1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 59 : Tình Thế Khó Xử (c291-c295)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 59 : Tình Thế Khó Xử (c291-c295)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 291: Tình Thế Khó Xử

Tình Thế Khó Xử

D

ừng lại một lát, Đổng Cầm tiếp tục nói:

– Ngay lúc nói chuyện với hắn ta, em đã cảm thấy có chút hãi hùng.

Quả nhiên lúc Vũ Phong ấn nút, chiếc xe bị nổ lại đúng là chiếc xe của anh ta, em dám chắc lúc đó nếu em không chạy đi thì bây giờ đã ở trong tay hắn ta rồi.

Hơn nữa, hơn nữa…

– Hơn nữa cái gì?

Trần Thanh lập tức hỏi.

Đổng Cầm do dự một chút rồi lên tiếng:

– Em nghi ngờ trên người em bị đánh dấu một loại ký hiệu nào đó, nhưng em đã tắm đi tắm lại mấy lần, rồi thay mấy bộ quần áo, nhưng cái cảm giác về ký hiệu đó vẫn còn, em không biết có phải do em đa nghi quá không.

Nhưng giác quan thứ sáu của em rất chính xác, nếu không có giác quan đó, em đã mất mạng trong lần thực hiện nhiệm vụ lần trước ở Hongkong rồi.

Diệp Mặc ở bên ngoài nghe thấy, trong lòng thầm khen, cô Đổng Cầm này đúng là sát thủ trời sinh, ký hiệu của hắn trên người sát thủ cấp Địa cũng không bị phát hiện, không ngờ lại bị cô Đổng Cầm này phát hiện ra.

Cho dù cô ta chưa dám khẳng định, nhưng loại trực giác này đúng là rất khá.

Cần biết rằng Đổng Cầm này đến cổ võ nhập cấp đều không có, chỉ là một tên sát thủ mà thôi.

Trần Thanh ngơ ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

– Em quá đa nghi rồi, trên thế giới này làm gì có loại ký hiệu đó, huống hồ hắn ta chỉ là bắt tay em một chút thôi, mặc dù thời gian có hơi dài, nhưng ai biết gã Diệp Mặc này không phải là một người háo sắc.

Hắn ta có lẽ cũng chỉ muốn cầm tay em mà thôi, về căn bản là không thể thông qua bắt tay mà để lại ký hiệu trên người em được.

Nếu thật sự có việc này, hắn ta đúng là thần thánh quá rồi.

Đổng Cầm lắc lắc đầu rồi nói:

– Không đúng, hắn ta không phải là muốn bắt tay em, Đường Bắc Vy xinh đẹp hơn em nhiều, sao hắn lại không muốn bắt tay cô ta.

– Đường Bắc Vy là em gái hắn, hắn đương nhiên là không thể có tình ý gì rồi.

Trần Thanh lập tức phản bác.

– Em gái? Làm sao anh biết Đường Bắc Vy với hắn là anh em? Có xác định huyết thống ư? Còn nữa, bọn họ một người họ Đường, một người họ Diệp, em cũng không dám khẳng định.

Lần trước khi đi điều tra hắn ở Ninh Hải, em tận mắt trông thấy hắn và Đường Bắc Vy cùng qua đêm trong một căn phòng.

Hơn nữa, gã Diệp Mặc này về cơ bản là không giống một kẻ háo sắc.

Đổng Cầm lập tức lại lắc đầu nói.

Dường như để bổ sung vào quan điểm của mình, Đổng Cầm còn nói thêm:

– Nếu hắn thật sự háo sắc, theo tư liệu em có được, đã từng cùng xuất hiện với hắn ta có Vân Băng, lại có vị hôn thê là Ninh Khinh Tuyết, làm gì có ai không xinh đẹp hơn em gấp nhiều lần.

Hắn ta sao có thể động thủ với em được chứ?

Trần Thanh gật gật đầu, nói:

– Em nói không sai, chẳng lẽ chúng ta không thể đắc tội với Diệp Mặc, mà lại có thể đắc tội với cấp trên sao? Nếu chạy trốn, cũng chỉ nhận được cái chết mà thôi, hơn nữa lại còn chết rất thảm.

Đổng Cầm thở dài:

– Nếu để em lựa chọn, em thà đắc tội với cấp trên, sau đó tự sát, gã Diệp Mặc kia quá kinh khủng.

Em đã điều tra hắn, hai tổ chức Nam Thanh, Thiết Giang mặc dù chưa bị diệt vong nhưng vì hắn ta mà đã bị suy thoái, tiếp đó là Tống gia, một trong Ngũ đại gia tộc Hoa Hạ, em cũng nghi ngờ là do hắn làm.

Gần đây nhất, Lưỡng Tê bang, em cũng nghi ngờ hắn ta có liên quan đến.

Vì vậy “Huyết sắc san hô” cũng là lấy được từ Tiêm Hải Giác.

– Là Kiều gia sao? Cũng là do Diệp Mặc làm?

Trần Thanh lập tức hỏi lại.

Đổng Cầm trầm mặc một lúc rồi lên tiếng:

– Trước đây em cũng nghĩ vụ Kiều gia là do hắn ta làm, nhưng sau khi nhận được nhiệm vụ mới, suy nghĩ kỹ càng em mới cho rằng “Huyết sắc san hô” không phải là do hắn cướp.

Người giết Kiều gia rất có thể là Tra gia, cho nên em mới vội vã rời đi.

Em có dự cảm, chỉ cần ở cùng với Tra gia, thì cái mạng này sẽ không phải là của em nữa rồi.

– Tra gia? Điều này sao có thể, từ lúc Tra gia hợp tác với chúng ta, đều không hề nhắc tới “Huyết sắc san hô”, bọn họ chỉ nói chỉ cần giết Diệp Mặc là được mà.

Trần Thanh kinh ngạc hỏi.

Đổng Cầm lắc đầu, nói:

– Em cũng không hiểu, nếu người thuê chúng ta giết Kiều Cương là Tra gia thì đã dễ giải thích.

Nhưng người thuê giết Kiều Cương lại là Vân gia, hơn nữa cuối cùng Tra gia lại chủ động tìm chúng ta để hợp tác giết Diệp Mặc, em không hiểu ý của họ.

Lần này sau khi em chạy trốn cũng không nghe thấy lệnh của cấp trên bảo tiếp tục ở lại Tra gia, có lẽ đã bị cấp trên nghi ngờ rồi.

– Bởi vì em nghi ngờ “Huyết sắc san hô” vốn là do cấp trên và Tra gia hợp tác cùng làm, mục đích của cấp trên là muốn Diệp Mặc mắc câu, em chỉ đi làm mồi dụ mà thôi.

Tuy rằng em không biết mặt sau sự việc này là gì, nhưng em biết rằng nếu đi đến Tra gia thì mạng của em đã không còn.

Nói không chừng cấp trên đã biết chuyện trên người em có ký hiệu của Diệp Mặc rồi, nên mới cho em đến Tra gia.

– Cho nên dù cho là có biết tung tích của “Huyết sắc san hô”, em cũng sẽ không đi nhận nhiệm vụ này.

Cho dù còn nhiều việc em chưa hiểu hết, nhưng em dám khẳng định, bất luận là “Huyết sắc san hô” và Diệp Mặc có quan hệ thế nào, chỉ cần em đi thì chỉ có đường chết mà thôi.

Giác quan thứ sáu của Đổng Cầm thật mạnh, Diệp Mặc đoán Địa sát thật sự rất có khả năng đã biết rằng hắn đã để lại ký hiệu trên người Đổng Cầm, cho nên mới chuẩn bị cho Đổng Cầm làm vật hi sinh, chỉ là muốn giết Diệp Mặc mà thôi.

Trong việc này, ngoài việc hắn đã giết chết một người của Địa sát, chắc chắn là còn nguyên nhân khác, bằng không Địa sát sẽ không thể để cho người của họ làm vật hi sinh được.

– Ôi, kỳ thực là em nên tiếp tục theo dấu Diệp Mặc, em chỉ cần đi theo là được, cũng không cần phải động thủ.

Trần Thanh thở dài nói.

Đổng Cầm lắc lắc đầu, nói:

– Em có linh cảm, lúc đó chỉ cần em không chạy đi, không chừng giờ này đã bị hắn bắt được rồi.

Rất lâu sau Trần Thanh mới lên tiếng:

– Vậy em định làm thế nào? Cứ cho là Diệp Mặc lợi hại như vậy, chẳng lẽ em dám rời tổ chức hay sao? Vậy chỉ có một con đường là chết thảm mà thôi.

– Một người chết còn hơn là cả nhà chết, Diệp Mặc động một chút là diệt cả nhà người ta, hắn hung ác quá rồi.

Em thà rằng tự mình tìm một chỗ nào đó, vụng trộm chết đi, còn hơn là để hắn tìm về giết chết cả nhà.

Đổng Cầm bất lực mà nói.

Trần Thanh cười lạnh một tiếng rồi nói:

– Đổng Cầm, thời gian anh ở Địa sát dài hơn em, còn nhiều việc mà em chưa hiểu nổi.

Diệp Mặc có phải là người giết người hàng loạt hay không thì anh không biết, nhưng một khi em đã dám phản bội Địa sát, thì chắc chắn bọn họ sẽ giết người hàng loạt, bọn người đó đều là một lũ điên, về căn bản là không thể thuyết phục được.

– Năm năm trước, lúc anh mới vào Địa sát, anh có một người tiền bối, là sát thủ chữ Nhân, chỉ còn cách sát thủ chữ Địa một bậc mà thôi.

Bởi vì trong một lần thực hiện nhiệm vụ bị nhốt trong một nơi nào đó, về chậm mất mấy ngày mà cả nhà anh ấy bị giết hết.

Cấp trên của chúng ta đúng là có thể giết người hàng loạt, chỉ là em không biết mà thôi.

– A.

