1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 451 : Mẫu Thân (c2251-c2255)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 451 : Mẫu Thân (c2251-c2255)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2251: Mẫu Thân

Mẫu Thân

C

ơ Tâm Dật trong lòng thầm than một tiếng, cô biết vô luận là cô hay là Thần Nữ Thánh Môn phía sau cô, lúc này ở trong mắt Diệp Mặc đều chẳng là gì cả.

Nếu như nói trước đây Thần Nữ Thánh Môn còn có thể được nhiều người ủng hộ tại Thánh đạo giới, hiện tại Diệp Mặc đứng ra tùy tiện nói bất kỳ câu nào, nói không chừng tất cả mọi người ở Thánh đạo giới sẽ đi vây công Thần Nữ Thánh Môn.

Uy vọng thế này, hoàn toàn không cách nào so sánh được.

Nói cách khác, Diệp Mặc muốn tiêu diệt Thần Nữ Thánh Môn, thậm chí không cần tự mình động thủ, chỉ cần một câu nói là được.

Cũng may Diệp Mặc người này ân oán rõ ràng, còn không giấu diếm công lao của Thánh nữ Thanh của Thần Nữ Thánh Môn.

– Diệp tông chủ có việc gì xin cứ hỏi, Cơ Tâm Dật biết thì sẽ nói hết.

Cơ Tâm Dật nghĩ ra một điểm này, thẳng thắn ngồi xuống, đúng mực đáp.

Diệp Mặc gật đầu rồi cũng ngồi xuống, suy nghĩ một cút rồi nói:

– Trước đây tại Ngục Môn Sơn của Thần Nữ Thánh Môn ta đã thấy mấy khúc xương trắng, còn thấy một sợi xích dùng Thiên La Tinh Thiết luyện chế.

Hiện tại ta rất muốn biết đây là chuyện gì, mong Cơ tông chủ giải thích nghi hoặc.

Cơ Tâm Dật trong lòng cả kinh, cô nghĩ không ra chuyện Diệp Mặc muốn hỏi vậy mà lại là chuyện của Thần Nữ Thánh Môn.

Cô trầm mặc hồi lâu, rồi mới mang theo một chút khàn khàn nói rằng:

– Đây vốn là chuyện nội bộ của Thần Nữ Thánh Môn ta, nhưng Thần Nữ Thánh Môn ta đối với Diệp tông chủ có nhiều mạo phạm, cho nên ta bằng lòng trả lời câu hỏi này của Diệp tông chủ.

Diệp Mặc không nói gì, thậm chí thoáng có chút chờ mong.

Hắn rất muốn biết mấy bộ xương trắng kia có quan hệ gì với hắn, hắn vì sao sau khi nhìn thấy lại có một cảm giác bi thương.

Cơ Tâm Dật điều chỉnh tâm tư trong lòng một chút, lúc này mới chậm rãi nói:

– Thần Nữ Thánh Môn ta, thần nữ vẫn lấy trinh tiết là thần thánh, không thể có nửa phần vấy bẩn, cho nên trong Thần Nữ Thánh Môn ta, trinh tiết của thần nữ là quan trọng nhất.

Một thần nữ thông thường trinh khiết đều quan trọng như thế, trong Thánh Môn ta trinh tiết của Thánh nữ càng thánh khiết không gì sánh được.

– Nhưng cũng không phải tất cả mọi chuyện đều có thể như mình nghĩ, Thánh nữ đời thứ bảy mươi ba của Thần Nữ Thánh Môn ta – Nguyễn Thụy Tú vốn tài sắc kinh người, thậm chí là có căn cơ thăng cấp Hỗn Nguyên.

Thế nhưng Nguyễn Thụy Tú vậy mà lại thất thân trong một lần rời khỏi Thánh Môn tôi luyện, hơn nữa cô ta còn không chịu nói ra gã đàn ông đã khiến cô ta thất thân.

Kết quả bị tổ sư nhốt trong Ngục Môn Sơn, chịu hình phạt Âm Hỏa thiêu đốt.

– Một đám không hề có nhân tính giả làm ni cô, bản thân không có cha mẹ là từ tảng đá nhảy ra sao? Ta nhổ vào!

Diệp Mặc không chút khách khí mắng.

Thần Nữ Thánh Môn muốn bảo vệ trinh tiết cũng không phải không được, nhưng vì mất đi trinh tiết, mà bị Âm Hỏa thiêu đốt vô số năm, hành động này của Thần Nữ Thánh Môn, Diệp Mặc cực kỳ khinh thường.

Nhiều nhất là trách phạt một trận, sau đó đuổi ra khỏi sơn môn mà thôi, bị Âm Hỏa thiêu đốt vô số năm, cho dù là một Đạo Nguyên Thánh Đế dưới loại hành hạ vô nhân tính này, cũng không thể nào trường kỳ chịu đựng được.

Cơ Tâm Dật nghe thấy Diệp Mặc mắng to, biến sắc, nhưng cuối cùng trong lòng vẫn thầm than một tiếng, biết làm sao được hình thức không mạnh bằng người khác, Diệp Mặc muốn nói như thế nào thì nói như thế ấy, chẳng lẽ cô còn có thể đứng lên phản khánghay sao?

Diệp Mặc châm chọc nhìn chằm chằm Cơ Tâm Dật nói rằng:

– Phải chăng ngươi cảm thấy không có năng lực phản kháng ta? Trước đây Thần Nữ Thánh Môn giam giữ Nguyễn Thụy Tú tại Ngục Môn Sơn dùng Âm Hỏa thiêu đốt, có nghĩ tới Nguyễn Thụy Tú có thể phản kháng hay không? Nhớ kỹ, mình không muốn thì đừng đẩy cho người khác.

Cơ Tâm Dật biết, cô tranh luận những thứ này cùng Diệp Mặc cũng không có bất kỳ tác dụng gì, chỉ tự mình nói rằng:

– Thụy Tú Thánh nữ dưới Âm Hỏa thiêu đốt của Ngục Môn Sơn, vậy mà không để ý tổ sư nghiêm phạt, vẫn sinh hạ một đứa con gái.

Để bảo vệ con gái của mình, Thụy Tú Thánh nữ đầu tiên là tiêu hao hết sức sống, sau đó lại liều mạng thiêu đốt thọ mệnh, máu huyết xé mở hư không, để cho tỳ nữ của cô ta là Nguyễn Tuệ Vân mang theo con gái rời khỏi Thần Nữ Thánh Môn.

Ta có thể biết được cũng chỉ có những điều này, về phần Nguyễn Tuệ Vân đi nơi nào, Thần Nữ Thánh Môn cũng không có người nào biết được.

– Ngươi có chân dung Thụy Tú Thánh nữ không?

Diệp Mặc lại hỏi.

Cơ Tâm Dật gật đầu, lấy ra một miếng ngọc giản còn trống, khắc họa một bức chân dung vào rồi giao cho Diệp Mặc.

Thần thức Diệp Mặc quét vào trong ngọc giản, chân dung trong ngọc giản là một cô gái cực đẹp.

Diệp Mặc vậy mà lại có cảm giác có một chút quen thuộc, hình như ở nơi nào đó hắn đã gặp qua bức chân dung này.

Thấy Diệp Mặc chỉ cau mày cũng không nói lời nào, Cơ Tâm Dật biết điều không có nhiều lời.

Một lúc lâu sau, Diệp Mặc bỗng nhiên chấn động, rốt cục hắn đã nhớ ra chân dung này là ai rồi, trước đây tropng phủ của Táp Không Đại Đế hắn đã dẫn đi một cô gái tên là Củng Linh Tú.

Linh Tú để lại ahi cái chân dung cho hắn, một chân dung chính là mẫu thân kiếp trước của hắn, còn một cái là Ngưng Ti tiên tử hầu hạ mẫu thân hắn. (Nếu như quên đoạn này, bạn có thể xem lại chap 1969 – Kiếp trước)

Mẫu thân hắn rất giống Thụy Tú Thánh nữ, lẽ nào Thụy Tú Thánh nữ là thân nhân của hắn hay sao? Diệp Mặc nghĩ tới đây, lập tức liền nhớ lại trước đây Linh Tú nói:

“… Ngưng Ti nuôi ngươi từ nhỏ tới lớn, đối với ngươi đã có cảm tình, cô sợ ngươi ở Tu chân giới sẽ bị thiệt, muốn xuống dước chăm sóc ngươi.

Đêm đó Ngưng Ti liền rời khỏi phủ Táp Đế, từ đó về sau ta không có tin tức gì của cô ấy nữa.”

Sau khi mình bị Táp Không Đại Đế ném vào Tu chân giới, Ngưng Ti đã đi tìm hắn.

Diệp Mặc nghĩ đến kiếp trước mình vì bị Táp Không Đại Đế nhét vào Đông Huyền châu, thần thức của hắn lập tức đã xuyên qua tầng tầng ranh giới, trực tiếp rơi vào đại lục Lạc Nguyệt.

Thành Mặc Nguyệt vẫn vậy, tại thành Mặc Nguyệt Diệp Mặc thấy rất nhiều người quen, Ninh Tư Sương, Mục An, Lý Tam Đao…

Thế nhưng Diệp Mặc rất nhanh liền kích động đứng lên, hắn thấy Ngưng Ti, tuy rằng Ngưng Ti già đi một ít, thế nhưng dung mạo vẫn như cũ, giống y hệt như chân dung trong thủy tinh cầu mà trước đây Linh Tú đã cho hắn.

Linh Tú nói Ngưng Ti vì tìm hắn, đã cố ý đi Tu chân giới.

Diệp Mặc không biết Ngưng Ti là thế nào đi Tu chân giới, hắn biết một Đại Tiên muốn đơn độc đi Tu chân giới đã vô cùng khó khăn rồi.

Thế nhưng hắn nếu như đã nhìn thấy Ngưng Ti, điều đó đã nói lên rằng Ngưng Ti thật sự đã làm được.

Nhưng lúc này kí tức của Ngưng Ti mịt mờ tán loạn, sức sống không ngưng tụ, tua như bất cứ lúc nào và ở đâu cũng đều có thể tiêu tán đi vậy.

Cô ấy đơn độc một mình ở chỗ một chân núi linh khí thiếu thốn, cùng sinh sống với người phàm trần trong thôn trang xa xôi, hơn nữa còn tương đối hẻo lánh.

Thấy Ngưng Ti đứng ở trước gian nhà nhìn bầu trời xa xăm không nhúc nhích, Diệp Mặc liền biết cô hẳn là đã biết mệnh mình không còn được bao lâu rồi.

