[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 449 : Không Thể Nào Dùng Tu Vi Áp Chế (c2241-c2245)
❮ sautiếp ❯Chương 2241: Không Thể Nào Dùng Tu Vi Áp Chế
Không Thể Nào Dùng Tu Vi Áp Chế
L
ão đại, phía trước là đến Hư Thị rồi, chúng ta có cần vào trong đó hay không?
Vô Ảnh điều khiển Mặc Nguyệt Toa, tâm trạng vô cùng thoải mái.
– Đi xem xem.
Nếu không đi qua Hư Thị thì thôi, nhưng nếu qua Hư Thị, Diệp Mặc cũng muốn vào ó xem sao, lúc trước Hình Hồng giúp hắn rất nhiều, mặc dù hắn cũng giúp Hình Hồng rất nhiều, nhưng Diệp Mặc vẫn rất cảm kích Hình Hồng.
…
– Thái Thúc Dịch, lâu rồi không gặp.
Diệp Mặc vừa mới vào Hư Thị, liền gặp một người đàn ông áo đen, mặc dù người đàn ông áo đen này có đội Tiên mũ vải đen, nhưng Diệp Mặc vẫn vừa nhìn liền nhận ra, người này chính là Thái Thúc Dịch lúc trước đã giao dịch Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả với hắn, Thái Thúc Dịch là người đứng đầu Thần bảng, nhưng bây giờ gã sớm đã thăng cấp lên Đạo Nguyên rồi, hơn nữa đạo vận cũng cực kỳ thâm hậu.
– Là anh sao?
Thái Thúc Dịch khiếp sợ nhìn Diệp Mặc đứng trước mặt gã, sau lưng Diệp Mặc còn có mấy người nữa, thậm chí còn có Băng Sâm Vương.
Tu vi của Diệp Mặc đã là Bán Bộ Hỗn Nguyên rồi, bây giờ hắn đến Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng không sợ, cho nên sau khi vào Hư Thị, quyết định dẫn Vô Ảnh, Tiểu Băng Sâm ra ngoài.
Hư Thị cực kỳ náo nhiệt, Thế giới trang vàng mặc dù tốt, nhưng ở trong đó lâu cũng không có ý nghĩa gì.
Huống chi mấy người bọn họ cũng đã ở trong Thế giới trang vàng hơn nghìn năm rồi.
– Đúng vậy, là tôi, tôi vẫn phúc hậu như năm đó.
Diệp Mặc cười ha hả nhìn Thái Thúc Dịch nói.
Lúc trước khi Thái Thúc Dịch sắp dời đi cũng đã uy hiếp hắn, hi vọng khi gặp lại nhau, Diệp Mặc vẫn phúc hậu như vậy.
Không ngờ hai người đúng là còn gặp nhau thật.
Thái Thúc Dịch nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, sắc mặt có chút cứng rắn lại, nhưng không chút kinh hoảng, chỉ ôm quyền nói:
– Bây giờ tôi không phải là đối thủ của anh, tôi thu lại lời uy hiếp của tôi năm đó với anh.
Nhưng đợi sau khi tôi Hỗn Nguyên rồi, tôi hi vọng có thể gặp lại anh.
Gặp lại nhau đương nhiên là có ý đánh nhau một trận, rõ ràng gã cũng đã nghe được uy danh của Diệp Mặc.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Vậy đợi sau khi anh Hỗn Nguyên rồi, thì đến tìm tôi nhé.
Đừng làm tôi thất vọng đấy.
– Được.
Thái Thúc Dịch quay người rời đi, mới đi được vài bước gã lại quay đầu lại nói:
– Diệp Đan Thánh, tôi rất khâm phục anh, ít nhất anh cũng không giả tạo.
– Diệp đại ca, gã nói vậy là có ý gì?
Trì Uyển Thanh thấy Thái Thúc Dịch để lại một câu rồi đi, nghi ngờ hỏi.
Diệp Mặc cười nói:
– Gã cho rằng đồ trên người anh quý giá, thực ra anh căn bản cũng không coi ra gì.
Diệp Mặc đương nhiên biết ý tứ của Thái Thúc Dịch, trên người gã ít nhất còn có một quả Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả, nhưng Diệp Mặc đến nhắc cũng không nhắc đến, rõ ràng đối với Hỗn Nguyên Nghê Hà Quả của gã căn bản cũng không ham muốn gì.
Chính vì như vậy, Thái Thúc Dịch mới khâm phục hắn.
Vô Ảnh nhìn đường phố Hư Thị vô cùng náo nhiệt, suýt nữa thì hoa chân múa tay sung sướng nhảy lên rồi, nó thích nhất chính là nơi náo nhiệt như này.
– Lão đại, anh có thể cho em chút Thần tinh, để em dẫn Cừu Nhưỡng và Tiểu Băng Sâm đi lòng vòng chút được không?
Vô Ảnh tội nghiệp nhìn Diệp Mặc hỏi.
Thanh Như ở trong Thế giới trang vàng bao nhiêu năm như vậy rồi, sớm đã thuộc bản tính của ba đứa Vô Ảnh này, cô cười nói:
– Hay là chị dẫn mấy đứa đi vòng vòng nhé.
Diệp Mặc nghĩ đến Hư Thị mặc dù rộng lớn, cấm chế cũng rất nhiều, nhưng với tu vi bây giờ của hắn, cấm chế trong này căn bản cũng không ngăn được thần thức của hắn, cũng gật đầu nói:
– Được, nhưng Vô Ảnh mày nhớ kỹ cho tao, nếu mày dám gây sự trong Hư Thị, sau này đến phố xá chỉ có phần của Cừu Nhưỡng và Tiểu Băng Sâm, mày đừng hi vọng gì.
– Lão đại, em biết rồi, đảm bảo là không gây chuyện.
Vô Ảnh nói xong đến Thanh Như cũng không đợi, trực tiếp xông ra ngoài.
Thanh Như nhận một chiếc nhẫn từ tay Diệp Mặc, vừa rời đi cùng mấy đứa Vô Ảnh, sắc mặt Diệp Mặc liền đại biến.
– Chuyện gì vậy? Tướng công?
Mục Tiểu Vận vội hỏi.
– Anh ở quảng trường Thần Thánh bảng, mấy em lập tức đến đó nhé.
Diệp Mặc nói xong đã mang theo một tàn ảnh, biến mất.
– Quảng trường Thần Thánh bảng là nơi nào vậy?
Trì Uyển Thanh nghi ngờ nhìn Mục Tiểu Vận.
Mục Tiểu Vận mau chóng kéo tay Trì Uyển Thanh nói:
– Chị biết, em đi cùng chị.
…
– Băng Du, sao cô lại ở đây?
Thân người Diệp Mặc còn chưa hạ xuống, giọng nói đã truyền đến, hắn nhìn thấy một mình Chân Băng Du đối diện với mấy Thánh Đế, hơn nữa còn có hai vị Đạo Nguyên Thánh Đế, còn bên Chân Băng Du, mặc dù cũng có mấy Thánh Đế, nhưng nhìn khí thế lại không bằng đối phương.
Hai bên sát khí tràn ngập, rõ ràng lúc nào cũng có thể đánh nhau.
Mặc dù Chân Băng Du là Hóa Đạo, nhưng đối mặt với mấy Đạo Nguyên này, nói không chừng sẽ bị giết trong nháy mắt.
Mặc dù cảm thấy tu vi Hóa đạo của Chân Băng Du không đủ để người khác giết, nhưng Diệp Mặc trong lòng vẫn khiếp sợ, tu vi của Chân Băng Du không ngờ tiến bộ nhanh như này, trong nháy mắt đã là Hóa Đạo rồi.
– Anh…
Chân Băng Du lập tức nhìn thấy Diệp Mặc, trong nháy mắt này, trong mắt cô ngoài sự sung sướng chính là kích động.
Hư Thị không biết cô đến đã bao lần rồi, vì lần trước trước khi Diệp Mặc biến mất có đến Hư Thị, nên cô mới nghĩ có thể tìm được Diệp Mặc trong này hay không.
Không ngờ cô tìm thấy Diệp Mặc trong này thật, sự sung sướng này đối với cô mà nói quả thực khó có thể tưởng tượng.
Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt và khí chất của Chân Băng Du hoàn toàn thay đổi, loại thay đổi này hắn nói không rõ, nhưng dường như khác hoàn toàn so với Chân Băng Du lúc trước, lại dường như vẫn giống như vậy.
Càng khiến cho Diệp Mặc không ngờ chính là, Chân Băng Du chỉ là nói một chữ, bỗng nhiên thu lại bộ dạng sát khí đằng đằng lúc trước, xông đến bên Diệp Mặc, ôm lấy Diệp Mặc.
Diệp Mặc thậm chí còn có thể cảm giác được cô kích động có chút run rẩy.
Diệp Mặc lập tức ngây ngẩn cả người, Chân Băng Du sao lại có cảm xúc này? Cái này hoàn toàn không đúng, cô rốt cục là có chuyện gì? Cái này so với hình tượng lạnh như băng lúc trước của cô, quả thực như hai cực nam bắc.
Một mùi thơm ngọt ngào từ thân thể cô len lỏi vào trong lòng Diệp Mặc, Diệp Mặc hoàn toàn không chút đề phòng Chân Băng Du cũng cảm thấy nóng như lửa.
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh không ngờ lại là Chân Băng Du cởi hết quần áo, nhưng bây giờ Chân Băng Du mặc quần áo, so với lúc trước cởi quần áo càng khiến hắn trong lòng nóng bỏng hơn.
– Em muốn cùng anh làm chuyện đó.
Giọng nói ấm áp của Chân Băng Du kề sát bên tai Diệp Mặc, khiến cho đầu óc Diệp Mặc nóng bừng bừng.
Hắn suýt nữa muốn lập tức dẫn Chân Băng Du đi, may mà Diệp Mặc mau chóng tỉnh táo lại, hắn lập tức hiểu ra sự thay đổi của Chân Băng Du.