Đổng Cầm chưa từng nghe nói tổ chức của mình lại giết người hàng loạt như vậy, điều này thật quá kinh khủng.

Diệp Mặc có thể giết người hàng loạt là do cô suy đoán vậy, nghĩ đến đây, cô lại một lần nữa lo lắng cho cách làm của mình.

Diệp Mặc biết rằng nếu có nghe tiếp cũng không còn tin tức gì có ý nghĩa nữa rồi, hắn vừa đi ra vừa thản nhiên nói:

– Nếu các người cùng tôi hợp tác, tôi không những sẽ không để Địa sát giết cả nhà các người, hơn nữa tôi cũng có thể cứu mạng cho hai người.

– A…

Đổng Cầm và Trần Thanh đều đột nhiên đứng lên, Diệp Mặc tới quá bất thình lình, làm cho bọn họ không hề có sự chuẩn bị nào.

Mặc dù hai người ở trong trạng thái ngạc nhiên như vậy, nhưng phản ứng của họ vẫn rất nhanh, hai người đồng thời cùng đặt tay lên hông, rõ ràng là vũ khí của họ đều ở đó.

– Không ngờ lại là anh, Diệp Mặc, anh đến đây bằng cách nào?

Đổng Cầm lập tức nhận ra người đang đi vào là ai, bàn tay đang đặt ở hông của cô buông thõng xuống, cô biết những món đòn sát thủ của cô không có chỗ dùng đối với Diệp Mặc.

Nghe những lời Đổng Cầm nói, Trần Thanh trong lòng sợ hãi, y cứ nghĩ rằng đã biết độ kinh khủng của Diệp Mặc, trên biển sâu này, y không thấy bất kỳ một chiếc thuyền nào gần đây, bác Phúc canh gác cũng không phát hiện ra bất cứ thứ gì, một người sống như vậy lại đột nhiên xuất hiện trong khoang tàu, hơn nữa quần áo của hắn không hề ướt, cứ như là vừa mới bước sang từ căn phòng bên cạnh.

Sát thủ lợi hại nhất của Địa sát phỏng chừng cũng không có bản lĩnh như vậy.

Chẳng trách Đổng Cầm lại sợ hắn đến vậy, hắn ta đúng là có lý do để khiến người ta sợ hãi.

Diệp Mặc ngồi xuống, bưng chén trà trên bàn trà lên, tự rót cho mình một cốc nước, rồi sau đó mới chậm rãi nói:

– Đổng Cầm, bây giờ không phải là lúc cô hỏi tại sao tôi lại lên thuyền được, tôi có cách của tôi.

Cô đã gian lận trong cuộc đua xe, muốn giết tôi, tôi bây giờ nếu muốn giết cô thì cũng không tốn chút sức lực nào.

Hơn nữa tôi có hàng nghìn lý do để giết cô, bây giờ tôi không giết cô, chỉ là muốn xem cô có thức thời hay không.

Nhưng nếu cô nhất quyết muốn chết thì tôi cũng không có cách nào.

Đổng Cầm thở một hơi dài, dường như muốn buông tất cả xuống, nét mặt lo lắng cũng đã biến mất.

Có những lúc con người là như thế này, lo lắng lúc sự việc chưa xảy ra, nhưng một khi nó đã xảy ra với bản thân mình rồi, lúc sắp phải đối mặt mới cảm nhận được lo lắng cũng không có tác dụng gì, chi bằng cứ đối mặt là hơn.

– Diệp tiền bối, tôi biết người rất lợi hại, muốn giết chúng tôi thì cũng như giết một con kiến mà thôi.

Địa sát không phải là muốn phản bội là phản bội ngay được.

Nói thực lòng, tôi cũng không có chút thiện cảm nào với Địa sát, khi đó chúng tôi đều bị cưỡng ép đi huấn luyện.

Chỉ là không còn đường nào khác để đi, mới phải lăn lộn để sống trong Địa sát.

Bây giờ tôi đã đắc tội với anh rồi, anh có thể giết tôi, tôi chỉ xin anh đừng giết gia đình tôi.

Đổng Cầm cuối cùng cũng đã lấy lại được sự thoải mái, dù sao cũng phải chết, chi bằng chết thoải mái một chút.

Diệp Mặc cười thản nhiên, đột nhiên cầm lấy cổ tay Đổng Cầm, rất nhanh rạch lên cổ tay Đổng Cầm một vết thương, cho đến lúc Đổng Cầm kịp phản ứng, Diệp Mặc đã thả tay ra.

Hắn bắt lấy một con sâu màu đỏ sẫm trong tay, nói:

– Cô nói không dám phản bội Địa sát vì cái này ư? Bây giờ tôi đã lấy nó ra khỏi người cô rồi, bây giờ cô có thể nói được rồi.

Đổng Cầm mở to hai mắt nhìn, sau một lúc lâu mới kinh ngạc nói:

– Anh, sao anh biết trên người tôi có con sâu độc đó? Làm thế nào anh có thể lấy nó ra được? Anh lại dám bắt nó bằng tay không, chẳng lẽ không sợ nó cắn lại rồi chui vào trong người anh hay sao?

Diệp Mặc cười nhạt nói:

– Loại côn trùng này mà cô cũng gọi nó là sâu độc, đừng làm tôi cười lăn lộn lên chứ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 292: Thủ Đoạn Đáng Sợ

Thủ Đoạn Đáng Sợ

D

iệp Mặc cười lạnh lùng, – Loại trùng này cũng gọi là trùng độc, đừng làm tôi phải cười chứ.

Trong lòng hắn đang nghĩ về trùng hòa thượng một thời hoành hành trong giới Tu Chân năm đó, trên người ông ta là các loại trùng, trùng ông ta nuôi con nào cũng hơn mét, trùng chúa lớn nhất cũng đến mười mấy mét.

Cái thứ nhỏ nhặt này, trong giới Tu Chân, thì đến một con ruồi cũng không bằng.

Trần Thanh cũng kinh sợ nhìn chằm chằm vào con trùng độc trong tay Diệp Mặc, trong lòng y dấy lên một nỗi sợ hãi, lần đầu tiên y nhìn thấy con trùng trong cơ thể người như thế.

Mặc dù biết rằng những ai tham gia vào “địa sát”cũng phải chịu bị trùng chúa hạ độc trùng, nếu như phản bội hoặc bỏ trốn, thì loại độc đó sẽ bị kích hoạt, dẫn đến chất độc sẽ trực tiếp xâm nhập vào tim, không thể cứu được.

Vả lại y còn nghe những người đi trước nói rằng, những người chỉ cần trong cơ thể bị hạ “địa sát” trùng, thì cả đời sẽ là người của “địa sát”, ngoại trừ trùng chúa của “địa sát” thì không ai có thể giải được loại trùng độc đó.

Nhưng hôm nay y đã chứng kiến Diệp Mặc chỉ cần một hai giây là có thể giải được trùng độc trong người của Đổng Cầm, vả lại còn nắm trong tay không sợ bị cắn, hắn quả thật là lợi hại.

Trần Thanh vốn dĩ muốn động thủ với Diệp Mặc, nhưng bây giờ không còn dám động đậy nữa, trên mình người thanh niên này, y cảm thấy mình không còn chút cơ hội nào nữa.

Tuy dự đoán của mình không mạnh như Đổng Cầm, nhưng y đã thật sự cảm nhận được, nếu y mà ra tay thì chắc chắn sẽ bị giết ngay tức khắc.

A, Diệp Mặc cảm thấy có gì đó không bình thường, loại trùng này đối với hắn tuy chỉ là giống như con ruồi, nhưng thật sự nó có sinh mạng và máu, mà sức sống trên người Đổng Cầm bởi vì trùng đã bị mình lấy đi, liền có vẻ uể oải, thậm chí sắc mặt hơi vàng vọt, rốt cục có chuyện gì thế?

– Tiền bối… Diệp trưởng bối, anh có thể giải trừ trùng độc trong cơ thể sao? Tôi, tôi…

Sau phút kinh hãi, Trần Thanh lập tức hiểu rằng đây là cơ hội có một không hai, trong người gã ta cũng có trùng độc, nếu như được giải thì thiên hạ rộng lớn tha hồ mà ngao du? Y không có người nhà nào bị “địa sát” báo thù cả.

Diệp Mặc đương nhiên là hiểu ý của gã ta, lạnh lùng nhìn Trần Thanh một cái rồi nói:

– Muốn giải trùng độc trong người anh cũng không khó, nhưng tôi có một câu hỏi, anh phải trả lời đúng sự thật.

Nếu anh có giấu giếm điều gì thì tôi vẫn có thể bắt hồn anh.

Đương nhiên câu cuối cùng là dùng để dọa nạt y thôi, bây giờ trúc cơ của Diệp Mặc vẫn chưa có, nếu như muốn bắt hồn, thì hắn chỉ còn cách khống chế tâm trí của Trần Thanh, khiến y phải tự nói ra, nhưng cái không tốt chính là tin tức nói ra sẽ không được trọn vẹn.

– Tôi đồng ý, chỉ cần tiền bối giúp tôi giải trùng độc, tôi đồng ý trả lời bất cứ câu hỏi nào của anh.

Khác với Đổng Cầm đang do dự, Trần Thanh không hề có chút do dự gì.

– Tốt lắm.

Nói xong Diệp Mặc với tay vẽ một đường trên cánh tay Trần Thanh, tuy thời gian lâu một tí, nhưng cũng không quá năm giây, thì đã lấy ra được một con trùng màu vàng từ cánh tay của Trần Thanh.

Diệp Mặc nắm lấy con trùng vàng trong tay, phát hiện sức sống rất mãnh liệt, và Trần Thanh còn yếu ớt hơn cả Đổng Cầm lúc nãy, yếu đến nỗi gục ngay xuống đất, đến khi y vịnh được vào ghế ngồi vào mới thôi.