Diệp Mặc lúc này sao còn có thể tiếp tục ở lại đây, hắn trực tiếp truyền âm cho Tần Tuyền Ki.

– Ta phải rời khỏi Thánh Đạo Tông một thời gian ngắn, Thánh Đạo Tông cùng Thánh đạo giới giao cho các ngươi.

Nói xong, Diệp Mặc đã một bước sải ra, biến mất trong điện tiếp khách không còn vết tích.

Tần Tuyền Ki biết Diệp Mặc muốn đi tìm Thế giới sơn, đối với lời Diệp Mặc nói cũng không hề thấy kỳ quái, tranh thủ thời gian khom người nói rằng:

– Vâng, tông chủ.

Cơ Tâm Dật đứng lên, khiếp sợ nhìn nơi Diệp Mặc biến mất, cô tuy rằng tu vi không tới đâu, thế nhưng ánh mắt thì vẫn có, há có thể nhìn không ra Diệp Mặc mới vừa rồi là một bước xuyên qua hư không? Ngay cả xé rách cũng không cần, chỉ cần một bước là có thể bước qua hư không, thế này thì tu vi phải lớn tới đâu?

Giang Liên Phong thật ra là một vùng gồm những dãy núi lớn nhưng thấp, chỉ có điều là ở giữa một dãy núi lớn thấy này có một ngọn núi cực cao gọi là Giang Liên Phong.

Giang Liên Phong có thừa thãi linh thảo, thậm chí còn có thể tìm được một ít linh thảo đẳng cấp tốt.

Cho nên thôn dân sống ở phụ cận nơi này đơn giản gọi trọn cả dãy núi này cũng là Giang Liên Phong.

Giang Liên Phong mặc dù có linh thảo, thế nhưng chỉ giới hạn tại một chỗ, hơn nữa linh thảo đẳng cấp tốt chỉ là đối với người phàm tục bình thường mà thôi.

Đối với tu sĩ mà nói, linh thảo ở đây căn bản là không đáng nhắc tới, chớ đừng nói chi là ở đây linh khí thiếu thốn.

Thế nhưng phía trước Giang Liên Phong còn có một con sông lớn cực dài, con sông lớn này nối liền với ngọn núi, hình thành một mãnh đất đai màu mỡ.

Đương nhiên, màu mỡ chỉ là đối với người phàm trần mà thôi.

Cũng chính bởi vì nơi này sông núi liền kề, nên mới được gọi là Giang Liên Phong.

Tại một chỗ tương đối hẻo lánh của Giang Liên Phog, có mấy gian nhà bằng cỏ tranh.

Thôn dân ở phụ cận lại trước nay chưa từng biết tại Giang Liên Phong còn có mấy gian nhà cỏ tranh như vậy, bởi vì mấy gian nhà có tranh này đều bị cấm chế ẩn giấu đi, người thường căn bản là nhìn không thấy.

Lúc này một phụ nữ trung niên đang yên lặng đứng ở trước gian nhà cỏ tranh, chăm chú nhìn vào hư không, tựa như đang hồi tưởng lại những chuyện cực kỳ xa xưa.

– Tiền bối…

Diệp Mặc đứng phía sau người phụ nữ trung niên này một hồi lâu, người phụ nữ trung niên này không hề phát hiện.

Diệp Mặc cảm thụ được trên người nàng đã không còn chút tu vi nào, trong lòng thương cảm thở dài, đồng thời run giọng kêu lên.

Người phụ nữ trung niên này đột nhiên xoay người, khi nàng nhìn thấy Diệp Mặc, trong nháy mắt liền sững lại, một hồi lâu mới rơi lệ đầy mặt thì thào lẩm bẩm:

– Ấu Nhi… đại nạn của ta rốt cục đã đến…

Diệp Mặc lập tức hiểu ý trong lời Ngưng Ti nói, nàng không có tu vi, cho là đại nạn của mình đã đến, nên mới xuất hiện ảo giác.

Giờ khắc này Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên dâng lên cảm giác bi thương, hắn và Ngưng Ti không có quan hệ gì.

Ngưng Ti nuôi hắn lớn, đồng thời cũng chăm sóc mẫu thân hắn, thậm chí sau khi biết được hắn bị Táp Không đá xuống Tu chân giới, cũng muốn dùng hết mọi biện pháp đi tới Tu chân giới.

Với tu vi Đại Tiên của Ngưng Ti, cho dù là thêm vài vạn năm nữa cũng là vô ích, mà nàng đến Tu chân giới, lúc này mới hơn một nghìn năm, thọ nguyên cũng đã tiêu hao hầu như không còn.

So ra thì, công ơn nuôi dưỡng này, cái ơn bảo vệ to lớn này, chỉ đơn giản có thể báo đáp được sao?

– Mẹ nuôi, đây không phải là mơ, con tới tìm người, con tới trễ, con thực sự là Diệp Mặc…

Trái tim Diệp Mặc trong thời khắc này bị cảm giác thân tình thắm thiết này bóp cho nát bấy, Hỗn Nguyên Đạo Vận cũng không cách nào ngăn cản nỗi thương cảm hiện giờ của hắn.

Hắn chứng là Đạp có tình, hắn là một người sống sờ sờ có máu có thịt, dù cho là Hỗn Nguyên, hắn vẫn không cách nào dứt bỏ được tình thân.

Ngay cả hình bóng mẫu thân trong thủy tinh cầu cũng dần dần mờ nhạt đi, chỉ có hình ảnh Ngưng Ti đang càng ngày càng rõ ràng.

Mà hắn kêu lên “Mẹ nuôi”, càng tự nhiên mà thành, không có đi làm bất luận tư tưởng gì cả.

Ở trong lòng hắn “Mẹ nuôi” chính là mẫu thân, thay thế mẫu thân vì hắn mà làm tất cả.

Trong đầu hắn dần hiện ra giọng nói của Ngưng Ti thê thiết như tiếng than Đỗ quyên:

– Táp đế đại nhân, van cầu người tha cho Ấu Nhi…

Dần hiện ra hình ảnh Ngưng Ti lăn xuống bậc thang, vẫn ôm hắn vào trong ngực bảo vệ.

Hắn đến Tu chân giới, “Mẹ nuôi” sợ hắn bị tổn hại, vẫn hao hết tu vi đuổi tới.

Trừ mẫu thân, còn có ai ôm ấp loại tình cảm vô tư như thế này?

Diệp Mặc vậy mà không biết lúc nào mà mình đã rơi lệ đầy mặt, giờ khắc này, hắn cũng không thể đứng thẳng được nữa, quỳ rạp xuống đất:

– Mẹ nuôi, con tới thăm người.

– Con thực sự là Ấu Nhi? Con còn sống?

Người phụ nữ trung niên này trên mặt đột nhiên lại nổi lên một màu hồng kích động không khỏe mạnh, nàng một bước liền vọt tới trước mặt Diệp Mặc, ôm Diệp Mặc vào trong ngực, run giọng nói:

– Ấu Nhi, con đúng là Ấu Nhi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2252: Lựa Chọn Đau Lòng

Lựa Chọn Đau Lòng

C

on là Ấu Nhi.

Diệp Mặc trong sự kích động chợt tỉnh táo lại, Ngưng Ti căn bản không biết hắn ở kiếp này tên là Diệp Mặc, nàng nhận ra mình chỉ là hoàn toàn dựa vào cảm giác.

Nàng biết mình bị Táp Không ném vào Tu chân giới luân hồi thành công, nhưng lại không biết hiện tại mình đã là lần thứ hai luân hồi sau khi bị Táp Không ném xuống.

– Còn sống là tốt, còn sống là tốt…

Ngưng Ti hoàn toàn không nghe rõ ràng Diệp Mặc nói hắn tên gì, chỉ chìm đắm trong sự kích động này.

Có lẽ nói nàng đã nghe, lại hoàn toàn bỏ qua Diệp Mặc tên là gì.

Là một vị Tiên nhân, cô suốt đời đều tu luyện.

Trong lúc nàng tu luyện tới Đại La Tiên, đã biết mình đời này đã đến mức tận cùng, tu luyện nữa cũng không thể tiến thêm.

Sau đó nàng gặp mẫu thân của Diệp Mặc chạy trốn tới phủ của Táp Không Đại Đế, say đó Diệp Mặc sinh ra cũng là do nàng chăm sóc.

Cái bản tình mẹ ẩn giấu trong xương cốt đó đã triệt để bị kích phát ra trên người Diệp Mặc, từ khi Diệp Mặc sinh ra đến khi Diệp Mặc lớn lên, hầu như bất cứ lúc nào cũng luôn ở bên cạnh chăm sóc cho hắn.

So ra thì, mẹ ruột của Diệp Mặc bởi vì có nguyên nhân khác, mà không thân thiết bằng tình cảm giữa nàng với Diệp Mặc.

Đợi sau khi Diệp Mặc lớn lên, mẫu thân Diệp Mặc phát hiện Diệp Mặc linh căn hỗn tạp, căn bản là không cách nào tu luyện, nên mới giao phó Diệp Mặc cho nàng, sau đó một mình rời đi, Diệp Mặc liền thành nơi gửi gắm tinh thần duy nhất của nàng.

Từ đầu đến cuối, nàng đều coi Diệp Mặc như con đẻ của mình.

Cũng chính vì vậy, Diệp Mặc bị Táp Không Đại Đế sai người đưa vào Tu chân giới, nàng mới nghĩ hết mọi cách theo đến Tu chân giới, thậm chí tổn hại đi thọ nguyên cũng không tiếc.

Có lẽ, trong chuyện này ngoại trừ mẫu thân Diệp Mặc giao phó ra, còn có tình thương của người mẹ kích thích.

Cảm thụ được khí tức trên người Ngưng Ti uể oải, Diệp Mặc trực tiếp từ trong Cây Hỗn Độn cầm ra sinh cơ, đem những sinh cơ này dung hợp vào trên người Ngưng Ti.

Lúc này Ngưng Ti đã tỉnh táo lại từ trong kích động cùng kinh ngạc vui mừng lúc ban đầu, nàng lập tức cảm thụ được sự thay đổi trên người mình.

Dung mạo nàng chỉ trong mấy hơi thở đã lại lần nữa khôi phục đến như khi sinh cơ tràn trề nhất, cái này cũng chưa tính, tu vi của nàng vậy mà lại cũng bắt đầu khôi phục, thậm chí đến Đại La Tiên cũng không có xu thế dừng lại, mãi đến khi Đại La Tiên đỉnh cao, lúc này tu vi của nàng mới bình ổn xuống.

