[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 65 : Ai Mới Là Con Kiến (c321-c325)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Ai Mới Là Con Kiến
Ai Mới Là Con Kiến
T
rương Quật và Hàn Tại Tân vừa mới bước ra đại viện Diệp Gia, lại phát hiện Diệp Mặc đang đứng chờ bọn họ ở cửa -Diệp Mặc huynh đệ, anh vẫn chưa đi? Hay là ngồi xe cùng chúng tôi đi?
Trương Quật đang nhìn Diệp Mặc đứng trước mặt, có chút kinh ngạc.
Sâu thẳm bên trong nội tâm của y vẫn không hy vọng Diệp Mặc đi tỷ thí với Đàm Giác, bởi vì Đàm Giác rất có thể đã đột phá Tiên Thiên, một cảnh giới trong truyền thuyết.
Mà cho dù Diệp Mặc lợi hại cũng không thể đạt đến Tiên Thiên ở cái tuổi như thế này.
Nhưng những lời này y không thể nói ra, là một người luyện võ, bị người khác khiêu chiến nếu như không dám đáp trả thì rất khó có thể tiến bộ.
Hơn nữa, bản tính của Diệp Mặc, y cũng hiểu.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười.
-Anh Trương, tôi giúp anh điều trị vết thương.
Vừa rồi tôi vội vàng muốn giết cái lão già kia, đã quên mất vết thương của anh.
Nói xong, Diệp Mặc nắm lấy cổ tay của Trương Quật, truyền chân khí vào, chưa đến 10 phút, nội thương của Trương Quật đã biến mất.
-Không ngờ thật sự là chữa trị nội thương? Diệp Mặc rốt cuộc đã đến tu vi nào?
Trương Quật kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, Hàn Tại Tân đứng bên cạnh nghe thấy những lời này của Trương Quật, cũng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Nghe nói Tiên Thiên có thể trị nội thương, lẽ nào Diệp Mặc thật sự đã đạt đến Tiên Thiên rồi?
-Tôi bây giờ cũng không biết tu vi của mình là cấp mấy, tuy nhiên đợi tôi giết lão già Đàm Giác kia xong, lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện tiếp, lão Hàn, và cả Trương Quật, lần này cảm ơn hai người.
Diệp Mặc thật sự không biết tu vi hiện tại của mình là bao nhiêu, tuy nhiên rất cảm kích sự giúp đỡ của Trương Quật, mặc dù Trương Quật tu vi thấp, cũng không giúp được gì, nhưng gã ta có thể ra mặt, Diệp Mặc cũng đã nợ gã ta một ân tình rồi.
Trương Quật hơi ngượng cười cười.
-Kỳ thật tôi cũng không giúp được gì, Đàm Giác thật sự quá lợi hại.
Ôi…
Gã ta nghĩ đến thân thủ của mình tu luyện mấy chục năm so với Đàm Giác cũng chỉ như là trò đùa, trong lòng có chút thất vọng.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng:
-Chút tu vi của ông ta cũng không có gì, hãy tin vào bản thân, anh rất nhanh sẽ có thể vượt qua ông ta.
Đợi tôi quay lại, tôi đi trước đây.
Nói xong, Diệp Mặc xoay người rời đi, đi được vài bước thì đã biến mất lần nữa.
…
Diệp Mặc cáo từ Trương Quật và Hàn Tại Tân xong, l ập tức ẩn thân đứng trên phi kiếm, mấy phút sau, đã đứng trên Đà Sơn.
Hơn 10 phút sau, bóng dáng của Đàm Giác xuất hiện ở Đà Sơn.
Ông ta quay lại nhìn, phía sau không có một bóng người liền lập tức cười lạnh một tiếng.
-Ta cố ý đi chậm một chút, không ngờ bây giờ vẫn chưa thấy bóng người nào, nói cậu là Tiên Thiên thật là võ đoán.
Nhưng lờì nói của Đàm Giác vẫn chưa dứt, giọng nói của ông ta liền giống như bị cái gì chặn ngang cổ đột nhiên dừng lại, bởi vì ông ta nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng trên núi Đà Sơn, lạnh lùng theo dõi ông.
Hiển nhiên là đã đến đây từ lâu rồi.
-Cậu…
Đàm Giác nhìn chằm chằm Diệp Mặc ngây người ra, vừa rồi còn vô cùng tự tin không ngờ đã bắt đầu dao động, sau lưng ông ta có cảm giác hơi ẩm ướt.
Sau khi ông ta thăng cấp Tiên Thiên, sự tự tin tăng lên gấp bội, luôn có cảm giác ở trên đỉnh cao, loại cảm giác này khiến ông ta không thể chấp nhận việc bị tiểu bối khiêu khích, trong lòng lửa giận bùng bùng.
Nhưng hiện tại Diệp Mặc đến đây lúc nào ông ta cũng không hề biết, phải biết rằng ông ta đã đi con đường gần nhất, trên đường cũng không hề nhìn thấy bóng dáng Diệp Mặc đi qua.
Cho dù là Diệp Mặc ngồi xe cũng không thể nhanh như vậy, hơn nữa đường từ Yến Kinh đến Đà Sơn rất khó đi.
-Cậu đến đây từ lúc nào?
Đàm Giác mệt mỏi hỏi, thanh âm có chút khô chát.
Ông ta đột nhiên suy nghĩ, những điều mình làm không biết có đúng hay không.
Diệp Mặc cười lạnh:
-Ông nói linh tinh ít thôi, muốn động thủ thì hãy nhanh lên chút.
Đàm Giác bỏ qua vấn đề Diệp Mặc tới đây như thế nào, lại lần nữa rút roi ra.
-Cho dù tốc độ của cậu nhanh hơn tôi thì thế nào, hôm nay tôi sẽ cho cậu nhìn thử xem thế nào mới gọi là người luyện võ chân chính.
Vừa dứt lời, roi của Đàm Giác đã như từng đợt sóng che phủ trời đất hướng thẳng về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm sợi roi của Đàm Giác, trong lòng cũng không khỏi thầm khen, tuy rằng Đàm Giác đang đối địch với hắn, nhưng roi pháp của lão già này thật đúng là lợi hại.
Trước lúc gặp Đàm Giác hắn đã từng gặp qua cao thủ dùng roi lợi hại nhất là Nhàn Đạo Nhân, cây roi của Nhàn Đạo Nhân so với Đàm Giác chẳng qua chỉ là thứ đồ cho trẻ con chơi.
Roi của Đàm Giác sau khi ném ra, lập tức hóa thành từng đợt sóng, dường như không có thực chất, cũng nhìn không ra dấu vết thô kệch gì.
Thậm chí tiếng gió vẫn chưa đến, nhưng sát ý của ông ta đã như sấm cuốn tới.
Diệp Mặc thầm than, nếu bây giờ hắn vẫn đang là luyện khí tầng ba, cho dù đã là đỉnh cao nhưng gặp phải Đàm Giác, cũng chỉ có thể chạy thật xa.
Sức mạnh của cao thủ Tiên Thiên so với những người luyện võ Địa cấp cũng không phải là ít, sự khác biệt giữa Địa cấp và Huyền cấp quả thật là quá lớn.
Diệp Mặc khẳng định nếu không phải hắn lần này thăng cấp luyện khí tầng bốn so với những người luyện khí tầng bốn khác còn mạnh hơn nhiều, hắn thật sự không thể làm gì Đàm Giác trước mắt, cho dù là phi kiếm cũng không được.
Tuy nhiên bây giờ, trong mắt Diệp Mặc, Đàm Giác cùng lắm chỉ là khiến hắn thêm phiền toái một chút mà thôi.
Một đường ánh sáng tím hiện lên, roi của Đàm Giác đã bị phi kiếm của Diệp Mặc ngăn cản, phi kiếm và roi tương giao phát ra những tiếng động rất khó nghe.
Vốn dĩ roi đã hóa thành hình sóng gợn, lập tức liền biến thành hình dạng thật.
“Vù” một tiếng, roi của Đầm Giác bị phi kiếm phá vỡ.
Bản thân Đàm Giác cũng phải lùi lại mấy bước.
Đàm Giác trong lòng hoảng sợ, vô ảnh roi của ông ta từ trước tới giờ đều chỉ có thể tránh né, không có ai có thể biết khi nào thì vô ảnh roi của ông ta đi ra, roi thật sự ở vị trí nào, nhưng Diệp Mặc trước mắt chẳng những biết, hơn nữa còn bị hắn công kích.
Thậm chí chấn động đến mức khiến tay ông cảm thấy hơi đau.
Đàm Giác nhìn chăm chú roi trong tay có chút ngẩn người, rất nhanh ông ta lại phát hiện thấy việc khiến ông ta không thể tin được, roi của ông ta không ngờ tất cả đều là lỗ thủng.
Roi của mình không ngờ bị tổn thương rồi, Đàm Giác gần như không dám tin nhìn chằm chằm chiếc roi trong tay.
Cây roi này là ông ta dùng một khối khoáng thạch cực kỳ hiếm thấy chế thành, chính ông ta cũng không biết đó là loại khoáng thạch gì.
Bên trong roi còn bỏ thêm một gân của thâm hải giao xà thật, giao xà kia nghe nói vài năm sau sẽ hóa rồng, tuy rằng đây là truyền thuyết, nhưng gân của giao xà đều là sự thật.
Cho nên ông ta yêu quý cây roi này như mạng sống vậy, không ngờ mới được một hiệp, roi của ông ta lại bị kiếm của Diệp Mặc đánh cho lỗ chỗ vết thương, tuy rằng vết tích không sâu, những cũng đủ khiến ông ta đau lòng rồi.
Bỗng nhiên Đàm Giác lại nhớ tới một chuyện đáng sợ, vừa rồi Diệp Mặc dường như không dùng tay nắm lấy kiếm của hắn, lẽ nào hắn có thể ngự kiếm sao? Đây là chuyện trong truyền thuyết, chẳng lẽ Diệp Mặc có thể làm được?
