[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 83 : Hải Đảo Có Mùi Lưu Huỳnh (c411-c415)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Hải Đảo Có Mùi Lưu Huỳnh
Hải Đảo Có Mùi Lưu Huỳnh
T
huyền buồm đi qua ngay sát chỗ núi băng Ninh Khinh Tuyết đang đứng, người trên thuyền dường như cũng không để ý thuyền có đâm phải núi băng hay không.
Ninh Khinh Tuyết không dám nhúc nhích, thuyền này dường như rất yên tĩnh, không có một chút thanh âm.
Ninh Khinh Tuyết đột nhiên nghĩ, chẳng lẽ thuyền này là tự lái, không có bất kỳ người nào điều khiển? Hoặc là thuyền này đúng là thuyền hải tặc, nhưng là vì đánh nhau với thuyền khác, cuối cùng người trên thuyền này đều chết hết, chỉ còn lại một con thuyền trống không?
Nhưng cho dù là đánh nhau với thuyền khác, trên thuyền chí ít cũng phải có dấu vết chiến đấu chứ, nhưng hiện tại cô gặp một chiếc thuyền buồm hoàn hảo vô khuyết, không có chút dấu vết đánh nhau nào, vải bạt thoạt nhìn còn rất mới.
Nếu đây quả thật là một con thuyền trống, cô chiếm được một con thuyền, chẳng phải là có hy vọng sinh tồn rất lớn hay sao? Trong lòng Ninh Khinh Tuyết có chút vui mừng, không tiếp tục suy nghĩ nữa, cô vừa mới muốn đứng lên, đi xem tình trạng bên trong thuyền này, bởi vì thuyền và núi băng chỉ cách nhau 2~3m, muốn đi lên cũng rất đơn giản.
Nhưng vừa lúc đó trong khoang thuyền bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào, dường như có tiếng người uống rượu thét to truyền đến.
Trong thuyền có người? Ninh Khinh Tuyết sợ tới mức lại cúi người xuống dưới, nhưng thanh âm vừa rồi dường như lại đột nhiên biến mất.
Không đúng, thanh âm này đột nhiên tới, đi càng thêm bất ngờ.
Ninh Khinh Tuyết còn hoài nghi mình vừa nghe nhầm.
Nhưng bất kể Ninh Khinh Tuyết có hoài nghi cô nghe nhầm hay không, cô cũng không dám đi lên thuyền lần nữa, thậm chí ngay cả đi vào trong nước cũng không dám.
Thuyền này thật là quỷ dị, nếu thực sự có người, không thể để thuyền đi qua ngay sát núi băng, là do người còn ở bên trong uống rượu ồn ào.
Nếu như thuyền không có người, con thuyền này dường như đi lại vô cùng thuận lợi, hơn nữa chút chậm chạp cũng không có.
Thuyền quỷ? Ninh Khinh Tuyết lại cảm thấy da đầu run lên.
Cô là người của chủ nghĩa vô thần, nếu là lúc trước, cô là tuyệt đối sẽ không tin thế giới này có quỷ, nếu thuyền này thật sự không có người, nói không chừng cô đã lên rồi.
Nhưng trải qua pháp khí phòng ngự, trải qua bùa Hỏa Cầu, còn có bảo vệ trí nhớ mà Ngộ Quang đại sư nói, thậm chí còn có tu chân công pháp của Đường Bắc Vi dạy cô.
Một dẫy sự tình về sau, thuyết vô thần của cô đã bị dao động.
Có lẽ thế giới này thật sự có quỷ.
Thuyền không dừng lại chỗ Ninh Khinh Tuyết chút nào, Ninh Khinh Tuyết cũng không dám nhúc nhích, tránh ở một góc núi băng, cẩn thận lắng nghe.
Đến tận khi thuyền ngày càng chạy ra xa, cô vẫn không nghe được chút thanh âm nào.
Chẳng lẽ vừa rồi thật là ảo giác?
Trên mặt biển mênh mông do mặt trời bị mây che khuất, chẳng những trở nên lạnh lên, mà còn nổi lên từng đợt sương mù, Ninh Khinh Tuyết vừa rồi còn thấy thuyền buồm trong tầm mắt, bị một làn sương mù nhàn nhạt trên mặt biển che khuất, rồi lại lần nữa biến mất vô ảnh vô tung.
Ninh Khinh Tuyết theo bản năng rùng mình một cái, cô cũng không dám vào nước đi tìm đất liền nữa, chi bằng ở trên cái núi băng này.
Để chống rét, Ninh Khinh Tuyết bắt đầu không ngừng tu luyện, tu luyện mệt mỏi liền ăn một chút.
Ban ngày lúc có ánh mặt trời, cô liền đứng ở trên núi băng nhìn chung quanh, hy vọng có thể gặp được chiếc thuyền bình thường.
Nhưng Ninh Khinh Tuyết càng ngày càng thất vọng, cô thấy đã qua vài ngày rồi, ngoại trừ con thuyền quỷ dị vài ngày trước, cô không nhìn thấy thuyền nào tới nữa.
Điều vui mừng duy nhất là chiếc vòng cổ cứu cô một mạng kia đã sáng bóng hơn một chút, xem ra chỉ cần qua một thời gian nữa, sợi dây chuyền này liền có thể khôi phục được hình dáng như lúc trước.
Lúc này cô đã tin tưởng, vòng cổ kia đúng là một thứ pháp khí phòng ngự có thể khôi phục, chỉ cần không hư hao liền sẽ từ từ khôi phục.
Tuy rằng vòng cổ khôi phục khiến Ninh Khinh Tuyết an ủi một ít, nhưng làm cho nàng càng thêm lo lắng là, cô phát hiện ra chỗ núi băng mình đứng càng ngày càng nhỏ rồi, có thể khẳng định sau một thời gian ngắn, núi băng này sẽ hoàn toàn tan đi.
Một khi núi băng tan đi, cô sẽ lại rơi vào trong biển rộng.
Ninh Khinh Tuyết quét một vòng bốn phía mặt biển, nhưng không có phát hiện núi băng nào khác.
Cô đem tay vươn vào trong nước biển, lại cảm giác nước biển có chút nóng, hơn nữa dường như cũng không lạnh như trước nữa.
Có chuyện gì xảy ra? Ninh Khinh Tuyết bò tới đỉnh cao nhất của núi băng, nhìn chung quanh, bỗng nhiên cô nhìn thấy xa xa có một bóng đen.
Đó là một đảo nhỏ, nhất định là một hòn đảo nhỏ.
Ninh Khinh Tuyết bắt đầu kích động, nếu không phải cô trời sinh tính không thích náo nhiệt, lại có tu chân công pháp rèn luyện cho cô.
Một người vài ngày đứng ở trên núi đá, nói không chừng cô sẽ phát điên mất.
Cô hiện đang lo lắng chính là núi băng dưới chân có phải sẽ trôi đến chỗ đảo nhỏ hay không, nếu không phải trôi về phía đảo đấy, cô cho dù sợ xuống nước, cũng phải xuống nước bơi qua.
Cũng may Ninh Khinh Tuyết sau khi nhìn rất lâu đã phát hiện, núi băng dưới chân đúng là đang trôi về phía hòn đảo đó.
Cô yên lòng, có đất liền là tốt rồi, tuy rằng mấy ngày nay lương thực cô tiêu hao cũng không phải nhiều lắm, nhưng mấy ngày, đồ ăn trong túi đã rất ít rồi, mà nước gần như không còn.
Cho dù là cuối cùng cũng không có ai cứu, cô thà rằng chết trên mặt đất, cũng không muốn bị đại dương thôn tính, cô chán ghét cái loại nước biển mặn chát này, mà cô mỗi ngày vẫn không thể không dùng nước biển rửa mặt.
Ninh Khinh Tuyết thu thập một chút đồ vật, trong túi đã rất trống, ngoại trừ thanh súng kia có chút nặng, còn lại những đồ vật khác đều rất nhẹ.
Lúc sắc trời bắt đầu tối đen, núi băng đã đến gần đảo nhỏ rồi, lúc này Ninh Khinh Tuyết mới phát hiện đảo nhỏ chỗ này thì ra không hề nhỏ, cô đoán chừng, sợ có mười mấy ki-lô-mét vuông.
Làm cho nàng vui sướng chính là trên đảo còn có một chút thực vật, cô thậm chí nhìn thấy mấy con hải âu bay vào trong đảo, chứng tỏ hòn đảo này là có thể sinh tồn.
Một mùi lưu huỳnh truyền đến, Ninh Khinh Tuyết ngẩng đầu nhìn, dường như ở trung tâm đảo có chút trống trải, hòn đảo này rất có thể là một miệng núi lửa.
Thậm chí núi lửa này còn chưa bùng nổ, Ninh Khinh Tuyết nhíu nhíu mày, nếu chẳng may núi lửa này bùng nổ, cô ở lại đây cũng không thể trốn thoát.
Tuy nhiên cho dù biết rõ núi lửa trên đảo này sẽ bùng nổ, Ninh Khinh Tuyết vẫn đi lên, bởi vì lúc này cô đã không có chỗ để đi rồi.
Khi Ninh Khinh Tuyết lại đem ánh mắt quét về bốn phía đảo, cô ngây dại, một chiếc thuyền buồm quỷ dị đứng ở bên cạnh hòn đảo, dường như là cố ý dừng ở đấy.
Ninh Khinh Tuyết cũng không dám ở lại chỗ cao nhất của núi băng nữa, cô vội vàng đi xuống dưới.
