giúp cũng tốt.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc giơ tay vỗ vào ấn đường của cô gái, một luồng khí lạnh lẽo bị Diệp Mặc đẩy ra, lập tức bị chân hỏa của Diệp Mặc tiêu diệt.
Sắc mặt hoảng sợ và tái nhợt của cô gái dần dần biến mất, rất nhanh liền hiện ra một chút hồng hào.
Diệp Mặc lại chú ý tới mộ thất này, lúc này mới phát hiện ra thi thể bên trong quan tài đã bị chuyển ra ngoài, chỉ có điều vị trí lúc này là ở trong một góc của hầm mộ, một luồng âm khí từ thi thể lại dâng lên, xem chừng muốn đánh về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười lạnh, thuận tay xuất ra một quả cầu lửa, âm hồn này không kịp phản kháng đã bị cầu lửa tiêu diệt.
Hai miếng ngọc bội trong thạch thất này chắc là đáng giá chút tiền, nhưng Diệp Mặc cũng không cần cầm lên xem, thần thức của hắn quét qua cái thứ hình bán nguyệt đen thui được treo trên tường kia.
Thuận tay cầm vật hình bán nguyệt này lên, Diệp Mặc cẩn thận nhìn một hồi lâu, phát hiện ra lớp màu đen này chỉ là một lớp vỏ bên ngoài mà thôi, chắc là do con người che lên.
Diệp Mặc bóc lớp vỏ ngoài này ra, bên trong không ngờ là một vật hình bán nguyệt làm bằng gỗ cứng màu vàng nhạt, một mùi thơm thoang thoảng dậy lên.
Dưỡng thần mộc? Diệp Mặc vui vẻ, hắn thật không ngờ trong hầm mộ này lại gặp được thứ như thế.
Dưỡng thần mộc chẳng những có thể lấy để luyện đan, hơn nữa còn có thể làm đồ trang sức, tu dưỡng hồn phách lớn mạnh.
Có thể nói dưỡng thần mộc không những là vật liệu rất tốt cho những người tu luyện mà còn là vật rất tốt cho quỷ để tu luyện.
Diệp Mặc không đi nghĩ tại sao nơi này lại có dưỡng thần mộc, hắn lập tức lấy một mảnh vải ra bọc dưỡng thần mộc vào, cho vào nhẫn.
Chuyến đi này thật không tệ, không ngờ rằng ở nơi này lại có thể gặp được thứ đồ vật tốt như này.
Bởi vì có được dưỡng thần mộc, tâm trạng của Diệp Mặc vui vẻ hẳn lên.
Hắn nhìn cô gái ở cửa mộ, đồng thời thần thức cũng quét đến chỗ âm dương ngư và miếng ngọc giản trong túi của cô, cảm thấy đều như là không có gì.
Diệp Mặc đi đến trước mặt cô gái này, xốc cô lên thuận miệng nói:
– Hôm nay tâm trạng của ta không tồi, xem như là vận may của cô, tôi đưa cô ra ngoài.
Nói xong, Diệp Mặc rất nhanh liền nhảy ra khỏi huyệt, quay đầu lại rất nhanh liền chôn xong hai tên trộm mộ, lúc này mới bước lên phi kiếm rời khỏi nơi này.
Diệp Mặc vừa đi khỏi, ở bên cạnh mộ huyệt này liền xuất hiện một âm hồn như vậy, nhưng âm hồn này không dừng lại, chỉ có điều bay về hướng ngược lại với Diệp Mặc, trong chớp mắt đã biến mất.
Nếu Diệp Mặc ở đây mà nhìn thấy, hắn chắc chắn biết rằng đây cũng là một âm hồn có thể độn thổ, không cần nói có phải là âm hồn thứ hai mà lão phụ kia nuôi không.
Chỉ có điều âm hồn này có trí tuệ rất cao, biết rằng không thể xuất hiện sớm hơn được, nếu sớm hơn thì đã bị Diệp Mặc phát hiện.
Diệp Mặc mang theo cô gái này đã nhất thời phải lo lắng rồi, hắn không biết chỗ ở của cô ta, cũng không thể đem cô ta ra đường lớn rồi để ở đó được.
Nhưng Diệp Mặc tuyệt đối không nghĩ đến chuyện đưa cô ta về chỗ ở của mình, không biết nên để ở chỗ nào đây?
Đúng rồi, nhìn trên người cô ta hình như có chìa khóa.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lục túi của cô một chút, rất nhanh liền lấy ra một cái thẻ ra vào.
Chiếc quần dài mà cô ta mặc rất mỏng, khiến cho Diệp Mặc cảm thấy được da thịt của cô đang phập phồng.
Điều này làm cho Diệp Mặc nóng cả người, nhưng người mà hắn nghĩ không phải là cô gái đang ở trong tay, điều mà hắn nghĩ là phải sớm tìm ra Lạc Ảnh, sau đó đem theo Lạc Ảnh đến cùng động phòng với Khinh Tuyết…
– Lạc Ảnh, Khinh Tuyết…
Diệp Mặc không kìm nổi thì thào tự nói một câu, sau đó lắc đầu.
Bất kể là không thông báo cho Lạc Ảnh, với Khinh Tuyết vào động phòng trước, hay là không thông qua Khinh Tuyết, với Lạc Ảnh động phòng trước, Diệp Mặc đều cảm thấy rất xin lỗi một người.
Muốn hôn nhân lớn, thì cùng nhau là hơn.
Thu lại tâm trạng, Diệp Mặc cầm trong tay chiếc thẻ từ kia, trên thẻ từ viết là khách sạn Viễn Trình, phòng 303.
Mấy phút sau, Diệp Mặc mang theo cô gái lạnh lùng này đi tới khách sạn.
Sau khi bế cô lên giường, Diệp Mặc mới trở về chỗ ở của mình.
Lúc Diệp Mặc trở về, Hàn Yên đã ngủ rồi.
Diệp Mặc đi tắm, rồi đem dưỡng thần mộc ra cẩn thận xem xét.
Tuy nhiên tối nay có chút mệt mỏi, nhưng tâm trạng của Diệp Mặc không tệ, dù sao dưỡng thần mộc không phải là người nào cũng có thể gặp được, chịu khó một chút cũng tốt.
Diệp Mặc vuốt ve dưỡng thần mộc trong tay, chợt nhớ ra một vấn đề kì quái.
Dưỡng thần mộc này là vật dùng để tu chân, một cái hầm mộ như vậy treo nó lên để làm gì? Hơn nữa còn che lớp màu đen lên.
Nếu như biết giá trị của nó để chôn cùng, tại sao lại không để trong quan tài?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 482: Ông Mày Cho Mày Có Đi Mà Không Có Về: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Ông Mày Cho Mày Có Đi Mà Không Có Về: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
T
uy rằng suy nghĩ cả một đêm, nhưng Diệp Mặc cuối cùng cũng không nghĩ ra được gì.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Mặc và Hàn Yên ăn qua điểm tâm, Vương Tây Nhạc lại lái xe đưa hai người đi đến Đoạn Đỉnh sơn.
Đoạn Đỉnh Sơn lại trở nên náo nhiệt, hoàn toàn không còn chút âm trầm và quỷ dị như tối qua.
Lúc Diệp Mặc đi đến đỉnh núi, cố ý chú ý một chút, hắn phát hiện ra cô gái lạnh lùng đó cũng đến rồi.
Trên mặt không còn chút biểu cảm nào, giống như là trong những người tối qua đi trộm mộ không có cô.
Sau khi trải qua trận đấu ngày đầu tiên, trận đấu ngày hôm sau đã trật tự rõ ràng hơn nhiều.
Tuy rằng rất nhiều người hôm qua đã thua, nhưng đại đa số đều không rời đi mà lựa chọn tiếp tục ở lại xem trận đấu.
Hạng Danh Vương nhìn Diệp Mặc như không có gì, đi đến trên khán đài, hướng mặt về phía micro nói:
– Thưa các vị, thưa các đồng môn Cổ Võ.
Hôm nay là ngày thứ hai trong cuộc thi của ẩn môn chúng ta, mặc dù hôm qua đã có không ít người bị thương, nhưng tình hình tổng thể vẫn rất tốt.
Sau đây mời Phong môn chủ lên nói một chút về quy tắc của trận đấu ngày hôm nay.
Lúc Phong Vũ đi qua Diệp Mặc, rất khách khí đã gật đầu cười một cái, Tăng Chấn Hiệp cũng nói nhỏ bên tai Diệp Mặc:
– Tối hôm qua Hạng Danh Vương và phó viện trưởng Phong nói chuyện với nhau cả đêm, tôi đoán là có liên quan đến anh, sau trận đấu này, anh phải cẩn thận một chút.
Nhưng tôi dám chắc bọn họ sẽ không dám động chân động tay trong cuộc thi, tôi sợ là bọn họ động thủ với tinh thạch.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, vỗ vai Tăng Chấn Hiệp nói:
– Anh Tăng, không cần phải lo lắng, tôi có thể giết Uông Lãnh Thiện là có thể giết Hạng Danh Vương.
Vẫn là câu nói đó, tôi chỉ sợ y không đến.
