- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 87 : Kẻ Nào Giết Người, Kẻ Đó Phải Đền Mạng (c431-c435)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 87 : Kẻ Nào Giết Người, Kẻ Đó Phải Đền Mạng (c431-c435)
❮ sautiếp ❯Chương 431: Kẻ Nào Giết Người, Kẻ Đó Phải Đền Mạng
Kẻ Nào Giết Người, Kẻ Đó Phải Đền Mạng
D
iệp Mặc mỉm cười:
– Tôi sẽ xử lý việc này.
Anh hai, về sau phát hiện loại người đục nước béo cò này, đều là một kết quả, khiến bọn họ có đến mà không có về.
Đối với những kẻ đột nhiên mà đến, lại đột nhiên mà đi này, đương nhiên Diệp Mặc biết vì sao lại như thế.
Hẳn là sự uy hiếp của hắn thông qua hai người của Hồng Vũ Đường truyền về.
Hiện tại hắn không cần lo lắng những người này sẽ tiếp tục đến điều tra.
Hắn chỉ cần tìm thời gian đi thu phí tổn là được rồi.
Úc Diệu Đồng thấy Diệp Mặc đã xử lý tốt chuyện này.
Cô cảm thấy yên lòng, ngược lại nói:
– Chủ tịch Diệp, ý của tôi là, nếu có thể mua được mảnh đất Lưu Xà này, chúng ta sẽ không có nhiều phiền phức như vậy.
Nếu chẳng may chúng ta kinh doanh lớn, Lưu Xà phát triển lên, tôi sợ người khác sẽ đỏ mắt.
Tuy rằng Úc Diệu Đồng không nói người khác này là ai, nhưng Diệp Mặc lại biết rất rõ.
Hắn biết lời Úc Diệu Đồng nói là sự thật.
Tuy rằng hiện tại HP và KL hai nước này không hề có chút động tĩnh nào, nhưng rất khó nói được chuyện gì sẽ xảy ra.
– Chị Úc, chờ sau khi chị Nguyệt Hoa qua, hai chị lập tức thương nghị về phương án cụ thể có thể mua quyền sở hữu Lưu Xà của hai nước.
Xem bọn họ nói thế nào.
Diệp Mặc cũng cho rằng vấn đề đất này không thể không lập tức giải quyết.
Nếu không giải quyết được điều này, chẳng trước thì sau, Lưu Xà sẽ trở thành một tai hoạ ngầm.
Hứa Bình lại thận trọng gật đầu nói:
– Chú ba, kỳ thật anh cho rằng một khi Lưu Xà có thể thành cho địa bàn của riêng chúng ta, chúng ta hoàn toàn có thể bắt đầu thành lập một Ẩn Môn.
Không, bắt đầu thành lập một Ẩn Môn công khai, khiến mọi người đều biết tới sự phồn thịnh của Lưu Xà.
Úc Diệu Đồng cười nhạt nói:
– Anh hai Hứa nói vậy vẫn còn hạn chế.
Tôi nghĩ nếu như có một ngày, chúng ta có thể xây dựng Lưu Xà trở thành một thành phố cùng loại với quốc gia, đó là một sáng kiến lớn tới mức nào.
Đến lúc đó chúng ta sẽ gọi nơi này là Lạc Nguyệt thành.
Diệp Mặc mỉm cười.
Nếu là một mình hắn, hắn căn bản sẽ không suy nghĩ tới việc thành lập một thành phố.
Nhưng hiện tại người đi theo hắn càng ngày càng nhiều.
Mà trên thực tế cho dù bản lĩnh của anh lớn hơn nữa, cũng sẽ bị một vài quy tắc của thế giới này hạn chế.
Nếu quả thật có thể thành lập một thành phố hoàn toàn thuộc về chính mình, thật sự là một chuyện tốt.
Thế nhưng Diệp Mặc cảm giác Lưu Xà này cũng không thích hợp để thành lập thành phố.
Ở đây đất quá nhỏ.
Cho dù có thể mua được quyền sở hữu đất của hai nước kia, nhưng vẫn quá nhỏ.
Còn một điều nữa, tu vi của hắn quá thấp.
Thậm chí ngay cả Trúc Cơ cũng chưa hoàn thành.
Thành lập một thành phố nói thì đơn giản, nhưng khi làm quả thực còn khó hơn cả lên trời.
Bất kể có quân đội hay không, một quả pháo của người ta đã đủ để tiêu diệt anh.
Trong lòng Diệp Mặc còn có một kế hoạch lớn hơn.
Chỉ có điều tu vi của hắn thật sự là quá thấp.
Nếu tu vi của hắn thật sự đạt được một trình độ nhất định, hắn thật sự có thể thành lập một thành phố.
Đến lúc đó hắn sẽ bố trí một trận pháp phòng ngự ở thành phố này.
Tuy rằng trận pháp phòng ngự hắn có thể bố trí ra ở Tu Chân Giới rất rác rưởi, nhưng đối phó với công kích bình thường ở đây, lại hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì.
Chỉ có điều Diệp Mặc cũng biết, khả năng của chuyện này có thể tính gần như bằng không.
Đừng nói ở trong này không có khả năng có Trúc Cơ.
Cho dù hắn có Trúc Cơ thì thế nào? Nơi này có linh thạch không? Có vật liệu bày trận không?
Không suy nghĩ tới vấn đề này, đám người Diệp Mặc quyết định xong một vài chi tiết quản lý công ty, điện thoại phòng họp liền vang lên.
Úc Diệu Đồng nhấc điện thoại lên nghe vài câu nói, sắc mặt lập tức đại biến.
– Khi đám người Dương Cửu và Phương Nam kiểm tra ở Lưu Xà, Hàn Tử bị người ta đánh trọng thương.
Hơn nữa vết thương còn rất nặng.
Tiểu Hỏa nói người đánh Hàn Tử chính là người trong quân đội.
Bởi vì có rất nhiều cảnh sát cũng tới Lưu Xà, cho nên Dương Cửu và Phương Nam không thể sai người động thủ.
Úc Diệu Đồng để điện thoại xuống, nói dăm ba câu về chuyện vừa xảy ra.
Diệp Mặc lập tức đứng lên.
– Chị Úc, chị và Khinh Tuyết lập ra chương trình cho công ty.
Tôi đi xem tình hình thế nào trước.
Về sau, chuyện công ty đều do Khinh Tuyết toàn quyền phụ trách.
Khinh Tuyết, anh giao chỗ này cho em.
Anh ra ngoài một chút.
Ninh Khinh Tuyết gật đầu nói:
– Anh đi đi.
Chuyện ở đây em sẽ giúp anh xử lý tốt.
Khi Diệp Mặc tới gặp nơi xảy ra sự cố, người của Phương Nam và Dương Cửu đã bị hơn hai mươi người lính mặc trang phục ngụy trang chĩa súng vào.
Còn có hơn mười người cảnh sát đồng thời đứng ở đó.
Trong tay mỗi người đều cầm súng lục.
Không khí rất căng thẳng.
Hàn Tử nằm trên mặt đất, trên đùi đều là máu.
Ở bên cạnh anh ta còn có một gã thanh niên.
Bất quá người thanh niên này rõ ràng bị một phát súng bắn vào trúng tim, đã chết.
– Anh Diệp…
– Lão đại…
Diệp Mặc vừa tới, Phương Nam và Dương Cửu lập tức kêu lên.
Diệp Mặc gật đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người cầm súng đứng xung quanh.
Hắn chỉ vào thanh niên đã chết và Hàn Tử đang nằm trên mặt đất hỏi:
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Phương Nam lập tức nói:
– Những người này tự xưng là người ở doanh trại quân đội vùng biên giới, tiến vào trung tâm cao ốc của công ty để điều tra.
Tôi và Dương Cửu liền ngăn cản bọn họ.
Ai biết những người này không nói đạo lý, lập tức bắn chết Kiến Lượng, còn đả thương Hàn Cửu.
Vài tiếng vỗ tay vang lên.
Một giọng điệu âm hiểm thanh âm nói:
– Không thoải mái sao? Cuối cùng cũng có một người có thể nói chuyện tới.
Nếu còn chưa tới, tôi liền dẫn người trực tiếp đánh vào.
Một người ngăn cản giết một người, hai người ngăn cản giết hai người.
Diệp Mặc lạnh lùng thoáng nhìn về phía người đàn ông mặc trang phục ngụy trang.
Trên người còn mang dấu hiệu của một sĩ quan Chuẩn úy, hơn nữa còn là Chuẩn uý cấp cao nhất.
– Anh rất ngạo mạn.
Người này có phải là do anh giết hay không? Còn nữa, ai cho phép anh giết người ở đây?
Diệp Mặc lạnh giọng nói.
Người sĩ quan chuẩn uý này đồng thời quan sát Diệp Mặc từ trên xuống dưới một lát, sau đó lạnh lùng nói:
– Tôi giết người chẳng lẽ còn cần anh phê chuẩn sao? Nếu lại có người ngăn cản, tôi không ngại giết toàn bộ.
Không phải nói cho tôi biết đây không phải là địa bàn của tôi.
Đồng thời tôi cũng nhắc cho anh biết, đây cũng không phải địa bàn của anh.
Nghe nói ở Lưu Xà nắm đấm của ai lớn, người đó liền có đạo lý.
Hiện tại nắm tay tôi lớn hơn so với anh, ách…
Người sĩ quan chuẩn uý này còn chưa nói xong, gã đã ôm chặt lấy cổ.
Nhưng gã không có cách nào ngăn được máu đang trào ra.
Gã hoảng sợ trừng mắt nhìn Diệp Mặc.
Gã thật sự thật sự không ngờ được có người dám động thủ với gã.
Vừa rồi, khi gã nói chuyện, gã chỉ thấy tay người này thoáng động một cái mà thôi.
– Anh dám giết tôi…
Tuy rằng gã muốn nói thêm vài câu, nhưng chỉ có thể nhìn thấy miệng gã động đậy.
Bịch…
Người sĩ quan chuẩn uý ngã trên mặt đất, vẫn mở to mắt không thể tin được.
Không ngờ gã bị người ta giết chết.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Xem ra nắm tay tôi lớn hơn so với anh.
Răng rắc…
Binh lính mặc trang phục ngụy trang ở xung quanh đã có mấy người kịp phản ứng.
Họ nhanh chóng nâng súng lên, muốn nổ súng vào Diệp Mặc.
Phụt…
Vài tia máu chợt xuất hiện.
