[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 72 : Lạc Phi Cùng Đường (c356-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 356: Lạc Phi Cùng Đường
Lạc Phi Cùng Đường
C
hỉ có điều Diệp Mặc lại thấy hơi lo lắng, đại sư tỷ của Lạc Huyên sẽ không đối xử như thế nào với Lạc Huyên nhưng hai người ở cùng một chỗ, nhỡ may Lạc Huyên phát hiện Ní La Kinh ở trên người đại sư tỷ của cô ấy thì làm thế nào?
Diệp Mặc có thể khẳng định, một khi Ní La Kinh bị Lạc Huyên phát hiện ở trên người đại sư tỷ của cô ấy, như vậy rất có thể cô sẽ bị giết để diệt khẩu, chỉ là không biết đại sư tỷ của cô có ra tay hay không. – Có phải cô có người để hoài nghi rồi không?
Lạc Phi chần chờ hồi lâu, lắc lắc đầu, cho dù cô hoài nghi đại sư tỷ thì loại lời nói này cũng sẽ không nói ra. – Cô xảy thai rồi?
Diệp Mặc nhíu mày, bây giờ mới phát hiện ra tính nghiêm trọng của sự việc.
Sau khi nghe được lời của Lạc Phi, hắn đã không có chút động cơ giết người nào đối với cô, thậm chí chỉ còn thông cảm.
Cô có thể vì ở trong Tiểu Thế Giới tiếp xúc quá ít người, vì thế vừa ra ngoài liền bị Kỳ Ngọc Lâm phong độ ngời ngời hơn nữa lại cố ý giăng lưới.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, thầm nói người phụ nữ này cũng đủ bi ai, cô mang thai con của tên đàn ông kia lại còn bị người đàn ông kia truy sát, cuối cùng đứa bé trong bụng còn bị tên đàn ông kia đá hỏng.
Khó trách cô nói với Kỳ Ngọc Lâm, cô không để ý tính mạng của mình, cái cô để ý chính là đứa trẻ trong bụng.
Hắn nhớ đến một câu nói “Đàn ông sợ làm nhầm nghề, phụ nữa sợ gả nhầm chồng”.
Tình hình của Lạc Phi chính là theo sai người kinh điển, một người đàn ông có thể lợi dụng người phụ nữ yêu mình, có ưu tú nữa cũng không thể là bạn đời phó thác cả đời.
Lạc Phi cắn chặt răng, không nói câu nào, chỉ gắt gao đỡ lấy bụng mình.
Cô vì tên đàn ông đó mà bỏ ra nhiều như vậy, nhưng không thể tin tưởng câu nói nào của người đàn ông đó.
Thậm chí lúc trên đường truy sát cô, trái tim cô đã chết rồi.
Diệp Mặc lấy ra một viên Liên Sinh Đan trực tiếp đặt vào trong miệng Lạc Phi, Liên Sinh Đan vào miệng lập tức tan ra, biến thành sức sống vô tận, trong nháy mắt làm dịu đi cơ thể của Lạc Phi.
Cô kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc, lúc Liên Sinh Đan nhập vào cơ thể, cô liền cảm thấy được đan dược này tuyệt đối không đơn giản.
Không ngờ hắn lại nỡ đưa loại đan dược này cho cô uống, hơn nữa cô còn là người ám toán sư muội.
Diệp Mặc lấy ra vài bình nước lọc, dùng chân nguyên làm nóng chỗ nước này một chút, đặt vào trước mặt Lạc Phi, rồi lại lấy khăn mặt đưa cho cô nói:
– Cô tự xử lý đi, tôi ở phía trước chờ cô.
Lúc Lạc Phi nhìn thấy vài bình nước sạch và khăn mặt, trong lòng lại càng kinh nghi bất định, ban nãy rõ ràng cô nhìn thấy trên người Diệp Mặc không có bất cứ túi nào hay là đồ vật khác, chỗ nước này tới từ đâu? Con người này quá thần bí.
So với những thứ này, chỗ nước ấm này cũng chẳng có gì vì chỉ cần là người tu luyện ra nội lực, muốn nước nóng lên cũng không có gì.
Chỉ có điều lúc cô hồi phục tinh thần lại thì Diệp Mặc đã đi rất xa rồi.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, hắn biết hắn mềm lòng rồi.
Cảnh ngộ của Lạc Phi quả thực quá thê thảm, bị người đàn ông mình thích lừa gạt và truy sát thì không cần nói, lại còn bị đại sư tỷ của mình lợi dụng triệt để.
Bây giờ để cô quay trở lại thì cô cũng không dám quay trở lại.
Diệp Mặc ngồi trên một mặt đá ở núi Đại Hồng, hắn đang đợi Lạc Phi.
Lạc Phi bây giờ chắc chắn không thể trở về Tiểu Thế Giới nữa, cô nợ hắn một ân tình, bây giờ hắn phải hỏi cô một số chuyện, cô hẳn là sẽ không chối từ chứ.
Lạc Phi làm việc thực sự chậm, Diệp Mặc đợi một tiếng cũng không thấy cô ấy đi tới, nhưng thần thức của Diệp Mặc lại cũng không tiện đi thăm dò, dù sao thì cô cũng sảy thai không phải sao.
Tuy nhiên Diệp Mặc lại không thể lo lắng có sự cố gì bất ngờ, Liên Sinh Đan của hắn không cần nói chỉ là sảy thai mà thôi, đến nghiêm trọng gấp mười lần, Liên Sinh Đan của hắn cũng có thể cứu sống.
Trong lúc chán muốn chết, Diệp Mặc lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi cho Tàng Gia Nghiêm, “Công ty dược Lạc Nguyệt” phát triển rất nhanh, hơn nữa tiếng tăm chấn động, điều này khiến Diệp Mặc rất vui, bước đầu tiên trong kế hoạch của hắn đã khởi động rồi, tiếp theo chỉ cần tiếp tục cố gắng nữa, một đế quốc buôn bán của giới y dược thì không thành vấn đề.
Chỉ cần trở thành đế quốc buôn bán số một, vậy thì hắn tin rằng chỉ cần linh dược có trên Trái Đất thì hắn có thể cướp đoạt được.
Lúc Diệp Mặc lấy điện thoại ra, mới nghĩ đến điện thoại cũng cần sạc pin, dù cho điện thoại của hắn pin dùng được lâu thì pin vẫn sẽ dùng hết.
Diệp Mặc có chút thất vọng mà đặt điện thoại xuống, hắn đã nhìn thấy Lạc Phi đi tới.
Diệp Mặc đứng lên, Lạc Phi đã bỏ đồ dịch dung đi, cả người khác hoàn toàn lúc trước.
Đây là một cô gái rất đẹp, một đôi lông mày lá liễu, tuy dung nhan còn kém Tô Tĩnh Văn một chút nhưng công pháp cô tu luyện khiến khí chất của cô càng cao quý.
Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như trạng thái này của cô tới “Thế giới Oanh Ca” làm công chúa, không biết sẽ dẫn đến sự điên cuồng của cả vũ trụ không.
Liên Sinh Đan quả thực là thứ tốt, bây giờ không những căn bản nhìn không ra cô đã trải qua những gì, thậm chí sắc mặt cũng hơi ửng hồng.
Chỉ có điều ánh mắt của cô vẫn mang theo sự thương tâm và mất mát, cùng với khuôn mặt của cô tạo thành tương phản cực lớn.
Nhìn cơ thể cô đã gột rửa sạch sẽ, Diệp Mặc cũng có chút khâm phục, chút nước này có thể khiến cô gái này giống như tắm qua vậy, phụ nữ đúng là một động vật không thể tin nổi.
Hắn chợt nhớ đến Lạc Ảnh, lúc trước ở sa mạc, hắn tặng một hồ nước cho Lạc Ảnh.
Lúc đó Lạc Ảnh dường như dùng chỗ nước đó rửa ráy cơ thể giống như một tiên tử vậy, không nhiễm một hạt bụi.
Lạc Ảnh, trong mắt Diệp Mặc lóe lên chút nhớ nhung, hắn đã tìm mấy tháng rồi nhưng không có chút tin tức nào của Lạc Ảnh.
Lạc Phi đi tới trước mặt Diệp Mặc cung cung kính kính làm một cái lễ, lúc này mới nói:
– Tuy tôi không biết tiền bối tên gì nhưng đa tạ ơn cứu mạng của tiền bối.
Tôi biết tiền bối còn ở lại đây, chắc chắn có chuyện muốn hỏi Lạc Phi, Lạc Phi biết thì sẽ nói.
Diệp Mặc thầm khen cô gái này thông minh, biết hắn có chuyện hỏi cô, nói – Không cần gọi tiền bối, tôi và Lạc Huyên là bạn, Lạc Huyên gọi tôi là anh Diệp, cô gọi như thế cũng được, gọi tôi là Diệp Mặc cũng được.
Nghe đến Lạc Huyên, trong mắt Lạc Phi lại một lần nữa có chút thất thần, chỉ có điều một lát liền phản ứng lại, cô nhìn điện thoại hết pin trong tay Diệp Mặc, biết Diệp Mặc ban nãy gọi điện thoại không được liền đặt xuống, lấy điện thoại của mình ra đưa cho Diệp Mặc nói:
– Anh Diệp, đây là điện thoại của em, anh dùng của em đi.
Diệp Mặc không khách khí, tiếp nhận điện thoại trong tay Lạc Phi, trực tiếp gọi điện thoại cho Tàng Gia Nghiêm.
