[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 452 : Chiến Quyết Nhai (c2256-c2260)
❮ sautiếp ❯Chương 2256: Chiến Quyết Nhai
Chiến Quyết Nhai
D
iệp Mặc không tiếp tục đi thử xé giới vực của U Minh giới nữa, luân hồi là thiên đạo, sinh lão bệnh tử là luân thường của thiên địa, luân hồi thiên đạo hắn không nên nhúng tay vào.
Nhan tỷ và Vân Băng cũng tốt, Khổng Diệp lão nhân hoặc những người quen khác cũng được, mỗi một người đều có luân hồi thiên đạo của riêng mình.
Cũng giống như mình, cũng trải qua mấy lần luân hồi, trong thiên địa, nếu không luân hồi, thì chẳng phải là loạn thiên thường sao?
Đoan Mộc Cữu Cách kia muốn mở luân hồi thông đạo từ Thánh đạo giới đến U Minh giới, cũng là vì Tiên nhân của Thánh đạo giới, sau khi mất mạng có thể tiến vào luân hồi.
Sau khi hiểu điều này, Diệp Mặc trong lòng bỗng trở nên nhẹ nhõm hơn.
Hắn tin sẽ có một ngày hắn có thể lại lần nữa gặp lại Nhan tỷ, có thể gặp lại Vân Băng, có thể gặp lại rất nhiều bạn bè đã mất.
Có lẽ bọn họ không thể nhớ hắn là ai, cũng không thể nhận ra hắn là ai, nhưng cái đó nào có quan hệ gì? Trong lòng hắn, chỉ cần có một chút dấu tích, vậy là được rồi.
Sau khi nghĩ thông suốt những thứ này, tâm thần Diệp Mặc bỗng nhiên trong sáng, toàn bộ thế giới trở nên rõ ràng hơn, những vết thương kia đã trong nháy mắt biến mất, đạo vận đại đạo lại càng mượt mà hơn.
Khí tức đạo vận trên người Diệp Mặc trong nháy mắt trở nên mượt mà hơn, Lãnh Dục Kỳ là một Hỗn nguyên Thánh đế, rõ ràng có thể nhìn ra, y lập tức cười ôm quyền nói:
– Chúc mừng Diệp tiên hữu đã lên cấp bậc mới.
Diệp Mặc cười nói:
– Cũng cám ơn Lãnh tiên hữu đã nhắc nhở tôi, nếu không bây giờ tôi vẫn tấn công giới vực U Minh giới, đạo lý đơn giản như này, không ngờ tôi không thể không phá được, thật sự hổ thẹn.
Lãnh Dục Kỳ lại khách khí vài câu, sau đó nói:
– Diệp tiên hữu, dù gì thì anh cũng đến U Minh giới tôi rồi, sao không vào động phủ của tôi ngồi chút, trao đổi tâm đắc tu luyện một chút?
Diệp Mặc sốt ruột gặp mấy người Lạc Ảnh, làm gì còn tâm trạng đến Âm Minh giới ngồi? Nhưng hắn muốn xây dựng mối quan hệ tốt với Lãnh Dục Kỳ, có một số lời vẫn muốn nói một chút.
– Vốn dĩ tôi muốn đến bái kiến Lãnh tiên hữu một chút, bây giờ gặp được Lãnh tiên hữu tốt quá.
Lúc trước tôi gặp Phiền Cao của Yêu tộc ở Hư Thị, gã nói trăm năm sau sẽ đến Thánh đạo giới gặp tôi lĩnh giáo, chắc hẳn Ma tộc và Long tộc còn cả Yêu tộc nữa cũng sẽ qua đó.
Không biết Lãnh tiên hữu có thời gian trăm năm sau đến Thánh đạo giới làm khách không?
Diệp Mặc mặc dù sốt ruột trở về, bây giờ gặp được Lãnh Dục Kỳ, vẫn muốn chào hỏi một chút.
Hắn không mong đợi Lãnh Dục Kỳ có thể giúp Thánh đạo giới, nhưng hắn không thể đứng ở thế đối lập với Lãnh Dục Kỳ.
Lãnh Dục Kỳ nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, thần sắc có chút ngưng trọng ôm quyền nói:
– Diệp tiên hữu, tôi và anh mặc dù không có thâm giao, nhưng cũng không có khoảng cách.
Hơn nữa tôi rất thích cách làm người và trình độ luyện đan của Diệp tiên hữu, Âm Minh tộc tôi muốn trở thành bạn với Diệp tiên hữu.
– Chỉ có điều thực lực của Yêu tộc, Ma tộc, Long tộc cộng lại quá mạnh, Hải tộc bề ngoài chưa từng xuất hiện Hỗn nguyên Thánh đế, nhưng thực lực ngầm cũng không kém.
Âm Minh tộc không phải chỉ có một mình Lãnh Dục Kỳ tôi, còn có rất nhiều người của Âm Minh tộc nữa.
Lúc trước Phiền Cao của Yêu tộc đến Hải tộc tìm tôi, muốn tôi gia nhập thảo phạt Thánh đạo giới, bị tôi từ chối rồi.
– Trăm năm sau, tôi tất nhiên sẽ đến Thánh đạo giới nhưng tôi không thể nào giúp được Diệp tiên hữu, cũng sẽ không đứng bên Yêu tộc.
Tôi chỉ là ở thế trung lập, xin Diệp tiên hữu thứ lỗi.
Diệp Mặc cười ha hả một tiếng, lập tức ngạo nghễ nói:
– Lãnh tiên hữu có thể đứng ở thế trung lập, tôi đã rất cảm kích rồi.
Còn Yêu tộc, Ma tộc, Long tộc còn cả Hải tộc nữa liên hợp lại, tôi cũng không để ý.
– Được, tôi muốn nói với Diệp tiên hữu, Phiền Cao của Yêu tộc kia có lẽ sẽ đến Phượng Hoàng tộc và Nghiễm Nguyên Cung, thậm chí sẽ đi tìm Tiêu Đát hòa thượng.
Diệp tiên hữu mặc dù thần thông vô song, lại còn làm việc cẩn thận nữa.
Nếu thực sự khó khăn, không sẽ không lâu, tương lai sẽ có cơ hội.
Lãnh Dục Kỳ biết rõ Diệp Mặc thần thông lợi hại, nhưng gã cũng không xem trọng Diệp Mặc, nhiều Hỗn nguyên Thánh đế như này cùng đến Thánh đạo giới, Thánh đạo giới cho dù có tài giỏi đi nữa, cũng chỉ có một mình Diệp Mặc mà thôi.
– Cám ơn ý tốt của Lãnh tiên hữu, Diệp mỗ xin cáo từ, trăm năm sau gặp lại.
Diệp Mặc cười ôm quyền nói, đừng nói hắn căn bản không coi những Hỗn nguyên Thánh đế của những tộc khác ra gì, cho dù hắn không địch lại mấy Hỗn nguyên Thánh đế đó, với tính cách của hắn, cũng sẽ không đến lúc lâm trận lại chạy trốn.
Thấy Diệp Mặc xé rách không gian mà đi, Lãnh Dục Kỳ thở dài, gã cảm giác nếu có thêm chút thời gian nữa, Diệp Mặc nhất định sẽ tung hành hư không vũ trụ này.
Diệp Mặc không đến Tiên giới, thần thức của hắn quét thấy Mẹ nuôi dẫn người của Mặc Nguyệt chi thành không lập tức phá vỡ giao diện tiến vào Tiên giới, mà lại bị hai người chặn lại ở Vô Tâm Hải, hơn nữa trong hai người này có một người hắn biết.
– Cô chỉ là một Đại La Tiên không ngờ có thể đến Tu Chân giới, hơn nữa không bị áp chế thiên địa, cô rốt cục là ai? Hải Giác của Vô Tâm Hải có phải cô đã tiến vào đó hay không?
Một người đàn ông trung niên gầy gò, nhưng cực kỳ anh tuấn chằm chằm nhìn Văn Ngưng Ti hỏi, ngữ khí rất ác liệt.
Văn Ngưng Ti lúc này vô cùng kinh hãi, cô là một Đại La tiên trong lĩnh vực của đối phương, không ngờ đến nhúc nhích cũng cực kỳ khó khăn.
– Mẹ nuôi là ai còn đến lượt anh quản sao, Hải Giác tôi đã từng đến đó, hơn nữa còn lấy đi ít Giác Hồn Tảo, uy phong lớn như này cứ hướng đến tôi là được rồi.
Một giọng nói lạnh lùng trực tiếp ngắt lời người đàn ông trung niên, sau đó một bóng người xuất hiện bên người Văn Ngưng Ti, áp lực giới vực cường đại đó trong nháy mắt liền biến mất không còn tăm tích.
Văn Ngưng Ti nhìn thấy Diệp Mặc đến, lập tức thở phào.
– Là anh? Diệp Đan thánh?
Người đàn ông dung mạo bình thường, ánh mắt có chút sâu hoắm kinh ngạc thốt lên.
Diệp Mặc cực kỳ bình thản nói:
– Quyết Vô Ngân, đây chắc hẳn là cha anh Quyết Nhai phải không? Ông bố già này của anh thực sự không ra làm sao cả? Sớm biết như này, lúc trước tôi sẽ không cho anh suất đến Đạo Quả tháp nữa.
Đối với Quyết Nhai Diệp Mặc trong lòng cực kỳ khó chịu, hắn cho Quyết Vô Ngân một suất vào Đạo quả tháp, Quyết Vô Ngân bây giờ chẳng những thăng cấp lên Đạo nguyên rồi, còn cứu Quyết Nhai ra.
Tên Quyết Nhai này bế quan trăm năm trong Thánh đạo giới, chuyện gì cũng không làm, bây giờ còn đến Tu Chân giới uy hiếp Mẹ nuôi nữa.
– Hừ, thật to gan, cho rằng mình là Hỗn nguyên thì tài giỏi lắm sao? Dám nói với tôi như vậy.
Quyết Nhai sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói với Diệp Mặc.
Mặc dù trong lòng y khiếp sợ Diệp Mặc đã là Hỗn nguyên rồi, nhưng cho dù Diệp Mặc là Hỗn nguyên rồi, nói với y như này, y cũng không thể nào dễ dàng tha thứ.
Diệp Mặc căn bản cũng không để ý đến Quyết Nhai, trực tiếp nói với Văn Ngưng Ti:
– Mẹ nuôi, mẹ đến Mặc Nguyệt Tiên Tông trước, báo với Lạc Ảnh bảo bọn họ đừng lo cho con, con sẽ đến đó ngay.