Tu vi bình ổn xuống, thọ nguyên của nàng cũng tự nhiên mà trở lại trên người.

Văn Ngưng Ti sống ở phủ của Táp Không Đại Đế lâu như vậy, hơn nữa bản thân cũng là một Đại La Tiên, đương nhiên không phải là tay mơ cái gì cũng đều không hiểu, những biến hóa trên người nàgn này lập tức khiến nàng biết đây là gì rồi.

– Con cho ta sinh cơ Hỗn độn?

Văn Ngưng Ti kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, sau một khắc cảm giác của nàng không phải là hài lòng vui sướng, mà là sợ hãi sâu sắc, Ấu Nhi làm sao có thể có sinh cơ Hỗn độn? Nghe nói sinh cơ Hỗn độn tinh thuần nồng đậm nhất chính là Cây Hỗn Độn, vô luận bản thân Ấu Nhi có đúng là có Cây Hỗn Độn hay không, nếu như thứ này bị tiết lộ ra ngoài, Ấu Nhi chẳng phải là chết không có chỗ chôn sao?

Biết Diệp Mặc có sinh cơ Hỗn độn, cảm giác đầu tiên của Ngưng Ti không phải hài lòng mà là sợ hãi.

Diệp Mặc cảm thụ được cái lo lắng ở sâu trong nội tâm này của Văn Ngưng Ti, trong lòng càng cảm động phần tình cảm yêu thương bảo vệ của “Mẹ nuôi” đối với mình.

– Mẹ nuôi, người không cần lo lắng cho con, con chính là có sinh cơ Hỗn động, cũng không có ai có thể lấy…

Diệp Mặc vội vàng an ủi.

Ngưng Ti lo lắng lấy tay ngăn cản nhựng lời kế tiếp Diệp Mặc muốn nói, kéo Diệp Mặc vào nhà, tiện tay bố trí vài cái cấm chế, lúc này mới nhỏ giọng truyền âm cho Diệp Mặc nói:

– Ấu Nhi, con biết sinh cơ Hỗn độn có bao nhiêu người muốn có không? Chỉ cần là Tiên nhân, không có ai là không muốn sinh cơ Hỗn độn, con biết Tiên giới có bao nhiêu đại năng? Cho dù là Tiên Đế cũng không tính là cường giả đỉnh cao nhất, còn có chứng đạo Thánh Đế… Ồh?

Lời nói của Văn Ngưng Ti bỗng nhiên dừng lại, nàng phát hiện tu vi của mình khôi phục, cũng không bị quy tắc Thiên Địa ở đây áp chế, đây là chuyện gì vậy?

– Ta tại sao không bị bất kỳ quy tắc gì áp chế?

Nàng rốt cục tỉnh táo lại, chính mình thật sự là không có bị áp chế.

Diệp Mặc nhanh chóng bảo Văn Ngưng Ti ngồi xuống, lúc này mới kể lại đại thể những chuyện mình từng trải qua.

Trọn một ngày thời gian, Văn Ngưng Ti đều đang nghe Diệp Mặc tự thuật những chuyện hắn từng trải qua.

Nàng khi thì khẩn trương đứng lên, khi thì lại thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may mắn thay cho Diệp Mặc.

Sau khi Diệp Mặc kể xong những chuyện này, nàng vẫn còn đang không thể tin được hỏi:

– Ấu Nhi, con nói đây là lần thứ hai con luân hồi sau khi bị Táp Đế ném xuống? Con tới Tiên giới còn từng đánh với Táp Đế nữa hả? Trên Tiên giới còn có giao diện? Con nói chứng đạo chỉ là bắt đầu của đại đạo?

Càng hỏi đến lúc sau, Văn Ngưng Ti càng kinh ngạc, rốt cục nàng nhịn không được lại đứng lên:

– Ấu Nhi, bây giờ con không phải là tu sĩ? Đúng rồi, ta sao lại nhìn không ra tu vi của con?

Diệp Mặc nhanh chóng giải thích:

– Chứng đạo chỉ là bước vào bắt đầu cảm ngộ pháp tắc và quy tắc Thiên Địa, chứng đạo bước đầu tiên chia là Tố Đạo, Dục Đạo và Hóa Đạo.

Hóa Đạo viên mãn xong nếu như ngộ tính cùng cơ duyên đầy đủ, lúc này mới có thể buớc vào chứng đạo bước thứ hai: Đạo Nguyên, Đạo Nguyên cũng chia là sơ, trung, hậu.

Sau Đạo Nguyên viên mãn, lúc này mới có cơ hội bước vào chứng đạo bước thứ ba là Hỗn Nguyên.

Tại trong vũ trụ hư không vô tận, Hỗn Nguyên là rất ít ỏi không có mấy, thậm chí là không quá mười người.

Diệp Mặc đoán chừng nếu như không phải là hắn một lần giết chết năm Hỗn Nguyên Thánh Đế, Hỗn Nguyên Thánh Đế hẳn là có mười người, nhưng bây giờ thì không chắc.

Văn Ngưng Ti tuy rằng đã là Đại La Tiên, thế nhưng nàng lại chưa bao giời tiếp xúc qua trình tự sau chứng đạo.

Trước đây nàng vẫn cho là tu luyện tới Tiên Đế là đã đến đỉnh cao của Tiên giới rồi, chứng đạo Tiên Đế xong, đã là cực hạn, hiện tại Diệp Mặc đã mở ra cho nàng một cánh cửa mới.

– Làm sao con biết những thứ này?

Hơn nửa ngày Văn Ngưng Ti lúc này mới kịp phản ứng, có chút ngẩn ra hỏi.

– Mẹ nuôi, bởi vì con đã là Hỗn Nguyên Thánh Đế, cho nên những thứ này con cũng biết, cho nên con để lộ sinh cơ Hỗn độn, cũng sẽ không có nguy hiểm gì.

Diệp Mặc rất là thành thật trả lời.

Văn Ngưng Ti cho dù không biết Hỗn Nguyên là cái gì, hiện tại cũng hiểu Diệp Mặc đã đứng ở đỉnh cao, Diệp Mặc thậm chí không phải là tìm được cô từ Tu chân giới, mà là đi Tiên giới rồi lại trở lại Tu chân giới.

– Con có thể đứng ở chỗ này, cũng là bởi vì…

– Vâng, quy tắc Thiên Địa ở đây đã bị con sửa đổi, người ở nơi này sẽ không có bất kỳ ảnh hưởng gì, cũng sẽ không bị quy tắc Thiên Địa áp chế.

Thời gian Văn Ngưng Ti ở Tu chân giới quá dài, rốt cục nàng cũng xác định Diệp Mặc nói là sự thật thì đã kích động đến một câu cũng không thể nói ra.

Ban đầu ở trong mắt nàng, Táp Đế là tồn tại lớn mạnh nhất ở Tiên giới, mà Ấu Nhi lại có thể đánh với Táp Đế, thậm chí nói đã thăng cấp Hỗn Nguyên, đây là chuyện không tưởng tới cỡ nào?

Diệp Mặc cứ như vậy cùng Văn Ngưng Ti lẳng lặng ngồi, mãi đến một lúc lâu sau, Văn Ngưng Ti mới bình phục lại từ trong sự kích động, ngữ khí vẫn còn lo lắng nói rằng:

– Ấu Nhi, cho dù con đã là Hỗn Nguyên, con phải nhớ kỹ, sinh cơ Hỗn độn kia cũng không thể tùy tiện tiết lộ ra ngoài.

Trong vũ trụ mênh mông, có vô số đại năng, ai biết tương lai có có thể gặp phải bọn họ hay không?

Nói xong tựa hồ thở phào nhẹ nhõm:

– Mẹ con biết con đã có thể tu luyện, hơn nữa còn chứng đạo, khẳng định sẽ vô cùng hài lòng.

Diệp Mặc tuy rằng trong lòng đã đoán được một ít, nhưng vẫn hỏi:

– Mẹ nuôi người biết mẹ của con tên gì không?

Nghe Diệp Mặc nói vậy, Văn Ngưng Ti tựa như một lần nữa trở lại quá khứ, một hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại nói tiếp.

– Mẹ của con tên Nguyễn Quân…

Nguyễn Quân không phải là con gái của Thánh nữ Nguyễn Thụy Tú trong Thần Nữ Thánh Môn sao? Nguyễn Thụy Tú vậy mà lại đúng là thân nhân của mình, hơn nữa còn là bà ngoại, chẳng trách khi mình thấy bộ xương kia lại có một chút cảm giác bi thương.

Giờ khắc này, Diệp Mặc hận không thể lập tức xông vào Thần Nữ Thánh Môn, cho Thần Nữ Thánh Môn hóa thành bột mịn.

Nhưng hắn gắng gượng nhịn xuống lửa giận của mình, không nói những người hiện tại trong Thần Nữ Thánh Môn đó không có bất cứ quan hệ nào tới bà ngoại của hắn.

Cho dù là bà ngoại hắn, đoán chừng cũng không muốn minh đi hủy Thần Nữ Thánh Môn.

Văn Ngưng Ti thở dài một tiếng nói rằng:

– Ta nghĩ mẹ con hẳn là đi giúp con tìm kiếm Tiên linh vật sửa đổi Linh căn rồi, mẹ của con là khổ nhất, nơi bà ấy đi khẳng định là rất nguy hiểm, cho nên bà ấy không cách nào dẫn con đi được.

Sau khi bà ấy biết con không cách nào tu luyện, cố ý không lưu ý tới con nhiều, chính là muốn cho Táp Đế đừng đem lửa giận trút trên người con, muốn cho con giữ được một mạng, không nghĩ tới Táp Đế còn để cho con luân hồi.

Diệp Mặc nghe những lời này xong, nhất thời như bị sét đánh, hắn vẫn cho là mẫu thân bởi vì tư chất hắn không tốt, không có cách nào tu luyện, nên mới vứt bỏ hắn.

Hiện tại hắn mới hiểu được, mẫu thân đi là vì tìm kiếm Tiên linh vật sửa đổi Linh căn cho hắn, nếu như nơi mẫu thân đi nguy hiểm, khẳng định là không thể dẫn hắn đi.

Đối với mẫu thân mà nói, quyết tâm bỏ lại hắn, đó là lựa chọn đau lòng nhất.

Biết mình mấy lần bị vứt bỏ, Diệp Mặc đều chưa bao giờ thương tâm, cũng chẳng bao giờ lưu ý người đã vứt bỏ hắn.