Màu sắc của trùng độc không đúng, vả lại máu trong đó cũng không giống nhau, chẳng lẽ là có quan hệ gì sao?

Diệp Mặc dùng tay bóp chặt, trùng độc màu đỏ lập tức bị bóp nát, móng tay của hắn bắn ra tia lửa màu vàng nhạt, đốt sạch con trùng đó, nhưng con trùng màu vàng thì hắn không bóp chết, vẫn còn nắm trong tay.

Đổng Cầm và Trần Thanh đã nhìn đến ngây người ra, họ đã từng thấy qua những kẻ rất lợi hại trong rất nhiều tổ chức, thậm chí còn có một số có cả năng lực đặc biệt, nhưng chưa từng thấy qua người nào lợi hại như Diệp Mặc, chỉ dùng tay mà đã lấy ra được con trùng độc cũng không nói, mà còn khinh thường con trùng lợi hại này nữa, thậm chí sau khi bóp chết trên móng tay còn tóe ra lửa để đốt sạch nó.

Giống như đang làm ảo thuật vậy, nếu không phải vì bọn họ tận mắt chứng kiến thì họ tuyệt đối sẽ không tin.

Diệp Mặc thì trầm ngâm không nói gì, hắn cảm thấy loại trùng này có phần khác thường, không những màu sắc không đúng, mà còn có sức sống tinh huyết trong đó, rốt cục là có chuyện gì?

– Hai người có biết tại sao trùng độc trong cơ thể hai người có màu sắc không giống nhau không?

Diệp Mặc nghĩ ngợi một lát, cảm thấy trùng này giống với loại trùng ăn xác mà mình từng thấy không giới tu chân, nhưng lại không giống lắm, bởi vì không thể khẳng định, nên chỉ còn cách mở miệng hỏi.

Đổng Cầm và Trần Thanh nhìn nhau một chút, lắc đầu nói:

– Không biết, nhưng trùng độc mà anh lấy ra sẽ không khác mấy so với địa vị của chúng tôi.

Hiện giờ tôi chỉ là sát thủ chữ đỏ, và Trần Thanh là sát thủ chữ vàng.

Tôi thấy những con trùng mà anh lấy ra có màu sắc giống với đẳng cấp hiện giờ của chúng tôi, cho nên tôi nghĩ chắc chúng có liên quan đến nhau.

– Sát thủ chữ nhân mà cũng chia nhiều như thế sao?

Diệp Mặc lẩm bẩm một câu, vẫn không hiểu, lại lập tức hỏi:

– Nếu hai người đều không nhìn thấy được hình dáng và màu sắc của chúng thì sao hai người lên cấp được?

Trần Thanh lại nói:

– Mỗi một người gia nhập “địa sát” đều bị trùng chúa của “địa sát” hạ một loại trùng độc.

Thông thường mới gia nhập đều là sát nhân chữ đỏ, sau chữ đỏ là chữ cam, tôi vừa mới được lên sát nhân chữ vàng, mà sát thủ chữ nhân cao nhất chính là sát nhân chữ tím.

Chuyện này sẽ do chuyên gia “địa sát” kiểm tra, sau khi kiểm tra, nếu đạt đủ trình độ sẽ phát cho một huân chương.

Nói xong, Trần Thanh lấy ra một huân chương màu vàng, có màu vàng, hình dáng hai bên đều là hình cây đao nhọn, hình cây đao nhọn này để trên đầu một người, thật có chút quái dị.

Sau khi đem huân chương cho Diệp Mặc xem, Trần Thanh tiếp tục nói:

– Sát thủ chữ địa cũng có bảy màu, mà hình huân chương của họ không phải là đầu người, mà là một mảnh đất.

Diệp Mặc cầm lấy huân chương xem xét một hồi lâu, cũng không thấy được gì, xem ra đây chỉ giống như một cái huân chương kỉ niệm bình thường thôi, nhìn thấy Diệp Mặc xem xét cái huân chương, Đổng Cầm cũng lấy cái của mình ra đưa cho Diệp Mặc.

Ngoại trừ màu sắc không giống thì mọi thứ khác đều giống nhau.

Diệp Mặc nắm lấy huân chương rồi hỏi:

– Thế thì huân chương chữ thiên có phải trên bầu trời mang cây đao hai đầu không?

Trần Thanh lắc đầu nói:

– Cái này thì tôi không biết, tôi chưa từng thấy huân chương của sát thủ chữ thiên.

Tôi có một người anh là Nguyên Bằng, anh ta là sát thủ chữ địa, đang thực hành nhiệm vụ đầu tiên lên cấp sát nhân chữ thiên thì thất bại.

Nhưng tôi nghe nói sau khi lên được sát thủ chữ thiên thì trùng độc sẽ được giải, và trở thành trưởng lão của “địa sát”, vả lại còn có thể lựa chọn rời khỏi “địa sát”, sống cuộc sống tự do tự tại của mình, cho nên tất cả chúng tôi đều muốn mau chóng trở thành sát thủ chữ thiên.

Diệp Mặc giật mình, lập tức hỏi ngay:

– Có ai đã trở thành sát thủ chữ thiên chưa?

Trần Thanh gật đầu nói:

– Nghe nói mỗi năm đều có người trở thành sát thủ chữ thiên, vả lại sau khi trở thành sát thủ chữ thiên, thì tất cả những người đó đều lựa chọn rời khỏi “địa sát” để đổi lấy một cuộc sống bình thường.

Nếu tôi lên được chữ thiên, thì tôi sẽ lựa chọn rời khỏi.

Diệp Mặc đã hoàn toàn hiểu rõ, hắn cười lạnh lùng, – Đổi một cuộc sống ư? Muốn lừa ai chứ.

Tuy tôi không hiểu loại trùng độc này là như thế nào, nhưng bây giờ thì hiểu được chút ít, vả lại những chuyện này tôi cũng đã thấy nhiều.

Loại trùng này hơi giống với loại trùng ăn xác mà tôi thấy trước đây, đương nhiên là loại trùng này so sánh với trùng ăn xác thì không biết khác nhau ở chỗ nào.

– Trùng ăn xác à?

Đổng Cầm lập lại, sắc mặt cô ta trở nên trắng bệch, trong cơ thể cô nào ngờ lại có con trùng ăn xác, chỉ nghe cái tên thôi cũng đủ sợ.

Diệp Mặc vẫn cười lạnh lùng:

– Không sai, loại này giống với loại trùng ăn xác, nó ký sinh trong cơ thể người, hút màu người mà nó ký sinh, vả lại nó còn hút cả sự sống, cho nên một khi trùng ăn xác xâm nhập vào cơ thể sau khi giết người, thì sự sống người bị giết sẽ bị trùng ăn xác nuốt chửng, sau đó sẽ dùng máu của người mà nó ký sinh để sinh sống, cho nên giết người càng nhiều thì nó càng phát triển và càng có sức sống.

– Ý của anh là, tôi tôi đã dùng máu của mình nuôi trùng ăn xác, sau khi chúng tôi giết người, thì sự sống của người chết sẽ bị trùng ăn xác nuốt chửng?

Sắc mặt Trần Thanh cũng trắng bệch, chuyện này khiến y khó lòng chấp nhận.

– Không sai.

Diệp Mặc gật gật đầu, tiếp tục nói:

– Tôi đoán là kẻ hạ trùng độc cho hai người không hề có tâm địa tốt, một mặt đương nhiên là phòng trường hợp mấy người bỏ trốn, nhưng quan trọng nhất vẫn chính là để trùng ăn xác có càng nhiều máu và sinh mạng thì càng tốt.

Phải biết rằng khi bọn mày giết người càng tập trung thì càng có lợi cho trùng ăn xác.

Diệp Mặc nhìn hai kẻ sắc mặt đã trở nên trắng bệch, rối mới từ tốn nói:

– Con trùng ăn xác trong cơ thể hai người mới chỉ bắt đầu thôi, khi tôi lấy nó ra, thì hai người đã yếu ớt, vả lại con trùng đó vẫn đang chống cự trong tay tôi, nó muốn ăn máu của mấy người.

Có thể thấy là sát thủ “địa sát”sau khi lên được thiên cấp có thể lựa chọn rời khỏi là chuyện dối trá.

– Nếu tôi không đoán sai, thì khi lên được chữ thiên thì trùng ăn sát đã trưởng thành, một khi bị lấy ra, thì cơ thể người bị ký sinh sẽ lập tức yếu tàn tệ, thì trùng ăn xác sẽ cắn trả người bị ký sinh, sẽ hút sạch sự sống và máu của kẻ đó.

Sắc mặt của Đổng Cầm và Trần Thanh càng ngày càng trắng bệch, rất lâu sau Đổng Cầm mới run rẩy nói:

– Tại sao lại làm như thế? Phải biết rằng mỗi một sát thủ chữ thiên, họ đều là nhân tài, tại sao lại giết cả người của mình như thế?

Tuy bọn họ đã tin lời của Diệp Mặc, nhưng chuyện này vẫn thật khó mà chấp nhận.

Diệp Mặc cười lạnh lùng nói:

– Đương nhiên là vì trùng ăn xác đã trưởng thành, có thể thu hoạch cho người đã nuôi chúng.

Kẻ hạ trùng độc cho hai người, nhất định là đang lợi dụng sự sống và máu của trùng trưởng thành để luyện một thứ công pháp nào đó.

Diệp Mặc nói xong, hắn không thể không khâm phục kế sách lâu dài và dã tâm của kẻ hạ độc, đây chẳng khác nào đang tu luyện một loại đơn dược, muốn có thì có ngay.

Nhưng cho dù loại trùng này không bằng trùng ăn xác nhưng đặc tính thì giống nhau.

Trên thế giới này có thể có loại trùng độc này, mà còn có thể khống chế nó, có thể thấy là kẻ nuôi chúng phải là người rất có bản lĩnh.