– Được, vậy con cẩn thận một chút.
Văn Ngưng Ti có chút lo lắng dặn dò, cô biết đối diện với cường giả như Quyết Nhai này, cô ở lại đây cũng chẳng giúp được gì, ngược lại còn ảnh hưởng Diệp Mặc động thủ.
Quyết Nhai nhìn thấy Văn Ngưng Ti kích phát chiếc nhẫn phá giới diện tiến vào Tiên giới, lập tức cau mày, loại nhẫn phá giới như này, cho dù y cũng chưa chắc đã luyện chế ra được.
Cái này phải hiểu các loại quy tắc, thậm chí còn phải tinh thông mới được.
Diệp Mặc đợi Văn Ngưng Ti đi rồi, trực tiếp đưa tay chộp về phía hư không của Vô Tâm Hải.
Hải Giác vốn dĩ ẩn náu trong Vô Tâm Hải, dưới một quyền của Diệp Mặc, lập tức liền lộ rõ.
Vô số Giác Hồn Tảo không có sự trói buộc của trận pháp Hải Giác, nhao nhao bắn ra ngoài, tiêu tán trong Vô Tâm Hải vô biên vô tận.
Diệp Mặc thoáng chốc liền tóm lấy Hải Giác của Quyết Nhai lại, Quyết Nhai lúc này mới phản ứng lại, lửa giận bốc lên.
Trong chốc lát y đã mang theo một đường sáng xanh bổ về phía Diệp Mặc, loại giới diện mỏng yếu như này của Đại lục Lạc Nguyệt dưới đường sáng xanh này, lập tức liền lung lay.
Bình thường mà nói chỉ có Hỗn nguyên Thánh đế mới có thể dễ dàng tìm được giới diện Tu Chân giới, sau đó xé rách không gian đến Tu Chân giới cấp thấp nhất.
Nhưng trước giờ chưa có một Hỗn nguyên Thánh đế phá hoại Tu Chân giới cấp thấp, thậm chí là ra tay với Tu Chân giới cấp thấp.
Quyết Nhai là một Hỗn nguyên Thánh đế, ra tay với Đại lục Lạc Nguyệt, đã vi phạm ước định giữa các Hỗn nguyên Thánh đế, không cho phép phá hỏng quy tắc thiên địa của Tu Chân giới cấp thấp.
Có thể tưởng tượng, một khi đường sáng xanh này của y hoàn toàn bổ ra, thì cả Đại lục Lạc Nguyệt này sẽ hoàn toàn hóa thành bột mịn, biến mất không còn.
Lúc này, vô số tu sĩ của Lạc Nguyệt Tu Chân giới đều cảm thấy toàn bộ Lạc Nguyệt đang rung động, bọn họ cảm thấy quy tắc thiên địa dường như sắp hóa thành bột mịn rồi, cả giới diện Lạc Nguyệt sắp bị nghiền nát.
Nhất thời, lòng người bàng hoàng, ngay cả nhũng tu sĩ đang bế quan cũng mau chóng xông ra.
Diệp Mặc thấy Quyết Nhai đến một đại lục Tu chân cũng không quan tâm, liền ra tay như này, cũng tức giận.
Hắn không vô sỉ như Quyết Nhai, có thể không để ý đến Đại lục Lạc Nguyệt, trong nháy mắt Quyết Nhai ra tay, Diệp Mặc cũng đã phóng ra vô số trận kỳ, cầm cố hoàn toàn khoảng không gian này lại.
Nếu không hai người hắn và Quyết Nhai còn chưa ra tay, dựa vào khí thế này, có thể hóa toàn bộ Đại lục Lạc Nguyệt thành bột mịn.
Đối mặt với Quyết Nhai động thủ, Diệp Mặc chưa dám hoàn thủ lại, hắn thậm chí không dám tránh ra và tụ thế.
Hắn biết rõ, một khi hắn tránh ra hoặc tụ thế, thì Đại lục Lạc Nguyệt sụp đổ hoàn toàn.
Hắn chỉ có thể nhẫn nhịn một kích này của đối phương, sau đó với trong thời gian ngắn nhất phong bế nơi này lại, tránh làm hại đến Đại lục Lạc Nguyệt.
Ầm…
Đường sáng xanh kết thực đánh lên ngực Diệp Mặc, quần áo trước ngực Diệp Mặc lập tức bị xé một vệt máu, một đường máu bắn ra, ngay cả xương ngực của Diệp Mặc cũng bị thương.
Nhưng Diệp Mặc cũng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, phong bế khoảng không gian này lại.
Trong khi Diệp Mặc phong bế khoảng không gian này lại, đồng thời pháp tắc thiên địa lay động của Đại lục Lạc Nguyệt liền bình ổn lại, cũng không còn cảm giác có thể hóa thành bột mịn bất cứ lúc nào như vừa nãy nữa.
Vô số tu sĩ không hiểu là nguyên nhân gì, chỉ có thể quy là uy thế của trời.
– Cha à, trong này là Tu Chân giới…
Khi Quyết Vô Ngân thất thanh kêu lên, đường sáng xanh vừa nãy của Quyết Nhai đã đánh ra.
– Ồ…
Quyết Nhai phát hiện trong lúc Diệp Mặc còn chưa trốn tránh, Trảm tiên mang của y không ngờ lại không chém Diệp Mặc thành hai mảnh, cũng kinh dị hô một tiếng.
– Không ngờ là Thánh thể, chẳng trách lại can đảm như này, hôm nay để tôi xem xem thần thông của anh có phải cũng to như lá gan của anh không.
Quyết Nhai lại hừ lạnh một tiếng, đường sáng xanh trong tay lại lần nữa hóa ra, lần này không phải một đường, mà là hơn mười đường.
Diệp Mặc phóng Tử Đao ra, xoẹt một đường đao vân uốn lượn trong hư không, đồng thời hừ lạnh nói:
– Anh đã không còn cơ hội nữa rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2257: Ta Quay Về Rồi
Ta Quay Về Rồi
G
iới vực cực kỳ cường hãn nghiền ép đến, Quyết Nhai chỉ có thể cảm thấy giới vực của mình từng tấc bị vỡ tan, Trảm tiên mang mà y phóng ra dưới giới vực của Diệp Mặc, quy tắc đã hỗn loạn, cũng không còn loại sát thế đáng sợ lúc trước nữa.
Hơn mười đường Trảm tiên mang màu lam đập vào đường đao vân uốn lượn, chỉ phát ra tiếng nổ vang ngắn ngủi dồn dập.
Hơn mười đường Trảm Tiên mang màu lam đó trong nháy mắt bị Lạc Ngân đao vân xé rách, Quyết Nhai thần hồn giật mình, cho đến bây giờ, y mới hiểu khoảng cách của mình với Diệp Mặc là như nào.
Lúc này y thậm chí nghi ngờ Diệp Mặc không phải là Hỗn nguyên Thánh đế, mà đã vượt qua tồn tại Hỗn nguyên Thánh đế rồi.
Cho dù bất cứ Hỗn nguyên Thánh đế nào, cũng không thể nào nhẹ nhàng chế trụ được y như này.
Tiếc là y cũng không biết vượt qua Hỗn nguyên Thánh đế là tầng bậc gì, vì y chưa bao giờ tiếp xúc đến.
Két…
Lạc Ngân đao vân trực tiếp xé rách hộ tráo và giới vực của Quyết Nhai xong, bổ bay nửa người của Quyết Nhai, máu tươi phun ra, nguyên thần của Quyết Nhai vọt ra, toàn thân run rẩy nhìn Diệp Mặc.
Y không hoàn toàn là sợ hãi, mà là kinh hãi, trong hư không này còn có loại Thánh Đế đáng sợ như Diệp Mặc này, đây rốt cục là tu vi cấp bậc gì?
Y tu luyện đến Hỗn nguyên Thánh đế, đã từng thấy vô số cường giả, thậm chí đã gặp đệ nhất đại năng hư không, nhưng người cường đại đi nữa trước mặt Diệp Mặc cũng chưa đủ nhìn.
Quyết Vô Ngân đứng một bên cho đến lúc này mới tỉnh ngộ lại, gã bước đến quỳ rạp xuống đất nói:
– Diệp tiền bối, vãn bối xin tiền bối tha mạng cho cha vãn bối lần này…
Gã biết rõ với tu vi Đạo nguyên Thánh đế của mình, muốn ngăn Diệp Mặc giết Quyết Nhai, cũng là nằm mơ, con đường duy nhất là cầu xin.
Diệp Mặc định vung tay tiêu diệt toàn bộ thần hồn của Quyết Nhai, nhưng nhìn thấy bộ dạng của Quyết Vô Ngân, hắn thở dài, không tiếp tục động thủ nữa.
Đối với Quyết Vô Ngân hắn vẫn rất thưởng thức, sau khi giết Quyết Nhai, hắn cần phải giết chết Quyết Vô Ngân, nhưng hắn thực sự không muốn giết Quyết Vô Ngân một chút nào.
Huống chi hắn đã cho tu vi của Quyết Nhai quay về Đạo nguyên rồi, cho dù Quyết Nhai khôi phục lại thân thể cũng đừng mong Chứng đạo Hỗn nguyên, cũng đừng mong quay về Đại lục Tu Chân.
Thấy Diệp Mặc không tiếp tục nữa, Quyết Vô Ngân làm sao còn không biết Diệp Mặc đã buông tha cho cha gã, vội vàng nói:
– Cha à, cha mau chóng khôi phục lại thân thể của mình đi, Diệp tiền bối đồng ý tha cho con lần này rồi.
Gã gánh luôn sai lầm của cha mình lên lưng mình, nói thành tha mạng cho gã rồi.
Quyết Nhai từ trong kinh hãi tỉnh lại, nguyên thần mau chóng quay về với chủ, chỉ trong tích tắc, y liền khôi phục lại thân thể của mình.
Cả người thoạt nhìn chỉ là sắc mặt tái nhợt một chút, nhưng trong lòng y biết căn cơ Hỗn nguyên của mình đã bị Diệp Mặc phá hủy rồi.
Mặc dù biết Diệp Mặc phá đi căn cơ của y, Quyết Nhai vẫn không thể nào phẫn nộ được, một người kiêu ngạo như y, trước giờ y đều không cho rằng mình kém người khác, nhưng khi y gặp phải Diệp Mặc, mới hiểu ra, chút kiêu ngạo này của mình căn bản không đáng nhắc đến.