Núi băng cách thuyền buồm càng ngày càng gần, Ninh Khinh Tuyết lại rõ ràng nhìn thấy, thuyền buồm này tuy rằng đứng ở bên cạnh hòn đảo, cũng không thả neo.
Mấy cái neo thật lớn vẫn thả ở đầu thuyền như cũ, Ninh Khinh Tuyết đã xác nhận trên thuyền này quả thật là không ai tồn tại, cô có chút sợ hãi, trong lòng không ngừng cầu nguyện núi băng dưới chân mình không nên tới gần chiếc thuyền buồm này, bởi vì chiếc thuyền buồm này thật sự là quá mức quỷ dị.
Nhưng núi băng không hiểu lời Ninh Khinh Tuyết cầu nguyện chút nào, vẫn chậm rãi theo hướng thuyền buồm trôi tới, thậm chí lấy loại tốc độ và phương hướng kia của núi băng, nếu tiếp tục trôi nhất định sẽ đụng vào thuyền buồm này.
Có nhảy xuống nước hay không? Ninh Khinh Tuyết rối rắm, nếu như không có thuyền buồm quỷ dị này, cô nhảy xuống nước cũng được.
Nhưng là vì có thuyền buồm này, cô càng sợ vào nước.
Dù sao ở phía trên núi băng, cô còn có thể xem xét hết thảy xung quanh, một khi tiến vào trong nước, cô không biết ở trong nước sẽ phát sinh cái gì, không biết làm cho cô càng thêm lo lắng.
Một trận gió thổi qua, Ninh Khinh Tuyết theo bản năng rùng mình một cái, bỗng nhiên cô cảm giác núi băng dưới chân bị gió thổi di động đi một chút.
Nếu dựa theo vị trí hiện tại tới gần tiểu đảo mà nói, như vậy núi băng rất có thể sẽ không đụng phải thuyền buồm.
Ninh Khinh Tuyết thở dài, cô nắm chặt súng tự động, cẩn thận dấu ở một bên núi băng, vừa lúc chặn phương hướng thuyền buồm.
Núi băng đi qua sát thuyền buồm, Ninh Khinh Tuyết theo bản năng muốn biết trong thuyền buồm rốt cuộc có cái gì, ý nghĩ này của cô vừa mới dâng lên, cảnh tượng trong thuyền buồm lập tức liền nhảy vào trong đầu cô.
Trong lòng Ninh Khinh Tuyết kinh ngạc, đây là có chuyện gì, lúc cô kinh ngạc, cái loại cảnh tượng đập vào trong đầu này lần nữa biến mất.
Nhưng Ninh Khinh Tuyết lại cảm giác được rõ ràng trong thuyền thật sự không ai, hơn nữa ở trong khoang thuyền lớn nhất, dường như còn có một cái bàn, thậm chí trên mặt bàn còn có rượu và thức ăn.
Ninh Khinh Tuyết bắt đầu sợ, cô không biết vừa rồi vì sao lúc ý niệm thức dậy, cái cảnh tượng trong khoang thuyền kia liền sẽ tự động đập vào trong đầu của nàng Tuy rằng Ninh Khinh Tuyết tu luyện là tu chân công pháp, hơn nữa tu luyện đến trình độ nhất định.
Nhưng cô cũng không biết có loại thần thức này, vừa rồi chính là nàng điều động thần thức của mình, tra được cảnh tượng trong khoang thuyền.
Bởi vì cô chưa biết vận dụng, dưới sự kinh hãi, lại thu hồi thần thức.
Ninh Khinh Tuyết buông ý thức kỳ quái vừa rồi xuống, trong nội tâm cô vẫn đang nghĩ đến một chiếc thuyền buồm không có người lái, không ngờ không có đụng vào bất cứ núi băng và đá ngầm nào, tự động tới hòn đảo này.
Nếu điều này không quỷ dị, cũng không có chuyện nào quỷ dị hơn.
Hơn nữa, Ninh Khinh Tuyết tin chắc, vài ngày trước, cô quả thật nghe thấy được tiếng uống rượu tiếng ồn ào trong khoang thuyền.
Nghĩ đến những thứ này, Ninh Khinh Tuyết liền càng không dám nhúc nhích, cô cảm giác lòng bàn tay cầm súng tự động của mình đã đổ mồ hôi.
Nếu có thể lựa chọn, nàng là tuyệt đối không muốn ở lại trên đảo nhỏ này.
Không có nguyên nhân khác, chỉ là bởi vì nơi này có một con thuyền buồm quỷ dị như thế dừng lại, đáng tiếc cô không có lựa chọn nào khác.
Bỗng nhiên, Ninh Khinh Tuyết cảm giác da đầu của mình lại là một trận run lên, dường như có một luồng gió lạnh theo khe hở của núi băng hướng cô thổi qua.
Chỉ có điều Ninh Khinh Tuyết cảm giác được rõ ràng, luồng gió lạnh này còn chưa tới gần cô, đã bị vòng cổ kia hiện lên một đường ánh sáng nhạt ngăn trở, sau đó biến mất mất tăm mất tích.
Vòng cổ sinh ra một dòng nước ấm, chảy qua trên người cô, làm cho cô hoàn toàn bình tĩnh lại.
Ninh Khinh Tuyết cầm lấy chiếc vòng trên cổ, thì thào lẩm bẩm:
– Mới vừa rồi là ngươi lại đã cứu ta một lần sao? Cảm ơn ngươi nhé!
Rốt cục núi băng và thuyền buồm cùng nhau song song cập vào hòn đảo, Ninh Khinh Tuyết cũng không dám ở phía trên núi băng nữa, không phải vì núi băng đã càng ngày càng nhỏ, mà là vì bên cạnh núi băng chính là chiếc thuyền buồm.
Ninh Khinh Tuyết nhảy lên hòn đảo, đột nhiên mấy hòn đá trên mặt đất thiếu chút nữa làm cho nàng ngã một phát, Ninh Khinh Tuyết ổn định thân hình, đến đầu cũng không dám quay lại, hướng tới hướng ngược lại của thuyền buồm mà chạy đi!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 412: Tìm Kiếm Vùng Biển
Tìm Kiếm Vùng Biển
D
iệp Mặc hiện ở Bắc Thái Bình Dương dọc theo hướng Hồng Kông đi tuyến đường San Francisco đã tìm hai lần rồi, theo tin tức mà Hư Nguyệt Hoa điều tra được, máy bay bay khỏi Hồng Kông sáu tiếng mới bị mất tin tức.
Nhưng Diệp Mặc dự tính từ Hồng Kông bay đến San Francisco trong khoảng mười một tiếng đến mười ba tiếng đồng hồ, sáu tiếng chỉ có thể đi được một nửa quãng đường mà thôi, hẳn là đang ở vị trí giữa Thái Bình Dương.
Nhưng đoạn giữa Thái Bình Dương này, Diệp Mặc đã tìm đi tìm lại mấy lần rồi, nhưng không thể phát hiện được gì.
Diệp Mặc lúc này đứng trên vùng trời Thái Bình Dương, tuy cảm thấy lo lắng, nhưng không có cách nào.
Hắn hận tu vi của mình quá thấp, nếu thần thức hiện tại của hắn có thể quét được vài chục km, thậm chí là phạm vi mấy trăm km, có lẽ công việc tìm kiếm đối với hắn mà nói sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Mà thần thức lúc này của hắn cũng không quét được hơn bốn trăm mét, thậm chí là không đến khoảng cách năm trăm mét.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng biết, thần thức đạt vài chục thậm chí vài trăm km, đó đã là tu vi của Trúc Cơ và Kết Đan rồi, không cần nói đến hắn bây giờ, mà đến kiếp trước cũng chưa thể đạt được.
Tuy Diệp mặc không phải cố ý theo đuổi, nhưng bôn ba trên Thái Bình Dương liên tục mấy giờ, hắn cũng cảm thấy chịu không nổi.
May mắn thay nơi này là chỗ sâu của Thái Bình Dương, hạm đội tuần dương Mĩ thật ra không thấy, nói cách khác, có lẽ còn có nhiều lời vô nghĩa hơn.
Xem ra tuyến đường này không có manh mối rồi, vậy thì cứ buông xuôi, Diệp Mặc tuyệt đối không như vậy.
Nếu bỏ cuộc, bây giờ hoặc là về Hồng Kông nghĩ cách trước, hoặc là tiếp tục tìm kiếm.
Diệp Mặc nhớ tới hai người Nhật mà hắn bắt ở Hồng Kông, còn có “đế quốc mặt trời đen” bọn họ bắt cóc máy bay là vì nhà hóa học ấy, nhưng nếu “đế quốc mặt trời đen”, thật sự có dã tâm lớn như vậy, thì máy bay có thể bị ép buộc đến hướng nước Nhật hay không?
Nghĩ đến đây, sinh lực của Diệp Mặc nổi lên, hắn đổi hướng tìm kiếm, chuyển bay sang hướng bắc, tuy chân nguyên của hắn bây giờ quá sức, nhưng nếu chẳng may không đúng thời điểm, hắn có thể sẽ bị bỏ lại.
Tuy rằng dự tính máy bay bị ép buộc rất có khả năng ở hướng Bắc, nhưng Diệp Mặc lại không cho ràng ở nước Nhật.
Nếu người Nhật thật sự lộ liễu đem máy bay đến ép buộc nước Nhật, thì bọn nó là lũ ngu ngốc.
Hơn nữa Diệp Mặc khẳng định cho dù hướng Bắc là phương hướng thật, tuyến đường bắt cóc cũng không thể ở gần quốc gia vùng duyên hải đươc.
Vùng duyên hải bình thường đều có hệ thống phòng ngự ngành hàng hải của mỗi quốc gia, nên hướng của bọn bắt cóc chỉ có thể là hướng biển Bering có dân cư thưa thớt.