Ba người vừa nâng súng lên đều bị chém đứt cổ tay.
Súng rơi trên mặt đất.
Ba người này cũng lập tức ngã trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch.
Diệp Mặc nhìn lướt qua đám binh lính và cảnh sát phía sau còn đang bị chấn động, lạnh lùng nói:
– Sở dĩ không giết ba người này, bởi vì tôi vẫn chưa nói ra quy củ của tôi.
Quy củ của tôi là nếu như có người dám ở trước mặt tôi, dùng súng chỉa vào người của tôi, tôi sẽ giết không chút do dự.
Còn nữa, về sau nếu như có người nào dám giết người ở Lưu Xà, vậy người đó cần phải đền mạng.
Không ai thấy Diệp Mặc đã động thủ như thế nào.
Hiện trường lập tức trở nên yên lặng.
Nhìn ba người chẳng hiểu tại sao đã bị chặt đứt cổ tay, những người phía sau đều không tự chủ được buông súng trong tay xuống.
Ngay cả đám người Dương Cửu và Phương Nam cũng ngây ngẩn cả người.
Diệp Mặc dám trực tiếp giết sĩ quan.
Tuy rằng nơi này là Lưu Xà, nhưng dù sao mọi người còn đều có quốc tịch Trung Hoa mà.
Người thanh niên trước mắt này thật thái quá.
Dường như hắn chỉ cần động tay một cái, là có thể giết người một cách vô hình.
Cho dù có một trăm cái mạng, cũng không đủ cho người này giết.
Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đi ra.
Anh ta nhìn đám người phía sau nói:
– Đều để súng xuống cho tôi…
Kỳ thật không cần người đàn ông này nói, những người phía sau anh ta đã hạ súng xuống.
Sau khi người này nói với đám người phía sau xong, mới đi đến trước mặt Diệp Mặc, rất đúng mức nói:
– Chúng tôi đến từ doanh trại ở biên giới.
Tôi tên là Lý Đống.
Anh rất lợi hại.
Hẳn là anh đã tu luyện cổ võ? Nhưng chẳng lẽ anh lợi hại, hoặc là nói anh xuất thân trong Ẩn Môn.
Anh giết sĩ quan của chúng tôi? Cho dù anh giết tất cả những người của tôi ở đây, chẳng lẽ Lưu Xà chật hẹp nhỏ bé này, có thể chống được đội quân của chúng tôi sao?
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Nói như vậy, người của tôi ở Lưu Xà nên bị các anh giết? Khi các anh nổ súng, chẳng lẽ chúng tôi phải giơ tay lên chờ anh tới giết sao?
– Điều này sao có thể đánh đồng được? Chúng tôi tới bắt người, lỡ tay đả thương người này là chuyện rất bình thường.
Nếu chúng tôi thật sự muốn nổ súng, chẳng lẽ chỉ chết một người sao? Tôi đoán, hẳn tất cả những người ở đây đều đã chết hết rồi? Hơn nữa, sĩ quan cấp uý Liêu chỉ lỡ tay giết một người bình thường, nhưng không ngờ anh lại giết một chuẩn uý bậc nhất.
Cho dù anh ta phạm sai lầm, cũng không tới phiên anh tới giết người.
Mặc Lý Đống càng lúc càng đỏ bừng lên.
Giọng nói của Diệp Mặc lập tức biến thành lạnh lùng.
– Giết người là phạm sai lầm? Nói như vậy các anh trời sinh đã tài trí hơn người sao? Rất xin lỗi, ở Lưu Xà này, anh hãy thu tài trí diễn xuất hơn người của anh về đi.
Mọi người ở đây đều bình đẳng.
Người nào giết người, người đó đền mạng.
Cút đi, nơi đây không chào đón các người.
Nếu còn tiếp tục dông dài, tôi sẽ gọi người mời các người đi ra ngoài.
– Anh… Tôi mặc kệ anh là ai.
Cho dù hiện tại anh giết tôi, tôi vẫn nói với anh giết quan quân là tội chết.
Chúng tôi tới bắt Quách Khởi và Phương Vĩ.
Anh nói xem có phải hai gã tội phạm bỏ trốn còn đang ở đây không? Tôi có thể đi.
Thế nhưng sau khi tôi đi, khi quay lại chính là xe tăng và đại bác.
Giọng điệu Lý Đống cũng trở nên không khách khí.
Có thể thấy được cho dù Diệp Mặc lợi hại, nhưng anh ta vẫn không đem sống chết để vào mắt.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.
– Cút… Trở về nói cho cấp trên của các anh biết, hôm nay Quách Khởi và Phương Vĩ đã tới được chỗ tôi.
Còn có tên Khâu Chí Phi kia nữa.
Bảo gã rửa cổ đi.
Ai khiến đội trưởng Lô có bất kỳ tổn thương gì, cho dù là Hàn Tại Tân cũng không bảo vệ được gã.
– Cái gì? Thủ trưởng Hàn?
Lý Đống khiếp sợ, sau khi nói ra những lời này, lập tức liền phản ứng.
Người có thể biết thủ trưởng Hàn, thậm chí còn gọi thẳng tên của ông ta, khẳng định không phải là người đơn giản.
– Rốt cuộc anh là ai?
Giọng điệu Lý Đống đã không còn cương quyết như vừa rồi.
Người giết chết một chuẩn uý cấp bậc cao nhất giọng điệu còn ác liệt như thế, đây vẫn lần đầu tiên anh ta nhìn thấy.
– Trở về nói cho cấp trên của các anh biết, hôm nay khẳng định Diệp Mặc này sẽ dẫn theo Quách Khởi và Phương Vĩ đến thăm hỏi, mời ông ta điều tra rõ ràng nguyên nhân hậu quả của của chuyện này.
Bằng không đừng trách Diệp Mặc tôi không khách khí.
Tuy rằng Diệp Mặc thưởng thức dũng khí của Lý Đống, nhưng đối với cách làm của loại người cho rằng mình cao hơn người khác một bậc, hắn lại thực sự không thích.
Hắn từ Tu Chân Giới qua.
Người Tu Chân Giới chỉ cần có tu vi cao hơn so với đối phương một chút, lập tức liền cảm giác cao hơn người một bậc.
Thật sự không khác gì cách làm của tên Lý Đống này.
– Anh, anh chính là Diệp Mặc? Diệp Mặc ở Yến Kinh…
Sắc mặt Lý Đống lập tức đại biến.
Trong lúc nhất thời không ngờ không biết nên nói gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 432: Im Lặng Rút Lui
Im Lặng Rút Lui
N
gười đằng sau Lý Đống đều nhìn anh ta một cách rất kinh ngạc.
Diệp Mặc nổi tiếng lắm sao? Sao bọn họ chưa từng nghe danh qua? Tại sao đội trưởng Lý lại đối đãi với người này bằng thái độ này?
Tuy là họ đều không biết Diệp Mặc là ai nhưng nhiều người cũng đoán ra hắn không hề tầm thường.
Họ tuy chưa từng nghe qua Diệp Mặc nhưng Thủ trưởng Hàn Tại Tân thì không ai là không biết.
Người thanh niên trước mặt này gọi thẳng tên của Hàn Tại Tân thì chắc chắn hắn không phải là người bình thường.
Trong lòng Lý Đống vô cùng chấn động, người khác không biết lai lịch của Diệp Mặc không có nghĩa là anh ta không biết.
Bởi anh ta chính là người của Lý gia Yến Kinh, tuy thuộc loại chi thứ nhưng Lý gia Yến Kinh đã mệnh lệnh rõ ràng Diệp Mặc là người đầu tiên bọn họ kết giao.
Bất luận có bất kì người nào dám đắc tội với Diệp Mặc, thì lập tức bị đuổi khỏi Lý gia.
Nghĩ tới đây, mồ hôi sau lưng Lý Đống chảy ra.
Tuy anh ta không sợ chết nhưng bị đuổi khỏi gia tộc đó là điều sỉ nhục.
Tuy anh ta nghe nói Diệp Mặc cũng bị đuổi khỏi Diệp gia nhưng Lý Đống sao có thể so sánh với Diệp Mặc cơ chứ?
Tuy chuyện anh ta biết rất ít nhưng đối với chuyện diệt vong của Tống gia Yến Kinh thì anh ta cũng biết một ít.
Nghe nói lúc đầu Tống gia vì loại bỏ Diệp Mặc, thậm chí Tống Thiếu Văn muốn ép cưới vị hôn thê Ninh Khinh Tuyết của hắn, sau đó lại chọc giận Diệp Mặc.
Kết quả bây giờ Tống Thiếu Văn đã hoá thành một nấm đất vàng rồi.
Tống gia cũng tan thành tro bụi còn Diệp Mặc vẫn là Diệp Mặc.
Liêu Uý Quan có thể cũng giống như Tống Thiếu Văn, chết thì chết rồi.
Lúc đầu Tống Kì Minh bị giết một cách quái lạ.
Cho dù là mọi người đều biết đây chắc là do Diệp Mặc động thủ nhưng cũng không thấy ai dám làm gì hắn.
Ngay cả Uý Quan thì cũng đừng so sánh với Tống Kì Minh, cho dù là một cánh tay của Tống Thiếu Văn cũng không bằng, bị Diệp Mặc giết, đoán là đến một cái gợn sóng cũng chả nổi lên.
Đáng buồn cười là vừa rồi chính mình còn nói muốn Diệp Mặc đền mạng, thậm chí còn phải báo lên trên.
Bây giờ nghĩ lại, mình đúng là quá ngây thơ.
Đừng nói Diệp Mặc là ai, cho dù Diệp Mặc không lợi hại như vậy, chả nhẽ quân đội quốc gia có thể đánh tới sao? Lưu Xà không phải lãnh thổ của Hoa Hạ, nếu đánh đến thật vậy thì bằng với việc tuyên chiến trực tiếp với quốc gia khác.
Huống chi nơi này là chỗ của Diệp Mặc, không những Liêu Chuẩn Uý chết rồi đồng nghĩa với chết vô ích, kể cả tên Khâu Chí Phi cũng xong luôn.
Khâu gia có lợi hại hơn nữa cũng không lợi hại hơn Tống gia thời kì toàn thịnh.
Không ngờ Quách Khởi và Lô Lâm lại quen Diệp Mặc.
Điều đó đã không đơn giản như mặt ngoài nữa rồi, đây là Khâu gia khiêu khích Diệp Mặc, Khâu gia đấu tranh với Diệp Mặc.