Có kiêu ngạo đi nữa, gặp phải người mạnh hơn anh rất nhiều lần, cũng kiêu ngạo không nổi.
Với thần thông mà Diệp Mặc biểu hiện ra, cho dù chém chết mười Quyết Nhai giống như y, cũng sẽ không có vấn đề gì.
Lần đầu tiên, trong lòng y có suy nghĩ cho dù tu luyện một đời, cũng không thể nào đuổi kịp Diệp Mặc.
Suy nghĩ này vừa lúc xuất hiện, lập tức giống như một luồng gió xuân thổi qua cánh đồng dại, không ngớt sinh trưởng.
Lúc này, trong đầu y đang có vô số hình ảnh bay lượn, quay cuồng trong vô số những chuyện cũ.
Từng cảnh y cường thế xuất hiện trước mặt, cảnh y bị người yêu khóa trong hư không vô số năm, y cường hành không nói đạo lý, chỉ dựa vào nắm đấm của mình liền hiện ra sống động trước mặt…
Lúc này đối diện với cường hoành, y cuối cùng cũng hiểu ra một đạo lý.
Nếu không phải Vô Ngân cầu xin, lúc này Quyết Nhai y đã thần hồn câu diệt rồi, mãi mãi không thể nào quay lại thế gian này nữa.
– Cám ơn Diệp Đan thánh hạ thủ lưu tình, Quyết Nhai ghi nhớ trong lòng.
Quyết Nhai cố gắng kìm nén sự kinh hãi trong lòng, cả người trong chốc lát liền trở nên khiêm tốn hơn.
Diệp Mặc lạnh giọng nói:
– Là nương tay, nhưng không phải nể mặt ông, căn cơ Hỗn nguyên của ông bị tôi hủy rồi, sau này không cho phép đến bất cứ Tu Chân giới nào nữa.
Còn chuyện ông có ghi nhớ hay không, tôi căn bản cũng không để trong lòng, ông lúc nào cũng có thể đến tìm Diệp Mặc tôi.
Quyết Nhai há to miệng, cuối cùng vẫn không nói ra, sau khi y hiểu ra đạo lý này, có chút chuyện đã không cần nói thêm gì nữa.
Trong lòng y biết mình thực sự cảm kích Diệp Mặc nương tay.
Nếu không phải gặp Diệp Mặc mà gặp phải người khác, có lẽ y đã thần hồn câu diệt rồi.
Trong nháy mắt nguyên thần tràn ra y đã tỉnh táo lại, y còn có rất nhiều chuyện còn chưa làm.
Lúc y bị Lạc Ngân đao vân của Diệp Mặc bổ trúng, y liền nghĩ muốn đi làm những chuyện đó, đi tìm người ngày trước đã nhốt y trong hư không, nói cho cô ta biết, mình đã không còn là Hỗn nguyên Thánh đế nữa rồi, đã hiểu những lời năm đó cô ấy nói rồi, đồng thời hiểu ra cô ấy tại sao lại nhốt mình lại.
Quyết Vô Ngân mau chóng bước lên trước nói:
– Diệp tiền bối, cha tôi nói là thật lòng, không phải khiêu khích.
Diệp Mặc gật đầu:
– Quyết Vô Ngân, Quyết Nhai bị tôi hủy đi căn cơ Hỗn nguyên, tôi nghĩ anh chắc hiểu tại sao tôi lại làm như vậy.
– Vãn bối hiểu.
Quyết Vô Ngân là con trai độc nhất của Quyết Nhai, gã làm sao không biết tính khí của cha mình.
Nói dễ nghe một chút là người có chủ kiến, nói khó nghe một chút, chính là người thích gì làm đó, muốn làm thế nào thì làm vậy, không có trói buộc, không biết suy tính trước sau.
Diệp Mặc hiện tại phá đi căn cơ Hỗn nguyên của cha mình, nói không chừng đây còn là một chuyện tốt, có lẽ sẽ tránh được một số đại họa sau này.
– Tôi tiễn các anh đến hư không!
Diệp Mặc nói trực tiếp xé rách giới diện hư không trước mặt.
Quyết Vô Ngân vội vàng nói:
– Cám ơn Diệp tiền bối, vãn bối cáo từ.
Gã biết rõ Diệp Mặc nói tiễn bọn họ đến hư không, không phải chỉ hư không giới diện Tu Chân, mà là trực tiếp đến hư không giới diện cấp độ Thánh đạo.
Từ hư không Tu Chân giới đến hư không cấp độ Thánh đạo, khoảng cách ở giữa là vô số giới diện hư không, những Hỗn nguyên Thánh đế khác có lẽ một lần không thể nào xé rách nổi, nhưng Diệp Mặc nói hắn có thể xé rách, Quyết Vô Ngân cũng không nghi ngờ chút nào.
Là con trai của Quyết Nhai, Quyết Vô Ngân làm sao không biết bản lĩnh của cha mình? Với bản lĩnh cường đại của cha gã, trước mặt Diệp Mặc đơn giản bị trấn áp, tu vi của Diệp Mặc căn bản không thể nào có thể tưởng tượng nổi.
Đừng nói Diệp Mặc có ân với gã, cho dù Diệp Mặc không liên quan gì đến gã, gã cũng sẽ không ngốc đến nỗi đi kết thù với Diệp Mặc.
Diệp Mặc sắc mặt hòa hoãn đi nhiều, đối với Quyết Vô Ngân, hắn vẫn tán thưởng.
Thấy Diệp Mặc đưa tay xé rách hư không giữa các giới vực đến Thánh đạo trước mặt, Quyết Nhai trong lòng lại thở dài, sự kiêu ngạo của y trước mặt Diệp Mặc cũng không còn.
Quyết Vô Ngân kéo Quyết Nhai cáo từ Diệp Mặc, Quyết Nhai trong nháy mắt nhảy vào hư không, lập tức quay đầu lại nói:
– Diệp đan thánh, năm đó tôi ở Hải Giác có nhốt một người áo xanh, gã cũng là một Hỗn nguyên Thánh đế, sau này anh gặp lại gã rồi, xin anh giúp tôi nói lời xin lỗi…
Diệp Mặc lắc đầu.
Hắn nhớ ra người áo xanh khi trước ở Hư Thị đã cùng cướp tâm cây Hỗn độn với hắn.
Tên đó cũng là Hỗn nguyên Thánh đế, không biết người mà Quyết Nhai nói có phải là gã không.
Mặc Nguyệt Tiên tông ở Cung Hoa Thiên, lúc này tông môn mở rộng, vô số đệ tử tông môn đang mong ngóng canh ở cổng tông môn, bọn họ đang đợi tông chủ Diệp Mặc trở về.
Mấy người Lạc ảnh, Ninh Khinh Tuyết, Tô Tĩnh Văn, Tống Ánh Trúc đứng bên cạnh Văn Ngưng Ti, tỏ vẻ vô cùng sốt ruột.
Tô Tĩnh Văn còn tốt hơn chút, cô đã từng gặp Diệp Mặc ở Tiên giới, Lạc ảnh và Ninh Khinh Tuyết lại bao nhiêu năm rồi chưa gặp Diệp Mặc.
Ngay cả Ức Mặc lúc này cũng chỉ có thể đứng sau lưng Ninh Tư Sương, đây là bà nội Ngưng Ti nói, Diệp Mặc quay về trước tiên phải gặp mẹ, sau đó mới đến gặp cô được.
Diệp Mặc trước khi chưa đến Mặc Nguyệt Tiên tông, đã nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt quen thuộc.
Hư Nguyệt Hoa, Hứa Xương Cát, Lâm Dị Bán, Thạch Thiết, Diệp Lăng, Đường Bắc Vi…
Lúc này, hắn bỗng nhiên cảm thấy mình có quá nhiều thứ, hắn cảm thấy mình điên cuồng tu luyện, đi tìm thực lực cường đại nhất, là chính xác như vậy.
Nếu không có thực lực cường đại, hắn đừng nói bây giờ quay về Mặc Nguyệt Tiên tông, cho dù ở Thánh đạo giới, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Thánh đạo giới bị đổ nát.
Nhiều người thân, bạn bè, đệ tử cùng đợi hắn quay về, lòng trung thành mãnh liệt này khiến Diệp Mặc trong lòng ấm áp hơn nhiều, có thêm một loại chờ đợi.
– Diệp Mặc…
– Tông chủ…
– Cha ơi…
– Anh trai…
– Sư phụ…
Diệp Mặc đứng trước Mặc Nguyệt Tiên tông, không ngờ phát hiện lúc này mình không biết nên nói gì, hắn rất muốn nói một câu, ta quay về rồi.
Nhưng trong lòng hắn không ngờ bị tình cảm ấm áp này vây lấy, bốn chữ này không thể nào thốt lên được.
– Diệp Mặc…
Một thân thể mềm mại uyển chuyển mang theo mùi thơm nhàn nhạt xông vào lồng ngực hắn, Diệp Mặc cảm thấy sự run rẩy và kích động của thân thể này, hắn trong lòng cũng có chút rung động.
Lạc ảnh từ trước đến giờ đều có thể khống chế được cảm xúc của mình, nhưng lúc này cô không thể nào điều khiển được cảm xúc của mình nữa.
Diệp Mặc bỗng nhiên có chút áy náy, người hắn nên gặp đầu tiên sau khi trở về là Lạc ảnh, Mặc Nguyệt Tiên tông có thể có được diện mạo như bây giờ, rõ ràng không thể tách rời Lạc ảnh.
Khi hắn không có ở đây, chỉ có Lạc ảnh mới có thể khiến tất cả mọi người bình tĩnh lại, khiến tất cả mọi người nghe theo cô.
Hôm nay đến Diệp Lăng cũng đã là tu vi Đại La Tiên rồi, còn tư chất như Lạc ảnh dưới tài nguyên phong phú như này, chỉ là Đại ất Tiên, có thể thấy Lạc ảnh hi sinh nhiều như nào.
– Thật xin lỗi, Tố Tố, anh nên về sớm một chút…
Diệp Mặc vuốt ve mái tóc dài mượt của Lạc ảnh, trong lòng cảm thấy có chút hổ thẹn.
Lạc ảnh lúc này mới bình tĩnh lại, trên mặt cô có chút ửng đỏ, cô quả thực có chút vất cả rồi.
Nếu không phải cô ước hẹn, không phải cô tìm người từ Lạc Nguyệt phi thăng lên trong toàn bộ Hạ thiên vực, Diệp Mặc quay về tuyệt đối sẽ không nhìn thấy nhiều người thân như này.