Hơn nữa biển Bering thật ra thuộc về vùng duyên hải của cả Nga và Mĩ, vậy thì máy bay có thể bị biến mất ở ngoài biển Bering, rất có thể là ở một hòn đảo nhỏ nào đó ở Thái Bình Dương, hoặc là ở một hải đảo nào đó gần nước Nhật.
Hai tiếng sau đó, đã là hơn hai giờ sáng, Diệp Mặc có chút mệt mỏi thả xuống một chiếc thuyền bom hơi.
Sau khi luyện khí thăng cấp trung kỳ, chân nguyên của hắn tuy tăng lên rất nhiều, nhưng cũng không chịu nổi khoảng thời gian tìm kiếm liên tục trên biển dài như vậy.
Ở trên thuyền, ăn những thứ đơn giản, Diệp Mặc bắt đầu khôi phục chân nguyên.
Lại một tiếng sau, tuy chân nguyên vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng đã tốt hơn rất nhiều so với lúc mệt mỏi không chịu nổi lúc đầu.
Trên mặt biển vào ban đêm có thể nghe đủ loại âm thanh, thậm chí là tiếng kêu của những loài cú đêm, tuy nhiên đối với Diệp Mặc thì những thứ này không có chút ảnh hưởng nào.
Hắn dự định đợi sau khi hồi phục chân nguyên, ban ngày sẽ tiếp tục tìm kiếm.
Nhưng vừa lúc đó, hắn dường như nghe thấy tiếng nổ của động cơ, tuy như có như không, nhưng Diệp Mặc lại nghe thấy rất rõ ràng.
Hẳn là có thuyền tới, Diệp Mặc thu thuyền lại, hắn muốn đi xem đó là thuyền gì, hoặc lên thuyền hỏi thăm.
Lúc Diệp Mặc lên trên chiếc thuyền này, mới phát hiện đây không ngờ lại là một chiếc thuyền đánh cá bình thường.
Một con thuyền đánh cá lại xuất hiện ở chỗ sâu của đại dương lúc nửa đêm khuya khoắt này, điều này thật sự có chút quỷ dị.
Không nói chỉ cần sóng biển nổi lớn thì có thể lật đổ chiếc thuyền đánh cá này, cho dù là chiếc thuyền đánh cá bình thường cũng không có cách nào xâm nhập vào vùng biển sâu này.
Diệp Mặc vừa dùng thuật ẩn thân đã ở trên chiếc thuyền đánh cá, thần thức của hắn quét vào bên trong, bên trong chiếc thuyền có bốn người, thoạt nhìn bề ngoài thì dụng cụ đánh bắt cá rất đầy đủ, nhưng Diệp Mặc lại phát hiện thấy một số lượng lớn dụng cụ tìm kiếm, thậm chí cả radar tìm kiếm.
Diệp Mặc cảm thấy kì lạ một chiếc thuyền đánh cá cần tìm kiếm thứ gì?
Huy chương mặt trời đen? Ánh mắt Diệp Mặc đột nhiên trở nên lạnh lùng nghiêm nghị, hắn một lần nữa phát hiện ra huy chương mặt trời đen.
Bốn người trên chiếc thuyền đánh cá này không ngờ đều có huy chương mặt trời đen, bọn họ đều nói tiếng Nhật, Diệp Mặc nghe một câu cũng không hiểu.
Đoán bốn người này đã tìm kiếm cả buổi, cũng không có kết quả, nên bây giờ quay về.
Diệp Mặc không quấy rối bọn họ, hắn biết chính hắn hỏi cũng không hỏi được cái gì, không thể rút hồn, chỉ có thể đi cùng bọn họ, xem xem rốt cuộc thì mục đích của bốn người này là gì.
Chiếc thuyền đánh cá có hai động cơ, tăng tốc độ vô cùng nhanh.
Hơn nữa Diệp Mặc còn phát hiện tính năng của chiếc thuyền đánh cá này không phải chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài.
Hơn một giờ sau, khi trời vẫn chưa sáng, chiếc thuyền đánh cá này dừng trên một đảo nhỏ trơ trụi, hòn đảo này không lớn, xác thực mà nói thì không thể tính là một đảo nhỏ, giống đá san hô nhô lên hơn.
Bốn người trên thuyền thu hồi tất cả những dụng cụ tìm kiếm, lúc này mới đem thuyền cố định ở ven đảo, bốn người đã lên trên hòn đảo hoang sơ này.
Tiểu đảo này rất nhỏ, Diệp Mặc đoán cả đảo này không đến một km2.
Sau khi bốn người Uy lên đảo, họ lập tức đi đến giữa đảo, Diệp Mặc đi cùng mới phát hiện giữa đảo này có một căn nhà gỗ, hơn nữa đằng trước căn nhà còn có một hồ to nuôi cá Nếu đảo san hô này không ở nơi biển sâu, Diệp Mặc chắc chắn sẽ nghĩ đây thật sự là một ngư dân đã dựng lên để sống tạm thời.
Nhưng bây giờ thì Diệp Mặc biết rằng, bất kì vị trí nào ở đảo san hô này, còn là xem huy chương mặt trời đen, Diệp Mặc đều biết bốn người này chắc chắn không phải ngư dân, hơn nữa bốn người này còn đem theo radar tìm kiếm.
Diệp Mặc từng bị radar quét trúng, hắn biết thuật ẩn thân của hắn bây giờ không thể lừa radar cao cấp, tuy không biết radar của những người Nhật này có phải là loại cao cấp của Mĩ hay không, nhưng Diệp Mặc vẫn cố gắng cẩn thận.
Chỉ có điều khiến Diệp Mặc không ngờ được là, hắn vẫn chưa đi khỏi vài bước, thì đã có còi báo động truyền đến.
Bốn người vừa bước vào trong nhà thì lập tức nhảy vọt ra, bọn họ đột nhiên nhìn thấy Diệp Mặc đã giải trừ thuật ẩn thân.
Sau khi bọn họ nhìn thấy Diệp Mặc chỉ là một người đến đây, liền lấy súng ra chỉ vào Diệp Mặc, bô bô nói một hồi.
Diệp Mặc cúi đầu nhìn một lát, hóa ra tuy hắn không bị radar phát hiện, nhưng lại đạp trúng còi báo động.
Lũ quỷ Nhật này thật xảo quyệt, không ngờ lại làm ra được loại trận pháp khoa học kỹ thuật này.
Nếu không dùng thần thức quan sát kĩ lưỡng, hắn chắc chắn sẽ không thể phát hiện được chiếc máy đó trên mặt đất.
-Các anh có ai hiểu tiếng Trung không?
Tuy đã bị phát hiện, nhưng Diệp Mặc lại không lấy làm thất vọng, nếu không thể ngầm phát hiện ra gì đó, thì sớm hay muộn hắn phải ép hỏi bốn người này.
Bị phát hiện và không bị phát hiện chỉ còn là vấn đề thời gian.
Nghe thấy lời Diệp Mặc nói, bốn người Nhật này nhìn nhau, sau đó lại nhìn mặt biển trống trải, bọn họ đều thắc mắc rốt cuộc thì Diệp Mặc đã đến được hòn đảo này bằng cách nào.
Tuy nhiên bốn người rất nhanh đã ra dấu bằng mắt cho nhau, giơ súng trong tay bắn một phát vào chân Diệp Mặc.
Xem ra bọn họ cũng không muốn tính mạng của Diệp Mặc, mà là muốn bắt sống Diệp Mặc.
Chỉ có điều sau khi tiếng súng thứ nhất vang lên, bọn họ liền phát hiện Diệp Mặc đã biến mất.
Diệp Mặc chỉ cần nhìn vẻ mặt của bốn người này, liền biết trong số bốn người này không một ai hiểu tiếng Trung.
Cùng lúc tiếng súng vang lên, hắn đã phóng phong nhận đi, hắn giữ lại một người, ba người còn lại đều bị chết dưới phong nhận của hắn, chút năng lực để phản kháng cũng không có.
Toàn bộ đều bị chặt thành vài khúc.
Một người còn lại kia vẻ mặt kinh hãi nhìn ba người bạn của mình trong nháy mắt chỉ còn là những mảnh thi thể ngang dọc, thậm chí y cũng không biết Diệp Mặc đã ra tay như thế nào, đột nhiên trở lên hoảng loạn.
Y theo bản năng lùi về phía sau vài bước, rồi lại nói bô bô một hồi.
Y biết Diệp Mặc giữ mình lại chỉ là để lưu lại một người sống mà thôi, Diệp Mặc biết hắn không hiểu tiếng Nhật, muốn từ miệng người Nhật này hỏi ra điều gì thật sự là có chút khó khăn, nhưng giữ lại một người sống, đến lúc đó sẽ đưa y đến Hồng Kông hỏi.
Người Nhật này nhìn thấy Diệp Mặc đi đến, bỗng cầm cầm một viên gì đó nhét vào miệng.
Diệp Mặc dừng bước, hắn đương nhiên nhìn thấy hành động của y, chẳng lẽ là đan dược có khả năng kích phát? Nhưng Diệp Mặc biết những gì hắn đoán đều không đúng, sắc mặt của người Nhật này đã biến thành màu đen.
Thuốc độc? Diệp Mặc tiến lên một bước, bắt lấy cổ tay của người Nhật này, phát hiện độc chất của loại thuốc này cực kì lợi hại, trong một thời gian ngắn đã tiêu hủy đi toàn bộ dạ dày.
