1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 445 : Diệp Mặc Cường Thế (c2221-c2225)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 445 : Diệp Mặc Cường Thế (c2221-c2225)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2221: Diệp Mặc Cường Thế

Diệp Mặc Cường Thế

C

ảm giác thời gian cũng gần đúng rồi, Ngao Quỳ mới đứng lên nói rằng:

– Hỗn Nguyên đại điển của Ngao Si đến đây thôi, cảm tạ tiên hữu khắp nơi tới tham gia đại điển.

Lần này trừ Ngao Si chứng đạo Hỗn Nguyên đại điển ra, còn một việc liên quan đến mấy tộc cần cùng Hỗn Nguyên Thánh Quân tối cao thương lượng một chút, mời mấy Thánh Quân theo ta cùng đến điện nghị sự.

Đương nhiên, một số tiên hữu muốn trao đổi bảo vật, cũng xin chờ một chút, chuyện này hẳn là trì hoãn thời gian không bao lâu.

Diệp Mặc nghe nói là liên quan đến các tộc, lập tức liền đứng lên.

Tuy rằng hắn không có nhận được thiệp mời, thế nhưng hắn cũng đại biểu cho Nhân Tộc tới đây.

Vả lại, hắn vẫn không có phủ nhận mình chính là Hỗn Nguyên Thánh đế, Thánh Quân là tôn xưng đối với Hỗn Nguyên Thánh đế, hắn đương nhiên phải tham gia.

Văn Đức Thủy biết Diệp Mặc không nhận được thiệp mời, thấy Diệp Mặc đứng lên, làm bộ nghi hoặc hỏi:

– Diệp Đan thánh, đây là nghị sự giữa các tộc bọn ta, ngươi là Đan thánh theo chúng ta đi làm gì?

Văn Đức Thủy sau khi nói xong câu đó thì đợi Thánh đế Bộc Dương Tư của Ma tộc giúp y phụ họa một câu, chỉ cần kéo theo một đồng minh, đối phó Diệp Mặc sẽ dễ làm rồi.

Khiến gã không ngờ tới là, Bộc Dương Tư vẫn không nói gì, Diệp Mặc lại lạnh giọng nói:

– Mắt ngươi mù, không phát hiện ta là đại biểu của Nhân Tộc àh?

Nghe thấy Diệp Mặc nói không khách khí như vậy, Ngao Quỳ cùng Ngao Si đều sửng sốt.

Diệp Mặc cho dù là luyện đan có lợi hại, thì cũng chỉ là một Đạo Nguyên Thánh Đế mà thôi? Một Đạo Nguyên Thánh Đế dám nói như thế với một Hỗn Nguyên Thánh đế, đây chẳng phải là muốn chết sao?

Dưới tình huống thế này, nếu như Văn Đức Thủy của Hải Tộc nhất định muốn giết Diệp Mặc, cho dù là Ngao Quỳ cũng không có bất kỳ lý do gì để bảo vệ Diệp Mặc.

Nghĩ đến Diệp Mặc là một Đạo Nguyên Đan thánh đỉnh cao, Ngao Quỳ trong lòng một trận tiếc nuối.

Nếu như các Hỗn Nguyên Thánh đế của tộc khác hiện tại còn chưa biết bản lĩnh luyện đan của Diệp Mặc, cho dù là có giảm tiền vốn, gã cũng muốn bảo vệ Diệp Mặc.

Nhưng bây giờ tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Đạo Nguyên Đan thánh này, cho dù là gã bảo vệ Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng không thể chỉ giúp Long tộc luyện đan.

Nghĩ tới đây, Ngao Quỳ cảm giác mình chỉ cần nói giúp Diệp Mặc vài lời là được, nhưng tận lực không đi đắc tội với Văn Đức Thủy.

Thế nhưng Ngao Quỳ cùng Ngao Si rất nhanh liền sửng sốt, trong dự liệu Hỗn Nguyên Thánh đế Văn Đức Thủy của Hải Tộc nên nổi giận lại không nổi giận.

Trái lại chỉ vào Diệp Mặc nghiêm mặt quát lớn:

– Diệp Mặc, ngươi cũng là một Đạo Nguyên Đan thánh, ăn nói lại vô lễ như vậy, quả thực là làm nhục hai chữ Đan thánh này.

Ngao Quỳ, Ngao Si hai người không trông thấy Diệp Mặc cùng Văn Đức Thủy ngầm đấu tại điện tiếp khách, cho nên mới phản ứng khiếp sợ như vậy đối với Văn Đức Thủy.

Diệp Mặc cười lạnh nói:

– Văn Đức Thủy.

Ta biết trước đây ngươi phát một cái tin tức ra ngoài, thế nhưng ta cảnh cáo ngươi, nếu như Hải Tộc ngươi dám giết chóc trên Thánh Đạo Tàn Giới, ta thề sẽ luyện hóa toàn bộ giới vực Hải Tộc thành một cái khiên.

Không tin, ngươi có thể chờ xem.

Văn Đức Thủy xác thực là có chút kiêng kỵ Diệp Mặc, bằng không cũng sẽ không truyền tin tức kêu người của Hải Tộc đi Thánh Đạo Tàn Giới trở về.

Gã tối đa là tương đương với Tiêu Đát Thánh đế.

Hiện tại ngay cả Tiêu Đát Thánh đế cùng Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh Tộc đều có chút úp úp mở mở với Diệp Mặc, cho nên gã quyết định làm việc cẩn thận.

Thế nhưng gã lại kiêng kỵ Diệp Mặc, cũng là một Hỗn Nguyên Thánh đế, bị Diệp Mặc uy hiếp như vậy, lập tức giận tím mặt.

Tay một chưởng, liền muốn động thủ tiếp.

Ngao Quỳ lúc này cũng biết sự tình hình như không giống như gã nghĩ lắm, lập tức lên tiếng nói rằng.

– Đức Thủy tiên hữu còn có Diệp Đan thánh nữa, Long cung của ta không chịu được các ngươi giằng co như vậy đâu.

Hỗn Nguyên Thánh đế của Hải Tộc này biết ở chỗ này gã không cách nào động thủ với Diệp Mặc, chỉ có thể giọng căm hận nói rằng:

– Diệp Mặc, đừng cho là Hải Tộc ta sợ ngươi.

Hải Tộc ta từ trước tới nay không e ngại bất kỳ kẻ nào, muốn đến Hải Tộc ta làm càn, ngươi vẫn chưa có năng lực lớn như vậy đâu.

Thang Tòng Hạm của Phượng Hoàng tộc hình như cảm thấy rất hứng thú đối với Diệp Mặc, cười khúc khích nói rằng.

– Nếu Diệp Đan thánh nói là đại biểu cho Nhân Tộc tới đây, hay là Diệp Đan thánh cũng cùng đi đi.

Hỗn Nguyên Thánh đế Gia Cát Trí Thần tướng mạo tuấn tú của Yêu tộc kia bỗng nhiên nói rằng:

– Thang tiên hữu, như vậy không tốt lắm.

Diệp Đan thánh đại biểu Nhân Tộc ta không phản đối, Ngao Quỳ Thánh Quân mặc dù nói việc này quan hệ tới các tộc, trên thực tế thì chỉ quan hệ tới mấy người chúng ta thôi.

Hiện tại đột nhiên nhiều thêm một người, có phải là có chút không công bằng lắm hay không?

Ngao Quỳ có chút khó xử nhìn mọi người.

Gã xác thực là mượn chủ đề các tộc thương lượng để mở ra cuộc họp bàn nhỏ này.

Dưới tình huống bình thường, cũng sẽ không có nghi vấn gì, ai lại hạch hỏi Hỗn Nguyên Thánh đế?

Nhưng bây giờ Diệp Mặc lại là đại biểu của Nhân Tộc, còn có nghi vấn.

Gã đồng ý hay là không đồng ý đây?

Không đồng ý thì đắc tội Diệp Mặc, đồng ý thì đắc tội những người còn lại.

Nếu như Diệp Mặc không phải là gì hết, đắc tội thì đắc tội.

Hiện tại Diệp Mặc chẳng những là một Đạo Nguyên Đan thánh, hơn nữa còn là một Thánh đế mà ngay cả Văn Đức Thủy cũng có chút kiêng kỵ, trước khi chưa biết rõ ràng căn cơ của Diệp Mặc, tốt nhất vẫn là không nên đắc tội.

Huống chi, gã nhận ra Vô Ảnh Thao Tằm biến dị, chỉ là hiện tại không tiện hỏi mà thôi.

Nghĩ tới đây Ngao Quỳ không thể làm gì khác hơn là nói rằng:

– Như vậy đi, ở đây trừ ta cùng Ngao Si ra, còn lại sáu vị Hỗn Nguyên tiên hữu, mọi người đều tự tỏ thái độ một chút đi.

– Ta không đồng ý.

Văn Đức Thủy căn bản là không có nửa phần do dự.

Gia Cát Trí Thần mỉm cười:

– Tuy rằng ta cũng rất là kính phục Diệp Đan thánh, thế nhưng chuyện lần này xác thực là không quan hệ gì tới Diệp Đan thánh.

Hỗn Nguyên Thánh đế Bộc Dương Tư của Ma tộc cũng bình tĩnh nói:

– Ta thấy, chuyện này chẳng liên quan gì đến Diệp Đan thánh cả.

Sáu người đã có ba người không đồng ý Diệp Mặc tham gia, Diệp Mặc cũng có chút bất đắc dĩ, người khác không đồng ý hắn đi, hắn cũng không thể cương quyết đi đến? Vả lại, Gia Cát Trí Thần kia cũng nói chuyện này chỉ là chuyện giữa mấy người họ, không có quan hệ gì lắm đến chuyện giữa các tộc.

Ngao Quỳ đoán chừng Diệp Mặc cũng rất khó mà đi được, thế nhưng vì tôn trọng Diệp Mặc là Đan thánh, gã vẫn nhìn ba Thánh đế còn lại, chờ trả lời.

Thang Tòng Hạm làm như không có nghe thấy ba người trước đó nói cái gì:

– Diệp Đan thánh đi rất tốt mà, Diệp Đan thánh là đệ nhất Đan thánh, đi đối với chúng ta mà nói chỉ có lợi không có hại gì cả.

Hỗn Nguyên Thánh đế Lãnh Dục Kỳ của Âm Minh giới vẫn cứ một giọng điệu không nhanh không chậm nói:

– Ta cũng đồng ý Diệp Đan thánh đi.

Lãnh Dục Kỳ có biết Diệp Mặc, đồng ý để Diệp Mặc đến cũng bình thường, nhưng Ngao Quỳ lại nghĩ không ra Lãnh Dục Kỳ sẽ đồng ý, gã lập tức nhìn Tiêu Đát hòa thượng hỏi:

– Tiêu tiên hữu, bây giờ chỉ còn mình anh, anh nghĩ thế nào?