Tăng Chấn Hiệp sờ cằm cười khổ một cái, phong cách của Diệp Mặc thì y cũng biết một chút, y đoán rằng Cái Thành không đến, chắc cũng có liên quan đến Diệp Mặc, hẳn là đã bị Diệp Mặc giết.
– Bất kể thế nào, nếu có chuyện cần tôi giúp, anh Diệp cứ việc nói ra.
Tăng Chấn Hiệp không chút do dự nói với Diệp Mặc như vậy.
Diệp Mặc gật gật đầu, có những lời không cần phải nói thì hắn cũng đã biết.
Tuy rằng Tăng Chấn Hiệp không nói đến việc cảm tạ Liên Sinh Đan của mình nhưng Diệp Mặc đã nhìn thấy vẻ mặt cảm kích của anh ta, đồng thời cũng biết nội thương của anh ta cũng đã khỏi, đây chắc chắn là do Liên Sinh Đan đã phát huy tác dụng.
Có lẽ là đại ân không lời nào cảm tạ hết được, đây chính là điều mà Tăng Chấn Hiệp đang nghĩ đến.
Phong Vũ đi lên khán đài, nhưng không là vẻ mặt nghiêm túc giống như đá của Hạng Danh Vương, mà là vẻ mặt thoải mái nói:
– Đầu tiên tôi xin chúc mừng tám mươi người được chọn vào thi đấu hôm nay, tuyển ra hai mươi người cuối cùng tham gia vòng đấu bảng.
Ý kiến của tôi là trong buổi sáng ngày hôm nay đấu xong vòng loại.
Cũng may cuộc thi của chúng ta gọn gàng dứt khoát, không có quy định hiệp, ai bị đánh xuống đài, người đó liền bị thua, đơn giản sáng tỏ rồi.
Bởi vì cuộc thi lần này xuất hiện một số tình huống, vốn là muốn có giải thưởng cho ba mươi người đứng đầu, hiện nay đổi lại thành chỉ có giải thưởng cho hai mươi người đứng đầu…
Phong Vũ còn chưa nói hết lời, phía dưới cũng đã ầm ầm lên, vốn dĩ thưởng cho ba mươi người đã là ít rồi, bây giờ lại chèn ép xuống còn hai mươi người, đây không phải lừa người hay sao?
Tăng Chấn Hiệp nhíu nhíu mày, rất hiển nhiên là y không biết chuyện này.
Bởi vậy có thể thấy được, quyết định mà Hồ Lô Cốc và thư viện Cửu Minh đưa ra không hề lấy ý kiến của Tăng Chấn Hiệp.
Phong Vũ đập đập tay, sau đó lớn tiếng nói:
– Để bồi thường cho mọi người, cho nên chúng tôi quyết định hai mươi người bị loại ra khỏi vòng cuối cùng đều sẽ có thể lĩnh được một trăm triệu tệ tiền thưởng.
Tuy rằng chỉ có một trăm triệu, nhưng dù sao số người lĩnh thưởng cũng đã tăng thêm mười người, lúc này những tiếng ầm ầm mới bớt đi.
Rất nhiều môn phái nhỏ tới nơi này, thật ra cũng chỉ vì một ít tiền thưởng mà thôi, lúc đó cũng không cần phải làm loạn lên nữa rồi.
– Tốt, cuộc thi bây giờ bắt đầu.
Phong Vũ vung tay lên, cuộc thi ngày thứ hai chính thức bắt đầu.
Diệp Mặc tuy rằng không biết tại sao lại phải thay đổi số người nhận giải, nhưng hắn cũng biết rằng việc này có liên quan đến Uông Lãnh Thiện.
Có khi Hạng Danh Vương và Phong Vũ hôm qua đã thương lượng gì rồi, chắc là muốn sớm kết thúc.
Mặc dù người tham dự cuộc thi càng ngày càng ít, nhưng cường độ và mức độ đặc sắc cũng càng ngày càng tăng lên.
Vận may của Hàn Yên đúng là không tồi, gặp người luyện võ hoàng cấp cũng không tốn chút sức lực nào đã thắng rồi.
Khiến cho Diệp Mặc chú ý lại là một thiếu niên có tu vi đỉnh cao hoàng cấp, đối thủ của y là một gã trung kì huyền cấp, có thể nói là cuộc thi như này không có bất kì sự trì hoãn nào.
Nhưng người khác đã đánh được ba bốn trận rồi, thiếu niên này và người kia vẫn bất phân thắng bại.
Diệp Mặc chú ý đến nội khí của người thiếu niên này rất hùng hậu, không kém cỏi chút nào so với Hàn Yên, hơn nữa đao pháp của y cực kì dày đặc, sơ hở rất ít.
Diệp Mặc cảm thấy sư phụ của người thiếu niên này chắc chắn là một người rất lợi hại.
Không chỉ có Diệp Mặc chú ý đến trận đấu này, những người khác cũng đều chú ý đến.
Tăng Chấn Hiệp nói nhỏ bên tai Diệp Mặc:
– Người trung kì huyền cấp kia chính là người đứng thứ 9 trong những tuyển thủ hạt giống, tên là Bành Nghĩ Quý, là đệ tử của Hồ Lô Cốc.
Người thiếu niên kia đúng là tuyệt vời, là một người luyện võ hoàng cấp mà có thể đánh được lâu như vậy với trung kì huyền cấp Bành Nghĩ Quý, một chút cũng không rơi vào thế hạ phong.
– Là tuyển thủ hạt giống được chọn sao?
Diệp Mặc nghĩ đến ngày đầu tiên Hàn Yên cũng được chọn làm tuyển thủ hạt giống.
Tăng Chấn Hiệp lắc lắc đầu nói:
– Không phải, mười tuyển thủ được chọn trước cuộc thi đã được người ta đại khái xếp hạng cao thấp rồi, không căn cứ vào gì cả, chỉ là căn cứ vào tu vi của họ và biểu hiện mà thôi.
Trong đó Hồ Lô Cốc có 3 người, thư viện Cửu Minh có 2 người, Tam Thập Lục Giang chúng tôi có 1 người, Uông gia có 1 người, còn 3 người là người của một số môn phái nhỏ.
Nhưng bảng xếp hạng này cũng không chính xác, bởi vì đều chưa được nhìn thấy bọn họ động thủ, chỉ là dựa vào tu vi mà đơn giản xếp hạng mà thôi.
Đúng lúc hai người nói chuyện, Diệp Mặc phát hiện ra thiếu niên kia cầm một viên thuốc ném vào miệng.
Diệp Mặc lúc này mới bừng tỉnh, hóa ra y dùng thuốc khôi phục nội khí.
Đây có lẽ có chút giống với Hồi Khí Hoàn lần trước Lạc Huyên đưa cho hắn dùng, chỉ là loại thuốc hồi khí này đều rất quý giá, không biết người thiếu niên này lấy chỗ thuốc này ở đâu ra.
“Đinh đinh”, liễu diệp đao của thiếu niên kia và trường kiếm của Bành Nghĩ Quý không ngừng đập vào nhau, Diệp Mặc chú ý đến đao của người thiếu niên kia không có chút nào bị tổn hại, nhưng trường kiếm của Bành Nghĩ Quý không ngừng thêm những vết nứt.
Bị một thiếu niên hoàng cấp đánh không có đường lui, Bành Nghĩ Quý dường như cảm thấy không còn mặt mũi nào nữa, trên mặt y hiện lên vẻ âm tàn, trường kiếm trong tay biến thành đao để dùng, trực tiếp bổ xuống đỉnh đầu thiếu niên kia.
Người thiếu niên kia cũng không hề nhường nhịn, dùng đao đỡ lấy trường kiếm đang bổ xuống đầu mình, là dùng sức đối sức.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn đã nghĩ ra ý tưởng của thiếu niên kia.
Thiếu niên này hẳn là ỷ vào chất lượng của liễu diệp đao của mình tốt hơn so với trường kiếm của Bành Nghĩ Quý, nhát đao này đã dùng đến 90% công lực của y, dường như muốn làm gãy trường kiếm của Bành Nghĩ Quý, sau đó hướng đi của đao không ngừng bổ xuống vai của Bành Nghĩ Quý.
Nếu như nhát đao này chém xuống vai thật thì Bành Nghĩ Quý nếu không chết thì cũng đứt lìa một bên tay.
– Thật là một tiểu tử độc ác.
Rất rõ ràng là người nhìn được ra nhát đao này của thiếu niên kia không chỉ có mình Diệp Mặc, Hạng Danh Vương lập tức liền hừ lạnh một tiếng, nếu không phải là trận đấu chỉ cho hai người, không chừng y đã rất muốn động thủ rồi.
Diệp Mặc cười lạnh, người khác thì là ác độc, còn đệ tử môn phái của bọn họ lại là chiêu thức.
Diệp Mặc biết rằng người thật sự độc ác là Bành Nghĩ Quý, một đao kia của thiếu niên ấy chỉ là muốn một cánh tay của đối thủ mà thôi, còn Bành Nghĩ Quý lại muốn mạng của người thiếu niên này.
“Đinh đinh” một tiếng, không ngoài dự đoán của mọi người, trong lúc đao kiếm chạm nhau, trường kiếm của Bành Nghĩ Quý đã bị gãy thành hai đoạn, mà trường đao của thiếu niên kia không ngừng chém xuống.