Diệp Mặc buông cổ tay của người Nhật ra, muốn cứu người này, phải dùng một lượng lớn chân nguyên và và viên “liên sinh đan”, đối với Diệp Mặc “liên sinh đan”, và chân nguyên đều là nhựng thứ vô cùng quý báu, cứu một người Nhật, hắn thật không muốn.
Hơn nữa, hắn cũng biết Ninh Khinh Tuyết hẳn là đã nhảy máy bay giữa đường rồi, coi như là cứu tên người Nhật này thì cũng không hỏi ra được bất kì tin tức nào.
Đối với âm mưu của những người Nhật này, Diệp Mặc không có chút hứng thú nào.
Hắn giữ lại người Nhật này không phải là để hỏi âm mưu người Nhật, mà là muốn khiến cho người này mang mình đến hang ổ của bọn họ báo thù.
Diệp Mặc đi vào trong căn nhà gỗ nhỏ, đập vào ánh mắt đầu tiên lại là một chiếc dù đã được mở ra, hơn nữa lại là loại dù được dùng để nhảy từ trên cao, chiếc dù vẫn còn ẩm.
-Lẽ nào đây chính là chiếc dù mà Ninh Khinh Tuyết đã dùng?
Diệp Mặc đột nhiên trở nên kích động.
Có lẽ những người này đến tìm Ninh Khinh Tuyết.
Nếu Ninh Khinh Tuyết nhảy xuống từ trên máy bay, nói rõ cô biết rất nhiều chuyện trên máy bay, có lẽ những người này sợ Ninh Khinh Tuyết được cứu thoát, chuyện lớn bị Ninh Khinh Tuyết tiết lộ, nên mới tìm kiếm khắp nơi tung tích của Ninh Khinh Tuyết.
Trên thực tế thì Diệp Mặc đoán không sai chút nào, khoang cứu thương của chiếc máy bay kia có thiết bị theo dõi, cuộc nói chuyện giữa tên râu và Ninh Khinh Tuyết, còn có toàn bộ quá trình chạy trốn của Ninh Khinh Tuyết đều được ghi lại, lúc này mới đưa tổ chức người Nhật này đến tìm kiếm xung quanh.
Diệp Mặc bắt đầu tìm kiếm bên trong căn nhà gỗ này, nhưng cuối cùng thì ngoài lượng lớn dầu ma-dút ra, thì hắn không tìm thấy thứ gì.
Bên trong căn nhà ngoài nhưng đồ vật sinh hoạt hàng ngày ra, thì không có bất kỳ một manh mối có giá trị nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 413: Cứu Người Trên Biển
Cứu Người Trên Biển
D
iệp Mặc đi đến bên cạnh mấy tên người Nhật hắn đã giết, sau khi lục soát quần áo bọn chúng Diệp Mặc tìm thấy một quyển sổ.
Mở sổ ra, bên trong vẽ mấy trang bản đồ biển, hơn nữa từ những thứ ghi trong sổ, Diệp Mặc xác nhận bốn tên này thực sự đến tìm kiếm Ninh Khinh Tuyết.
Tuy chữ viết viết trên đó Diệp Mặc không biết nhưng mấy chữ Ninh Khinh Tuyết này thì hắn vẫn nhận ra, xem ra đám người này không những biết rõ tên của Ninh Khinh Tuyết, còn phái người đến tìm cô nữa.
Diệp Mặc lại một lần nữa từ bản đồ biển trong quyển sổ nhìn thấy vị trí đánh dấu nhảy dù, chỉ có điều những vị trí này đều đánh dấu bằng kinh độ và vĩ độ.
Nhặt chiếc radar nhỏ trên mặt đất lên, Diệp Mặc mới phát hiện ra hắn căn bản không biết dùng radar.
Ở trên đảo san hô tìm một lúc lâu, thậm chí đã lật cả căn nhà gỗ lên một lần, Diệp Mặc vẫn không tìm thấy bất cứ tài liệu nào liên quan đến Đế Quốc mặt trời đen, càng không cần nói đến hang ổ.
Khi lần thứ hai kiểm tra chỗ nhảy dù kia, Diệp Mặc cuối cùng cũng phát hiện ra một ít manh mối.
Trên mặt dù để nhảy in chữ uMP, Diệp Mặc thông qua chữ cái này xác định cái dù này hẳn là cái dù mà Ninh Khinh Tuyết đã từng dùng để nhảy, bởi vì máy bay Ninh Khinh Tuyết ngồi chính là Siêu Âm MM871 mới nhất.
Mà trên chiếc máy bay này trang bị dù để nhảy là đồng bộ, không còn nghi ngờ gì nữa, dù này hẳn là cái mà Diệp Mặc đã thấy.
Xác nhận Ninh Khinh Tuyết đã nhảy dù hơn nữa dù còn rơi xuống nơi này, Ninh Khinh Tuyết thì không thấy đâu chí ít Diệp Mặc cũng biết được hai chuyện.
Một là lúc Ninh Khinh Tuyết nhảy xuống thì an toàn, chí ít cô còn có thể cởi dù.
Thứ hai, Ninh Khinh Tuyết còn chưa bị đám người này tìm thấy, cho thấy cô vẫn ở trên biển.
Tuy rằng Diệp Mặc hận ngứa cả răng với Đế Quốc mặt trời đen này nhưng hắn vẫn biết được trọng yếu, dù có muốn lôi thôi với Đế Quốc mặt trời đen thì hắn sẽ tìm Ninh Khinh Tuyết trước cái đã.
Diệp Mặc cẩn thận lưu lại ký hiệu thần thức của mình ở bên trên căn nhà gỗ, cũng lại lưu lại thần thức của hắn trên huy chương mặt trời đen, lúc này mới chèo thuyền đánh cá tiếp tục tìm Ninh Khinh Tuyết.
Đồng thời vừa nghiên cứu cách dùng của radar.
Mới có hai tiếng đồng hồ, Diệp Mặc đã biết dùng radar định vị, biết dùng radar xem xét khu vực biển xung quanh thậm chí có thể thông qua radar biết được khu vực nào đã được tìm qua.
Cứ như vậy, Diệp Mặc cảm thấy tốc độ tìm kiếm quả nhiên nhanh hơn nhiều.
Tốt hơn so với bay loạn trên không trung không có đầu mối, chủ yếu nhất là hắn có thể tiết kiệm được lượng lớn chân nguyên.
Diệp Mặc tận lực chèo thuyền đến chỗ bốn tên người Nhật chưa thăm dò, lại nửa ngày trôi qua, trên mặt biển nổi lên từng trận sương mù, không khí cũng dường như càng trở nên lạnh hơn.
Rất nhiều các tảng băng lớn nhỏ trôi bên cạnh thuyền của Diệp Mặc, Diệp Mặc mới phát hiện bây giời dường như đã đi tới một khu núi băng.
Càng tìm kiếm thì trong lòng Diệp Mặc càng lo lắng, mặt biển nơi này không những khí hậu lạnh lẽo, hơn nữa lại không có đảo nhỏ.
Nếu như rơi xuống nơi này cho dù không đói chết thì cũng bị lạnh cóng mà chết.
Ninh Khinh Tuyết cũng xảy ra chuyện mấy ngày rồi, ai biết được bây giờ cô có còn sống hay không?
Diệp Mặc càng sốt ruột thì dường như tất cả thời gian đều đặt trong việc tìm kiếm.
Lúc gần chạng vạng, Diệp Mặc lại nghe thấy tiếng kêu cứu trên biển.
Diệp Mặc nghe ra giọng nói đó là giọng của đàn ông, nhưng Diệp Mặc vẫn chèo thuyền qua đó.
Một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi ngồi trên một chiếc phao cứu sinh cực nhỏ, không những cả người có vẻ hấp hối đến môi cũng đều đã nứt nẻ, không biết do lạnh cóng hay là do khát.
Da thì bị ngâm đến trắng bệch, từ đôi mắt vô hồn của anh ta có thể thấy người đàn ông này cách cái chết không xa nữa rồi, Diệp Mặc thở dài, người cần tìm thì không tìm thấy lại phát hiện ra người cầu cứu khác, hắn không rõ người này sao có thể xuất hiện tại nơi biển sâu này.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không phải người thấy chết mà không cứu, hắn chèo thuyền qua, kéo người đàn ông hấp hối này lên thuyền, cho anh ta ăn mấy viên thuốc, sau đó lại vứt cho anh ta ít đồ ăn và nước uống.
Hắn biết người này chỉ là do đói khát gây nên, tuy nhiên tiếp tục tiếp thì sẽ chết, nhưng bây giờ cho anh ta một viên Cứu Tâm Hoàn, hơn nữa còn cho anh ta thức ăn và nước uống, coi như là đã cứu anh ta một mạng.
Dược hiệu của Cứu Tâm Hoàn tan ra, người da trắng này không kịp cảm kích Diệp Mặc, anh ta nhanh chóng uống một bình nước sau đó ăn hai hộp đồ hộp.
Không thể không khâm phục sức sống ngoan cường của người này, sau khi ăn thức ăn và uống nước xong, tinh thần của anh ta hiển nhiên chuyển biến tốt đẹp.
Anh ta không ngừng nói cảm ơn với Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc ngoài nghe hiểu từ cảm ơn ra thì những cái khác đều không hiểu, chỉ có thể biết được anh ta đang nói tiếng Anh mà thôi.
Nghe không hiểu lời nói của người này, Diệp Mặc mất đi hứng thú tiếp tục nói chuyện với anh ta, mà tiếp tục làm một số dụng cụ tìm kiếm.
Người này nhìn thấy Diệp Mặc lấy ra dụng cụ tìm kiếm radar các loại thì lập tức lại nói bô bô.