Tuy nhiên rất nhanh nỗi hận vì roi bị tổn thương khiến cho ông ta không còn nghĩ thêm gì nữa, ông ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong mắt lộ vẻ phẫn hận, ngay cả ông ta cũng không dám làm tổn thương roi của mình.
Diệp Mặc mặt không chút cảm xúc, lạnh lùng nhìn Đàm Giác, sự chú ý cũng đặt trên cây roi của Đàm Giác.
Hắn khẳng định cây roi kia dùng chất liệu cao cấp, chân nguyên của hắn ở trên kiếm, không ngờ đến cây roi này cũng không hề chém đứt, chỉ là có vài dấu vết bị chém vài cái mà thôi.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, lại rút kiếm ra lần nữa, tốc độ của phi kiếm nhanh gấp mấy lần lúc hắn ở tầng luyện khí tầng ba lúc đầu.
Đàm Giác chỉ là vừa mới nhìn thấy một vòng màu tím, vòng màu tím kia đã thẳng cổ họng ông ta mà đến, Đàm Giác như rơi vào hố băng, lập tức tỉnh táo lại, phi kiếm, quả thật là phi kiếm.
Diệp Mặc quả nhiên có thể ngự kiếm giết người, hắn không ngờ đã tới cảnh giới này rồi.
Đàm Giác căn bản không dám suy nghĩ thêm bất cứ cái gì nữa, roi trong tay đánh ra với tốc độ rất nhanh, va chạm với phi kiếm tạo ra nhưng âm thanh chói tai.
Mà bản thân ông ta cũng bị phi kiếm của Diệp Mặc công kích liên tục lùi lại.
Nhưng phi kiếm của Diệp Mặc giống như đang sống, không ngờ lại tiếp tục đâm vào cổ Đàm Giác từ một hướng không thể nào tin nổi.
Vô cùng kinh sợ, Đàm Giác cũng không dám bị động đánh như vậy nữa, cứ tiếp tục như này, sớm muộn ông ta cũng bị phi kiếm bêu đầu, hoặc là đâm trúng.
Ông ta lại bay vọt lên, thậm chí không thèm quan tâm phi kiếm, mà là vung roi ra thẳng về phía Diệp Mặc.
Ông ta với Diệp Mặc không ngờ lại có cùng cách nghĩ.
Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, giống như cái bóng bay lên, trong nháy mắt cũng đã đi ra mấy chục mét.
Phi kiếm của hắn mang ra một chùm sương máu, vòng vo một hồi, lơ lửng trên đầu Diệp Mặc.
“Ầm” một tiếng, cây roi của Đàm Giác đập xuống đúng chỗ Diệp Mặc đang đứng lúc trước, cây roi chỉ có 1m, không ngờ ném ra dài gần 3m, nhưng bụng của ông ta đã bị phi kiếm của Diệp Mặc đâm một nhát thật sâu.
Vừa rồi nếu không phải ông ta bay vọt lên cao một chút, phi kiếm này của Diệp Mặc đã mổ bụng ông ta ra rồi.
Đùa bỡn à? Diệp Mặc lại cười lạnh một tiếng, phi kiếm lơ lửng trên đầu hắn dường như đang lớn dần, đồng thời mang theo âm thanh xé rách không khí hướng về phía Đàm Giác.
Đàm Giác thấy một đường màu tím khổng lồ lao tới, trong lòng vô cùng hoảng sợ.
Lúc này ông ta mới hiểu, thì ra vừa rồi vẫn không phải là toàn lực của Diệp Mặc, Diệp Mặc này quả thật quá đáng sợ rồi.
Đàm Giác không những không phải là đối thủ của hắn hơn nữa còn cách hắn khá xa.
Nhưng bất kể Đàm Giác nghĩ như thế nào, phi kiếm của Diệp Mặc đã giống như một cánh cửa khổng lồ bổ xuống.
Đàm Giác ngưng tụ nội khí toàn thân truyền đến roi va chạm với đường màu tím kia.
Thình thịch…
Ầm Vô ảnh roi của Đàm Giác bị gọt mất một đoạn, thân thể của ông ta bị lực bạo phát cực lớn đánh bay ra xa mấy chục trượng, vừa rồi chỗ ông ta đứng đã bị phi kiếm của Diệp Mặc đánh thành một rãnh sâu năm sáu trượng.
Đàm Giác văng ra thật xa, ngã trên đá vụn, không ngừng thổ huyết.
Vừa rồi nếu không phải vô ảnh roi của ông ta chặn được phi kiếm của Diệp Mặc, ông ta bây giờ đã là một cỗ thi thể rồi.
Diệp Mặc vẫy tay một cái, phi kiếm đã rơi vào trên tay của hắn.
Hắn lạnh lùng nhìn thoáng qua Đàm Giác, chậm rãi đi tới, trong lòng mặc dù đã biết cao thủ Tiên Thiên cũng không tệ, nhưng bây giờ vẫn không phải là đối thủ của hắn.
Tuy nhiên hắn cũng biết Đàm Giác cũng không phải là lợi hại trong đám cao thủ Tiên Thiên, nói không chừng ông ta mới thăng cấp chưa lâu.
Nhìn thấy Diệp Mặc chậm rãi đi đến, Đàm Giác đã hoàn toàn tuyệt vọng, ông ta không ngờ được bản thân tu vi Tiên Thiên lại vẫn không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Mặc dù Tiên Thiên của ông ta vẫn chưa hoàn toàn cố định, nhưng tu vi đến bước này như ông ta, đã có sự tự tin hùng mạnh, trong mắt đã coi người khác đều là con kiến.
Chỉ là bây giờ, ông ta mới hiểu được ai mới là kiến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 322: Xin Tha Thứ
Xin Tha Thứ
Đ
àm Giác cho rằng có thể dễ dàng chém chết Diệp Mặc lúc này vẫn không dám tin được ông ta đã bị đánh bại, hơn nữa còn là bại hoàn toàn, thậm chí ông ta cảm thấy Diệp Mặc còn chưa dùng tới toàn lực.
Đàm Giác nhìn chằm chằm thanh kiếm trong tay Diệp Mặc, lần đầu tiên ông ta cảm thấy hối hận, ông không ngờ mình vừa mới đứng trên địa vị đỉnh cao, lập tức sắp bị người giết, còn là một thanh niên trẻ tuổi như vậy.
Ông ta nghĩ đến những lời của Loan Thanh Phong, “‘Đừng nên coi thường người trẻ tuổi’.
Bây giờ căn bản không cần bắt nạt, hắn cũng đã vượt qua mình rồi, nếu lại cho hắn một ít thời gian, thì nội ẩn môn có lẽ cũng không có ai là đối thủ của hắn.
-Kiếm hạ xin lưu tình…
Một bóng người mặc áo xám đã rất nhanh đứng trước người Đàm Giác ngăn cản, không ngờ là Loan Thanh Phong.
Mặc dù là ngăn cản Diệp Mặc, nhưng trong lòng ông vẫn vô cùng kinh hãi.
Ông không ngờ Đàm Giác vẫn không phải là đối thủ của Diệp Mặc, thậm chỉ trong 1 thời gian ngắn ngủi hai người đã phân cao thấp, ông thậm chí không nhìn thấy quá trình đánh nhau, ông còn từng nghĩ xin Đàm Giác tha cho Diệp Mặc một lần.
Bây giờ không phải việc xin Đàm Giác tha cho Diệp Mặc mà là ngược lại.
Diệp Mặc cười lạnh nói:
-Loan tiền bối, ông cảm thấy tôi sẽ tha cho ông ta? Dám giết em trai với em gái của tôi.
Tôi có thể tha cho ông ta sao? Tên họ Đàm kia, hôm nay coi như ông may mắn, ta chỉ giết một mình ông, nếu tôi quay lại muộn một chút, ông động vào Diệp Lăng và Tử Phong, ông từ đâu tới, tôi sẽ san phẳng chỗ đó.
Đàm Giác hơi giật mình, ông ta lúc này tuyệt đối không cho rằng Diệp Mặc nói khoác, Diệp Mặc thật sự có bản lĩnh này.
Ông chết thì cũng chết rồi, chẳng may chọc tới Diệp Mặc, hắn đem sư môn tiêu diệt hết, Đàm Giác không phải là tội nhân thiên cổ của sư môn sao.
-Diệp Mặc, nể tình tôi và lão Hàn hãy tha cho lão Đàm.
Những năm nay, lão Đàm đã cống hiến không ít cho quốc gia, không có công lao cũng có khổ lao.
Loan Thanh Phong cũng biết tuyệt đối không thể để Diệp Mặc giết Đàm Giác, một khi giết Đàm Giác rồi, vậy thì mâu thuẫn giữa ẩn môn và quốc gia sẽ không thể khống chế được, dù sao lão Đàm trong “Thiên Tổ” bị giết, người giết ông ta còn là huấn luyện viên của “Phi Tuyết”.
Còn nữa.
Đàm Giác đã thăng cấp Tiên Thiên, điều này đối với quốc gia và ẩn môn đều là một việc rất vĩ đại.
Nếu một cao thủ Tiên Thiên cứ như vậy bị giết, quả thực quá đáng tiếc rồi, hơn nữa cũng là 1 tổn thất lớn.
Đàm Giác im lặng không nói, trong lòng ông không ngừng hối hận.
Ông ta và Cung Tự Tại là bạn tốt, năm đó Tống Nguyên Nghĩa từng đưa cho ông ta một khối khoáng thạch kỳ quái, khiến ông ta luyện chế thành vô ảnh roi.
Cho nên ông ta nợ Tống Nguyên Nghĩa một ân tình.
Hơn nữa ông ta thăng cấp lên Tiên Thiên, nội tâm cực kỳ kiêu ngạo, thậm chí cho rằng tất cả những người chưa thăng cấp Tiên Thiên đều không đáng nhắc tới.
Tính mạng của những người bình thường ông ta đâu có coi ra gì.