Họ nếu lại ra mặt, chỉ có thể là sự tồn tại của vật hi sinh mà thôi.
-Diệp tiền bối, xin lỗi, tôi chỉ là nghe theo mệnh lệnh ở trên, không phải có ý đến mạo phạm anh.
Quách Khởi và Phương Vĩ giết sĩ quan, chuyện này tôi không thể làm chủ được.
Lý Đống tuy mồ hôi lạnh ứa ra nhưng anh ta biết đây là trâu bò đánh nhau, anh ta bị liên luỵ.
Nếu đã đắc tội với Diệp Mặc, trong óc anh ta nhanh chóng chuyển suy nghĩ nên làm gì bây giờ.
Diệp Mặc cười lạnh lùng:
-Ồ, sao cái tôi nghe được lại không giống với cậu nói thế? Tôi nghe nói cái tên Khâu Chí Phi mượn rượu giả điên, gây rối với đội trưởng Lô.
Sau đó sĩ quan đó và Uý Quan bên cạnh Hứa Thạch đó chủ động lên trước hỗ trợ? Còn ép đội trưởng Lô đồng ý.
Là Quách Khởi giúp Lô Lâm dưới sự phản kháng mới giết được bọn cặn bã làm nhục đội trưởng Lô.
-Cái gì?
Lý Đống liền biết anh ta và đồng đội đều bị người ta lợi dụng.
Chả trách chuyên điều mình qua để bắt giữ Quách Khởi.
Mỗi lần tới đều sợ ngộ nhỡ sự việc bị lôi ra, Lý gia của anh ta cũng chỉ có thể nói giúp Khâu gia.
Trong chớp nhoáng, Lý Đống khó chịu giống như ăn một con ruồi đầu xanh vậy.
Anh ta sớm đã không để ý đến cái quang minh chính đại mà Diệp Mặc nói.
Tuy anh ta biết Quách Khởi chắc chắn là cố ý giết người, tuyệt đối không phải giúp phản kháng.
Nhưng đây đã là thứ yếu rồi, chủ yếu là anh ta bị người ta lợi dụng mà không biết.
Liêu Uý Quan chết thì đã chết rồi.
Gã ta vốn lợi dụng người của anh ta phái đến nhưng ba chiến sĩ bị Diệp Mặc chặt đứt tay lại là anh em của anh ta.
Chuyện này hoàn toàn là trách nhiệm của anh ta.
Nếu bị lợi dụng để đối phó với người khác thì chả nói, đằng này cứ đối phó với bạn của Diệp Mặc.
Tuy Diệp Mặc nói cũng đúng, để so sánh thì anh ta tin Diệp Mặc hơn.
Lời của tên Khâu Chí Phi kia có chút đáng ngờ.
Hơn nữa với thân phận và địa vị của Diệp Mặc thì không cần phải vì chuyện nhỏ này mà phải nói dối.
Nếu hắn muốn bảo vệ Quách Khởi và Phương Vĩ thì nói thẳng đây là người của hắn là được.
Một số quân sĩ mà Lý Đống đưa đến cũng cảm thấy có cái gì không đúng.
Bọn họ đều nghe lời Diệp Mặc, dường như lúc họ nhận được nhiệm vụ, Liễu Uý Quan nói không giống nhau lắm.
Cũng đúng, đội trưởng Lô là một nữ đội trưởng của đội đặc chủng, cô làm sao có thể đi giúp người khác giết quan quân chứ?
-Diệp tiền bối, lần này tôi là thằng khốn, tôi không nên không điều tra đã đến bắt người.
Tôi phải cứu anh em của tôi trước, khi về tôi sẽ thỉnh tội với anh sau.
Lý Đống xin lỗi Diệp Mặc xong lại tát chính mình hai cái “bạt –bạt”
Làm xong, Lý Đống liền quay đầu lại nói -Lập tức đưa ba người họ đến bệnh viện cấp cứu, nhất định phải giữ được tay của họ.
Lý Đống đương nhiên biết mình có hơi phô bày nhưng anh ta không cam lòng.
Nếu đã đắc tội với Diệp Mặc rồi thì anh ta cũng phải cho tên lợi dụng anh ta ăn một nắm ruồi bọ.
Huống chi đây cũng không được tính là lợi dụng Diệp Mặc, tên Điều Du khốn khiếp này quả nhiên không an phận.
Nhìn binh sĩ hung hãn đông đảo tiến đến, sau đó lại đi một cách vội vàng, Diệp Mặc thầm than.
Nếu hắn không phải Diệp Mặc, có lẽ dù biết là mình sai rồi, Lý Đống cũng sẽ bắt người đi không chút do dự.
Đôi khi, thế giới này lại bất đắc dĩ như thế.
Tuy Lý Đống có chút khí khái nhưng cái loại kiêu ngạo của con em gia tộc đó không phải là loại Diệp Mặc thích.
Hơn nữa hai cái tát cuối cùng của Lý Đống rõ ràng là làm trò, điều này đúng là khiến hắn khinh thường.
Nhưng bất luận là có phải làm trò hay không, Lý Đống cũng là có chút chịu trách nhiệm, còn nhớ phải cứu thủ hạ của mình.
Diệp Mặc tuy có thể cứu chữa tay bị đứt của bọn họ nhưng đối với người mà cầm súng chĩa vào mình thì Diệp Mặc sẽ không làm bất cứ loại chuyện như thế, chỉ cần làm là phải chịu trách nhiệm.
-Xin lỗi anh, Diệp Mặc, là bọn tôi đem phiền phức đến cho anh.
Quách Khởi và Phương Vĩ đã biết có người đến bắt bọn họ.
Lúc này cũng đi ra nhưng lúc bọn họ đi ra, người Lý Đống mang tới đã đi rồi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
-Cái này là phiền toái đối với các cậu nhưng tôi không cho nó là phiền toái, chiều chúng ta đi biên doanh Quách Khởi dường như có chút thất thần, không nghe rõ Diệp Mặc vừa nói cái gì mà do dự một chút mới nói:
-Anh Diệp, Tiểu Trì bây giờ vẫn khoẻ chứ?
-Tiểu Trì?
Diệp Mặc hơi sửng sốt, không nhớ ra ai là Tiểu Trì.
Phương Vĩ vội nói:
-Sư phụ, anh Quách nói là Trì Uyển Thanh, người đi không lâu, cô ấy đã rời khỏi bộ đội.
Cô ấy nói với chị Lô là phải đi tìm sư phụ, sau đó không có liên hệ với bọn con nữa, cho nên…
Diệp Mặc liền hiểu ra, xem ra Quách Khởi hiểu không rõ lắm về chuyện của mình và Ninh Khinh Tuyết.
Anh ta tưởng mình vẫn luôn ở cùng với Trì Uyển Thanh.
Tuy nhiên Quách Khởi vừa hỏi như vậy, trong đầu Diệp Mặc liền hiện ra khuôn mặt thanh tú của Trì Uyển Thanh, Diệp Mặc vẫn luôn đối xử với cô giống như đối xử với Diệp Lăng, cảm giác giống như em gái mình vậy.
Nhưng từ việc cô và Ninh Khinh Tuyết cùng đi tới sa mạc tìm hắn thì hắn đã hiểu ra thái độ của Trì Uyển Thanh đối với mình dường như không giống như thái độ Diệp Lăng đối với mình.
Nghe Ninh Khinh Tuyết nói cô đi Anh du học, bây giờ không biết như thế nào rồi.
Ngây ra một lát, Diệp Mặc mới nhớ ra Quách Khởi đang hỏi hắn, Diệp Mặc cười khổ lắc đầu nói:
-Sau đó tôi chỉ là gặp mặt cô ấy một lần, nghe nói cô ấy đi Anh rồi, tình hình sau đó thì tôi không biết.
-Sư phụ, sư phụ nói đưa con và Quách ca đi biên doanh?
Phương Vĩ nhớ ra chuyện vừa nãy, tuy anh ta biết Diệp Mặc sẽ không hại anh ta và Quách Khởi nhưng vẫn không kìm nổi mà hỏi.
Diệp Mặc gật đầu nói:
-Ừ, sau khi ăn trưa xong, chúng ta sẽ đi, Mạc Hải có một chiếc máy bay trực thăng ở đây, đến lúc đó chúng ta đi trực thăng qua đó là được.
-A, đi thật à, sư phụ, nhưng mà chúng ta mà đi thì làm gì có mạng mà trở về?
Phương Vĩ nói mà lo lắng, cho dù biết Diệp Mặc sẽ không hại anh ta nhưng đi rồi thì chết là chắc chắn, điểm này anh ta cũng biết.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng:
-Nếu không đi chúng ta cứu người kiểu gì?
-Đúng vậy, hoá ra là đi cứu chị Lô… Không đúng, sư phụ, cho dù là chúng ta đi cứu chị Lô cũng có thể lén lút đi mà.
Nói ra một cách quang minh chính đại như thế sau đó đi há chẳng phải là chui đầu vô lưới sao.
Phương Vĩ phản ứng lại.
-Bất kể có phải là tự chui đầu vào lưới không, ta đều nhất định phải đi.
Quách Khởi xiết chặt nắm tay nói.
Phương Vĩ liền nói:
-Anh Quách, em cũng đi, chỉ là nếu lén lút đi, em nghĩ nắm chắc hơn.
Đúng thế, Quách Khởi cũng nhìn Diệp Mặc có chút khó hiểu.
Đến biên doanh đường hoàng như thế đúng là chả khác gì muốn chết.
Diệp Mặc xua tay -Chúng ta cứ đi một cách quang minh chính đại, chờ ăn trưa xong chúng ta liền xuất phát.
Biên Doanh là tên gọi tắt của chỗ đóng quân của Hoa Hạ.
Thực ra mười đại quân khu Hoa Hạ thì có sáu quân khu thuộc Biên Doanh, đều là tên gọi tắt đóng ở của quân đội đóng ở biên giới.
Chỉ là vì bây giờ chiến sự quốc tế rất ít, loại xưng hô Biên Doanh này cũng dần dần bị gạt ra rìa, chỉ là mọi người nói quen rồi, nên cũng cứ nói tiếp về sau.
Liệt Ưng của Quách Khởi, chiến đội đặc chủng cũng chính là một quân đoàn đặc chủng thuộc quân khu cấp dưới của Biên Doanh Tương Vân.