Tiêu Đát hừ lạnh một tiếng nói rằng:

– Ta đối với tên không có lễ phép…

Diệp Mặc biết Tiêu Đát muốn nói gì, lập tức cười dài chắp tay ngắt lời Tiêu Đát nói rằng:

– Tiêu tiên hữu nói không sai, ta cũng đúng là tên không có lễ phép… Đúng, lần trước ta không quyết tâm dỡ bỏ nhà của ngươi, ta bảo đảm sẽ không có lần sau nữa đâu, lúc rảnh rỗi ta muốn mời Tiêu tiên hữu đến Thánh Đạo tông của ta uống rượu, nhận lời xin lỗi.

Nói thật lòng, Tiêu Đát tuy rằng không sợ Diệp Mặc, thế nhưng đối với Diệp Mặc luôn luôn có chút kiêng kỵ, gã cảm giác mỗi lần thấy Diệp Mặc cảm giác cũng không giống lắm.

Lần đầu tiên khi gã thấy Diệp Mặc, trong mắt gã, Diệp Mặc chính là một con cá chạch con, bất kỳ lúc nào và ở đâu cũng có thể nghiền thành bã vụn.

Thế nhưng lần thứ hai gã thấy Diệp Mặc, Diệp Mặc vậy mà đã trở thành Đạo Nguyên hậu kỳ, hơn nữa còn liều mạng một chiêu với gã, thiếu chút nữa khiến gã rút lui trọng thương.

Lần này là lần thứ ba gã thấy Diệp Mặc, lúc này Diệp Mặc cũng đã là Đạo Nguyên đỉnh cao, nếu như không phải Diệp Mặc ẩn dấu tu vi, thì Diệp Đan thánh này thật sự là có chút tà môn.

Nếu như có thể không đắc tội Diệp Mặc, gã cũng không muốn đắc tội Diệp Mặc.

Trước đây gã cũng bởi vì đắc tội Diệp Mặc, vẫn bị Diệp Mặc gọi thành Tiêu Đản trước mặt mọi người, hơn nữa trước mặt Hỗn Nguyên Thánh đế một chút mặt mũi cũng không cho, khiến gã cực kỳ khó chịu.

Hiện tại Diệp Mặc biến tướng nói cho gã biết, sau đó bảo đảm không gọi là Tiêu Đản nữa, khiến gã nhất thời dao động.

Ai mà không biết Tiêu Đát hòa thượng gã rất hay sĩ diện, nếu như lần sau trước mặt càng nhiều người hơn gã bị Diệp Mặc gọi thành Tiêu Đản, gã đâu còn uy tín gì nữa?

Tiêu Đát khẳng định nếu như gã không đồng ý để Diệp Mặc đi, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ lập tức chửi ầm lên gã là Tiêu Đản, trong lòng Tiêu Đát, chuyện thế này Diệp Mặc tên nhóc cá chạch này trăm phần trăm làm ra được.

– Khục.

Tiêu Đát ho khan một tiếng, đề tài câu chuyện hơi chuyển một chút:

– Kỳ thực ta cảm thấy Lãnh Tiên hữu cùng Thang tiên hữu nói vẫn có chút đạo lý, để Diệp Đan thánh đi một chuyến cũng không sao.

Văn Đức Thủy hận đến nghiến răng kèn kẹt, gã không biết Diệp Mặc cùng Tiêu Đát rốt cuộc là quan hệ như thế nào.

Thấy Diệp Mặc trực tiếp gọi Tiêu Đản, người này còn đồng ý cho Diệp Mặc đi, trong lòng thực sự không nghĩ ra.

Gia Cát Trí Thần quét qua Tiêu Đát hòa thượng một cái, gã nhìn ra Tiêu Đát hòa thượng kiêng kỵ Diệp Mặc.

Trong lòng gã cũng có chút kỳ quái, ở đâu ra một Thánh đế dị thường của Nhân Tộc như Diệp Mặc vậy.

Thế nhưng gã vẫn nói rằng:

– Hiện tại ý kiến là ba – ba, chúng ta lại…

Diệp Mặc trực tiếp ngắt lời Gia Cát Trí Thần, nói, – Gia Cát tiên hữu, ý kiến của ta không tính là ý kiến sao? Gia Cát tiên hữu chẳng lẽ nhất định phải đối đầu với Nhân Tộc ta?

Ngao Quỳ thấy thế lập tức gợi chuyện nói rằng:

– Tốt, chúng ta cứ như vậy đi, chúng ta tám người cùng đi nghị sự, Ngao Si sẽ không đi.

Hiện tại mỗi một thế lực đều chỉ có một Hỗn Nguyên Thánh đế tham gia, nếu như Ngao Si cũng đi, thì Long tộc chính là có hai người tham gia.

Cho nên Ngao Quỳ bỏ lại Ngao Si, cũng không có ai có ý kiến gì khác.

– Nếu Ngao tiên hữu đã nói vậy, ta đây đương nhiên không có ý kiến, nhưng ta nghĩ chuyện này chúng ta còn không biết phải thương lượng bao lâu.

Lần này rất nhiều tiên hữu đến Long tộc tham gia đại điển, một là để chúc mừng Long tộc có thêm Thánh đế chứng đạo Hỗn Nguyên, còn một cái nữa là muốn trao đổi một vài thứ gì đó.

Ta nghĩ, chúng ta phải chăng tiến hành trao đổi vật phẩm trước, cuối cùng mới thương lượng chuyện này, cũng có thể thảnh thơi làm? Tất cả mọi người đều hiểu ý của Gia Cát Trí Thần, Ngao Quỳ cũng hiểu.

Ý Gia Cát Trí Thần chính là không muốn để cho Diệp Mặc tham gia vào chuyện này, cho nên tìm mọi cách cản trở.

Chờ sau khi hội giao dịch kết thúc, nói không chừng gã lại sẽ tìm ra cái cớ khác.

Nhưng Gia Cát Trí Thần là Hỗn Nguyên Thánh đế của Yêu tộc, Ngao Quỳ cũng không thể không nể tình, cũng gật đầu nói:

– Gia Cát tiên hữu đề nghị rất hay.

Ngao Quỳ nói xong, lại chuyển hướng những người khách còn lại trong đại điện nói rằng:

– Hiện tại mời các vị khách khắp nơi dời đến điện tiếp khách ngồi, chúng ta tiến hành trao đổi vật phẩm.

Ở đây những người đến chín phần mười đều là để trao đổi vật phẩm mà đến, mỗi một tộc đều có nội tình của mình.

Lần này trao đổi vật phẩm bao gồm Thánh đế các tộc trong vũ trụ, đồ vật trao đổi khẳng định không tầm thường, lại càng không phải như hội giao dịch thông thường có thể so sánh được.

Cho nên nghe thấy Ngao Quỳ nói vậy, mọi người đều đi điện tiếp khách trước, chuẩn bị đổi lấy đồ vật mình cần nhất.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2222: Lần Thứ Hai Giao Đấu

Lần Thứ Hai Giao Đấu

D

iệp Mặc dẫn theo Vô Ảnh cùng Cừu Nhưỡng sau khi ngồi xuống, điện tiếp khách đã ngồi đầy người.

Tiên tửu cao cấp của Long tộc – Bàn Long tiên tửu được đưa lên như nước chảy, Hồn Thiên Bàn Long Quả cũng được bưng lên đầy bàn.

Vô luận Diệp Mặc có phải là Hỗn Nguyên Thánh đế hay không, ở đây không có bất cứ người nào dám xem nhẹ Diệp Mặc nữa.

Ngao Quỳ chờ khách khứa khắp nơi đều đã ngồi xong, mới mở miệng nói rằng: Nói xong Ngao Quỳ lấy ra một hộp ngọc dài, đồng thời mở hộp ngọc ra.

– Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn…

Cùng lúc khi Ngao Quỳ mở hộp ngọc ra, hầu như tất cả mọi người đều nhận ra đây là một cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn.

Diệp Mặc trong lòng lập tức kích động, hắn thu thập đến bảy cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, thậm chí cho rằng đây là số lượng tối đa mà hắn có thể thu thập được.

Lại thật không ngờ, ngày hôm nay tại Long tộc hắn thấy cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn thứ tám.

Mũi tên này đối với người khác không có ích gì, thế nhưng với hắn mà nói lại là cần thiết không thể thiếu.

Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn cực kỳ quý giá, thế nhưng người ở đây cũng không có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, lấy mũi tên này về cũng không có tác dụng gì.

Hơn nữa Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn tuy rằng chỉ có một cây, thế nhưng giá cả chắc chắn sẽ không quá rẻ.

Ngao Quỳ thấy mọi người nhận ra Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, lập tức ha ha cười một tiếng nói:

– Năm đó ta đi Hư Thị tham gia một cuộc đấu giá, mua được mũi tên này.

Thế nhưng đã nhiều năm như vậy, cung với chả tiễn gì đó ta cũng không phát hiện được, trong lòng cũng lạnh dần, nếu tiên hữu nào có cùng sở thích như ta, thì cũng có thể trao đổi qua xem thử.

Diệp Mặc hận không thể lập tức nói là mình muốn, nhưng hắn vẫn nhịn lại.

Hắn càng cấp thiết muốn, càng nói lên rằng trên người hắn có cung.

Hơn nữa hai người Văn Đức Thủy cùng Gia Cát Trí Thần này, tuyệt đối sẽ không tùy tiện để hắn có được Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn.

Hắn biểu hiện càng cấp thiết, cách mũi tên này lại càng xa.

Đối với việc mình có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung bị bại lộ, Diệp Mặc cũng không thèm để ý, hắn hiện tại có thực lực này.

Thế nhưng nơi này có kẻ thù của hắn, hiện tại không để lộ Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, tương lai chung quy sẽ có lúc hữu dụng.

– Ta ra ba tỷ thần tinh.

Một gã Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh đế Diệp Mặc chưa từng gặp qua nói.

Ba tỷ thần tinh mua chỉ một cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn.

Nếu như mũi tên này không cách nào tìm được cung, xác thực thật là giá cao.

Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh đế này hiển nhiên là muốn tranh thủ một chút thiện cảm của Ngao Quỳ, cho nên bỏ ra thần tinh nhiều một ít.

Diệp Mặc ngẫm lại vẫn quyết định không ra tay, một là trên người hắn không có thần tinh, thứ hai là hắn một khi xuất thủ có thể sẽ khiến cho giá càng cao thêm.

Hắn đã nhớ kỹ tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh đế này, chờ sau khi hội giao dịch kết thúc, hắn sẽ đi tìm Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh đế này.