Nghe thấy là điện thoại của Diệp Mặc gọi đến, trong lòng Tàng Gia Nghiêm rất kích động, anh không ngờ đến ban đầu chỉ là khâm phục cách làm người của Diệp Mặc, nhất thời kích động cùng Diệp Mặc tới Lưu Xà.
Nhưng trong quãng thời gian ngắn ngủi không ngờ lại làm được thành tích to lớn như vậy.
Vô số Chủ tịch và Chủ tịch hội đồng quản trị của các công ty đều đích thân đến Lưu Xà, không có nguyên nhân nào khác, chỉ là muốn gặp Tàng Gia Nghiêm mà thôi.
Tàng Gia Nghiêm tỉ mỉ kể lại tình hình kinh doanh của công ty Lạc Nguyệt, nhưng dược liệu Diệp Mặc nhắn nhủ phải thu thập lại rất nhiều, thậm chí dược liệu hiếm chẳng thu thập được loại nào, điều này khiến Diệp Mặc tương đối thất vọng.
Cũng may Tàng Gia Nghiêm dường như cũng cảm thấy vấn đề này, vì thế hai ngày nữa công ty Lạc Nguyệt chuẩn bị công khai tổ chức hoạt động đấu thầu ở Yến Kinh, tìm đối tác hợp tác.
Theo kế hoạch của Tàng Gia Nghiêm và đám người Hứa Bình, tìm bốn đối tác hợp tác trong phạm vi toàn cầu, những đối tác hợp tác này cung cấp một số dược liệu sản xuất Mỹ Nhan Hoàn, sau đó giúp công ty Lạc Nguyệt thu tập dược liệu mà Diệp Mặc đã giao phó.
Đương nhiên tất cả các công ty Lạc Nguyệt hợp tác thì đều có thể tự tìm những công ty hợp tác cùng ngành, cứ như vậy nhiệm vụ công ty Lạc Nguyệt liền thông báo đến toàn thế giới rồi.
Diệp Mặc tương đối hài lòng với cách này, hơn nữa nói với Tàng Gia Nghiêm rằng hắn gần đây sẽ để điện thoại mở máy bên ngoài, có vấn đề gì thì bất cứ lúc nào cũng có thể nói với hắn, nếu như có thời gian, hắn có thể sẽ tới Yến Kinh.
Cúp điện thoại, Diệp Mặc trả lại điện thoại cho Lạc Phi.
Lạc Phi nhận điện thoại, có chút kinh ngạc nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh chính là ông chủ đúng sau lưng công ty Lạc Nguyệt?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười.
– Không cần phải nói thần bí như vậy, tôi sở dĩ không ra mặt là vì tôi còn có chuyện khác phải làm, tuy nhiên công ty Lạc Nguyệt là của tôi là không sai, không ngờ người như cô cũng quan tâm những chuyện này.
Trong mắt Lạc Phi hiện lên sự tranh chấp, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra gì.
Diệp Mặc nhìn ra ánh mắt của Lạc Phi, lập tức nói:
– Có chuyện gì thì nói đi, nếu như không phải là tôi cứu cô thì cô đã chết rồi, còn có chuyện gì mà do dự.
Diệp Mặc nói trắng ra, không có chút giọng điệu dịu dàng nào, nhưng vào tai Lạc Phi thì cô cảm thấy Diệp Mặc nói rất đúng, nếu như không phải Diệp Mặc cứu cô thì thực sự cô đã chết rồi, làm gì còn có cơ hội nói chuyện.
Nghĩ đến đây cô cắn cắn môi nói:
– Bây giờ em không có bất cứ chỗ nào có thể đi, Mỹ Nhan Hoàn đó nghe nói rất tốt, em cũng rất muốn mua nhưng em không có tiền, vốn sau khi em biết anh là ông chủ của công ty Lạc Nguyệt, em có chút muốn tới công ty của anh.
Nhưng sau đó ngẫm nghĩ, em không thể tới công ty của anh, vì thế…
– Ồ, vì sao?
Diệp Mặc hoài nghi hỏi.
Lạc Phi im lặng một lát nói:
– Bởi vì lai lịch em rất thần bí, Kỳ Ngọc Lâm kia và em là ở cùng một nơi, thân phận của y còn cao quý hơn em, bây giờ y mất tích bên ngoài, người đầu tiên trong ấy phải tìm đến là em.
Huống hồ vì chuyện Ní La Kinh em có thể là đối tượng mọi người đều muốn tìm, một khi chuyện bị truyền ra ngoài, người khác đều cho rằng Ní La Kinh ở trong tay em.
– Một mình em bị bắt cũng là con đường chết mà thôi, nhưng một khi em vào công ty của anh, thì sẽ liên lụy đến công ty anh.
Hơn nữa cho dù là không có những chuyện này, chỉ cần đến lúc đó em không trở về, nói không chừng sẽ bị họ tìm thấy, sau đó không chút do dự liền giết chết em.
Hóa ra là như vậy, Diệp Mặc cười ảm đạm, – Có gì thần bí, không phải là Nội Ẩn Môn sao.
Liên lụy công ty của tôi? Tuy tôi không đồng ý cho cô vào công ty tôi nhưng không phải vì sợ bị liên lụy.
Diệp Mặc tôi thực sự không để ý những môn phái Ẩn thế các cô, không động đến tôi còn chưa tính, nếu như động đến tôi, tôi sẽ ghi thù.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 357: Bí Mật Cũa Nội Ẩn
Bí Mật Cũa Nội Ẩn
A
nh, sao anh lại biết được sự tồn tại của Nội Ẩn Môn?
Vẻ mặt Lạc Phi kinh hãi mà nhìn chằm chằm Diệp Mặc, thực sự không dám tin, nói xong cô cô nhìn khắp xung quanh theo bản năng, lúc này mới thấp giọng nói:
– Sư muội Lạc Huyên không ngờ đến việc này cũng nói cho anh, hai người, hai người…
Rất hiển nhiên, cô đã cho rằng quan hệ của Lạc Huyên và Diệp Mặc thậm chí đã vượt qua cái rào chắn cuối cùng rồi.
Diệp Mặc cười lạnh, lười phản kích lời của Lạc Phi, trực tiếp nói.
– Nếu như tìm được cửa vào của Tiểu Thế Giới, các cô thường đi vào như thế nào?
– Cái này sư muội Lạc Huyên lại không nói cho anh?
Lạc Phi càng kỳ lạ, nếu như Lạc Huyên đã nói cho Diệp Mặc nó đến từ Ẩn Môn, tại sao phải giấu diếm cái này chứ?
Diệp Mặc thản nhiên nói.
– Mặc dù biết đại khái nhưng tôi lại không hỏi tỉ mỉ.
Nhưng cô lại khác, cô nợ tôi vì thế tôi hy vọng cô có thể nói cho tôi những thứ này.
Trong lòng Lạc Phi lập tức dâng lên sự chua xót, chuyện rõ ràng có thể hỏi Lạc Huyên, hắn lại cố tình muốn hỏi cô, rõ ràng hắn để ý suy nghĩ Lạc Huyên có đồng ý trả lời hay không, nhưng đối với suy nghĩ của cô thì căn bản không xem trọng.
Thấy dáng vẻ chần chừ của Lạc Phi, Diệp Mặc cười lạnh.
– Mục đích tôi cứu cô chính là vì chuyện này, tuy nhiên nếu như cô không đồng ý trả lời tôi thì tôi cũng lười phải ép hỏi cô, coi như tôi tiện tay làm một chuyện tốt.
Nói xong Diệp Mặc xoay người rời đi, hắn đối với việc ép hỏi một cô gái đáng thương như vậy thực sự không đồng ý lắm.
Hắn tin tưởng Lạc Phi chẳng nói chữ nào hắn cũng có thể tìm được lối vào của Tiểu Thế Giới, huống hồ Lạc Huyên còn gợi ý một số thứ.
– Em nói cho anh nghe vậy, em đến mạng cũng suýt nữa cũng chẳng còn, ở đó mà để ý cái khác.
Tuy nhiên anh nghìn vạn lần đừng đem tâm lý may mắn mà đi tìm lối vào của Tiểu Thế Giới, cũng đừng thử đi đắc tội với người trong Ẩn Môn, đó chính là chết không nghi ngờ gì.
– Nơi sâu nhất của sãy núi Hoành Đoạn, có một Thất Tinh trận pháp tự nhiên, nghe nói là bảy ngọn núi lớn.
Về phần trận pháp này hình thành như thế nào, em cũng không biết nhưng vị trí của Thất Tinh trận pháp này lại là lối vào của Tiểu Thế Giới.
Chỉ có điều cái lối vào này dường như cách một quãng thời gian thì sẽ chủ động thay đổi.
Lạc Phi thấy Diệp Mặc muốn xoay người liền dứt khoát nói.
– Vậy các cô vào và ra thế nào?
Tuy Lạc Phi nói tỉ mỉ hơn Lạc Huyên nhiều nhưng Diệp Mặc vẫn không hiểu rõ ràng.
Trong mắt Lạc Phi lộ ra sự kiên định, chậm rãi nói:
– Nghe nói qua mỗi năm mươi năm, kết giới của Tiểu Thế Giới và bên ngoài sẽ buông lỏng một lần, trong Tiểu Thế Giới sẽ có một số người ra ngoài để rèn luyện hoặc tìm một số thứ.