Cho dù thời kì hoà bình nhưng nhiệm vụ tác chiến của quân đoàn đặc chủng vẫn nhiều hơn nhiệm vụ của quân đoàn bình thường, giống như lần trước Lô Lâm bọn họ đi vùng phụ cận biên giới tiến hành nhiệm vụ.
Tương tự với hình thức của quân đoàn đặc chủng này, gần như mỗi quân khu đều có.
Loại quân đoàn đặc chủng này có chút khác với bộ đội đặc chủng chữ Phi của Yến Kinh.
Hoặc là nói không yêu cầu nghiêm khắc như bộ đội đặc chủng chữ Phi Quân đoàn đặc chủng bọn Quách Khởi thuộc quân đoàn đặc chủng thứ bảy, phía dưới tổng cộng có tám nhánh chiến đội đặc chủng, Liệt Ưng mà Lô Lâm dẫn dắt cũng chỉ là một nhánh trong đó mà thôi.
Mà Lý Đống vốn không thuộc chiến đội đặc chủng, chỉ vì Quách Khởi của Liệt Ưng đã giết quan quân, anh ta tạm thời bị điều đến trợ giúp bắt giữ Quách Khởi mà thôi.
Lý Đống vốn nghĩ chuyện này là một chuyện tốt, chỉ cần bắt được người, công trạng sẽ đến tay nhưng anh ta không ngờ rằng trong này vẫn còn nhiều thủ đoạn lừa bịp như vậy.
Lý Đống bị người ta lợi dụng đương nhiên rất không thoải mái.
Tuy anh ta không dám làm gì Diệp Mặc nhưng lại cố ý cứu thủ hạ ra trước sau đó không hề phản ánh tình hình của Diệp Mặc về, mục đích chính là để Diệp Mặc giáo huấn cho cái tên đã hại mình một phen!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 433: Xong Rồi
Xong Rồi
B
ởi vì Lý Đống không chào hỏi, trực thăng của Diệp Mặc không có cách nào dừng ở trong quân khu được, chỉ có thể hạ cánh xuống một chỗ khác xa.
Tuy đã gọi một chiếc xe đi về hướng quân khu nhưng mấy người Diệp Mặc vừa đến cửa quân khu là đã bị người chặn lại.
Taxi bị chặn lại ở cửa doanh trại quân đội, trong lòng Diệp Mặc hiểu rõ.
Hắn đương nhiên biết không có giấy chứng nhận thì taxi không vào được trọng địa quân khu.
Nhưng cùng lúc đó thì Diệp Mặc đã biết Lý Đống không hề chuyển lời của hắn về.
Tuy hắn không phải nhân vật to lớn gì nhưng Diệp Mặc tin cho dù là tư lệnh viên của quân khu cũng sẽ nể mặt hắn.
Bây giờ hắn bị chặn ở cửa, rõ ràng Lý Đống không chuyển lời của hắn về, dụng ý này không nói cũng biết.
Diệp Mặc thầm cười nhạt.
Tên Lý Đống này quả nhiên không phải rắn rỏi khí khái như vẻ bề ngoài.
Hoặc là nói anh ta nhiều cơ mưu.
Nhưng dùng cơ mưu với Diệp Mặc thì anh ta đúng là đồ mắt không tròng, đã nhìn lầm người rồi.
Sở dĩ Diệp Mặc để Lý Đống truyền lời về là vì hắn không muốn chuyện này làm to ra.
Chuyện hắc ám này khắp nơi đều có, hắn không phải Chúa cứu thế, hơn nữa hắn cũng không muốn đi ngăn chặn hoàn toàn chuyện này, hắn biết điều này là không thể.
Hắn đến chỉ là muốn cứu Lô Lâm ra, sau đó tiêu trừ hết lệnh truy nã của Quách Khởi và Phương Vĩ mà thôi.
Diệp Mặc xuống xe còn đỡ, Quách Khởi và Phương Vĩ vừa xuống xe đã lập tức bị quân sĩ ở cửa nhận ra.
Chỉ là không chờ hai tên lính này giơ súng trong tay lên, Diệp Mặc đã đưa giấy xác thực ra.
Hắn đến cứu người chứ không phải đến đại sát một trận.
Phản ứng của những binh lính này rất bình thường, họ căn bản không biết nội tình, cho dù là họ biết họ cũng chỉ thi hành theo mệnh lệnh.
Dấu chạm nổi khá to xuất hiện trước mắt hai vệ binh, Huấn luyện viên của Phi Tuyết- đội quân mũi nhọn đặc chủng, mấy chữ này sáng tới suýt thì làm mù mắt hai tên bảo vệ này.
Những tên binh sĩ bảo vệ này đều trải qua cuộc huấn luyện nghiêm khắc, ai, giấy chứng nhận gì đến trước mắt đều có thể nhận ra.
Huấn luyện viên của đội quân mũi nhọn đặc chủng Phi Tuyết chả khác nào Huấn luyện viên trưởng của đội quân mũi nhọn đặc chủng Hoa Hạ.
Đây là quân hàm của cấp bậc Tướng, tuy không lĩnh quân nhưng vị trí lại bày ở chỗ đó.
-Mời thủ trưởng vào.
Hai tên lính liền chào một cái, họ không có chút nào hoài nghi về thân phận của Diệp Mặc.
Đừng nói giấy chứng nhận này là thật, cho dù có là giả thì có ai dám làm giả ở quân khu?
…
-Sư phụ, người…
Phương Vĩ vốn cảm thấy lo lắng với sự tiến vào một cách quang minh chính đại của Diệp Mặc, lúc này thì càng thêm sửng sốt.
Quách Khởi và anh ta giống nhau, không biết Diệp Mặc lai lịch thế nào mà lại là thủ trưởng.
Diệp Mặc mỉm cười, nói:
-Hai người chỉ cần đưa tôi đi tới đoàn đội của hai người, tôi đi nói thẳng với đoàn trưởng của hai người.
Cho dù vậy nhưng Diệp Mặc vẫn cảm ơn cái tên tuổi có chút giả này mà Hàn Tại Tân đưa cho hắn, nếu không hắn chỉ có thể động thủ.
Diệp Mặc không muốn động thủ với những bảo vệ này nhưng hắn có ranh giới của hắn, nếu họ phạm đến mình thì hắn cũng sát phạt vô tình.
-Là Quách Khởi và Phương Vĩ…
Ba người Diệp Mặc vừa đi đến đoàn đội của chiến đội đặc chủng liền có người nhận ra hai người này, lập tức có binh lính quay về báo cáo, đã có người cầm súng vây lại.
-Là anh, huấn luyện viênDiệp…
Một tên sĩ quan hàm thiếu tá đang đi ra, đúng lúc thấy Diệp Mặc.
Anh ta nói xong câu này liền vội vã chạy tới.
-Anh là Trần Hoành Triết.
Diệp Mặc thản nhiên nói.
Hắn quen người này.
Lúc đầu ở sa mạc, trong số người hắn cứu thì có Trần Hoành Triết.
Anh ta là đồng đội của Lý Hồ, không biết sao lại đến quân khu Tương Vân, còn quân hàm thiếu tá nữa.
Dường như biết Diệp Mặc không khoái anh ta lắm, Trần Hoành Triết cười gượng nói:
-Vì quân khu Tương Vân thiếu người, tôi bị điều đến dẫn hai phân đội.
Lần trước ơn cứu mạng của huấn luyện viên tôi vẫn chưa cảm ơn…
Diệp Mặc xua tay -Quên đi, tôi đến tìm lãnh đạo của các anh, sao giờ không thấy ông ta?
Thấy Quách Khởi và Phương Vĩ đằng sau Diệp Mặc, Trần Hoành Triết liền hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.
Tuy lúc anh ta ở Phi Hồ cũng rất ích kỉ nhưng không có nghĩa là anh ta không có đầu óc.
Việc của Quách Khởi, anh ta thân là một phó huấn luyện viên của quân đoàn đặc chủng thứ bảy đương nhiên phải rõ.
Chỉ là không ngờ Quách Khởi và Phương Vĩ lại quen Diệp Mặc, còn làm phiền hắn đại giá đến biên doanh.
Cái này mà truyền đến Yến Kinh, tuyệt đối là một chuyện lớn.
Anh ta giống Lý Đống, đều là người hiểu rõ Diệp Mặc.
Người khác không biết Diệp Mặc nhưng anh ta có thể không biết sao? Cho dù là Hàn Tại Tân nhờ Diệp Mặc làm chút chuyện cũng rất khó, đừng nói để hắn đích thân phải đi một chuyến.
Điền Du chắc là xong đời rồi, đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu của Trần Hoành Triết.
-Mấy người muốn làm gì? Tạo phản à? Còn không mau giải tán.
Trần Hoành Triết quay đầu hét lên với mấy tên cầm súng xông lên.
Mấy binh lính này nếu không phải Diệp Mặc và Trần Hoành Triết đang nói chuyện với nhau, Quách Khởi và Phương Vĩ cũng đang ở một bên thì nói không chừng đã nổ súng từ lâu rồi.
Bây giờ Trần Hoành Triết quát lớn bọn họ như vậy, họ liền biết việc này dường như có chút không đúng nhưng anh ta là huấn luyện viên, họ sao mà dám không nghe, liền nhao nhao giải tán.
-Huấn luyện viên, tôi đưa anh đi, đoàn trưởng Điền đang ở sân huấn luyện, vì huấn luyện viên Hứa Thạch đã đến đây nên đoàn trưởng Điền phải đi xem xét và kiểm tra tình hình huấn luyện của quân đoàn thứ bảy với đoàn trưởng Hứa Thạch.
Trần Hoành Triết trả lời rất cẩn thận.
Diệp Mặc gật đầu -Được, bây giờ anh đưa tôi đi gặp người họ Điền đấy, loại người như anh ta cũng có thể leo đến chức đoàn trưởng xem ra cũng không đơn giản.
Diệp Mặc không phải là gà mờ, hắn đương nhiên hiểu Khâu Chí Phi dám động thủ với Lô Lâm ở trong quân doanh chắc chắc đằng sau có người chống đỡ.
Nếu nói địa bàn của mình xảy ra loại chuyện này, tình hình chi tiết bên trong đến một đoàn trưởng của một đoàn cũng không biết thì người đoàn trưởng này có thể cho đi đớp cứt rồi.
Nếu đoàn trưởng này biết, loại chuyện tồi tệ này còn xảy ra, vậy thì nguyên nhân duy nhất chính là tên đoàn trưởng này đang đổi trắng thay đen, phải trái lẫn lộn.