Dùng đồ vật khác để đổi về.

Văn Đức Thủy lại bỗng nhiên nói:

– Ta ra năm tỷ thần tinh.

Tất cả mọi người nhìn về phía Hỗn Nguyên Thánh đế Hải Tộc này, Văn Đức Thủy căn bản là không cần phải lấy lòng Ngao Quỳ, gã ra giá cả cao như vậy rất có thể bởi vì gã có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, có lẽ nói gã có nắm chắc có thể tìm được Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.

Diệp Mặc trong lòng cũng cực kỳ nghi hoặc, Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung tại trên người hắn.

Đó là chuyện không hề nghi ngờ.

Nếu như vậy, tên Văn Đức Thủy này ra giá cả cao như vậy là có ý gì?

Nếu Văn Đức Thủy ra giá, hắn nhất định phải ra giá.

Mũi tên này ở trong tay một Bán Bộ Hỗn Nguyên, có lẽ hắn còn có thể đổi về được, một khi rơi vào trong tay Văn Đức Thủy, hắn muốn đổi về, sẽ không dễ dàng như vậy.

Vô Ảnh lại biết ý của lão đại.

Nó bỗng nhiên dương dương đắc ý nhìn Cừu Nhưỡng nói rằng:

– Cừu Nhưỡng, ngươi biết tại sao cái cây kia muốn Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn không?

Cừu Nhưỡng lắc đầu:

– Em không biết.

– Bởi vì hắn có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, cho nên gã muốn tiễn, cái cây này ta nhìn rất không ưa, có muốn phá hư chuyện làm ăn của gã không?

Vô Ảnh cười hắc hắc nói.

Cừu Nhưỡng cũng hiểu ý Vô Ảnh, Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung ở trong tay lão đại.

Bọn họ đương nhiên biết.

Hiểu ý của Vô Ảnh rồi, Cừu Nhưỡng lập tức gật đầu nói:

– Ý kiến hay, anh ra giá đi, một cái cây mà thôi.

Vô Ảnh cùng Cừu Nhưỡng nói mình là một cái cây, Văn Đức Thủy sắc mặt tức đến phát xanh, trên mặt từng vệt từng vệt lam sắc lúc này cũng nhìn không thấy.

Nhưng tóc gã lại thật đúng là giống như một cây tùng.

Điều này làm cho gã nhất thời không cách nào phản bác.

Gia Cát Trí Thần giọng điệu thản nhiên nói:

– Diệp Đan thánh, tiên sủng của ngươi quá vô lễ đi, dám nói như thế với một Thánh Quân.

Diệp Mặc đã sớm thấy Gia Cát Trí Thần này khó chịu.

Hiện tại Vô Ảnh hỗ trợ khiến cho hắn có động cơ xuất thủ, Gia Cát Trí Thần còn ở một bên lải nhải, Diệp Mặc lập tức quát lớn:

– Vô Ảnh, sau này ăn nói không nên nói không rõ ràng như vậy.

Cây tùng là cây tùng, nói cái gì mà một cái cây, đây không phải là nói lung tung sao?

– Lão đại, em hiểu rồi, lần sau em sẽ gọi là cây tùng.

Vô Ảnh cười hắc hắc nói, sao còn không rõ Diệp Mặc đang châm chọc Gia Cát Trí Thần.

Gia Cát Trí Thần bị Diệp Mặc châm chọc như vậy, vậy mà lại mỉm cười, trái lại không nói gì nữa.

Văn Đức Thủy cũng không nhịn được nữa, hừ lạnh một tiếng, bỗng đứng lên, đưa tay chính là một vệt nước đánh giết về phía Diệp Mặc.

Là một Hỗn Nguyên Thánh đế, trong một cái nhấc tay có thể hóa nơi này thành bột mịn, nhưng cũng có thể khống chế đòn công kích của mình trong một sợi dây nhỏ, không trở ngại chút nào đối với những thứ còn lại.

Một vệt nước này phá không mà đến, trực tiếp vạch ra khoảng không giữa gã cùng Diệp Mặc, luồng sát ý sắc bén đến mức tận cùng này, lại không hề lan đến gần bất kỳ vật xung quanh nào.

– Vô Không Thủy Trảm.

Lập tức đã có người nhận ra thần thông thường thấy của Văn Đức Thủy này.

Thuỷ trảm một chiêu này đã phát huy không gian pháp tắc đến mức tận cùng, có thể bất chấp không gian, chỉ cần có không gian thuộc tính Thủy tồn tại, cũng sẽ bị Vô Không Thủy Trảm ràng buộc.

Hơn nữa dưới ràng buộc của Vô Không Thủy Trảm, một số người tu vi kém đều không thể nhúc nhích được.

Cho dù là tu vi không kém, đối với người không hiểu sâu sắc về pháp tắc không gian cũng vẫn sẽ bị thương.

Trừ không gian cực cá biệt, bất luận không gian nào cũng đều có thuộc tính Thủy, chớ đừng nói chi là tại Thuỷ Tinh Cầu bốn mặt đều là nước này của Long tộc, cho nên ở đây phi thường thích hợp để thi triển loại thần thông Vô Không Thủy Trảm này.

Ngao Quỳ cũng chỉ thở dài một tiếng, lần này gã cũng không lên tiếng ngăn cản.

Đây là do Diệp Mặc chủ động khiêu khích Văn Đức Thủy, Văn Đức Thủy là một Hỗn Nguyên Thánh đế, nếu như dưới tình huống như vậy còn không ra tay, chuyện đó tuyệt không có khả năng.

Hơn nữa Văn Đức Thủy xuất thủ cũng biết đúng mực, không có không đếm xỉa nơi này là Long tộc.

Diệp Mặc cũng không thèm đứng lên, trực tiếp đưa tay chém ra một vệt Thần Văn, đồng thời một luồng Dung Thuật thần thông đánh ra.

Hắn cũng không có toàn lực xuất thủ, nếu như toàn lực xuất thủ, hắn có thể đánh ra hai luồng Thần Văn, lại dùng Dung Thuật thần thông đánh ra một luồng Thần Văn.

Ở cái nơi như thế này toàn lực xuất thủ không có ý nghĩa, Văn Đức Thủy không giết nổi hắn, hắn cũng không giết được Văn Đức Thủy, sát thủ giữ lại sau này dùng.

– Thái Sơ Thần Văn…

Lần này người khiếp sợ càng nhiều, Diệp Mặc bổ ra một luồng Thái Sơ Thần Văn, hơn nữa luồng Thần Văn này cũng bất chấp không gian, đi thẳng tới trước mặt Văn Đức Thủy.

Thái Sơ Thần Văn càng là đại thần thông hung danh lan xa, hơn nữa nhìn dáng vẻ Diệp Mặc thi triển Thái Sơ Thần Văn, hiển nhiên Thái Sơ Thần Văn của hắn đã không phải là chút thành tựu đơn giản như vậy đâu.

Thế nhưng khiến mọi người càng khiếp sợ vẫn còn ở phía sau, bởi vì Diệp Mặc chỉ thi triển ra Thái Sơ Thần Văn, đối với Vô Không Thủy Trảm của Văn Đức Thủy chỉ vẻn vẹn dùng giới vực cùng thần thức vực ngăn chặn một chút, vậy mà cũng không có ra tay hủy diệt.

Giữa lúc rất nhiều người đều không rõ vì sao Diệp Mặc lại như vậy, Vô Ảnh ngồi ở bên người Diệp Mặc bỗng nhiên vươn đầu, há mồm liền nuốt gọn một luồng Vô Không Thủy Trảm bao gồm cả pháp tắc không gian mà Vô Không Thủy Trảm mang đến hoàn toàn sạch sẽ.

Người chung quanh hít một hơi lãnh khí, đây là thần thú gì vậy? Thần thú có thể nuốt chửng pháp tắc sao? Chuyện này nghịch thiên tới mức nào.

Khó trách Diệp Đan thánh này chẳng coi Hỗn Nguyên Thánh đế của Hải Tộc ra gì, có loại thần thú nghịch thiên như thế này mà.

Ngao Quỳ ánh mắt từng đợt co quắp, gã nhận ra Vô Ảnh là thần thú Vô Ảnh Thao Tằm biến dị, lại thật không ngờ Vô Ảnh lại nghịch thiên như vậy, thăng cấp Thần Thao.

Cho dù là trong lịch sử của Vô Ảnh Thao Tằm, cũng chưa bao giờ có một Vô Ảnh Thao Tằm nào thăng cấp Thần Thao.

Nhưng ánh mắt mọi người rất nhanh lần thứ hai lại bị Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc hấp dẫn, Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc cũng chỉ lướt qua không gian đi tới trước mặt Văn Đức Thủy.

Văn Đức Thủy đương nhiên không thể không nhận biết Thái Sơ Thần Văn, gã không kịp đi quản chuyện Vô Ảnh nuốt Vô Không Thủy Trảm, bàn tay liên tục hợp lại, tạo ra từng luồng sóng gợn trên mặt nước xuất hiện ở trước mặt gã.

Thái Sơ Thần Văn thế như chẻ tre hoàn toàn xé rách những sóng gợn trên mặt nước này, mà sóng gợn trên mặt nước trước mặt Văn Đức Thủy càng ngày càng nhiều.

Những người chung quanh thấy uy thế của Thái Sơ Thần Văn cũng càng ngày càng yếu, biết Văn Đức Thủy đã ngăn được một luồng Thái Sơ Thần Văn này, chí ít không để cho Thái Sơ Thần Văn vượt qua không gian.

Thế nhưng tất cả mọi người đều hiểu, đây là đang trong phạm vi nhỏ, nếu như là tranh đấu ở trên hư không, Diệp Mặc sẽ mặc cho một luồng Thái Sơ Thần Văn này đánh ra, sau đó không phóng ra pháp bảo còn lại sao? Hiển nhiên Văn Đức Thủy sẽ rơi vào thế bất lợi.

“Răng rắc” một tiếng, khi Thái Sơ Thần Văn của Diệp Mặc tiêu tán, mọi người cho rằng lúc này đây giao đấu cứ như vậy mà kết thúc.

Mà lúc này lại thấy Văn Đức Thủy biến sắc, trên mặt từng vệt xanh lam giao nhau lại nổi lên từng đợt hồng quang.

Tuy rằng hồng quang này chỉ một thoáng liền biến mất, nhưng tất cả mọi người đã thấy rõ ràng, lúc giao đấu này đây Văn Đức Thủy không phải sẽ rơi vào thế yếu, mà là chịu thiệt thòi buồn bực, thậm chí bị một chút tổn thương nhỏ.