Đại đạo của Chân Băng Du thay đổi rồi, từ vô tình lúc trước trở nên có tình cảm như bây giờ.
Nói ra, cái này cũng liên quan đến hắn.
Lúc trước hắn cõng Chân Băng Du chạy hàng trăm tỉ dặm, vượt qua vô số hư không, Tiên vực, sống chết có nhau, còn sau khi Chân Băng Du Chứng đạo, lại không thể nào quên được hắn.
Đối với Chân Băng Du muốn làm chuyện đó với Diệp Mặc, Diệp Mặc trong lòng lại càng hiểu.
Không phải Chân Băng Du thực sự muốn như vậy, mà là vì cô muốn giúp mình thăng cấp Thánh thể.
Trong Hư Thị, ôm bạn đời, cũng không phải chuyện gì hiếm thấy, nhưng Chân Băng Du và Diệp Mặc ôm nhau, lại ly kỳ.
Với dung nhan tuyệt thế của Chân Băng Du, trong Hư Thị cũng chưa có ai tìm thấy người con gái nào xinh đẹp hơn cô, một Tiên tử tuyệt thế vô song như này lại ôm một người đàn ông trước mặt mọi người, khiến người ta có cảm giác không tự nhiên.
Chân Băng Du cảm thấy phản ứng của Diệp Mặc, trong lòng vô cùng mừng rỡ, cô cuối cùng từ trên người Diệp Mặc cảm nhận được hắn đang để ý đến cô.
Nhưng Diệp Mặc mau chóng vỗ vỗ lưng Chân Băng Du nói:
– Băng Du, có chuyện gì vậy? Vừa nãy tôi nhìn thấy cô suýt nữa đánh nhau với mấy tiểu yêu kia.
Nói xong Diệp Mặc còn chỉ mấy tên Thánh Đế vừa rồi đối mặt với Chân Băng Du.
– Tướng công…
– Diệp đại ca…
Mục Tiểu Vận và Trì Uyển Thanh cũng đã chạy đến.
Chân Băng Du cuối cùng từ sự vui mừng khi vừa gặp mặt, từ trong kích động và không kìm chế được cảm xúc của mình tỉnh lại, tim cô vẫn đập loạn.
Cô cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác yêu, đó là thứ mà lúc trước Diệp Mặc nói với cô, nhưng lúc trước cô lại cực kỳ khinh thường, cho rằng đó là Diệp Mặc lấy cớ cho sự ham muốn dục vọng thôi.
Còn hôm nay, cô đích thân cảm nhận được rồi, cho dù cô đã là Hóa Đạo Thánh Đế, nhưng cảm giác đó vẫn không thể nào dùng tu vi áp chế được.
– Băng Du, đây là vợ tôi Mục Tiểu Vận, đây là Trì Uyển Thanh.
Diệp Mặc chỉ vào Mục Tiểu Vận và Trì Uyển Thanh giới thiệu với Chân Băng Du, sau khi giới thiệu xong, lại giới thiệu Chân Băng Du với hai người.
– Là Diệp Đan Thánh…
Khi Diệp Mặc nói chuyện với mấy người được một lúc, đã có người nhận ra Diệp Mặc, lập tức thất thanh kêu lên.
Diệp Mặc ôm quyền hướng ra tứ phía nói:
– Đúng vậy, tôi chính là Diệp Mặc.
Nói xong, Diệp Mặc lại hỏi lại:
– Băng Du, vừa nãy có chuyện gì vậy?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2242: Ước Chiến Trăm Năm
Ước Chiến Trăm Năm
H
óa ra chính là Diệp Đan Thánh, tôi là Duệ Nghiễm của Hải Tộc, lúc trước vị Chân tiên hữu này không biết lễ phép, cực kỳ vô lễ…
Một người đàn ông dáng dong dỏng cao chủ động đứng ra ôm quyền bất kháng bất ti nói với Diệp Mặc.
– Ha ha, hay cho câu cực kỳ vô lễ.
Hóa Đạo Thánh Đế của Nhân Tộc đứng sau Chân Băng Du đứng ra, sau khi gã mỉa mai một câu, lúc này khom người ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp Đan Thánh, tên Hóa Đạo Thánh Đế đứng bên cạnh Duệ Nghiễm đã từng mỉa mai tiền bối trên quảng trường Hư Tinh Tiên tức lâu, nói tiền bối gặp Hỗn Nguyên Thánh Đế chỉ có thể chạy.
Băng Du tiên tử không phục, chủ động khiêu chiến, tên Thánh Đế của Hải Tộc đó nhát như thỏ đế, không dám ứng chiến.
Nhưng không ngờ Duệ Nghiễm của Hải Tộc lại đột nhiên đến Hư Thị, hơn nữa còn chặn Băng Du tiên tử trong này nữa, muốn giáo huấn Băng Du tiên tử không biết lễ phép, không tôn trọng Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc gã…
Tên Hóa Đạo Thánh Đế này không giải thích cặn kẽ, nhưng Diệp Mặc cũng đã hiểu.
Chân Băng Du mặc dù đạo tâm thay đổi rồi, nhưng tính tình thì không đổi.
Cô tuyệt đối sẽ không nhàn rỗi đi gây sự, Hải Tộc mỉa mai hắn, hẳn là nguyên nhân chủ yếu khiến Chân Băng Du tức giận.
Tên Duệ Nghiễm này, Diệp Mặc cũng gặp mặt một lần trên bia đề danh Thánh đạo bảng, là người xếp thứ chín trên Đạo Nguyên Thánh bảng.
Trong top 10 Đạo Nguyên Thánh bảng, cũng là người cực lợi hại, chẳng lẽ lại hung hăng ngang ngược như này.
– Diệp Đan Thánh, năm đó Hải Tộc tôi tiến quân tấn công Thánh Đạo Tàn Giới, Đức Thủy Thánh Quân cảm động và nhớ đến tình cảm hữu nghị lâu dài giữa Hải Tộc chúng tôi và Nhân Tộc, trong tình huống Hải Tộc chiếm ưu thế tuyệt đối, chủ động yêu cầu rút quân, Văn Đức Thánh Quân của Hải Tộc chúng tôi…
Đạo Nguyên Thánh Đế Duệ Nghiễm đứng thứ chín trên Thánh đạo bảng còn chưa nói xong, bỗng nhiên cảm thấy quanh mình lạnh lẽo, gã không ngờ đến động đậy cũng không động đậy nổi.
– Hải Tộc đúng là tấn công Thánh Đạo Tàn Giới thật sao?
Giọng nói của Diệp Mặc lạnh như băng, vang lên bên tai tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc kia.
Duệ Nghiễm hoàn toàn quên trả lời câu hỏi của Diệp Mặc, trong lòng gã chỉ có kinh hãi.
Một Đạo Nguyên Thánh Đế đứng thứ chín trên Thánh đạo bảng như gã, cho dù là Bán Bộ Hỗn Nguyên bình thường đến, gã cũng có thể giết chết.
Vốn dĩ gã cho rằng Diệp Mặc cùng lắm chỉ là mạnh hơn gã một chút mà thôi, nhưng không ngờ trước mặt Diệp Mặc, gã đến nhúc nhích cũng không có tư cách.
Loại chênh lệch này sao không khiến gã kinh hãi cho được?
– Diệp tiền bối, Hải Tộc hơn nghìn năm trước quả thực có đem đại quân vượt vũ trụ không gian đến tấn công Thánh Đạo Tàn Giới, hơn nữa còn giết gần nghìn người của Thánh Đạo Tàn Giới.
Không biết vì sao, Hải Tộc đang chiếm ưu thế tuyệt đối, lại đột nhiên rút quân.
Lúc đó dẫn quân là Đạo Nguyên Thánh Đế Thao Phủ và Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế Ma Hoằng của Hải Tộc.
Tên Hóa Đạo Thánh Đế lúc trước đứng bên Chân Băng Du giải thích lại lên tiếng nói.
Diệp Mặc sắc mặt lạnh lùng, căn bản cũng chẳng thèm nghe tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc này nói nửa từ nữa, vung tay đánh một đường Lôi thương ra.
Lôi thương mấy trăm trượng đánh xuống, tên Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc này bị Diệp Mặc trói chặt, đến động đậy cũng không thể nào làm được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lôi thương đập lên thân người gã.
Lôi thương đập xuống, một Đạo Nguyên Thánh Đế đứng thứ chín trong Thánh đạo bảng trong nháy mắt thần hồn câu diệt.
Diệp Mặc thu hồi chiến lợi phẩm, rồi mới quay sang nói với vài tên Thánh Đế còn lại của Hải Tộc:
– Cút về nói cho người Hải Tộc của các người biết, tôi chẳng mấy nữa sẽ đến Hải tộc một chuyến.
Những tên Thánh Đế còn lại của Hải Tộc kinh hãi nửa từ cũng không dám nói, Duệ Nghiễm Thánh Đế là đệ nhất Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải Tộc, cho du là mấy vị Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế, cũng không dám nói có thể thắng chắc được Duệ Nghiễm Thánh Đế.
Nhưng bây giờ tên Đạo Nguyên Thánh Đê của Hải Tộc này, lại như một con kiến hôi bị giết chết dưới tay Diệp Mặc.
– Diệp Đan Thánh uy phong thật lớn…
Một giọng nói ồm ồm vang lên, xuất hiện cùng với giọng nói này là một người đàn ông mặt chữ điền.
Quanh thân người đàn ông mặt chữ điền này đạo vận xoay chuyển, rõ ràng là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, đầu tóc gã như thép nguội chuẩn bị dựng thẳng lên.
Nếu như chỉ là nhìn tướng mạo của gã, người này chẳng những tính tình thẳng thắn, hơn nữa còn có chút tào bạo.
Nhưng giọng nói của gã lại ồm ồm như vậy, thậm chí có chút ẻo lả.
Diệp Mặc vẫn không nói gì, lại có mấy bóng người xuất hiện.
Người xuất hiện đầu tiên là một nam thanh niên, nam thanh niên này cực kỳ anh tuấn, cũng là tu vi Đạo Nguyên.