Nhưng hôm nay ông ta cuối cùng đã biết Tiên Thiên cũng chỉ như vậy mà thôi, trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ là kẻ tùy ý có thể giết chết.
Lúc này cái cảm giác kiêu ngạo khi ông ta vừa thăng cấp Tiên Thiên đã hoàn toàn biến mất, suy nghĩ vấn đề để một lần nữa khôi phục được lý tính.
Ít nhất ông đã có thể nghĩ đến, nếu như không phải người của Hợp Lưu chủ động muốn đi đoạt “Huyết sắc san hô” trong tay Diệp Mặc thì làm sao bị Diệp Mặc giết?
Chỉ là do trước đây Diệp Mặc trong mắt ông chỉ là con kiến mà thôi, làm gì có tư cách khiến ông ta đi cẩn thận suy nghĩ ai đúng ai sai?
Diệp Mặc lắc lắc đầu.
-Rất xin lỗi, Loan tiền bối.
Mời ông tránh ra, người này tôi phải giết.
Loan Thanh Phong bỗng nhiên đi lên một bước nói:
-Nếu cậu muốn giết lão Đàm, xin hãy giết cả tôi đi.
Nếu cậu tha cho lão Đàm lần này, Loan Thanh Phòng tôi xin thề với cậu, chỉ cần tôi còn ở Yến Kinh ngày nào sẽ nhất định bảo vệ Diệp Gia đến cùng.
Trong lòng Diệp Mặc lại rung động, hắn không thể cứ tiếp tục ở Yến Kinh, tuy rằng hắn có thể tiêu diệt Hợp Lưu phái, nhưng phần lớn trong ẩn môn, ai biết còn có ai ghi hận hắn? Nếu lúc hắn không ở Yến Kinh, Diệp lăng và Tử Phong xảy ra chuyện gì, hắn hối hận cũng không kịp.
Hơn nữa, cho dù sau đó báo thù thì thế nào? Mất đi rồi còn có thể tìm lại được sao?
Nhưng bảo hắn không giết Đàm Giác.
Mặc dù hắn biết kiếm khí của hắn đã xâm lấn đan điền của Đàm Giác, khiến y không thể tiến thêm được bất cứ cấp nào nữa, nhưng cho dù ông ta dậm chân tại chỗ thì vẫn là cao thủ Tiên Thiên, người này giữ lại Yến Kinh hắn không yên tâm.
Đàm Giác thật sự là không cam lòng chết như vậy, ông ta vừa thăng cấp lên Tiên Thiên, thậm chí còn chưa hiểu rõ niềm vui của Tiên Thiên và những biến hóa nhỏ sau Tiên Thiên thì đã phải chết ở đây.
Hiện tại Loan Thanh Phong nói, Diệp Mặc dường như có chút do dự, trong lòng ông nhất thời có chút hy vọng.
-Lão Đàm, ông và Diệp Mặc chỉ là hiểu lầm, chuyện này là do ông lỗ mãng.
Ông chủ động nói xin lỗi đi.
Loan Thanh Phong nhìn thấy Diệp Mặc do dự, ông cũng biết Diệp Mặc đang e dè.
Diệp Mặc đắc tội nhiều người, nếu hắn ở bên ngoài, đúng là lo lắng người trong nhà.
Đàm Giác trong lòng bình tĩnh, ông ta biết đây là cơ hội duy nhất của ông ta, cũng không còn để ý thể diện gì nữa, lập tức nói:
-Đàm Giác tôi xin thề, nếu như hôm nay còn mạng, tôi thề chết cũng không để cho người của ẩn môn làm xằng làm bậy tại Yến Kinh, tôi sẽ trợ giúp cách nghĩ của Loan Thanh Phong, nếu làm trái lời thề, trời tru đất diệt.
Diệp Mặc cười lạnh, lão già này thề còn muốn sĩ diện.
Không nói thẳng bảo hộ Diệp Gia, cố tình muốn nói giữ gìn Yến Kinh, và ủng hộ Thanh Phong.
Tuy nhiên Diệp Mặc lại không đi vạch trần y, bởi vì trong lòng hắn quả thật có e dè, hắn hiện tại giết Đàm Giác rất đơn giản.
Nhưng hắn một khi giết Đàm Giác, Loan Thanh Phong trong lòng nhất định sẽ ghi hận, nếu lại có người đến Diệp Gia gây rối, ông tuyệt đối sẽ không ra mặt.
Mà tu vi của Trương Quật mặc dù không tồi, nhưng so với cao thủ ẩn môn chân chính thì vẫn chênh lệch quá xa.
Mà hắn lại không thể suốt ngày ở bên cạnh Diệp Lăng và Diệp Tử Phong, chẳng lẽ lại bảo hắn dâng em trai em gái vào ẩn môn sao? Đừng nói đây căn bản không thể thành sự thật, cho dù là sự thật, người trong ẩn môn nếu có thể tìm được Yến Kinh, cũng có thể tìm được Tĩnh nhất môn.
Nhất thời giết Đàm Giác quả thật là mất nhiều hơn được.
Vừa nghĩ tới Tĩnh nhất môn, trong lòng Diệp Mặc nhất thời nhớ tới Đường Bắc Vi, xem ra trong thời gian gần nhất phải đi thăm cô em này rồi.
-Diệp Mặc, xin hãy tin tưởng tôi cùng lão Đàm.
Tôi dám khẳng định, nếu lúc cậu không ở Yến Kinh, chỉ cần tôi và lão Đàm ở đây, Diệp Gia khẳng định không có việc gì.
Tuyệt đối sẽ không có chuyện Hợp Lưu phái xảy ra nữa, lão Đàm cũng là bởi vì bế quan trong một thời gian dài, sau khi đi ra nghe thấy bạn cũ bị giết, trong lòng quá kích động mà thôi.
Loan Thanh Phong đương nhiên cũng nhìn ra Diệp Mặc do dự, lập tức nói thêm.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn lướt qua Đàm Giác.
-Được, hôm nay nếu Thanh Phong tiền bối đã có lời, tôi sẽ dừng chuyện này ở đây.
Tuy nhiên nếu như em trai em gái tôi xảy ra bất cứ chuyện gì thì đừng trách Diệp Mặc tôi không khách khí.
Tuy rằng bây giờ giết Đàm Giác, trong lòng rất thoải mái, nhưng Diệp Mặc không thể chỉ vì cái cảm giác nhất thời này mà tạo nguy hiểm cho em trai em gái của mình.
Có hai cường thủ như thế này trấn thủ ở Yến Kinh còn tốt hơn hắn rất nhiều.
Hơn nữa, Đàm Giác đã trúng kiếm khí của hắn, hắn chắc chắn sẽ không hóa giải cho y, tu vi của y chỉ có thể giảm xuống không thể tăng lên.
Diệp Mặc nói xong, xoay người sải bước đi, không ngờ biến mất tăm mất tích.
Hắn đương nhiên là cố ý lộ liễu một chút khiến Loan Thanh Phong và Đàm Giác khiếp sợ.
Hắn cũng biết chiêu thức này không đáng gì, sau khi ẩn thân xong liền bước lên phi kiếm rời khỏi.
Loan Thanh Phong và Đàm Giác ngơ ngác nhìn Diệp Mặc biến mất, há hốc mồm, một lúc lâu không nói được câu nào.
-Chẳng lẽ hắn đã vượt qua Tiên Thiên? Tôi từ trước tới nay đều không có nghe nói qua cổ võ có loại thủ đoạn này, rất…
Loan Thanh Phong một lúc lâu sau mới giật mình than vãn, ông không ngờ không thể tìm ra động tác để hình dung Diệp Mặc.
Đàm Giác cũng ngây ra nhìn chỗ Diệp Mặc biến mất, ông bây giờ hoàn toàn hiểu được Diệp Mặc cùng ông ta giao đấu hoàn toàn không xuất ra toàn lực.
Mà hơn nữa lúc Diệp Mặc rời khỏi, ông ta lại tin rằng Diệp Mặc đã vượt qua Tiên Thiên, chẳng lẽ đó là sự tồn tại trong truyền thuyết?
-Lão Đàm, chúng ta quay về rồi hãy nói đi.
Diệp Mặc, tuyệt đối không đơn giản.
Loan Thanh Phong thở dài một tiếng.
-Lão Đàm, lão Phong, hai người ở đây, Diệp Mặc vẫn chưa đến sao?
Hàn Tại Tân tuy rằng thân phận rất cao, nhưng đối mặt với Loan Thanh Phong và Đàm Giác cũng không thể không lễ phép, ông và Trương Quật vừa mới lái xe tới mà thôi.
Loan Thanh Phong cười khổ một tiếng nói:
-Diệp Mặc đến rồi, bây giờ đã đi rồi.
Hàn Tại Tân lúc này mới nhìn thấy một rãnh sâu trên mặt đất, lúc này mới đoán ra được hai người đã động thủ, liền theo bản năng nói:
-Diệp Mặc giúp Trương Quật trị thương, làm chậm mất 10 phút, tôi còn tưởng rằng hắn vẫn chưa đến đây? Không ngờ đã đi rồi.
-Cái gì? Ông nói Diệp Mặc trước khi đến còn chậm mất 10 phút trị thương cho Trương Quật?
Đàm Giác hỏi 1 cách kinh ngạc.
Hàn Tại Tân gật gật đầu.
-Đúng vậy, sau khi hắn giúp Trương Quật trị nội thương xong mới đi, chỉ có điều không ngờ tôi bảo Trương Quật lập tức lái xe tới đây, nhưng vẫn không đến đúng lúc, may mà không xảy ra chuyện gì, bằng không thật là một tổn thất lớn.
Không ai biết tổn thất mà Hàn Tại Tân đang nói đấy là gì, cũng không ai quan tâm, nhưng Đàm Giác trong lòng lại không ngừng khiếp sợ.
Diệp Mặc chậm so với ông ta những mười phút mà vẫn đến đây trước ông ta, điều này chứng tỏ cái gì? Diệp Mặc bất kể là về tu vi hay về tốc độ đều hơn ông ta rất nhiều.