Ánh mắt những người chung quanh nhìn về phía Diệp Mặc đều biến đổi, đây là thứ Đạo Nguyên Thánh Đế gì vậy? Đây rõ ràng là một Hỗn Nguyên Thánh đế ngụy trang.

Có Đạo Nguyên Thánh Đế lợi hại như vậy sao?

Không những mình tu vi nghịch thiên không gì sánh được, khống chế đại thần thông Thái Sơ Thần Văn hung tàn không nói, còn có một thần thú có thể cắn nuốt pháp tắc.

Một người một thú này cộng lại, cho dù là Hỗn Nguyên cũng chẳng là gì cả.

Hòa thượng Tiêu Đát thấy Văn Đức Thủy sắc mặt hiện lên hồng quang, lập tức biết là Văn Đức Thủy bị thần thức Dung Thuật thần thông của Diệp Mặc đánh lén một lần.

Trên mặt y lập tức lộ ra dáng vẻ tươi cười hài lòng, xem ra dưới một chiêu này không phải chỉ một mình hòa thượng y chịu thiệt, giờ khắc này, y đã tìm được cân bằng.

Nhưng lập tức y đối với Diệp Mặc càng kiêng kỵ, Diệp Mặc so sánh với lần trước khi động thủ với y thực lực đã mạnh mẽ hơn gần gấp đôi rồi.

Thánh đế Nhân Tộc này chính là một tên dị thường, hơn nữa cái con thần thú biến thái kia, xem ra sau này mình nên ít chọc nó thì tốt hơn.

Văn Đức Thủy bình phục nội tâm kinh hãi của mình, chậm rãi ngồi xuống, không dám tiếp tục động thủ với Diệp Mặc nữa.

Gã đã khẳng định mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc, cái tên Diệp Mặc này thật sự là quá đáng sợ.

Lúc này gã có chút may mắn trước đây trên quảng trường Thần Thánh Bảng của Hư Thị, Diệp Mặc không có giết sạch người của Hải Tộc.

Với loại xuất thủ này của Diệp Mặc, cho dù là Thánh đế Hải Tộc bị giết sạch, mình cũng không thể làm gì được hắn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2223: Như Mong Muốn

Như Mong Muốn

T

a ra sáu tỷ thần tinh, mong mua được Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn.

Diệp Mặc thấy Văn Đức Thủy trở nên ngoan ngoãn, không tiếp tục động thủ, lập tức báo giá.

Trong mắt người khác, Diệp Mặc báo giá hiển nhiên chính là muốn làm Văn Đức Thủy khó chịu, muốn đoạt Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn về tay mình.

Đối với Diệp Mặc mà nói đương nhiên không phải như vậy, hắn vốn đã muốn Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn.

Sáu tỷ thần tinh hắn không có, nếu như thành công, hắn sẽ hỏi mượn Tiêu Đản, Tiêu Đản không mượn, hắn sẽ dùng đan dược đổi.

Ngao Quỳ lúc này mới dẹp loạn xong tâm tình khiếp sợ của mình, không nói nỗi khiếp sợ Vô Ảnh gây ra cho gã khó có thể tưởng tượng, thật không ngờ nỗi khiếp sợ Diệp Mặc gây ra cho gã còn lớn hơn nữa.

Đây nào phải là một Đạo Nguyên Thánh Đế, rõ ràng là một Hỗn Nguyên Thánh đế cực đáng sợ.

Hỗn Nguyên Thánh đế có Thái Sơ Thần Văn, há có thể đơn giản?

Gã tuyệt đối sẽ không tin một Đạo Nguyên Thánh Đế như Diệp Mặc có thể chống lại đại năng Hỗn Nguyên bước thứ ba, không chỉ nói gã, mà bất cứ người nào cũng đều khó có thể tin được.

Gia Cát Trí Thần mặc dù vốn đã biết Diệp Mặc không tồi, nhưng cũng không có thật sự coi trọng Diệp Mặc.

Thế nhưng Diệp Mặc đối chiến một chiêu này với Văn Đức Thủy, lập tức khiến trong lòng gã rung động không ngớt.

Gã biết rõ, cho dù là gã đối đầu với Diệp Mặc, nếu như thêm cả cái con thần thú đáng sợ kia, gã cũng chưa chắc có thể chắc thắng, thậm chí còn có khả năng thua nữa.

Thánh Đạo Tàn Giới cái nơi không có tài nguyên, khắp nơi đều sứt mẻ đổ nát kia, làm sao có thể xuất hiện một Hỗn Nguyên Thánh đế như vậy? Nhân Tộc muốn vùng lên sao?

Ngao Quỳ bình phục tâm tình xong, lập tức cười dài nói rằng:

– Nếu Diệp Đan thánh ra giá sáu tỷ thần tinh, đương nhiên…

– Ta ra mười tỷ thần tinh.

Văn Đức Thủy bỗng nhiên lần thứ hai báo giá.

Lúc này tất cả mọi người biết Hỗn Nguyên Thánh đế Văn Đức Thủy của Hải Tộc cùng Diệp Mặc giằng co, đây cũng không phải là vì Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, mà là muốn ganh đua một phen.

Diệp Mặc cũng không tức giận chút nào nói rằng:

– Nếu như vậy…

Tất cả mọi người cho rằng Diệp Mặc sẽ không tiếp tục nữa, mười tỷ thần tinh mua một mũi tên không có cung thật sự là không đáng.

Nếu có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, cái giá tiền này có hơn vài lần cũng không đắt.

Thế nhưng không có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, cái giá tiền này là quá lắm rồi.

Ngay khi Văn Đức Thủy cũng cho rằng Diệp Mặc sẽ không tiếp tục lãng phí thần tinh nữa, Diệp Mặc bỗng nhiên nhìn gã cười cười:

– Ta ra một viên Tinh Không Đạo Đan.

Là hạng nhất nha.

– Cái gì…

Khi Diệp Mặc báo giá ra xong, hầu như tất cả mọi người đều sửng sốt.

Nào có ai dùng Tinh Không Đạo Đan trao đổi chỉ một cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn?

Tinh Không Đạo Đan căn bản chính là thứ rất khó luyện chế ra được, chớ đừng nói chi là hạng nhất.

Loại đan dược này nếu như đối với một Thánh đế Hóa Đạo viên mãn, táng gia bại sản cũng sẽ đi mua cho được.

Cho dù là Đạo Nguyên Thánh Đế cùng Hỗn Nguyên Thánh đế, đối mặt với Tinh Không Đạo Đan, cũng không cách nào thản nhiên được, loại đan dược này ai mà không muốn lấy chứ?

Tinh Không Đạo Đan không chỉ có tác dụng là trợ giúp Hóa Đạo Thánh đế cảm ngộ Đạo Vận pháp tắc thăng cấp Đạo Nguyên.

Đồng dạng cũng có thể trợ giúp Đạo Nguyên cùng Hỗn Nguyên Thánh đế cảm ngộ thần thông Tinh Không, đây chính là có tác dụng gấp đôi Đạo Tinh Đan.

Loại đan dược này cần Đạo Nguyên Đan thánh, hơn nữa còn là Đạo Nguyên Đan thánh giỏi nhất mới có thể luyện chế ra được.

Tinh Không Liên vốn vô cùng quý giá, loại Đạo Quả thần đan này được luyện chế từ Tinh Không Liên, hiển nhiên so với Tinh Không liên càng quý giá hơn.

Diệp Mặc đưa ra Tinh Không Đạo Đan trao đổi chỉ một cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn, đã không phải chỉ đơn giản là phá sản như vậy nữa rồi.

Nhưng mọi người nghĩ Diệp Mặc là một Đạo Nguyên Đan thánh, cũng thoải mái thôi.

Nhưng thật ra Không Hãn Thánh đế cùng Thiên Thụy Thánh đế biết trên người Diệp Mặc chí ít vẫn còn vài viên Tinh Không Đạo Đan, trước đây thương lâu của Hư Thị bán đấu giá mấy viên Tinh Không Đạo Đan nhất định là Diệp Mặc lấy ra từ đây.

Hư không thương lâu thế nhưng lại nhờ vào mấy viên Tinh Không Đạo Đan kia kiếm được một khoản lớn.

Văn Đức Thủy nhất thời bấn loạn, còn có người như thế sao? Cho dù là muốn ganh đua một phen, cũng không cần dùng Tinh Không Đạo Đan đổi Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn chứ? Thế này thì gã còn tiếp tục ra giá thế nào được nữa?

Ngao Quỳ căn bản là không đợi Văn Đức Thủy ra giá, lập tức nói:

– Được, ta đổi.

Lúc này không đổi còn muốn cái gì nữa?

Dùng một viên Tinh Không Đạo Đan đổi về cây Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn thứ tám, điều này làm cho Diệp Mặc mừng rỡ không thôi.

Tất cả mọi người cho là hắn đổi mũi tên này là không hợp lý, chỉ có tự bản thân hắn biết, hắn quá có lời, chẳng những có lời, hơn nữa còn là kiếm được khoản lớn.

Người khác cho là hắn không hợp lý, là vì không có ai biết hắn có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.

Gia Cát Trí Thần là người thứ hai đứng ra, gã đưa ra một quả trứng khổng lồ tản mát ra kim quang nói rằng:

– Đây là một quả trứng kiến thần Thần Thú Phi Diễm, ta cũng thấy thứ mình vừa ý thì đổi.

Diệp Mặc thầm than, quả nhiên đến loại hội giao dịch cấp bậc này, căn bản là không có món đồ nào kém.

Cái người tên là Gia Cát Trí Thần này còn là tên không biết tán gái nữa.

Nếu như gã biết tán gái hẳn là sẽ đưa quả trứng Phi Diễm Kiến Thần cực lớn kia cho Ngao Mạn, chứ không phải là tặng một mồi lửa.

Phi Diễm Kiến Thần là thần thú cực kỳ hiếm thấy, loại thú này tu vi cao nhất có thể thăng cấp đến tương đương với cấp bậc Đạo Nguyên.

Hơn nữa một khi Phi Diễm Kiến Thần sau khi thăng cấp đến cấp bậc nhất định, thì tốc độ là cực nhanh.

Tuyệt đối sẽ không thua kém với thần khí phi hành cực phẩm.

Không chỉ như vậy, Phi Diễm Kiến Thần sau khi thăng cấp đến thần cấp sẽ cả người mang theo từng vòng lửa kim sắc, thoạt nhìn cực kỳ đẹp.

Một đóa Tử Viêm kia tuy rằng về đẳng cấp không thua gì Phi Diễm kiến Thần, thế nhưng so ra thì, con gái khẳng định là thích trứng Phi Diễm kiến Thần hơn.