Trong lòng cô hiểu ý tứ Diệp Mặc xây dựng Mặc Nguyệt Tiên tông, chính là vì sau này có một ngày, mọi người có thể đoàn tụ ở đây.
Vì để cho Diệp Mặc có thể thực hiện được ý tưởng này, cô đã lấy ra hơn nửa thời gian đi quản lý Mặc Nguyệt Tiên tông và tìm người, chỉ có phần ít thời gian đi tu luyện, cũng chính vì như vậy, tu vi của cô mới thấp như này.
– Anh chắc chắn là có chuyện quan trọng, chỉ cần anh quay về là tốt rồi, sau này…
Lạc ảnh giúp Diệp Mặc chỉnh lại quần áo vừa nãy vì cô ôm có chút nếp nhàu, hiền hòa nói.
– Sau này chúng ra sẽ không xa nhau nữa, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.
Diệp Mặc giữ chặt hai tay Lạc ảnh nói, Lạc ảnh nói không sai, bất luận là vì Thánh đạo giới bố trí đại trận giới diện, hay là đi tìm Mẹ nuôi về, đây đều là cấp thiết cần hắn đi làm.
Lúc này ba người Ninh Khinh Tuyết, Tô Tĩnh Văn, Tống Ánh Trúc đã đi đến, ngay cả Ức Mặc lúc này cũng không đi tìm Diệp Mặc, mọi người đều biết, lúc này là lúc dành cho các cô.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2258: Tin Tức Của Diệp Tử Phong
Tin Tức Của Diệp Tử Phong
D
iệp Mặc trở về, Mặc Nguyệt Tiên tông là nơi náo nhiệt nhất, Mặc Nguyệt Tiên Tông vốn dĩ chính là Tiên tông nổi tiếng nhất trong 33 thiên vực của Tiên giới.
Cho dù trong Thượng thiên vực cũng không có thực lực nào mạnh hơn Mặc Nguyệt Tiên Tông.
Mấy ngày nay, các Tiên tông của Đại Tiên vực nhao nhao đến thăm hỏi, đừng nói là Mặc Nguyệt Tiên Tông, cho dù cả Cung Hoa Thiên đâu đâu cũng náo nhiệt.
Đương nhiên người vui mừng nhất là Ức Mặc rồi, cô có được 36 viên Lôi hải Thần châu thực sự, dường như ngay lập tức bế quan tu luyện ba mươi sáu viên Lôi châu này.
Lạc Ảnh, Ninh Khinh Tuyết, Tô Tĩnh Văn, Tống Ánh Trúc bao năm xa cách giờ đây gặp lại Diệp Mặc, lại càng quấn quýt si mê.
Mặc dù đều là tiên nhân rồi, nhưng mấy người từ thế giới phàm tục Trái đất đến, chuyện tình cảm vợ chồng lại càng nặng hơn chút.
Diệp Mặc cũng không định rời đi, cứ ở trong Mặc Nguyệt Tiên tông làm bạn cùng vợ mình.
Mục Tiểu Vận và Trì Uyển Thanh trở lại Thế giới trang vàng, biết rõ Diệp Mặc đã đến Mặc Nguyệt Tiên tông, cũng vui mừng, ra ngoài gặp mấy người Lạc Ảnh.
Trì Uyển Thanh và Tô Tĩnh Văn còn cả Ninh Khinh Tuyết ba người đã quen biết nhau trên Trái đất, bây giờ gặp lại trong Tiên giới này, tâm trạng vô cùng kích động và khoan khoái dễ chịu.
Hơn nữa mẹ của Tô Tĩnh Văn – Mục An vẫn còn, thậm chí đã đến Tiên giới, khiến Tô Tĩnh Văn cảm thấy cô không còn gì tiếc nuối nữa rồi.
Hôm nay, Diệp Mặc đang cùng những người bên cạnh nhàn rỗi ngồi nói chuyện phiếm những năm qua, nhìn thấy Diệp Lăng ngồi một bên thần thái có chút ủ rũ, lập tức chủ động hỏi:
– Diệp Lăng, em có tâm sự gì à?
Diệp Lăng thấy Diệp Mặc lo lắng cho cô, lau lau mắt sưng đỏ của mình nói:
– Không biết anh ba bây giờ có tốt hay không, lúc trước anh ba hồ đồ, em nghĩ anh ấy chắc đến đây bị áp lực quá, nên mới làm chuyện bất chấp hậu quả.
Anh cả, anh có thể dùng thần thức tìm anh ba, xem anh ấy đang ở đâu không…
Diệp Mặc trong lòng thầm than, suy nghĩ của hắn lại khác với Diệp Lăng.
Diệp Lăng và Diệp Tử Phong là anh em ruột, Diệp Tử Phong và Diệp Lăng có vài phần tình cảm anh em, nhưng Diệp Tử Phong và hắn lại không có chút quan hệ máu mủ gì, hơn nữa Diệp Tử Phong sau khi thay đổi dường như lại càng điên cuồng hơn.
Nhưng hắn lại tận mắt nhìn thấy Diệp Tử Phong trong Nam Cung sơn trang giết chết Nam Cung Phi, hạ thủ vô cùng tàn ác.
Đương nhiên đây cũng không thể trách Diệp Tử Phong được, vì sự ngoan độc của Nam Cung Phi cũng không kém Diệp Tử Phong nửa phần.
– Được rồi, anh sẽ tìm giúp em xem sao.
Diệp Mặc không muốn để Diệp Lăng quá mức thất vọng, tu vi của hắn quá cao, đã là Hỗn nguyên Thánh đế rồi, nếu không phải trong tình hình đặc biệt, hắn cũng không muốn dùng thần thức của mình quét toàn bộ Tiên giới.
Dùng thần thức quét toàn bộ Tiên giới, rất nhiều chuyện hắn không thích nhìn thấy cũng sẽ thu vào trong tầm thần thức của hắn.
Tiên giới này cũng đàng hoàng xinh đẹp như vẻ bề ngoài của nó, âm u xung triệt các nơi, loại cảm giác này khiến Diệp Mặc cảm thấy cực kỳ không thích.
– Cha à, cha cũng tìm giúp con con Cửu Đầu Trùng kia nhé, lúc trước con suýt nữa bị con trùng đáng ghét kia ăn thịt rồi.
Bây giờ con không tìm được con trùng đó, nếu tìm được rồi, con sớm đã tiêu diệt con trùng đó rồi…
Ức Mặc ngồi bên cạnh Diệp Lăng nhìn thấy cha mình sắp dùng thần thức tìm người, lập tức ngồi bên cạnh nói.
Diệp Mặc vẫn là lần đầu tiên nghe thấy Ức Mặc suýt nữa bị Cửu Đầu Trùng ăn thịt, hắn lập tức liền chú ý hỏi:
– Ức Mặc, rốt cục là có chuyện gì vậy?
Ức Mặc nói chuyện cô vừa đến Tiên giới, liền gặp một Tử thành.
Lúc đó Tiên thành đó đã hóa thành phế tích rồi, cô trong Tiên thành đó tìm được một số nhẫn trữ vật.
Vì sợ hãi, cho nên không dám ở lại trong Tiên thành, khi cô rời khỏi Tiên thành, phát hiện Cửu Đầu Phệ Hư Trùng quay lại thôn phệ Tiên thành.
Nếu không phải một người áo xám cứu, thì bây giờ cô sớm đã bị con Cửu Đầu Phệ Hư Trùng đó ăn thịt rồi.
– Cửu Đầu Phệ Hư Trùng trong Tiên giới? Có mấy cái đầu?
Biểu lộ của Diệp Mặc lập tức nghiêm trọng, hắn quá rõ sự đáng sợ của Cửu Đầu Phệ Hư Trùng, cho dù bây giờ hắn đối diện với Cửu Đầu Phệ Hư Trùng, chỉ cần vung tay một cái là có thể tiêu diệt, nhưng trong Tiên giới lại là mối họa lớn.
– Có chín cái đầu rồi, nhưng màu sắc trên đầu vẫn là màu tím nhạt, nói không chừng bây giờ đã thành màu vàng kim rồi.
Ức Mặc bây giờ nhớ đến con Cửu Đầu Phệ Hư Trùng lúc trước, vẫn có chút chán ghét.
Diệp Mặc lập tức liền nghiêm túc nói với Ức Mặc:
– Ức Mặc, đừng xem con đã là Tiên đế rồi, sau này nếu gặp phải đầu con Cửu Đầu Phệ Hư Trùng đã biến thành màu vàng kim rồi, thì con đừng ra tay, con Cửu Đầu Phệ Hư Trùng vàng kim đã là con Vương rồi, con đánh không lại đâu.
Ức Mặc lè lưỡi nói:
– Con biết rồi, đây chẳng phải đang xin cha giúp đỡ sao?
– Người cứu con kia, con nhìn có rõ không?
Mặc dù biết người áo xám kia vốn dĩ không phải là cố ý cứu, nhưng cứu con gái của mình, Diệp Mặc trong lòng vẫn vô cùng cảm kích.
Ức Mặc vung tay vẽ một bóng lưng màu xám nói:
– Con chỉ nhìn thấy gã có một bóng lưng màu xám như này, lúc đó tốc độ của gã rất nhanh, những thứ khác con không nhìn rõ.
Diệp Mặc nhìn bóng lưng màu xám này một hồi lâu, lúc này mới nói:
– Cha biết người này là ai rồi, thực tế cha cũng đã từng được gã giúp, mặc dù gã lúc đó cũng không phải cố ý.
Lúc đang nói chuyện, thần thức của Diệp Mặc đã phóng ra ngoài.
Người giúp Ức Mặc kia chính là văn sĩ trung niên lúc trước trong Phiêu Miểu Tiên trì, văn sĩ trung niên đó từng tặng Diệp Mặc một viên Tinh Hạch Viêm, để thăng cấp mồi lửa của Diệp Mặc.
Đương nhiên, văn sĩ trung niên đó muốn lợi dụng Diệp Mặc, nhưng không ngờ Diệp Mặc lại phát hiện ra gã đang lợi dụng mình, hơn nữa còn để lại dấu hiệu thần thức trên người hắn nữa.
Bây giờ người đó có thể đuổi Cửu Đầu Phệ Hư Trùng đi rồi, rõ ràng đã khôi phục lại tu vi, chỉ có điều không biết ai giúp gã.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, từ Hạ thiên vực đến Trung thiên vực rồi đến Thượng thiên vực.