…
-Anh, anh đã về rồi?
Diệp Lăng vừa đi đến đại viện, đã nhìn thấy Diệp Mặc đi vào trong sân, lập tức chạy tới thở phào nhẹ nhõm.
Cô nghe ông nội nói, người mà hẹn anh đi ra ngoài rất có thể là “Thiên tổ” trong truyền thuyết, cho nên cô vẫn rất lo lắng, mãi đến bây giờ nhìn thấy Diệp Mặc trở về mới yên tâm.
Diệp Mặc an ủi vỗ vỗ Diệp Lăng nói:
-Đi xem Tử Phong thôi.
Diệp Tử Phong ăn đan dược mà Diệp Lăng đưa cho rõ ràng là phục hồi rất nhanh, anh ta nhìn thấy Diệp Mặc trong lòng cũng rất vui.
Rất nhiều chuyện của Diệp Mặc anh ta đã nghe Diệp Lăng nói qua rồi.
Diệp Mặc lại dùng chân khí giúp Diệp Tử Phong kiểm tra phần xương đùi bị chặt đứt, dùng dược hiệu của “Liên sinh đan” hẳn là đã không phải vấn đề gì lớn.
Chỉ là bởi vì Diệp Tử Phong không phải người tu luyện nội khí, cho nên vẫn cần một tuần mới có thể khỏi hẳn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 323: Gặp Lại Nhiếp Song Song
Gặp Lại Nhiếp Song Song
A
nh, lúc anh ở Ninh Hải em không thể giúp gì được cho anh, lần này cảm ơn anh.
Diệp Tử Phong luôn đối xử tốt với Diệp Mặc, anh ta cũng biết Diệp Mặc bây giờ phải nhanh chóng trở về giúp đỡ nhà họ Diệp, hoàn toàn là vì anh ta và Diệp Lăng.
Diệp Tử Phong không phải là thằng ngốc, anh ta cũng nhìn ra mục đích mà ông để cho anh ta làm gia chủ, nhưng anh ta không từ chối.
Bởi vì anh ta thực sự muốn trấn hưng nhà họ Diệp, đưa nhà họ Diệp bước tới một giai đoạn mới.
Diệp Mặc xua tay nói:
-Cả đời này chúng ta là anh em, còn nói những lời này làm gì.
Hơn nữa, khi anh học ở Ninh Hải, em đã giúp đỡ anh rất nhiều, đặc biệt là trước lúc anh sắp rời đi em đã nhờ Vương Dĩnh mang đến cho anh hai mươi nghìn, lúc ấy trên người anh đến một xu cũng không có, hai mươi nghìn ấy đã giúp ích cho anh rất nhiều.
Còn nữa vì anh ít khi trở lại Yến Kinh, nên nếu có chuyện gì, em có thể tìm Trương Quật giúp đỡ.
Diệp Mặc thực sự rất cảm khái, lúc đầu khi hắn mới tỉnh lại, đến tiền ăn cũng không có, nếu không phải nhờ Vương Dĩnh mang hai mươi nghìn tới, hắn thực sự không biết phải làm sao.
Không có món tiền này, hắn không thể luyện khí tăng lên tầng một được, không thể thăng cấp, thì hắn không thể đi bán bùa, cũng không thể kiếm ra tiền.
Cho nên có thể nói hai mươi nghìn của Diệp Tử Phong, là bước khởi đầu sinh tồn giúp hắn đến với thế giới này.
Diệp Lăng nghe thấy vậy viền mắt đỏ hoe, cô luôn nghĩ mọi cách để bảo vệ Diệp Mặc, vì không muốn để mọi người biết, thậm chí còn cố ý chán ghét Diệp Mặc, thậm chí còn không ngại ngoài mặt gây tranh cãi với anh hai Diệp Tử Phong.
Vốn dĩ cô không có nhiều tiền, nhưng cũng không ngờ toàn bộ tiền lại bị đối thủ lừa mất hết.
Nếu không phải đúng lúc ấy Diệp Mặc trở lại Yến Kinh, cô cũng không biết mình sẽ rơi vào hoàn cảnh như thế nào.
Lúc này nghĩ tới việc lúc ấy Diệp Mặc phải sống một mình ở Ninh Hải, đến cơm cũng không có mà ăn, trong lòng cảm thấy rất buồn.
Lúc trước cô thực sự đã quá ngây thơ rồi.
Diệp Mặc nhìn vẻ mặt của Diệp Lăng, biết cô đang suy nghĩ gì, nói:
-Lăng Tử, em cũng không cần phải tự trách mình, bản tính của em rất tốt, chỉ vì em không có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống nên mới bị người ta lợi dụng, sau này việc gì cũng phải suy nghĩ thật kĩ rồi mới làm, phải nghe lời Tử Phong đấy.
-Vâng…
Giờ phút này, Diệp Lăng, Diệp Mặc và Diệp Tử Phong đang ở cùng nhau, trong lòng có cảm giác thấu hiểu lẫn nhau, đấy chính là cảm giác gia đình, có người nhà, mới gọi là nhà.
Diệp Tử Phong sững sờ một lát rồi nói:
-Anh, em đã bảo Vương Dĩnh cầm tiền sang đó rất nhiều lần, chỉ có điều lúc đó em chưa có nhiều tiền.
Đem qua đó chỉ có một hai nghìn, không có lần nào là hai mươi nghìn cả.
Diệp Mặc cũng có chút ngạc nhiên, số tiền ấy không phải do Tử Phong cho hắn, ngoài Diệp Tử Phong và Diệp Lăng ra còn có ai hảo tâm đem tiền cho hắn dùng nữa?
-Anh, có phải vì Vương Dĩnh thích anh, nên cô ấy lén lút đưa tiền cho anh?
Diệp Lăng đột nhiên nói.
Diệp Mặc cười khổ, vỗ vỗ đầu Diệp Lăng:
-Em đừng có suy nghĩ lung tung được không, Vương Dĩnh thích anh, đấy mới là chuyện lạ ấy.
Hắn nhớ lại cô bé Vương Dĩnh lúc đó, cô bé này vô cùng ngây thơ, đứng trước mặt hắn liền không nói được gì.
Nếu cô bé thực sự thích hắn, tuyệt đối sẽ không nói hai mươi nghìn ấy là do Tử Phong cho hắn, mà sẽ trực tiếp nói là của cô ấy.
-Đến lúc ấy anh đi hỏi cô ấy là được.
Tử Phong em nghỉ ngơi đi, đêm nay anh sẽ rời khỏi Yến Kinh, có lẽ rất lâu sau mới quay trở lại đây.
Còn về chiếc dây chuyền của Lăng Tử và chiếc vòng tay của em, anh sẽ giúp em luyện chế lại.
Diệp Mặc nhìn thấy chiếc vòng cổ của Diệp Lăng đã không còn sáng bóng nữa, biết rằng chiếc vòng này tuy có thể phòng ngự, nhưng không thể kháng cự được nửa chiêu của cao thủ địa cấp.
Diệp Mặc vừa nói xong.
Trong khuôn viên nhà họ Diệp dường như bắt đầu có tiếng ồn ào.
Vừa nãy khuôn viên nhà họ Diệp còn im ắng là vậy, lúc này đã có rất nhiều người tới hỏi thăm.
Tuy không biết những người này là ai, nhưng Diệp Mặc biết có lẽ là đám quan chức ở Yến Kinh.
Tai mắt của đám người này quả là không tệ, hắn vừa dạy dỗ phái Hợp Lưu và Đàm Giác, đám người này đã biết tin rồi.
-Trương Quật đến rồi.
Diệp Lăng em đi mở cửa đi.
Thần thức của Diệp Mặc đã cảm nhận được sự có mặt của Trương Quật.
Diệp Lăng mở cửa, quả nhiên trông thấy gương mặt ngạc nhiên của Trương Quật ngay ngoài cửa.
-Diệp Mặc, cậu thực sự là Tiên Thiên sao? Ngay cả lão Đàm cũng không là đối thủ của cậu, cậu qủa thực…
Trương Quật nhìn sững Diệp Lăng và Diệp Tử Phong, cảm thấy có chút ngượng ngùng, gãi gãi đầu.
Diệp Mặc cười nói:
-Tiên Thiên sao? Thực ra đến bản thân tôi cũng không rõ nữa, nhưng cũng chẳng sao.
Trương Quật, sau này tôi không ở Yến Kinh, chuyện của Diệp Lăng và Diệp Tử Phong phiền cậu quan tâm tới một chút.
Trương Quật lập tức vỗ ngực nói:
-Cậu yên tâm, chỉ cần có Trương Quật tôi ở đây, thì không ai có thể ức hiếp Diệp Lăng và Diệp Tử Phong.
Diệp Mặc gật đầu, lấy ra một viên Bồi khí đan, đưa cho Trương Quật nói:
-Viên đan dược này ít nhất cũng có thể khiến cho Huyền cấp sơ kì lúc này của cậu, tăng lên Huyền cấp hậu kì.
Nếu cậu uống lúc ở Huyền cấp hậu kì, thì có thể tăng lên Địa cấp.
Trương Quật như bắt được báu vật, vội vàng nhận lấy viên đan dược từ tay Diệp Mặc, nhìn ngắm một lúc lâu mới ca ngợi:
-Lợi hại như vậy sao, chẳng lẽ đây chính là linh đơn trong truyền thuyết?
Hiện tại cậu ta biết Diệp Mặc là cao thủ Tiên Thiên, cho nên không hề nghi ngờ những thứ mà Diệp Mặc đưa cho.
Linh đan? Diệp Mặc cười phá lên, Bồi khí đan thậm chí có thể coi là đan dược cấp thấp nhất trong giới tu luyện, lại có người gọi nó là linh đan, chuyện này nếu truyền ra ngoài, thì người ta cười tới rụng răng mất.
Trương Quật đột nhiên nhìn máy nhắn tin ở bên hông, sau đó nói:
-Tôi phải về rồi, lát nữa sẽ lại tới uống rượu với cậu.