Nhưng mỗi lần ra ngoài chỉ có năm mươi người mà thôi, môn phái bọn em vì lần này đã phái ra ba người bọn em, đã dùng mấy suất xuất giới, tất cả những người này đều có tiền bối Tiên Thiên dẫn đội, một khi phát hiện người trong chúng em có hành vi vi phạm liền lập tức giết, thậm chí có thể dính dáng đến trong môn phái.
Mặc dù nói đến thời gian rất kiên định, nhưng sau khi nói hết, ánh mắt của Lạc Phi lại hơi nghĩ mà sợ.
– Thế vậy thì người Nội Ẩn Môn các cô không phải lúc nào cũng có thể ra ngoài? Hơn nữa cũng không thể tùy tiện làm xằng bậy ở bên ngoài?
Diệp Mặc hơi kỳ quái hỏi, dựa theo sự suy đoán của hắn, lần trước Hứa Vi và Ninh Khinh Tuyết gặp hai người của Thái Ất kia chắc hắn là người ra ngoài lần này.
Lạc Phi gật đầu nói:
– Đúng vậy, phải đến thời gian mới cho người ra ngoài, nhưng vì mỗi lần thời gian có thể ra ngoài là ba năm, đương nhiên người ra ngoài cũng không đến ba năm liền quay trở lại, nhưng lại không thể ra ngoài nữa.
Sau khi bọn em ra ngoài, trên lý thuyết thì không thể tùy tiện làm gì đó đối với người bên ngoài, nhưng vẫn có người giết linh tinh, trong mắt bọn họ mạng sống của người bên ngoài chẳng khác gì những con kiến.
Hơn nữa, hơn nữa… Thực sự không có người quản lý, chỉ cần không tổn hại đến lợi ích Nội Ẩn Môn, bọn họ làm bao nhiêu chuyện xấu ở bên ngoài thì đều sẽ không có người quản.
– Nếu như các cô ở bên ngoài bị người khác giết thì cũng không có người quản như thế, đúng không? Hơn nữa trong Ẩn Môn không cho phép người ra ngoài xằng bậy, chỉ nói là chuyện tổn hại đến lợi ích trong Ẩn Môn mới là chuyện xằng bậy, những cái khác đều không tính, có phải như vậy không?
Diệp Mặc tiếp tục hỏi.
– Đúng vậy, nhưng đối với một số môn phái lớn, ví dụ như Tam Môn Nội Ẩn, môn phái như bọn họ, đệ tử hạt giống ra ngoài đều có người bảo hộ, thường có cao thủ bên cạnh, chỉ cần không làm chuyện tổn hại đến Ẩn Môn, tùy tiện là gì cũng chẳng sao.
Hơn nữa, một số cao thủ Nội Ẩn Môn, cũng nhân cơ hội này tìm kiếm thiên tài thích hợp tu luyện Cổ Võ ở bên ngoài, đưa về trong Ẩn Môn, nhưng sau khi vào thì không có cách nào ra nữa, trừ khi người đi vào sau năm mươi năm sau có được cơ hội như bọn em.
Lạc Phi gật gật đầu nói.
Diệp Mặc dường như có chút hiểu về Ẩn Môn, hắn lại hỏi:
– Nếu như người của Ẩn Môn các cô sau khi ra ngoài rèn luyện không quay trở về nữa, thì có thể vẫn ở bên ngoài không có chuyện gì đúng không?
Lạc Phi lắc lắc đầu, hơi ảm đạm nói:
– Không đâu, một khi bọn em ở lại ở bên ngoài trừ phi chết đi, đến thời gian mà không trở về, lập tức sẽ bị giết chết, hoặc là bản thân xảy ra chuyện gì thậm chí có thể liên lụy đến sư phụ.
– Nhưng Kỳ Ngọc Lâm kia nói cùng cô tìm một nơi yên tĩnh sống cả đời, cô vẫn tin y? Huống hồ, bọn cô sống hay chết, người ở trong sao biết được, thế giới bên ngoài rộng như vậy.
Diệp Mặc kỳ lạ mà nhìn Lạc Phi hỏi, hắn thậm chí hoài nghi Lạc Phi này đang nói dối.
Lạc Phi cúi đầu nói:
– Bởi vì y là một trong những đệ tử hạt giống của Côn Càn phái, có một trưởng lão Chấp pháp chính là người của Côn Càn phái, y đã để chú của y bỏ đi tai họa ngầm trong người em và y, vì thế em và y có thể ở lại bên ngoài không quay trở lại.
Chỉ có điều không ngờ tới, hắn lại…
Lạc Phi không nói tiếp, Diệp Mặc lại khe khẽ thở dài, Lạc Phi này không phải là không có chút tự lừa gạt bản thân ở trong lòng, cô chỉ là hy vọng đây là thật mà thôi.
Trên thực tế, chú của Kỳ Ngọc Lâm căn bản không có bài trừ tai họa ngầm đó, hoặc không có năng lực bài trừ.
Một việc duy nhất chú Kỳ Ngọc Lâm có thể làm chính là hạ Đồng Tâm trùng trong người Lạc Phi mà thôi, cô gái đáng thương đến bây giờ vẫn còn ảo tưởng, tưởng là Kỳ Ngọc Lâm vì kinh thư sau này mới đối xử với cô như vậy.
Dường như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, Lạc Phi không giải thích mà chỉ tiếp tục nói:
– Tất cả đệ tử Ẩn Môn ra ngoài như bọn em, trong cơ thể đều bị đặt một loại cấm chế nội lực, một khi quá hạn không trở về, nội lực lập tức bùng nổ, cuối cùng nổ tan xác mà chết.
– Vì thế cấm chế nội lực bên trong cơ thể cô tuy bị bài trừ rồi nhưng lại lo lắng trưởng lão Chấp pháp trong ẩn môn biết được vị trí của cô, lúc muốn đến bắt cô, liên lụy đến người bên cạnh cô đúng không?
Lạc Phi gật đầu nói:
– Đúng vậy.
– Đưa tay của cô cho tôi.
Diệp Mặc lại có chút nghi hoặc, hắn đã tiếp xúc với Lạc Huyên, nhưng từ trước đến nay đều không có cảm thấy cấm chế nội lực gì trên cơ thể Lạc Huyên, lẽ nào người hạ cấm chế nội lực võ công cao hơn hắn rất nhiều?
Dường như biết Diệp Mặc muốn làm gì, hoặc cô đã không còn là một thiếu nữ đơn thuần nữa rồi, Lạc Phi không có chút nhăn nhó nào liều giơ cổ tay của mình ra.
Diệp Mặc bắt lấy cổ tay Lạc Phi, ba luồng chân nguyên liền dâng lên Thần Môn, Thái Uyên, Quan Nội ba nơi huyệt vị xông vào kinh mạch của Lạc Phi.
Sở dĩ đồng thời lựa chọn tìm kiếm ba chỗ là vì lúc Diệp Mặc túm lấy tay Lạc Phi, cũng chỉ là phát hiện sâu độc trong cơ thể cô không hề phát hiện ra cấm chế nội lực gì.
Hơn nữa hắn và Lạc huyên đã từng tiếp xúc, cũng không có phát hiện ra.
Nếu như muốn tìm kiếm cẩn thận, thế thì phải tìm khắp các kinh mạch huyệt vị toàn thân, điều này đối với Lạc Phi mà nói rõ ràng không thuận tiện.
Vì thế, Diệp Mặc lựa chọn đồng thời tìm kiếm ở ba kinh mạch trên cổ tay, tuy phí thời gian phí sức nhưng lại tiện lợi, hơn nữa sẽ không bỏ sót thứ gì.
Lạc Phi cảm giác được ba dòng khí ấm nóng đi qua các chỗ huyệt đạo của cổ tay cô, chậm rãi chảy khắp toàn thân, có một cảm giác tê dại và nóng bỏng.
Cái cảm giác này khiến cô rất không tự nhiên, nhưng lại có chút thích nhiệt lượng kỳ lạ trong kinh mạch này, nhưng nội tâm lại vô cùng rung động, võ công nội lực của Diệp Mặc quá lợi hại.
Nửa giờ sau, Diệp Mặc quả nhiên phát hiện ra một chân khí như có như không, chân khí này hoàn toàn khác với võ công của Lạc Phi, hoặc là căn bản không phải là của trong cơ thể cô.
Rất rõ ràng chân khí này đang trong trạng thái ngủ đông, hơn nữa rất mạnh mẽ, một khi bùng nổ, đừng nói đến một người võ công Huyền cấp, đến người có võ công Địa cấp kỳ giữa cũng không thể thoát khỏi.
Có lẽ chân khí này chính là loại cấm chế nội lực mà Lạc Phi nói.
Diệp Mặc trầm ngâm một lát, buông tay của Lạc Phi ra, hắn không thử trừ bỏ chân khí này, hắn cũng không nắm chắc mười phần, người hạ cấm chế nội lực này là cao thủ.
Thấy Lạc Phi căng thẳng nhìn hắn, Diệp Mặc nhàn nhạt nói:
– Cô tin cấm chế nội lực trong cơ thể cô bị chú của Kỳ Ngọc Lâm bài trừ rồi sao?
Ánh mắt của Lạc Phi trở nên ảm đạm, tuy nhiên cô lập tức lắc đầu.
– Trước khi hắn đá một cước kia, em tin hắn nhưng sau khi hắn đá một cước kia, em liền biết tất cả đều là một mình em tình nguyện mà thôi.
Em thậm chí nghi ngờ, chú hắn không phải giúp em bài trừ cấm chế mà là hạ vào cơ thể em thứ theo dõi gì đó.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng.