Chỉ có lần này, trong lòng hắn dâng lên cảm giác bi thương cùng lo lắng nhưng lại không có cách nào ngăn được.

Giờ khắc này, hắn lại lưu tâm mẫu thân đã đơn độc rời đi như vậy.

Với địa vị của Táp Không tại Tiên giới, mẫu thân bất luận là mang hắn đi đâu, đều không thể chạy thoát bàn tay ma quỷ của Táp Không.

Một khi bị Táp Không bắt được, nhất định là kết cục thần hồn đều diệt.

Nơi an toàn duy nhất, ngược lại chính là phủ của Táp Đế.

Trên thực tế mẫu thân phán đoán là đúng, hắn tuy rằng bị Táp Không ném xuống Tu chân giới luân hồi, nhưng lại không bị thần hồn đều diệt.

Diệp Mặc nghĩ đến bà ngoại Nguyễn Thụy Tú tiêu hết sinh cơ để bảo vệ mẹ hắn, mẹ hắn lại vì bảo vệ hắn, để hắn có thể tu luyện, mà một mình đi tìm Tiên linh vật sửa đổi Linh căn.

Giờ khắc này, hắn lại lần nữa hai mắt nhòa đi, một cảm giác bi thương không cách nào kìm nén vờn quanh thân hắn.

Mẫu thân đi tìm linh vật, lâu như vậy vẫn chưa trở về, há có thể là chuyện tốt lành sao?

Giờ khắc này, không gian xung quanh Diệp Mặc thậm chí bắt đầu sụp đổ, đại đạo pháp tắc của hắn quá mạnh mẽ, mà quy tắc ranh giới của Tu chân giới quá thấp, không cách nào chịu được loại bi thương này của hắn.

– Ấu Nhi, con không cần lo lắng, mẹ của con nhất định sẽ trở về.

Văn Ngưng Ti cảm giác được bi thương mạnh mẽ của Diệp Mặc, vội vàng giúp Diệp Mặc lau lau mắt, cầm tay hắn thật chặt an ủi.

Đồng thời trong lòng nàng đã hiểu, Diệp Mặc nói đều là thật, vừa nãy Diệp Mặc chỉ là Đạo Vận quanh thân lưu chuyển, đã có thể làm cho không gian ở đây sụp đổ, đây là tu vi tới bực nào?

Diệp Mặc phục hồi tinh thần lại, có nén bi thương trong nội tâm, đưa tay tu bổ quy tắc không gian xung quanh đã có chút vết rách lại.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2253: Mười Chỉ Được Tám Chín

Mười Chỉ Được Tám Chín

S

au một khắc, thần thức của Diệp Mặc đã xuyên qua vô số ranh giới, tìm kiếm trong toàn bộ vũ trụ tinh không.

Trừ một vài ranh giới mà thần thức của hắn không cách nào xuyên qua được, cùng với những ranh giới đã được đại trận hộ giới phong tỏa lại, thần thức của hắn cũng không tìm được mẫu thân của hắn.

Thời gian dài dùng thần thức quét tứ tung hư không vô tận, vượt qua vô số ranh giới, cho dù là Diệp Mặc cũng không cách nào chịu đựng nổi, thức hải của hắn từng đợt đau đớn, sắc mặt cũng tái nhợt hẳn đi.

– Ấu Nhi, con sao rồi?

Văn Ngưng Ti vội vàng dùng Tiên nguyên của mình trợ giúp Diệp Mặc.

Diệp Mặc uể oải thu hồi thần thức, hắn lắc đầu, có chút khàn khàn nói rằng:

– Con không sai, mẹ nuôi, tại sao người lại sống ở chỗ này? Ở đây linh khí thiếu thốn như vậy.

– Mẹ con để lại cho ta một tờ Phá Giới Phù cao cấp, sau khi Táp Đế đưa con đến Tu chân giới luân hồi, ta liền thiêu đốt thọ mệnh của mình và kích phát Phá Giới Phù.

Chỉ là mặc dù ra biết con đang ở Đông Huyền Châu của đại lục Lạc Nguyệt, nhưng lại không biết cụ thể con ở nơi nào.

Ta không có tu vi, thế nhưng ta tin tưởng vững chắc có thể tìm được con, sau đó ta vẫn luôn khắp nơi tìm kiếm tăm tích của con.

Ta tin tưởng chỉ cần để cho ta tìm được con, cho dù là con luân hồi, ta cũng có thể cảm giác được sự tồn tại của con.

Trước mắt Diệp Mặc hiện ra hình ảnh mẹ nuôi nhiều lần trải qua gian khổ, tại Đông Huyền Châu khắp nơi tìm kiếm hắn, cáng nắm chặt hai tay Văn Ngưng Ti.

Hắn hận tại sao mình không biết chuyện này sớm một chút, nếu như hắn biết sớm một chút, thì mẹ nuôi đã không cần phải chịu khổ nhiều như vậy.

May là hắn chứng đạo Hỗn Nguyên Thánh Đế, bằng không cho dù là mẹ nuôi cứ như vậy yên lặng ngã xuống, hắn cũng không biết tại Đông Huyền Châu còn có người đang gian khổ tìm kiếm hắn.

Cảm giác được Diệp Mặc tâm tình áy náy, Văn Ngưng Ti an ủi nắm chặt tay Diệp Mặc tiếp tục nói:

– Ta tu vi mất hết, tìm con sau rất nhiều năm cũng không có kết quả gì.

Một năm kia ta tìm tới Giang Liên Phong gặp được hai cô gái cũng đang tìm người, các cô ấy cũng giống như ta, cũng không tìm được người mình muốn tìm, sau đó chúng ta cùng nhau sống tại Giang Liên Phong.

Văn Ngưng Ti thở dài một tiếng nói rằng:

– So với hai cô ấy, ta đã coi như là may mắn rồi, chí ít ta đã tìm được con… Ừhm…

Văn Ngưng Ti hình như nhớ tới cái gì đó, nói đến đây bỗng nhiên dừng lại, sau đó chăm chú nhìn Diệp Mặc hỏi:

– Ấu Nhi, vừa rồi con nói bây giờ con tên là gì?

– Mẹ nuôi, con là Diệp Mặc.

Diệp Mặc vội vã trả lời.

– Diệp Mặc?

Mẹ nuôi nhíu mày một chút nói rằng:

– Người hai cô gái ở cùng ta tìm hình như cũng là Diệp Mặc…

Diệp Mặc nghe được câu này, ngản ra một chút, lập tức liền cấp thiết hỏi:

– Mẹ nuôi, các nàng tên gì?

Hắn nhớ tới người cùng nhau trải qua ở Địa cầu, có rất nhiều người đều lưu lạc tại đại lục Lạc Nguyệt, mà hắn lúc đó tu vi có hạn, không cách nào dùng thần thức quét hết toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt.

Chẳng lẽ hai cô gái kia, cũng là người hắn quen biết?

Mẹ nuôi cảm thấy Diệp Mặc cấp thiết, nhanh chóng nói rằng:

– Một người tên là Vân Băng, cón một người tên là Ân Khuynh Nhan…

Diệp Mặc lại ngẩn ra, vậy mà lại là Vân Băng cùng Nhan tỷ, các nàng sao lại ở Đông Huyền Châu? Trước đây khi hắn đến Đông Huyền Châu tìm kiếm Trì Uyển Thanh cũng không có nhìn thấy hai người ah?

Diệp Mặc dại ra chỉ trong chốc lát, hắn lập tức liền có chút kích động nắm chặt tay Văn Ngưng Ti hỏi:

– Mẹ nuôi, Nhan tỷ cùng Vân Băng ở nơi nào?

Ân Khuynh Nhan chi mộ.

Vân Băng chi mộ.

Không có quá khứ, không có thân nhân, không có bút ký trên bia mộ.

Những gì trên bia mộ nên có, hai ngôi mộ này đều không có, chỉ có hai phần mộ lẽ loi.

Diệp Mặc đờ đẫn đứng ở trước hai phần mộ đặt song song, yên lặng không nói gì, trước mắt hắn lại hiện ra hình ảnh Vân Băng, hiện ra Nhan tỷ thay đổi nhiều vẻ mặt cảm xúc, từng khung cảnh, từng hình ảnh lần lượt hiện lên trước mặt hắn.

Trước đây khi hắn trở lại Địa cầu, liền cho rằng Nhan tỷ không còn, lại không nghĩ là Nhan tỷ không chỉ còn sống, mà còn xuất hiện tại Tu chân giới.

Khi một lần nữa nhìn thấy Nhan tỷ, lại là một nấm mộ phần.

Diệp Mặc lấy ra cuốn nhật ký của Nhan tỷ, hắn sau khi một lần thứ hai nhìn thấy Nhan tỷ, thì trong đầu không còn có ý niệm mở cuốn nhật ký ra nữa.

Lúc này hắn khe khẽ vuốt quyển nhật ký, trong mắt lại hiện ra hình ảnh Nhan tỷ kinh ngạc vui mừng khi nhìn thấy hắn.

Chậm rãi ngồi xuống, Diệp Mặc lấy ra hai chén rượu, trước mộ phần Nhan tỷ cùng Vân Băng đều tự rót đầy một chén rượu.

Hắn lại rót một chén rượu cho mình, giơ chén rượu lên hắn rất muốn nói vài lời gì đó, thế nhưng cuối cùng một chữ cũng không cách nào nói ra được, chỉ có thể yên lặng uống một hơi cạn sạch rượu trong chén.

Một tờ giấy màu xanh và một khung ảnh cũng được Diệp Mặc lấy ra, trên khung ảnh là ảnh chụp Vân Băng cùng Đình Đình.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc trở lại Địa cầu sau khi trở thành Hóa Chân, tìm được trong phòng Vân Băng ở Ninh Hải.

– Nếu như cậu tới, nếu như cậu còn nhớ ta và Đình Đình, cậu có thể thấy tờ giấy này, Vân Băng lưu bút!

– Ta sinh chàng chưa sinh, chàng sinh ta đã già.

Hận không sinh cùng lúc, ngày ngày cùng chàng qua…

Diệp Mặc nắm tờ giấy trong tay, thì thào nói rằng:

– Nhan tỷ, hi vọng kiếp sau chúng ta còn có thể gặp lại.

Vân Băng, ta sẽ tìm được Đình Đình, đưa cô ấy đến Mặc Nguyệt Tiên Tông…

Thấy biểu cảm Diệp Mặc thương cảm như vậy, Văn Ngưng Ti lập tức biết hai cô gái đã sống cùng nàng rất lâu này, vậy mà là người có quan hệ không hề nông cạn với Ấu Nhi.