Diệp Mặc từ trên thân người anh ta cảm nhận được đạo vận xoay chuyển có chút giống giống Gia Cát Trí Thần, hắn lập tức đoán Đạo Nguyên Thánh Đế trẻ tuổi này có chút liên quan gì đó với Gia Cát Trí Thần.
Nếu Đạo Nguyên Thánh Đế trẻ tuổi này có liên quan đến Gia Cát Trí Thần, thì anh ta nhất định là người của Yêu Tộc rồi.
Từ đó có thể thấy người đàn ông mặt chữ điền này cũng xuất thân từ Yêu Tộc.
Nghĩ hai người này là Thánh Đế của Yêu Tộc, Diệp Mặc cũng không tiếp tục dùng thần thức thăm dò nữa.
Hắn không ngờ Yêu Tộc lại có hai Hỗn Nguyên Thánh Đế, Diệp Mặc vẫn cho rằng Yêu Tộc chỉ có một Hỗn Nguyên Thánh Đế là Gia Cát Trí Thần thôi, xem ra một số đại tộc rất không tầm thường.
Ngược lại hai người đến sau cùng Diệp Mặc lại biết, một người là Không Hãn Thánh Đế, người còn lại là Thuần Vu Văn.
Hai người này đều là Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế.
– Chào Diệp Đan Thánh.
Không Hãn Thánh Đế và Thuần Vu Văn không dám học hai người của Yêu Tộc, bọn họ sau khi nhìn thấy Diệp Mặc, mau chóng hành lễ chào hỏi.
Đặc biệt là Thuần Vu Văn, thần thái lại càng thêm kính cẩn hơn.
Diệp Mặc từ sau khi rời khỏi Long cung, y liền có cảm giác sợ hãi bẩm sinh với Diệp Mặc.
Hỗn Nguyên Thánh Đế đã đến, quảng trường Thánh đạo bảng lại càng yên tĩnh hơn.
Diệp Mặc mặc dù lợi hại, nhưng ít nhất biểu hiện ra cũng không phải là Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Huống chi, chuyện liên quan đến Diệp Mặc, rất nhiều đều là nghe đồn đại.
Diệp Mặc mặc dù giết Duệ Nghiễm Thánh Đế đứng thứ chín trên Thánh đạo bảng, dù sao Duệ Nghiễm là một Đạo Nguyên Thánh Đế, Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng có thể dễ dàng giết chết một Đạo Nguyên Thánh Đế.
Cho dù là Đạo Nguyên Thánh Đế đứng đầu, trước mặt Hỗn Nguyên Thánh Đế cũng chỉ là cặn bã.
– Diệp Đan Thánh, anh biến mất nhiều năm như vậy, sao lại đột nhiên xuất hiện trong này?
Hỗn Nguyên Thánh Đế mặt chữ điền nhìn thấy Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến hắn, sắc mặt âm trầm, ngữ khí có chút không khách khí.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Tôi biến mất bao nhiêu năm, lúc nào xuất hiện ở nơi nào liên quan quái gì đến anh? Anh là cái đếch gì?
Đối với Diệp Mặc mà nói đừng nói là một Hỗn Nguyên Thánh Đế, cho dù là lúc trước hắn mới chỉ là Đạo Nguyên đỉnh phong, đối mặt với năm Hỗn Nguyên Thánh Đế, cũng không coi ra gì.
Hỗn Nguyên Thánh Đế mặt chữ điền này nghe thấy vậy, sát khí toàn thân tràn ngập, sát thế đáng sợ đơn giản đánh lùi một số Thánh Đế dưói cấp Đạo Nguyên đứng xung quanh.
Nhưng sát thế này sau khi đến trước mặt Diệp Mặc, trực tiếp bị giới vực của Diệp Mặc hóa thành hư vô.
Không Hãn Thánh Đế thấy hai người sắp đánh nhau, mau chóng lên trước khom người nói:
– Diệp Đan Thánh, vị này là Hỗn Nguyên Thánh Đế Quân Phiền Cao của Yêu Tộc…
Diệp Mặc biết rõ Không Hãn Thánh Đế lo lắng, hai Hỗn Nguyên Thánh Đế đánh nhau trong Hư Thị, cho dù nơi này là quảng trường Thần Thánh bảng, cũng sẽ bị hai Hỗn Nguyên Thánh Đế này hóa thành hư vô.
Hắn căn bản không đợi Không Hãn Thánh Đế nói xong, liền ngắt lời nói:
– Không Hãn tiên hữu cứ yên tâm, cho dù muốn đánh, tôi cũng sẽ không đánh nhau trong này.
– Diệp Mặc, chú tôi đi tìm anh, sao anh lại xuất hiện trong này, chú tôi sao đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện?
Đạo Nguyên Thánh Đế anh tuấn đứng bên cạnh Hỗn Nguyên Thánh Đế Quân Phiền Cao kia không kìm chế nổi nữa, trực tiếp mở miệng hỏi.
– Tôi là người nuôi chó hay sao? Chó mất rồi lại đến tìm tôi?
Diệp Mặc mỉa mai trả lời một câu, trong lòng đã đoán ra chú của người này có phải là Gia Cát Trí Thần phải không.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế kia sắc mặt lập tức trở nên khó coi, sát ý trên người đồng thời cũng bành trướng không thôi.
Không đợi Đạo Nguyên Thánh Đế trẻ tuổi này nói thêm gì, Phiền Cao nói với Đạo Nguyên Thánh Đế đứng bên cạnh:
– Thiên Hoa, anh không cần phải gấp.
Lúc này Hỗn Nguyên Thánh Đế mặt chữ điền ngược lại tỉnh táo hơn.
Diệp Mặc biết không phải tính khí Phiền Cao này trở nên tốt hơn, mà là gã cảm thấy thực lực của mình, sát thế vừa nãy đụng nhau, gã rõ ràng không chiếm được nửa phần lợi thế.
Chính vì vậy, Phiền Cao mới cố gắng kìm chế tức giận.
Có thể thấy tên Phiền Cao này tính cách thực sự cũng không giống như tóc của gã, mà lại giống với giọng nói của gã.
Tên Đạo Nguyên Thánh Đế anh tuấn này tên Thiên Hoa, chắc chính là Gia Cát Thiên Hoa đứng thứ hai trên Thánh đạo bảng.
– Diệp Đan Thánh, Hỗn Nguyên Thánh Đế của Yêu Tộc chúng tôi Gia Cát Trí Thần, còn cả Hỗn Nguyên Thánh Đế Văn Đức Thủy của Hải Tộc, Hỗn Nguyên Thánh Đế Bộc Dương Tư của Ma Tộc, cùng với Hỗn Nguyên Thánh Đế Ngao Si của Long Tộc đều mất tích cùng lúc với anh.
Bây giờ anh xuất hiện rồi, còn bốn vị Hỗn Nguyên Thánh Đế còn lại lại chưa xuất hiện.
Tôi hi vọng anh có thể nói cho chúng tôi biết, tôi biết bây giờ anh sẽ không nói, trăm năm sau, bốn tộc chúng tôi sẽ đến Thánh Đạo Tàn Giới hỏi thăm.
Còn ân oán của Diệp Đan Thánh và Hải Tộc, Yêu Tộc tôi cũng tiếp nhận.
Tên Hỗn Nguyên Thánh Đế Phiền Cao của Yêu Tộc nói xong, kéo Gia Cát Thiên Hoa đứng bên:
– Thiên Hoa, chúng ta đi, trăm năm sau sẽ đến xin lãnh giáo Diệp Đan Thánh.
Gã cũng không đợi Diệp Mặc trả lời, liền kéo Gia Cát Thiên Hoa quay người rời đi, trong khoảng thời gian ngắn, liền rời khỏi Hư Thị, biến mất trong hư không.
Những người xung quanh nhìn thấy Hỗn Nguyên Thánh Đế Phiền Cao của Yêu Tộc không dám ra tay trước mặt Diệp Mặc, lập tức biết lời đồn là thật, Diệp Mặc là một Hỗn Nguyên Thánh Đế thực sự.
Diệp Mặc nhìn bóng lưng Phiền Cao biến mất, cũng không để ý.
Hắn hiểu Phiền Cao tại sao lại muốn hẹn trăm năm.
Gia Cát Thiên Hoa đó đã là Đạo nguyên viên mãn rồi, anh ta nhất định có cách trong vòng trăm năm Chứng đạo Hỗn Nguyên.
Còn nữa, chính là gã muốn dùng thời gian trăm năm này liên hệ với ba tộc còn lại, cùng đến Thánh Đạo Tàn Giới đối phó với Nhân Tộc.
Diệp Mặc quyết định cũng dùng thời gian trăm năm này liên hệ với mấy người trợ giúp, còn cả Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh Tộc và Thanh Tòng Hạm của Phượng Hoàng Tộc, cho dù không thể thuyết phục được bọn họ giúp đỡ, ít nhất cũng không thể để bọn họ bị bốn tộc kia mời qua.
– Chúng ta đi thôi.
Diệp Mặc đã không còn tâm trạng gì tiếp tục ở lại Hư Thị nữa rồi, nếu hắn đã Chứng đạo Hỗn Nguyên rồi, hắn thực sự cũng không để ý mấy tộc khác liên thủ lại, bây giờ hắn vẫn chưa Chứng đạo Hỗn Nguyên Thánh Đế, đây là một hoàn cảnh xấu.
Huống hồ tài nguyên của Thánh Đạo Tàn Giới thiếu thốn, kém xa nội tình thâm hậu của những tộc khác.
Bây giờ hắn phải quay về Thánh Đạo Tàn Giới trước xem tình hình thế nào rồi tính tiếp, ít nhất phải biết rõ Thành Đạo Tàn Giới còn bao nhiêu thực lực.