– Thì ra là như thế.

Trần Thanh thở một hơi dài, rất hiển nhiên là y đã tin lời của Diệp Mặc.

– Trần Thanh, anh biết chuyện gì phải không?

Đổng Cầm lập tức hỏi.

Sắc mặt Trần Thanh trở nên rất khó coi:

– Rốt cục thì tôi đã hiểu về cái chết của anh Nguyên Bằng, lần cuối cùng anh ấy đi làm nhiệm vụ, thì đã là sát thủ tím rồi, mà nhiệm vụ đó đâu phải khó khăn gì, nhưng anh ấy vẫn không hoàn thành.

Bây giờ thì tôi đã hiểu, anh ấy đã bị trùng chúa hại chết.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 293: Kế Hoạch ‘huyết Sắc San Hô’

Kế Hoạch ‘huyết Sắc San Hô’

D

iệp Mặc thì nhíu mày lại trầm ngâm không nói gì, nếu sự thật đúng là như thế, thì thực lực của tên nuôi trùng độc quả là không thể xem thường. “Địa sát” đã được thành lập nhiều năm, người này rốt cục không biết đã nuốt chửng bao nhiêu máu và sự sống của biết bao nhiêu người, lần sau khi đi tiêu diệt “địa sát” cũng nên chú ý cái tên này.

Nhưng hiện giờ hắn không còn tâm trí để nghĩ đến những thứ này nữa, nghĩ đến đây, hắn phẩy tay nói:

– Chuyện này tạm thời gác qua một bên đã, anh hãy nói cho tôi biết “huyết sắc san hô”là ở đâu.

Hai người họ tỉnh ra, thấy Diệp Mặc đang hỏi về “huyết sắc san hô”, Đổng Cầm lập tức nói:

– Sau khi tôi rời khỏi chỗ đua xe, vốn dĩ muốn chạy càng xa càng tốt không ngờ lại tới đây.

Bởi vì tôi vẫn chưa dám phản bội cấp trên, nên đã liên lạc bên đây.

Bọn họ đã lập tức giao cho tôi nhiệm vụ mới, đó là bảo tôi lập tức quay về nhà họ Tra, nói rằng “huyết sắc san hô” đã không còn ở nhà họ Kiều.

Lúc đó tôi đoán rằng “huyết sắc san hô” rất có khả năng đang ở nhà họ Tra rồi.

Tôi đang do dự hỏi thăm, thì Trần Thanh đã đến tìm tôi.

Trần Thanh liền gật đầu nói:

– Đúng vậy, cấp trên phái tôi đến đây nói là để hỗ trợ cho Đổng Cầm, nhưng tôi biết là để canh chừng thôi, bởi vì khi Đổng Cầm rời khỏi Hồ Trung đã không báo cáo lại, sau đó cô ta mới báo lại.

Cấp trên đã không biết tôi và cô ta có quen biết, lúc nhỏ tôi đã được cha mẹ cô ta nuôi nấng một thời gian, sau đó chúng tôi mới phát hiện mình ở chung một tổ chức, nên phải tiếp tục làm như không quen, bởi vì tổ chức của chúng tôi không chấp nhận mọi người có quan hệ với nhau, đừng nói chi là thân thiết.

Diệp Mặc gật gật đầu, phản ứng của Đổng Cầm không tồi, giác quan thứ sáu của cô ta rất chính xác, xem ra “địa sát” bảo cô ta đi điều tra nhà họ Tra, thật ra là muốn cô làm bia đỡ đạn.

Mục đích là muốn nhử mình đến nhà họ Tra, còn một mục đích khác là sợ Đổng Cầm lọt vào tay mình trước, sẽ làm lộ tin tức của “địa sát”.

Điều khiến Diệp Mặc nghi ngờ chính là, làm sao người của Địa Sát biết mình đánh ký hiệu lên Đổng Cầm? Và còn làm sao họ biết mình sẽ theo dõi Đổng Cầm? Chẳng lẽ họ chỉ đoán thôi sao?

Diệp Mặc nhìn Đổng Cầm một lúc rồi nói:

– Cô có thể đoán được cấp trên phái cô đi làm vật thế thân thật không sai, tôi hỏi cô, người nhà họ Tra gặp qua Trần Thanh chưa? Bọn họ có nhận ra Trần Thanh không?

Trần Thanh lập tức nói:

– Nhất định là không nhận ra, tôi chưa từng đến nhà họ Tra bao giờ, vả lại nhiệm vụ của tôi đa số là ở Hồng Kông và Ma Cao.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Vậy thì tốt, còn nữa hang ổ của các người ở đâu?

– Sát thủ nội địa và Hồng Kông, mỗi năm đều tập trung tại miếu phổ Hồng Kông “hội sở tịch dương tư nhân” một lần, còn những quốc gia khác thì tôi không biết.

Nhưng tôi biết Địa Sát ngoài hang ổ tại Hồng Kông ra, còn ba hang ổ khác nữa, vị trí cụ thể thì tôi không biết.

Trần Thanh lập tức nói.

Miếu phổ Hồng Kông à? Diệp Mặc nghĩ đến hồi ở Hồng Kông mình còn đến miếu phổ đi lại đến nửa ngày trời, sau cùng Diệt Dại Dường cũng ở đó, không ngờ tổ chức của “Dịa Sát” lại ở một nơi hỗn loạn như thế.

– Được rồi, nếu như thế thì Trần Thanh hãy rời khỏi đây trước, ngày mai tôi sẽ đóng giả cậu cùng Đổng Cầm đến nhà họ Tra.

Diệp Mặc lập tức nói ra phương án kế hoạch của mình, cùng Đổng Cầm đến nhà họ Tra thì quá phù hợp rồi.

Như thế, hắn sẽ lấy được “huyết sắc san hô”một cách dễ dàng.

– Anh muốn mạo danh người của “Địa Sát” à?

Trần Thanh kinh hãi nhìn Diệp Mặc, một lúc sau mới tiếp tục nói:

– Cao thủ “Địa Sát” như mây, tôi dám khẳng định nếu bọn họ muốn Đổng Cầm làm vật thế thân thì nhất định sẽ có một kẻ vô cùng lợi hại đang đợi anh, anh sẽ đi chứ?

– Vật thế thân sao?

Diệp Mặc cười lạnh lùng một tiếng, – Tôi muốn biết rốt cục ai là kẻ thế thân đây?

– Anh Diệp, tôi muốn hỏi anh, tại sao khi lấy con trùng độc trong người Đổng Cầm ra thì anh bóp chết ngay, còn của tôi thì anh vẫn nắm trong tay? Tôi vẫn cảm thấy ghê tởm quá.

Trần Thanh cứ một mực nhìn chằm chằm vào con trùng vàng trong tay Diệp Mặc, chỉ cần con trùng này chưa bị tiêu diệt thì y vẫn cảm thấy không yên tâm.

Diệp Mặc không đáp, đương nhiên là hắn biết loại trùng ăn xác này muốn nuôi chúng thật không đơn giản. ngoại trừ những gì hắn đã nói với Trần Thanh và Đổng Cầm, còn có một đặc tính nữa là, sau khi cơ thể vật chủ ký sinh bị chết, thì con trùng đó sẽ trở về với người nuôi chúng, tiếp tục cho người đó sử dụng, mà máu trong đó cũng không mất đi.

Mục đích mà Diệp Mặc giữ lại con trùng này, đương nhiên là lát nữa hắn sẽ làm một dấu ấn thần thức lên nó, sau đó để nó trở về, để lại một tí dấu vết.

Để tránh về sau khi hắn muốn tìm trùng chúa mà tìm không được, hắn đã hạ quyết tâm, sau khi lấy được “huyết sắc san hô” thì lập tức tìm một nơi có linh khí tốt để đột phá.

Một khi lên cấp thì chuyện đầu tiên hắn làm là đi tìm hang ổ của “địa sát”.

Những lời này tất nhiên hắn sẽ không nói cho Trần Thanh biết, nếu lỡ như Trần Thanh lại bị người của “địa sát”bắt đi, thì chẳng phải là sẽ làm lộ mục đích của hắn sao.

Đổng Cầm rất muốn hỏi Diệp Mặc là có phải hắn đã đánh dấu lên người cô rồi không, nhưng cô thấy câu hỏi của Trần Thanh Diệp Mặc cũng không trả lời, nên cô cũng không dám hỏi.

Diệp Mặc quay sang nói với Đổng Cầm:

– Đổng Cầm, nếu cô đồng ý cùng tôi đến nhà họ Tra, thì tội mưu sát tôi trước đó của cô tôi có thể bỏ qua, đồng thời tôi sẽ dạy cô một môn công pháp cổ võ, đảm bảo sẽ cho cô tự vệ được.

– Tôi đồng ý, Gần như cùng lúc với câu nói của Diệp Mặc, Đổng Cầm đã tỏ vẻ đồng ý, một là giờ đây cô đã ở trong tay của Diệp Mặc không còn chống trả được, hai là cô biết cổ võ, thông thường ở trong tổ chức có thể lên cấp chữ địa đều là những kẻ tu luyện cổ võ.

Nhưng công pháp của cổ võ rất quý báu, Diệp Mặc lại nói là sẽ dạy cô một môn, nếu cô không đồng ý thì quả là ngốc.

Trần Thanh mắt đăm đăm nhìn Đổng Cầm, y rất ngưỡng mộ cô, nhưng y biết mình không thể thay thế Đổng Cầm để đi cùng Diệp Mặc.

Đổng Cầm nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của Trần Thanhh, cô nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh Diệp, nếu anh dạy tôi cổ võ thì tôi có thể dạy lại cho Trần Thanh không?

– Đương nhiên là có thể.

Diệp Mặc không do dự mà trả lời, đối với hắn thì chuyện này không phải là vấn đề, công pháp cổ võ này cũng là do hắn đã giết người mà đoạt được.