Quả nhiên sau khi thấy Gia Cát Trí Thần đưa ra trứng Phi Diễm kiến Thần cực lớn xong, Ngao Mạn ngồi ở bên người Ngao Si trong mắt lập tức thì lộ ra cái nhìn ao ước, hiển nhiên cô vô cùng muốn có được cái trứng cực lớn này.

Đáng tiếc là, cô cũng biết, dù cô là người của Long tộc, muốn đổi lấy trứng của Phi Diễm kiến Thần vẫn là không có hi vọng, đây cũng không phải là thứ dùng thần tinh là có thể đổi được.

– Ta ra một quả Kim Quang Huyền Quả đổi lấy Phi Diễm Kiến Thần.

Ngoài dự liệu của Diệp Mặc là, người đầu tiên báo giá lại là Thang Tòng Hạm – Hỗn Nguyên Thánh đế của Phượng Hoàng tộc, Hỗn Nguyên Thánh đế thoạt nhìn như thiếu nữ này, thế nhưng đối với nàng Diệp Mặc lại vẫn là rất có cảm tình, cũng bởi vì cô đã vài lần lên tiếng đứng về phía Diệp Mặc.

Tạm thời bất luận mục đích của cô ra sao, có thể làm như vậy, đã rất không tồi rồi.

Khiến Diệp Mặc không giải thích được là, Thang Tòng Hạm là Phượng Hoàng tộc, lẽ ra bản thể chính là một con Phượng Hoàng.

Phượng Hoàng kiêu ngạo cất tiếng hót trên chín tầng trời, tốc độ vốn cực nhanh.

Vì sao còn muốn mua trứng Phi Diễm Kiến Thần nữa? Diệp Mặc trong đầu thậm chí hiện ra hình ảnh một con Phượng Hoàng đứng ở trên một con Phi Diễm kiến Thần, cái hình ảnh đó thật sự là có chút hài hước.

Gia Cát Trí Thần khẽ lắc đầu nói rằng:

– Một quả Kim Quang Huyền Quả không đủ, nếu như là hai viên Hỗn Nguyên Huyền đan thì ta sẽ đồng ý trao đổi.

Kim Quang Huyền Quả là Đạo Quả giúp cho Hỗn Nguyên Thánh đế khôi phục thần nguyên, đáng tiếc là tốc độ khôi phục không phải là rất nhanh, hơn nữa một quả chỉ có thể khôi phục một lần.

Thế nhưng dùng Kim Quang Huyền Quả luyện chế Hỗn Nguyên Huyền đan thì lại khác, một viên thuốc có thể trong nháy mắt khôi phục sáu phần mười thần nguyên cho Hỗn Nguyên Thánh đế.

Nếu như hai Hỗn Nguyên Thánh đế tu vi tương đương nhau mà tranh đấu, một người có Hỗn Nguyên Huyền đan, vậy cơ hồ là xác định vững chắc thắng lợi.

Thang Tòng Hạm có chút thất vọng nói:

– Ta đây lại thêm hai tỷ thần tinh.

– Vậy cũng không đủ.

Gia Cát Trí Thần vẫn nói không đủ.

Diệp Mặc lại bỗng nhiên nói rằng:

– Thang tiên hữu, lúc trước cô giúp ta không ít, nếu như cô bằng lòng, ta lập tức có thể biến Kim Quang Huyền Quả của cô thành Hỗn Nguyên Huyền đan, không quá nửa nén nhang thời gian mà thôi.

Diệp Mặc nói lời này cũng không có khoác lác, nếu như hắn dùng cả thần diễm, thì luyện chế một lò Hỗn Nguyên Huyền đan, cần hơn nửa canh giờ.

Hiện tại hỏa linh tiểu Thanh của hắn đã thăng cấp đến Thánh diễm, luyện chế một lò đan dược nói nửa nén nhang đã coi như dài rồi.

Hỗn Nguyên Huyền đan tuy rằng có thể trong nháy mắt khôi phục sáu phần thần nguyên cho Hỗn Nguyên Thánh đế, đẳng cấp lại chỉ là một loại Đạo Quả thần đan chỉ cần là Đạo Nguyên Đan thánh là có thể luyện chế ra được rồi.

– Diệp Đan thánh, ngươi có thể giúp ta luyện chế Hỗn Nguyên Huyền đan?

Thang Tòng Hạm lập tức kinh ngạc vui mừng hỏi, thậm chí quên chuyện đổi Phi Diễm kiến Thần.

– Chỉ cần cô bằng lòng tin tưởng ta, đương nhiên có thể.

Diệp Mặc khẳng định.

Thang Tòng Hạm nhanh chóng thiết tha nói rằng:

– Ta đương nhiên tin tưởng ngươi…

Tiếng nói còn chưa rơi xuống, cô đã đưa hộp ngọc trong tay cho Diệp Mặc.

Hỗn Nguyên Huyền đan người khác cần, cô cũng cần vậy.

Một khi cô có Hỗn Nguyên Huyền đan, Hỗn Nguyên Thánh đế khác muốn đối phó cô, vậy thì phải nghĩ kỹ nha.

Nghe Diệp Mặc muốn giúp Thang Tòng Hạm luyện đan ngay tại đây, những Thánh đế còn lại cũng đều tạm ngừng trao đổi, nhìn về phía Diệp Mặc.

Dù sao một Đạo Nguyên Đan thánh luyện đan, chưa ai thấy qua, đây cũng không phải là chuyện dễ dàng mà có thể thấy được.

Diệp Mặc đương nhiên biết những người này đang nghĩ như thế nào, hắn mỉm cười, đứng lên nói rằng:

– Ta luyện đan thích an tĩnh, cho nên ta muốn làm một cấm chế.

Hắn đương nhiên sẽ không để lộ quá trình mình luyện đan dưới tầm mắt của người khác, cho dù là muốn luyện đan, hắn cũng phải dùng cấm chế ngăn trở.

Mồi lửa của hắn là Thánh diễm Thanh Như Hiểu Thiên, vật thế này so với pháp bảo Tiên Thiên còn trân quý hơn.

Trừ điều đó ra, lò luyện đan của hắn cũng tuyệt không phải đồ bình thường, lò Thần Nông, cho dù là bây giờ Diệp Mặc cũng chưa rõ nữa là.

Những thứ tốt thế này, bảo hắn để lộ trước mặt nhiều Hỗn Nguyên Thánh đế như vậy, chuyện đó là tuyệt đối không có khả năng.

Diệp Mặc tiện tay đánh ra mấy cái cấm chế xong lập tức biến mất trong đại điện này, mấy Thánh đế đang ngồi phát hiện cấm chế mà Diệp Mặc này tiện tay đánh ra vậy mà lại là cấm chế đỉnh cao.

Tuy rằng tu luyện tới cấp bậc Hỗn Nguyên Thánh đế, không có mấy ai yếu về mặt trận pháp, cấm chế.

Thế nhưng hời hợt mà đánh ra cấm chế đỉnh cao như Diệp Mặc, tuyệt đối là cao thủ trong các cao thủ trận pháp.

Đương nhiên Diệp Mặc chỉ là tiện tay đánh ra cấm chế, nếu như các Hỗn Nguyên Thánh đế muốn dùng thần thức phá vỡ cấm chế, cũng là chuyện rất đơn giản.

Thế nhưng một khi có Thánh đế làm như vậy, vậy là bằng với kết thành tử thù với người bố trí hạ cấm chế rồi, đây là thù hận không chết không thôi.

Với biểu hiện nghịch thiên lúc trước của Diệp Mặc, không ai muốn cùng một Đan đạo Thánh đế như Diệp Mặc kết thành tử thù.

Ngay cả Văn Đức Thủy cũng không dám làm như vậy, gã và Diệp Mặc mặc dù có thù hận, còn chưa tới mức tử thù.

Một khi gã dám đánh phá cấm chế Diệp Mặc luyện đan, thì với biểu hiện mạnh mẽ lúc trước của Diệp Mặc, tuyệt đối sẽ là mối thù diệt tộc.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2224: Khí Huyền Hoàng

Khí Huyền Hoàng

H

ỗn Nguyên Huyền Đan mặc dù có tác dụng cực lớn đối với Hỗn Nguyên Thánh Đế, nhưng luyện chế ra xác tực cũng không khó hơn Tinh Không Đạo Đan bao nhiêu.

Diệp Mặc ngay cả Tinh Không đạo Đan cũng có thể luyện chế ra mười hai viên hạng nhất, một lò Hỗn Nguyên Huyền Đan, chỉ dùng chưa tới nửa nén nhang, liền đã luyện chế hoàn tất.

Diệp Mặc thu hồi ba vien Hỗn Nguyên Huyền Đan trong số đó, chỉ dùng bình ngọc bỏ chín viên vào.

Không phải Diệp Mặc muốn lấy ba viên đan dược của Thang Tòng Hạm, là vì Diệp Mặc luyện chế một lò đan dược này trừ trợ giúp Thang Tòng Hạm ra, cũng phải có chút mục đích.

Trước đây hắn bởi vì tu vi quá thấp, tại quảng trường Tháp Đạo Quả chỉ buôn bán có nửa ngày đã đi.

Tháp Đạo Quả mở ra, bên trong ra nhiều Đạo quả như vậy, nếu như tại quảng trường Tháp Đạo Quả hắn ở lâu thêm vài ngày, nói không chừng thu hoạch còn nhiều hơn.

Thế nhưng lúc đó hắn không đi không được, nếu như không đi, đó mới là nguy hiểm.

Mà bây giờ tu vi của hắn đã có thể chống lại Hỗn Nguyên, lộ ra tài năng luyện đan ở đây, đợi lát nữa tuyệt đối sẽ hấp dẫn đông đảo Thánh Đế tìm hắn luyện đan.

Những Thánh Đế đến đây không phải Bán Bộ Hỗn Nguyên, thì chính là Hỗn Nguyên, kém cỏi nhất cũng phải là Đạo Nguyên Thánh Đế.

Cò thể tưởng tượng trên người những người này rốt cuộc có bao nhiêu thức tốt.

Tại quảng trường Tháp Đạo Quả hắn đã từng nói một lò đan dược của mình sẽ thành đan chín viên, nếu như ở đây hắn luyện thành mười hai viên đan dược, không nói đợi lát nữa mình giúp người ta luyện đan sẽ tổn thất một phần đan dược, còn có thể khiến người ta cho là hắn chiếm lợi lớn.

Mấy chuyện này Diệp Mặc không cần người khác dạy hắn.

Huống hồ cho dù làm như vậy, hắn cũng không có nửa phần gánh nặng tâm lý.

Thần linh vật đỉnh cao, cho dù không phải là Hỗn Độn linh vật thật sự, nếu như không luyện chế thành đan dược, cũng là lãng phí.

