1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 450 : Lại Tiến Vào Thần Phần Vực (c2246-c2250)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 450 : Lại Tiến Vào Thần Phần Vực (c2246-c2250)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2246: Lại Tiến Vào Thần Phần Vực

Lại Tiến Vào Thần Phần Vực

A

nh là Bất Hủ Thánh Đế?

Khi Diệp Mặc nói ra phong hiệu của mình chính là Bất Hủ, dường như tất cả mọi người trong nghị sự điện đều khiếp sợ đứng lên, lời nói của Diệp Mặc quả thực quá thạch phá kinh thiên.

Khi một vị Tiên nhân tu luyện đến Tiên Vương rồi, sẽ có một phong hiệu.

Tất cả các phong hiệu này đều ghi trên bia Tiên Vương, cho dù là Thánh Đạo Tàn Giới tàn phá chịu không nổi, cũng có một bia Tiên Vương, cho dù những Tiên Vương không phong vương trên bia Tiên Vương, khi đặt phong hiệu cho mình, cũng là vì trong lòng có cảm giác, nên mới có được phon ghiệu này.

Nhưng trước giờ chưa có ai lại đặt cho mình phong hiệu là Bất Hủ cả, phong hiệu này có nghĩa toàn bộ vũ trụ này bị hủy diệt rồi, vẫn còn tồn tại.

Nếu không gánh nổi phong hiệu này, mà đặt phong hiệu bừa bãi cho mình, thì tuyệt đối sẽ mất mạng dưới Lôi kiếp.

– Tông chủ, phong hiệu của anh…

Tần Tuyền Ki là người biết cơ duyên không phục lại Thánh Đạo Tàn Giới, cũng biết muốn khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới cần Bất Hủ Thánh Đế, cho nên cô lập tức đoán Diệp Mặc có phải vì khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới, mà đặt cho mình phong hiệu này chăng.

Diệp Mặc hiểu ý tứ của Tần Tuyền Ki, lập tức nói:

– Phong hiệu của tôi là lấy được trên bia Tiên Vương trên Tiên Giới, các vị không cần lo lắng.

Đồng thời lần này tôi ra ngoài còn có được tâm Cây Hỗn Độn và Huyền Hoàng chi khí, só Huyền Hoàng chi khí này tôi quyết định chia một ít cho các vị sau này thăng cấp lên Hỗn Nguyên Thánh Đế dùng, số còn lại tôi sẽ dùng với tâm Cây Hỗn Độn khôi phục lại sinh cơ của Thánh Đạo Tàn Giới.

Nếu nói Diệp Mặc là Bất Hủ Thánh Đế đã là thạch phá thiên kinh rồi, thì tun Diệp Mặc lấy được tâm Cây Hỗn Độn và Huyền Hoàng chi khí, lại giống như Thần đan cường đại nhất, khiến mọi người mắt lập tức sáng lên.

La Thanh Hà kích động đứng bật dậy, mong muốn cả đời của gã chính là khôi phục nguyên trạng Thánh Đạo Tàn Giới, bây giờ Diệp Mặc mang hai tin này về quả thực quá vui mừng.

Tư Phong có chút kích động nói:

– Tông chủ, khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới cần phải là Hỗn Nguyên Thánh Đế, chúng ta có phải mời Quyết Nhai tiền bối về không?

Diệp Mặc mặc dù là Bất Hủ Thánh Đế, cũng không phải Hỗn Nguyên Thánh Đế, theo cách của Tư Phong, mời Quyết Nhaì về cùng tông chủ khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới.

– Quyết Nhai đã đến đây rồi?

Diệp Mặc nghe thấy câu này, lập tức hỏi.

– Đứng, Quyết Nhai tiền bối và Quyết Vô Ngân cùng đến, nói nợ anh một tấm ân tình, muốn bảo vệ Thánh Đạo Tàn Giới một trăm năm, hai người sau khi ở lại Thánh Đạo Tàn Giới đủ một trăm năm, liền biến mất rồi.

Thương Mưu vội vàng nó, trên đường gã từ Hư Thị đến Thánh Đạo Tàn Giới thăng cấp lên Đạo Nguyên, bây giờ cũng là trưởng lão của Thánh Đạo Tông rồi.

Tần Tuyền Ki có chút khinh thường nói:

– Người này vô cùng ích kỷ, nói là bảo vệ trăm năm, thực ra chỉ ở đây bế quan trăm năm mà thôi, chuyện gì cũng không làm.

Ngược lại con trai của gã Quyết Vô Ngân kia muốn ở lâu thêm chút ít, nhưng bị lão già kia kéo đi rồi.

Loại Hỗn Nguyên Thánh Đế như này, mời về chỉ phí lương thực, tên này còn kém xa Áo Hách của Nghiễm Nguyên Cung kia.

Diệp Mặc trong lòng cực kỳ bất mãn với Quyết Nhai, tên này cũng là Hỗn Nguyên Thánh Đế của Nhân Tộc, giúp xây dựng một đại trận hộ giới lại khó đến mức muốn chết vậy sao? Nếu biết Quyết Nhai là người như này, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không đồng ý điều kiện của Quyết Vô Ngân, chuyện sống chết của Quyết Nhai có liên quan gì đến hắn?

– Áo Hách quay về rồi?

Diệp Mặc thuận miệng hỏi, cung chủ Túc Quang của Nghiễm Nguyên Cung bị hắn giết rồi, mặc dù hắn không hề hổ thẹn, nhưng lại tương đương với kết thù oán với Áo Hách.

– Đúng vậy, Áo Hách tiên hữu đợi thêm trăm năm rồi cũng rời đi.

Tư Phong trả lời.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Tôi chỉ cách Hỗn Nguyên Thánh Đế một chút nữa thôi, nhưng bây giờ tôi cũng không sợ bất kỳ Hỗn Nguyên Thánh Đế nào, hơn nữa tôi đã có thể bố trí đại trận hộ giới rồi…

Thấy Diệp Mặc là Hỗn Nguyên Thánh Đế, đám người còn chưa kịp sung sướng, lại nghe thấy Diệp Mặc nói:

– Hơn nữa tôi còn tìm được Thế Giới Sơn ở chỗ nào, đợi sau khi tôi khôi phục được Thánh Đạo Tàn Giới rồi, tôi sẽ đến đó xem xem có thể đem Thế Giới Sơn về không, khôi phục lại mạch lạc giới vực của Thánh Đạo Tàn Giới.

Lần này mọi người không đơn giản là sung sướng nữa, lúc trước bọn họ tụ tập lại cùng thành lập Thánh Đạo Tông, chính là muốn khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới.

Mặc dù lúc đó một chốc nhiệt tình, nhưng mọi người trong lòng đều rất lý trí, biết khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới tuyệt đối không phải nói miệng đơn giản như vậy.

Mấy điều kiện khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới, không có cái nào là đơn giản.

Còn bây giơ Diệp Mặc không ngờ lại dường như có thể làm được, chuyện như này đặt ở lúc trước ai dám tin?

– Tôi cho rằng chuyện này chỉ là có thể giúp Thánh Đạo Tàn Giới tụ lại nhân khí Nhân Tộc, không ngờ thực sự có thể khôi phục lại được.

Tần Tuyền Ki run giọng nói, cô lúc trước biết được tin không đưa tin về Thánh Đạo Tàn Giới, chính là biết khả năng của chuyện này cực kỳ nhỏ.

Còn bây giờ Diệp Mặc lại mang hi vọng về, hơn nữa còn là hi vọng cực kỳ lớn.

Mấy người lại thảo luận chi tiếr tỉ mỉ về khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới và mở rộng Thánh Đạo Tông, Diệp Mặc lấy một phần thứ mà hắn lấy được đưa cho vài vị Đạo Nguyên Thánh Đế của Thánh Đạo Tông, hắn phải đi khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới, sự phát triển và mở rộng của Thánh Đạo Tông, chỉ có thể giao cho đám người La Thanh Hà.

Nhưng trước khi khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới, Diệp Mặc còn muốn đến một nơi.

Trì Uyển Thanh và Mục Tiểu Vận ở lại Thánh Đạo Tông, các cô cần phải tu luyện, không thể chạy khắp nơi với Diệp Mặc được.

Vì sư phục của Mục Tiểu Vận cũng ở Thánh Đạo Tông, Mục Tiểu Vận quyết định ở lại.

Diệp Mặc đưa cho hai người mỗi người một miếng ngọc bài, với tu vi bây giời của Diệp Mặc, hắn chỉ cần để lại ngọc bài truyền tống cho Mục Tiểu Vận và Trì Uyển Thanh, bọn họ có thể quay về Thế giới trang vàng bất cứ lúc nào.

Thần Phần Vực.

Diệp Mặc sau khi rời khỏi Thánh Đạo Tông, nơi muốn đến chính là Thần Phần Vực.

Toàn bộ Thánh Đạo Tàn Giới đều nằm trong tầm thần thức của hắn, Thần Phần Vực rõ ràng cũng nằm trong tầm thần thức của hắn.

Nhưng thần thức của hắn lại không thể nào xuyên thấu vào trong khu vực Thần Phần Vực, hắn phải khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới, đương nhiên sẽ không cho phép một miếng đất nào ở lại bên ngoài.

Lần đầu tiên Diệp Mặc tiến vào Thần Phần Vực, đã suýt mất mạng trên cầu Niết Sinh của Thần Phần Vực, lần thứ hai này tiến vào Thần Phần Vực, nhưng lần này, Thần Phần Vực đối với hắn mà nói, đã không còn chút nguye hiểm nào rồi.

Chỉ vài bước, Diệp Mặc lại lần nữa đứng trước ầu Niết Sinh, phía trước cầu Niết Sinh vẫn còn hơn chục Thánh Đế đang cảm ngộ thần thông.

Thần thức của Diệp Mặc quét toàn bộ Thần Phần Vực một lượt, phát hiện trong này vẫn có hơn chục người, những người hắn quen đến bây giờ hắn cũng không nhìn thấy một ai.