– Diệp Đan Thánh, lần trước đến Hư Thị, Hư Thị chúng tôi tiếp đón chưa được chu đáo, nếu như Diệp Đan Thánh…
Diệp Mặc biết rõ Không Hãn Thánh Đế muốn mời hắn làm khách, trực tiếp từ chối nói:
– Cám ơn lời mời của Không Hãn Thánh Đế, nhưng đợi đến lần sau đi, tôi lập tức phải rời khỏi Hư Thị rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2243: Đồ Tốt
Đồ Tốt
M
ột phi thuyền Thần khí cực phẩm rời khỏi Hư Thị lao vào hư không, Phiền Cao vừa mới rời khỏi quảng trường Thần Thánh bảng đứng trên mũi thuyền, nhưng sắc mặt của gã lại vô cùng bình tĩnh, không có chút giận dữ nào.
Gia Cát Thiên Hoa đứng thứ hai trong Thánh đạo bảng đứng bên cạnh gã, sắc mặt cũng cực kỳ bình tĩnh, làm gì còn bộ dạng giận dữ khi ở trên quảng trường Thần Thánh bảng.
– Thánh Quân đại nhân, chẳng lẽ chú của tôi thực sự bị Diệp Mặc ám toàn rồi sao?
Hai người đứng đó một lúc lâu, sau đó Gia Cát Thiên Hoa mới ngưng trọng hỏi.
Phiền Cao trầm ngâm một lúc lâu mới nói:
– Diệp Mặc có phải là Hỗn Nguyên Thánh Đế hay không, bây giờ tôi cũng chưa chắc, nhưng tôi khẳng định tu vi của hắn cũng không kém gì tôi, cho dù kém hơn tôi một chút, cũng là có hạn.
– Nghìn năm trước, tu vi của hắn tuyệt đối không thể đến được trình độ này.
Đừng nói là Trí Thần Thánh Đế, cho dù là Bộc Dương Tư của Ma Tộc cũng sẽ không kém gì Diệp Mặc.
Phải nói Diệp Mặc có thể đối diện với bốn Hỗn Nguyên Thánh Đế chém giết hết, tôi tuyệt đối sẽ không tin.
Nhưng tên Diệp Mặc đó vô cùng gian xảo, hơn nữa lại tinh thông trận pháp, nếu nói Diệp Mặc ám toán bốn vị Hỗn Nguyên Thánh Đế, thì cũng có chút khả năng.
Bất luận thế nào, tôi chắc chắn bốn người họ mất tích, Diệp Mặc nhất định biết một chút tình hình, vì lúc đó hắn cũng cùng biến mất.
Gia Cát Thiên Hoa há miệng do dự một lát, nhưng cũng không tiếp tục hỏi thăm.
– Anh có phải muốn hỏi tại sao tôi không bắt lấy hắn trên quảng trường Thánh đạo bảng đúng không?
Phiền Cao nhìn ra sự do dự của Gia Cát Thiên Hoa.
Gia Cát Thiên Hoa gật đầu nói:
– Đúng, tu vi của Thánh Quân thâm hậu hơn chú của tôi, dựa theo tu vi của Diệp Mặc, hai người chúng ta bắt lấy hắn chắc hẳn có thể.
Phiền Cao lắc đầu nói:
– Anh quá coi thường Diệp Mặc rồi, lúc đầu dưới sự liên thủ của năm sáu Hỗn Nguyên Thánh Đế ở Long Tộc, hắn cũng có thể ung dung rời đi.
Cho dù tôi và hắn tương đương nhau, cộng thêm anh cũng không ngăn nổi hắn.
Loại người này một khi không thể bắt được một lần, thì đừng động đến hắn.
– Hơn nữa, một khi chúng ta đánh nhau với Diệp Mặc trên quảng trường Thánh đạo bảng, thì khi chúng ta đến những tộc khác tìm sự giúp đỡ, sẽ có chút trở ngại.
Người khác cho rằng chúng ta thua thiệt trước mặt Diệp Mặc, nên mới chủ động tìm đến bọn họ, điều này khiến Yêu Tộc chúng ta rơi vào vị trí bất lợi.
Đương nhiên, đây chỉ là thứ nhất.
– Thánh Quân có phải hi vọng tôi có thể trong vòng trăm năm Chứng đạo Hỗn nguyên đúng không?
Gia Cát Thiên Hoa vội hỏi.
Phiền Cao gật đầu nói:
– Không sai, bất luận thế nào, Hỗn Nguyên Thánh Đế bốn tộc đi tìm tin tức của Diệp Mặc, chuyện này cũng không xem thường được.
Có lẽ vì Hỗn Độn Thanh Liên mà xảy ra tranh chấp tạo nên.
Cũng có thể bị Diệp Mặc ám toán.
Yêu Tộc chúng ta ngoài Trí Thần Thánh Đế, chỉ còn lại mình tôi là Hỗn Nguyên Thánh Đế.
– Ma tộc ẩn cư, tôi chắc rằng ít nhất còn có một đến hai Hỗn Nguyên Thánh Đế, anh không thấy Bộc Dương Tư vừa biến mất, Ma Tộc lại có thêm một Thù Nguyên Châu sao? Còn Long Tộc, nội tình còn sâu hơn.
Ngoài Ngao Si ra, Hỗn Nguyên Thánh Đế tuyệt đối không chỉ có một mình Ngao Quỳ.
Ngược lại Hải Tộc kia, mặc dù Thánh Đế Chứng đạo bước thứ hai rất nhiều, nhưng Hỗn Nguyên Thánh Đế chắc chắn chỉ có một mình Văn Đức Thủy.
– Nếu như anh Chứng đạo Hỗn Nguyên rồi, cho dù là tên Diệp Mặc kia có đáng sợ đi nữa, tôi cũng yên tâm cùng anh đánh cược một lần.
Nếu không tôi bó tay bó chân, ngược lại lại rơi vào thế yếu.
– Tôi hiểu rồi, vậy chúng ta bây giờ đi đâu?
Gia Cát Thiên Hoa giật mình đáp.
Phiền Cao trầm giọng nói:
– Đương nhiên là đến Ma Tộc, nghe nói Ma Tộc có một Thánh nữ, đã là tu vi Đạo Nguyên viên mãn rồi, cũng giống như anh, chỉ thiếu chút nữa là Chứng đạo.
Tôi dẫn anh đến Ma Tộc trước để Hỗn Nguyên Thánh Đế Ma Tộc xem xem, tốt nhất là trước khi đối phó với Diệp Mặc, hai tộc có thể làm thông gia với nhau.
Gia Cát Thiên Hoa không phản đối, anh ta có thể cảm giác Diệp Mặc không hề đơn giản.
…
Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh còn cả Cừu Nhưỡng nữa đi sau lưng Thanh Như, mặt mày hớn hở đi dạo trên đường phố náo nhiệt của Hư Thị.
Mặc dù Tiểu Băng Sâm là Băng Sâm Vương, nhưng Thánh Đế trong Hư Thị cũng không mấy ai là đồ ngốc, một Băng Sâm Vương dám đi dạo trong này, làm sao có thể đơn giản được? Huống chi trên người Vô Ảnh còn mang theo đạo vận Long Khí cường đại, càng không có ai dám xông tới.
Một số người có lòng, thậm chí còn thăm dò mấy đứa Tiểu Băng Sâm đều là đi cùng Diệp Đan Thánh đến, còn Diệp Đan Thánh đến Hư Thị rồi, lại không phải là chuyện nhỏ.
– Thanh Như sư tỷ?
Một giọng nói vui mừng vang lên, sau đó Nhiếp Song Song đi đến trước mặt Thanh Như.
Trong một nơi như Hư Thị này lại có thể gặp người quen, Thanh Như cũng rất sung sướng.
Mặc dù cô không thích Đạo của Nhiếp Song Song, cảm thấy Nhiếp Song Song quá lạnh lùng vô tình, nhưng dù sao cùng xuất thân từ Băng Thần Cung.
Thấy Nhiếp Song Song đã tu vi Hóa Đạo rồi, Thanh Như cũng không cảm thấy kỳ lạ.
Băng Thần Cung tích lũy nhiều năm, Tiên bảo vô số, Nhiếp Song Song là Thánh nữ chuyển thế của Băng Thần Cung, tu vi tăng nhanh cũng không phải chuyện lạ.
– Song Song Thánh nữ, không ngờ có thể gặp được cô trong này.
Thanh Như có chút ngạc nhiên nói.
Nhiếp Song Song nghe thấy Thanh Như vẫn gọi cô là Song Song thánh nữ, cũng không gọi cô là sư muội, ánh mắt buồn bã, nhưng lập tức lại khôi phục lại thần thái nói:
– Thanh Như sư tỷ, nhiều năm không gặp rồi, cô cũng là Tố Đạo Thánh Đế rồi.
Dừng lại một chút, Nhiếp Song Song do dự hỏi:
– Thanh Như sư tỷ, tôi có thể cùng cô tìm một nơi nào đó nói chuyện riêng không?
Thanh Như do dự một chút nhìn mấy đứa Vô Ảnh, cô còn chưa kịp nói gì, lại thấy Vô Ảnh gọi nói:
– Thanh Như lão đại, cứ lo việc của cô đi, Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng có tôi bảo kê rồi, tuyệt đối không có chuyện gì đâu.
Bất luận là Thanh Như hay Mục Tiểu Vận, Vô Ảnh đều cảm giác có mối liên hệ không tồi với Diệp Mặc, đều gọi là lão đại.
Trong lòng nó không có phân chia nam nữ, chỉ có lão đại và phi lão đại thôi.
– Lão đại?
Nhiếp Song Song kinh ngạc nhìn Vô Ảnh, thậm chí không rõ một Tiên tử lịch sự nhã nhặn như Thanh Như này lại trở thành lão đại? Hơn nữa, cô cảm thấy Vô Ảnh có chút gì đó quen quen, hơn nữa mơ hồ có chút giống với Tiên sủng của cô.
– Vậy cũng được.
Thanh Như thấy mấy đứa Vô Ảnh rất cao hứng, cũng không muốn ngắt sự cao hứng đó, chỉ có thể gật đầu đồng ý.