Diệp Mặc nhìn thấy sau khi trường đao của thiếu niên kia chém xuống, dường như cố ý lệch đi một chút, rõ ràng là y không muốn cánh tay của Bành Nghĩ Quý.
Xem đến đây, Diệp Mặc không ngừng lắc đầu, chiêu này quả thực quá kém, nếu là hắn, nhát đao này tuyệt đối sẽ không bị lệch, nếu có lệch, thì cũng là lệch sang phía cổ của đối thủ.
Nhát đao lệch này, đúng là mạng của thiếu niên kia đã không còn rồi.
Quả nhiên, dự đoán của Diệp Mặc không có chút nào sai lầm, sau khi trường kiếm của Bành Nghĩ Quý bị gãy, không kinh hoàng mà vui mừng, đoạn kiếm còn lại trong tay y trực tiếp đâm vào trái tim của thiếu niên kia.
Tốc độ nhanh như chớp, Diệp Mặc khẳng định thiếu niên kia không có cách nào để tránh.
Quả nhiên sắc mặt của thiếu niên kia có chút biến sắc, thanh liễu diệp đao trong tay trệ xuống một chút, nhưng vẫn chém xuống dưới.
“Vù” một tiếng, thanh đao trong tay thiếu niên kia giống như cắt đậu hũ, một cánh tay của Bành Nghĩ Quý rơi xuống, máu tươi bắn ra.
“Thình thịch” gần như là đồng thời, đoạn kiếm gãy của Bành Nghĩ Quý đâm vào ngực của người thiếu niên, chỉ có điều Diệp Mặc phát hiện ra đoạn kiếm đó chưa hề đâm được vào, mà là chạm vào ngực của thiếu niên đó rồi rơi xuống dưới.
Tuy rằng đoạn kiếm gãy chưa đâm vào, nhưng người thiếu niên đó lại bị đoạn kiếm gãy đập vào, trực tiếp phun ra một ngụm máu, mặt có chút trắng bệch đi, đứng trên khán đài có chút lung lay.
Diệp Mặc giật mình, không ngờ lại mặc áo giáp hộ thân? Thiếu niên này đúng là không tồi.
Tu luyện công pháp không tệ chưa nói, lại còn có một cây đao tốt như vậy, thậm chí còn có loại Hồi Khí Hoàn, ngoài ra còn có thêm một áo giáp.
Nhưng không ngờ áo giáp mềm lại có thể ngăn được trường kiếm, Diệp Mặc vẫn còn có chút kinh ngạc.
Mặc dù là đoạn kiếm gãy, nhưng do một người luyện võ trung kì huyền cấp đâm ra, cũng không dễ dàng gì để chặn lại.
– Mày…
Bành Nghĩ Quý nhìn thấy mình đã bị mất một cánh tay, mà đối thủ thiếu niên hoàng cấp này không có một chút vấn đề gì, lúc này tức giận không nói nên lời.
Hơn nữa mất khá nhiều máu cho nên mặt lại càng tái nhợt như một trang giấy.
– Thằng tiểu tử gian trá, không những mặc áo giáp trong lúc thi đấu, mà còn mang theo cả thuốc khôi phục nội khí.
Là ai nói với mày là trong cuộc thi có thể dùng thuốc hồi phục nội khí.
Chẳng lẽ sư phụ mày không dạy mày hay sao? Đây là cuộc thi, không phải là cuộc chém giết.
Mày liên tiếp phạm qui không cần nói, ra tay như thế là ác độc.
Hôm nay tao sẽ chém đứt một cánh tay của mày cho mày thấy, xem súc sinh nhà mày có mấy lá gan, lại còn kiêu ngạo…
Trên ghế trọng tài một lão già hơn sáu mươi tuổi đứng lên, chỉ thẳng vào người thiếu niên quát lớn.
Nói xong, không ngờ ông rút ra một thanh trường kiếm, đi về phía lôi đài, xem ra thật sự muốn động thủ.
Tuy nhiên xem trang phục trên người ông, trọng tài này cũng là người của Hồ Lô Cốc.
Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, không người nào dám nói gì vào lúc này, một bên là Hồ Lô Cốc đứng đầu sáu môn phái ngoại ẩn, một bên chỉ là một thiếu niên nhỏ tuổi của một môn phái nhỏ.
Người thiếu niên kia lại cắn môi, nắm chặt liễu diệp đao, một câu cũng không nói.
– Ông nội mày cũng muốn xem lão thất phu mày có mấy lá gan, dám lên lôi đài chém đứt một cánh tay của đệ tử tới thi đấu.
Hôm nay ông mày đứng ở đây, mày dám bước một bước lên lôi đài, ông mày sẽ cho mày có đi mà không có về.
Một thanh âm lười biếng vang lên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 483: Cái Tát Giáng Trời: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Cái Tát Giáng Trời: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
T
ăng Chấn Hiệp ngạc nhiên nhìn Diệp Mặc.
Y cảm thấy qua mấy ngày tiếp xúc, bản thân cũng coi như là có hiểu biết về con người của Diệp Mặc.
Cách đối nhân xử thế hay là cách làm việc cũng không kiêu ngạo, quan trọng là không được phá hắn.
Một khi đã động tới hắn rồi thì hắn cũng sẽ không nể nang gì hết.
Nhưng hắn cũng không phải là người thích can thiệp vào chuyện của người khác, vậy thì sao có thể vì không rõ chuyện gì mà lại đi đắc tội với Hồ Lô Cốc hùng mạnh kia?
Cứ coi như hắn là trọng tài.
Nếu như nói một câu công bằng thì với tính cách của Diệp Mặc thì hắn cũng sẽ không nói những lời kiêu ngạo như thế.
Nhưng Tăng Chấn Hiệp lại hiểu ra rằng, Diệp Mặc là cố ý, hắn đang khiêu khích với Hồ Lô Cốc.
Nói không chừng, trong lòng hắn thậm chí còn đang định tiêu diệt toàn bộ nhà Hồ Lô Cốc và Nam Sơn Uông.
Nghĩ tới đây, Tăng Chấn Hiệp chợt rùng mình một cái, ác thật, đã tính toán tiêu diệt Hạng Danh Vương của Hồ Lô Cốc.
Trong lòng Tăng Chấn Hiệp đoán Hạng Danh Vương nếu sớm biết Diệp Mặc lợi hại thế mà vẫn còn quả quyết như vậy.
Chắc chắn y sẽ không nhằm vào chính diện như thế.
Trong mắt Phong Vũ chợt lóe lên một tia hy vọng nhưng nó cũng mau chóng vụt tắt.
Dường như không nghe thấy lời Diệp Mặc nói Diệp Mặc cười lạnh lùng.
Cách nghĩ của hắn tuy không phải là tất cả sự dự đoán của Tăng Chấn Hiệp, nhưng cũng không phải là không đúng được phần nào.
Hắn đúng là muốn tiêu diệt Hạng Danh Vương.
Nếu Hồ Lô Cốc dám động thủ, hắn cũng không ngại tiêu diệt toàn bộ Hồ Lô Cốc.
Đây là một cơ hội tốt.
Diệp Mặc không phải là một mình có thể chống lại được toàn bộ Ẩn Môn nhưng hắn chắc chắn về chuyện của Hồ Lô Cốc sẽ không có bao nhiêu sự giúp đỡ của đồng đạo bởi vì việc bọn chúng làm quá là ngang ngược.
Cho nên không có sự hỗ trợ của người khác, cho dù là Hạng Danh Vương lợi hại hơn Uông Lãnh Thiện, hắn tiêu diệt mười mấy người của Hồ Lô Cốc cũng không thành vấn đề.
“Xoẹt” một cái, gần như mọi ánh mắt đều nhìn về Diệp Mặc, rất nhiều người biết Diệp Mặc nhưng gần như không ai nghĩ rằng Diệp Mặc lại dám ngang nhiên đứng ra tát mạnh một phát vào mặt Hồ Lô Cốc.
Tên trọng tài Hồ Lô Cốc kia muốn chém đứt một cánh tay của chàng thiếu niên, tiến cũng không phải, mà lui cũng không phải.
Người khác không biết tới sự lợi hại của Diệp Mặc nhưng thân là một cao thủ cấp cao của Hồ Lô Cốc thì không thể không biết được cho nên anh mắt của y lúc này nhìn về phía Hạng Danh Vương, y ở đây chờ chỉ thị của Cốc chủ.
Tất cả hàng vạn người trong hội trường lập tức lặng như tờ.
Thậm chí cả tới những người đang thi trên võ đài cũng tạm thời ngừng lại.
Tới tham gia đại hội lần này không chỉ toàn là người trong ẩn môn mà phần lớn đều là những nhân vật nổi tiếng và những lão làng trên thế giới.
Nhiều người trong số này không biết tới Diệp Mặc thậm chí cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua tên Diệp Mặc nên rất muốn xem xem rốt cuộc người nào lại không coi Hồ Lô Cốc ra gì như thế.
Tuy rằng biết rõ lời phán đoán của trưởng lão Hồ Lô Cốc không phải là công bằng nhưng những người có mặt đều biết, công bằng và không công bằng chỉ là dựa trên mặt thực lực mà thôi.