– Ấu Nhi, Vân Băng cùng Khuynh Nhan mặc dù không tìm được con, ta tin rằng các nàng cho dù là luân hồi, cũng có thể cảm nhận được con đã tìm được các nàng, con cũng đừng quá thương tâm.

Người tu đạo, hao tổn tinh thần dễ dàng tổn thương tới Đạo, hôm nay con đã bi thương nhiều lắm rồi.

Văn Ngưng Ti có chút lo lắng an ủi.

Diệp Mặc chậm rãi thở dài nói, trong mắt hắn vẫn mang theo sương mù, vuốt ve hai cái bia mộ lạnh lẽo thì thào nói:

– Nhan tỷ, Vân Băng, ta sẽ đưa hai người tới chỗ ta ở, sau này ta sẽ thường xuyên tới thăm hai người.

Nhan tỷ cùng Vân Băng hai người tới Đông Huyền Châu, hai người hiển nhiên là không có vận may như Tô Tĩnh Văn, các nàng tại Đông Huyền Châu cứ thế già đi.

Có thể tưởng tượng, hai người bọn họ đi tới một nơi xa lạ, mãi đến khi chết đi cũng không tìm được người các nàng muốn tìm.

Cả đời này có bao nhiêu không cam lòng, có bao nhiêu cô đơn cùng buồn tẻ.

– Mẹ nuôi, Nhan tỷ cùng Vân Băng làm thế nào tới được đây? Các nàng mất bao lâu?

Cũng không biết qua bao lâu, Diệp Mặc mới nhớ tới chuyện này.

Văn Ngưng Ti cảm nhận được tâm tình Diệp Mặc dao động, một lần nữa nàng lại nắm tay Diệp Mặc, ý bảo Diệp Mặc gắng bình tĩnh lại:

– Con không sao, mẹ nuôi người nói đi.

Diệp Mặc hiểu mẹ nuôi đang lo lắng cho hắn.

Văn Ngưng Ti gật đầu nói rằng:

– Năm đó Vân Băng cùng Khuynh Nhan từ một nơi gọi là Địa cầu đi tới trên một hải đảo nằm trong Đông Huyền Châu, các nàng cũng là quen nhau trên hải đão kia.

Hai người ở trên hải đảo nhiều lần trải qua gian khổ, cuối cùng cũng Kết Đan thành công.

Sau khi kết thành Kim Đan, hai người tới Đông Huyền Châu tìm kiếm… Hẳn là tìm con rồi.

– Thế nhưng mấy trăm năm sau, các nàng từ Kim Đan thăng cấp đến Nguyên Anh, vẫn không tìm được tăm tích con.

Hai người tư chất tuy rằng không thể coi là quá kém, dưới tình huống không có tài nguyên tu luyện, cũng chỉ có thể đến Nguyên Anh mà thôi.

Ba trăm năm trước, thời điểm khi hai người thọ nguyên sắp hết, tìm được Giang Liên Phong.

Tại Giang Liên Phong ba người chúng ta bởi vì đều tìm người, cho nên quen biết nhau.

– Sau đó, các nàng vẫn luôn ở tại Giang Liên Phong, mãi đến trăm năm trước khi hai người lần lượt tạ thế, chỉ còn lại một mình ta vẫn còn ở lại nơi này canh gác, ông trời thương xót, rốt cục để ta nhìn thấy con.

Khuynh Nhan cùng Vân Băng hai người thật đáng thương, từ sau khi đến đây, chưa từng được vui vẻ.

Chỉ là kém có hơn trăm năm này, lại không được nhìn thấy con.

Azz, ta tu vi diệt hết, cũng không cách nào trợ giúp các nàng nửa phần.

Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên tràn ngập hối hận, trước đây hắn hẳn là nên quay về đại lục Lạc Nguyệt xem thử trước đã.

Hắn lập tức nghĩ lại, nếu như hắn trở lại đại lục Lạc Nguyệt, Vân Băng cùng Nhan tỷ nhất định sẽ được hắn mang đi, thế nhưng Uyển Thanh thì sao? Thời điềm khi hắn nhìn thấy Uyển Thanh, Uyển Thanh thần hồn đã tán loạn, gần như thần hồn đều diệt.

Thế sự không như ý, mười chỉ được tám chín.

Lại tĩnh tọa thêm một lúc lâu, Diệp Mặc mới đứng lên nói rằng:

– Mẹ nuôi, người đi cùng con, con muốn dẫn người trở về Tiên giới.

Không đợi Văn Ngưng Ti nghi hoặc hỏi, Diệp Mặc lại lần nữa nói rằng:

– Mẹ nuôi, người không cần lo lắng, con có Thế giới Hỗn độn, hiện tại có thể xé rách bất cứ ranh giới nào, quy tắc Thiên Địa không cách nào ràng buộc con.

– Thế giới Hỗn độn?

Văn Ngưng Ti một lần nữa bị lời Diệp Mặc nói làm cho kinh sợ, đây chính là tồn tại so với sinh cơ Hỗn độn càng nghịch thiên hơn.

Nàng từng nghe nói qua Thế giới Hỗn độn, thế nhưng trong vũ trụ mênh mông, lại có bao nhiêu người có thể có Thế giới Hỗn độn?

Diệp Mặc trực tiếp chuyển phần mộ của Nhan tỷ cùng Vân Băng vào Thế giới trang vàng, sau đó lại đưa Văn Ngưng Ti vào trong Thế giới trang vàng của mình.

Diệp Mặc bắt đầu bố trí nơi ở cho Nhan tỷ cùng Vân Băng, cho dù là một phần mộ, hắn cũng muốn xây thành hoa viên đẹp nhất.

Như trước đây hắn đem Trì Uyển Thanh vào, có lẽ có một ngày, hắn còn có thể một lần nữa gặp được Vân Băng cùng Nhan tỷ sau khi luân hồi.

Một thế giới vô cùng mênh mông xuất hiện trước mắt Văn Ngưng Ti, sức sống vô cùng vô tận, xanh tươi vô biên vô hạn, thần thức cũng không cách nào quét đến nơi tận cùng…

Văn Ngưng Ti nhìn thấy Đại thế giới hùng vĩ mênh mông như vậy, lập tức cũng biết đây mới thực là Thế giới Hỗn độn, đây tuyệt đối không phải là Tiểu thế giới và Chân linh thế giới gì đó.

– Ấu Nhi, nếu như mẹ con biết con có thành tựu lớn như vậy, sẽ vui mừng tới mức nào đây…

Văn Ngưng Ti bỗng nhiên cảm giác được ấu nhi năm đó có thành tựu như ngày hôm nay, những năm mình khổ cực căn bản chẳng là gì cả.

Có sinh cơ Hỗn độn trước mặt, khi Văn Ngưng Ti thấy Khổ Trúc, thấy Hoàng Trung Lý thấy Đạo quả, nàng thậm chí cho rằng những thứ này vốn là nên thuộc về Diệp Mặc.

Nhìn Diệp Mặc đang đứng trước hai phần mộ, Văn Ngưng Ti lại nhớ tới một việc, nàng đi nhanh đến trước mặt Diệp Mặc, lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Diệp Mặc nói rằng:

– Ấu Nhi, đây là mẹ con năm đó trước khi đi để lại cho con.

Thần thức Diệp Mặc quét vào ngọc giản, một loại chữ viết rõ ràng hiện ra trong ý niệm của hắn:

“Ấu Nhi, mẹ không phải là muốn bỏ lại con, mẹ đi giúp con tìm Tịnh Linh Tâm Liên.

Chờ mẹ giúp con tìm được Tịnh Linh Tâm Liên, con có thể tu luyện.

Chờ con tu luyện thành Đại thần thông, mẹ sẽ dẫn con đi tìm bà ngoại.

Bà ngoại con tâm tính quá thiện lương, không cho mẹ đi diệt Thần Nữ Thánh Môn.

Mẹ không ở bên con, Ngưng Ti cũng là mẹ của con.

Con ngàn vạn lần phải đợi mẹ trở về ah, không nên chạy lung tung khắp nơi…”

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2254: U Minh Áp Chế

U Minh Áp Chế

D

iệp Mặc thu hồi ngọc giản, hắn biết mẫu thân chỉ nói mà thôi.

Cho dù là bà ngoại cho phép đi tiêu diệt Thần Nữ Thánh Môn, mẫu thân cũng không có năng lực làm được chuyện này.

Nếu như tu vi mẫu thân thật có năng lực tiêu diệt Thần Nữ Thánh Môn, cũng sẽ không bỏ hắn ở phủ Táp Không Đại Đế.

Thở dài một tiếng, Diệp Mặc trong lòng sầu não, ba kiếp làm người, hắn căn bản cũng không biết mẽ đẽ ở Lạc Nguyệt là ai.

Ở Địa cầu mẫu thân sớm đã qua đời, hắn chỉ có thể biết tên là Ân Khuynh Thành mà thôi.

Ở kiếp này ohụ thân là Diệp Thái hắn cũng chỉ biết có mỗi cái tên, thậm chí ngay cả gặp cũng chưa từng gặp qua, chỉ là nghe nói đã biến mất tại Tiểu thế giới không thấy tăm hơi.

Người duy nhất có thể làm cho hắn có một chú xíu ấn tượng trực quan, vậy mà lại là Nguyễn Quân.

Diệp Mặc lấy ra hai cái vòng tay, đặt vòng tay ở trước mộ phần Nhan tỷ, lại lấy ra tài liệu cao cấp luyện chế hai cái bia mộ lại lần nữa.

“Nhan tỷ Ân Khuynh Nhan chi mộ, Diệp Mặc lập.”

Có lẽ Nhan tỷ càng thích cách xưng hô này của hắn.

“Vân Băng chi mộ, Diệp Mặc lập.”

Đối với Vân Băng, Diệp Mặc có một loại cảm giác không cách nào nói ra được, hắn nghĩ trực tiếp gọi là Vân Băng thì sẽ khiến cho Vân Băng thích hơn so với xưng hô Vân Băng tỷ hoặc là gọi cô giáo Vân Băng.

Văn Ngưng Ti yên lặng nhìn Diệp Mặc cẩn thận tỉ mỉ làm những thứ này, nàng có thể cảm nhận được thương cảm trong lòng Diệp Mặc.

– Mẹ nuôi, con muốn đi U Minh xem xem hồn phách Vân Băng cùng Nhan tỷ có còn hay không.