– Anh hiểu những dụng cụ này?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi một câu.
– Cậu là người Hoa Hạ?
Điều không ngờ đó là người đàn ông da trắng này lại nói ra một câu tiếng Trung, nói xong liền vui vẻ nói tiếp:
– Tôi còn tưởng cậu là người Hàn Quốc hay là người Nhật, không ngờ cậu lại là người Hoa Hạ.
Dường như cảm thấy câu nói này của anh ta Diệp Mặc có chút không vui, người da trắng này vội vàng bổ sung một câu.
– Xin lỗi nha, bởi vì chỗ này đã thuộc về Thái Bình Dương, người Hoa Hạ rất ít tới đây vì vậy mới có hiểu lầm này.
Lại một lần nữa cảm ơn ơn cứu mạng của cậu, tôi là Edern, người Mỹ, tuy nhiên tôi rất thích văn hóa Hoa Hạ.
Biết được Edern là người tinh thông Hoa Hạ, Diệp Mặc lập tức có hứng thú, hắn rất muốn biết vì nguyên nhân gì mà Edern rơi xuống nơi này.
Erdern dường như biết suy nghĩ của Diệp Mặc, anh ta không đợi Diệp Mặc hỏi liền chủ động nói ra cảnh ngộ của mình.
Erdern là vận động viên golf nước Mỹ, anh ta thích thiên kim Daphne của tỷ phú Mỹ.
Chỉ có điều Daphne lại không có cảm giác gì với anh ta, cái này gọi là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình.
Nhưng Erdern lại là người vô cùng nghị lực, ban đầu khi anh ta từ một vận động viên chạy ngắn chuyển sang chơi golf có thể nói không có ai xem trọng anh ta.
Nhưng anh ta dựa vào thiên phú và sự nỗ lực của mình, đứng vững một chân trong giới golf.
Tuy bây giờ còn chưa nổi tiếng nhưng anh ta tin tưởng vững chắc rằng mình có đạt tới trình độ của Tiger Wood.
Khi dường như tất cả mọi người coi mục tiêu phấn đấu của anh ta là trò cười, anh ta lại kiên trì tin tưởng mình có thể đạt được.
Giống như hiện tại thích Daphne vậy, từ trước đến nay không có ai cho rằng anh ta có thể theo đuổi được Daphne nhưng anh ta vẫn kiên trì mình có thể làm cô cảm động.
Bởi vì cuộc sống thể thao không mang đến cho anh ta quá nhiều tiền bạc, mà Daphne lại là thiên kim của tỷ phú Mỹ, chỗ ra vào đều là nơi sang trọng nhiều tiền.
Erdern đừng nói đến theo đuổi cô, cho dù cùng cô ở một nơi cũng đã có chút khó khăn.
Nhưng Erdern không chút từ bỏ, lần này anh ta biết Daphne đi tàu chở khách xa hoa Bắc Mã Hào, khi từ Los Angeles tới Canada thì anh ta lập tức dùng tất cả tích lũy của mình mua một tấm vé tàu, anh ta muốn học Jake của Titanic trên tàu Bắc Mã Hào đả động trái tim của Daphne, đem mĩ nhân về.
Bắc Mã Hào nghe nói là tàu chở khách xa hoa tiên tiến nhất trên thế giới, tuy nhiên khác với Titanic đó là, lần này từ Los Angeles điều hướng tới Victoria British Colombia Canada, đã là chuyến thứ ba của Bắc Mã Hào rồi Rất nhiều người đã từng ngồi Bắc Mã Hào đều cho rằng sự thoải mái của Bắc Mã Hào đã vượt qua khách sạn tám sao của Khách Sạn Cung Điện Tiểu vương quốc Ả Rập, nhưng vé tàu của Bắc Mã Hào, cũng đạt tới cái gía kinh khủng.
Phỏng chừng lấy tất cả những tích lũy của mình ra để lên Bắc Mã Hào, ngoại trừ Daphne ra thì thực sự không có người khác.
Tàu chở khách xa hoa này vốn an toàn vô cùng, không tồn tại bất cứ vấn đề nguy hiểm nào, nhưng ngày thứ sáu sau khi Bắc Mã Hàoxuất phát từ Mỹ, lại không biết là nguyên nhân gì không ngờ lại lệch phương hướng.
Vốn dọc theo đường ven biển thì Bắc Mã Hào hẳn là vô cùng an toàn, nhưng vừa hay lúc Bắc Mã Hào xảy ra chuyện, Nước Mỹ ở Thái Bình Dương phát hiện người ngoài hành tinh xâm lấn, hơn nữa người ngoài hành tinh còn giết chết một số tàu ngầm hạt nhân của Mỹ.
Cuối cùng dường như tất cả lực lượng đều bị hấp dẫn tới vị trí người ngoài hành tinh xâm chiếm, mà sau khi Bắc Mã Hào đi chệch thì lại không có người đến quản.
Đợi đến lúc người trên thuyền phát hiện ra mình bị cướp thì thuyền đã không biết đi chệch đến nơi nào rồi.
Lúc này người trên thuyền Bắc Mã Hào đều biết là bị cướp rồi, sau khi Erdern biết được bị cướp, chuyện đầu tiên chính là muốn đi bảo vệ Daphne, nhưng lúc này trên thuyền tràn ngập tội phạm.
Bọn chúng không những phá hủy hệ thống báo cảnh sát hơn nữa còn lái thuyền ra biển sâu.
Khoang thuyền của Erdern và khoang sang trọng của Daphne tạo thành một khoảng cách không thể vượt qua, Erdern chỉ có thể lo lắng suông mà thôi.
Thuyền trưởng và rất nhiều thuyền viên đều bị giết chết, người phản kháng bị giết trước tiên, thậm chí người có dáng vẻ khỏe mạnh một chút đều bị bon họ giết chết, đám người này không những cướp đoạt trang sức tiền tài mà còn cướp đoạt phụ nữ.
Ngoại trừ một số phụ nữ già xấu và hành khách bị giết ra thì phụ nữ trẻ đều bị đem lên trên con thuyền có cờ đầu lâu.
Bởi vì Erdern thông minh, anh ta cướp lấy được một cái phao cứu sinh nhảy xuống biển, may lúc đó hành khách trên thuyền quá đông, người nhảy xuống biển cũng không phải có mình anh ta, kẻ cướp nhất thời không quản được, bị anh ta trốn ra tìm đường sống.
Nghe Erdern nói xong Diệp Mặc thầm than, hắn không ngờ đến lại gặp phải chuyện hải tặc cướp tàu, nước Mĩ ngày ngày đều thổi phồng bọn họ lợi hại thế nào, nhưng bọn hải tặc này ở trước cửa nhà bọn họ bắt cóc hành khách, bọn họ vẫn còn đang bắt người ngoài hành tinh.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng có chút hổ thẹn, tuy không có liên quan gì đến hắn nhưng thực sự hắn thu hút phần lớn lực lượng trên biển của nước Mỹ, dẫn đến hải tặc có cơ hội.
Nhưng cho dù là như vậy, gan của đám hải tặc này cũng không phải là to bình thường.
Huống hồ bắt cóc tàu chở khách từ Los Angeles đến Canada, điều này với việc đầu ở trên lưng chẳng khác gì nhau hết.
Hơn nữa Diệp Mặc khẳng định đám hải tặc này không bình thường, bọn chúng chắc chắn không biết hắn sẽ thu hút lực lượng hải quân Mĩ vào lúc này.
Mà nếu như bọn chúng không biết vẫn còn dám động thủ, cho thấy cho dù là không có chuyện Diệp Mặc, bọn chúng cũng nắm chắc thành công nhất định.
– Đám hải tặc bắt cóc ấy, ngoài lá cờ anh nhìn thấy ra còn có thứ gì khác không?
Tuy Diệp Mặc không thấy hứng thú với chuyện này nhưng chuyện xảy ra vào thời gian này cũng tầm tầm thời gian Ninh Khinh Tuyết nhảy dù, điều này khiến hắn sản sinh ra muốn đi tới chỗ tải tặc hỏi tình hình.
Erdern lập tức nói:
– Lúc đó có hai chiếc thuyền buồm, nói thật lúc đó tôi cũng không dám tin nhìn thấy thuyền buồm ở Thái Bình Dương.
Tôi nhìn thấy hải tặc đưa đám phụ nữ đi lên hai chiếc thuyền buồm, sau đó đem tất cả những thứ cướp được lên thuyền buồm.
Do tôi vội vàng muốn trốn, tìm người đến cứu Daphne vì vậy cuối cùng cũng không biết đám người đó làm gì với Bắc Mã Hào rồi.
– Không ngờ lại là hai chiếc thuyền buồm?
Diệp Mặc lặp lại.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 414: Trên Đảo Có Người
Trên Đảo Có Người
N
ghe Diệp Mặc hỏi Erdern tưởng rằng Diệp Mặc nghi ngờ lời của anh ta, càng khẳng định nói:
– Đúng, đúng là hai chiếc thuyền buồm, hơn nữa trên đầu một chiếc thuyền còn có một cái đầu lâu rất to, vì thế nên khắc sâu trong trí nhớ của tôi.
Diệp Mặc cầm radar lên và mấy dụng cụ tìm kiểm hỏi:
– Anh biết dùng những thứ này không?
Erdern gật đầu nói:
– Biết dùng, radar này là radar YYSY923 của quân đội Mỹ, ở trong bộ đội tôi đã từng dùng, tuy có hơi cũ nhưng hiệu quả cũng không tồi.