Các đệ tử của Hồ Lô Cốc có thể không cẩn thận giết chết các đối thủ nhưng các đối thủ khác thì không thể vì không cẩn thận mà động tới đệ tử của Hồ Lô Cốc được.
Sắc mặt Hạng Danh Vương trở lên xanh mét.
Y đột nhiên đứng lên, dùng tay chỉ Diệp Mặc, lớn tiếng nói:
– Diệp Mặc, cậu là trọng tài.
Võ đài này sử dụng thuốc phục hồi công lực rõ ràng là chuyện không công bằng.
Tại sao cậu lại ngăn cản trọng tài tiếp tục.
Diệp Mặc cười lạnh lùng.
Sử dụng thuốc khôi phục công lực là không công bằng đó là vì Hồ Lô Cốc các ôngi không có thuốc khôi phục công lực mà thôi.
– Hạng Danh Vương, tôi là trọng tài, làm sao tôi lại không thấy thuốc phục hồi công lực không thể dùng chứ? Chẳng lẽ tới lúc ông và các đối thủ của mình kẻ sống kẻ chết mới cần phải ăn thuốc khôi phục công lực sao?
Diệp Mặc châm chọc nói.
Lúc này gã đàn ông trung niên vẫn đi sau Hạng Danh Vương nói nhỏ mấy câu, Hạng Danh Vương hừ một tiếng rồi ngồi xuống, gã thanh niên này ôm cây quyền nói:
– Anh Diệp, tôi là Nghiêm Khải, trưởng lão đối ngoại của Hồ Lô Cốc.
Trong trận đấu ngày hôm nay sử dụng thuốc phục hồi công lực rõ ràng là không đúng.
Bây giờ cho dù là thi đấu thể thao cũng cấm sử dụng thuốc kích thích.
Vị tiểu huynh đệ này sử dụng thuốc khôi phục công lực cũng như thuốc kích thích vậy, cho nên là đã phạm quy rồi.
Nói xong, ánh mắt Nghiêm Khải nhìn về phía Phong Vũ, gã ta trông cậy Phong Vũ cũng nói hỗ trợ vài lời.
Nhưng Phong Vũ dường như không chú ý tới y, vẫn cứ dán mắt vào xem tài liệu của trận đấu.
Diệp Mặc vẫn giữ bộ dạng uể oải nói:
– Thi đấu thể thao quốc tế cấm dùng thuốc kích thích là không sai.
Nhưng trong những quy định rõ ràng trên nội quy thì đại hội Ẩn Môn này sao tôi lại không nhìn thấy những điều lệ cấm chứ? Thứ hai là, thi đấu quốc tế có tính tới cấp bậc không vậy.
Tại sao tôi lại thấy một người ở trung kỳ huyền cấp đấu với một thiếu niên ở hậu kỳ Hoàng Cấp vậy? Thứ ba, chính mắt tôi đã nhìn thấy trọng tài của cuộc thi quốc tế có thể lên võ đài đểgiáo huấn người thi đấu sao? Hắn cho rằng mình là mình là Diêm Vương hay sao?
Tuy là nói như thế nhưng trong lòng Diệp Mặc thấy rất thất vọng.
Không ngờ cái tên Hạng Danh Vương tính tình nóng nảy lại không xông lên đánh hắn một hồi khiến hắn không có cớ để giết chết lão già này.
Nhưng hắn cũng không thể chủ động đi lên chỗ Hạng Danh Vương được.
– Haiz, tôi là người trọng tài.
Lẽ nào thành viên tham gia thi đấu phạm quy tôi lại không thể làm gì hay sao?
Gã kia ở giữa tiến thoái lưỡng nan ở chỗ Gã không phải là trọng tài của Hồ Lô Cốc.
Gã cũng là một trưởng lão của Hồ Lô Cốc.
Thật không ngờ hôm nay lại mất mặt quá.
Diệp Mặc đứng lên, khẽ mỉm cười:
– Đúng vậy, ông nhắc tôi mới nhớ.
Tôi là một người trọng tài.
Là người trọng tài thì đương nhiên có phạm quy hay không thì tôi có thể quản rồi.
Phong Vũ vừa thấy Diệp Mặc đứng lên, lập tức biết có gì đó không tốt rồi.
Gã không chút nghĩ ngợi đứng ngăn trước mặt người trưởng lão Hồ Lô Cốc kia.
Lập tức lớn tiếng nói:
– Diệp Mặc là trọng tài, ông là trọng tài phụ.
Ông lui xuống đi.
Trọng tài Diệp, nể mặt tôi, lần này bỏ qua đi.
Người trưởng lão kia đương nhiên hiểu được ý của Diệp Mặc, bây giờ Phong Vũ giúp ông ta cản lại thì sao ông ta còn dám nhiều lời chứ.
Mau chóng lui lại ngay.
Diệp Mặc lạnh lùng nói:
– Lần này nể mặt Phong Môn Chủ, tha cho anh một lần lần sau thì không có cơ hội tốt như vậy nữa đâu.
Trong lòng Phong Vũ hiểu rất rõ rằng, một ngày Diệp Mặc làm bị thương trưởng lão của Hồ Lô Cốc thì chính là rơi vào cái bẫy cửa tử rồi.
Mà thư viện Cửu Minh của gã còn ở đây nên lúc này mà Diệp Mặc với Hồ Lô Cốc đánh nhau thì y chẳng có ích lợi gì cả.
– Được rồi, bây giờ trận đấu tiếp tục.
Trong trận đấu mọi người không cần phải quá nặng tay, hãy khoan dung độ lượng.
Phong Vũ vung tay lên nói.
Thấy Phong Vũ cũng không nói giúp mình, sắc mặt của Hạng Danh Vương cũng không vui lắm.
Ông ta sở dĩ nhẫn nhịn không đứng ra giao đấu cùng Diệp Mặc là vì ông ta biết sự lợi hại của Uông Lãnh Thiện.
Với bản lĩnh của Uông Lãnh Thiện thì bị Diệp Mặc giết không phát ra một tiếng động, hơn nữa toàn quân Uông gia còn bị tiêu diệt hết.
Hạng Danh Vương tự nhận mình lợi hại hơn Uông Lãnh Thiện một chút nhưng cũng không thể giết Uông Lãnh Thiện mà không phát ra một tiếng động, sau đó cũng không tổn hại đến một cái lông.
Lần này không phải là Hồ Lô Cốc chỉ có mình y đến.
Tổng cộng có đến 5 đệ tử ruột.
Đây có lẽ là tương lai của Hồ Lô Cốc, thậm chí có một tên là thiên tài trong số những thiên tài.
Nhỡ những người này đều bị cái tên Diệp Mặc này giết thì y sẽ trở thành tội nhân của Hồ Lô Cốc.
Đã đánh giá thấp hắn rồi, Hạng Danh Vương không ngờ rằng Diệp Mặc lại có thể giết chết Uông Lãnh Thiện, hơn nữa Uông Lãnh Thiện bị giết, Phong Vũ và Hạng Danh Vương vẫn đứng trên một tư tưởng rất kiên định.
Đây cũng là lý do mà Hạng Danh Vương chần chừ.
Hạng Danh Vương bây giờ đang rất hối hận.
Nếu sớm biết thì buổi tối hôm trước, trên đại hội đã ngăn không cho y đi.
Trước đây có Uông Lãnh Thiện cùng mình kết hợp với nhau, thậm chí trong cuộc giao lưu cũng có rất nhiều người vây lấy Diệp Mặc.
Nhưng cơ hội trôi qua nhanh chóng.
Cái cơ hội này lại không còn nữa rồi.
Nếu bây giờ động thủ với Diệp Mặc, Hạng Danh Vương chắc chắn người có thể giúp Hồ Lô Cốc không quá mười người.
Đây cũng là lý do tại sao sau khi Nghiêm Khải khuyên bảo, ông ta tuy vẫn rất giận nhưng cố gắng kìm nén lại.
Ông ta đống ý những lời Nghiêm Khải nói.
Diệp Mặc cần phải giết nhưng không phải là giết bây giờ, nhất định phải giết ở chỗ không có người.
– Sư huynh! Bây giờ cứ để cho tên Diệp Mặc kia ra oai một chút.
Buổi chiều còn có một vòng đấu nữa, tôi có thể để cho Lục Nhiễm lên đấu trường đấu với cái tên Hàn Yên kia.
Với bản lĩnh của Lục Nhiễm, hoàn toàn có thể giết chết cô ta trước khi cô ta kịp có phản ứng.
Đây là thi đấu trên võ đài, cứ coi như là Hàn Yên bị giết thì Diệp Mặc cũng không có cách nào ra mặt cả.
Nghiêm Khải thấy sắc mặt Hạng Danh Vương sầm xuống một cách đáng sợ, lại nhỏ giọng hiến kế.
Hạng Danh Vương gật gật đầu.
– Được.
Buổi chiều giết cái tên Hàn Yên kia đi.
Ta xem hắn thế nào, về bản thân Diệp Mặc….
Nghiêm Khải lại nhỏ giọng nói:
– Diệp Mặc không cần phải gấp, buổi tối trở về chúng ta hãy nói.
Tôi có cách khiến hắn chết không toàn thây.
Hơn nữa Lưu Xà kia cũng phải thuộc về sản nghiệp thế tục sau này của Hồ Lô Cốc ta …
Lúc này, trên khán đài, một tràng tiếng cười khanh khách, Diệp Mặc đứng ra khiêu khích Hồ Lô Cốc coi như xong.