Hắn không tìm được văn sĩ trung niên lúc trước bị giam trong Phiêu Miểu Tiên trì kia, cũng không tìm được Diệp Tử Phong, nhưng lại nhìn thấy Kế Khôn cùng một người đàn ông ẩn cư trong một Tiên thành cực kỳ bình thường.
Diệp Mặc lập tức biết người đàn ông kia chắc chắn là Phong Hi không nghi ngờ gì, tu vi của Kế Khôn không tăng lên là bao, nhưng cô có thể giúp Phong Hi tìm được Tiên tài tố thể, thành công cứu sống Phong Hi về, Diệp Mặc trong lòng vui thay cô.
Biết rõ Kế Khôn không việc gì, Diệp Mặc cũng không quấy rầy cô, cũng không muốn đi gặp Kế Khôn.
Kế Khôn và Phong Hi bây giờ sống cuộc sống bình yên, Diệp Mặc trong lòng chúc phúc cho cô.
Hắn biết, Kế Khôn nếu muốn tìm hắn, chỉ cần đến Mặc Nguyệt Tiên Tông là được rồi.
Cửu Đầu Phệ Hư Trùng Diệp Mặc cũng không tìm thấy, lại khiến Diệp Mặc cau mày là, hắn đến Lục Vô Hổ cũng không tìm được.
Lục Vô Hổ sớm đã phi thăng Tiên giới, bây giờ chắc chắn không thể nào đến Thánh đạo giới, Diệp Mặc vốn dĩ định quay về cẩn thận tìm kỹ Lục Vô Hổ một lần.
Trên người Lục Vô Hổ còn có một khối Thế giới thạch nhỏ, hắn muốn luyện hóa Thế giới sơn, ngoài phải tìm được một Thế giới sơn bay mất từ Vẫn Chân cấm địa ra, thì khối Thế giớI thạch nhỏ trên người Lục Vô Hổ cũng rất quan trọng.
– Cha à, có phải không tìm được Cửu Đầu Trùng phải không? Không tìm được thì thôi, nói không chừng đã bị người áo xám kia tiêu diệt rồi.
Nhìn thấy Diệp Mặc cau mày, Ức Mặc mau chóng nói.
– Cửu Đầu Phệ Hư Trùng không phải dễ dàng bị giết chết như vậy đâu, nhưng cha nhìn thấy hai người quen.
Diệp Lăng và anh cùng qua đó gặp.
Diệp Mặc đứng dậy nói.
Lâm Dị Bán nghe thấy Diệp Mặc gọi Diệp Lăng đi, lập tức hỏi:
– Tông chủ, có phải tìm được Diệp Tử Phong rồi phải không?
Đối với Diệp Tử Phong, gã cũng rất quan tâm, vì Nam Cung sơn trang sau này chính là do Diệp Tử Phong làm chủ, cho đến khi gã phi thăng Tiên giới, cũng không coi Nam Cung sơn trang là của Sở gia.
Nhưng cùng với tu vi của gã cường đại lên, Nam Cung sơn trang sớm đã không được gã coi ra gì rồi.
Cũng vì quan hệ giữa Diệp Tử Phong và Diệp Mặc, Diệp Lăng, Lâm Dị Bán sau khi Hóa Chân viên mãn, vẫn không tiếp tục đi tìm Diệp Tử Phong.
– Không phải là Diệp Tử Phong, có chút quan hệ với nó.
Dị Bán, họ của anh có thể khôi phục rồi.
Nếu tôi đoán không nhầm, Sở Cửu Vũ chắc cũng ở Tiên giới, dù gì cũng có một ngày tôi sẽ gặp lại ông ta.
Lâm Dị Bán trước giờ vẫn đi theo Diệp Mặc, sau đó Diệp Mặc phi thăng, gã vẫn bảo vệ Mặc Nguyệt chi thành này, Diệp Mặc vẫn rất coi trọng gã.
Lúc trước Diệp Mặc gặp Sở Cữu Vũ, chỉ là không xác định lắm Sở Cửu Vũ có phải là tổ tiên của Lâm Dị Bán hay không.
Lâm Dị Bán đứng lên nói:
– Tôi quyết định cùng với Từ Đồng tìm Cửu Vũ tiên tổ rồi tính tiếp, nếu có thể tìm được Cửu Vũ tiên tổ, tôi lập tức sẽ khôi phục lại họ Sở.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Họ Sở anh còn có một người tên Sở Đan, anh chắc hẳn là biết chứ? Khi tôi quay về, hình như cũng đã gặp cô ấy.
Lâm Dị Bán nghe thấy Diệp Mặc nói đến Sở Đan, mau chóng nói:
– Cám ơn tông chủ thành toàn, tư chất của Sở Đan tốt hơn tôi, cám ơn tông chủ đã đưa Sở Đan về Mặc Nguyệt chi thành.
Bây giờ Sở Đan đang ở Mặc Nguyệt Tiên tông.
Nguyễn Nhạc Thiên là đệ nhất tiên vực trong Trung thiên vực, còn Nặc Y tiên thành cũng là đệ nhất tiên thành.
Vì Vấn Đạo Các chính là ở trong này, Diệp Mặc lúc trước từng đến đây tham gia Vấn Đạo, chỉ có điều còn chưa đến tầng thứ chín mà thôi.
Nặc Y tiên tức lâu là đệ nhất Tiên tức lâu trong Nặc Y tiên thành, lúc này trong một phòng trong tiên tức lâu này có hai người con gái đang ngồi.
Sắc mặt hai người này rất bình tĩnh, nhưng khí tức dao động lại cho thấy hai người cũng không thực sự bình tĩnh.
– Nam Cung Tiểu Đại, chúng ta không có chút quan hệ gì, cô tìm tôi có chuyện gì, cứ nói thẳng ra đi.
Người con gái mặc váy Tiên mày lam nhạt ngữ khí bình tĩnh nói.
Người con gái ngồi đối diện cô xinh đẹp hơn người con gái mặc Tiên váy màu lam nhạt này nhiều, cô nghe thấy người con gái mặc Tiên váy màu lam nhạt này hỏi vậy, thở dài nói:
– Trình Na Na, tôi hối hận lúc trước không nghe lời cô, một người có thể vứt bỏ vợ mình, quả nhiên cũng sẽ vứt bỏ được cái khác.
Hiển nhiên hai người này chính là Trình Na Na và Nam Cung Tiểu Đại của Nam Cung sơn trang ở Tu Chân giới, hai người gặp vận mệnh giống nhau, bây giờ hai người cũng phi thăng lên Tiên giới rồi.
– Tôi cho rằng cô sẽ châm chọc mỉa mai tôi, tại sao cô không nói?
Nam Cung Tiểu Đại nói xong có chút nghi ngờ nhìn Trình Na Na, cô không ngờ lại không nghe thấy Trình Na Na mỉa mai mình.
Trình Na Na vẫn bình tĩnh nói:
– Tôi và Diệp Tử Phong đã không còn quan hệ gì rồi, không mỉa mai gì cả.
Nhưng Diệp Tử Phong không giết cô, chứng tỏ cô có chút địa vị trong lòng gã.
Nam Cung Tiểu Đại cười khẩy một cái nói:
– Địa vị?
Nam Cung Tiểu Đại còn chưa nói xong, liền nghe có người đẩy cửa vào nói:
– Chúng tôi có thể ngồi đây chút được không?
– Là anh?
Nam Cung Tiểu Đại khiếp sợ đứng dậy nhìn Diệp Mặc và Diệp Lăng đứng ở cửa, hoàn toàn không biết Diệp Mặc và Diệp Lăng đến từ lúc nào.
– Diệp đại ca, Diệp Lăng, hai người sao lại đến đây?
Trình Na Na cũng ngạc nhiên đứng dậy, cô vì tránh người của Diệp gia, cố ý từ Hạ thiên vực đến Trung thiên vực, kết quả vẫn gặp Diệp Mặc và Diệp Lăng.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2259: Đến Thăm Phượng Hoàng Tộc
Đến Thăm Phượng Hoàng Tộc
N
a Na, cô nói cho tôi biết Diệp Tử Phong đi đâu rồi?
Diệp Lăng nhìn thấy Trình Na Na có chút sốt ruột hỏi.
Trình Na Na cúi đầu nói:
– Tôi và anh ấy đã không còn liên quan gì đến nhau nữa rồi, anh ấy đi đâu tôi cũng không biết.
Nam Cung Tiểu Đại chậm rãi nói:
– Nam Cung gia tôi hoàn toàn suy tàn trong tay anh ta, anh ta phi thăng lên Tiên giới sớm hơn tôi một chút.
Đợi khi tôi tìm thấy anh ta rồi, anh ta đã là tu vi Huyền Tiên rồi.
Lúc đó, anh ta ở cùng Văn Thải Y, anh ta hình như còn có một sư phụ, sư phụ của anh ta hình như cực kỳ lợi hại thì phải.
Nói xong Nam Cung Tiểu Đại dường như hiểu ra một chuyện, thần sắc u buồn đột nhiên biến mất, cô ấy sau khi khom lưng hành lễ với Diệp Mặc lại nói:
– Lúc trước tôi gặp Trình Na Na, vốn dĩ còn định hỏi thăm cô ấy một số chuyện, nhưng bây giờ đã không cần nữa rồi.
Diệp tông chủ, tôi đi đây.
Thấy Nam Cung Tiểu Đại rời khỏi phòng, Diệp Mặc không nói gì, Diệp Lăng cũng cảm thấy tâm trạng có chút hoảng loạn.
Nam Cung Tiểu Đại sau khi ra khỏi phòng, Trình Na Na cũng khom người hành lễ với Diệp Mặc:
– Diệp đại ca, Diệp Lăng, tôi cũng đi đây.
Diệp Mặc và Diệp Lăng tìm được Nam Cung Tiểu Đại rồi, sau khi nói vài câu, Nam Cung Tiểu Đại và Trình Na Na liền lần lượt rời đi.
– Anh, chúng ta về thôi.
Khi Diệp Lăng nói lời này, trong lòng cực kỳ khó chịu, cô thực sự không hi vọng anh ba biến thành như này.
Bất luận là Nam Cung Tiểu Đại, hay là Trình Na Na, đều là người con gái rất tốt, tại sao anh ba lại như này? Cho dù lúc trước anh ấy chịu oan ức ở Đại lục Lạc Nguyệt, nhiều năm trôi qua như vậy rồi, bản thân cũng phi thăng Tiên giới rồi, những uất ức này chẳng lẽ vẫn còn sao?