Vả lại, ở cái chốn này, Diệp Mặc đoán chừng nếu như không tính những bảo vật này, hắn nhất định là kẻ nghèo nhất.

Mặc dù không có người dùng thần thức đi phá vỡ cấm chế luyện đan của Diệp Mặc, nhưng tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm cấm chế luyện đan của Diệp Mặc.

Cho dù là có mấy Thánh Đế muốn Phi Diễm Kiến Thần cũng đều ngừng suy nghĩ muốn tiếp tục báo giá, một là vì Thang Tòng Hạm là Hỗn Nguyên Thánh Đế của Phượng Hoàng Tộc, cũng không thể không nể mặt một chút nào.

Còn một nguyên nhân nữa chính là bọn họ cũng muốn nhìn xem thử, Diệp Đan Thánh này có đúng là xứng với danh tiếng không.

Trước đây tại quảng trường Tháp Đạo Quả, Diệp Mặc xác thực là đã luyện chế ra được Đạo quả thần đan đỉnh cao, thế nhưng những Hóa Đạo Thánh Đế nhờ cậy Diệp Mặc luyện đan giúp này, sau khi được đan dược thì lập tức bay xa, không có ai lại ngây ngốc nói cho người khác biết mình có Đạo quả thần đan hạng nhất.

Cho nên danh tiếng luyện đan của Diệp Mặc có truyền đi, thế nhưng rất nhiều đại năng đều không dám khẳng định.

Một khi Diệp Mặc thật sự có thể luyện chế ra Hỗn Nguyên Huyền Đan, thì là một chuyện tốt đối với tất cả mọi người ở đây.

Diệp Mặc nói thời gian nửa nén nhang, không ai cho rằng Diệp Mặc thật sự có thể luyện chế ra một lò Hỗn Nguyên Huyền Đan trong nửa nén nhang.

Cho dù là Diệp Mặc mất một nén nhang thậm chí nhiều thời gian hơn nữa, cũng không cần để ý, chỉ cần Diệp Mặc luyện chế ra được đan dược là được rồi.

Nhưng Diệp Mặc luyện đan tốc độ hiển nhiên là vượt qua suy đoán của người khác, căn bản là chưa đến nửa nén nhang thời gian, Diệp Mặc đạ thu hồi cấm chế che đậy quá trình luyện đan, đồng thời cầm một lọ đan dược từ trong cấm chế đi ra.

Thang Tòng Hạm có chút lo được lo mất nhìn Diệp Mặc, cô không biết Diệp Mặc thành công hay thất bại.

Diệp Mặc lại cười đưa bình ngọc đến tận tay Thang Tòng Hạm, nói rằng:

– Thang tiên hữu, lò đan dược này ta luyện chế xong rồi, cũng không tệ lắm, cô nhìn xem.

Thang Tòng Hạm trước tiên liền mở bình ngọc ra, lập tức kinh ngạc vui mừng kêu lên:

– Chín viên Hỗn Nguyên Huyền Đan hạng nhất? Diệp Đan Thánh, ngươi không thể là Đạo Nguyên Đan Thánh được, ngươi phải là Hỗn Nguyên Đan Thánh chứ?

Theo lời Thang Tòng Hạm nói ra Diệp Mặc là Hỗn Nguyên Đan Thánh, ánh mắt mọi người nhìn về phía Diệp Mặc đã hoàn toàn thay đổi.

Hỗn Nguyên Đan Thánh, đó là tồn tại trong truyền thuyết, từ trước tới nay chỉ nghe nói Nhân Tộc đã từng xuất hiện một Hỗn Nguyên Đan Thánh, sau đó thì không có nữa.

Không có một lượng lớn Hỗn Độn linh vật để luyện đan, làm sao có thể trở thành Hỗn Nguyên Đan Thánh?

Diệp Mặc biết bây giờ mình vẫn chưa phải là Hỗn Nguyên Đan Thánh, chỉ buồn cười nói: – Đúng đúng.

Thang Tòng Hạm mới từ trong sự kích động tỉnh táo lại, lập tức cô liền nhớ tới thù lao luyện đan của Diệp Mặc:

– Diệp Đan Thánh, ngươi giúp ta luyện chế một lò Hỗn Nguyên Huyền Đan, ta muốn chia một nửa cho ngươi.

Diệp Mặc vội vã xua tay nói:

– Thang tiên hữu, lúc trước cô đã giúp ta, mấy viên thuốc này cũng đừng nói là chia cho ta nữa.

Ta là một Đạo Nguyên Đan Thánh, muốn đan dược thì lúc nào chả có.

Thang Tòng Hạm nhìn Diệp Mặc tự nhiên cười nói, nói rằng:

– Diệp Đan Thánh đã nói như vậy, thì ta không khách khí nữa.

Phượng Hoàng Tộc ta lúc nào cũng hoan nghênh Diệp Đan Thánh đại giá quang lâm.

Diệp Đan Thánh, lần trước Thang Kỳ gặp ngươi thật là xinh đẹp quyến rũ trời cho, nếu như Diệp Đan Thánh thích, ta có thể bắc cầu cho các ngươi.

Diệp Mặc nghĩ đến dáng vẻ Thang Kỳ, vội vã xua tay nói:

– Đa tạ ý tốt của Thang tiên hữu, ta đã có đạo lữ rồi.

Gia Cát Trí Thần lại bỗng nhiên cười nói:

– Thang tiên hữu, ta cảm thấy thay vì bắc cầu cho người khác, chi bằng cô bắc cầu cho chính mình cùng Diệp Đan Thánh đi, ta thấy hai người rất là xứng đôi đấy.

Diệp Mặc lại có chút nghi hoặc nhìn Gia Cát Trí Thần, người này hình như thái độ đối với mình có sự thay đổi nha, nếu như là lúc trước, y tuyệt đối sẽ không nói ra mấy lời đùa giỡn lôi kéo quan hệ như thế này đâu, hơn nữa trong giọng điệu cũng không có gì trong đó cả.

Thang Tòng Hạm trên mặt bỗng nhiên lộ ra một chút ý xấu hổ và ửng hồng như thiếu nữa nói rằng:

– Đáng tiếc ta bằng lòng, Diệp Đan Thánh người ta lại không muốn, hắn đã nói hắn có đạo lữ rồi.

Nói xong còn thầm đưa tình liếc mắt với Diệp Mặc một cái.

Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác được một trận ớn lạnh, Thang Tòng Hạm này cũng không biết là lão yêu quái bao nhiêu tuổi rồi, cái kiểu thiếu nữa e thẹn này quả thực là muốn tới thì tới àh.

Hắn cũng không nhận ra sữ e thẹn này của Thang Tòng Hạm là trong lúc vô ý, lão yêu quái Hỗn Nguyên trung kỳ này, sao có thể vì mấy chuyện này mà e thẹn đưa tình chứ?

Diệp Mặc không muốn đắc tội Thang Tòng Hạm, vội vàng nói rằng:

– Thang tiên hữu, cô vội muốn tiến hành giao dịch với Gia Cát tiên hữu mà.

Thang Tòng Hạm nguýt Diệp Mặc một cái, sau đó mới nói với Gia Cát Trí Thần:

– Tiểu Gia Cát, ta đã có Hỗn Nguyên Huyền Đan, đưa Phi Diễm Kiến Thần của ngươi cho ta đi.

Nói xogn, Thang Tòng Hạm đã phân hai viên đan dược ra, trực tiếp ném cho Gia Cát Trí Thần.

Gia Cát Trí Thần cũng không do dự, lập tức ném trứng Phi Diễm Kiến Thần cho Thang Tòng hạm.

Hai người sau khi trao đổi hoàn tất, Gia Cát Trí Thần vẫn còn cố ý nói với Diệp Mặc:

– Diệp Đan Thánh, không nghĩ tới trình độ luyện đan của ngươi lại đến mức này.

Trước khi thu hồi ta đã nói rồi, ta nghĩ Thang tiên hữu cùng Lãnh tiên hữu nói đúng, là một Đan Thánh đảng cấp, ngươi và chúng ta cùng đi xác thực là chuyện tốt mà.

Yêu Tộc ta cho nhiều linh vật, Diệp Đan Thánh lúc rảnh rỗi nhất định phải đến Yêu Tộc ta làm khách.

Gia Cát Trí Thần rõ ràng là muốn tạo quan hệ tốt với Diệp Mặc, tất cả mọi người đề nhìn ra.

Trước đó kẻ phản đối Diệp Mặc cùng đi nhiều nhất chính là Gia Cát Trí Thần, giờ thì hay rồi, gã là kẻ tích cực nhất.

Nhưng mọi người cũng hiểu, giữa Gia Cát Trí Thần cùng Diệp Mặc cũng không có thù hằn gì lớn lắm.

Gai Cát Trí Thần sở dĩ phản đối Diệp Mặc, trừ ích kỷ ra, còn có ý xem trọng Hải Tộc cùng Ma Tộc.

Hiện tại Diệp Mặc biểu hiện ra mạnh mẽ như vậy, Gia Cát Trí Thần lấy lòng cũng là hợp tình hợp lý.

Huống chi lời mời Diệp Mặc đến làm khách của gã, hiển nhiên là muốn Diệp Mặc luyện chế thần đan giúp rồi.

Đối với sự lấy lòng của Gia Cát Trí Thần, Diệp Mặc cũng không có hùng hổ dọa người, hiện tại Nhân Tộc đang chia năm xẻ bảy, Thánh Đạo Tàn Giới bị tàn phá.

Lúc này thêm một đồng minh chung quy là tốt hơn so với thêm một kẻ địch, hắn cũng chắp tay nói rằng:

– Đa tã Gia Cát tiên hữu, lúc rảnh rỗi ta sẽ đến Yêu Tộc.

Thang Tòng Hạm coi thường cười lạnh một tiếng, cô cảm thấy Gia Cát Trí Thần quá nịnh bợ.

Người ta biểu hiện lợi hại, lúc này liền kết giao, trước đó thì nói đi làm cái gì?

Tiêu Dát cũng ho khan một tiếng nói rằng:

– Diệp Đan Thánh, chúng ta có thể coi như là bạn nhỉ.

Trước đó ta cũng tán thành ngươi đi, ngươi xem ngươi đã giúp Thang Tòng Hạm luyện đan.

Ta tuy rằng vẻ ngoài không xinh đẹp như Thang tiên hữu, thế nhưng…

Diệp Mặc biết hòa thượng này muốn nói gì, căn bản là không đợi người này nói hết lời, đã chủ động nói:

– Lời Tiêu huynh nói có lý, huống chi ta cảm giác Tiêu huynh chưa chắc không xinh đẹp bằng Thang tiên hữu.