– Cô vẫn chưa ngốc lắm, trong cơ thể cô có Đồng Tâm trùng đã bị tôi bài trừ rồi, lúc nãy thực sự tôi phát hiện ra một một lực khác với võ công của cô trong cơ thể cô, sức mạnh hoàn toàn có thể khiến cô hóa thành tro bụi, chỉ có điều tôi cũng không chắc chắn mười phần bài trừ.
Bởi vì một khi khống chế không tốt thì cô lập tức chết.
Lạc Phi lập tức nói:
– Em không để ý đến cái chết, dù cho bây giờ chết em cũng không để ý.
Bây giờ em đã không còn đường để đi rồi, nếu như anh đồng ý giúp em thử, thì cứ việc động thủ.
Nếu như anh rất khó khăn em cũng rất cảm ơn anh, em tìm một nơi một mình đối mặt.
Nói xong trong mắt của cô không ngờ không còn cái kiểu bàng hoàng ban nãy bị một người mình thích lừa gạt như vậy, cô vẫn tin tưởng y như vậy, có lẽ cô cảm thấy sống không bằng chết đi.
Diệp Mặc chần chừ nhìn Lạc Phi, nếu như ban nãy cô không đồng ý nói chỗ của Ẩn Môn thì bây giờ hắn không do dự gì mà đi luôn.
Nhưng cô gái này dường như rất thông minh, hoặc là cô hơi hiểu tính cách của hắn, không ngờ trong tình huống hắn không có chút đảm bảo nào, lại chủ động nói ra chỗ của Ẩn Môn, điều này khiến Diệp Mặc rất do dự.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 358: Gia Nhập Tập Đoàn Lạc Nguyệt
Gia Nhập Tập Đoàn Lạc Nguyệt
Đ
ược, tôi đồng ý giúp cô bài trừ, chỉ có điều cô phải phối hợp với động tác của tôi, hơn nữa nội lực của cô phải đi theo chân khí của tôi.
Cuối cùng Diệp Mặc vẫn lựa chọn giúp Lạc Phi bài trừ cấm chế nội lực, một là hắn cũng muốn xem xem cấm chế như thế nào, còn có cái khác chính là muốn hiểu rõ về cách tu luyện của Nội Ẩn Môn.
Bởi vì một khi hắn muốn bài trừ cấm chế nội lực, vậy thì Lạc Phi nhất định phải vận nội công phối hợp với Diệp Mặc, như thế Diệp Mặc cũng biết được cách tu luyện của cô.
Lạc Phi hơi do dự liền gật đầu đồng ý yêu cầu của Diệp Mặc, tuy cô biết để chân khí của một người truyền trong người mình, hơn nữa cô còn phải theo sau, hậu quả này liền cho thấy rõ cách tu luyện của cô đối với người này mà nói không có chút bí mật nào nữa.
Nhưng hiện tại trước mặt Diệp Mặc cô còn có cái bí mật nào đáng nói? Tất cả các chuyện của cô Diệp Mặc đều biết, thậm chí đến chuyện vốn cô cũng không dám tưởng tượng thì Diệp Mặc cũng biết.
Huống hồ cô bây giờ không đồng ý chỉ còn con đường chết, cô cũng ảo tưởng, cho dù là Diệp Mặc biết hướng đi vận hành nội lực Chu Thiên của cô, cũng không nhất định biết cách tu luyện của cô.
Diệp Mặc không để ý tới suy nghĩ của Lạc Phi, trực tiếp bắt lấy cổ tay của Lạc Phi, bắt đầu giúp cô bài trừ cấm chế nội lực.
Lạc Phi phối hợp vận hành Chu Thiên dưới việc lưu chuyển chân khí của Diệp Mặc.
Một tiếng sau, Diệp Mặc cẩn thận bao lấy nội lực ẩn nấp trong cơ thể Lạc Phi, kéo ra bên ngoài.
Trong sự cảm ứng chân khí của Diệp Mặc, Lạc Phi cũng cảm thấy nội lực không thuộc về cô kia, sắc mặt ngay lập tức sợ đến trắng bệch.
Cô và Diệp Mặc không giống nhau, Diệp Mặc là người ngoài, hơn nữa chân nguyên của Diệp Mặc mạnh hơn quá nhiều, không phải điều Lạc Phi có thể so sánh.
Lạc Phi cảm ứng được nội lực kia, lập tức biết nội lực kia nếu như bùng nố, đừng nói đến một mình Lạc Phi cô, cho dù là mấy Lạc Phi cũng sẽ bị nổ thành tro bụi.
Người đàn ông độc ác, Lạc Phi nghĩ tới Kỳ Ngọc Lâm, tên đàn ông này căn bản không để ý đến sống chết của cô, sớm đã chuẩn bị lợi dụng cô xong thì sẽ vứt cô bên ngoài mặc cho sống chết.
Dường như cảm thấy chân nguyên không có ý tốt của Diệp Mặc, nội lực kia trong cơ thể Lạc Phi bắt đầu náo động, Diệp Mặc bỗng nhiên động chân nguyên bao lấy nội lực náo động, kéo chân khí đó ra khỏi cơ thể của Lạc Phi.
Lạc Phi không kịp có bất cứ suy nghĩ nào liền cảm thấy sự đau đớn xé rách từ đan điền truyền tới, dường như không có bất cứ trì hoãn nào liền phun ra một ngụm máu tươi.
Tuy nhiên cô lập tức cảm thấy cô bị Diệp Mặc túm lấy ném ra ngoài.
Diệp Mặc không kịp quan tâm Lạc Phi, hắn đã bao lấy nội lực trong cơ thể Lạc Phi, đồng thời chân hỏa ngưng tụ mà ra ngoài.
Hắn muốn toàn bộ nội lực này tiêu tan đi, tuy nội lực này cho dù là tiêu tan cũng không nhất định khiến người cấm chế biết được bị người ép ra.
Chỉ có điều Diệp Mặc tạm thời vẫn không đủ thời gian trở mặt với mấy người này, vì vậy vẫn cẩn thận một chút thì hơn.
“Ầm” một tiếng, nội lực kia dưới chân hỏa của Diệp Mặc bộc phát ra tiếng vang kinh thiên, Diệp Mặc lập tức lùi sau mấy mét, chỗ của hắn hoàn toàn bị biến thành một cái hố rất lớn.
Lạc Phi ngơ ngác nhìn hố đất rất lớn đó, nếu như nội lực này bùng nổ trong cơ thể cô thì sẽ như nào? Cô có chút cảm kích mà nhìn Diệp Mặc, trong lòng càng ngưỡng mộ sư muội Lạc Huyên, tại sao mệnh của nó lại tốt hơn cô nhiều như vậy, đến tìm đàn ông thì cũng tốt hơn cô gấp bao nhiêu lần.
Ghen tị? Lạc Phi vội vàng ngừng lại suy nghĩ lung tung của cô, sở dĩ Diệp Mặc cứu cô phỏng chừng ngoài chuyện cô nói cho hắn về Nội Ẩn Môn ra, điều quan trọng nhất có lẽ là để ý tới thể diện của tiểu sư muội.
Cô phải cảm kích Lạc Huyên mới đúng, sao có thể ghen tị với con bé?
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn Lạc Phi nói:
– Lạc Phi, bây giờ cô đã hoàn toàn không có bất cứ vấn đề nào rồi, tôi nghĩ chỉ cần cô tìm một nơi không có người trốn đi, tôi tin Nội Ẩn Môn sẽ không tìm được cô.
Lạc Phi chần chờ một lát, do dư nói:
– Em bây giờ cũng không biết nên đi nơi nào, tuy thời gian em ở bên ngoài không dài nhưng em rất tinh thông và quen thuộc đối với dược liệu, nếu như anh đồng ý, em có thể gia nhập công ty Lạc Nguyện của anh.
Em tin đối với dược liệu thì có rất ít người tinh thông hơn em.
Diệp Mặc giật mình, đúng thế nha, Lạc Phi đến từ Nội Ẩn Môn, tu luyện Cổ Võ đều là hệ thống, tuyệt đối tuyệt đối không phải như anh hai Hứa Bình loại cỏ nào cũng có thể hỗ trợ.
Nếu như cô có thể giúp đỡ, đối với hắn quả thật là sự giúp đỡ cực lớn.
Diệp Mặc là một người làm việc sẽ không sợ đầu sợ đuôi, nếu đã đồng ý thì sẽ không để ý sự báo thù của Nội Ẩn Môn, đừng nói đến thời gian ba năm của Nội Ẩn Môn sắp đến rồi cho dù là không đến, hắn tin rằng hắn cũng sẽ không e ngại Nội Ẩn Môn.
Huống hồ hắn còn có thù với Thái Ất của Nội Ẩn Môn.
– Được, nếu như vậy thì cô đến Lạc Nguyệt của tôi, còn hai ngày công ty chúng tôi sẽ tổ chức một hội nghị đấu thầu ở Yến Kinh, đến lúc ấy cô cũng cùng tới xem.
Tôi và cô cùng tới Du Châu trước, trời sắp sáng rồi, vì tranh chấp không cần thiết vẫn là không nên ở lại nơi này.
Diệp Mặc lúc này liền đồng ý yêu cầu của Lạc Phi.
Nghe thấy Diệp Mặc đồng ý, trong lòng Lạc Phi nhất thời vui vẻ, nếu như Diệp Mặc không đồng ý, cô thực sự không biết nên phải đi đâu, cô không có kỹ năng sinh tồn gì, tuy hiểu được một số thứ nhưng muốn tồn tại ở cái xã hội này, tuyệt đối rất khó chứ đừng nói đến tiêu tiền để mua Dưỡng Nhan Hoàn.