Công Dương An không còn ở đây nữa, lúc trước hắn quen biết Khổng Thành Thiên thi triển ngũ sắc thần quang kia cũng không nhìn thấy đâu nữa, còn tên thư sinh mặt trắng kết thù với hắn cũng không còn.

Khi thần thức của Diệp Mặc quét đến bên bờ sông đã khô khốc, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy một người quen.

Một người đàn bà trung niên, tu vi Hóa Đạo tên Hám Tử Đồng, nhưng lúc này Hám Tử Đồng đã trọng thương rồi.

Diệp Mặc chỉ một bước đã đến trước mặt Hám Tử Đồng, Hắm Tử Đồng kinh hãi đứng lên, khi cô nhìn thấy Diệp Mặc, lập tức ngạc nhiên nói:

– Diệp huynh đệ, anh vẫn còn trong này sao?

Cô cho rằng Diệp Mặc cũng giống như cô, vẫn ở trong này chưa ra ngoài.

Diệp Mặc cười nói:

– Sau khi tôi rời khỏi đây, lại vào lần nữa.

– Cái gì?

Hám Tử Đồng khiếp sợ nói ra hai từ này, sau đó hiểu Diệp Mặc đang trêu cô.

Ra khỏi Thần Phần Vực rồi, còn có thể vào trong này sao? Cô biết sự lợi hại của Diệp Mặc, cho dù có lợi hại đi nữa, cũng không thể nào làm như vậy được, trừ phi là Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Diệp Mặc biết rõ Hám Tử Đồng không tin, hắn đành phải nói:

– Tử Đồng đại tỷ, tôi đã là Hỗn Nguyên Thánh Đế rồi, bây giờ tôi thành lập một Thánh Đạo Tông trong Thánh Đạo Tàn Giới, đồng thời muốn khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới.

Vì Thần Phần Vực cũng là của Thánh Đạo Tàn Giới, tôi liền vào xem xem tình hình cụ thể thế nào.

So với cố gắng giải thích, không bằng trực tiếp nói mình là Hỗn Nguyên Thánh Đế cho rồi.

Quả nhiên sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói hắn là Hỗn Nguyên Thánh Đế, Hám Tử Đồng vẫn vô cùng kinh hãi, nhưng đã tin rồi, nhưng bất luận thế nào cũng không dám tiếp tục xưng hô với Diệp Mặc là Diệp huynh đệ nữa.

Diệp Mặc từ chỗ Hám Tử Đồng biết được, mấy trăm năm trước, một số Hóa Đạo Thánh Đế muốn thông qua cầu Niết Sinh, kết quả biến mất không còn tăm tích.

Diệp Mặc nghe thấy cũng cảm khái không thôi, cho dù tu luyện đến Hóa Đạo, vậy thì đã sao? Không cẩn thận một chút thôi, là vẫn rơi vào con đường chết.

Biết rõ Hám Tử Đồng muốn ra ngoài, Diệp Mặc quyết định xé mở cấm chế của Thần Phần Vực, cho Hám Tử Đồng ra ngoài.

Đồng thời từ trong Thần Phần Vực truyền âm ra ngoài, Thần Phần Vực lập tức đóng cửa, những người bên trong Thần Phần Vực sẽ trực tiếp được truyền tống ra khỏi Thần Phần Vực.

Nói xong, Diệp Mặc cũng không để ý đến người khác có kinh hãi hay không, hắn trực tiếp cho tất cả mọi người trong Thần Phần Vực ra ngoài.

Hắn nghĩ, nếu cầu Niết Sinh của Thần Phần Vực, còn đối diện với cầu Niết Sinh không có thứ gì, hắn sẽ dung hợp Thần Phần Vực với Thánh Đạo Tàn Giới làm một, trực tiếp xóa bỏ Thần Phần Vực.

Nếu đối diện cần Niết Sinh của Thần Phần Vực với thứ gì đó cổ quái, hắn định đổi nơi này thành một Bí cảnh.

Thánh Đạo Tàn Giới tàn phá, Bí cảnh cũng đã rất ít rồi.

Có thêm một Bí cảnh nữa, chỉ có lợi cho Thánh Đạo Tàn Giới.

Sau khi đưa tất cả những người trong Thần Phần Vực ra ngoài, Diệp Mặc lại lần thức hai bước lên cầu Niết Sinh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2247: Khôi Phục Thánh Đạo Tàn Giới

Khôi Phục Thánh Đạo Tàn Giới

L

ần trước khi lần đầu tiên hắn bước lên cầu Niết Sinh, suýt chút nữa bị âm phong của cầu Niết Sinh thổi cho hồn phách tiêu tán.

Sau đó hắn dưới sự chỉ dẫn của Cơ Tích, gẫm lên âm tuyến, men theo bờ tường mới thoát khỏi nguy hiểm.

Lần này hắn lại lần nữa lên cầu Niết Sinh, loại âm phong đó thổi đến, dưới giới vực của hắn liền tực động tiêu tán hết.

Diệp Mặc đưa tay vẫy một ngọn lữa tím ra, cầu Niết Sinh trong nháy mắt liền rõ ràng.

Những âm phong kia trong nháy mắt bị mồi lửa Diệp Mặc vung tay hòa tan tất cả, cầu Niết Sinh mơ hồ trước mặt hắn trong chốc lát trở nên rõ ràng hơn.

Một cây cầu đơn sơ chỉ có vài thanh trúc mỏng làm nên xuất hiện trước mắt Diệp Mặc, Diệp Mặc vừa nhìn liền thấy Công Dương An ngồi giữa cầu, nhưng lúc này Công Dương An đã khí tức cực kỳ nhạt rồi, có thể thấy Công Dương An lúc đó biết không đi qua nổi cầu Niết Sinh, quyết định ngồi lại giữa cầu Niết Sinh.

Diệp Mặc lần đầu qua cầu Niết Sinh cũng gặp một người như này, người đó còn kém cỏi hơn Công Dương An, thậm chí chỉ còn lại bộ xương khô thôi.

Với tu vi và trình độ trận pháp của Diệp Mặc, hắn vừa nhìn liền biết cây cầu này chỉ là ảo trận mà thôi. Ảo trận này bố trí cực kỳ cao minh, cho dù là hắn lúc trước cũng không nhìn ra.

Dưới ảo trận này có một hắc động truyền tống.

Thần thức của Diệp Mặc quét vào hắc động đó, lập tức biết hắc động cũng là một trận pháp truyền tống, căn cứ theo khí tức bên trên, chắc là nối liền với cầu Luân Hồi của U Minh Giới.

Nếu từ cây cầu này rơi xuống, sẽ bị ảo trận trực tiếp cuốn đi hồn phách, hồn phách sẽ cùng với hắc động truyền tống rơi lên cầu Luân Hồi.

Không ngờ có người lại bố trí ảo trận như này trong này, không biết là muốn làm gì?

Cần Niết Sinh là ảo trận, sông Niết Sinh dưới cầu Niết Sinh lại là một dòng sông thật, nhưng dòng sông này bị ảo trận trên cầu Niết Sinh bao trùm lấy, đồng thời cụng lộ ra âm khí kinh người.

Trong này âm khí có thể thổi đi nguyên thần hồn phách của Tiên nhân là có thật, Diệp Mặc trực tiếp phóng ra hỏa linh Tiểu Thanh cuốn qua.

Dưới sự bao trùm của hỏa linh Tiểu Thanh, tất cả âm khi trên cầu Niết Sinh trong nháy mắt liền bị quét đi sạch sẽ.

Âm khí bị Diệp Mặc tiêu hủy, ảo trận tương đương bị phá.

Công Dương An lập tức tỉnh táo lại, gã đột nhiên đứng lên, liền nhìn thấy Diệp Mặc.

– Trong này có chuyện gì vậy? Haizz… anh là Diệp tiên hữu? Diệp tiên hữu sao anh lại đi đến đằng sau tôi rồi?

Công Dương An lập tức kinh ngạc nhìn Diệp Mặc hỏi.

Diệp Mặc lấy ra một viên đan dược đưa cho Công Dương An nói:

– Công Dương tiên hữu, căn cơ của anh đại hao tổn, dùng viên Thần đan này trước đã, sau đó tôi cho anh ra ngoài.

Trong này chỉ là một ảo trận, cũng không phải cầu Niết Sinh thực sự gì.

Công Dương An nuốt viên đan dược, theo bản năng nói:

– Ảo trận? Không đúng, Diệp tiên hữu sao anh lại đi ra sau lưng tôi rồi… haiz, vửa nãy anh cho tôi ăn viên Thần đan gì vậy?

Công Dương An ngồi trên cầu Niết Sinh này hơn nghìn năm rồi, một mực chống cự lại âm phong và âm khí, đầu óc không còn linh hoạt.

Gã cảm thấy thần thức và thần nguyên của mình mau chóng khôi phục, đến sinh cơ cũng bắt đầu khôi phục, lập tức biết Thần đan mà Diệp Mặc đưa cho gã cũng không đơn giản.

– Công Dương tiên hữu, tôi đã Chứng đạo Hỗn Nguyên rồi, bây giờ tôi muốn khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới, cho nên đến Thần Phần Vực trước xem rốt cục là có chuyện gì.

Hay là bây giờ tôi cho anh ra ngoài?

Diệp Mặc đành phải giải thích một lần.

– Diệp tiên hữu… Anh đã là Hỗn Nguyên Thánh Đế rồi?

Công Dương An lập tức đơ người, lúc trước tu vi của Diệp Mặc còn không bằng gã, bây giờ thăng cấp lên Hỗn Nguyên Thánh Đế rồi? Sự thay đổi này quá nhanh.

Diệp Mặc biết rõ Công Dương An nhất thời không thể nào hiểu rõ được, hắn trực tiếp xé rách cấm chế trong này, cho Công Dương An ra khỏi Thần Phần Vực.

Đợi Công Dương An tỉnh táo lại một chút, chắc chắn có thể hiểu đây là chuyện gì.

Tiễn Công Dương An, Diệp Mặc một bước liền đi đến đầu cầu của ảo trận này, đồng thời vung tay mấy cái, mấy chục trận kỳ bị Diệp Mặc đập tan, một mảnh xanh biếc, sơn mạch có thần lonh khí nồng đậm đến cực điểm xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.