Chờ sau khi hội giao dịch kết thúc, Tiêu huynh muốn luyện đan, chỉ cần một câu nói thôi.

Nói xong, Diệp Mặc lại bổ xung một câu:

– Đương nhiên Lãnh huynh muốn luyện đan, ta cũng vui lòng trợ giúp.

Nhân Tộc hiện tại thế đơn lực bạc, có thể kéo thêm vài đồng minh, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Hắn và Âm Minh Tộc, Phượng Hoàng Tộc, Yêu Tộc đều không có chuyện không hay gì, lựa chọn kết giao là chuyện tốt nhất.

Lãnh Dục Kỳ lần này lại lộ ra một ít chân thành dáng vẻ tươi cười nói rằng:

– Vậy thì đa tạ Diệp Đan Thánh.

Bộc Dương Tử của Ma Tộc thấy Diệp Mặc danh tiếng đang lên, đây gần như là ý muốn kết giao trắng trợn, lập tức cũng bắt đầu có chút khó chịu.

Diệp Mặc là kẻ gã nhất định phải giết, giết Thánh Đế của Ma Tộc gã, gã há có thể buông tha? Hơn nữa căn cứ theo điều tra của gã, một Đạo Nguyên Thánh Đế khác của Ma Tộc là Mạc Phó cũng là bị Diệp Mặc giết.

Đạo Nguyên Thánh Đế là Thánh Đế chứng đạo bước thứ hai, bất luận là ở bộ tộc nào, đều là nhân vật quý báu nhất.

Diệp Mặc thậm chí liên tiếp giết hai Đạo Nguyên Thánh Đế của Ma Tộc, gã căn bản là không có ý định bỏ qua.

Cho dù là Diệp Mặc có đại thần thông Thái Sơ Thần Văn thì sao chứ? Gã không như cái đồ ăn hại Văn Đức Thủy của Hải Tộc.

Huống chi đến lúc đó gã còn có thể liên hợp với Văn Đức Thủy cùng vây giết Diệp Mặc.

Cho nên Bộc Dương Tư thấy Diệp Mặc còn có y muốn tiếp tục nói chuyện với Ngao Quỳ của Long Tộc, lập tức liền lớn tiếng nói:

– Nếu hai đợt giao dịch trước đều đặc sắc tuyệt luân, hiện tai thứ ta muốn giao dịch tin là cũng sẽ không khiến mọi người thất vọng.

Quản nhiên lực chú ý của mọi người lập tức đã bị lời nói của Bộc Dương Tư hấp dẫn đi, Bộc Dương Tư giơ lên một cái hồ lô đen kịt nói rằng:

– Thứ ta muốn giao dịch là món đồ trong hồ lô này, trong hồ lô này là một ít Huyền Hoàng khí sinh ra từ thời vũ trụ sơ khai, ta cũng muốn thứ mình ưng ý…

Bộc Dương Tư còn chưa hết lời, lập tức đã bị các loại tiếng nói kích động ồn ào cắt đứt.

Huyền Hoàng khí có hai loại, một loại là Huyền Hoàng khí sinh ra từ thuở khai thiên lập địa, loại Huyền Hoàng khí toàn vẹn giữ thiên địa, nhưng muốn tìm được moật ít hoàn chỉnh, thì giống như phàm nhân mò kim đáy biển.

Còn một loại nữa chính là Huyền Hoàng khí do Huyền Hoàng Châu tạo ra, Huyền Hoàng Châu là Tiên Thiên Linh Bảo cao cấp nhất, sinh tồn cùng Thiên Địa, là tồn tai ngang hàng với Hỗn Độn Thánh Bảo, tương truyền có thể tạo ra Huyền Hoàng khí.

Vô luận là loại Huyền Hoàng khí nào cũng có thể gột rửa linh trí cùng tiên căn của tiên nhân, thậm chí sẽ tự động tu chỉnh sai lệch về công pháp cho người tu luyện.

Nếu như có được Huyền Hoàng Châu, tu luyện trong Huyền Hoàng Châu, không chỉ tốc độ nhanh hơn người khác mấy lần, mà người cùng đảng cấp cũng không thể sánh bằng.

Đương nhiên Huyền Hoàng khí do Thiên Địa tạo ra so với tạo ra trong Huyền Hoàng Châu càng quý hơn một chút, bởi vì có thể cảm ngộ hỗn độn đại đạo, chứng đạo Hỗn Nguyên.

Nhưng vì Huyền Hoàng khí sinh tồn trong Thiên Địa không bằng Huyền Hoàng Châu, khi dùng cũng không nhất định cảm ngộ tốt hơn so với trong Huyền Hoàng Châu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2225: Bí Mật Cực Lớn

Bí Mật Cực Lớn

H

uyền Hoàng khí quý không gì sánh được, Diệp Mặc thật ra cũng không nhất định muốn có, hắn có rất nhiều Hỗn Độn khí.

Hỗn Độn khí cũng giống Huyền Hoàng khí, đều do trời đất sinh ra sau khi vũ trụ mở ra.

Huyền Hoàng khí có thể giúp cho người ta tĩnh tâm khai linh, có tác dụng là tinh khiết Tiên linh căn, đồng thời còn có thể làm cho thân thể mạnh hơn.

Mà Diệp Mặc đã tu luyện tới Thánh thể, đồng thời Khổ Trúc cùng Cây Hỗn Độn của hắn cũng có tác dụng làm tĩnh tâm khai linh và làm tinh khiết Tiên linh căn.

So ra thì Hỗn Độn khí có giá trị ở chỗ là trừ cảm ngộ đạo Hỗn Độn ra, còn có thể cô đọng thần thông pháp tắc.

Diệp Mặc có Khổ Trúc cùng Cây Hỗn Độn, cho nên Hỗn Độn khí đối với hắn càng có ích hơn.

Hắn sở dị dùng nhiều Hỗn Độn khí như vậy mới thăng cấp đến Hóa Đạo viên mãn, là bởi vì công pháp hắn tu luyện quá mức nghịch thiên còn nữa là nguyên nhân ở Cây Hỗn Độn.

Nếu như đổi thành những người khác, như một hồ lô Huyền Hoàng khí như của Bộc Dương Tư, đó cũng đã là giá trị cực cao rồi, thậm chí sẽ có người dùng loại Huyền Hoàng khí này để chứng đạo Hỗn Nguyên Thánh Đế.

Vả lại cho dù là Diệp Mặc muốn đổi một hồ lô Huyền Hoàng khí này, cũng không có thực lực giành được.

Diệp Mặc không đi tranh đoạt một hồ lô Huyền Hoàng Khí này, thế nhưng người khác thì muốn cướp đoạt lấy.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, các loại Đạo quả, cực phẩm thần khí, đỉnh cấp thần linh vật, thậm chí Chân Linh thế giới đều đã đưa ra cả.

Vô Ngân Lưu Quang là tiên tài đỉnh cấp trong hư không, thuộc tiên tài cấp mười ba.

Loại tài liệu này cực kỳ khó gặp, cũng khó có thể bị bắt được.

Có chút giống với Hư Không Phi Tuyết, thế nhưng so với Hư Không Phi Tuyết lại cao cấp hơn vô số lần, cũng hiếm hoi hơn vô số lần.

Khó có nhất là loại tài liệu này là tài liệu có điều kiện tốt nhất để luyện chế pháp bảo phi hành, dùng Vô Ngân Lưu Quang luyện chế pháp bảo phi hành, Diệp Mặc đoán chùng với bản lĩnh luyện khí của hắn, muốn luyện chế ra thần khí phi hành cực phẩm đẹp nhất cũng không phải là không có khả năng.

Hơn nữa Vô Ngân Lưu Quang trong tay tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này còn rất nhiều nữa, cho dù là luyện chế một cái thần khí phi hành cực phẩm còn dùng không hết nữa là.

Diệp Mặc tuy rằng động tâm, nhưng cũng không ra tay vào lúc này, bởi vì sau Bộc Dương Tư là đến phiên hắn trao đổi vật phẩm rồi.

Hắn chỉ có một suy nghĩ, chính là trao đổi lấy Vô Ngân Lưu Quang.

Sau một vòng báo giá, cuối cùng một hồ lô Huyền Hoàng khí này của Bộc Dương Tư được Ngao Quỳ dùng ba dòng thần linh mạch cực phẩm cộng thêm hai quả Thiên Ly Quả, cùng một lọ Long Tức nữa đổi đi.

Ngao Quỳ lấy ra món đồ quý nhất, đương nhiên là một lọ Long Tức kia.

Bộc Dương Tư cũng vì vừa ý một lọ Long Tức này nên mới đồng ý trao đổi.

Thấy Huyền Hoàng khí bị Ngao Quỳ lấy đi, rất nhiều người đều thầm tiếc nuối.

Mặc dù biết Bộc Dương Tư nếu có thể xuất ra một lọ Huyền Hoàng khí, thì cũng còn bình thứ hai.

Nhưng người ta chỉ lấy ra một lọ trao đổi, cũng không có ai dám bảo gã tiếp tục lấy ra bình thứ hai nữa.

Giao dịch vừa hoàn thành, Diệp Mặc cũng cắt đứt Bộc Dương Tư đang dương đắc ý, đồng thời cũng lấy ra một bình ngọc nhỏ nói rằng.

– Ở đây ta cũng có một bình nhỏ, nhưng không phải là Huyền Hoàng khí, mà là Hỗn Độn khí…

Diệp Mặc còn chưa dứt lời, lần thứ hai gây ra từng đợt khuấy động.

Lần này đến hội giao dịch quá đáng giá, không chỉ xuất hiện Huyền Hoàng khí, còn có Hỗn Độn khí, đây đều là thứ cần có để chứng đạo Hỗn Nguyên.

Thấy mọi người không đợi mình nói hết lời, thì đều đã bắt đầu báo giá, Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ.

Hắn biết Hỗn Độn khí được hoan nghênh, thế nhưng hoan nghênh đến mức độ này vẫn là vượt xa dự liệu của hắn.

Xem ra lúc trước hắn lợi dụng Hỗn Độn khí tùy ý, đó là cực kỳ lãng phí rồi.

Thang Tòng Hạm lại cười khanh khách nói:

– Khó trách vừa rồi Diệp tiên hữu không động tâm với Huyền Hoàng khí, thì ra chính ngươi cũng có món đồ không hề thua kém Huyền Hoàng khí này nha.

Nếu không phải Ngao Quỳ đại ca đã giao dịch Huyền Hoàng khí kia, tiểu muội còn định đổi lấy để tặng cho Diệp đại ca nữa kìa…

Thang Tòng Hạm mới đầu còn xưng Diệp tiên hữu, thế nhưng câu này lời còn chưa nói hết, liền trực tiếp xưng tiểu muội với đại ca.