Dường như nhìn ra sự khinh thường của Diệp Mặc, Trần Hoành Triết lại tự lo nói:
-Đoàn trưởng Điền tên Điền Du Năng, vợ của anh ta tên Khâu Bình, chắc là người của Khâu gia Yến Kinh.
Nghe nói anh ta rất nhanh đã thăng một cấp.
Diệp Mặc lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra, chắc chắn là với Khâu Bình có chút quan hệ với tên Khâu Chí Phi kia.
Nhưng Trần Hoành Triết này có chút không đơn giản, tuy rất ích kỉ nhưng anh ta xem ra nhanh nhẹn hơn Lý Hồ nhiều.
Chả trách anh ta thăng quan nhanh hơn Lý Hồ.
Anh ta biết mình đến giúp Quách Khởi rất đơn giản nhưng thầm nhắc nhở mình lực lượng đằng sau Điền Du Năng, thể hiện tâm tư của anh ta rất tinh tế.
Trừ cái đó ra, anh ta trông có vẻ chỉ là nói một câu bình thường, vừa lấy lòng mình vừa không đắc tội Điền Du Năng.
Quách Khởi và Phương Vĩ lại ngây ra, cho dù họ có ngốc hơn nữa cũng biết lai lịch của Diệp Mặc không tầm thường.
Trần Hoành Triết là người như thế nào mới được điều đến quân đoàn đặc chủng thứ bảy để làm phó huấn luyện viên.
Loại người này còn kính nể Diệp Mặc, có thể thấy Diệp Mặc đúng là lai lịch không tầm thường.
Quách Khởi càng có hi vọng Lô Lâm được cứu ra.
…
Sân huấn luyện của quân đoàn đặc chủng thứ bảy vô cùng to lớn.
Tuy rất nhiều người nhìn Quách Khởi và Phương Vĩ đều rất kinh ngạc nhưng thấy Trần Hoành Triết ở phía trước cẩn thận dẫn đường, đều không tiến lên manh động.
Quách Khởi và Phương Vĩ vì việc lần này đã làm cho toàn quân nghe tiếng.
Một tràng vỗ tay truyền đến, hoá ra ở giữa có người biểu diễn đánh nhau, chắc là biểu diễn quá hay mới có tiếng vỗ tay truyền đến.
-Huấn luyện viên Trần, anh đã tới…
Một gã quan quân đi đến vừa nói một câu liền dừng lại, anh ta thấy Quách Khởi và Phương Vĩ đằng sau Trần Hoành Triết.
-Quách Khởi, Phương Vĩ… Các cậu lại dám nghênh ngang tiến vào quân khu, Dư Tường, cậu lập tức…
Một người đàn ông mập mạp khoảng bốn mươi tuổi khác vừa quay đầu lại đã thấy hai người Quách Khởi và Phương Vĩ liền giận dữ.
Nhưng ông ta và vị quan quân vừa rồi giống nhau, chỉ nói một nửa đã dừng lại.
Không phải anh ta thấy Diệp Mặc, anh ta không quen Diệp Mặc mà là anh ta thấy đoàn trưởng Lý, đoàn trưởng Lý Thiên Tài.
Đương nhiên đây không phải nguyên nhân chủ yếu khiến anh ta ngừng tức giận.
Nguyên nhân chủ yếu là đoàn trưởng không đi xe mà đi đường nhỏ đến, hai cảnh vệ đằng sau đều không theo đến.
Đối tượng mà đoàn trưởng Lý chạy đến không ngờ lại là người trẻ tuổi đứng cùng Quách Khởi, dường như Trần Hoành Triết cũng đứng cạnh người trẻ tuổi này.
Người đàn ông trung niên mập mạp này đương nhiên chính là đoàn trưởng Điền Du Năng của quân đoàn đặc chủng quân khu Tương Vân.
Ông ta tuy năng lực không giỏi, có thể leo đến vị trí này đều là nhờ vào người bên nhà vợ ông ta.
Một người dựa vào đoán ý qua lời nói và sắc mặt có dựa vào quan hệ bám váy đàn bà leo đến cấp thượng tá sao mà không nhìn ra sự không đơn giản của Diệp Mặc chứ? Lúc này Quách Khởi và Phương Vĩ đã đứng bên cạnh người trẻ tuổi đó, có thể thấy quan hệ của họ cũng không bình thường.
Đừng nói đoàn trưởng Lý chạy đến trước mặt Diệp Mặc, cho dù là Trần Hoành Triết cũng cúi đầu khom lưng với Diệp Mặc, ông ta đã cảm thấy không được bình thường rồi.
Trần Hoành Triết cho dù đứng trước mặt ông ta cũng sẽ không dùng thái độ này.
Nhưng càng làm cho Điền Du Năng kinh ngạc tới rơi cằm là đoàn trưởng Lý lại cố ý chạy đến trước mặt người trẻ tuổi này cúi chào, làm suýt thì ông ta ngã nằm phẳng trên mặt đất.
Điền Du Năng dụi dụi mắt, ông ta suýt thì tưởng mắt mình có vấn đề, có thể khiến cho đoàn trưởng Lý cúi chào người này là như thế nào? Cho dù là tư lệnh viên đoàn trưởng Lý cũng chỉ cần hành lễ quân đội là được, hơn nữa vẻ mặt cũng không kính cẩn như bây giờ.
Bản năng của Điền Du Năng cảm giác được sự không tốt, ông ta dung túng cho trước khi cho Khâu Chí Phi động thủ với Lô Lâm và động thủ với Quách Khởi, ông ta đã điều tra tư liệu mấy người này.
Đều là người không có bất kì kẻ giật dây nào? Tại sao chuyện này vừa xong, Quách Khởi đã gọi kẻ đứng sau đến? Có thể khẳng định người trẻ tuổi kia và Quách Khởi quan hệ khá sâu, chỉ cần xem họ luôn đi cùng nhau là biết.
Lý Thiên Tài là người như thế nào, Điền Du Năng quá rõ.
Nhân tài nồng cốt của Lý gia, anh ta tuy là một đoàn trưởng nhưng cho dù so sánh với thủ trưởng cao cấp hơn thường cũng sẽ không kênh kiệu với anh ta.
Nhưng hiện tại đoàn trưởng Lý lại cung kính người trẻ tuổi kia như thế mà biểu hiện của hắn dường như rất bình thản, hắn rốt cục lai lịch như thế nào? Nếu hắn đến điều tra việc của Lô Lâm, vậy thì… Nghĩ đến đây mồ hôi lạnh sau lưng Điền Du Năng trực tiếp ướt đẫm áo sơ mi.
Đây đâu còn là nếu nữa? Chỉ cần nhìn quan hệ của hắn và Quách Khởi, chắc chắn hắn đến điều tra chuyện của Lô Lâm.
Tại sao đại nhân vật đến Trần Hoành Triết đều biết, Điền Du Năng lại không quen.
Lúc này Điền Du Năng chỉ muốn ói máu, suy nghĩ duy nhất trong đầu là, lần này xong rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 434: Muốn Xem Hổ Đấu Nhau
Muốn Xem Hổ Đấu Nhau
S
au khi ý nghĩ trong đầu của Điền Du Năng hiện lên, lập tức nghĩ xem nên làm thế nào để hóa giải tử cục này.
Đầu gã suy nghĩ thật nhanh, lập tức nhớ đến Hứa Thạch.
Nhà họ Lý cực lớn, nhưng cũng không phải là không có người sợ nhà họ Lý.
Hứa Thạch không sợ nhà họ Lý, Hứa Thạch là người của Thiên Tổ, ông ta tuyệt đối sẽ không sợ nhà họ Lý, cho dù gia chủ nhà họ Lý – Lý Mẫn Dong nhìn thấy Hứa Thạch cũng phải nể mặt vài phần.
Nếu như là sư phụ của Hứa Thạch thì ông ta càng được tôn kính hơn.
Nếu như phái Hứa Thạch đi đối phó với tên trẻ tuổi đó, cho dù là Lý Thiên Tài cũng không thể làm gì, hơn nữa Hứa Thạch bắt buộc phải đối phó với tên trẻ tuổi đó, vì Quách Khởi đã giết chết một tên sĩ quan mà Hứa Thạch dẫn theo.
Điền Du Năng nhớ đến đây liền mỉm cười.
Điều này căn bản không có quan hệ gì với mình thì sợ cái nỗi gì chứ, chỉ là những ý nghĩ này trong chớp mắt đã quay mòng mòng trong bộ não của Điền Du Năng, gã không khỏi tự trầm trồ khen ngợi bản thân.
-Quân đoàn trưởng Lý, đoàn trưởng của quân đoàn đặc chủng thứ bảy – Điền Du Năng…
Thân thể mập mạp của Điền Du Năng không ngờ lại nhanh nhẹn vô cùng, gã đã phản ứng kịp trong chớp mắt, chạy nhanh về phía Lý Thiên Tài cúi chào cung kính.
Lý Thiên Tài có chút không kiên nhẫn được, khoát tay chặn lời nói của Điền Du Năng.
Anh ta có thể biết Diệp Mặc ở đây, đương nhiên là do Lý Đống nói.
Mặc dù Lý Đống muốn hại Điền Du Năng, nhưng lại không dám giấu chú của mình là quân đoàn trưởng – Lý Thiên Tài.
Lý Thiên Tài đương nhiên không phải là người mà Lý Đống có thể so sánh.
Những gì anh ta biết về Diệp Mặc còn nhiều hơn so với Lý Đống.
Sức mạnh của Diệp Mặc cho dù là nhà họ Lý cũng chưa chắc có thể ngăn được, hơn nữa nhà họ Lý bây giờ lại có quan hệ tốt với Diệp Mặc.
Lần trước Lý Thu Dương vì ngẫu nhiên mà quen được với Diệp Mặc, lại còn cùng nhau ăn một bữa cơm, may mắn giúp Diệp Mặc một chuyện, nên bây giờ Lý Thiên Tài gặp cơ hội tốt như vậy, đương nhiên không muốn bỏ qua.
Nhưng khi anh ta nói chuyện với Diệp Mặc, tên Điền Du Năng này không ngờ lại chọc giận người khác, điều này khiến cho anh ta rất căm tức.
-Anh tên là Lý Thiên Tài?
Lý Thiên Tài nhìn thấy Diệp Mặc đã tự mình giới thiệu.
Bây giờ Diệp Mặc cố ý hỏi, mặc dù hắn kỳ quái, nhưng vẫn trả lời cẩn thận như trước.