– Đi thôi.
Diệp Mặc dẫn theo Diệp Lăng xé rách không gian, trong nháy mắt liền quay lại Mặc Nguyệt Tiên Tông, hắn khác với Diệp Lăng.
Vốn dĩ hắn cũng không coi Diệp Tử Phong là người ngoài, vẫn coi Diệp Tử Phong là anh em của mình.
Cho dù Diệp Tử Phong có chút sai lầm, nhưng hắn vẫn có thể chấp nhận được.
Nhưng từ lần trước Diệp Tử Phong tiết lộ trước mặt Nam Cung Phi, gã muốn giết chết mình thực sự không phải là vì hiểu lầm Trình Na Na, mà là muốn bí mật trên người mình, Diệp Mặc đã coi Diệp Tử Phong là người ngoài rồi.
Lần này nếu không phải Diệp Lăng cầu xin, hắn căn bản cũng sẽ không tìm đến đây hỏi thăm tin tức của Diệp Tử Phong.
Muốn bí mật của hắn, nói đơn giản một chút, đó chính là muốn cái mạng của hắn.
Diệp Mặc hắn tự hỏi chẳng có lỗi gì với Diệp Tử Phong, nhưng tên Diệp Tử Phong này quả thực quá mức tàn nhẫn rồi.
Diệp Mặc vừa quay về Mặc Nguyệt Tiên Tông, đã nhìn thấy Ngu Tú đến rồi, mấy người Lạc ảnh đang đứng nói chuyện với Ngu Tú.
Thấy Diệp Mặc đến, Ngu Tú lập tức đứng lên:
– Diệp tiên hữu…
Diệp Mặc biết Ngu Tú muốn hỏi gì, hắn không đợi Ngu Tú hỏi ra, liền chủ động nói:
– Đại cung chủ, Thanh Như đã Chứng đạo, cô ấy bây giờ ở trong Hư Thị, muốn thông qua lịch lãm rèn luyện tìm đại đạo thuộc về cô ấy, cho nên không cùng tôi quay về.
Ngu Tú nhìn mấy người vợ của Diệp Mặc, thở dài.
Cô để Thanh Như ở lại bên cạnh Diệp Mặc, vốn dĩ còn có ý để Thanh Như trở thành đạo lữ của Diệp Mặc.
Bây giờ xem ra, rõ ràng cô quá mong muốn đơn phương rồi.
Cũng may cô cũng nghĩ ra, mau chóng gác chuyện này sang một bên, sau đó chủ động đổi đề tài khác nói:
– Diệp tiên hữu, tôi nghe Tĩnh Văn nói, anh muốn khôi phục 33 thiên vực của Tiên giới.
Diệp Mặc gật đầu:
– Đúng, vốn dĩ tôi có suy nghĩ này, nhưng bây giờ tôi đã thay đổi chủ ý rồi.
Tôi cảm thấy 33 thiên của Tiên giới rất phù hợp, thậm chí không kém gì một Tiên giới hoàn chỉnh.
Tôi nếu miễn cưỡng khôi phục lại 33 thiên, có lẽ sẽ vẽ rắn thêm chân.
Diệp Mặc sau khi từ U Minh giới trở về, liền cảm thấy 33 thiên của Tiên giới không nhất định cần phải khôi phục.
Tiên giới khác với Thánh đạo giới, Thánh đạo giới không khôi phục hoàn toàn sẽ hủy diệt.
Còn 33 thiên của Tiên giới tồn tại rất phù hợp, từ thấp đến cao, không có chỗ nào là không ổn cả.
Giống như Thiên đạo của U Minh giới, 33 thiên của Tiên giới lại càng phù hợp Thiên đạo luân thường.
Hoặc là nói 33 thiên tàn phá, không thích hợp Chứng đạo.
Nhưng bây giờ Thánh đạo giới đã được khôi phục được hơn nửa, Tiên đế viên mãn có thể đến Thánh đạo giới Chứng đạo.
Nếu ở lại Tiên giới Chứng đạo, Thánh Đế Chứng đạo của Tiên giới quá nhiều, cho dù Tiên giới có hoàn chỉnh đi nữa, cũng có khả năng tiếp tục bị đánh thành mấy mảnh.
Cho nên bây giờ Diệp Mặc ngược lại không muốn Tiên Giới có quá nhiều Tố đạo Thánh đế.
Ngu Tú đồng ý nói:
– Diệp tiên hữu có cùng suy nghĩ với tôi, 33 thiên của Tiên giới thích hợp Thiên đạo, không cần phải tu sửa gì thêm nữa.
Ngu Tú ngồi trong này nói một hồi, tâm thần có chút không yên, Diệp Mặc biết rõ cô đang lo lắng cho Thanh Như, quyết định lấy ra một trận kỳ đưa cho Ngu Tú nói:
– Đại cung chủ, trận kỳ này có thể từ trong trận pháp thông đạo từ Thánh đạo giới đến Tiên giới quay về, nhưng chỉ có thể dùng một lần, bây giờ tôi không cần đến nó nữa, tặng cho cô đấy.
Ngu Tú mau chóng nhận lấy trận kỳ, cô biết Diệp Mặc đã hiểu cô lo lắng cho Thanh Như.
Tặng trận kỳ này cho cô, chính là bảo cô đến thăm Thanh Như xong, còn có cơ hội quay về Tiên giới.
Diệp Mặc bây giờ thần thông kinh người, muốn quay lại Tiên giới, rõ ràng cũng không cần đến trận kỳ này.
– Cám ơn Diệp tiên hữu.
Ngu Tú không từ chối, nhận lấy trận kỳ xong vô cùng kích động nói.
Đã có trận kỳ của Diệp Mặc cho, tinh thần của Ngu Tú cũng bình tĩnh hơn nhiều, lại ngồi xuống một lát nữa, sau đó đứng dậy cáo từ Diệp Mặc.
Tiễn Ngu Tú đi rồi, Diệp Mặc gọi toàn bộ mấy người Lạc ảnh đến, lấy ra ngọc bài do mình luyện chế phát cho mỗi người một miếng.
– Cha à, đây là ngọc bài gì vậy?
Ức Mặc mặc dù đã từng vào Thế giới trang vàng, nhưng cũng không biết còn có loại ngọc bài truyền tống không gian trực tiếp vào Thế giới trang vàng này.
Mục Tiểu Vận lại cười nói:
– Đây là ngọc bài truyền tống đến Thế giới trang vàng, lúc trước cô và Uyển Thanh trong Thánh đạo giới, chính là thông qua ngọc bài như này vào trong Thế giới trang vàng, rồi đến Mặc Nguyệt Tiên tông.
– Trong đó chỉ có Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm còn chơi vui một chút, người ít quá, cũng không náo nhiệt bằng nơi này.
Ức Mặc trong miệng nói như vậy, nhưng tay cũng không chậm, đã đeo ngọc bài lên cổ rồi.
Lạc Ảnh hiểu Diệp Mặc nhất, cô nhìn thấy Diệp Mặc phát ngọc bài truyền tống, lập tức hỏi:
– Anh phải đi rồi sao?
Diệp Mặc ừ một tiếng nói:
– Anh muốn đến Phượng Hoàng tộc một chuyến, cũng có thể thông qua ngọc bài truyền tống tiến vào Thế giới trang vàng tìm anh bất cứ lúc nào.
– Anh cẩn thận một chút, trong này tài nguyên tu luyện phong phú, bọn em ở trong này đợi anh.
Mấy người Lạc Ảnh đều biết Diệp Mặc muốn đến Phượng Hoàng tộc làm gì, trăm năm sau, Yêu tộc muốn liên thủ với mấy tộc còn lại đến Thánh đạo giới khiêu khích, đây là Diệp Mặc đi lôi kéo bạn bè.
Nhưng lần này các cô cũng không lo lắng là bao, có ngọc bài truyền tống Thế giới trang vàng của Diệp Mặc, các cô có thể quay về bên cạnh Diệp Mặc bất cứ lúc nào.
Hơn nữa các cô cũng biết, với tu vi của Diệp Mặc bây giờ, muốn quay về cũng cực kỳ đơn giản.
Diệp Mặc điều khiển Mặc Nguyệt Thoa một mình xuyên qua hư không, cho dù thức hải của hắn cũng có thể vượt qua giới diện, nhưng giới diện của các tộc đều có trận pháp giới vực cường đại bảo hộ, thần thức không thể nào xuyên qua được.
Hắn càng không thể dùng cách xé rách không gian để đến Phượng Hoàng tộc, nếu như làm như vậy, thì không phải là đi tìm bạn hợp tác, mà là đi khiêu chiến rồi.
Hơn nữa, đại trận hộ giới của một tộc cũng không đơn giản có thể xé rách như vậy được.
May mà Mặc Nguyệt Toa của Diệp Mặc dưới sự điều khiển của hắn, tốc độ cực nhanh, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, đã tiến gần đến phạm vi bên ngoài Phượng Hoàng tộc rồi.
Diệp Mặc vừa mới đến bên ngoài đại trận giới vực của Phượng Hoàng tộc liền cất Mặc Nguyệt Thoa đi, có người đã phát hiện ra hắn.
Người nhìn thấy Diệp Mặc là một người đàn ông trung niên tướng mạo cực kỳ bình thường, vẻ mặt có một số nếp nhăn, tu vi Tiên đế.
Khiến Diệp Mặc kỳ quái chính là, người này nhìn thấy Diệp Mặc rồi, đến hỏi thăm cũng không có, liền mở đại trận hộ giới ra.
– Xin hỏi có phải là Diệp Mặc tiền bối không?
Tiên đế này ngữ khí cực kỳ kính cẩn.
– Anh biết tôi?
Diệp Mặc khẳng định chưa bao giờ gặp Tiên đế này.
Tiên đế này mau chóng nói:
– Tòng Hạm Thánh quân ra lệnh cho tôi đợi Diệp tiền bối ở đây, Thánh quân nói Diệp tiền bối sắp tới sẽ đến Phượng Hoàng tộc làm khách.
Diệp Mặc không ngờ Thang Tòng Hạm sớm đã biết hắn sẽ đến, chỉ có điều không biết Hỗn nguyên Thánh đế thoạt nhìn giống thiếu nữ này sẽ lựa chọn thế nào.
Thực ra trong lòng Diệp Mặc lại càng hi vọng Thang Tòng Hạm giống như Lãnh Dục Kỳ, đứng ở phe trung lập là ổn rồi.