Đối với bọn họ thì quý báu, nhưng với Diệp Mặc thì chẳng khác nào đống rác.

Thấy Đổng Cầm đồng ý, Diệp Mặc lập tức nói:

– Sáng sớm mai tôi sẽ đợi cô ở sân bay, còn Trần Thanh, tôi đề nghị sau khi đi anh nên bỏ hết tất cả những gì liên quan đến “địa sát” kể cả mái tóc.

Tôi nghĩ anh là một sát thủ, điểmv vẫn còn đấy.

Đổng Cầm là nữ, Diệp Mặc không kiểm tra, nhưng hắn thì kiểm tra Trần Thanh, ngoại trừ trùng độc thì không còn dấu ấn gì nữa.

Từ đó có thể suy ra trên người của Đổng Cầm chắc cũng không có ký hiệu gì khác, cho nên hắn chỉ nhắc nhở Trần Thanh một chút, đối với những ân tình nhỏ nhặt này làm một chút cũng không hề gì.

Nhưng cũng phải thôi, người hạ độc làm sao mà ngờ trùng độc của mình lại dễ dàng bị tiêu diệt như thế.

Nói xong, Diệp Mặc đi ra khoang thuyền và biến mất ngoài biển.

Đổng Cầm và Trần Thanh ngây người nhìn vào màn đêm và biển lớn, và chuyện biến mất của Diệp Mặc, họ đã hoàn toàn thẫn thờ.

Nếu như nói rằng khi đến Diệp Mặc đã trốn ở khoang thuyền mà họ không phát hiện, thì khi hắn biến mất không tiếng động thì quả là quá đáng.

– Thật lợi hại…

Mãi đến khi Diệp Mặc đi đã lâu, Trần Thanh mới hoàn hồn nói, – Chẳng trách sao cô nói hắn là người đáng sợ, làm sao mà đáng sợ, là kinh hồn mới đúng.

Tôi chưa bao giờ gặp kẻ nào lợi hại như thế, hắn không thể so sánh với lẽ thường được.

– Xuỵt…

Đổng Cầm xuỵt một hơi dài, – Giác quan thứ sáu của tôi quả là đúng, hắn là một kẻ không thể đắc tội.

Nếu tôi nghe lời tổ chức, thì không chừng ngày mai tôi đã là một cái xác rồi.

Mà chúng ta còn không biết được mình đã bị người nuôi trùng xem là thức ăn của chúng mà nuôi dưỡng.

Nếu so với cái đáng sợ của Diệp Mặc thì tổ chức của chúng ta càng kinh khủng hơn.

Trần Thanh gật đầu nói:

– Nếu đã có thứ phương pháp tu luyện bằng máu như thế thì tên trùng chúa của là tên súc sinh.

Nhưng hắn đã đắc tội với Diệp Mặc, thì tôi nghĩ hắn sẽ có ngày phải hối hận, Đổng Cầm, giác quan thứ sáu của cô quả là lợi hại.

Đổng Cầm trầm ngâm không nói gì, một lúc sau mới nói:

– Cho nên tôi tin lời anh ta là đúng, nhưng anh cũng đừng lo lắng, khi tôi có được công pháp cổ võ, thì tôi sẽ chép một phần cho anh.

Còn nữa, anh hãy mau rời khỏi Tam Á đi, hãy mang cả nhà chị và anh rể tôi đến, sau đó đợi tôi ở đó, chuyện ở đây kết thúc thì tôi sẽ lập tức về thành phố Kinh.

Tôi có một dự cảm, Diệp Mặc sẽ không tha cho “địa sát”, “địa sát” đắc tội với anh ta, đáng đời cho sự xui xẻo của họ.

Đợi “địa sát” diệt vong, thì chúng ta có thể sống một cách đàng hoàng rồi.

Trần Thanh gật đầu nói:

– Được, nhưng sau khi tôi đón chị và anh rể cô đi, thì tôi sẽ rời khỏi.

Tôi còn một vài người bạn ở “địa sát”, tôi muốn nói cho họ biết, nếu họ gặp phải Diệp Mặc, thì bảo họ đi cầu xin một con đường sống.

– Trùng độc của anh đã hết, anh đừng đến Hồng Kông nữa.

Đổng Cầm lập tức nói.

Trần Thanh lập tức đáp một cách trịnh trọng:

– Điều này tôi biết, ngày mai cô với anh Diệp đến Tra gia hãy cẩn thận.

Khi Diệp Mặc đến phi trường Tam Á, thì Đổng Cầm đã đợi từ lâu, nhìn thấy Diệp Mặc, cô mau chóng bước tới, đưa cho Diệp Mặc tấm vé máy bay.

Muốn đến nhà họ Tra, thì phải bay đến Lạc Xương trước, sau đó mới ngồi xe từ Lạc Xương đến nhà họ Tra ở thành phố Lương Phổ, Diệp Mặc định đi cướp một mình, nhưng lại sợ nó không ở đó.

Bây giờ đi cùng với Đổng Cầm, không chừng sẽ trực tiếp lấy được “huyết sắc san hô”, sau đó mới giết chết cũng không sao.

Cho dù nó không ở đó thì nhất định họ sẽ nói cho Đổng Cầm biết nó đang ở đâu.

Muốn ám sát mình ư, đừng trách mình khiến cho tất cả bọn họ đều phải trả giá.

Bây giờ đối với “địa sát” thì Diệp Mặc không có cách nghĩ gì khác, vốn dĩ đối với Diệp Mặc chỉ là một tổ chức sát thủ nhỏ mà thôi, cho dù là tổ chức sát thủ quốc tế, thì hắn cũng không quan tâm.

Thậm chí hắn chỉ cần đeo một pháp khí phòng ngự vào người, thì có thể tránh được mọi sự mưu sát.

Nhưng khi xuất hiện một kẻ tu luyện có thể dùng trùng ăn xác thì khác rồi, nếu chẳng may cái tên này có thủ đoạn vượt khỏi Địa cấp thì làm sao.

Hơn nữa, nếu như cái tên này là Địa cấp, nhưng trong giới tu luyện thì cái khiến cho người khác kiêng kị chính là người nuôi trùng, tên tuổi của trùng hòa thượng lúc đầu thì không ai dám động chạm, khi hắn vào thời kỳ nguyên đan, thì cùng cấp đã không có đối thủ, không có nguyên nhân gì khác, bởi vì trùng của hắn quả thật quá nhiều.

Vả lại Diệp Mặc còn nghi ngờ “huyết sắc san hô” là thứ mà trùng chúa muốn, nếu y có thể sử dụng trùng ăn xác, thì không chừng y cũng có thể dùng “huyết sắc san hô”, chuyện này thật không phải giỡn chơi, vốn dĩ y có trùng để tu luyện cũng đủ lợi hại rồi, nếu thêm “huyết sắc san hô” thì Diệp Mặc càng thêm lo lắng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 294: Bị Phát Hiện

Bị Phát Hiện

L

ương Phổ vốn dĩ chỉ là một huyện nhỏ, nhưng mấy năm gần đây đã phát triển rất nhanh, đã trở thành một thành phố cấp huyện rồi, mà còn có khả năng tiếp tục phát triển.

Nhà họ Tra ở Giang Nam tuy có rất nhiều kẻ học cổ võ biết đến, thậm chí có một số người trong ẩn môn cũng biết, nhưng tại Lương Phổ thật sự là không nổi danh cho lắm, duy chỉ có danh tiếng nhất là một mảnh đất cổ của nhà họ Tra, thậm chí có rất nhiều người biết có một dòng nhà họ Tra, cũng bởi mảnh đất đó.

Mảnh đất đó vốn dĩ ở thành huyện này cũng không có giá trị gì mấy, nhưng sau khi Lương Phổ lên thành thị, đến khi thông xong đường xá đến Lạc Thương.

Cho nên giá đất cứ lên mãi, nghe nói mảnh đất này đã bị lật tới lật lui vô số lần, vả lại mảnh đất đó ở Lương Phổ nằm ngay đoạn đường hoàng kim, cho nên giá trị càng cao.

Bởi vì giá đất ở Lương Phổ cứ một mực lên cao, mảnh đất nhà họ Tra lại nằm ngay đoạn hoàng kim nhất, cho nên đã rất nhiều nhà buôn để mắt đến.

Bởi vì những thương buôn để mắt đến miếng đất này quá nhiều, nhưng thật sự có thực lực để đoạt lấy nó thì chỉ có tập đoàn Hoành Hóa.

Theo kinh nghiệm lâu nay, thì nơi mà tập đoàn Hoành Hóa muốn có thì không thể không đoạt được, cho nên khi tập đoàn Hoành Hóa muốn có được mảnh đất của nhà họ Tra, thì rất nhiều người đang chờ nhà họ Tra chuyển nhà.

Nhưng mọi chuyện ngoài tầm dự đoán của mọi người, khi chuyện này vừa mới được khơi ra, thì chỉ trong vòng nửa tháng, tập đoàn Hoành Hóa đã không còn theo đuổi ý muốn đó nữa, chẳng có nguyên nhân gì khác, chẳng qua là vì bộ phận cấp cao của tập đoàn Hoành Hóa đã biến mất chỉ trong một đêm, thậm chí một bộ phận nhỏ trong gia đình của những người đó cũng biến mất theo.

Chuyện này gây ra chấn động lớn, trải qua cuộc điều tra của phía nhà nước mới biết người của tập đoàn Hoành Hóa vì trốn thuế hối lộ tham ô sợ xảy ra chuyện trong một đêm lấy trộm toàn bộ số tiền ra nước ngoài bất luận việc này là thật hay giả, nhưng nhà cổ của Tra gia không ai để ý.

Khi Đổng Cầm và Diệp Mặc đến Tra gia, nhận được sự tiếp đón nồng nhiệt của chủ nhà Tra Như Long, ít nhất biểu hiện hơi nhiệt tình.