Diệp Mặc khoát khoát tay nói:
-Lát nữa tôi phải rời khỏi Yến Kinh rồi, cậu gửi lời hỏi thăm của tôi tới lão Hàn, nói với lão Hàn, tôi sẽ giúp ông ấy tìm đồ, đúng rồi, cô gái lần trước Hàn Yên đưa về thế nào rồi?
Người mà Diệp Mặc hỏi thăm là Văn Đông, vì lần trước sau khi hắn cứu Văn Đông, thì lập tức rời khỏi, đến hôm nay mới quay trở lại.
Trương Quật vội vàng nói:
-Cô ấy không sao, hồi phục rất nhanh, cái thứ Tuyết Liên Tử ấy quả thực là đồ tốt, có điều cậu em à cậu quả thực quá giỏi, lại có thể dùng Tuyết Liên Tử cứu người.
Cái cô Văn Đông ấy sau khi khỏe lại, đã đi cùng Phùng Điềm rồi.
Còn cụ thể là đi đâu thì tôi không rõ, nhưng Hàn Yên chắc biết, là cô ta tiễn hai người.
Nghe nói Văn Đông không sao, Diệp Mặc mới cảm thấy an tâm.
Còn về việc đã đi đâu, Diệp Mặc cũng không có tâm trạng để quan tâm.
Hắn vì nghe nói Văn Đông rất nghĩa khí, lúc đầu cho dù có bị ép tới chết cũng không chịu tiết lộ tin tức về hắn, chính điều này đã khiến cho hắn quyết định cứu Văn Đông.
Diệp Lăng có ý muốn hỏi Diệp Mặc về tình hình của Khinh Tuyết, nhưng lúc nãy Trương Quật ở đây, cô không tiện hỏi.
Bây giờ Trương Quật đi rồi, cô lập tức hỏi han:
-Anh, chị Khinh Tuyết bây giờ thế nào rồi? Anh đã đi thăm chị ấy chưa?
Diệp Mặc vốn dĩ không muốn nhớ tới Khinh Tuyết, bây giờ Diệp Lăng hỏi tới, trong lòng lại cảm thấy ảm đạm.
Đúng vậy, cô ấy bây giờ thế nào rồi?
-Sao vậy? Anh và chị Khinh Tuyết xảy ra chuyện gì ư?
Diệp Lăng không biết chuyện Ninh Khinh Tuyết mất kí ức, cô nhìn thấy biểu hiện của Diệp Mặc, nên mới hỏi vậy.
Diệp Mặc lắc đầu nói:
-Không có gì, đợi chuyện này xong xuôi, anh sẽ đến thăm cô ấy.
Diệp Lăng rất nhạy cảm, cô có thể nhận ra Diệp Mặc đang có tâm sự, nhưng anh trai đã nói như vậy rồi, cô cũng không dám hỏi thêm, chỉ nói:
-Vâng, em có thể đi thăm chị Kinh Tuyết không?
Diệp Mặc lập tức xua tay nói:
-Không cần đâu, mấy ngày này em đừng rời khỏi Yến Kinh, đợi anh về rồi hẵng hay.
Thời gian này Diệp Lăng ở lại Yến Kinh là an toàn nhất.
…
Giúp Diệp Lăng và Tử Phong sửa chữa pháp khí hộ thân xong, Diệp Mặc rời khỏi nhà họ Diệp.
Mặc dù ở Yến Kinh hắn có thanh danh vang dội, nhưng đối với Yến Kinh mà nói hắn lại không hề cảm thấy thân thuộc.
Lúc nãy hắn đã hỏi Diệp Lăng, biết được Vương Dĩnh đang làm việc tại công ty nhà cô ấy, mà địa chỉ công ty là ở trên đường Kim Đường, cho nên Diệp Mặc tới đường Kim Đường, ngoài việc để cảm ơn Vương Dĩnh, còn muốn hỏi thăm xem hai mươi nghìn năm đó là do ai cho hắn.
Khi Diệp Mặc đi đến đường Kim Đường, phát hiện ra ở ngã tư phồn hoa có một quán bar, tên quán bar là Túy Nhãn bar.
Sở dĩ Diệp Mặc chú ý tới quán bar này, là vì hắn cảm thấy quán bar này có gì đó khá quen thuộc, dường như hắn đã từng đến.
Rất nhanh sau đó Diệp Mặc đã nhớ ra hắn đã có lần tới đây.
Lúc đầu khi hắn ở Yến Kinh, Nhiếp Song Song từng hẹn hắn tới quán bar này.
Hơn nữa Nhiếp Song Song còn giết hai người ở đây, thậm chí khi cô ta cởi áo, Diệp Mặc làm gián đoạn hành động của cô ta, cuối cùng còn ép cô thề độc, sẽ không gây chuyện xấu cho Diệp Lăng nữa.
Chỉ có điều khi Nhiếp Song Song chuẩn bị rời đi có nói: Tôi vẫn còn là trinh nữ.
Diệp Mặc đến bây giờ vẫn không hiểu câu nói đó là ý gì.
Hắn không hiểu tại sao Nhiếp Song Song lại nói câu nói ấy.
Nhưng hắn cảm thấy hành động kì quái của Nhiếp Song Song rất giống với lúc đầu hắn giết Nhiếp Vô Biên, và cô gái áo đỏ ở Thuần An, bọn họ đều có một điểm chung đấy chính là quái dị, thâm tàn, độc ác.
Diệp Mặc lắc đầu, nhưng cô gái tên Nhiếp Song Song ấy cũng rất biết giữ lời thề, không hề ra tay với Diệp Lăng, thần ý vô tình quét vào phía trong, nhưng lại khiến cho hắn vô cùng kinh ngạc, Nhiếp Song Song đang ngồi trong Túy Nhãn bar.
Thậm trí chỗ cô ngồi cũng chính là chỗ mà trước đây cô hẹn với hắn, nhìn dáng vẻ của cô dường như đã ngồi ở đấy từ rất lâu rồi.
Người con gái này ngồi đây làm gì? Nếu nói hắn và cô ta chỉ gặp nhau hai lần mà cô ta đã thích hắn, bây giờ ngồi đây để nhớ về quá khứ, Diệp Mặc bất luận thế nào cũng không tin.
Hắn tận mắt trông thấy sự tàn ác của ngời con gái này, tận mắt trông thấy cô giết người như giết một con kiến.
Còn câu nói ấy của cô ta “Tôi vẫn còn là trinh nữ”, mặc dù Diệp Mặc không tin Nhiếp Song Song là trinh nữ, nhưng hắn lại không thể hiểu nổi sao cô lại nói những lời này.
Ồ! Diệp Mặc phát hiện ra không còn thấy hơi thở lạnh lùng, độc ác trên ngừời Nhiếp Song Song nữa.
Hơn nữa hơi thở của cô ta không ổn định, khuôn mặt trắng bệch, rất rõ rằng rằng cô đã bị nội thương nghiêm trọng.
Người con gái này đã bị thương nặng như vậy, lại không đi chữa trị, còn trốn trong quán bar làm gì? Diệp Mặc trong lòng dấy lên sự kinh ngạc, hơn nữa cô ta còn thay đổi công pháp, tại sao khí trên người cô ta bây giờ lại khác hoàn toàn với khí trên người cô ta trước đây?
Khi Diệp Mặc nhìn thấy Nhiếp Vô Biên, đã nghi ngờ rằng Nhiếp Song Song cũng là đệ tử của Cửu Nguyệt Quan, lần này nhìn thấy cô, lại phát hiện ra âm hàn trên người cô đã biến mất, điều này thật khiến cho người ta kinh ngạc.
Đúng lúc Diệp Mặc muốn đi vào hỏi thăm, người con gái này có phải đệ tử của Cửu Nguyệt Quan hay không, thì vẻ mặt Nhiếp Song Song để lộ ra một tia tàn độc, cô ta đứng dậy.
Diệp Mặc thấy Nhiếp Song Song đi ra khỏi Túy Nhãn bar, lưỡng lự một lát rồi cũng quyết định đi theo cô ta, hắn muốn biết người con gái này rốt cuộc muốn làm gì.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 324: Mất Dấu
Mất Dấu
D
iệp Mặc đi theo, chưa đi được mấy bước đã bị người khác chặn lại.
– Anh là Diệp Mặc?
Người ngăn Diệp Mặc lại hỏi một cách không chắc chắn.
Nhưng Diệp Mặc vừa nhìn người con gái chặn hắn đã lập tức nhận ra đấy là ai.
Đấy chính là Vương Dĩnh mà hôm nay hắn muốn tới tìm.
Nhìn dáng vẻ có lẽ cô ấy đã đứng nhìn hắn khá lâu rồi, lúc này mới ra chặn hắn lại, có lẽ là vì Diệp Mặc thay đổi quá nhiều, cho nên cô ấy có chút không chắc chắn.
Diệp Mặc nhìn thấy là Vương Dĩnh thì lập tức cười nói:
– Đúng vậy, tôi là Diệp Mặc, hôm nay tôi tới tìm cô cũng là có chút việc.
– Anh thực sự là Diệp Mặc, anh thay đổi nhiều quá, tôi gần như đã không nhận ra anh rồi.
Lần trước tôi có nghe Diệp Lăng nói về anh, không ngờ anh lại quay trở lại Yến Kinh.
Vương Dĩnh vẻ mặt mừng rỡ kêu lên, mặc dù ở bên ngoài Diệp Mặc cũng khá là nổi tiếng nhưng Vương Dĩnh lại chưa từng nghe tới, đừng nói Vương Dĩnh, cũng có rất nhiều người chưa từng nghe tới tên Diệp Mặc.
Bởi vì những người mà cô tiếp xúc và những người mà Diệp Mặc tiếp xúc thuộc hai thế giới khác nhau, hơn nữa Diệp Lăng cũng không kể chuyện của Diệp Mặc cho Vương Dĩnh, cho nên cô ấy không biết Diệp Mặc đã thay đổi nhiều như vậy.