Cho nên, con muốn nhờ Mẹ nuôi giúp con một chuyện.

Diệp Mặc đứng lặng một lúc lâu, bỗng nhiên mở miệng nói.

Văn Ngưng Ti giúp Diệp Mặc vuốt mái tóc đã thoáng có chút mất trật tự, yêu thương nói rằng:

– Ấu Nhi, với Mẹ nuôi mà còn nói giúp đỡ cái gì, con có chuyện gì cứ nói thẳng đi.

Diệp Mặc lấy ra một hạt châu màu xanh đưa cho Văn Ngưng Ti nói rằng:

– Mẹ nuôi, đây là một Chân linh Thế giới.

Là con tặng cho người.

Người luyện hóa cái thế giới này.

Bên trong có một chút tài nguyên tu luyện, con tin rằng Mẹ nuôi muốn chứng đạo cũng không phải là không được.

Văn Ngưng Ti chẳng bao giờ nghĩ tới là sẽ được thứ gì đó từ chỗ Diệp Mặc, nàng thấy Diệp Mặc ngay cả Chân linh Thế giới cũng đều lấy ra, vội vàng đẩy cho Diệp Mặc n1i rằng:

– Ấu Nhi, con đồ vật nhiều, cho Mẹ nuôi một ít tài nguyên tu luyện là tốt rồi.

Chân linh Thế giới này con giữ lại đi, con có Thế giới Hỗn độn.

Cái này để lại cho đạo lữ của con.

Diệp Mặc ngay cả sinh cơ Hỗn độn đều đã lấy ra, bên trong Thế giới Hỗn độn ngay cả Khổ Trúc cùng Hoàng Trung Lý cũng đều có, cho nên Diệp Mặc lấy Chân linh Thế giới ra, Văn Ngưng Ti cũng không cảm thấy kinh ngạc gì lắm.

Diệp Mặc nhét Chân linh Thế giới vào trong tay Văn Ngưng Ti nói rằng:

– Mẹ nuôi, loại thế giới này con không chỉ có một cái, người giữ đi.

Còn cái này, Diệp Mặc vừa nói lại lấy ra một chiếc nhẫn đao giúp Văn Ngưng Ti.

Không đợi Mẹ nuôi đẩy ra, Diệp Mặc đã nói:

– Đây không phải nhẫn chứa vật.

Mà là một chiếc nhẫn quy tắc Thiên Địa do con luyện chế.

Người ở lại Tu chân giới, nếu như không có chiếc nhẫn quy tắc Thiên Địa này.

Sẽ bị quy tắc Thiên Địa không dung tha.

– Ấu Nhi, ta đã tìm được con, con đi Tiên giới, ta cũng sẽ đi cùng với con, sao còn có thể ở lại Tu chân giới?

Văn Ngưng Ti nghi hoặc hỏi.

Diệp Mặc vội vàng nói rằng:

– Mẹ nuôi, người biết con từng thành lập một thành Mặc Nguyệt tại Nam An Châu của đại lục Lạc Nguyệt, thành Mặc Nguyệt còn có một vài người bạn cùng người thân của con, con muốn nhờ Mẹ nuôi đi dẫn bọn họ đi.

Chờ Mẹ nuôi luyện hóa Chân linh Thế giới xong, thì đưa bọn họ vào Chân linh Thế giới, sau đó kích phát nhẫn quy tắc Thiên Địa trong tay, có thể trực tiếp phá vỡ giới diện trở lại Tiên giới.

Mẹ nuôi nghe Diệp Mặc nói như vậy, cũng thở dài gật đầu:

– Ấu Nhi, con yên tâm đi, ta nhất định sẽ đưa hết thân nhân và bạn bè con đến Mặc Nguyệt Tiên Tông trên Tiên giới.

Azh, ta tu vi đã mất hết, bằng không, trước đây ta nhất định sẽ đưa Khuynh Nhan cùng Vân Băng đến thành Mặc Nguyệt ở Nam An Châu.

Chuyện của Mặc Nguyệt Tiên Tông cùng thành Mặc Nguyệt thậm chí Thánh Đạo Tông, trước đây Diệp Mặc đã nói với Văn Ngưng Ti, bây giờ nàng nghe thấy yêu cầu này của Diệp Mặc, cũng không kỳ quái.

Diệp Mặc lại không nói gì, đại lục Lạc Nguyệt khổng lồ không gì sánh được, trước đây khi hắn chưa có lập Truyền Tống Trận, tu sĩ Hóa Chân của Bắc Vọng Châu ũng không cách nào đi Nam An Châu.

Sau này hắn thành lập Truyền Tống Trận, thế nhưng phí dụng cùng điều kiện truyền tống như thế, đoán chừng Nhan tỷ cùng Vân Băng cũng không cách nào chi trả được.

Huống chi Đông Huyền Châu cũng khổng lồ không gì sánh được, với tu vi Nguyên Anh của Nhan tỷ cùng Vân Băng, cả đời cũng không cách nào tìm khắp cả toàn bộ Đông Huyền Châu, chớ đừng nói là đi Nam An Châu.

– Đừng buồn, con có chuyện gì cứ đi làm đi, ta sẽ giúp con làm tốt chuyện này.

Văn Ngưng Ti đã biết tính cách Diệp Mặc ở kiếp này, khác rất nhiều so với Ấu Nhi trước đây, hắn của hiện tại quá nặng tình cảm.

Nhưng đối với chuyện này, Văn Ngưng Ti trong lòng chỉ có hài lòng, nàng thích Ấu Nhi như bây giờ.

Diệp Mặc dứt bỏ ý niệm trong đầu này đi nói rằng:

– Tại thành Mặc Nguyệt, có bọn người Ninh Tư Sươg, Mục An, Quách Khởi, Lý Tam Đao, còn có một vài người trước đây theo con, bây giờ còn chưa phi thăng, nếu như bọn họ muốn đến Tiên giới, thì cùng đưa hết đến Mặc Nguyệt Tiên Tông vậy.

– Những cái này ta cũng có thể giúp được con, co khi nào thì trở về?

Cái Văn Ngưng Ti quan tâm là Diệp Mặc.

Hơn nữa nàng cảm giác nàng dùng Chân linh Thế giới đem người thành Mặc Nguyệt tới Tiên giới, càng tốt hơn là Diệp Mặc dùng Thế giới Hỗn độn dẫn người đi.

Dù cho những người kia là bạn của Diệp Mặc, trong lòng Văn Ngưng Ti, chuyện Diệp Mặc có Thế giới Hỗn độn và hại đại Linh căn, người biết càng ít càng tốt.

Diệp Mặc lập tức đáp:

– Con đi U Minh giới giải quyết xong xuôi mọi chuyện, sau đó sẽ lập tức trở về Mặc Nguyệt Tiên Tông, người nói với vợ con một tiếng, bảo các nàng đừng lo lắng cho con, con rất nhanh sẽ trở lại Mặc Nguyệt Tiên Tông, gặp lại các nàng.

Diệp Mặc đi U Minh giới ngoại trừ để tìm kiếm Vân Băng cùng Nhan tỷ ra, còn nguyên nhân nữa chính là nhìn xem Thế giới sơn có thể mang đi hay không.

Hắn biết luyện hóa Thế giới sơn rất khó, nhưng với tu vi hiện tại của hắn, muốn ép buộc đem Thế giới sơn đi, hẳn là cũng có thể thử xem.

Hắn nghĩ sau khi làm xong chuyện này, sẽ luôn ở bên đám người Lạc Ảnh.

Hắn thực sự không muốn hối hả ngược xuôi, đến lúc đó trở lại Thánh Đạo Tông dẫn luôn cả bọn người Mục Tiểu Vận đi.

Tu vi dẫu có cao thì sao chứ? Một ngàn năm và trăm vạn năm sau cũng đều thoang chốc mà qua, hắn đã chứng đạo Hỗn Nguyên, mà vợ hắn thì sao? Những người còn lại bên cạnh hắn thì sao?

Năm thánh là vô tình nhất, cuốn đi tất cả.

Dù hắn đã là Hỗn Nguyên Thánh Đế, cũng không cách nào nhìn thấu triệt để những sự phân ly ly biệt này.

Huống chi, hắn tu luyện tới Hỗn Nguyên, cũng không cách nào cảm thụ được có phải là đã vĩnh sinh bất diệt hay không.

Thấy Diệp Mặc tùy ý vượt qua giới diện hư không, Văn Ngưng Ti vẫn đứng ở trên Giang Liên Phong trong mắt lộ vẻ vui mừng, bà không bảo Diệp Mặc đi tìm mẹ hắn là Nguyễn Quân, thế nhưng bà biết Diệp Mặc nhất định sẽ đi tìm.

Đây là lần thứ hai Diệp Mặc đi tới U Minh giới, lần đầu tiên hắn tìm được Trì Uyển Thanh tại U Minh giới, đồng thời lĩnh ngộ được thần thông Luân Hồi, thành công chứng đạo Đaọ Nguyên Thánh Đế.

Lần này, hắn đến là để tìm kiếm Vân Băng và Nhan tỷ.

Diệp Mặc tu vi Hỗn Nguyên, hơn nữa thấn thông mạnh mẽ, phất tay có thể khiến cho một giới tan thành mây khói, lúc này đứng ở U Minh giới, thần thức quét ngang ra ngoài, toàn bộ U Minh giới đều rơi vào torng thần niệm của hắn.

Cho dù là như vậy, Diệp Mặc vẫn có thể cảm thụ được U Minh giới không hề có bến bờ.

Thần thức của hắn có thể lướt qua hơn mười giới diện cũng không hề trở ngại gì, thế nhưng thần thức hắn quét đến sát biên giới U Minh giới, cũng chỉ thấy một mảnh sương mù lượn lờ màu xám đen, hỗn độn không rõ mà thôi.

Diệp Mặc không có đi xoắn xuýt mấy cái giới diện khá là mơ hồ kia, hắn biết, trong vũ trụ hư không, U Minh giới là vô biên khổng lồ nhất.

Đám sương mù lượn lờ sát ria thần thức của hắn kia, hắn cũng không cần phải đi tỉ mỉ tìm kiếm.

Đại Đạo quả nhiên là vô biên, Diệp Mặc biết tuy rằng hắn đã đứng trên đỉnh cao của cái vũ trụ hư không này rồi, nhưng lại không có nghĩa là hắn đã hiểu được toàn bộ vũ trụ hư không.

Vũ trụ đại đạo, cuồn cuộn mênh mông, vô biên vô hạn.