…
Phòng 808 của tòa nhà Mậu Quyên là phòng làm việc của Tổng giám đốc Ninh Khinh Tuyết của công ty dược Phi Dụ.
Hôm nay là thứ hai, lúc bình thường thứ hai đều phải họp thảo luận kế hoạch công việc của tuần mới.
Hơn nữa hội nghị bình thường như này Ninh Khinh Tuyết đều sẽ tham gia, nhưng hôm nay Ninh Khinh Tuyết lại không cho thư kí đi thông báo chuyện họp hành, mà ngồi trên ghế, trên mặt có chút thất thần.
Lý Lộ Mai đi đến, cô cầm một số tài liệu tới, nhìn Ninh Khinh Tuyết vẫn ngồi trên ghế trầm tư, hơi lo lắng nói:
– Khinh Tuyết, đây là tài liệu tối qua em sửa sang lại, dùng làm tư tiệu đấu thầu, chị xem xem có phải trong cuộc họp hôm nay để nhóm giám đốc bổ xung thêm không?
Ninh Khinh Tuyết day day trán, lại không đáp lời của Lý Lộ Mai mà lại hỏi:
– Tối qua cái quán ăn đêm chúng ta nhìn thấy có phải là Thế Giới Oanh Ca không?
Lý Mộ Mai gật gật đầu nói:
– Đúng thế, sao thế Kinh Tuyết?
Cô không cho rằng chỉ là sau khi nghe thấy lời nói của cô, Ninh Khinh Tuyết lại thay đổi cách nghĩ gì đó đối với Diệp Mặc.
Huống hồ hôm qua Ninh Khinh Tuyết rõ ràng tỏ ra Diệp Mặc làm gì không có liên quan gì đến cô, nếu như muốn nói có chuyện đặc biệt gì, thì chính là cô nói thực tế cô ấy đã kết hôn với Diệp Mặc mà thôi.
Ninh Khinh Tuyết cau mày nói:
– Buổi sáng chị đi qua Thế Giới Oanh Ca lại phát hiện ra nơi đó đã bị phong tỏa, em đi xem xem bên ấy xảy ra chuyện gì?
Trong lòng Lý Mộ Mai cả kinh, cô mới không thể tin Ninh Khinh Tuyết vô tình đi qua cửa Thế Giới Oanh Ca, bởi vì nơi cô ấy ở đi tới công ty căn bản không cần đi qua đó, nếu như cô ấy đã nhìn thấy cho thấy cô cố ý đi qua đó.
Khinh Tuyết rõ ràng không hề để ý lời cô nói với cô ấy, hơn nữa bản thân cô ấy cũng nói cô ấy và Diệp Mặc không có bất cứ quan hệ gì, tại sao cô ấy còn muốn qua nơi đó? Bây giờ sai cô nghe ngóng chuyện của Thế Giới Oanh Ca, rõ ràng chính là muốn nghe ngóng chuyện của Diệp Mặc, lẽ nào cô ấy nghĩ tới cái gì?
Nghĩ tới đây Lý Mộ Mai lập tức nói:
– Khinh Tuyết, có phải chị đã nghĩ ra cái gì không?
Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu.
– Không có, chỉ có điều nơi ấy xảy ra án mạng, không biết người chết là người như thế nào.
Trong nháy mắt Lý Mộ Mai đã hiểu ra, tính cách của Ninh Khinh Tuyết cô đã quá hiểu, đừng nói đến một cái quán ăn đêm xảy ra án mạng, cho dù là cả quán ăn đêm bùng nổ thành đống hoang tan, Ninh Khinh Tuyết cũng sẽ không hỏi tới.
Càng huống hồ sáng sớm nay liền ngồi ở đây ngẩn người, rõ ràng chính là muốn biết án mạng xảy ra có phải có liên quan đến Diệp Mặc đi vào tối qua.
– Được rồi, đợi lát nữa sai người đi hỏi thăm.
Lý Mộ Mai phát hiện biểu hiện của Ninh Khinh Tuyết cũng không nhẹ nhàng như cô nói, chuyện tối hôm qua cô thực sự không để ý chút nào sao?
– Mộ Mai…
Ninh Khinh Tuyết dường như có lời muốn hỏi Lý Mộ Mai, chỉ có điều sau khi nói ra hai từ lại lắc lắc đầu nói:
– Không có gì, em đi hỏi đi, chị xem chỗ tài liệu này.
Nói xong Ninh Khinh Tuyết cầm lấy tài liệu đấu thầu Lý Mộ Mai mới đặt xuống trên bàn, chỉ có điều cô hoàn toàn không chú ý đến tuy mắt cô vẫn nhìn chằm chằm tài liệu này, như lại cầm ngược tài liệu.
Lý Mộ Mai nhìn Ninh Khinh Tuyết không yên lòng thở dài, xoay người ra khỏi phòng làm việc.
Nhìn thấy thư kí bên ngoài nói:
– Cuộc họp hàng tuần hôm nay hủy bỏ, nếu lúc nào muốn họp thì đến lúc đó sẽ thông báo.
Lý Mộ Mai đã đi được rất lâu, Ninh Khinh Tuyết mới lấy dây chuyền trên ngực ra, xem xét, cuối cùng mới lẩm bẩm nói:
– Lẽ nào sợi dây chuyền này có liên quan đến hắn? Chuyện này sao có thể chứ? Đại sư Ngộ Quang nói sợi dây chuyện này có quan hệ với một tiền bối của ngài ấy, đại sư Ngộ Quang cũng đã hơn bảy mươi tuổi rồi, tiền bối của ngài e rằng đã hơn một trăm tuổi…
Cộc cộc.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, thư ký Tiểu Nghiêm đi vào, nhìn Ninh Khinh Tuyết có chút chần chừ.
– Chuyện gì thế Tiểu Nghiêm?
Ninh Khinh Tuyết phục hồi lại tinh thần, cất dây chuyền đi hỏi.
Thư ký Tiểu Nghiêm hơi cẩn thận nói:
– Ban nãy người của công ty dược Đê Phong Du Châu tới, giám đốc Đường phỏng chừng bọn họ đến hủy hợp đồng hợp tác với chúng ta, bây giờ giám độc Đường đang đàm phán với người của công ty dược Đê Phong.
– Công ty dược Đê Phong? Hợp đồng của chúng ta và công ty họ không phải mới ký sao? Tại sao lại muốn hủy?
Ninh Khinh Tuyết hỏi câu hỏi này liền biết hỏi chuyện này với Tiểu Nghiêm hoàn toàn là đàn gảy tai trâu.
Lập tức đổi đề tài nói:
– Chị biết rồi, em ra ngoài trước đi.
Ninh Khinh Tuyết đang chuẩn bị đi thương lượng với người của công ty dược Đê Phong, giám đốc Đường phụ trách nghiệp vụ kinh doanh liền tiến vào.
Giám đốc Đường tên là Đường Liên Thủy, là nhân viên lâu năm của Ninh Trung Phi, khi Ninh Trung Phi từ công ty dược Ninh Thị Yến Kinh tách ra, ông ta cảm kích ơn tri ngộ của Ninh Trung Phi, liền đi cùng, bây giờ trong công ty dược Phi Dụ vẫn là giám đốc tiêu thụ.
– Tổng giám đốc Ninh.
Trên mặt Đường Liên Thủy có chút xấu hổ.
Ninh Khinh Tuyết thản nhiên nói:
– Chú ngồi xuống trước đi, có phải là công ty dược Đê Phong đã hủy hợp đồng tiêu thụ với chúng ta không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 359: Hoàn Cảnh Khó Khăn
Hoàn Cảnh Khó Khăn
Đ
ường Liên Thủy gật đầu nói:
– Vâng ạ, bởi vì hợp đồng của chúng ta mới ký kết, vẫn chưa đi công chứng.
Ninh Khinh Tuyết cau mày, lẩm bẩm nói:
– Công ty dược Đê Phong đã đã là công ty dược thứ tư trong vòng ba tháng hủy hợp đồng với chúng ta, tại sao lại có thể như vậy?
– Giám đốc tiêu thụ của “Công ty dược Đê Phong” rất thân với tôi, anh ta tiết lộ rằng: “Công ty dược Đê Phong’ cũng không phải cam tâm tình nguyện hủy hợp đồng với “Công ty dược Phi Dụ” của chúng ta, là do “tập đoàn dược Viễn Bắc”.
Đường Liên Thủy có chút bất đắc dĩ nói.
– Tập đoàn dược Viễn Bắc? Bọn họ là tập đoàn dược lớn nhất Hoa Hạ có liên quan gì đến công ty “Công ty dược Phi Dụ” nho nhỏ của chúng ta?
Ninh Khinh Tuyết theo bản năng hỏi.
Đường Liên Thủy thở dài, ông ta cảm giác gần đây vị tổng giám đốc trẻ tuổi này cũng không có phong thái dứt khoát, nhanh gọn, quyết đoán như trước kia, làm việc luôn có chút không tập trung, hơn nữa còn hay quên công việc.
Nhưng bây giờ Ninh Khinh Tuyết hỏi, ông ta đành phải trả lời:
– Chính là nửa năm trước, người của “tập đoàn Viễn Bắc” đến muốn mua lại công ty của chúng ta, nhưng bị cô từ chối thẳng thừng, thậm chí ngay cả điều kiện cũng không thèm nghe.