– Đúng rồi, lúc nãy anh nói tới tìm tôi, tìm tôi có chuyện gì không? Có điều này tôi phải nói với anh, mới hơn một năm không gặp, anh đã trở nên đẹp trai như vậy rồi.
Có phải cái cô Ninh Khinh Tuyết kia đã đá anh rồi đúng không, nếu không thì để tôi làm bạn gái anh được không?
Vương Dĩnh nói chuyện chẳng suy nghĩ nhiều, nhưng Diệp Mặc lại cảm nhận được một cảm giác quen thuộc lâu ngày mới có lại được.
– Là chuyện nhỏ thôi, năm đó khi tôi ở đại học Ninh Hải, cô đã giúp đỡ tôi rất nhiều, cho nên tôi đặc biệt muốn tới cảm ơn cô.
Còn về chuyện bạn gái, thì thôi đi, tôi không thể nuôi nổi người vợ giàu có như cô đâu.
Diệp Mặc nhớ lại những chuyện năm đó, hồi ức đột nhiên ùa về.
Vương Dĩnh rộng lượng khoát tay:
– Chỉ là chút chuyện nhỏ, cần gì phải để ở trong lòng.
Đi thôi, hôm nay tôi mời anh ăn cơm.
Nói xong, Vương Dĩnh vẫy bừa một chiếc taxi nào đó.
Sau đó mới quay đầu nhìn Diệp Mặc:
– Đừng nghĩ rằng tôi không có xe, tôi sắp mua xe rồi, nếu như không có nơi nào để đi, thì ở lại Yến Kinh làm việc với tôi.
Lời nói này của Vương Dĩnh rất thật lòng, cô biết Diệp Mặc không được chào đón trong gia đình, cũng biết hắn không có số tốt, nói những lời này cũng chỉ vì muốn giúp đỡ hắn mà thôi.
Diệp Mặc đột nhiên nhớ tới chuyện của Nhiếp Song Song, thần khí lại đảo qua một vòng, nhưng đã không nhìn thấy gì nữa rồi.
Nếu là ngày thường, Vương Dĩnh nói đi ăn cơm, Diệp Mặc trong lòng sẽ rất cảm kích, mà đồng ý ngay, nhưng hôm nay hắn vẫn còn rất nhiều chuyện phải làm nên đành từ chối.
– Vương Dĩnh, đi thôi, cậu còn đứng đấy làm gì, tối cùng đi La La đi, nói cho cậu biết, Trì Hiên Phong cũng tới đấy.
Lúc này từ văn phòng làm việc phía sau Vương Dĩnh có một người con gái bước ra, cô ta nói xong mới phát hiện ra Diệp Mặc đang đứng cùng Vương Dĩnh.
Trong lòng thầm đoán xem Diệp Mặc là ai.
Vương Dĩnh lập tức lộ vẻ vui mừng:
– Thật sao, cậu nói tối nay có Trì Hiên Phong à?
– Hứ, mình lừa cậu làm gì, đừng có nói là mình không cung cấp tin tức cho cậu đấy.
Người con gái này nói bằng giọng đương nhiên là như vậy.
Vương Dĩnh áy náy nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, hôm nay không thể mời anh ăn cơm rồi, lần sau đi, đây là số điện thoại của tôi.
Lần sau nhớ gọi điện cho tôi đấy, San San chúng ta đi thôi.
Diệp Mặc cầm danh thiếp nói:
– Không sao, lần sau đi, nhưng tôi muốn hỏi hỏi cô một chuyện, lần cuối ở Ninh Hải cô mang cho tôi hai mươi nghìn là ai đã nhờ cô mang tới vậy?
– Là Lý Mộ Mai, tôi đi nhá, Diệp Mặc.
Nói xong Vương Dĩnh đã lập tức kéo cô gái kia lên xe, chớp mắt đã không thấy đâu nữa rồi.
– Không ngờ lại là Lý Mộ Mai Diệp Mặc lặp lại, nhưng rất nhanh sau đó hắn đã hiểu, Lý Mộ Mai không thể mang tiền cho hắn, chỉ có một khả năng duy nhất chính là Ninh Khinh Tuyết nhờ cô mang tiền cho hắn.
Mặc dù biết rõ lúc đó Ninh Khinh Tuyết lợi dụng hắn làm tấm lá chắn, nên đã trả cho hắn hai mươi nghìn tiền phí lợi dụng, nhưng Diệp Mặc vẫn rất cảm kích cô.
Vì đối với Diệp Mặc mà nói, hắn cũng không bị tổn thất gì.
Hơn nữa lúc đó hắn thực sự rất cần tiền.
Nếu không có mối quan hệ sau này với Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc chỉ cảm ơn một tiếng là xong, nhưng chuyện này lại một lần nữa khiến hắn càng nhớ nhung Ninh Khinh Tuyết hơn.
– Khinh Tuyết…
Diệp Mặc thì thào nói, trong lòng chợt nhớ tới lần dưới đỉnh thác ở Thần Nông Giá.
Đấy có đúng là cô hay không? Một cô gái dám mạo hiểm cả tính mạng của mình để đi tìm hắn, vậy mà lại quên mất hắn.
Lại đối xử với hắn tuyệt tình như vậy! Lẽ nào một chút kí ức cũng không còn nhớ nữa hay sao?
Diệp Mặc không đi tìm hiểu chuyện của Nhiếp Song Song nữa.
Hắn vô thức bước đi trên đường phố Yến Kinh, không ngừng nhớ lại mọi chuyện dưới thác ở Thần Nông Giá.
Nhớ tới cây Ngân tâm thảo trong sân nhà ấy, còn có vệt máu cạnh cây Ngân tâm thảo nữa.
– Có lẽ, mình phải về Ninh Hải một chuyến.
Diệp Mặc lại tự nói một mình.
Diệp Mặc không biết hắn đã đi bao lâu, sau đó một đám người tụ tập phía trước đã cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn về Ninh Khinh Tuyết, hắn đã vô thức đi tới bờ sông Yến Thủy.
Sông Yến Tủy ở Yến Kinh và hồ Mễ Dương tuy không liên quan gì tới nhau nhưng lại là hai địa danh nổi tiếng ở Yến Kinh.
Hồ Mễ Dương xung quanh bốn mặt đều là những nhà giàu có quyền quý, nên còn được gọi là hồ Phú Quý.
Còn quanh sông Yến Thủy người sống thưa thớt, hơn nữa những người ở đây đều là người ngoại lai, mặc dù không có cách gọi sông Nghèo, nhưng cũng gần giống như vậy.
Lúc này nơi mà Diệp Mặc tới chính là sông Yến Thủy, còn đám người trước mặt đang xúm lại xung quanh một người chết, Diệp Mặc chỉ dùng thần thức quét qua một lượt là biết được.
Người chết là một thanh niên chừng hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt tái xám, điều khiến người ta kinh ngạc chính là mắt của cậu ta vẫn còn mở, thậm trí trong đó còn có vẻ kinh hãi tột độ còn lưu lại.
– Tôi nghe thấy Nhị Phát hét lên một tiếng, sau đó tôi liền chạy ra, đã trông thấy Nhị Phát chết rồi.
Sau đó tôi gọi mọi người tới, sau đó…
Một thanh niên ở bên cạnh đang khai báo với cảnh sát, dường như anh ta nói càng nhiều thì nghi ngờ về anh ta càng được giảm bớt.
– Ôi! Diệp Mặc, là anh à, tôi là Tiêu Lôi đây, anh nhớ tôi không?
Một nữ phóng viên vui vẻ bất ngờ tiến nhanh về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn dáng vẻ gầy yếu của Tiêu Lôi, nhớ lại việc cô đi Lưu Xà phỏng vấn, còn đi cả Thần Nông Giá phỏng vẫn, không kìm được bật cười, nói:
– Đương nhiên là nhớ rồi, cô không phải là cô phóng viên lúc nào cũng chạy đầu tiên đó sao? Thật không ngờ chuyện nhỏ như vậy mà cô cũng tới đây phỏng vấn.
Tiêu Lôi vẻ mặt hơi ảm đạm, nhưng rất nhanh sau đó đã khôi phục lại như cũ:
– Đây không phải là chuyện nhỏ, cậu ta là người thứ sáu chết tại Yến Kinh rồi đấy.
Hơn nữa trạng thái lúc chết của họ rất giống nhau, đều vô cùng kinh hãi.
Có lẽ trước lúc chết đã trông thấy gì đó, nhưng tôi đã theo tổ chuyên án hơn một tháng nay rồi, không có chút manh mối nào.
Ôi! Không nói chuyện này nữa… à này, Diệp Mặc buổi tối anh rảnh không?
– Buổi tối….
Diệp Mặc chần chừ một chút nói:
– Buổi tối tôi phải rời khỏi Yến Kinh, cho nên hôm nay thì không rảnh.
– Vậy sao…
Tiêu Lôi vẻ mặt thất vọng, cô không dễ gì mới gặp được Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc lại nói hắn không có thời gian, cô do dự một lúc rồi nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc, tôi thực ra chỉ muốn mời anh ăn bữa cơm thôi, lần trước rất cảm ơn anh, cho nên….
Diệp Mặc khẽ cười nói:
– Không cần đâu, lúc trước khi chúng ta đi Thần Nông Giá, cô đã cảm ơn tôi rồi, lần sau đến lượt tôi, nhưng hôm nay quả thực tôi rất bận.
– Tiêu Lôi.
Trong đám người đó có một người gọi tên cô.
Tiêu Lôi không biết làm sao đành nhìn Diệp Mặc nói:
– Được rồi, vậy để lần sau, nhưng lần sau anh không được nói là bận nữa đấy.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm Tiêu Lôi, đến tận lúc khuôn mặt của Tiêu Lôi đỏ ửng lên, hắn mới nói:
– Cô đưa tay của cô cho tôi.
– Hả….
Tiêu Lôi do dự một lúc lâu, khó hiểu nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc ngại ngùng cười nói:
– Xin lỗi, tôi quá đường đột rồi.