Diệp Mặc gật đầu nói:
-Tôi đã gặp ông một lần.
-Huấn luyện Diệp đã gặp tôi rồi ư?
Trong lòng Lý Thiên Tài cảm thấy kinh ngạc.
Anh ta khẳng định Diệp Mặc sẽ không nói dối, nhưng anh ta năm nào cũng ở trong quân đội, Diệp Mặc sao có thể gặp anh ta rồi chứ?
Mặc dù anh ta rất muốn như Lý Thu Dương gọi là anh Diệp Mặc, hoặc gọi là Diệp tiền bối để biểu thị sự gần gũi và thân mật hơn, nhưng anh ta chỉ có thể xưng hô theo chức sỹ quan huấn luyện của Diệp Mặc mà thôi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
-Một năm trước, tôi ở Tê Hà Tự của Vô Lượng sơn tham gia một hội đấu giá, thậm chí tôi còn gửi vài viên đan dược.
Khi vào trong hội trường, tôi nhìn thấy hai người nhà họ Lý các anh…
-Cái gì?
Lý Thiên Tài lập tức bối rối.
Lời nói của Diệp Mặc giống như long trời lở đất, khiến anh ta bị nổ đến nỗi thương tích đầy mình.
Mặc dù Lý gia và các gia tộc khác đều thuộc năm gia tộc lớn, nhưng duy chỉ có Lý gia và Trương gia có người trong ẩn môn, mà Trương gia chỉ có một Trương Chi Hối, hơn nữa tên Trương Chi Hối này căn bản là không ở lại nhà họ Trương, vì vậy chỉ có Lý gia mới là gia tộc đầu tiên ở Hoa Hạ, vì bọn họ và ẩn môn có mối quan hệ trực tiếp, hơn nữa còn có rất nhiều đệ tử được đưa thẳng đến ẩn môn để tu luyện.
Có thể nói là năm đại gia tộc.
Thực lực của Lý gia không thể mang đi so sánh với gia tộc khác, ngoại trừ Trương gia.
Nhưng nếu như lão tổ thần bí đó của Trương gia không ở nhà thì cho dù là Trương gia cũng không thể bằng Lý gia.
Mà Lý gia có thực lực của ẩn môn, ngoài trừ có một số ít người biết được rằng, bây giờ cho dù có bị Diệp Mặc nói toạc ra thì điều này không thể không làm cho Lý Thiên Tài không kinh ngạc được.
Quan hệ giữa gia tộc và ẩn môn không phải là không có, nhưng thông thường thì không chặt chẽ lắm.
Một khi quan hệ đó trở nên thân mật thì sẽ dẫn đến sự cấm kị của quốc gia, mà Lý gia ngay cả hội đấu giá của ẩn môn cũng có thể tham gia, có thể thấy mối quan hệ này như thế nào.
Không đúng, nếu như Diệp Mặc biết hôm đó y và Lý Thu Mẫn đi đến hội đấu giá của Tê Hà Tự thì chứng tỏ Diệp Mặc cũng đi, nhưng tại sao mình không thấy hắn?
Hắn nói hắn còn gửi cả đan dược đến? A… Lý Thiên Tài lập tức kinh ngạc, lẽ nào hắn chính là tên mặc áo đen bán Trú Nhan Đan đó, cuối cùng từ Hạ gia lôi ra Liễu Thanh La? Không phải lẽ nào nữa, mà nhất định là hắn.
Diệp Mặc thấy biểu cảm của Lý Thiên Tài liền lập tức biết được anh ta đã nhận ra.
Sự việc lúc đó đã không còn là bí mật, bây giờ thực lực của hắn cũng không cần phải giấu diếm nữa.
Chỉ là hôm đó ở hội đấu giá, hắn nhìn thấy một người giống Lý Thu Dương, bên cạnh còn có một người đeo mặt nạ nữa, nhìn vóc dáng thì đúng là Lý Thiên Tài.
-Cậu…
Lý Thiên Tài lại một lần nữa không kìm được sự kích động với Trú Nhan Đan trong lòng.
Một viên có giá là 1 tỉ.
Nếu như Diệp Mặc là người bán Trú Nhan Đan thì hắn chỉ cần không ngừng chế tạo ra Trú Nhan Đan, như vậy hắn sẽ giàu to, có thể mua được bất kỳ một quốc gia nào.
Sở dĩ Lý Thiên Tài nghĩ như vậy thì vì anh ta không biết dược liệu làm Trú Nhan Đan quý báu nhường nào, cho dù là Diệp Mặc cũng không có bao nhiêu.
Diệp Mặc gật đầu không nói nữa, mà nhìn sang Điền Du Năng đang nghểnh lỗ tai ở bên cạnh.
Tên này thực sự là một gã mập ú rất đáng khâm phục, vừa rồi gã mập ú này đã khiến cho Dư Tường đến bắt Quách Khởi.
Mặc dù chỉ nói một nửa, nhưng hắn nghe thấy rất rõ ràng, sau đó tên mập ú này cúi chào Lý Thiên Tài một cách cung kính, hắn biết quả nhiên mình không đoán sai.
Sắc mặt người này chuyển biến cực nhanh.
Nếu như không phải khả năng quan sát của Diệp Mặc rất lợi hại thì căn bản là hắn không dám tin vừa rồi y còn muốn tức giận bắt lấy Quách Khởi và Phương Vĩ, mà lúc này Quách Khởi và Phương Vĩ đang đứng sau hắn.
Tên Điền Du Năng này dường như không nhìn thấy, thậm chí còn mỉm cười, nụ cười đó như tràn đầy sung sướng ở trong lòng.
Đây là một nhân tài, trong lòng Diệp Mặc thầm than thở, ngay cả hắn cũng rất khâm phục tên họ Điền mập mạp này.
Nhìn thấy Diệp Mặc và Lý Thiên Tài ngừng cuộc nói chuyện, Điền Du Năng liền vội vàng nói:
-Quân đoàn trưởng Lý, tôi đã chuẩn bị một bữa tiệc để nghênh đón ngài trong nhà ăn quân đội, để cảm ơn quân đoàn trưởng Lý đã chỉ dẫn cho quân đoàn đặc chủng thứ bảy của chúng tôi trong công việc.
Quân đoàn trưởng Lý, xin hỏi, vị này…
Nói xong, Điền Du Năng cung kính hỏi về Diệp Mặc.
Diệp Mặc không đợi Lý Thiên Tài nói, phủi tay nói luôn:
-Ông tên Điền Du Năng đúng không? Bây giờ mới hai giờ chiều, mà cậu đã muốn ăn uống rồi sao, chả trách trông ông rắn chắc thế này.
Lời nói của Diệp Mặc thiếu chút nữa đã khiến Điền Du Năng hộc máu mồm, thân xác to béo này làm sao có liên quan đến sự rắn chắc chứ.
Mặc dù trong lòng gã hận một nỗi là không thể nhổ vào mặt của Diệp Mặc, nhưng bên ngoài thì vẫn tươi cười nói:
-Đâu có, đâu có….
Bây giờ mà ăn cơm thì quả thực hơi sớm…
Diệp Mặc không ngại ngắt lời Điền Du Năng, nói:
-Đã hơi sớm thì mau chóng đi mời đội trưởng Lô Lâm đến đi, tôi không có thời gian mà lằng nhằng với ông.
Mặc dù vẻ mặt của Điền Du Năng không nhìn ra là khó coi, nhưng cũng đã có chút biến sắc.
Nụ cười vừa rồi liền trở nên miễn cưỡng.
Cho dù là quân đoàn trưởng Lý có muốn người thì cũng sẽ không tùy tiện như Diệp Mặc.
Đây quả thực là không nể mặt nhau mà.
Lúc đầu Lô Lâm là người mà tận tay gã kí giấy bắt người, bây giờ tên trẻ tuổi đó đến, căn bản không nói ra bất cứ lý do gì mà đã trực tiếp đòi người, chẳng phải là không nể mặt sao? Cho dù là anh muốn người, cứ nói ra một lý do gì đó cũng tốt, như vậy sẽ khiến cho Điền Du Năng có được chút thể diện, bất luận là lý do gì.
Y sẽ nói hóa ra là như vậy, tôi bây giờ muốn Lô Lâm đến, còn về những việc sau đó gã lại phải đi báo cáo.
Tôi không đấu được với anh, nhưng sẽ có người đấu được với anh.
Nhưng người này không nói gì cả, trực tiếp đòi người, như vậy quá là huyênh hoang, hơn nữa tên trẻ tuổi đó ngay cả gia môn của mình cũng không báo.
Mặc dù Điền Du Năng muốn tức giận, nhưng gã lại không dám tức giận, có người có thể khiến Lý Thiên Tài đối xử như vậy thì gã sẽ không ngốc nghếch như thế.
-Rõ, rõ.
Chỉ là việc của Lô Lâm có chút nghiêm trọng, cô ta vừa bị chuyển đi rồi, bây giờ vẫn đang ở trên đường, xin hỏi ngài…
Điền Du Năng cẩn trọng nói.
Diệp Mặc lạnh lùng cười:
-Vậy lập tức đưa cô ta trở lại, tôi muốn dẫn cô ta đi.
Nếu như thiếu một sợi tóc thì tôi sẽ cắt một ngón tay của ông, thiếu một cái móng tay tôi sẽ bắt cậu đền mạng.
-Ngài…
Điền Du Năng đơ người ra, không kìm được sự tức giận.
Điền Du Năng gã đây, dù sao cũng chuẩn bị lên cấp tướng rồi, tên trẻ tuổi này nói như vậy là không nể mặt, hơn nữa lại còn ăn nói rất hống hách nữa.
Lý Thiên Tài mặc dù không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này nhìn thấy thái độ của Điền Du Năng, cũng ngắt lời nói:
-Đoàn trưởng Điền, tôi thấy hay là ông cứ theo lời sỹ quan huấn luyện Diệp đây mà đi làm đi.
-Ừm, rõ…
Điền Du Năng há hốc miệng.
Gã không ngờ quân đoàn trưởng Lý lại không hỏi nguyên do của sự việc, mà trực tiếp sai mình nghe theo tên này.
Rốt cuộc tên trẻ tuổi này là ai? Sao lại là một huấn luyện viên?
-Dư Tường, cậu lập tức cho người đưa Lô Lâm về doanh trại…
Điền Du Năng trong lòng tức điên, chỉ có thể nắm lấy nắm đấm trong lòng bàn tay gã.