Trong sơn mạch này không ngờ có các loại Tiên linh thảo, Thần linh thảo, thậm chí còn có cả Hỗn độn linh thảo, ngay cả Đạo quả, Diệp Mặc cũng nhìn thấy mấy loại.

Nhưng trong này đồng thời cũng có vô số cấm chế, trận pháp, còn có đám đông hung thú.

Ngoài thần thức của Diệp Mặc ra, Thánh Đế bình thường trong này, thần thức cũng không quét ra ngoài được.

Đây là một mảnh đất được bảo tồn hoàn chỉnh, thậm chí đến bây giờ cũng chưa từng bị hủy diệt.

Diệp Mặc rất kinh dị, hắn không hiểu tại sao có người lại muốn bố trí một ảo trận trong này, sau đó lại bảo tồn một mảnh đất hoàn chỉnh như này sau ảo trận.

Nhưng ánh mắt của Diệp Mặc lại quét đến một tấm bia đá đầu cầu, hắn lập tức hiểu ra, trên tấm bia đá có viết, Thánh Đạo Giới bị hủy, Nhân Tộc không còn cơ hội sinh ra Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Thánh Nữ Thanh của Thần Nữ Thánh Môn không chỉ phong ấn một bí cảnh của Thánh Đạo Giới lại, để lại cho đời sau.

Nếu có người có thể qua cầu Niết Sinh, thì có thể tìm được cơ duyên Chứng đạo Hỗn Nguyên trong bí cảnh này.

Nhưng một khi Chứng đạo Hỗn Nguyên rồi, cần phải chấn hưng lại Nhân Tộc trong Thánh Đạo Tàn Giới.

Nhìn tên Thánh Nữ Thanh cuối cùng, Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên có một sự tôn kính.

Nghe nói Thánh Đạo Tàn Giới sở dĩ có thể bảo tồn, cũng là Thánh Nữ Thanh phải trả giá mất mạng mới có thể bảo tồn được, không ngờ cô còn nghĩ sâu xa như này, còn để lại một nơi như này trong Thần Phần Vực.

Bên ngoài Thần Phần Vực có rất nhiều dấu tích thần thông, chỉ cần tư chất nghịch thiên, muốn thông qua cầu Niết Sinh lấy được Bí cảnh mà cô để lại cũng không phải không thể.

Nhưng thực tế nhiều năm như vậy rồi, cũng không ai có thể đi qua cầu Niết Sinh.

Cho dù là Diệp Mặc, dường như cũng phải đến Hỗn Nguyên Thánh Đế rồi, mới đến được nơi này.

Khó trách Cơ Tích biết một số cách đi qua cầu Niết Sinh, hóa ra là do Thánh Nữ Thanh.

Thánh Nữ Thanh mặc dù để lại Bí cảnh này, nhưng trong lòng vẫn hi vọng người có thể đi qua cầu Niết Sinh là người của Thần Nữ Thánh Môn.

Bất luận thế nào Thánh Nữ Thanh vì Nhân Tộc, tình cảm này quả thực đáng được tôn trọng.

Mặc dù cầu Niết Sinh có cút tàn nhẫn, nhưng nếu không làm như vậy, làm sao có thể tìm được người có tư chất nghịch thiên thực sự? Huống chi, Thánh Nữ Thanh cũng không tuyệt tình, cho dù rơi khỏi cầu Niết Sinh cũng có thể đến cầu Luân Hồi chuyển sinh.

Diệp Mặc cũng không động đến những thứ trong Bí cảnh, nếu Thánh Nữ Thanh có thể để lại những thứ này cứu vớt Nhân Tộc, thì hắn có thể để lại những thứ này cho người đến sau.

Thánh Đạo Tàn Giới cho dù được khôi phục rồi, cũng cần một số Bí cảnh để khôi phục nguyên khí, Thần Phần Vực là nơi tốt nhất.

Hơn nữa, với những thứ bây giờ trên người hắn, đối với Bí cảnh này đúng là không cần nhớ thương gì rồi.

Nhưng cầu Niết Sinh thì không cần nữa rồi, hi vọng qua cầu này là rất thấp, Bí cảnh là để cho người đến nơi này tìm cơ duyên, chứ không phải để đoạn tuyệt tính mạng.

Diệp Mặc cất tấm bia đá này đi, lại bố trí một số trận pháp bên ngoài cấm chế.

Sau đó lại bố trí trận pháp bên trong Thần Phần Vực, trong này sau này trở thành Bí cảnh tu luyện của Thánh Đạo Tàn Giới, chỉ có người có được trình độ nhất định, mới có thể tiến vào trong Bí cảnh này tìm cơ duyên thần thông, cũng có thể tiến vào Bí cảnh này tìm tài nguyên tu luyện.

Sau khi hắn bố trí lại Bí cảnh Thần Phần Vực xong, Diệp Mặc ra khỏi Thần Phần Vực, nhưng cũng không rời đi, hắn quyết định bắt đầu khôi phục sinh cơ của Thánh Đạo Tàn Giới từ trong này, sau đó lại đi tìm Thế Giới Sơn.

Thánh Đạo Tàn Giới mặc dù lớn, nhưng đều trong ý niệm của Diệp Mặc.

Từng đường Huyền Hoàng chi khí được Diệp Mặc đánh vào trong giới vực của Thánh Đạo Tàn Giới, tâm cây Hỗn Độn được Diệp Mặc hóa thành sinh cơ, cùng với Huyền Hoàng chi khí dung nhập vào tàn giới đã bị tàn phá.

Vô số khe rãnh cực lớn rạn nứt, sơn mạch sụp đổ, sông ngòi khô khốc, biển cả, dước sự dung hợp của đại thần thông vô thượng và Huyền Hoàng chi tức và tâm cây Hỗn Độn của Diệp Mặc, bắt đầu dần dần phục hồi lại nguyên trạng.

Dấu tích tàn phá của Thánh Đạo Tàn Giới được đại thần th6ong và Huyền Hoàng chi khí tu bổ, chậm rãi khép lại…

Lúc này những người trong Thánh Đạo Tàn Giới đã nhìn thấy, đối mặt với loại rầm rộ xưa nay chưa từng có, dường như tất cả mọi người đều chạy ra khỏi chỗ ở, xông ra khỏi chỗ đang bế quan… Một số Thánh Đế tuổu tác cực lớn quỳ rạp xuống đất, cầu nguyện cho Thánh Đạo Tàn Giới, một số người tu vi thấp, nhìn thấy Thánh Đế đều quỳ rạp trên mặt đất, ai nấy cũng quỳ xuống, cũng cầu nguyện cho Thánh Đạo Tàn Giới.

– Đây là Thánh Đạo Tông bắt đầu khôi phục là Thánh Đạo Tàn Giới rồi…

– Tôi cho rằng Thánh Đạo Tông lấy danh khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới, chiếm lấy Thánh Đạo Tàn Giới, không ngờ đây là sự thật.

– Là tông chủ của Thánh Đạo Tông đã trở về, đệ tử của Thánh Đạo Tông từng nói, một khi tông chủ của bọn họ quay về, Thánh Đạo Tông sẽ bắt đầu khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới.

– Nhân Tộc ta cuối cùng sắp phục hưng lại rồi, vận khí Thánh Đaọ Giới cuối cùng cũng đã chuyển mình rồi.

– May mà Nhân Tôc chúng ta còn có một Hỗn Nguyên đại năng như tông chủ của Thánh Đạo Tông này, nếu không cúng ta mãi mãi chỉ có thể núp mình trong Thánh Đạo Tàn Giới này thôi.

Các loại bàn tán vô cùng kích động vang lên mọi nơi trong Thánh Đạo Tàn Giới.

Càng khiến cho bọn họ kích động hơn chính là, Thánh Đạo Tàn Giới không đơn giản hợp lại, sông ngòi, núi non, biển lớn trở lại vị trí cũ, hơn nữa bất kỳ ngóc ngách nào cũng bắt đầu xuất hiện sinh cơ.

Đây tuyệt đối không phải đơn giản dựa vào đại năng khôi phục tàn giới, mà là lại một lần nữa rót sinh cơ vào trong Thánh Đạo Tàn Giới.

Diệp Mặc đứng trên không trung Thần Phần Vực, cảm thấy mất sức, cho dù có cây Hỗn Độn bổ sung sinh cơ cho hắn, hắn cũng cảm thấy lực bất tòng tâm.

Tu vi của hắn không kém gì bất cứ Hỗn Nguyên Thánh Đế nào, thậm chí còn mạnh hơn bất kỳ một Hỗn Nguyên Thánh Đế nào.

Thức hải của hắn thậm chí tất cả Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng không thể so kịp, nhưng khôi phục Thánh Đạo Tàn Giới không phải là chuyện nhỏ.

Nếu hắn không có cây Hỗn Độn, không có lượng lớn Đạo quả, lúc này hắn đã không trụ nổi nữa rồi.

Sau khi Diệp Mặc đem toàn bộ sinh cơ của tâm cây Hỗn Độn và Huyền Hoàng chi khí dung nhập vào Thánh Đạo Tàn Giới, hắn cảm thấy thần hồn run lên, ngay lập tức Thánh Đạo Tàn Giới vẫn đang khôi phục sinh cơ dường như bắt đầu chậm lại, sinh cơ dường như dừng lại trong khắc này.

Diệp Mặc trong lòng thầm thở dài, sinh cơ của tâm cây Hỗn Độn cuối cùng cũng không đủ, không thể nào khôi phục hoàn toàn sinh cơ cho Thánh Đạo Tàn Giới được.

Hắn biết chỉ cần mình lấy cây Hỗn Độn ra, sinh cơ của Thánh Đạo Tàn Giới này chắc chắn sẽ được khôi phục hoàn toàn, nhưng muốn hắn lấy cây Hỗn Độn ra, hắn quả thực không nỡ.