Cái khiến mọi người giật mình hơn chính là, Hồ Lô Cốc chịu một cú thiệt lớn như vậy, một người tính tình lúc nào cũng nóng nảy như Hạng Danh Vương không ngờ lại nhẫn nhịn.
Rốt cuộc cái tên Diệp Mặc này là thần thánh phương nào, mọi người đều gặng hỏi.
Ngồi ở Tam thập lục giang, Hàn Yên, cũng nhìn Diệp Mặc với ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Cô biết là Diệp Mặc rất có bản lĩnh, thậm chí có thể kết giao với những người như Tăng Chấn Hiệp.
Nhưng cũng không ngờ rằng sau khi Diệp Mặc công khai đánh một cái tát vào mặt Hồ Lô Cốc, Hồ Lô Cốc bỗng nhiên lại kìm cơn nóng giận.
Sau khi Tử Như nhìn thấy Diệp Mặc đứng ở một góc cuối cùng trên võ đài, vô ý thức mò mẫm cánh tay đã từng bị đứt theo bản năng, trong lòng còn đầy sợ hãi, lo lắng nói với một đạo cô xinh đẹp bên cạnh:
– Sư phụ, cái tên Diệp Mặc kia rốt cuộc là từ đâu tới.
Ngay cả Hạng Danh Vương của Hồ Lô Cốc mà cũng không dám đối đấu với hắn.
Liệu hắn có nhận ra con hay không chứ…
Đạo cô xinh đẹp cũng hít lại một hơi thật dài.
Cô ta biết Diệp Mặc không phải là người mà có thể gây với các cô, nhưng cũng thật không ngờ ngay cả Hồ Lô Cốc cũng không dám chạm vào hắn.
Đến bây giờ khi nghe Tử Như hỏi, đạo cô này mới trầm ngâm một lát nói:
– Hắn hẳn đã sớm nhận ra con rồi, nhưng hắn còn chưa động thủ mà thôi.
Xem ra hắn coi thường không đáng động thủ.
Ta nghi rằng lần trước hai người chúng ra đi buổi đấu giá đã bị hắn nhận ra.
Cái gã thanh niên này cũng thực sự lợi hại đấy.
– Sư phụ, lần trước người đúng thật đấy.
May mắn là người kịp thời từ chối Thiên Long Đầu, đưa con rời khỏi Senna.
Nếu không thì chúng ta đã sớm chết rồi.
Nghe xong lời sư phụ nói, Tử Như hạ giọng nói đầy sợ hãi.
Ngoài tiếng của hai người con gái đang nói chuyện ra, khắp các mặt khác trong các ngõ ngách, một người con gái lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong lòng thầm than:
– Hắn thật là lợi hại.
Nhưng mình vẫn phải vì một viên Thăng Huyền Đan liều mạng.
Mình thực sự không biết tại sao thù của Tống gia mình phải đi báo? Bởi vì mình cũng họ Tống sao? Vì sao họ Tống ở Yến Kinh nhiều con cháu như vậy không đi báo thù mà cứ phải là mình nhỉ?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 484: Hàn Yên Bị Tính Kế: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Hàn Yên Bị Tính Kế: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
L
úc này người thiếu niên trên lôi đài đã tỉnh táo lại.
Anh ta biết nếu không phải nhờ Diệp Mặc, anh ta không chết cũng phải tàn phế.
Người thiếu niên này đi xuống lôi đài, tới trước mặt Diệp Mặc thi lễ nói:
– Vãn bối là Trương Hoa của Quảng Dược tự, Võ Đang, cảm ơn tiền bối đã cứu mạng.
– Ừ, cậu tiếp tục chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo đi.
Diệp Mặc gật đầu nói.
Hắn biết có rất nhiều địa phương cũng không nổi danh, nhưng cũng không có nghĩa là không có truyền thừa.
Tuy rằng hắn đã từng nghe nói về núi Võ Đang, chỉ có điều đây vẫn là lần đầu tiên hắn nghe nói về Quảng Dược tự.
Từ cái tên Diệp Mặc có thể đại khái suy đoán ra dược, nơi này hẳn là có liên quan tới thuốc.
Khó trách cậu ta có đan dược khôi phục nội khí.
Tuy rằng Diệp Mặc không nhìn sắc mặt Hạng Danh Vương, hắn cũng biết Hồ Lô cốc chịu thiệt như vậy chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Chỉ có điều hắn không biết bọn họ muốn xuống tay thế nào.
Mặc dù Phong Vũ đứng ra nói chuyện, muốn mọi người phía dưới trận đấu cố gắng ôn hòa một chút, nhưng bởi vì danh sách chỉ có hai mươi người, cho nên trận đấu chẳng những không ôn hòa đi, ngược lại càng kịch liệt hơn.
Chỉ cần lên tới đây là có thể sử dụng tất cả các thủ đoạn.
Chờ trận thi đấu luân phiên này kết thúc, đã có bảy người thương nhẹ, năm người trọng thương.
Thậm chí còn có một người bị chết.
Chỉ có điều không phải ai cũng để ý tới điều này.
Đương nhiên Diệp Mặc chắc chắn càng không để ý tới.
Mặc dù có vài môn phái ước gì Diệp Mặc nhảy ra quản một chút, nhưng Diệp Mặc dường như không thấy.
Hắn muốn quản cũng phải quản Hồ Lô cốc.
Về phần môn phái khác, nếu lựa chọn tham gia thì phải tự mình chịu trách nhiệm.
Tới lúc nghỉ trưa thì đã là khoảng một giờ chiều.
– Anh Diệp, tôi cảm giác dường như anh cố ý nhằm vào Hồ Lô cốc.
Anh và bọn họ có thù oán gì sao?
Lúc ăn cơm Hàn Yên nhỏ giọng hỏi.
Diệp Mặc gật đầu.
– Tôi từng giết không ít người của Ẩn Môn.
Hồ Lô cốc phải ngẩng đầu.
Hạng Danh Vương nhất định sẽ không buông tha cho tôi.
Đồng thời tôi cũng sẽ không bỏ qua cho ông ta.
Chỉ có điều hôm nay Hạng Danh Vương nhịn được.
Cho nên tôi phỏng đoán cho dù bọn họ muốn động thủ, cũng là chuyện diễn ra sau đại hội lần này.
– Anh Diệp, anh phải cẩn thận một chút.
Sư phụ tôi nói Hồ Lô cốc là môn phái đứng đầu ngoại ẩn, môn phái có rất nhiều cao thủ.
Phái Hợp Lưu còn xa mới có thể sánh bằng.
Hàn Yên lo lắng nói.
– Cô không cần lo lắng.
Nếu ông ta không nể nang tôi, sáng nay khi tranh tài đã phải động thủ.
Cô chỉ cần để ý tới trận đấu của mình là được rồi.
Ừ…
Diệp Mặc nói tới đây thì ngừng lại.
Hàn Yên lo lắng nhìn Diệp Mặc hỏi.
– Làm sao vậy? Anh Diệp.
Cô biết Hồ Lô cốc lợi hại.
Cho dù Diệp Mặc lợi hại mấy cũng chỉ có một mình mà thôi.
Diệp Mặc nhíu mày, bỗng nhiên nói:
– Hạng Danh Vương của Hồ Lô cốc tính tình nóng nẩy.
Hôm nay Hồ Lô cốc bị mất mặt mũi như vậy mà bọn họ không làm gì tôi… Hàn Yên, tôi nghi ngờ buổi chiều có thể bọn họ sẽ động thủ với cô.
– Động thủ với tôi? Từ khi bắt đầu đến giờ tôi đều ở cùng một chỗ với anh.
Bọn họ động thủ thế nào được?
Hàn Yên kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc thận trọng nói:
– Với năng lực của Hồ Lô cốc, khẳng định có thể sắp xếp một cao thủ Hồ Lô cốc đánh với cô một trận.
Nếu thật sự đúng như vậy, trận đấu buổi chiều của cô không thể lạc quan.
Trong lòng bọn họ ôm hận với tôi, nói không chừng sẽ ra tay độc ác với cô.
Cô có thể lựa chọn rời khỏi trận đấu…
Hàn Yên lắc đầu nói:
– Anh Diệp, tôi đến Quỷ Thành mấy ngày đã nhìn thấy rõ ràng.
Thế giới này nói thẳng ra vẫn là coi trọng thực lực.
Tôi có thể lui một lần, không thể lui được lần thứ hai.
Có một số việc sớm hay muộn vẫn phải đối mặt.
Mục đích ban đầu của tôi là Thăng huyền đan.
Nhưng hiện tại tôi đã lên tới Huyền Cấp, thật ra không cần tới đan dược nữa.
Chỉ có điều nếu khiếp sợ chiến đấu, đối với việc tu luyện sau này của tôi không có chỗ nào tốt.
Hơn nữa cho dù tôi đánh nhau với đệ tử của Hồ Lô cốc, tôi cũng không chắc sẽ xảy ra chuyện gì.
Hàn Yên nói như vậy không phải chỉ nói mạnh miệng.
Diệp Mặc dạy cho cô ba chiêu kiếm thức.