Sau đó Giám đốc Lý diều tra mới biết, thì ra “tập đoàn dược Viễn Bắc” muốn lũng đoạn thị trường y dược Du Châu, chuẩn bị thu mua 1 công ty y dược Du Châu.
– Công ty mà bọn họ muốn thu mua không nhất định là “Công ty dược Phi Dụ” của chúng ta, bởi vì trong hội chợ ngành dược Hoa Hạ nửa năm trước, Chủ tịch Hội đồng quản trị Viễn Kỳ Bân của “tập đoàn dược Viễn Bắc” cũng tham gia.
Anh ta đã gặp cô ở đây, thậm chí còn mời cô đi ăn.
Tôi đoán là do cô từ chối nên mới khiến anh ta chuẩn bị thu mua “Công ty dược Phi Dụ” của chúng ta, Giám đốc Lý đoán anh định một mũi tên trúng hai con chim.
Ninh Khinh Tuyết sắc mặt lạnh mùng nói:
– Chẳng lẽ anh ta không biết tôi đã kết hôn rồi hay sao? Mộ Mai tại sao không nói cho tôi biết?
– Khinh Tuyết, kỳ thật em sợ chị nghĩ nhiều nên không nói cho chị biết.
Tình hình gần đây của công ty chúng ta rất không khả quan, việc này em vốn không muốn cho chị biết.
Hơn nữa, tin chị kết hôn, trừ mấy người chúng ta biết ra, bên ngoài cũng không có ai biết, cho dù là Giám đốc Đường cũng không biết rõ.
Giọng của Lý Mộ Mai từ ngoài cửa vọng vào.
Đường Liên Thủy cười khổ một tiếng nói:
– Đúng đấy, tôi quả thật cũng không biết rõ, tuy nhiên Tổng giám đốc Ninh nhắc đến, tôi cũng không dám đoán mò.
– Giám đốc Đường, anh đến để từ chức sao?
Lý Mộ Mai nhìn tờ đơn trong tay của Đường Liên Thủy liền nhíu mày nói.
Đường Liên Thủy trên mặt hiện ra vẻ xấu hổ, có chút xấu hổ nói:
– Rât xin lỗi Tổng giám đốc Ninh, Giám đốc Lý, tôi tới để từ chức.
Ninh Khinh Tuyết kinh ngạc nhìn Đường Liên Thủy, sau đó mới nhìn đến tờ đơn trong tay Đường Liên Thủy, rất lâu mới lên tiếng:
– Được rồi, anh mang đơn cho tôi ký tên, sau đó đi phòng Nhân sự làm thủ tục, nói là tôi đã đồng ý rồi.
Đường Liên Thủy hổ thẹn đứng lên, xoay người cúi chào, im lặng đưa đơn từ chức.
Đến khi Đường Liên Thủy rời khỏi phòng, Lý Mộ Mai mới thở dài nói:
– Khinh Tuyết, kỳ thật cái này không thể trách hắn ta, vợ con hắn ta ở trong bệnh viện đã tốn không ít tiền của rồi.
Tình hình bây giờ của công ty chúng ta có chút khó khăn, nghiệp vụ không ổn, hắn ta không có tiền chữa bệnh cho vợ con, nên mới lựa chọn từ chức.
Ninh Khinh Tuyết gật gật đầu:
– Chị biết, chỉ có điều gần đây nghĩ hơi nhiều, rất nhiều việc thật sự không ngờ được.
Giám đốc Đường là người có năng lực, nhưng đã có năng lực, nếu như không thể cho hắn ta một chỗ dựa tốt, hắn ta cũng không có cách nào khác, việc này là do vấn đề của công ty chúng ta.
Lý Mộ Mai gật đầu nói:
– Chủ tịch Hội đồng quản trị Viễn Kỳ Bân của ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc’ đang bức bách chị, cách làm của hắn ta thật đáng ghét, thật sự là không biết xấu hổ.
Hơn nữa, ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc’ là tập đoàn dược thứ nhất của Hoa Hạ, hiện tại không có ai muốn đắc tội với họ.
Hơn nữa, hai ngày sau hoạt động đấu thầu của Công ty dược Lạc Nguyệt ‘ được tổ chức tại Yến Kinh, ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc’ rất có thể sẽ chiếm một vị trí của Châu Á.
Cho nên, những công ty dược khác càng không muốn đắc tội với họ.
Phải biết rằng chỉ cần có chút quan hệ với Công ty dược Lạc Nguyệt’, cho dù là công ty kém nhất, cũng sẽ phất hết.
– Bọn họ khẳng định có thể được “Công ty dược Lạc Nguyệt’ chọn?
Ninh Khinh Tuyết nhíu mày nói.
Lý Mộ Mai cười khổ nói:
– ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc’ là công ty ngành dược lớn nhất Châu Á, hơn nữa cũng đứng Top 5 trên thế giới.
Tuy rằng “Mỹ nhan hoàn” của Công ty dược Lạc Nguyệt thu được lợi nhuận rất lớn, nhưng dù sao cũng chỉ có 1 sản phẩm.
Cho nên nói thực lực của ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc ‘ vẫn lớn hơn thực lực của Công ty dược Lạc Nguyệt, bây giờ, em đoán rằng không phải bọn họ đi tìm “Công ty dược Lạc Nguyệt ” rất có thể là Công ty dược Lạc Nguyệt tìm bọn họ.
Hai đối tác đứng đầu, vốn dĩ là việc đôi bên cùng có lợi, em nghĩ Công ty dược Lạc Nguyệt chắc chắn sẽ không từ chối.
Ninh Khinh Tuyết day day trán, cô biết Lý Mộ Mai nói rất đúng, nhưng cô lại không có bất kỳ biện pháp nào đi ngăn cản việc này.
– Mộ Mai, cho dù “Công ty dược Phi Dụ’ của chúng ta đóng cửa, chị cũng không bán công ty này cho bọn họ.
Ninh Khinh Tuyết lạnh lùng nói.
Lý Mộ Mai gật gật đầu nói:
– Em biết Công ty dược Phi Dụ’ là tâm huyết của em và chú, bán cho “tập đoàn dược Viễn Bắc” lòng em cũng không thoải mái.
Chỉ có điều, nếu bọn họ tiếp tục áp bức, Công ty dược Phi Dụ’ của chúng ta rất có nguy cơ đóng cửa.
Ninh Khinh Tuyết gật đầu nói:
– Bất kể như thế nào, đại hội đấu thầu của “Công ty dược Lạc Nguyệt” tại Yến Kinh, chúng ta nhất định phải đi.
Cho dù là chắc chắn không được, cũng phải đi thử vận may.
Công ty dược Lạc Nguyệt không phải là có hai nhà đấu thầu sao ở Á Châu? Chúng ta có thể cố gắng, tranh thủ hợp tác cùng công ty còn lại mà Công ty dược Lạc Nguyệt chọn.
Lý Mộ Mai gật gật đầu, không nói gì, trong nội tâm cô biết khả năng mà Ninh Khinh Tuyết nói là rất thấp.
Hơn nữa nếu ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc ‘ tung ra việc đối đầu với Công ty dược Phi Dụ’, thì có lẽ công ty dược kia cũng sẽ không vì Công ty dược Phi Dụ’ đi đối nghịch với ‘Tập đoàn dược Viễn Bắc”.
Chỉ có điều loại lời này nói ra càng thất vọng mà thôi, ca ngợi khí thế của người khác, cần gì phải nói nhiều.
Cộc cộc…
Lại có tiếng gõ cửa, Giám đốc Từ của bộ phận Nhân sự đi đến, cô thấy Lý Mộ Mai và Ninh Khinh Tuyết đều ở đây, có chút lo lắng nói:
– Tổng giám đốc Ninh, Giám đốc Lý, hai ngày này người từ chức hơi nhiều, hai người xem liệu có phải mở đại hội động viên?
Lý Mộ Mai lại tiếp lời nói:
– Đại hội động viện thì không cần, muốn từ chức thì cho bọn họ từ chức đi, nếu hai ngày sau công ty của chúng ta có thể hợp tác với công ty được Công ty dược Lạc Nguyệt chọn đấu thầu, như vậy còn có sức thuyết phục hơn nhiều so với mở đại hội động viên.
Nhìn Giám đốc Nhân sự đi ra ngoài, Lý Mộ Mai trong lòng cũng là bất đắc dĩ.
Người khác thì cố gắng đấu thầu thành công, nhưng công ty của các cô chỉ là cố gắng bợ đỡ công ty được đấu thầu thành công, đây quả thật là sự khác biệt quá lớn.
Chỉ có điều Lý Mộ Mai ở sâu trong lòng cũng biết, các cô tham gia đấu thầu hoàn toàn chỉ như bồi Thái Tử đọc sách.
Công ty đấu thầu của Châu Á không phải 1 nghìn thì cũng là hai ba trăm, thậm chí nhiều hơn, công ty của các cô chỉ xếp ở hàng cuối cùng mà thôi.
Còn có một câu cô không nói ra đó là, nếu như không thể thu được chút lợi ích nào từ đại hội đấu thầu của Công ty dược Lạc Nguyệt, như vậy ‘Công ty dược Phi Dụ’ cũng rất nguy hiểm, vậy thì từ chức hay không có gì khác nhau?
Ninh Khinh Tuyết không nói gì, thấy Giám đốc nhân sự đi ra mới hỏi:
– Mộ Mai, vừa rồi việc mà em đi điều tra thế nào rồi?