Diệp Mặc quét thần thức ra ngoài, khi hắn nhìn thấy vô số Thánh Đế, vô số Tiên nhân đang quỳ rạp trên mặt đất, thành kính cầu nguyện cho Thánh Đạo Tàn Giới có thể khôi phục nguyên trạng, hắn bỗng nhiên hiểu ra tấm lòng của Thánh Nữ Thanh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2248: Cam Lòng

Cam Lòng

M

ặc dù hiểu tấm lòng vô thượng của Thánh nữ Thanh, Diệp Mặc trong lòng vẫn có chút do dự, hắn không biết mình có nên dâng cây Hỗn độn ra không.

Cây Hỗn độn quá quan trọng với hắn, lần trước trong Nghiễm Nguyên Cung không phải nhờ cây Hỗn độn, hắn đã mất mạng rồi.

Diệp Mặc do dự một lúc lâu, vẫn phóng cây Hỗn độn ra, khôi phục Thánh đạo Tàn giới chằng những rất quan trọng với Tiên nhân của Thánh đạo giới, ngay cả đối với hắn cũng rất quan trọng.

Hắn còn có Thế giới trang vàng, còn có Khổ Trúc và Hoàng Trung Lý.

Một mình hắn chiếm cứ đồ tốt quá nhiều rồi, nếu vẫn không nỡ bỏ một cây Hỗn độn ra, lạnh lùng nhìn Thánh đạo Tàn giới vẫn bị tàn phá như trước, hắn cảm thấy mình quả thực quá tham lam rồi.

Thành lập Thánh Đạo Tông là do hắn đưa ra, bây giờ không nỡ bỏ cây Hỗn độn cũng là hắn, đây là loại châm chọc mỉa mai gì.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không tiếp tục do dự nữa, trực tiếp lấy cây Hỗn độn ra.

Cây Hỗn độn dưới sự thẩm thấu của Hỗn độn chi khí, lúc này đã lại lần nữa trở thành một cây lớn cao mấy trăm trượng, Diệp Mặc vừa phóng cây Hỗn độn ra, cây Hỗn độn ào ào sinh cơ, liền kết hợp với thần thông của Diệp Mặc mở rộng ra ngoài, từ từ cuốn lấy toàn bộ Thánh đạo Tàn giới.

– Là sinh cơ Hỗn độn…

– Đúng là sinh cơ Hỗn độn rồi, Thánh đạo Tàn giới thực sự sắp khôi phục lại rồi…

Cây Hỗn độn phát ra sinh cơ Hỗn độn trong nháy mắt liền trải khắp toàn bộ Thánh đạo Tàn giới, cùng lúc cây Hỗn độn được Diệp Mặc lấy ra, dường như tất cả mọi người đều cảm thấy sinh cơ Hỗn độn cường đại.

Tu vi một số người thậm chí không cần tu luyện, cũng dần được tăng lên.

Lúc này, tất cả mọi người hướng mặt về Thánh Đạo Tông quỳ xuống, bọn họ hiểu sinh cơ Hỗn độn này cho dù không phải là cây Hỗn độn, cũng là bảo vật Hỗn độn không kém gì cây Hỗn độn.

Thánh Đạo Tông đến bảo vật như này cũng lấy ra được, thực sự thành tâm thành ý muốn khôi phục lại Thánh đạo Tàn giới.

Lúc này trên quảng trường lớn nhất của Thánh Đạo Tông, tất cả đệ tử đều quỳ rạp trên mặt đất, ngay cả vài vị phó tông chủ cũng quỳ rạp xuống.

Giữa quảng trường là một tế đàn cực lớn, bọn họ hướng về phía thiên đạo tế bái, cầu nguyện cho Thánh đạo Tàn giới, cầu nguyện Thánh đạo Tàn giới có thể khôi phục lại được.

Đồng thời tất cả đệ tử của Thánh Đạo Tông đều biết, đây là tông chủ của Thánh Đạo Tông bọn họ đang khôi phục lại Thánh đạo Tàn giới.

– Là khí tức cây Hỗn độn…

Tronh nháy mắt Diệp Mặc lấy ra cây Hỗn độn, La Thanh Hà, Tần Tuyền Ki ai nấy đều cảm nhận được, thậm chí kích động đến run người, mặc dù thần thức của bọn họ không thể nào quét được Diệp Mặc đang ở đâu, nhưng họ biết cây Hỗn độn này tuyệt đối là do Diệp tông chủ lấy ra.

Lúc này, không ai nghĩ Diệp Mặc giấu diếm chuyện có cây Hỗn độn, bọn họ chỉ là đang cảm động Diệp Mặc đến cây Hỗn độn cũng bằng lòng lấy ra.

Người trong này đều cố gắng khôi phục lại Thánh đạo Tàn giới, nhưng trong lòng tự hỏi, nếu như cây Hỗn độn nằm trong tay mình, có thể bằng lòng vô tư lấy ra như vậy sao?

– Tông chủ, may mà lúc trước tôi tin anh.

Tần Tuyền Ki vô cùng thành kính lẩm bẩm, lúc này, Diệp Mặc chính là thần linh trong lòng cô.

– Là cây Hỗn độn.

Thánh nữ Cơ Tích của Thần Nữ Thánh Môn nhìn về phía Thánh Đạo Tông, lẩm bẩm nói.

Sau khi cô biết Diệp Mặc quay về, đang chuẩn bị đến Thánh Đạo Tông.

Lập tức cô liền cảm thấy Thánh đạo Tàn giới đang được khôi phục, người có thể khôi phục lại Thánh đạo Tàn giới chỉ có một mình Diệp Mặc.

Còn lúc này Diệp Mặc đến cây Hỗn độn cũng lấy ra rồi, cô bỗng nhiên cảm thấy mình đáng xấu hổ.

Cô có thể thăng cấp lên Đạo Nguyên Thánh Đế, cũng là do Diệp Mặc, cô có mới có cơ hội tiến vào Đạo quả tháp.

Lúc này cô thực sự có chút hối hận, không nên cầm hồ lô của Diệp Mặc về.

Cũng không phải tất cả mọi người đều hướng về Thánh Đạo Tông cảm tạ, Công Dương An và Hám Tử Đồng còn cả một số Thánh Đế được Diệp Mặc truyền tống từ trong Thần Phần Vực ra ngoài, đều hướng về Thần Phần Vực thánh kính cảm tạ.

Bọn họ biết, Diệp Mặc vẫn còn trong Thần Phần Vực.

Lúc này, Thánh đạo Tàn giới hoàn toàn yên tĩnh, một khoảng thanh bình, không có bất kỳ âm thanh huyên náo nào.

Tấ cả mọi người đều đang đợi Thánh đạo Tàn giới lại lần nữa khôi phục là thành Thánh đạo giới, tất cả mọi người đều đang nhìn sinh cơ của Thánh đạo Tàn giới đang dần nồng đậm hơn.

Lúc này Diệp Mặc hoàn toàn chìm trong sự giao hòa giữa cây Hỗn độn, Thánh đạo Tàn giới, quy tắc thiên địa và pháp tắc thần thông, nói cách khác hắn đã cùng với cây Hỗn độn, sát nhập vào Thánh đạo Tàn giới.

Thánh đạo Tàn giới vô số quy tắc thiên địa hỗn loạn bị Diệp Mặc bắt được, hắn cảm thấy những quy tắc hỗn loạn này căn bản không thích hợp với Thánh đạo Tàn giới bây giờ, lúc này hắn hoàn toàn trong những quy tắc này, thậm chí bắt đầu tu chỉnh lại toàn bộ quy tắc thiên điạ của Thánh đạo Tàn giới.

Mỗi lần đến một quy tắc hắn không hiểu rõ lắm, hắn theo bản năng lấy một quả Hoàng Trng Lý ra ném vào trong miệng.

Từng quả Hoàng Trung Lý được Diệp Mặc hóa thành từng đường quy tắc thiên địa, những quy tắc này được hắn khống chế, lại lần nữa được hắn dung hòa vào trong quy tắc thiên địa của Thánh đạo Tàn giới.

Cũng không biết qua bao lâu, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy đầu óc mình lại ầm một tiếng, từng đường đạo tắc và pháp tắc vọ cùng rõ ràng tư trong quy tắc thiên địa hóa ra, dường như thiên sinh địa trưởng đó là từ trong ý niệm của hắn ra vậy, cùng lúc đó thần nguyên vô cùng vô tận bắt đầu sung triệt cơ thể hắn.

Quy tắc thiên địa vẫn là quy tắc thiên địa đó, nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy hắn đã không còn là Bán Bộ Hỗn Nguyên nữa rồi, một loại đạo vận đại đạo rõ ràng sáng tỏ vây quanh thân người hắn, toàn bộ hư không vũ trụ đều trong ý niệm của hắn, hắn thậm chí biết được mình chỉ cần trong nháy mắt vung tay, là có thể hóa một giới thành hư vô.

Diệp Mặc đột nhiên mở mắt, thần thức của hắn đơn giản liền quét qua mấy giới vực, thậm chí nhình thấy cả Tiên giới.

– Đây chính là tu vi Hỗn Nguyên Thánh Đế sao?

Diệp Mặc lẩm bẩm, hắn biết mình thực sự Chứng đạo Hỗn Nguyên rồi.

Loại cảm giác cường đại này, nếu lại để hắn đối mặt với sự tấn công của năm người Túc Quang, hắn thậm chí có thể giết chết năm người đó một cách dễ dàng.

Hắn cảm thấy Hỗn Nguyên của mình so với Hỗn Nguyên của mấy vị Thánh Đế khác, quả thực khác nhau như trời với đất, căn bản không thể nào đánh đồng được.

Hắn Chứng đạo Hỗn Nguyên không dùng một Thần tinh nào, tất cả quà tặng đều đến từ Thánh đạo giới, đến từ cảm ngộ quy tắc thiên địa và pháp tắc thần thông.

Diệp Mặc thu hồi thần thức lại, tùy ý vung tay một cái, những quy tắc thiên địa hỗn loạn kia bị hắn dễ dàng tu chỉnh.

Từng đường pháp tắc thiên địa đồng thời bị Diệp Mặc lĩnh ngộ vào trong đầu, Thần Niệm Cửa Chuyển của hắn căn bản không cần vận chuyển, đã đạt đến chuyển thức chín.