Diệp Mặc vừa mới bước vào vườn của Tra gia liền cảm nhận được một luồng âm khí, hoặc cũng có thể nói là địa âm sát khí, sống trong một mảnh đất có sát khí nặng như thế, tuyệt đối không phải là một ý hay.

Nhưng cái khiến cho Diệp Mặc thấy lạ chính là, khu nhà họ Tra tuy lớn, nhưng lại không có nhiều người ở, chỉ có mấy người giúp việc lẻ tẻ.

Vả lại những người giúp việc này đều trông rất ốm yếu, rất hiển nhiên là bị ảnh hưởng bởi sát khí.

Xem ra người của Tra gia không sống ở đây, mà nhà cũ Tra gia Giang Nam cũng chỉ là nơi tu luyện của Tra gia mà thôi, nói rõ hơn thì Tra gia không muốn sống ở một nơi sát khí nặng nề như thế.

Cổ võ mà nhà họ Tra tu luyện có liên quan hết địa sát, xem ra họ cũng chẳng tốt lành gì.

Hậu viên của Tra gia bị đồ đạc chặn lại, rõ ràng là không cho phép ai vào, nhưng thần thức của Diệp Mặc lướt qua là biết trong hậu viên không có bất kì người nào đang ở, trừ một số đệ tử Tra gia tu luyện cổ võ ra.

– Cô Đổng, lần trước cô đi mà không nói lời nào, tôi còn chưa biết về thân thế cô, Tra Như Long tôi tạ lỗi với cô trước.

Tra Như Long vẻ mặt hối lỗi nói, nhưng vẻ mặt đó chuyển biến ngay khi đối diện với Diệp Mặc:

– Đây chắc là ông Trần Thanh, xin mời vào.

Nói xong nụ cười của Tra Như Long càng lúc càng tươi, Tra Như Long xem ra chỉ độ chừng năm mươi, khuôn mặt trắng không có râu, đã tu luyện đến hoàng cấp trung kỳ rồi, xem ra vẫn còn chút nội tình.

Diệp Mặc thấy biểu hiện của Tra Như Long, tuy rằng rất nhanh đã hồi phục trạng thái nhiệt tình bình thường, nhưng hắn vẫn thấy được trong một tích tắc ánh mắt kinh ngạc của ông ta lúc nhìn thấy mình.

Tuy mình có hóa trang sơ nhưng lại không đặc biệt, Diệp Mặc khẳng định hóa trang như vậy Như Long nhìn không ra.

Diệp Mặc nghĩ thầm, không ngờ “địa sát” làm việc tỉ mỉ như thế, đến ảnh của Trần Thanh mà cũng gửi qua cho ông ta xem.

Một kẻ có thể tùy tiện đem ảnh sát thủ của cấp dưới mình cho người chủ xem, hoặc cũng có thể nói là để cho sát thủ trong tổ chức của mình gặp mặt người chủ, chỉ có hai khả năng chính là, tên sát thủ đó đã bị tổ chức bỏ rơi hoặc là người chủ và tên sát thủ đó có quan hệ cực kỳ mật thiết.

Xem ra quan hệ của Trần Thanh và Đổng Cầm đã bị tổ chức biết rõ mười mươi, tội nghiệp cho họ còn nghĩ rằng không ai biết được chuyện này.

– Không sai, tôi chính là Trần Thanh.

Cho dù có bị Tra Như Long nhận ra, nhưng cũng đã đến đây rồi, làm thì làm cho trót vậy, đợi lát nữa nếu ông ta không giao “huyết sắc san hô” ra thì tới đó cướp cũng chưa muộn.

Tra Như Long tươi cười, – Tôi là Tra Như Long, hai vị đã ghé thăm chúng tôi, đó là vinh hạnh của nhà họ Tra.

Vừa nói Tra Như Long vừa để Diệp Mặc và Đổng Cầm vào phòng khách.

Diệp Mặc vừa tiến vào thì thần thức đã lập tức dò xét khắp nơi, khi hắn và Đổng Cầm vừa đến cửa thì bị hai tên chặn lại, phòng khách chỉ có ba người.

Ngoại trừ Tra Như Long, còn có hai tên luyện võ thông thường.

Diệp Mặc quan sát một chút, hai tên này không phải là sát thủ.

Nhưng thần thức của Diệp Mặc khi quét xuống đất thì lập tức hiểu ra có chuyện gì, dưới mặt đất là rỗng, phía dưới lòng đất hai bên chỗ ngồi cho khách đều có sát thủ mai phục.

Vả lại Diệp Mặc đã quan sát được hai tên đó chính là sát thủ, thậm chí không phải là hai tên sát thủ tầm thường, họ đều là sát thủ chữ Địa Thần thức của Diệp Mặc lại dò xét khắp nơi, rất nhanh thì phát hiện trên nóc nhà lại có thêm một sát thủ chữ địa, ở cửa ra vào cũng có một sát thủ chữ địa.

Nhưng đáng tiếc những chuyện này Diệp Mặc gặp phải đâu phải lần đầu, nếu muốn ám sát kẻ khác, thì khả năng thành công là rất lớn, nhưng muốn ám sát Diệp Mặc, thì còn kém cỏi quá.

Bố trí nhiều sát thủ như thế để đối phó với mình, “địa sát” đã quá coi trọng mình rồi.

Chẳng lẽ người của “địa sát” đã biết mình giả mạo Trần Thanh? Không thể có chuyện đó được.

Cho dù là Tra Như Long, thì sao khi ông ta nhìn thấy mình mới biết mình không phải là Trần Thanh.

Một khả năng duy nhất chính là biết được hắn sẽ theo dõi Đổng Cầm mà đến đây để cướp “huyết sắc san hô”, bọn sát thủ này chỉ chờ hắn xuất hiện thì ra tay.

Bây giờ Tra Như Long phát hiện hắn không phải là Trần Thanh, chỉ cần động não thêm tí nữa thì có thể biết ngay hắn chính là Diệp Mặc, cho dù hắn có thay đổi dung mạo, thì vẫn bị phát hiện, Diệp Mặc khẳng định là ông ta đã nhìn thấy qua ảnh của mình.

Nhưng nếu đã bị Tra Như Long phát hiện, thì không chừng ông ta sẽ động thủ ngay thôi.

Diệp Mặc ngừng lại ở giữa phòng khách, nhưng không tiến đến chỗ ngồi, một khi hắn ngồi xuống, thì sát thủ sẽ lập tức ra tay, hắn sẽ không thấy được “huyết sắc san hô” nữa.

Điều khiến Diệp Mặc không hiểu chính là, hắn chỉ giết có hai tên sát thủ của “Địa sát” mà thôi, nhưng “Địa sát” sao lại tốn bao công sức để giết hắn như vậy? Diệp Mặc nghĩ ngợi nửa ngày trời vẫn nghĩ không ra, nhưng chỉ có vài tên sát thủ tép riu mà muốn lấy mạng hắn ư? “Địa sát” đã quá xem thường hắn rồi.

Con người Đổng Cầm hết sức cảnh giác, nhìn thấy Diệp Mặc đứng yên, cô liền đứng bên cạnh hắn, không bước tới nữa.

– Hai vị mời ngồi.

Nhìn thấy Diệp Mặc bọn họ vẫn chưa ngồi, Tra Như Long lập tức mời lần nữa.

Diệp Mặc cười mỉm:

– Ông Tra, tôi và Đổng Cầm đến để phụ trách việc “huyết sắc san hô”, tuy nó quan trọng với nhà họ Tra nhưng cũng quan trọng đối với chúng tôi, bây giờ “huyết sắc san hô”có ở đây chứ?

Diệp Mặc biết rằng hắn không nên nói như thế, nhưng dù sao cũng bị lộ tẩy rồi, hắn cũng không cần phải che dấu nữa, cần phải sớm nhìn thấy “huyết sắc san hô” mới là chuyện chính, nếu như “huyết sắc san hô” đang ở trong tay nhà họ Tra thì án mạng của nhà họ Kiều nhất định là có liên quan đến nhà họ Tra.

Quả nhiên khi Diệp Mặc nói ra những lời đó, thì Đồng Cầm đã ý thức được.

Lời của Diệp Mặc rõ ràng là muốn đối phương nghi ngờ.

Thân phận bây giờ của họ không có quyền hỏi về “huyết sắc san hô”, nhưng Diệp Mặc đã nói ra.

Với sự thông minh của hắn thì không lý nào hắn sẽ nói như thế, lý do duy nhất là hắn ta biết thân phận của mình đã bị lộ.

Tuy Đổng Cầm không biết mình đã làm gì để bị phát hiện, nhưng hiện giờ cô đã ở cùng phe với Diệp Mặc, nên cũng lập tức nói:

– Không sai, tôi mới nhận được lệnh cấp trên, bảo chúng tôi đến để bảo vệ “huyết sắc san hô” cho nên tôi muốn khẳng định là “huyết sắc san hô”vẫn còn.

Diệp Mặc ngầm gật đầu, Đổng Cầm thật thông minh, cô đã hiểu ý hắn, nói chuyện như thế có vẻ hơi thẳng thắn quá, nhưng như thế mới có cơ hội nhìn thấy “huyết sắc san hô”.

– Được, xin mời ngồi, tôi lập tức bảo người đem “huyết sắc san hô” ra cho hai vị kiểm tra.

Tra Như Long nói xong thì lập tức bảo với người phía sau:

– Anh hãy đem “huyết sắc san hô” ra đây.

Chẳng có chút lo lắng nào bị người khác biết được nhà họ Tra chính là hung thủ tiêu diệt nhà họ Kiều, vả lại khẩu khí không hề chứa đựng sự nghi ngờ Diệp Mặc.

– Xin mời hai vị ngồi.

Tra Như Long lại nói với Diệp Mặc và Đổng Cầm.