…
Trong một Tiên tức lâu tương đối nhỏ, Nhiếp Song Song và Thanh Như ngồi xuống xong, câu đầu tiên của Nhiếp Song Song chính là hỏi:
– Thanh Như sư tỷ, năm đó trong Băng Thần Cung tôi có khởi động đại trận Băng Thần, sau đó đại trận đó có phải bị cô phá vỡ không?
Thanh Như biết rõ Nhiếp Song Song muốn nói gì, cô gật đầu, không nói gì.
Nhiếp Song Song trầm mặc một hồi lâu, lúc này lại hỏi:
– Năm đó cô có phải khinh thường hành động của tôi, cho nên cũng không muốn quay về Băng Thần Cung nữa?
Thanh Như lại gật đầu, vẫn không nói gì.
Nhiếp Song Song cắn môi, bỗng nhiên nói:
– Thanh Như sư tỷ, cám ơn lúc trước cô đã phá vỡ đại trận Băng Thần.
Thanh Như bỗng nhiên đứng lên, mỉm cười nói:
– Thực ra cho dù tôi không phá đại trận Băng Thần, đại trận Băng Thần cũng không thể làm gì được Diệp Mặc.
Tôi phải đi rồi, cô bảo trọng.
Nhiếp Song Song cũng đứng lên:
– Thanh Như sư tỷ, một mình cô đến đây sao?
– Không phải, tôi đi cùng Diệp Mặc đến.
Thanh Như cảm thấy không cần gì phải giấu diếm.
– Diệp Mặc, anh ta, cũng tới Hư Thị rồi sao?
Nhiếp Song Song chợt phát hiện cổ họng mình có chút cứng lại, trong chốc lát khô nứt, ngữ khí cũng hoàn toàn không thể nào tự động điều khiển được.
Thanh Như thở dài:
– Đúng, hắn cũng đến rồi, tôi phải đi rồi.
Thấy Thanh Như đi đến cửa ra, Nhiếp Song Song cuối cùng phản ứng lại, lại run giọng hỏi nói:
– Vậy thần thú giống Long Mã kia là cái gì?
– Đó là thần thú của Diệp Mặc, là Vô Ảnh Thao Tằm biến dị thành, chắc là Long Tộc…
Thanh Như bỗng nhiên cảm thấy Nhiếp Song Song có chút đáng thương, cô Chứng đạo rồi, nhưng loại Chứng đạo này có khác gì chưa Chứng đạo chứ?
Nghĩ tới đây, cô lấy ra một phi thuyền Tiên khí cực phẩm tinh xảo đưa đến tay Nhiếp Song Song nói:
– Đây là thứ mà trước kia Diệp Mặc cho tôi, trả lại cho cô.
Nói xong, Thanh Như quay người rời đi, chỉ còn lại Nhiếp Song Song đang đờ đẫn người.
Trong đầu Nhiếp Song Song lúc này hỗn loạn, Vô Ảnh Thao Tằm? Lúc trước hai quả trứng lớn phát ra khí băng hàn kia, chẳng phải là trứng của Vô Ảnh Thao Tằm sao? Cô vì cứu Diệp Mặc, bị quả trứng lớn kia đông lạnh lạc hồn phách, cũng vì chuyện này Diệp Mặc đã dẫn cô đến Tiên Giới, sau đó hai quả trứng lớn đó mỗi người một quả.
Quả trứng Vô Ảnh Thao Tằm bên người cô kia, lúc này cũng hóa thành một con tiểu Tiên sủng đáng yêu rồi, có chút giống với Long Mã mà lúc trước cô nhìn thấy, chẳng trách lại quen như vậy.
Nhiếp Song Song tỉnh táo lại, lại phát hiện Thanh Như sớm đã biến mất rồi.
Cô nâng Tiên thuyền trong tay lên, bỗng nhiên quét đến phần đuôi của Tiên thuyền có mấy chữ “Tiên thuyền của Song Song”.
Nhiếp Song Song cuối cùng cũng hiểu tại sao Thanh Như nói đây là Diệp Mặc lúc trước tặng.
Chắc chắn đây là Tiên thuyền mà Diệp Mặc chuẩn bị cho cô, chỉ có điều bị bị cô ám toán, kết quả Diệp Mặc nản lòng thoái chí, tặng Tiên thuyền này cho Thanh Như, Thanh Như hôm nay lại lần nữa trả lại cho cô.
Hai tay Nhiếp Song Song có chút run rẩy, cô bỗng nhiên rất muốn đi gặp Diệp Mặc, nhưng cô biết, bản thân mình đã không còn mặt mũi nào gặp hắn nữa rồi.
…
– Tiểu Băng Sâm, đây là thứ tao tương đối ưng.
Trước một gian hàng trên đường phố Hư Thị, Vô Ảnh giơ chi trước ra, trực tiếp vơ lấy một miếng gỗ màu xám trên quầy hàng.
– Là thứ gì vậy?
Tiểu Băng Sâm và Cừu Nhưỡng chen đến nói.
Vô Ảnh đĩnh đạc nói:
– Nói thì bọn mày cũng không hiểu, Tiểu Băng Sâm, mày chỉ cần trả Thần tinh là được rồi.
Hey, chủ quầy, khúc gỗ này bao nhiêu Thần tinh vậy?
Chủ quầy hàng này cũng chỉ là một Dục Đạo Thánh Đế mà thôi, gã vừa nhìn thấy ánh mắt của Vô Ảnh, liền biết Vô Ảnh đã nhắm trúng thứ này rồi, lập tức tròng mắt đảo quanh nói:
– Đương nhiên là đẹp mắt rồi, Thần thú đại nhân, thứ này của chúng tôi là hàng hiệu đấy, thứ này một triệu Thần tinh.
– Không đắt, không đắt, đây là đồ tốt mà…
Vô Ảnh sau khi nói ra bốn từ sau, chủ quầy hàng lập tức biét gã mặc dù nâng giá lên gấp 10 lần, nhưng vẫn quá rẻ rồi.
Gã thậm chí nên báo năm triệu Thần tinh.
Vô Ảnh cầm được thứ này rồi, bây giờ lại nói là thứ tốt, lập tức khiến rất nhiều người bu lại xem.
Tiểu Băng Sâm sờ soạng cả buổi, vẻ mặt đau khổ nói:
– Thấn tinh Thanh Như tỷ tỷ đang cầm rồi, trên người tao không có Thần tinh.
– Mày làm cái quái gi vậy? Đến Thần tinh cũng không mang, lần sau đừng mơ tao dẫn mày ra ngoài chơi nữa.
Cừu Nhưỡng, mau chóng đi hỏi Thanh Như lão đại lấy Thần tinh đi, tao ở đây đợi mày.
Vô Ảnh lập tức ra lệnh cho Cừu Nhưỡng.
– Ồ…
Đã có người thất thanh kêu lên, rõ ràng có người dùng công pháp thần thức điều tra khúc gỗ màu xám trong tay Vô Ảnh.
– Vị Thần thú tiên hữu này, có thể đưa khúc gỗ trong tay anh cho tôi xem chút được không?
Một Hóa Đạo Thánh Đế ôm quyền nói với Vô Ảnh.
Vô Ảnh lập tức nắm chặt khúc gỗ:
– Không được, thứ này tôi mua rồi.
– Bây giờ anh vẫn chưa trả Thần tinh mà, thứ này vẫn chưa phải là của anh, chẳng lẽ lại muốn ép mua ép bán sao?
Một Hóa Đạo Thánh Đế không nhanh không chậm nói.
Tiểu Băng Sâm đứng bên cạnh thì thầm nói:
– Một chút kinh nghiệm cũng không có, đồ còn chưa mua, đã nói là đồ tốt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2244: Tâm Cây Hỗn Độn
Tâm Cây Hỗn Độn
D
iệp Mặc khi nhìn thấy Vô Ảnh, đúng lúc phát hiện có một đường ánh sáng màu xanh đang chộp về phía khúc gỗ trong tay Vô Ảnh, Diệp Mặc không nghĩ ngợi gì, lập tức phá vỡ không gian lao đến.
Bùm một tiếng nổ vang, không gian xung quanh Vô Ảnh bị hai đường đại thủ nguyên khí liệt không đánh bay, đến quầy hàng trước mặt Vô Ảnh cũng bị đánh thành hư vô.
May mà hai đại thủ nguyên khí này còn có chút cố kỵ, không khuếch tán hết nguyên khí ra.
Cho dù Vô Ảnh thăng cấp lên Thần Thao rồi, cũng bị sức nổ đáng sợ của không gian này đánh bay, Thánh Đế đúng quanh xem lại càng bị lực lượng không gian cường đại này đẩy lùi.
– Lão đại, anh đến rồi?
Vô Ảnh có chút chật vật nhìn Diệp Mặc đứng bên cạnh nó nói một câu, nói xong mau chóng đi qua một bên.
Vì nó thấy khúc gỗ mà lão đại nắm chặt trong tay, khúc gỗ đó đương nhiên là từ tay nó cướp về.
Đồng thời nó còn nhìn thấy một người áo xanh lạ mặt đứng trước mặt nó, người áo xanh này chắc chắn là người tranh cướp với lão đại vừa nãy, kết quả không cướp được.
Người có thể cướp khúc gỗ này với lão đại, có thể thấy người áo xanh này tuyệt đối không đơn giản.
Vô Ảnh biết rõ người áo xanh này không đơn giản, những người xung quanh nhìn thấy lại càng hiểu Diệp Mặc và người áo xanh này không tầm thường, huống chi còn có một số người biết Diệp Mặc, biết đây là Diệp Đan Thánh chỗ dựa của Nhân Tộc trong Hư Thị.
Tiểu Băng Sâm và Cừu bị đánh bay đến bây giờ, mới chật vật chạy về.
– Đưa khúc gỗ trong tay anh cho tôi…
Người đàn ông áo xanh trong lòng chấn động mãnh liệt, gã không ngờ lại có người đứng sau ra tay, còn cướp đồ nữa, từ lúc nào Nhân Tộc lại có loại người như này chứ?