Thái Sơ Thần Văn cũng không cần thử, chín đường Thần Văn trực tiếp biến ảo mà ra, thậm chí có thể hủy diệt tất cả, Thiên Hỏa Cửu Dương…

Khi anh lĩnh ngộ đến một cảnh giới, anh cũng không cần vì những thứ còn lại dưới cảnh giới này mê hoặc nữa.

Diệp Mặc lúc này mới thực sự lĩnh ngộ được hàm nghĩa của Hỗn Nguyên, hắn bỏ ra cây Hỗn độn, gỡ được khúc mắc, cả con người đều bỗng nhiên quán thông, thần thông pháp tắc lại được cảm nhận như chẻ tre vậy.

Diệp Mặc không thử thần thông Luân Hồi lúc này, hắn cảm thấy thần thông Luân Hồi lúc này, có thể dễ dàng khiến một Hỗn Nguyên Thánh Đế tái hiện luân hồi.

Cường đại, có lúc chỉ là một lớp màng mỏng, khi anh lơ là, phát hiện mình đã xông qua rồi, mà lúc đó cường đại lại đang nằm trong tay anh.

Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, Thánh đạo Tàn giới thoạt nhìn hoàn toàn khôi phục lại rồi, sinh cơ xanh mướt, sơn mạch biến mất đã hồi sinh, Thần linh thảo và các loại sơn thủy biến mất cũng trong lúc này hoàn toàn khôi phục lại nguyên trạng.

Nhìn ra xa, giống như đi vào một thế giới mới, Thánh đạo Tàn giới lúc này không thể nói là Tàn giới nữa, mà là một Thánh đạo giới thực sự.

Diệp Mặc biết rõ, đây chỉ là vẻ bề ngoài, nói cách khác, đây chỉ là khôi phục lại một phần Thánh đạo Tàn giới.

Thánh đạo giới thoạt nhìn tươi tốt xinh đẹp như này, nhưng mạch lạc giới vực và căn cơ thực sự vẫn chưa được khôi phục.

Muốn Thánh đạo giới vĩnh viễn tươi đẹp như này, thì cần phải khôi phục lại mạch lạc và căn cơ giới vực của Thánh đạo giới, nếu không trong này căn bản sẽ không chịu nổi giày vò, nơi không có mạch lạc giới vực như này, lại lần nữa tàn phá, cũng rất nhanh.

Khôi phục mạch lạc và căn cơ giới vực của Thánh đạo Tàn giới, thì cần phải tìm được Thế giới sơn.

Diệp Mặc nghĩ đến cây Hỗn độn bị hắn lấy ra, trong lòng bỗng nhiên có chút đau thương, hắn quay đầu vừa muốn thu lại cây Hỗn độn đã héo rũ, bỗng nhiên sung sướng phát hiện cây Hỗn độn trong nháy mắt lại trở nên xanh tươi trở lại, từng đường sinh cơ, từng đuờng pháp tắc thiên địa từ Thánh đạo Tàn giới tuôn ra.

Những sinh cơ này, những pháp tắc này toàn bộ tràn vào trong cây Hỗn độn, cây Hỗn độn với mắt thường cũng có thể nhìn thấy được tốc độ phát triển khỏe khoắn.

Một trượng, hai trượng… mười trượng, mười một trượng…

Sinh cơ quay lại này tuyệt đối vẫn là sinh cơ của cây Hỗn độn, chỉ có điều so với sinh cơ lúc trước cây Hỗn độn phát ra lại càng nồng đậm, càng thâm hậu, càng vĩnh cửu hơn.

Đây là sinh cơ Hỗn độn của khí tức Hỗn độn nguyên thủy, đây là quà tặng ngược lại của Thánh đạo giới thực sự.

Cho dù Diệp Mặc đã là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, cũng bị niềm vui to lớn này đập trúng, hắn cuối cùng hiểu hàm nghĩa của hai chữ “cam lòng”.

Cam lòng bỏ cũ có mới, nếu hắn không nỡ bỏ cây Hỗn độn ra, làm sao có thể có được quà tặng sinh cơ cường đại như này?

Diệp Mặc chỉ trong nháy mắt liền hiểu sinh cơ này từ đâu mà đến, những sinh cơ này một số là số mệnh của Nhân tộc, cờn nữa chính là sinh cơ tiền thân của cây Hỗn độn.

Cây Hỗn độn trong Thánh đạo giới bị tàn phá, sinh cơ lại tản mát trong tàn giới hỗn độn, cũng không tiêu tán.

Bây giờ hắn mang cây Hỗn độn đến nơi này khôi phục lại Thánh đạo Tàn giới, sau khi khôi phục Thánh đạo Tàn giới rồi, sinh cơ Hỗn độn vốn dĩ của nó lại lần nữaphản hồi lại, cái này tương đương với vật quay về chủ cũ, cũng tương đương với quà tặng vô tư của Thánh đạo giới.

Vạn vật đều có linh, huống chi là Thánh đạo giới cường đại?

Hắn mang cây Hỗn độn đi khôi phục Thánh đạo giới, quy tắc thiên địa vô tận của Thánh đạo giới, khiến hắn nắm được thần thông thiên địa, nắm được thần tông của bản thân, trở thành Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Đồng thời, cây Hỗn độn của hắn, cũng được lợi cực lớn, quay về trạng thái hỗn độn.

Không chỉ như vậy, còn đồng thời trong sinh cơ dung hòa với vô số pháp tắc.

– Trăm trượng… nghìn trượng…

Cây Hỗn độn cao lớn đến vạn trượng lúc này mới dừng lại, sinh cơ nồng đậm đến cực điểm khiến toàn thể Tiên nhân trong Thánh đạo Tàn giới đều cảm thấy cơ duyên vô tận.

Diệp Mặc đưa tay thu hồi lại cây Hỗn độn cao vạn trượng, vui vẻ đồng thời cũng cực kỳ cảm thán.

Vốn dĩ một cây Hỗn độn không biết cao bao nhiêu, đây chỉ là một số sinh cơ còn sót lại do cây Hỗn độn cũ để lại, lại khiến cây Hỗn độn của hắn hình thành đại thụ cao vạn trượng.

Cây Hỗn độn cũ cũng không biết bao nhiêu năm trước bị đánh ta, không ngờ hôm nay vẫn để cho hắn có được lợi như này.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2249: Nhân Tộc Tụ Lại

Nhân Tộc Tụ Lại

L

úc này ở Thánh đạo giới, vô số Tiên nhân đều đang kích động gào rú.

Cho dù là Tiên nhân, cho dù là tu vi cao đến đâu, cũng có lúc tâm tư cần được trút hết ra.

Bởi vì tại thời khắc này, bọn họ cảm giác được quy tắc Thiên Địa hoàn chỉnh, bọn họ cảm giác được Lôi kiếp, cảm giác được lĩnh ngộ đối với thần thông, cảm giác được tu vi tiến bộ, cảm giác được phương hướng Đại đạo của mình…

Đây không chỉ là một Thánh đạo giới hoàn chỉnh, cũng không chỉ là một Thánh đạo giới sức sống bừng bừng, mà là phương hướng tu luyện và nhận biết được Đại đạo rõ ràng không gì sánh được.

Bỗng nhiên một thanh âm trong trẻo vang lên trong hư không:

– Các vị tiên hữu của Thánh đạo giới, ta là tông chủ Diệp Mặc của Thánh Đạo Tông.

Thánh đạo Tàn giới đã được khôi phục, từ hôm nay trở đi Thánh đạo Tàn giới đổi tên thành Thánh đạo giới.

Bởi vì Thánh đạo giới vừa mới được khôi phục, còn một phần kinh mạch giới vực chưa thể hoàn toàn tu sửa được, ta cần rời khỏi Thánh đạo giới tiếp tục tìm kiếm tài liệu mới.

Cho nên ta hi vọng các vị tiên hữu không nên tranh đấu tại Thánh đạo giới, để tránh lại phá hư giới vực và kinh mạch của Thánh đạo giới ta.

– Trăm nă sau các tộc còn lại sẽ đến Thánh đạo giới ta kiếm chuyện, từ trước tới nay, Thánh đạo giới ta Nhân tộc là đứng đầu trong trăm tộc, sao có thể vẫn bị một vài dị tộc dẫm dưới chân? Ta hi vọng chư vị tiên hữu có thể trong thời gian trăm năm này nâng cao một bước, quyết không cho phép dị tộc làm mưa làm gió tại Thánh đạo giới ta.

– Để đảm bảo Thánh đạo giới ta sẽ không bị tụt lại sau các giới còn lại, ta giữ lại một Bí cảnh của Thần Phần Vực.

Cầu Niết Sinh của Thần Phần Vực đã bị ta hủy đi, sẽ không nguy cơ trùng trùng giống như trước đây nữa, hễ không cẩn thận là rơi xuống cầu Niết Sinh.

Nếu đã là Bí cảnh, thì có độ nguy hiểm nhất định, bên trong Bí cảnh chẳng hững có các loại cấm chế, còn có một vài mãnh thú.

Cái Bí cảnh này mười năm sau mở ra, sẽ mở ra cho Thánh Đế chứng đạo bước đầu tiên.

– Cái Bí cảnh này là Thánh nữ Thanh của Thần Nữ Thánh Môn để lại.

Thánh nữ Thanh vì Thánh đạo giới mà ngã xuống, ta hi vọng các vị tiên hữu khi tiến vào Bí cảnh, hưởng thụ lợi ích Bí cảnh mang đến cho các vị, đồng thời cũng phải nhớ kỹ cái Bí cảnh này là do ai để lại.

Các vị tiên hữu nếu như phát hiện ai tùy tiện phá hư Thánh đạo giới ta, có thể đến Thánh Đạo Tông tố cáo…

Tiếng nói của Diệp Mặc thâm nhập vào trong tai mỗi một vị Tiên nhân, khi thanh âm của hắn biến mất, vô số Tiên nhân của Thánh đạo giới đều đang vô cùng kích động la hét tên Diệp tông chủ.