Diệp Mặc đương nhiên là biết có sát thủ mai phục hai bên, hắn cười lạnh lùng, đến bên cạnh chiếc ghế và ngồi xuống.

Tra Như Long thấy cử chỉ của Diệp Mặc, ánh mắt lộ vẻ vui mừng, Diệp Mặc làm như không để ý, đồng thời khi hắn ngồi xuống, thì phi kiếm của hắn đã men theo chân ghế luồng xuống đất.

Tên sát thủ mai phục Diệp Mặc, vẫn chưa kịp động thủ, thì bị Diệp Mặc dùng phi kiếm bêu đầu, thậm chí đến trùng độc trong cơ thể cũng chưa kịp chạy thoát.

Diệp Mặc giết chết tên sát thủ dưới chỗ ngồi của mình, phi kiếm dưới sự khống chế của hắn, trực tiếp giết chết tên sát thủ đối diện ngồi phía dưới của Đổng Cầm.

Hai tên sát thủ đã bị Diệp Mặc giết chết trong khi Diệp Mặc và Đổng Cầm ngồi xuống.

Cứ cho là như thế, phi kiếm của Diệp Mặc vẫn chưa ngừng, hắn tiếp tục khống chế phi kiếm với thế lôi vũ giết chết tên sát thủ ngoài cửa, sau đó phi kiếm dịch khỏi mặt đất trực tiếp dưới sự khống chế của Diệp Mặc như một đường sáng trắng, giết chết tên sát thủ trên nóc nhà.

Bốn tên sát thủ đã bị Diệp Mặc giết chết chỉ trong một thời gian ngắn, thậm chí còn không kịp kêu một tiếng.

Diệp Mặc cười thầm, trước mặt thực lực thì bất cứ sự mai phục nào cũng đều vô ích.

Nhưng khi Diệp Mặc thu hồi phi kiếm, sắc mặt hơi trắng bệch, dù gì thì cũng đã giết liên tiếp bốn người rồi, vả lại còn cực kỳ nhanh chóng nữa.

Khống chế biên độ của phi kiếm hơi thần tốc, khiến chân nguyên của hắn bị tổn thất.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 295: Nguy Hiểm

Nguy Hiểm

N

hưng điều này cũng làm cho Diệp Mặc trở lên cảnh giác hơn.

Mặc dù hắn là người Tu Chân, Tiên Thiên chiếm ưu thế, nếu phải đối mặt với sự bao vây của rất nhiều người.

Phi kiếm của hắn tuy rất lợi hại nhưng cũng không thể chịu nổi nhiều người.

Đến một ngày chân nguyên của hắn dùng hết thì cũng chính là lúc hắn lâm vào bước đường cùng.

Diệp Mặc cũng biết chân nguyên hôm nay dùng nhiều như vậy cũng có liên quan tới bốn tên sát thủ này.

Nếu bốn tên sát thủ này đứng trước mặt của hắn thì có lẽ hắn cũng không dùng nhiều chân nguyên như vậy.

Nhưng đây cũng không phải là kiếm cớ.

Tra Như Long nhìn thấy Diệp Mặc và Đổng Cầm ngồi xuống, trong mắt lộ ra chút vui mừng, y lập tức cười ha ha:

– Nào, để tôi rót trà…

Vốn ở trong ám hiệu, Tra Như Long phải nói ra bốn chữ này, tiếp theo chờ cho sát thủ động thủ, y sẽ đứng bên cạnh hỗ trợ.

Nhưng sau khi yn nói xong ám hiệu rót trà thì lại không có chút động tác gì cả.

Thoáng qua một chút, sắc mặt Tra Như Long có vẻ khó coi, chuyện gì xảy ra thế này? Lẽ nào người này thực sự là địa sát hay sao? Không đúng.

Người mạo nhận Trần Thanh trong đó rất giống Diệp Mặc.

Diệp Mặc đương nhiên là biết những suy nghĩ của Tra Như Long.

Thần thức của hắn nhìn chằm chằm vào cái tên đi ra ngoài lấy “Huyết sắc san hô” kia.

Quả nhiên là sau khi y đi vào cổng sau vẫn cứ đi một mực về phía trước, biến mất rất nhanh trong phạm vi thần thức của hắn.

Tra Như Long đứng ngồi không yên.

Thấy Diệp Mặc nhìn y nên trong lòng thấy sốt ruột.

Đang lúc Diệp Mặc cho rằng “Huyết sắc san hô” đã không còn ở nhà Tra gia nữa, thậm chí lúc biết người của địa sát lấy đi, trong thần thức của hắn đã xuất hiện kẻ đi lấy Huyết sắc san hô.

Bên cạnh gã đàn ông đó còn có hai người tu luyện võ công của cổ võ đi cùng.

Một người cao nhất trong đó chính là trong tu vi Huyền cấp.

Diệp Mặc thấy gã đàn ông kia ôm trong lòng ngực một chiếc hộp ngọc rất to.

Trong lòng vui mừng, không ngờ đó là Huyết sắc san hô.

Thời điểm hắn tới nhà Tra gia cũng thật là đúng lúc.

May mắn đúng là sẽ không tới nếu cứ cứng nhắc dùng vũ lực chỉ gây rút dây động rừng.

Chưa chừng Huyết sắc san hô lại bị chuyển đi đâu rồi ấy chứ.

Thật nhanh chóng.

Ba người đã đến phòng khách.

Diệp Mặc không chờ cái gã đàn ông đang ôm Huyết sắc san hô giao lại cho Tra Như Long, liền đứng dậy nhận lấy.

Diệp Mặc mở chiếc hộp ngọc ra, quả nhiên trong đó là một nhánh huyết sắc san hô đỏ như máu.

Việc bảo quản có vẻ cũng không tồi.

Hắn thở phào nhẹ nhõm.

Tuy không phải là thuận lợi cho lắm nhưng Huyết sắc san hô này cuối cùng cũng đã trong tay hắn.

Thấy Huyết sắc san hô thực đã ở trong tay Diệp Mặc rồi, sắc mặt Tra Như Long lại trở lên khó coi, thậm chí nghi ngờ Địa Sát đã lừa y một phen.

Diệp Mặc lập tức thu lại Huyết sắc san hô, vật đã vào trong tay hắn thì không thể lấy ra được.

– Anh, anh cất Huyết sắc san hô ở đâu rồi?

Tra Như Long ngây người ra một hồi lâu mới phát hiện ra là không nhìn thấy chiếc hộp ngọc to ấy nữa.

Chiếc hộp ngọc to như vậy tùy iện là không thấy đâu, Tra Như Long lập tức hoảng hốt vô cùng.

Diệp Mặc thản nhiên nói:

– Chúng tôi đến lấy Huyết sắc san hô.

Huyết sắc san hô ông đã đưa cho tôi chứng tỏ ông làm cũng không tồi.

Tôi đi đây, xin cáo từ.

Nói xong liền đứng dậy và chuẩn bị đi ra ngoài.

Đổng Cầm thấy vậy vội vàng đi theo.

– Đứng lại.

Tra Như Long nóng nảy, lập tức quát.

Diệp Mặc quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Tra Như Long:

– Tra tiên sinh, còn chuyện gì nữa vậy? Tuy ông phái người ám sát tôi, nhưng nhìn thấy Huyết sắc san hô như thế này thì tôi cũng không tính toán nữa.

Nếu ông không biết điều đừng trách tôi qua cầu rút ván nhé.

– Anh, anh biết à.

Tra Như Long giờ mới hiểu từ đầu tới cuối, Diệp Mặc vốn biết mình nhận ra hắn.

Người của Địa Sát bây giờ đều không động thủ nữa, Tra Như Long đã nghi là mình bị bẫy rồi.

Nghĩ đến đây, Tra Như Long liền nhấn chiếc chuông ở dưới mặt bàn, chỉ mới có vài phút thôi, thần thức của Diệp Mặc đã quét hết một lượt các trạm gác ngầm trong sân của Tra gia đều đang lần lượt tiến vào phòng khách.

Thật nhanh chóng, Diệp Mặc và Đổng Cầm bị hơn hai mươi người vây quanh.

Thậm chí còn có tới năm người là ở tu vi Hoàng Cấp, còn hai người là ở tu vi Huyền Cấp.

Trong một thành phố hiện đại này, có một lực lượng hùng hậu thế này thì có thể đạt được tất cả rồi.

Đổng Cầm vốn còn đang kinh ngạc vì không biết Diệp Mặc giấu Huyết sắc san hô to như vậy đi đâu rồi.

Bây giờ lại nhìn thấy nhiều cao thủ như vậy đang bao vây quanh hai người họ, sắc mặt liền trắng bệch ra.

Cô ấy không phải là đồ ngốc, bất kỳ ai trong số những người này, nếu không phải là bằng cách ám sát thì cô đều không phải là đối thủ của chúng.

Huống hồ ở đây còn có tới hơn hai mươi người.

– Đưa huyết sắc san hô ra đây, ta sẽ tha cho các người đi.

Bây giờ Tra Như Long đang nghi ngờ liệu người của Địa Sát có phải toàn là quỷ không, đến cả bốn tên sát thủ cũng không hề động thủ, cả đến mạt cũng che kín hết lại.

Ông ta không nhận ra ai tuy ông ta phải giết Diệp Mặc nhưng lại không biết Diệp Mặc đã mang Huyết sắc san hô đi đâu mất rồi.

Cho nên trước khi không thấy Huyết sắc san hô thì ông ta cũng sẽ không động thủ.

Diệp Mặc nhìn Tra Như Long nói:

– Tôi có chút thắc mắc đó là sao Địa sát lại phải lấy lại Huyết sắc san hô giao cho ông? Thậm chí còn phái người giúp ông nữa.

Bốn tên sát thủ kia không cần chờ tới nữa, tôi đã giết hết chúng rồi.

– Anh giết lúc nào chứ.

Tra Như Long nói theo bản năng.