Nhưng lời của gã chỉ là nói một nửa, rồi dừng lại, thậm chí sững người nhìn chằm chằm Diệp Mặc, theo bản năng hỏi:
– Là anh?
Trong giọng nói dường như đã từng gặp Diệp Mặc.
Diệp Mặc đương nhiên sẽ không đưa đồ trong tay mình ra, hắn không chút hoang mang cất khúc gỗ trong tay mình đi, nhìn người đàn ông áo xanh này nói:
– Anh biết tôi?
– Tôi không biết, tôi chưa từng gặp anh.
Người đàn ông áo xanh này lập tức nói, nói xong gã liền giơ tay xé rách không gian.
Thân người của gã biến mất tăm, trong lòng lại vô cùng chấn động.
Lúc trước chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ tám, hôm nay không ngờ lại không thua gì gã.
Đây mới là bao nhiêu năm? Tên này nghịch thiên vậy sao?
Những Thánh Đế xung quanh nhìn thấy có người trong Hư Thị tùy tiện xé rách không gian, lập tức liền nín thở, không ai dám lên tiếng.
Người có thể xé rách không gian trong này, tuyệt đối là Hỗn Nguyên Thánh Đế không nghi ngờ gì.
Diệp Mặc có thể cướp được đồ của người này, hơn nữa còn chiếm thế thượng phong, người đó cũng không dám cướp lại, rõ ràng cũng là một Hỗn Nguyên Thánh Đế.
Nói nhảm trước mặt Hỗn Nguyên Thánh Đế, ngại mình mạng thọ sao?
Bởi vậy có thể thấy khúc gỗ màu xám kia cũng sẽ không phải là đồ đêu, nhưng lời này cũng không ai dám hỏi.
– Quầy hàng của anh bao nhiêu Thần tinh, tôi đền cho anh.
Diệp Mặc quay đầu nhìn Thánh Đế có quầy hàng bị phá tan thành bột mịn hỏi.
– Hơn ba chục triệu…
Thánh Đế này thận trọng đáp lại, cho dù Diệp Mặc không nói lời này, gã cũng không dám đòi Diệp Mặc bồi thường.
Diệp Mặc lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho gã nói:
– Đây là Thần tinh bồi thường cho anh.
Cho đến lúc này, Chân Băng Du, Mục Tiểu Vận và Trì Uyển Thanh mới bước vội đến.
Người đến sau cùng là Thanh Như, cô nhìn thấy Chân Băng Du dung nhan và thân người không kém gì mình, bỗng nhiên thở dài, lại chậm bước đi.
– Chúng ta đi thôi.
Diệp Mặc nhìn Chân Băng Du đã đến lập tức nói, nói xong, hắn lại hướng về phía Thanh Như đang ở phía sau cùng vẫy tay nói:
– Thanh Như, mau lên, chúng ta đi thôi.
Thanh Như rảo bước đến trước mặt Diệp Mặc, do dự một lát rồi nói:
– Diệp đại ca, tôi muốn ở lại Hư Thị một mình lưu lạc một phen, giống như Phục Phi vậy.
Có lẽ, chỉ có như vậy, tôi mới có thể tìm được đạo thích hợp với bản thân tôi hơn.
Mục Tiểu Vận lập tức kinh ngạc hỏi:
– Thanh Như, chúng ta không phải nói là cùng nhau quay về Thánh Đạo Tàn Giới sao? Sao em đột nhiên lại…
Trì Uyển Thanh lại nhạy cảm hơn với Mục Tiểu Vận, cô theo bản năng nhìn Chân Băng Du, sau đó lại so với Thanh Như một chút, bỗng nhiên phát hiện hai người không ngờ lại khó phân cao thấp.
Thanh Như đột nhiên muốn ở lại Hư Thị, chắc chắn là có liên quan đến Chân Băng Du.
Nhưng lời này, cô cũng không muốn nói ra.
Diệp Mặc cũng không ngờ Thanh Như đột nhiên lại muốn ở lại Hư Thị, nhưng hắn mau chóng hiểu lựa chọn của Thanh Như, tiếp tục đi cùng với hắn, thiếu đi một loại tôi luyện.
Hơn nữa Thanh Như lại không phải là người gì của hắn, không minh bạch ở cùng nhau như vậy, đối với cô mà nói cũng rất khó xử.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lấy ra một nhẫn trữ vật đưa cho Thanh Như nói:
– Nếu bản thân cô muốn ở lại Hư Thị, tôi đương nhiên sẽ tôn trọng ý kiến của cô.
Trong này có một số tài nguyên tu luyện, còn có một viên Thần Văn Châu của tôi, còn có ba đạo Thần Văn, cũng để lại cho cô.
Diệp Mặc không khuyên bảo Thanh Như, hắn đang tìm đại đạo của mình, Thanh Như cũng đang tìm đại đạo của cô ấy, giống như Phục Phi rời đi.
Phục Phi biết tiếp tục ở lại trong Thế giới trang vàng, cũng không có tiến bộ gì, quyết định tự mình ra ngoài tôi luyện.
Ngu Tú muốn hắn chăm sóc cho Thanh Như, hôm nay Thanh Như đã là Tố Đạo Thánh Đế rồi, có thể nói lời hứa của hắn với Ngu Tú cũng đã thực hiện rồi.
Chân Băng Du chẳng phải đơn độc một mình bao năm lịch lãm tu luyện bên ngoài đấy sao, nếu vẫn cứ ở bên cạnh hắn, cũng chưa chắc có thành tích như ngày hôm nay.
Chân Băng Du mặc dù là Hóa Đạo Thánh Đế, nhưng đạo vận lưu chuyển trên người cô, luyện thể và đạo pháp thần thông đều cực kỳ ngưng thực.
Điều này rõ ràng là vì cô vẫn một mình đi tìm tài nguyên tu luyện, tôi luyện mà thành.
…
Nhiếp Song Song đứng trong một góc hẻo lánh, nhìn mấy người Diệp Mặc ra khỏi Hư Thị, trong lòng bỗng nhiên có một cảm giác hụt hẫng.
Lúc này, cô nhớ đến lúc đó cô để lại mộ băng trong Băng Thần Cung, cô nhớ đến hàng chữ mà mình khắc.
Phải nói bây giờ, cho dù muốn nói một câu cùng với hắn, cũng là yêu cầu quá xa xôi.
– Quanh đi rồi thi không cần nghĩ đến nữa, cố gắng Chứng đạo Đạo Nguyên, sau đó quay về Băng Thần Cung xem sao.
Một giọng nói hiền hòa thở dài ngắt đứt Nhiếp Song Song đang có chút sợ run người.
– Thanh Như sư tỷ, sao lại là cô?
Nhiếp Song Song bỗng nhiên quay đầu lại có chút không dám tin nhìn Thanh Như hỏi.
Không đợi Thanh Như trả lời, cô lại lần nữa mau chóng hỏi:
– Thanh Như sư tỷ cô đến Hư Thị cùng Diệp Mặc, tại sao lại không đi cùng hắn? Chẳng lẽ cô không phải là người phụ nữ của hắn…
Nhiếp Song Song đột nhiên cảm thấy mình nói năng có chút lộn xộn rồi, lời nói là người phụ nữ của ai quả thực quá thô tục rồi, phải nói là đạo lữ.
Thanh Như mỉm cười nói:
– Là người phụ nữ của hắn nhất định phải đi bên cạnh hắn sao? Hắn có chuyện của riêng hắn cần phải làm, tôi bây giờ cũng đã Chứng đạo rồi, cũng có chuyện riêng của mình cần phải làm.
– Hả…
Nhiếp Song Song lại lần nữa ngây người nhìn Thanh Như, cô không ngờ Thanh Như lại gián tiếp thừa nhận rồi.
…
Trên Mặc Nguyệt Thoa, mọi người đang vây quanh Diệp Mặc, Cừu Nhưỡng là người đầu tiên sốt ruột hỏi:
– Lão đại, khúc gỗ đó là thứ gì vậy?
– Vô Ảnh, sao mày lại nhận ra khúc gỗ này là đồ tốt?
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Vô Ảnh, khúc gỗ này dường như đồng hóa thành một linh mộc cực kỳ bình thường rồi, Vô Ảnh sao có thể nhận ra được?
Vô Ảnh lúng túng nói:
– Em cảm thấy thứ này giống như thứ ăn rất ngon, nên muốn ăn nó.
Diệp Mặc có chút im lặng, không ngờ là trực giác muốn ăn, tên này đúng là tên tham ăn.
Hắn lại lấy khúc gỗ ra nói:
– Đây là tâm Cây Hỗn Độn, ta cũng không biết tại sao tâm Cây Hỗn Độn lại xuất hiện trên một quầy hàng trong Hư Thị, nhưng đây là tâm cây thực sự.
Cây Hỗn Độn sau khi niết bàn, vẫn được Diệp Mặc mang theo người, cho nên hắn vừa nhìn liền biết đây là tâm cây của Cây Hỗn độn.
Hắn không biết người áo xanh kia có phải cũng nhận ra đây là tâm cây của Cây Hỗn Độn hay không, nếu người áo xanh đó cũng nhận ra rồi, thì tuyệt đối cũng là một Hỗn Nguyên Thánh Đế có liên quan đến Cây Hỗn Độn.
– …
Lời nói của Diệp Mặc khiến những người còn lại lập tức kinh hãi, tâm cây của Cây Hỗn Độn sao? Đây cũng không phải là thứ tầm thường.
Cây Hỗn Độn là thứ gì? Là Cây Sinh Mệnh khai thiên lập địa đấy.
Ngược lại Trì Uyển Thanh và Mục Tiểu Vận nghi ngờ nhìn Diệp Mặc, Cây Hỗn Độn chẳng phải trên người Diệp Mặc sao? Sao lại có loại tâm cây cổ xưa này?
– Đây chắc hẳn là tâm cây của Cây Hỗn Độn của ta trước khi niết bàn, lúc đó Cây Hỗn Độn bị mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế đánh tan, tiêu tán trong hư không vũ trụ.