Diệp Mặc không ngờ Erdern đã từng đi lính, lập tức ném radar cho Erdern nói:
– Lập tức đưa tôi đến nơi tàu Bắc Mã Hào xảy ra chuyện, tôi đi xem sao.
– Cái gì? Cậu nói hai người chúng ta đi đến chỗ ấy?
Vẻ mặt Erdern khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, đây không phải đi tìm cái chết sao? Hai người không có vũ khí, đi tìm lũ hải tặc hung tàn đó, nói là đi tìm cái chết là còn nhẹ.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy sắc mặt của Erdern liền biết anh ta nghĩ cái gì, dứt khoát nói:
– Bây giờ chúng ta đi, đám hải tặc đó đã đi từ sớm rồi anh sợ cái gì? Còn nếu anh sợ thì xin mời, trên thuyền của tôi có đồ ăn, tự anh chèo, có thể chèo được bao nhiều thì tùy anh, tuy nhiên tôi lại muốn đi.
Sắc mặt của Erdern có chút trắng bệch mà nhìn phao cứu sinh nho kia, anh ta biết cho dù có nhiều thức ăn hơn thì cái phao cứu sinh cũng không có cách nào cứu anh ta, chỉ là khiến anh ta sống nhiều thêm mấy ngày mà thôi.
– Được rồi, nếu như vậy thì tôi đưa cậu đi.
Erdern bất đắc dĩ nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc gật gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ mặt tán thưởng, tên Erdern này cũng không tồi.
Với chiều cao một mét chín của anh ta cộng với dáng người khôi ngô, lại không có dự định dùng sức mạnh, giết Diệp Mặc cướp lấy thuyền.
Sở dĩ tán thưởng là vì Diệp Mặc nhìn ra người này căn bản không nghĩ theo hướng đó, có thể thấy bản tính của người này không xấu, nếu đổi thành Diệp Mặc thì hắn cho rằng là chuyện tìm cái chết, tuy rằng hắn sẽ không giết Erdern nhưng đánh ngất Erdern là cần thiết.
Lùi thêm một bước, nếu đổi thành người tu chân của Đại Lục Lạc Nguyệt thì không nghi ngờ gì mà muốn giết đối phương cướp thuyền.
Diệp Mặc đưa radar và nhiệm vụ chèo thuyền cho Erdern, cứu anh ta một mạng, cũng nên có chút thể hiện giá trị.
Cũng may Erdern không phụ hy vọng, không những dùng radar tốt hơn Diệp Mặc nhiều mà còn chèo thuyền nhanh vô cùng.
Ở trên đảo lưu huỳnh, Ninh Khinh Tuyết vội chạy, mãi đến khi một hồ nước vắt ngang ở trước mặt cô.
Nước trong hồ này rất sạch, bốc lên hơi nóng nhè nhẹ, thậm chí càng giống một hồ nước nóng.
Ninh Khinh Tuyết quay đầu lại nhìn, chiếc thuyền đầu lâu kì dị kia dừng ở bên đảo đã bị cái gì đó ngăn trở, rốt cuộc không nhìn thấy đâu cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngẩng đầu nhìn phía xa trung tâm đảo dường như mùi lưu huỳnh càng ngày càng đậm, lòng Ninh Khinh Tuyết liền trầm xuống, chỗ này quả nhiên là một ngọn núi lửa đang hoạt động, ở trên này tương đương với sống ở trên một gói thuốc nổ.
Nhưng cô không có lựa chọn nào khác.
Sống ở đây có thể sống thêm mấy ngày, một khi rời khỏi đảo này, vậy thì thực sự chỉ có con đường chết.
Ninh Khinh Tuyết buông những tâm sự này xuống, đi tới bên hồ, giơ tay sờ nước trong hồ, nước hồ là nước ấm, cô thử uống một ngụm, nước này là nước ngọt.
Ninh Khinh Tuyết trong lúc vui vẻ cũng bất chấp sợ hãi, cô vội vàng cởi quần áo ra nhảy vào trong hồ nước.
Mấy ngày trên núi băng, khiến cô cảm thấy cơ thể rất khó chịu.
Cô là một người thích sạch sẽ, mấy ngày liền không tắm rửa đã khiến cô khó mà chịu đựng rồi.
Ninh Khinh Tuyết cũng biết, hồ nước này sở dĩ là nước ấm chắc chắn là có liên quan đến mùi lưu huỳnh, nhưng cô không quan tâm nhiều như vậy.
Sau khi cô tắm xong rồi lại giặt toàn bộ quần áo của mình, sau đó tu luyện vài cái Chu Thiên ở bên hồ, hơi nước trên quần áo trên người tự động bị bốc hơi.
Tắm rửa xong Ninh Khinh Tuyết cảm thấy cả người thoải mái vô cùng, cô cầm ba lô lên, nghĩ muốn tìm một nơi ở bên cạnh hồ này, tuy có thể vòng qua hồ tiếp tục men theo đảo tìm một nơi ở khác, nhưng hồ nước nóng ở nơi này thu hút Ninh Khinh Tuyết, nếu như tìm được một nơi không có nước ngọt, mỗi ngày vẫn phải đến đây lấy nước, đấy mới gọi là phiền toái.
Ninh Khinh Tuyết men theo hồ rất lâu, ở chỗ một sườn núi nhỏ tìm được một cái động.
Ninh Khinh Tuyết không biết là động vật gì mở ra, tuy nhiên bên trong cũng coi như sạch sẽ hơn nữa cũng không nhỏ, một bên động còn có một khối đá lớn.
Chủ yếu nhất là động này rất bí mật, nếu như dùng thứ gì đó che đi, thì không để ý mà đi qua nơi này, không xem xét kĩ thì cũng sẽ không biết ở đây có một cái động.
Duy nhất khiến cô không hài lòng đó là, đứng ở cửa động này còn có thể nhìn thấy thuyền buồm nơi xa, bây giờ cái thuyền buồm này là thứ Ninh Khinh Tuyết ghét nhất.
Nhưng ngoại trừ động này ra, Ninh Khinh Tuyết cũng không tìm được nơi tốt hơn có thể sinh tồn, trong tình huống bất đắc dĩ cô chỉ có thể quét dọn sạch sẽ cái động này, sau đó dùng dao găm chặt một ít nhánh cây để che tầm mắt cửa động, chí ít khiến cô không phải nhìn thấy cái thuyền buồm quái dị kia.
Sau khi chuẩn bị xong hết thảy, Ninh Khinh Tuyết dùng một ít cành cây chặn cửa động, sau đó nằm xuống tảng đáng lớn trong động, mấy ngày không ngủ nếu như không phải cô còn có thể tu luyện nói không chừng cô đã điên rồi.
Ninh Khinh Tuyết vừa nằm xuống rất nhanh liền tiến vào mộng đẹp, mấy ngày này thực sự cô quá mệt.
Cũng không biết ngủ bao lâu, trong sự mơ mơ màng màng, Ninh Khinh Tuyết dường như cảm nhận được một bóng đen lóe lên trước mắt.
Đang mơ hồ, Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên bừng tỉnh, cô túm lấy súng tự động để ở bên cạnh.
Bóng đen dường như biến mất cực nhanh ở cửa động, nháy mắt đã không thấy.
Ninh Khinh Tuyết sợ đến mức hoàn toàn tỉnh ngủ, ban nãy là thứ gì, trong lúc mơ màng cô lại không nhìn rõ.
Cô từ trên tảng đá đi xuống, cẩn thận đi đến cửa động, nhìn xung quanh một chút, bên ngoài im ắng mờ mịt, đừng nói đến bóng đen, đến hồ nước cũng bình lặng không có sóng.
Hẳn là ban ngày rồi, vừa nãy cô ngủ ít nhất cũng mười mấy tiếng đồng hồ.
Chỉ là vì do sương mù khiến cho cả đảo có vẻ mờ mịt.
Chẳng lẽ lại xuất hiện ảo giác sao? Ninh Khinh Tuyết tự lẩm bẩm nói.
Vốn trên núi băng, cô nghe thấy tiếng động lớn trên thuyền buồm, đến bây giờ cô cũng không dám khẳng định đó là thật, hay là thính giác của cô có vấn đề.
Ninh Khinh Tuyết cẩn thận kiểm tra cành cây ở cửa động, dường như chưa bị động đến.
Cô lại cầm sợi dây chuyền trước ngực lên, lẽ nào lại là nó cứu cô một mạng?
Tuy rằng không biết bóng đen cô nhìn thấy là thật hay là giả, nhưng Ninh Khinh Tuyết lại không dám ngủ tiếp, cô cầm súng tự động, đi ra ngoài muốn xem địa hình xung quanh.
Ninh Khinh Tuyết vừa đi ra, trên đảo vốn yên tĩnh vô cùng lại truyền đến một tiếng kêu bén nhọn.
Ninh Khinh Tuyết cả kinh, cô vốn tưởng trên đảo không có động vật, bây giờ lại nghe thấy tiếng thét chói tay.
Cô nhanh chóng tìm một chỗ lõm trốn vào, súng tự động khẩn trương chĩa ra ngoài.
Hai tên thổ dân toàn thân đen như mực, không mặc gì hết, cầm một cây côn gỗ đi từ sườn núi cách đó không xa tới.
Hai tên thổ dân này ngoại trừ phần eo còn quấn một thứ dường như là da cá làm váy quần ra thì chẳng có gì nữa.
Từ vùng ngực rủ xuống của một thổ dân, Ninh Khinh Tuyết biết đó là một phụ nữ.