Những người chết mà các cô phát hiện ra thường ở những nơi nào?
Tiêu Lôi hơi căng thẳng nhìn xung quanh, sau đó mới đưa tay cho Diệp Mặc:
– Không sao, cho anh.
Giống như tay của cô là món đồ gì đó vậy, lại có thể đưa cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc không từ chối, nhưng không nắm tay của Tiêu Lôi, mà nắm lấy cổ tay của Tiêu Lôi.
Tiêu Lôi đỏ mặt, muốn dãy dụa một chút, trong lòng thắc mắc vì sao Diệp Mặc lại có hành động này.
Trong ấn tượng của cô, Diệp Mặc là người rất đúng đắn, không nói tới bây giờ ở đây đang có rất nhiều ngừơi, cho dù không có ai, hắn cũng sẽ không làm chuyện như vậy.
Thần khí của Diệp Mặc cảm nhận được trong cơ thể của Tiêu Lôi có một lượng hàn khí lớn, giống với Trác Ánh Tình lúc trước.
Hắn lập tức biết được Tiêu Lôi đã bị loaị âm khí này xâm nhập rồi, nếu lượng âm khí này tiếp tục xâm nhập, thì sớm muộn gì cô cũng chết.
Nếu không tiếp tục xâm nhập nữa, thì cô cũng sẽ lâm bệnh nặng.
Cho nên nếu đã gặp rồi, lại là người quen, Diệp Mặc không ngại giúp đỡ cô, nhưng nếu như cô không chịu đưa tay ra thì coi như xong.
Tiêu Lôi không giống Trác Ánh Tình, Trác Ánh Tình là cháu gái của Trác Ánh Quốc, cho nên hắn phải chủ động giúp đỡ.
Nếu Tiêu Lôi không đồng ý đưa tay ra, thì hắn sẽ không thể giúp cô được.
Âm khí trong người Tiêu Lôi rất nhanh đã bị Diệp Mặc đẩy ra ngoài, Tiêu Lôi cũng cảm thấy trong người nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Lúc này cô mới hiểu rằng Diệp mặc có lẽ đã giúp cô chữa trị gì đó, đợi lúc Diệp Mặc buông tay ra, cô mới nói:
– Diệp Mặc, có phải tôi có chuyện gì không?
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng vậy, lần sau cô cố gắng đừng tiếp xúc với những thi thể này nữa, những thi thể này mới chết trên cơ thể vẫn còn âm khí, một khi tiếp xúc với người, những âm khí này sẽ xâm nhập vào cơ thể.
Một hai lần thì không sao, chắc chắn lần nào cô cũng là người đầu tiên tới hiện trường, lâu dần, nếu sức đề kháng của cô yếu, nhất định sẽ sinh bệnh, thậm trí còn mất mạng nữa.
– Hả…
Tiêu Lôi há hốc mồm, một lúc lâu sau mới nói:
– Chẳng trách dạo này tôi thấy trong người như có bệnh, lúc nãy anh nắm tay tôi, tôi thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, hóa ra là như vậy, anh lại cứu tôi rồi, cảm ơn anh.
Diệp Mặc bỗng nhiên nhíu mày, hắn phát hiện ra chút manh mối, lập tức quay đầu lại hướng Tiêu Lôi nói:
– Đừng khách khí, sau này gặp lại, giờ tôi có việc đi trước.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 325: Bức Thư Viết Cho Diệp Mặc
Bức Thư Viết Cho Diệp Mặc
T
iêu Lôi nhìn bóng dáng Diệp Mặc dần biến mất, cô buồn bã.
Cô biết người đàn ông này không thuộc về cô, mặc dù cô biết người ấy rất ưu tú, nhưng biết thì cũng để làm gì chứ?
Diệp Mặc cảm nhận được hướng mà âm khí đang chảy về, không lưỡng lự vội đuổi theo.
Trong lòng hắn thầm nghĩ những người này liệu có phải do Nhiếp Song Song giết không? Dù sao thì mới lúc nãy hắn cũng đã thấy Nhiếp Song Song.
Hơn nữa hắn còn cảm nhận được loại âm khí ấy trên người của Tiêu Lôi, và trên người Trác Ánh Tình rất giống nhau.
Sau hơn một giờ dồng hồ, trời đã tối hẳn, Diệp Mặc tìm thấy mục tiêu cần tìm tại một khu đất trống.
Đấy là một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt dài, âm khí trên người gã ta nặng hơn Nhiếp Vô Biên rất nhiều, mặc một bộ quần áo trắng, đứng giữa khu đất trống giữa đêm tối, trông giống như một âm hồn.
Không phải Nhiếp Song Song? Trong lúc Diệp Mặc đang trầm tư suy nghĩ, thì nhìn thấy Nhiếp Song Song đi lại, cô ta cũng ở đây, nhưng chỉ là lúc nãy vẫn còn nằm ngoài tầm thần thức của hắn có thể cảm nhận được mà thôi.
– Song Song, cô đưa thứ đó cho tôi, tôi sẽ không lấy mạng của cô.
Người đàn ông ấy vừa nhìn thấy Nhiếp Song Song, khuôn mặt dài ngoằng bỗng lập tức trở nên dịu dàng lại, nhẹ nhàng nói, tiếng của gã ta không những âm nhu, thậm chí còn rất chói tai.
Nhiếp Song Song hừ lạnh một tiếng:
– Nhiếp Phi, anh đừng có nằm mơ.
Chưa nói đến chuyện Loạn Loạn của tôi đã bị người khác cướp đi rồi, cho dù có còn tôi cũng không đưa cho anh Trời vừa tối, khuôn mặt của Nhiếp Song Song dưới ánh trăng trắng xanh giống như không có chút máu nào.
– Hừ, Nhiếp Song Song, hôm nay cô không muốn giao cũng phải giao.
Nếu không phải gặp cô ở Yến Kinh, tôi đã luôn nghĩ rằng công pháp mà cô và chúng tôi tu luyện giống nhau cùng là Cửu Nguyệt Quan.
Bây giờ tôi mới hiểu, hóa ra cô lại dám treo đầu dê bán thịt chó.
Đừng cho rằng tôi không nhận ra cô vẫn còn là trinh nữ, nếu tu luyện công pháp của chúng ta cô có thể giữ cho mình là trinh nữ sao?
Tên mặt dài hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào Nhiếp Song Song với vẻ dữ tợn.
Gã thấy Nhiếp Song Song cắn chặt môi, không nói một câu, lại lạnh lùng nói tiếp:
– Bây giờ tôi cho cô một lựa chọn, đấy là đưa nó cho tôi, sau đó giao Hồng hoàn của cô cho tôi, còn phải theo tôi một năm.
Như vậy tôi sẽ không đem chuyện của cô truyền ra ngoài.
Nếu không thì, tôi sẽ không khách khí đâu.
Diệp Mặc nghe những lời này mặt mày nhăn nhó, hắn một câu nghe cũng không hiểu, nhưng ở Túy Nhãn bar hắn đã tận mắt thấy Nhiếp Song Song giết chết hai người đàn ông, sau đó còn cởi áo của mình.
Nếu nói Nhiếp Song Song là trinh nữ, thì hắn tuyệt đối không tin.
Nhưng từ những lời của tên đó nói, thì có vẻ như Nhiếp Song Song là trinh nữ, chuyện này rốt cuộc là sao?
– Cho anh, cũng được…
Nhiếp Song Song bước về phía trước mấy bước, sau đó đột nhiên cởi áo của mình.
Tên mặt dài mỉm cười, không động đậy, khi Nhiếp Song Song đang nói, hai vạt áo của cô liền phát ra hai luồng ánh sáng, giống như laze bắn về giữa trán và yết hầu của tên mặt dài.
Diệp Mặc lập tức nhận ra hai luồng sáng ấy, chính là hai cây trường kim hắn đã nhìn thấy khi cô giết hai tên đàn ông kia.
Nhiếp Song Song có thể dùng hai cây kim dài để ám sát tên mặt dài kia, có thể nói cô ta đã tốn không ít công sức chuẩn bị.
Tuy nhiên Diệp Mặc biết, Nhiếp Song Song đã tốn công vô ích rồi, vì tên mặt dài ấy đã là Địa cấp tu vi rồi, còn Nhiếp Song Song Hoàng cấp trung kì còn chưa luyện tới, muốn ám sát Địa cấp tu vi, thì tuyệt đối không có khả năng thành công.
Quả nhiên tên mặt dài chỉ vung tay, hai cây kim dài của Nhiếp Song Song đã nằm gọn trong tay gã.
Tên đó vuốt cây kim dài trong tay, nói một cách bình thản:
– Song Song, trò đùa của cô không nên diễn trước mặt đại sư huynh.
Vô Biên và Hồng Y đã bị giết hết rồi, tin tức mà Hồng Y truyền đi trước khi chết, nói là người giết cô ta cũng chính là người đã giết Vô Biên.
Ta đã đi tìm hiểu rồi, hắn tên là Diệp Mặc, cô có lẽ cũng quen biết chứ.
Nhìn thấy Nhiếp Song Song vẫn ngậm miệng không nói, tên mặt dài lại lành lạnh tiếp tục:
– Cô dẫn ta đi tìm Diệp Mặc, dám giết đệ tử Cửu Nguyệt Quan của ta, ta sẽ cho hắn biết ai là người hắn không nên giết.
Sau đó, lại đi theo hầu hạ đại sư huynh một năm rưỡu, nói không chừng ta sẽ tha cho cô một mạng.
Diệp Mặc trong lòng có chút kinh hãi, nếu như tên này có được tin tức Nhiếp Vô Biên và người phụ nữ Hồng Y là do hắn giết, vậy nói rõ tin tức là do cái cô Hồng Y truyền đi, nhưng hắn sau khi giết người đã lập tức thêu họ rồi mà, sao lại có chuyện tin tức truyền ra ngoài được?