Hắn cũng không hi vọng Phượng Hoàng tộc đứng về phía hắn giúp hắn, nhưng hắn cũng không hi vọng Phượng Hoàng tộc lại giúp bên Yêu tộc kia.
Nói ra, Phượng Hoàng tộc vẫn là một nhánh của Yêu tộc.
Giới vực của Phượng Hoàng tộc tuyệt đối sẽ không kém gì so với Long tộc, Diệp Mặc cùng với Tiên đế này xuyên qua đại trận hộ giới và tầng khí quyển, sau khi đến phía sau giới vực của Phượng Hoàng tộc, lập tức liền cảm nhận được quy tắc thiên địa cường đại và thần linh khí nồng đạm trong này.
Diệp Mặc thầm than, so với Phượng Hoàng tộc và Long tộc, Thánh đạo giới kém quá xa rồi.
Cho dù hắn dùng cây Hỗn Độn và Hoàng Huyền chi khí khôi phục lại sinh cơ của Thánh đạo giới, Thánh đạo giới vẫn thiếu kinh mạch của giới vực.
Còn phong giới của U Minh giới, hắn muốn có được Thế giới sơn, nhất định là chuyện trăm năm sau rồi.
– Diệp Đan thánh đến chậm rồi, tôi chờ đã lâu.
Một giọng nói thanh thúy truyền đến, Thang Tòng Hạm đã xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.
Thang Tòng Hạm mặc Tiên váy màu đỏ, thậm chí còn nhỏ nhắn xinh xắn hơn nhiều so với lần trước gặp Diệp Mặc.
Diệp Mặc còn nhìn thấy hai người quen khác bên cạnh Thang Tòng Hạm, Thang Tiểu Du và Thang Kỷ.
Thang Kỷ là Tiên mị thể, lộ vẻ phong tình vạn chủng, lúc này so với khí chất cao quý của Thang Tòng Hạm, thì kém quá xa rồi.
Chỉ có Thang Tiểu Du tu vi Hóa đạo, lại càng không bắt mắt Diệp Mặc biết rõ Thang Tòng Hạm sở dĩ dẫn theo Thang Tiểu Du và Thang Kỷ bên mình, hoàn toàn là vì mình quen biết hai người họ.
Diệp Mặc ôm quyền cười nói:
– Trước tiên đến quấy rầy Thang tiên hữu, còn muốn Thang tiên hữu đừng không thích vị khách không mời mà đến như tôi đây.
Thang Tòng Hạm cười ha hả nói:
– Xem anh nói gì kìa, muốn tôi hoan nghênh anh cũng được, Tiểu Du cũng là bạn của anh, bây giờ đã là Hóa đạo rồi, nhưng cách Đạo nguyên khá xa, hôm nay tôi cố ý dẫn Tiểu Du đến, anh cũng nên biểu hiện một chút đi.
Diệp Mặc không chút keo kiệt lấy ra một bình ngọc đưa cho Thang Tiểu Du nói:
– Viên Tinh Không Đạo đan này coi như là lễ vật để Tiểu Du thăng cấp Đạo nguyên vậy.
Thang Tiểu Du nghe thấy Tinh Không Đạo đan, sắc mặt lập tức liền mừng rỡ, cô và Diệp Mặc sớm đã quen biết nhau, nên cũng không có gì là ngại cả.
Cô thậm chí nhận đan dược trước, lúc này mới kịp cám ơn Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2260: Thánh Nữ Ma Tộc
Thánh Nữ Ma Tộc
T
hấy Diệp Mặc hào phóng như vậy, cả đám Hóa Đạo Thánh Đế Phượng Hoàng Tộc, hai bên ai nấy đều lộ ra ánh mắt ước ao.
Nhưng bọn họ cũng biết rõ, tặng đi một viên Tinh Không Đạo Đan đã là ghê gớm lắm rồi, Diệp Mặc cho dù là có phóng khoáng đi nữa cũng sẽ không tặng thêm một viên Tinh Không Đạo Đan thứ hai nữa.
Thang Tòng Hạm chủ thuận miệng nói, cũng không có trông cậy Diệp Mặc sẽ thật sự tặng đi món quà nghịch thiên như Tinh Không Đạo Đan này, hiện tại Diệp Mặc không chút do dự tặng đi một viên Tinh Không Đạo Đan, cô trái lại có chút băn khoăn.
Bởi vì cô biết, Phượng Hoàng Tộc của cô tuyệt đối không có khả năng sẽ đứng về phía Diệp Mặc, tối đa cũng chỉ là trung lập mà thôi.
– Thật sự nếu Diệp Đan Thánh không đến, ta sẽ không chờ ngươi, cũng may ngươi tới đúng lúc, đến lúc đó chúng ta cùng đi.
Thang Tòng Hạm sau khi Diệp Mặc tặng đi Đạo Đan, có vẻ càng khách sáo, cô cùng Diệp Mặc song song đi sát vào nhau, giọng điệu nói chuyện có mang chút ngây thơ, chỉ thiếu điều kéo tay Diệp Mặc nữa thôi.
Diệp Mặc vội vàng hơi tránh ra một chút, nghi hoặc hỏi:
– Thang tiên hữu, chúng ta cùng đi đâu?
Thang Tòng Hạm cũng không biết là thật hay giả, nghe Diệp Mặc nói vậy xong, lập tức vỗ trán một cái nói rằng:
– Ngươi xem ta thật đãng trí, Ma Tộc cùng ngươi quan hệ không hòa thuận, nói vậy sẽ không đưa thiệp mời cho ngươi.
Là như thế này, Thánh Nữ của Ma Tộc đã xuất quan, đồng thời thành công chứng đạo Hỗn Nguyên.
Nghe nói mấy tộc còn lại đều đi Ma Tộc cầu thân, thế nhưng Ma Tộc lại cự tuyệt.
Lần này Ma Tộc phát thiệp mới, một là đại điển chúc mừng Thánh Nữ của bọn họ chứng đạo Hỗn Nguyên, một là Thánh Nữ lựa chọn đạo lữ.
Diệp Mặc mỉm cười nói rằng:
– Nói vậy Thánh Nữ Ma Tộc đã chứng đạo Hỗn Nguyên, Đạo Nguyên Thánh Đế thông thường của các tộc khác, người ta đã chướng mắt rồi.
– Không phải đâu, Gia Cát Thiên Hoa của Yêu Tộc vì mong lấy được Thánh Nữ của Ma Tộc, cố gắng chứng đạo Hỗn Nguyên, nhưng cho dù là vậy, vẫn cứ bị Ma Tộc cự tuyệt.
Phải biết rằng Gia Cát Thiên Hoa chính là nhân vật thứ hai trong Thánh bàng, tài trí hơn người.
Không chỉ Gia Cát Thiên Hoa của Yêu Tộc, top năm trong Thánh đạo bảng, Đạo Nguyên Thánh Đế Ngạo Việt của Long Tộc cũng vị Ma Tộc cự tuyệt.
Phượng Hoàng Tộc của ta cũng bị cự tuyệt.
Thang Tòng Hạm nghe Diệp Mặc nói vậy xong, lập tức giải thích.
Diệp Mặc cảm thán nói rằng:
– Trước đây ta nghe nói các tộc cũng chỉ một đến hai Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Hiện tại Ma Tộc tại sao lại có thêm một Thánh Nữ? Hơn nữa Gia Cát Thiên Hoa của Yêu Tộc cũng thành công chứng đạo Hỗn Nguyên rồi hả?
Thang Tòng Hạm quét mắt qua Diệp Mặc một cái nói:
– Muốn nói Hỗn Nguyên Thánh Đế nhiều ít có tộc nào có thể vượt qua được Nhân Tộc trước đây? Cho dù là hiện tại Thánh Đạo Giới sứt mẻ, Hỗn Nguyên Thánh Đế của Nhân Tộc số lượng cũng không ít, chỉ là bọn họ không muốn xuất hiện mà thôi.
Bất kỳ một đại tộc nào tồn tại bên trong cũng đều có thế lực mạnh mẽ, lần này tứ đại Hỗn Nguyên Thánh Đế đi tìm Diệp Đan Thánh mất tích, với nội tình trong những đại tộc này muốn cấp tốc bồi dưỡng ra một Hỗn Nguyên Thánh Đế, vẫn là có thể.
Đương nhiên, cũng chỉ có thể bồi dưỡng một đến hai người mà thôi.
Điểm ấy Diệp Mặc thật ra lại rõ ràng, một đại tộc cỡ lớn có thể sừng sững tại vũ trụ hư không.
Tuyệt đối không có khả năng chỉ có một Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Có lẽ nói cho dù là Hỗn Nguyên Thánh Đế ngã xuống.
Bọn họ cũng sẽ có biện pháp lại bồi dưỡng được một Hỗn Nguyên Thánh Đế khác trong thời gian ngắn nhất.
Chủng tộc không có Hỗn Nguyên Thánh Đế, cho dù là có thịnh vượng, cũng không cách nào trở thành đại tộc.
Ngay cả Nhân Tộc trước đây thịnh vượng như vậy, sau khi không có Hỗn Nguyên Thánh Đế là chỗ dựa.
Cũng bắt đầu xuống dốc, chớ đừng nói chi là tộc khác.
– Nhưng Ma Tộc không đồng ý mấy tộc còn lại cầu thân, là vì Ma Tộc tìm được một chàng rể cũng tài nghệ kinh người tới cửa.
Người này mặc dù không có chỗ dựa vững chắc, lại không có gánh nặng trên người, có thể gia nhập Ma Tộc.
Ta nghĩ Ma Tộc ngay cả Gia Cát Thiên Hoa cũng có thể cự tuyệt, nói vậy hẳn người bọn họ tìm cũng phải là một Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Ma Tộc tuy rằng mất đi Bộc Dương Tư, nhưng lại vẫn còn có Thù Nguyên Châu, hiện giờ lại bằng với thêm hai Hỗn Nguyên Thánh Đế, có thể nói thực lực của Ma Tộc không giảm ngược lại còn tăng.
Thang Tòng Hạm thở dài nói.
Nói xong cô nghĩ tới Diệp Mặc.
Lập tức lại bổ sung một câu.
– Diệp Đan Thánh, Đạo Vận trên người ngươi bình hòa, thoạt nhìn không khác gì tiên nhân bình thường, chắc hẳn đã là tăng thêm một cấp bậc nữa rồi nhỉ? Ngươi lại còn là một Đạo Nguyên Đan Thánh.