Cô đã có thể bước đầu thi triển.
Diệp Mặc gật đầu.
Hắn cho rằng Hàn Yên nói rất đúng.
Trong tình huống không biết đối thủ đã sợ chiến đấu, như vậy quả thật không tốt.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc lấy vật liệu ra, chế tạo hai cái bùa đao gió ở ngay tại chỗ, sau đó đưa cho Hàn Yên.
– Cô cầm hai cái bùa này.
Nếu chẳng may gặp phải tình huống nguy cấp, cô ném hai tấm bùa này ra, sau đó nói một chữ “lâm” là được rồi.
Diệp Mặc sợ Hỏa Cầu phù tạo ra động tĩnh quá lớn, cho nên liền đưa cho cô hai cái bùa đao gió.
Vẻ mặt Hàn Yên đầy nghi hoặc nhận lá bùa của Diệp Mặc.
Cô có chút xấu hổ nói:
– Anh Diệp, thế này có phải quá mê tín hay không?
Hàn Yên tu luyện Cổ Võ.
Tuy cô cũng biết bùa của đạo môn, nhưng dùng bùa để đối địch quả thực có phần giống trò đùa.
Nếu không phải cái này là do Diệp Mặc lấy ra, thậm chí cô còn tưởng rằng mình gặp phải bọn giang hồ bịp bợm.
Phần lớn bùa của đạo môn đều là một vài lá bùa cầu bình an.
Cho tới bây giờ cô chưa từng nghe nói về loại bùa có thể công kích.
Diệp Mặc cười nhạt.
– Nếu cô tin tôi, cô cứ giữ lại để đối địch.
Hàn Yên cười cất hai lá bùa đó vào.
– Cám ơn anh, anh Diệp.
Trừ ông nội tôi và sư phụ tôi, người tôi tin nhất chính là anh.
– Nếu đệ tử Hồ Lô cốc hạ sát thủ với cô, cô cứ giết, không cần lo lắng.
Bỗng nhiên Diệp Mặc bổ sung một câu.
Trận đấu buổi chiều chỉ có bốn mươi người tham gia.
Hơn nữa bốn mươi người này đã vượt qua được một vòng đấu loại.
Trận đấu của Hàn Yên là ở phía sau.
Diệp Mặc phát hiện dường như người con gái lạnh lùng mà hắn đã cứu được từ trong mộ ra khá lợi hại.
Cô ta đánh rất đơn giản đã đánh bại đối thủ có tu vi gần bằng cô ta.
Hơn nữa Diệp Mặc lại cảm giác được nội khí của tô ta dường như hoàn toàn khác với ngày hôm qua.
Diệp Mặc nhíu mày.
Chẳng lẽ điều này có liên quan đến pháp khí âm dương ngư hoặc là cái ngọc giản mà cô ta cầm ngày hôm qua sao? Không thích hợp lắm.
Mấy thứ đó hắn đều cẩn thận dùng thần thức tra xét, không thấy bất kỳ điểm nào kỳ lạ.
Mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng Diệp Mặc cũng không tiện đến hỏi người phụ nữ kia lấy thứ đó ra cho hắn xem lại lần nữa.
Chỉ có điều vận khí của người con gái mặc áo tím kia không tốt lắm.
Cô ta gặp một võ giả tu vi Huyền Cấp.
Cuối cùng trong tình trạng phóng hết phi đao, cô ta vẫn bị đánh xuống khỏi lôi đài, không còn cách nào bước vào hai mươi người đứng đầu.
Lúc này Tăng Chấn Hiệp ở trước mặt Diệp Mặc khẽ nói:
– Tôi vừa mới lấy được danh sách.
Người đấu với Hàn Yên chính là Lục Nhiễm của Hồ Lô cốc.
Người này là tuyển thủ hạt giống xếp hạng thứ hai.
Tôi dám khẳng định Hồ Lô cốc cố ý.
Mục đích của bọn họ chính là muốn hạ độc thủ với Hàn Yên.
Lục Nhiễm có tu vi Huyền Cấp hậu kỳ, sắp bước vào đỉnh cao của Huyền Cấp.
Trận chiến này Hàn Yên thực sự không thể lạc quan.
Tôi còn nghĩ tại sao ngày hôm qua Hạng Danh Vương không nói gì.
Hóa ra chuyện là như vậy.
Diệp Mặc âm thầm cười lạnh.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn.
– Anh Tăng không cần lo lắng.
Cho dù Hàn Yên không địch lại, tên Lục Nhiễm kia cũng không có cách nào làm gì được cô ấy.
Tôi không tin một Hồ Lô cốc có khả năng liều mạng với tôi…
Một câu cuối cùng, Diệp Mặc nói chẳng khác gì tự lẩm bẩm một mình.
Ngược lại, những lời hắn nói là sự thật.
Hắn cho Hàn Yên hai bùa đao gió.
Tuy rằng loại bùa này dùng để đối phó cao thủ có tu vi Địa Cấp thì không có bất kỳ tác dụng gì, nhưng đối phó với cao thủ có tu vi Huyền Cấp vẫn có thể đánh bất ngờ.
Huống gì hắn còn dạy Hàn Yên mấy chiêu sát thủ.
Hắn khẳng định chỉ cần Hàn Yên đánh thành thạo mấy chiêu kiếm này, cho dù đánh không lại, cũng sẽ không bị thua tới mức khó coi.
Còn nữa, Hàn Yên còn có một cái vòng phòng ngự.
Bọn họ nhất định không có cách nào ám toán được Hàn Yên.
Có mấy thứ này bảo vệ, Diệp Mặc không tin tên Lục Nhiễm có bao nhiêu lợi hại.
Trận đấu kế tiếp là trận đấu giữa người thanh niên tên Trương Hoa với một võ giả đỉnh cao của Hoàng Cấp hậu kỳ.
Tuy rằng võ giả kia không tồi, nhưng đối mặt với đao ảnh giống như điên cuồng của Trương Hoa, đã bị đánh bại.
Sau Trương Hoa, trận tiếp theo chính là trận đấu của Hàn Yên.
Tuy rằng Diệp Mặc không biết Lục Nhiễm, nhưng sau khi Lục Nhiễm lên lôi dài, Diệp Mặc lập tức biết đây là một kẻ lợi hại.
Tuy rằng mấy ngày nay hắn không biết tên những người này, nhưng khi bọn họ có mặt trên trận đấu, Diệp Mặc vẫn nhìn thấy rõ ràng.
Ngoại trừ Lục Nhiễm mà Diệp Mặc vốn không biết tên của ra, còn có hai người Diệp Mặc nữa biết tên.
Một chính là Thạch Trọng Chi của Thư viện Cửu Minh.
Còn một người nữa là Tăng Hi Hậu đệ tử thân truyền của Tăng Chấn Hiệp.
Ba người này có thể đứng trong Top 5.
Hàn Yên vừa nhìn thấy Lục Nhiễm lên lôi đài, cô lập tức biết suy đoán của Diệp Mặc hẳn đã biến thành sự thật.
Cô dưới sự quan sát hai ngày, đương nhiên cũng biết người nào lợi hại.
Lục Nhiễm này chính là một trong mấy người lợi hại nhất.
Ban đầu, mỗi lần Hàn Yên lên lôi đài tranh tài, đều cung tay làm lễ chào hỏi.
Nhưng khi cô biết Lục Nhiễm là đệ tử của Hồ Lô cốc, hơn nữa còn được cố ý phái ra hại cô, ngay cả ôm quyền cô cũng lười làm.
Lục Nhiễm nhìn chằm chằm vào Hàn Yên lạnh lùng cười:
– Cô tên là Hàn Yên phải không? Không ngờ được Quảng Hàn Môn chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay lại có thể bước vào Top 20.
Đây là may mắn của cô, nhưng cũng là bất hạnh của cô.
Cô bất hạnh vì đã gặp tôi.
Chỉ có điều nể tình cô là con gái, cô có thể chui qua háng tôi mà đi, tôi sẽ tha cho cô lần này.
Hàn Yên cười lạnh một tiếng, giống như hoàn toàn không nghe thấy.
Trường kiếm trong tay trực tiếp mang theo vô số kiếm ảnh, đâm về phía Lục Nhiễm Thấy Hàn Yên ngay cả nói cũng lười, sắc mặt Lục Nhiễm trở nên lạnh lùng.
– Cho cô mặt mũi, cô còn muốn.
Cô đi chết đi.
Nói xong mang theo trường kiếm trong tay, đồng dạng đâm ra mấy đạo kiếm quang.
Kiếm ảnh của Hàn Yên gặp kiếm quang của Lục Nhiễm đều tản đi, giống như băng tuyết gặp ánh mặt trời liền tan ra.
Tăng Chấn Hiệp ngồi trên ghế trọng tài quan sát liền biến sắc, lập tức nói:
– Trong tay Lục Nhiễm đang cầm Khứ Trần kiếm.
Đây là một trong ba đại danh kiếm của Hồ Lô cốc.
Trường kiếm của Hàn Yên ngàn vạn lần không thể va chạm với kiếm của gã…
Dường như để nghiệm chứng lời nói của Tăng Chấn Hiệp, ông ta còn nói chưa dứt lời những tiếng trường kiếm va chạm vào nhau vang lên.