Nơi này thậm chí còn có người, còn là người bản xứ, lòng Ninh Khinh Tuyết nhất thời lại đập thình thịch, cô nhớ đến Robinson phiêu lưu ký nhưng người bản địa hung hãn vô cùng trước mắt rõ ràng không phải là thổ dân Thứ Sáu trong truyện.
Ninh Khinh Tuyết nín thở, cô đang nghĩ đường đi của mình sau này, cái đảo này nhiều nhất cũng không quá phạm vi hai mươi kilomet vuông, nếu như dã nhân sống ở đây, một khi dã nhân phát hiện ra cô thì có ăn cô không?
Nhưng cảnh tượng kế tiếp thiếu chút nữa khiến Ninh Khinh Tuyết kêu lên thành tiếng, người đàn ông thổ dân kia bỗng nhiên nói gì đó với người phụ nữ thổ dân, nhưng người phụ nữ kia lại lắc đầu không ngừng.
Vào lúc này, người đàn ông thổ dân này lại ấn ngã người phụ nữ xuống đất, sau đó nhấc váy da cá của cô ta lên.
Cùng với động tác của người đàn ông thổ dân trên người người phụ nữ, Ninh Khinh Tuyết lập tức nghĩ đến hai chữ “Cưỡng hiếp”, Ninh Khinh Tuyết không sợ chết nhưng chuyện này thực sự quá ác tâm, cô theo bản năng túm chặt lấy súng tự động trong tay, muốn giết người đàn ông thổ dân kia.
Nhưng cô lại không dám nổ súng vì cô sợ cách bắn súng của cô không giỏi, không cẩn thận giết người phụ nữ phía dưới.
Còn có một điều chính là cô còn sợ không cẩn thận dẫn tới càng nhiều thổ dân hơn.
Mâu thuẫn tâm lý chỉ trong một lát mà thôi, rất nhanh Ninh Khinh Tuyết liền biết cái suy nghĩ của mình ngây thơ đến thế nào.
Bởi vì cô đã hiểu đây không phải cưỡng hiếp, người phụ nữ bị người đàn ông thổ dân kia đè dưới người không ngờ lật người, hơn nữa động tác trên người đàn ông thổ dân của cô ta còn mãnh liệt hơn nhiều so với động tác ban nãy của người đàn ông thổ dân, không chỉ như vậy, người phụ nữ này còn kêu to.
Ninh Khinh Tuyết nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhổ một bãi nước bọt, đỏ mặt thầm mắng không biết xấu hổ.
Tuy nhiên nghĩ đến đám thổ dân này cũng giống như súc sinh, cũng không nghĩ quá nhiều.
Bỗng nhiên một tiếng kêu gào truyền đến, Ninh Khinh Tuyết cẩn thận nhìn ra, đôi nam nữ ở cùng nhau ban nãy đã tách ra rồi, kêu gào chính là một tên đàn ông thổ dân khác.
Lòng Ninh Khinh Tuyết lại trầm xuống, nơi này quả nhiên không phải chỉ có hai thổ dân này, nếu như thổ dân ở đây rất nhiều, cô ở cạnh cái hồ này, sớm hay muộn cũng bị đám thổ dân này phát hiện ra.
Tên thổ dân đến sau dường như rất để ý việc hai người này làm sau lưng anh ta, bởi vì Ninh Khinh Tuyết có thể nhìn ra từ vẻ mặt tức giận và trong tiếng gào của anh ta.
Người phụ nữ thổ dân tách hai người đàn ông ra, cô ta lại chỉ cái cây bị chém đứt cách đó không xa không ngừng kêu.
Quả nhiên hai tên đàn ông ngừng tiếp tục tranh chấp, đều đi tới trước cây chặt xem xét kĩ càng.
Lòng Ninh Khinh Tuyết càng trầm xuống, cây bọn họ nhìn chính là cái cây chặt không lâu trước đây, vì che cửa động của cô nên Ninh Khinh Tuyết chặt mấy cây nhỏ không lớn, không ngờ nhanh như vậy liền bị phát hiện ra rồi.
Một tên đàn ông trong đó ở chỗ chặt của cây sờ đi sờ lại, dường như đang nghi ngờ thứ gì, có thể chém cái cây này vuông vức như vậy.
Bỗng nhiên anh ta đứng lên, ngẩng đầu nhìn về chỗ Ninh Khinh Tuyết trốn.
Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên cảm thấy tim của cô lại đập thình thịch, khẩu súng nắm chặt trong tay toàn bộ đều là mồ hôi lạnh, phải làm sao đây? Nên nổ súng hay không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 415: Khôi Phục Trí Nhớ
Khôi Phục Trí Nhớ
D
ường như vì để chứng minh suy đoán của Ninh Khinh Tuyết là chính xác, ba người thổ dân da đen đã chầm chậm đi tới chỗ Ninh Khinh Tuyết ẩn nấp, hơn nữa còn rất cẩn thận, và vừa đi vừa dùng cây gậy gỗ trong tay gẩy các cành cây bên cạnh.
Từ động tác và vẻ mặt của bọn họ liền biết, bọn họ đã đoán ra gần đó có ai đó đang trốn, bọn họ sợ người đang trốn đánh lén bọn họ.
Ninh Khinh Tuyết khẩn trương nắm chặt súng, nếu ba người da đen còn tiến thêm mấy bước thì chắc chắn có thể nhìn thấy cô.
Nổ súng hay không nổ súng, tuy nhiên Ninh Khinh Tuyết nghĩ tới phải nổ súng, nhưng hễ nổ súng thì liền giết người, cho dù giết là người thổ dân chưa từng được giáo dục nhưng vẫn vượt qua phạm vi chịu đựng của Ninh Khinh Tuyết.
So với lúc ban đầu dùng bùa quả cầu lửa giết tên người Nhật đó không giống nhau, tên người Nhật đó muốn làm nhục cô, hơn nữa tốc độ của bùa quả cầu lửa nhanh vô cùng, thậm chí lúc cô còn chưa chuẩn bị, bùa quả cầu lửa đã giết chết tên người Nhật kia rồi.
Nhưng bây giờ cô lại cầm súng, phải đối phó với thổ dân chưa tổn thương đến cô, nhất thời khiến có có chút bàng hoàng.
Nhưng Ninh Khinh Tuyết vừa nghĩ đến dáng vẻ của gã thổ dân nam với người phụ nữ thổ dân, lập tức liền cảm thấy sợ hãi, nếu như bị tên thổ dân này nhìn thấy cô, kết quả cô không dám nghĩ…
Đang lúc Ninh Khinh Tuyết do dự có nổ súng hay không, ba người thổ dân bỗng nhiên dừng lại.
Người phụ nữ trong đó chỉ vào chiếc thuyền buồm bên đảo, hét lên một tiếng.
Bọn họ đã nhìn thấy thuyền buồm rồi, Ninh Khinh Tuyết liền lập tức hiểu ra, vị trí bọn họ đứng vừa hay có thể nhìn thấy thuyền buồm bên đảo, tên thổ dân đến sau bỗng nhiên cũng hét lên như vậy, lập tức chạy về phía thuyền buồm.
Xem ra đồng bọn của tên đó cũng đã chạy về phía thuyền buồm, hai người còn lại cũng chạy theo.
Dường như đến muộn đồ sẽ bị người thổ dân đó lấy mất.
Ninh Khinh Tuyết nhìn ba người đã rời đi, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nếu như ban nãy ba người đó thực sự tới đây thì cô chỉ có thể nổ súng, một khi nổ súng thì khó giữ được không thu hút càng nhiều thổ dân đến hơn.
Thấy ba người đã chạy về phía thuyền buồm, Ninh Khinh Tuyết trở về cửa hang, dời ra một ít cành cây che chắn, sau đó vội vàng nhìn ba người thổ dân da đen đã chạy đi, cô cũng muốn biết sau khi ba người đó lên thuyền thì sẽ xảy ra chuyện gì.
Vốn khoảng cách cũng không gọi là quá xa, Ninh Khinh Tuyết có thể nhìn thấy rõ ràng ba người rất nhanh liền chạy tới bên cạnh thuyền buồm, hai người xông vào trong thuyền, dường như vẫn còn một người ở lại bên ngoài.
Từ động tác thành thục và bước chân không dừng lại của những người này, Ninh Khinh Tuyết liền đoán đám thổ dân này hẳn là không phải lần đầu tiên phát hiện ra thuyền trôi dạt tới.
Rất có khả năng tổ tiên của đám thổ dân này chính là xảy ra chuyện trên biển mới trôi dạt tới hòn đảo hoang này, sau đó sinh sản ra đời sau.
Chỉ có điều sau một lát, hai người đi vào lại xông ra ngoài, sau đó không hề để ý người ở bên ngoài, chạy tới đuôi thuyền rồi nhảy xuống biển.
Ninh Khinh Tuyết ở trên sườn núi nhìn thấy rõ ràng, hai người từ trong thuyền xông ra sau đó nhảy xuống biển thì không ló đầu lên nữa.
Mãi đến khi người phụ nữ thổ dân không lên thuyền, sau khi nhìn thấy hai người nhảy xuống biển, bỗng nhiên lại là tiếng thét chói tai, sau đó cũng không cần mạng mà chạy về.
Nhìn dáng vẻ của cô ta, cô cũng cảm thấy trên thuyền dường như có chút không đúng.
Ninh Khinh Tuyết thầm kinh hãi, chiếc thuyền này quả nhiên cực kinh dị.
Hai người đàn ông thổ dân này xông vào thuyền dường như mới trong thời gian rất ngắn liền xông ra, sau đó nhảy xuống biển, đây là điều cô tận mắt nhìn thấy.