Diệp Mặc đứng ở trước cầu Luân Hồi, trên người không có nửa phần Đạo Vận dao động, cả người hắn thậm chí cũng đã cùng cầu Luân Hồi, hoặc là toàn bộ giới diện dung hợp là một thể.

Lúc này thần thức của hắn mở rộng ra ngoài, vô số hồn phách bị thần thức của hắn quét qua.

Lúc này đây không hề giống như lúc trước tìm kiếm Trì Uyển Thanh, lần trước tìm kiếm Trì Uyển Thanh, hắn chỉ lưu ý khí tức của Trì Uyển Thanh, mà lần này hắn hầu như quét hết lượt toàn bộ U Minh giới.

– Khổng Diệp lãi nhân?

– Vân Tử Y?

Diệp Mặc không tìm được Nhan tỷ cùng Vân Băng, lại thấy hai hồn phách quen thuộc, trong lòng hắn lập tức có điều cảm xúc, lập tức tiến lên mang hai người đi.

Ý niệm trong đầu Diệp Mặc vừa nổi lên, một loại áp lực kinh khủng to không gì sánh được đè ép xuống tại trong hư không của U Minh giới.

Sau một khắc, Diệp Mặc cũng cảm giác được thần niệm mình quét ra đã trực tiếp bị chặt đứt, áp lực khổng lồ không gì sánh được kia trực tiếp đánh vào trong thức hải của hắn, dù thức hải Diệp Mặc mạnh mẽ như vậy cũng không thể chịu đựng được, phun mạnh ra một ngụm máu đỏ tươi, thân thể Thánh thể cũng bị áp chế cho ken két rung động.

Một loại Đạo Vận Thiên Địa đại đao đánh ngay đỉnh đầu Diệp Mặc, Diệp Mặc gắng gượng bổ Tử Đao ra, dù cho Tử Đao có thể mở ra không gian hư không ở đây, cũng bị loại Đạo Vận đại đao mạnh mẽ này trực tiếp đánh bay.

Diệp Mặc trong lòng kinh hãi không gì sánh được, hắn tu vi Hỗn Nguyên, ở nơi này lại bị áp chế.

Dưới cơn giận dữ, Diệp Mặc liền muốn đánh ra thần thông Luân Hồi, hắn muốn quy tắc của cầu Luân Hồi một lần nữa thay đổi.

Từng luồng khí tức Thiện Địa pháp tắc ầm ầm rơi xuống, khiến Diệp Mặc cảm giác rất rõ ràng không hề lầm, loại khí tức Thiên Địa này trực tiếp cho thấy là hắn đã quản chuyện không nên quản rồi.

Sinh tử luân hồi là quy tắc Thiên Địa của U Minh giới, không có bất kỳ người nào có thế nhúng tay vào được.

Lần đầu tiên thần thức của hắn chỉ rúng động ở một số nơi, mang Trì Uyển Thanh đi được cũng là do U Minh giới nể hắn có Thế giới Hỗn độn, mới cho phép hắn làm như vậy.

Mà lần này hắn muốn quét ngang toàn bộ U Minh giới, thậm chí muốn nhúng tay quản chuyện hồn phách luân hồi, vậy thì thật quá mức, trực tiếp bị U Minh giới áp chế.

Cảm thụ được tin tức về Thiên Địa Đạo Vận của U Minh giới, Diệp Mặc không biết là thề nào đồng thời cũng rất là giận dữ.

Hắn liên tiếp đanh ra chín luồng Thái Sơ Thần Văn, đồng thới Thiên Hỏa Cửu Dương đã bị phóng ra.

Dường như cũng cảm nhận được sự hùng mạnh của Diệp Mặc, áp lực giới vực của U Minh giới càng trở nên đáng sợ, thậm chí còn kèm thêo tiếng sấm uỳnh uỳnh, hơn nữa giới vực cũng thoắt cái trở nên cứng chắc không gì sánh được, mà ngay cả Diệp Mặc cũng không cách nào trực tiếp chạm đến được.

Thái Sơ Thần Văn cùng quy tắc Thiên Địa của U Minh giới va chạm vào nhau, toàn bộ giới diện đều trở nên rung động ken két, tựa như sau một khắc nữa toàn bộ U Minh giới đều sẽ hoàn toàn sụp xuống.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2255: Đại Đạo Không Có Cực Hạn

Đại Đạo Không Có Cực Hạn

K

hông gian U Minh giới trở nên rung động ken két, vẫn cứ cứng chắc không gì sánh được, chín luồng Thái Sơ Thần Van vạch hư không U Minh giới ra chín đường sóng gợn vặn vẹo có thể thấy được rõ ràng, thê nhưng chín đường sóng gợn vặn vẹo có thể thấy được rõ ràng này trong nháy mắt đã tự tu bổ lại.

Mà cho Diệp Mặc cảm giác trực tiếp nhất chính là, áp lực trong Thiên Địa này lại lần nữa tăng lên chỉ trong thời gian ngắn, dù hắn là Hỗn Nguyên Thánh Đế, cũng bị loại sức ép mạnh mẽ không gì sánh được này dồn nén không cách nào đứng dậy nổi.

Ầm…

Diệp Mặc giơ nắm tay lên đánh ra một quyền vào giới diện hư không áp chế hắn, giới diện hư không trước mắt trong nháy mắt đã bắt đầu sụp đổ.

Từng mảng từng màng lớn lỗ đen xuất hiện, vô số hồn phách bị cuốn vào trong lỗ đen biến mất không còn vết tích.

Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, hắn tuy rằng khó chịu với loại Thiên Địa áp chế này, thế nhưng hắn cũng không có ý định ném những hồn phách này vào lỗ đen.

Cùng lúc khi Diệp Mặc đánh ra những lỗ đen, Diệp Mặc càng cảm giác được vô số khí tức thịnh nộ của U Minh giới, áp chế càng mạnh hơn nữa đánh tới.

Diệp Mặc trong lòng thầm than một tiếng, thu hồi Thiên Hỏa Cửu Dương.

Thiên Hỏa Cửu Dương nếu quả thật đánh ra ở chỗ này, đoán chừng những hồn phách ở đây mười thì không còn dù chỉ một.

Thình thịch.

Sức mạnh quy tắc Luân Hồi mạnh mẽ đến cực điểm đánh lên người Diệp Mặc, những quy tắc Luân Hồi này cùng với áp lực Thiên Địa của U Minh giới trực tiếp đánh bay Diệp Mặc ra khỏi U Minh giới.

Diệp Mặc cầm Tử Đao rơi xuống sát rìa một con sông dài, sắc mặt có chút khó coi.

Hắn biết vị trí hiện tại của mình hoàn toàn không phải là U Minh giới, mà là Âm Minh giới, nói cách khác hắn bị đánh ra khỏi U Minh giới.

Quy tắc Thiên Địa của U Minh giới tựa như cũng biết muốn giết Diệp Mặc là không có khả năng, dứt khoát đánh đuổi Diệp Mặc đi.

Điệp Mặc đưa tay chộp vào hư không, lại phát hiện giao diện U Minh giới vốn đơn giản là có thể xé rách đã trở nên cứng rắn không gì sánh được, hắn vậy mà lại không xé ra được.

Diệp Mặc đang muốn phóng Tử Đao ra đánh lại lần nữa, lại cảm thụ không gian xung quanh dao động, hắn lập tức thu hồi Tử Đao, chắp tay một cái nói rằng:

– Thì ra là Lãnh tiên hữu.

Cùng với tiếng nói của Diệp Mặc vang lên, một bóng người rơi vào bên người Diệp Mặc:

– Diệp tiên hữu sao lại xuất hiện ở chỗ này?

Người tới chính là Hỗn Nguyên Thánh Đế Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh giới, gã cảm thụ được quy tắc Thiên Địa của Âm Minh giới có chút thay đổi.

Lập tức tới đây kiểm tra, không nghĩ tới vậy mà lại là Diệp Mặc tới đây.

Tuy rằng gã đối với Diệp Mặc cũng không hữu nghị gì cho lắm, nhưng cũng không có thù hận gì.

Hơn nữa gã còn thấy may mắn vì giữa mình và Diệp Mặc không có khúc mắc gì, trước đây bọn Gia Cát Trí Thần, Bộc Dương Tư, bốn Hỗn Nguyên Thánh Đế đi tìm Diệp Mặc, gã đương nhiên là biết.

Chẳng những gã biết, mà ngay cả Thang Tòng Hạm của Phượng Hoàng tộc cũng biết.

Mà sau đó Diệp Mặc xuất hiện, còn mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế đi tìm Diệp Mặc thì lại bặt vô âm tín.

Từ điểm này có thể nhìn ra được sự đáng sợ của Diệp Mặc, vô luận bốn người kia đã đi đâu, bống người này biến mất khẳng định là có quan hệ với Diệp Mặc.

Cho nên, đối với Diệp Mặc gã càng kiêng kỵ.

Không muốn kết thành hận thư với Diệp Mặc.

Chính vì vậy.

Diệp Mặc đột nhiên đằng đằng sát khí xuất hiện tại Âm Minh giới.

Lãnh Dục Kỳ nói chuyện vẫn cực kỳ khách sáo.

– Ta đi U Minh giới tìm hồn phách mấy người bạn, kết quả bị quy tắc Thiên Địa áp chế, sau đó bị đánh đến nơi đây.

Mượn địa bàn của Lãnh tiên hữu nghỉ ngơi một lát, sau đó ta sẽ tiếp tục giết đến U Minh giới.

Diệp Mặc thấy Lãnh Dục Kỳ khách sáo.

Cũng khách sáo nói.

Lãnh Dục Kỳ nghe Diệp Mặc nói vậy, khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, thật lâu mới không thể tin được hỏi:

– Diệp tiên hữu, nghe nói tại U Minh giới ngươi muốn dẫn hồn phách đi mà chỉ bị áp chế, không có…

Không đợi Lãnh Dục Kỳ nói hết lời, Diệp Mặc đã biết ý của Lãnh Dục Kỳ, hắn thoáng có chút khó chịu nói:

– Lãnh tiên hữu.

Ý ngươi là tại sao ta không có chết ấy hả?

Hắn bị áp chế đã rất là khó chịu, quy tắc Thiên Địa của U Minh giới tuy rằng lợi hại, cũng không đến mức khiến hắn ngã xuống đâu.

Lãnh Dục Kỳ vội vàng nói:

– Diệp tiên hữu, ngươi hiểu lầm ý ta rồi.