Diệp Mặc cười nhạt, không nói tiếng nào.

Tra Như Long bây giờ mới thấy những suy đoán của mình là sai lầm.

Địa sát không hề cấu kết với Diệp Mặc.

Chỉ là không biết Diệp Mặc giết bốn tên sát thủ ấy lúc nào.

– Anh hãy đem Huyết sắc san hô ra đây cho tôi xem, hoặc là đặt nó ở trên bàn thì tôi lập tức sẽ nói cho anh biết tại sao.

Tra Như Long sắc mặt trở lên vô cùng khó coi.

Nói xong, trên mặt Tra Như Long hiện ra vẻ thâm độc – Nếu anh không nói thì dù anh có thể thoát ra khỏi nhà của Tra gia thì tôi cũng sẽ giết sạch người nhà của anh.

Tôi có thể tiêu diệt Kiều gia, hủy hoại Diệp gia nhà anh.

Còn Ninh Khinh Tuyết tôi sẽ giữ lại cô ta làm trò tiêu khiển cho mình.

Ánh mắt Diệp Mặc lạnh lùng, vốn hắn không hề có ý định giết hết, nhưng Tra Như Long đã khiêu khích hắn như vậy, Tra Như Long đã chạm tới phần đối nghịch lại của hắn rồi.

Thấy ánh mắt Diệp Mặc lạnh như băng, Tra Như Long thấy cả người như run lên.

Dường như ông ta cảm thấy bản thân đã làm chuyện gì đó ngu xuẩn.

Quả nhiên Diệp Mặc nói lạnh tanh:

– Tên họ Tra kia, ông đã thành công chọc giận tôi rồi.

Được, hôm nay tôi sẽ giết hết sạch người nhà họ Tra.

– Nói khoác.

Lúc này, tên bảo vệ Huyết sắc san hô, người Huyền cấp của cổ võ nhìn Diệp Mặc, sau đó nói với Tra Như Long:

– Chủ nhân, dù hắn giấu Huyết sắc san hô ở đâu thì cũng sẽ không thể rời khỏi phòng này.

Chúng ta chỉ cần giết hắn đi, cho dù phải đào ba thước đất cũng nhất định sẽ tìm ra, hà tất phải nhiều lời với hắn.

Hơn nữa, tôi cũng không tin là lột từng mảnh da của hắn thì hắn cũng sẽ không nói lời nào.

Nói xong, y lập tức nhìn Diệp Mặc chằm chằm, ánh mắt đằng đằng sát khí.

Ánh mắt Tra Như Long chợt lóe sáng lên.

Trong lòng y cho rằng người vừa nói như vậy cũng rất có lý.

Dù Diệp Mặc rất lợi hại nhưng hôm nay chỉ cần giết được hắn là được rồi.

Nghĩ vậy y lập tức gật đầu nói:

– Cùng lên đi, giết hắn cho ta.

Ta không tin Huyết sắc san hô có thể chạy ra khỏi phòng này.

Hơn hai mươi người xung quanh nghe Tra Như Long nói liền lập tức cùng nhau nhào tới.

Những người này tu luyện đều là ám sát và có quan hệ với cổ võ, còn chưa tiếp cận thì đã có cảm giác một loại gió âm đang tới.

Đổng Cầm ngay lập tức bị gió âm ấy làm cho cả người phát run, thậm chí cả mặt cũng trắng bệch cả ra.

Nhưng Đổng Cầm lại lập tức phát hiện ra rằng, đòn tấn công của những người này không thể chạm vào được người cô.

Dường như có cái gì đó vô hình ngăn chúng lại.

Diệp Mặc lại xuất ra một trường đao của Biên Pha, trường đao cắt ngang xuống dưới, xung quanh ánh lên tia chớp hồng.

Chỉ trong vài phút thôi mà hai mươi mốt người bao vây xung quanh Diệp Mặc và Đổng Cầm chỉ chừa lại người Huyền Cấp nói lúc đầu, nhưng một cánh tay trên người y đã bị chém đứt xuống.

Lúc này y cứ ngơ người ra.

Cho tới bây giờ y cũng không nghĩ là một cao thủ Huyền cấp như mình cùng với nhiều người bao vây xung quanh một người trẻ tuổi như vậy trong nháy mắt gần như đã bị tiêu diệt sạch.

Tra Như Long nhìn những thi thể tanh máu khắp phòng, mặt trắng như tờ giấy.

Y biết Diệp Mặc lợi hại, nhưng không ngờ rằng lại lợi hại tới mức như vậy.

Y phải làm thế nào để Tra gia được sống sót bây giờ.

Sớm nghe nói Tống gia vì uy hiếp Ninh Khinh Tuyết nên đã bị Diệp Mặc giết hết.

Y không ngờ mình lại đi theo vết xe đổ của người khác.

Y cứ cho rằng Tống gia sao có thể bì được với Tra gia chứ.

Nhưng sự thật đã chứng tỏ y sai rồi.

Lúc này y mới hối hận.

Nhưng trên thế giới này không có bất cứ một sự hối hận nào đáng nói.

– Anh rốt cuộc đã ở tu vi gì vậy? Chẳng lẽ anh đã thành một cao thủ của Địa cấp?

Tên Huyền Cấp bị Diệp Mặc chém đứt một cánh tay, trong mắt đầy hoảng sợ, run rẩy hỏi.

Y và Tra Như Long không hề chú ý đến cái trường đao đến như thế nào.

Chỉ đến khi Diệp Mặc thu trường đao về thì cả hai người mới chợt tỉnh ngộ ra.

Trường đao của Diệp Mặc đã đâu mất rồi và hắn đã lấy nó ra từ đâu.

Đổng Cầm vẫn ngây người tới bây giờ mới phản ứng.

Nhìn thấy thi thể và máu tanh chất đầy cô không kìm nổi sự sợ hãi, chạy qua một bên, bắt đầu nôn thốc nôn tháo.

Cô cũng đã giết người nhưng đều là ám sát, chưa bao giờ nhìn thấy tình huống chết chóc tanh máu tới thế này.

Diệp Mặc không quan tâm tới Đổng Cầm mà lạnh lùng nhìn chằm chằm Tra Như Long nói:

– Trả lời tôi hai câu hỏi.

Thứ nhất, Tra gia các người tại sao lại muốn ám sát tôi.

Thứ hai, Địa sát tại sao lại phải để Huyết sắc san hô tại nhà Tra gia chứ? Nếu ông không nói, tôi sẽ tìm những người còn lại của nhà Tra gia đem giết sạch.

Sửng sốt một hồi lâu, Tra Như Long bỗng cươi ha hả:

– Anh sẽ đi giết sao? Tôi chờ anh tìm những người còn lại của Tra gia để giết đấy.

Đi đi.

Ha ha ha.

Điên rồi?

Diệp Mặc lập tức lập tức dùng một quyền đánh trúng Tra Như Long, rồi lại quay đầu lại giết nốt tên sát thủ Huyền cấp cụt tay.

Sau đó mới lại hỏi lại hai câu hỏi vừa mới hỏi.

Tra Như Long mặt có chút thừ ra.

Tuy nhiên đối mặt với câu hỏi của Diệp Mặc, y cũng trả lời rất nhanh:

– Là Âu Phong muốn giết anh, hắn lấy pháp khí Ngọc Nữ Bàn của nhà Tống gia, rồi tới nương nhờ nhà Tra gia chúng tôi.

Một trong hai điều kiện của hắn là giết chết Diệp Mặc.

Điều kiện thứ hai là tôi sẽ giới thiệu hắn đi tới một Ẩn Môn.

Tôi giới thiệu hắn tới Địa Sát đồng thời đem Ngọc Nữ Bàn tặng cho Địa Sát.

Mục đích của tôi chỉ cần Huyết sắc san hô mà thôi.

Diệp Mặc lại hỏi lại một lần nữa:

– Nếu Huyết sắc san hô là Tra gia các người cướp được, còn Ngọc Nữ Bàn là do Âu Phong tặng cho Tra gia nhà người thì tại sao phải đưa Huyết sắc san hô tặng cho Địa sát chứ?

– Bởi vì Vân gia này rất ngờ nghệch.

Bọn chúng mời Địa Sát ra tay đối phó với Kiều Cương khiến chuyện của Huyết sắc san hô bị Địa Sát biết được.

Địa Sát cam đoan sẽ không để chuyện của Huyết sắc san hô lộ ra ngoài.

Hơn nữa cũng sẽ không ra tay để cướp lấy Huyết sắc san hô và thù lao chính là Ngọc Nữ Bàn.

Tra Như Long thẫn thờ trả lời.

Hóa ra là như vậy.

Diệp Mặc lập tức liền hiểu ra rằng, chỉ cần Ẩn Môn không ra tay thì đúng là không có người nào có thể cướp đi Huyết sắc san hô.

Nếu như Tra gia không hy sinh Ngọc Nữ Bàn, vậy thì bọn họ vốn sẽ không có cách nào giữ được Huyết sắc san hô.

– Người của Tra gia bây giờ đang trốn ở đâu?

Diệp Mặc tuy sẽ không thực sự đi giết hết nhưng bây giờ, dù sao thì hắn và Tra gia cũng là tử thù, nhất định phải biết rõ ràng.

Tra Như Long lại trả lời:

– Tra gia chúng tôi không có thân nhân nữ vì Tra gia thuộc vào chỗ Âm sát.

Cổ võ của Tra gia chỉ có thể cho nam nhân tu luyện.

Sau khi sinh nở một ngày, người phụ nữ càng bị Âm sát quấy nhiễu và không thể sống sót được.

Diệp Mặc không biết nói gì.

Không ngờ rằng đây lại là một gia tộc như vậy.

Không đúng, Diệp Mặc bỗng nghĩ đến một vấn đề mấu chốt.

Hắn bây giờ càng nguy hiểm hơn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box