Diệp Mặc, tông chủ Thánh Đạo Tông, là hắn khôi phục Thánh đạo giới, là hắn mang đến hi vọng cho Nhân tộc.

– Nếu ai dám vi phạm lời nói của Diệp tông chủ.

Chính là kẻ địch của toàn bộ Thánh đạo giới ta.

– Đứng, nếu ai dám không tuân thủ lời nói của Diệp tông chủ, không, là Diệp Thánh Quân, chính là kẻ địch của chúng ta…

Lúc này Thánh Đạo Tông bất luận ngóc ngách nào, cũng đều có thể nghe thấy những tiếng nói như vậy, cũng có thể nghe thấy những lời thề như vậy.

Vô số người đã thề, trăm năm sau, dị tộc dám đến Thánh đạo giới, sẽ anh dũng đi giết, bảo vệ Thánh đạo giới.

Trong vô số tiếng hoan hô của đám người, một người đàn ông không hề chớp mắt cái nào thì thầm lẩm bẩm:

– Diệp Mặc, Nghiêm Cửu Thiên ta nhận thua.

Nghiêm Cửu Thiên ta không so được với ngươi.

Có lẽ chẳng ai có thể so được với ngươi, Đông Phương Vượng kia thật đáng cười, lại còn dám nói là vô địch trong đám cùng đẳng cấp.

– Cám ơn anh, Diệp tông chủ.

Trong Thần Nữ Thánh Môn, hầu như tất cả mọi người đều đang cảm tạ Diệp Mặc, dù cho Diệp Mặc đã từng đại náo Thần Nữ Thánh Môn, thế nhưng Diệp Mặc là việc ân oán rõ ràng.

Thánh nữ Thanh của Thầ Nữ Thánh Môn mặc dù không có năng lực khôi phục Thánh đạo giới, nhưng lại để lại một Bí cảnh, mà Diệp Mặc cũng không có giấu diếm đây là do Thánh nữ Thanh để lại.

Diệp Mặc rất là thỏa mãn đối với tình trạng hiện tại của Thánh đạo giới, không chỉ Thánh đạo giới được khôi phục, hơn nữa Tiên nhân Nhân tộc Thánh đạo giới đã cho thấy sự đoàn kết trước đây chưa từng có.

Thần thức của Diệp Mặc phá vỡ ranh giới, rơi vào Mặc Nguyệt Tiên Tông ở Tiên giới, hắn thấy Khinh Tuyết, thấy Lạc Ảnh, thấy con gái Ức Mặc, giờ khắc này, hắn kích động thiếu chút nữa muốn lập tức trở lại Mặc Nguyệt Tiên Tông.

Thế nhưng Diệp Mặc nhịn xuống, hắn thậm chí còn thu hồi thần thức, hắn sợ sau một khắc nữa mình sẽ nhịn không được, muốn lập tức đến thăm Lạc Ảnh, thăm Ức Mặc.

Hắn biết cho dù là hắn muốn đi, cũng nhất định phải tu sửa xong đại trận bảo vệ Thánh đạo giới.

Bên ngoài Thánh đạo giới, Diệp Mặc đã bắt đầu bố trí các loại trận pháp, từng cái trận kỳ được Diệp Mặc đưa ra ngoài, rất nhiều dòng Thần linh mạch được Diệp Mặc đưa vào Thánh đạo giới.

Bố trí trận pháp giới vực Thần linh mạch chỉ là để dẫn dắt Thần linh khí mà thôi, hoàn toàn không phải là muốn dựa vào loại Thần linh khí này để bảo đảm vận hành trận pháp giới vực.

Trận pháp giới vực cần Thần linh nguyên, phần lớn là hấp thu Thần linh nguyên trong hư không, còn nữa là hấp thu Thần linh nguyên bên trong giới vực.

Diệp Mặc đã là Hỗn Nguyên Thánh Đế, bởi vì hắn tu sửa Thánh đạo Tàn giới, lĩnh ngộ được vô số quy tắc Thiên Địa, không chế vô số thần thông pháp tắc.

Có thể nói giờ khắc này, muốn tìm ra một Hỗn Nguyên Thánh Đế tinh thông nhiều pháp tắc và quy tắc Thiên Địa giống như hắn, thật đúng là vô vàn khó khăn.

Đạy là không nói Diệp Mặc còn là một Tông sư Tiên trận cao cấp nhất, hắn căn bản là không cần bất kỳ kẻ nào trợ giúp, chỉ một mình hắn là có thể cấp tốc hoàn thiện đại trận bảo vệ Thánh đạo giới.

Một đại trận hộ giới, dù cho tu vi Hỗn Nguyên Thánh Đế mạnh mẽ như Diệp Mặc, cũng không phải nhất thời là có thể hoàn thành.

Thế nhưng trong lòng Diệp Mặc lại vẫn có chút cảm kích mấy tên Hỗn Nguyên Thánh Đế trước đây vây đánh hắn, nếu như không có mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế kia, hắn muốn có được nhiều tài liệu bố trí trận pháp như vậy, thì gần như là không có khả năng.

Một tháng sau, Diệp Mặc đã triệt để bố trí xong đại trận bảo vệ Thánh đạo giới, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trở lại Thánh Đạo Tông.

Hắn muốn rời khỏi Thánh đạo giới đi Tiên giới, trước đó nhất định phải chào hỏi đám La Thanh Hà một tiếng đã.

Hơn nữa hắn bố trí xong đại trận hộ giới, một số trận kỳ không chế trận pháp cũng nhất định phải giao cho bọn người La Thanh Hà.

Biết được Diệp Mặc trở về, bọn người La Thanh Hà đã sớm kích động không thôi chào đón.

Ngay cả Trì Uyển Thanh cũng không còn lòng dạ nào tu luyện, chạy tới bên người Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng giống cô đều từ Địa cầu tới đây, hôm nay một giới vực khắp nơi đều là Tiên Đế, cũng cần Diệp Mặc đi tu bổ, Trì Uyển Thanh so với người khác càng kích động hơn, có lẽ nói là càng tự hào hơn một chút.

– Tông chủ, ta thật không ngờ, Thánh đạo giới vậy mà có thể khôi phục được đến mức độ này.

Trước đây ta còn tưởng rằng muốn khôi phục Thánh đạo Tàn giới, không hơn mười vạn năm thậm chí trăm vạn năm thì không thể nào xong.

Tần Tuyền Ki là kích động nhất, giờ khắc này, cho dù là bảo cô làm bất cứ chuyện gì cho Diệp Mặc, cô đều bằng lòng.

Ý niệm này phát ra tư nội tâm, không có bất kỳ miễn cưỡng và giả tạo nào.

Diệp Mặc tâm tình cũng không tệ, hắn không chỉ khôi phục Thánh đạo Tàn giới, bố trí đại trận hộ giới, còn thấy đám người Lạc Ảnh bình yên vô sự.

Chờ sau khi mọi người hết kích động, lúc này Diệp Mặc mới cao giọng nói rằng:

– Thánh đạo Tàn giới đã tu bổ xong, nhưng ta còn muốn đi tìm kiếm những tài liệu khác, tranh thủ trong thời gian ngắn nhất tu sửa kinh mạch và ranh giới cho Thánh đạo giới.

Đồng thời ta cũng nói cho các ngươi biết một chút, đại trận bảo vệ Thánh đạo giới ta đã bố trí xong, tuyệt đối là tiên trận hộ giới đỉnh cao.

Long tộc ta đã từng đi qua, đại trận hộ giới của bọn họ còn lâu mới có thể so sánh với của chúng ta…

Lời Diệp Mặc nói lại một lần nữa dẫn tới từng đợt kích động, đại trận bảo vệ Thánh đạo giới bố trí xong không phải là chuyện nhỏ nhặt gì.

Chuyện này có nghĩa là Thánh đạo giới có sức mạnh tự bảo vệ, không có bất kỳ một tộc nào, lại có thể thông qua phương thức đánh lén để tấn công Thánh đạo giới.

Diệp Mặc giao ngọc giản cùng trận kỳ không chế đại trận hộ giới cho bọn người La Thanh Hà, đang muốn nói là phải rời khỏi Thánh đạo giới, bỗng nhiên ánh mắt của hắn rơi vào trên người một Tố Đạo Thánh Đế.

Tên Tố Đạo Thánh Đế kia thấy ánh mắt Diệp Mặc rơi vào trên người gã, lập tức cũng cảm thấy một trận rét lạnh, thậm chí gã bắt đầu hoài nghi tông chủ Diệp Mặc của bọn họ có phải là cái người tên Diệp Mặc ở Tiên giới kia hay không.

– Ngươi tu luyện Thần Niệm Cửu Chuyển?

Diệp Mặc đột nhiên hỏi.

Tên Tố Đạo Thánh Đế này nhan chóng đi đến trước mặt Diệp Mặc khom người nói rằng:

– Vâng thưa tông chủ, ta có tu luyện qua Thần Niệm Cửu Chuyển.

Đây là năm đó tiền bối Quyết Nhai đi ngang qua Tiên giới, truyền thụ cho ta.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Ta cảm giác thức hải của ngươi có chút quen thuộc, ngươi hẳn chính là Mộ Vô Song của Hỗn Độn Tinh Vực ở Hạ Thiên Vực ở Tiên giới? Không nghĩ tới ngươi đã khôi phục lại, đến Thánh đạo Tàn giới.

Mộ Vô Song đầu óc ầm một cái, gã nghĩ không ra Diệp Mặc trước mắt này thật đúng là Diệp Mặc mà trước đây gã đã nghe nói qua kia.

Lúc này trước mắt gã lần thứ hai hiện ra hình ảnh tiểu cô nương nói chuyện kia.

– Người Băng Du tỷ nói chính là ba Diệp Mặc của ta, chút tu vi ấy của ngươi mà đã muốn giết ba của ta, đừng có nằm mơ.

Nghĩ tới đây phía sau lưng Mộ Vô Song ứa ra mồ hôi lạnh, trước đây gã nói muốn giết Diệp Mặc, còn nói trước giờ chưa từng nói bừa.