U Minh giới đáng sợ thế nào, ngươi có thể không rõ ràng lắm.

U Minh giới thoạt nhìn chỉ là một cái giới diện cấp thấp, thế nhưng một khi kích phát quy tắc Thiên Địa của U Minh giới, cho dù là Thánh Đế Hỗn Nguyên viên mãn, cũng không cách nào ra khỏi U Minh giới được.

Chỉ có bị áp chế xuống, cho đến khi chết mới thôi.

Diệp tiên hữu có thể phá vỡ giới diện dưới áp chế của U Minh giới, đã là chuyện chưa từng có rồi.

– Hả? Lãnh tiên hữu, đây là có chuyện gì?

Diệp Mặc cau mày hỏi, hiện giờ hắn cũng cảm thấy U Minh giới thực sự không hề đơn giản như hắn tưởng tượng.

Hắn nhớ tới những lời trước đây Chung Ly Hoắc Âm nói, Chung Ly Hoắc Âm nói chưởng quản cầu Luân Hồi là Thiên đạo, bọn họ trước giao diện của Âm Minh giới căn bản chẳng là gì cả, hiện tại xem ra quả nhiên là như vậy.

Diệp Mặc trong lòng thầm than, hắn cho là mình sau chứng đạo Hỗn Nguyên rồi, cho dù là Thiên đạo cũng không cách nào áp chế hắn được.

Hiện tại xem ra, đây chỉ là hắn tự mình suy diễn, Thiên đạo không chỉ biết hắn có Thế giới Hỗn độn, hơn nữa có thể đánh hắn ra khỏi U Minh giới.

Mày mà hắn không kém cỏi đến mức nghiêm trọng như vậy, chí ít hắn còn sống, cũng không có bị Thiên đạo của U Minh giới ép cho đến mức ngã xuống như lời Lãnh Dục Kỳ nói.

– U Minh giới không giống như những giới vực còn lại, đây là một giao diện độc lập ở bên ngoài.

Tại U Minh giới mang hồn phách đi thì được, nhưng tuyệt đối không thể dùng thần thức quét ngang toàn bộ U Minh giới, sau đó tùy ý thích mà mang người mình biết đi.

Nếu như ai cũng như thế này, thì đại năng tại U Minh giới cũng có thể tùy ý mang hồn phách mình cần đi.

Lãnh Dục Kỳ nghiêm túc nói.

Diệp Mặc có chút nghi hoặc hỏi:

– Lãnh tiên hữu, lần trước khi ta gặp ngươi và Tiêu Đát tiên hữu còn chưa phải là Hỗn Nguyên, thế nhung ta cũng mang đi một người quen, hơn nữa ta còn thấy có tu sĩ thu thập hồn phách tại U Minh giới.

Lúc này Lãnh Dục Kỳ mới biết lần trước Diệp Mặc đúng là chưa thăng cấp Hỗn Nguyên, vẫn chính xác là một Đạo Nguyên Thánh Đế, nghĩ đến thời điểm khi Diệp Mặc còn là Đạo Nguyên Thánh Đế đã đáng sợ như thế, hiện tại thăng cấp Hỗn Nguyên không bị U Minh giới áp chế, gã cũng có chút hiểu được.

Trong lòng âm thầm kinh hãi, đồng thời Lãnh Dục Kỳ càng không muốn đắc tội Diệp Mặc.

Cho nên gã lập tức trả lời rằng:

– Có thể đi U Minh giới bắt hồn phách đều là những âm tu, hơn nữa tu vi không thể quá cao, đồng thời không thể tới gần cầu Luân Hồi.

Về phần trước đây tại U Minh giới ngươi bình yên vô sự mang một hồn phách đi, ta cũng không hiểu là chuyện gì xảy ra.

Nói vậy trước đây thần thức của ngươi vẫn không cách nào quét ngang toàn bộ U Minh giới phải không? Có lẽ chính là nguyên nhân này.

Đương nhiên, cũng có thể hồn phách ngươi mang đi ở xa cầu Luân Hồi.

Diệp Mặc lại nhíu mày nữa, trước đây hắnh chính là tại sát rìa cầu Luân Hồi mang Trì Uyển Thanh đi.

Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ đến thời điểm khi hắn và Thiên đạo của U Minh giới đối kháng, đã có được một tin tức, đó chính là bởi vì lần trước hắn có Thế giới Hỗn độn, Thiên đạo của U Minh giới mới nể nang một chút, để hắn mang Trì Uyển Thanh đi.

Thiên đạo của U Minh giới này ngay cả chuyện hắn có Thế giới Hỗn độn cũng biết, xem ra quả nhiên không phải chuyện đơn giản.

Thế nhưng vô luận Thiên đạo U Minh giới có không đơn giản cỡ nào, hắn cũng phải tiếp tục quay về tìm Vân Băng cùng Nhan tỷ.

Còn cả Khổng Diệp lão nhân nữa, Diệp Mặc cũng cực kỳ kính phục, trước đây hắn còn từng mang ơn Khổng Diệp lão nhân.

– Lãnh tiên hữu, mượn giới diện Âm Minh giới của ngươi, ta muốn xé ra giới vực U Minh một lần nữa…

Diệp Mặc phóng ra Tử Đao nói, cho dù là Thiên đạo của U Minh giới có đáng sợ, hắn cũng phải thử một chút xem sao.

Lãnh Dục Kỳ lần này biến sắc, lập tức nói:

– Diệp tiên hữu, ngươi mượn giới diện Âm Minh giới ta, ta không ngại, thế nhưng U Minh giới thì tốt nhất là ngươi không nên xé ra nữa, ít nhất là trong vòng trăm năm ngươi đừng đi thử phá vỡ U Minh giới.

– Vì sao?

Diệp Mặc không lập tức động thủ, liền hỏi luôn.

– Quy tắc Thiên đạo của U Minh giới một khi bị kích phát, sẽ khép lại một vòng Luân Hồi.

Trong một vòng Luân Hồi này, cho dù là ngươi có mạnh mẽ thế nào, cũng không cách nàoi xé rách giới vực Thiên đạo của U Minh giới.

Nếu như cố đánh, sẽ chỉ tạo thành phản đòn, thần thông càng lớn, phản đòn càng lớn.

Trừ phi ngươi hóa thân hồn phách, có lẽ còn có một tia hi vọng.

Lãnh Dục Kỳ vội vàng nói.

Một vòng Luân Hồi? Diệp Mặc sửng sốt, một vòng luân hồi là một trăm năm, bảo hắn trăm năm sau lại tới nơi này hả? Cho dù là không có chuyện của Nhan tỷ và Vân Băng, còn Thế giới sơn tại U Minh giới, hắn làm sao mang đi đây?

– Một vòng Luân Hồi quá dài, ta cứ thử xem sao đã.

Diệp Mặc nói xong, Tử Đao trong tay đã đánh ra.

Đạo đạo thần thông, Liệt Không.

Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc dùng thần thông để đánh mở giới diện hư không, hơn nữa còn là sau khi hắn đã chứng đạo Hỗn Nguyên.

Thấy Diệp Mặc không để ý lời khuyên can của mình, Lãnh Dục Kỳ thầm than một tiếng, lui sang một bên, gã khẳng định Diệp Mặc không cách nào đánh mở giới vựa của U Minh giới được.

Nếu như U Minh giới khóa chặt lại, mà cũng có thể đánh mở ra được, thì U Minh giới cũng không cách nào tồn tại nhiều năm như vậy được.

Một vết tích xé trời màu tím đánh vào trong hư không, rõ ràng phía trước vết đao không có bất kỳ vật gì, thế nhưng hết lần này tới lần khác vẫn cứ bị ngăn trở.

Đạo Vận Đại Đạo mạnh mẽ đến đáng sợ cùng vết tích màu tím do Tử Đao của Diệp Mặc đánh ra va chạm vào nhau, pháp tắc bị nghiền nát, hư không toàn là vết pháp tắc vỡ vụn.

Vô số luồng lực lượng thần thông pháp tắc bị Đạo Vận Đại Đạo trong hư không kia đẩy ra, nửa phần không dư thừa dội ngược lại hết.

Diệp Mặc trong khi bị phản lực mạnh mẽ đánh vào, thức hải của hắn lần thứ hai oong một tiến nổ vang.

Cùng lúc đó, Diệp Mặc cũng bị đánh bay ra xa mấy ngàn dặm, khiến một ngọn núi khổng lồ của Âm Minh giới trực tiếp vỡ thành bột mịn.

Diệp Mặc lau lau vết máu bên khóe miệng, Cây Hỗn Độn đang nhanh chóng chữa trị căn cơ bị xé rách của hắn.

Rào cản giới vực thật đáng sợ, Diệp Mặc trong lòng khiếp sợ, đồng thời hắn đã hiểu, nếu như giới vực U Minh giới trong vòng trăm năm đều là như thế này, hiện tại hắn nhất định là không đánh mở ra nổi.

Đã có một thời gian, hắn cho rằng thăng cấp Hỗn Nguyên, trong vũ trụ hư không, cũng không còn giới diện gì có thể ngăn cản hắn được nữa, mà bây giờ U Minh giới như một cái rãnh trời không cách nào vượt qua ở trước mắt hắn.

Đại đạo, quả nhiên không có cực hạn.

– Lãnh tiên hữu, còn có cách nào có thể tiến vào U Minh giới không?

Vô luận là tìm kiếm Nhan tỷ và Vân Băng hay là Thế giới sơn, Diệp Mặc đều phải đến U Minh giới.

Cho nên Lãnh Dục Kỳ vừa đi tới, hắn liền lập tức hỏi.

Lãnh Dục Kỳ lắc đầu nói:

– Diệp tiên hữu, không chỉ nói ngươi trong vòng trăm năm căn bản là không cách nào tiến vào U Minh giới, cho dù là ngươi đi vào được, cũng không ích gì.

Bởi vì U Minh giới trước khi phong tỏa toàn giới, tất cả các hồn phách đều sẽ trực tiếp bị mang qua cầu Luân Hồi tiến vào luân hồi.

– Ngươi là nói người ta muốn tìm, bởi vì do ta mà sẽ sớm luân hồi sao?

Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác vô lực.

Lãnh Dục Kỳ có chút đồng tình nhìn Diệp Mặc nói rằng:

– Chẳng những là người ngươi muốn tìm, mà tất cả các hồn phách tại U Minh giới, chỉ cần phù hợp luân hồi, đều sẽ vì chuyện lần này mà tiến vào cầu Luân Hồi luân hồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box