Hạt giống niết bàn của Cây Hỗn Độn sau khi nảy mầm bị ta lấy được, lúc đó những thứ khác của Cây Hỗn Độn vẫn còn lưu lạc tứ phía.
Diệp Mặc cảm khái nói.
– Vậy lão đại, anh chẳng phải có thể dùng tâm cây này để thăng cấp Cây Hỗn Độn sao?
Tiểu Băng Sâm lập tức hỏi.
Diệp Mặc lại cất tâm cây trong tay mình đi nói:
– Vốn dĩ đúng là có thể như vậy, nhưng bây giờ ta lại có công dụng tốt hơn, tâm Cây Hỗn Độn cộng thêm Huyền Hoàng Chi Khí, có thể khôi phục được sinh cơ của Thánh Đạo Tàn Giới, bổ sung đầy đủ Thần linh khí bị tràn ra ngoài của Thánh Đạo Tàn Giới.
Diệp Mặc quả thực là muốn như này, hắn có Huyền Hoàng Chi Khí, hắn luôn cảm thấy Huyền Hoàng Chi Khí không đủ.
Trong bảo vật hồ lô Hỗn Độn của Gia Cát Trí Thần, Huyền Hoàng Chi Khí có rất nhiều, nhưng Thánh Đạo Tàn Giới lại không phải là một nơi nhỏ, bây giờ cộng thêm tâm cây của Cây Hỗn Độn này, Diệp Mặc cuối cùng cũng có chút chắc chắn rồi.
– Thật tiếc.
Tiểu Băng Sâm lẩm bẩm, nó có quan hệ sâu nhất với Cây Hỗn Độn của Diệp Mặc, bây giờ tâm cây này không thể để cho Cây Hỗn Độn dùng, nó cảm thấy rất tiếc.
Còn Thánh Đạo Tàn Giới có thể khôi phục được hay không, cũng không nằm trong phạm vi lo nghĩ của nó.
Diệp Mặc đứng lên nói:
– Ta muốn tiến vào luyện chế trận kỳ hộ giới, sau khi quay về Thánh Đạo Tàn Giới rồi, ta phải bố trí đại trận hộ giới.
Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm, Cừu Nhưỡng, ba đứa điều khiển Mặc Nguyệt Thoa…
Nói xong Diệp Mặc lại vung ra một cánh cửa không gian trên Mặc Nguyệt Thoa:
– Mọi người có thể từ đây tiến vào trong Thế giới trang vàng bất cứ lúc nào.
– Em cũng vào.
Nhìn thấy Diệp Mặc tiến vào Thế giới trang vàng, Chân Băng Du vội vàng nói, đi theo Diệp Mặc tiến vào Thế giới trang vàng.
…
– Băng Du, cái này cho cô, trong này có một số Đạo quả và nguyên liệu tu luyện mà cô cần.
Với tư chất của cô, có những thứ này muốn Chứng đạo Đạo Nguyên cũng không còn xa nữa.
Diệp Mặc thấy Chân Băng Du đi theo hắn tiến vào Thế giới trang vàng, liền lấy ra một nhẫn trữ vật đưa cho cô nói.
Chân Băng Du vào trong đương nhiên là muốn giúp Diệp Mặc thăng cấp Thánh thể, nhưng cô còn chưa kịp nói, thì đã bị cảnh sắc trong này làm ngây người.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2245: Quay Về Thánh Đạo Tàn Giới
Quay Về Thánh Đạo Tàn Giới
T
ừng đoạn Thần linh mạch chất đống như núi, dãy núi chập trùng không ngớt, sông ngòi, biển lớn, thảo nguyên, sa mạc…
Dưới sự tổ chức của ba đứa Vô Ảnh, Thế giới trang vàng sớm đã không phải là thế giới lúc trước nữa rồi.
Ngoài núi sông, biển lớn, thảo nguyên ra, các loại Tiên linh thú cùng chạy nhảy trong phạm vi nhất định, đây vẫn không phải là thứ quan trọng.
Quan trọng là Chân Băng Du nhìn thấy cảnh tượng vũ trụ tinh không đã bắt đầu diễn sinh, thậm chí còn nhìn thấy một mặt trời ẩn trong tầng mây.
Đây tuyệt đối không phải tiểu thế giới, cũng không phải Chân Linh thế giới, thậm chí cũng không phải Ngũ Hành thế giới, đây là thế giới Hỗn Độn thực sự.
Mấy năm nay Chân Băng Du một mình phấn đấu ở bên ngoài, đương nhiên nhìn ra, đây chính là thế giới Hỗn Độn, một thế giới Hỗn Độn không hơn không kém.
Lập tức cô nhìn thấy cây Hoàng Trung Lý đã kết đầy trái, nhìn thấy Thái Sơ Đạo Văn quả, nhìn thấy Khổ Trúc…
Cho dù Chân Băng Du là một Hóa Đạo Thánh Đế, cũng bị cảnh tượng cho dù cô nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến này làm cho sững người.
Lúc này, cô sớm đã quên cô vào đây là làm chuyện đó với Diệp Mặc rồi.
– Đây là thế giới Hỗn Độn?
Một lúc lâu sau Chân Băng Du mới từ trong sự kinh ngạc kia hỏi.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Đúng, sau này cô cũng sống ở trong này đi, đây chính là thế giới của tôi.
Đối với Chân Băng Du, Diệp Mặc trong lòng cũng có chút cảm tình, hắn không chỉ một lần nhớ đến Chân Băng Du, Chân Băng Du trong lòng hắn hoàn toàn khác với Thanh Như, thậm chí khi hắn để lại đồ cho mấy người Lạc Ảnh, đều nghĩ đến Chân Băng Du.
Khi hắn lại lần nữa gặp lại Chân Băng Du, Chân Băng Du không chút kiêng kỵ muốn làm chuyện đó với Diệp Mặc, khiến Diệp Mặc cũng không cố kỵ là bao.
Chân Băng Du cũng đã nói như vậy rồi, hắn còn giả bộ không biết chút gì, thì quả thực quá đáng rồi.
Nhưng hắn thực sự cũng không định làm chuyện đó với Chân Băng Du, ít nhất phải quay về gặp Lạc Ảnh rồi tính tiếp.
Chân Băng Du dĩ nhiên không phải cô ngốc, cô chẳng những không phải cô ngốc, còn biết đạo lữ của Diệp Mặc không chỉ có một.
Cô vốn dĩ định dâng hiến toàn bộ thân mình cho Diệp Mặc, sau khi giúp Diệp Mặc thành Thánh thể, thì sẽ tiếp tục đi tìm Đạo Nguyên chi cơ.
Nhưng Diệp Mặc nói ra những lời này, cô lập tức nghe hiểu.
Chỉ cần cô đồng ý, cô cũng có thể ở cùng Diệp Mặc.
– Tôi đương nhiên đồng ý, trong này có nhiều cơ hội Chứng đạo Đạo Nguyên như này, tôi cũng không muốn đi.
Chân Băng Du vui mừng đáp lại.
Diệp Mặc biết rõ tính tình của Chân Băng Du, Chân Băng Du từng ở cùng hắn, sau đó từng bước từng bước thay đổi, hắn làm sao có thể không hiểu Chân Băng Du chứ? Nếu Chân Băng Du không muốn ở lại trong này, đừng nói là Chứng đạo Đạo Nguyên, cho dù Chứng đạo Hỗn Nguyên cô cũng sẽ bỏ qua.
Cô nói như này, chỉ là vì bản thân cô tìm một cái cớ mà thôi.
– Diệp Mặc, chúng ta…
Chân Băng Du còn chưa nói xong, đã bị Diệp Mặc chặn lại, nhẹ nhàng kéo vào lòng:
– Chuyện đó đợi em Chứng đạo Đạo Nguyên xong rồi nói, đến lúc đó ta dẫn em đi gặp Lạc Ảnh.
Đạo tâm của Chân Băng Du trong lúc này đột nhiên biến mất, cô cảm giác một Hóa Đạo Thánh Đế như mình cũng có chút run rẩy, toàn thân mềm nhũn.
Cảm giác của Diệp Mặc cũng có chút nóng bừng, nhưng hắn vẫn buông Chân Băng Du ra, hắn nhớ đến Lạc Ảnh, Khinh Tuyết và cả Tống Ánh Trúc nữa.
Cảm giác Diệp Mặc buông mình ra, Chân Băng Du cũng bình tĩnh lại, cô đi cùng Diệp Mặc bao nhiêu năm như vậy rồi, đương nhiên biết tâm tư của Diệp Mặc.
Diệp Mặc có một “tầm thường tâm” mà Tiên tu giả khác không có, hắn giống như những người phàm tục, hỉ nộ ái ố rõ ràng.
Chính vì trái tim phàm tục này, khiến Chân Băng Du cảm thấy Diệp Mặc khác với những người khác.
Cô muốn ở cùng Diệp Mặc, ngoài giúp Diệp Mặc thăng cấp lên Thánh thể ra, còn một điều nữa chính là trái tim phàm tục của Diệp Mặc.
– Em muốn giúp anh thăng cấp Thánh thể.
Chân Băng Du lần đầu tiên cảm thấy mình vì chuyện này, mặt cũng có chút ửng đỏ lên rồi.
Lúc trước khi cô không mặc quần áo trước mặt Diệp Mặc, cũng không có cảm giác này.
Cho dù không lâu trước đó trên quảng trường Thánh đạo bảng, cô thì thầm bên tai Diệp Mặc muốn làm chuyện đó với Diệp Mặc, cũng không có sự kinh hoảng như bây giờ.
Diệp Mặc vuốt tóc của Chân Băng Du một chút rồi nói:
– Ta biết, ta đã có một cơ duyên trùng hợp đã thành Thánh thể rồi.
Chân Băng Du có chút không dám tin nhìn Diệp Mặc, không dùng hết Hỗn Độn Thanh Địch, không ngờ còn có cách khác lên cấp Thánh thể?
Một lúc lâu sau cô mới thở phào nhẹ nhõm nói:
– Nguy hiểm thật, chỉ thiếu chút nữa thôi.