Tiếng thét của người phụ nữ thổ dân càng ngày càng vang, rất nhanh dường như có tiếng kêu phụ họa, trong lòng Ninh Khinh Tuyết cả kinh, ở đây quả nhiên còn có người bản xứ khác.
Một khoảng thời gian không lâu lắm, ở phương hướng ban nãy của hai tên thổ dân, có một nhóm thổ dân tới, cả nam lẫn nữ dường như có hai ba mươi người.
Sau khi người phụ nữ này nhìn thấy đám người này đến, lập tức xông về phía bọn họ, sau đó không ngừng hét lên và kêu to.
Dường như đang biểu đạt ý tứ ý gì đó, chỉ có điều người phụ nữ này mới nói được một lúc liền đột nhiên ngã ra đất, sau đó không có bất cứ tiếng thở nào.
Hai gã thổ dân kéo người phụ nữ ngã trên đất, dường như muốn gọi cô ta tỉnh lại nhưng cô ta không có chút phản ứng nào.
Đám thổ dân vây quanh người phụ nữ đã chết, tiếp theo đều chạy về phía thuyền buồm dừng ở bên đảo.
Chỉ để lại người phụ nữ thổ dân đã ngã xuống dưới đất.
Ninh Khinh Tuyết lại lần nữa nấp ở bên cạnh cửa hang, cẩn thận nhìn đám thổ dân còn lại này sẽ như thế nào, nhưng còn vẫn chưa đợi đám người này chạy tới bên thuyền.
Người phụ nữ ban nãy dường như đã chết bỗng nhiên nhảy lên, trong lòng Ninh Khinh Tuyết cả kinh, người phụ nữ này chưa chết?
Tuy nhiên tiếp theo càng khiến Ninh Khinh Tuyết hồi hộp, người phụ nữ này bỗng nhiên xông về phía biển, cuối cùng biến mất tăm mất tích.
Ninh Khinh Tuyết tận mắt nhìn thấy cảnh tượng xảy ra này, cô thực sự không thể hiểu tại sao có thể như vậy, lẽ nào chiếc thuyền kia thực sự có ma? Nghĩ đến đây Ninh Khinh Tuyết không khỏi thầm may mắn, khi cô không đi tới con thuyền ma kia.
Chỉ có điều điều khiến cô nghĩ không ra chính là, cô cũng từ bên cạnh con thuyền kia chạy ra, tại sao bây giờ cô vẫn không sao, người phụ nữ thổ dân kia lại có chuyện?
Cô chợt nhớ đến sợ dây chuyền đeo trên cổ, theo bản năng mà cầm sợi dây chuyền lên, lẽ nào chính là vì sợi dây chuyền này mà cô sống được đến bây giờ?
Ninh Khinh Tuyết túm lấy vòng cổ, lập tức cảm thấy chân khí trong cơ thể hơi bị khống chế.
Cô không dám tiếp tục quan sát hậu quả của đám thổ dân lên thuyền, lập tức trở về trong động.
Chân khí trong cơ thể ngày càng quay cuồng, khiến cho cô hơi run rẩy thậm chí có một loại cảm giác bị đốt cháy, Ninh Khinh Tuyết biết là không hay, hẳn là tu luyện của cô xảy ra vấn đề gì đó, cô nhanh chóng chắn cửa động chặt chẽ, ngồi trên mặt đá bắt đầu tiến hành vận chuyển Chu Thiên.
Đây là một lần tu luyện hoàn toàn khác với trước đây, cô cảm nhận được sự xao động chân khí trong cơ thể mình, dường như phải tìm thấy cái gì đó đột phá vậy.
Đối với tu chân, Ninh Khinh Tuyết không hiểu gì hết, đến công pháp tu chân của Đường Bắc Vi dạy cho cô cũng không thấy cô hiểu hơn bao nhiêu.
Ninh Khinh Tuyết chỉ có thể dựa theo cách Đường Bắc Vi dạy cho cô, không ngừng tiến hành vận chuyển Chu Thiên, dường như chỉ có như vậy mới có thể giảm bớt xao động trong cơ thể cô.
Cũng không biết qua bao lâu, Ninh Khinh Tuyết chỉ có thể cảm thấy nghẹt thở, cô có chút sợ hãi.
Chân nguyên này vẫn không có cách nào phát tiết, dường như thiếu nơi để phát tiết ra vậy.
Nếu như cô không tiến hành vận chuyển Chu Thiên, cô sẽ cảm thấy kinh mạch của mình muốn bốc cháy, nhưng nếu tiếp tục tu luyện chỉ có thể cảm thấy chân khí ở đan điền càng ngày càng dầy.
Ninh Khinh Tuyết cảm thấy cô dường như đang uống thuốc độc để giải khát, nhưng cô không thể không uống tiếp.
Ầm một tiếng vang lên trong đầu Ninh Khinh Tuyết, dường như chân nguyên hùng hậu của đan điền tìm được nơi phát tiết, liền xông qua vô số kinh mạch.
Tuy Ninh Khinh Tuyết không mở mắt nhưng trong lòng lại vui vẻ, cái cảm giác thoải mái đó khiến cô biết cô cuối cùng dường như đã đột phá cái gì đó, giống như được cứu rồi.
Đột nhiên, trong đan điền lại dâng lên một luồng chân khí tươi mát, luồng chân khí này trong nháy mắt phá tan huyệt thừa linh của cô, đạt đến thần đình.
Một cảm giác thư thái dâng lên trong lòng, rất thoải mái, Ninh Khinh Tuyết theo bản năng rên rỉ một cái.
Cô không mở to mắt, trong đầu cô dường như có rất nhiều ký ức, cả người Ninh Khinh Tuyết chấn động, lẽ nào đây chính là thứ đại sư Ngộ Quang nói, võ công của cô đạt đến trình độ nhất định thì trí nhớ tự động hồi phục?
Quả nhiên càng ngày càng nhiều chuyện dâng lên trong đầu Ninh Khinh Tuyết, cô lập tức biết xem ra là đúng, cô thực sự khôi phục lại ký ức rồi, hơn nữa thực sự là phần kí ức cô mất đi trước đây.
Ký ức của cô và Diệp Mặc giống như thủy triều tràn qua, bắt đầu từ cô và Mộ Mai đi Ninh Hải chúc mừng sinh nhật Tô Tĩnh Văn, từng cảnh tượng trở nên rõ ràng.
Từng hóa đơn trong hòm thuốc nhỏ ấy, còn có mấy thẻ ngân hàng chưa dùng, một đám chai lọ, còn có cô không ngừng hỏi Diệp Mặc tiền…
Trên mặt Ninh Khinh Tuyết càng trắng bệch, vốn cô và Diệp Mặc bắt đầu như vậy.
– Tới nhìn một cái, phương thuốc gia truyền, chữa bách bệnh.
Đau đầu phát sốt, ngoại thương nội thương, phong thấp… Chỉ cần bạn nghĩ ra chứ không có bệnh tôi không chữa được…
Lúc Diệp Mặc ở trên đường dành cho người đi bộ rao to, cô đang cầm một cái bánh ngọt mong chờ Diệp Mặc bị quản lý đô thị bắt đi.
Mà tiền bánh lại là tiền của Diệp Mặc, tiền của Diệp Mặc đến từ đâu? Chỉ cần xem hóa đơn bên trong hòm thuốc nhỏ liền biết.
Lòng Ninh Khinh Tuyết càng đau, lúc này cô cũng không dám mở mắt, cô đã rõ vì sao cô không muốn ly hôn cùng hắn rồi.
Còn có cái tiểu viện ở Ninh Hải kia, cái cây đại thụ sau vườn chính là nơi tu luyện hàng ngày của Diệp Mặc, tảng đá trước vườn là nơi hắn ngủ, tuy bây giờ Ninh Khinh Tuyết đã biết Diệp Mặc tu luyện buổi tối, nhưng chỗ ngủ của hắn lại nhường cho cô, mà cô lúc đó còn nghi ngờ hắn dùng tiền của cô ở khách sạn cao cấp.
Chính là sau khi Diệp Mặc đi, không để lại lời nào, nhưng lại đem theo Tống Thiếu Văn tới bắt cô.
Có lẽ còn có hòm thuốc không kịp mang đi đó, Ninh Khinh Tuyết hoàn toàn hiểu rõ ý nghĩa của hòm thuốc nhỏ đó đối với cô.
Cõ lẽ ngoại trừ cái hòm thuốc nhỏ kia, còn có một gốc cây dược thảo hắn để lại, sau này trở thành ký thác của cô.
Vì bảo vệ cây dược thảo ấy, cô dùng thân thể chống lại tập kích của gậy gỗ.
Máu của cô nôn hết lên trên cây thảo dược đó.
Nhưng bây giờ cây thảo dược đó thế nào rồi? Trong lòng Ninh Khinh Tuyết lo lắng, đó là thứ Diệp Mặc giao cho cô chăm sóc, nhưng cô đã một năm không để ý đến cây đó rồi.
Sa mạc Takla Makan vô tận, khi cô và Trì Uyển Thanh tìm được Diệp Mặc, Diệp Mặc lại đuổi theo hình bóng của dì út mà biến mất, để lại buổi sáng sa mạc và cô đơn của cô.
Cô nhớ lúc thấy Diệp Mặc rời đi, cả linh hồn cô dường như đều trống rỗng.
Hóa ra yêu triệt để là hắn là vào lúc này, Ninh Khinh Tuyết vẫn không dám mở mắt ra, cô sợ mở mắt ra trí nhớ của cô lại biến mất.
Chỉ có điều hai hàng nước mắt lại không có cách nào khống chế được, men theo hai gò má trắng trẻo của cô rơi xuống.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