Thấy Dư Tường rời khỏi, Điền Du Năng mới quay đầu mỉm cười, nói với Lý Thiên Tài và Diệp Mặc:
-Lô Lâm, nhiều nhất là một giờ có thể về tới đây.
Chúng ta hãy đi xem khu huấn luyện chút đi.
Điền Du Năng đương nhiên là có ý, Hứa Thạch bây giờ chưa trở về, đợi cho Hứa Thạch trở về thì nơi muốn đi đầu tiên nhất định là khu huấn luyện.
Như vậy ông ta sẽ chạm mặt Quách Khởi.
Một khi Hứa Thạch nhìn thấy Quách Khởi, ông ta nhất định sẽ nổi điên, mà tên trẻ tuổi này nhất định sẽ ngăn Hứa Thạch lại, cứ như vậy, gã sẽ ngồi trên để xem hổ đấu nhau.
Lúc này gã lại vui mừng vì may mà Quách Khởi đã giết một sỹ quan của Hứa Thạch, nếu không thì kế hoạch của gã sẽ không thể thực hiện được.
Mặc dù gã thuộc người của Khâu gia, nhưng gã sẽ không nghĩ Khâu gia lại vì một thằng con rể vô nghĩa như gã mà đối nghịch với nhà họ Lý, càng không thể khiến Lý Thiên Tài đối nghịch với tên sỹ quan huấn luyện họ Diệp này.
Lý Thiên Tài nhìn về phía Diệp Mặc, đương nhiên anh ta sẽ cho Diệp Mặc làm chủ.
Mặc dù Diệp Mặc không biết ý đồ của Điền Du Năng, nhưng bất luận là Điền Du Năng định làm gì thì Diệp Mặc hắn cũng sẽ không quan tâm.
Điền Du Năng tự mình dẫn nhóm người đến khu huấn luyện, những người xung quanh đều lần lượt mở đường, thậm chí có người đã nhận ra quân đoàn trưởng Lý, chỉ là không biết người bên cạnh quân đoàn trưởng Lý là ai mà thôi.
Nhưng khi những người xung quanh nhìn thấy Quách Khởi và Phương Vĩ thì dường như hóa đá hết.
Lệnh truy nã vẫn còn dán, bây giờ hai tên bị truy nã này lại do đoàn trưởng Điền đích thân dẫn đến, đoàn trưởng Điền dường như rất được kính nể.
Quách Khởi và Phương Vĩ đã mơ hồ.
Bây giờ bọn họ không dám đoán gì nữa, chỉ có thể lặng lẽ đi theo sau Diệp Mặc.
Mặc dù không biết lai lịch của Diệp Mặc lợi hại như thế nào, nhưng Quách Khởi đã tận tai nghe thấy Điền Du Năng phái người đi đón Lô Lâm.
-Quách Khởi và Phương Vĩ không phải bị truy nã sao? Việc này là sao?
Mặc dù đa số mọi người không nói gì, nhưng vẫn có người hoài nghi lẩm bẩm trong miệng.
-Chuyện gì thế này? Đoàn trưởng Điền, tại sao hai tên bị truy nã này có thể quang minh chính đại đi vào trong doanh trại?
Những binh lính khác không nói ra, nhưng cũng không phải không có người đại diện đứng ra hỏi.
Mấy người này vừa mới bước vào, liền lập tức có một giọng nói lạnh lùng lên tiếng hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 435: Ông Sẽ Làm Gì?
Ông Sẽ Làm Gì?
N
ghe thấy giọng nói này, Điền Du Năng không phải là cảm thấy không biết nên phải làm gì, mà ngược lại, gã còn cảm thấy vui mừng.
Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng này, đương nhiên gã biết đó là giọng nói của ai.
Gã không ngờ mấy vạn năm nay người phụ nữ không nói một câu nào này lại xen vào chuyện của người khác.
Đây quả thực là đang buồn ngủ mà rơi ngay xuống cái gối đầu.
Điền Du Năng lẩm bẩm, tỏ vẻ xấu hổ, một câu cũng không nói.
Chỉ có điều sự vui mừng trong lòng gã mãi mãi không phải là sự xấu hổ ngoài mặt kia, gã muốn có người bới móc chuyện này ra.
Người phụ nữ này là sư muội của Hứa Thạch, tên là Tống Ánh Trúc.
Chỉ có điều người phụ nữ này và Hứa Thạch sau kia đến doanh trại, chưa từng nói nửa câu, vì vậy mặc dù cô ta là người của Thiên Tổ, nhưng từ trước đến nay Điền Du Năng cũng không trông cậy vào cô ta.
Nếu như không phải vì Thiên Tổ có nghĩa vụ phải đến doanh trại để chỉ đạo, thì Điền Du Năng cũng sẽ hoài nghi không biết người phụ nữ này có đến doanh trại hay không nữa, cô ta là một người hoàn toàn không có liên quan đến chuyện này, mặc dù biểu cảm ngoài khuôn mặt rất thản nhiên, nhưng không nói lời nào.
Hứa Thạch chưa trở về, không ngờ Tống Ánh Trúc lại cho gã một niềm vui lớn như vậy.
Theo bản năng, Diệp Mặc nhìn về phía người phụ nữ vừa nói câu đó, đó là một người phụ nữ khoảng chừng 24 đến 25 tuổi.
Ngữ khí trong trẻo mà lạnh lùng như vậy cùng với vẻ mặt điềm tĩnh xa xưa, thêm chút dung nhan không tầm thường, kết hợp với một mái tóc dài ngang vai, có một làn da trắng nõn, những thứ này đã tạo nên một người con gái xinh đẹp vô cùng.
Thấy Diệp Mặc nhìn mình, trong mắt người phụ nữ này lộ ra vẻ chán ghét, rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh.
Cô ta dán mắt vào Điền Du Năng, dường như đang đợi Điền Du Năng trả lời.
Lúc này Điền Du Năng ước gì cô ta và Diệp Mặc có thể gây lộn với nhau, nên làm sao có thể trả lời được, gã chỉ ấp úng, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không dám nói ra, giống như một người vợ bé có nỗi oan ức trong lòng.
Mặc dù Diệp Mặc không biết người phụ nữ này là ai, nhưng hắn đã sớm nhìn thấy sự chán ghét và oán hận đã lóe lên trong mắt người phụ nữ này.
Hắn không hiểu mình đã đắc tội với người phụ nữ xinh đẹp này từ khi nào, nhưng hắn cũng không quan tâm nhiều, hắn đến đây mặc dù đã lâu, nhưng tính tình của hắn đã quyết định là mình sẽ phải đắc tội với rất nhiều người, nhưng hắn cũng không để trong lòng.
Nếu như không có thực lực, cho dù là bạn khúm núm trước mặt người ta thì bạn cũng sẽ bị người ta giết.
Hắn không quan tâm việc đắc tội với người khác, điều hắn quan tâm là liệu mình có thể khống chế được những người này hay không.
Không bị người khác ghen tị, không bị người khác oán hận mới là người bình thường.
Lúc này, người phụ nữ này nói ra câu đó, rõ ràng là gây khó dễ với Diệp Mặc.
Đồng thời Diệp Mặc cũng tỏ vẻ lạnh lùng, thản nhiên nói:
-Điền Du Năng, việc của Quách Khởi và Phương Vĩ là việc bị oan uổng.
Bây giờ anh lập tức đi báo cáo lên bộ chỉ huy quân đội, hủy lệnh truy nã đó đi.
Đem chính kẻ đã bắt cóc báo cáo lên cấp trên.
Tôi nghĩ đoàn trưởng Điền sẽ không đến tận bây giờ mà còn chưa điều tra được nguyên nhân chính.
Điền Du Năng chau mày.
Tên này nghĩ hắn là ai chứ, hắn nghĩ hắn là Tổng tư lệnh quân khu sao? Nói chuyện chẳng khác gì ra lệnh.
Điền Du Năng chần chừ và nhíu mày, Lý Thiên Tài đã biết hôm nay Diệp Mặc đến là vì việc của Quách Khởi và Phương Vĩ.
Mặc dù khi ông ta đến đã nghe Lý Đống có đề cập qua, nhưng vì quá vội đi gặp Diệp Mặc nên thậm chí ông ta còn chưa nghe xong, mà đã gác ngay điện thoại xuống.
Lúc này thấy đôi bên dường như đang có ý đối nghịch nhau, Lý Thiên Tài lập tức lui ra sau lấy điện thoại gọi cho Lý Đống.
Ông ta muốn nhanh chóng nghe được nguyên nhân rõ ràng.
Mặc dù ông ta là quân đoàn trưởng, cao hơn mấy cấp so với Điền Du Năng, nhưng Điền Du Năng lại là đoàn trưởng của quân đoàn đặc chủng.
Ông ta không có quyền trực tiếp chỉ huy quân đội, mà Điền Du Năng có thể là người là Thượng tướng Hàn Tại Tân trực tiếp chỉ huy.
Nhưng quân đoàn trưởng, sư đoàn trưởng dưới Hàn Thượng tướng cũng chỉ là bù nhìn, căn bản là không cần mình chỉ huy.
-Như thế chẳng lẽ đoàn trưởng Điền còn muốn bao che cho tội phạm sao?
Diệp Mặc thấy Điền Du Năng thể hiện sắc mặt không vui, ngữ khí lạnh như băng.
-Hừ, cái gì gọi là bao che tội phạm chứ? Quách Khởi và Phương Vĩ tự ý giết quan quân trong doanh trại, lẽ nào vì quan hệ mà được gỡ bỏ lệnh truy nã sao? Nếu là ai cũng có ô dù như vậy, ai cũng có quan lớn đứng sau như vậy thì có thể tùy tiện giết người hết sao, quốc pháp ở đâu chứ?
Ngữ khí của người phụ nữ này lạnh lùng vang lên.
Diệp Mặc không rõ mình đã đắc tội với người phụ nữ này từ khi nào, nhưng hắn biết người phụ nữ này hoàn toàn muốn đối đầu với hắn.
Đột nhiên hắn bỗng gằn giọng nói:
-Khâu Chí Phi muốn mượn rượu để làm nhục đội trưởng đội đặc chủng Liệt Ưng của chúng ta – Lô Lâm, gặp phải sự phản kháng của Lô Lâm, nhưng người thấy cảnh này là một sĩ quan trong tiểu đoàn và một gã sĩ quan cấp úy, chẳng những không giúp đội trưởng Lô, mà lại còn giúp Khâu Chí Phi ngăn cản đội trưởng Lô.