Nhưng bây giờ Diệp Mặc đã đứng ở trước mặt gã, thậm chí một cái đầu ngón tay cũng có thể nghiền chết Mộ Vô Song gã.

Mộ Vô Song gã trước đây khi nói những lời này, là cuồng vọng ngu dốt tới cỡ nào ah.

– Vâng, vãn bối chính là Mộ Vô Song.

Mộ Vô Song run giọng trả lời, sau khi gã tới Thánh đạo Tàn giới, thì gia nhập Thánh Đạo Tông, chứng đạo thành công cũng là tại Thánh Đạo Tông.

Diệp Mặc bỗng nhiên nhíu mày một chút:

– Ngươi hình như có chút sợ ta?

Mộ Vô Song lúc này đâu còn dám tiếp tục giấu diếm, vội vàng nói ra chuyện gã gặp Chân Băng Du cùng Ức Mặc.

Đồng thời nói rằng:

– Vô Song dốt nát, xin tông chủ trách phạt.

Chân Băng Du đang bế quan chuẩn bị thăng cấp Đạo Nguyên, bằng không Diệp Mặc cũng muốn gọi Chân Băng Du ra cho Mộ Vô Song gặp.

Cho dù là Chân Băng Du, hiện tại tu vi cũng mạnh hơn Mộ Vô Song vô số lần.

Mộ Vô Song tuy rằng tự đại, thật ra cũng không có làm gì Chân Băn Du và Ức Mặc, ngược lại còn nói cho hai người chỗ một Tiên tủy trì.

Diệp Mặc cũng không có ý định trách phạt Mộ Vô Song, chỉ trầm giọng nói:

– Cũng may ngươi không có thương tổn Băn Du và Ức Mặc, kỳ thực Băng Du hiện tại tu vi so với người còn cao hơn.

Ngươi biết trước đây vì sao ngươi bị Vị Phong Tiên Đế ám toán không? Cũng là bởi vì ngươi quá mức tự đại, vô luận là lúc nào, đừng có luôn cho mình là đệ nhất thiên hạ.

– Vâng, đa tạ tông chủ giáo huấn.

Mộ Vô Song vừa lấy làm may mắn là trước đây mình đã không làm gì Ức Mặc cùng Chân Bang Du, vừa cảm thấy mình hành sự xác thực là có chút không thích đáng.

Gã đến Thánh đạo Tàn giới muốn tìm Vị Phong Tiên Đế báo thù, kết quả đến bây giờ cũng chưa tìm được Vị Phong Tiên Đế.

– Ngươi đi xuống trước đi, chăm chỉ tu luyện.

Đúng rồi, người còn có một người quen tên Hồng Lăng, bây giờ ở Mặc Nguyệt Tiên Tông của ta.

Diệp Mặc nhớ tới Hồng Lăng, thuận miệng nói.

Mộ Vô Song nhất thời ngây người, Hồng Lăng còn sống? Vậy Việt Hà còn sống không? Giờ khắc này, gã vậy mà lại bắt đầu hối hận mình không nên vội vàng tới Thánh đạo giới như thế.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2250: Tam Đại Thánh Môn Tới Thăm Hỏi

Tam Đại Thánh Môn Tới Thăm Hỏi

T

ông chủ, có khách tới.

Một nữ Tố Đạo đi tới trước mặt Diệp Mặc kính cẩn nói.

Diệp Mặc thấy cô gái trước mắt này, lập tức liền vui vẻ hỏi:

– Anh Dao tiên tử, cô cũng gia nhập Thánh Đạo Tông?

Đan Anh Dao vẻ mặt xúc động nói:

– Đúng vậy thưa tông chủ, sau khi ta biết tông chủ Thánh Đạo Tông là Diệp đại ca, ta lập tức thương lượng với người trong tộc, sau đó gia nhập vào Thánh Đạo Tông.

Diệp đại ca, bây giờ huynh đã là tông chủ, chỉ cần gọi Anh Dao là được rồi.

– Ừh, cảm ơn Anh Dao có thể tới giúp đỡ ta, Thánh đạo giới đã khôi phục sức sống, tin rằng với tư chất của Anh Dao cô, sẽ thăng cấp Dục Đạo, chắc hẳn cũng không cần bao lâu.

Diệp Mặc cảm giác được, Đan Anh Dao đã là Tố Đạo viên mãn, gần tới Dục Đạo.

– Đa tạ tông chủ.

Đan Anh Dao và Diệp Mặc đã quen biết từ lâu, nhưng chính cô cũng chẳng bao giờ nghĩ tới, có một ngày Diệp Mặc sẽ có thành tựu cao như thế.

Tần Tuyền Ki đi tới trước mặt Diệp Mặc nhỏ giọng nói:

– Tông chủ, ngươi đi gặp khách một chút trước đi, bên này giao cho ta là được rồi.

Giọng nói của cô còn có chút run run.

Chuyện đã từng tha thiết mơ ước vô số năm qua, cứ như vậy mà thành công.

Dù cho đã là một Đạo Nguyên Thánh Đế, cô vẫn có chút không dám tin.

Thần thức của Diệp Mặc đã quét đến vị khách trong điện tiếp khách, Vương Nam Sương cùng Cơ Tích cùng Cơ Tâm Dật.

Một Đạo Nguyên Thánh Đế da đen mặt chữ điền, có chút bất an ngồi ở một bên khác, Chư Ôn Mậu đang ngồi ở bên cạnh gã.

Đạo Nguyên Thánh Đế bất an này Diệp Mặc có biết, chính là tên Đạo Nguyên Thánh Đế kiêu ngạo kia của Húc Nguyệt Thánh Đạo.

Tên này kêu Ôn Chư Mậu cùng gã đến đây, hiển nhiên là vì sợ.

Ngoài ra còn có một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế mà hắn không nhận ra, tuy rằng Diệp Mặc không nhận ra tên Bán Bộ Hỗn Nguyên này.

Nhưng Đổng Yến ngồi ở bên cạnh gã thì Diệp Mặc lại nhận ra.

Thánh Đạo Tông bên này, Lam Ki Lan đang tiếp khách.

Diệp Mặc nói một tiếng với bọn người Đan Anh Dao, Tần Tuyền Ki.

Đi thẳng tới điện tiếp khách.

– Cơ Tâm Dật của Thần Nữ Thánh Môn bái kiến tông chủ.

– Lâu Trung của Húc Nguyệt Thánh Đạo bái kiến Diệp tiền bối.

– Diệp tông chủ, Tề Mậu của Đại Nhật Thần Sơn đến đây tạ tội.

Diệp Mặc vừa tiến đến, mọi người ngồi ở trong điện tiếp khách đều đứng lên ân cần thăm hỏi, tuy rằng Lâu Trung và Diệp Mặc có khúc mắc, thế nhưng Diệp Mặc chú ý trước nhất lại không phải là Lâu Trung, mà là Tề Mậu đã là Bán Bộ Hỗn Nguyên kia.

Tề Mậu này là một tên cực kỳ ích kỷ, Diệp Mặc sớm đã biết gã, người này không chỉ muốn bắt Mục Tiểu Vận tế điện Đại Nhật Thần Sơn.

Còn muốn luyện hóa Thánh đạo Tàn giới.

Mặc dù Diệp Mặc biết, người này chỉ dựa vào tu vi Bán Bộ Hỗn Nguyên tầm thường mà đã muốn luyện hóa Thánh đạo Tàn giới đó là nằm mơ, thế nhưng lòng ích kỷ của người này lại nhìn một cái là đã thấy hết.

Tề Mậu này tóc cực kỳ thưa thớt, ánh mắt rất u ám, lông mày dài rủ xuống thần thái có vẻ có chút khẩn trương.

Thấy Diệp Mặc vừa tiến đến đã đem ánh mắt nhìn chằm chằm Tề Mậu, Đổng Yến liền vội vàng đứng lên nói rằng:

– Tông chủ.

Tề Mậu Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn ta trước đây bởi vì mạo phạm tông chủ, rất là bất an.

Lần trước Đại Nhật Thần Sơn đã bỏ ra rất nhiều tài nguyên tu kiến Thánh Đạo Tông, cũng là ý của Tề Mậu Thánh Đế đấy, lần này Tề Mậu Thánh Đế có lòng đến đây tạ tội, vẫn mong…

Dìẹp Mặc xua tay ngăn Đổng Yến nói tiếp, hắn giương ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tề Mậu nói rằng:

– Trước đây ta vẫn không rõ ngươi – một Thánh Đế Nhân Tộc vì sao lại muốn luyện hóa Thánh đạo Tàn giới.

Nhưng ôm nay cuối cùng ta đã hiểu.

Nghe Diệp Mặc nói vậy, Tề Mậu trong lòng vô thức căng thẳng, lúc trước gã không rõ lắm Diệp Mặc có đúng đã là Hỗn Nguyên hay không, thế nhưng hiện tại gã cũng hiểu được, Diệp Mặc chắc chắn đã là Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Nghe thấy Diệp Mặc nói Tề Mậu muốn luyện hóa Thánh đạo Tàn giới.

Hầu như tất cả các ánh mắt đều tập trung ở trên người Tề Mậu.

Tề Mậu sợ hãi vội vã khom người nói rằng:

– Tông chủ.

Tuyệt không có việc này, Tề Mậu là một Thánh Đế của Thánh đạo Tàn giới, sao dám đi luyện hóa Thánh đạo Tàn giới.

Trước đây yêu cầu Thánh nữa của Thần Nữ Thánh Môn tế điện thần núi, Tề Mậu đã ăn năn không kịp, đồng thời đã diệt trừ Đại Nhật Thần Phong…

– Vậy sao? Thế nhưng ngươi – một Thánh Đế Yêu Tộc, vì sao lại đến một tông môn Nhân Tộc của ta? Nếu như ngươi cho là cút tu vi ấy của ngươi, có thể che giấu được trước mặt ta, ngươi cũng quá cuồng vọng rồi.

Lời Diệp Mặc nói như long trời lở đất, tất cả các ánh mắt đều tập trung trên người Tề Mậu, Tề Mậu vẫn luôn là Thánh Đế của Nhân Tộc, làm sao có thể biến thành của Yêu Tộc?