Không ngờ trường kiếm của Hàn Yên và Khứ Trần Kiếm trong tay Lục Nhiễm đã liên tiếp va chạm vào nhau.
Nhưng điều khiến Tăng Chấn Hiệp thấy kỳ lạ là trường kiếm trong tay Hàn Yên lại không bị tổn hại.
Tăng Chấn Hiệp thở phào một cái, thoáng nhìn qua Diệp Mặc nói:
– Tôi thật sự đã quên anh Diệp có rất nhiều binh khí tốt, ha hả…
Tuy rằng trường kiếm của Hàn Yên không bị chém gãy, nhưng lúc này trong lòng Hàn Yên lại trầm xuống.
Lục Nhiễm chẳng những kiếm thuật cao hơn nhiều so với cô, hơn nữa so sánh về nội khí cô cũng không có khả năng đối địch với gã.
Chỉ va chạm vài cái vừa rồi, thiếu chút nữa khiến cô phun ra một ngụm máu tươi.
Lục Nhiễm nhe răng cười gằn một tiếng.
– Tiện nhân, đi chết đi…
Không ngờ khi Hàn Yên còn chưa dùng hết chiêu thức, nội khí còn chưa kịp hồi phục, kiếm của gã phát ra.
Một lần nữa mũi kiếm trực tiếp đâm về phía ngực Hàn Yên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 485: Diệp Mặc Thật Là Đáng Sợ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
Diệp Mặc Thật Là Đáng Sợ: Đại Hội Giao Lưu Ẩn Môn
T
rong lòng Hàn Yên cảm thấy lạnh lẽo.
Cô cố gắng đánh giá cao Lục Nhiễm, nhưng cô phát hiện chênh lệch giữa mình và gã vẫn quá lớn.
Dưới một chiêu vừa rồi, cô liền bị rơi vào tình thế xấu.
Không ngờ Lục Nhiễm có thể trong tình trạng cô còn chưa sử dụng xong chiêu thứ nhất, gã đã kết thúc, mũi kiếm liền phát ra đạo kiếm quang thứ hai.
Nhưng lúc này ngay cả năng lực tránh né cô cũng không có, chỉ có thể nhìn kiếm quang đâm đến, nhưng không thể dùng được bất kỳ sát chiêu nào.
Ngay khi Hàn Yên tuyệt vọng, cổ tay cô bỗng nhiên tự động phát ra một đạo ánh sáng nhạt, tạo thành một vòng phòng hộ ở ngay trước mặt cô.
Tuy rằng vòng phòng hộ chỉ tồn tại trong thời gian rất ngắn, nhưng lại đúng lúc chặn được kiếm quang của Lục Nhiễm.
Kiếm quang ngừng lại một chút, sau đó tiếp tục đâm xuyên qua vòng phòng hộ.
Vòng phòng hộ lập tức biến mất.
Chính trong giây lát này, Hàn Yên đã một lần nữa tập hợp nội khí.
Cô thi triển ra một chiêu kiếm thức mà Diệp Mặc đã dạy cô.
Trong nháy mắt, khi Lục Nhiệm thấy mũi kiếm của mình bị một vòng phòng hộ tự nhiên xuất hiện ngăn cản, trong lòng gã liền cảm thấy kinh hãi.
Nhưng vòng phòng hộ dường như chỉ tồn tại trong thời gian rất ngắn.
Điều này khiến Lục Nhiễm nhẹ nhàng thở ra.
Tuy rằng chiêu thức đó đã yếu hơn, nhưng gã tin chắc Hàn Yên sẽ tránh không thoát.
Hàn Yên phát ra Thập kiếm thức.
Mười đạo kiếm quang nổi lên cuồn cuộn trực tiếp hướng về phía Lục Nhiễm.
Bởi vì chiêu thức của Lục Nhiễm đã yếu, mười đạo kiếm quang của Hàn Yên đã hoàn toàn ngăn cản được kiếm quang của Lục Nhiễm, đồng thời không hề dừng lại tiếp tục bắn về phía trước.
Lục Nhiễm không ngờ được Hàn Yên có thể thi triển ra kiếm pháp lợi hại như thế.
Gã vội vàng lui về phía sau, đồng thời rút kiếm ra đỡ.
Không thể không nói năng lực ứng phó gã mạnh hơn nhiều so với Hàn Yên.
Bởi vì gã lui nhanh mà phòng thủ cũng nhanh, mười đạo kiếm quang chỉ rạch vài vết máu trên người gã mà thôi.
Rời khỏi phạm vi của kiếm quang, Lục Nhiễm cảm thấy kinh sợ.
Trước không nói đạo kiếm quang kia của mình đột nhiên bị ngăn cản, sao Hàn Yên lại có kiếm quyết lợi hại như vậy? Hơn nữa còn có thể đâm gã bị thương.
Quyết không thể cho cô cơ hội thứ hai, Lục Nhiễm căn bản không để ý vết thương trên người mình, trực tiếp phát ra một đoàn kiếm quang, mang theo âm thanh giống như tiếng sấm sét đánh về phía Hàn Yên.
Diệp Mặc nhìn thấy vậy, trong lòng thầm than.
Bản thân mình dạy cho Hàn Yên Thập kiếm thức này tuy rằng lợi hại, tiếc rằng cô chỉ học được một chút da lông.
Nếu không dù Lục Nhiễm có lợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng né tránh.
Bởi vậy có thể thấy được Bách kiếm thức và Loạn kiếm thức sau đó, cô càng không thành thạo.
Hàn Yên đã biết sự chênh lệch giữa mình và Lục Nhiễm.
Hơn nữa trong lòng cô hiểu rất rõ Diệp Mặc dạy cho cô ba chiêu kiếm, cô chỉ là học được một chút da lông.
Thậm chí ngay cả da lông cũng không bằng.
Cô biết dựa vào kiếm chiêu bình thường, cô tuyệt đối không phải đối thủ của Lục Nhiễm.
Cho nên sau kiếm thứ nhất ép được Lục Nhiễm phải lui lại, cô không hề nghĩ ngợi liền đánh ra kiếm thứ hai.
Tuy rằng Bách kiếm thức tu luyện cao nhất có thể phát ra trăm đạo kiếm khí giống như thực chất, nhưng Hàn Yên chỉ có thể phát ra hai mươi đạo kiếm khí mà thôi.
So với Thập kiếm thức có hơn mấy đạo kiếm khí.
Bởi vì Hàn Yên biết tu vi của mình kém hơn rất nhiều so với Lục Nhiễm, cho nên kiếm thứ nhất không có tác dụng lập tức dùng chiêu thứ hai.
Mà Lục Nhiễm lại không ngờ được trong lúc Hàn Yên vội vàng cấp bách có thể ngăn cản kiếm quang của mình, thậm chí còn dùng kiếm quyết phát ra mười đạo kiếm khí, cho nên gã bị bức lui thậm chí chịu một ít vết thương nhẹ.
Chỉ có điều Lục Nhiễm phản ứng vô cùng nhanh chóng.
Trong nháy mắt, khi gã lui ra phía sau, liền sử dụng đòn sát thủ của mình, đồng thời mang theo kiếm quang đánh về phía Hàn Yên.
Cuối cùng không ngờ lại va chạm với kiếm khí do Hàn Yên phát ra.
Trong lúc nhất thời kiếm khí bắn ra xung quanh.
Nội khí của Hàn Yên thua kém hơn rất nhiều.
Cô lập tức cảm giác được một áp lực tuyệt đối đè xuống.
Áp lực kiếm khí điên cuồng khiến cô không nhịn được hộc ra một ngụm máu tươi.
Chỉ có điều Hàn Yên lại cắn chặt răng không lui về phía sau nửa bước.
Cô biết một khi mình lui ra phía sau, chính là thua.
Cô tuyệt đối không có lực sử dụng kiếm thứ ba.
Lúc này nội khí của cô đã tiêu hao gần hết.
Lục Nhiễm thật sự quá lợi hại.
Tuy rằng Lục Nhiễm hoàn toàn chặn được một chiêu này của Hàn Yên, thậm chí còn chiếm thượng phong, nhưng góc độ kiếm khí của Hàn Yên xảo quyệt.
Chờ sau khi gã hoàn toàn hóa giải được kiếm khí của Hàn Yên, Hàn Yên đã đứng vững.
– Lâm, lâm…
Bất kể bùa Diệp Mặc cho có tác dụng hay không, Hàn Yên lập tức ném đòn sát thủ cuối cùng.
Cô ném toàn bộ hai lá bùa đao gió ra ngoài.
Cô đã nghĩ màn hào quang nhàn nhạt của vòng phòng hộ vừa rồi, hẳn là do vòng tay Diệp Mặc đưa cho cô phát ra.
Cho nên cô cũng có chút tin tưởng đối với bùa Diệp Mặc đã cho.
Lục Nhiễm hóa giải xong kiếm thứ hai của Hàn Yên, không ngờ không hề tổn thương.
Có thể thấy được nếu kiếm đầu tiên không phải do gã khinh địch, hoặc là chiêu thức dùng hết sẽ không bị thương nhẹ như vậy.
Hiện tại thấy Hàn Yên không ngờ ném ra hai lá bùa để đối địch, Lục Nhiễm cười lạnh một tiếng.