Lý Mộ Mai bởi vì việc vừa xảy ra nên đã quên mất việc mình đi điều tra, cô không ngờ Ninh Khinh Tuyết vẫn còn nhớ, thậm chí còn chủ động nhắc đến.
Lý Mộ Mai gật gật đầu nói:
– Tối hôm qua tại Thế Giới Oanh ca đúng là đã xảy ra án mạng, một ông chủ bị giết, không có gì khác, tuy nhiên…
– Tuy nhiên cái gì?
Ninh Khinh Tuyết liền vội vàng hỏi.
– Tuy nhiên em xem qua video của cảnh sát, hơn nữa cũng đã copy lại, tối qua Diệp Mặc sau khi đi thế giới Oanh Ca”, dường như gọi một cốc bia, nhưng không có uống, hơn nữa chỉ là ngồi một lát liền đi.
Còn thưởng cho một cô phục vụ ở đó mấy trăm tệ, em đã cố ý đi hỏi qua cô gái kia.
Lý Mộ Mai nói.
– Cô ta nói cái gì?
Ninh Khinh Tuyết dường như không ý thức được mình có chút vội vàng, dường như không giống với thái độ chán ghét với Diệp Mặc trước đây.
Lý Mộ Mai kinh ngạc nhìn Ninh Khinh Tuyết một chút, vẫn nói:
– Sau khi hắn boa tiền, nói cho hắn một cốc bia, sau đó không được quấy rầy hắn, nói thêm một câu liền rời khỏi.
Nhưng có chút kỳ lạ là, lúc hắn đi rất trùng hợp.
Chính là sau khi “Công chú Phi Phi” của “thế giới Oanh ca”quay về, sau đó Chủ tịch Thành kia đi tìm Công chúa Phi Phi, không lâu sau, một vị thiếu niên anh tuấn cũng lên lầu tìm Công chúa Phi Phi.
Chính vào lúc này, hắn một mình rời khỏi “thế giới Oanh ca”.
Nghe nói cảnh sát có chút nghi ngờ hắn, nhưng không tìm thấy hắn.
– Cái này thì liên quan gì đến hắn? Hắn còn không lên lầu.
Ninh Khinh Tuyết không cho là đúng nói, không hề để ý tới ánh mắt kinh ngạc của Lý Mộ Mai.
– Đúng rồi, Mộ Mai không cần quản việc này nữa, lần này đi Yến Kinh, chúng ta phải chuẩn bị một chút, bố chị ngày mai sẽ đi Yến Kinh, ngày mai chúng ta sẽ đi.
Buổi chiều sẽ mở đại hội đấu thầu nội bộ, nếu không cố gắng chúng ta sẽ không còn hy vọng gì nữa, cho dù là không thành công cũng phải được chút an ủi.
Ninh Khinh Tuyết cuối cùng cũng tập trung tinh thần vê công ty.
Lý Mộ Mai cười khổ một tiếng, việc này từ đầu tới đuôi đều là chị muốn em đi quản đấy chứ, chị còn thật sự không muốn để ý tới chuyện này.
Tuy nhiên cô vẫn cảm giác được Ninh Khinh Tuyết không giống trước, quả thực mà nói, tối qua sau khi cô nói cho Ninh Khinh Tuyết những chuyện đó, quan trọng nhất là sau khi Ninh Khinh Tuyết biết được cô đã gã cho Diệp Mặc, thái độ dường như có chút thay đổi, có thể ngay bản thân Ninh Khinh Tuyết cũng không hiểu được, nhưng Lý Mộ Mai là người ngoài cuộc nên nhìn rất rõ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 360: Chiếc Vòng Tay Thứ Ba
Chiếc Vòng Tay Thứ Ba
M
ùa xuân năm nay, đối với người kết bè kết đội đi du lịch mà nói, ngành sản xuất y dược toàn cầu cũng không phải một mùa du lịch thư thả, thậm chí có thể nói đây là một mùa tương đối khẩn trương Không có nguyên nhân nào khác, chỉ là do sự xuất hiện đột ngột của công ty dược Lạc Nguyệt ở Lưu Xà.
‘Công ty dược Lạc Nguyệt’ đã vượt kỷ lục thu được món lợi kếch sù.
Trong ngành y dược, mọi người đều biết đó là món lợi kếch sù, nhưng món lợi kếch sù này đều bị nhà sản xuất hay nhà tiêu thụ che đậy cực kỳ chặt chẽ.
Món lợi kếch sù này của “công ty dược Lạc Nguyệt” còn lớn gấp nghìn vạn lần những công ty ngành dược khác, lợi nhuận này đã phá vỡ mọi kỷ lục của bất kỳ ngành nghề nào.
Có thể nói từ trước tới nay, không có loại hàng hóa nào có thể bán ra với mức lợi nhuận này, hoặc là nói không có ai nghe nói có loại sản phẩm thu được lợi nhuận lớn như thế này.
Hơn nữa, lợi nhuận này thậm chí mọi người đều biết, nhưng không hề oán trách đi mua, thậm chí còn khen lấy khen nể.
Có thể tưởng tượng, nếu công ty y dược nào đó có thể có chút quan hệ với “công ty dược lạc Nguyệt” thì lợi nhuận của công ty đó nhất định sẽ tăng vọt.
Nhưng đáng ghét đó là “công ty dược Lạc Nguyệt” căn bản không cần đối tác hợp tác, bất kỳ công ty nào muốn hợp tác với “công ty dược Lạc Nguyệt” đều bị từ chối.
Thậm chí thương gia muốn tiêu thụ sản phẩm của “công ty dược Lạc Nguyệt” đều bị từ chối, sản phẩm của người ta người ta tự bán ra.
Đang lúc các công ty y dược toàn cầu nhìn chiếc bánh ngọt cực lớn này mà lực bất tòng tâm thì “công ty dượcLạc Nguyệt” lại đưa ra thông tin tổ chức đại hội đấu thầu tại Yến Kinh, tin tức này hấp dẫn tất cả các công ty y dược trên toàn thế giới.
Trong nháy mắt, Yến Kinh đã trở thành tiêu điểm của toàn thế giới, rầm rộ ngang với tổ chức World Cup mấy năm trước.
Vì sao? Bởi vì lần này “công ty dược Lạc Nguyệt” tổ chức đại hội đấu thầu tại Yến Kinh, không những tổ chức đấu thầu toàn cầu ở Yến Kinh, lựa chọn ra đối tác có thể hợp tác, hơn nữa còn mang đến một lượng lớn “Mỹ nhan hoàn” để bán, thậm chí còn mượn cơ hội này tung ra sản phẩm mới ‘Kiện thể hoàn’.
Đây là viên đan dược hoàn toàn mới mà “công ty dượcLạc Nguyệt” tung ra thị trường, thậm chí còn có thể hóa giải mệt nhọc, tiêu trừ các loại áp lực mà công việc mang lại, còn có thể loại trừ ít nhất mười mấy loại bệnh.
Chính là nói có bệnh sẽ hết mà không có bệnh sẽ giúp cho cơ thể khỏe mạnh.
Nếu vào nửa năm trước nói có loại đan dược này, nhất định sẽ bị mọi người châm chọc, nhưng hiện tại chỉ cần là “công ty dược Lạc Nguyệt’ tung ra thì sẽ có bảo đảm chất lượng.
Bởi vì ‘công ty dượcLạc Nguyệt’ chính là biển chữ vàng, ‘Dưỡng nhan hoàn’ của bọn họ không có bất kỳ cách nào có thể làm giả, lợi nhuận kếch sù của “Dưỡng nhan hoàn” đương nhiên có thể sẽ có rất nhiều sản phẩm giả mạo.
Nhưng những sản phẩm giả mạo này vừa sờ là biết.
Đầu tiên ‘Dưỡng nhan hoàn’ chân chính chỉ có một điểm tiêu thụ, chính là quầy độc quyền của công ty dược Lạc Nguyệt’.
Thứ hai “Dưỡng nhan hoàn’ thật sự vừa cho vào miệng lập tức tan, không có bất kỳ tạp chất nào, đây đã là một đề tài nghiên cứu khoa học của thế giới.
Thứ ba ‘Dưỡng nhan hoàn’ thật sự lần đầu mở nắp ra, trên nắp chai sẽ có ba chữ mờ ảo “Dưỡng nhan hoàn”, hơn nữa trước khi uống thuốc, có thể hút ba chữ kia vào trong miệng thì hiệu quả sẽ càng tốt.
Về điểm này, không có ai có thể làm giả, cho nên “Dưỡng nhan đan” loại sản phẩm có lợi nhuận kếch sù này không hề có hàng giả.
Gần như tất cả mọi nơi đều không thể làm giả “Dưỡng nhan hoàn”.
Diệp Mặc cũng khẳng định hắn dùng Tụ Linh Trận pháp tạo ra ba chữ nguyên khí nhỏ này, có thể nói không ai có thể bắt chước.
Cho nên nói đại hội đấu thầu của “công ty dược Lạc Nguyệt” tổ chức tại Yến Kinh, rất nhiều người không phải tới để tham gia đấu thầu mà là đến để mua ‘Dưỡng nhan hoàn’ và sản phẩm mới ‘Kiện thể hoàn’.
Phải biết rằng trên chợ đen, giá cả một lọ “Dưỡng nhan hoàn” đã bị đầu cơ tới chừng hai trăm ngàn, đây hoàn toàn là do năng lực sản xuất của “công ty dược Lạc Nguyệt” không đủ.
Có thể thấy cơ hội thương mại trong đây là rất lớn, thậm chí chỉ cần mua được một hai lọ “Dưỡng tâm hoàn” thì phát tài rồi.