Hoa Hạ đất đai rộng lớn bảo vật nhiều vô vàn, quả nhiên những đồ vật thần kì cũng rất nhiều, thậm trí đến cả thần thức của hắn cũng bị lừa, để tin tức lọt ra ngoài, xem ra hắn đã quá sơ ý rồi.
– Muốn tôi giúp anh tìm Diệp Mặc? Đừng có mơ… tên quái nhân như anh, còn muốn có đàn bà, anh có thể sao? Muốn có đàn bà, đợi kiếp sau đi!
Nhiếp Song Song lạnh lùng nhìn chằm chăm tên mặt dài, trong mắt đầy vẻ phẫn nộ và châm chọc.
– Nể mặt cô, cô còn không biết điều…
Lời nói của gã ta vừa dứt, liền lập tức nhảy lên, tung một cước vào ngực Nhiếp Song Song, Nhiếp Song Song bị bắn ra xa khoảng chục mét, máu tươi phun đầy đất, nằm sóng xoài trên đất, không nhúc nhích.
Diệp Mặc biết Nhiếp Song Song dính một cước này, có lẽ không sống nổi.
Hắn đang định đứng dậy chạy lại, thì tên mặt dài dường như phát hiện ra điều gì, bất ngờ nhảy lên, rồi biến mất như tia chớp.
Diệp Mặc sững sờ, hắn nghĩ rằng tên này nếu như đã muốn tìm hắn, hắn ra gặp rồi thì cũng không nên bỏ trốn chứ, nếu không thì tìm hắn làm gì? Tuy nhiên đây cũng chỉ là ý nghĩ thoáng qua mà thôi, tên đó đã chạy rồi, thì hắn cũng không thể để cho tên đó thỏa nguyện được.
Phi kiếm màu tím đã nhanh chóng đuổi theo tên đó, biến thành mảng ánh sáng tím bay đi, Diệp Mặc vốn dĩ muốn để lại hai chân cho tên đó, vì còn phải hỏi gã vài điều.
“Vù” một tiếng, Phi kiếm đã xẹt qua chân của tên mặt dài, chân của gã ta bị cắt lìa, do quán tính nên người gã đổ nhào về phía trước mấy mét, sau đó rơi thẳng xuống sông Yến Thủy, nước sông nhuốm đỏ, chớp mắt đã không thấy đâu.
Thần thức của Diệp Mặc đuổi theo, nhưng không thấy tông tích gì của gã ta nữa.
Nhìn hai khúc chân còn trên mặt đất, Diệp Mặc nhíu mày coi thường, không ngờ gã ta lại chạy mất như vậy, cũng chẳng ngờ gã ta chưa nói tiếng nào đã chạy mất.
Diệp Mặc quyết định men theo sông đuổi theo, nhưng cũng không được gì, đành phải quay lại chỗ cũ.
Khúc chân đứt đoạn nằm trên mặt đất đang chảy máu, Diệp Mặc tiện tay tung một quả cầu lửa đốt trụi nó.
Tuy nhiên Diệp Mặc trong lòng vẫn nghĩ, Cửu Nguyệt Quan đúng là tài thật, cái cách mà tên đại sư huynh kia chạy trốn ban nãy, Diệp Mặc khẳng định cho dù là Đàm Giác cũng không thể đuổi kịp gã ta, càng không nói tới người luyện địa cấp thông thường.
Nếu như lúc đầu Diệp Mặc không chủ quan, thì gã ta chắc chắn không chạy thoát được, gã ta cũng lợi dụng sơ suất của Diệp Mặc, dù bị mất hai chân, nhưng vẫn chạy thoát được.
Diệp Mặc tới bên cạnh Nhiếp Song Song, dùng thần khí quét qua.
Xác định nếu như hắn không cứu, cô ta chắc chắn sẽ chết, nội thương của cô ta quá nặng.
Diệp Mặc lắc đầu.
Mặc dù không biết vị trí cụ thể của Cửu Nguyệt Quan, nhưng hắn tin tự hắn cũng có thể tìm ra, không cần thiết phải hỏi Nhiếp Song Song, nếu như cô ta đã sắp chết, thì hãy để cô ta đi.
Diệp Mặc xoay người, cho dù hắn không muốn cứu Nhiếp Song Song, nhưng cũng không muốn thấy cô ta chết, tốt nhất là xem như chưa từng thấy chuyện này.
– Đợi một chút…
Tiếng nói của Nhiếp Song Song rất yếu, có lẽ cô ta đã thấy có người đến trước mặt mình, tuy bóng dáng rất mơ hồ, cô ta không nhìn thấy rõ, nhưng cô ta chắc chắn người trước mặt không phải là đại sư huynh Nhiếp Phi.
Khối âm khí trên người Nhiếp Phi cô ta từ xa đã có thể cảm nhận được, có điều lúc này cô cũng không muốn tìm hiểu xem người này là ai nữa.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn Nhiếp Song Song không nói gì.
Nhiếp Song Song gắng gượng hơi nhấc đầu dậy, cô ta lấy từ trong người ra một bức thư đưa cho Diệp Mặc:
– Phiền anh đưa bức thư này cho Diệp Mặc… nói với anh ấy Cửu Nguyệt Quan muốn giết anh ấy, bảo anh ấy mau chạy đi…
Nhiếp Song Song chưa nói hết câu, đã nôn ra máu, đầu lại đập xuống mặt đất, hai tay buông xuôi, bức thư bị cô ta nắm trong tay, nhuốm đầy máu.
Diệp mặc có chút kinh ngạc cầm bức thư của Nhiếp Song Song lên, nhìn Nhiếp Song Song đã ngất lịm đi, sau đó mở thư, hắn không biết Nhiếp Song Song viết thư cho hắn làm gì.
– Diệp Mặc, rất xin lỗi, xin thứ lỗi vì tôi đã giấu anh.
Sau này tôi đã từng nghĩ, anh chắc chắn là người tu luyện Cổ võ.
Thực ra tôi cũng là người tu luyện Cổ võ, nhưng xuất thân của tôi lại là Cửu Nguyệt Quan, vì công pháp tu luyện rất tàn độc, cho nên người trong Ngoại ẩn môn không cho phép chúng tôi gia nhập Ngoại ẩn môn.
Mãi đến bây giờ, mặc dù thực lực của Cửu Nguyệt Quan cũng hùng mạnh không thua kém gì rất nhiều Ngoại ẩn môn khác, nhưng lại chỉ có thể được gọi là Bán ẩn môn.
– Anh chắc sẽ hỏi tôi, tại sao chỉ gặp qua anh hai lần, đã bất mãn với anh.
Đó là vì trên người anh có một loại khí, khiến cho sát ý của tôi dần biến mất, hơn nữa âm hàn độc khí trong cơ thể tôi cũng chảy chậm lại.
– Tuy tôi xuất thân từ Cửu Nguyệt Quan, nhưng tôi không hề tu luyện công pháp của Cửu Nguyệt Quan, mặc dù vậy từ trước tới giờ không một ai hay biết tôi không tu luyện công pháp của Cửu Nguyệt Quan.
Đó là vì tôi có một con vật cưng là Loạn Loạn, Loạn Loạn có thể tự tu luyện công pháp của Cửu Nguyệt Quan, nó phải hút âm hồn và âm khí của người chết.
Hơn nữa nó cũng có thể ngụy trang thành bất cứ thứ gì, cho nên lúc nào tôi cũng để nó trong túi áo.
Vì nếu như để sư phụ biết được tôi không tu luyện công pháp của Cửu Nguyệt Quan, sẽ lập tức bị giết chết, cho nên có thể nói Loạn Loạn đã giúp tôi.
– Nhưng tu vi của Loạn Loạn càng lúc càng cao, thậm chí nó hút âm hồn và âm khí càng lúc càng nhiều, tôi đã không còn cách nào khống chế được nó nữa rồi, tôi còn cảm thấy nó có thể cắn trả lại tôi bất cứ lúc nào.
Tôi càng lúc càng sợ, tôi cảm thấy âm khí trên người mình càng lúc càng nặng, có thể tới cuối cùng, không cần Loạn Loạn cắn trả lại tôi, tôi cũng đã chết rồi.
– Nhưng sau này tôi đã gặp anh, khi tôi đứng cạnh anh, tôi cảm thấy anh và những người tu luyện Cổ võ khác không giống nhau, khí trên người anh có thể khiến tôi từ bỏ ý định giết người, khiến âm khí trên người tôi bị hóa giải.
– Tôi đã hẹn anh, đây là lần đầu tiên tôi thực lòng hẹn hò với một người con trai, nhưng tôi lại nhìn thấy trong ánh mắt của anh sự chán ghét và ghê tởm.
Tôi hận chính mình, tôi rất đau lòng.
Sau khi chia tay anh, tôi đã khóc suốt một tuần, sau này tôi lựa chọn rời khỏi Yến Kinh, tôi đã tự khống chế bản thân không đi giết người, vì tôi không muốn nhìn thấy sự khinh bỉ trong mắt anh.
Vì tôi không giết người, nên đã không thể khống chế Loạn Loạn, Loạn Loạn bỏ đi, nó còn nhớ rằng tôi đã nuôi nó, cho nên nó không cắn trả lại tôi.
– Sau khi Loạn Loạn bỏ đi, tôi đổ bệnh, mặc dù Loạn Loạn không cắn trả lại tôi, nhưng vì tôi đã nuôi Loạn Loạn, lại không tu luyện công pháp của Cửu Nguyệt Quan, nên đã bị một lượng lớn âm khí thâm nhập vào cơ thể, tôi biết số mệnh của tôi đã hết rồi.
Tôi không đi tìm Loạn Loạn, tôi cũng không dám về Cửu Nguyệt Quan, sau đó tôi đã quyết định trở về Yến Kinh.
Tôi muốn gặp anh, cho dù một chút thôi cũng được, cho nên tôi thường tới Túy Nhãn bar đợi anh, tôi muốn đợi kì tích xảy ra.
…
Thư vẫn chưa viết xong, thì đột ngột dừng lại.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