– Cái gì còn thiếu chút nữa thôi?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Chân Băng Du bỗng nhiên cười một cái nói:
– Sau này anh dẫn em đến nơi chia chiến lợi phẩm sau khi chúng ta lấy được Hỗn Độn Thanh Địch kia một chuyến, sau đó em nói cho anh biết.
Anh đi luyện chế trận kỳ đi, em chuẩn bị đi cảm ngộ Đạo Nguyên đây.
Nói xong Chân Băng Du cũng không thèm để ý đến Diệp Mặc nữa, quay người rời đi.
Diệp Mặc nhìn bóng lưng Chân Băng Du biến mất, thật nghĩ mà không hiểu, Chân Băng Du nói chỉ thiếu chút nữa kia là có ý gì.
…
Cho dù tốc độ Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm điều khiển Mặc Nguyệt Thoa không thể nào so được với Diệp Mặc điều khiển, nhưng đẳng cấp của Mặc Nguyệt Thoa thực sự quà cao, chỉ cần hai năm, Mặc Nguyệt Thoa đã đến Hạm Thần Ổ của Thánh Đạo Tàn Giới.
Ba đứa Vô Ảnh ở lại trong Thế giới trang vàng, Chân Băng Du cảm ngộ Đạo Nguyên chi cơ dưới gốc Khổ Trúc, Diệp Mặc dẫn Trì Uyển Thanh và Mục Tiểu Vận bước ra khỏi Mặc Nguyệt Thoa.
Diệp Mặc nhìn thấy đại trận hộ giới bên ngoài Thánh Đạo Tàn Giới hỗn loạn và bị tàn phà liền thở dài, loại trận pháp hộ giới này bất cứ tộc nào muốn đến thì đến, muôn đi thì đi, thậm chí ngay cả cơ hội cảnh báo đều không có.
Nhưng Diệp Mặc biết rõ muốn bố trí trận pháp hộ giới, không phải Hỗn Nguyên Thánh Đế tuyệt đối thì không thể.
Hắn không biết Quyết Vô Ngân có thể cứu được Quyết Nhai hay không, nếu Quyết Nhai được cứu rồi, đến Thánh Đạo Tàn Giới đến một đại trận hộ giới cũng không giúp nổi, thì cũng quá chán rồi.
– Mấy vị tiên hữu xin dừng bước…
Ba người Diệp Mặc vừa đến thổ địa của Thánh Đạo Tàn Giới, liền có một Tố Đạo Thánh Đế và hai Tiên Đế hạ xuống bên cạnh ba người.
Diệp Mặc thầm gật đầu, mặc dù đại trận hộ giới của Thánh Đạo Tàn Giới chưa được bố trí, mấy người La Thanh Hà vẫn rất cẩn thận bảo vệ nơi này.
– Tông chủ đã về…
Một giọng nói vui mừng truyền đến, sau đó một Hóa Đạo Thánh Đế đã bước đến, sau lưng gã có hơn mười người cũng mau chóng bước đến.
Diệp Mặc nhận ra Hóa Đạo Thánh Đế này, mặc dù không biết gã tên là gì, nhưng lại biết gã từ Hư Thị đến.
Nghe nói tông chủ của Thánh Đạo Tông đã về, Tiên nhân của Hạm Thần Ổ dường như đều đến, muốn xem xem tông chủ truyền kỳ của Thánh Đạo Tông bọn họ rốt cục là người như nào.
– Tông chủ, bây giờ tôi sẽ mau chóng truyền tin báo cáo với mấy vị phó tông chủ, mời bọn họ đến?
Vị Hóa Đạo Thánh Đế kia có chút kích động nói, gã từng chứng kiến Diệp Mặc phát thần uy trên quảng trường Thần Thánh bảng, giết chết hơn trăm Thánh Đế của Hải Tộc.
Thánh Đạo Tông phát triển mặc dù nhanh, nhưng Thánh Đạo Tàn Giới lại không thích hợp cho Thánh Đạo Tông phát triển.
Cái này còn chưa tính, tộc khác có thể đến Thánh Đạo Tàn Giới hung hăng càn quấy bất cứ lúc nào.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Không cần, tôi đang muốn đi xem xem Thánh Đạo Tông thành lập như nào rồi.
Đợi khi tôi lại đến đây, thì chuẩn bị bố trí đại trận hộ giới.
…
Thánh Đạo Tông là trung tâm của Thánh Đạo Tàn Giới, có chút gần với Hạm Thần Ổ, Thánh Đạo Tàn Giới rộng lớn mênh mông, cho dù gần Hạm Thần Ổ, thì khoảng cách cũng cực kỳ xa xôi.
Cho nên Thánh Đạo Tông đã xây dựng truyền tống trận đến Hạm Thần Ổ, nhưng Diệp Mặc không ngồi truyền tống trận, với tu vi bây giờ của hắn, cả Thánh Đạo Tàn Giới cũng trong thần thức của hắn, hắn dẫn theo Trì Uyển Thanh và Mục Tiểu Vận đơn giản Thuấn Di một cái, đã đến cổng tông môn của Thánh Đạo Tông.
Thánh Đạo Tông là tông môn khí thế hào hùng, Thần linh khí nồng đậm và khí tượng cường đại khiến Diệp Mặc cực kỳ hài lòng.
Hắn không nhìn nhầm người, mấy người La Thanh Hà đã một phen khổ cực với Thánh Đạo Tông rồi.
Thần thức của Diệp Mặc tùy tiện đảo qua Thánh Đạo Tông, liền biết Thánh Đạo Tông bây giờ ít nhất có mấy vạn đệ tử, quy mô này cũng không tính là quá lớn, nhưng thời gian nghìn năm, Thánh Đạo Tông trong Thánh Đạo Tàn Giới có thể phát triển như này, cũng đã rất tài giỏi rồi.
Lúc trước hắn để lại tài nguyên cũng không nhiều, thậm chí đến cả một góc gia sản của hán bây giờ cũng không bằng.
Thánh Đạo Tàn Giới cũng là một nơi thiếu thốn tài nguyên, bộ dạng bây giờ của Thánh Đạo Tàn Giới, chắc chắn là tâm huyết của mấy người La Thanh Hà dồn vào gây dựng lên.
Cho đến lúc này đám người La Thanh Hà mới biết tin Diệp Mặc quay về, ngay lập tức tông môn mở cửa, đám người nhao nhao xông ra.
– Tông chủ…
Đám người La Thanh Hà và Tần Tuyên Ki mặc dù đã là Đạo Nguyên Thánh Đế rồi, nhưng trong lòng vẫn vô cùng kích động.
Diệp Mặc nhìn thấy đám người La Thanh Hà và Tần Tuyền Ki tu vi vẫn là Đạo Nguyên sơ kỳ, thậm chí còn mới bắt đầu vững chắc, liền biết bọn họ chắc là thiếu thốn tài nguyên.
Chắc chắn là vì Thánh Đạo Tông, không ra khỏi Thánh Đạo Tàn Giới.
Nếu không, với thực lực của mấy người bọn họ, đừng nói là Đạo Nguyên trung kỳ, ít nhất cũng sẽ vững chắc ở giai đoạn tu vi Đạo Nguyên rồi.
– Diệp Mặc, Tiểu Vận?
Diệp Mặc vừa nghe thấy tiếng gọi này, liền nhìn thấy Mục Tiểu Vận sung sướng tiến đến gọi:
– Sư phụ, Bế Nguyệt sư tỷ…
Diệp Mặc lúc này mới nhìn thấy Lam Ỷ Lan và La Bế Nguyệt, không ngờ bọn họ cũng ở trong Thánh Đạo Tông, lúc trước hai người bọn họ sau khi rời khỏi Thần Nữ Thánh Môn, thì không có tin tức gì nữa, Mục Tiểu Vận trong lòng vẫn nhớ nhung.
Bây giờ hai người đến Thánh Đạo Tông rồi, thì không còn gì tốt hơn được nữa.
– Tiểu Vận, chúng ta bây giờ cũng là đệ tử của Thánh Đạo Tông rồi.
Lam Ỷ Lan trong lòng cũng vô cùng kích động, Thánh Đạo Tàn Giới thiếu thốn tài nguyên, thực lực của cô cũng không thể nào dẫn La Bế Nguyệt rời khỏi Thánh Đạo Tàn Giới được, bọn họ không chút do dự gia nhập vào Thánh Đạo Tông, cũng là từ sau khi gia nhập vào Thánh Đạo Tông, hai người mới biết tông chủ của Thánh Đạo Tông này chính là Diệp Mặc.
Diệp Mặc cùng La Thanh Hà, Tần Tuyền Ki, Tư Phong mấy người gặp mặt, ai cũng vui mừng.
Đám người La Thanh Hà chỉ là căn cứ theo cách nghĩ của Diệp Mặc xây dựng Thánh Đạo Tông, còn Thánh Đạo Tàn Giới khôi phục như nào, thì bọn họ vẫn đợi Diệp Mặc quay về, không ngờ lần đợi này liền đến hơn nghìn năm, may mà Diệp Mặc cuối cùng cũng đã trở về.
Lúc trước Diệp Mặc nói khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới, hán muốn tìm tung tích của Thế giới thạch, bây giờ Diệp Mặc quay về rồi, đương nhiên để Diệp Mặc làm chủ.
– Chúng ta vào trong nói chyện.
Diệp Mặc biết rõ Thánh Đạo Tông bây giờ rất náo nhiệt, nếu như không thể khôi phục lại Thánh Đạo Tàn Giới, Thánh Đạo Tông cũng chỉ có thể đến đây mà thôi, thậm chí ngày sẽ càng tịch mịch hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Thả Thí Thiên Hạ [Dịch] Thả Thí Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tha-Thi-Thien-Ha.jpg)




![[Dịch] Hoàng Phi Lính Đặc Công Phượng [Dịch] Hoàng Phi Lính Đặc Công Phượng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Hoang-Phi-Linh-Dac-Cong-Phuong-Audio-Truyen.jpg)