Hiện nay trong dân không phải lưu hành đầu cơ cổ phiếu, nhà đất mà là đầu cơ ‘Dưỡng nhan hoàn’.
Cho nên đối với đại hội đấu thầu của công ty dược Lạc Nguyệt lần này, không có công ty ngành dược nào không quan tâm, phần lớn đều phái đội ngũ tài giỏi đi tới Yến Kinh.
Công ty dược Tiên Lâm, công ty dược Ninh Thị, công ty dược Đông Cốc, công ty dược Viễn Bắc… Các công ty dược của Hoa Hạ có gần hai trăm công ty, còn có công ty dược Tiêu Hàn của Hàn Quốc, công ty dược Kỳ An công ty dược Thác La La, công ty dược Tư Nạp của nước Mỹ…
Sau khi tin tức đấu thầu của “công ty dược Lạc Nguyệt” được công bố, chỉ trong thời gian một ngày, Yến Kinh đã chật kín người.
Những người này không những bao gồm một vài tập đoàn ngành dược, còn có rất nhiều cá nhân với đoàn thể, tóm lại một câu, những người này đều là đến để mong phát tài.
Nếu không phải rất nhiều công ty ngành dược đều có phòng làm việc tại Yến Kinh, phỏng chừng bọn họ đến nơi ở cũng khó có thể tìm thấy chỗ ở.
Trong chốc lát, việc trị an ở Yến Kinh đã bắt đầu căng thẳng, đến cảnh sát trên đường phố cũng được tăng cường rất nhiều.
…
Vốn dĩ Diệp Mặc định để Lạc Phi tự đi Yến Kinh bàn bạc với Tàng Gia Nghiêm, nhưng lại nghĩ mình đã lâu không có đi thăm Diệp Lăng và Diệp Tử Phong rồi, không bằng nhân cơ hội này đi thăm bọn họ một chút.
Diệp Mặc và Lạc Phi ngày hôm sau đã tới Yến Kinh, bởi vì đi cùng Lạc Phi nên Diệp Mặc không thể đi phi kiếm, mà là ngồi máy báy.
Đồng thời, Diệp Mặc đã đưa cho Lạc Phi một vài tên linh dược và phương pháp phân biệt chúng, tốc độ học tập và năng lực lý giải những điều này, Lạc Phi quả thực nhanh hơn những người khác.
Lúc Diệp Mặc đến “khách sạn Vũ Mẫu”, điểm dừng chân của “công ty dược Lạc Nguyệt”, đám người Tàng Gia Nghiêm và Úc Diệu Đồng đang chờ hắn.
Lần này do Dương Cửu và Hàn Tử phụ trách việc bảo an, còn có hai đệ tử vốn dĩ là thủ hạ của Phương Nam, bởi vì võ thuật không tồi nên cũng được đi theo.
Vì phải ở lại trông nom việc sản xuất nên Hứa Bình không đi cùng, nếu không phải Diệp Mặc chào hỏi thì Phương Nam sẽ chuẩn bị đích thân đến, tuy nhiên Diệp Mặc vẫn đưa Lạc Phi cùng đi, có Lạc Phi bảo đảm an toàn là được rồi, thân thủ của Lạc Phi còn cao hơn Phương Nam rất nhiều, hơn nữa Tàng Gia Nghiêm cũng là một cao thủ hoàng cấp.
Mặc dù Lạc Phi là võ tu của nội ẩn môn, nhưng thời gian cô sống trong thành phố còn nhiều hơn Diệp Mặc, hơn nữa cô cũng không phải người có tiền.
Cho nên cô rất hiểu sự nổi lên của “công ty dược Lạc Nguyệt” nửa năm nay, cô cũng hiểu Chủ tịch của công ty này có thân phận như thế nào.
Mặc dù biết rõ Diệp Mặc là Chủ tịch đích thực của “công ty dược Lạc Nguyệt”, nhưng cô nhìn thấy đám người Tàng Nghiêm Gia rất tôn kính với Diệp Mặc, trong lòng cũng có chút khiếp sợ.
– Vị này là…
Diệp Mặc nhìn Lạc Phi, không biết có nên giới thiệu họ tên đầy đủ của cô ra không.
Lạc Phi vội vàng chủ động tiếp lời nói:
– Tôi tên là Lâu Ý Phi.
Diệp Mặc gật gật đầu tiếp tục nói:
– Lâu Ý Phi từ nay trở đi sẽ phụ trách việc thu mua và công tác giám định dược liệu của công ty chúng ta, chỉ cần thuộc về những dược liệu quý hiếm mà chúng ta đang tìm, đều do Lâu Ý Phi phụ trách.
Diệu Đồng đến lúc đó giúp Lâu Ý Phi sắp xếp một chút, sau này cô ấy sẽ trực tiếp phụ trách cô.
– Vâng, chủ tịch Diệp.
Trải qua hai năm đúc kết kinh nghiệm, Úc Diệu Đồng sớm đã khôi phục lại, cuộc sống bây giờ của cô rất là đầy đủ.
Cô cũng rất cảm kích Diệp Mặc, cô không cần cả ngày lo bị ám sát, hoặc là bị một đao chém tới nữa.
Cô càng thích cuộc sống yên tĩnh bận rộn này, và càng không thích cái cuộc sống suốt ngày đao gươm chém giết kia.
– Chủ tịch Diệp, chúng ta tìm công ty hợp tác thì cần những tiêu chuẩn gì?
Tàng Gia Nghiêm cũng rất hài lòng với cuộc sống bây giờ, sau khi ông đi bộ đội về, lần đầu tiên ông phát hiện ra mục đích theo đuổi đích thực của mình.
Ông cũng rất kính phục Diệp Mặc có thể sáng tạo ra “Mỹ nhan hoàn”.
Diệp Mặc trầm ngâm một lát nói:
– Dựa vào thực lực của các công ty thu mua dược liệu để chọn, đương nhiên năng lực kỹ thuật của công ty cũng phải đạt chuẩn.
Những cái này có thể nhìn ra từ trong bản đấu thầu, nếu như những công ty thuốc tây không coi trọng việc thu thập và tích trữ dược liệu Đông y thì không cần.
Tàng Gia Nghiêm lập tức trả lời – Được rồi, những cái này mọi người đi xử lý là được rồi, tôi đi thăm em trai em gái của tôi, nếu có thời gian, tôi sẽ đến.
Diệp Mặc sẽ không đi để ý những việc vặt đó, tất cả mọi việc đều giao cho đám người Tàng Gia Nghiêm xử lý.
…
Yến Kinh vẫn phồn hoa náo nhiệt như xưa, cũng không vì Tống gia bị đá khỏi đây mà có chút gì thay đổi, Diệp Mặc lại lần nữa đi qua quán rượu Túy Nhãn.
Hắn nghĩ đến cô Nhiếp Song Song kia, lần trước hắn cho cô ta một viên “Liên sinh đan”, không biết bây giờ cô ta thế nào rồi.
– Khinh Tuyết, bố đã đến Yến Kinh rồi, con cùng Mộ Mai nhanh qua đây, Yến Kinh bây giờ đến chỗ ở cũng không có.
Ừm, mẹ con vẫn ở Mỹ, bà ấy có chút việc nên về muộn một chút.
Một người đàn ông trung niên vừa gọi điện thoại, vừa vội vàng nói.
Khinh Tuyết? Diệp Mặc lập tức chú ý tới người đàn ông trung niên này, đang lúc hắn nghi hoặc người đàn ông này là ai, tại sao người mà ông quen cũng có tên Khinh Tuyết, câu tiếp theo của người đàn ông này đã khiến hắn hoàn toàn hiểu rõ.
– Khinh Tuyết, lần này thành bại của “công ty dược Phi Dụ” chúng ta dựa vào lần đấu thầu lần này, nếu không thể có chút dính dáng gì đến “công ty dược Lạc Nguyệt”, chúng ta quả thực rất khó khăn… Tuy nhiên, con cũng đừng lo, lúc đầu chúng ta đến Du Châu, không phải cũng hai bàn tay trắng sao? Cho dù là bàn tay trắng thì thế nào… Viễn Bắc, đường bọn họ bọn họ đi, chúng ta không động đến họ là được…
Ngữ khí của người đàn ông trung niên có vẻ bất đắc dĩ.
Hoá ra ông ta chính là bố của Ninh Khinh Tuyết, có lẽ là ông bố vợ hờ của mình rồi.
Chỉ là thoạt nhìn ông có vẻ không được tốt lắm, thậm chí nhìn bộ dạng có chút chật vật.
Diệp Mặc vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Ninh Trung Phi, thoạt nhìn là một người đàn ông rất có khí thế.
Tuy nhiên lúc này ông dường như rất mệt mỏi, hơn nữa cả người đều ủ rũ, xem ra ông ta có lẽ là đến tham gia hoạt động đấu thầu của “công ty dược Lạc Nguyệt”.
Tuy nhiên lúc thần thức của Diệp Mặc quét qua cái túi màu đen trong tay người đàn ông này, hắn lập tức ngẩn người.
Trong túi của người đàn ông kia không ngờ có một cái vòng tay, hơn nữa lại giống hệt cái vòng tay mà hắn và em Đường Bắc Vi của hắn có, đây rốt cuộc là thế nào?
Bình thường, vòng tay giống nhau sẽ chỉ xuất hiện một đôi, nhưng bây giờ xuất hiện ba cái rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