Diệp Mặc vội vàng không che giấu chặn miệng Thang Tòng Hạm rằng:

– Thang tiên hữu nói đùa rồi, ta cũng giao dịch món đồ mình ưng ý.

Diệp Mặc suy đoán Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế lấy Vô Ngân Lưu Quang ra kia nhất định sẽ lấy ra nữa, chỉ cần đối phương lấy ra Vô Ngân Lưu Quang ra, mình lập tức sẽ trao đổi.

Nếu như cuối cùng đối phương không lấy ra, hắn sẽ chủ động hỏi.

Hắn tới nơi này còn có một mục đích nữa là tìm kiếm tài liệu luyện chế thần khí phi hành cực phẩm, hiện tại tài liệu đã xuất hiện, hắn sẽ không bỏ qua.

Quả nhiên Diệp Mặc vừa nghĩ tới đây, tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế vó Vô Ngân Lưu Quang kia lại lần nữa lấy Vô Ngân Lưu Quang ra nói rằng:

– Ta dùng Vô Ngân Lưu Quang, lại thêm năm tỷ thần tinh nữa.

Gã cần Hỗn Độn khí để chứng đạo Hỗn Nguyên, tâm trạng bức thiết có thể còn hơn so với Diệp Mặc.

Hơn nữa tiếp thu kinh nghiệm lần đầu giao dịch thất bại, lần này gã chủ động bỏ thêm năm tỷ thần tinh.

Đối với Diệp Mặc mà nói, cho dù là gã không thêm một miếng thần tinh nào, Diệp Mặc cũng dự định giao dịch, lại càng không cần phải nói thêm năm tỷ thần tinh.

– Tốt, ta bằng lòng giao dịch cùng ngươi.

Diệp Mặc vừa nói liền cầm bình ngọc đựng Hỗn Độn khí trong tay đưa cho tên Bán Bộ Hỗn Nguyên này.

Diệp Mặc đã chủ động đưa đồ qua, tên Bán Bộ Hỗn Nguyên này lập tức kinh ngạc vui mừng tiếp nhận, thậm chí cũng không cần suy nghĩ gì cả đã đưa Vô Ngân Lưu Quang ra.

– Khoan đã…

Một thanh âm đột ngột vang lên hầu như là đồng thời ngay khi Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này trao đổi Vô Ngân Lưu Quang ra, thậm chí đưa tay liền sẽ cuốn Vô Ngân Lưu Quang cùng nhẫn còn đang ở trên không trung đi.

Thứ này Diệp Mặc đã nhăm nhe cả nửa ngày, há có thể để cho người khác nhúng tay vào? Huống chi còn là giá cả hắn đã trả.

Trong nháy mắt khi người này động thủ, hắn cũng cảm giác được, đồng thời đưa tay ra cũng cuốn qua.

Hai luồng thần nguyên trên không trung muốn nổ tung lên, thần thức vực của Diệp Mặc đã mở ra, bảo vệ Vô Ngân Lưu Quang cùng chiếc nhẫn chứa thần tinh, đưa đến trước mặt mình.

Khi còn chưa có nổ, đã bị mấy Hỗn Nguyên Thánh Đế còn lại liên kết lại tiêu diệt.

Diệp Mặc thu hồi thần tinh cùng Vô Ngân Lưu Quang xong, lúc này mới lạnh lùng nhìn chằm chằm tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế kia nói rằng:

– Chẳng lẽ ngươi muốn phá hoại quy củ giao dịch tại Long cung?

Đồng thời trong lòng Diệp Mặc còn đang suy nghĩ, một Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế có gì phải lo ngại, dám trên đường cướp thứ hắn đã giao dịch? Chính là vì hoài nghi, thần thức của Diệp Mặc mới không hề kiêng sợ đánh vào tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này một cú.

Thần Niệm Cửu Chuyển của Diệp Mặc đã thăng cấp đến chuyển thứ bảy – Hư Không, lần này Hư Không đánh ra, giới vực tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này ẩn giấu lập tức bị Diệp Mặc đánh tung ra.

Khi Diệp Mặc đánh tung giới vực tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này ẩn giấu ra, lập tức liền hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Thì ra người này là một Hỗn Nguyên Thánh Đế ngụy trang, nhưng không giống hắn, hắn là tu vi Đạo Nguyên muốn ngụy trang thành Hỗn Nguyên, người này chính cống là Hỗn Nguyên Thánh Đế không hơn không kém.

Khi Diệp Mặc đột nhiên dùng thần thông thần thức một cú đánh tung giới vực của tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế nàyẩn giấu, tất cả mọi người đều thấy rõ ràng, thì ra đây là Hỗn Nguyên Thánh Đế, chỉ vì ngụy trang, nên mới không bị người ta phát hiện.

Người khác ẩn giấu thì dùng công pháp ẩn giấu, người này lại dùng ẩn giấu giới vực, cũng coi như là suy nghĩ kỳ lạ.

Vốn muốn nổi cáu, Ngao Quỳ sau khi thấy người này cũng là một Hỗn Nguyên Thánh Đế trong mắt lập tức lộ ra nghi hoặc, lập tức thay đổi giọng điệu hỏi:

– Vị này hẳn là Thương La Thánh Đế của Dực Tộc? Chúc mừng Thương La tiên hữu chứng đạo Hỗn Nguyên, Thương La tiên hữu chứng đạo Hỗn Nguyên vậy mà không mời mấy lão già lọm khọm chúng ta đến chung vui một chút, thật sư là kém phúc hậu nha.

Từ muốn trách cứ tên Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này, đến chúc mừng tên Bán Bộ Hỗn Nguyên này chứng đạo Hỗn Nguyên, chỉ là thay đổi trong chớp mắt.

Có thể thấy được thực lực mới là điều kiện được tôn kính hàng đầu, muốn người khác tôn kính, đầu tiên phải có thực lực.

Thương La hiển nhiên cũng không ngờ lại có người trực tiếp dùng thần thông thần thức cao cấp nhất để đánh mở giới vực bên mình, khiến tu vi của gã bại lộ trong mắt mọi người.

Tuy rằng đây là bởi vì gã quá cấp thiết mà tạo thành, thế nhưng thần thông thần thức vừa nãy của Diệp Mặc cũng quá mức kinh người.

Cái đó dường như khiến cho gã gột rửa qua một lần trong hư không vô tận vậy, không từ nào lột tả được Lúc này chuyện gã đã là Hỗn Nguyên Thánh Đế thực sự bại lộ, liền vội vàng đứng lên chắp tay nói:

– Vừa rồi Thương La hành sự lỗ mãng, vẫn xin Ngao Quỳ huynh thứ lỗi.

Thưong La chứng đạo Hỗn Nguyên vội vàng, còn chưa kịp củng cố, cho nên không dám kinh động các vị tiên hữu.

Vốn muốn chờ thêm một thời gian ngắn nữa sẽ mời các vị đi dự lễ, không nghĩ tới hôm nay lại bại lộ.

– Ha ha, chúc mừng Thương La tiên hữu bước vào Hỗn Nguyên Đại Đạo, chính theo như lời Ngao tiên hữu nói, để cho trong Đạo của ta lại có thêm một người.

Chờ khi Thương La tiên hữu tổ chức đại điển chứng đạo, Bộc Dương Tư ta nhất định sẽ đến quấy rầy một phen.

Bộc Dương Tư thấy Thương La đã chứng đạo Hỗn Nguyên, hơn nữa tựa hồ có xung đột với Diệp Mặc, lập tức thêm mắm thêm muối lấy lòng một phen.

Thương La vội vã cảm tạ xong, mới chắp tay khách sáo nói với Diệp Mặc:

– Diệp Đan Thánh, Vô Ngân Lưu Quang kia đối với Dực Tộc ta cực kỳ trọng yếu, ta vốn định lén cùng vị tiên hữu này giao dịch một chút.

Không nghĩ tới Diệp Đan Thánh sớm đã giao dịch với y, cho nên vừa rồi mới ra tay có chút vội vàng, xin Diệp Đan Thánh thứ lỗi.

Diệp Mặc không biết Vô Ngân Lưu Quang đối với Dực Tộc rốt cuộc có gì trọng yếu, nhưng thứ này đối với hắn cũng vô cùng trọng yếu.

Về phần Thương La ra tay muốn cướp Vô Ngân Lưu Quang, hắn cũng không quan tâm lắm, chỉ cần vật tới tay là được.

Cho nên sau khi Thương La nói xong, hắn cũng rộng lượng nói rằng:

– Không có vấn đề gì, ta sẽ không để ý.

Thương La vẫn thành khẩn nói:

– Diệp Đan Thánh, Vô Ngân Lưu Quang này đối với Dực Tộc ta xác thực là vô cùng trọng yếu, vẫn xin Diệp Đan Thánh bỏ thứ yêu thích, Diệp Đan Thánh xin hãy ra giá, chỉ cần ta lấy ra được, ta quyết không keo kiệt.

Diệp Mặc muốn dùng Vô Ngân Lưu Quang để luyện chế pháp bảo phi hành, hắn cũng sẽ không bởi vì Thương La nói cực kỳ cần thiết là sẽ đưa ra đâu.

Hắn lại không có tốt bụng như vậy.

Cho nên Diệp Mặc căn bản là không đợi Thương La nói câu thứ hai, thì nói thẳng:

– Vậy thật xin lỗi, thứ này ta cũng cựa kỳ cần, không thể đưa lại cho Thương La tiên hữu.

– Người tư lợi chính là như vậy, cả bộ tộc người ta cần, có một số người vì lợi ích của mình, mà một chút thiện tâm cũng không có, Bộc Dương Tu ta xấu hổ khi làm bạn với người như thế.

Bộc Dương Tư nghe xong lời Diệp Mặc nói, ở một bên châm chọc một câu.

Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm Bộc Dương Tư nói:

– Bộc Dương Tư, ngươi độ lượng như vậy, vậy thì lấy Huyền Hoàng khí còn lại của ngươi ra cho ta, ta liền đưa Vô Ngân Lưu Quang cho Thương La đạo hữu.

Đừng nói không có, ngươi không có Huyền Hoàng khí, thì ngươi còn có thứ đổi được từ Huyền Hoàng khí, nếu như ngươi tiếc, thì đừng nói nhiều.

Thương La bỗng nhiên truyền âm cho Diệp Mặc nói rằng:

– Diệp Đan Thánh, nếu như ngươi bằng lòng đưa Vô Ngân Lưu Quang cho ta, ta bằng lòng nói cho ngươi biết một bí mật cực lớn.

Ta đảm bảo bí mật này, không ai là không muốn biết.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box