Khi Khâu Chí Phi muốn thỏa mãn mong ước của mình, Quách Khởi và Phương Vĩ ngẫu nhiên bắt gặp, bọn họ vì bảo vệ Lô Lâm mà đã đối kháng với Khâu Chí Phi, lỡ tay giết chết hai sĩ quan kia.
Lẽ nào, vì thế lực của nhà họ Khâu ở Yến Kinh lớn, mà Quách Khởi và Phương Vĩ phải chịu tội truy nã sao? Mọi người nói xem, Quách Khởi và Phương Vĩ có đáng bị truy nã không?
Diệp Mặc nói ra việc này một cách rành mạch, hơn nữa còn gằn giọng lớn, dường như cả doanh trại đều nghe hiểu.
Những binh sỹ không hiểu chân tướng ra sao lúc này đã hiểu xảy ra chuyện gì.
Mặc dù vẫn có người còn hoài nghi, nhưng Khâu Chí Phi là người như thế nào, mặc dù mới có vài ngày, nhưng những người trong doanh trại đều biết rõ, hơn nữa sự việc còn xảy ra trong phòng của Lô Lâm, việc này đã sáng tỏ quá rồi.
-Không đáng…
Mặc dù có rất nhiều binh sĩ biết việc này có liên quan đến đoàn trưởng Điền, không dám nói, nhưng đa số mọi người đều bất mãn với việc này.
Bọn họ là binh sĩ, là những vệ sĩ để bảo vệ người dân và đất nước, ngay cả một nữ quan quân trong doanh trại cũng không có cách nào bảo vệ thì còn bảo vệ ai được nữa chứ?
Lúc này Lý Thiên Tài mới hỏi rõ ràng sự tình, ông ta bước lên, nói một cách nghiêm túc:
-Chuyện này tôi đã điều tra rõ ràng rồi, vừa rồi những gì sĩ quan huấn huyện Diệp đây nói hoàn toàn là sự thật.
Tên bại hoại này không chỉ giết hai người mà còn giết nhiều người nữa.
Đoàn trưởng Điền, tôi ra lệnh cho cậu lập tức hủy lệnh truy nã dành cho Quách Khởi và Phương Vĩ.
Có quân đoàn trưởng Lý nói thêm vào, càng có nhiều người phụ họa theo, quân đoàn trưởng Lý không thể nói dối công khai được, việc này rõ ràng là oan uổng cho Quách Khởi và Phương Vĩ.
Mặc dù Điền Du Năng biết Lý Thiên Tài không có quyền trực tiếp ra lệnh cho gã làm việc gì, nhưng bây giờ Lý Thiên Tài đã ra lệnh rồi, nên gã không thể giả chết.
Ngang nhiên nói quân đoàn trưởng Lý không có tư cách ra lệnh cho mình, thì đó là một điều ngu xuẩn nhất, vì như vậy không những đắc tội với quân đoàn trưởng Lý, mà còn đắc tội với nhà họ Lý, nhưng cứ như vậy mà nghe lệnh thì gã càng không cam lòng.
-Anh nói đúng thì đúng sao? Đây đều là những lời lẽ của riêng anh, mà việc giết hai sĩ quan dựa vào lời nói lý lẽ của anh muốn giải vây được việc này, vậy anh coi quân pháp là trò đùa sao.
Điền Du Năng sợ Lý Thiên Tài, nhưng người phụ nữ này lại không sợ, vẫn nói một cách rất lạnh lùng.
Đã không còn đủ kiên nhẫn với tên mập này được nữa, nếu như không phải là đợi Lô Lâm, thì hắn đã mang ngay Quách Khởi và Phương Vĩ đi rồi.
Còn về việc hủy bỏ lệnh truy nã, đến khi gọi điện cho Hàn Tại Tân thì được rồi.
Hắn nói lời này, chỉ không muốn Quách Khởi và Phương Vĩ bị đám đồng đội kia hiểu lầm, cũng để cho những người này biết Điền Du Năng là một người như thế nào mà thôi.
Bây giờ người phụ nữ này vẫn còn dài dòng lôi thôi, nhưng Diệp Mặc lại thản nhiên nói:
-Cô nói đúng rồi, tôi nói đúng là đúng.
Mạnh mẽ, không giảng đạo lý.
Tống Ánh Trúc sắc mặt trắng bệch.
Cô ta không sợ Diệp Mặc giảng đạo lý, mà sợ hắn không nói đến đạo lý.
Cho dù là đánh không ngã người này thì e rằng sự ghê tởm về hắn cũng khiến cô không cảm thấy thoải mái chút nào.
-Cậu cừ đấy, Hứa Thạch tôi hôm nay muốn xem xem rốt cuộc cậu khỏe như thế nào mà dám đến doanh trại để hống hách như vậy.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
Hứa Thạch đã đến, nghe thấy giọng nói đó, Điền Du Năng cảm thấy như nghe thấy nhạc tiên.
Cuối cùng thì cũng có người đến để đấu nhau với kẻ không biết trời cao đất dày là gì này, và những việc sau đó thì chẳng liên quan gì đến Điền Du Năng gã nữa.
Gã chỉ muốn phụ trách việc thêm mắm thêm muối mà thôi.
Diệp Mặc nhìn người này, khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặt dài, tóc ngắn, mặc dù có làn da hơi đen, nhưng lại có một dũng khí anh hùng, nhưng nói chuyện lại có vẻ hơi nữ tính.
Lần đầu tiên Diệp Mặc nghe thấy tên Hứa Thạch, là khi hắn luyện khí tầng hai, khi ở khu rừng rậm nguyên thủy đã cứu Quách Khởi và Trì Uyển Thanh, lúc đó nghe bọn họ nói Hứa Thạch là một cao thủ bậc nhất, hơn nữa nghe nói là một người có tu vi Địa Cấp sơ kỳ.
Nếu như dựa vào thân thủ lúc đó, thì Diệp Mặc không đánh lại Hứa Thạch, nhưng hai năm đã trôi qua, Diệp Mặc đã luyện khí trung kỳ, mà Hứa Thạch này vẫn còn ở tu vi Địa Cấp sơ kỳ.
-Giết người của tôi không những muốn nằm ngoài vòng pháp luật, còn dám lớn lối như vậy.
Hứa Thạch tôi đây muốn thử xem thế nào.
Giọng nói của Hứa Thạch vẫn có vẻ lạnh lùng, không cần nói đến việc tên thanh niên trước mặt này muốn bao che người mà Hứa Thạch ông ta muốn giết, chỉ dựa vào việc hắn đắc tội với Tống sư muội, thì bản thân cũng không thể bỏ qua cho hắn được rồi.
Sư muội của mình từ trước đến nay không nói nhiều, hôm nay không ngờ nói nhiều như vậy, nhưng nhìn thấy cô ấy có vẻ tức giận.
-Xin ngài Hứa đây cho phép, sỹ quan huấn luyện Diệp đây là bạn của tôi, hơn nữa việc này Quách Khởi và Phương Vĩ chính xác là thuộc bên chính nghĩa, tôi…
Lý Thiên Tài mới nói được một nửa thì đã bị Hứa Thạch ngắt lời.
Hứa Thạch lạnh lùng nhìn qua Lý Thiên Tài, quả quyết nói:
-Quân đoàn trưởng Lý, đừng có can thiệp vào.
Nếu như quân đoàn trưởng Lý không muốn làm liên lụy đến nhà họ Lý thì đừng có nhiều lời.
Hứa Thạch tôi nói rồi, kẻ giết người của tôi, cho dù là Thiên Vương cũng không thể bỏ qua.
Người của Thiên Tổ tôi đây không ỷ thế ức hiếp kẻ khác, nhưng có người muốn ức hiếp Thiên Tổ chúng tôi là không được.
Đừng nói là sỹ quan huấn luyện Diệp, cho dù là sỹ quan huấn luyện Hoa thì tôi cũng không bỏ qua cho hắn.
Tống Ánh Trúc do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Hứa Thạch không quen Diệp Mặc, nhưng cô ta quen, chỉ là cô ta và Diệp Mặc có mối thâm thù nên đương nhiên không muốn Diệp Mặc được yên ổn.
Bây giờ Hứa Thạch khiêu khích Diệp Mặc như vậy, mặc dù cô ta biết Hứa Thạch không phải là đối thủ của Diệp Mặc, nhưng cho dù không thể báo thù thì cô ta cũng ghê tởm tên Diệp Mặc này, những kẻ thù muốn khiêu khích Diệp Mặc càng nhiều thì cô ta càng thích thú.
Diệp Mặc thản nhiên cười:
-Thiên Tổ? Thiên Tổ rất mạnh sao? Có phải lão Đàm Giác đó đang ngứa ngáy không.
Xem ra lần trước chưa được giáo huấn tốt.
Như thế thì tôi đây muốn trở về Yến Kinh một chuyến xem sao.
À, đúng rồi, Diệp Mặc tôi đây muốn ức hiếp người của Thiên Tổ các người thì ông làm gì nào?
Lông mày của Hứa Thạch nhướn lên, trong lòng tức giận tột độ, không ngờ hắn còn dám nói những lời này, kẻ không biết trời cao đất dày là gì này là ai vậy? Không ngờ dám gọi sư phụ của mình là lão Đàm Giác? Còn dám ức hiếp Thiên Tổ, không sợ chết, nhưng một gã không sợ chết như vậy, ông ta chưa từng gặp qua.
Trong mắt ông ta, Diệp Mặc đã là người chết, tên này quá to gan… Ồ, không đúng, sỹ quan huấn luyện Diệp này còn trẻ như vậy, lẽ nào hắn chính là Diệp Mặc?
Nghĩ đến hai chữ Diệp Mặc, Hứa Thạch lập tức rùng mình.
Vừa rồi chẳng phải hắn nói hắn chính là Diệp Mặc sao? Nghĩ đến lời sư phụ của mình: “Hứa Thạch, dựa vào tu vi của con, mặc dù không dám nói là ngang bằng, nhưng cũng không có kẻ nào có thể vượt qua con được.
Chỉ có điều con nhất định phải ghi nhớ, đừng đắc tội với tên Diệp Mặc nhà họ Diệp, đắc tội với hắn, thì sư phụ cũng không cứu được con đâu.”
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện [Dịch] Ta Có Hệ Thống Auto Tu Luyện](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ta-Co-He-Thong-Auto-Tu-Luyen-Audio-Truyen.jpg)