– Diệp tông chủ, Tề Mậu Thánh Đế vẫn luôn là Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn ta mà, hơn nữa còn là…

Đồng Yến còn chưa dứt lời, lại lần nữa bị Diệp Mặc cắt đứt:

– Đổng tiên hữu, Tề Mậu này là đoạt xá, tuy rằng đoạt xá đã từ xa xưa lắm rồi, thế nhưng người này lại không phải là Nhân Tộc.

Người khác nhìn không ra khí tức của Tề Mậu, Diệp Mặc đã chứng đạo Hỗn Nguyên, Thiên Địa vạn vật đều trong nhất niệm, há có thể nhìn không ra một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế đang che giấu khí tức?

– Tề mậu… Ngươi thực sự là từ Yêu Tộc tới sao?

Đổng Yến không thể tin được nhìn Tề Mậu, nhưng ông ta nói nửa câu xong lập tức tỉnh ngộ ra:

– Chẳng trách trước đây Hải Tộc tới xâm phạm, ngươi vừa hay lại đang bế quan…

Tề Mậu biến sắc, gã biết mình thật sự đã bị nhìn ra rồi.

Sau một khắc thân hình gã thoáng nhạt đi, muốn bay xa.

Trước mặt Diệp Mặc, một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng có thể đào tẩu, vậy cũng quá buồn cười rồi.

Thân thể Tề Mậu chỉ vừa mới nhạt đi một chút, lại lần nữa ngưng thực lại.

– Ở trước mặt ta ngươi đừng mong đi được.

Diệp Mặc nói xong, một hỏa cầu đã bay ra, rơi vào trên người Tề Mậu.

Đây là một hỏa cầu thuật bình thường nhất, cho dù là tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ cũng có thể thi triển hỏa cầu thuật.

Nhưng một hỏa cầu như thế này, lại làm cho một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế ngay cả khoảng trống để phản kháng cũng không có, trực tiếp bị hóa thành tro bụi.

Một hỏa cầu giết một Bán Bộ Hỗn Nguyên, dù cho Bán Bộ Hỗn Nguyên này là người của Yêu Tộc, mọi người trong điện cũng đều không tự giác có chút rét lạnh.

Tu vi Diệp Mặc từ lâu đã vượt qua mức độ mà bọn họ có thể tưởng tượng được, điều này hoàn toàn không thể dùng trình tự đẳng cấp để hình dung, đây đã là sự khác biệt một trời một vực rồi.

– Đa tạ tông chủ, bằng không ta còn không biết đe nhất Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn ta là một Yêu Tộc.

Ta hiện tại muốn lập tức về Đại Nhật Thần Sơn, còn xin tông chủ thông cảm.

Đổng Yến vội vàng đứng lên khom người cảm tạ.

Diệp Mặc hiểu được suy nghĩ của Đổng Yến, đệ nhất Thánh Đế của Đại Nhật Thần Sơn bị diệt trừ, hiện tại trong tông môn nhất định là cần chỉnh lý một lần nữa, hắn gật đầu nói rằng:

– Đổng tiên hữu xin cứ tự nhiên.

Chờ sau khi Đổng Yến vội vã rời đi, Chư Ôn Mậu nhanh chóng nói rằng:

– Tiền bối, năm đó đa tạ tiền bối giúp Húc Nguyệt Thánh Đạo ta lập tông…

Diệp Mặc biết y sợ mình tiếp tục cũng cho luôn Lâu Trung một hỏa cầu, Lâu Trung tuy rằng kiêu ngạo, Diệp Mặc lại không có ý định giết gã.

Hiện tại Chư Ôn Mậu đã đứng lên nói chuyện, Diệp Mặc cũng chắp tay nói:

– Chúc mừng tông môn của Húc Nguyệt Thánh Đạo được thành lập.

Lâu Trung đâu còn dáng dấp kiêu ngạo như trước đây nữa, cũng vội vã khom người nói với Diệp Mặc rằng:

– Lâu Trung năm đó không biết phân biệt, lại mạo phạm Diệp tông chủ, vẫn xin tông chủ trách phạt.

Diệp Mặc nhíu mày một chút, hừ lạnh một tiếng nói rằng:

– Lâu Trung, ngươi không cần xin xỏ cho cái mạng nhỏ của mình, nể mặt Chư Ôn Mậu, ta không làm khó dễ ngươi.

Ngươi trả lời ta một vấn đề, ngươi hiểu biết bao nhiêu về Đoan Mộc Cữu Cách?

Lâu Trung lúc này căn bản là không dám chậm trễ, khom người nói rằng:

– Con đường luân hồi của Thánh đạo giới bị hủy, vô số Tiên nhân ngã xuống không thể luân hồi, lúc đó tan thành hư vô.

Cữu Cách sư tổ bi thương trong lòng, sau khi chứng đạo Hỗn Nguyên, người đã dứt khoát quyết định mở con đường luân hồi thông tới Âm Minh tại Thánh đạo giới, sau đó lại không có tin tức gì của Cữu Cách sư tổ…

Diệp Mặc biết Âm Minh cùng U Minh là hai nơi khác nhau, Lâu Trung có lẽ cũng không rõ ràng lắm, thậm chí Đoan Mộc Cữu Cách mở con đường luân hồi cũng không rõ luôn.

Trước đây hẳn là Đoan Mộc Cữu Cách muốn mở con đường thông tới U Minh, bởi vì ông ta không rõ ràng lắm sự khác nhau giữa U Minh và Âm Minh. kết quả là mở con đường thông đến Âm Mih giới.

Ông ta không phải loại giảo hoạt như Tiêu Đản, nói không chừng cũng không rõ ràng lắm chuyện Âm Minh giới sẽ có áp chế về tu vi.

Có lẽ ông ta biết Âm Minh giới có áp chế tu vi, thế nhưng ông ta không có cách nào giải quyết, kết quả đến Âm Minh giới, một Hỗn Nguyên Thánh Đế như ông ta tu vi bị áp chế lợi hại, rất có thể ngay cả Đạo Nguyên Thánh Đế bình thường cũng đánh không lại.

Cuối cùng tuy rằng con đường được ông ta mở ra hơn phân nửa, chính ông ta thì lại chết ở trong hư không giữa Âm Minh giới và Nhân giới.

Đoan Mộc Cữu Cách cụ thể là chết như thế nào, có lẽ Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh giới biết, tương lai đợi lúc rảnh rỗi, có thể đi hỏi Lãnh Dục kỳ một chút.

Đồng thời Diệp Mặc quyết định một lần nữa mở ra con đường thông tới U Minh mà Đoan Mộc Cữu Cách vẫn chưa mở xong, cho Tiên nhân ngã xuống của Thánh đạo giới cầu được một cơ hội luân hồi.

– Đoan Mộc Cữu Cách có phải là có một thanh đoản thương pháp bảo không?

Diệp Mặc lại hỏi.

– Vãn bối không biết.

Lâu Trung cẩn thận từng li từng tí đáp một câu.

– Ta biết rồi, ngươi đi đi.

Diệp Mặc lạnh nhạt nói.

Lâu Trung thấy Diệp Mặc không có ý muốn tìm mình tính sổ, tranh thủ thời gian đứng lên cáo từ.

Chư Ôn Mậu trong lòng cũng thở dài một tiếng, Diệp Mặc đối với y có ân cứu mạng, hơn nữa đối với Húc Nguyệt Thánh Đạo cũng có đại ân.

Chỉ là tổ sư Lâu Trung thật sự là quá không biết cư xử đi, cho rằng Đạo Nguyên thì vô cùng giỏi dang, hiện tại một Bán Bộ Hỗn Nguyên trước mặt Diệp Mặc cũng phải tan thành tro bụi.

Nếu như Diệp tiền bối thật muốn giết Lâu tổ sư, cũng chỉ là trong một cái phất tay thôi.

Cũng may Diệp tiền bối đại nhân đại lượng, lười tính toán với Lâu tổ sư.

Y cũng biết, mình không cách nào nói thêm gì nữa, chỉ có thể đứng lên theo Lâu Trung đi ra ngoài.

Cơ Tích thấy Diệp Mặc quét mắt tới, vội vàng lấy ra một cái hồ lô không có đáy đưa đến trước mặt Diệp Mặc nói:

– Diệp tông chủ, đây là Tam Bảo Hỗn Nguyên hồ lô, mãi tới hôm nay mới trả lại cho ngươi, việc này là Cơ Tích…

Diệp Mặc thu hồi hồ lô, không đợi Cơ Tích nói hết lời thì đã cắt đứt lời Cơ Tích nói:

– Việc này không cần nhắc lại, ngươi đi ra ngoài trước đi.

Nói xong Diệp Mặc lại hướng sang Lam Ki Lan nói:

– Lam sư thúc, người cũng cùng Nam Sương tiên tử ra bên ngoài ngồi một chút đi, ta muốn nói chuyện với Cơ tông chủ.

Bọn người Lam Ki Lan không rõ lắm Diệp Mặc muốn cùng Cơ Tâm Dật trò chuyện gì, nhưng mấy người vẫn đứng lên cáo từ Diệp Mặc rồi rời đi.

Cơ Tâm Dật là tông chủ Thần Nữ Thánh Môn, cũng chỉ là một Hóa Đạo Thánh Đế, hiện tại Diệp Mặc – một Hỗn Nguyên Thánh Đế đứng ở trước mặt cô, cô không căng thẳng là không thể nào.

Không nói cô và Diệp Mặc có thù oán, trước đây cô thiếu chút nữa là đã ngã xuống trong tay Diệp Mặc.

– Cơ tông chủ, ngươi ngồi xuống trước đã, nể tình trước đây ngươi đã vì Nhân Tộc mà xuất chiến với Hải Tộc, ta không giết ngươi.

Ta hiện tại cần hỏi ngươi mấy chuyện, ngươi thành thật trả lời, bằng không đừng trách ta không niệm tình chiến công của ngươi.

Diệp Mặc nhìn chằm chằm Cơ Tâm Dật nói, đối với Cơ Tâm Dật hắn cũng không chút thiện cảm nào.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box