Ta nghĩ nếu như ngươi đi Ma Tộc cầu hôn Thánh Nữ kia, nói không chừng thật đúng là có thể thành công.
Cứ như vậy, giữa ngươi và Ma Tộc…
Diệp Mặc mỉm cười, cắt lời Thang Tòng Hạm:
– Ta không có hứng thú gì đối với ma nữ, nghe nói Thánh Nữ này đến từ Nhân Tộc.
– Hỗn Nguyên Thánh Đế Nhân Tộc đến Ma Tộc làm Thánh Nữ?
Diệp Mặc nghi hoặc không giải thích được hỏi, Ma Tộc cùng Nhân Tộc luôn luôn không hòa thuận, Thánh Đế Nhân Tộc cho dù là không có làng trung thành đi nữa, cũng sẽ không đi Ma Tộc là Thánh Nữ chứ?
Thang Tòng Hạm lơ đễnh nói rằng:
– Thánh Nữ này không phải đến từ Thánh Đạo Giới, hình như là đến từ Tiên Giới. ả lại, cô ấy có thể thăng cấp Hỗn Nguyên Thánh Đế chẳng có chút quan hệ nào tới Nhân Tộc.
Cô ấy tuy rằng tư chất nghịch thiên, thế nhưng không có Ma Tộc toàn lực bồi dưỡng, cũng không thể chứng đạo Hỗn Nguyên.
Nghe nói là Ma Tộc đã bồi dưỡng Thánh Nữ này, ngay cả Đại Trận Thời Gian cũng đều mở ra.
– Đại Trận Thời Gian? Chẳng lẽ là trận pháp khiến thời gian gia tốc?
Diệp Mặc nghĩ đến trước tiên là trận bàn thời gian của mình, hắn thật sự là không nghĩ ra trận bàn thời gian này là do ai luyện chế ra.
Hiện tại hắn không chế thần thong Luân Hồi, đối với Pháp Tắc Thời Gian đã có chút thành tựu, cho dù là như vậy, vẫn hkông cách nào luyện chế được trận bàn thời gian.
Thang Tòng Hạm nói đại trận thời gian, lẽ nào chính là một vật giống như trận bàn thời gian?
Thang Tòng Hạm gật đầu nói:
– Đúng, chính là loại đại trận thời gian này, loại đại trận này Ma Tộc cùng Yêu Tộc đều có.
Thế nhưng tiêu hao kinh người, mặc dù trong đại trận có thể làm cho thời gian tăng mấy chục lần, thần linh mạch tiêu hao cũng khó có thể đánh giá được.
Người thường căn bản không cách nào sử dụng được, cho dù là bộ tộc cũng không chịu nổi lượng tiêu hao của nó.
Chính vì như vậy, ta mới có thể nói Ma Tộc là người bồi dưỡng ra Thánh Nữ này, tốn hao rất nhiều tài nguyên.
Diệp Mặc trong lòng chấn động vô cùng, hắn cho rằng trận bàn thời gian chỉ một mình hắn có, không nghĩ tới Ma Tộc cùng Yêu Tộc đều có.
Nhưng từ lời Thang Tòng Hạm nói, Diệp Mặc biết được đại trận thời gian của Ma Tộc và Yêu Tộc có chút không giống với trận bàn thời gian của hắn.
Trận bàn thời gian của hắn vận chuyển theo sự gia tăng tu vi của hắn, tiêu hao linh nguyên càng nhiều, lại cũng không có đến tình cảnh thần linh mạch tiêu hao khó có thể đánh giá.
Theo như cái này thì, trận bàn thời gian của hắn đẳng cấp cao hơn một chút.
Thang Tòng hạm thấy Diệp Mặc kinh ngạc, tiếp tục giải thích.
– Bởi vì Gia Cát Thiên Hoa của Yêu Tộc cực kỳ ái mộ Thánh Nữ Ma Tộc, cho nên gã liên hợp với những tộc còn lại đưa ra một kiến nghị cho Ma Tộc, đó chính là Ma Tộc cho phép các tộc cầu thân Thánh Nữ.
Thế nhưng cần phải tỷ thí thần thông, thần thông của ai lớn, người đó có thể trở thành đạo lữ của Thánh Nữ.
– Hơn nữa các tộc liên hợp cùng nhau, đưa ra tài nguyên tu luyện đủ để cho người thành tựu Hỗn Nguyên Thánh Đế đỏ mắt.
Người thắng chẳng những có thể cưới được Thánh Nữ, mà còn có thể có được những tài nguyên tu luyện này.
Cũng chính vì như vậy, lần này rất nhiều tân khách đi đến Ma Tộc.
Nói xong, cô nhìn Diệp Mặc cười xinh tươi nói:
– Nếu như Diệp Đan Thánh thma gia, nói không chừng trừ ôm được mỹ nhân về, còn có thể có vô số tài nguyên tu luyện.
Hiện tại Ma Tộc rộng mở mời đại năng của các tộc, cho dù là cùng Diệp Đan Thánh có chút mâu thuẫn, cũng sẽ không làm chuyện gì khác người.
Diệp Mặc chợt nhớ tới chuyện ở Huyền Băng Sơn trước kia, Văn Thái Y cũng là thông qua phương thức này để lựa chọn vị hôn phu, kết quả dẫn tới mấy trận khiêu chiến đẫm máu.
Hiện tại Ma Tộc cũng tổ chức sự kiện như vậy, mình đi tham gia một chút cũng hay, chẳng những có thể tạo uy thế cho chuyện trăm năm sau, còn có thể tra xét một chút thực lực của các tộc.
Phàn Cao của Yêu Tộc nói trăm năm sau sẽ đi Thánh Đạo Giới kiếm chuyện, người ta dù sao còn chưa có đi.
Lần này hắn thừa dịp cơ hội nói ra chuyện Phàn Cao gây hiềm khích, sau đó lỡ như hắn giết đến Yêu Tộc hoặc là tiêu diệt Hải Tộc, cũng có một cái cớ, không phải vô duyên vô cớ như thế này.
– Được, vậy ta theo Thang tiên hữu cùng đi Ma Tộc một chuyến.
Diệp Mặc quyết định luôn, lập tức không chút do dự nói.
Diệp Mặc đi tới Phượng Hoàng Tộc, Thang Tòng Hạm cực kỳ khách sáo đối với Diệp Mặc, không chỉ dẫn Diệp Mặc đi du lịch vài chỗ ở Phượng Hoàng Tộc, còn biểu thị rõ ràng Phượng Hoàng Tộc trăm năm sau sẽ đứng ở giữa, sẽ không thiên vị một bên nào.
Ba ngày sau, Diệp Mặc cùng Thang Tòng Hạm rời khỏi Phượng Hoàng Tộc, đi Ma Tộc.
Ma Tộc gần đây lại náo nhiệt không gì sánh được, Ngao Si Thánh Đế của Long Tộc trước đây chứng đạo Hỗn Nguyên xong đã vô cùng náo nhiệt, thế nhưng so với Ma Tộc hiện giờ, vẫn còn kém rất nhiều.
Phi thuyền pháp bảo của Thang Tòng Hạm mới vừa tới bên ngoài phạm vi Ma Tộc, một Thánh Đế Đạo Nguyên viên mãn của Ma Tộc đã tới nghênh tiếp.
Diệp Mặc sau khi từ U Minh Giới trở về, cảnh giới Đạo Vận càng gàn như dịu nhẹ, mặt ngoài thoạt nhìn không thu hút chút nào, tên Đạo Nguyên Thánh Đế đến đây nghênh tiếp trực tiếp bỏ qua Diệp Mặc, thậm chí gã cho rằng Diệp Mặc chính là một đệ tử bình thường của Phượng Hoàng Tộc mà thôi.
Sau khi tiến vào ranh giới Ma Tộc, thần thức của Diệp Mặc lập tức quét đến địa vực Ma Giới so với Thánh Đạo Giới không nhỏ hơn chút nào, phạm vi vững chắc, thần linh khí nồng nặc bức người, nhưng lại chứa đựng khí tức ma vận nồng nặc.
Những đại tộc thịnh vượng này quả nhiên đều có nguyên do của nó, Diệp Mặc đã đi qua Long Tộc cùng Phượng Hoàng Tộc, Âm Minh Tộc, hắn phát hiện những đại tộc này phạm vi đều có các loại Đạo Vận nồng nặc.
Cũng may Thánh Đạo Giới dưới sự chữa trị của hắn, cũng dần dần bắt đầu khôi phục nhân khí, chỉ cần đợi hắn dung hợp Thế Giới Sơn chữa trị giới vực và kinh mạch cho Thánh Đạo Giới, giới vực Thánh Đạo Giới sẽ không kém nửa phần so với những giới vực này.
– Thang tiên hữu quang lâm Ma Tộc, làm Ma Tộc ta tăng thêm nhiều hào quang, mời đến điện tiếp khách an vị…
Một người đàn ông mặc tiên bào màu trắng thông thường, một đầu tóc dài đen nhánh sáng bóng nhã nhặn đi tới, thần thông nhẹ nhàng tự nhiên, ánh mắt cũng cực kỳ sáng ngời.
Diệp Mặc nhìn ra đây cũng là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, người này tao nhã phong độ và có khí chất, thật sự là không có nửa phần ma khí.
Khác hẳn Bộc Dương Tư trên người ma vận mạnh mẽ lưu chuyển, đây là một Hỗn Nguyên Thánh Đế nhìn không ra nửa phần ma vận, lại biết người này càng đán sợ hơn Bộc Dương Tư.
– Rồi, làm phiền Thù đại ca tự mình đến đây nghênh tiếp, Tòng Hạm thật sự là vinh hạnh vô cùng.
Thang Tòng Hạm sau khi nói xong, cũng không có giới thiệu Diệp Mặc với người đàn ông này, ngược lại còn quay đầu nhìn Diệp Mặc cười khúc khích nói:
– Diệp Đan Thánh, đây là Hỗn Nguyên Thánh Đế Thù Nguyên Châu của Ma Tộc, một thân ma đạo thần thông kinh thiên động địa.
Thù Nguyên Châu nghe thấy Thang Tòng Hạm gọi ba chữ Diệp Đan Thánh kia, ánh mắt lập tức sáng lên, nhìn chăm chú hướng Diệp Mặc đồng thời trong lòng thầm kinh hãi, một Hỗn Nguyên Thánh Đế đứng ở trước mặt gã vậy mà gã không có để ý.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