Không ngờ dám dùng bùa bắt quỷ, quả thực là muốn chết.
Lục Nhiễm đưa tay ra chụp lấy hai lá bùa, đồng thời tập hợp khí kiếm, lạnh giọng quát:
– Tiện nhân, khiến ông đây bị thương.
Hôm nay ông mày không chém thành mấy nửa…
Nhưng Lục Nhiễm chỉ nói được một nửa, liền im bặt.
Ban đầu, gã vốn muốn nói trước khi Hàn Yên nhận thua gã sẽ giết chết Hàn Yên.
Nhưng gã mới chỉ nói được một nửa, liền cảm giác được hai lá bùa Hàn Yên ném tới có mang đao khí sắc bén, phong đao giống như thực chất.
Lục Nhiễm vừa định dùng trường kiếm trong tay ngăn cản, nhưng hai đao khí sắc bén kia không ngờ trực tiếp xuyên vào cánh tay và ngực gã, biến mất không thấy nữa.
– Sao có thể như vậy…
Lục Nhiễm mở to hai mắt.
Đến lúc sắp chết vẫn không thể tin được mình bị bùa giết chết.
Bịch Lục Nhiễm ngã xuống lôi đài.
Một cánh tay bị đứt lìa.
Máu trên ngực chảy ra ồ ồ giống như dòng suối nhỏ.
Hàn Yên nhìn Lục Nhiễm ngã xuống lôi đài, cô thoáng ngẩn người một lát.
Lúc này cô mới liên tục nôn mửa.
Cô không thể tưởng tượng được mình thật sự đã giết chết Lục Nhiễm.
Thậm chí còn giết gã tới mức khó coi như thế.
Cô từng nhìn thấy người chết.
Trận đấu buổi sáng còn chết một người.
Nhưng chết thảm như vậy cô vẫn lần đầu tiên nhìn thấy.
Huống gì còn do cô động thủ.
Hiện trường trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
Lục Nhiễm không ngờ đã chết, bị một nữ đệ tử không có danh tiếng của Quảng Hàn Môn giết chết.
Không ai dám tin vào chuyện này, nhưng đây lại là sự thật.
Cao tầng Hồ Lô cốc càng ngây người.
Lục Nhiễm là đệ tử thiên tài do Hồ Lô cốc trọng điểm bồi dưỡng, không ngờ đã chết trên lôi đài.
Không ai có thể chịu đựng được đả kích này, Hạng Danh Vương tức giận tới mức toàn thân run rẩy.
Sắc mặt Nghiêm Khải tái nhợt.
Bảo Lục Nhiễm lên lôi đài giết Hàn Yên là chủ ý của y.
Có thể nói là người đệ tử thiên tài này mất là do y tiễn đưa.
– Tiện nhân, mày dám giết Lục Nhiễm.
Chết cho tao…
Lúc này người của Hồ Lô cốc ngồi trên ghế trọng tài rốt cuộc không thèm để ý tới Diệp Mặc, trực tiếp nhảy lên lôi đài.
Đồng thời trường kiếm trong tay đã mang theo một đạo kiếm khí lạnh lùng sắc bén tìm về phía Hàn Yên còn đang đứng ngây người.
Người dưới đài thấy trưởng lão Hồ Lô cốc tấn công lên đài, một đám đều âm thầm thở dài.
Hàn Yên chết chắc rồi.
Cho dù Diệp Mặc có lợi hại mấy, cũng không có khả năng cứu được Hàn Yên.
Mãi đến khi kiếm quang rơi xuống, Hàn Yên mới kịp phản ứng.
Cô lập tức giống như bị rơi hố băng.
Cảm giác này cho dù cô tụ kết nội khí toàn thân, cũng sẽ không thể ngăn cản được.
Đúng lúc này, bỗng nhiên cô cảm giác được áp lực kiếm khí xung quanh người cô biến mất không còn.
Một tiếng hừ lạnh vang lên.
Là giọng của anh Diệp.
Trong lòng Hàn Yên thầm vui mừng.
Chẳng những là Hàn Yên, ngay cả những người đang đứng quan sát đều chỉ có thể nhìn thấy bóng người thoáng hiện trên lôi đài một chút.
Sau đó trên lôi đài, máu tươi bắn ra bốn phía.
Lại bịch một tiếng.
Trưởng lão Hồ Lô cốc vừa rồi còn kêu gào muốn giết Hàn Yên đã ngã xuống, chết bên cạnh Lục Nhiễm.
Không ai thấy Diệp Mặc ra tay thế nào.
Không người nào thấy trưởng lão Hồ Lô cốc xông lên lôi đài bị trúng một chiêu trí mạng ra sao.
Mọi người chỉ có thể suy đoán được bởi vì trưởng lão Hồ Lô cốc muốn giết Hàn Yên, kết quả bị Diệp Mặc lên sau giết chết.
– Cô xuống trước đi.
Diệp Mặc nói với Hàn Yên đang đứng ngây người một câu.
Chờ sau khi Hàn Yên xuống khỏi lôi đài, hắn mới lạnh lùng nói:
– Tôi nói rồi, anh có dũng khí lên lôi đài, tôi khiến anh có đi mà không có về.
Hơn mười ngàn người trong hội trường chợt trở nên vô cùng yên tĩnh.
Thật là lợi hại.
Một người còn trẻ mà bá đạo như vậy.
Nếu nói buổi sáng rất nhiều người còn tưởng rằng Diệp Mặc có chỗ dựa nào vững chắc, hiện tại mọi người đều biết Diệp Mặc dựa vào chính mình.
Không ngờ hắn có thể chỉ trong nháy mắt giết chết được trưởng lão Hồ Lô cốc.
Một vài người bình thường không biết, nhưng người trong Ẩn Môn chẳng có người nào không biết tu vi trưởng lão Hồ Lô cốc ít nhất phải là Địa Cấp trung kỳ trở lên? Lúc này trong lòng người Ẩn Môn chỉ có một ý niệm trong đầu.
Diệp Mặc thật là đáng sợ.
Đệ tử thiên tài Thạch Trọng Chi của Thư viện Cửu Minh hít một hơi khí lạnh, thì thào nói:
– Tên Diệp Mặc này thật lợi hại.
Ban đầu mình vốn dự định đọ sức với hắn một chút.
Thật không ngờ hắn đạt được trình độ này.
Rốt cuộc hắn đã tu luyện thế nào? Sư muội Tiểu Vũ nói lúc trước hắn đã giết độc lang, mình còn tưởng rằng đó chỉ là lời đồn mà thôi.
Hiện tại xem ra thiên hạ rộng lớn.
Quả nhiên lớp lớp nhân tài đều xuất hiện.
– Trọng Chi, con cũng không cần phải cảm thấy tự ti.
Hiện tại con mới hai mươi tuổi cũng đã đạt được Huyền Cấp hậu kỳ.
Cho con thêm thời gian mười năm, không chừng có thể đuổi kịp Diệp Mặc.
Không nên chưa chiến đấu, đã mất đi ý chí chiến đấu trước.
Người phụ nữ trung niên bên Thư viện Cửu Minh nói.
– Vâng Thải Cơ sư thúc, đệ tử nhớ rõ.
Thạch Trọng Chi khom người thụ giáo nói.
– Diệp Mặc, cậu khinh người thái quá rồi…
Hạng Danh Vương gầm lên một tiếng, rút ra trường kiếm, trực tiếp nhảy lên lôi đài, không ngờ dự định lập tức giết chết Diệp Mặc.
Phong Vũ vừa thấy sự tình đã mất đi sự kiểm soát, vội vàng nháy mắt ra hiệu với Tăng Chấn Hiệp, đồng thời nhảy lên lôi đài.
Lúc này mấy vị trưởng lão Hồ Lô cốc cũng đều đứng dậy xông lên lôi đài.
Mắt thấy sự tình đã náo loạn tới mức không thể cứu vãn được.
Diệp Mặc lạnh lùng cười.
Không biết từ lúc nào trong tay hắn đã xuất hiện một thanh đoản kiếm.
Hắn nhìn Hạng Danh Vương thản nhiên nói:
– Hi vọng lần này ông không lùi trở lại…
Hạng Danh Vương thầm cảm thấy lạnh lẽo.
Ông ta cảm nhận được rõ ràng sát khí trong mắt Diệp Mặc.
Ông ta cảm giác kích động.
Nếu ông ta chắc chắn có thể giết chết Diệp Mặc, ông ta sẽ không phải chờ tới bây giờ.
Nhưng Diệp Mặc thật sự là khinh người thái quá.
Không ngờ lại giết chết trưởng lão Hồ Lô cốc ở trước mặt mình.
Nghĩ đến trưởng lão Hồ Lô cốc đã bị Diệp Mặc giết chết, trong lòng Hạng Danh Vương lập tức phát lạnh.
Ông ta đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
Nếu là mình, trong thời gian ngắn như vậy có thể giết chết một võ giả Địa Cấp hậu kỳ không? Hơn nữa Diệp Mặc còn phát sau mà đến trước.
Nghĩ đến đây, trong lòng Hạng Danh Vương càng cảm thấy lạnh lẽo hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thái Cổ Thần Vương [Dịch] Thái Cổ Thần Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thai-Co-Than-Vuong-Audio-FUll.jpg)







